Blog

  • Con gái liên tục đòi mẹ, tôi lén về sớm và ch….ết lặng khi thấy mẹ chồng trong bếp cơn giận khiến tôi lật tung mâm cơm

    Con gái liên tục đòi mẹ, tôi lén về sớm và ch….ết lặng khi thấy mẹ chồng trong bếp cơn giận khiến tôi lật tung mâm cơm

    PHÁT HIỆN CON GÁI THƯỜNG XUYÊN KÊU ĐÒI TÔI LÉN XIN VỀ SỚM MỘT HÔM VỪA ĐẨY CỬA BẾP BƯỚC VÀO THẤY MẸ CHỒNG ĐANG LÀM MỘT CHUYỆN TÔI LẬP TỨC LẬT TUNG CẢ MÂM CƠM!

    Tôi phát hiện con gái mình dạo này cứ bám lấy mẹ, tối nào cũng thủ thỉ: “Mẹ ơi, đừng đi làm về muộn nữa… về sớm một chút được không?” Con bé tên An Nhi, mới 7 tuổi, trước giờ hồn nhiên lắm, vậy mà gần đây cứ sợ sệt như có điều gì giấu kín.

    Chồng tôi, Tuấn, đi công trình suốt tuần. Nhà chỉ có tôi, con gái và mẹ chồng – bà Hồng. Bà ở cùng để “đỡ đần”, nhưng thật ra từ ngày tôi sinh An Nhi, bà luôn giữ thói quen can thiệp đủ thứ: từ cách tôi nấu ăn, cách dạy con, đến cả chuyện vợ chồng.

    Chiều hôm đó, An Nhi lại kéo tay tôi, mắt rơm rớm:
    “Mai mẹ xin về sớm đi. Con không muốn ở nhà với bà nội một mình…”

    Tôi hỏi thì con bé chỉ lắc đầu, môi run run. Tim tôi thắt lại. Tôi liền nhắn xin trưởng phòng về sớm một hôm, chẳng nói với ai.

    Tan làm, tôi chạy xe như bay về. Nhà im ắng lạ thường. Không thấy tiếng tivi, không thấy tiếng An Nhi cười đùa. Tôi bước vào sân, cửa bếp khép hờ. Mùi thức ăn bốc lên ngào ngạt như vừa dọn cơm.

    Tôi khẽ đẩy cửa bếp bước vào…

    Và chết sững.

    Trên bàn ăn đã bày ra một mâm cơm đủ món, còn nóng hổi. Nhưng thứ khiến tôi lạnh sống lưng không phải mâm cơm… mà là mẹ chồng tôi đang cầm điện thoại quay video, miệng cười rất tươi. Bà vừa quay vừa nói như một người “dẫn chương trình”:

    “Đấy, con dâu tôi đó, lúc nào cũng bày biện sang choảnh… mà thực tế thì lười biếng, suốt ngày để cháu đói!”

    Ngay cạnh bà, An Nhi đứng nép trong góc, mắt đỏ hoe, hai tay ôm bụng. Trên tay con bé là một hộp sữa đã rỗng.

    Tôi bàng hoàng, chưa kịp hiểu chuyện gì thì bà Hồng quay sang, giật mình một thoáng rồi lập tức đổi giọng, quát:

    “Cô về đúng lúc đấy! Nhìn con cô kìa! Nó ăn có tí đã nôn! Cô cho nó ăn gì mà yếu thế!”

    Tôi nhìn xuống nền bếp… có một vệt cháo loãng bị đổ, vương cả ra dép An Nhi.

    Con bé mếu máo:
    “Con… con không muốn ăn… bà bắt con ăn…”

    Tôi nghe tai mình ù đi. Tôi nhìn chiếc điện thoại vẫn đang quay, nhìn gương mặt hả hê của mẹ chồng, rồi nhìn An Nhi run rẩy như vừa trải qua một trận tra khảo.

    Không kìm được nữa, tôi lao tới… lật tung cả mâm cơm. Bát đĩa vỡ choang. Canh nóng bắn lên tay tôi rát buốt, nhưng cơn tức còn nóng hơn.

    Tôi gằn giọng:
    “Bà đang làm cái trò gì với con tôi vậy hả?!”

    Cả căn bếp hỗn loạn, bát đĩa vỡ nằm la liệt. Mẹ chồng tôi trố mắt nhìn tôi như thể tôi mới là người gây tội. Bà gào lên:

    “Cô bị điên à? Cô làm cái kiểu gì thế hả? Tôi nấu cơm cho cả nhà, cô về đạp đổ hết là sao?”

    Tôi cố giữ bình tĩnh nhưng bàn tay vẫn run. Tôi kéo An Nhi lại gần, ôm con vào lòng. Con bé mỏng manh quá, người nhẹ hều như thiếu ngủ nhiều ngày. Tôi hỏi nhỏ:

    “An Nhi, con nói mẹ nghe… bà làm gì con?”

    Con bé cắn môi, nước mắt trào ra. Nó sụt sùi:

    “Bà… bà bắt con ăn cho hết… nếu không bà bảo mẹ là mẹ không chăm con… Bà còn bắt con đứng yên để bà quay video… Con sợ…”

    Tôi ngẩng phắt lên nhìn mẹ chồng. Bà vẫn cầm điện thoại trong tay, màn hình còn hiện khung hình mâm cơm và tiếng bà nói dở dang. Tôi bước tới, chìa tay:

    “Đưa đây!”

    Bà lùi lại, ôm chặt điện thoại:
    “Không! Cô định làm gì? Đây là tôi quay để nói sự thật cho mọi người biết! Cô có giỏi thì chăm con cho tốt vào!”

    Tôi bỗng hiểu ra. Cái bà gọi là “sự thật” chính là một vở kịch. Một vở kịch bà dàn dựng để biến tôi thành người mẹ tệ bạc.

    Những ngày gần đây tôi có nghe loáng thoáng mấy lời hàng xóm: “Con dâu nhà bà Hồng giỏi thật, đi làm cả ngày mà vẫn bày vẽ đủ món.” Tôi còn tưởng họ khen, giờ mới thấy sống lưng lạnh toát. Hóa ra bà đang quay những đoạn video “mâm cơm ngon” rồi tự biên tự diễn kiểu tôi lười, không chăm con, chỉ biết làm màu.

    Nhưng điều làm tôi đau nhất… là An Nhi bị kéo vào vở diễn đó.

    Tôi nuốt nghẹn:


    “Bà quay mấy cái này để làm gì?”

    Bà Hồng nhếch môi, giọng đầy vẻ “dạy dỗ”:

    “Để cô biết điều! Cô cứ nghĩ cô đi làm kiếm tiền là hơn ai à? Ở nhà còn có mẹ chồng, cô phải biết sợ. Tôi không ép cô, nhưng tôi muốn cô sống đúng phận làm dâu!”

    Tôi như bị ai tát vào mặt. Tôi cưới Tuấn không phải để làm nô lệ cho mẹ anh. Nhưng trước đây vì chồng hay đi xa, tôi luôn nhịn cho yên nhà. Tôi chưa từng nghĩ sự nhịn nhục ấy lại bị bà xem như thứ để chà đạp.

    Tôi ngồi xuống ngang tầm con gái, lau nước mắt cho con:

    “Con có đói không? Con nói mẹ nghe, con đói thì con cứ nói. Mẹ không mắng con đâu.”

    An Nhi gật đầu, rồi lại lắc đầu, khóc nấc:
    “Con đói… nhưng con không dám… bà bảo con mà xin ăn là con tham ăn… bà bảo mẹ cực vì con…”

    Tôi chết lặng.

    Một đứa trẻ 7 tuổi mà đã biết “sợ làm mẹ khổ”. Sự sợ hãi ấy không đến từ tôi. Nó đến từ cách bà nội gieo vào đầu con bé.

    Tôi đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mẹ chồng:

    “Bà nghe cho rõ. Từ hôm nay, bà không được ép con tôi ăn theo kiểu đó nữa. Cũng không được quay bất cứ thứ gì liên quan đến con tôi mà không có sự đồng ý của tôi.”

    Bà cười khẩy:
    “Cô tưởng cô là ai? Nhà này là nhà của con trai tôi!”

    Tôi không run nữa. Tự nhiên tôi thấy trong người như có lửa.

    “Vâng. Nhà của con trai bà. Nhưng con tôi là con tôi. Tôi sẽ gọi cho chồng tôi ngay bây giờ.”

    Tôi bấm số Tuấn. Chuông đổ từng hồi dài. Tôi nghe tiếng mình bình tĩnh lạ thường:

    “Anh về được không? Em cần nói chuyện ngay. Là chuyện của mẹ anh… và con gái mình.”

    Ở đầu dây bên kia, Tuấn im lặng vài giây rồi hỏi:
    “Có chuyện gì nghiêm trọng thế?”

    Tôi nhìn mẹ chồng, nhìn điện thoại bà vẫn giữ như chiến lợi phẩm, rồi nhìn An Nhi đang bám chặt áo tôi.

    Tôi nói dứt khoát:
    “Nghiêm trọng. Nếu anh không về, em sẽ đưa con ra ngoài ở.”

    Hơn một tiếng sau, Tuấn về tới nhà. Vừa bước vào sân anh đã thấy mảnh bát vỡ bị tôi gom vào một góc. Không khí trong nhà nặng nề như có ai vừa khóc xong. Mẹ chồng ngồi khoanh tay ở sofa, mặt hầm hầm. Còn tôi ôm An Nhi trong phòng, chờ đúng thời điểm mới ra nói chuyện.

    Tuấn nhìn mẹ rồi nhìn tôi:
    “Rốt cuộc là chuyện gì?”

    Tôi không vòng vo. Tôi mở điện thoại của mình, bật ghi âm mà tôi đã kịp bấm lúc còn trong bếp. Trong đó rõ ràng tiếng mẹ chồng nói: “Tôi muốn cô biết sợ… sống đúng phận làm dâu…”.

    Tuấn sững người. Anh quay sang mẹ:
    “Mẹ nói thế thật à?”

    Bà Hồng lập tức bật dậy, giọng cao vút:
    “Con nghe cái gì mà nghe! Nó gài mẹ! Nó muốn chia rẽ mẹ con mình!”

    Tôi kéo An Nhi ra trước mặt cả hai. Con bé nhìn bố, mắt đỏ hoe. Tôi nhẹ nhàng hỏi:

    “Con nói bố nghe, mấy hôm nay ở nhà với bà, con có sợ không?”

    An Nhi gật mạnh, nức nở:
    “Con sợ… con đói… con xin ăn bà mắng… bà bắt con đứng im… bà quay điện thoại… con muốn mẹ về sớm…”

    Tuấn nhìn con gái, mặt tái đi. Anh khụy xuống, ôm con vào lòng. Tôi nhìn cảnh đó mà tim vừa đau vừa tức. Tôi không muốn gia đình tan nát, nhưng càng không thể để con tôi sống trong nỗi sợ.

    Mẹ chồng vẫn cố cãi:
    “Đấy là tôi dạy cháu vào khuôn phép! Trẻ con phải nghiêm! Chứ như cô ấy thì nuông chiều hư người!”

    Tôi thở ra, cố kiềm chế để không hét lên:

    “Dạy nghiêm không đồng nghĩa với việc làm con bé sợ hãi. Nó sợ đến mức không dám xin ăn, không dám nói đói. Bà có biết bà đang làm gì không? Bà đang bẻ gãy sự tự tin của một đứa trẻ!”

    Tuấn ngẩng lên nhìn mẹ, giọng khàn:
    “Mẹ… mẹ quay video mâm cơm để làm gì?”

    Bà Hồng cứng lại một giây, nhưng vẫn chống chế:

    “Thì… để lưu kỷ niệm. Mẹ thấy con dâu con hay nấu nên mẹ quay… có gì sai?”

    Tôi bước tới, nhìn thẳng vào mắt bà:

    “Nếu là kỷ niệm, sao bà phải nói tôi lười biếng, bỏ cháu đói? Sao bà phải quay lúc tôi không có nhà?”

