Tác giả: admin

  • Biết tin tôi sắp t/ái hôn, mẹ chồng cũ đưa cho tôi 2 tỷ kèm theo 1 đề nghị mà tôi nghĩ cả đời này cũng không quên

    Biết tin tôi sắp t/ái hôn, mẹ chồng cũ đưa cho tôi 2 tỷ kèm theo 1 đề nghị mà tôi nghĩ cả đời này cũng không quên

    Biết tin tôi sắp t/ái hôn, mẹ chồng cũ đưa cho tôi 2 tỷ kèm theo 1 đề nghị mà tôi nghĩ cả đời này cũng không quên

    Tôi nhận được cuộc gọi từ bà vào một buổi chiều muộn, khi đang thử váy cưới trong một studio nhỏ gần hồ Tây.

    Giọng bà vẫn vậy — khẽ khàng nhưng cương quyết:
    — Mai con rảnh không? Mẹ muốn gặp. Có chuyện quan trọng.

    “Mẹ”, trong cách tôi gọi, là mẹ chồng cũ. Người đã từng yêu quý tôi như con gái, rồi lạnh nhạt đến mức không cả tiễn tôi ra khỏi cánh cổng nhà họ ba năm trước.

    Tôi đến quán cà phê bà hẹn. Một nơi yên tĩnh, sang trọng, ấm màu gỗ nâu và mùi hoa nhài phảng phất. Bà ngồi sẵn ở đó, gọn gàng trong chiếc áo khoác nhạt màu, trước mặt là một túi giấy đặt ngay ngắn.

    Chúng tôi không nói gì trong vài phút đầu, chỉ nhấp trà, nhìn nhau như hai người dưng có duyên gặp lại.

    — Mẹ nghe tin con sắp lấy chồng — bà mở lời.

    Tôi gật đầu. Không né tránh. Chuyện ấy cũng chẳng còn gì phải giấu.

    Bỗng bà đẩy túi giấy về phía tôi.

    — Trong đó là hai tỷ. Mẹ ch;uyể:n kho;ả;n cũng được, nhưng mẹ nghĩ đưa tận tay con sẽ rõ ràng hơn.

    Tôi sững người. Không phải vì số tiền — mà vì sự xuất hiện đột ngột và đường đột của nó.

    — Ý mẹ là…?

    Bà nhìn tôi, ánh mắt giăng mờ một lớp nước trong veo.

    — Mẹ có một lời đề nghị. Mẹ xin con…

    Bà im lặng rất lâu, như đang cân nhắc từng chữ một. Rồi bà nói, chậm và rõ:

    — Mẹ xin con… đừng sinh con với người chồng mới.

    Tôi tưởng mình nghe nhầm.

    Tách trà trong tay khẽ run, tôi đặt xuống bàn. Không khí xung quanh như đông cứng lại.

    — Mẹ nói gì vậy ạ?

    Bà nhìn thẳng vào tôi, không né tránh.

    — Hai tỷ này, coi như mẹ bù đắp cho những năm tháng con làm dâu, cho những tổn thương con từng chịu.
    — Nhưng đổi lại… mẹ mong con không sinh thêm con.

    Tôi bật cười, nhưng là nụ cười khô khốc.

    — Mẹ à, con đã ly hôn ba năm rồi. Con sắp bắt đầu cuộc sống mới. Mẹ không thấy đề nghị này… quá đáng sao?

    Bà cúi đầu. Khi ngẩng lên, tôi thấy bàn tay bà run.

    — Mẹ biết.
    — Nhưng mẹ không còn cách nào khác.

    Bà hít một hơi sâu, giọng khàn đi:

    — Con trai mẹ… nó không thể có con nữa.

    Tôi chết lặng.

    — Tai nạn năm ngoái. Biến chứng. Bác sĩ nói rồi… không còn hy vọng.

    Tôi nhớ lại đứa chồng cũ năm nào — lạnh lùng, tự cao, đặt sự nghiệp và thể diện lên trên tất cả. Người từng ký vào đơn ly hôn không chút do dự, để mặc tôi một mình chống chọi với dư luận.

    — Nó sống khép kín từ ngày đó.
    — Nó nói không sao, nhưng mẹ biết… nó đau lắm.

    Bà ngước nhìn tôi, ánh mắt tha thiết đến nghẹn ngào:

    — Mẹ không mong con quay lại.
    — Mẹ chỉ sợ… nếu con sinh con với người khác, nó sẽ không chịu nổi.

    Tôi siết chặt tay.

    — Vậy… hai tỷ này là gì?
    — Là tiền để con đánh đổi quyền làm mẹ sao?

    Bà bật khóc. Không phải kiểu khóc ồn ào, mà là thứ nước mắt lặng lẽ của một người đàn bà đã cạn kiệt tự trọng vì con trai mình.

    — Mẹ biết đề nghị này ích kỷ.
    — Nhưng mẹ chỉ có thể cầu xin con bằng thứ duy nhất mẹ còn: tiền.

    Tôi ngồi im rất lâu.

    Trong đầu tôi hiện lên những năm tháng cũ:
    Những lần bà nấu canh gà cho tôi lúc ốm.
    Những lần bà đứng ra bênh tôi trước họ hàng.
    Và cả những lần bà quay lưng, im lặng khi con trai bà làm tôi tổn thương.

    — Mẹ có biết — tôi nói chậm rãi — thứ mẹ xin con, không phải là một đứa trẻ.
    — Mà là cả cuộc đời còn lại của con không?

    Bà gật đầu.

    — Mẹ biết.
    — Nên mẹ mới không dám ép. Chỉ dám… xin.

    Tôi đẩy túi tiền lại phía bà.

    — Con không nhận.

    Bà hoảng hốt:
    — Con ghét mẹ đến vậy sao?

    Tôi lắc đầu.

    — Không.
    — Nhưng con không thể dùng tiền để an ủi nỗi đau của một người đàn ông đã chọn cách bỏ rơi con.

    Tôi đứng dậy, khoác áo.

    — Con sẽ lấy chồng.
    — Con sẽ sinh con, nếu con muốn.
    — Và con mong mẹ hiểu… đó không phải là để làm đau ai, mà là để con được sống đúng cuộc đời mình.

    Bà ngồi đó, rất lâu không đứng lên.

    Trước khi rời quán, tôi quay lại, nói câu cuối cùng:

    — Hai tỷ có thể giúp con sống sung túc.
    — Nhưng làm mẹ… là điều không gì mua được.


    Vài tháng sau, tôi nghe tin bà bán căn nhà cũ, chuyển đi nơi khác sống.

    Ngày cưới tôi, bà không đến.
    Nhưng tôi nhận được một tin nhắn vỏn vẹn đúng một dòng:

    “Mẹ xin lỗi vì đã từng nghĩ rằng có thể dùng tiền để giữ lại nỗi đau.”

    Đến tận bây giờ, mỗi lần nhìn chiếc váy cưới treo trong tủ, tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm đó.

    Và tôi biết:

    Có những đề nghị, không cần chấp nhận — chỉ cần nghe qua, cũng đủ ám ảnh cả một đời.

  • Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu và thản nhiên gọi cho tôi đến trả tiền: “Mẹ quên mang tiền, quẹt thẻ cho mẹ”, họ tưởng tôi sẽ gánh hộ? Tôi mỉm cười bỏ đi… và 3 phút sau, 2 mẹ con họ khiến cả siêu thị phải haihung….

    Tối hôm đó, trong bữa cơm, chồng tôi – một người đàn ông thật thà đến mức vô tâm – đã buột miệng khoe với mẹ: – Mẹ mừng cho vợ con, năm nay công ty làm ăn tốt, cô ấy được thưởng Tết tận 100 triệu đấy!
    Mẹ chồng tôi đang và miếng cơm bỗng dừng lại, mắt bà sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô em chồng tên Thúy đang ngồi lướt điện thoại cũng ngẩng phắt lên, giọng ngọt xớt: – Ôi chị dâu giỏi thế! Chẳng bù cho em, năm nay thất nghiệp đ/ói mốc meo. Thế này Tết nhà mình to nhất phố rồi!

    Tôi cười gượng, đá chân chồng dưới gầm bàn nhưng đã muộn. Bữa cơm hôm đó bỗng trở nên “thân mật” lạ thường. Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho tôi, còn Thúy thì tíu tít hỏi tôi thích màu gì, quần áo hãng nào đẹp. Tôi thừa hiểu tính họ. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe khoang với hàng xóm nhưng lại k/eo k/iệt từng đồng với con dâu. Còn Thúy thì đúng kiểu “cô chiêu” học đòi, làm không làm chỉ thích hưởng thụ.

    Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Vừa mở mắt dậy tôi đã thấy nhà cửa vắng tanh. Chồng tôi bảo: – Mẹ với cái Thúy bảo đi siêu thị mua sắm Tết sớm cho đỡ đông. Hai người đi taxi rồi. Tôi thở phào, tưởng được yên thân dọn dẹp nhà cửa. Nhưng đến tầm 10 giờ sáng, điện thoại tôi reo liên hồi. Là mẹ chồng gọi. – Alo, Linh à! Con ra ngay trung tâm thương mại X nhé. Mẹ với em lỡ mua hơi nhiều đồ mà… ôi dào, lúc đi vội quá mẹ quên mang ví, cái Thúy thì không cầm thẻ. Con ra quẹt thẻ cho mẹ, nhanh nhé, người ta đang chờ!

    Tôi chột dạ. Trung tâm thương mại X là nơi bán toàn đồ cao cấp. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vớ vội cái túi xách rồi bắt xe ôm chạy ra. Đến nơi, đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ chồng và cô em chồng đang đứng chễm chệ ở quầy thanh toán ưu tiên. Bên cạnh họ không phải là một giỏ đồ, mà là hai xe đẩy đầy ắp.Tôi lách qua đám đông đi vào, liếc nhìn màn hình máy tính tiền. Con số đang nhảy múa khiến tôi hoa cả mắt:

    69.850.000 VNĐ. Gần 70 triệu đồng! Tôi nhìn xuống hai xe hàng. Nào là set quà rư//ợu ng//oại nhập khẩu, yến sào cao cấp, một bộ mỹ phẩm hàng hiệu mà Thúy từng ao ước, và cả một chiếc ghế mass//age mini.
    – Kìa, chị Linh đến rồi! – Thúy reo lên, không giấu được vẻ đắc thắng. Mẹ chồng tôi vẫy tay, giọng oang oang ra vẻ bề trên: – Gớm, làm gì mà lâu thế con. Đây, mẹ chọn toàn đồ thiết yếu cho gia đình cả thôi. Con đưa thẻ đây cho cô thu ngân quẹt đi. Cô thu ngân nhìn tôi ái ngại, còn dòng người xếp hàng phía sau bắt đầu xì xào vì phải chờ đợi lâu. Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên chỉnh lại mái tóc uốn xoăn, mặt vênh lên…

  • Chủ tịch sinh năm 1990 của Pramac Group qua đời

    Chủ tịch sinh năm 1990 của Pramac Group qua đời

    Thông tin từ gia đình cho biết doanh nhân Hà Quang Dũng (sinh năm 1990) – Chủ tịch HĐQT Pramac Group vừa từ trần.

    Hà Quang Dũng , Chủ tịch Pramac Group qua đời: Một doanh nhân trẻ tài năng ra đi - Ảnh 1.

    Doanh nhân Hà Quang Dũng – Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Pramac. Ảnh: FB: Hà Ánh Nhi.

    Trang cá nhân của Hà Ánh Nhi (em gái doanh nhân Hà Quang Dũng) xác nhận vị Chủ tịch HĐQT Pramac Group qua đời vào ngày 15/1/2026. Sự ra đi của Hà Quang Dũng khiến giới kinh doanh và cộng đồng doanh nhân trẻ thương tiếc.

    Anh Hà Anh Dũng sinh năm 1990, Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Pramac, là một doanh nhân trẻ nổi bật trong lĩnh vực vật liệu xây dựng, đặc biệt là sản xuất nhôm.

    Anh từng học tại Đại học Kinh tế Quốc dân (NEU), nằm trong top 10 người cao điểm nhất trong kỳ thi ĐH lần đó. Sau đó anh nhận học bổng Thạc sĩ tại trường ĐH Liverpool (Anh Quốc) và từng làm việc tại ngân hàng trước khi tham gia điều hành công ty gia đình.

    Theo Theleader, anh cũng là thế hệ F2 của Tập đoàn Nguyệt Ánh. Tuy nhiên, anh chưa vội vàng tiếp quản công việc kinh doanh đa ngành của gia đình ngay từ đầu. Thay vào đó, anh quyết định vay vốn để mua lại một nhà máy nhôm đã phá sản.

    Sau 5 năm, Pramac Group do doanh nhân Hà Quang Dũng sáng lập trở thành nhà cung cấp nhôm hàng đầu cho các đơn vị sản xuất trong và ngoài nước, hợp tác với những tên tuổi lớn như Heineken và Coca-Cola.

    Theo thông tin trên website, Công ty Cổ phần PRAMAC được thành lập từ năm 2018 tiền thân là Nhà máy Nhôm Tân Đông, hoạt động trong lĩnh vực công nghiệp sản xuất nhôm thỏi Ingot và phôi nhôm dài Billet. Công ty có diện tích nhà xưởng 20.000 m2, vốn đầu tư 20 triệu USD.

    Theo Báo Công thương, chiến lược của công ty là nâng công suất của nhà máy là: 60.000 tấn/năm, trong đó dự kiến xuất khẩu châu Á: 20.000 tấn, châu Âu: 20.000 tấn và cung cấp trong nước 20.000 tấn. Công ty cũng sở hữu dây chuyền đúc rót phôi nhôm tự động mỗi mẻ 25 tấn. Nhà máy có 4 lò nên công suất mỗi mẻ của nhà máy là 100 tấn.

  • Nokaen – cơn bão đầu tiên năm 2026 xuất hiện gần Biển Đông: Mạnh lên nhanh chóng, liệu có vào Việt Nam?

    Nokaen – cơn bão đầu tiên năm 2026 xuất hiện gần Biển Đông: Mạnh lên nhanh chóng, liệu có vào Việt Nam?

