Danh mục: Chưa phân loại
-

Thương bà cụ đi nắng, tài xế cho bà đi nhờ, ai ngờ 10 phút sau, điều ki//nh kh//ủng xảy ra với tài xế..
Chiều mùa hè, mặt đường nhựa như chảy ra dưới cái nắng chói chang. Minh – tài xế xe tải chở hàng từ Hà Nội về quê – mở điều hòa hết cỡ mà vẫn thấy nóng hầm hập. Trên quốc lộ, xe cộ thưa dần, chỉ còn tiếng động cơ đều đặn và tiếng gió rít qua khe cửa.
Bỗng, phía xa bên lề đường, Minh thấy một bà cụ khoảng ngoài 70 tuổi, lưng còng, đội chiếc nón rách, tay xách một túi vải nặng trĩu. Bước chân bà chậm chạp, dường như đã thấm mệt.
Minh giảm ga, tấp xe lại:
– Cụ ơi, trời nắng thế này sao cụ đi bộ một mình? Lên xe cháu chở một đoạn cho mát.Bà cụ hơi ngập ngừng rồi gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ biết ơn. Minh bước xuống giúp bà leo lên cabin. Điều hòa mát lạnh khiến bà khẽ thở ra nhẹ nhõm.
Xe lăn bánh, bà cụ kể mình vừa xuống xe khách, bị bỏ cách nhà gần 5 cây số. Không muốn phiền ai, bà định đi bộ về. Minh vừa nghe vừa mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm vì làm được việc tốt.
Chưa đầy 10 phút sau, khi xe chạy qua đoạn đường vắng, bà cụ nhíu mày, hít nhẹ rồi nói:
– Cậu ơi, tôi ngửi thấy mùi khét… giống mùi cháy dây điện hay cao su gì đó.Minh thoáng giật mình. Mũi anh quen mùi dầu máy, nhưng đúng là có mùi khét lạ lạ. Anh vội giảm tốc, tấp xe vào lề, mở cửa xuống kiểm tra.
Vừa bước ra, Minh thấy khói mỏng bốc ra từ hốc bánh sau bên trái. Cúi sát hơn, anh phát hiện lốp đang phồng rộp bất thường, phần bố cao su nóng ran – chỉ cần chạy thêm vài cây số ở tốc độ cao là nó có thể nổ tung. Chưa kể, một đoạn dây điện gần đó đã bị ma sát vào khung, lớp vỏ cháy sém, chỉ chực chạm vào kim loại và tạo tia lửa.
Nếu bà cụ không nhắc, Minh chắc chắn sẽ tiếp tục chạy qua đoạn đèo phía trước – nơi dốc và cua gấp. Khi ấy, chỉ cần lốp nổ hoặc chập điện bén vào dầu máy, hậu quả sẽ khôn lường.
Anh thở dài, tim vẫn đập nhanh:
– Cụ ơi… may mà cụ ngửi thấy. Nếu không… cháu chẳng biết chuyện gì xảy ra nữa.Bà cụ mỉm cười hiền từ:
– Tôi già rồi, mũi nhạy lắm, mấy mùi lạ là biết ngay.May mắn thay, gần đó có một xưởng sửa xe nhỏ. Minh gọi điện nhờ họ mang đồ nghề tới. Trong lúc chờ, bà cụ lấy trong túi ra chai nước lọc, đưa cho anh:
– Uống đi cậu, trời nóng thế này dễ mệt lắm.Minh đón lấy, lòng trào lên cảm giác biết ơn xen lẫn kính trọng. Anh nghĩ mình chỉ đơn giản là giúp bà cụ đi nhờ, không ngờ chính bà lại cứu mạng anh.
Sau gần một giờ, xe được vá lốp, thay dây điện và kiểm tra lại hệ thống. Minh chở bà cụ về tận đầu ngõ. Trước khi xuống xe, bà dúi vào tay anh mấy quả na trong túi vải:
– Của nhà trồng, không nhiều nhưng là tấm lòng. Cậu nhận cho tôi vui.Minh ban đầu từ chối, nhưng bà cụ nhất quyết. Anh nhận, vừa cười vừa cảm thấy một niềm ấm áp lan khắp người.
Chiều hôm đó, khi xe lại bon bon trên đường, Minh nghĩ mãi về câu nói của bà:
– Đôi khi, giúp người khác cũng là đang giúp chính mình.Và anh biết, từ nay, mỗi khi thấy ai cần giúp đỡ trên đường, anh sẽ không bao giờ do dự.
-

Giá vàng đột ngột lập đỉnh chưa từng có ở Việt Nam sau một tuyên bố của Tổng thống Trump
Theo đó, mở cửa phiên giao dịch sáng nay (19/1), giá vàng trong nước tăng mạnh.
Tại thời điểm 10 giờ 20 phút sáng nay, giá vàng SJC của Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn, Công ty Doji và Công ty Phú Quý niêm yết từ 163 – 165 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Như vậy, giá vàng miếng SJC tại các doanh nghiệp tăng 2,2 triệu đồng so với phiên trước. Đây cũng là mức giá cao nhất từ trước đến nay của giá vàng tại Việt Nam.
Cùng chiều tăng với vàng miếng, giá vàng nhẫn của Bảo Tín Minh Châu giao dịch từ 161,5 – 164,5 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), tức là tăng 1,7 triệu đồng/lượng so với phiên trước. Riêng Bảo Tín Mạnh Hải hiện đang giao dịch ở mức từ 162 – 165 triệu đồng/lượng. Trong khi đó, giá vàng nhẫn của thương hiệu Phú Quý giao dịch từ 160 – 163 triệu đồng/lượng, tăng 2 triệu đồng/lượng so với phiên giao dịch trước.

Đồng vàng Bảo Tín Mạnh Hải hiện đang giao dịch ở mức từ 162 – 165 triệu đồng/lượng.
Cùng thời điểm trên, giá vàng thế giới hiện đang giao dịch quanh ngưỡng 4.664 USD/ounce. Đây là mức giá tương đương khoảng 148,2 triệu đồng/lượng, khi quy đổi theo tỷ giá USD tại Vietcombank. Trước đó, ngay khi mở cửa phiên giao dịch, giá vàng thế giới đã tăng vọt gần 100 USD mỗi ounce lên 4.690 USD/ounce. Đây là mức cao kỷ lục từ trước đến nay. Như vậy, giá vàng thế giới đang thấp hơn thương hiệu SJC trong nước khoảng 16,8 triệu đồng/lượng.

Giá vàng của Bảo Tín Mạnh Hải niêm yết thời điểm 10h sáng nay.
Ngoài vàng, giá bạc miếng, bạc thỏi ở trong nước cũng có xu hướng tăng mạnh. Cụ thể, bạc Phú Quý niêm yết ở mức giá 3,51 – 3,61 triệu đồng/lượng, tương đương 96,6 triệu đồng/kg, tăng 3,5 triệu đồng/kg so với đầu giờ sáng. Bạc Ancarat hiện đang niêm yết 95,6 triệu đồng/kg…
Theo các chuyên gia, so với vàng, giá bạc hiện có mức tăng cao hơn, lên tới 10,5 triệu đồng/kg, chỉ trong vòng 1 tuần. Kênh đầu tư bạc hiện cũng nổi lên hấp dẫn các nhà đầu tư, bởi vì biến động tăng lớn hơn vàng. Nhưng theo các chuyên gia, nhà đầu tư nên thận trọng vì khi giảm, giá bạc cũng giảm mạnh hơn so với vàng.
Vì sao giá vàng đột ngột tăng mạnh?

