Do bài viết gốc quá dài nên mình tóm tắt chơmơi người dễ đọc
Dưới đây là tóm tắt ngắn gọn và súc tích toàn bộ sự việc từ bức tâm thư của anh Hồ Bá Lược:
1. Hoàn cảnh ban đầu
* Gia đình: Anh Hồ Bá Lược có hoàn cảnh khó khăn, gồm me già hơn 70 tuổi, em gái chưa chồng (Hồ Thị Thông) và anh trai bị bệnh nhẹ
* Mục đích: Đầu tháng 5/2025, gia đình bán nhà sổ chung tại Tân Uyên, Bình Dương được 750 triệu đồng, gom góp hết tài sản và vay mượn (tống cộng hơn 1 tỷ đồng) để mua đất sổ riêng cho mẹ dưỡng già
2. Vụ mua bán lô đất thứ nhất tại Bình Dương(Tháng 5 – 12/2025)
Môi giới: Thông qua bạn thân là Nguyễn Lâm Vũ, anh Lược được mẹ nuôi của Vũ là bà Mạc Thị Nhung giới thiệu mua lô đất 202m² tại phường Phú An, TP. Bến Cát, Bình Dương với giá 1 tỷ 220 triệu đồng.
* Bên bán: Đất đứng tên Nguyễn Tấn Phúc (con trai ông Nguyễn Tấn Phú – người có biệt thự tại đường Nguyễn Chí Thanh, Thủ Dầu Một).
* Diễn biến & Sai phạm:
* Bà Nhung liên tục cam kết, hứa hẹn chịutrách nhiệm nếu có rủi ro, thúc giục gia đình cọc tiền
* Ngày 20/06/2025: Cọc tiền tại nhà ông Phú*
* Ngày 09/07/2025: Đi công chứng. Bên bán khai giá mua bán trên hợp đồng chỉ 250 triệuđồng (để trốn thuế), dù gia đình trả 1 tỷ 220triêu đồng. Bà Nhung thuyết phục gia đình cứ ký.
* Khi đo đạc lại, phát hiện đất bị trồng ranh, lấn chiếm nghiêm trọng sang hàng xóm (xây dựng tường rào từ chục năm trước), thực tế mất hơn môt nửa diện tích.
* Khi yêu cầu giải quyết, bên bán né tránh, cơ quan chức năng cho biết việc kiên tung kéo dài và rất khó khăn (nếu thắng kiện chủ cũ qua hợp đồng công chứng 250 triệu, gia đình cũng mất trắng).
* Bán lỗ: Tháng 12/2025, dưới sự ép buộc và hướng dẫn của bà Nhung, gia đình bán lỗ lô đất này cho chị Thi với giá 1 tỷ 140 triệu đồng(lỗ 80 triệu, mất 20 triệu tiền cò). Khi bên mua đo đạc lại cũng phát hiện trồng ranh, cuối cùng anh Lược phải trả lại 100 triệu tiền cọc cho chị Thi.
3. Vụ đồi đất thứ hai tại Tây Ninh (Đầu năm 2026)
* Do gia đình lâm vào cảnh mất trắng, bà Nhung đề nghị đổi lấy một lô đất khác của bà tai xã Long Khánh, huyện Bến Cầu, Tây Ninh thực tế lô đất này đang đứng tên người khác ngoài Hà Nội là ông Phạm Hồng Đăng do bà Nhung cầm cố/sang tên)
* Ngày 23/03/2026: Khi địa chính đo đạc, tiếptục phát hiện lô đất này bị hàng xóm lấn chiếm 18m². và các lô đất kế bên đang bị ngân hàngtịch thu, phát mãi, có đơn ngăn chặn khiến thủ tục sang tên bất thành
4. Kết luận và hệ lụy
* Sau chuỗi ngày bị lừa gạt, mất toàn bộ tài sản tích cóp cả đời, gia đình đứng trước nguy cơ đi ở trọ, anh Lược rơi vào trạng thái bế tắc tột cùng, suy sụp tinh thần nặng nề và viết thư tuyệt mênh trước khi tìm đến cái chết để lai lời xin lỗi cùng di nguyện gửi gắm gia đình, vợ con cho người thân.
For nearly three decades, rumors floated about why Jo Marie Payton abruptly walked away from her iconic role as Harriette Winslow midway through the final season of “Family Matters.” One popular belief is that she couldn’t tolerate working alongside Jaleel White, whose breakout character, Steve Urkel, forced the show to change its premise.
But according to the matriarch herself, the truth is far less scandalous than what the rumor mill has led you to believe: She was simply ready for a change of pace. In “Family Matters” — one of the best spin-offs in television history — Payton played Harriette, her character from “Perfect Strangers,” the sassy, sharp-witted mother who kept the Chicago-based Winslow clan grounded. Yet, behind the scenes, Payton was itching for an escape.
During a candid interview with TV Series Finale, Payton revealed that her desire to leave the show was brewing years before her departure. “I had been offered an opportunity to do the Mahalia Jackson story and I wanted to do something else,” Payton explained, adding that she routinely approached the network with her agent to brainstorm new projects. “Bob Saget was doing ‘America’s Funniest Home Videos.’ I just wanted something else to do, just to energize me a little bit more, on the creative side.”
Jo Marie Payton was hurt by rumors that suggested she was jealous of a kid
Eventually, Payton felt “stifled” when potential opportunities would fall through the cracks due to production constraints. Using a perfect culinary analogy, she noted, “A baker that loves to bake doesn’t want to stop baking. They just don’t always want to make chocolate cake or chocolate cookies … I never wanted to stop acting … It’s just that I was tired of doing that project.”
When her original contract expired at the end of Season 8, Payton was officially a “free agent.” However, production staff persuaded her to stick around for an extra two years. When “Family Matters” jumped networks from ABC to CBS for its ninth season, Payton agreed to a compromise. “I would come back just to kick off the move to CBS and that’s how that whole deal went,” she told the outlet. “I was to do half of a season, eight of the episodes. And I had an option out and I exercised my option.”
But when she did finally leave mid-season (with actress Judyann Elder stepping in to play Harriette in what is considered one of the worst recasts in TV), it raised eyebrows, fueling false rumors about cast tension. “It did hurt, because it made me look like this scandalous person, that was jealous of this kid,” Payton admitted, clarifying that she prefers to shoot straight from the hip.
After parting ways with the Winslow household, Payton leaned into her passions, even dropping a jazz album. She also took on multiple guest-starring roles in shows like “Moesha” and “Will & Grace,” and found success in voice acting, most notably bringing the unforgettable, hot-tempered Suga Mama to life in Disney’s hit animated series “The Proud Family.”
More than fifty years after The Waltons first turned her into a household name, Judy Norton is loved by many fans who tune in to watch her on YouTube channel every week. From a recording studio to a California stage, the actress who grew up in front of America as Mary Ellen Walton continues to take on new creative challenges. Speaking from her home on California’s Central Coast, she was warm and candid while reflecting on her decade on one of television’s most beloved family dramas, her music, and her latest leading role.
How Judy Norton turned years of practice into a singing career
Many fans know Judy Norton as an actress, writer, director, and producer, but fewer realize she is also an accomplished singer with two albums to her name. Her love of music started with musical theater and the stories she could tell through music.
“I really wanted to be able to do musicals,” she told me, and that instinct still guides the material she chooses. “It’s all about the lyrics and telling that story,” she shared, comparing the experience to acting and the emotional connection a performer builds with an audience.
Her first solo album, Reflections, grew out of a long search for the right songs. After years of false starts, the answer came during a cabaret concert she decided on the spot to record, keeping many of the spoken introductions that wove pieces of her own life into the set. The result, she said, was a collection of standards and Broadway favorites. Asked to name a favorite track, she demurred with a laugh, observing that it depends on the day.