    Gió giật đã đạt mức 70 km/h.

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài Nokaen – cơn bão đầu tiên năm 2026 xuất hiện gần Biển Đông: Mạnh lên nhanh chóng, liệu có vào Việt Nam? Nội dung như sau:

    Chiều ngày 15/1, áp thấp nhiệt đới gần khơi Philippines đã chính thức mạnh lên thành bão, trở thành cơn bão đầu tiên của năm 2026 trên khu vực Tây Bắc Thái Bình Dương. Cơn bão có tên quốc tế là Nokaen (tên địa phương tại Philippines là Ada).

    Diễn biến mạnh lên của bão Nokaen

    Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia Việt Nam, vào lúc 13 giờ chiều nay (15/1), tâm bão Nokaen nằm ở khoảng 9.9 độ vĩ bắc và 128.9 độ kinh đông, thuộc vùng biển phía đông Philippines. Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm bão đạt cấp 8 (62–74 km/h), giật cấp 10.

    Diễn biến bão chiều 15/1 (Ảnh: Zoom Earth)

    Trước đó, cơ quan khí tượng Philippines (PAGASA) đã theo dõi sát sao hệ thống này dưới tên gọi Ada. Theo PAGASA, bão Ada (Nokaen) đã tăng tốc và mạnh dần lên khi tiến về phía Surigao City. Các báo cáo vào sáng cùng ngày cho thấy gió giật đã đạt mức 70 km/h và có xu hướng tiếp tục gia tăng khi bão di chuyển trên vùng biển ấm.

    Dự báo quỹ đạo: Khả năng vào Biển Đông cực thấp

    Trong 24 giờ tới, bão Nokaen được dự báo sẽ di chuyển theo hướng bắc tây bắc với vận tốc khoảng 15 km/h và tiếp tục mạnh thêm. Sau đó, bão chủ yếu di chuyển dọc theo vùng biển phía đông của Philippines theo hướng bắc.

    Một tin đáng mừng là bão Nokaen hầu như không có khả năng đi vào Biển Đông để ảnh hưởng trực tiếp đến đất liền Việt Nam. Nguyên nhân chính là do khu vực Biển Đông hiện đang bị chi phối bởi một khối không khí lạnh mạnh từ phương Bắc tràn xuống. Khối khí khô và lạnh này đóng vai trò như một “bức tường thành”, ngăn cản sự xâm nhập của các hệ thống nhiệt đới. Các chuyên gia nhận định bão sẽ suy yếu và tan ngay trên vùng biển phía đông Philippines.

    Dù không vào Biển Đông, nhưng do ảnh hưởng của không khí lạnh kết hợp với rìa xa của bão, vùng biển phía đông bắc khu vực bắc Biển Đông hiện có gió đông bắc mạnh cấp 5 – 6, giật cấp 7, biển động mạnh với sóng cao từ 2 – 3m.

    Tại Philippines, chính quyền các tỉnh Eastern Samar, Dinagat Islands và Surigao đã phát đi cảnh báo về mưa lớn và gió mạnh. Người dân tại các khu vực này được khuyến cáo ở trong nhà và theo dõi sát các bản tin thời tiết. Đối với các tàu thuyền hoạt động trên khu vực phía đông Philippines và vùng biển phía đông bắc Biển Đông, cần chú ý theo dõi diễn biến gió mạnh, sóng lớn để chủ động lộ trình di chuyển an toàn.

    Dự báo từ nay đến ngày 10/2, khu vực Biển Đông sẽ ít có khả năng đón thêm các cơn bão hay áp thấp nhiệt đới mới, phù hợp với quy luật khí hậu hàng năm.

    Theo báo Thanh niên có bài Bão Nokaen ảnh hưởng ra sao đến thời tiết Việt Nam? Nội dung như sau:

    Đó là nhận định của Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia về cơn bão Nokaen đang hoạt động tại vùng biển ngoài khơi Philippines, gần với Biển Đông.

    Bão Nokaen ảnh hưởng ra sao đến thời tiết Việt Nam?- Ảnh 1.

    Không khí lạnh sẽ đẩy bão Nokaen lệch hướng, không di chuyển vào Biển Đông

    Theo cập nhật từ các đài dự báo khí tượng quốc tế, đến sáng nay 16.1, tâm bão Nokaen đang nằm ở vùng biển phía Đông Philippines (cách thành phố Maasin khoảng 430 km). Vùng gần tâm bão, sức gió mạnh nhất đạt cấp 8, tương đương tốc độ gió 65 km/giờ, giật cấp 10.

    Trước đó, chiều 15.1, bão Nokaen di chuyển theo hướng bắc tây bắc, tốc độ khoảng 15 km/giờ. Nhưng đến sáng nay, bão bắt đầu đổi hướng di chuyển sang hướng bắc – tây bắc, tốc độ di chuyển chậm lại, khoảng 10 km/giờ.

    Chia sẻ với Thanh Niên, chuyên gia của Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết, yếu tố chi phối đến cơn bão Nokaen là không khí lạnh trên Biển Đông.

    Ngoài không khí lạnh đang hiện hữu trên Biển Đông, dự báo khoảng ngày 20 – 21.1 sẽ có thêm không khí lạnh từ phía nam tiếp tục dồn xuống, đẩy bão đi lệch hướng và gần như không có khả năng di chuyển vào Biển Đông để trở thành cơn bão số 1 năm 2026.

    Không khí lạnh tác động đẩy bão di chuyển chệch lên phía bắc, dọc theo vùng biển phía đông Philippines và gần như không có cơ hội đi vào Biển Đông, sẽ suy yếu, tan trên biển trong khoảng ngày 20 – 21.1.

    Bão Nokaen không ảnh hưởng thời tiết đất liền Việt Nam

    Cũng theo vị chuyên gia của Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, bão Nokaen gần như không ảnh hưởng, tác động đến thời tiết trên biển, cũng như trên đất liền Việt Nam. Trong những ngày tới, thời tiết nước ta chỉ chịu tác động của không khí lạnh với cường độ khá mạnh.

    Do ảnh hưởng của không khí lạnh, từ gần sáng và ngày 21.1, vùng biển bắc Biển Đông (bao gồm đặc khu Hoàng Sa) có gió đông bắc mạnh cấp 6 – 7, giật cấp 8 – 9, biển động mạnh.

    Dự báo từ đêm 22 – 23.1, vịnh Bắc bộ gió đông bắc mạnh dần lên cấp 6, giật cấp 7 – 8, biển động; từ ngày 23 – 25.1, vùng biển từ Quảng Trị – Cà Mau, giữa Biển Đông, vùng biển phía tây khu vực nam Biển Đông (bao gồm vùng biển phía tây quần đảo Trường Sa) gió đông bắc mạnh dần lên cấp 6 – 7, giật cấp 8 – 9, biển động mạnh.

    Do ảnh hưởng của không khí lạnh, từ ngày 21 – 25.1, vùng núi và trung du Bắc bộ trời rét đậm, có nơi rét hại với nhiệt độ thấp nhất từ 8 – 11 độ C; khu vực đồng bằng Bắc bộ từ 11 – 13 độ C.

