Blog

  • Gọi vợ là ‘vợ’ đã lỗi thời rồi. Ba cách xưng hô này là phổ biến nhất hiện nay

    Gọi vợ là ‘vợ’ đã lỗi thời rồi. Ba cách xưng hô này là phổ biến nhất hiện nay

    Trong thế giới tình yêu, tên không chỉ là một mật mã đơn giản, nó giống như một chiếc chìa khóa ma thuật có thể mở ra cánh cửa tràn đầy tình yêu và sự ấm áp sâu thẳm trong trái tim của mỗi người.

    Cùng với sự phát triển của thời đại và sự đa dạng trong cách thể hiện tình cảm của con người, thuật ngữ “vợ” từng rất phổ biến hiện nay dường như đã dần mất đi tính mới lạ. Hiện nay, có ba cách xưng hô đang dần trở nên phổ biến, mang đến sự lãng mạn và ngọt ngào khác biệt cho tình yêu.

    1. “Baby/Em yêu”: Một biệt danh ngọt ngào và cưng chiều

    Những cái tên như “baby” hay “em yêu” chứa đầy sự cưng chiều và yêu thương. Khi một người đàn ông gọi hai từ này bằng giọng điệu nhẹ nhàng và trìu mến, thì giống như anh ta đang coi người kia là báu vật quý giá nhất trên thế gian này, giữ chặt cô ấy trên tay vì sợ đánh rơi, ngậm chặt cô ấy trong miệng vì sợ làm cô ấy tan chảy.

    Những cái tên như vậy thường xuất hiện giữa các cặp đôi đang yêu. Ví dụ, vào một đêm ấm áp, hai người ôm nhau trên ghế sofa xem phim, người đàn ông nhẹ nhàng gọi “em yêu” vào tai người phụ nữ, điều này có thể khiến người phụ nữ ngay lập tức cảm thấy tràn đầy tình yêu thương và an toàn. Hoặc khi người phụ nữ gặp phải thất bại trong công việc và cảm thấy chán nản, lời nói của người đàn ông “Em yêu, đừng buồn, có anh ở đây” có thể giống như một tia sáng, xua tan đi sự mù mịt trong lòng cô ấy.

    Cách xưng hô này không chỉ phù hợp với những người yêu nhau trẻ tuổi mà còn có thể được sử dụng giữa những cặp đôi lớn tuổi để thêm chút lãng mạn vào cuộc sống thường ngày. Đối với những cặp đôi đã kết hôn nhiều năm, cuộc sống của họ có thể tràn ngập những vấn đề nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Thỉnh thoảng một “đứa con” có thể khiến cả hai nhớ lại những ngày tháng ngọt ngào khi còn yêu và tìm lại cảm giác rung động ấy. Nó giống như chất bảo quản trong tình yêu, giúp giữ cho cảm xúc luôn tươi mới và ấm áp theo năm tháng.

    chuyện vợ chồng, đàn ông yêu vợ

    2. “Little Fairy/Little Princess” (Tiểu tiên nữ/công chúa nhỏ): Thực hiện ước mơ cổ tích của cô bé

    Mỗi người phụ nữ đều có một giấc mơ cổ tích trong lòng, khao khát trở thành một nàng tiên hay công chúa được chăm sóc và chiều chuộng. Cái tên “tiểu tiên tử” mang theo cảm giác mơ màng và tươi đẹp, tựa như đối phương là một nàng tiên bước ra từ thế giới cổ tích, sở hữu sức quyến rũ mê người và trái tim trong sáng. “Công chúa nhỏ” nhấn mạnh sự cao quý và độc đáo của người đối diện, khiến người phụ nữ cảm thấy mình như một nàng công chúa và là báu vật trong trái tim người đàn ông.

    Khi một người đàn ông gọi một người phụ nữ là “tiểu tiên”, điều đó sẽ khiến người phụ nữ cảm thấy rằng cô ấy vô cùng xinh đẹp và thông minh trong mắt anh ấy. Ví dụ, khi đang hẹn hò, người đàn ông nhìn người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề và mỉm cười nói: “Nàng tiên nhỏ của anh, hôm nay em trông thật xinh đẹp”. Câu nói này sẽ ngay lập tức nâng cao sự tự tin của người phụ nữ và lấp đầy trái tim cô ấy bằng niềm vui.

    Danh xưng “công chúa nhỏ” sẽ phù hợp hơn khi người phụ nữ tỏ ra bướng bỉnh hoặc nóng tính. Khi người phụ nữ tức giận vì một chuyện nhỏ nhặt nào đó, người đàn ông có thể mỉm cười và nói: “Công chúa nhỏ của anh, đừng giận, tất cả là lỗi của anh mà”. Những danh hiệu và từ ngữ như vậy không chỉ có thể giải quyết xung đột mà còn khiến người phụ nữ cảm thấy được bao dung và yêu thương. Nó thỏa mãn mong muốn sâu sắc của người phụ nữ về sự lãng mạn và nuông chiều, mang đến cho cuộc yêu đầy màu sắc như trong truyện cổ tích.

    chuyện vợ chồng, đàn ông yêu vợ

    3. “Biệt danh độc quyền”: Dấu ấn cảm xúc độc đáo

    Ngoài hai cách xưng hô phổ biến được đề cập ở trên, nhiều cặp đôi hiện nay còn tạo cho nhau những biệt danh riêng. Những biệt danh này thường dựa trên những kỷ niệm đặc biệt giữa hai bên, sở thích và thú vui chung hoặc một số đặc điểm nhất định của đối phương và có ý nghĩa riêng.

    Ví dụ, có một cặp đôi đều thích ăn dâu tây, vì vậy người đàn ông đã đặt cho người phụ nữ một biệt danh là “Cô dâu”. Mỗi khi người đàn ông gọi biệt danh này, người phụ nữ sẽ nghĩ đến những khoảng thời gian vui vẻ cùng nhau hái dâu tây trong vườn dâu, và trái tim cô ấy sẽ tràn ngập sự ngọt ngào. Hoặc, người đàn ông có thể gọi người phụ nữ là “cô gái lúm đồng tiền” vì cô ấy có hai lúm đồng tiền dễ thương khi cười. Biệt danh độc quyền này giống như một mật mã tình yêu và chỉ có hai người họ mới hiểu được ý nghĩa của nó.

    Biệt danh độc quyền không chỉ phản ánh mối quan hệ thân thiết giữa hai bên mà còn là dấu hiệu của tình cảm. Nó chứng kiến ​​mọi điều nhỏ nhặt giữa hai người và mang theo những kỷ niệm chung cùng tình cảm sâu sắc của họ. Trong những ngày sắp tới, dù thời gian có trôi qua thế nào thì biệt danh độc quyền này sẽ trở thành kỷ niệm quý giá nhất về tình yêu của họ.

    chuyện vợ chồng, đàn ông yêu vợ

    Cách xưng hô với ai đó đóng vai trò quan trọng trong tình yêu. Đó là sự thể hiện cảm xúc và truyền tải tình yêu. “Baby/Baby”, “Little Fairy/Little Princess” và những biệt danh độc quyền là ba cách gọi phổ biến dành cho nhau, mang đến sức sống mới và sự lãng mạn cho tình yêu. Chúng làm cho tình yêu giữa hai người trở nên bền chặt và ngọt ngào hơn, làm cho tình yêu nở rộ rực rỡ hơn trong dòng sông thời gian. Vì vậy, bạn cũng có thể thay đổi một cái tên hợp thời trang và đáng yêu cho người yêu của mình để tình yêu của bạn trở nên ngọt ngào và hạnh phúc hơn.

    Nguồn: https://giaitri.thoibaovhnt.com.vn/goi-vo-la-vo-da-loi-thoi-kham-pha-3-cach-xung-ho-pho-bien-nhat-hien-nay-906193.html

  • Loại rau phá hủy hơn 90% tế bào UT trong vòng 48h mà người Việt cứ ngỡ là rau dại mọc đầy đường

    Loại rau phá hủy hơn 90% tế bào UT trong vòng 48h mà người Việt cứ ngỡ là rau dại mọc đầy đường

    Không chỉ là ‘khắc tinh’ của các loại ung thư thường gặp, loại rau dại này còn có rất nhiều chất dinh dưỡng cực kỳ tốt cho sức khỏe của phụ nữ.

    Thời gian gần đây trên mạng xã hội liên tục xuất hiện thông tin rau chùm ngây có thể tiêu diệt được 5 loại ung thư nguy hiểm.

    Theo báo cáo từ Trung tâm sinh học Quốc gia của chính phủ Mỹ, chiết xuất từ cây chùm ngây có thể tiêu diệt được 93% tế bào ung thư phổi ở người trong vòng 48 giờ.

    Không chỉ vậy, chiết xuất này còn có tác dụng mạnh mẽ ức chế sự lây lan của tế bào ung thư ác tính khiến chúng không thể lây lan. Sau 7 ngày, nó có thể xóa sổ hoàn toàn tế bào ung thư phổi.