Why she recorded a secular Christmas album during the pandemic
Norton’s second album, the holiday collection Home for Christmas, came out of an unlikely moment. “I’ve always loved Christmas music, and I love the holidays,” she said, describing a lifelong wish to record the seasonal songs she had heard on the radio every December. When the world shut down in 2020, she finally seized the opportunity, choosing a project she could complete despite the restrictions.
The collaboration unfolded across an ocean. Her longtime producer was living in the Czech Republic at the time, so the two built the tracks remotely, with Norton sending him keys and ideas before recording her vocals stateside. Because they had worked together in person for years, she recounted, the long-distance process felt seamless and even joyful, a way to keep creating during an isolating stretch.
She also made a deliberate choice with the song list. “I chose to make it secular,” she observed, hoping the record would welcome listeners of every background. Holiday music, she added, has a timeless quality that renews itself each year. “Most people, I think, do listen to a lot of the same songs every year,” she said.
From child actor to ‘The Waltons’ fame as Mary Ellen
Norton was performing in children’s theater by the age of seven and had already worked in television before landing the role that would define her career. She was 13 when she was cast as Mary Ellen in the 1971 TV movie The Homecoming. “It was just the TV movie at first,” she explained, describing a project designed only as a Christmas special before it quickly expanded into a full series and reunited the young cast for nine seasons.
The bond among that cast endures. “We really are like a family,” Norton said, noting that the most common question she still fields is whether the actors keep in touch. They do. They often talk and see each other, and they also travel to appear together at fan events for The Waltons.
Fame arriving in her early teens never felt like a sacrifice. “Oh, no, I loved it,” she said brightly, describing the experience as something that added to her life rather than something that forced her to give anything up. Having already spent years in public school, she welcomed the chance to enter the working world.
Because she was schooled on set, Norton’s education looked very different from a typical teenager’s. The cast worked with tutors in a one-on-one setting that she came to appreciate, returning to their own schools only during the roughly three-month hiatus between seasons. The personalized attention she received during her on-set schooling, she reflected, let her move quickly through material she grasped and slow down where she needed help. “Anything I needed help with, I could get that personal attention,” she shared.
Returning to regular school between seasons proved bittersweet. “It was hard once I was working to have to go back into a regular public school situation,” she admitted, recalling that she had to focus on catching up rather than joining clubs or making friends. Part of the disconnect, she explained, was that the series carried little cachet in 1970s Los Angeles, where almost no one seemed to be watching. “It just wasn’t cool,” she said, adding that the reception would have been entirely different somewhere else as The Waltons became a huge hit throughout the United States.
Playing Mary Ellen also meant living out many of her own milestones on camera, since she was often the same age as the character she portrayed. “It really paralleled a lot of my own experiences,” she observed, describing how closely the role reflected her real adolescence.
The ‘Waltons’ storyline Judy Norton pushed back on
Judy Norton felt a deep kinship with the independent, strong-willed Mary Ellen. “I was a tomboy who could dress up,” she said with a smile, adding that she admired the character’s determination. “I loved that she wanted to forge her own path, and I admired that,” she reflected, sharing that Mary Ellen’s willingness to rebel exceeded her own. Playing her offered the best of both worlds. “I got to rebel, and with none of the consequences,” she laughed.
Not every plot thrilled her. Norton pushed back when writers married Mary Ellen off and gave her a baby while still a teenager, a turn that clashed with the character she knew. Mary Ellen, she pointed out, had always insisted that she wasn’t going to follow that traditional path.
Series creator Earl Hamner, whom she described as a loving man who treated the cast well, eventually steered the character back toward independence and a path to medical school. As Norton put it of Hamner’s devotion, “It was his legacy; it was his family.”
Even when she disagreed with a plot, Norton understood the realities of the job. An actor takes the script handed to her each week and plays it fully, she explained, regardless of personal feelings, and sometimes that meant performing scenes “whether you’re cringing inside.”
Inside Judy Norton’s ‘Waltons’ YouTube channel
The pandemic also inspired her popular YouTube channel, where she shares behind-the-scenes stories, episode breakdowns, and conversations with former castmates. Revisiting the series meant watching episodes she had not seen in decades. When the show originally aired, she reminded fans, “there were no video recorders.” As she put it, “If I didn’t see it on a Thursday night, I didn’t see it.” Returning to the material left her struck by its staying power and the timelessness of its messages.
The channel grew into a community she clearly cherishes, and she keeps it positive by design. “I read all of the comments, and I at least acknowledge all of the comments,” she said, describing regular viewers she has come to recognize by name. Her own relationship with the role has only grown stronger over the years, too. After an early stretch of typecasting, she came to a realization: “This has opened more doors for me than it’s closed,” she shared, explaining that she chose to embrace the legacy rather than fight it.
Judy Norton stars in ‘On Golden Pond’ at Big Bear Lake
Her most recent chapter as an actress is a theatrical one. Norton starred as Ethel Thayer in On Golden Pond at the Big Bear Lake Performing Arts Center, which ran from June 18 through 28, 2026, opposite her friend and frequent collaborator Don Most of Happy Days fame, who personally recommended her for the part. To make the role her own, she deliberately avoided revisiting the famous film version. “I chose not to watch it again,” she explained. “I have to find it for myself.”
The part also marks a milestone. After years of leading-lady and mother roles, Norton recognized she had reached a new stage, describing a career that moved from “playing the love interest to playing the mom, to… grandma.” She greeted the shift with genuine excitement for a layered, complex character.
Between travels, the stage, and prepping segments to keep her channel running during the run, Judy Norton embraces joyful creativity. Fans can keep up with her projects, music, and upcoming appearances at judynorton.com.
Thank you for reading. For more interviews with inspiring entertainers, I invite you to follow me on
Richest ‘Everybody Loves Raymond’ Stars Ranked by Net Worth from Lowest to Highest (The Wealthiest is Worth $200 Million!)
Credit: Getty
It’s hard to believe that it’s been more than 25 years since Everybody Loves Raymond first hit TV screens!
The hit sitcom – starring Ray Romano, Patricia Heaton, Brad Garrett, Doris Roberts, Peter Boyle, Monica Horan, and Madylin Sweeten – premiered on CBS back on September 3, 1996.
Throughout the course of the show, Everybody Loves Raymond won countless awards, including 15 Emmy Awards. After nine seasons, the show came to an end on May 16, 2005.
The cast of the hit show has gone on to achieve incredible things in their own careers, and have amassed an impressive amount of money.
We’ve gathered all of the main cast members of Everybody Loves Raymond, and ranked them from lowest to highest estimated net worth.
If you didn’t know, Everybody Loves Raymond is available for streaming on Peacock and Paramount+.
Click through the slideshow to find out who the richest Everybody Loves Raymond cast member is…
Người Vợ Việt Mang Th/ai Sắp Bị Hỏa Táng Ở Mỹ, Nhân Viên Bỗng Hét Lớn: “Bụng Cô Ấy Đang Cử Động!”….
Ông Lê Quang Minh, ngoài 60, mái tóc bạc quá nửa, sống ở Mỹ gần 30 năm. Công việc của ông tại lò hỏa táng công lập San Jose không ồn ào, nhưng ông luôn coi đó là trách nhiệm. Ông thường nói: người sống cần được tôn trọng, người đã mất càng cần hơn.
Chiều hôm ấy, hồ sơ cuối cùng: Trần Mỹ Linh, 28 tuổi, mang thai 8 tháng, nguyên nhân tử vong: ngừng tim đột ngột tại phòng khám tư ở Oakland. Giấy tờ hợp lệ, chữ ký đầy đủ. Nhưng khi đọc đến dòng thai nhi 32 tuần, lòng ông trĩu xuống.