    Trước dự báo không khí lạnh gây ra rét đậm, rét hại và gió mạnh trên biển trong những ngày tới, ngày 15.1, Ban Chỉ đạo phòng thủ dân sự quốc gia đã có văn bản đề nghị 32 tỉnh, thành phố chủ động ứng phó.

    Trong đó, các tỉnh, thành phố ven biển từ Quảng Ninh – An Giang phải giữ liên lạc, thông báo cho thuyền trưởng, chủ các phương tiện, tàu, thuyền đang hoạt động trên biển biết diễn biến gió mạnh trên biển để chủ động phòng tránh, có kế hoạch sản xuất phù hợp, đảm bảo an toàn về người và tài sản.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc, bực quá tôi mới bắt máy để nghe cho xong chuyện thì tái mặt khi em báo ‘mẹ mất rồi anh ạ’. Sáng hôm sau bắt chuyến sớm nhất bay về Hà Nội, vừa đặt chân đến nhà thì thấy cả họ đang nhốn nháo nhưng người nằm trong quan tài không phải mẹ tôi mà là…

     Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một lời nói dối nhỏ lại có thể dẫn đến một chuỗi sự kiện đầy ám ảnh như vậy. Hôm đó, tôi nói với vợ rằng mình phải đi công tác gấp ở Đà Nẵng. Thực ra, chẳng có công tác nào cả. Tôi chỉ muốn tận hưởng kỳ nghỉ bên cô bồ trẻ trung, quyến rũ mà tôi mới quen được vài tháng.

    Chúng tôi chọn một resort sang trọng. Đêm ấy, trong khi đang “tập thể dục” trong căn phòng ấm cúng với ánh nến lãng mạn, điện thoại tôi cứ reo inh ỏi. Là vợ. Cô ấy gọi liên tục, hết cuộc này đến cuộc khác.

    – **“Anh nghe máy đi! Lỡ có chuyện gì quan trọng thì sao?”** – cô bồ lên tiếng, vẻ khó chịu.

    Bực bội, tôi cầm điện thoại lên, định bụng quát vợ vài câu để chấm dứt chuyện này. Nhưng ngay khi tôi bật loa, giọng vợ vang lên, nghẹn ngào đến mức tôi sững sờ:

    – **“Mẹ mất rồi anh ạ…”**

    Tôi đờ người, tay chân bủn rủn. Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào ngực. Tất cả mọi hứng thú tan biến. Tôi vội tắt máy, chẳng còn tâm trí nào để giải thích hay nói thêm lời nào với cô bồ.

    Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến bay sớm nhất về Hà Nội. Suốt chuyến bay, lòng tôi ngổn ngang, vừa đau đớn vừa lo lắng. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ, người phụ nữ cả đời hy sinh vì gia đình. Tôi tự trách mình vì không có mặt bên mẹ vào giây phút cuối cùng.

    Khi về đến nhà, tôi thấy cảnh tượng cả họ hàng đang tề tựu đông đủ. Tiếng khóc lóc vang vọng khắp nơi. Tôi bước vào, tim như thắt lại khi nhìn về phía chiếc quan tài giữa nhà.

    Nhưng ngay khi nhìn vào bên trong, tôi chết lặng. Người nằm đó không phải mẹ tôi mà là bà nội.

    Tôi quay sang vợ, bối rối hỏi:

    – **“Em nói mẹ mất mà?”**

    Vợ tôi ngạc nhiên:

    – **“Em nói *mẹ* anh mất. Bà nội cũng là mẹ anh, chẳng lẽ không đúng?”**

    Tôi đứng sững. Một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là cảm giác tội lỗi tràn ngập. Bà nội là người tôi kính trọng nhất, người luôn yêu thương và mong tôi trở thành một người đàn ông tử tế. Thế mà vào giây phút bà rời xa thế gian, tôi lại đang ở bên cô bồ, lừa dối vợ, lừa dối gia đình.

    ***

    Tối đó, sau khi mọi nghi thức hoàn tất, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn di ảnh của bà. Lòng tôi trĩu nặng. Tôi biết rằng, có những lỗi lầm không thể sửa chữa, và những lựa chọn sai lầm sẽ luôn để lại vết sẹo không thể xóa nhòa.

    Liệu tôi còn xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của người vợ luôn hết lòng vì gia đình? Và liệu tôi có thể đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của bà nội trong những giấc mơ sau này?

  • Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín

    Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín

    Đêm ấy, trời mưa như trút nước. Tiếng mưa đập vào mái tôn rào rào, át đi tiếng thở khò khè, nặng nhọc của bố vợ tôi nằm trên giường bệnh. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ dường như càng thêm lạnh lẽo.

    Mười năm rồi. Đã mười năm kể từ ngày Huệ – vợ tôi qua đời vì tai nạn giao thông, để lại tôi gà trống nuôi hai đứa con thơ dại. Ngày ấy, bố vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Mẹ vợ mất sớm, ông chỉ có mình Huệ là con gái độc nhất. Khi Huệ đi, ông trở nên cô độc, lầm lũi trong căn nhà hương khói lạnh tanh. Thương ông, tôi bàn với các con, quyết định đón ông về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Một chàng rể, hai đứa cháu ngoại và một ông già ốm yếu nương tựa vào nhau mà sống qua ngày.

    Ba tháng nay, bệnh tình của ông trở nặng. Bác sĩ lắc đầu, bảo chuẩn bị tinh thần. Đêm nay, nhìn ông nằm thiop đi, tôi cứ ngỡ ông sẽ ra đi trong giấc ngủ.

    Bỗng nhiên, khoảng 2 giờ sáng, ông cựa mình, đôi mắt vốn lờ đờ đục ngầu bỗng sáng lên một cách kỳ lạ. Người ta gọi đó là “hồi quang phản chiếu”. Ông ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay gầy guộc, da bọc xương nắm chặt lấy tay tôi.

    – “Thắng… Thắng ơi…” – Giọng ông thều thào nhưng rõ ràng từng tiếng.

    – “Con đây bố, con đây.” – Tôi ghé sát tai vào miệng ông.

    Ông run rẩy lôi từ dưới gối ra một bọc vải kỹ lưỡng, dúi vào tay tôi.

    – “Cầm lấy… Giấu kỹ đi. Đừng nói cho ai biết, kể cả mấy bà cô bên họ nội. Đây là 500 triệu bố tích cóp cả đời, bán cả mảnh vườn dưới quê mà không ai hay…”

    Tôi bàng hoàng. 500 triệu là số tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc này. Tôi định từ chối thì ông đã trừng mắt, hơi thở gấp gáp:

    – “Cầm lấy! Mười năm qua… con thay bố, thay cái Huệ chăm sóc các cháu. Con vất vả quá rồi, bố biết hết nhưng bố không nói được. Tiền này… là để lo cho tương lai hai đứa nhỏ, và để con bớt khổ. Bố đi rồi… con phải sống tốt…”

    Nói xong, ông lả đi. Đôi mắt từ từ khép lại, nhưng khóe môi dường như nở một nụ cười mãn nguyện. Sáng hôm sau, bố vợ tôi qua đời.