Giá vàng trong nước và thế giới đều đang tăng mạnh. Ảnh minh họa
Theo các chuyên gia, sở dĩ giá vàng và bạc đồng trên các thị trường châu Á đồng loạt tăng vọt lên mức cao nhất từ trước đến nay là sau khi kế hoạch liên quan đến Greenland của Tổng thống Mỹ Donald Trump làm dấy lên lo ngại về nguy cơ một cuộc chiến thương mại quy mô lớn giữa Mỹ và châu Âu.
Cụ thể, sự kiện Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố sẽ áp thuế đối với 8 quốc gia châu Âu, bao gồm Pháp, Đức và Vương quốc Anh, vì các nước này phản đối kế hoạch liên quan đến Greenland của Nhà Trắng đã khiến thị trường kim loại quý rung chuyển. Theo tuyên bố của Tổng thống Trump, mức thuế mới 10% sẽ bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1/2 và dự kiến tăng lên 25% vào tháng 6 tới. Động thái này ngay lập tức kích hoạt dòng vốn ồ ạt đổ vào các tài sản trú ẩn an toàn như vàng và bạc.
Theo ông Adrian Day, Chủ tịch Adrian Day Asset Management, động lực tăng giá của vàng vẫn rõ ràng khi dòng tiền đứng ngoài đang dần quay lại thị trường. Các yếu tố nền tảng hỗ trợ vàng không thay đổi và xu hướng tăng vẫn phù hợp trong bối cảnh nhà đầu tư vẫn lo ngại về rủi ro địa chính trị, lạm phát dai dẳng. Đồng thời, vàng vẫn là kênh trú ẩn an toàn.
Ông Kyle Rodda, nhà phân tích tại Capital.com (Australia), cho rằng sự bất định mới trong thương mại đang làm suy yếu triển vọng tăng trưởng toàn cầu. Ông cũng lưu ý chính sách đối ngoại của Mỹ đang bào mòn niềm tin vào đồng USD và đây là một tổ hợp điều kiện hoàn hảo để giá vàng và bạc bứt phá.
-

Vì sao nữ tiếp viên hàng không luôn ném chai nước vào gầm giường khi nhận phòng khách sạn
Dù là người thường xuyên có việc cần phải thuê khách sạn, nhà nghỉ hay là người ít khi di chuyển thì bạn cũng nên biết về kinh nghiệm này.
Hành động ném chai nước vào gầm giường chỉ mất khoảng 2 giây nhưng sẽ giúp chúng ta tránh được rất nhiều rắc rối có thể xảy ra. Trong thực tế, đã có những người vì không có kinh nghiệm này mà đã gặp phiền phức lớn, thậm chí liên quan đến pháp luật.
Việc kiểm tra kỹ lưỡng khi nhận phòng khách sạn rất cần thiết để đảm bảo an toàn và quyền lợi của bản thân, tránh xảy ra các sự việc ngoài ý muốn.
Cụ thể, vào tháng 5/2023, một vụ việc chấn động đã xảy ra ở Tây Tạng. Sự việc bắt đầu khi khách du lịch phát hiện một t.h.i t.h.ể đang phân hủy dưới gầm giường khách sạn của mình. Từ ban đầu khi nhận phòng, vị khách không hề nhận ra điều bất thường. Hơn nữa, vì quá mệt sau thời gian dài di chuyển nên anh đã ngủ được trên chiếc giường rồi sau đó mới phát hiện ra sự việc.
Vậy là vô tình, vị khách này đã vướng víu vào sự việc, thậm chí còn bị xét là đối tượng tình nghi.
Trước những sự cố đáng lo ngại như vậy, một tiếp viên hàng không thường xuyên phải ở lại khách sạn vì lịch trình chuyến bay đã chia sẻ kinh nghiệm của chính bản thân mình.
Cô là người Hà Lan, một tiếp viên hàng không dày dặn kinh nghiệm tại hãng European Airlines KLM. Đã lưu trú tại nhiều khách sạn trên toàn cầu, Esther nhấn mạnh tầm quan trọng của sự an toàn cá nhân. Cô tiết lộ rằng: Mình luôn ném chai nước vào gầm giường ngay khi nhận phòng khách sạn.
Cô áp dụng thói quen ném chai nước dưới gầm giường như một biện pháp phòng ngừa. Điều này đóng vai trò như một bước chủ động nhằm đảm bảo cảm giác an toàn cho cô trong thời gian lưu trú.
Như Esther giải thích, nhờ việc làm này bạn có thể dễ dàng phát hiện xem có ai đó đang trốn dưới gầm giường hay không. Cụ thể khi ném chai nước vào gầm giường: Nếu nó không lăn ra ngoài (tức là có vật cản), lúc này hãy tự mình hoặc nhờ nhân viên khách sạn cùng nhìn xuống, kiểm tra gầm giường.
Ngược trở lại, nếu không có người ở bên dưới thì chai nước sẽ lăn ra từ phía bên kia (vì giường khách sạn thường kê ở giữa phòng). Nếu trong tình huống xấu nhất, tức là phát hiện bất cứ bất thường nào, bạn hãy nhanh chóng rời khỏi căn phòng, gọi nhân viên an ninh khách sạn đến xử lý.
Gầm giường trong khách sạn, nhà nghỉ đôi khi còn có những món đồ trang sức giá trị bị đánh rơi. Nguy hiểm hơn, nó cũng có thể là nơi ai đó cất giấu những loại vũ khí, chất kích thích gây nguy hiểm hoặc rắc rối cho bạn.
Ngoài việc phát hiện xem có người trốn dưới gầm giường trong phòng khách sạn hay không, việc kiểm tra vị trí này giúp bạn biết được phòng khách sạn có sạch sẽ hay không.
Nếu không được vệ sinh sạch sẽ, gầm giường là nơi có nhiều bụi bẩn, tóc, ba con sâu mẩu thuốc lá, vỏ đồ ăn, những đôi giày dép bị bỏ lại mà nhân viên chưa dọn dẹp kỹ hoặc cố tình bỏ lại.
Đặc biệt, ở dưới gầm giường cũng có thể là “hang ổ” của các loại côn trùng như kiến, gián, bọ…, ảnh hưởng trực tiếp tới sức khoẻ của bạn.
Vì vậy, chỉ cần một hành động nhỏ mất 2 giây, các vấn đề trên đã được giải quyết. Tiện lợi hơn là hầu như trong tất cả các chuyến đi, chúng ta đều cầm sẵn các loại nước đóng chai. Vậy nên đây sẽ là việc làm rất có lợi mà không tốn thời gian cũng như phát sinh thêm loại chi phí nào.
Kinh nghiệm được chia sẻ từ tiếp viên hàng không thì chắc chắn là hữu ích và đáng tin cậy rồi. Mọi người hãy chia sẻ cho nhiều người biết đến cách làm thú vị này nhé. Biết đâu sẽ giúp được ai đó tránh được rắc rối lớn đấy.
-