    Rau chùm ngây không phải ai ăn cũng tốt | Vinmec

    Cây chùm ngây còn cung cấp nhiều hợp chất quý hiếm như zeatin, alpha-sitosterol, quercetin

    Chất dinh dưỡng từ rau chùm ngây

    Trong nhiều thập kỉ qua, rau chùm ngây vẫn đã được người dân Ấn Độ dùng để điều trị nhiều bệnh như thiếu máu tiểu đường viêm khớp trúng phong…

    Trước đây, người dân ở các quốc gia có nền văn minh cổ như Hy Lạp, Italia cũng đã biết sử dụng các bộ phận như lá, hoa, quả, hạt, thân, rễ của cây chùm ngây để vừa làm thực phẩm vừa làm thuốc trị bệnh.

    Hiện nay, giá trị dinh dưỡng của rau chùm ngây cũng đã được công nhận.Theo Trung tâm sức khỏe toàn cầu Johns Hopkins thuộc Trường Đại học Johns Hopkins, Mỹ, rau chùm ngây có chứa hơn 90 chất dinh dưỡng tổng hợp bao gồm 7 loại vitamin 6 loại khoáng chất, 18 loại axit amin 46 chất chống oxy hóa

    Ngoài ra, cây chùm ngây còn cung cấp nhiều hợp chất quý hiếm như zeatin, alpha-sitosterol, quercetin, caffeoylquinic acid và kaempferol.

    Hơn nữa, loại rau này còn giàu các chất chống viêm nhiễm, các chất kháng sinh kháng độc tố các chất giúp ngăn ngừa và điều trị ung thư u xơ tiền liệt tuyến giúp ổn định huyết áp hạ cholesterol bảo vệ gan

    Các nhà khoa học đã phát hiện lá chùm ngây chứa nhiều dưỡng chất hơn quả và hoa. Còn so với các loại thực phẩm khác, rau chùm ngây chứa vitamin A nhiều hơn cà rốt 4 lần vitamin C nhiều hơn cam 7 lần canxi gấp 4 lần sữa sắt gấp 3 lần cải bó xôi đạm nhiều gấp đôi sữa chua và potassium gấp 3 lần quả chuối

    Tác dụng chữa bệnh thần kỳ của rau chùm ngây

    Ngăn ngừa ung thư

    Như đã nói ở trên, rau chùm ngây có chứa 46 hợp chất chống oxy hóa trong đó có vitamin A và C, giúp trung hòa các tác động tán phá của tế bào gốc tự do.

    Thêm vào đó, chùm ngây còn có 2 hợp chất có tác dụng phòng và chặn đứng sự tăng trưởng của của khối u

    Vì vậy, nếu như chị em muốn ngăn ngừa bệnh ung thư và các bệnh thoái hóa như thoái hóa điểm vàng và bệnh xơ nang đừng bỏ loại thực phẩm cực kỳ bổ dưỡng này nhé!

    Đối với những ai vẫn ưu tiên dùng phương pháp xạ trị và hóa trị, bạn có thể bổ sung rau chùm ngây để tăng cường sức đề kháng nhằm chống lại các tác dụng phụ mà xạ trị và hóa trị gây ra.

    Hạ mức đường huyết

    Rau chùm ngây có khả năng hạ mức đường huyết do chứa những hợp chất đặc biệt trong lá. Một nghiên cứu gần đây phát hiện những người phụ nữ sử dụng 7gr bột lá chùm ngây/ngày trong vòng 3 tháng liên tục, đã giảm nồng độ đường huyết nhanh chóng

    Có nên uống rau chùm ngây chữa ung thư không?

    Rau chùm ngây là một trong những loại thực phẩm ngăn ngừa loãng xương

    Giảm viêm và ngừa loãng xương

    Các hợp chất isothiocyanates, flavonoids và axti phenolic có trong lá, quả và hạt chùm ngây có tác dụng chống viêm cực kỳ hiệu quả.

    Ngoài ra, với hàm lượng canxi gấp 4 lần sữa, rau chùm ngây là một trong những loại thực phẩm ngăn ngừa loãng xương vô cùng tốt cho phụ nữ trung niên và người già

    Tất cả mọi bộ phận trên cây chùm ngây đều có thể ăn được. Bạn có thể nấu súp, dùng làm trà để uống hoặc chế biến nhiều món ăn khác nhau.

    Bạn có thể nấu súp, dùng làm trà để uống hoặc chế biến nhiều món ăn khác nhau, thậm chí cả rễ cây cũng có thể dùng làm nguyên liệu trong nấu nướng.

    Chùm ngây là gì? Công dụng và cách sử dụng chùm ngây đúng

    Làm sạch nước

    Ở một số vùng bị ô nhiễm nguồn nước ở các quốc gia nghèo thuộc Châu Á, Châu Phi, người ta lấy hạt chùm ngây nghiền nhỏ hòa lẫn vào nước để loại bỏ các chất cặn bẩn có trong nguồn nước. Ngoài ra, chất dầu cay trong hạt cũng có tác dụng sát khuẩn nên rất an toàn cho sức khỏe

    Nguồn: https://suckhoe.vn/thuc-pham/loai-rau-pha-huy-hon-90-te-bao-ung-thu-trong-vong-48h-ma-nguoi-viet-cu-ngo-la-rau-dai-moc-day-duong.html

  • Khẩn: Truy tìm đối tượng nguy hiểm Trần Chí Bảo, cảnh báo người dân không tự ý tiếp cận

    Khẩn: Truy tìm đối tượng nguy hiểm Trần Chí Bảo, cảnh báo người dân không tự ý tiếp cận

    Ngày 16/1, Công an tỉnh Hà Tĩnh đang khẩn trương truy tìm Trần Chí Bảo (sinh năm 2001, trú thôn Tân Xuyên, xã Tân Dân cũ – nay thuộc xã Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh), nghi can liên quan đến vụ cướp tài sản xảy ra vào tối 14/1/2026 tại phường Nam Hồng Lĩnh.

    Khẩn: Truy tìm đối tượng nguy hiểm Trần Chí Bảo, cảnh báo người dân không tự ý tiếp cận- Ảnh 1.

    Trần Chí Bảo

    Theo thông tin từ cơ quan chức năng, đối tượng là nam giới, cao khoảng 1,60–1,70m, chân trái bị thương ở vùng đầu gối và đang chảy máu. Thời điểm bỏ trốn, Trần Chí Bảo mặc quần đùi, áo khoác màu tối, đi chân trần và di chuyển bằng đường bộ.

    Công an tỉnh Hà Tĩnh nhận định đây là đối tượng nguy hiểm, có thể manh động, đề nghị người dân không tự ý tiếp cận để đảm bảo an toàn. Khi phát hiện hoặc có thông tin liên quan đến đối tượng, người dân cần nhanh chóng báo cho cơ quan công an.

    Mọi thông tin xin liên hệ Trung tá Phan Quốc Hội, Phó Trưởng phòng Cảnh sát hình sự (số điện thoại: 0912.768.978); Thiếu tá Lê Đình Tín, Đội trưởng Phòng Cảnh sát hình sự (số điện thoại: 0917.842.368) hoặc báo ngay cho công an nơi gần nhất.

  • Triệt phá đường dây buôn bán 25 tấn mỹ phẩm giả trên Facebook, Shopee

    Triệt phá đường dây buôn bán 25 tấn mỹ phẩm giả trên Facebook, Shopee

    Đây là thông tin đã được đăng tải trên báo Tuổi trẻ nên hoàn toàn chính xác. Mình thấy rất hữu ích nên chia sẻ lại bên dưới, đặc biệt là nhiều chị em phụ nữ giờ toàn mua đồ trên shopee, facebook, mua đồ cho mình và thậm chí cho cả gia đình nên cẩn thận là điều rất quan trọng nhé!

    Cụ thể, công an Quảng Trị phối hợp cùng Công an Hà Nội và Ninh Bình đánh sập đường dây mua bán 25 tấn mỹ phẩm giả trên Facebook, Shopee.

    Ngày 14-1, Công an tỉnh Quảng Trị xác nhận vừa phối hợp với Công an Hà Nội và Công an tỉnh Ninh Bình đánh sập đường dây mua bán mỹ phẩm giả cực lớn qua Facebook, Shopee.

    hình ảnh

    Những loại mỹ phẩm giả sản xuất tại Trung Quốc được 3 người trong đường dây nhập về rồi rao bán trên Facebook, Shopee – Ảnh: T.G/ Báo Tuổi trẻ

    Trước đó công an phát hiện những dấu hiệu bất thường của đường dây mỹ phẩm giả này nên đã tập trung điều tra.

    Đến ngày 13-1, 3 người liên quan đường dây này đã bị triệu tập gồm: Nguyễn Văn Chung (33 tuổi, trú phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình); Phạm Thị Tuyết (31 tuổi) và Lê Hữu Minh (33 tuổi, cùng trú phường Vĩnh Hưng, Hà Nội).