    Tuấn giật lấy điện thoại của mẹ. Anh mở thư viện video. Tôi không ngờ lại nhiều đến vậy. Hết clip này đến clip khác: góc quay mâm cơm, góc quay An Nhi ngồi lặng thinh, thậm chí có clip quay cận mặt con bé lúc khóc. Có cái bà chưa kịp đăng, nhưng một vài cái đã được gửi trong nhóm chat họ hàng.

    Tuấn bấm vào nhóm gia đình. Tôi thấy những lời “thả tim”, những câu bình luận kiểu: “Con dâu giỏi thế mà vẫn bị mẹ chồng mắng à?” rồi cũng có người nói bóng gió: “Mẹ chồng khó tính nhưng cũng vì thương cháu thôi.”

    Tôi bật cười cay đắng. Thì ra bà không chỉ muốn kiểm soát tôi trong nhà, bà còn muốn kiểm soát cả hình ảnh của tôi trước họ hàng. Một mũi tên trúng hai đích: vừa hạ uy tôi, vừa khiến tôi không dám cãi vì sợ mang tiếng.

    Tuấn tắt điện thoại, ngẩng lên. Lần đầu tiên tôi thấy anh nhìn mẹ mình bằng ánh mắt thất vọng:

    “Mẹ làm vậy là quá đáng rồi.”

    Bà Hồng như bị phản bội. Bà đập tay xuống bàn:

    “Con nói cái gì? Con vì vợ mà quay lưng với mẹ à? Mẹ sinh con ra, nuôi con lớn, giờ con nghe nó mà trách mẹ?”

    Tuấn siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh:

    “Mẹ không có quyền làm tổn thương con gái con. Con im lặng lâu nay vì con nghĩ vợ con chịu được. Nhưng giờ con thấy rõ rồi… con sai.”

    Tôi nghe tim mình nhói lên. Đúng, anh sai. Nhưng điều quan trọng là anh đang đứng về phía con.

    Tôi nói thẳng, không nịnh, không mắng:

    “Em không bắt anh phải chọn giữa mẹ và vợ. Nhưng anh phải chọn sự an toàn của con mình. Nếu anh còn để chuyện này tiếp diễn, em sẽ đưa An Nhi ra ngoài thuê trọ. Em tự nuôi con.”

    Tuấn nhìn tôi lâu. Rồi anh gật đầu:

    “Ừ. Mình sẽ chuyển ra riêng.”

    Mẹ chồng trợn mắt:
    “Cái gì?!”

    Tuấn nói chậm rãi nhưng chắc nịch:

    “Chuyển ra riêng không phải bỏ mẹ. Con vẫn lo cho mẹ. Nhưng mẹ không được can thiệp kiểu này nữa. Con gái con không phải công cụ để mẹ dằn mặt vợ con.”

    Bà Hồng tức đến run người, miệng lắp bắp không ra lời. Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cảm thấy mình được thở.

    Đêm đó, tôi ôm An Nhi ngủ. Con bé thì thầm:

    “Mẹ ơi… vậy mai mẹ có về sớm không?”

    Tôi hôn lên trán con:

    “Mai mẹ không cần về sớm nữa. Vì từ giờ, con sẽ không phải sợ ai trong chính nhà của mình.”

  • Ra lệnh b:ắt tạm giam đối với Trần Thị Kim Dung

    Ra lệnh b:ắt tạm giam đối với Trần Thị Kim Dung

    Công an TP Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam đối với Trần Thị Kim Dung để điều tra về hành vi mua bán hàng cấm.

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài Ra lệnh bắt tạm giam đối với Trần Thị Kim Dung. Nội dung như sau:

    Công an xã Đan Phượng, TP Hà Nội mới đây đã bắt giữ vụ mua bán hơn 100 kg pháo nổ.

    Số tang vật cơ quan Công an thu giữ. Ảnh: Công an Hà Nội

    Trước đó, khoảng 13h30’ ngày 16/12/2025, tại khu vực ngã tư Trôi, xã Hoài Đức, TP Hà Nội, Công an xã Đan Phượng đã phối hợp với Đội Cảnh sát gao thông đường bộ số 9 tiến hành kiểm tra xe ba gác phát hiện trên xe có 5 bao tải, bên trong chứa 5 thùng carton nghi là pháo nổ. Tổng số pháo thu giữ khoảng 135 kg.

    Cơ quan Công an xác định Nguyễn Thị Nết (SN 1985; trú tại xã Liên Bão, tỉnh Bắc Ninh) có quen biết Nguyễn Văn Bình (Sinh năm 1982, trú tại xã Nguyễn Lương Bằng, TP Hải Phòng). Đầu tháng 12/2025, Bình có chào bán số lượng lớn pháo, thì Nết nhận đứng ra tìm người mua pháo. Trần Thị Kim Dung (SN 1990, trú tại xã Phúc Thọ, TP Hà Nội) đã liên hệ với Nết để đặt mua 05 bao pháo.

    Đối tượng Nguyễn Thị Nết tại trụ sở Công an xã Đan Phượng. Ảnh: Công an Hà Nội

    Căn cứ vào tài liệu thu thập được, Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam đối với 3 đối tượng Nguyễn Thị Nết, Trần Thị Kim Dung và Nguyễn Văn Bình để điều tra về hành vi mua bán hàng cấm.

    Hiện cơ quan điều tra đang tiếp tục điều tra, xử lý các đối tượng theo quy định của pháp luật.

    Theo Chuyên trang Góc nhìn pháp lý có bài Bắt Nguyễn Văn Chung. Nội dung như sau:

    Theo báo Pháp luật TP.HCM, ngày 17/1, Công an TP Đà Nẵng cho biết, Văn phòng Cơ quan CSĐT vừa bắt tạm giam 7 bị can để điều tra về hành vi sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản.

    Các bị can gồm: Nguyễn Văn Chung (42 tuổi, ngụ, phường Tân An), Nguyễn Đức Long (26 tuổi, phường Yên Dũng), Ong Khắc Minh (26 tuổi, ngụ phường Yên Dũng), Cao Bá Nam Việt (35 tuổi, ngụ phường Xuân An), Vũ Trí Huy (31 tuổi, ngụ phường Tân An); Nguyễn Anh Đô (27 tuổi, ngụ phường Tân Mỹ, cùng tỉnh Bắc Ninh) và Tạ Văn Bá (37 tuổi, ngụ phường Đức Thịnh, tỉnh Bắc Giang).

    Nhóm người lừa đầu tư tiền ảo giả mạo sàn Nasdaq bị bắt. Ảnh: VTC NewsNhóm người lừa đầu tư tiền ảo giả mạo sàn Nasdaq bị bắt. Ảnh: VTC News

    Trước đó, ngày 12/1, Văn phòng Cơ quan CSĐT Công an TP Đà Nẵng tiếp nhận, xác minh nguồn tin tội phạm theo đơn tố giác của bà P.T.T (36 tuổi, ngụ phường An Khê, TP Đà Nẵng) và một số người phản ánh việc bị lừa đảo chiếm đoạt tài sản thông qua hình thức kêu gọi đầu tư tiền ảo trên sàn giao dịch giả mạo mang tên Nasdaq.

    Theo VTC News, kết quả điều tra ban đầu xác định: Từ đầu năm 2024, Nguyễn Văn Chung sang Campuchia, móc nối với đối tượng người Trung Quốc tên A Long, tổ chức hoạt động lừa đảo chiếm đoạt tài sản tại khu Kim Sa 3, Bavet (Campuchia).

    Chung tuyển dụng nhiều người Việt Nam, phân công nhiệm vụ chặt chẽ, sử dụng các website giả mạo Nasdaq, lập nhóm Zalo, Telegram với hàng chục tài khoản ảo “acc quẫy”, dựng kịch bản “báo lãi”, giả danh chuyên gia đầu tư để dẫn dụ bị hại nạp tiền.

    Sau khi chiếm đoạt, nhóm này tổ chức luân chuyển dòng tiền qua nhiều tài khoản ngân hàng, quy đổi sang tiền ảo nhằm che giấu nguồn gốc, tránh sự phát hiện của cơ quan chức năng.

    Với thủ đoạn nêu trên, bước đầu Cơ quan CSĐT xác định các đối tượng đã chiếm đoạt tổng số tiền ước tính ban đầu khoảng 14 tỷ đồng.

    Quá trình đấu tranh, Cơ quan CSĐT Công an TP Đà Nẵng đã khám xét khẩn cấp, thu giữ nhiều tang vật, tài liệu liên quan, gồm: 1 USB chứa kịch bản lừa đảo; nhiều điện thoại di động, máy tính bảng, máy tính xách tay; hơn 5,2 tỷ đồng tiền mặt; hàng trăm tờ ngoại tệ; hàng chục vòng kim loại màu vàng; 6 giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cùng nhiều tài liệu, dữ liệu điện tử phục vụ công tác điều tra.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Ngoại Tì….nh Suốt 5 Năm, Tôi Tưởng Vợ Mù Quáng Im Lặng… Đến Khi Nhân Tình Sinh Con, Tôi Mới Hiểu Sự Tà….n Nhẫn Của Cô Ấy

    Ngoại Tì….nh Suốt 5 Năm, Tôi Tưởng Vợ Mù Quáng Im Lặng… Đến Khi Nhân Tình Sinh Con, Tôi Mới Hiểu Sự Tà….n Nhẫn Của Cô Ấy

    “Tôi ngoại tình suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nhân tình sinh con, tôi mới hiểu được cô ấy tàn nhẫn tức mức nào…”

    Tôi tên Hoàng, 35 tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty thiết bị điện ở TP.HCM. Vợ tôi là Thu, 33 tuổi, giáo viên tiểu học. Chúng tôi cưới nhau 8 năm, có một con gái 6 tuổi tên Bống.

    Tôi từng nghĩ gia đình mình ổn. Thu hiền, ít nói, không ghen tuông vô cớ. Tôi đi sớm về khuya, công tác liên tục, cô ấy chỉ nhắn: “Anh về ăn cơm không?” hoặc “Nhớ mặc áo ấm.”

    Chính sự bình thản đó khiến tôi chủ quan.

    5 năm trước, tôi quen Trang, 27 tuổi, nhân viên marketing đối tác. Trang trẻ, biết chiều, nói chuyện cuốn hút, nhìn tôi như nhìn một người đàn ông đáng nể. Tôi sa vào lúc nào không hay. Tôi nói dối Thu bằng những buổi “tiếp khách”, những chuyến “họp ngoài giờ”.

    Thu không tra hỏi. Không lục điện thoại. Không khóc lóc. Không đánh ghen.

    Có lần tôi say, về nhà lúc 2 giờ sáng. Thu chỉ mở cửa, đặt khăn lên bàn rồi quay vào phòng ngủ. Tôi đã nghĩ: “Cô ấy không biết… hoặc biết nhưng chịu.”

    Rồi Trang có thai.

    Ngày Trang đưa que thử thai hai vạch, tim tôi đập như muốn vỡ. Tôi bảo Trang bỏ đi. Trang cười nhạt:


    — “Anh nghĩ em là loại phụ nữ có thể bị đá dễ vậy à?”

    Trang đòi danh phận, đòi tiền, đòi tôi ly hôn. Tôi chưa dám. Tôi sợ mất con, sợ bố mẹ hai bên, sợ mất cái vỏ “gia đình tử tế”.

    Tôi kéo dài bằng lời hứa hẹn.

    Đến tháng thứ chín, Trang sinh con trai. Tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện, nhìn đứa bé đỏ hỏn trong tay cô ta, lòng vừa thương vừa hoảng. Tôi mở điện thoại nhắn cho Thu: “Anh đi công tác vài hôm.”

    Ngay lập tức, Thu trả lời đúng một câu:
    “Ừ. Anh cứ đi.”

    Không chấm hỏi. Không thêm chữ nào.