Câu hỏi Olympia bỗng hot trở lại: ‘Từ ba số 7, 0, 2 có thể tạo ra số lớn nhất là bao nhiêu’, ai trả lời 720 là sai bét
Trải qua hơn 2 thập kỷ lên sóng, Đường lên đỉnh Olympia vẫn là chương trình kiến thức được yêu mến bậc nhất trên sóng VTV hiện nay.
Nhiều khán giả xem truyền hình cho biết, một trong những nét đặc biệt làm nên sức hấp dẫn của chương trình này phải kể đến các câu hỏi lắt léo, trải rộng trên nhiều lĩnh vực nên đòi hỏi thí sinh cần có kiến thức đa chiều.
Mới đây, một câu đố Toán học từng xuất hiện trên một tập của Đường lên đỉnh Olympia đã lên sóng từ lâu bỗng nhiên hot trở lại.
Câu hỏi này thường xuyên được thảo luận rôm rả trên các diễn mạng xã hội. Cụ thể câu đố có nội dung như sau: Từ 3 số 7, 0, 2 có thể tạo ra số lớn nhất là bao nhiêu? Trong giới hạn thời gian thi chỉ 15-20 giây/câu hỏi, bạn có đưa ra được đáp án đúng?
Câu hỏi tạo nên tranh luận rôm rả, ảnh: VTV
Phần lớn mọi người khi dựa vào các dữ liệu bài toán và áp lực thời gian sẽ đưa ra đáp án nhanh chóng làà 720.
Tuy nhiên, đây lại là câu trả lời sai.
Vậy đáp án chính xác cuối cùng của câu hỏi này là gì. Đó là: 2^70 (2 mũ 70 hay 2 lũy thừa 70). Trong đó, chỉ cần 2^10 đã bằng 1024 và chắc chắn nó lớn hơn 720 rồi.
Có thể thấy, câu hỏi này không quá khó nhưng dưới áp lực thời gian ít ỏi và cạnh tranh số điểm nên nhiều thí sinh dễ dàng đưa ra câu trả lời sai. Do đó, khi tham dự một cuộc thi đầy áp lực như Đường lên đỉnh Olympia , cái thí sinh cần chuẩn bị không chỉ là kiến thức mà còn là cái đầu lạnh và sự bình tĩnh để vượt qua những câu hỏi “đánh lừa” của ban tổ chức.
Trước đó, trong vòng đấu trận chung kết 2023 của Đường lên đỉnh Olympia cũng có này cũng có 2 câu hour gây tranh cãi lớn.
Thứ nhất: Câu hỏi Hoá học gây tranh cãi
Trong phần thi về đích của thí sinh Nguyễn Trọng Thành (trường THPT chuyên Trần Phú – Hải Phòng) có câu hỏi: “Thủy tinh lỏng được dùng để chế tạo keo dán thủy tinh, sứ và nhiều ứng dụng khác. Bạn hãy cho biết thủy tinh lỏng là dung dịch đậm đặc của hai hợp chất nào (nêu công thức phân tử)?”.
Câu hỏi này trị giá 20 điểm và Trọng Thành đã đặt ngôi sao hy vọng.
Câu hỏi gây tranh cãi, ảnh: VTV
Ban đầu, cậu đưa ra đáp án “Na2SiO3 và K2SiO3”, tuy nhiên chỉ vài giây sau đó sửa lại đáp án thành “Natri Silicat và Kali Silicat”.
Câu trả lời không giống với đáp án của ban tổ chức Đường lên đỉnh Olympia đưa ra. Do đó, Việt Thành (THPT Sóc Sơn, Hà Nội) được quyền trả lời câu hỏi. Với đáp án “Na2SiO3 và K2SiO3”, MC Ngọc Huy chấp nhận và tăng điểm cho thí sinh Việt Thành.
MC Ngọc Huy nói lý do Trọng Thành trả lời sai vì chưa kỹ lại câu hỏi. Câu hỏi nêu rõ là nêu công thức phân tử nên câu trả lời cuối cùng chúng tôi nhận được không phải là công thức phân tử.
Ngay lập tức, Trọng Thành giơ tay phản biện: “Công thức phân tử được đặt trong dấu ngoặc nên có thể nêu hoặc không. Bởi vì câu hỏi chỉ là yêu cầu tụi em chỉ ra là 2 hợp chất nào nên em có thể đọc tên chất”.
Đáp án câu hỏi này phải nhờ tới ban cố vấn. PGS.TS Trần Trung Ninh – tổ trưởng Bộ môn Phương pháp giảng dạy, khoa Hóa học trường Đại học Sư phạm Hà Nội cho rằng, câu trả lời của Trọng Thành chính xác và được chấp nhận.
Việt Thành lúc này nói rằng nếu nêu cả tên và công thức thì không cần chú thích ngoặc đơn làm gì, và đã có chú thích thì phải nêu đúng công thức phân tử.
“Về ý nghĩa của các chất thì có thể đọc tên hoặc đọc công thức. Nói về một chất thì người ta thường dùng tên chất. Mở ngoặc đơn thì chỉ là chú thích cho chi tiết thêm. Đọc tên tôi nghĩ là đã đầy đủ rồi”, cố vấn Trần Trung Ninh nói.
Quyết định cuối cùng của ban cố vấn là chấp thuận với đáp án ban đầu của Trọng Thành, giúp cậu tăng số điểm lên 165 điểm. Tuy nhiên, đáp án này khiến Việt Thành có phần chưa thoả mãn.
Thứ hai, đáp án câu hỏi Văn học gây tranh cãi
Cũng trong phần thi Về đích, câu hỏi 30 điểm của thí sinh Minh Triết (trường THPT chuyên Quốc học Huế) yêu cầu: “Trong bài thơ Kính gửi cụ Nguyễn Du, nhà thơ Tố Hữu viết: “Biết ai hậu thế, khóc cùng Tố Như?/Mai sau, dù có bao giờ…/Câu thơ thuở trước, đâu ngờ hôm nay!”. “Câu thơ thuở trước” mà tác giả nói đến là 2 câu thơ nào và trong bài thơ nào của Nguyễn Du?”.
Minh Triết không trả lời được, các thí sinh còn lại được giành quyền trả lời.
Nhiều khán giả cũng bối rối không biết bên nào đúng, ảnh: VTV
Lê Xuân Mạnh (trường THPT Hàm Rồng – Thanh Hóa) đưa ra đáp án: “Chẳng biết ba trăm năm lẻ nữa/Người đời ai khóc Tố Như chăng?” và cho biết các câu trích trong bài thơ “Độc Tiểu Thanh Ký”.
Đáp án được MC chấp nhận, giúp Xuân Mạnh tăng từ 190 điểm lên 220 điểm, vươn lên dẫn đầu.
Trọng Thành lập tức giơ tay nêu ý kiến đề thi hỏi câu thơ nào của Nguyễn Du thì phải đọc câu thơ nguyên tác (câu thơ chữ Hán), không thể đọc câu thơ bản dịch vì có rất nhiều bản dịch khác nhau.
Câu thơ chữ Hán nguyên tác của Nguyễn Du là “Bất tri tam bách dư niên hậu/Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như”.
Theo PGS.TS Hà Văn Minh – trưởng khoa Ngữ văn, trường Đại học Sư phạm Hà Nội, tác phẩm “Độc Tiểu Thanh Ký” rất nổi tiếng, có trong chương trình phổ thông. “Đáp án mà ban cố vấn đưa ra và đã duyệt là có thể trả lời một trong hai cách là đọc nguyên văn phiên bản tiếng Hán hoặc bản dịch nghĩa”, ông Minh nói.
Đáp án câu hỏi Văn tranh cãi.
Nhờ câu hỏi này, Lê Xuân Mạnh giành vòng nguyệt quế Đường lên đỉnh Olympia 2023.
-

