Blog

  • Loại quả Việt Nam được ví là “báu vật từ thiên đường”: Chống ungthu và mang lại nhiều lợi ích tuyệt vời

    Loại quả Việt Nam được ví là “báu vật từ thiên đường”: Chống ungthu và mang lại nhiều lợi ích tuyệt vời

    Gấc là loại quả có màu đỏ tươi, có thể to bằng quả dưa đỏ, với bề mặt phủ đầy gai ngắn. Quả thường lớn, dài khoảng 13 cm, đường kính khoảng 10 cm, hình cầu hoặc hình bầu dục, có cuống nhọn và cứng. Khi còn non, gấc có màu xanh lục, sau đó chuyển dần từ đỏ cam sang đỏ đậm khi trưởng thành. Bên ngoài có gai, bên trong là cùi thịt và hạt đỏ đặc trưng.

    Vì sao gấc được mệnh danh là “quả từ thiên đường”? Theo nghiên cứu hiện đại của Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ, quả gấc chứa nhiều hóa chất thực vật có lợi, đặc biệt là lycopene trong màng hạt cao gấp 25 lần so với cà chua – vượt trội trong số các loại thực vật. Lycopene là chất chống oxy hóa tự nhiên, giúp chống ung thư, chống lão hóa và hỗ trợ sức khỏe tuyến tiền liệt.

    Vì sao gấc được mệnh danh là “quả từ thiên đường”?Vì sao gấc được mệnh danh là “quả từ thiên đường”?
    Quả gấc cũng rất giàu carotene, zeaxanthin, cryptoxanthin, Q10, Omega-3, lutein, với lượng carotenoid cao gấp 15 lần cà rốt. Những thành phần này giúp bảo vệ mắt, hỗ trợ tim mạch, giảm nguy cơ một số bệnh ung thư và làm chậm tác dụng phụ của hóa trị.

    Ngoài ra, gấc còn cung cấp vitamin E, vitamin B5, axit nicotinic, chất xơ, khoáng chất, axit béo không bão hòa và selen, khiến nó trở thành một siêu thực phẩm giàu dinh dưỡng, xứng đáng với danh xưng “trái cây thiên đường”.

    8 công dụng chính của quả gấc

    Chống ung thư

    Quả gấc giàu chất dinh dưỡng, đặc biệt là lycopene và carotene, có khả năng ngăn ngừa ung thư và làm chậm sự phát triển của tế bào ung thư, nhất là ung thư vú.

    Chống thiếu máu

    Gấc chứa nhiều sắt, vitamin C và axit folic, rất tốt cho người bị thiếu máu. Tiêu thụ thường xuyên giúp bổ sung dưỡng chất và cải thiện tình trạng thiếu máu.

    Giảm cholesterol

    Gấc giúp giảm lượng cholesterol xấu trong cơ thể, đặc biệt có lợi cho những người có mức cholesterol cao hoặc có tiền sử gia đình mắc bệnh tim mạch.

    Ngăn ngừa bệnh tim mạchNhờ giàu chất chống oxy hóa, gấc hỗ trợ bảo vệ tim mạch và giảm nguy cơ mắc các bệnh liên quan. Sử dụng đều đặn kết hợp lối sống năng động giúp duy trì sức khỏe tim mạch tốt.
    Gấc giúp giảm lượng cholesterol xấu trong cơ thể, đặc biệt có lợi cho những người có mức cholesterol cao hoặc có tiền sử gia đình mắc bệnh tim mạch. Gấc giúp giảm lượng cholesterol xấu trong cơ thể, đặc biệt có lợi cho những người có mức cholesterol cao hoặc có tiền sử gia đình mắc bệnh tim mạch.
    Cải thiện thị lực

    Vitamin, beta-carotene và các dưỡng chất trong gấc giúp tăng cường thị lực, ngăn ngừa đục thủy tinh thể và các vấn đề khác về mắt.

    Chống trầm cảmGấc giàu selen, khoáng chất và vitamin quan trọng cho hệ thần kinh, giúp cải thiện tâm trạng và giảm nguy cơ trầm cảm.

    Duy trì tuổi thanh xuân, ngăn ngừa lão hóaCác vitamin và khoáng chất trong gấc giúp làm chậm quá trình lão hóa, duy trì làn da trẻ trung, thúc đẩy tái tạo collagen và giảm nếp nhăn.

    Hỗ trợ sức khỏe tuyến tiền liệt

    Lycopene trong cùi gấc cao hơn cà chua 70 lần, giúp hỗ trợ điều trị phì đại tuyến tiền liệt lành tính, cải thiện lưu lượng nước tiểu và duy trì sức khỏe tuyến tiền liệt.

    Lưu ý khi ăn gấc

    Không ăn quả quá chín hoặc bị nấm trắng, lên men.

    Có thể ăn sống hoặc nấu chín, nhớ bỏ hạt.

    Người đang dùng thuốc uống cần thận trọng do gấc chứa carotene.

    Nguồn: https://phunutoday.vn/loai-qua-viet-nam-duoc-vi-la-bau-vat-tu-thien-duong-chong-ung-thu-va-mang-lai-nhieu-loi-ich-tuyet-voi-d477693.html

  • Vừa nhích nắp qu;;an t;;ài lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩm mốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ

    Vừa nhích nắp qu;;an t;;ài lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩm mốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ

    Nhà ông Chín nằm ở cuối xóm Ba Đình, sát bìa rừng già. Cái nền đất ấy vốn đã lâu năm, rêu phong, ẩm thấp, mùa mưa thì nhão nhoét, mùa nắng lại nứt nẻ. Ông cụ đã ở trong căn nhà gỗ tềnh toàng ấy hơn ba mươi năm, nay gom góp được ít tiền, lại có mấy đứa con gửi tiền về, nên quyết định phá nhà cũ xây nhà mới cho “đàng hoàng một tí”.

    Buổi sáng hôm đó, trời vừa tạnh mưa, đất còn mềm nhũn. Mấy người thợ trong xóm đến phụ đào móng. Mới được hơn một buổi, cuốc xẻng lút xuống sâu thì bất ngờ vấp phải thứ gì đó cứng, nhưng không phải đá. Một người thợ hét lên:

    — Ủa, có cái gì lạ lắm ông Chín ơi!

    Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò:

    — Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ vàng.

    Lời vừa dứt, xung quanh đã râm ran tiếng bàn tán. Đất được bới thêm, bùn nhão tràn ra hai bên, và rồi… một góc cạnh bằng gỗ sẫm màu lộ ra.

    Ai nấy đều ngừng thở.

    Thêm vài nhát cuốc, toàn bộ vật thể được phơi bày.

    Đó là một cỗ quan tài.

    Không phải loại thường thấy trong xóm, mà là thứ gỗ cổ, đen bóng, dày cả gang tay, mặt trên khắc những hoa văn kỳ lạ như rồng phượng xen lẫn các đường cong xoắn lấy nhau. Nhìn qua đã thấy lạnh gáy.

    Người thợ tên Tư nuốt nước bọt:

    — Sao dưới đất nhà ông lại có cái… cái này?

    Ông Chín vẫn bình thản, mắt sáng lên vì lòng tham:

    — Hồi xưa vùng này chiến tranh loạn lạc, người giàu hay chôn của lắm. Quan tài kiểu này chắc chắn có đồ quý trong đó.

    — Nhưng mà… mở ra e là thất đức.
    Một thợ khác lên tiếng.

    Ông Chín gạt đi, quắc mắt:

    — Đất nhà tui, thứ chi nằm dưới cũng là của tui. Mấy chú sợ thì tránh ra, để tui làm.

    Ông tự mình bước xuống hố, lấy con búa to để bên cạnh, định đập nắp quan tài. Nhưng khi chiếc búa vừa chạm vào, một tiếng “cốp” vang lên sắc lạnh đến gai người. Cả đám rùng mình. Rõ ràng cỗ quan tài này cứng đến khó tin.

    Một cơn gió lạnh quét qua dù trời đang nắng nhẹ.

    Cả xóm hiếu kỳ kéo đến xem. Một bác lớn tuổi lắc đầu:

    — Quan tài chôn sâu mà gỗ còn mới vậy, chẳng lành đâu nghen Chín. Người ta nói mấy quan tài này thuộc về dòng họ quyền quý xưa, có bùa trấn. Đụng vô dễ gặp chuyện lắm.

    — Bùa với ngải gì! Vàng thì chỉ có một!
    Ông Chín hậm hực, càng muốn mở bằng được.

    Ông lấy xà beng, gõ mạnh một góc. Tiếng gỗ vang lên trầm đục. Đám đông im phăng phắc. Rồi một tiếng “rắc” nhỏ vang lên — kẽ nắp tách ra một đường bằng lưỡi dao.

    Ông Chín thở phào, nói trong sự hưng phấn:

    — Được rồi! Mở nắp!

    Hai thanh niên lực lưỡng trèo xuống giúp ông. Vừa nhích nắp quan tài lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩm mốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ.

    Mọi người dạt ra.

    Nắp quan tài bật lên hoàn toàn.

    Và rồi… họ nhìn thấy nó.

    Bên trong không phải bộ xương khô như họ tưởng. Là một xác người phụ nữ mặc áo gấm đỏ, mặt vẫn nguyên vẹn như đang ngủ. Da không mục nát mà trắng bệch, mái tóc dài đen nhánh trải khắp đáy quan tài. Ở giữa hai tay nàng là một chiếc hộp gỗ nhỏ.