    Tối hôm đó, tôi về nhà lấy ít đồ. Cửa không khóa. Trong nhà vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Trên bàn ăn có sẵn cơm canh còn nóng, như mọi ngày.

    Nhưng cạnh mâm cơm là một chiếc phong bì màu vàng.

    Ngoài phong bì ghi rõ:
    “HOÀNG – ký đi.”

    Tôi mở ra.

    Bên trong là đơn ly hôn đã điền đầy đủ thông tin, kèm theo một tập giấy tờ sao kê, ảnh chụp tin nhắn, lịch khách sạn, hóa đơn chuyển khoản… Tất cả những thứ tôi tưởng mình giấu kín suốt 5 năm.

    Tôi đứng chết trân. Lúc đó tôi mới hiểu:
    Thu không hề không biết.

    Cô ấy chỉ đang chờ…

    Chờ đến ngày tôi tự tay bước vào cái bẫy mà cô ấy giăng sẵn.

    Tôi cầm tập giấy mà tay run bần bật. Trong đó không chỉ có bằng chứng ngoại tình, mà còn là những thứ tôi chưa từng nghĩ Thu sẽ động tới: tài khoản ngân hàng đứng tên tôi, lịch sử chuyển khoản, hợp đồng mua xe, cả chuyện tôi từng cầm cố sổ tiết kiệm để đưa Trang thuê căn hộ.

    Tất cả được Thu in ra, sắp xếp theo thứ tự thời gian như một bộ hồ sơ vụ án.

    Tôi quay sang phòng ngủ. Thu đang ngồi trên giường, tóc vẫn gọn, mặc bộ đồ ngủ màu xám. Bống đã ngủ say bên cạnh, ôm con gấu bông.

    Thu nhìn tôi, không mắng, không khóc. Ánh mắt cô ấy bình thản đến lạnh người.

    Tôi cố nuốt nước bọt:
    — Em… em biết từ lúc nào?

    Thu trả lời:
    — Năm thứ hai.

    Tôi nghẹn lại. Nghĩa là 3 năm còn lại, cô ấy chỉ im lặng quan sát?

    — Sao em không nói? Sao em không làm lớn chuyện?
    Thu nhếch môi, giọng đều đều:
    — Nói để làm gì? Anh có dừng không?

    Tôi im. Không dám nhìn thẳng.

    Thu đứng dậy, kéo ngăn tủ lấy thêm một tập giấy khác. Lần này là giấy tờ nhà. Tôi lật ra, mới thấy căn nhà chung chúng tôi đang ở… đã chuyển sang tên Thu từ mấy tháng trước.

    Tôi trợn mắt:
    — Chuyển sang tên em hồi nào? Anh đâu có ký?

    Thu đáp:
    — Anh ký rồi. Lần anh ký “giấy vay ngân hàng” mà không đọc kỹ.

    Tôi toát mồ hôi lạnh. Đúng là có một lần Thu bảo cần chữ ký để làm thủ tục “tối ưu lãi suất”. Tôi ký như cái máy vì tin vợ.

    Lúc đó tôi còn nghĩ: “Vợ mình hiền, lo cho mình.”

    Hóa ra cô ấy… đang chuẩn bị đường lui.

    Thu nói tiếp:
    — Em cũng không muốn Bống lớn lên trong nhà có cảnh bố mẹ giật tóc, đánh ghen. Em không muốn con nhớ về tuổi thơ bằng tiếng chửi.

    Tôi giãy nảy:
    — Nhưng em làm vậy là… là tính toán!

    Thu nhìn tôi như nhìn một người lạ:
    — Anh ngoại tình 5 năm, có con với người ta. Anh gọi đó là gì?

    Tôi cứng họng.

    Thu đặt bút lên phong bì:
    — Ký đi. Anh cứ ký, rồi anh muốn qua với ai cũng được.

    Tôi nhìn sang Bống. Con bé ngủ ngon lành. Tôi nhớ cái cảnh nó chạy ra cửa mỗi chiều: “Ba về rồi!” Tôi nhớ cảm giác bình yên giả tạo đó.

    — Thu… anh sai rồi. Anh sẽ cắt với Trang. Anh về với mẹ con em.
    Thu không cười, không xúc động. Cô ấy chỉ hỏi ngược:
    — Cắt kiểu gì? Con anh vừa sinh. Anh định phủi luôn à?

    Tôi nín.

    Thu nói chậm rãi:
    — Anh tưởng em im lặng là yếu đuối. Nhưng em chỉ đang chọn thời điểm.

    Thời điểm đó là khi anh không còn đường chối, và khi tất cả bằng chứng đã đủ để anh không thể lật kèo.

    Tôi rùng mình. Một cảm giác bị lột sạch.

    Tôi cầm điện thoại gọi Trang, định cầu xin cô ta đừng làm lớn chuyện. Nhưng vừa gọi, tôi thấy thông báo tin nhắn:

    Trang gửi hình ảnh giấy khai sinh của con trai.
    Dòng chữ cha: Hoàng Nguyễn.

    Ngay sau đó là một câu:
    — “Mai anh qua ký giấy nhận con. Không thì em gửi hết cho vợ anh, công ty anh, và cả bố mẹ anh.”

    Tôi bần thần.

    Tôi quay sang Thu, như người chết đuối bấu víu:
    — Em… em giúp anh được không?

    Thu cầm ly nước, uống một ngụm, rồi nói nhẹ như không:
    — Em giúp rồi.

    Tôi không hiểu.

    Thu rút điện thoại, mở ra một đoạn ghi âm. Giọng Trang trong đó the thé:
    — “Tôi chỉ cần tiền. Chồng chị mà không đưa, tôi phá nát hết.”

    Tôi chết lặng.

    Thu đã gặp Trang. Không đánh ghen. Không chửi bới. Cô ấy… thu thập chứng cứ.

    Thu nhìn tôi, giọng dửng dưng đến tàn nhẫn:
    — Mai anh qua nhận con đi. Nhưng từ giờ trở đi, mọi thứ của anh… không còn thuộc về anh nữa.

    Tôi rơi phịch xuống ghế.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra một sự thật:
    Một người phụ nữ không ầm ĩ… không phải vì họ không đau.

    Mà là vì họ đã đau đến mức không còn cần phải hét lên nữa.

    Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện gặp Trang. Cô ta mặc váy rộng, gương mặt xanh xao nhưng ánh mắt vẫn đầy chiến thắng. Đứa bé nằm trong nôi, thỉnh thoảng oe oe.

    Trang nhìn tôi, hất cằm:
    — Anh ký đi. Nhận con đàng hoàng.

    Tôi cầm bút mà như cầm dao. Tôi biết, nếu ký xong, cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một ngả khác. Không còn đường quay lại như trước.

    Nhưng tôi cũng biết, tôi đã tự mình tạo ra ngả rẽ đó từ 5 năm trước.

    Ký xong, Trang lập tức chuyển sang giọng khác:
    — Tháng nào anh chuyển cho em 20 triệu. Em không cần anh ở đây, em chỉ cần anh đừng để mẹ con em thiếu thốn.

    Tôi bật cười cay đắng:
    — Em nói muốn danh phận mà?

    Trang nhún vai:
    — Danh phận là thứ để dọa anh thôi. Anh nghĩ em thật sự muốn làm vợ hai à? Em chỉ cần anh có trách nhiệm và có tiền.

    Tôi nhìn Trang, thấy rõ bản chất mình đã chọn: một mối quan hệ xây bằng bí mật, thì kết thúc cũng chỉ là trao đổi.

    Tôi về nhà. Thu đã dắt Bống đi học từ sớm. Trên bàn là một tờ giấy ghi lịch rõ ràng:

    • Thứ 2,4,6: tôi được đón Bống sau giờ học.

    • Thứ 3,5,7: Thu đón.

    • Chủ nhật: một tuần tôi, một tuần Thu.

    • Tài chính nuôi con: tôi chuyển cố định mỗi tháng.

    Rõ ràng, sòng phẳng, không thừa một chữ cảm xúc.

    Tôi gọi cho Thu:
    — Em chuẩn bị hết rồi sao?

    Thu đáp:
    — Ừ. Em chỉ làm những thứ cần làm.

    Tôi hỏi trong tuyệt vọng:
    — Em… không tiếc hả?

    Ở đầu dây bên kia, Thu im lặng vài giây. Rồi cô ấy nói:
    — Em từng tiếc. Nhưng em hết rồi.

    Câu nói đó còn đau hơn ngàn lần chửi mắng.

    Tôi đến công ty. Sếp gọi tôi lên phòng. Trên bàn là một bản in email nặc danh gửi cho phòng nhân sự: tố cáo tôi có quan hệ ngoài luồng với đối tác, kèm theo vài hình ảnh tôi và Trang đi cùng nhau.

    Tôi bủn rủn: “Trang làm.”

    Nhưng sếp lại nói:
    — Hoàng, bộ phận kiểm soát nội bộ đã kiểm tra. Em chuyển tiền cho đối tác qua tài khoản cá nhân, có dấu hiệu vi phạm quy định. Em tạm nghỉ để công ty xử lý.

    Tôi ngồi thụp xuống. Tôi không chỉ mất gia đình.

    Tôi còn có nguy cơ mất sự nghiệp.

    Tối đó, Trang gọi:
    — Anh thấy chưa? Tôi bảo rồi. Đừng để tôi phải làm lớn chuyện.

    Tôi gằn giọng:
    — Mày điên à? Mày hủy hết đời tao rồi.

    Trang cười:
    — Anh hủy đời anh từ lúc anh chọn em.

    Cúp máy, tôi thấy đầu óc trống rỗng.

    Tôi chạy đến nhà bố mẹ. Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe:
    — Sao con lại làm vậy hả Hoàng? Con bé Thu nó hiền quá, nó không nói nhưng nó đau lắm đó!

    Tôi định phản bác, nhưng không còn sức.

    Vài ngày sau, Thu gửi tin nhắn:
    — Em đã nộp đơn ly hôn. Tòa hẹn hòa giải tuần sau. Anh đến đúng giờ.

    Không xin lỗi. Không trách. Không năn nỉ.

    Sự lạnh lùng của Thu làm tôi phát điên. Tôi muốn cô ấy gào lên, đập đồ, tát tôi một cái cũng được. Ít ra như vậy còn chứng tỏ cô ấy còn yêu.

    Nhưng không.

    Ngày ra tòa, Thu mặc áo sơ mi trắng, quần đen, giống hệt một giáo viên đi họp phụ huynh. Cô ấy ký giấy nhanh gọn, không run.

    Tôi nhìn bàn tay đó, từng nấu cơm, từng giặt đồ cho tôi. Bàn tay đó giờ ký chấm dứt cuộc hôn nhân như ký một bài kiểm tra.

    Khi bước ra khỏi tòa, tôi gọi:
    — Thu…

    Cô ấy quay lại, lần đầu tiên ánh mắt hơi mềm đi. Nhưng chỉ thoáng qua.

    Thu nói:
    — Anh đừng ghét em. Em không tàn nhẫn. Em chỉ không còn ngu nữa thôi.

    Câu đó như một nhát dao cuối cùng.

    Tôi đứng giữa sân tòa, trời nắng gắt, mà lạnh đến tận xương.

    5 năm tôi nghĩ Thu không biết.
    5 năm tôi nghĩ Thu không làm ầm lên vì Thu yếu.
    Nhưng cuối cùng, người bị dồn đến chân tường lại là tôi.

    Tôi có con trai mới sinh.
    Nhưng tôi không có gia đình.

    Tôi có tự do.
    Nhưng tôi không còn ai đợi tôi về ăn cơm nữa.

    Và đó là cái giá của kẻ phản bội.

  • Cam vụ việc xe bán tải đang quay đầu thì người phụ nữ vẫn cố vượt và cái kết

    Cam vụ việc xe bán tải đang quay đầu thì người phụ nữ vẫn cố vượt và cái kết

    Cam vụ việc xe bán tải đang quay đầu thì người phụ nữ vẫn cố vượt và cái kết

     

     

    Dưới lớp sàn bê tông kín bưng suốt nhiều năm, thứ này vẫn còn sống cũng là điều mà không ai có thể ngờ tới.