VỢ MÃT 49 NGÀY CHỌT NHẬN ĐƯỢC CUỘC GỌI CỦA BỆNH VIỆN YÊU CẦU ĐẾN NHẬN CON MỚI SINH KHI ĐẾN NƠI THÌ KHÔNG NGờ…
VỢ MÃT 49 NGÀY CHỌT NHẬN ĐƯỢC CUỘC GỌI CỦA BỆNH VIỆN YÊU CẦU ĐẾN NHẬN CON MỚI SINH KHI ĐẾN NƠI THÌ KHÔNG NGờ…
Vợ mất đúng bốn mươi chín ngày, căn nhà nhỏ ở hẻm 74 đường Trần Bình Trọng vẫn còn mùi nhang thoang thoảng. Anh Trần Quốc Huy ngồi một mình trước bàn thờ, nhìn tấm ảnh vợ Nguyễn Thảo Vy cười hiền lành mà tim nhói lên từng nhịp. Vy mất sau tai nạn giao thông, để lại anh với khoảng trống không sao lấp nổi.
Đêm đó, Huy vừa tắt điện thì điện thoại rung liên hồi. Một số lạ hiện lên. Anh do dự vài giây rồi bắt máy.
“Anh Trần Quốc Huy phải không ạ? Tôi là điều dưỡng Lan, bệnh viện Từ Dũ. Anh vui lòng đến bệnh viện ngay, có việc liên quan đến… một bé sơ sinh.”
Huy khựng lại. “Bé sơ sinh? Tôi… tôi không hiểu.”
Giọng người bên kia vẫn bình tĩnh nhưng gấp gáp: “Bé mới sinh được hai ngày. Hồ sơ ghi anh là người cần liên hệ. Anh đến càng sớm càng tốt.”
Huy choáng váng. Vy mất bốn mươi chín ngày rồi, họ chưa từng có con. Anh còn nhớ rõ những lần Vy thử que, rồi cả hai im lặng vì thất vọng. Làm sao tự nhiên lại có một bé sơ sinh liên quan đến anh?
Trời gần nửa đêm. Huy mặc vội áo khoác, phóng xe ra bệnh viện trong trạng thái như người mất hồn. Những ánh đèn đường kéo dài thành vệt mờ. Trong đầu anh xoáy lên hàng trăm câu hỏi, vừa sợ vừa giận: ai đang giỡn mặt anh? Hay đây là một vụ lừa đảo?
Tới bệnh viện, điều dưỡng Lan dẫn anh vào phòng hành chính. Một bác sĩ nam trung niên đưa cho anh xem hồ sơ.
Huy nhìn tờ giấy, tay run bần bật khi thấy rõ:
Mẹ: Nguyễn Thảo Vy. Cha: Trần Quốc Huy.Anh bật dậy, giọng lạc đi: “Không thể nào! Vợ tôi mất 49 ngày rồi. Mọi người nhầm lẫn chứ?”
Bác sĩ không trả lời ngay, chỉ lật thêm một tệp giấy khác, đặt trước mặt Huy một chiếc vòng nhựa nhỏ dành cho trẻ sơ sinh. Trên đó ghi đúng tên Vy, số hồ sơ, ngày nhập viện… và một dòng khiến Huy lạnh sống lưng:
“Sản phụ nhập viện theo diện bảo mật – yêu cầu không thông báo người nhà.”
Huy đứng chết trân, tai ù đặc. Anh chợt nhớ ra: trước khi mất, Vy từng giấu anh một chuyện gì đó…
Và giờ đây, anh sắp hiểu lý do.
Huy ngồi xuống lại, cảm giác như có tảng đá đè lên ngực. Anh cố nuốt nước bọt nhưng cổ họng khô rát.
“Bác sĩ… chuyện này là sao?” Huy hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Bác sĩ đẩy nhẹ cặp hồ sơ về phía anh. “Anh Huy, tôi hiểu anh đang sốc. Nhưng giấy tờ bệnh viện thể hiện rõ. Bé vừa sinh ra, mẹ bé ghi tên Nguyễn Thảo Vy. Chúng tôi cần anh xác nhận để làm thủ tục.”
Huy bấu chặt mép ghế. “Vợ tôi mất trên đường Lê Hồng Phong. Tôi tự lo tang lễ, cúng 49 ngày. Tôi ký giấy tử, có công an phường xác nhận. Không thể có chuyện vợ tôi… sinh con!”
Điều dưỡng Lan lên tiếng: “Anh có thể xem lại dấu vân tay trong hồ sơ. Đây là quy trình bắt buộc.”
Huy nhìn xuống tờ giấy. Bên góc phải có dấu vân tay mực tím. Anh không phải chuyên gia, nhưng cảm giác… rất thật. Trên đó còn có chữ ký của Vy, nét chữ cong cong, dấu móc quen thuộc ở chữ “V”.
Huy run rẩy. “Chuyện này… như trò đùa.”
Bác sĩ thở dài. “Anh có thể nghi ngờ, nhưng chúng tôi không đùa với chuyện sinh tử. Sản phụ Vy nhập viện đúng ngày… trước khi xảy ra tai nạn của cô ấy khoảng hai tuần.”
“Trước tai nạn… hai tuần?” Huy lặp lại, như bị ai tát vào mặt.
Anh nhớ ra. Hai tuần trước ngày Vy mất, cô nói với anh rằng muốn về quê ở Đồng Nai vài hôm thăm mẹ. Huy lúc đó bận dự án, chỉ dặn đi đường cẩn thận. Vy đi vội, còn mang theo một túi xách lớn bất thường. Khi anh hỏi, Vy chỉ cười: “Đồ linh tinh thôi, anh lo làm đi.”
Huy chưa từng nghĩ đó là dấu hiệu.
Điều dưỡng Lan dẫn anh ra hành lang phòng sơ sinh. Cửa kính trong suốt, bên trong là dãy nôi nhỏ. Một bé sơ sinh da hồng, quấn khăn trắng, đang ngủ ngoan. Trên bảng tên dán đầu nôi ghi: “Bé trai – 3,2kg.”
Huy sững người. Nhìn gương mặt bé, anh thấy một điều kỳ lạ: sống mũi cao, cằm hơi chẻ… giống anh đến đáng sợ.
Bác sĩ nói chậm rãi: “Bé sinh đủ tháng. Không có dấu hiệu bị bỏ rơi. Nhưng người ký vào giấy yêu cầu bảo mật là… chính sản phụ Vy.”
Huy quay phắt lại. “Tại sao cô ấy làm vậy? Tại sao giấu tôi?”
Bác sĩ nhìn anh, ánh mắt nghiêm nghị hơn. “Chúng tôi cũng đang tìm câu trả lời. Nhưng đây là điều chắc chắn: cô ấy đã nhập viện sinh con, và ngay sau khi xuất viện… thì xảy ra tai nạn.”
Huy như hụt hơi. Nếu Vy sinh con rồi mất ngay sau đó, nghĩa là… cô ấy đã không kịp nói với anh. Nhưng vẫn có điểm vô lý: Vy mang thai đủ tháng mà anh không biết?
Đột nhiên, một ý nghĩ đâm thẳng vào đầu: Vy có thể mang thai hộ? Hay có vấn đề sức khỏe khiến bụng không lộ rõ? Nhưng Vy ở cạnh anh mỗi ngày, anh không thể không nhận ra.
Mua vitamin và thực phẩm chức năng
Huy hỏi: “Có camera bệnh viện không? Tôi muốn xem cô ấy tới đây thế nào.”
Điều dưỡng Lan đáp: “Bệnh viện có lưu dữ liệu, nhưng phải chờ xác minh và làm thủ tục. Tôi chỉ có thể nói… người đưa chị Vy đến đây là một phụ nữ tên Lê Ngọc Mai, khoảng hơn 30 tuổi.”
Nghe đến cái tên đó, Huy đơ ra.
Ngọc Mai là ai? Anh chưa từng nghe.