    Đám tang diễn ra trong không khí u buồn và tang tóc. Vì ông không có con trai, tôi đứng ra lo liệu mọi việc như một người con ruột. Họ hàng, làng xóm đến viếng đông đủ. Tiếng kèn trống ai oán khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Tôi vừa lo tiếp khách, vừa canh cánh trong lòng bọc tiền 500 triệu đang cất kỹ trong tủ khóa. Đó không chỉ là tiền, đó là tấm lòng, là sự ghi nhận của bố dành cho thằng con rể này.

    Đến giờ di quan, trời bỗng dưng tối sầm lại, mây đen kéo đến ùn ùn dù đang là buổi trưa. Không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Các thầy cúng bắt đầu làm lễ, tiếng chiêng trống dồn dập. Mọi người đứng xung quanh quan tài để nhìn mặt ông lần cuối trước khi đóng nắp.

    Khi nắp quan tài vừa được các trai tráng khiêng lên chuẩn bị đậy lại, thì một chuyện động trời xảy ra.

    “Cạch… Cạch…”

    Âm thanh phát ra từ phía chiếc quan tài gỗ nặng trịch. Mọi người im bặt. Tiếng khóc hờ của mấy bà cô tắt ngấm.

    Rồi, chiếc quan tài rung lên bần bật.

    – “Ối giời ơi! Quan tài động đậy!” – Một người hét lên thất thanh.

    Cả đám đông nhốn nháo, lùi lại phía sau. Mấy người yếu bóng vía mặt cắt không còn giọt máu. Tôi đứng chết lặng, chân tay run lẩy bẩy. Chẳng lẽ bố chưa chết? Hay bố có điều gì oan khuất chưa siêu thoát? Hay là điềm gở báo hiệu tai ương ập xuống gia đình tôi?

    Chiếc khăn phủ trên quan tài trượt xuống một chút. Sự rung lắc càng lúc càng mạnh hơn, kèm theo những tiếng lục cục va đập vào thành gỗ nghe rợn người.

    – “Thắng! Mày xem thế nào chứ bố mày… bố mày…” – Một ông chú họ lắp bắp, đẩy tôi về phía trước.

    Nuốt nước bọt, tôi lấy hết can đảm bước lại gần. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi đặt tay lên nắp quan tài, định mở ra kiểm tra thì…

    “MEOOO…. GÀOOOO…”

    Một bóng đen to lớn lao vút từ… gầm quan tài ra ngoài, nhảy phốc lên bàn thờ, làm đổ cả bát hương.

    Cả đám đông hét lên, rồi thở phào nhẹ nhõm, có người bật cười vì sự căng thẳng tột độ vừa được giải tỏa. Đó là con Mướp – con mèo già mà bố vợ tôi nuôi từ ngày vợ tôi mất.

    Hóa ra, từ lúc ông mất, con Mướp cứ lẩn quẩn quanh giường không chịu đi. Khi khâm liệm xong, nhân lúc mọi người không để ý, nó đã chui tọt vào gầm kệ kê quan tài nằm cuộn tròn ở đó. Đến giờ di quan, tiếng trống kèn ầm ĩ cộng với việc người ta nhấc quan tài lên khiến nó hoảng sợ, vùng vẫy tìm đường thoát thân, húc đầu vào đáy hòm tạo nên cảnh tượng “quan tài động đậy” hãi hùng kia.

    Nhìn con Mướp co ro trên nóc tủ, đôi mắt nó ầng ậc nước nhìn di ảnh của ông, tôi bỗng bật khóc nức nở. Không phải vì sợ, mà vì thương. Con vật còn có tình nghĩa sâu nặng đến thế, huống chi là con người.

    Sau khi lo hậu sự cho bố xong xuôi, đêm ấy, tôi ngồi một mình trước bàn thờ ông và vợ. Mở bọc tiền 500 triệu ra, bên trong còn kẹp một tờ giấy viết tay nguệch ngoạc, nét chữ run rẩy của người già:

    “Thắng à, bố biết con là người tự trọng, chưa bao giờ than vãn một lời dù cảnh gà trống nuôi con vất vả. Mười năm nay, con coi bố như cha ruột, chăm bố từng miếng ăn giấc ngủ, còn hơn cả con đẻ. Bố không có gì cho con, chỉ có chút tiền này. Đừng từ chối, hãy cầm lấy để lo cho hai đứa cháu của bố ăn học nên người, và con… nếu có gặp người phụ nữ tốt, hãy đi bước nữa. Bố và cái Huệ ở trên cao sẽ luôn phù hộ cho ba bố con.”

    Đọc những dòng chữ ấy, nước mắt tôi rơi lã chã xuống tờ giấy bạc.

    Hóa ra, suốt những năm tháng tôi cõng ông đi viện, bón cho ông từng thìa cháo, ông đều ghi tạc trong lòng. Ông không nói ra những lời hoa mỹ, ông âm thầm quan sát và dành dụm tất cả những gì còn lại cho cha con tôi. Cái “quan tài động đậy” kia chỉ là một sự cố hy hữu, nhưng nó lại khiến tôi nhận ra tình cảm gia đình thiêng liêng đến nhường nào. Con mèo Mướp trung thành không nỡ rời xa chủ, và người cha già đến hơi thở cuối cùng vẫn lo nghĩ cho con rể và các cháu.

    Tôi thắp thêm nén nhang, nhìn lên di ảnh bố vợ và vợ đang mỉm cười.

    – “Bố yên tâm. Con sẽ nuôi dạy các cháu thành người. Con cảm ơn bố… Bố vợ của con.”

    Ngoài trời mưa đã tạnh. Ngày mai, trời sẽ lại sáng.

  • Con làm toán 8 + 8 : 4 = 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải

    Con làm toán 8 + 8 : 4 = 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải

    Người mẹ cũng thừa nhận mắc phải lỗi giống con trai.

    Nhiều học sinh và phụ huynh cho rằng với bộ môn toán học, đáp án là yếu tố quan trọng nhất khi giải một bài toán. Tuy nhiên thực tế điều này hoàn toàn không phải vậy, khi làm bài kiểm tra hoặc khi đi thi tuyệt đối cần phải lưu ý nhiều điều khi làm toán để không bị cô giáo gạch sai, trừ điểm mà bản thân vẫn không hiểu được vấn đề.

    Chị Lý mới đây đăng tải một chia sẻ của mình trên một nhóm hội các bà mẹ có con đang học tiểu học. Chị kể về trường hợp của con chị, hy vọng cũng là bài học để các bậc cha mẹ nhắc nhở con em mình cẩn thận hơn khi làm toán.

    Chị Lý cho hay, con trai chị có một bài kiểm tra toán mỗi tuần và hầu hết chị không lo lắm vì học lực của bé rất tốt và kỹ năng làm toán đề rất chuẩn chỉnh. Thế nhưng mới đây cậu bé đi học về với gương mặt ủ rũ, đưa ra cho mẹ một bài kiểm tra toán không được điểm tuyệt đối chỉ vì bị trừ điểm ở một phép tính. Chị Lý nhắc nhở con trai cần tính toán kĩ hơn để cho ra đáp án đúng, sẽ không bị trừ điểm.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 1

    Thế nhưng con trai lại đáp ngược lại “Con cho ra kết quả chính xác y như các bạn nhưng vẫn bị cô gạch sai. Con không hiểu tại sao”. Nghe con trai nói vậy, chị Lý mới cầm lấy bài kiểm tra để xem lỗi sai của con trai, chị cẩn thận làm lại ra giấy để xem kết quả như thế nào thì quả thực vẫn cho ra kết quả giống như cậu bé mà thôi. Chị Lý nghi ngờ có thể cô giáo đã nhầm lẫn, gạch nhầm bài của con trai nên an ủi cậu bé “Để mẹ đi hỏi cô giáo, mong cô chấm lại điểm cho con”.

