ĐỂ LẠI CHO CÔ VỢ “ĂN BÁM” 100.000 ĐỒNG, CHỒNG GIẢ VỜ ĐI CÔNG TÁC SUỐT 5 NGÀY… 

Viết bởi

trong

 

ĐỂ LẠI CHO CÔ VỢ “ĂN BÁM” 100.000 ĐỒNG, CHỒNG GIẢ VỜ ĐI CÔNG TÁC SUỐT 5 NGÀY…


PHẦN 1: ĐỂ LẠI CHO CÔ VỢ “ĂN BÁM” 100.000 ĐỒNG, CHỒNG GIẢ VỜ ĐI CÔNG TÁC SUỐT 5 NGÀY…

arrow_forward_ios

Read more

“Đây.”

Nam rút từ ví ra đúng một tờ tiền một trăm nghìn đồng, đặt mạnh xuống bàn ăn.

Tờ tiền mỏng manh phát ra tiếng “phạch” giữa căn bếp im lặng.

Anh khoanh tay nhìn vợ bằng ánh mắt đầy mỉa mai.

“Năm ngày anh đi công tác.”

“Chừng này đủ rồi.”

Lan đang múc cháo cho mẹ chồng thì khựng tay.

Cô ngẩng lên, tưởng mình nghe nhầm.

“Một… một trăm nghìn?”

Nam cười nhạt.

“Ít à?”

“Em ở nhà có kiếm ra tiền đâu.”

“Chỉ quanh quẩn cơm nước, đưa con đi học, chăm mẹ.”

“Một trăm nghìn còn tiêu không đủ thì chỉ có nước em quá hoang phí.”

Lan mím môi.

Cô nhìn sang cậu con trai tám tuổi đang cúi đầu ăn cơm, rồi lại nhìn mẹ chồng đang ho sù sụ.

Cô định nói.

Nhưng rồi lại thôi.

Nam tiếp tục cài khóa vali.

Anh cố tình nói lớn.

“Anh muốn xem nếu không có tiền của anh thì em sống kiểu gì.”

“Đừng gọi điện xin thêm.”

“Anh bận họp.”

Thực ra…

Chẳng có chuyến công tác nào cả.

Nam chỉ thuê một phòng nghỉ ở thị trấn bên cạnh.

Ban ngày đi làm như bình thường.

Tối ngủ ở khách sạn.

Anh muốn “thử” người vợ mà mình luôn cho là chỉ biết ăn bám.

Trong suy nghĩ của Nam, đàn ông mới là người làm ra tiền.

Còn Lan chỉ là người tiêu tiền.

Ba năm nay, mỗi lần bạn bè tụ tập, Nam đều tự hào nói:

“Vợ tao sướng lắm.”

“Ở nhà chẳng phải làm gì.”

“Ăn tiền chồng.”

Mỗi lần như vậy, mọi người đều cười.

Còn Lan…

Chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho mẹ chồng.

Không một lời thanh minh.

Cánh cửa vừa khép lại.

Con trai nhìn mẹ.

“Mẹ ơi…”

“Một trăm nghìn thật hả mẹ?”

Lan cười gượng.

“Ừ.”

“Ba thử mẹ thôi.”

Thằng bé cúi đầu.

“Năm ngày mình ăn gì?”

Lan xoa đầu con.

“Đừng lo.”

“Mẹ có cách.”

Nhưng thật ra…

Trong ví cô chỉ còn đúng ba mươi lăm nghìn.

Tiền điện chưa đóng.

Tiền thuốc huyết áp của mẹ chồng còn thiếu ba trăm nghìn.

Ngày mai con phải nộp tiền học thêm.

Trong hũ gạo…

Chỉ còn chưa đầy một cân.

Lan ngồi thẫn thờ rất lâu.

Rồi cô mở ngăn kéo.

Lấy một cuốn sổ nhỏ.

Đó là cuốn sổ cô ghi chi tiêu suốt bảy năm làm vợ.