    Không ai nói nổi một lời.

    Ông Chín tim đập liên hồi, nhưng tham vọng lấn át nỗi sợ. Ông thò tay định cầm chiếc hộp.

    Đúng lúc đó, mắt của người đàn bà… hé mở.

    Chỉ một khe nhỏ. Nhưng đủ để tất cả rụng rời.

    — Trời đất ơi! Nó mở mắt! — ai đó hét lên.

    Mấy người nhảy khỏi hố đất, chạy tán loạn. Chỉ còn mình ông Chín đứng ngây ra, chân run bần bật.

    Đôi mắt ấy trắng dã, không có đồng tử, nhìn lên nắp quan tài như muốn thoát ra.

    Mặt đất bỗng rung nhẹ.

    Đèn trước nhà chớp tắt.

    Không khí đặc quánh lại.

    Một giọng nói không phải tiếng người, giống hơi thở, giống tiếng gió rít, thì thầm ngay sau lưng ông:

    — Trả… lại…

    Ông Chín giật mình quay phắt, nhưng không thấy ai. Khi nhìn xuống quan tài, đôi mắt trắng dã đã mở to, nhìn thẳng vào ông.

    Bất chợt, tay của người đàn bà giật một cái.

    Rồi một cái nữa.

    Rồi… nắm chặt lấy cổ tay ông Chín.

    Ông thét lên kinh hoàng, cố giật tay ra nhưng lực giữ mạnh đến không tưởng. Từ dưới quan tài, gương mặt người đàn bà như nở căng, hai gò má kéo giật sang hai bên, miệng từ từ mở ra một cách dị dạng, rộng hơn cả mức bình thường.

    Tiếng gió gào bên tai ông:

    — Trả lại những gì không thuộc về ngươi…

    Đám xóm chạy lại nghe tiếng kêu, lao xuống kéo ông Chín lên. Nhưng dù mấy người đực rựa cùng cố, cánh tay ấy như bị một thứ vô hình hút chặt xuống.

    Cuối cùng, một tiếng “bụp” như xé thịt vang lên — ông Chín được kéo lên khỏi hố.

    Còn bàn tay trái của ông…
    không còn nữa.

    Máu tuôn xối xả. Ông ngất lịm.

    Quan tài bỗng đóng sập lại như có ai từ bên trong đẩy mạnh.


    Ông Chín được đưa đi bệnh viện, sống sót nhưng kiệt sức, mê man suốt ba ngày. Khi tỉnh dậy, ông lảm nhảm liên tục:

    — Bà ấy… bà ấy kêu tui trả lại… Tui không có lấy gì hết… Bà tha cho tui…

    Cả xóm hoảng sợ, lập bàn thờ tạm và mời thầy pháp về. Vị thầy, khoảng hơn bảy mươi tuổi, nhìn quan tài chỉ một giây đã tái mặt:

    — Đây là loại huyệt phong thủy cực hiếm. Người phụ nữ này là “người được phong ấn”, không phải người thường. Cổ quan tài này có bùa trấn yểm từ trăm năm trước. Ai mở ra sẽ giải phong ấn.

    — Giải phong ấn là sao thầy?
    Một người hỏi, run rẩy.

    Thầy pháp thở dài:

    — Nghĩa là thứ bị trấn… đã được thả ra.

    Cả xóm im phăng phắc.

    — Có cách nào đóng lại không thầy?

    — Có. Nhưng phải trả lại món đồ của bà ấy. Trong quan tài có một chiếc hộp, ai đã chạm vào?

    Mọi ánh mắt dồn về phía ông Chín — người đã thò tay vào, dù chưa cầm được hộp.

    Người thầy lắc đầu:

    — Ông ấy không giữ, nhưng sự tham lam đã khiến phong ấn mở. Giờ phải trả lễ gấp, xin lỗi long mạch và cầu cho linh hồn ấy yên ổn trở lại. Nếu không…
    Ông nhìn xuống đất, giọng trầm xuống.
    — Những chuyện khác còn tệ hơn nhiều.

    Nghe mà ai cũng rụng rời.


    Đêm đó, khi cả xóm tập trung trước nhà ông Chín để làm lễ, thì một sự việc xảy ra.

    Quan tài… tự mở.

    Không ai dám đến gần.

    Một vệt nước đen từ trong tràn ra, như máu loãng nhưng có mùi tanh ngái. Từ bên trong, tóc đen bắt đầu trườn ra như những con rắn, bò dần lên miệng hố.

    Người thầy pháp lập tức ném nén hương vào, miệng đọc chú. Tóc rụt lại, quan tài rung lên dữ dội như có ai bên trong đập mạnh.

    Thầy quát:

    — Nhanh! Đóng quan tài lại!

    Bốn năm người đàn ông dồn lực đẩy nắp xuống. Khi nắp vừa khít, thầy đặt bùa trấn lên, đọc chú liên tục. Mãi hơn mười phút sau, quan tài mới chịu yên.

    Mọi người mệt lả.

    Thầy pháp quay sang ông Chín, đang ôm cánh tay cụt run không ngừng.

    — Ông đã đánh thức linh hồn bị phong ấn. Nhưng may là chưa hoàn toàn. Từ giờ trở đi, đừng bao giờ động tới thứ gì không thuộc về mình. Nếu quan tài đó lại mở thêm lần nữa… tôi không chắc sẽ giữ được linh hồn bà ấy không quật cả xóm.

    Ông Chín khóc như đứa trẻ.


    Sau buổi đó, quan tài được lấp đất lại thật sâu, phủ bùa khắp mặt đất. Không ai dám bén mảng quanh khu vực ấy nữa, kể cả ban ngày. Nhà mới của ông Chín bỏ dở, ông chọn chuyển đi nơi khác sống với các con.

    Nhưng có một điều người ta truyền tai nhau:

    Mỗi khi trời sắp mưa, ở khu đất ấy…
    lại nghe tiếng gõ nhẹ từ dưới lòng đất.
    Ba tiếng, đều đặn.

    Như thể ai đó đang cố dậy.

    Và đợi ngày được mở ra lần nữa.

  • Bỏ nghề chăn dê lên núi, anh Teng vô tình mang tổ ong khổng lồ đầy mật về làng.

    Bỏ nghề chăn dê lên núi, anh Teng vô tình mang tổ ong khổng lồ đầy mật về làng.

    1. Núi rừng và người đàn ông chất phác

    Ở bản Tóong Lố, giữa dãy núi Pà Nặm sừng sững, có một người đàn ông tên Teng—gọi theo tiếng Thái là “Teng Pá”—nghĩa là người mạnh mẽ. Cả bản ai cũng biết Teng hiền như đất, chăm chỉ chăn dê, hiếm khi to tiếng với ai. Vợ chồng anh mất sớm, chỉ còn lại mình anh với đàn dê mấy chục con nuôi từ thuở bé.

    Cuộc sống của Teng bình lặng như suối giữa rừng. Sáng lên núi thả dê, trưa nghỉ bên suối uống nước, chiều lại lùa dê về. Thi thoảng anh vào rừng đặt bẫy, hái măng, kiếm thêm ít nấm hương mang xuống chợ huyện bán. Chẳng giàu có gì, nhưng đủ sống, đủ ăn, đủ nuôi ước mơ đơn giản: sau này dựng được một căn nhà gỗ đẹp để lấy vợ.

    Hôm đó, trời cuối thu, gió mát rượi, Teng chỉ định vào núi tìm mấy con dê con đi lạc. Nhưng chẳng ngờ chuyến đi ấy lại khiến cả bản dậy sóng.


    2. Phát hiện bất ngờ trong khe đá

    Dẫn theo con chó Mốc, Teng đi sâu vào dãy đá đổ lổn nhổn ở chân núi. Dê thường chạy vào đó, thích leo lên những mỏm đá cao. Nhưng tìm mãi không thấy, chỉ nghe tiếng ong vo ve dày đặc, âm thanh như nghìn lá cây rung cùng lúc.

    Teng khựng lại.

    Anh nhận ra tiếng ong khoái – loài ong rừng dữ dằn nhưng cho mật cực kỳ ngon.

    Trong khe đá trước mặt, một mảng đen lớn treo lơ lửng, to bằng cả cái nong phơi thóc. Dưới ánh nắng, lớp sáp óng ánh vàng sậm, tràn đầy mật đến mức từng giọt chảy ra tạo thành vệt dài.

    Teng đứng chết lặng.

    Tổ ong này… lớn quá mức bình thường.

    Ong khoái thường làm tổ ở cành cây cao hoặc vách đá, nhưng tổ lớn thế này hiếm vô cùng. Anh nhìn kỹ, thấy một phần tổ ăn sâu vào khe đá, nghĩa là ong đã xây tổ lâu năm, mật tích tụ nhiều.

    Anh nuốt nước bọt.

    Không phải vì tham lam—mà vì anh hiểu giá trị của mật ong rừng thực sự. Ở chợ huyện, một lít đã 500–700 ngàn. Tổ này ít cũng phải 30–40 lít.

    Với người nghèo như anh, đây chẳng khác nào một gia tài.

    Nhưng Teng cũng hiểu: lấy tổ ong khoái không dễ. Chỉ một sai lầm, cả đàn ong sẽ lao vào đốt chết người. Anh không hấp tấp, mà lặng lẽ đi tìm lá ngải rừng, bó lại thành bó để hun khói.

    Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Teng lặng lẽ đốt lửa, hơ nhẹ dưới tổ. Khói ngải khiến đàn ong bay tản đi, ít dữ dội hơn. Anh dùng dao phay sắc, cắt từng mảng sáp, nhẹ nhàng đặt vào chiếc gùi lớn.

    Khi nhấc phần cuối cùng của tổ ong ra khỏi khe đá, Teng nghe một tiếng “tách” – như có vật gì rơi xuống. Anh cúi xuống nhìn.

    Dưới tảng đá, có một mảng sáp màu đỏ sẫm, trong suốt như thạch.

    “Mật đỏ?” – anh thầm nghĩ.

    Không lạ. Ong khoái ăn mật từ phấn hoa cây huyết giác—loại cây mọc sâu trong rừng già, cho nhựa đỏ như máu. Nếu tổ ong này hút mật từ đó, màu đỏ sẽ đậm hơn bình thường.

    Nhưng… đậm thế này thì hiếm lắm.

    Teng thận trọng cho mảng sáp đỏ vào gùi rồi buộc kín, lưng đeo chắc bằng dây mây. Gùi nặng trĩu, nhưng anh vẫn cắn răng vác xuống núi.

    Anh không biết rằng bên trong phần tổ ong đặc biệt đó, còn có thứ quý hơn mật nhiều lần.


    3. Làng náo loạn vì tổ ong khổng lồ

    Ngay khi Teng vừa bước qua cổng bản, tiếng bọn trẻ con đã lan xa:

    “Anh Teng vác tổ ong khổng lồ về rồi! Tổ to như cái nia!”

    Cả bản kéo nhau đến xem. Ai cũng tròn mắt, trầm trồ:

    “Trời đất ơi, ong khoái to thế này lần đầu thấy!”

    “Nhìn vàng óng thế kìa! Chắc ăn phấn hoa cây thuốc.”

    “Già làng bảo loại này ngàn cái may ra có một!”

    Nhưng người xuất hiện cuối cùng lại là người không ai muốn gặp: ông Chánh – giàu nhất bản.

    Người ta gọi ông là “Chánh Đồn”, vì ông từng làm chánh tổng thời trai trẻ, sau này buôn bán gỗ, lâm sản mà giàu lên. Tính ông Chánh tham của, thích khoe, lại hay coi thường người nghèo.

    Vừa thấy Teng ôm gùi tổ ong, mắt ông Chánh sáng lên như bắt được vàng.

    Ông đẩy đám đông ra, bước đến, giọng hào sảng:

    – Teng! Bán cho tao! Bao nhiêu tiền cũng mua!

    Cả bản im lặng nhìn.

    Teng ngạc nhiên:

    – Cháu… cũng chưa nghĩ đến chuyện bán, để cháu xem…

    Ông Chánh không để anh nói hết câu, rút bật ngay chiếc ví dày cộm:

    – Hai trăm triệu! Bán luôn cho tao! Không mặc cả!

    Tiếng “hai trăm triệu” khiến cả bản choáng váng. Người ta thì thầm:

    “Trời đất, tổ ong mà 200 triệu?”

    “Teng giàu rồi!”

    “Tổ ấy chắc hiếm lắm ông Chánh mới xuống tay mạnh vậy.”

    Nghe đến 200 triệu, ngay cả Teng cũng đứng hình. Anh chưa bao giờ cầm quá 20 triệu trong đời.

    Nhưng thấy cả bản xì xào, ông Chánh càng tưởng mình mua đúng món hời. Ông cười lớn:

    – Tiền mặt đủ đây! Không bán là tao mua chỗ khác đấy!

    Teng nhìn tổ ong, nghĩ đến căn nhà gỗ mà anh luôn muốn xây. Nghĩ đến cuộc sống vất vả bao năm. Anh hít sâu, gật đầu:

    – Vậy… cháu bán.

    Cả bản vỗ tay chúc mừng.

    Teng đưa gùi tổ ong cho ông Chánh, ông lập tức xé dây mây, mở ra xem như sợ Teng đổi ý.

    Và rồi—mọi chuyện bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.


    4. Thứ chảy ra từ tổ ong khiến cả bản kinh hãi

    Ngay khi ông Chánh nhấc mảng tổ ong lớn lên, từ khe sáp bắt đầu chảy ra một dòng chất lỏng đỏ thẫm.

    Nó không phải màu vàng của mật ong bình thường.

    Không phải nâu sậm của mật rừng.

    Mà đỏ như máu, sánh như mật mía, thơm kỳ lạ.

    Một vài đứa trẻ la lên:

    – Trời ơi! Máu kìa!

    – Ong hút máu người à?

    – Hay là tổ ong có… cái gì chết bên trong?

    Người lớn cũng lùi lại, nét mặt biến sắc. Ông Chánh thì tái mét, thả rơi mảng sáp, lùi ba bước.

    – Teng! Mày bán cho tao cái gì thế này? Đây… đây là mật độc à?

    Ông la toán lên, tức giận và sợ hãi:

    – Mật gì mà đỏ như máu?! Mày định giết người à? Tao không mua nữa! Lấy lại ngay!

    Đám đông hoảng hốt. Một số người bắt đầu nghi Teng cố tình mang “mật độc” về bản.

    Teng cau mày:

    – Đây là mật đỏ do ong hút phấn cây huyết giác. Cháu đã gặp loại này rồi, nhưng chưa bao giờ thấy nhiều như vậy…

    Nhưng ông Chánh không nghe:

    – Không! Là độc! Độc đấy! Trả lại tao 200 triệu! Tao không ngu!

    Ông đẩy gùi tổ ong về phía Teng, như sợ nó phát nổ.

    Trong lúc hỗn loạn ấy, từ xa vang lên tiếng xe máy.

    Là anh Tụ, thương lái ong rừng dưới huyện, tình cờ đi ngang qua. Thấy đám đông tụ tập, anh dừng xe lại:

    – Có chuyện gì mà bản ồn thế?

    Ai đó nhanh miệng:

    – Teng mang về tổ ong lạ, chảy mật đỏ như máu!

    Anh Tụ nhíu mày, bước đến xem.

    Vừa nhìn thấy dòng mật đỏ sánh đặc, mắt anh sáng rực:

    – Trời ơi! Đây… đây không phải là mật bình thường đâu!

    Anh quay sang Teng, giọng phấn khích:

    – Teng! Cậu có biết mình vừa tìm được cái gì không?

    Cả bản nín thở lắng nghe.

    Anh Tụ nói lớn:

    – Đây là mật ong huyết giác! Loại quý nhất, hiếm nhất! Một lít bán ở tỉnh được 4–5 triệu, thậm chí hơn! Tổ này ít cũng 30 lít!

    Cả bản đồng loạt “Hả?!”

    Ông Chánh chết lặng. Tay ông run lên, mặt xám ngoét.

    Anh Tụ tiếp tục giảng giải:

    – Cây huyết giác sống ở vùng rất sâu trong rừng, gần như tuyệt chủng. Ong hút phấn hoa của nó sẽ tạo ra mật đỏ, có giá trị dược liệu cực kỳ cao. Thứ mà các người sợ… chính là báu vật!

    Ông Chánh đứng khựng như trời trồng.

    Trước mặt ông, từ mảng tổ ong, dòng mật đỏ vẫn chảy xuống như thạch, thơm ngọt kỳ lạ.

    Mọi ánh mắt đổ dồn về Teng. Từ nghi ngờ, họ chuyển sang ngỡ ngàng, rồi chúc mừng.


    5. Lật mặt tham lam

    Khi hiểu ra giá trị thật, ông Chánh quay ngoắt thái độ, lao đến nắm tay Teng:

    – Teng! Tổ ong này… tao… tao vẫn mua! Tao… tao trả cao hơn! 250 triệu! Không, 300 triệu!

    Nhưng Teng lắc đầu, bình thản đến lạ:

    – Cháu đã bán lúc ông nói 200 triệu. Nhưng ông từ chối, hủy ngang trước mặt bao người. Vậy coi như chưa có giao dịch.

    Cả bản gật gù.

    Sự thật là ông Chánh đã la lối, đẩy tổ ong lại, mắng Teng trước đám đông. Tự ông từ bỏ cơ hội.

    Anh Tụ nói:

    – Teng, nếu cậu đồng ý, tôi trả 350 triệu. Tôi lấy toàn bộ. Tổ này cực hiếm, tôi chấp nhận rủi ro để mang về tỉnh bán.

    Cả bản như nổ tung.

    Teng choáng váng. 350 triệu… con số ấy chưa bao giờ hiện ra trong đời anh.

    Ông Chánh sượng mặt, giọng run run:

    – Teng… cháu… cháu đừng bán cho hắn. Ông lấy… ông trả 360!

    Anh Tụ cười nhạt:

    – Ông Chánh, ông vừa mắng Teng là mang mật độc về bản. Bây giờ lại tranh mua à?

    Dân bản cười ồ.

    Teng nhìn ông Chánh, rồi nhìn tổ ong đỏ đang tỏa mùi thơm kỳ lạ. Ánh mắt anh bình tĩnh, quyết đoán:

    – Cháu bán cho anh Tụ. Anh ấy tin cháu từ đầu.

    Ông Chánh tái mặt, không nói thêm được gì.