    Tại cơ quan điều tra, bà Tuyết khai nhận nhập hàng mỹ phẩm giả các loại do Trung Quốc sản xuất thông qua một người nước ngoài sống tại khu vực cửa khẩu Móng Cái.

    Sau đó bà Tuyết rao bán số mỹ phẩm giả này trên Facebook với giá rẻ. Khi mua lại số mỹ phẩm này từ bà Tuyết, ông Chung đã lập nhiều tài khoản để đăng bán số hàng mỹ phẩm giả này trên hệ thống thương mại điện tử Shopee. Nhiều người đã mua số mỹ phẩm này để sử dụng và bán lại.

    Cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Quảng Trị đã thi hành lệnh khám xét khẩn cấp chỗ ở và kho hàng của Tuyết, Chung, Minh tại Hà Nội và Ninh Bình. Tại đây, có tổng cộng 25 tấn mỹ phẩm các loại đều không có hóa đơn chứng từ.

    Hiện cơ quan điều tra đang tiếp tục truy xét mở rộng vụ án.

    hình ảnh

    Đối tượng Chung và Minh

    Những điều quan trọng cần biết khi mua mỹ phẩm qua mạng để không bị hàng giả

    Mua mỹ phẩm online bây giờ đã trở thành thói quen của rất nhiều chị em vì tiện lợi, giá tốt, nhiều khuyến mãi và có thể đặt hàng ngay tại nhà. Tuy nhiên, đi kèm với sự tiện lợi đó là rủi ro cực lớn: mỹ phẩm giả, mỹ phẩm kém chất lượng, hàng trộn – hàng nhái ngày càng nhiều, thậm chí giả tinh vi đến mức nhìn bằng mắt thường rất khó phân biệt.

    Nếu bạn không muốn “tiền mất tật mang”, đặc biệt là dính các sản phẩm chứa corticoid, chì, thủy ngân… thì trước khi mua mỹ phẩm qua mạng, hãy ghi nhớ những điều quan trọng dưới đây.

    1. Chỉ mua ở nơi có nguồn gốc rõ ràng

    Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng ham rẻ. Hàng giả thường được “đánh vào tâm lý thích giá thấp”, kèm những câu như: “hàng xách tay”, “hàng tuồn kho”, “hàng nội địa”, “hàng sale sốc”.

    Chị em nên ưu tiên các kênh:

    Gian hàng Mall/Official Store trên sàn thương mại điện tử

    Website chính hãng

    Hệ thống phân phối có tên tuổi, có địa chỉ rõ ràng

    Nếu một shop không thể trả lời rõ ràng câu hỏi “hàng lấy từ đâu, hóa đơn thế nào”, thì tốt nhất không mua.

    2. Kiểm tra giá bán: rẻ bất thường là dấu hiệu đỏ

    Một cây son chính hãng giá 450.000đ mà shop bán 99.000đ thì khả năng cao không phải hàng thật. Giá bán thấp hơn thị trường 10-20% có thể do khuyến mãi. Nhưng nếu thấp hơn 40-70% thì nên hiểu đơn giản: rẻ vậy thì chỉ có giả.

    Đừng tự trấn an rằng “shop lời ít thôi”, vì mỹ phẩm chính hãng hiếm khi có mức lời rẻ đến vậy.

    3. Đọc đánh giá nhưng phải biết lọc đánh giá “ảo”

    Nhiều shop thuê người “seeding” đánh giá 5 sao kèm ảnh giả. Vì vậy khi đọc review, hãy chú ý:

    Có review chi tiết về mùi, chất, độ thấm không?

    Có ảnh thật chụp rõ sản phẩm, tem, hộp không?

    Review có bị lặp câu kiểu: “rất tốt”, “đóng gói cẩn thận”, “ship nhanh” không?

    Một mẹo: bạn hãy lọc review theo 1-2 sao. Người mua thật thường đánh giá thẳng và rõ.

    4. Xem kỹ ảnh sản phẩm và thông tin mô tả

    Hàng giả thường bị “lỗi” ở những điểm như:

    Font chữ hơi khác

    Màu hộp lệch một chút

    Logo in không sắc nét

    Thiếu tem phụ tiếng Việt với hàng nhập khẩu chính ngạch

    Ngoài ra, bạn cần kiểm tra thông tin sản phẩm có đủ không:

    Thành phần

    Dung tích

    Xuất xứ

    Hạn sử dụng

    Hướng dẫn sử dụng

    Shop nào ghi sơ sài kiểu “kem dưỡng trắng da, dùng 7 ngày trắng bật tông” thì khả năng cao là hàng trôi nổi.

    5. Ưu tiên shop cho kiểm tra hàng, đổi trả rõ ràng

    Một dấu hiệu của shop uy tín là:

    Cho kiểm tra hàng trước khi nhận

    Chính sách đổi trả minh bạch

    Có hỗ trợ nếu phát hiện hàng lỗi, hàng không đúng mô tả

    Shop bán hàng giả thường sẽ tìm cách:

    Không cho kiểm tra hàng

    Giao hàng xong là “bơ”

    Chặn khách phản ánh

    6. Kiểm tra mã vạch, batch code, tem chống giả (nhưng đừng tin tuyệt đối)

    Nhiều người nghĩ cứ quét mã vạch là ra hàng thật. Nhưng thực tế:

    Hàng giả bây giờ cũng có mã vạch

    Có thể in batch code y như thật

    Vì vậy, hãy dùng cách kiểm tra thông minh hơn:

    Quét mã QR nếu hãng có hệ thống

    Tra batch code trên website uy tín (nếu hãng hỗ trợ)

    So sánh bao bì với ảnh trên website hãng

    Quan trọng nhất: mua từ nguồn uy tín vẫn là cách chắc chắn nhất.

    7. Cảnh giác mỹ phẩm “thần tốc”: trắng nhanh, hết mụn nhanh

    Đây là dạng nguy hiểm nhất.

    Các sản phẩm quảng cáo:

    Trắng sau 3 ngày

    Hết mụn sau 5 ngày

    Bôi 1 tuần da căng bóng như em bé

    Rất dễ là kem trộn hoặc chứa corticoid. Ban đầu da đẹp lên nhanh nhưng hậu quả lâu dài:

    Mỏng da

    Nổi mao mạch

    Viêm da kích ứng

    Mụn quay lại nặng hơn

    Mỹ phẩm tốt thường cần thời gian, không thể “thay da” trong vài ngày.

    8. Khi nhận hàng: kiểm tra ngay trước khi dùng

    Ngay khi nhận, hãy làm những việc sau:

    Quay video mở hộp để làm bằng chứng

    Kiểm tra tem niêm phong

    Kiểm tra hộp có bị móp, bị rách, bị bong keo không

    So sánh với ảnh chính hãng

    Nếu nghi ngờ, đừng bôi lên mặt. Hãy hỏi shop, liên hệ hãng hoặc đem so sánh tại cửa hàng chính hãng.

  • Người phụ nữ 55t có tử cung trẻ như gái 20, da mặt căng mịn: Tôi hay ăn 3 món, hóa ra rất tốt cho nội tiết

    Người phụ nữ 55t có tử cung trẻ như gái 20, da mặt căng mịn: Tôi hay ăn 3 món, hóa ra rất tốt cho nội tiết

    Mình đã từng nghe và đọc rất nhiều câu chuyện của các cô gái còn trẻ, chưa lập gia đình và sinh con nhưng tử cung đã bị lão hóa. Thế mà hôm nay vô tình lại được câu chuyện ngược lại về người phụ nữ dù đã bước sang tuổi 55, nhưng bộ phận này lại trẻ như một cô gái 20.

    Người phụ nữ kể trên à cô Lý (ở Bắc Kinh, Trung Quốc). Mới đây, cô Lý đã đi khám phụ khoa tại một bệnh viện, điều khiến bác sĩ ở đây vô cùng ngờ và khó tin nổi là tử cung của cô khỏe mạnh như của một người mới 20 tuổi.

    Ngoài ra, bề ngoài của cô Lý cũng rất tươi tắn, trẻ trung, nước da hồng hào, gương mặt rạng rỡ, khí chất ngời ngời, thậm chí khi đi chơi cùng con gái, mọi người còn nhầm tưởng là 2 chị em.

    Sau khi hỏi han, chuyện trò, cô Lý có nói cô có thói quen sinh hoạt rất lành mạnh, ngủ sớm, dậy sớm, năng thể dục, ăn nhiều hoa quả trái cây, Nhất là có 3 thực phẩm cô thường xuyên ăn mỗi ngày, đó là:

    3

    Củ cải trắng

    Củ cải trắng có hàm lượng nước rất cao, đồng thời, chứa nhiều thành phần có lợi cho sức khỏe. Trong Đông y, củ cải trắng có vị ngọt, hơi cay, đắng, tính bình, không độc. Có thể giúp trừ viêm, tiêu thực, tán phong tà, trừ lỵ, long đờm…

    Theo y học hiện đại, loại củ này rất giàu vitamin A, C, canxi và các chất chống oxy hóa cũng như những enzym hỗ trợ tiêu hóa. Đặc biệt, củ cải trắng còn chứa hoạt chất chống ung thư.