Ở trang mới, cô cẩn thận viết:

Ngày thứ nhất.

Tiền còn lại:

135.000 đồng.

Buổi chiều.

Lan ra chợ.

Cô đi hết ba vòng mới dám mua nửa cân gạo.

13.000 đồng.

Rồi mua hai quả trứng.

8.000 đồng.

Đứng trước quầy thịt.

Con trai nhìn miếng thịt ba chỉ.

“Mẹ…”

“Hôm nay mình không mua hả?”

Lan mỉm cười.

“Hôm khác nhé.”

“Ở nhà còn cá khô.”

Đứa bé ngoan ngoãn gật đầu.

Không mè nheo.

Đi được vài bước, Lan quay lưng lén lau nước mắt.

Con cô vốn rất thích thịt.

Nhưng từ ngày nghỉ việc ở nhà chăm mẹ chồng bị tai biến, bữa cơm có thịt ngày càng ít.

Tối hôm ấy.

Mẹ chồng uống viên thuốc cuối cùng.

Bà nhìn lọ thuốc trống rỗng.

“Mai mẹ khỏi uống cũng được.”

Lan lắc đầu.

“Không được đâu mẹ.”

“Con sẽ mua.”

Bà cụ thở dài.

“Con khổ quá.”

Lan cười.

“Không sao.”

Sáng ngày thứ hai.

Biến cố xảy ra.

Con trai sốt gần ba mươi chín độ.

Lan vội vàng bế con tới trạm y tế.

Tiền thuốc hết hai mươi bảy nghìn.

Cô nhìn số tiền còn lại trong ví.

Chỉ còn vài chục nghìn.

Ra khỏi trạm xá.

Điện thoại lại reo.

Hiệu thuốc gọi.

“Cô ơi, tiền thuốc của mẹ cô nợ hôm trước…”

Lan nhỏ giọng.

“Chiều em mang qua.”

Nhưng cô biết.

Mình chẳng còn gì để mang.

Về đến nhà.

Lan mở tủ quần áo.

Cô lấy chiếc váy màu xanh.

Đó là chiếc váy Nam mua đúng một lần vào ngày kỷ niệm cưới.

Suốt hai năm cô chưa mặc.

Không phải vì không thích.

Mà vì sợ hỏng.

Cô đem đến cửa hàng đồ cũ.

Chủ tiệm nhìn một lúc.

“Một trăm tám mươi nghìn.”

Lan gật đầu ngay.

Không mặc cả.

Cầm tiền xong, việc đầu tiên cô làm là chạy tới hiệu thuốc trả nợ.

Rồi mua thuốc mới cho mẹ.

Số còn lại…

Cô mua sữa cho con.

Chiều tối.

Điện thoại bất ngờ rung.

Là Nam.

Anh cố tình gọi video.

Muốn xem vợ xoay xở ra sao.

“Mọi thứ ổn chứ?”

Lan cười.

“Ổn.”

“Hết tiền chưa?”

“Chưa.”

Nam nhếch mép.

Anh nghĩ:

“Đúng là trước giờ mình đưa nhiều quá.”

“Giờ một trăm nghìn vẫn sống tốt.”

Anh không hề biết…

Phía sau màn hình, chiếc váy kỷ niệm cưới đã không còn.

Ngày thứ ba.

Lan thức dậy lúc bốn giờ sáng.

Cô sang nhà hàng xóm xin ít vải vụn.

Rồi ngồi may những chiếc khăn lau bếp.

Mỗi chiếc chỉ lời hai nghìn đồng.

Đến tám giờ sáng.

Cô mang ra chợ bán.

Được ba mươi sáu nghìn.

Vừa về tới nhà.

Mẹ chồng bất ngờ tụt huyết áp.

Lan hốt hoảng gọi xe ôm đưa bà đến bệnh viện.

Bác sĩ nhìn hồ sơ.

“Đến kỳ tái khám rồi.”

“Cần làm xét nghiệm.”

Chi phí hơn hai triệu.

Lan chết lặng.