    Vào ngày hôm sau khi đưa con trai đi học, bà mẹ đã cầm tờ kiểm tra để “kiện điểm”. Tuy nhiên những lời giải thích của cô giáo sau đó khiến bà mẹ phải tâm phục khẩu phục.

    Cô giáo cho biết kết quả của học sinh làm thì đúng nhưng cách làm của con lại chưa triệt để. Điều này cũng vô cùng quan trọng. Theo đó đề bài bài toán yêu cầu học sinh nhóm phép tính vào trong ngoạc rồi tính.

    Theo đó cách làm chính xác phải là:

    8 + 8 : 4

    = 8 + (8:4)

    = 8 + 2

    = 10

    Lỗi sai của cậu bé này là chưa thực hiện đúng yêu cầu đã tính. Mặc dù kết quả đều như nhau nhưng cách thực hiện thì sai.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 2

    Ảnh minh họa

    Hay một trường hợp của một cậu bé khác cũng mắc lỗi tương tự khi làm bài toán 58-(28-10). Cậu nhóc đã hoàn thành bài toán một cách tỉ mỉ và cho kết quả rằng 40. Thế nhưng thật bất ngờ cô giáo đã gạch sai đáp án này. Bà mẹ đã phải cẩn thận tính lại vẫn thấy đúng là kết quả trên nhưng không hiểu sao cô giáo lại gạch đi. Có thể cô giáo đã gạch nhầm chăng?

    Chính vì thế bà mẹ đưa bài toán này để hỏi lại cô giáo. Cô giáo đồng tình với phụ huynh rằng đáp án của con trai chị quả thực không sai. Tuy nhiên cách làm của bé lại hoàn toàn sai. Theo đó đề bài của bài toán là “yêu cầu bé bỏ dấu ngoặc và thực hiện đổi dấu, sau đó mới tính toán”. Thế nhưng em học sinh lại không bỏ dấu ngoặc mà vẫn tính toán như thường.

    Thật trùng hợp là dù làm theo cách nào thì kết quả của bài toán vẫn là 40 nhưng không phải phép tính nào cũng may mắn như thế. Cô giáo nói rằng “Tuy đáp án của con không sai nhưng cách con giải quyết vấn đề không đúng với yêu cầu của bài toán. Do đó cô cũng không thể chấm điểm cho con được”. Với lời giải thích của cô giáo, người mẹ cũng đồng tình và nhận thấy rằng không những con trai bất cẩn mà bản thân chị cũng bất cẩn.

    Từ những câu chuyện trên đây có thể thấy toán tiểu học đơn giản nhưng cũng có những chiêu thức để phân loại học sinh, giúp các em phát triển nhiều kĩ năng tính toán, suy tư lo gic, đọc hiểu… Chính vì thế các bậc cha mẹ cũng cần nhắc nhở con em mình kĩ khi làm toán để không mất điểm oan:

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 4

    Đọc câu hỏi là bước đầu tiên để trau dồi thói quen xem xét câu hỏi nghiêm túc

    Việc rèn luyện cho học sinh thói quen xem lại câu hỏi là một nhiệm vụ lâu dài, đòi hỏi sự chung sức của phụ huynh và thầy cô. Trong quá trình dạy và học, phụ huynh có thể dùng ngón tay để đọc câu hỏi cùng con, nói chậm để đảm bảo con hiểu rõ câu hỏi, nếu con chưa hiểu thì đọc lại 2-3 lần.

    Ưu điểm: thu hút sự chú ý, đồng thời củng cố khả năng đọc văn bản của trẻ. Học sinh tiểu học có khả năng nhận biết và ghi nhớ rất tốt. Nếu cha mẹ thường xuyên học và đọc cùng con cũng có thể giúp con mở rộng đa dạng nhiều kiến thức khác nhau.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 5

    Rèn luyện thói quen đọc hiểu

    Ưu điểm của việc này là có thể nâng cao hơn nữa sự hiểu biết và ấn tượng của trẻ về nhiều đề tài khác nhau. Vì hành động và suy nghĩ có mối liên hệ chặt chẽ nên việc đọc tốt chủ đề tương đương với đọc truyện. Vậy nếu gấp đôi sợi dây dài 10cm thì mỗi đoạn dài bao nhiêu cm? Lúc này, bạn nên để trẻ tự làm, tự mình vạch ra độ dài của từng nửa gấp khúc, khi trẻ hiểu rõ ràng thì bố mẹ nên khen ngợi động viên trẻ.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 6

    Đánh dấu các điểm chính và phụ trong khi đọc

    Các câu hỏi ứng dụng Toán học thường có nhiều nội dung và cung cấp nhiều thông tin. Do đó, các em bắt buộc phải rút ra các điểm chính khi làm bài. Đồng thời, lọc ra những thông tin quan trọng, điều này giúp các em nắm bắt chính xác yêu cầu của câu hỏi cũng như hướng giải quyết.

    Việc trau dồi những thói quen này không phải “ngày một ngày hai”, mà cần phải được trau dồi trong một thời gian dài. Vì vậy, hãy đồng hành và khuyến khích con bạn nhiều hơn để chúng có được những thói quen tốt, có lợi cho việc cải thiện khả năng tiếp nhận thông tin cũng như chất lượng tổng thể của trẻ.

  • Giá vàng hôm nay 16/1

    Giá vàng hôm nay 16/1

    Giá vàng hôm nay biến động khó lường trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị ở một số nơi trên thế giới tạm thời hạ nhiệt.

    Theo báo Người Lao động đăng tải bài viết với tiêu đề: “Giá vàng hôm nay 16-1: Sụt giảm rồi bất ngờ tăng mạnh”, nội dung chính như sau:

    Giá vàng hôm nay 16-1: Sụt giảm rồi bất ngờ tăng mạnh - Ảnh 1.

    Giá vàng hôm nay biến động mạnh

    Đêm qua (theo giờ Việt Nam), giá vàng thế giới có lúc lao dốc xuống dưới ngưỡng 4.600 USD/ounce, thậm chí chạm mức thấp khoảng 4.585 USD/ounce, do đồng USD phục hồi và chứng khoán toàn cầu tăng điểm mạnh. Dòng tiền chảy mạnh vào cổ phiếu khiến vàng tạm thời mất sức hút, trong bối cảnh lo ngại rủi ro giảm nhẹ.

    Cụ thể, thông tin Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố không có kế hoạch sa thải Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) Jerome Powell – dù đang có cuộc điều tra liên quan đến lời khai của ông về dự án cải tạo trụ sở FED – đã giúp xoa dịu phần nào lo ngại về sự can thiệp chính trị vào chính sách tiền tệ.