    6. Tổ ong đổi đời

    Teng nhận 350 triệu từ anh Tụ—toàn tiền thật, người thật việc thật. Cả bản chứng kiến. Nhiều người vui mừng như chính họ trúng số.

    Teng xây được một căn nhà gỗ lớn, đẹp như nhà trưởng bản.

    Anh thuê thợ làm chuồng, nhân đàn dê lên gấp đôi.

    Đặc biệt, Teng dành một phần tiền để trả ơn:

    10 triệu cho già làng

    30 triệu giúp các gia đình khó khăn

    5 triệu mua đồ cho bọn trẻ con

    Cả bản thương anh nhiều hơn.

    Còn ông Chánh… thì trở thành trò cười của cả bản. Người ta gọi ông là “Chánh Mật Đỏ” – người từng ném báu vật đi vì tham và dốt.


    7. Nhưng câu chuyện chưa kết thúc…

    Một tháng sau, anh Tụ quay trở lại bản, mang theo tin tức bất ngờ:

    – Teng! Cậu còn nhớ mảng sáp đỏ lớn trong tổ ong không?

    – Nhớ, sao thế anh?

    Anh Tụ đặt xuống bàn một tấm hình chụp:

    Bên trong lớp sáp đỏ có một khối sáp đen đặc—nhựa ong rừng nguyên chất. Giá trị gấp mười lần mật!

    Anh nói:

    – Tổ ong ấy không chỉ có mật huyết giác. Bên trong còn có sáp ong đen – loại cực hiếm dùng làm dược liệu. Tôi đã bán riêng phần đó với giá 2 tỷ.

    Teng tròn mắt, không tin nổi.

    Anh Tụ cười hiền:

    – Nếu không có cậu tìm ra tổ ong ấy, tôi cũng chẳng có cơ hội. Nên tôi mang lại cho cậu 200 triệu chia thêm.

    Teng đứng lặng.

    Rồi anh mỉm cười. Không phải vì tiền, mà vì cảm nhận được một điều:

    Thứ quý giá nhất không phải tổ ong, mà là lòng tin và sự tử tế giữa người với người.


    8. Kết thúc đẹp của một câu chuyện núi rừng

    Nhờ tổ ong đó, cuộc sống của Teng đổi khác. Nhưng anh vẫn giữ lối sống chân chất: mỗi sáng lên núi, mỗi chiều về bản, vẫn gọi tên từng con dê như gọi bạn.

    Nhiều người bảo cuộc đời Teng may mắn.

    Nhưng già làng lại nói:

    – May mắn chỉ đến với người thật thà và biết trân trọng núi rừng. Teng được trời thương là phải.

    Tổ ong chảy mật đỏ trở thành chuyện truyền trong bản nhiều năm. Người ta kể lại không phải để khoe giàu, mà để nhắc nhau:

    Tham thì thâm. Tử tế không mắc phần thiệt.

    Và câu chuyện ấy—đơn giản như gió rừng, nhưng ấm áp như dòng mật ong đỏ—vẫn được nhắc lại mỗi mùa ong về làm tổ trên dãy núi Pà Nặm.

  • Tôi là Bành Khải, đời thứ tư của dòng họ Bành – dòng họ từng giàu có nhất làng Hóa, nổi tiếng với nghề nuôi trai lấy ngọc

    Tôi là Bành Khải, đời thứ tư của dòng họ Bành – dòng họ từng giàu có nhất làng Hóa, nổi tiếng với nghề nuôi trai lấy ngọc

    Tôi là Bành Khải, đời thứ tư của dòng họ Bành – dòng họ từng giàu có nhất làng Hóa, nổi tiếng với nghề nuôi trai lấy ngọc. Từ bé, tôi đã nghe những câu chuyện kỳ dị xoay quanh tổ tiên mình, nhưng tất cả chỉ là lời đồn mơ hồ của người trong làng. Người lớn trong nhà chưa bao giờ cho tôi nghe một sự thật trọn vẹn. Họ né tránh, im lặng, hoặc mắng mỏ mỗi khi tôi hỏi đến.

    Và chỉ đến khi bước qua tuổi ba mươi – sau hàng loạt biến cố trong gia đình – tôi mới biết lời nguyền ấy thật sự tồn tại.

    1. Dòng họ từng giàu nhất làng

    Hơn ba mươi năm trước, dòng họ Bành được xem là trụ cột của làng Hóa. Làng bé nhỏ nằm ven biển, bao quanh là những đầm nước trong vắt, phù hợp tuyệt vời để nuôi trai lấy ngọc. Ông nội tôi – ông Bành Hùng – là người tiên phong đưa kỹ thuật nuôi trai Nhật về áp dụng, làm ngọc sáng đẹp đến mức thương lái tìm đến tận nhà đặt tiền trước cả năm.

    Gia đình ông Hùng có bảy người con. Ai cũng khỏe mạnh, lanh lợi, đứng vào hàng trưởng giả của vùng biển nghèo này. Người trong làng nói rằng ngày gia đình ông dựng ngôi nhà gỗ lớn nhất làng, đốt pháo đến nửa buổi mà chưa hết, sáng trời cả một góc biển.

    Nhưng rồi, đúng vào năm tôi chào đời, tai họa bắt đầu ập xuống.

    2. Biến cố đầu tiên

    Tôi không nhớ gì về ngày ấy, chỉ được kể lại rằng khi tôi cất tiếng khóc đầu tiên, thì ở nhà chính, ông Hùng – người trụ cột của cả họ – đột nhiên ngã quỵ. Không phải vì tuổi già hay bệnh tật. Mà là ngã xuống như bị ai đó rút mất sức sống trong một khoảnh khắc.

    Ông được đưa đi khắp bệnh viện tỉnh, bệnh viện thành phố, rồi lên đến trung ương. Nhưng chẳng ai tìm ra nguyên nhân. Ông không chết, nhưng nằm liệt giường, mắt vô hồn, miệng ú ớ vài tiếng như người bị điều gì đó bóp nghẹt linh hồn.

    Người ta bảo ông bị “động long mạch”. Người khác thì nói ông phạm vào lời nguyền tổ tiên. Nhưng không ai biết thật sự chuyện gì xảy ra.

    Ngay sau đó, tai họa nối tai họa.

    3. Sáu người con bắt đầu lụi tàn

    Trong vòng một năm sau khi ông Hùng ngã bệnh, hai người con trai lớn của ông đột nhiên ngã bệnh nặng. Họ vốn là những người đàn ông vạm vỡ, thường chèo ghe từ ngày đến đêm ngoài đầm nuôi trai. Vậy mà chỉ trong một thời gian ngắn, người gầy rộc đi, xương xanh nhô ra dưới da, hơi thở phập phồng như đèn dầu trước gió.

    Người thứ ba không bệnh, nhưng trong một đêm mưa bão đã mất tích trên đầm nuôi trai. Gia đình chỉ tìm thấy chiếc ghe lật úp, còn thân xác thì mãi không nổi lên.

    Người thứ tư chết trẻ vì sốt cao, người thứ năm bị liệt nửa người, người thứ sáu trầm cảm đến mức tự kết liễu.

    Sau 23 năm, bảy người con chỉ còn lại ba: bố tôi, bác Hai và dì út. Nhưng cả ba cũng không khá hơn là bao. Những căn bệnh dai dẳng không rõ nguyên nhân cứ quấn chặt lấy họ. Bố tôi mỗi năm nằm viện gần hai tháng vì viêm phổi tái phát. Bác Hai thường xuyên ho ra máu. Còn dì út luôn phải mang trong người cả túi thuốc an thần.

    Không phải một căn bệnh di truyền. Không phải một sự trùng hợp.

    Sâu trong lòng mỗi người đều hiểu:

    Dòng họ Bành đã bị nguyền rủa.

    4. Chuyện người làng truyền tai

    Người làng Hóa không bao giờ nói thẳng trước mặt chúng tôi. Nhưng chỉ cần bước chân qua quán nước, hay đứng trước chợ cá buổi sáng, là tôi đã nghe những lời rì rầm:

    “Dòng họ Bành giàu quá hóa tham.”
    “Hồi đó cướp đầm của người ta, biển đâu có tha.”
    “Có khi… có người chết oan dưới đầm đó.”

    Khi tôi mười ba tuổi, tôi nghe được một câu chuyện khiến mình ám ảnh mãi.

    Một bà lão bán cá thì thầm với người bên cạnh:

    “Năm đó, cô vợ của thằng Đàm bị mất tích lúc mang bầu. Nghe nói trước khi mất, cô ta cãi nhau với ông Hùng vì chuyện đầm trai. Mà lạ, mất tích mà không thấy xác, giống như bị biển nuốt vậy…”

    Tôi còn nhớ rõ cảm giác sống lưng mình như tê liệt.

    Phải chăng ông nội tôi… từng gây ra điều gì đó khủng khiếp?

    5. Bí mật dưới đáy đầm

    Tôi lớn lên với câu hỏi ấy. Nhưng chưa bao giờ tìm được câu trả lời. Mỗi lần tôi hỏi, bố tôi gắt lên: “Chuyện xưa rồi, đừng khơi lại.”

    Thế nhưng số phận không muốn cho tôi sống bình yên.

    Năm tôi ba mươi tuổi, bác Hai đột ngột qua đời. Đêm trước khi bác ra đi, tôi ở cạnh bên chăm sóc. Bác nắm lấy tay tôi, đôi mắt sâu hoắm nhưng sáng lạ thường.