    Ngoài ra, y học Trung Quốc cũng cho rằng, củ cải trắng là món ăn rất tốt trong việc nuôi dưỡng tử cung, rất tốt cho phụ nữ ăn thường xuyên.

    Mộc nhĩ (Nấm mèo)

    Mộc nhĩ cũng là một trong số những thực phẩm tốt cho tử cung. Điều này có được là bởi khi đi vào cơ thể, mộc nhĩ có công dụng như một “chất tẩy rửa”, có thể hấp thụ phần lớn “chất độc”. Từ đó có thể giúp loại bỏ “rác” trong cơ thể, giúp bảo vệ sức khỏe và tử cung của chị em tốt hơn.

    Thức ăn chứa nhiều protein (đạm)

    Thường xuyên bổ sung thực phẩm chứa hàm lượng protein cao như trứng, sữa, các sản phẩm từ đậu nành… sẽ rất tốt cho tử cung của phụ nữ. Điều này là vì nó không chỉ có tác dụng điều hòa nội tiết tố, mà còn giúp cân bằng nội tiết tố và bảo vệ tử cung.

    4

    3 thói quen phụ nữ phải tránh xa nếu không muốn vừa già vừa bệnh tật

    Tránh trầm cảm, stress

    Phụ nữ thường xuyên stress, căng thẳng, và trầm cảm dễ dẫn đến tình trạng suy giảm trí nhớ, rối loạn nội tiết, “đèn đỏ” không đều, cản trở khí huyết, tức ngực, khó thở, thiếu ngủ… Từ đó ảnh hưởng đến sức khỏe sinh sản và tử cung.

    Tránh ăn đồ chiên rán

    Hàm lượng axit béo chuyển hóa, chất tạo men và sắc tố trong đồ ăn chiên rán nếu tiêu thụ quá nhiều không chỉ gây béo phì, mà còn làm tăng khả năng mắc các bệnh tim mạch, đồng thời gây rối loạn nội tiết và kích thích nội mạc tử cung.

    Tránh xa rượu, thuốc lá

    Thuốc lá và rượu đều chứa nhiều chất có hại, đi vào cơ thể dễ dẫn đến tình trạng rối loạn nội tiết. Hơn nữa, các chất kích thích có trong thuốc lá và rượu còn có thể tác động đến nội mạc tử cung và tạo gánh nặng cho tử cung.

    Nguồn: https://saigonthethao.thethaovanhoa.vn/phu-nu-today/nguoi-phu-nu-55t-co-tu-cung-tre-nhu-gai-20-da-cang-bong-nho-cham-an-3-mon-cuc-tot-cho-noi-tiet.html

     

  • Miền Bắc sắp đón thêm đợt rét đậm, rét hại

    Miền Bắc sắp đón thêm đợt rét đậm, rét hại

    Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết ngày 16/1, khu vực Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ có mưa vài nơi, sáng sớm có sương mù và sương mù nhẹ rải rác, riêng khu vực vùng núi Bắc Bộ có mưa rải rác, đêm và sáng trời rét.

    Dự báo khu vực duyên hải Nam Trung Bộ có mưa rào vài nơi, phía Bắc đêm và sáng sớm trời rét. Cao nguyên Trung Bộ và Nam Bộ chiều tối và đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng, riêng Cao nguyên Trung Bộ đêm và sáng sớm trời rét.

    Theo cơ quan khí tượng thủy văn, khoảng chiều 20-21/1, khu vực Bắc Bộ chịu ảnh hưởng bởi gió mùa Đông Bắc mạnh, có khả năng mưa, trời rét. Khoảng ngày 21-25/1, khu vực Bắc Bộ có khả năng rét đậm, vùng núi rét hại.

    Cơ quan khí tượng thủy văn nhận định khu vực Hà Nội khoảng chiều và đêm 20-21/1 sẽ chịu ảnh hưởng gió mùa Đông Bắc mạnh, có mưa và khoảng ngày 21-25/1, thủ đô khả năng rét đậm; nhiệt độ thấp nhất ban đêm 11-13 độ C, cao nhất ban ngày khoảng 15-17 độ C.

    Dự báo thời tiết ngày 16/1 các vùng trên cả nước:

    TP Hà Nội: Nhiều mây, có mưa vài nơi, sáng sớm có sương mù và sương mù nhẹ rải rác. Đêm và sáng trời rét.

    Nhiệt độ thấp nhất 17-19 độ C; nhiệt độ cao nhất 23-25 độ C.

    Tây Bắc Bộ: Nhiều mây, có mưa rải rác. Đêm và sáng trời rét.

    Nhiệt độ thấp nhất 15-18 độ C, có nơi dưới 14 độ C; nhiệt độ cao nhất 20-23 độ C, có nơi trên 23 độ C.

    Đông Bắc Bộ: Nhiều mây, có mưa vài nơi, sáng sớm có sương mù và sương mù nhẹ rải rác, riêng vùng núi có mưa rải rác. Đêm và sáng trời rét.

    Nhiệt độ thấp nhất 16-19 độ C, vùng núi có nơi dưới 15 độ C; nhiệt độ cao nhất 21-24 độ C, có nơi trên 24 độ C.

    Thanh Hóa đến Huế: Nhiều mây, có mưa vài nơi, sáng sớm có sương mù và sương mù nhẹ rải rác, trưa chiều giảm mây trời nắng. Đêm và sáng trời rét.

    Nhiệt độ thấp nhất 17-20 độ C; nhiệt độ cao nhất 23-26 độ C, có nơi trên 26 độ C.

    Duyên hải Nam Trung Bộ: Có mây, đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Phía Bắc đêm và sáng sớm trời lạnh.

    Nhiệt độ thấp nhất 20-23 độ C, phía Bắc có nơi dưới 20 độ C; nhiệt độ cao nhất 26-29 độ C, riêng phía Nam có nơi trên 29 độ C.

    Cao nguyên Trung Bộ: Có mây, chiều tối và đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Đêm và sáng sớm trời rét.

    Nhiệt độ thấp nhất 15-18 độ C; nhiệt độ cao nhất 27-30 độ C, có nơi trên 30 độ C.

    Nam Bộ: Có mây, chiều tối và đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng.

    Nhiệt độ thấp nhất 21-24 độ C, riêng miền Đông có nơi dưới 21 độ C; nhiệt độ cao nhất 29-32 độ C, có nơi trên 32 độ C.

    TPHCM: Có mây, đêm không mưa, ngày nắng.

    Nhiệt độ thấp nhất 21-23 độ C; nhiệt độ cao nhất 30-32 độ C.

  • Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ

    Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ

    Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ dù cơn gh/e/n đã lên đến đ;ỉnh đ;iểm. Về đến nhà vẫn cơm nước đề huề cho các con, tối vẫn đi tập yoga cho dáng đẹp, rồi lên giường ngủ một giấc thật ngon.

    Tưởng chừng chính thất sẽ th;ất s;ủng nhưng đêm hôm đó tự dưng chồng lại mò về rồi t/á/i mặt khi nhận tin s/é/t đ/á-nh..Tối thứ Bảy, buộc tóc gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng rồi dắt xe ra khỏi cổng. Thảo – cô bạn thân từ thời đại học, vừa nhắn “Tao đang thèm ốc, đi không?”, tôi gật đầu cái rụp. Mấy tháng rồi tôi đâu còn thời gian tụ tập. Bữa cơm, giấc ngủ, công việc, con cái… mọi thứ cứ v/ắt k/iệt tôi từng chút một. Nhưng tôi vẫn ổn. Tôi phải ổn.

    Gặp nhau ở quán ốc quen trong hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Trãi, hai đứa vừa ngồi xuống thì trời đổ mưa rả rích. Cơn mưa Sài Gòn ào đến rồi tạnh, như lòng người đôi khi cũng đến rồi đi vội vã. Chúng tôi vừa ăn vừa kể chuyện linh tinh, toàn những chuyện cũ kỹ và vô thưởng vô phạt, như cách bạn bè giữ nhau qua những ngày đời quá mỏi.

    9 giờ hơn, khi đang tính kêu thêm đĩa nghêu hấp sả, tôi với Thảo nghe tiếng xe thắng gấp trước khách sạn mini đối diện bên kia đường. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, tay ôm eo một cô gái váy ngắn, vừa bước xuống khỏi chiếc ô tô quen thuộc. Tôi thoáng thấy bóng dáng quen lắm, tim tôi như có ai bóp nghẹt.
    Không thể nhầm được. Đó là chồng tôi – Minh.