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật ngày 15/1/2026 đưa tin: “Đập sàn nhà để sửa chữa, gia đình bất ngờ phát hiện thứ vẫn “sống” dưới đó suốt 10 năm”, nội dung như sau:

    Bất ngờ tìm thấy thứ bị ‘ch:ôn sống’ suốt 10 năm dưới lớp bê tông

    Trong một sự việc khiến nhiều người sửng sốt, vào đầu năm 2026 tại thị trấn Itacajá, bang Tocantins (Brazil), một gia đình trong lúc tiến hành sửa chữa nhà đã vô tình tìm thấy một thứ vẫn còn sống nằm dưới lớp nền bê tông cứng nơi nó dường như đã bị niêm phong suốt gần một thập kỷ.

    Câu chuyện bắt đầu một cách rất đời thường: trong quá trình khắc phục tình trạng ẩm mốc và kiểm tra nền nhà, chủ nhân quyết định đập lớp gạch lát và bê tông từ nhiều năm trước để làm mới sàn. Khi lớp nền bắt đầu bị phá vỡ, một con vật lớn bất ngờ bò ra, khiến những người thợ và gia chủ đều sửng sốt. Đó không phải một con chuột hay thậm chí một loài bò sát nhỏ, mà là một con rùa cạn, một loài rùa đất lớn của Nam Mỹ, vẫn còn sống.

    Đập sàn nhà để sửa chữa, gia đình bất ngờ phát hiện thứ vẫn “sống” dưới đó suốt 10 năm- Ảnh 1.

    Dưới lớp sàn bê tông kín bưng suốt nhiều năm, thứ này vẫn còn sống cũng là điều mà không ai có thể ngờ tới. (Ảnh: Tiktok)

    Theo nhiều video và hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội Instagram và Facebook, con rùa xuất hiện từ giữa nền nhà đầy bụi bặm, chậm rãi bò ra mắt trước người quay, khiến những ai chứng kiến đều không khỏi kinh ngạc. Những đoạn video này được đăng bởi nhiều tài khoản khác nhau, thu hút hàng ngàn lượt thích và chia sẻ kèm bình luận bàn tán sôi nổi.

    Điều khiến câu chuyện này trở nên ngoạn mục là thời gian con rùa bị kẹt dưới nền. Theo những bình luận lan truyền trên mạng, nền nhà được xây và hoàn thiện khoảng 13 năm trước, và trong suốt nhiều năm đó không có bất kỳ khe hở, lỗ hổng hay lối đi nào đủ lớn để một con rùa ra vào. Vì vậy, nhiều người tin rằng nó bị vô tình ch:ôn sống từ lúc xây nhà mà không ai hay biết.

    Việc một con rùa có thể nằm dưới lớp bê tông kín suốt hơn một thập kỷ tưởng chừng như không thể thực hiện được trong điều kiện thiếu ánh sáng, thiếu nước và thiếu gần như mọi nguồn thức ăn. Tuy nhiên những video và bài đăng đều mô tả con vật trông còn sống, tuy có vẻ rất yếu ớt và chậm chạp ngay sau khi được giải thoát.

    Khả năng sống sót “phi thường”

    Cộng đồng mạng không mất thời gian đặt ra câu hỏi lớn: Liệu điều đó có thực sự xảy ra? Nhân đây, một số ý kiến từ cộng đồng thiên nhiên và những người am hiểu về động vật đã đưa ra giải thích có thể giúp hiểu phần nào khả năng kỳ lạ này.

    Rùa cạn là loài vật có tốc độ trao đổi chất rất chậm. Khi đối mặt với điều kiện sống thiếu thốn về dinh dưỡng, nước uống và ánh sáng, chúng có thể bước vào trạng thái giảm hoạt động sinh học, tương tự như ngủ đông ở các loài động vật khác. Trong trạng thái này, rùa có thể giảm nhu cầu năng lượng, phớt lờ cảm giác đói trong thời gian dài hơn so với nhiều loài bò sát khác.

    Đập sàn nhà để sửa chữa, gia đình bất ngờ phát hiện thứ vẫn “sống” dưới đó suốt 10 năm- Ảnh 2.

    Rùa cạn là loài vật có tốc độ trao đổi chất rất chậm. (Ảnh: Tiktok)

    Ngoài ra, loài này đôi khi tận dụng nguồn dinh dưỡng rất nhỏ trong môi trường sống như mùn, côn trùng nhỏ hoặc thậm chí hấp thụ lại các chất hữu cơ trong phân của chính nó như một thói quen sinh tồn đáng kinh ngạc trong môi trường cực kỳ nghèo.

    Các nhà sinh học đã nhiều lần báo cáo những trường hợp tương tự trong tự nhiên, khi rùa hoặc các loài bò sát khác sống sót trong điều kiện nghèo dinh dưỡng bằng cách giảm cực thấp nhu cầu năng lượng. Tuy nhiên, trường hợp sống sót suốt 10 năm dưới lớp bê tông vẫn là điều gây ngạc nhiên và tranh luận lớn.

    Phản ứng của cộng đồng

    Ngay sau khi hình ảnh và video về con rùa được đăng tải, nó đã nhanh chóng lan rộng trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ sự kinh ngạc trước khả năng sống sót của loài vật; trong khi số khác đặt dấu hỏi về tính xác thực hoặc cho rằng video có thể bị dàn dựng.

    Một số người dùng chỉ trích thiếu thông tin cụ thể từ nguồn chính thống như báo chí lớn hay tổ chức khoa học, khiến câu chuyện trở thành hiện tượng lan truyền tin trên mạng xã hội hơn là một báo cáo khoa học chính thức.

    Đập sàn nhà để sửa chữa, gia đình bất ngờ phát hiện thứ vẫn “sống” dưới đó suốt 10 năm- Ảnh 3.

    Ngay sau khi hình ảnh và video về con rùa được đăng tải, nó đã nhanh chóng lan rộng trên mạng xã hội. (Ảnh: Tiktok)

    Hiện tại, chưa có báo cáo chính thức từ tổ chức bảo tồn động vật hoang dã hay cơ quan nghiên cứu nào xác nhận về tình trạng sức khỏe và nơi ở tiếp theo của con rùa này. Tuy nhiên, dựa vào diễn biến nhiều vụ việc tương tự trước đây, thông thường nếu rùa còn sống, nó sẽ được bàn giao cho các tổ chức bảo tồn hoặc trung tâm chăm sóc động vật để được kiểm tra sức khỏe, điều trị nếu cần và chăm sóc trong môi trường phù hợp hơn.

    Dù thực hư chi tiết từng phần vẫn đang được kiểm chứng, sự việc này đã mở ra một góc nhìn khiến không ít người bất ngờ về khả năng sinh tồn “bất ngờ” của thiên nhiên dưới những điều kiện khắc nghiệt nhất. Nó cũng nhắc nhở chúng ta rằng đôi khi sự sống có thể xuất hiện ở những nơi ta không ngờ tới, ngay cả dưới lớp bê tông tưởng chừng là vô tri.

    Tạp chí Saostar đưa tin: “Đập sàn nhà để sửa chữa, gia đình bất ngờ phát hiện thứ bị ‘ch:ôn sống’ suốt 10 năm”, nội dung như sau: 

    Một phát hiện gây chấn động dư luận Brazil mới đây đã khiến cộng đồng mạng lẫn giới khoa học không khỏi kinh ngạc khi một con rùa cạn được tìm thấy còn sống dưới nền nhà bê tông, trong điều kiện không ánh sáng, không nước và gần như không thức ăn, với thời gian mắc kẹt được cho là kéo dài gần 10 năm.

    Đập sàn nhà để sửa chữa, gia đình bất ngờ phát hiện thứ bị 'chôn sống' suốt 10 năm Ảnh 1

    Sự việc xảy ra tại thành phố Itacajá, bang Tocantins (Brazil). Trong quá trình sửa chữa nhà, một gia đình bất ngờ phát hiện một con rùa cạn nằm dưới lớp sàn bê tông kín. Hình ảnh và video ghi lại khoảnh khắc giải cứu nhanh chóng được Wilson Coelho – người trực tiếp chứng kiến đăng tải lên TikTok, thu hút hơn 450.000 lượt thích và hàng loạt bình luận tranh cãi xoay quanh khả năng sinh tồn “không tưởng” của loài vật này.

    Theo chia sẻ từ Luiza Regina, cháu gái của gia chủ, nền nhà được hoàn thiện cách đây khoảng 13 năm và suốt thời gian đó không hề xuất hiện khe hở hay lỗ thông nào đủ để rùa có thể tự ra vào. Từ những dữ kiện này, gia đình tin rằng con rùa có thể đã rơi xuống phần móng nhà trong quá trình thi công và bị mắc kẹt từ đó đến nay.

    “Điều chắc chắn duy nhất là nó đã bị giam cầm trong một thời gian cực kỳ dài”, Luiza nói. “Mai rùa của nó bị biến dạng rõ rệt, rất nhạy cảm với ánh sáng. Khi được đưa ra ngoài, nó lập tức ăn rất nhiều, cho thấy đã phải chịu đựng trong tình trạng thiếu thốn suốt nhiều năm”. 

    Đập sàn nhà để sửa chữa, gia đình bất ngờ phát hiện thứ bị 'chôn sống' suốt 10 năm Ảnh 2

    Trước làn sóng hoài nghi từ dư luận về việc một con rùa có thể sống sót suốt một thập kỷ trong môi trường khắc nghiệt như vậy, các chuyên gia đã lên tiếng lý giải. Matheus Silva Mesquita, nhà giáo dục môi trường tại Brazil, cho biết rùa cạn sở hữu tốc độ trao đổi chất cực kỳ chậm, cho phép chúng bước vào trạng thái ngủ đông sinh học (brumation) khi sống trong điều kiện lạnh, tối và thiếu dinh dưỡng. Trạng thái này giúp giảm tối đa nhu cầu năng lượng, tương tự cơ chế ngủ đông ở động vật có vú.

    Ngoài ra, rùa cạn còn có khả năng tận dụng các nguồn dinh dưỡng tối thiểu như xác côn trùng, mùn hữu cơ, thậm chí tái hấp thu dưỡng chất từ chính chất thải của mình để duy trì sự sống. Đây được xem là minh chứng rõ nét cho khả năng sinh tồn phi thường của loài bò sát này.

    Đập sàn nhà để sửa chữa, gia đình bất ngờ phát hiện thứ bị 'chôn sống' suốt 10 năm Ảnh 3

    Hiện con rùa đã được thông báo cho các nhà sinh học để tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn diện. Viện Nghiên cứu Thiên nhiên Tocantins (Naturatins) khuyến cáo nên chăm sóc rùa trong môi trường nhiệt độ ổn định, có ánh sáng gián tiếp, đồng thời cho ăn rau củ và trái cây phù hợp. Cơ quan này cũng kêu gọi gia đình phối hợp với cảnh sát môi trường hoặc lực lượng cứu hỏa để chuyển giao con vật cho đơn vị chuyên môn, đảm bảo quá trình phục hồi và bảo tồn đúng quy chuẩn.

    Câu chuyện “rùa cạn không chết sau 10 năm bị ch:ôn sống” không chỉ khiến cộng đồng mạng sửng sốt mà còn mở ra nhiều góc nhìn mới về sức chịu đựng và khả năng thích nghi đáng kinh ngạc của tự nhiên trước những điều kiện khắc nghiệt nhất.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Thông tin mới về đợt mưa rét ở miền Bắc

    Thông tin mới về đợt mưa rét ở miền Bắc

    Trung tâm Dự báo Khí tượng Thuỷ văn Quốc gia cho biết, một bộ phận không khí lạnh từ phương Bắc đang di chuyển xuống nước ta.