    Bác nói, từng chữ như rơi xuống từ vực sâu:

    “Khải… đầm ngọc nhà mình… dưới đó có người.”
    Tôi rùng mình:
    “Bác nói ai…?”
    Bác tiếp:
    “Ông nội mày… làm chuyện trời không dung. Con đàn bà đó… chưa chết yểu đâu. Chính nó kéo cả dòng họ xuống đấy.”

    Ngay trong câu cuối cùng, bác ho sặc sụa rồi ra đi.

    Tôi đứng chết lặng.

    Đầm trai nhà tôi rộng hàng chục héc-ta, nước sâu lạnh lẽo, đáy tối đến mức ánh đèn rọi xuống chỉ nhìn thấy bóng trai lấp lánh. Dưới đó… có xác người?

    Và điều đó liên quan đến lời nguyền khiến cả dòng họ tôi lụi tàn suốt hai thập kỷ?

    6. Dì út kể sự thật

    Sau tang lễ của bác Hai, tôi tìm đến dì út – người duy nhất trong dòng họ luôn bị gọi là “điên dại”, lúc tỉnh lúc mê. Nhưng tôi biết dì không điên. Chỉ là dì nhìn thấy những điều người khác không muốn nhìn.

    Dì út nhìn tôi rất lâu, như thể chờ tôi hỏi.

    Tôi run giọng:
    “Dì… đầm ngọc có người chết thật sao?”

    Dì nhắm mắt, thở dài như nghìn năm:

    “Không phải một. Là hai.”

    Tôi lùi lại, tim đập thình thịch.

    Dì nói:

    “Hai mươi ba năm trước, ông nội con tranh chấp đầm nuôi trai với gia đình chú Đàm. Họ tìm được một mỏ trai tự nhiên ngay giữa đầm, ngọc trong đến phát sáng. Ông Hùng muốn mua lại, nhưng họ không chịu bán. Con vợ chú Đàm lúc ấy đang mang bầu, tính nóng nhưng thương chồng lắm. Bữa đó cô ta cãi nhau với ông Hùng giữa đầm.”

    Dì kể, từng âm từng chữ đều như dao cắt:

    “Ông Hùng đẩy mạnh một cái, cô ấy ngã xuống nước. Nhưng nước lúc đó sâu, dòng chảy xoáy mạnh… cô ấy cuốn đi.”

    Tôi ôm đầu, không tin nổi.

    “Còn người thứ hai… thì là đứa bé trong bụng cô ấy.”

    Tôi nghe mà toàn thân tê dại.
    Dì út thì thào:

    “Ông nội con sợ lộ chuyện nên chôn dấu. Chính cái chết đó… mới là gốc của lời nguyền.”

    7. Sự trùng hợp đáng sợ

    Một điều khiến dòng họ tôi luôn tin chuyện kia là thật:

    Tất cả những người con của ông Hùng chết hoặc bệnh đều là CON TRAI.

    Giống như có ai đó đang trả thù.

    Giống như linh hồn người mẹ kia – và đứa bé chưa chào đời – đang đòi mạng từng người một.

    Tôi nhớ lại lời bác Hai nói trước khi mất:

    “Con đàn bà đó… chưa chết yểu đâu.”

    Ý là… linh hồn cô ta vẫn quanh quẩn trong đầm?

    8. Đêm trăng máu trên đầm ngọc

    Một tuần sau khi bác Hai mất, trong làng xảy ra chuyện lạ.

    Lần đầu tiên sau nhiều năm, toàn bộ đầm trai của gia đình tôi nổi lên hàng chục viên ngọc đỏ như máu. Đỏ đến mức ai nhìn cũng rợn người. Người trong làng bảo ngọc đỏ nghĩa là đầm sắp có chuyện lớn.

    Đêm đó, dì út đột nhiên lên cơn hoảng loạn, chạy thẳng ra đầm. Tôi và bố vội chạy theo. Trăng treo trên biển đỏ rực như được nhúng vào máu. Nước đầm nổi bọt, mùi tanh ngai ngái.

    Dì đứng sát mép nước, hét lớn:

    “Trả lại! Trả lại chỗ này đi! Đừng kéo thêm người nữa!”

    Rồi trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy—không thể nhầm được—

    Tiếng phụ nữ khóc dưới nước.

    Không phải tiếng gió, không phải tiếng cá quẫy. Mà là tiếng khóc nỉ non, oán hận, như thể ai đó đang kể nỗi đau bị tước mất mạng sống.

    Bố tôi run bần bật. Tôi cũng vậy.

    Nhưng chính giọng dì út khiến tôi đứng tim:

    “Nếu không trả, đời con cháu cũng chẳng yên!”

    9. Sự thật cuối cùng

    Sau đêm đó, bố tôi không giấu nữa. Ông kể, với hai bàn tay run rẩy:

    “Năm đó… đúng là cha gây ra chuyện. Nhưng cha không cố tình giết cô ta. Chỉ là lúc giằng co, cha đẩy mạnh quá… Nước sâu. Cha sợ đi tù… nên…”

    Ông nghẹn giọng.

    Tôi hỏi:
    “Còn đứa bé?”

    Bố tôi không trả lời. Nhưng đôi mắt ông đã nói hết.

    Tôi hiểu.
    Ông nội tôi không chỉ hại một mạng.
    Ông đã hại hai.

    10. Gánh nợ của thế hệ sau

    Lời nguyền không phải trò mê tín. Nó là nghiệp.

    Người chết oan, đặc biệt là phụ nữ mang thai, không thể siêu thoát. Họ trở thành oan hồn, bám vào nơi cuối cùng họ tồn tại. Và vì cái chết ấy liên quan đến tranh chấp đầm nuôi trai, oan khuất cứ thế bám vào chính đầm đó.

    Cả dòng họ tôi sống dựa vào nó, ăn tiền từ nó, giàu lên từ nó. Và cũng chết dần vì nó.

    11. Phải trả lại những gì đã cướp

    Tôi biết mình phải làm gì.

    Tôi tìm đến gia đình họ Đàm. Nhà ấy đã nghèo kiệt sau khi mất người vợ và đứa con. Người chồng ngày xưa giờ cũng đã già, hom hem, sống một mình trong căn nhà xiêu vẹo.

    Ông nhìn tôi bằng ánh mắt vừa đau đớn, vừa oán giận.

    Tôi cúi đầu, nói lời mà ba thế hệ trong dòng họ tôi chưa ai dám nói:

    “Tôi đến… để xin lỗi. Và để trả lại đầm.”

    Ông lão run rẩy, nước mắt chảy như mưa.
    Ông nói câu mà đến giờ tôi vẫn không quên:

    “Muộn… nhưng còn hơn không.”

    12. Khi đầm ngọc được trả lại…

    Hai tuần sau khi làm thủ tục giao trả đầm nuôi trai, điều kỳ lạ xảy ra:

    Dì út hết hoảng loạn.

    Bố tôi giảm hẳn những cơn khó thở kéo dài.

    Mỗi đêm, đầm ngọc không còn vang lên tiếng khóc nữa.

    Nước trong đầm dần trở lại màu xanh ngọc.

    Người trong làng nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Không còn thì thầm, không còn dè bỉu. Họ bảo dòng họ tôi đã “trả được nghiệp”.

    Còn tôi, lần đầu tiên sau ba mươi năm, cảm thấy lòng nhẹ đi.

    Thật lạ, khi ta trả lại những gì không thuộc về mình, đôi khi không chỉ giải thoát cho người đã chết, mà còn giải thoát cả những người đang sống.

    13. Nhưng lời nguyền chưa kết thúc

    Một tháng sau, tôi nằm mơ. Trong giấc mơ, một người phụ nữ bụng bầu đứng ở mép đầm. Gương mặt cô trắng bệch, tóc bết nước, đôi mắt đỏ hoe như máu.

    Cô nhìn tôi.

    Nhưng lần này không còn oán hận.

    Chỉ còn một câu thì thầm:

    “Cảm ơn.”

    Tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi thấm đẫm.
    Bên ngoài, hơi sương trên đầm ngọc dâng lên mờ ảo như sương khói.

    Lời nguyền đã được hóa giải.
    Nhưng cái giá phải trả… thì quá đắt.

    Dòng họ Bành từ bảy người con, giờ chỉ còn ba.
    Và chỉ có tôi – người không dính vào nghiệp cũ – là sống khỏe mạnh.

    Tôi hiểu rằng từ nay, mình phải sống tốt gấp đôi, gấp ba. Không phải để bù đắp cho dòng họ, mà để bù đắp cho hai sinh mạng oan khuất dưới đáy đầm.

    Bởi vì nghiệp không phải ai gây ra, thì người đó trả.
    Đôi khi thế hệ sau phải gánh hậu quả của sự tham lam mà họ chẳng bao giờ chọn.

  • Bài toán lớp 1 khiến cộng đồng mạng chia phe tranh luận

    Bài toán lớp 1 khiến cộng đồng mạng chia phe tranh luận

    Phép tính đơn giản ‘2+4=6’ nhưng bị đánh giá là sai, cộng đồng mạng lập tức chia phe phân tích và tranh cãi.

    Nhiều phụ huynh cho rằng chương trình Toán lớp 1 tương đối đơn giản, chỉ cần đọc đề là có thể dễ dàng tìm ra đáp án. Thực tế nhiều bài toán, phép tính thoạt nhìn tưởng đơn giản nhưng không dễ dàng tìm được đáp án đúng, khiến cha mẹ phải “đau đầu”.