    Cô gái đi bên cạnh trẻ hơn tôi, tóc uốn xoăn, dáng người nhỏ nhắn, lưng trần lộ rõ hình x/ă/m con b/ướm sau gáy. Họ không vội vã nhưng cũng chẳng e dè. Anh ấy bước vào khách sạn như thể nơi đó đã quá quen thuộc.

    Tôi chết lặng.

    “Trời ơi… có phải chồng mày không đó?” – Thảo thốt lên, tay cô ấy đặt lên tay tôi như một cái níu kéo tỉnh táo.

    Tôi gật đầu, nuốt xuống cơn tức nghẹn họng. Bên trong ng/ực mình như có ai cào cấu, tim đập dồn dập. Nhưng mặt tôi thì bình thản đến kỳ lạ. Không khóc, không la, không làm ầm lên. Tôi chỉ… ngồi đó, mắt dán chặt vào cánh cửa kính khách sạn khép lại sau lưng họ.

    “Tao có nên qua không?” – Tôi hỏi Thảo, câu hỏi vô nghĩa vì chính tôi đã biết câu trả lời.

    “Không. Mày không nên.” – Thảo nói, và tôi thở dài.
    Tôi ăn thêm vài con ốc, miệng đắng nghét. Một người phụ nữ biết chồng ngoại tình, nhưng vẫn bình thản nhai từng con ốc, thì trong lòng cô ấy chắc đã không còn gì để sợ nữa.

    Về đến nhà, tôi vẫn đi ngang phòng khách, hỏi han con trai lớn bài vở thế nào, dặn con gái út đừng xem YouTube quá khuya. Vào bếp, tôi hâm lại thức ăn cho bữa tối anh ấy chưa về ăn. Tôi không đập bể cái tô nào, cũng không lôi điện thoại gọi hỏi “Anh đang ở đâu?”, càng không dằn vặt bản thân rằng có phải tôi quá tệ để bị phản bội.

    Tôi đã thấy rồi. Thấy tận mắt.

    Nhưng tôi không hành xử như cách đàn bà thường thấy trong phim. Tôi không muốn gào khóc ngoài khách sạn, không muốn biến mình thành trò cười giữa đêm. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ, là trụ cột của một gia đình vẫn đang chạy đều. Tôi chọn cách gi/ả vờ nhắm mắt.
    Tối hôm đó, tôi vẫn đi tập yoga. Dáng tôi cần đẹp – không phải để giữ chồng – mà để giữ mình. Tôi không cần anh ta thấy tôi trẻ hơn, thon thả hơn, xinh hơn. Tôi cần bản thân cảm thấy tôi xứng đáng hơn chính cái nỗi đau mà tôi đang chịu đựng….

    …Tôi tập xong yoga lúc gần 10 giờ. Người mệt rã nhưng đầu óc lại nhẹ đi kỳ lạ. Tôi về nhà, tắm nước ấm, chăm sóc da, sấy tóc cẩn thận rồi lên giường. Hai con đã ngủ say. Tôi kéo chăn, ngủ một giấc thật ngon, như thể không có gì xảy ra.

    Khoảng gần 1 giờ sáng, cửa nhà mở khẽ.

    Tôi nghe rất rõ tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng bước chân quen thuộc mà bấy lâu tôi từng mong chờ mỗi đêm. Minh về. Mùi nước hoa lạ theo anh ta lẩn vào phòng ngủ.

    Anh ta đứng ở cửa một lúc, có lẽ nghĩ tôi đã ngủ say. Tôi vẫn nhắm mắt, thở đều, giả vờ như chưa từng nhìn thấy gì ở khách sạn tối nay.

    Minh khẽ nằm xuống cạnh tôi, lưng quay về phía tôi. Một bàn tay đưa ra, chạm nhẹ vào eo tôi, dò xét. Tôi không phản ứng. Anh ta rút tay lại, thở dài.

    Vài phút sau, điện thoại anh ta rung lên dữ dội.

    Tôi mở mắt.

    Minh bật dậy, nhìn màn hình. Ánh sáng xanh hắt lên gương mặt anh ta — tái mét.

    – “Alo?” – giọng anh ta khàn đi.

    Đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông lạ, dứt khoát:
    – “Anh Minh phải không? Tôi gọi từ Bệnh viện Hoà Bình. Cô gái tên Linh, người đi cùng anh tối nay, vừa được đưa vào cấp cứu sau tai nạn giao thông. Trước khi hôn mê, cô ấy khai anh là người thân cần liên hệ.”

    Minh chết sững.
    – “Tai… tai nạn gì?”

    – “Xe ô tô mất lái, tình trạng rất nguy kịch. Ngoài ra… cô ấy đang mang thai gần 8 tuần. Gia đình bên đó chưa liên lạc được, mong anh tới ngay.”

    Điện thoại rơi xuống nệm.

    Căn phòng im phăng phắc.

    Tôi xoay người, nhìn thẳng vào gương mặt người chồng đầu ấp tay gối suốt mười mấy năm. Lần đầu tiên, tôi thấy anh ta hoảng loạn đến thế. Không còn dáng vẻ tự tin, không còn vẻ gia trưởng thường ngày. Chỉ là một người đàn ông bị sự thật tát thẳng vào mặt.

    – “Thai…?” – anh ta lắp bắp – “Em nghe nhầm không?”

    Tôi ngồi dậy, kéo áo khoác, giọng bình thản đến chính tôi cũng ngạc nhiên:
    – “Không. Tôi nghe rất rõ.”

    Minh nhìn tôi như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm:
    – “Em… em nghe anh giải thích…”

    Tôi mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ.
    – “Anh đi đi. Người ta đang đợi.”

    Anh ta lao ra khỏi nhà trong bộ dạng rối bời.


    Đêm đó, tôi thức trắng

    Không phải để khóc.
    Mà để suy nghĩ tỉnh táo nhất trong đời.

    Tôi mở laptop, đăng nhập tài khoản chung. Những khoản tiền tôi từng âm thầm để dành, những giấy tờ tôi đã lặng lẽ sao lưu từ lâu. Tôi nhận ra: mình đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi, chỉ là không dám gọi tên.

    Gần sáng, Minh về.

    Anh ta quỳ xuống ngay giữa phòng khách, giọng khàn đặc:
    – “Cô ta không qua khỏi… bác sĩ nói sốc mất máu. Cái thai… cũng không giữ được.”

    Tôi không nói gì.

    – “Anh sai rồi… Anh xin lỗi… Em đừng làm lớn chuyện, các con sẽ khổ…”

    Tôi nhìn anh ta rất lâu, rồi chậm rãi nói:
    – “Anh yên tâm. Tôi không làm lớn.”

    Anh ta ngẩng lên, ánh mắt lóe hy vọng.

    Tôi đặt xấp giấy xuống bàn:
    – “Tôi chỉ làm đúng chuyện.”

    Đơn ly hôn.
    Bản phân chia tài sản.
    Và bản sao hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đứng tên tôi và các con, mà anh ta chưa từng biết tôi đã âm thầm chuyển quyền thụ hưởng từ hai năm trước.

    – “Anh ký đi.” – Tôi nói – “Tôi không lấy hết. Tôi chỉ lấy phần của mình và phần của con.”

    Minh run rẩy cầm bút.


    Sau tất cả

    Ba tháng sau, tôi đưa hai con chuyển sang căn hộ mới. Tôi vẫn đi yoga mỗi tối. Vẫn ăn ốc với Thảo cuối tuần. Vẫn cười, vẫn sống tử tế.

    Có người hỏi tôi:
    – “Sao hôm đó chị bình thản vậy?”

    Tôi chỉ trả lời:

    “Vì có những lúc, im lặng không phải là tha thứ.
    Mà là lúc người phụ nữ đã chuẩn bị rời đi trong tư thế ngẩng cao đầu.”

  • B:ệnh viện Bạch Mai phát cảnh b:á:o về 1 căn bệnh ng:u:y hiể:m, lây lan nhanh, tỷ lệ tuvong cao

    B:ệnh viện Bạch Mai phát cảnh b:á:o về 1 căn bệnh ng:u:y hiể:m, lây lan nhanh, tỷ lệ tuvong cao

    Toàn bộ người tiếp xúc được cảnh báo uống thuốc dự phòng

    Theo thông tin từ Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai, bệnh nhân được chuyển lên từ tuyến dưới trong tình trạng hôn mê sâu, suy hô hấp phải đặt nội khí quản, sốt cao liên tục, kèm xuất huyết tiêu hóa và ban xuất huyết hoại tử trên da.

    Trước đó, ngày 8/1, người bệnh xuất hiện triệu chứng mệt mỏi, ớn lạnh và tự truyền dịch tại nhà nhưng không thuyên giảm. Đến ngày 10/1, sốt tăng cao, xuất hiện ban xuất huyết vùng cổ – ngực, mệt nhiều dù không đau đầu, gia đình mới đưa bệnh nhân nhập viện.