Cô xin bác sĩ:

“Cho tôi nợ được không?”

Bác sĩ ái ngại.

“Bệnh viện không có quy định đó.”

Lan ngồi ngoài hành lang.

Hai bàn tay run lên.

Bà cụ nắm lấy tay con dâu.

“Đừng chữa cho mẹ.”

“Để tiền nuôi cháu.”

Lan cắn chặt môi.

“Không được.”

“Mẹ phải khỏe.”

Chiều hôm ấy.

Lan trở về nhà.

Cô mở chiếc hộp gỗ nhỏ.

Trong đó chỉ còn đôi nhẫn cưới.

Cô cầm chiếc nhẫn của mình lên.

Đó là thứ cuối cùng cô muốn bán.

Ngày cưới, Nam từng nắm tay cô nói:

“Dù nghèo hay giàu, anh cũng sẽ không để em phải khổ.”

Câu nói ấy giờ giống như một lời châm biếm.

Lan lặng lẽ tháo nhẫn.

Mang đến tiệm cầm đồ.

Người chủ nhìn chiếc nhẫn.

“Ba triệu.”

Lan gật đầu.

Không mặc cả.

Ký giấy xong.

Cô đứng rất lâu ngoài cửa.

Ngón áp út bỗng trống rỗng.

Nước mắt rơi lúc nào không hay.

Ba triệu ấy.

Cô đóng toàn bộ tiền viện phí cho mẹ chồng.

Trả tiền học thêm của con.

Đóng tiền điện.

Mua thêm ít gạo và rau.

Đi ngang cửa hàng quần áo trẻ em.

Con trai đứng nhìn đôi giày mới.

“Mẹ…”

“Đẹp quá.”

Lan hỏi giá.

Ba trăm năm mươi nghìn.

Cô mỉm cười kéo con đi.

“Hôm khác nhé.”

Đứa bé chỉ gật đầu.

“Mẹ đừng buồn.”

“Con đi giày cũ cũng được.”

Lan quay mặt đi.

Cô sợ con nhìn thấy nước mắt mình.

Ngày thứ tư.

Tiền lại gần cạn.

Lan xin vào rửa bát thuê ở quán cơm gần chợ.

Bốn tiếng đồng hồ.

Đôi tay cô đỏ rát vì nước nóng.

Đổi lại.

Cô được một trăm hai mươi nghìn.

Chủ quán thương tình.

Cho thêm hộp cơm thừa mang về.

Tối đó.

Ba bà cháu ăn ngon lành.

Mẹ chồng nghẹn ngào.

“Con dâu…”

“Mẹ có lỗi với con.”

Lan cười.

“Mẹ nói gì vậy?”

“Nếu ngày trước con không nghỉ việc chăm mẹ, giờ đâu phải khổ thế này.”

Lan lắc đầu.

“Con chưa từng hối hận.”

Bà cụ quay mặt đi khóc.

Chính con trai bà…

Lại chưa từng hiểu những hy sinh ấy.

Ngày thứ năm.

Lan nhận thêm việc giao hàng buổi tối.

Cô đạp chiếc xe cũ chạy khắp thành phố.

Mười giờ đêm mới về.

Con trai đã ngủ gục trên bàn học.

Mẹ chồng vẫn ngồi chờ.

Bà đưa cho Lan một chiếc khăn.

“Lau mồ hôi đi con.”

Lan cười.

“Mẹ ngủ sớm đi.”

Bà nhìn đôi bàn tay con dâu đầy vết phồng rộp mà không cầm được nước mắt.

Đêm ấy.

Sau khi mọi người ngủ.

Lan lấy cuốn sổ chi tiêu ra.

Cô ghi từng khoản thật cẩn thận.

Cuối trang, cô viết thêm một dòng.

“Đã qua năm ngày.”

“Gia đình vẫn bình an.”

“Chỉ mong anh ấy đi làm thuận lợi.”

Viết xong.

Lan khép sổ.