Quan tài được đưa đến. Gia đình bên chồng có mặt: Nguyễn Hoàng Nam, chồng, tầm 30, gương mặt căng thẳng nhưng không biểu lộ đau buồn. Bà Nguyễn Thị Hạnh, mẹ chồng, dáng cứng cỏi, mắt lạnh. Jessica, bạn thân gia đình. Không ai tiến lại gần quan tài, không ai muốn nhìn mặt lần cuối, không có lời cầu nguyện. Nam liên tục xem đồng hồ, bà Hạnh hỏi thời gian, Jessica nhắn tin. Ông Minh ghi nhận điều khác lạ.
Đến bước kiểm tra cuối, ông đặt tay lên nắp quan tài như thói quen. Khoảnh khắc ấy, ông cảm nhận một điều khiến tim chậm lại – hơi ấm nhẹ, và một dao động rất nhỏ. Không phải ảo giác. Ông đã chạm vào hàng nghìn quan tài, ông biết cảm giác của gỗ lạnh. Nhưng đây khác. Ông kiểm tra lại, lần này rõ hơn: một chuyển động có nhịp. Ông biết nếu sai sẽ mất việc, nếu đúng thì nhấn nút là sai lầm không thể cứu vãn.
Nam bước tới thúc giục. Bà Hạnh tỏ ý khó chịu. Jessica tiếp tục nhắn tin. Ông Minh đặt tay lên nắp lần thứ ba – dao động rõ ràng hơn. Ông nghĩ đến đứa trẻ chưa chào đời. Ông quay sang quản lý: “Cần thêm bước xác minh.” Nam phản ứng ngay, bà Hạnh yêu cầu không chậm trễ. Họ viện dẫn quyền pháp lý, khẳng định bệnh viện đã xác nhận. Ông Minh lắng nghe nhưng không thay đổi. Ông không buộc tội, chỉ nói ông cảm thấy bất thường và cần kiểm tra lại. Giọng ông kiên định.
Căng thẳng leo thang. Quản lý nhắc về lịch trình. Nam mất kiên nhẫn, bà Hạnh cho rằng đó là xúc phạm. Ông Minh hiểu mình đang đơn độc, nhưng ông cũng hiểu nếu bỏ qua sẽ ám ảnh cả đời. Ông tuyên bố tạm dừng quy trình. Không nhấn nút, không kích hoạt lò, cho đến khi có xác nhận bổ sung.
Không khí căng cứng. Nam yêu cầu giải thích căn cứ pháp lý. Bà Hạnh cho rằng thiếu tôn trọng. Jessica trao đổi ánh mắt với Nam. Quản lý muốn kết thúc. Ông Minh gọi 911 báo có nghi vấn về tình trạng sinh tồn của sản phụ đã được xác nhận tử vong. Ngay lúc đó, cha mẹ ruột của Linh – ông Trần Văn Hòa và bà Nguyễn Kim Lan – vừa đáp chuyến bay từ Houston đến, chưa từng gặp gia đình bên chồng. Họ chỉ biết con gái đột ngột qua đời. Khi biết quy trình bị tạm dừng vì nghi ngờ, ông Hòa yêu cầu giải thích. Ông Minh nói rõ: ông cảm nhận được chuyển động bất thường. Nam phản đối, bà Hạnh cho rằng làm tổn thương hai bên. Nhưng ông Hòa nói nếu còn một phần nhỏ nghi ngờ, ông muốn kiểm tra.
Tiếng còi xe cấp cứu vang lên. Nhân viên y tế ban đầu hoài nghi, nhưng khi nghe sản phụ 8 tháng, họ trao đổi ánh nhìn. Họ đặt thiết bị cảm biến lên quan tài – một đường dao động mảnh xuất hiện: nhịp tim thai. Họ kiểm tra mạch người mẹ qua vị trí cổ – có mạch yếu. Bà Lan bật khóc, ông Hòa gần như khuỵu xuống. Ông Minh đứng yên, trong lòng dâng lên sóng mạnh. Nam không giữ bình tĩnh, khẳng định không thể có chuyện đó. Nhân viên y tế thông báo cần chuyển khẩn cấp đến bệnh viện Stanford.khi Nắp quan tài được mở ra……….
…………………………………..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Linh nằm đó, tái nhợt, nhưng mạch yếu được xác nhận, nhịp tim thai nghe rõ bằng thiết bị. Linh và con được đưa lên cáng, xe cứu thương lao đi. Ông Minh nhìn theo, nghĩ: nếu ông đã nhấn nút, mọi thứ đã chấm dứt.
Tại Stanford, Linh được đưa thẳng vào phòng mổ khẩn cấp. Huyết áp rất thấp, nhịp tim yếu, thai nhi đang giảm cường độ. Bác sĩ quyết định mổ lấy thai ngay. Ông Hòa ký giấy đồng ý, chỉ hỏi một câu: “Còn cơ hội không?” Bác sĩ: “Nếu hành động ngay.” Em bé được đưa ra, da tái nhợt, không khóc. Đội hồi sức kích thích, hỗ trợ hô hấp. Nhịp tim dao động, rồi một tiếng khóc yếu ớt vang lên. Bà Lan nghe thấy, quay sang ông Hòa, không dám tin. Nhưng Linh vẫn mất máu nghiêm trọng, các bác sĩ kiểm soát xuất huyết, truyền máu. Sau nhiều nỗ lực, các chỉ số bắt đầu nhích lên. Cả hai mẹ con còn sống.
Sáng hôm sau, hai thanh tra xuất hiện tại trung tâm hỏa táng. Ông Minh kể chi tiết những gì mình cảm nhận. Họ trích xuất camera, thấy sự vội vã của Nam và bà Hạnh. Họ kiểm tra phòng khám Oakland, phát hiện hồ sơ sơ sài, không có siêu âm cuối cùng, không theo dõi tim thai trước khi tuyên bố tử vong. Bác sĩ được mời làm việc, ban đầu khẳng định quy trình đúng, nhưng đối chiếu dữ liệu từ Stanford cho thấy Linh vẫn có mạch. Điều đó có nghĩa tuyên bố tử vong là sai. Rà soát giao dịch: 200.000 đô la được chuyển từ tài khoản bà Hạnh vào tài khoản bác sĩ vài ngày trước khi Linh nhập viện. Hợp đồng bảo hiểm nhân thọ 2 triệu đô, người thụ hưởng ban đầu là hai vợ chồng, một tháng trước được đổi thành duy nhất Nam. Tin nhắn giữa Nam và Jessica về “cuộc sống mới” và “kế hoạch phải hoàn tất nhanh”. Bác sĩ thừa nhận đã ký giấy chứng tử trong khi biết bệnh nhân vẫn có dấu hiệu sinh tồn. Nam, bà Hạnh, Jessica bị truy tố về âm mưu giết người chưa đạt và gian lận bảo hiểm. Tòa tuyên án: bác sĩ 12 năm tù, tước giấy phép hành nghề; Nam, bà Hạnh, Jessica mỗi người 20 năm tù.
Linh hồi phục chậm nhưng chắc chắn. Con trai cô nằm trong lồng ấp ba tuần, nhịp tim ổn định, tự thở đều. Khi lần đầu được bế con, Linh không nói nên lời. Cô viết thư cho ông Minh: “Nếu ông đã làm theo quy trình, tôi và con sẽ không còn cơ hội. Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc một người xa lạ đã chọn tin vào trực giác thay vì áp lực.” Ông Minh cất thư vào ngăn bàn, không kể với ai. Năm năm sau, Linh đến gặp ông, bế con trai năm tuổi. Cô cúi đầu thật sâu, cảm ơn ông. Cô nói mỗi sinh nhật con đều nhớ đến khoảnh khắc chiếc nút đỏ không được nhấn. Cô đặt vào tay ông một tấm ảnh gia đình: cô, cha mẹ, và con trai. Tất cả đều cười. Ông Minh cầm tấm ảnh rất lâu, đặt cạnh lá thư cũ. Ông quay lại chiếc nút khởi động, vẫn chỉ là nút đỏ bình thường. Nhưng với ông, nó nhắc về trách nhiệm, sự thận trọng và lòng can đảm thầm lặng.