    Người bệnh có tiền sử viêm gan B mạn tính đang điều trị, viêm loét và polyp dạ dày, cùng bệnh gout mới được phát hiện.

    Ngay khi nghi ngờ viêm màng não do não mô cầu, các bác sĩ đã khẩn trương cách ly bệnh nhân, tiến hành xét nghiệm máu, dịch ngoáy họng, chọc dịch não tủy để chẩn đoán xác định, đồng thời sử dụng kháng sinh đặc hiệu. Kết quả soi vi khuẩn cho hình ảnh điển hình và xét nghiệm PCR dương tính với Neisseria meningitidis – vi khuẩn não mô cầu.

     - Ảnh 1.

    Bệnh nhân viêm não mô cầu đang điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai.

    Toàn bộ những người tiếp xúc gần, bao gồm người nhà và nhân viên y tế, đã được cảnh báo và uống thuốc dự phòng. Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai cũng thông báo ca bệnh tới các cơ quan chức năng theo quy định tại Thông tư 54/2015/TT-BYT của Bộ Y tế.

    Căn bệnh lây nhanh, tủ vong cao

    PGS.TS Đỗ Duy Cường – Viện trưởng Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai cho biết, viêm màng não do não mô cầu là bệnh truyền nhiễm nguy hiểm do vi khuẩn Neisseria meningitidis gây ra. Vi khuẩn thường cư trú ở hầu họng, lây lan qua đường giọt bắn và dễ bùng phát tại các khu vực đông người như doanh trại quân đội, ký túc xá, trường học, khu tập thể.

    Đối tượng mắc bệnh chủ yếu là người trẻ tuổi, đặc biệt những người chưa có miễn dịch hoặc chưa được tiêm phòng. Tỷ lệ người mang vi khuẩn nhưng không có triệu chứng có thể dao động từ 5–20%, cao nhất ở nhóm thanh thiếu niên. Đây chính là “ổ chứa” âm thầm nhưng nguy hiểm, có khả năng phát tán mầm bệnh trong cộng đồng, nhất là khi liên quan tới các hành vi nguy cơ như hút thuốc lá, hôn, tụ tập đông người, đi bar, pub…

    Bệnh thường diễn biến rất nhanh, có thể gây viêm màng não, nhiễm trùng huyết, nặng hơn là suy đa tạng và tử vong chỉ trong vòng 24 giờ nếu không được điều trị kịp thời. Ngay cả khi qua khỏi, người bệnh vẫn có nguy cơ phải đối mặt với nhiều di chứng nặng nề như điếc, co giật hoặc tổn thương thần kinh vĩnh viễn, PGS Cường cảnh báo.

    Vi khuẩn não mô cầu có nhiều nhóm huyết thanh, trong đó các nhóm B, A, C, Y và W là nguyên nhân gây bệnh phổ biến tại Việt Nam cũng như trên thế giới. Hiện nay, tiêm vắc xin được xem là biện pháp duy nhất và hiệu quả nhất để chủ động phòng bệnh.

    Trong bối cảnh hiện nay, khi các hoạt động lễ hội, sự kiện, hội họp đông người diễn ra nhiều, người dân càng cần nâng cao cảnh giác với nguy cơ dịch bệnh. PGS.TS Cường khuyến cáo trẻ em và thanh thiếu niên cần tiêm đầy đủ và kết hợp các loại vắc xin theo đúng phác đồ để tạo lớp bảo vệ toàn diện trước các chủng vi khuẩn đang lưu hành. Khi xuất hiện các dấu hiệu nghi ngờ như sốt cao, mệt mỏi, lơ mơ, phản ứng chậm, ban xuất huyết dưới da, cần đến ngay cơ sở y tế để được chẩn đoán và điều trị kịp thời. Đồng thời, việc khoanh vùng ca bệnh, theo dõi và dự phòng cho những người tiếp xúc gần là hết sức cần thiết.

  • Người đàn ông ở vậy 22 năm để nuôi con cho người yêu cũ, nào ngờ ngày con tốt nghiệp lại phải nhận món quà thấm đẫm nước mắt

    Người đàn ông ở vậy 22 năm để nuôi con cho người yêu cũ, nào ngờ ngày con tốt nghiệp lại phải nhận món quà thấm đẫm nước mắt

    Người đàn ông ở vậy 22 năm để nuôi con cho người yêu cũ, ngày con tốt nghiệp, cô ta tới tận trường để nhận lại con, nhưng một cái quay lưng khiến người đàn ông bật kh/óc…

    22 năm trước, giữa lúc cuộc đời anh đang rơi vào bế tắc sau cú số///c ph/á sả/n, Mai – người yêu cũ – đột ngột quay lại, ôm theo một đ///ứa t///rẻ còn đ//ỏ h//ỏn. Cô đứng ở ngưỡng cửa nhà anh, lạ/nh lùn/g nói:

    – “Đây là con anh. Em không thể nuôi nó. Nếu anh không nhận, em sẽ bỏ lại.”

    Anh chết lặng. Không có giấy tờ, không có bằng chứng, không cả một lời x/in lỗ/i – chỉ có đứa bé đang khó//c th//ét trong tấm khăn mỏng. Rồi Mai quay đi, biến mất như thể chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh.

    Khi ấy, anh 34 tuổi, vừa trắng tay, sống chật vật trong căn phòng trọ ẩm mốc. Người thân bảo anh kh//ùng. Họ hàng cư//ời nh//ạo. Ngay cả bạn thân cũng khuyên:

    – “Không chắc nó là con anh đâu. Tự ôm lấy rắ/c r/ối làm gì?”

    Nhưng anh không nỡ. Đứa bé nhìn anh với đôi mắt đen lay láy, như cầ/u c/ứu. Anh đặt tên con là Minh – như một tia “ánh sáng” soi rọi vào quãng đời u tối của mình.

    Từ đó, anh bắt đầu hành trình làm bố đ/ơn th/ân.

    Ban ngày phụ hồ, đêm chạy xe ôm. Đôi khi phải xin cơm thừa về cho con, có khi vét từng đồng lẻ để mua hộp sữa bột. Anh chưa bao giờ oá/n trá/ch. Chỉ sợ con thi/ếu thố/n, bị ch//ê cư//ời, bị hỏi về mẹ.

    Những năm đầu, Minh hay kh/óc vì bị bạn tr/êu: “Không có mẹ!”.

    Mỗi lần như thế, anh chỉ biết ôm con vào lòng, thì thầm:

    – “Mẹ con đang ở rất xa. Khi nào con lớn, mẹ sẽ quay về.”

    Đó là lời nói dối đầy yêu thương anh giữ suốt gần hai thập kỷ.
    22 năm trôi qua, Minh giờ là một chàng trai chững chạc, đậu thủ khoa ngành Kỹ sư xây dựng – trùng hợp thay, chính là giấc mơ ngày xưa mà anh từng bỏ lỡ.

    Ngày lễ tốt nghiệp, anh dậy từ 4 giờ sáng, tự tay là áo sơ mi, mua một bó hoa hướng dương – loài hoa Minh thích nhất. Anh ngồi lọt thỏm giữa khán đài, đôi mắt ngấn nước khi nghe tên con được xướng lên trên bục danh dự.

    Nhưng rồi, khi đám đông tản ra, anh chết lặng khi thấy một người phụ nữ đứng ở cổng trường…

    …người phụ nữ ấy ăn mặc sang trọng, mái tóc uốn gợn sóng, đeo kính đen che gần nửa khuôn mặt, nhưng chỉ một thoáng nhìn, tim anh đã nhói lên – là Mai.

    Cô ta bước chậm rãi đến, tay cầm bó hoa hồng đỏ, ánh mắt dõi theo Minh đang chụp ảnh cùng bạn bè. Rồi cô quay sang anh, nở một nụ cười nhạt như chưa từng có khoảng cách của hai mươi hai năm:

    – “Anh vất vả rồi. Em đến để… nhận lại con.”

    Câu nói ấy như nhát dao xoáy vào lòng. Anh siết chặt bó hoa hướng dương, cánh hoa run run trong gió.

    – “Nhận lại con?” – giọng anh khàn đặc – “Cô có biết nó lớn lên thế nào không? Có biết bao nhiêu đêm nó sốt 40 độ, tôi phải bế nó đi bộ hơn 3 cây số ra trạm xá không? Cô biết nó từng bị bạn gọi là ‘đồ không cha không mẹ’, tôi đã phải nói dối rằng mẹ nó đang ở nước ngoài không?”

    Mai cụp mắt, giọng trầm xuống:

    – “Em biết em sai. Nhưng giờ em có điều kiện, em muốn bù đắp. Em không muốn Minh sống thiếu mẹ nữa.”

    Anh bật cười, một tiếng cười khản đặc, đắng nghét:

    – “Cô không muốn nó sống thiếu mẹ, còn tôi thì sao? Hai mươi hai năm nay, cô có một lần quay lại hỏi nó sống chết thế nào không?”