Cô không biết rằng…

Sáng hôm sau, người chồng vừa “đi công tác” trở về sẽ mở cuốn sổ ấy.

Và chính những dòng chữ giản dị kia sẽ khiến anh phải trả giá bằng cả cuộc hôn nhân của mình.

PHẦN 2: TRỞ VỀ SAU 5 NGÀY, ANH MỚI BIẾT 100.000 ĐỒNG KHÔNG THỂ MUA ĐƯỢC SỰ HY SINH CỦA MỘT NGƯỜI VỢ

Chiếc xe của Nam vừa dừng trước cổng, anh đã mỉm cười đầy đắc ý.

Suốt năm ngày qua, anh cố tình tắt định vị, chỉ nhắn vài tin ngắn ngủi để vợ nghĩ mình đang đi công tác.

Trước khi đi, anh chỉ để lại đúng một tờ một trăm nghìn đồng trên bàn ăn rồi lạnh lùng nói:

“Em ở nhà có ăn có ở, chỉ tiêu linh tinh nên mới hết tiền. Một trăm nghìn đủ cho năm ngày nếu biết tiết kiệm.”

Lan chỉ im lặng.

Không cãi.

Không xin thêm.

Cũng không giải thích.

Chính sự im lặng ấy khiến Nam càng tin rằng mình đúng.

Anh muốn chứng minh với vợ rằng cô chỉ là một người phụ nữ quen dựa dẫm, không biết kiếm tiền, không biết quản lý chi tiêu.

Nhưng ngay khi mở cửa bước vào nhà, nụ cười trên môi anh vụt tắt.

Căn nhà sạch sẽ đến mức không một hạt bụi.

Quần áo được gấp ngay ngắn.

Bữa cơm nóng vẫn còn trên bàn, được úp lồng cẩn thận.

Con trai đang ngồi học bài.

Còn mẹ anh nằm trên giường ngủ say sau khi vừa uống thuốc.

Tất cả đều bình yên.

Nhưng điều khiến Nam khó hiểu là…

Lan không có ở nhà.

“Mẹ, Lan đâu rồi?”

Bà cụ chậm rãi ngồi dậy.

“Con bé đi làm rồi.”

Nam khựng lại.

“Đi làm?”

“Ừ.”

“Làm gì?”

Bà cụ cúi đầu.

“Nó không cho mẹ nói.”

Lòng Nam bắt đầu dấy lên cảm giác bất an.

Đúng lúc ấy, cậu con trai tám tuổi chạy lại.

“Ba!”

“Ba về rồi.”

Nam xoa đầu con.

“Mẹ đâu?”

“Mẹ nói chiều mới về.”

“Thế mấy hôm nay mẹ làm gì?”

Đứa bé vô tư đáp:

“Mẹ đi làm hai nơi.”

Nam cau mày.

“Hai nơi?”

“Ban ngày mẹ rửa bát ở quán cơm.”

“Buổi tối mẹ giao hàng.”

“Bữa nào mẹ cũng về khuya.”

“Mẹ còn thức may đồ đến hơn một giờ sáng.”

Nam như chết lặng.

Anh quay sang nhìn mẹ.

Bà cụ khẽ lau nước mắt.

“Con tưởng một trăm nghìn là to lắm sao?”

Nam mở ngăn kéo.

Tờ tiền một trăm nghìn anh để lại đã được kẹp ngay ngắn bên trong.

Bên cạnh là một cuốn sổ nhỏ.

Anh tò mò mở ra.

Trang đầu tiên ghi rõ.

Ngày thứ nhất.

Mua nửa cân gạo: 13.000.

Hai quả trứng: 8.000.

Thuốc huyết áp của mẹ: thiếu tiền.

Xin hiệu thuốc cho nợ.

Nam cau mày.

Trang thứ hai.

Ngày thứ hai.

Con sốt nhẹ.

Mua thuốc hết 27.000.

Bán chiếc váy mới mua năm ngoái được 180.000.

Đóng tiền thuốc còn thiếu.

Anh cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Trang thứ ba.