    Dự báo khoảng tối và đêm 20/1, bộ phận không khí lạnh này sẽ ảnh hưởng đến một số nơi ở khu vực Đông Bắc Bắc Bộ, ngày 21/1 không khí lạnh được tăng cường mạnh hơn, ảnh hưởng đến các nơi khác ở Đông Bắc Bộ, Bắc Trung Bộ, khu vực Tây Bắc Bộ và Trung Trung Bộ.

    Trên đất liền từ tối và đêm 20/1, gió chuyển hướng Đông Bắc mạnh cấp 2-3, vùng ven biển cấp 3-4. Từ chiều tối và đêm 20/1 đến ngày 22/1, ở Bắc Bộ và Thanh Hóa, Nghệ An có mưa rải rác.

    Từ ngày 21/1, Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ trời chuyển rét, riêng vùng núi và trung du Bắc Bộ khoảng ngày 22-23/1 có khả năng xảy ra rét đậm, có nơi rét hại. Đợt rét này có khả năng kéo dài đến hết tuần sau.

    Miền Bắc đón mưa rét từ chiều tối thứ Ba đến thứ Năm tuần sau (20-22/1).

    Nhiệt độ thấp nhất trong đợt không khí lạnh này ở khu vực Bắc Bộ, Thanh Hóa và Nghệ An phổ biến từ 11-14 độ, vùng núi Bắc Bộ 8-11 độ, vùng núi cao có nơi dưới 6 độ. Nhiệt độ cao nhất khoảng 16-18 độ, vùng núi có nơi dưới 12 độ. Vùng núi các tỉnh Bắc Bộ đề phòng hiện tượng băng giá và sương muối.

    Khu vực Hà Nội từ chiều tối 20/1 đến ngày 22/1 có mưa rải rác, từ ngày 21/1 trời chuyển rét. Nhiệt độ thấp nhất trong đợt không khí lạnh này phổ biến 12-14 độ. Nhiệt độ cao nhất 16-18 độ.

    Cũng do ảnh hưởng của không khí lạnh, từ ngày 21-24/1, Hà Tĩnh đến Đà Nẵng, phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Gia Lai có mưa, mưa rào, cục bộ có nơi mưa vừa, mưa to và dông. Trong mưa dông có khả năng xảy ra lốc sét, mưa đá và gió giật mạnh.

    Trên biển, từ chiều tối và đêm 20/1, khu vực Bắc Biển Đông (bao gồm đặc khu Hoàng Sa) gió Đông Bắc mạnh dần lên cấp 6, riêng phía đông có lúc cấp 7, giật cấp 8-9, sóng biển cao 3-5m, biển động mạnh.

    Từ ngày 21/1, vịnh Bắc Bộ gió Đông Bắc mạnh dần lên cấp 6, giật cấp 7-8, sóng biển cao 2-3m, biển động.

    Từ chiều tối 21/1, khu vực từ Nam Quảng Trị đến Khánh Hòa và khu vực Giữa Biển Đông có gió Đông Bắc mạnh dần lên cấp 6, giật cấp 7-8, sóng biển cao 2-5m, biển động.

    Từ ngày 22/1, vùng biển từ Lâm Đồng đến Cà Mau, vùng biển phía tây khu vực Nam Biển Đông (bao gồm vùng biển phía tây đặc khu Trường Sa) gió Đông Bắc mạnh dần lên cấp 6, có lúc cấp 7, giật cấp 8-9, sóng biển cao 3-5m, biển động mạnh.

  • Nghỉ lễ cả gia đình về nội để liên hoan 1 bữa. Lúc ăn xong thấy vợ hì hục rửa đống bát đĩa tới tận 10 giờ đêm, tôi gọi mấy chị gái tới rồi tuyên bố thẳng

    Nghỉ lễ cả gia đình về nội để liên hoan 1 bữa. Lúc ăn xong thấy vợ hì hục rửa đống bát đĩa tới tận 10 giờ đêm, tôi gọi mấy chị gái tới rồi tuyên bố thẳng

    Nghỉ lễ cả gia đình về nội để liên hoan 1 bữa. Lúc ăn xong thấy vợ hì hục rửa đống bát đĩa tới tận 10 giờ đêm, tôi gọi mấy chị gái tới rồi tuyên bố thẳng: “Từ ngày mai em sẽ đưa vợ về lại thành phố. Và chuyện của anh chị, anh chị tự lo, đừng bao giờ gọi điện hỏi han tiền bạc từ em nữa. Vợ chồng em về chơi có mấy ngày, các chị lại hà::nh h::ạ vợ em ra thế này thì còn gì là tình nghĩa. Đúng lúc này bố chồng đứng dậy ..để rồi…

     Thấy vợ hì hục rửa đống bát đĩa tới tận 10 giờ đêm, chồng tôi gọi mấy chị gái tới rồi tuyên bố thẳng: “Từ ngày mai em sẽ đưa vợ về lại thành phố. Và chuyện của anh chị, anh chị tự lo, đừng bao giờ gọi điện hỏi han tiền bạc từ em nữa. Vợ chồng em về chơi có mấy ngày, các chị lại hà::nh h::ạ vợ em ra thế này thì còn gì là tình nghĩa. Cô ấy không nói ra vì sợ mất lòng thì các chị được quyền le::o lên đ::ầu cô ấy ngồi à?”.

    Tôi không muốn gây chuyện khó dễ với nhà chồng. Nhưng quả thực, mỗi lần về quê chồng là mỗi lần tôi ám ảnh đến mức sụt cân.

    Xôn xao clip con dâu ngày đầu về nhà chồng một mình rửa đống chén bát, dân mạng tranh cãi kịch liệt

    Lấy chồng xa bao giờ cũng có nhiều câu chuyện buồn. Bản thân tôi khi quyết định lấy anh cũng đắn đo, suy nghĩ nhiều lắm. Bởi gia đình anh ở tỉnh khác, cách nhà tôi tới 700km. Chúng tôi đã phải ngồi bàn bạc, quyết định nhiều thứ mới dám đến với nhau. Trong đó có một điều là cả hai sẽ ở riêng, không sống chung với nội ngoại để tránh những mâu thuẫn không đáng có. Mỗi năm về quê ngoại hai lần, quê nội hai lần cho đều nhau.

     

  • Sau ly hôn tôi giấu kín giọt má;;u của Anh, đến lúc sinh thì Bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi ch.ế.t lặng

    Sau ly hôn tôi giấu kín giọt má;;u của Anh, đến lúc sinh thì Bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi ch.ế.t lặng

    Tôi ly hôn năm hai mươi bảy tuổi, đúng lúc mọi thứ trong đời tưởng như đã vỡ vụn. Người ta nhìn tôi như một người đàn bà thất bại: không chồng, không con, không danh phận. Nhưng chẳng ai biết, ngay sau tờ giấy ly hôn lạnh tanh ấy… tôi đã mang trong mình giọt máu của anh.

    Anh tên Trần Quốc Huy, hơn tôi ba tuổi, là người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết đời. Anh không tệ, chỉ là chúng tôi… không thể đứng chung trong một gia đình. Mẹ chồng tôi ghét tôi ra mặt, còn anh thì luôn im lặng mỗi lần bà nói những câu cay nghiệt. Đỉnh điểm là hôm tôi bị sảy thai lần đầu, bà bảo:
    “Nhà này không nuôi người đàn bà không biết đẻ!”

    Tôi ôm nỗi đau đó đi ra khỏi nhà chồng, ký đơn ly hôn trong im lặng. Nhưng đời trớ trêu đến mức, hai tuần sau tôi phát hiện mình có thai lại.

    Tôi run lẩy bẩy khi nhìn que thử thai hai vạch đỏ chót. Đáng lẽ tôi phải gọi cho anh. Đáng lẽ tôi phải nói: “Em có con rồi.” Nhưng tôi không đủ can đảm. Tôi sợ bị coi là trò bám víu. Tôi sợ mẹ anh giành lấy đứa bé. Và tôi sợ nhất… ánh mắt thương hại.

    Tôi quyết định giấu.

    Suốt chín tháng, tôi sống như người trốn chạy. Tôi nghỉ việc văn phòng, chuyển về một căn phòng trọ nhỏ ở Thủ Đức, đổi số điện thoại, khóa Facebook, tránh mọi người quen. Tôi không dám khám thai ở bệnh viện lớn, chỉ dám tới phòng khám tư. Mỗi lần nghe bác sĩ hỏi:
    “Ba bé đâu em?”
    tôi chỉ cười gượng: “Dạ… không có.”

    Ngày chuyển dạ, tôi nhập viện quận trong cơn đau quặn thắt. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay tôi bấu chặt ga giường, miệng cắn răng đến bật máu.

    Bác sĩ đỡ đẻ bước vào, dáng cao gầy, đeo khẩu trang kín mít. Khi ông cúi xuống, kiểm tra rồi ra lệnh:
    “Rặn mạnh lên, sắp ra rồi!”

    Tôi cố rặn, nước mắt trào ra. Lúc ấy, ông đưa tay kéo khẩu trang xuống để nói rõ hơn, giọng gắt:

    Và tôi chết lặng.

    Đó là Trần Quốc Huy.

    Anh nhìn thấy tôi, nhìn thấy cái bụng bầu đã căng tròn, nhìn thấy hồ sơ bệnh án… và sự thật mà tôi đã giấu suốt gần một năm.

    Không ai nói gì. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi biết… mọi thứ không thể quay lại như cũ nữa.

    Tôi không biết mình nên sợ hay nên khóc.

    Trong phòng sinh, ánh đèn trắng hắt lên trần nhà lạnh lẽo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến tôi buồn nôn. Cơn đau co thắt lại kéo đến, bẻ gập tôi như một nhành cây khô. Nhưng thứ khiến tôi nghẹt thở nhất không phải đau… mà là đôi mắt của Huy.

    Anh đứng ngay đó. Người đàn ông từng ký vào đơn ly hôn, từng gạt tay tôi ra khi tôi khóc, giờ lại mặc áo blouse, tay đeo găng, như một người xa lạ có quyền ra lệnh cho tôi.

    “Lan! Em… em làm cái gì vậy?” – giọng anh khàn đi, như thể chính anh cũng đang không tin.

    Tôi muốn quay mặt đi, muốn biến mất. Nhưng tôi không thể. Tôi đang nằm trên bàn sinh, chân bị đặt lên giá đỡ. Tôi không còn gì để che chắn cho bản thân. Sự xấu hổ trùm lên tôi như một tấm chăn nặng trĩu.

    “Anh đeo khẩu trang lên đi…” tôi thều thào, nước mắt tràn ra.
    Huy lập tức kéo khẩu trang lại, nhưng vẫn không rời ánh mắt khỏi tôi.

    Một nữ hộ sinh bên cạnh hỏi nhanh:
    “Bác sĩ, tiếp tục chứ ạ?”
    Huy im lặng một giây rồi gằn giọng:
    “Tiếp tục. Cứ làm đúng quy trình.”

    Tôi nghe rõ giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh, giống như cách anh từng làm ở nhà: lúc mẹ anh mắng tôi, anh cũng “giữ bình tĩnh”, để mặc tôi một mình chịu đựng.

    Cơn đau lại đến. Tôi cắn chặt môi, cố rặn như lời dặn. Nước mắt nóng hổi rơi xuống hai bên thái dương. Tôi vừa rặn vừa nghĩ: Mình đã giấu anh cả một thai kỳ. Mình đáng bị ghét.

    Nhưng rồi một khoảnh khắc kỳ lạ xảy ra.

    Huy cúi xuống, giọng dịu đi hẳn:
    “Lan, nghe anh. Đừng gồng. Em thả lỏng, rặn theo nhịp. Anh ở đây.”

    Tôi sững người. Tôi không biết đã bao lâu rồi anh chưa từng nói với tôi câu “anh ở đây”.

    Tôi nấc lên:
    “Em… em không muốn anh biết…”
    “Vì sao?” – anh hỏi mà như quát, nhưng mắt đỏ lên.
    “Vì em sợ… mẹ anh sẽ giành con. Sợ anh nghĩ em cố tình…”
    Huy cắn răng, không đáp ngay. Anh chỉ quay sang dặn nữ hộ sinh chuẩn bị.