    Mai không đáp. Cô nhìn sang Minh – chàng trai đang bước tới, tay cầm bằng tốt nghiệp, ánh mắt rạng rỡ.

    – “Cha! Cha ơi, con xong rồi!” – Minh gọi, giọng vui như trẻ thơ.

    Anh quay lại, cố nuốt nước mắt. Nhưng rồi Minh khựng lại khi thấy người phụ nữ đứng bên cha.

    – “Cô… là ai ạ?” – Minh hỏi, lễ phép nhưng xa lạ.

    Mai run lên, tháo kính ra, để lộ đôi mắt long lanh:

    – “Mẹ đây, Minh. Mẹ là mẹ của con.”

    Không gian bỗng lặng như tờ. Một vài sinh viên ngoái lại, xì xào bàn tán. Minh nhìn chằm chằm người phụ nữ ấy, đôi môi run rẩy:

    – “Mẹ ư? Mẹ là người bỏ con lại từ khi con chưa biết nói? Là người khiến cha bị cả xóm chê cười suốt mấy năm trời vì nuôi một đứa không ai nhận?”

    – “Mẹ xin lỗi, mẹ thật lòng xin lỗi…” – Mai nghẹn ngào – “Mẹ đã hối hận suốt những năm qua. Giờ mẹ muốn làm lại từ đầu.”

    Minh im lặng vài giây, rồi quay sang nhìn người đàn ông gầy gò, áo sơ mi đã sờn vai, nụ cười hiền khô mà cậu yêu thương suốt đời. Cậu khẽ cười, ôm lấy vai cha:

    – “Cha ơi, mình về thôi. Con muốn ăn bún riêu cha nấu.”

    Câu nói giản dị ấy như nhát dao thứ hai, khiến Mai khuỵu gối. Anh nhìn lại Mai một lần cuối, ánh mắt không còn giận, chỉ còn mỏi mệt và buồn sâu thẳm.

    – “Hai mươi hai năm qua, tôi sống thay cả phần cô. Giờ nó đã có đủ cha và mẹ – trong cùng một người. Cô không cần giành lại gì nữa.”

    Anh quay đi. Bó hoa hướng dương trong tay anh rơi xuống, vỡ tung trên nền xi măng, vàng rực dưới nắng chiều.

    Mai đứng chết lặng, nhìn theo bóng hai cha con lững thững rời khỏi cổng trường. Bàn tay cô run rẩy chạm lên bụng mình – nơi từng mang nặng đứa con ấy – nhưng bây giờ, giữa khoảng cách của 22 năm, mọi thứ đã không còn thuộc về cô nữa.

    Anh không ngoảnh lại. Chỉ đến khi tiếng loa trường vang lên bản nhạc tốt nghiệp, anh mới đưa tay khẽ lau nước mắt, giọng nghẹn lại:

    – “Minh à… hôm nay cha thấy mình đã làm được rồi.”

  • Tôi đứng giữa phòng khách rộng lớn của nhà chồng, mùi hương trầm pha lẫn mùi gỗ lim nồng nặc đến mức ngột ngạt. Trước mặt tôi là 5 cuốn sổ đỏ

    Tôi đứng giữa phòng khách rộng lớn của nhà chồng, mùi hương trầm pha lẫn mùi gỗ lim nồng nặc đến mức ngột ngạt. Trước mặt tôi là 5 cuốn sổ đỏ

    Tôi đứng giữa phòng khách rộng lớn của nhà chồng, mùi hương trầm pha lẫn mùi gỗ lim nồng nặc đến mức ngột ngạt. Trước mặt tôi là 5 cuốn sổ đỏ và khay sơn mài đựng 50 cây vàng cưới được xếp ngay ngắn, lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê. Một cảnh tượng mà bất kỳ cô gái nào cũng mơ ước, nhưng với tôi lúc này, chúng chẳng khác nào những xiềng xích được mạ vàng.

    Cả họ nhà trai im phăng phắc. Không khí đặc quánh lại. Mẹ chồng tôi ngồi trên ghế trường kỷ, tay phe phẩy chiếc quạt trầm hương, ánh mắt bà không nhìn tôi mà dán chặt vào người phụ nữ đang ngồi co ro ở góc ghế đối diện: Mẹ tôi.

    Mẹ mặc chiếc áo dài nhung màu mận chín, chiếc áo tôi đã phải dành dụm tiền lương ba tháng để may cho bà. Nhưng đôi bàn tay bà – đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ, ám màu phèn chua và những vết sẹo do mảnh sành cứa đứt của một đời bới rác mưu sinh – thì không thể giấu đi đâu được. Bà cứ xoa xoa hai tay vào nhau, cố gắng thu mình lại cho nhỏ bé hơn trước sự hào nhoáng của thông gia.

    Khánh – chồng tôi, người đàn ông tôi yêu suốt 3 năm qua – đứng dậy. Anh cầm ly rượu, mặt hơi đỏ, giọng nói mang theo men say và cả sự ngạo mạn mà tôi chưa từng thấy khi chúng tôi còn yêu nhau.

    “Hôm nay, trước mặt họ hàng, con cũng nói thẳng,” Khánh hắng giọng, chỉ tay về phía tráp vàng. “Số vàng này và mấy căn nhà kia, là bố mẹ cho vợ chồng con làm vốn. Nhưng có điều kiện. Lan, em về làm dâu nhà này thì phải biết thân biết phận. Cái nghề bới rác của mẹ em, tốt nhất là nên dẹp đi. Đừng để người ta nhìn vào rồi xì xào nhà thằng Khánh có bà thông gia đi lượm ve chai. Mất mặt lắm.”

    Tôi chết lặng. Tai tôi ù đi, tim như rơi thẳng xuống nền gạch lạnh. Tôi nhìn sang mẹ. Bà cúi gằm mặt, đôi vai gầy guộc run lên bần bật, nước mắt rơi lã chã xuống vạt áo mới. Bà định đứng dậy xin lỗi, nhưng tôi đã kịp nắm chặt lấy tay bà.

    Khánh vẫn chưa dừng lại, anh ta cười khẩy, bồi thêm một câu – câu nói đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân chưa đầy 24 giờ này: “Cô lấy được tôi là phúc ba đời nhà cô, tẩy rửa cái mùi rác rưởi ấy đi. Còn mẹ cô, từ mai cấm bén mảng đến khu nhà này, tôi sẽ cho người gửi ít tiền về quê coi như bố thí…”

    “Bố thí?” Tôi lặp lại, giọng nhẹ bẫng nhưng sắc lạnh.

    Tôi buông tay mẹ, bước thẳng đến trước mặt Khánh. Không khóc lóc, không van xin. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nở một nụ cười mà cả đời này anh sẽ không bao giờ quên.

    “Anh nghĩ tiền mua được tự trọng sao?”

    Tôi đẩy mạnh khay vàng về phía mẹ chồng. Những thỏi vàng va vào nhau kêu lanh canh chói tai. 5 cuốn sổ đỏ tôi ném thẳng xuống bàn.

    “Vàng cưới, tôi trả. Danh phận con dâu nhà giàu, tôi trả nốt. Phúc ba đời nhà tôi là được mẹ tôi nuôi lớn bằng những đồng tiền sạch sẽ, chứ không phải ngồi trên đống tiền mà nhân cách mục ruỗng như các người.”

    Tôi quay sang đỡ mẹ dậy, dõng dạc nói giữa sự ngỡ ngàng của cả họ nhà trai: “Mẹ, mình về thôi. Nhà này chật quá, không chứa nổi nhân cách của con.”

    Tôi nắm tay mẹ bước ra khỏi cổng biệt thự trong tiếng xì xào chết lặng. Nhưng điều họ không biết là, ngày hôm đó, tôi không mất gì cả — mà chính họ mới là người vừa đánh mất tất cả. Bởi vì Khánh chưa bao giờ biết, tôi thực sự là ai.

    Rời khỏi căn biệt thự lộng lẫy đó, tôi đưa mẹ lên một chiếc taxi. Suốt chặng đường về căn trọ nhỏ, mẹ khóc không ngừng. Bà nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn ngào: “Là tại mẹ… tại mẹ nghèo, làm nghề hèn mọn nên con mới lỡ dở cả đời người. Mẹ xin lỗi con…”

    Tôi ôm lấy bà, lau đi những giọt nước mắt mặn chát trên gò má sạm đen. “Mẹ không sai gì cả. Mẹ nuôi con ăn học đàng hoàng, thành người tử tế. Chính họ mới là người không xứng đáng với chúng ta.”