Câu chuyện nhắc nhở: đôi khi lòng can đảm không phải là làm điều phi thường, mà là dám dừng lại khi mọi người đang thúc giục tiến lên. Và trong một thế giới mọi thứ bị quyết định quá nhanh, điều quý giá nhất là khả năng chậm lại đủ lâu để lắng nghe sự thật đang khẽ gõ cửa.
Relatives of victims killed in the Sept. 11 terrorist attacks are circulating a Change.org petition asking organizers to keep New York Mayor Zohran Mamdani away from the 25th anniversary ceremony at Ground Zero, calling the first-term Democrat an “unwelcome guest” whose record on Israel, Islamism, and past political associations makes his attendance inappropriate at what they describe as a sacred day.
The petition, reported Saturday by the New York Post, is being pushed by a group that includes real estate agent Charles Galante and Cheri Sparacio, whose husband Thomas was killed in the World Trade Center.
Organizers say they intend to press lawmakers and the nonprofit 9/11 Memorial & Museum, which runs the plaza commemoration, to exclude Mamdani from the Sept. 11, 2026, program.
Signers cite Mamdani’s refusal during last year’s mayoral race to disavow the phrase “globalize the intifada,” his campaign-trail appearance alongside Brooklyn imam Siraj Wahhaj, and his hiring of civil rights attorney Ramzi Kassem as chief counsel to City Hall, according to the Post’s account of the petition.
Kassem previously represented detainees at Guantanamo Bay.
The petition also flags Mamdani’s endorsements of Democratic Socialists of America candidates Aber Kawas and Darializa Avila Chevalier, as well as old social media posts in which Mamdani discussed the radicalized cleric Anwar al-Awlaki.
“This day is sacred to us,” Galante told the Post, adding that the ceremony “is not a platform for those connected to such views.”
The Memorial & Museum said it does not screen elected officials based on politics.
Spokeswoman Julie Wood said every sitting president, governor, and mayor since 2001 has attended and that officials sit in a designated area without speaking.
That framework, established after earlier disputes over political speeches at the memorial, treats the ceremony as an act of witness rather than a public forum.
Monica Iken-Murphy, a founding trustee of the museum whose husband Michael was killed on 9/11, signed the petition but told the Post it is not about Mamdani’s ideology.
She said the 25th anniversary should be reserved for officials who were part of the recovery, such as former mayors Michael Bloomberg and Rudy Giuliani, former Sen. Hillary Clinton, and Council Speaker Julie Menin, whose small business was destroyed in the attacks.
Mamdani, the city’s first Muslim mayor, has attended prior 9/11 events since taking office in January, including an April wreath-laying with King Charles III and a May visit to the memorial with the fire commissioner.
Council Member Joann Ariola, R-Queens, told the Post she is prepared to help the petitioners take their case to the Council.
The practical stakes are limited: the museum controls the guest list, and its stated policy admits every sitting mayor.
Barring a change from the nonprofit, Mamdani would be seated in the officials’ area on Sept. 11 regardless of how many signatures the petition collects.
Jim Thomas is a writer based in Indiana. He holds a bachelor’s degree in Political Science, a law degree from U.I.C. Law School, and has practiced law for more than 20 years.
Chê nhà gái nghèo nằm tận cuối con đê, mẹ chồng tương lai bắt cô dâu cùng cha đi bộ ra tận quốc lộ để lên xe hoa. Nào ngờ chỉ vài phút sau, nhà trai phải nhận một cái kết không ai ngờ tới… Sáng hôm ấy, căn nhà nhỏ của ông Hòa nằm nép bên bờ sông vốn yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Từ tinh mơ, họ hàng và hàng xóm đã có mặt để phụ giúp dựng rạp, nấu cỗ, trang trí bàn ghế. Ai cũng vui mừng cho cô con gái duy nhất của ông là Ngọc Anh, bởi sau nhiều năm hai cha con nương tựa vào nhau, cuối cùng cô cũng sắp bước về nhà chồng. Ông Hòa vốn là người đàn ông cả đời lam lũ. Vợ mất sớm, ông một mình làm đủ nghề để nuôi con gái khôn lớn. Căn nhà chẳng có gì đáng giá ngoài vài món đồ cũ, nhưng ông luôn cố gắng dành cho con những điều tốt nhất trong khả năng của mình. Vậy mà niềm vui trong ngày cưới chưa kịp trọn vẹn, ông Hòa đã nhận được một cuộc điện thoại khiến sắc mặt ông lập tức thay đổi. Đầu dây bên kia là giọng của bà Lan, mẹ chú rể. “Nhà ông ở tận cuối con đê, đường đất thì nhỏ với lầy lội như thế, xe nhà tôi không thể chạy vào được. Đoàn nhà gái tự đi bộ ra ngoài quốc lộ đi. Chúng tôi không thể để đoàn xe sang phải lội bùn chỉ vì nhà ông.” Nói xong, bà ta cúp máy ngay, chẳng để ông Hòa có cơ hội giải thích. Người đàn ông trung niên đứng bất động hồi lâu. Con đường dẫn vào nhà tuy không rộng, nhưng hôm qua trời chỉ mưa một trận, chẳng đến mức không thể đi qua. Hơn nữa, nếu nhà trai thực sự không muốn xe vào, ông cũng có thể cho người ra dọn đường. Điều khiến ông đau lòng không phải chuyện đi bộ. Mà là thái độ khinh miệt trong từng câu nói của người phụ nữ ấy. Ngọc Anh đang ngồi trong phòng, được mấy người bạn trang điểm. Cô nghe loáng thoáng cuộc điện thoại của cha, khuôn mặt vốn đang vui vẻ dần trở nên im lặng. Cô đã mang thai được gần năm tháng. Vì cái thai ngày một lớn, hai gia đình quyết định tổ chức đám cưới sớm hơn dự định. Ngọc Anh từng nghĩ, chỉ cần cô và Minh Quân yêu nhau thì những chuyện khác đều có thể từ từ vun vén. Cô cũng từng cố gắng làm thân với bà Lan, không ít lần mua quà đến nhà, chủ động phụ giúp mỗi khi có dịp. Nhưng dường như trong mắt bà Lan, cô mãi mãi chỉ là một cô gái nghèo ở vùng quê. Ông Hòa nhìn con gái, cố nở một nụ cười: “Không sao đâu con. Nhà mình đường khó đi thì cha con mình ra ngoài một đoạn. Hôm nay là ngày vui của con, đừng để chuyện nhỏ làm mất vui.” Ngọc Anh nhìn cha, trong lòng nghẹn lại. “Cha, con xin lỗi…” “Con xin lỗi cha chuyện gì?” Ông Hòa khẽ xoa đầu con gái. “Con lấy chồng, cha chỉ mong con được bình an. Người ta có nói gì thì cứ để họ nói.” Thế là trong bộ váy cưới trắng