    “Cố lên. Thêm một nhịp nữa!” – Huy nói, giọng gấp gáp. “Lan, em phải cố! Em không được ngất!”

    Tôi cố rặn, trong tiếng máy đo tim thai bíp bíp đều đều. Và rồi… tiếng khóc của con vang lên.

    Một tiếng khóc mỏng manh nhưng đủ khiến tôi òa khóc như trẻ con.

    Nữ hộ sinh bế bé lên, nói nhanh:
    “Con trai! 3 ký 1!”

    Huy đứng bất động. Tôi nhìn thấy tay anh run khi nhận kéo cắt dây rốn. Anh không khóc, nhưng gương mặt như vừa bị ai đó tát mạnh.

    Tôi tưởng anh sẽ bỏ đi. Tôi tưởng anh sẽ ném vào tôi một câu: “Em giỏi lắm, giấu luôn đi.”

    Nhưng không.

    Huy chỉ cúi xuống, nhìn tôi rất lâu rồi hỏi, giọng vỡ ra:
    “Em định giấu tới khi nào?”
    Tôi không trả lời. Tôi không còn sức. Cả người tôi như rỗng tuếch.

    Tôi bị đẩy ra phòng hồi sức. Trong lúc lơ mơ, tôi nghe loáng thoáng tiếng y tá nói chuyện ngoài hành lang:

    “Bác sĩ Huy đứng ngoài từ nãy đến giờ luôn đó…”
    “Ổng là chồng cũ sản phụ hả?”
    “Nghe nói vậy. Mà nhìn mặt ổng tội ghê…”

    Tôi nhắm mắt lại, nước mắt tràn ra. Tôi không biết mai đây mọi chuyện sẽ đi về đâu.

    Nhưng tôi biết một điều chắc chắn: bí mật của tôi đã kết thúc.

    Và thứ bắt đầu tiếp theo… có thể còn đau hơn cả cuộc ly hôn.

    Hai ngày sau sinh, tôi vẫn ở phòng hậu sản. Con trai nằm trong nôi nhựa trong suốt, tay chân nhỏ xíu, da đỏ hỏn như một cục bột. Tôi nhìn con mà vừa thương vừa sợ.

    Thương vì nó là tất cả những gì tôi giữ được sau cuộc hôn nhân đổ vỡ.
    Sợ vì tôi không biết mình có đủ sức nuôi con một mình không… và càng sợ hơn khi ngoài kia, người bố ruột của nó đang ở ngay trong bệnh viện này.

    Tối hôm đó, khoảng gần chín giờ, cửa phòng khẽ mở.

    Tôi quay đầu lại, tim đập mạnh như muốn bật khỏi lồng ngực.

    Huy bước vào. Không mặc blouse nữa, anh mặc áo thun xám, quần jean. Trông như người đàn ông tôi từng yêu, chứ không còn là bác sĩ lạnh lùng trong phòng sinh hôm trước.

    Anh đặt một túi trái cây lên bàn, rồi đứng im. Không tiến lại gần con ngay, như sợ mình không có quyền.

    Tôi siết chặt chăn, giọng khô khốc:
    “Anh tới làm gì?”

    Huy nhìn tôi. Ánh mắt anh mệt mỏi, có chút bất lực:
    “Anh tới nhìn con.”

    Tôi im lặng.

    Anh bước lại gần nôi, cúi xuống nhìn con trai. Đôi mắt anh mềm hẳn đi. Tôi thấy rõ anh nuốt nghẹn. Một người đàn ông từng lạnh lùng, giờ đứng nhìn một sinh linh bé xíu mà tay run run, như không dám chạm.

    “Con… giống em.” – anh nói nhỏ.
    Tôi cười nhạt:
    “Giống em thì tốt.”

    Huy quay sang nhìn tôi, như bị câu đó cứa vào lòng:
    “Lan, đừng như vậy.”

    Tôi quay mặt đi. Những năm tháng tôi chịu đựng trong nhà chồng, cái cảm giác bị đẩy vào góc tường, bị gọi là “đồ vô dụng”, vẫn còn nguyên. Tôi đã mất quá nhiều để giờ đây nghe anh nói hai chữ “đừng như vậy”.

    “Em đã quyết định ly hôn. Em đã quyết định giấu. Giờ anh tới đây để trách em à?”
    Huy siết hàm:
    “Anh không trách. Nhưng em có biết anh đã sống thế nào không?”

    Tôi bật cười, nước mắt lại rơi:
    “Anh sống thế nào? Anh là bác sĩ, anh có mẹ, có gia đình… còn em thì sao? Em là người bị mắng không biết đẻ. Em là người bị đẩy ra khỏi nhà!”

    Huy cúi đầu, giọng trầm xuống:
    “Anh sai. Anh đã yếu. Anh đã nghĩ im lặng là giữ hòa khí… nhưng thực ra là bỏ mặc em.”

    Tôi không trả lời. Tôi không muốn nghe lời xin lỗi muộn màng.

    Huy đưa mắt nhìn con lần nữa, rồi nói, rõ ràng từng chữ:
    “Lan, anh muốn nhận con.”

    Câu nói đó như một cơn gió lạnh thổi thẳng vào ngực tôi.

    “Anh nhận con… để làm gì?”
    “Để con không phải lớn lên thiếu bố.”
    Tôi nhìn thẳng vào anh:
    “Vậy lúc em mang thai, lúc em một mình đi khám, một mình nôn nghén, một mình chạy xe giữa trời mưa… anh ở đâu?”

    Huy nghẹn. Anh không trả lời được.

    Tôi tiếp:
    “Em không cần anh thương hại. Em càng không cần mẹ anh bước vào cuộc đời con em.”

    Nhắc đến mẹ anh, Huy chớp mắt mạnh. Anh đứng thẳng dậy, giọng chắc hơn:
    “Anh sẽ tự xử lý chuyện của mẹ anh. Nhưng Lan, con là con của anh. Anh không thể giả vờ không tồn tại.”

    Tôi nhìn con trai. Nó cựa nhẹ, miệng mút mút như đang tìm sữa. Tôi đau lòng đến mức muốn gào lên. Tôi từng nghĩ giấu được thì con tôi sẽ bình yên. Nhưng hóa ra… giấu chỉ khiến mọi thứ nổ tung ở thời điểm khủng khiếp nhất.

    “Em cần gì?” – Huy hỏi. “Tiền? Giấy tờ? Anh có thể lo.”
    Tôi lắc đầu:
    “Em cần sự tôn trọng. Em cần anh đừng kéo mẹ anh tới giành con.”

    Huy nhìn tôi rất lâu, rồi nói:
    “Anh thề. Anh sẽ không để ai giành con khỏi em.”

    Tôi không biết lời thề đó có đáng tin không. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra: tôi không còn lựa chọn dễ dàng nào nữa.

    Hoặc tôi tiếp tục chạy trốn, để con lớn lên với một khoảng trống.
    Hoặc tôi đối mặt với người đàn ông đã từng làm tôi tổn thương… vì đứa bé nằm đây.

    Tôi hít sâu, giọng run:
    “Anh muốn nhận con… thì anh phải chứng minh. Không phải bằng lời nói.”

    Huy gật đầu, mắt đỏ:
    “Anh sẽ chứng minh.”

    Đêm đó, anh không ở lại. Anh chỉ đứng ở cửa, nhìn tôi và con thêm một lần nữa rồi đi.

    Nhưng khi cửa khép lại, tôi biết… cuộc đời tôi từ đây đã sang một chương khác.
    Không phải chương của ly hôn nữa.

    Mà là chương của một người mẹ… và một người cha bắt đầu học cách chịu trách nhiệm.

  • MẸ ĐƠN THÂN Ở TRỌ ĐÊM NÀO CŨNG CÓ ĐÀN ÔNG RA VÀO, CHỦ TRỌ NGHI NGÕ BẢO CẢNH SÁT, ĐẾN KHI CẢNH SẤT ẬP TỚI PHÁ CỬA XÔNG VÀO

    MẸ ĐƠN THÂN Ở TRỌ ĐÊM NÀO CŨNG CÓ ĐÀN ÔNG RA VÀO, CHỦ TRỌ NGHI NGÕ BẢO CẢNH SÁT, ĐẾN KHI CẢNH SẤT ẬP TỚI PHÁ CỬA XÔNG VÀO

    Khu trọ nhỏ nằm sâu trong con hẻm quận Bình Tân vốn yên ắng, vậy mà suốt gần ba tháng nay, đêm nào cũng vang lên tiếng xe máy ra vào trước phòng số 6. Người thuê phòng ấy là Nguyễn Thị Hồng, một bà mẹ đơn thân hơn ba mươi tuổi, sống cùng cậu con trai nhỏ. Ban ngày, Hồng đi làm công nhân may, tối về đóng cửa sớm. Nhưng lạ ở chỗ, cứ quá chín giờ, lại có người đàn ông ghé đến, ở chừng một hai tiếng rồi rời đi. Có đêm là người quen mặt, có đêm lại là gương mặt hoàn toàn xa lạ.

    Chủ trọ ông Lê Văn Phúc bắt đầu để ý. Ông không phải người nhiều chuyện, nhưng khu trọ có sinh viên và gia đình trẻ, lại lo chuyện an ninh. Ông Phúc hỏi dò vài người, ai cũng thì thào, ánh mắt đầy nghi ngại. Những lời đồn đoán lan nhanh hơn mùi ẩm mốc trong mùa mưa. Có người nói Hồng “không đàng hoàng”, người khác lại quả quyết “chắc có chuyện mờ ám”.

    Đỉnh điểm là đêm mưa tầm tã, gần mười một giờ, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai kéo thấp, áo khoác sẫm màu, dừng xe trước phòng số 6. Ông Phúc nhìn qua camera cũ, thấy người này gõ cửa ba nhịp ngắn. Cửa mở, ánh đèn bật sáng rồi tắt. Tim ông Phúc đập mạnh. Ông nghĩ đến trách nhiệm của mình với cả khu trọ.

    Chưa đầy hai mươi phút sau, công an phường xuất hiện. Tiếng gõ cửa dồn dập, rồi tiếng gọi yêu cầu mở cửa. Không ai đáp. Cánh cửa bị phá tung trong tiếng hô dứt khoát. Mọi người trong khu trọ ùa ra hành lang, nín thở.

    Cảnh tượng bên trong khiến tất cả sững sờ.

    Không có những gì họ tưởng tượng. Căn phòng sáng đèn, gọn gàng. Hồng đứng chết lặng, mặt tái đi. Người đàn ông lạ mặt ngồi trên ghế nhựa, trước mặt là một chồng giấy tờ, sổ sách. Trên giường, cậu bé con Hồng đang ngủ say, ôm chặt một chiếc cặp cũ. Dưới đất là hộp thuốc, vài dụng cụ y tế, và một chiếc máy đo huyết áp.

    Không khí đông cứng. Ông Phúc bối rối, còn công an thì nhìn nhau, bắt đầu đặt câu hỏi. Và câu chuyện thật sự, từ đây, mới dần lộ diện.

    Hồng run rẩy giải thích, giọng cô lạc đi vì căng thẳng. Người đàn ông tối nay tên là Trần Quốc Dũng, nhân viên xã hội của một nhóm thiện nguyện tự phát trong khu. Anh đến để giao thuốc và thu lại hồ sơ hỗ trợ. Công an yêu cầu kiểm tra giấy tờ. Dũng bình tĩnh lấy từ ba lô ra thẻ công tác, danh sách người được giúp đỡ, có chữ ký xác nhận của phường. Không khí dần dịu xuống, nhưng sự tò mò thì chưa.