    Thực ra, Khánh và gia đình anh ta chỉ biết tôi là một nhân viên văn phòng bình thường ở một công ty xuất nhập khẩu. Họ không biết rằng, “nhân viên bình thường” ấy thực chất là Trưởng đại diện khu vực phía Bắc của một tập đoàn đa quốc gia, người vừa ký quyết định đầu tư vào chuỗi cung ứng mà công ty gia đình Khánh đang khao khát có được hợp đồng thầu phụ. Tôi giấu thân phận không phải để thử lòng ai, mà chỉ vì muốn một tình yêu đơn thuần, không vụ lợi. Tôi muốn Khánh yêu tôi vì chính con người tôi, chứ không phải vì cái danh “Giám đốc vùng” hay mức thu nhập ngàn đô.

    Nhưng canh bạc này, tôi đã thua đau đớn.

    Ngày hôm sau, tôi tắt điện thoại, xin nghỉ phép một tuần để đưa mẹ đi du lịch – điều mà bao năm qua tôi bận rộn chưa làm được. Tôi muốn bà quên đi sự sỉ nhục ngày hôm qua.

    Trong khi đó, ở nhà Khánh, mọi chuyện bắt đầu rối tung lên. Tôi nghe phong phanh từ một người bạn chung rằng, ngay sau khi tôi bỏ đi, mẹ chồng tôi đã lên cơn tăng xông vì tức giận, mắng nhiếc tôi là loại “đũa mốc chòi mâm son”. Nhưng bi kịch thật sự đến vào ba ngày sau.

    Công ty vận tải của gia đình Khánh nhận được thông báo hủy hợp đồng từ đối tác lớn nhất – chính là tập đoàn tôi đang làm việc. Lý do đưa ra là: “Không phù hợp với văn hóa đạo đức doanh nghiệp”. Thực tế, tôi chưa hề tác động gì cả. Nhưng sếp tổng của tôi – một người nước ngoài cực kỳ trọng chữ tín và đạo đức – đã tình cờ nghe được câu chuyện ồn ào này từ trợ lý (người đã đến dự đám cưới và chứng kiến tất cả). Ông ấy nói: “Một kẻ không tôn trọng người phụ nữ sinh ra vợ mình, thì không thể tin tưởng để giao phó hàng hóa trị giá hàng triệu đô.”

    Một tuần sau, tôi trở lại văn phòng với bộ vest đen phẳng phiu, thần thái sắc sảo, khác hẳn cô dâu nhẫn nhịn hôm nào. Vừa ngồi xuống ghế, cô lễ tân đã gọi điện báo: “Chị Lan ơi, có người tên Khánh muốn gặp chị, anh ta nói là chồng… à không, người quen của chị. Anh ta nài nỉ dữ lắm.”

    Tôi nhìn xuống sảnh qua camera an ninh. Khánh đứng đó, tiều tụy, râu ria lởm chởm, chiếc áo sơ mi nhăn nhúm. Trông anh ta chẳng còn chút gì của vị công tử ngạo mạn ném tiền vào mặt người khác hôm nào. Có lẽ, việc bị cắt hợp đồng lớn đã khiến công ty gia đình anh ta lao đao, và bằng cách nào đó, anh ta đã biết tôi là ai.

    “Bảo anh ta lên đây,” tôi nói, giọng lạnh băng.

    Khi cánh cửa phòng làm việc mở ra, Khánh sững sờ. Anh ta nhìn bảng tên “Trưởng Đại Diện – Nguyễn Ngọc Lan” đặt trên bàn gỗ sồi, rồi nhìn tôi. Trong mắt anh ta là sự kinh ngạc tột độ pha lẫn hối hận muộn màng.

    “Lan… em… em là sếp ở đây sao?” Khánh lắp bắp.

    Tôi không mời anh ta ngồi, chỉ thản nhiên ký nốt xấp giấy tờ: “Anh đến đây để bàn chuyện công việc hay chuyện cá nhân? Nếu là công việc, vui lòng liên hệ thư ký đặt lịch. Nếu là chuyện cá nhân, thì giữa chúng ta không còn gì để nói.”

    Khánh lao đến bàn làm việc, giọng khẩn khoản: “Lan, anh sai rồi. Bố mẹ anh cũng biết lỗi rồi. Em… em hãy nể tình nghĩa 3 năm qua mà cứu công ty nhà anh một lần. Chỉ cần em nói một tiếng với sếp tổng…”

    Tôi ngước mắt lên nhìn Khánh, ánh mắt sắc lẻm: “Tình nghĩa? Anh nhắc đến tình nghĩa khi sỉ nhục mẹ tôi trước mặt hàng trăm người sao? Anh Khánh à, 50 cây vàng anh đưa hôm đó, đúng là rất lớn. Nhưng danh dự của mẹ tôi là vô giá. Anh không mua nổi đâu.”

    Khánh đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt chuyển từ đỏ sang tái mét. Anh ta chưa bao giờ thấy tôi như thế này – quyền lực, quyết đoán và tàn nhẫn. Sự dịu dàng, nhẫn nhịn mà tôi từng dành cho anh, anh đã tự tay vứt bỏ vào ngày cưới hôm đó.

    “Lan, anh xin em. Mẹ anh đang nằm viện, nếu công ty phá sản, gia đình anh sẽ mất tất cả,” Khánh hạ giọng, gần như van xin. “Anh thề, anh sẽ đón mẹ em về phụng dưỡng, sẽ xin lỗi bà…”

    Tôi cười nhạt, đứng dậy đi về phía cửa sổ kính sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. “Anh nghĩ mẹ tôi cần lời xin lỗi rẻ tiền của các người sao? Mẹ tôi tuy nhặt rác, nhưng bà sống ngẩng cao đầu. Còn gia đình anh, mang tiếng thượng lưu nhưng lại sống bằng cách đạp lên người khác. Anh nói đúng một điều hôm đám cưới: mây tầng nào gặp mây tầng đó. Tôi và anh, vĩnh viễn không cùng đẳng cấp.”

    Tôi quay lại, nhấn nút gọi bảo vệ. “Mời anh về cho. Đừng để tôi phải gọi an ninh lôi anh ra, lúc đó thì mặt mũi nhà anh còn thảm hại hơn đấy.”

    Khánh bị hai nhân viên bảo vệ “mời” ra ngoài trong sự ê chề. Anh ta ngoái lại nhìn tôi lần cuối, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng và tiếc nuối. Anh ta tiếc không chỉ vì mất đi một hợp đồng cứu cánh, mà còn nhận ra mình đã đánh mất một người vợ có thể cùng anh ta gánh vác cả giang sơn, chỉ vì thói khinh người hợm hĩnh.

    Hai năm sau.

    Tôi đang cùng mẹ chọn hoa cho cửa hàng hoa tươi mà tôi mở cho bà. Mẹ tôi bây giờ trông trẻ ra cả chục tuổi, da dẻ hồng hào, nụ cười luôn nở trên môi. Bà không còn phải đi nhặt rác nữa, ngày ngày chăm sóc hoa, trò chuyện với khách hàng. Niềm vui của bà là được sống bình yên bên con gái.

    Một chiếc xe máy cũ kỹ dừng lại trước cửa hàng. Người đàn ông giao hàng cởi mũ bảo hiểm bước vào, trên tay cầm xấp hóa đơn. Tôi sững người. Là Khánh.

    Anh già đi trông thấy, đen nhẻm và khắc khổ. Gia đình anh phá sản sau vụ bê bối năm đó, nhà cửa bị ngân hàng siết nợ. Nghe nói bố anh qua đời vì đột quỵ, mẹ anh thì ốm yếu, còn anh phải đi chạy xe ôm công nghệ và giao hàng để kiếm sống qua ngày.

    Khánh cũng nhận ra tôi. Và quan trọng hơn, anh nhận ra mẹ tôi – người phụ nữ sang trọng đang đứng cắt tỉa cành lan hồ điệp kia. Anh đứng sững lại, đôi mắt trũng sâu ánh lên nỗi xấu hổ tột cùng. Anh vội vã đặt tờ hóa đơn xuống bàn, không dám nói một lời nào, rồi quay lưng chạy trốn như một kẻ tội đồ.

    Mẹ tôi nhìn theo bóng lưng ấy, bà khẽ thở dài: “Là thằng Khánh phải không con?”

    “Vâng, là anh ta,” tôi đáp, lòng nhẹ bẫng. Không còn hận thù, chỉ còn sự thương hại.

    “Thôi, chuyện cũ bỏ qua đi con. Ai gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Mình sống tốt phần mình là được,” mẹ vỗ nhẹ vào tay tôi.

    Tôi mỉm cười, nắm lấy bàn tay đã bớt chai sần của mẹ. Đúng vậy, cuộc đời rất công bằng. Ngày đó, tôi rời khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng, nhưng tôi vẫn còn Mẹ và lòng tự trọng. Đó mới là tài sản lớn nhất giúp tôi đứng vững và có được ngày hôm nay. Còn họ, họ ôm đống vàng ngọc phù du ấy, để rồi cuối cùng, thứ họ nhận lại chỉ là sự cô độc và hối tiếc muộn màng.

    50 cây vàng năm xưa, giờ đây với tôi hay với Khánh, cũng chỉ là một bài học đắt giá về cách làm người.