    Mới đây, trên một diễn đàn mạng xã hội với hơn 300.000 thành viên, quản lý của diễn đàn đăng tải hình ảnh chụp lại bài toán trong vở bài tập Toán. Đề bài yêu cầu học sinh “Viết phép tính thích hợp” dựa trên hình vẽ hai nhóm gà: một nhóm có 2 con và nhóm còn lại có 4 con. Học sinh viết phép tính 2 + 4 = 6, tuy nhiên người chấm không chấp nhận đáp án và ghi “Sai”.

    Bài toán lớp 1 khiến cộng đồng mạng chia phe tranh luận- Ảnh 1.

    Nhiều người thắc mắc tại sao giáo viên lại cho rằng đây là phép tính sai.

    Phép tính đơn giản này là bài tập quen thuộc của học sinh lớp 1. Việc giáo viên không công nhận “2 + 4 = 6” là đáp án đúng khiến biến bài toán trở thành đề tài tranh luận trên mạng xã hội. Nhiều phụ huynh đặt vấn đề rằng vì sao một phép cộng đúng lại bị đánh giá là sai.

    Tài khoản Hoang Ngoc Nguyen cho rằng trong hình minh hoạ, có 4 con gà ở phía bên phải và 2 con gà đang hướng về nhóm này, nên phép tính đúng phải là “4 + 2 = 6”. Theo người này, đây là dạng bài nhằm rèn luyện cho học sinh khả năng quan sát và diễn đạt tình huống bằng phép toán, chứ không chỉ đơn thuần kiểm tra kỹ năng cộng trừ.

    Tài khoản Ngô Thu Thủy không đồng tình với cách lập luận trên. Theo chị, hình ảnh minh họa đề bài không phản ánh chính xác tình huống 2 con gà chạy về nhóm 4 con gà, nên cách giải thích trên không hợp lý. Vì vậy, đáp án “2 + 4 = 6” của học sinh nên được chấp nhận.

    Mặt khác, một người dùng ẩn danh cho rằng giáo viên nên có sự linh hoạt trong việc đánh giá bài và cho điểm số đối với bài toán này. Phép cộng có tính chất giao hoán, học sinh vẫn đưa ra đáp án đúng thì không nên đánh giá quá khắt khe, nhất là với học sinh tiểu học khi làm một bài toán đơn giản.

    Bài toán tưởng chừng đơn giản của học sinh tiểu học đôi khi lại có thể “đánh đố” cả những người đã trưởng thành. Qua tình huống này cho thấy, khi con nhỏ đi học, phụ huynh cũng phải “học theo”, tạo nên nhiều câu chuyện dở khóc dở cười.

  • Đó là con cá anh nuôi 12 năm, từ lúc nó chỉ hơn gang tay đến khi vảy đỏ như than hồng, giá trị không chỉ nằm ở tiền – mà là công sức

    Đó là con cá anh nuôi 12 năm, từ lúc nó chỉ hơn gang tay đến khi vảy đỏ như than hồng, giá trị không chỉ nằm ở tiền – mà là công sức

    Hàng xóm sát vách trả 100 triệu cho con cá rồng đỏ, anh Minh nhất quyết không bán.

    Đó là con cá anh nuôi 12 năm, từ lúc nó chỉ hơn gang tay đến khi vảy đỏ như than hồng, giá trị không chỉ nằm ở tiền – mà là công sức, danh dự và niềm tự hào của cả gia đình.

    Ai ngờ sáng hôm sau, đang chuẩn bị đi làm, hai vợ chồng nghe “BỐP!” một tiếng nặng nề vang lên từ phòng khách. Chạy ra thì thấy con cá rồng lao thẳng lên đập đầu vào kính, rồi trôi nổi bụng trắng trên mặt nước.

    Túm lưới vớt lên, anh Minh ngồi sụp xuống, run bần bật.

    Vợ anh khóc nấc:

    “Trời ơi! Mười mấy năm trời… mất trắng hết rồi!”

    Anh Minh đỏ mắt, tức đến nghẹn họng. Hôm qua còn từ chối 100 triệu, hôm nay giá trị bằng con số 0.

    Họ cứ nghĩ cá bị bệnh hay giật mình, nhưng đến khi mở camera phòng khách để xem lại diễn biến trong đêm, cả hai cứng người, mặt tái mét.


    01:24 sáng – Camera ghi lại

    Một chiếc bóng lom khom…
    Từ ngoài cửa sổ sát vách lách người vào, động tác nhanh gọn như đã quen.

    Hàng xóm – ông Tài – bước vào, tay cầm một vật dài, lóng lánh ánh kim.

    Ông ta đến sát bể…
    Dừng lại đúng 5 giây…
    Rồi thò cái que dài chọc liên tục vào bể, khuấy loạn nước khiến cá hoảng loạn bỏ chạy.

    Tiếp đó ông rút từ túi ra một chai rượu nhỏ, đổ thứ nước gì đó xuống cạnh lọc và lẩm bẩm:

    “Đã không bán thì đừng trách!”

    Xong xuôi, ông quay người chui ngược lại cửa sổ và biến mất.

    Toàn bộ diễn biến diễn ra trong chưa đầy 2 phút.


    Trở lại phòng khách – 7h sáng

    Hai vợ chồng Minh nhìn nhau, mạch máu trên thái dương giật liên hồi.

    Chị vợ nghiến răng:

    “Nó giết cá nhà mình!”

    Anh Minh xiết chặt nắm tay:

    “Được. Nếu mày thích chơi bẩn…”

    Nhưng ai cũng hiểu – kiện ra xã chưa chắc đã làm được gì, vì đây là chuyện trong nhà, lời nói khó có bằng chứng nếu chỉ mở miệng tố cáo.

    Nhưng đúng 9 giờ cùng ngày, ông Tài hớt hải chạy sang, gương mặt tái mét, vừa đến cửa đã gào:

    “Anh chị cứu tôi với!”

    Hai vợ chồng đứng im, lạnh đến mức không thèm đáp.

    Ông Tài thở gấp, quỳ sụp xuống:

    “Con cá rồng nhà tôi… đang nằm bất động! Hai con la hán cũng lật bụng!”


    Anh Minh bước ra cửa, cười nhạt

    “Sao không gọi thợ sửa bể?”

    Ông Tài run rẩy:

    “Không phải bể! Cả hồ trong, nước sạch! Tự nhiên cá sùi bọt rồi lật bụng… y như bị ai bỏ thuốc!”

    Đến đây, vợ anh Minh nhìn thẳng vào mắt ông ta, giọng sắc lạnh:

    “Thì chú tự biết cách chữa đi chứ. Mấy cái trò dùng hóa chất vô bể cá nhà người khác chắc chú rành lắm mà.”

    Ông Tài đơ người, mắt mở lớn, mồ hôi túa ra như tắm. Rõ ràng ông không nghĩ camera nhà Minh lại nhìn được đến tận cửa sổ sát vách.

    Ông lắp bắp:

    “Anh… anh bẫy tôi à?”

    Anh Minh khoanh tay:

    “Không. Chỉ là nhà tôi nuôi cá tiền trăm triệu, không dại mà không lắp camera.”


    Sau đó…

    Không ai biết ông Tài đã làm gì đêm đó, nhưng:

    Sáng hôm sau, xe ông chở hồ cá và đồ nghề ra chợ bán thanh lý

    Ông bán luôn giàn hồ mới hơn 60 triệu

    Và trong ba tháng liền, không ai còn thấy ông nuôi cá nữa

    Người ta xì xào:

    “Chơi dơ quá, chắc nghiệp quật.”

    Còn vợ chồng Minh?

    Họ mua con cá rồng mới, không phải vì tiếc tiền – mà vì Minh nói một câu rất thật:

    “Cá chết thì mua lại được. Chứ nhân cách một khi đã mục, chẳng còn gì để nuôi.”

  • Loại quả “ngậm thuốc trừ sâu” nhiều nhất, có cho cũng đừng ăn

    Loại quả “ngậm thuốc trừ sâu” nhiều nhất, có cho cũng đừng ăn

     

    Trái cây và rau quả là thành phần chính của chế độ ăn uống lành mạnh, nhưng điều quan trọng không kém là chúng phải an toàn khi ăn – nghĩa là không có bụi bẩn, chất bẩn và thuốc trừ sâu.

    Dựa trên thông tin được Insider trích dẫn, Viện Khoa học Sức khỏe Môi trường Quốc gia (Mỹ) cho biết hiện có khoảng 800 hoạt chất thuốc trừ sâu được cấp phép sử dụng tại Mỹ. Một số loại được dùng với khối lượng lớn và có thể kéo theo nhiều rủi ro cho sức khỏe con người. Các nghiên cứu quan sát cho thấy dư lượng thuốc trừ sâu có thể liên quan đến nguy cơ tăng cân mất kiểm soát, ung thư vú, suy giảm trí nhớ và nhiều vấn đề bất ổn khác. Tôi không thể tự xác minh độc lập các con số này.

    Từ năm 2004, Nhóm Công tác Môi trường (EWG) – một tổ chức phi lợi nhuận hướng tới mục tiêu nâng cao chất lượng môi trường sống – bắt đầu công bố bảng xếp hạng “Dirty Dozen”, liệt kê những loại nông sản không hữu cơ dễ nhiễm thuốc trừ sâu nhất. Danh sách này được tổng hợp dựa trên dữ liệu do Bộ Nông nghiệp Mỹ và Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ thu thập.

    EWG cho biết rằng trong năm nay, khoảng 75% mẫu nông sản thông thường được kiểm tra có phát hiện dư lượng thuốc trừ sâu. Riêng nhóm Dirty Dozen có tỷ lệ lên tới 95% mẫu chứa hóa chất bảo vệ thực vật.

    Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) của Mỹ cho biết một số hóa chất bảo vệ thực vật, khi được nghiên cứu trên người, đã cho thấy mối liên hệ với nhiều rủi ro sức khỏe đáng lo ngại. Các rủi ro này bao gồm khả năng tăng nguy cơ sẩy thai, xuất hiện dị tật bẩm sinh hoặc dẫn đến những hạn chế về học tập và phát triển ở trẻ nhỏ. Tôi không thể tự xác minh độc lập các kết luận này.

    Dâu tây và rau bina tiếp tục giữ vị trí cao nhất

    Theo CNBC, dâu tây và rau bina (cải bó xôi) tiếp tục giữ hai vị trí cao nhất trong bảng xếp hạng năm nay về mức độ nhiễm thuốc trừ sâu. Hơn 90% mẫu dâu tây được phân tích phát hiện chứa từ hai hoạt chất trở lên. Loại quả này đã nhiều năm liên tiếp đứng đầu danh sách kể từ 2021.

    photo-1763977178719

    Một báo cáo năm 2016 của Bộ Nông nghiệp Mỹ cho thấy rau bina trung bình mang theo khoảng 7 loại thuốc bảo vệ thực vật, trong đó phổ biến nhất là ba loại thuốc diệt nấm và một loại thuốc trừ sâu.

    Năm nay, nho cũng tăng mức cảnh báo: từ vị trí thứ 8 trong danh sách 2023 đã vươn lên thứ 4 vào năm 2024. Tương tự dâu tây, khoảng 90% mẫu nho được kiểm tra cho thấy sự hiện diện của hai hoặc nhiều loại thuốc trừ sâu.

    Cụ thể, danh sách 12 loại rau quả có lượng thuốc trừ sâu cao nhất (trên thị trường Mỹ) như sau:

    1. Dâu tây

    2. Cải bó xôi

    3. Cải xoăn, cải rổ và cải xanh

    4. Nho

    5. Đào

    6. Lê

    7. Quả xuân đào

    8. Táo

    9. Ớt chuông

    10. Cherry

    11. Quả việt quất

    12. Đậu xanh

    photo-1763976999504

    Cách đơn giản để làm sạch rau củ quả trước khi chế biến

    Theo hướng dẫn của CDC (Mỹ), việc chuẩn bị thực phẩm an toàn nên bắt đầu bằng bước rửa tay và làm sạch các dụng cụ sẽ sử dụng trong quá trình sơ chế. Chuyên gia dinh dưỡng Carissa Galloway cũng đề xuất một số bước đơn giản để làm sạch rau củ quả trước khi chế biến:

    – Đặt rau củ dưới vòi nước lạnh và rửa trực tiếp trong bồn.

    – Dùng khăn giấy hoặc bàn chải dành riêng cho thực phẩm để chà sạch bề mặt.

    – Nếu chưa dùng ngay, hãy lau khô bằng khăn giấy; với rau lá, có thể sử dụng máy quay rau để loại bỏ nước thừa.

    Theo khuyến nghị được Insider trích dẫn, không bắt buộc phải sử dụng giấm hay baking soda để rửa rau quả.

  • Ban công có 3 loại cây này chẳng khác nào rước Thần Tài vào nhà, gia chủ may mắn tiền tài đầy túi

    Ban công có 3 loại cây này chẳng khác nào rước Thần Tài vào nhà, gia chủ may mắn tiền tài đầy túi

    Với các gia đình sống ở đô thị ngày nay, việc trồng những loại cây mang ý nghĩa chiêu tài trên ban công là một phương pháp đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả để tăng vận may.

    Trong phong thủy, ban công được xem là “cửa nạp khí” quan trọng của ngôi nhà, nơi tiếp nhận năng lượng tự nhiên bên ngoài và lưu thông với trường khí bên trong, giống như “lá phổi” của cả không gian sống. Nếu biết tận dụng đúng cách và bố trí cây xanh hợp lý, ban công không chỉ trở nên đẹp mắt, trong lành mà còn có thể thu hút tài khí, giúp vận trình ngày càng hanh thông.

    Với các gia đình sống ở đô thị ngày nay, việc trồng những loại cây mang ý nghĩa chiêu tài trên ban công là một phương pháp đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả để tăng vận may. Chỉ cần đặt đúng ba loại cây dưới đây, bạn sẽ như rước Thần Tài gõ cửa nhà mình. Hãy xem đó là những loại cây nào nhé!

    1. Cây kim ngân

    Ban công có 3 loại cây này chẳng khác nào rước Thần Tài vào nhà, gia chủ may mắn tiền tài đầy túi - 1

    Cây kim ngân là loại cây chiêu tài quen thuộc nhất với nhiều gia đình. Tên gọi mang ý nghĩa may mắn, dáng cây vươn thẳng, tán lá xanh tốt, phiến lá tỏa ra như những bàn tay đang mở rộng, tượng trưng cho chiêu tài nạp bảo.

    Đặt cây kim ngân ở ban công, để cây đón lượng ánh sáng vừa đủ mỗi ngày và giữ cho đất ẩm nhưng không đọng nước, cây sẽ phát triển càng tươi tốt. Điều này đồng nghĩa với việc tài khí trong nhà càng vượng.

    Tuy nhiên, nếu thấy lá chuyển vàng, héo xác hoặc phần rễ có dấu hiệu úng thối, cần cắt tỉa hoặc thay chậu ngay. Những mảng cây suy yếu có thể trở thành nguồn khí xấu, dễ làm thất thoát tài lộc và ảnh hưởng đến vận may của gia đình.

    2. Cây kim tiền

    Ban công có 3 loại cây này chẳng khác nào rước Thần Tài vào nhà, gia chủ may mắn tiền tài đầy túi - 2

    Cây kim tiền có những chiếc lá tròn đầy, dày dặn và mọc tầng tầng lớp lớp hướng lên trên, trông giống như những chuỗi tiền cổ ngày xưa, vì thế mới có tên gọi này. Loài cây này mang ý nghĩa tiền tài sung túc, của cải dồi dào.

    Kim tiền là cây thân thảo lâu năm, luôn xanh tốt, lại nổi tiếng với sức sống mạnh mẽ. Cây chịu bóng, chịu hạn tốt, hầu như không cần chăm sóc nhiều nên vô cùng phù hợp với những người bận rộn.

    Đặt cây kim tiền ở nơi ban công sáng sủa giúp cây hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, từ đó kích hoạt “kho tài lộc” trong nhà. Không chỉ thu hút tài khí, cây còn mang đến vận quý nhân, hỗ trợ thuận lợi cho con đường công danh và các mối quan hệ hợp tác.

    3. Cây trúc phát tài

    Ban công có 3 loại cây này chẳng khác nào rước Thần Tài vào nhà, gia chủ may mắn tiền tài đầy túi - 3

    Cây trúc phát tài còn gọi là cây phát tài phát lộc, dù không phải họ tre nhưng thân cây thẳng, các đốt rõ ràng, biểu trưng cho sự thăng tiến từng bước, vươn lên không ngừng. Dù bạn là người đi làm mong muốn tăng lương thăng chức, hay là người khởi nghiệp cần đột phá, thì việc đặt một chậu cây trúc phát tài trong nhà đều là lựa chọn lý tưởng.

    Loại cây này rất dễ sống, có thể trồng trong nước hoặc trong đất. Chỉ cần đặt ở ban công, thay nước hoặc tưới định kỳ là cây đã có thể phát triển khỏe mạnh.

    Khi trưng bày, nên chọn số lượng 4 hoặc 8 cành. Bởi lẽ, số 4 trong tiếng Hán đọc gần giống “sự”, mang ý nghĩa mọi sự như ý, số 8 trong tiếng Hán lại gần âm “phát”, tượng trưng cho tài lộc bốn phương quy tụ.

    Nguồn: https://arttimes.vn/gia-dinh/ban-cong-co-3-loai-cay-nay-chang-khac-nao-ruoc-than-tai-vao-nha-gia-chu-may-man-tien-tai-day-tui-c59a71511.html

  • Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa

    Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa

    Chàng trai mang tên chỉ 2 ký tự, được xem là người có cái tên ngắn nhất Việt Nam, bị hàng triệu người gọi tên mỗi ngày

    Theo Thời báo Văn học nghệ thuật có bài Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa. Nội dung như sau:

    Trong cuộc đời mỗi người, cái tên không đơn thuần chỉ là một chuỗi ký tự – đó là dấu ấn cá nhân, gắn liền với danh tính, các loại giấy tờ, thủ tục hành chính, và đôi khi còn ảnh hưởng đến tâm lý cũng như cuộc sống thường nhật. Việc mang một cái tên quá khác biệt hoặc độc lạ đôi khi khiến chủ nhân rơi vào những tình huống “dở khóc dở cười”.

    Điển hình cho trường hợp này là câu chuyện của một chàng trai sinh năm 1991, đến từ một tỉnh miền Trung, với cái tên được xem là độc nhất vô nhị – chỉ vỏn vẹn hai ký tự: OK.

    Hình ảnh giấy phép lái xe của nam thanh niên có cái tên ngắn nhất Việt Nam
    Hình ảnh giấy phép lái xe của nam thanh niên có cái tên ngắn nhất Việt Nam

    Cái tên ngắn đến mức khó tin này nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người còn cho rằng, đây có thể là cái tên ngắn nhất Việt Nam từ trước đến nay. Không ít bình luận bày tỏ sự bất ngờ xen lẫn thích thú, bởi “OK” trong tiếng Anh vốn mang nghĩa đồng ý hoặc chấp thuận – khiến cái tên vừa đơn giản, vừa gây ấn tượng mạnh mẽ ngay từ lần đầu nghe thấy.

    Anh OK chia sẻ rằng cha mẹ đặt tên cho anh với hy vọng khi lớn lên, con trai sẽ luôn gặp thuận lợi, suôn sẻ trong mọi việc và bất cứ điều gì anh làm đều sẽ nhận được sự “đồng ý”. Chính vì vậy, họ đã quyết định đặt tên anh là “OK”. Cái tên này khiến nhiều người phải ngạc nhiên vì sự đặc biệt của nó. Với độ ngắn gọn và ấn tượng, có lẽ không ai có thể phủ nhận rằng nếu xếp hạng, cái tên “OK” sẽ đứng đầu trong số những cái tên ấn tượng.

    Mặc dù sở hữu cái tên độc đáo, ngắn gọn, nhưng anh OK không ít lần gặp phải tình huống dở khóc dở cười. Thời còn đi học, tên của anh thường xuyên là chủ đề bàn tán trong lớp.

     “Các bạn thường nói tên mình chẳng giống người Việt Nam, rồi họ đem cái tên ‘OK’ của mình ra để trêu chọc. Còn các thầy cô giáo, mỗi khi không biết gọi ai lên bảng kiểm tra bài cũ, họ sẽ lật sổ điểm và tìm ai có tên đặc biệt để gọi lên. Đương nhiên, tôi là người thường xuyên được gọi vì trong lớp chẳng ai có tên đặc biệt như ‘OK’ cả,” nam thanh niên này chia sẻ.

    Chàng trai gặp phải không ít tình huống dở khóc dở cười vì cái tên của mình
    Chàng trai gặp phải không ít tình huống dở khóc dở cười vì cái tên của mình

    Tên “Ok” không chỉ là một từ phổ biến mà người Việt thường sử dụng hàng ngày để diễn đạt sự đồng ý, mà còn được biết đến rộng rãi trên toàn cầu. Đây là một từ quen thuộc không chỉ ở Việt Nam mà còn xuất hiện ở nhiều quốc gia trên thế giới. Vì vậy, không ngoa khi nói rằng tên “OK” của anh chàng đã được hàng triệu người sử dụng trên toàn thế giới.

    Mặc dù đã gặp không ít tình huống trớ trêu liên quan đến tên gọi của mình, nhưng theo thời gian, anh OK đã dần quen thuộc và chấp nhận cái tên mà cha mẹ đã đặt. Anh không còn cảm thấy tự ti nữa, ngược lại, anh luôn tự hào về việc sở hữu một cái tên độc đáo như vậy.

     

     

  • Cộng 3 số cuối điện thoại của bạn lại nếu ra số này: Chúc mừng chủ nhân cả đời chẳng lo thiếu tiền

    Cộng 3 số cuối điện thoại của bạn lại nếu ra số này: Chúc mừng chủ nhân cả đời chẳng lo thiếu tiền


    Trong phong thủy nếu như 3 số cuối cùng của dãy số điện thoại của bạn bằng những con số này, cuộc sống may mắn, lên hương.

    Trước tiên giải nghĩa phiên âm theo Hán Việt

    Trong phong thủy và nhân số học thì mỗi một con số đều tượng trưng cho một ý nghĩa nhất định. Có những con số mang lại may mắn, có những co số sẽ mang lại điều không như ý muốn cho bạn. Cụ thể trong Hán Việt, các con số có cách phát âm được giải nghĩa như sau:

    0 – Không có gì, bình thường

    1 – Nhất

    2 – Nhị

    3 – Tam

    4 – Tứ

    5 – Sinh

    6 – Lộc

    7 – Thất

    t8 – Phát / Bát

    9 – Cửu

    Cách tính ý nghĩa số điện thoại

    Nếu số điện thoại của bạn có 3 số cuối là 789: Khi cộng lại sẽ là 7+8+9=24=2+4=6. Nếu ra con số 6 thì đó là số điện thoại may mắn.

    Ý nghĩa số 0 trong phong thủy: Theo phong thủy, số 0 tượng trưng cho sự bắt đầu, một sự khởi đầu mới đầy hi vọng. Chúng ta vẫn thường nghe từ “bắt đầu với con số 0” thể hiện sự khởi đầu với hai bàn tay trắng. Tuy nhiên, bạn không nên nản chí bởi “Vạn sự khởi đầu nan”, từ từ chúng ta sẽ tích lũy thành quả dù ban đầu chưa có gì.

    Ý nghĩa số 1 trong phong thủy: Trong tự nhiên con số 1 chính là con số khá đặc biệt. Số 1 được xem là con số căn bản cho mọi sự biến hóa, mang lại những điều mới mẻ, tốt đẹp hơn và tràn đầy sức sống, hi vọng. Những người có số đuôi điện thoại cộng lại bằng con số 1 thể hiện cho việc sẽ phát triển giàu mạnh, tương lai có thể làm lãnh đạo.

    3 so cuoi dien thoai cong lai r a so nay chuc mung gia chu giau co phat tai

    Ý nghĩa số 2 trong phong thủy: Trong thần số học thì con số 2 không chỉ là con số thông thường, số 2 còn đại diện cho 1 cặp đôi, thể hiện sự hạnh phúc, viên mãn, tròn đầy, song hỷ. Ngoài ra, số 2 còn tượng trưng cho sự cân bằng âm dương, đồng thời còn thể hiện sự bền vững, lâu dài.

    Số 3 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong phong thủy và thần số học thì con số 3 có khá nhiều tranh cãi và những quan niệm khác nhau về ý nghĩa của con số 3. Ngoài thể hiện sự vững chắc, số 3 còn mang ý nghĩa phát tài.

    Số 4 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Chúng ta thường thấy người phương Đông không thích số 4, bởi con số này có cách đọc trong âm Hán Tự là Tứ – nếu đọc lệch đi một chút là Tử (đồng nghĩa với cái chết). Bởi vậy, con số này không mang lại may mắn nhiều người kiêng kỵ.

    y nghia 3 so cuoi dien dien thoai

    Số 5 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Dựa theo phong thủy, con số 5 khá bí ẩn, một phần nào đó thể hiện bản sắc của thuyết Ngũ hành gồm có Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ. Đồng thời trong Ngũ phương: Đông – Tây – Nam – Bắc – Trung tâm. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 5 thường có cuộc sống khá ổn định.

    Số 6 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong tự nhiên rất nhiều người biết nhưng số 6 là con số mang đến nhiều tài lộc và may mắn, thể hiện sự tốt lành, thuận lợi. Số 6 đại diện cho những điều lộc, những cái lợi trong cuộc sống. Bên cạnh đó thì con số 6 còn là gấp đôi của số 3, đồng nghĩa với gấp đôi điềm lành. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 6 thật sự đáng chúc mừng.

    Số 7 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Theo tiếng Hán Việt thì số 7 đọc là Thất, có thể coi là thất bát, thất bại, nên nhiều người cũng không thích số 7 tương tự số 4. Nên khi cộng lại 3 số cuối điện thoại của bạn là số 7 thì cũng nên cẩn thận đôi chút. Tuy nhiên theo tín ngưỡng đạo Phật, số 7 lại là con số vô cùng quyền năng, hội tụ cả dương khí và âm khí trong trời đất. Vì vậy, bạn cũng không nên quá lo lắng.

    Ý nghĩa số 8 trong phong thủy: Trong phong thủy, những người có số đại điện cho là số 8 mang ý nghĩa phát tài, thịnh vượng, phát triển. Số 8 thường được kết hợp với số 6 với ý nghĩa lộc phát. Có thể nói là cặp số này rất được những thương gia, doanh nhân ưa chuộng, tìm kiếm. Bởi vậy, nếu cộng lại 3 số cuối của số điện thoại là 8 thì chắc chắn bạn cần phải ăn mừng.

    Ý nghĩa số 9 trong phong thủy: Chúng ta vẫn thường nghe về những truyền thuyết dân gian, trong đó con số 9 được xem là đạt đến độ hoàn hảo cao nhất, chẳng hạn Voi 9 ngà, Gà 9 cựa, Ngựa 9 hồng mao. Như thế, số 9 tượng trưng cho sức mạnh và quyền uy. Bởi vậy khi 3 số cuối điện thoại của bạn cộng lại bằng số 9 thì hãy vững niềm tin ở tương lai nhất định bạn sẽ thành công.

    Nguồn: https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/cong-3-so-cuoi-dien-thoai-cua-ban-lai-neu-ra-so-nay-chuc-mung-chu-nhan-ca-doi-chang-lo-thieu-tien-743800.html