    Đồng thời, ông Donald Trump cũng cho biết không hành động quân sự ngay đối với Iran giữa lúc bất ổn dân sự (các cuộc biểu tình lớn) đang diễn ra tại quốc gia này.

    Tuy nhiên, khi chạm vùng giá thấp, lực mua bắt đáy từ các nhà đầu cơ giá lên xuất hiện mạnh mẽ. Họ nhanh chóng đẩy giá vàng bật tăng trở lại.

    Đến khoảng 6 giờ sáng 16-1 (giờ Việt Nam), giá vàng thế giới đã phục hồi lên mức khoảng 4.615 USD/ounce, tăng khoảng 30 USD so với mức đáy đêm qua.

    Giá vàng hôm nay 16-1: Sụt giảm rồi bất ngờ tăng mạnh - Ảnh 2.

     

  • Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

    Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

    Suốt bốn năm sống rể trong nhà tôi, Khải chưa từng cãi lại ai dù chỉ nửa câu. Lương anh chỉ hơn 7 triệu—một thợ cơ khí hàn xì trong xưởng nhỏ cuối phố. Mẹ tôi thì mỗi ngày một câu chì chiết:

    “Đàn ông mà không lo nổi cái nhà trọ. Con gái tôi đúng là lấy nhầm người.”

    Khải chỉ cười hiền, lặng lẽ gom bát đũa đi rửa. Tôi biết anh buồn. Nhưng vì anh luôn chịu đựng, luôn nhún nhường, nên nhiều lúc… tôi quên mất rằng anh cũng có lòng tự trọng.

    Ngày anh biến mất

    Sáng hôm đó, như mọi ngày, Khải khoác chiếc áo bảo hộ sờn cũ, dúi vào tay tôi tờ 200 nghìn:

    “Em mua đồ ăn ngon chút. Hôm nay anh tăng ca, không về ăn trưa.”

    Tôi gạt ra:

    “Anh giữ mà ăn sáng. Lương tháng có bao nhiêu.”

    Anh mỉm cười. Đó là nụ cười cuối cùng tôi nhìn thấy ở anh.

    Chiều tối, Khải không về. Điện thoại báo thuê bao. Tôi chạy ra xưởng, người quản lý nghe xong chỉ thở dài:

    “Cậu ấy nghỉ rồi.”

    Tôi đứng chết lặng.

    “Từ… khi nào ạ?”

    “Sáng nay. Cậu ấy gửi thẻ, dọn đồ… rồi bảo tháng này khỏi trả lương. Nói là… gửi lại cho vợ.”

    Câu đó như tát vào mặt tôi. Một người đàn ông kiếm được bao nhiêu đâu, vậy mà vẫn muốn để lại thứ cuối cùng cho tôi—người vợ chưa từng đứng về phía anh.

    Tôi nhớ lại ngày tôi nói trước mặt mẹ:

    “Anh ấy cố cũng vậy thôi, lương bèo bọt.”

    Khi đó, anh chỉ cúi đầu. Nhưng tôi thấy rõ bàn tay anh siết đến trắng bệch.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình tệ đến mức khó thở.

    Những manh mối rời rạc

    Trở về nhà, tôi chưa kịp mở miệng, mẹ đã nói ngay:

    “Nó bỏ đi càng tốt. Bớt được gánh nợ.”

    Lời mẹ như nhát dao xoáy vào tim.

    Phòng anh trống trơn. Tủ quần áo sạch bóng. Chỉ có mẩu giấy:

    “Lan đừng tìm anh.”

    Tôi sụp xuống. Đó không phải câu giận hờn. Đó là câu của một người đã đau đến chịu không nổi nữa.

    Tôi lao đi tìm anh. Bạn anh bảo:

    “Hôm trước nó gọi hỏi chỗ xin việc ở Bình Dương. Nơi đó lương mười mấy triệu, cần tay nghề cao.”

    Tôi sững người. Tôi từng nghĩ Khải bằng lòng với mức lương thấp. Nhưng hóa ra… là tôi chưa từng hỏi anh muốn gì.

    Một chị bán cơm kể:

    “Hôm đó nó hỏi tôi chỗ thuê phòng. Mắt đỏ hoe mà vẫn cười. Nó bảo: ‘Ai rồi cũng có lúc phải bắt đầu lại.’”

    Câu nói như bóp nghẹt ngực tôi.

    Sự thật bị che giấu

    Vài hôm sau, chú bảo vệ ở xưởng gọi:

    “Tôi tìm thấy đồ cũ của Khải.”

    Trong một túi nilon: một cuốn sổ, vài tờ giấy, hai phong bì lương chưa mở.

    Tôi mở sổ.

    “Lớp hàn chuyên sâu – ca 18h–21h.”

    Tôi choáng váng.

    Suốt hai năm qua, tôi từng trách anh về trễ, anh luôn nói “kẹt xe”. Nhưng sự thật anh đi học. Một mình. Không ai biết. Không ai ủng hộ.

    Giữa những trang giấy là bài thi điểm cao, cuối cùng là chứng nhận thợ hàn bậc cao, được cấp hai tháng trước.

    Tại sao anh không nói?

    Rồi tôi nhìn thấy phong bì thư chưa gửi:

    **“Anh không rời đi vì hết thương em.

    Anh rời đi vì sợ chính mình làm em thấy xấu hổ.

    Anh đã cố, nhưng mỗi lần cố lại khiến gia đình em khó chịu.

    Mong em sau này đừng buồn vì anh nữa.”**

    Tôi ôm lá thư mà tay run bần bật.

    Bao lâu nay, tôi nhìn anh bằng đôi mắt định kiến. Bằng lời cạnh khóe của mẹ. Bằng suy nghĩ rằng đàn ông kiếm ít thì vô dụng.

    Và tôi đã sai.

    Hành trình cuối cùng

    Tôi đến trung tâm đào tạo nơi anh học. Một người thầy nhận ra anh ngay:

    “Khải học giỏi lắm. Cậu ấy nói muốn xin vào công ty lớn để dành tiền đưa mẹ vào chăm. Mẹ cậu ấy bệnh tim.”

    Tôi chết lặng.

    Anh chưa từng nói cho tôi một câu. Có lẽ anh sợ tôi và mẹ tôi không thích.

    Thầy bảo:

    “Hình như cậu ấy sang Đồng Nai phỏng vấn. Cô thử Khu công nghiệp Long Bình.”

    Tối đó, tôi bắt xe đi ngay. Tôi chạy qua từng dãy trọ, hỏi từng người. Không ai biết. Đến khi gần tuyệt vọng, một chú bảo vệ nói:

    “Hôm qua có anh công nhân mới. Trọ dãy C, phòng 10.”

    Tôi chạy như người mất hồn.

    Đứng trước cánh cửa cũ kỹ, tay tôi run đến mức không thể gõ. Cuối cùng, tôi thì thầm:

    “Khải… anh có trong đó không?”

    Một lúc lâu sau, cửa mở.

    Anh đứng đó—ốm hơn, đen hơn, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng.

    Tôi bật khóc.

    Anh hỏi khẽ:

    “Sao em tìm đến đây?”