Nhưng khi Huy lục lại trí nhớ, anh chợt nhớ một lần Vy nhận điện thoại, vội đi ra ban công nói nhỏ. Anh thoáng nghe hai chữ “Mai” và “gấp lắm”. Lúc đó anh nghĩ là đồng nghiệp.
Bác sĩ đưa Huy một chiếc phong bì niêm phong. “Đây là đồ cá nhân của sản phụ để lại. Trong đó có một thư tay. Cô ấy dặn nếu có chuyện gì xảy ra thì đưa cho anh.”
Huy rút lá thư, giấy hơi nhăn như bị nắm chặt nhiều lần. Nét chữ Vy hiện ra, từng dòng như cứa vào tim anh:
“Huy, nếu anh đang đọc lá thư này thì có lẽ em đã không còn cơ hội nói. Em xin lỗi vì đã giấu anh. Em không phản bội anh… nhưng em đã mắc một sai lầm lớn. Đứa bé này là con của anh. Và em sợ anh sẽ hận em hơn cả cái chết…”
Huy đọc đến đó, tay buông thõng. Trước mặt anh, bé sơ sinh khẽ cựa mình, rồi bật khóc nhỏ như tiếng mèo con.
Huy áp trán vào kính, mắt đỏ hoe.
Giờ thì anh hiểu: đây không phải nhầm lẫn.Nhưng cái “sai lầm lớn” mà Vy nhắc đến… là gì?
Huy ngồi trong phòng chờ, lá thư của Vy trên tay, lòng như bị xé đôi. Anh muốn chạy ngay về ôm lấy con, nhưng cũng muốn đập vỡ mọi thứ để hỏi cho ra lẽ: tại sao một người vợ hiền lành như Vy lại giấu anh chuyện động trời này?
Điều dưỡng Lan quay lại, đưa anh chai nước. “Anh Huy, anh bình tĩnh. Bé cần người thân ký giấy tiếp nhận và làm xét nghiệm ADN để hoàn tất hồ sơ.”
Huy gật đầu máy móc. “Tôi làm. Tôi cần sự thật.”
Thủ tục diễn ra trong vài giờ. Bệnh viện lấy mẫu xét nghiệm, đồng thời cho anh gặp bé. Khi bế đứa trẻ trên tay, Huy cảm giác tim mình đổi nhịp. Bé nhỏ xíu, ấm nóng, tiếng khóc yếu ớt. Huy vừa thương vừa sợ, như đang bế một bí mật quá lớn.
Bác sĩ nhìn anh: “Dù chuyện gì xảy ra, bé không có lỗi.”
Huy nghẹn giọng: “Tôi biết.”
Nhưng sự thật không dừng lại ở đó.
Sáng hôm sau, một phụ nữ bước vào bệnh viện, tóc buộc gọn, gương mặt mệt mỏi như vừa trải qua nhiều đêm không ngủ. Cô đứng trước Huy, ánh mắt đầy dè chừng.
“Tôi là Lê Ngọc Mai,” cô nói. “Tôi cần nói chuyện với anh. Một mình.”
Huy đứng dậy, giọng lạnh: “Cô là người đưa vợ tôi vào đây?”
Mai gật, rồi nhìn quanh như sợ ai nghe lén. “Tôi là bạn thân của Vy. Nhưng anh chưa từng gặp tôi, vì Vy cố tình.”
Huy cười nhạt. “Tất nhiên rồi. Cô ấy giấu tôi quá nhiều.”
Mai cúi đầu. “Anh có quyền giận. Nhưng tôi đến đây để nói sự thật trước khi anh tự hủy mình bằng những suy đoán.”
Mai kể rằng ba năm trước, Vy từng bị chẩn đoán khó có con. Vy giấu Huy, không muốn anh áp lực hay thương hại. Nhưng Huy lại vô tình bị cuốn vào lịch làm việc căng thẳng, hai người ít gần gũi, càng lâu càng xa trong chuyện con cái.
Một lần, Vy và Mai đi khám ở một phòng khám tư, được gợi ý phương án can thiệp hỗ trợ sinh sản. Vy hoang mang, không đủ tiền, cũng sợ Huy biết sẽ tự trách.
Mai nói, giọng nghẹn: “Vy chỉ muốn làm anh hạnh phúc. Cô ấy… đã nghe lời tư vấn sai.”
Huy nhíu mày. “Sai thế nào?”
Mai run run: “Phòng khám đó hứa sẽ giúp Vy thụ thai bằng phương pháp hỗ trợ, nói là lấy mẫu của chồng hợp pháp. Vy tin… vì họ đưa giấy tờ, đưa hợp đồng. Vy còn nhờ tôi đi cùng để làm chứng.”
Huy siết chặt nắm tay. “Vậy mẫu của tôi ở đâu ra?”
Mai lắc đầu. “Tôi không biết. Nhưng sau đó vài tháng Vy có thai thật. Vy mừng phát khóc, rồi lại hoảng loạn, vì… họ yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối. Họ dọa nếu lộ ra sẽ rắc rối pháp lý, sẽ mất con.”
Huy bàng hoàng. “Vy đã bị lừa?”
Mai gật đầu, nước mắt rơi: “Cô ấy sợ anh sẽ nghi ngờ, nên cố giấu tới lúc chắc chắn mọi thứ ổn. Nhưng thai kỳ của Vy rất khó. Vy bị phù, sức khỏe yếu, thường xuyên nhập viện kiểm tra. Cô ấy nói với gia đình là đi công tác.”
Mua vitamin và thực phẩm chức năng
Huy nhớ lại những lần Vy mệt mỏi, hay ôm bụng rồi nói dạ dày đau. Anh đã chủ quan. Anh đã nghĩ cô chỉ áp lực.
Mai nói tiếp: “Đến tháng cuối, Vy phát hiện phòng khám đó có dấu hiệu làm ăn mờ ám. Cô ấy sợ chuyện sinh con bị làm khó, nên xin chuyển viện và làm hồ sơ theo diện bảo mật. Cô ấy định sinh xong sẽ nói hết với anh. Nhưng… hôm xuất viện, Vy nhận được cuộc gọi hẹn gặp để giải quyết hợp đồng. Vy bảo tôi đi cùng. Trên đường đi… tai nạn xảy ra.”
Huy đập bàn đứng bật dậy: “Vậy tai nạn không phải ngẫu nhiên đúng không?”
Mai tái mặt. “Tôi không dám kết luận. Nhưng hôm đó có một chiếc xe máy bám theo tụi tôi từ đầu hẻm.”
Huy chết lặng.
Nếu đúng như vậy, cái chết của Vy không chỉ là tai nạn.
Ngày thứ ba, kết quả ADN trả về. Huy đứng trước tờ giấy, tim đập như muốn vỡ. Bác sĩ đặt kết quả lên bàn:
“Quan hệ cha – con: 99,99%.”
Huy nhắm mắt lại, nước mắt rơi thẳng xuống bàn giấy.
Đứa bé đúng là con anh.Vậy nghĩa là Vy không phản bội. Cô chỉ… quá sợ mất anh, quá sợ mất đứa con mà cô phải đánh đổi cả đời để có được.
Huy bế con về nhà vào đúng ngày cúng 49 của Vy. Anh đặt bé cạnh bàn thờ, khẽ thì thầm:
“Vy à… em yên tâm. Anh sẽ nuôi con. Và anh sẽ tìm ra ai đã làm em phải sống trong sợ hãi.”
Ngoài ngõ, trời nắng gắt. Nhưng trong lòng Huy, một cuộc đời mới vừa bắt đầu — bằng nỗi đau, bằng sự thật, và bằng trách nhiệm mà anh không thể trốn tránh.
-