tinh, Ngọc Anh cùng cha chậm rãi bước trên con đường đất dẫn ra quốc lộ. Sau trận mưa đêm, mặt đường nhão nhoét. Gót giày cao của cô liên tục lún xuống bùn. Chiếc váy cưới dài phía sau cũng bị bắn lên những vệt đất nâu. Ông Hòa vừa đi vừa cẩn thận đỡ con gái. Còn ở phía xa, đoàn xe cưới đã đậu sẵn trên đường lớn. Khi Ngọc Anh đến nơi, bà Lan đang đứng cạnh chiếc xe sang trọng, vẻ mặt đầy khó chịu. Bà ta nhìn bộ váy cưới lấm bẩn của cô từ đầu đến chân rồi nhếch môi. “Đã bảo mang thai thì mặc đồ đơn giản thôi. Bụng to như thế mà còn cố mặc váy cưới cầu kỳ, nhìn chẳng ra thể thống gì cả.” Mấy người họ hàng nhà trai đứng gần đó nghe thấy, vài người đưa mắt nhìn nhau nhưng không ai lên tiếng. Ngọc Anh cúi đầu, bàn tay siết chặt bó hoa. Bà Lan vẫn chưa chịu dừng lại: “Sau này về nhà chồng thì phải biết điều. Đừng có nghĩ lấy được con trai tôi là bước chân vào nhà giàu rồi muốn làm gì thì làm. Nhà cô nghèo như vậy, có được đám cưới này cũng là nhờ nhà tôi bỏ tiền ra lo liệu.” Ông Hòa nghe đến đó thì mặt đỏ bừng. Ông vốn hiền lành, cả đời không thích tranh cãi với ai. Nhưng hôm nay, người bị xúc phạm là con gái ông. Ông vừa định lên tiếng thì Ngọc Anh bất ngờ ngẩng đầu. Cô nhìn thẳng vào bà Lan, ánh mắt bình tĩnh đến lạ. “Mẹ nói đúng. Nhà con nghèo. Cha con cũng không có tiền mua xe sang hay xây biệt thự. Nhưng ít nhất, cha con chưa từng bắt người khác phải đi bộ trong ngày cưới chỉ vì sợ bẩn bánh xe.” Không khí xung quanh lập tức im bặt. Bà Lan sững người. Ngọc Anh tiếp tục: “Con đã cố gắng làm vừa lòng mẹ suốt thời gian qua. Con nghĩ chỉ cần con chân thành thì mẹ sẽ dần chấp nhận con. Nhưng hôm nay con mới hiểu, có những người dù mình cố gắng bao nhiêu cũng không bao giờ đủ tốt trong mắt họ.” Bà Lan tức tối: “Cô đang nói chuyện với ai đấy?” “Con đang nói với mẹ.”Ngọc Anh nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay, đặt vào lòng bàn tay Minh Quân — người từ nãy đến giờ vẫn đứng im bên cạnh mẹ. “Mẹ có thể chê nhà con nghèo. Có thể không muốn bước vào nhà con. Nhưng con không thể chấp nhận việc cha con bị xúc phạm ngay trong ngày cưới của con.” Minh Quân lập tức biến sắc. “Ngọc Anh, em bình tĩnh đã…” Cô nhìn anh, nở một nụ cười buồn. “Em đã bình tĩnh suốt hai năm rồi. Bình tĩnh khi mẹ anh chê cha em làm nghề tự do. Bình tĩnh khi bà ấy nói em không xứng với anh. Bình tĩnh cả khi anh bảo em cố gắng nhẫn nhịn để mọi chuyện êm đẹp.” Cô khẽ đặt tay lên bụng…Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên 👇👇👇
Chê nhà gái nghèo nằm tận cuối con đê, mẹ chồng tương lai bắt cô dâu cùng cha đi bộ ra tận quốc lộ để lên xe hoa. Nào ngờ chỉ vài phút sau, nhà trai phải nhận một cái kết không ai ngờ tới…
Sáng hôm ấy, căn nhà nhỏ của ông Hòa nằm nép bên bờ sông vốn yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Từ tinh mơ, họ hàng và hàng xóm đã có mặt để phụ giúp dựng rạp, nấu cỗ, trang trí bàn ghế. Ai cũng vui mừng cho cô con gái duy nhất của ông là Ngọc Anh, bởi sau nhiều năm hai cha con nương tựa vào nhau, cuối cùng cô cũng sắp bước về nhà chồng.
Ông Hòa vốn là người đàn ông cả đời lam lũ. Vợ mất sớm, ông một mình làm đủ nghề để nuôi con gái khôn lớn. Căn nhà chẳng có gì đáng giá ngoài vài món đồ cũ, nhưng ông luôn cố gắng dành cho con những điều tốt nhất trong khả năng của mình.
Vậy mà niềm vui trong ngày cưới chưa kịp trọn vẹn, ông Hòa đã nhận được một cuộc điện thoại khiến sắc mặt ông lập tức thay đổi.
Đầu dây bên kia là giọng của bà Lan, mẹ chú rể.
“Nhà ông ở tận cuối con đê, đường đất thì nhỏ với lầy lội như thế, xe nhà tôi không thể chạy vào được. Đoàn nhà gái tự đi bộ ra ngoài quốc lộ đi. Chúng tôi không thể để đoàn xe sang phải lội bùn chỉ vì nhà ông.”
Nói xong, bà ta cúp máy ngay, chẳng để ông Hòa có cơ hội giải thích.
Người đàn ông trung niên đứng bất động hồi lâu. Con đường dẫn vào nhà tuy không rộng, nhưng hôm qua trời chỉ mưa một trận, chẳng đến mức không thể đi qua. Hơn nữa, nếu nhà trai thực sự không muốn xe vào, ông cũng có thể cho người ra dọn đường.
Điều khiến ông đau lòng không phải chuyện đi bộ.
Mà là thái độ khinh miệt trong từng câu nói của người phụ nữ ấy.
Ngọc Anh đang ngồi trong phòng, được mấy người bạn trang điểm. Cô nghe loáng thoáng cuộc điện thoại của cha, khuôn mặt vốn đang vui vẻ dần trở nên im lặng.
Cô đã mang thai được gần năm tháng.
Vì cái thai ngày một lớn, hai gia đình quyết định tổ chức đám cưới sớm hơn dự định. Ngọc Anh từng nghĩ, chỉ cần cô và Minh Quân yêu nhau thì những chuyện khác đều có thể từ từ vun vén. Cô cũng từng cố gắng làm thân với bà Lan, không ít lần mua quà đến nhà, chủ động phụ giúp mỗi khi có dịp.
Nhưng dường như trong mắt bà Lan, cô mãi mãi chỉ là một cô gái nghèo ở vùng quê.
Ông Hòa nhìn con gái, cố nở một nụ cười:
“Không sao đâu con. Nhà mình đường khó đi thì cha con mình ra ngoài một đoạn. Hôm nay là ngày vui của con, đừng để chuyện nhỏ làm mất vui.”
Ngọc Anh nhìn cha, trong lòng nghẹn lại.
“Cha, con xin lỗi…”
“Con xin lỗi cha chuyện gì?” Ông Hòa khẽ xoa đầu con gái. “Con lấy chồng, cha chỉ mong con được bình an. Người ta có nói gì thì cứ để họ nói.”
Thế là trong bộ váy cưới trắng tinh, Ngọc Anh cùng cha chậm rãi bước trên con đường đất dẫn ra quốc lộ. Sau trận mưa đêm, mặt đường nhão nhoét. Gót giày cao của cô liên tục lún xuống bùn. Chiếc váy cưới dài phía sau cũng bị bắn lên những vệt đất nâu.
Ông Hòa vừa đi vừa cẩn thận đỡ con gái.
Còn ở phía xa, đoàn xe cưới đã đậu sẵn trên đường lớn.
Khi Ngọc Anh đến nơi, bà Lan đang đứng cạnh chiếc xe sang trọng, vẻ mặt đầy khó chịu. Bà ta nhìn bộ váy cưới lấm bẩn của cô từ đầu đến chân rồi nhếch môi.
“Đã bảo mang thai thì mặc đồ đơn giản thôi. Bụng to như thế mà còn cố mặc váy cưới cầu kỳ, nhìn chẳng ra thể thống gì cả.”
Mấy người họ hàng nhà trai đứng gần đó nghe thấy, vài người đưa mắt nhìn nhau nhưng không ai lên tiếng.
Ngọc Anh cúi đầu, bàn tay siết chặt bó hoa.
Bà Lan vẫn chưa chịu dừng lại:
“Sau này về nhà chồng thì phải biết điều. Đừng có nghĩ lấy được con trai tôi là bước chân vào nhà giàu rồi muốn làm gì thì làm. Nhà cô nghèo như vậy, có được đám cưới này cũng là nhờ nhà tôi bỏ tiền ra lo liệu.”