    Tôi nghẹn ngào:

    “Vì em đã sai. Và em không muốn mất anh.”

    Khải im lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ đóng cửa lại.

    Rồi anh hỏi một câu khiến tôi rơi nước mắt lần nữa:

    “Lần này… em có chắc sẽ đứng về phía anh không, Lan?”

    Tôi nắm tay anh, lần đầu tiên trong đời không run sợ trước mẹ, trước ai nữa.

    “Có. Em chắc.”

    Đêm ấy

    Chúng tôi ngồi trên bậc thềm phòng trọ nhỏ, trời tối mịt, gió lạnh thổi qua.

    Không trách móc. Không cãi vã. Chỉ hai con người từng tổn thương nhau, đang cố gắng học cách nói sự thật.

    Khải nói anh không hề giận tôi. Anh chỉ sợ mình kéo tôi xuống, sợ mẹ tôi xem thường tôi vì đã lấy anh.

    Tôi nghẹn ngào xin lỗi. Lần đầu tiên trong bốn năm, tôi hiểu anh thực sự muốn gì.

    Tương lai có thể không dễ dàng. Có thể vẫn còn đầy vết nứt. Nhưng ít nhất lúc đó, tôi đã nhìn rõ điều mà mình từng bỏ quên:

    Một người đàn ông im lặng không phải là người yếu đuối.

    Một người chồng ít nói không phải là người không cố gắng.

    Và một gia đình chỉ tồn tại khi cả hai cùng đứng về phía nhau.

    Lời nhắc gửi đến những người đã, đang và sẽ yêu

    • Hôn nhân không phải là nơi một người gồng, còn người kia đứng nhìn.

    • Không phải chiến trường giữa “nhà vợ” và “nhà chồng”.

    • Nghèo không đáng sợ. Mất nhau trong im lặng mới đáng sợ.

    • Đừng để lời chì chiết của người ngoài phá vỡ lòng tin của hai người.

    • Và nếu bên cạnh bạn có một người âm thầm cố gắng, dù chậm, dù không hoàn hảo…

    Hãy trân trọng họ.

    Vì đôi khi, chỉ một lời động viên thôi cũng đủ giữ lại người đã gần như muốn rời đi khỏi cuộc đời bạn.

  • B:ệnh viện Bạch Mai phát cảnh b:á:o về 1 căn bệnh ng:u:y hiể:m, lây lan nhanh, tỷ lệ tuvong cao

    B:ệnh viện Bạch Mai phát cảnh b:á:o về 1 căn bệnh ng:u:y hiể:m, lây lan nhanh, tỷ lệ tuvong cao

    Toàn bộ người tiếp xúc được cảnh báo uống thuốc dự phòng

    Theo thông tin từ Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai, bệnh nhân được chuyển lên từ tuyến dưới trong tình trạng hôn mê sâu, suy hô hấp phải đặt nội khí quản, sốt cao liên tục, kèm xuất huyết tiêu hóa và ban xuất huyết hoại tử trên da.

    Trước đó, ngày 8/1, người bệnh xuất hiện triệu chứng mệt mỏi, ớn lạnh và tự truyền dịch tại nhà nhưng không thuyên giảm. Đến ngày 10/1, sốt tăng cao, xuất hiện ban xuất huyết vùng cổ – ngực, mệt nhiều dù không đau đầu, gia đình mới đưa bệnh nhân nhập viện.

    Người bệnh có tiền sử viêm gan B mạn tính đang điều trị, viêm loét và polyp dạ dày, cùng bệnh gout mới được phát hiện.

    Ngay khi nghi ngờ viêm màng não do não mô cầu, các bác sĩ đã khẩn trương cách ly bệnh nhân, tiến hành xét nghiệm máu, dịch ngoáy họng, chọc dịch não tủy để chẩn đoán xác định, đồng thời sử dụng kháng sinh đặc hiệu. Kết quả soi vi khuẩn cho hình ảnh điển hình và xét nghiệm PCR dương tính với Neisseria meningitidis – vi khuẩn não mô cầu.

     - Ảnh 1.

    Bệnh nhân viêm não mô cầu đang điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai.

    Toàn bộ những người tiếp xúc gần, bao gồm người nhà và nhân viên y tế, đã được cảnh báo và uống thuốc dự phòng. Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai cũng thông báo ca bệnh tới các cơ quan chức năng theo quy định tại Thông tư 54/2015/TT-BYT của Bộ Y tế.

    Căn bệnh lây nhanh, tủ vong cao

    PGS.TS Đỗ Duy Cường – Viện trưởng Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai cho biết, viêm màng não do não mô cầu là bệnh truyền nhiễm nguy hiểm do vi khuẩn Neisseria meningitidis gây ra. Vi khuẩn thường cư trú ở hầu họng, lây lan qua đường giọt bắn và dễ bùng phát tại các khu vực đông người như doanh trại quân đội, ký túc xá, trường học, khu tập thể.

    Đối tượng mắc bệnh chủ yếu là người trẻ tuổi, đặc biệt những người chưa có miễn dịch hoặc chưa được tiêm phòng. Tỷ lệ người mang vi khuẩn nhưng không có triệu chứng có thể dao động từ 5–20%, cao nhất ở nhóm thanh thiếu niên. Đây chính là “ổ chứa” âm thầm nhưng nguy hiểm, có khả năng phát tán mầm bệnh trong cộng đồng, nhất là khi liên quan tới các hành vi nguy cơ như hút thuốc lá, hôn, tụ tập đông người, đi bar, pub…

    Bệnh thường diễn biến rất nhanh, có thể gây viêm màng não, nhiễm trùng huyết, nặng hơn là suy đa tạng và tử vong chỉ trong vòng 24 giờ nếu không được điều trị kịp thời. Ngay cả khi qua khỏi, người bệnh vẫn có nguy cơ phải đối mặt với nhiều di chứng nặng nề như điếc, co giật hoặc tổn thương thần kinh vĩnh viễn, PGS Cường cảnh báo.

    Vi khuẩn não mô cầu có nhiều nhóm huyết thanh, trong đó các nhóm B, A, C, Y và W là nguyên nhân gây bệnh phổ biến tại Việt Nam cũng như trên thế giới. Hiện nay, tiêm vắc xin được xem là biện pháp duy nhất và hiệu quả nhất để chủ động phòng bệnh.

    Trong bối cảnh hiện nay, khi các hoạt động lễ hội, sự kiện, hội họp đông người diễn ra nhiều, người dân càng cần nâng cao cảnh giác với nguy cơ dịch bệnh. PGS.TS Cường khuyến cáo trẻ em và thanh thiếu niên cần tiêm đầy đủ và kết hợp các loại vắc xin theo đúng phác đồ để tạo lớp bảo vệ toàn diện trước các chủng vi khuẩn đang lưu hành. Khi xuất hiện các dấu hiệu nghi ngờ như sốt cao, mệt mỏi, lơ mơ, phản ứng chậm, ban xuất huyết dưới da, cần đến ngay cơ sở y tế để được chẩn đoán và điều trị kịp thời. Đồng thời, việc khoanh vùng ca bệnh, theo dõi và dự phòng cho những người tiếp xúc gần là hết sức cần thiết.