    Trước ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Hồng kể lại cuộc sống của mình. Chồng cô mất trong một tai nạn lao động bốn năm trước, để lại khoản nợ viện phí. Cô một mình nuôi con, thu nhập bấp bênh. Con trai Hồng, bé Minh, mắc bệnh tim bẩm sinh, cần theo dõi thường xuyên và uống thuốc đúng giờ. Vì không có người trông, cô phải nhờ đến các nhóm hỗ trợ cộng đồng. Những người đàn ông ra vào phòng cô mỗi đêm không phải là một người, mà là các thành viên khác nhau: người mang thuốc, người hướng dẫn thủ tục bảo hiểm, người giúp sửa điện, kiểm tra máy móc y tế cũ mà cô mua lại.

    Hồng nói, ban ngày cô đi làm, chỉ có thể hẹn họ buổi tối. Cô ngại làm phiền hàng xóm, nên luôn đóng cửa. Chính sự im lặng ấy lại trở thành mồi lửa cho hiểu lầm.

    Ông Phúc nghe mà thấy nghẹn. Ông nhớ lại nhiều lần thấy Hồng cúi đầu cảm ơn ai đó ngoài cổng, rồi vội vã quay vào. Ông chưa từng hỏi thẳng cô, chỉ chọn cách suy đoán. Công an phường xác minh nhanh với tổ dân phố, mọi thông tin đều khớp.

    Nhưng chuyện chưa dừng lại. Một nữ công an nhẹ nhàng hỏi Hồng vì sao không báo với chủ trọ hay tổ trưởng dân phố. Hồng cười buồn. Cô sợ bị dị nghị, sợ con mình bị nhìn bằng ánh mắt thương hại. Cô chỉ muốn yên ổn sống qua ngày, chữa bệnh cho con.

    Trong lúc mọi người còn đang trao đổi, bé Minh tỉnh giấc, khó thở nhẹ. Hồng vội vàng đo nhịp tim cho con, thao tác thuần thục. Dũng giúp lấy thuốc, công an đứng lặng, chứng kiến sự phối hợp nhịp nhàng ấy. Không còn ai nghi ngờ nữa.

    Ông Phúc bước vào, cúi đầu xin lỗi. Ông đề nghị từ nay sẽ hỗ trợ, thông báo rõ ràng với khu trọ để không còn lời đồn. Công an lập biên bản sự việc, nhắc nhở về cách liên lạc để tránh hiểu lầm. Khi họ rời đi, hành lang im lặng khác thường.

    Đêm ấy, Hồng ngồi bên con đến sáng. Cô mệt, nhưng lòng nhẹ hơn. Bí mật cô giữ bấy lâu không phải điều xấu, chỉ là nỗi sợ bị hiểu sai. Và chính nỗi sợ ấy đã khiến mọi thứ suýt nữa vượt tầm kiểm soát.

    Sau đêm công an ập đến, khu trọ thay đổi rõ rệt. Ông Phúc họp nhanh với mọi người, giải thích rõ sự việc. Những ánh mắt từng dè chừng giờ chuyển sang ái ngại. Có người xin lỗi Hồng, có người lặng lẽ để trước cửa phòng cô túi trái cây, hộp sữa cho bé Minh.

    Hồng ban đầu vẫn dè dặt. Cô quen với việc tự gồng gánh, không dễ mở lòng. Nhưng rồi một buổi tối, khi máy đo huyết áp trục trặc, chính ông Phúc là người chạy đi mượn đồ sửa. Một chị sinh viên phòng bên nhận trông bé Minh giúp Hồng tăng ca. Những hành động nhỏ dần vá lại khoảng cách vô hình.

    Nhóm thiện nguyện của Dũng cũng hoạt động công khai hơn. Họ làm việc với phường, lập danh sách hỗ trợ y tế rõ ràng. Những lần ghé thăm được thông báo trước, có giờ giấc cụ thể. Không còn những bước chân lén lút trong đêm, chỉ còn ánh đèn phòng số 6 sáng đều mỗi tối.

    Một tháng sau, bé Minh được đưa vào chương trình phẫu thuật hỗ trợ. Ngày nhập viện, cả khu trọ tiễn hai mẹ con. Ông Phúc đứng ở cổng, tay cầm túi đồ nhỏ. Ông nói ít, nhưng ánh mắt chân thành. Hồng cúi đầu cảm ơn, lần này không còn vội vã.

    Ca phẫu thuật thành công. Tin nhắn báo về khu trọ khiến mọi người thở phào. Buổi tối hôm đó, phòng số 6 vẫn sáng đèn, nhưng không còn tiếng xe ra vào. Chỉ có sự chờ đợi và hy vọng.

    Khi Hồng trở về, cô không còn là người phụ nữ cúi đầu né tránh. Cô chủ động chào hỏi, tham gia sinh hoạt tổ trọ. Câu chuyện của cô trở thành lời nhắc nhở âm thầm: đừng vội phán xét những gì mình chưa hiểu. Ông Phúc cũng thay đổi, học cách hỏi trước khi lo, nghe trước khi nghĩ.

    Nhiều tháng trôi qua, khu trọ lại yên ắng như xưa. Nhưng sự yên ắng ấy khác hẳn: không phải im lặng nghi kỵ, mà là bình yên có sự tin cậy. Đêm xuống, ánh đèn phòng số 6 đôi khi vẫn bật muộn. Không còn ai để ý xe cộ, không còn lời đồn sau lưng.

    Chỉ còn một người mẹ đơn thân, một đứa trẻ khỏe dần lên từng ngày, và những con người bình thường học được cách sống chậm lại, nhìn nhau bằng đôi mắt bớt định kiến hơn.

  • Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m//ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này… – Tin mới

    Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m//ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này… – Tin mới

    Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m//ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này…

    Ngày cưới mẹ chồng nhìn cô bằng ánh mắt khi//nh khỉn//h, giọng lạnh như băng:

    “Nhà cô ngh//èo rớ//t mồng tơi, có phúc lắm mới được bước chân vào nhà này. Sau đám cưới nhớ biết thân biết phận, chịu khó h//ầu h//ạ cho nhà này, vàng bạc tháo đưa hết tôi giữ” .

    Hạ cúi đầu im lặng, chỉ mong cuộc hôn nhân này hạnh phúc, để cha cô – người đàn ông m//ù lò//a cả đời vì con – có chỗ nương tựa. Nhưng ngay trong ngày cưới, khi tiệc tàn, bà mẹ chồng kéo Hạ ra góc nhà, cười khẩy:

    “Cô đi làm dâu mà còn dắt theo bố m//ù về ăn ké, làm x//ấu mặt nhà tôi! Bảo ông ta đừng bén mảng đến đây nữa. Về ngay và luôn đi.”

    Lời nói ấy như nhát d//ao cắ//m thẳng vào t//im Hạ. Cha cô ngồi ngoài sân, tay lần tìm chiếc gậy tre, khẽ hỏi: “Con vui không?”. Cô nuốt nước mắt, không trả lời. Mẹ chồng cô tiếp tục qu//át lớn:

    Ké//o ông ta tố//ng thẳng ra ngoài cho tôi, khách khứa toàn người cao sang thế này mà ai lại cho ông m//ù kia bước vào đây…

    …Cả sân cưới đóng băng.

    Tiếng nhạc còn vang dở dang, tiếng cụng ly còn lẻ tẻ, nhưng những lời của mẹ chồng như tát thẳng vào mặt Hạ trước hàng trăm người.

    Người bố mù của cô ngồi lặng ở bậc thềm, đôi tay chai sần run run nắm chặt cây gậy tre. Ông không nhìn thấy, nhưng ông nghe rất rõ. Nghe từng chữ khinh miệt rơi xuống, nghe cả những tiếng xì xào ngượng ngập xung quanh.

    — “Con… con có làm phiền nhà người ta không?” – giọng ông khàn khàn, nhỏ đến tội nghiệp.

    Tim Hạ như vỡ ra từng mảnh.

    Cô đứng im vài giây. Rồi bất ngờ, Hạ tháo phăng chiếc vương miện trên đầu, gỡ từng món trang sức vàng nặng trĩu trên cổ, trên tay. Tiếng vàng chạm nhau leng keng vang lên rõ mồn một giữa sân cưới.

    Cô bước thẳng tới bàn lớn, nơi mẹ chồng đang đứng, đặt mạnh chiếc hộp sính lễ xuống.

    — “Ở đây đủ 100 cây vàng, nguyên vẹn từng chỉ. Con xin trả lại nhà bà.”

    Cả họ nhà trai há hốc miệng.

    Mẹ chồng trừng mắt:
    — “Cô… cô làm cái trò gì thế hả?”

    Hạ ngẩng đầu. Lần đầu tiên trong ngày cưới, cô nhìn thẳng vào mắt bà ta, giọng bình tĩnh đến lạ:

    — “Bà nói nhà con nghèo, con nhịn.
    Bà nói con phải biết thân phận, con cũng nhịn.
    Nhưng bà xúc phạm bố con — người đàn ông đã hi sinh cả đôi mắt để nuôi con ăn học — thì con không thể nhịn được nữa.”

    Cô quay ra giữa sân, nói lớn, từng chữ rõ ràng:

    — “Hôn nhân này, con không lấy bằng 100 cây vàng.
    Càng không lấy bằng sự khinh rẻ và sỉ nhục người sinh thành.”

    Người chồng đứng chết trân từ nãy đến giờ, lắp bắp:
    — “Hạ… em bình tĩnh lại đi… mẹ anh chỉ nói trong lúc nóng…”

    Hạ cười nhạt:
    — “Không. Lúc nóng người ta nói ra điều thật nhất trong lòng.”

    Cô quay lại phía bố, quỳ xuống, nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc quen thuộc ấy:

    — “Bố… con xin lỗi. Con đã nghĩ chỉ cần con nhẫn nhịn thì bố sẽ có chỗ dựa. Nhưng con sai rồi.”

    Người bố run run sờ lên má con gái, nước mắt chảy dài trên đôi mắt mù lòa:
    — “Về đi con… bố không cần vàng… chỉ cần con bình yên…”

    Hạ đứng dậy. Cô cởi váy cưới, chỉ còn bộ áo dài đơn giản bên trong, khoác chiếc áo cũ cho bố, dắt ông bước ra cổng.

    Sau lưng, mẹ chồng gào lên:
    — “Cô bước ra khỏi cửa này thì đừng hòng quay lại!”

    Hạ không quay đầu:
    — “Vâng.
    Nhà này… con không cần quay lại.”

    Cổng cưới khép lại.

    Chiếc xe cũ lăn bánh, đưa hai cha con về quê trong buổi chiều nhá nhem. Không vàng bạc, không váy cưới, không nhà cao cửa rộng.

    Chỉ có tình cha con và lòng tự trọng.

    Ba tháng sau, cả làng xôn xao khi biết:

    Nhà trai làm ăn sa sút, nội bộ lục đục, con trai ly hôn trong 30 ngày

    Còn Hạ… mở xưởng may nhỏ ở quê, nuôi bố, nuôi thêm 5 lao động nữ nghèo

    Người ta hỏi cô có hối hận không.

    Hạ chỉ mỉm cười:
    — “Tôi chỉ hối hận… vì đã từng nghĩ vàng có thể đổi được nhân phẩm.”

    Nếu bạn muốn, mình có thể:

  • Người phụ nữ 56 tuổi ngày nào cũng ăn m:ỡ l:ợn, 1 năm rưỡi sau bác sĩ xem kết quả mà thốt lên

    Người phụ nữ 56 tuổi ngày nào cũng ăn m:ỡ l:ợn, 1 năm rưỡi sau bác sĩ xem kết quả mà thốt lên

    Ăn mỡ lợn thường xuyên là tốt hay xấu?

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật ngày 8/12/2025 đưa tin: “Người phụ nữ 56 tuổi ngày nào cũng ăn mỡ lợn, 1 năm rưỡi sau bác sĩ xem kết quả mà thốt lên”, nội dung như sau:

    “Ăn mỡ lợn sẽ béo phì, tắc mạch máu, người lớn tuổi càng phải tránh”, đây là quan niệm đã in sâu trong đầu rất nhiều người.