Bán máy sấy tóc.

Được 120.000.

Mua sữa cho con.

Trang thứ tư.

Cầm chiếc nhẫn cưới.

Được ba triệu.

Đóng viện phí tái khám cho mẹ.

Đóng tiền học thêm còn nợ của con.

Còn dư…

Gửi tiết kiệm cho gia đình.

Nam đọc đến đây thì bàn tay run lên.

Chiếc nhẫn cưới…

Chính là chiếc nhẫn anh từng đeo cho Lan trong ngày cưới.

Anh chưa từng thấy cô tháo nó ra.

Lật đến trang cuối.

Chỉ có đúng một câu.

“Không sao cả.”

“Chỉ cần chồng yên tâm làm việc.”

Một giọt nước rơi xuống trang giấy.

Nam không biết mình đã khóc từ lúc nào.

Đúng lúc ấy, tiếng xe máy dừng trước cửa.

Lan bước vào.

Khuôn mặt cô hốc hác hơn hẳn.

Hai bàn tay đầy những vết bỏng nhỏ vì nước sôi.

Lưng áo vẫn còn dính những vết dầu mỡ.

Nhìn thấy chồng, cô chỉ mỉm cười.

“Anh về rồi à?”

Không trách móc.

Không oán giận.

Không hỏi vì sao anh chỉ để lại một trăm nghìn.

Nam nhìn người vợ mà mình từng coi là “ăn bám”.

Anh không nhận ra cô nữa.

Năm ngày.

Chỉ năm ngày.

Người phụ nữ ấy gầy đi gần ba cân.

“Lan…”

Giọng Nam run run.

“Em…”

Lan đặt túi đồ xuống.

“Anh đói chưa?”

“Để em hâm cơm.”

Nam bỗng giữ lấy tay cô.

Đó là lần đầu tiên anh nhìn thật kỹ đôi bàn tay ấy.

Chúng đầy vết nứt.

Móng tay gãy.

Da bong tróc.

Không còn là đôi bàn tay mềm mại ngày mới cưới.

Anh nghẹn giọng.

“Tay em…”

Lan vội rụt lại.

“Không sao.”

“Rửa bát nhiều nên vậy.”

Nam không kìm được.

Anh ôm chặt lấy vợ.

“Anh xin lỗi.”

Lan im lặng.

Rất lâu sau mới nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.

“Anh đừng xin lỗi.”

“Em quen rồi.”

Ba chữ ấy…

Đâm thẳng vào tim Nam.

Quen rồi…

Hóa ra bao năm qua, cô đã quen với việc bị xem thường.

Buổi tối hôm ấy.

Nam không ngủ được.

Anh mở điện thoại.

Lần đầu tiên xem lại lịch sử chuyển khoản.

Ba năm.

Anh chưa từng đưa cho vợ quá ba triệu mỗi tháng.

Trong khi tiền anh kiếm được hơn năm mươi triệu.

Mọi khoản còn lại, anh đều giữ.

Anh luôn nghĩ:

“Đàn bà cầm tiền sẽ tiêu hoang.”

Anh luôn khoe với bạn bè.

“Vợ tao ở nhà ăn bám.”

“Tiền tao làm ra.”

Bây giờ nhìn căn nhà.

Nhìn mẹ.

Nhìn con.

Anh mới hiểu.

Nếu Lan thật sự ăn bám…

Thì ai đã nuôi cả gia đình bằng sự hy sinh thầm lặng?

Sáng hôm sau.

Nam xin nghỉ làm.

Anh bí mật đi theo vợ.

Bảy giờ sáng.

Lan vào quán cơm.

Cô đứng suốt bốn tiếng rửa hàng nghìn chiếc bát.

Đến trưa, khi chủ quán cho nhân viên ăn cơm, Lan chỉ xin bát cơm trắng chan nước canh.

Không lấy miếng thịt nào.

Một cô nhân viên hỏi.

“Sao chị không ăn?”

Lan cười.

“Để dành tiền.”