Ông Hòa nghe đến đó thì mặt đỏ bừng. Ông vốn hiền lành, cả đời không thích tranh cãi với ai. Nhưng hôm nay, người bị xúc phạm là con gái ông.
Ông vừa định lên tiếng thì Ngọc Anh bất ngờ ngẩng đầu.
Cô nhìn thẳng vào bà Lan, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
“Mẹ nói đúng. Nhà con nghèo. Cha con cũng không có tiền mua xe sang hay xây biệt thự. Nhưng ít nhất, cha con chưa từng bắt người khác phải đi bộ trong ngày cưới chỉ vì sợ bẩn bánh xe.”
Không khí xung quanh lập tức im bặt.
Bà Lan sững người.
Ngọc Anh tiếp tục:
“Con đã cố gắng làm vừa lòng mẹ suốt thời gian qua. Con nghĩ chỉ cần con chân thành thì mẹ sẽ dần chấp nhận con. Nhưng hôm nay con mới hiểu, có những người dù mình cố gắng bao nhiêu cũng không bao giờ đủ tốt trong mắt họ.”
Bà Lan tức tối:
“Cô đang nói chuyện với ai đấy?”
“Con đang nói với mẹ.”
Ngọc Anh nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay, đặt vào lòng bàn tay Minh Quân — người từ nãy đến giờ vẫn đứng im bên cạnh mẹ.
“Mẹ có thể chê nhà con nghèo. Có thể không muốn bước vào nhà con. Nhưng con không thể chấp nhận việc cha con bị xúc phạm ngay trong ngày cưới của con.”
Minh Quân lập tức biến sắc.
“Ngọc Anh, em bình tĩnh đã…”
Cô nhìn anh, nở một nụ cười buồn.
“Em đã bình tĩnh suốt hai năm rồi. Bình tĩnh khi mẹ anh chê cha em làm nghề tự do. Bình tĩnh khi bà ấy nói em không xứng với anh. Bình tĩnh cả khi anh bảo em cố gắng nhẫn nhịn để mọi chuyện êm đẹp.”
Cô khẽ đặt tay lên bụng.
“Nhưng hôm nay, em không thể tiếp tục nhẫn nhịn nữa.”
Bà Lan giận dữ kéo tay con trai:
“Minh Quân, con còn đứng đó làm gì? Đưa cô ta lên xe!”
Minh Quân nhìn mẹ, rồi lại nhìn Ngọc Anh. Khuôn mặt anh giằng co dữ dội.
Anh yêu Ngọc Anh.
Nhưng cũng chưa từng đủ mạnh mẽ để đứng về phía cô.
Cuối cùng, sau vài giây im lặng, anh nói một câu khiến Ngọc Anh hoàn toàn chết lặng:
“Em đừng làm mọi chuyện nghiêm trọng lên. Hôm nay là ngày cưới, em lên xe đi rồi chúng ta nói sau.”
Ngọc Anh nhìn anh rất lâu.
Sau đó, cô chậm rãi lắc đầu.
“Không cần nói sau nữa.”
Cô quay sang cha:
“Cha, mình về thôi.”
Ông Hòa ngẩn người:
“Con… con chắc chứ?”
Ngọc Anh mỉm cười, dù đôi mắt đã đỏ hoe.
“Con chắc. Con có thể nghèo, nhưng con không muốn bắt đầu cuộc hôn nhân bằng việc cúi đầu xin người khác thương hại.”
Nói rồi, cô cởi đôi giày cao gót đã lấm đầy bùn, xách trên tay và đi chân trần cùng cha trở về con đường cũ.
Đoàn nhà trai phía sau hoàn toàn náo loạn.
Bà Lan tức đến mức liên tục mắng nhiếc, cho rằng Ngọc Anh làm mất mặt gia đình. Nhưng Minh Quân thì đứng bất động bên chiếc xe cưới, không đuổi theo cũng chẳng bước lên xe.
Anh nhìn bóng lưng người con gái đang chậm rãi rời đi, lần đầu tiên nhận ra mình có thể đã đánh mất người quan trọng nhất đời mình.
Thế nhưng, chuyện chưa dừng lại ở đó.
Chiều hôm ấy, khi họ hàng hai bên đang bàn tán, một người họ hàng của Minh Quân vô tình gọi điện cho anh, hỏi về khoản tiền mà bà Lan đã chuẩn bị cho đám cưới.
Minh Quân ngạc nhiên:
“Khoản tiền gì?”
Người kia đáp:
“Không phải mẹ cháu nói nhà gái đã đưa cho bà ấy một khoản tiền lớn để lo đám cưới sao? Bà ấy còn bảo đó là điều kiện để nhà trai đứng ra tổ chức.”
Minh Quân chết sững.
Anh lập tức kiểm tra lại mọi chuyện. Hóa ra trong suốt thời gian qua, bà Lan đã nói với họ hàng rằng gia đình Ngọc Anh vừa nghèo vừa muốn cưới vào nhà giàu, thậm chí còn bịa chuyện cha cô phải vay mượn tiền để “bám” lấy gia đình mình.
Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại.
Toàn bộ chi phí đám cưới, từ nhà hàng, xe cưới cho đến sính lễ, đều do ông Hòa âm thầm vay mượn và chuẩn bị một phần. Ông chưa từng kể với con gái vì sợ cô lo lắng. Còn gia đình nhà trai thực tế chỉ góp một khoản nhỏ nhưng lại luôn tỏ ra như thể họ đã ban cho nhà gái một cuộc hôn nhân đáng mơ ước.
Minh Quân trở về hỏi mẹ.
Bà Lan lúc đầu còn chối, nhưng khi những tin nhắn và giấy tờ được đưa ra, bà không thể tiếp tục nói dối.
Càng đau đớn hơn, Minh Quân còn phát hiện mẹ mình đã âm thầm yêu cầu anh phải ký một thỏa thuận tài sản trước hôn nhân, trong đó phần lớn tài sản của anh sẽ do bà quản lý. Bà Lan không hề thực sự muốn con trai hạnh phúc. Điều bà quan tâm chỉ là địa vị, tiền bạc và việc con dâu có nghe lời mình hay không.
Tối hôm đó, Minh Quân tìm đến căn nhà nhỏ bên bờ sông.
Ngọc Anh đang ngồi ngoài hiên cùng cha. Chiếc váy cưới đã được thay bằng bộ quần áo giản dị. Trên bàn vẫn còn bó hoa cưới ban sáng, giờ đã hơi héo.
Minh Quân đứng ngoài cổng rất lâu mới dám lên tiếng:
“Ngọc Anh…”
Cô ngẩng đầu.
Anh bước đến, khuôn mặt đầy hối hận.
“Anh xin lỗi.”
Ngọc Anh im lặng.
“Anh biết hôm nay anh đã khiến em thất vọng. Anh cũng biết anh đã quá yếu đuối. Anh luôn nghĩ chỉ cần em nhịn một chút thì mẹ sẽ thay đổi. Nhưng anh sai rồi.”
Ngọc Anh nhìn anh:
“Anh đến đây để xin em quay lại sao?”
Minh Quân không trả lời ngay.
Một lúc sau, anh nói:
“Anh đến để xin lỗi trước. Còn em có tha thứ hay không, anh không có quyền ép em.”
Câu nói ấy khiến Ngọc Anh im lặng hồi lâu.
Bởi cô từng chờ anh nói một câu như vậy rất lâu.
Nhưng đôi khi, một lời xin lỗi đến đúng lúc vẫn có thể là quá muộn.
Cô đặt tay lên bụng, nhẹ nhàng nói:
“Em không hận anh. Nhưng em không thể quay lại chỉ vì chúng ta có một đứa con. Con cần một người cha, nhưng con cũng cần một người mẹ được tôn trọng.”
Minh Quân cúi đầu.
“Anh hiểu.”
“Muốn làm cha của con, anh vẫn có thể làm. Nhưng còn chuyện kết hôn… để sau này hãy nói. Nếu một ngày nào đó anh thật sự trưởng thành, đủ bản lĩnh bảo vệ gia đình nhỏ của mình, lúc đó chúng ta sẽ quyết định.”
Minh Quân rời đi trong đêm.
Đám cưới hôm ấy cuối cùng không diễn ra.
Nhưng vài tháng sau, Ngọc Anh sinh một bé trai khỏe mạnh. Ông Hòa trở thành người ông hạnh phúc nhất. Còn Minh Quân vẫn đều đặn đến thăm con, tự mình chăm sóc con mà không để mẹ can thiệp vào mọi chuyện như trước.
Một năm sau, Minh Quân chính thức dọn ra sống riêng. Anh tìm được công việc mới, tự mình gây dựng cuộc sống và lần đầu tiên dám nói với mẹ:
“Nếu mẹ không thể tôn trọng Ngọc Anh thì mẹ cũng không thể ép con sống theo cách mẹ muốn.”
Bà Lan khi ấy mới nhận ra, chính sự kiêu ngạo và khinh người của mình đã khiến con trai suýt mất đi người phụ nữ yêu anh nhất.
Còn Ngọc Anh, cô không vội vàng quay lại.
Cô bắt đầu kinh doanh một cửa hàng nhỏ cùng cha, tự mình nuôi con và sống một cuộc đời bình yên. Cô không còn mặc cảm vì nghèo, cũng không còn cố gắng làm hài lòng những người chưa từng thật lòng trân trọng mình.
Bởi sau tất cả, Ngọc Anh đã hiểu ra một điều:
Một đám cưới có thể bị hủy bỏ, một cuộc hôn nhân có thể bắt đầu lại hoặc không. Nhưng lòng tự trọng, một khi đã bị chà đạp, thì không thể đem vài lời xin lỗi ra để xóa sạch.
Và đôi khi, cái gọi là “mất cả chì lẫn chài” không phải là việc mất đi một nàng dâu nghèo.
Mà là nhà trai đã đánh mất một người con gái tử tế, cùng với cơ hội có được một gia đình thật sự yêu thương mình — chỉ vì họ quá coi trọng con đường đất lầy lội trước nhà, mà quên mất rằng giá trị của một con người chưa bao giờ được đo bằng độ rộng của con đường dẫn vào nhà họ.
President Donald Trump returned to the rescheduled White House Correspondents’ Association dinner Friday night, delivering a rambling, hour-long speech that praised some journalists, took potshots at others, made jokes about public figures’ weight and intellect, and quipped about a third presidential term.
He assured the crowd of journalists, though, that he’d scrapped the most biting parts of his remarks.
“That was going to be a doozy,” Trump said about the speech he’d been prepared to give in April, before a gunman upended the original dinner and forced its postponement.
“As I said three months ago, the show must go on,” the president said to begin his remarks, hailing the decision to reschedule the dinner. He referred to “the attempted mass murder” that could have happened that night in April, but then moved largely to humor — and insults.
Trump’s return to the correspondents’ dinner — and his promise to come back next year as well — represented a notable moment in his relationship with the news media, which he has attacked, sued and taken administrative action against since he began his second term early last year. Among the audience members were reporters he had denounced and barred from events.
Trump’s sometimes off-color speech, which lasted just over an hour, was full of vague potshots directed at individuals he doesn’t like — from Jane Fonda to Bruce Springsteen to “Barack Hussein Obama.” The audience, reacting at first with some friendly laughs, slowly quieted to scattered titters as the insults piled up.
Among other targets of Trump’s humor: Late-night hosts Jimmy Fallon and Jimmy Kimmel; Rep. Ilhan Omar, D-Minn.; California Gov. Gavin Newsom; former New Jersey Gov. Chris Christie; and Trump’s own speechwriters, whose jokes he sometimes criticized even as he delivered them. Some of the comments flirted with racism.
The president also spent some time expressing pride in the ballroom at the Waldorf Astoria hotel, formerly the Trump International Hotel. “It’s great to be back at a place that I know very well, because I built it,” Trump said.
He also made reference to the journalism awards that had been handed out earlier in the evening, most of them for stories challenging him and his administration. “Do I have a say in those awards?” he asked with a grimace.
He made a brief mention of the Iran war and several remarks about the ballroom he is building at the White House. He also used the occasion to joke about the possibility he would serve a third term — something barred by the U.S. Constitution’s 22nd Amendment.
“Just like my presidency, the second time is always better,” the president quipped. “And the third time will be better yet.”
He added: “I’m only kidding.” Then, at the end, he donned a red cap that said “Trump 2028” and delivered the “scoop” that he was running again.
Earlier, Trump had entered the ballroom to polite applause, and was thanked for his support by outgoing White House Correspondents’ Association president Weijia Jiang of CBS News. After dinner, he then sat through more than an hour of awards presentations.
One of the winners, Tyler Pager of the New York Times, was in fact one of the reporters who had been subpoenaed by Trump’s Justice Department over his reporting about Trump’s Qatari-gifted Air Force One jet. Those subpoenas were withdrawn on Thursday in a New York courtroom — just one of the arenas where the president, in his second term, has been seeking to control media coverage that displeases him.
The rescheduled dinner was taking place at a smaller venue this time that held only about 700 people. Security was markedly tighter. Guests entered via a single entrance, through two ID checks and past a detection dog, armed officers and security guards. There was no red carpet and no separate cocktail receptions preceding the dinner.
“Let’s try this again,” Jiang quipped, welcoming the crowd. The White House press corps, she noted, “always have a follow-up.” Turning serious, she referred back to the trauma and confusion of the original dinner in April.
“Tonight our message is this: We are back,” she said. “We will not be intimidated. We refuse to let an act of violence have the final word.”
Early in his speech, Trump signaled that he had decided to tone it down. But he kept some zingers. Like this one, to the media-heavy audience: “This is really the largest group of ‘Trump Derangement Syndrome’ people put together at one time.”
Besides the pared-down approach, there was another change at Friday’s dinner: two additional awards. One was presented to Victor Gonzales, the Secret Service agent who was staffing a security checkpoint in April and was struck in his protective vest.
Gonzales “placed himself directly in harm’s way and engaged the armed suspect,” Jiang said. “He stayed in the fight and the attacker was stopped.”
A second award was presented to the staff of the Washington Hilton hotel, site of the first dinner, hailed for professionalism under pressure.
The dress code this time was a looser “black tie optional,” and dinner included grilled peach and burrata salad, lobster and beef Wellington. The evening, as in April, featured entertainment by mentalist Oz Pearlman — who this time got the chance to do his act..
Jiang and her fellow board members had worked hard to bring about this WHCA dinner 2.0, not wanting to let a violent act — or the image of colleagues hiding under tables — remain the final thought. Announcing the rescheduling, she emphasized the dinner’s stated purpose: “A celebration of a free press and the vital role of journalism in our democracy for over a century.”
But it’s also clear that some people felt the dinner should not be rescheduled at all.
Many never thought it was much of a good look in the first place, with the sight of journalists in formal wear cozying up to their sources, or the objects of their reporting.
“It undermines the public faith in how the press does its work, and it makes it look like we are pals with the people we cover,” Kelly McBride, an ethics expert at the Poynter Institute, a journalism think tank, said when the deliberations were taking place.
The new dinner came at a time of fast-increasing tension between the media and a president who, in his second term, has tried to exert pressure on media outlets he is unhappy with in a variety of ways. That pressure has ranged from sanctions against members of the White House press corps to regulatory actions through the Federal Communications Commission to outright lawsuits. Those tensions have only escalated since April.
Trump, though, ended with an attempt to mend fences to a point. “I have a lot of respect for your profession,” he told the assembled journalists. He also touted his own success, and declared: “When I’m not around, you’re all gonna be broke.”
And he concluded about the evening: “I didn’t know what to expect. It’s far worse than I originally thought.”
Copyright 2026 The Associated Press. All rights reserved. This material may not be published, broadcast, rewritten or redistributed without permission.
Độtquỵ, hay còn gọi là tai biến mạch máu não, là tình trạng não bị tổn thương nặng nề khi quá trình cung cấp máu lên não bị gián đoạn hoặc suy giảm đáng kể. Khi đó, não không nhận đủ oxy và dưỡng chất cần thiết để duy trì hoạt động của các tế bào.
Chỉ trong vài phút thiếu máu, các tế bào não đã có thể bắt đầu chết đi. Vì vậy, độtquỵ được xem là tình trạng cấp cứu khẩn cấp, cần can thiệp càng sớm càng tốt. Thời gian chậm trễ trong điều trị càng kéo dài, mức độ tổn thương não càng nghiêm trọng, ảnh hưởng lớn đến khả năng vận động, tư duy, thậm chí đe dọa tính mạng.
Phần lớn người sống sót sau đột quỵ thường phải đối mặt với nhiều di chứng lâu dài như yếu hoặc liệt một bên cơ thể, suy giảm khả năng ngôn ngữ, rối loạn cảm xúc, thị lực kém và các vấn đề về nhận thức.
Bạn có biết rằng, nếu sử dụng đúng cách, cà phê không chỉ giúp tinh thần tỉnh táo mà còn có thể góp phần giảm nguy cơ độtquỵ?
Uống cà phê hợp lý có thể phòng đột quỵ hiệu quả
Nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy cà phê chứa các hợp chất chống oxy hóa, có lợi cho hệ tim mạch. Một công bố của Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ trên tạp chí Stroke ghi nhận, những người uống từ 1–3 tách cà phê mỗi ngày có nguy cơ độtquỵ thấp hơn khoảng 20% so với người không sử dụng.
Nghiên cứu này được tiến hành trên hơn 83.000 người trưởng thành tại Nhật Bản trong suốt 13 năm. Kết quả cho thấy cà phê có thể giúp giảm viêm, cải thiện tuần hoàn máu và góp phần duy trì huyết áp ổn định – những yếu tố quan trọng liên quan đến việc phòng ngừa độtquỵ.
Bên cạnh đó, một nghiên cứu khác được công bố trên Journal of Clinical Endocrinology & Metabolism bởi các nhà khoa học từ Đại học Y khoa Tô Châu và Thụy Điển cũng củng cố thêm nhận định này.
Theo dữ liệu được Sci-News dẫn lại, nghiên cứu đã theo dõi hơn 360.000 người trong cơ sở dữ liệu BioBank (Anh), trong đó có hơn 172.000 người mắc các vấn đề tim mạch. Sau 11 năm, kết quả cho thấy những người tiêu thụ khoảng 200–300 mg caffeine mỗi ngày từ cà phê và trà có thể giảm tới 40% nguy cơ mắc đồng thời nhiều bệnh tim mạch chuyển hóa, bao gồm cả độtquỵ.
Tuy vậy, cần lưu ý rằng lợi ích này phụ thuộc vào liều lượng và cách sử dụng. Việc lạm dụng cà phê hoặc sử dụng không phù hợp có thể gây tác dụng ngược đối với sức khỏe.
Cách uống cà phê tốt cho tim mạch
1. Cà phê đen không đường – lựa chọn tốt cho tim mạch
Cà phê đen nguyên chất, không thêm đường hay sữa, được xem là cách tối ưu để tận dụng lợi ích sức khỏe. Loại đồ uống này không chứa chất béo và đường, góp phần giảm nguy cơ béo phì và tiểu đường – những yếu tố liên quan đến đột quỵ. Ngoài ra, cà phê đen giàu chất chống oxy hóa như polyphenol và axit chlorogenic, giúp bảo vệ mạch máu và giảm viêm. Việc uống cà phê còn hỗ trợ cải thiện độ nhạy insulin, ổn định đường huyết, từ đó gián tiếp giảm nguy cơ bệnh tim mạch.
2. Uống đúng lượng để tránh phản tác dụng
Dù có lợi, cà phê chỉ phát huy hiệu quả khi sử dụng ở mức hợp lý. Mức khuyến nghị phổ biến là khoảng 1–3 cốc mỗi ngày, tương đương 200–300mg caffeine. Lượng này có thể hỗ trợ tim mạch, giảm cholesterol xấu và cải thiện chuyển hóa. Ngược lại, tiêu thụ quá nhiều (trên 4 cốc/ngày) có thể gây tăng nhịp tim, huyết áp và cảm giác lo âu, đặc biệt nguy hiểm với người có tiền sử bệnh tim.
3. Kết hợp chế độ ăn lành mạnh
Hiệu quả của cà phê sẽ tăng lên khi đi cùng lối sống khoa học. Việc kết hợp với chế độ ăn giàu rau xanh, cá, dầu ô liu và các loại hạt giúp hỗ trợ hệ tim mạch tốt hơn, đồng thời giảm nguy cơ đột quỵ một cách bền vững.
Các loại nước khác cũng góp phần lưu thông máu, giúp hệ tim mạch khỏe hơn
1. Nước lọc
Nước lọc đóng vai trò thiết yếu trong việc duy trì hoạt động của cơ thể. Việc uống đủ nước giúp ổn định huyết áp, hỗ trợ lưu thông máu và hạn chế nguy cơ hình thành cục máu đông – yếu tố liên quan đến đột quỵ. Mỗi người nên bổ sung khoảng 1,8–2,2 lít nước mỗi ngày, tùy theo thể trạng và mức độ vận động. Với những người thường xuyên hoạt động ngoài trời hoặc ra nhiều mồ hôi, nhu cầu nước cần được tăng lên để tránh mất nước.
2. Nước ép trái cây
Nước ép từ trái cây tươi cung cấp nhiều vitamin, khoáng chất và chất chống oxy hóa, giúp tăng cường sức khỏe não bộ và hệ tim mạch. Tuy nhiên, nên ưu tiên nước ép nguyên chất, không thêm đường để tránh làm tăng lượng đường trong máu.
3. Nước ép rau củ
Các loại nước ép từ rau như cần tây, dưa chuột hay cải xoăn chứa nhiều chất xơ, vitamin và khoáng chất. Những thành phần này giúp giảm cholesterol, điều hòa huyết áp và hạn chế nguy cơ hình thành cục máu đông.
4. Trà xanh
Trà xanh nổi bật với hàm lượng chất chống oxy hóa cao, đặc biệt là catechin. Hợp chất này có tác dụng chống viêm, bảo vệ mạch máu và hỗ trợ giảm nguy cơ đột quỵ, nhất là các vấn đề liên quan đến tổn thương mạch máu não.
(Tổng hợp/Ảnh minh họa: Internet)
Hội đồng 23 chuyên gia cảnh báo: Loại nước thường thấy, rẻ hơn cả cốc trà đá, hóa ra gây ung thư nguy hiểm không kém rượu bia
Visit the Rasmussen Reports home page for the latest current polling coverage of events in the news. The page is updated several times each day.
Remember, if it’s in the news, it’s in our polls.
Rasmussen Reports is a media company specializing in the collection, publication and distribution of public opinion information.
We conduct public opinion polls on a variety of topics to inform our audience on events in the news and other topics of interest. To ensure editorial control and independence, we pay for the polls ourselves and generate revenue through the sale of subscriptions, sponsorships, and advertising. Nightly polling on politics, business and lifestyle topics provides the content to update the Rasmussen Reports web site many times each day. If it’s in the news, it’s in our polls. Additionally, the data drives a daily update newsletter and various media outlets across the country.
Some information, including the Rasmussen Reports daily Presidential Tracking Poll and commentaries are available for free to the general public. Subscriptions are available for $4.95 a month or 34.95 a year that provide subscribers with exclusive access to more than 20 stories per week on upcoming elections, consumer confidence, and issues that affect us all. For those who are really into the numbers, Platinum Members can review demographic crosstabs and a full history of our data.