    Thế nhưng bà Trương, 56 tuổi ở Trung Quốc, lại có suy nghĩ hoàn toàn trái ngược. Bà bảo: “Từ bé tôi đã mê mỡ lợn. Xào rau, rim thịt, nấu mì mà thiếu mỡ lợn coi như không có hương vị”. Con cái khuyên ngăn không biết bao lần vì lo mỡ lợn nhiều chất béo, cholesterol cao, dễ gây cao huyết áp, mỡ máu. Nhưng bà vẫn giữ thói quen đó, đến mức ngay cả luộc rau cũng chan một muỗng mỡ lợn.

    Được gia đình thúc ép mãi, bà đi khám tổng quát sau 1 năm rưỡi duy trì thói quen. Ai cũng nghĩ kết quả chắc “đầy bất ổn”, nhưng khi cầm bảng xét nghiệm, bác sĩ lại ngỡ ngàng: “Huyết áp, mỡ máu, đường huyết đều bình thường, thậm chí còn tốt hơn năm trước. Cô ăn uống kiểu gì vậy?”.

    Bà cười đáp: “Tôi chẳng ăn gì đặc biệt, chỉ là bữa nào cũng có mỡ lợn”. Bác sĩ càng tò mò, hỏi kỹ hơn và phát hiện: Bí quyết không nằm ở mỡ lợn, mà ở 3 thói quen ăn rất ít người làm đúng.

    Mỡ lợn chỉ là phần nổi, phương pháp mới là cốt lõi

    – Ít nhưng chuẩn, mỗi bữa không hơn 1 muỗng nhỏ: Bà chỉ dùng 5-8g mỡ lợn cho một món, đủ tạo mùi thơm nhưng không gây ngấy. Khoa học cho thấy người trưởng thành chỉ nên dùng tổng lượng dầu mỡ 25-30g/ngày, không vượt quá mức này cơ thể vẫn kiểm soát được.

    – Chỉ dùng mỡ lợn tự thắng, từ thịt lợn quê, không đồ công nghiệp: Bà tự thắng mỡ từ thịt lợn quê, không chất bảo quản, không phụ gia. Trong khi đó, mỡ lợn đóng gói có thể qua xử lý, thêm hóa chất, mất an toàn.

    – Ăn mỡ nhưng phải “gánh” bằng rau, đạm, ngũ cốc: Mỗi bữa bà đều có rau xanh, khoai lang, bắp, yến mạch, kèm cá, trứng, thịt nạc. Chất xơ giúp giảm hấp thu chất béo, bữa ăn đủ dinh dưỡng, không tăng cân.

    Báo Thương hiệu & Pháp luật cũng từng đưa tin: “Các bác sĩ đã nhiều lần nhấn mạnh rằng nếu bạn ăn mỡ lợn thường xuyên khi về già, bạn có thể thấy ba cải thiện lớn trong vòng sáu tháng”, cho biết nội dung như sau:

    Nhưng bạn sẽ không bao giờ tưởng tượng được rằng, theo quan điểm của một số bác sĩ, việc ăn một lượng mỡ lợn vừa phải có thể mang lại lợi ích to lớn cho người cao tuổi! Nghe có vẻ khó tin phải không?

    mỡ lợn

    Có nhiều người cao tuổi xung quanh chúng ta không? Khi họ già đi, các khớp trên cơ thể họ ngày càng cứng hơn, giống như những cỗ máy cũ rỉ sét. Họ bắt đầu đi khập khiễng, đầu gối, vai và cổ tay thỉnh thoảng đau nhức dữ dội. Tình hình đặc biệt tệ hơn khi thời tiết trở lạnh. Nhiều người cao tuổi thậm chí không thể thực hiện những động tác đơn giản như cúi xuống và ngồi xổm, các hoạt động hàng ngày trở nên vô cùng khó khăn. Nhưng bạn có biết không? Ăn một lượng mỡ lợn vừa phải có thể giải quyết được vấn đề này.

    Mỡ lợn rất giàu axit béo không bão hòa đơn, là một “thành phần quý giá”. Nó có thể hoạt động như một trợ lý nhỏ chu đáo, giúp cơ thể con người hấp thụ tốt hơn các vitamin tan trong chất béo, đặc biệt là vitamin D. Vitamin D đóng vai trò quan trọng đối với sức khỏe xương khớp! Nó không chỉ thúc đẩy quá trình hấp thụ và sử dụng canxi, giúp xương chắc khỏe hơn mà còn giúp duy trì khớp khỏe mạnh.

    Khi con người già đi, hàm lượng vitamin D trong cơ thể giảm dần, khiến xương trở nên giòn và các khớp bắt đầu thoái hóa. Mỡ lợn có thể cung cấp lượng chất béo cần thiết và cải thiện khả năng vận động của khớp.

    mỡ lợn

    Để tôi kể cho bạn một ví dụ thực tế. Có một bà lão bị bệnh viêm khớp dạng thấp. Các khớp của bà sưng và đau đến mức bà phải dùng gậy để đi lại và gần như sợ di chuyển. Sau đó, bác sĩ khuyên bà nên bổ sung mỡ lợn vào chế độ ăn uống của mình một cách điều độ. Trong vài tuần đầu, cô không cảm thấy bất kỳ thay đổi rõ ràng nào, nhưng dần dần, một điều kỳ diệu đã xảy ra! Các khớp ban đầu cứng của bà bắt đầu lỏng ra và phạm vi chuyển động của bà tăng lên. Bà vui mừng cho biết cơn đau ở đầu gối và cổ tay của bà đã thuyên giảm, và bà không còn cảm thấy tê cứng khi đi lại nữa.

    mỡ lợn

    Trên thực tế, còn có rất nhiều ví dụ tương tự như thế này. Các axit béo trong mỡ lợn có thể thúc đẩy quá trình tiết dịch hoạt dịch, giúp bôi trơn các khớp và giảm ma sát và chấn thương. Các nghiên cứu lâm sàng cũng chỉ ra rằng việc bổ sung chất béo hợp lý có thể làm chậm tốc độ thoái hóa khớp ở một mức độ nhất định. Vì vậy, đối với người cao tuổi, việc ăn một ít mỡ lợn mỗi ngày giống như việc bôi trơn các khớp xương, giúp các khớp xương linh hoạt và dễ chịu. Đặc biệt vào mùa đông lạnh giá, nó có tác dụng làm giảm hiệu quả tác động của cái lạnh lên các khớp.

    Nhiều người có thể tự hỏi khi nhìn thấy điều này: Mỡ lợn có phải là “dầu xấu” không? Tại sao nó lại tốt cho sức khỏe tim mạch? Đừng lo lắng, để tôi giải thích cho bạn từ từ nhé.

    mỡ lợn

    Các axit béo không bão hòa đơn và một lượng nhỏ các axit béo không bão hòa đa có trong mỡ lợn có tác dụng tích cực trong việc tăng mức lipoprotein tỷ trọng cao (HDL), mà chúng ta thường gọi là “cholesterol tốt”, trong cơ thể. HDL giống như một “kẻ dọn rác” trong mạch máu. Nó có thể loại bỏ lipoprotein tỉ trọng thấp (LDL), còn gọi là “cholesterol xấu”, ra khỏi máu, do đó làm giảm tỷ lệ mắc các bệnh tim mạch như xơ vữa động mạch và bệnh tim mạch vành.

    Hơn nữa, mỡ lợn còn chứa một lượng axit linoleic nhất định, một loại axit béo có thể điều chỉnh lipid máu, duy trì độ đàn hồi của mạch máu và làm giảm sự hình thành cục máu đông.

    Tôi biết một giáo viên đã nghỉ hưu. Vài năm sau khi nghỉ hưu, cân nặng của ông dần tăng lên và huyết áp cũng tăng cao. Bác sĩ nói với ông rằng việc kiểm soát huyết áp chỉ bằng thuốc có hiệu quả hạn chế và tốt nhất là kết hợp với việc cải thiện chế độ ăn uống. Vì vậy, ông đã làm theo lời khuyên của bác sĩ và thêm một ít mỡ lợn khi nấu ăn và chiên hàng ngày. Hai tháng sau, một điều kỳ diệu đã xảy ra! Huyết áp của ông đã giảm và ông không tăng cân nhanh như trước nữa. Điều dễ thấy nhất là ông không bao giờ bị rối loạn lipid máu nữa và kết quả khám sức khỏe cũng tốt hơn trước rất nhiều.

    Đằng sau điều này chính là chất béo lành mạnh trong mỡ lợn đóng vai trò quan trọng. Nó cải thiện thành phần lipid trong máu và tăng cường sức khỏe của mạch máu. Nhiều nghiên cứu trong vài thập kỷ qua đã chỉ ra rằng việc tiêu thụ mỡ lợn ở mức độ vừa phải có thể cải thiện hiệu quả chức năng của hệ thống tim mạch. Đối với người lớn tuổi, tác dụng phòng ngừa của nó không thể bỏ qua. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng điều quan trọng là phải tiêu thụ ở mức độ vừa phải, tiêu thụ quá nhiều chắc chắn không tốt.

    mỡ lợn

    mỡ lợn

    mỡ lợn

    Khi họ già đi, da của họ trở nên khô, thô ráp và thậm chí bong tróc, giống như đất thiếu nước. Khi mùa đông đến, tình trạng nứt nẻ da trở nên nghiêm trọng hơn. Nhưng bạn có thể không ngờ rằng mỡ lợn cũng có thể đóng vai trò lớn trong vấn đề này.

    Mỡ lợn rất giàu dầu, chứa một lượng lớn axit béo và một lượng nhỏ squalene. Hai thành phần này có tác dụng tích cực trong việc nuôi dưỡng và phục hồi làn da. Squalene là chất dưỡng ẩm tự nhiên cho da, có khả năng thẩm thấu sâu vào da để giữ ẩm cho da; axit béo có thể tạo thành lớp màng bảo vệ trên bề mặt da để giữ độ ẩm và ngăn ngừa da khô và mất độ ẩm.

    mỡ lợn

    Có một ông già đã ngoài 70 tuổi. Da của ông rất khô và cánh tay, chân thường xuyên bị nứt nẻ. Khi mùa đông đến, trông anh khô héo toàn thân. Sau đó, ông thử thêm mỡ lợn vào chế độ ăn hàng ngày của mình. Không ngờ, làn da của anh dần trở nên mềm mại hơn, khuỷu tay và đầu gối vốn dễ bị khô của anh giờ đây không còn nứt nẻ nữa. Bản thân ông cũng rất ngạc nhiên khi các vấn đề về da đã hành hạ ông trong nhiều năm lại được cải thiện thông qua một phương pháp đơn giản như vậy.

    Trên thực tế, nguyên tắc rất đơn giản. Các axit béo tự nhiên và squalene trong mỡ lợn giúp tăng cường chức năng bảo vệ tự nhiên của da và giảm mất nước. Quan trọng hơn, các thành phần này có thể k:ích th:ích khả năng tái tạo da ở một mức độ nhất định, giúp da lấy lại độ mềm mại và đàn hồi. Một lượng mỡ lợn thích hợp thực sự có thể phục hồi làn da của người lớn tuổi.

    mỡ lợn

    Sau khi đọc bài này, bạn có hiểu biết mới về mỡ lợn không? Mỡ lợn không hề vô dụng như chúng ta vẫn nghĩ. Nó có tác dụng tích cực trong việc cải thiện tình trạng cứng khớp, duy trì sức khỏe tim mạch và làm giảm tình trạng khô da, và những tác dụng này đã được chứng minh bằng bằng chứng khoa học.

    Tuy nhiên, chúng ta cũng phải hiểu rõ rằng mỡ lợn không phải là “thần dược”. Việc tiêu thụ quá nhiều chắc chắn sẽ mang lại những tác động tiêu cực, đặc biệt với những người mắc bệnh tim mạch hoặc béo phì thì việc kiểm soát lượng tiêu thụ là rất quan trọng. Vì vậy, điều quan trọng là phải sử dụng mỡ lợn ở mức độ vừa phải và hợp lý.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!