Bác sĩ vạch trần môn thể thao dễ gây đột tử nhất NHƯNG từ người trẻ tới già, nam hay nữ đều “mê như điếu đổ”
Trong các môn thể thao được yêu thích nhất hiện nay, chạy bộ là cái tên không thể vắng mặt. Thậm chí nó còn tạo ra các trào lưu làm đẹp, chăm sóc sức khỏe. Bởi từ người trẻ đến người lớn tuổi, nam hay nữ – ai cũng có thể chạy. Nó đơn giản, không tốn kém, tập ở bất cứ đâu và mang lại vô vàn lợi ích. Từ cải thiện sức bền, tăng tuần hoàn, hỗ trợ giảm cân, cải thiện tâm trạng và nâng cao sức khỏe tim mạch.
Tuy nhiên, đằng sau môn thể thao “quốc dân” này lại tiềm ẩn nguy cơ đột tử nếu không hiểu đúng và tập đúng cách. Theo Tiến sĩ Hoàng Xuân – Chuyên gia Tim mạch và Phẫu thuật lồng ngực tại Đài Loan (Trung Quốc), một nghiên cứu tại đây cho thấy chạy bộ chiếm đến gần 34% các trường hợp đột tử khi chơi thể thao, xếp trên cả bóng đá (10,7%) và bóng rổ (8,6%). Đáng nói, đây lại là môn thể thao phổ biến nhất ở mọi độ tuổi.

Ảnh minh họa
Tạp chí Y học New England từng công bố số liệu gây chú ý: Trong hơn 10 triệu người chạy marathon/bán marathon tại Mỹ giai đoạn 2000-2010, có 59 người bị ngừng tim đột ngột, và 42 người trong số đó tử vong. Độ tuổi trung bình là 42, trong đó 86% là nam giới.
Vì sao chạy bộ dễ gây đột tử?
Tiến sĩ Hoàng Xuân phân tích có 2 nhóm nguyên nhân chính khiến chạy bộ, nhất là trong mùa hè, trở thành “con dao hai lưỡi” nếu không cẩn trọng:
1. Mất nước và rối loạn điện giải
Trong thời tiết nóng bức, việc chạy bộ khiến cơ thể mất nhiều nước và điện giải qua mồ hôi. Nếu không bù kịp, tình trạng mất natri, kali, magie… có thể xảy ra. Điều này dễ gây rối loạn nhịp tim, ngưng tim, và từ đó dẫn đến đột tử.
Tình trạng tăng kali máu, thiếu magie, thiếu canxi… có thể khiến tim đập loạn nhịp, gây co rút cơ, tụt huyết áp, thậm chí ngưng tim. Ngoài ra, mất nước còn khiến máu đặc lại, cản trở lưu thông và làm tăng nguy cơ huyết khối.
2. Bùng phát bệnh lý tim mạch tiềm ẩn
Nhiều người có bệnh lý tim mạch bẩm sinh hoặc bất thường điện học ở tim mà không hay biết. Khi vận động mạnh dưới nắng nóng, tim và hệ thần kinh giao cảm bị kích thích mạnh, dễ gây rối loạn nhịp tim, ngưng tim, đột tử ngay tại chỗ.
Ngoài ra, sự tích tụ axit lactic – một sản phẩm chuyển hóa trong quá trình vận động cường độ cao – có thể ức chế hoạt động tim, gây chậm nhịp tim và ngừng tim nếu vượt quá ngưỡng chịu đựng.
Cảnh báo 3 dấu hiệu sớm của đột tử khi chạy bộ
Tiến sĩ Hoàng Xuân khuyến cáo, nếu đang chạy mà gặp 1 trong 3 dấu hiệu sau, cần dừng lại ngay lập tức:
– Khát nước cực độ: Khô miệng đến mức phải thè lưỡi liếm môi, cổ họng nóng rát.
– Choáng váng, không tỉnh táo: Cảm giác quay cuồng, lảo đảo, mờ mắt, mất thăng bằng.
– Tim đập bất thường: Đập thình thịch, hụt nhịp, cảm giác như “ngực bị bóp nghẹt”, đau tức ngực hoặc khó thở.
Dù có rủi ro, nhưng chạy bộ vẫn là môn thể thao mang lại lợi ích vượt trội nếu thực hiện đúng cách. Đặc biệt trong mùa hè – khi nguy cơ sốc nhiệt, mất nước và đột tử tăng cao, cần ghi nhớ 5 nguyên tắc sau:
– Khám sức khỏe định kỳ, đặc biệt nếu có tiền sử bệnh tim.
– Tránh chạy khi trời nắng gắt, nên chọn sáng sớm hoặc chiều muộn.

Ảnh minh họa
– Uống nước đầy đủ, đừng đợi đến khi quá khát mới uống.
– Không ăn quá no hoặc uống cà phê, rượu bia trước khi chạy.
– Dừng lại nếu cơ thể phát tín hiệu bất thường – đừng cố vượt ngưỡng.
-

Khi đặt điện thoại xuống bàn, hãy luôn nhớ úp màn hình, đừng lật ngửa, hiểu được tại sao sẽ khiến bạn bất ngờ thán phục
Khi không dùng điện thoại , phần lớn chúng ta có xu hướng sẽ để ngửa điện thoại. Tuy nhiên, thực tế thì cách tốt nhất để bảo vệ cho điện thoại của bạn khi không sử dụng lại là cách lật úp điện thoại xuống.
Những lợi ích khi úp điện thoại xuống mặt bàn
Ngăn bụi bẩn hay các yếu tố khác tiếp xúc với màn hình

Khi bạn hướng màn hình lên phía trên, bụi bẩn sẽ dễ dàng bám vào màn hình và tích tụ, làm ảnh hưởng đến mỹ quan đồng thời cũng làm ảnh hưởng đến tuổi thọ của máy.
Hay trong môi trường văn phòng, nhiều người qua lại, rất có thể có những tình huống ngoài ý muốn xảy ra như không may làm đổ nước, đồ ăn, chất lỏng vào điện thoại, nếu bạn đặt ngửa điện thoại, những điều này sẽ tác động trực tiếp lên màn hình, kể các những chiếc điện thoại thông minh có khả năng kháng bụi, kháng nước thì các yếu tố vật lý tác động vào vẫn sẽ làm ảnh hưởng đến chất lượng của thiết bị ở mức độ nào đó.