“Con trai thích ăn thịt.”

Nam đứng ngoài cửa.

Nước mắt trào ra.

Chiều.

Lan lại mặc áo khoác giao hàng.

Trời bất ngờ đổ mưa.

Cô vẫn chạy xe.

Một đoạn đường trơn.

Chiếc xe ngã.

Hộp thức ăn đổ hết xuống đất.

Khách gọi điện mắng chửi.

Lan liên tục cúi đầu xin lỗi.

Rồi lấy chính tiền công của mình đền đơn hàng.

Nam không chịu nổi nữa.

Anh chạy tới đỡ vợ.

Lan giật mình.

“Anh…”

Nam ôm lấy cô giữa cơn mưa.

“Về thôi.”

“Anh sai rồi.”

Những ngày sau đó.

Nam cố gắng bù đắp.

Anh đưa toàn bộ thẻ ngân hàng cho vợ.

Anh nghỉ nhậu.

Đi làm về đúng giờ.

Tự chăm mẹ.

Đưa con đi học.

Thậm chí còn tự tay nấu ăn.

Anh nghĩ…

Chỉ cần mình thay đổi.

Mọi chuyện sẽ trở lại như trước.

Nhưng có những vết nứt không thể hàn gắn.

Một buổi tối.

Lan đặt lên bàn tờ đơn ly hôn.

Nam sững sờ.

“Em… em nói thật sao?”

Lan gật đầu.

“Em đã suy nghĩ rất lâu.”

“Không phải vì một trăm nghìn.”

“Mà vì cách anh nhìn em suốt nhiều năm.”

Nam bật khóc.

“Anh biết sai rồi.”

Lan mỉm cười buồn.

“Anh biết sai…”

“Là vì anh đã tận mắt nhìn thấy.”

“Nếu lần này anh không về.”

“Nếu mẹ không kể.”

“Nếu con không nói.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“Có lẽ cả đời này…”

“Anh vẫn nghĩ em là người ăn bám.”

Nam quỳ xuống.

Lần đầu tiên trong đời.

Anh quỳ trước vợ.

“Cho anh thêm một cơ hội.”

Lan lặng lẽ lau nước mắt.

“Em đã cho anh rất nhiều cơ hội.”

“Từ ngày em nghỉ việc để sinh con.”

“Từ ngày mẹ anh đổ bệnh.”

“Từ ngày em bán chiếc xe của mình.”

“Từ ngày em thức trắng đêm may đồ kiếm tiền.”

“Cho đến ngày em phải cầm cả nhẫn cưới…”

“Nhưng anh chưa từng nhìn thấy.”

Nam ôm mặt khóc như một đứa trẻ.

Anh hiểu.

Điều giết chết một cuộc hôn nhân không phải là nghèo.

Mà là sự khinh thường.

Một tháng sau.

Tòa án hoàn tất thủ tục ly hôn.

Lan đưa con rời đi.

Căn nhà bỗng trở nên rộng đến đáng sợ.

Không còn tiếng cười của con.

Không còn mùi cơm nóng mỗi chiều.

Không còn người phụ nữ luôn thức đợi anh về.

Chỉ còn Nam và sự im lặng.

Nhiều đêm, anh mở ngăn kéo, nhìn cuốn sổ chi tiêu cũ.

Tờ một trăm nghìn anh từng đặt xuống bàn vẫn còn được giữ nguyên.

Nó không còn là tiền.

Mà là lời nhắc nhở cay đắng về cái giá của sự kiêu ngạo.

Nam từng nghĩ một trăm nghìn là quá đủ để chứng minh vợ mình chỉ biết dựa dẫm.

Đến khi mất tất cả, anh mới hiểu rằng…

Có những người phụ nữ cả đời âm thầm gánh vác gia đình, nhưng giá trị của họ không thể đo bằng tiền.

Và cũng có những lời xin lỗi, dù chân thành đến đâu, vẫn đến quá muộn để có thể đưa người mình yêu quay trở về.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *