Blog

  • Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa

    Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa

    Chàng trai mang tên chỉ 2 ký tự, được xem là người có cái tên ngắn nhất Việt Nam, bị hàng triệu người gọi tên mỗi ngày

    Theo Thời báo Văn học nghệ thuật có bài Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa. Nội dung như sau:

    Trong cuộc đời mỗi người, cái tên không đơn thuần chỉ là một chuỗi ký tự – đó là dấu ấn cá nhân, gắn liền với danh tính, các loại giấy tờ, thủ tục hành chính, và đôi khi còn ảnh hưởng đến tâm lý cũng như cuộc sống thường nhật. Việc mang một cái tên quá khác biệt hoặc độc lạ đôi khi khiến chủ nhân rơi vào những tình huống “dở khóc dở cười”.

    Điển hình cho trường hợp này là câu chuyện của một chàng trai sinh năm 1991, đến từ một tỉnh miền Trung, với cái tên được xem là độc nhất vô nhị – chỉ vỏn vẹn hai ký tự: OK.

    Hình ảnh giấy phép lái xe của nam thanh niên có cái tên ngắn nhất Việt Nam
    Hình ảnh giấy phép lái xe của nam thanh niên có cái tên ngắn nhất Việt Nam

    Cái tên ngắn đến mức khó tin này nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người còn cho rằng, đây có thể là cái tên ngắn nhất Việt Nam từ trước đến nay. Không ít bình luận bày tỏ sự bất ngờ xen lẫn thích thú, bởi “OK” trong tiếng Anh vốn mang nghĩa đồng ý hoặc chấp thuận – khiến cái tên vừa đơn giản, vừa gây ấn tượng mạnh mẽ ngay từ lần đầu nghe thấy.

    Anh OK chia sẻ rằng cha mẹ đặt tên cho anh với hy vọng khi lớn lên, con trai sẽ luôn gặp thuận lợi, suôn sẻ trong mọi việc và bất cứ điều gì anh làm đều sẽ nhận được sự “đồng ý”. Chính vì vậy, họ đã quyết định đặt tên anh là “OK”. Cái tên này khiến nhiều người phải ngạc nhiên vì sự đặc biệt của nó. Với độ ngắn gọn và ấn tượng, có lẽ không ai có thể phủ nhận rằng nếu xếp hạng, cái tên “OK” sẽ đứng đầu trong số những cái tên ấn tượng.

    Mặc dù sở hữu cái tên độc đáo, ngắn gọn, nhưng anh OK không ít lần gặp phải tình huống dở khóc dở cười. Thời còn đi học, tên của anh thường xuyên là chủ đề bàn tán trong lớp.

     “Các bạn thường nói tên mình chẳng giống người Việt Nam, rồi họ đem cái tên ‘OK’ của mình ra để trêu chọc. Còn các thầy cô giáo, mỗi khi không biết gọi ai lên bảng kiểm tra bài cũ, họ sẽ lật sổ điểm và tìm ai có tên đặc biệt để gọi lên. Đương nhiên, tôi là người thường xuyên được gọi vì trong lớp chẳng ai có tên đặc biệt như ‘OK’ cả,” nam thanh niên này chia sẻ.

    Chàng trai gặp phải không ít tình huống dở khóc dở cười vì cái tên của mình
    Chàng trai gặp phải không ít tình huống dở khóc dở cười vì cái tên của mình

    Tên “Ok” không chỉ là một từ phổ biến mà người Việt thường sử dụng hàng ngày để diễn đạt sự đồng ý, mà còn được biết đến rộng rãi trên toàn cầu. Đây là một từ quen thuộc không chỉ ở Việt Nam mà còn xuất hiện ở nhiều quốc gia trên thế giới. Vì vậy, không ngoa khi nói rằng tên “OK” của anh chàng đã được hàng triệu người sử dụng trên toàn thế giới.

    Mặc dù đã gặp không ít tình huống trớ trêu liên quan đến tên gọi của mình, nhưng theo thời gian, anh OK đã dần quen thuộc và chấp nhận cái tên mà cha mẹ đã đặt. Anh không còn cảm thấy tự ti nữa, ngược lại, anh luôn tự hào về việc sở hữu một cái tên độc đáo như vậy.

     

     

  • Cộng 3 số cuối điện thoại của bạn lại nếu ra số này: Chúc mừng chủ nhân cả đời chẳng lo thiếu tiền

    Cộng 3 số cuối điện thoại của bạn lại nếu ra số này: Chúc mừng chủ nhân cả đời chẳng lo thiếu tiền


    Trong phong thủy nếu như 3 số cuối cùng của dãy số điện thoại của bạn bằng những con số này, cuộc sống may mắn, lên hương.

    Trước tiên giải nghĩa phiên âm theo Hán Việt

    Trong phong thủy và nhân số học thì mỗi một con số đều tượng trưng cho một ý nghĩa nhất định. Có những con số mang lại may mắn, có những co số sẽ mang lại điều không như ý muốn cho bạn. Cụ thể trong Hán Việt, các con số có cách phát âm được giải nghĩa như sau:

    0 – Không có gì, bình thường

    1 – Nhất

    2 – Nhị

    3 – Tam

    4 – Tứ

    5 – Sinh

    6 – Lộc

    7 – Thất

    t8 – Phát / Bát

    9 – Cửu

    Cách tính ý nghĩa số điện thoại

    Nếu số điện thoại của bạn có 3 số cuối là 789: Khi cộng lại sẽ là 7+8+9=24=2+4=6. Nếu ra con số 6 thì đó là số điện thoại may mắn.

    Ý nghĩa số 0 trong phong thủy: Theo phong thủy, số 0 tượng trưng cho sự bắt đầu, một sự khởi đầu mới đầy hi vọng. Chúng ta vẫn thường nghe từ “bắt đầu với con số 0” thể hiện sự khởi đầu với hai bàn tay trắng. Tuy nhiên, bạn không nên nản chí bởi “Vạn sự khởi đầu nan”, từ từ chúng ta sẽ tích lũy thành quả dù ban đầu chưa có gì.

    Ý nghĩa số 1 trong phong thủy: Trong tự nhiên con số 1 chính là con số khá đặc biệt. Số 1 được xem là con số căn bản cho mọi sự biến hóa, mang lại những điều mới mẻ, tốt đẹp hơn và tràn đầy sức sống, hi vọng. Những người có số đuôi điện thoại cộng lại bằng con số 1 thể hiện cho việc sẽ phát triển giàu mạnh, tương lai có thể làm lãnh đạo.

    3 so cuoi dien thoai cong lai r a so nay chuc mung gia chu giau co phat tai

    Ý nghĩa số 2 trong phong thủy: Trong thần số học thì con số 2 không chỉ là con số thông thường, số 2 còn đại diện cho 1 cặp đôi, thể hiện sự hạnh phúc, viên mãn, tròn đầy, song hỷ. Ngoài ra, số 2 còn tượng trưng cho sự cân bằng âm dương, đồng thời còn thể hiện sự bền vững, lâu dài.

    Số 3 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong phong thủy và thần số học thì con số 3 có khá nhiều tranh cãi và những quan niệm khác nhau về ý nghĩa của con số 3. Ngoài thể hiện sự vững chắc, số 3 còn mang ý nghĩa phát tài.

    Số 4 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Chúng ta thường thấy người phương Đông không thích số 4, bởi con số này có cách đọc trong âm Hán Tự là Tứ – nếu đọc lệch đi một chút là Tử (đồng nghĩa với cái chết). Bởi vậy, con số này không mang lại may mắn nhiều người kiêng kỵ.

    y nghia 3 so cuoi dien dien thoai

    Số 5 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Dựa theo phong thủy, con số 5 khá bí ẩn, một phần nào đó thể hiện bản sắc của thuyết Ngũ hành gồm có Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ. Đồng thời trong Ngũ phương: Đông – Tây – Nam – Bắc – Trung tâm. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 5 thường có cuộc sống khá ổn định.

    Số 6 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong tự nhiên rất nhiều người biết nhưng số 6 là con số mang đến nhiều tài lộc và may mắn, thể hiện sự tốt lành, thuận lợi. Số 6 đại diện cho những điều lộc, những cái lợi trong cuộc sống. Bên cạnh đó thì con số 6 còn là gấp đôi của số 3, đồng nghĩa với gấp đôi điềm lành. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 6 thật sự đáng chúc mừng.

    Số 7 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Theo tiếng Hán Việt thì số 7 đọc là Thất, có thể coi là thất bát, thất bại, nên nhiều người cũng không thích số 7 tương tự số 4. Nên khi cộng lại 3 số cuối điện thoại của bạn là số 7 thì cũng nên cẩn thận đôi chút. Tuy nhiên theo tín ngưỡng đạo Phật, số 7 lại là con số vô cùng quyền năng, hội tụ cả dương khí và âm khí trong trời đất. Vì vậy, bạn cũng không nên quá lo lắng.

    Ý nghĩa số 8 trong phong thủy: Trong phong thủy, những người có số đại điện cho là số 8 mang ý nghĩa phát tài, thịnh vượng, phát triển. Số 8 thường được kết hợp với số 6 với ý nghĩa lộc phát. Có thể nói là cặp số này rất được những thương gia, doanh nhân ưa chuộng, tìm kiếm. Bởi vậy, nếu cộng lại 3 số cuối của số điện thoại là 8 thì chắc chắn bạn cần phải ăn mừng.

    Ý nghĩa số 9 trong phong thủy: Chúng ta vẫn thường nghe về những truyền thuyết dân gian, trong đó con số 9 được xem là đạt đến độ hoàn hảo cao nhất, chẳng hạn Voi 9 ngà, Gà 9 cựa, Ngựa 9 hồng mao. Như thế, số 9 tượng trưng cho sức mạnh và quyền uy. Bởi vậy khi 3 số cuối điện thoại của bạn cộng lại bằng số 9 thì hãy vững niềm tin ở tương lai nhất định bạn sẽ thành công.

    Nguồn: https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/cong-3-so-cuoi-dien-thoai-cua-ban-lai-neu-ra-so-nay-chuc-mung-chu-nhan-ca-doi-chang-lo-thieu-tien-743800.html

  • Nếu trong người có mầm mống UT, ban đêm ngủ thường lộ ra 3 đặc điểm nhưng nhiều người chủ quan

    Nếu trong người có mầm mống UT, ban đêm ngủ thường lộ ra 3 đặc điểm nhưng nhiều người chủ quan

    Chất lượng giấc ngủ ban đêm có thể phản ánh nhiều điều về tình trạng sức khỏe mỗi người, thậm chí giúp phát hiện sớm bệnh ung thư.

    Khi nhắc tới những bất thường khi ngủ ban đêm cảnh báo bệnh tật, bao gồm cả ung thư thì hầu hết mọi người thường nghĩ ngay tới mất ngủ, khó ngủ. Tuy nhiên, bên cạnh đó còn có không ít điểm bất thường khác có thể là dấu hiệu cảnh báo trong người đang có mầm mống ung thư.

    Vì vậy, nếu ban đêm đi ngủ mà thường xuyên gặp phải 3 kiểu khó chịu dưới đây thì bạn cần đi thăm khám càng sớm càng tốt:

    1. Sốt dai dẳng

    Khi bị ung thư, sức đề kháng của con người giảm dần, đặc biệt là về đêm. Vì vậy kéo theo những cơn sốt dai dẳng, uống thuốc mãi cũng không khỏi.

    Nếu trong người có mầm mống ung thư, ban đêm ngủ thường lộ ra 3 đặc điểm nhưng nhiều người chủ quan- Ảnh 1.

    Mất ngủ, sốt dai dẳng hoặc đổ nhiều mồ hôi mỗi đêm rất có thể là do tế bào ung thư đang phát triển (Ảnh minh họa)

    Theo các chuyên gia, có 3 lý do chính khiến các khối u gây sốt kéo dài. Đầu tiên là khối u trong cơ thể phát triển nhanh chóng gây thiếu máu cục bộ và thiếu oxy tế bào khối u, gây hoại tử mô dẫn đến sốt cao. Thứ hai, một số khối u sẽ tiết ra các chất kháng nguyên trong khi hệ thống miễn dịch của cơ thể sẽ phản ứng tương ứng, từ đó dẫn đến tăng nhiệt độ cơ thể bất thường. Cuối cùng, một số tế bào khối u sẽ xâm nhập vào trung tâm điều hòa nhiệt độ cơ thể, và sau đó làm tăng nhiệt độ cơ thể, gây sốt dai dẳng không khỏi.

    Theo các thống kê lâm sàng, hầu hết bệnh nhân ung thư sẽ sốt về chiều tối và đêm. Nhưng cần nhớ rằng không phải tất cả bệnh nhân mắc ung thư đều bị sốt hay cứ thường xuyên bị sốt về đêm là ung thư. Các triệu chứng của ung thư nói chung không xuất hiện đơn lẻ, sẽ đi kèm với các bất thường khác như các cơn đau, mệt mỏi, sụt cân, ăn không ngon… Nên tốt nhất là tìm đến bác sĩ càng sớm càng tốt để tìm ra nguyên nhân và điều trị kịp thời.

    2. Mất ngủ kéo dài

    Mất ngủ có thể là 1 bệnh lý đơn lẻ hoặc cũng có thể là triệu chứng của rất nhiều bệnh tật nguy hiểm khác, bao gồm cả ung thư. Rất nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng bệnh ung thư và các rối loạn giấc ngủ có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Hầu hết các bệnh ung thư đều gây rối loạn giấc ngủ ở mức độ nhất định.

    Đặc điểm của chứng mất ngủ do bệnh ung thư là thường gây tỉnh giấc lặp đi lặp lại vào nửa đêm hoặc khoảng gần sáng. Đặc biệt là 1 khi đã tỉnh giấc, cơ thể sẽ luôn bị trằn trọc, rất khó để chìm vào giấc ngủ trở lại và gần như không hề thuyên giảm bằng việc dùng thuốc thông thường.

    Do ung thư khiến bệnh nhân đau đớn, khó thở, tức ngực, ho và chèn ép dây thần kinh vào ban đêm, gây ra tình trạng khó ngủ, mất ngủ. Đặc biệt là các bệnh ung thư liên quan đến gan, thận, dạ dày, não rất dễ gây ra tỉnh giấc vào nửa đêm hoặc khoảng 3 – 4 giờ sáng. Vì đây là khoảng thời gian các cơ quan này phải tự đào thải các độc tố để tiếp tục cho quá trình hoạt động của nó vào ngày hôm sau. Nhưng nếu các khối u đang phát triển, ảnh hưởng đến quá trình thải độc, nó sẽ phát tín hiệu và gây tỉnh giấc vào ban đêm.

    3. Đau nhức cơ thể, nhất là đau xương

    Khi cơ thể bị đau dai dẳng và không thể thuyên giảm bằng cách nghỉ ngơi, cơn đau nặng hơn vào ban đêm thì hãy cẩn trọng với ung thư. Ở 1 số người, còn xuất hiện thêm triệu chứng bị co giật hoặc chuột rút mỗi đêm vô cùng khó chịu.

    Trong các loại đau cơ thể về đêm do ung thư, đau xương là phổ biến nhất. Theo các chuyên gia về ung thư, có khoảng 70 – 80% bệnh nhân mắc ung thư sẽ bị di căn xương, dẫn tới đau xương. Chúng thường xảy ra trên cột sống, sau đó là xương sườn, xương chậu, xương đùi và xương chân.

    Nếu trong người có mầm mống ung thư, ban đêm ngủ thường lộ ra 3 đặc điểm nhưng nhiều người chủ quan- Ảnh 2.

    Cơn đau nhức cơ thể, nhất là đau xương về đêm cũng là triệu chứng phổ biếncủa ung thư (Ảnh minh họa)

    Lúc đầu thường là đau từng cơn, đau nhiều khi vận động, nhưng khi bệnh tiếp tục phát triển sẽ gây đau liên tục, đau dữ dội ngay cả khi chỉ làm các hoạt động sinh hoạt hàng ngày. Đặc biệt, cơn đau sẽ trầm trọng hơn vào mỗi đêm, thậm chí không thuyên giảm khi chỉ dùng thuốc giảm đau thông thường.

    Lưu ý rằng các bệnh ung thư có nhiều khả năng phát triển di căn xương nhất bao gồm ung thư phổi, ung thư vú, ung thư tuyến tiền liệt và ung thư tuyến giáp. Ngoài ra, sự phát triển của ung thư còn có thể gây ra một số bất thường khi ngủ ban đêm khác ít phổ biến hơn như: đổ nhiều mồ hôi, đau bụng dữ dội, tức ngực, khó thở, ho dai dẳng, cô giật, chuột rút tay chân, đau đầu, tiểu đêm nhiều… hoặc các cơn đau nghiêm trọng ở từng bộ phận có khối u.

  • Vì sao đàn bà ”ăn vụng” giỏi ”chùi mép” hơn đàn ông? Đọc xong nhiều anh ngã ngửa

    Vì sao đàn bà ”ăn vụng” giỏi ”chùi mép” hơn đàn ông? Đọc xong nhiều anh ngã ngửa

    Khi người phụ nữ ngσại tình và cố ý che giấu đàn ông thường rất khó để phát hiện, vì sασ vậy?

    Phụ nữ xem nhiều phim tâm lý tình cảm và học theσ

    Những bộ phim sướt mướt với các mối tình éσ le, tαy bα đôi lúc lại có thể dạy phụ nữ cách để che giấu đi chuyện ngσại tình. Thực tế thì người đàn ông ít khi chú ý đến thể lσại phim này, và nếu có xem, chắc họ cũng không nhập tâm những chiêu trò đó.

    Mùi nước hσα

    Đàn ông ngσại tình thường mαng trên mình những dấu vết khả nghi như mùi sσn lạ, mùi nước hσα. Về điểm này thì đàn ông sẽ thuα thiệt vì nếu phụ nữ ngσại tình thì sẽ chẳng có mùi nàσ củα người tình vương vấn trên người họ cả. Đơn giản là đàn ông ít xài nước hσα, nếu có dùng thì cũng không lấn át được mùi nước hσα sực nức củα phụ nữ.

    Phụ nữ sử dụng nhiều số điện thσại và emαil giả

    Phụ nữ rất thích tìm hiểu bí mật củα người khác rồi lαn truyền nó. Chính vì thế nên họ đã lσ xα và lập rα những thông tin dạng ảσ về bản thân khi họ làm những việc không αi muốn biết tới.

    Họ có nhiều phương tiện để giấu mối quαn hệ vụng trộm

    Không như đàn ông, phụ nữ có nhiều phương tiện hỗ trợ, giúp họ khử các dấu vết và mùi từ người đàn ông khác còn vương trên mình sαu một cuộc tình chớp nhσáng giờ nghỉ trưα. Chất tẩy dα chết, kem dưỡng, kem làm ẩm, kem nền… trên người họ có thể lấn át hết mùi kem cạσ râu từ người đàn ông.

    Phụ nữ không dùng thẻ tín dụng chσ những hσạt đồng mờ ám

    Phụ nữ thường rất hαy chú ý tới những chi tiết nhỏ. Họ có thể vung tαy khi muα sắm nhưng lại thận trọng với những khσản chi cần phải giấu giếm. Hầu hết họ sẽ không sử dụng thẻ tín dụng củα mình chσ những hσạt động cần giữ trσng bóng tối.

    kkkkk

    Nếu phụ nữ làm những việc lén lút như ngσại tình, họ sẽ không tìm kiếm hαy đưα thông tin trên mạng

    Trường hợp này là ngσại lệ và cũng rất ít. Đặc biệt những người phụ nữ đã lập giα đình sẽ càng cẩn trọng và biết rằng mạng xã hội không đủ bảσ mật để giữ kín chσ họ những bí mật không hαy hσ.

    Họ nhạy cảm nên dễ dàng nhận rα sự nghi ngờ từ chồng

    Không như đàn ông, tới khi bị lộ hσàn tσàn hαy chuyện bị phát giác. Thì phụ nữ có thể phát hiện rα những dấu hiệu bαn đầu củα sự nghi ngờ từ chồng. Từ đó, họ có thể tìm cách ứng phó khi mọi chuyện chưα đi quá xα.

  • 4 kiểu phụ nữ ph:á n:át phúc đức nhà chồng: Dù có đẹp như tiên cũng đừng lấy làm vợ

    4 kiểu phụ nữ ph:á n:át phúc đức nhà chồng: Dù có đẹp như tiên cũng đừng lấy làm vợ

    Những kiểu phụ nữ này nên tránh lấy làm vợ kẻo dễ hối hận về sau.

    Kiểu phụ nữ tiêu xài hoang phí, thấy tiền như rác

    Cô ấy có thể đẹp lộng lẫy, ăn mặc sang chảnh, túi xách hàng hiệu thay như thay áo, nhưng tiền kiếm được bao nhiêu cũng không đủ cho cô ấy vung tay.

    Chồng làm lụng vất vả, cha mẹ chồng dành dụm cả đời cũng bị cô ấy “hút cạn” chỉ trong vài năm. Nhà cửa nợ nần chồng chất, chồng thì stress, cha mẹ chồng thì đau lòng. Đẹp mấy mà cầm tiền chồng như cầm giấy lộn thì sớm muộn cũng khiến cả gia đình khánh kiệt.

    Những kiểu phụ nữ nên tránh lấy làm vợ
    Những kiểu phụ nữ nên tránh lấy làm vợ

    Kiểu phụ nữ sân si, suốt ngày so bì hơn thua

    Miệng lúc nào cũng “nhà người ta”, “vợ người ta”, “con nhà người ta”. Chồng mua cho cái váy vài triệu thì bảo “vợ thằng X được chồng mua cả chục triệu”; mẹ chồng cho ít tiền thì bảo “bà nội thằng Y cho cả chỉ vàng”.

    Sống trong nhà chồng mà lúc nào cũng ghen tị, nói xấu, khích bác, làm không khí gia đình lúc nào cũng căng như dây đàn. Lâu dần chồng chán, anh em bất hòa, con cái lớn lên cũng học thói so khấu. Một người phụ nữ sân si chính là “mầm mống” phá tan sự êm ấm của cả dòng họ.

    Kiểu phụ nữ tham lam, coi tiền tài danh vọng là tất cả

    Với cô ấy, tình nghĩa chẳng đáng một xu. Chỉ cần có người giàu hơn, quyền thế hơn là sẵn sàng “đổi ý”. Chồng đang khó khăn một chút là đã tỏ thái độ khinh thường, cha mẹ chồng ốm đau thì viện cớ bận bịu không chăm sóc, chỉ chăm chăm tính toán xem nhà chồng còn bao nhiêu tài sản.

    Loại người này thường sống vì tiền, chết cũng vì tiền. Lấy phải kiểu vợ này, đàn ông dù tài giỏi đến mấy cũng chỉ nuôi ong tay áo, cuối cùng trắng tay, mang tiếng “rễ xấu đổ cả cây”.

    dan ba

    Kiểu phụ nữ không giữ đạo làm vợ, lẳng lơ, dễ sa ngã ngoại tình

    Dù đẹp đến mức “hồng nhan bạc tỷ”, nhưng lòng dạ không chung thủy thì sớm muộn cũng thành “hồng nhan họa thủy”. Ở nhà thì nhõng nhẽo, ra ngoài thì ong bướm, tin nhắn mờ ám, đi chơi khuya không về, thậm chí công khai phản bội.

    Nhà chồng mất mặt, chồng thì đau đớn ê chề, con cái lớn lên trong gia đình tan vỡ, mang vết thương lòng cả đời. Một người phụ nữ không giữ được đạo làm vợ thì dù có nhan sắc khuynh thành cũng chỉ là “bình hoa di động”, sớm nát tan vì chính thói hư vinh của mình.

  • Trong buổi họp thôn, ông chủ trại heo giàu nhất xã đập bàn chửi lão thầy cúng “ăn nói láo”, sáng hôm sau cả dãy chuồng 300 con heo đồng loạt nằm im chet cứng đờ

    Trong buổi họp thôn, ông chủ trại heo giàu nhất xã đập bàn chửi lão thầy cúng “ăn nói láo”, sáng hôm sau cả dãy chuồng 300 con heo đồng loạt nằm im chet cứng đờ

    Trong buổi họp thôn, ai cũng sững người khi ông Tự – chủ trại heo lớn nhất xã, đập bàn quát ầm trước mặt lão thầy cúng:

    “Ông phán bừa hù dân à? Nhà tôi chăn 300 con, chưa từng dịch, chưa từng chết một con. Đừng ăn nói nhảm dọa kiếm tiền!”

    Lão thầy cúng chỉ thở dài, mắt nhìn xa xăm:

    “Tôi nhắc ông vì tử khí đang bám vào chuồng heo phía Đông. Qua được đêm nay thì bình yên, còn không… đừng trách tôi không nói trước.”

    Cả hội trường xôn xao, người tin người cười.
    Ông Tự thì gạt phắt, phẩy tay:

    “Tin cái thứ âm với dương, heo nhà tôi tiêm phòng đầy đủ, ông đừng làm trò!”

    Ai ngờ…


    Sáng hôm sau – 5h12
    Vợ ông Tự mở cửa chuồng heo đầu tiên, định cho ăn.

    Rồi bà khụy xuống tại chỗ.

    300 con nằm im, cứng đờ, không một tiếng kêu, tư thế giống hệt nhau: đầu quay về đúng một hướng – phía Đông.

    Bà Tự run run gọi chồng:

    “Ông ơi… heo chết hết rồi…”

    Hai vợ chồng đổ sập xuống giữa nền xi măng, khóc không thành tiếng.
    Không thấy đấu hiệu bị bệnh, không có dấu đổ thuốc, thức ăn còn nguyên.

    Ông Tự hoảng loạn:

    “Mở camera! Mở camera ra xem đêm qua có ai phá!”

    Bấm lại từ 23h đêm…

    Màn hình ban đầu bình thường.
    Heo ngủ, quạt quay, đèn sáng.

    23h41 – một bóng đen xuất hiện ở góc chuồng, đứng im, không có hình dạng rõ, nhưng… camera không nhận dạng được cơ thể người, chỉ hiện:

    UNKNOWN HEAT SIGNATURE DETECTED

    23h43 – đèn toàn chuồng nhấp nháy, heo bật dậy đồng loạt, nhưng không chạy – mà đứng nghiêng đầu nhìn về phía bóng đen.

    23h45 – bóng đen giơ tay phải, và…

    300 con heo đồng loạt quỳ rạp xuống nền xi măng, như có ai ra lệnh.

    Rồi camera mờ dần như bị che sương.

    Hình cuối cùng ghi được là một dòng chữ ai đó viết bằng móng tay lên tấm tôn cạnh ống nước:

    “Tôi cảnh báo rồi mà không nghe.”

    Nhưng đoạn rợn nhất…

    Là lúc camera tự zoom vào một điểm trong bóng tối phía cuối chuồng, nơi không có cửa, không có lối ra.

    Và khuôn mặt lão thầy cúng từ từ hiện ra trong đó, nhìn thẳng vào ống kính, đôi mắt trắng dã.

    Ngón tay ông gõ ba cái rất chậm vào mặt camera.

    Cốc… cốc… cốc.

    Rồi hình biến mất.

    Ông Tự ngã vật xuống, miệng chỉ kêu được bốn chữ:

    “Hắn… không phải người…”

    Sau khi xem camera, ông Tự choáng váng đến mức tưởng mình gặp thứ gì siêu nhiên.
    Nhưng đến khi công an huyện và kỹ thuật hình sự xuống kiểm tra, mọi chuyện bắt đầu rẽ sang hướng khác.

    Kỹ thuật viên xem xong chỉ lắc đầu:

    “Cái này không phải ma… mà là bản ghi hình bị chỉnh sửa bằng phần mềm nhận diện giả lập.”

    Dòng chữ “UNKNOWN HEAT SIGNATURE” và hình ảnh bóng đen đều được chèn thêm sau khi file xuất ra, chứ không phải trong lúc quay.

    Tức là ai đó đã cố tình dựng cảnh để ông Tự tin rằng có thứ bí ẩn giết heo.

    Nhưng mục đích là gì?

    Kết luận xét nghiệm cho ra:

    Toàn bộ heo chết do hít phải khí độc Chlorine nồng độ cao, chứ không phải bệnh hay bị đầu độc qua thức ăn.

    Hai vợ chồng sững người.

    Khí này thường xuất hiện khi Clo trong nước chuồng heo phản ứng với acid mạnh.

    Mà nơi duy nhất có acid mạnh là…

    Khu nhà bếp của trại – chỉ nhân viên và con trai lớn của ông Tự mới có chìa khóa.

    Công an hỏi:

    “Trong trại, ai biết sử dụng phần mềm xử lý video?”

    Ông Tự lập tức nghĩ đến con trai cả – Tuấn, 28 tuổi – từng học công nghệ thông tin nhưng bỏ ngang.

    Tuấn về làm phụ việc trong trại, ngày nào cũng cáu gắt với cha.
    Tối nào cũng cật lực tăng ca rửa chuồng, pha thuốc, xử lý hệ thống.

    Nghe đến đó, công an yêu cầu mở camera hành lang trước khi vào khu chuồng heo.

    Và lúc tua lại, cả nhà im lặng:

    23h37 – Tuấn đi vào, mang theo một can nhựa lớn.

    Một phút sau, tiếng hệ thống lọc nước xả mạnh.

    23h45 – tất cả heo bắt đầu giãy.

    Dựng lại hiện trường, điều tra viên hỏi thẳng:

    “Cậu có pha acid vào bể nước không?”

    Tuấn không phủ nhận.

    Nhưng cậu cũng không khóc, không run, chỉ nói chậm rãi:

    “Con đã cảnh báo ba rồi. 300 con heo sắp phải xuất chuồng nhưng ba không chịu xử lý bệnh phổi trước. Heo sốt, ho, nhiều con thở rít, vậy mà ba ép xuất sớm để kịp giá thị trường. Con biết nếu bệnh lây sang 3 trang trại xung quanh, cả xã phá sản.”

    Ai cũng sững.

    “Con chọn cách giết toàn bộ… để ngăn dịch.”

    Ông Tự bật dậy:

    “Mày điên à? Tại sao không báo cơ quan thú y?!”

    Tuấn nhìn thẳng cha:

    “Ba nghĩ người ta không biết ba đút lót để tránh kiểm dịch sao?”

    Không ai nói thêm lời nào.

    Tuấn thú nhận:

    Cậu không hề định hù cha bằng ma quỷ,

    chỉ định tạo bằng chứng giả để công an điều tra sâu và buộc trang trại phải kiểm soát dịch.

    Nhưng đến khi chuồng heo chết sạch, cậu hoảng loạn, sợ bị bắt ngay nên chèn các hiệu ứng vào video để đẩy mọi người suy nghĩ theo hướng tâm linh, kéo dài thời gian cho mình.

    Chỉ không ngờ chính cơ quan điều tra lại lật mặt nhanh như vậy.

    Tuấn bị áp giải ra xe, ông Tự nắm tay con, lần đầu trong đời giọng run đến lạc:

    “Sao con không nói với ba lần cuối?”

    Tuấn chỉ đáp:

    “Con nói rồi. Ngay trên bàn họp. Nhưng ba chửi người ta trước mặt cả thôn… Ai dám đứng về phía con nữa?”

    Cửa xe đóng lại.

    Bà Tự quỵ xuống.

    Không có ma.
    Không có thầy cúng thần bí.

  • Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

    Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

    Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác để làm ngay một việc. Và rồi ba ngày sau…

    Tôi tên là Lan, 36 tuổi, sống ở Hà Nội, làm trưởng phòng vận hành tại một công ty thực phẩm sạch. Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó.

    Cho đến tối hôm ấy.

    Lời thì thầm khiến tôi lạnh sống lưng

    Tối hôm đó, tôi đang chuẩn bị hành lý cho chuyến công tác vào Sài Gòn bốn ngày. Con trai tôi, Bé Khoa, mới tám tuổi, bất ngờ đứng trước cửa phòng. Thằng bé ôm chặt con Pikachu nhồi bông, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc.

    Tôi giật mình:

    “Khoa, sao giờ này con chưa ngủ?”

    Thằng bé lí nhí, bước lại gần hơn, níu tay áo tôi:

    “Mẹ ơi… bố có người khác… và họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”

    Tôi đứng sững.

    Cả căn phòng như ngừng lại.

    Tôi ngồi xuống ngang tầm mắt con:

    “Khoa… con nghe ở đâu?”

    Thằng bé run run:

    “Con… con nghe bố nói chuyện điện thoại. Bố bảo ‘ký tên của cô ấy vào, cô ấy không biết đâu’. Rồi có một cô nào đó cười… Con sợ lắm nên con chạy về phòng.”

    Tay tôi lạnh buốt.

    Minh dạo gần đây thay đổi nhiều: hay ôm điện thoại, hay đi tối muộn, và hay kiếm cớ tránh bữa cơm gia đình. Nhưng tôi nghĩ là do công việc. Giờ thì mọi thứ đập vào mặt tôi cùng lúc.

    Tôi nhìn vali đang mở, rồi nhìn con trai. Và tôi biết mình phải làm gì.

    Tôi hủy ngay chuyến công tác.

    Không một giây do dự.

    Ngày 1 – Bắt đầu điều tra

    Sáng hôm sau, Minh đi làm sớm bất thường. Tôi vờ như không biết gì.

    Khi cửa đóng lại, tôi lập tức mở laptop, đăng nhập vào tài khoản ngân hàng, ví điện tử, sổ tiết kiệm – tất cả những gì chúng tôi có.

    Chỉ vài phút sau, tôi phát hiện:

    Một giao dịch 150 triệu đồng được chuyển đi ba ngày trước, tới tài khoản của một người tên Ngọc Trâm.

    Tôi chết lặng.

    Tôi biết cô ta.
    Ngọc Trâm – nhân viên thu ngân nơi Minh làm việc. Xinh đẹp, trẻ, hay cười với Minh mỗi khi tôi đến công ty đón anh.

    Tôi tiếp tục kiểm tra thì phát hiện nhiều giao dịch khác, nhỏ hơn nhưng lặp lại liên tục.

    Không còn nghi ngờ gì nữa.

    Tôi gọi ngay cho luật sư Sơn, người từng hỗ trợ cơ quan tôi trong một số vấn đề pháp lý. Tôi kể mọi chuyện.

    Ông Sơn nói giọng nghiêm trọng:

    “Chị Lan, đây không đơn thuần là chuyện ngoại tình. Tôi nghĩ họ đang muốn chuyển hóa tài sản chung. Nhất là khi chị chuẩn bị đi công tác, họ rất dễ qua mặt chị.”

    Tôi nghe mà thấy tim mình rơi xuống.

    Ông Sơn dặn:

    “Chị cứ bình tĩnh. Tôi sẽ cho người kiểm tra phía ngân hàng và các giao dịch liên quan. Ba ngày nữa sẽ có kết quả.”

    Ba ngày.
    Ba ngày để biết liệu chồng mình có đang lấy sạch mọi thứ hay không.

    Ngày 2 – Những giấy tờ giấu kín

    Chiều hôm sau, tôi đón Khoa. Thằng bé leo lên xe rồi thì thầm:

    “Mẹ… sáng nay con lại nghe bố gọi điện. Bố bảo tối nay xong vụ giấy tờ.”

    Tôi rùng mình.

    Tối, khi Minh đi tắm, tôi vào phòng làm việc của anh. Trong máy tính có một thư mục tên “Work”. Tôi thử mở vài file, chẳng có gì. Nhưng có một thư mục bị đặt mật khẩu.

    Minh không phải người tinh vi về công nghệ, nên sau vài lần thử, tôi mở được.

    Trong thư mục đó có ba file:

    Đơn đề nghị bán căn nhà đang ở – chỉ có chữ ký của Minh.
    Giấy ủy quyền rút tiền từ sổ tiết kiệm chung.
    Hồ sơ vay vốn thế chấp tài sản đứng tên hai vợ chồng.

    Tôi gần như ngã quỵ.

    Minh định bán nhà?
    Rút hết tiền?
    Thế chấp tài sản chung?

    Để làm gì?

    Tôi siết chặt tay. Mười một năm tin tưởng… đổi lại là thế này.

    Ngày 3 – Sự thật bị phơi bày

    Buổi sáng, luật sư Sơn gọi cho tôi.

    “Tôi đã có thông tin. Chị phải thật bình tĩnh.”

    Tôi nín thở.

    “Cả Minh và cô Trâm đang chuẩn bị mở tiệm game online. Họ định dùng sổ tiết kiệm của chị làm vốn.”

    Tôi sững người.

    “Nhưng đó chưa phải điều tệ nhất,” ông Sơn tiếp tục.
    “Tôi phát hiện tiệm game đó không có thật. Tất cả là kế hoạch của cô Trâm để chiếm tiền. Cô ta đã lừa vài người trước.”

    Tim tôi thắt lại.

    Nếu tôi đã lên máy bay…
    Nếu tôi không nghe lời con trai…
    Nếu tôi tin lời Minh thêm một lần…

    Tất cả tiền bạc, căn nhà, tương lai của Khoa đều có thể biến mất.

    Buổi tối – Khoảnh khắc quyết định

    18 giờ, Minh về nhà. Anh có vẻ nôn nóng.

    “Lan, anh cần em ký ít giấy tờ.”

    Tôi mỉm cười lạnh:

    “Giấy tờ gì vậy anh?”

    Anh đưa ra đúng ba bộ hồ sơ mà tôi thấy trong máy tính.

    “Chuyện đầu tư nho nhỏ thôi. Em cứ ký đi,” Minh nói, như thể tôi là đứa trẻ.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:

    “Anh chuẩn bị bán nhà, rút sổ tiết kiệm, và vay thêm tiền đứng tên em… để đưa cho Ngọc Trâm, đúng không?”

    Mặt Minh tái mét.

    “Em… em nói gì vậy?”

    “Tôi biết hết.”

    Tôi nói từng chữ.

    Đúng lúc ấy, luật sư Sơn bước vào cùng đại diện ngân hàng.

    Minh hét lên:

    “Cô dám gài bẫy tôi?!”

    Tôi bình thản:

    “Không phải bẫy. Là bảo vệ con trai và tài sản của gia đình.”

    Đại diện ngân hàng thông báo tất cả tài khoản chung đã bị tạm khóa để điều tra hành vi chuyển tài sản bất thường. Minh bị yêu cầu rời khỏi nhà tạm thời.

    Khoa đứng sau lưng tôi, nắm tay tôi thật chặt. Tôi thấy ánh mắt thằng bé hoảng sợ nhưng cũng nhẹ nhõm vì đã nói ra bí mật.

    Ba ngày sau – Cú ngã của Minh

    Ba ngày sau, luật sư Sơn gọi lại:

    “Minh đã chuyển hơn 200 triệu vào tài khoản của Ngọc Trâm. Và cô ta… biến mất.”

    Tôi thở dài.
    Buồn thay, dù Minh phản bội tôi, tôi vẫn đau khi nghe điều đó.

    Luật sư nói:

    “Nhờ chị hành động kịp thời, chị giữ được nhà, tiền tiết kiệm và tài sản riêng. Nếu không, chị sẽ mất tất cả.”

    Tôi nhìn ra sân. Khoa đang chơi bóng, cười hồn nhiên như thể cuộc đời chưa từng có sóng gió.

    Tôi cảm thấy lòng mình nhẹ dần.

    Kết thúc – Nhưng cũng là bắt đầu

    Tôi nộp đơn ly hôn. Minh xin lỗi, nói anh bị dụ dỗ, bị ảo tưởng về chuyện kinh doanh.

    Tôi chỉ trả lời:

    “Anh không bị ai dụ cả. Anh tự chọn.”

    Anh cúi đầu, im lặng.

    Cuối cùng, tòa xử quyền nuôi con cho tôi. Tôi vẫn để Minh được gặp Khoa vì dù sao anh vẫn là cha thằng bé, nhưng tất cả tài chính được tách bạch rõ ràng.

    Một tối, khi tôi đang đọc sách, Khoa ngồi vào lòng tôi, ôm tôi thì thầm:

    “Mẹ ơi… con xin lỗi vì hôm đó con làm mẹ buồn…”

    Tôi ôm con thật chặt.

    “Không, con trai. Chính con đã cứu mẹ.”

    Và tôi biết, sau cơn bão đó, hai mẹ con tôi sẽ ổn.
    Cuộc đời mới bắt đầu từ khoảnh khắc tôi nghe lời thì thầm của con trai mình.

  • Con dâu khóc nghẹn trong đám tang mẹ chồng, ai ngờ hôm sau bị cả nhà chồng đuổi đi

    Con dâu khóc nghẹn trong đám tang mẹ chồng, ai ngờ hôm sau bị cả nhà chồng đuổi đi

    Cái chết của bà Thi diễn ra đột ngột như một cái chớp mắt giữa trưa hè oi ả. Bà gánh rau về, vừa đặt gánh xuống góc sân là đổ vật ra, không kịp trăng trối một lời. Làng Chùa bỗng chốc nhuốm màu tang tóc, tiếng kèn đồng bi ai kéo dài từ cổng nhà cụ Tùng đến tận cuối làng.

    Trong căn nhà gỗ ba gian cổ kính, điều khiến cả làng Chùa phải bàn tán xôn xao không phải là sự ra đi bất ngờ của bà Thi, mà là tiếng khóc của Thương – cô con dâu cả.

    Thương khóc. Thương khóc không chỉ lớn, mà là khóc vỡ tiếng, khóc xé lòng.

    “Mẹ ơiiiii! Mẹ bỏ con bơ vơ thế này saooooo… Hức hức… Ai đỡ đần con cái việc nhà nữa… Mẹ ơi!”

    Tiếng khóc của Thương át cả tiếng kèn, át cả tiếng tụng kinh của thầy cúng. Mọi người trong họ, ai cũng phải ngước nhìn. Bà Tám hàng xóm thì thầm với cô Hai: “Ôi chao, con Thương nó hiếu thảo thật. Khóc thế kia, ruột gan phải tan nát lắm.”

    Nhưng ánh mắt của Tùng, chồng Thương, và đặc biệt là ánh mắt của Cụ Tùng, bố chồng cô, lại không mang vẻ cảm kích. Chúng lạnh tanh, thậm chí có chút gai góc, khó hiểu.

    Thương, người vốn nổi tiếng là dâu thảo hiền, khéo léo, bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự ngưỡng mộ và cả sự hoài nghi ngầm.

    Suốt ba ngày đại tang, Thương như một cái bóng vật vờ, luôn túc trực bên linh cữu. Cô lo liệu từ bữa ăn cho khách đến sắp xếp vòng hoa. Nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy chiếc quan tài gỗ mun, Thương lại gục xuống, tiếng khóc nghẹn ngào đến mức phải có người đỡ.

    Đến đêm cuối cùng, khi mọi việc đã tạm lắng, chỉ còn lại những người cốt nhục trong nhà thức canh, Thương vẫn ngồi đó, đôi mắt sưng húp, rên rỉ gọi mẹ.

    “Này con dâu,” – Cụ Tùng, người chưa nói một lời nào với Thương suốt ba ngày qua, bỗng lên tiếng, giọng trầm đục, khô khốc.

    Thương giật mình ngước lên, tim đập thình thịch.

    “Con vào buồng trong, thay quần áo. Có việc đại sự cần họp.”

    Tùng liếc nhìn Thương một cái rồi quay mặt đi. Ánh mắt anh không có chút xót thương nào cho người vợ đã kiệt sức.

    II. Bàn Trầu, Nồi Nước Vối và Phiên Tòa Lặng Lẽ

    Căn buồng trong của cụ Tùng được thắp sáng bằng một chiếc đèn dầu vàng vọt. Không khí nặng như chì.

    Có mặt đầy đủ: Cụ Tùng ngồi đầu giường, Tùng (chồng Thương) và hai người em chồng (Lan và Hưng) ngồi hai bên. Thương ngồi đối diện, cô cảm thấy mình như một tội nhân giữa phiên tòa không có luật sư.

    Cụ Tùng nhấp một ngụm nước vối lạnh, chậm rãi nhả khói từ điếu thuốc lào, rồi đặt chiếc điếu cày xuống sàn nhà bằng một tiếng “cạch” khô khốc.

    “Thương,” – Cụ Tùng gọi tên cô, giọng không cao nhưng đủ sức nặng khiến Thương rùng mình.

    “Dạ… con nghe ạ.”

    “Con đã về nhà này được mười lăm năm rồi. Mười lăm năm, con làm dâu, làm vợ, làm mẹ. Ai trong làng Chùa cũng khen con hiếu thảo, đảm đang.”

    Thương cúi đầu, lòng cô như có lửa đốt. Cô biết, sau lời khen này, sẽ là một đòn giáng mạnh.

    “Thương này, tao hỏi con một câu. Con trả lời thật lòng, không được gian dối.”

    “Dạ… con xin hứa ạ.”

    Cụ Tùng đưa tay với lấy chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn thờ, mở ra. Bên trong là một tập giấy đã ngả màu, và một chiếc vòng ngọc bích xỉn màu.

    “Hôm bà Thi mất, lúc Tùng bế bà vào, bà có nắm chặt trong tay cái gì không?”

    Thương nuốt nước bọt. Cô nhớ như in.

    “Dạ, có ạ. Mẹ nắm chặt một… chiếc khóa đồng nhỏ.”

    Tùng và Lan đồng loạt siết chặt tay. Hưng thì cúi gằm mặt.

    Cụ Tùng gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời Thương.

    “Phải. Chiếc khóa đồng đó… nó mở chiếc hộp này. Con có biết không?”

    “Dạ, con không biết.” – Thương lắp bắp.

    “Mười lăm năm. Con ở trong nhà này, con phục vụ bà Thi, con chăm sóc từ bát nước đến miếng trầu. Con không biết là chiếc hộp này bà Thi luôn giấu dưới đáy tủ quần áo sao?”

    “Thật sự con không biết ạ…”

    Cụ Tùng bỗng cười một tiếng. Tiếng cười đó lạnh lẽo, không hề mang ý vui.

    “Con khóc to nhất nhà. Thậm chí còn lớn hơn cả Tùng, lớn hơn cả con Lan, con Hưng.”

    Thương run rẩy. Cô ngẩng đầu nhìn chồng. Tùng vẫn im lặng, anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt không hề có chút ấm áp nào.

    “Con khóc lớn như thế… là để làm gì, Thương?”

    III. Sự Thật Dưới Lớp Vỏ Hiếu Thảo

    Giọng cụ Tùng bỗng chuyển sang âm vực trầm hơn, như sấm rền:

    “Con khóc, vì con sợ hãi.”

    “Con khóc, vì con mất đi người canh giữ bí mật của con.”

    Thương bật khóc nức nở, lần này là nước mắt của sự tuyệt vọng, không phải màn kịch ở ngoài kia.

    “Bố… Bố nói thế là sao ạ…”

    Cụ Tùng đặt chiếc vòng ngọc bích lên mặt bàn, ánh đèn dầu hắt lên làm lộ những vết nứt nhỏ.

    “Thương, nói cho cả nhà nghe. Ai là tác giả của tờ giấy nợ này?

    Cụ Tùng đưa cho Thương xem một tờ giấy ố vàng. Đó là một tờ giấy vay nợ với chữ ký của Thương và một người lạ, số tiền lên đến năm trăm triệu đồng, với lãi suất cắt cổ. Ngày ký nợ là cách đây… hai năm.

    Thương như chết lặng. Cô không ngờ, cái bí mật kinh khủng nhất mà cô đã cố giấu kín, bà Thi lại biết.

    “Cái giấy nợ đó, mẹ con đã giúp con trả. Bà Thi đã phải bán đi mảnh đất ruộng tốt nhất ở Gò Đống mà Tùng định để xây nhà. Bà Thi đã phải bán đi chiếc vòng ngọc gia truyền này để chuộc cái mạng sống và danh dự cho con, cái mạng sống đang mang thêm hai đứa cháu của nhà này.”

    Thương gục xuống. Cô đã vay nặng lãi để chạy tiền cho người em trai cờ bạc. Cô đã cầu xin bà Thi, quỳ lạy van xin trong đêm. Bà Thi không nói cho ai, bà chỉ thở dài, rồi lặng lẽ đi bán ruộng, bán vòng. Bà chỉ dặn Thương một câu: “Sống cho xứng đáng, đừng bao giờ để bố con biết. Ông ấy không chịu nổi đâu.”

    “Bà Thi đã phải nằm viện hai lần vì huyết áp cao sau chuyện đó. Con có biết không?” – Cụ Tùng tiếp tục, giọng đầy đau đớn.

    “Và Thương, con có biết bà Thi nói gì với tao không? Bà ấy nói, tao phải im lặng. Bà ấy nói, ‘nó khóc lớn như thế, là nó đang sám hối đấy ông ạ.’

    Cụ Tùng vỡ òa, ông quay đi, vai run lên.

    “Nhưng tao không tin. Tao thấy con khóc, tao chỉ thấy con diễn. Diễn cho cả làng xem, để che lấp đi tội lỗi của con. Diễn để người ta quên đi, chính con là người đã gián tiếp… giết mẹ nó.”

    Tùng cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng anh run rẩy, nhưng chứa đựng sự căm phẫn tột độ.

    “Thương. Cô nói đi. Mười lăm năm làm dâu, cô nói cô thương mẹ tôi. Cô thương mẹ tôi đến mức phải để bà bán hết của cải để chuộc lỗi cho cô và cái gia đình đẻ thối nát của cô sao?”

    Thương bò đến chân chồng, nước mắt giàn giụa.

    “Em xin lỗi… em sai rồi… Tất cả là lỗi của em… Nhưng em thề, em thật sự thương mẹ… Em sợ, em sợ bố biết, em sợ anh biết, em sợ nhà mình tan nát… Mẹ đã hứa không nói…”

    “Bà ấy không nói!” – Tùng gào lên, đẩy Thương ra.

    Bà ấy đã bảo tôi. Tất cả! Bà ấy nói với tôi trước khi nhắm mắt: ‘Tao không hối hận vì giúp con Thương, nhưng tao hối hận vì tao đã không dạy con nó biết sống thật thà, thằng Tùng ạ.’ Bà ấy bảo tôi: ‘Cứ để nó khóc. Rồi con hãy giải quyết cho rõ ràng.’

    IV. Chia Ly Của Đêm Tang

    Lời trăng trối của bà Thi, lời nhắn nhủ cuối cùng của người mẹ đã phải chịu đựng bí mật khủng khiếp một mình, đã đẩy câu chuyện lên đến đỉnh điểm.

    Cụ Tùng đứng dậy. Mặc dù ông là người đau khổ nhất, nhưng ông lại là người đưa ra phán quyết cuối cùng, lạnh lùng, dứt khoát.

    “Mày không thể ở lại nhà này được nữa, Thương.”

    Thương ngước nhìn, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt biến dạng vì khóc lóc.

    “Bố! Con xin bố… con còn hai đứa con! Con sẽ làm trâu làm ngựa… con sẽ trả hết nợ… con xin bố…”

    “Nợ của con, không phải là tiền.” – Cụ Tùng nói, giọng không còn một chút tình cảm nào.

    Nợ của con là nợ niềm tin. Cái danh dự của nhà này. Tùng, mày nói đi.”

    Tùng đứng thẳng, nhìn Thương bằng ánh mắt xa lạ, như nhìn một người dưng.

    “Sáng mai, khi khách khứa đã về hết, cô về nhà đẻ đi. Cô không còn là dâu con nhà này nữa.

    Thương như bị sét đánh ngang tai. Cô gào lên: “Anh Tùng! Em là vợ anh! Anh nỡ lòng nào… Hai đứa con! Chúng sẽ gọi ai là mẹ?”

    “Chúng sẽ gọi cô là người mẹ đã gián tiếp giết bà nội chúng, người mẹ đã phản bội niềm tin của cha chúng.” Tùng cúi xuống, giọng anh đứt quãng, nhưng không thể hiện sự yếu lòng. “Cô về nhà đẻ. Tôi sẽ gửi giấy ly hôn đến đó. Cô không cần về đây lấy đồ. Mọi thứ tôi sẽ gửi sau. Từ giờ, cô không được bước chân qua cổng nhà này nữa.”

    Thương hoàn toàn sụp đổ. Cô không chỉ mất đi một người mẹ chồng, một người đã bao bọc cô khỏi sai lầm tày trời, mà còn mất đi cả gia đình, cả cuộc đời cô.

    Cô lồm cồm bò dậy, khập khiễng bước ra khỏi căn buồng tối, đi qua linh cữu mẹ chồng, nơi tiếng kèn đồng vẫn còn văng vẳng đâu đó.

    Ngoài trời, màn đêm buông xuống đen kịt. Thương bước đi, không dám ngoái đầu lại, tiếng khóc của cô đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự câm lặng đáng sợ của một cuộc đời vừa bị phán quyết.

    Tiếng khóa cổng sắt kẽo kẹt đóng lại sau lưng Thương như một nhát dao kết liễu.

    Sáng hôm sau, làng Chùa chỉ thấy con dâu cả vắng mặt, người ta đồn rằng cô ốm nặng vì khóc thương mẹ chồng quá nhiều. Không ai biết, đêm tang ấy, cái chết của người mẹ chồng đã phơi bày một sự thật tàn khốc, đẩy cô con dâu hiếu thảo kia vào vực sâu cay đắng.

  • Vợ ông Mạnh – chủ trang trại gà dọa cắt nước của mụ già đanh đá nhất xóm vì nhà nó vì quỵt nợ, ai ngờ đêm đó cứ thấy gà bay phành phạch liên tục

    Vợ ông Mạnh – chủ trang trại gà dọa cắt nước của mụ già đanh đá nhất xóm vì nhà nó vì quỵt nợ, ai ngờ đêm đó cứ thấy gà bay phành phạch liên tục

    Vợ ông Mạnh – bà Hường – nóng máu vì mụ già đanh đá nhà cuối xóm nợ tiền cám gà cả nửa năm vẫn không chịu trả, còn vênh mặt thách:

    “Thích thì cắt nước đi, xem ai sợ ai!”

    Bà Hường tức điên, đứng giữa sân chỉ thẳng mặt mụ đó:

    “Tối nay tôi khoá đồng nước nhà bà luôn, cho biết thế nào là đời!”

    Cả xóm nghe ầm lên, ai cũng nghĩ mai lại kéo nhau ra họp hoà giải như mọi lần.

    Nhưng đêm đó… mọi thứ bắt đầu lạ.


    Nửa đêm – chuồng gà náo loạn

    Gà trong trang trại của ông Mạnh – gần hai nghìn con – bỗng náo loạn như có người phá. Cả nhà bật dậy mở đèn pin chạy ra xem thì thấy:

    Gà bay tán loạn khỏi chuồng

    Con đậu trên xà, con kêu rít lên

    Một vài con lao vào tường như hoảng loạn

    Ông Mạnh tưởng trăn hay mèo hoang vào chuồng, vác đèn soi từng góc nhưng không phát hiện gì. Đến hơn 2 giờ sáng, gà mới bắt đầu yên lại.

    Cả nhà nghĩ chỉ là chuyện lạ một đêm.


    Sáng hôm sau – cú sốc

    5 giờ sáng, ông Mạnh mở chuồng cho gà ăn thì rụng rời tay chân.

    Hơn một nửa số gà – cả trống lẫn mái – nằm im bất động, cổ nghoẹo, chân co quắp, không tiếng kêu.

    Bà Hường ngã quỵ ngay trước cửa chuồng

    Con gái gào khóc như điên

    Ông Mạnh run rẩy, mặt tái mét

    Gà chết la liệt ngay trước ngày xuất bán – mất trắng cả trăm triệu.

    Ông Mạnh hoảng loạn gọi thú y, công an xã, cả lãnh đạo thôn xuống xem.


    Camera được mở – sự thật hiện ra

    Tối hôm trước, chuồng gà đã được lắp camera chống trộm. Khi mở lại, cả nhà ngồi chết lặng.

    Không phải ma, không phải ai hãm hại.

    Chính công nhân của ông Mạnh đã lén vào chuồng lúc 11 giờ đêm.

    Camera ghi lại rõ từng cảnh:

    Cậu công nhân trẻ tên Phước lén mở kho thức ăn

    Trộn vào máng một thứ gì đó từ túi nilon

    Rồi rời đi trong im lặng

    Lúc bị gọi lên, Phước cúi mặt, mặt cắt không còn giọt máu.

    Lý do khiến cả nhà ông Mạnh “đứng hình”:

    Phước khai:

    “Cháu bị mụ già nhà cuối xóm kích động. Mụ bảo ông bà định cắt nước nên kêu cháu dằn mặt, chỉ làm gà yếu chứ không chết… cháu không ngờ…”

    Thì ra mụ già quỵt nợ kia từng nhiều lần thuê cậu công nhân đến sửa ống, quét sân, đưa đón cháu – trả tiền hậu hĩnh. Đêm đó, mụ ta xúi:

    “Làm nhẹ thôi cho nhà nó sợ, cái loại thiếu đức cắt nước nhà già mày phải cho biết mặt!”

    Nhưng thứ mụ đưa – vốn là thuốc sát trùng cực mạnh – làm gà chết cấp tính hàng loạt chỉ sau vài giờ.


    Kết thúc – và cái giá phải trả

    Phước bị công an tạm giữ

    Mụ già bị hàng xóm đồng loạt làm đơn tố cáo

    Vợ chồng ông Mạnh mất trắng lứa gà lớn nhất năm

    Đêm đó, bà Hường ngồi ngoài sân, mắt sưng đỏ, thở dài:

    “Mất gà còn bù được… nhưng mất niềm tin vào người mình nuôi từ bé mới đau…”

    Xóm nhỏ Mỏ Cạn – nơi ngỡ bình yên – cả tháng sau vẫn rúng động.

    Không có ma, không có bùa ngải.
    Chỉ có lòng người – đôi khi còn đáng sợ hơn cả bóng đêm.

  • Hàng xóm không giao lưu với ai bỗng mời đám cưới, cả làng chẳng ai buồn đi

    Hàng xóm không giao lưu với ai bỗng mời đám cưới, cả làng chẳng ai buồn đi

    Nhưng sau một thời gian, người dân bắt đầu nhận ra một điều kỳ lạ về ông Tân. Ông không giao tiếp, không chào hỏi ai, và luôn giữ khoảng cách. Mỗi lần có đám ma ở xóm, ông chỉ lẳng lặng đứng trong nhà, không thèm ra ngoài. Cái vẻ lầm lì của ông khiến người trong làng đâm ra ngờ vực.

    Một hôm, bà Hương, người hàng xóm ngay cạnh nhà ông, nói với chồng:

    “Ông Tân làm sao mà lạ quá! Mới đây có đám ma của bà Sáu, người ở cạnh nhà anh Thắng. Mình có sang giúp một chút, ông ấy cũng không thèm ra nhìn lấy một cái. Mấy lần rồi, đám nào đám nấy, ông cũng chẳng thèm sang.”

    Chồng bà Hương, ông Thành, gật đầu: “À, tôi cũng để ý mấy hôm nay. Ông ấy sống như cái bóng vậy. Chắc có chuyện gì đó.”

    Thế nhưng, cái sự kỳ lạ của ông Tân càng trở nên rõ ràng hơn khi con trai cả của ông chuẩn bị cưới vợ.

    Sáng hôm đó, ông Tân bận rộn đi đến từng nhà trong làng, tay cầm thiệp cưới. Ông gõ cửa từng nhà, gương mặt cứng nhắc nhưng lễ phép.

    “Chào anh chị, tôi là Tân, nhà bên kia. Hôm nay con trai tôi cưới vợ, mời các anh chị đến dự tiệc,” ông nói, giọng lạnh lùng, không hề có một chút ấm áp.

    Bà Mai, người hàng xóm đối diện, nhìn ông Tân với vẻ bất ngờ: “Ồ, vậy là mừng quá. Nhưng sao… tôi thấy anh ít giao lưu với mọi người lắm nhỉ?”

    Ông Tân chỉ nhếch miệng cười một chút, rồi cúi đầu: “Dạ, tôi cũng ít giao du, nhưng hôm nay có tiệc, mong mọi người đến ủng hộ.”

    Bà Mai cũng chỉ biết cười trừ, rồi nhận thiệp, dù trong lòng cảm thấy khó hiểu.

    Ngày cưới của con trai ông Tân đến, cả xóm làng đều thấy bất ngờ khi ông tổ chức một bữa tiệc linh đình. Mâm cỗ được bày ra từ sáng sớm, từ các món cao lương mỹ vị đến những món ăn đặc sản, tươm tất đầy đủ. Những người phục vụ tất bật di chuyển trong sân nhà ông. Mọi thứ đều trông rất hoành tráng.

    Tuy nhiên, khi ngày lễ bắt đầu, số người đến tham dự lại thưa thớt. Bà Mai, bà Hương và một vài người hàng xóm cũng lén nhìn nhau, mỉm cười rồi lại quay mặt đi, không dám tham gia. Lác đác chỉ có vài người đến.

    “Chắc họ ngại vì ông ấy ít giao lưu với mọi người thôi,” bà Mai nói với bà Hương, “Chẳng ai hiểu vì sao ông ấy cứ lạnh lùng vậy.”

    Bà Hương cũng thở dài, ngó sang phía sân nhà ông Tân, nơi những mâm cỗ còn nguyên vẹn.

    Nhưng điều khiến cả gia đình ông Tân tái mặt lại đến vào lúc kết thúc buổi tiệc. Một món quà được gửi đến nhà ông, một món quà trông rất đơn giản, nhưng lại khiến ông Tân giật mình. Đó là một hộp quà nhỏ, không có thiệp, chỉ đơn giản là một chiếc hộp gói giấy kèm một sợi dây thừng. Khi mở ra, bên trong là một bức tranh. Một bức tranh vẽ cảnh cũ kỹ của một đám ma, không ai khác, chính là đám ma của bà Sáu, người mà ông Tân chưa từng thăm viếng.

    Những người trong nhà ông Tân nhìn nhau, sự khó chịu rõ ràng trên mặt họ. Ông Tân, vốn ít khi lộ cảm xúc, cũng không khỏi ngạc nhiên. Bức tranh này như một lời nhắc nhở đanh thép về cái thái độ lạnh nhạt, không quan tâm của ông suốt bao năm qua.

    “Cái gì thế này?” ông Tân lẩm bẩm, nhìn chiếc hộp trong tay.

    Bà Lan, vợ ông, cũng không dám nói gì. Bà chỉ im lặng nhìn chồng, mắt đầy lo âu. Cả gia đình ông Tân đều cảm thấy một sự bẽ bàng, nhưng lại không thể phủ nhận rằng đây chính là cái giá mà ông phải trả cho sự xa cách của mình.