Ngăn camera nhô cao khỏi bị trầy xước
Camera của điện thoại ngày nay thường thiết kế lồi lên để chụp ảnh đẹp hơn. Vì vậy nếu để ngửa mặt điện thoại, ống kính lồi sẽ cọ xát với mặt bàn và rất dễ bị xước, như vậy chất lượng hình ảnh sẽ bị ảnh hưởng. Khi để úp mặt điện thoại xuống, camera sẽ không tiếp xúc trực tiếp với mặt bàn, như vậy cũng có thể bảo vệ được camera.
Bảo vệ quyền riêng tư tốt hơn
Khi để ngửa mặt điện thoại, nếu có người ở bên cạnh bạn mà có cuộc gọi hoặc tin nhắn đến, họ cũng sẽ nhìn thấy. Nếu là tin nhắn riêng tư thì sẽ rất khó xử. Ngoài tin nhắn, nếu các App ngân hàng chưa tắt, các thông tin có thể sẽ bị lộ nếu để ngửa mặt điện thoại.
Đương nhiên là khi không dùng đến điện thoại, việc để úp mặt xuống thật ra còn rất nhiều tác dụng. Ví dụ như khi tắt thông báo tin nhắn hoặc cuộc gọi và để điện thoại úp xuống, chúng ta sẽ có thể tập trung vào học tập và công việc hơn.
Còn một lưu ý là khi để điện thoại trong túi quần, mọi người để úp mặt điện thoại vào trong người, bởi vì như vậy có thể tránh bị va chạm với kim loại hoặc góc bàn bên ngoài làm vỡ màn hình, cũng như có thể tránh pin bị nóng sẽ gây phỏng người.
Tăng độ tập trung
Điện thoại thông minh luôn có tính năng thông báo trên màn hình điện thoại nhằm giúp người dùng nhận biết các tin nhắn mới. Có thể xem tính năng thông báo vừa là điểm mạnh vì hỗ trợ bạn nhận tin nhắn nhanh hơn, nhưng điểm nhược là khi tin nhắn đến liên tục và quá nhiều sẽ khiến bạn mất tập trung cho công việc.
Để khắc phục nhược điểm trên, bạn có thể lật úp mặt điện thoại xuống khi đặt điện thoại trên bàn hoặc tắt tính năng thông báo trên màn hình khóa.
Như vậy bạn vừa duy trì được sự tập trung do không có thông báo đến làm phiền, mà vẫn có thể đọc được thông báo khi mở khóa màn hình như thông thường mà không lo mất thông báo.
Ngăn chặn lạm dụng
Đôi khi, khi để màn hình điện thoại lên, chúng ta có thể vô tình quay vào máy của người khác, hoặc vô tình mở camera và chụp một loạt ảnh ngẫu nhiên mà không hề hay biết, điều này thực sự rất phiền phức.
Với màn hình điện thoại úp xuống, vấn đề này có thể tránh được rất tốt, đặc biệt là các bạn có tâm lý sợ mạng xã hội, sẽ không còn phải lo lắng cả việc vô tình bấm nhầm số cho người khác.
-

Lá thư tuyệt mệnh dài 3 trang của con gái 14 tuổi gửi bố mẹ: Con mong kiếp sau chúng ta không gặp nhau
Đau lòng vì mất con và càng đau lòng hơn khi trong giờ phút cuối cùng của cuộc đời, con gái 14 thậm chí lại mong rằng kiếp sau không gặp lại bố mẹ nữa. Điều gì đã xảy ra với gia đình cô bé này vậy. Câu chuyện đang được dư luận quan tâm rất nhiều, mình chia sẻ lại chi tiết trong bài viết bên dưới cho mọi người cùng biết nhé!
Cụ thể, do không thể đáp ứng sự kỳ vọng của bố mẹ và áp lực quá lớn từ học hành, bé gái 14 tuổi đã chọn cách kết thúc chính cuộc đời mình để chấm dứt những mệt mỏi diễn ra hàng ngày.
Theo Sohu chia sẻ, bé gái đã chọn cách phóng từ tầng cao vì áp lực học hành quá lớn, bé không đáp ứng được sự kỳ vọng của bố mẹ. Khi em qua đời, phụ huynh đã tìm được một lá thư tuyệt mệnh dài 3 trang mà cô bé để lại. Bên cạnh đó là toàn bộ số tiền tiêu vặt, điện thoại và nhiều thứ khác đều được đặt ngay ngắn trên bàn.
Mỗi câu chữ trong lá thư đã khiến không chỉ bố mẹ bé mà bất kì ai đọc được đều òa khóc đau lòng.
Mở đầu lá thư, đứa trẻ đáng thương bày tỏ thật vinh dự khi được biết cha mẹ ở kiếp này nhưng “con mong kiếp sau chúng ta sẽ không gặp nhau”.
Cô bé cảm thấy bản thân không phải là đứa con hoàn hảo của cha mẹ vì không thể lọt vào top 10 hay top 20 ở lớp do thỉnh thoảng vẫn bị điểm kém. Vì thế em thường xuyên phải nghe những lời lẽ m/ắ//ng c/h/ử/i từ gia đình. Đêm nào trong căn nhà cũng vang lên những tiếng la hét của bố mẹ, thậm chí là cái b/ạ/t tai, sau đó là bị đ/á/n/h vào bàn tay, cánh tay, đùi, lưng…
3 trang giấy trắng ngắn ngủi nhưng nó chứa đựng tất cả những gì đau đớn nhất mà cô bé phải chịu trước khi mất.
Điều khiến người đọc đau lòng hơn cả là sau hàng loạt những giận hờn, trách cứ của đứa trẻ vì bố mẹ kỳ vọng học tập quá lớn, thường xuyên đ/á/n/h đ/ậ/p em… nhưng đến cuối cùng, em vẫn dành sự quan tâm, dặn dò đầy tình cảm cho đấng sinh thành.
“Bố mẹ đừng thức khuya nữa nhé, hãy đưa bà ngoại về sống cùng để chăm sóc bà mau khỏe…”.
Thực tế đây không phải là câu chuyện đau lòng đầu tiên của những đứa trẻ phải chịu áp lực quá lớn từ việc học, từ sự kỳ vọng của cha mẹ. Trước đó cũng đã có rất nhiều những tai nạn thương tâm xảy đến với trẻ mà nguyên nhân cũng tương tự, để lại nỗi đau cho người ở lại, sự bàng hoàng trong đại bộ phận các bậc làm cha, làm mẹ và thầy cô.
Đây cũng là hồi chuông cảnh tỉnh gay gắt cho các bậc cha mẹ về việc cần kiểm soát hành vi của bản thân, lời nói để không làm tổn thương đến con trẻ. Bên cạnh đó, đừng đặt sự kỳ vọng quá lớn tạo áp lực học hành cho con.
Gửi những phụ huynh đang áp lực cho con việc học tập quá sức, luôn ép con phải đạt vị trí cao
Việc các bậc cha mẹ tạo áp lực cho con trong học tập và luôn mong muốn con đạt thành tích cao là một sai lầm phổ biến, và điều này có thể dẫn đến những hậu quả tiêu cực cho sự phát triển toàn diện của trẻ. Một phần lý do là vì cha mẹ thường kỳ vọng rằng con cái sẽ thành công hơn mình, có tương lai sáng lạn và đạt được những thành tích mà họ mong muốn. Tuy nhiên, điều này lại khiến các em phải đối mặt với một gánh nặng tâm lý lớn, từ đó ảnh hưởng xấu đến sức khỏe tinh thần và động lực học tập của trẻ.
Khi cha mẹ đặt quá nhiều kỳ vọng, trẻ có thể cảm thấy áp lực và lo sợ thất bại. Thay vì thấy học tập là một hoạt động vui vẻ, bổ ích và cơ hội để phát triển bản thân, các em dễ nhìn nhận việc học như một nhiệm vụ khó khăn phải thực hiện vì mong muốn của cha mẹ. Điều này không chỉ làm giảm khả năng sáng tạo mà còn khiến trẻ mất đi niềm đam mê học tập. Hơn nữa, việc chịu đựng áp lực từ cha mẹ dễ dẫn đến tình trạng căng thẳng kéo dài, có thể gây ra các vấn đề về sức khỏe tâm lý như lo âu, trầm cảm hoặc tự ti.
Ngoài ra, việc cha mẹ đòi hỏi con phải đạt thành tích cao còn tạo ra cảm giác so sánh và ganh đua không lành mạnh. Trẻ có thể rơi vào vòng xoáy cố gắng để đạt điểm cao chỉ để đáp ứng kỳ vọng của cha mẹ mà không thực sự hiểu giá trị của việc học. Lâu dần, điều này có thể làm trẻ mất đi mục tiêu cá nhân và thiếu khả năng tự định hướng trong cuộc sống.
Sai lầm lớn nhất ở đây là các bậc cha mẹ thường không hiểu rằng mỗi đứa trẻ đều có năng lực và sở thích riêng biệt. Việc áp đặt những kỳ vọng quá mức và không phù hợp dễ làm mất đi sự tự tin và khiến trẻ không phát huy được tiềm năng của bản thân. Thay vì ép buộc con phải thành công theo cách mình muốn, cha mẹ nên khuyến khích và hỗ trợ con phát triển theo sở thích và khả năng tự nhiên của chúng. Đồng thời, nên tạo ra một môi trường học tập thoải mái, trong đó trẻ cảm thấy được lắng nghe, được tôn trọng và được động viên khi gặp khó khăn.
Tóm lại, áp lực học tập từ cha mẹ có thể gây tổn hại lâu dài đến sức khỏe tinh thần và động lực của trẻ. Để con cái thực sự trưởng thành và thành công, điều quan trọng là cha mẹ cần tạo điều kiện cho con tự do khám phá và phát triển, hơn là cố gắng kiểm soát hay áp đặt kết quả học tập của chúng.
Nguồn: https://www.webtretho.com/f/goc-lam-me/la-thu-tuyet-menh-dai-3-trang-cua-con-gai-14-tuoi-gui-bo-me-con-mong-kiep-sau-chung-ta-khong-gap-nhau
-

Lương hưu 13 triệu, tôi vẫn lên trông cháu, nhưng sau khi biết con dâu lưu tên tôi là gì trong điện thoại, tôi b/ỏ về quê ngay lập tức
Bà Lan, 60 tuổi, vừa nghỉ hưu sau hơn ba mươi năm đứng trên bục giảng. Nghĩ mình còn khỏe, bà chủ động nói với con trai:
– Mẹ lên thành phố trông cháu cho hai đứa, đỡ tốn tiền thuê người.Con trai bà – Tuấn, một kỹ sư xây dựng, mừng ra mặt. Nhưng con dâu – Mai – chỉ cười gượng:
– Dạ… mẹ muốn lên thì tụi con cũng mừng.Từ ngày bà Lan dọn lên, căn nhà nhỏ thêm tiếng trẻ con, nhưng cũng thêm những tiếng thở dài khẽ khàng. Bà làm việc quần quật: sáng dậy sớm nấu ăn, đưa cháu đi học, chiều đón về, tối giặt đồ, dọn dẹp. Mọi việc đều do bà gánh, trong khi vợ chồng Tuấn bận rộn với công việc.
Lương hưu 13 triệu mỗi tháng, bà không giữ cho riêng mình. Tháng nào cũng dúi cho con dâu vài triệu tiền chợ, nói là “đỡ cho tụi con một phần”. Bà không tính toán, chỉ mong gia đình yên ấm, con cháu ngoan ngoãn.
Nhưng càng ngày, bà càng cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt từ con dâu. Mai ít nói, tránh mặt, thỉnh thoảng còn cau có khi bà góp ý chuyện nuôi con. Tuấn thì đi làm suốt, chẳng để ý.
Chiều hôm ấy, khi bà đang phơi quần áo, Mai vội vã chạy ra:
– Mẹ ơi, mẹ có điện thoại không? Nháy máy giúp con phát, con làm rơi điện thoại đâu rồi!Bà Lan lấy điện thoại trong túi áo, làm theo lời con dâu. Chỉ vài giây sau, tiếng chuông vang lên trong phòng khách. Bà đi theo, nhặt chiếc điện thoại rơi dưới ghế sofa, định đưa lại thì màn hình sáng lên – đúng lúc có cuộc gọi từ chính bà.
Ánh mắt bà khựng lại. Trên màn hình hiển thị tên người gọi: “Bà Già Phiền”.
Bà đứng lặng vài giây. Cảm giác tim như bị ai bóp nghẹt. Cái tên ngắn ngủi đó như xát muối vào lòng. Cả đời bà sống vì con, yêu thương con dâu như con gái, vậy mà trong mắt nó, bà chỉ là “bà già phiền”.
Mai từ phòng bước ra, thấy bà cầm điện thoại liền cười:
– À, tìm được rồi. Cảm ơn mẹ nha.Bà Lan khẽ gật đầu, không nói gì. Nụ cười hiền của bà cứng lại trên môi.
Tối hôm đó, bà vẫn dọn cơm, vẫn giục cháu ăn ngoan, vẫn giặt đồ như mọi ngày. Nhưng khi mọi người đã ngủ, bà âm thầm mở tủ, gấp từng bộ quần áo, bỏ vào chiếc vali cũ.
Sáng sớm, Tuấn ngủ dậy không thấy mẹ đâu. Trên bàn ăn chỉ còn tờ giấy gấp đôi, với mấy dòng chữ nắn nót:
“Mẹ về quê. Ở đây mẹ thấy mình không còn cần thiết nữa. Đừng lo cho mẹ.”
Mai cầm tờ giấy, bần thần, miệng lẩm bẩm:
– Mẹ giận gì chứ, có mỗi chuyện đó mà cũng…Tuấn nhìn vợ, trong lòng dâng lên một nỗi bực bội xen lẫn xót xa. Anh gọi điện cho mẹ hàng chục lần nhưng bà không bắt máy.
Về đến quê, bà Lan trở lại căn nhà nhỏ giữa vườn cau, nơi bà từng sống suốt mấy chục năm. Hàng xóm thấy bà về sớm thì hỏi:
– Ơ, tưởng bà lên thành phố trông cháu cơ mà?Bà chỉ cười hiền:
– Tôi nhớ quê, nhớ mấy cây cau này quá.Từ đó, bà sống một mình, nhưng lòng bình thản lạ kỳ. Buổi sáng tưới cây, chiều dạy mấy đứa nhỏ hàng xóm học chữ. Dù chẳng nhiều tiền, bà vẫn gửi đều đặn 5 triệu mỗi tháng lên cho cháu nội, qua tài khoản của con trai.
Một tháng sau, Mai dắt cháu về thăm bà. Nhìn thấy mẹ chồng gầy đi, tóc bạc hơn, Mai rơm rớm nước mắt.
– Mẹ… con xin lỗi. Con không cố ý đâu. Con đặt tên vậy… chỉ là đùa thôi…Bà Lan khẽ đặt chén nước xuống bàn, mỉm cười:
– Con à, lời nói hay một cái tên đều thể hiện cách mình nhìn người khác. Mẹ không giận, nhưng mẹ hiểu mình nên ở đâu thì tốt hơn.Mai cúi đầu, lặng lẽ khóc. Lần đầu tiên, cô thấy hối hận thật sự.
Tối đó, khi Tuấn gọi điện về, bà vẫn cười hiền như mọi khi:
– Mẹ khỏe, đừng lo. Giờ mẹ có mấy đứa nhỏ ở xóm, ngày nào cũng vui.Nhưng sau khi tắt máy, bà lặng lẽ nhìn ra vườn, nước mắt rơi. Bà chẳng trách ai, chỉ buồn vì tình thân đôi khi lại mong manh đến thế.
Câu chuyện của bà Lan lan khắp xóm nhỏ — người ta thương bà, nhưng cũng nể bà vì cách bà chọn rời đi trong lặng lẽ, không trách móc, không oán hờn.
Bởi có lẽ, khi lòng tự trọng của một người mẹ bị tổn thương, thì ra đi chính là cách họ giữ lại chút tình yêu cuối cùng cho gia đình.


