Blog

  • Anh phụ hồ yêu cô gái qu;á;n h;;á;t, tuần nào cũng ghé thăm. Anh gom đủ 200 triệu chuộc cô về làm vợ, ai ngờ đến đúng ngày cưới thì xảy ra chuyện…

    Anh phụ hồ yêu cô gái qu;á;n h;;á;t, tuần nào cũng ghé thăm. Anh gom đủ 200 triệu chuộc cô về làm vợ, ai ngờ đến đúng ngày cưới thì xảy ra chuyện…

    Quán karaoke nằm nép mình bên con đường quốc lộ, nơi những người đàn ông lao động nghèo thường tụ tập sau giờ tan ca để giải sầu. Hôm đó, anh Tùng – thợ phụ hồ hơn 30 tuổi, chưa vợ – lần đầu bị mấy ông bạn rủ vào “tay vịn”. Anh ngượng ngùng, lóng ngóng như gà mắc tóc khi cô gái tên Nhung bước vào phòng, giọng trong veo cất lên một bài hát cũ.

    Không giống những cô gái anh từng gặp, Nhung có đôi mắt buồn. Khi những người đàn ông khác cụng ly, đùa cợt, Tùng chỉ lặng lẽ nhìn cô. Tối đó, anh chẳng say rượu… mà say ánh mắt ấy.

    Từ hôm ấy, cứ cuối tuần, anh lại tìm cớ ghé quán, ngồi đúng phòng đó, chỉ để được gặp Nhung. Họ nói chuyện nhiều hơn. Anh kể mình là phụ hồ, đang ráng dành dụm mua căn phòng trọ để sau này có mái ấm. Còn cô chỉ cười nhẹ, chẳng nói nhiều về bản thân — chỉ nói một câu mà anh nhớ mãi: “Em cũng ước có một mái nhà bình yên.”

    Một ngày, khi anh ngập ngừng nói:
    – Nếu em muốn… anh có thể chuộc em về, cưới em làm vợ thật sự.
    Nhung nhìn anh rất lâu, nước mắt rưng rưng:
    – Có người từng nói với em câu này… nhưng anh là người đầu tiên khiến em tin được.

    Từ hôm đó, Tùng làm quần quật, gần như không nghỉ. Anh gom từng đồng công nhật, bớt ăn sáng, bớt hút thuốc. Sau 8 tháng, anh có đúng 200 triệu – số tiền mà Nhung bảo đủ để “chuộc hợp đồng” với quán. Anh ôm xấp tiền, lòng lâng lâng hạnh phúc như người sắp mở ra cánh cửa mới của cuộc đời.

    Ngày anh đến đón Nhung rời quán, cô cười thật tươi. Anh nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất thế gian.

    Đám cưới được lên lịch vào cuối tuần sau. Tùng thuê nhà, mượn bàn ghế, mua váy cưới… Mọi người trong xóm trọ đều biết, ai cũng chúc mừng. Anh Tùng – thằng phụ hồ quanh năm dãi nắng – cuối cùng cũng có cô vợ trẻ xinh đẹp.

    Thế nhưng sáng hôm đám cưới, điện thoại anh đổ chuông liên tục, nhưng đầu dây bên kia im lặng. Anh chạy khắp nơi, gọi cho Nhung, gọi cả cho người trong quán karaoke… Không ai biết cô ở đâu. Cả chiếc vali nhỏ mà cô mang theo hôm rời quán cũng biến mất.

    Giữa tiếng nhạc cưới vang lên, chú rể mặc vest cũ ngồi bệt ngoài sân, mặt trắng bệch. Mọi người xì xào. Anh chỉ lặp đi lặp lại một câu:
    – Cô ấy nói… muốn có mái nhà bình yên mà…

    200 triệu dành dụm cả một đời. Một đám cưới không có cô dâu. Một giấc mơ tình yêu tan như bọt nước.

    Tối hôm đó, Tùng ngồi một mình bên căn phòng trọ, nhìn chiếc váy cưới trắng treo trên tường. Anh cười như một kẻ say. Không phải say rượu… mà say vì lần đầu trong đời, anh tin vào một lời hứa.

    Mấy tháng sau, người ta không còn thấy anh Tùng cười nữa. Căn phòng trọ ngày xưa chật kín tiếng cười chuẩn bị đám cưới giờ chỉ còn lặng ngắt. Anh vẫn đi làm đều, vẫn vác bao xi măng, gánh gạch như trước, nhưng ánh mắt đã trầm lại, già đi mấy tuổi.

    Đám bạn rủ đi hát karaoke, anh lắc đầu. Từ sau hôm đó, anh chưa một lần bước chân vào chỗ cũ nữa.

    Một chiều mưa, khi anh vừa tan ca về, có một cô gái ngồi nép bên hiên trọ. Mái tóc rối bù, áo khoác sờn bạc — là Nhung. Cô gầy rộc đi, ánh mắt chẳng còn lấp lánh như ngày xưa. Vừa thấy anh, cô bật khóc.

    – Em xin lỗi… – cô nghẹn ngào – Người ta đưa em đi tỉnh khác… em không thoát được. Em tưởng em có thể đổi đời, nhưng rốt cuộc chỉ là một món hàng.

    Tùng đứng im, mưa nặng hạt quất vào mặt lạnh buốt. Anh từng tưởng tượng rất nhiều cảnh gặp lại, nhưng không phải thế này.

    – 200 triệu đó… – anh nói khẽ – là cả đời dành dụm của anh. Anh không trách… nhưng anh không còn đủ lòng tin nữa.

    Nhung cúi gằm mặt, đôi vai run lên. Cô không xin anh tha thứ, chỉ nhẹ nhàng đặt một chiếc phong bì xuống đất, trong đó là số tiền còn lại mà cô đã lén giữ lại khi trốn thoát.

    – Em không còn gì… chỉ còn một chút này để trả anh. Anh đừng nhớ đến em nữa.

    Cô bỏ đi, bóng dáng nhỏ thó khuất dần trong màn mưa.

    Tùng đứng nhìn chiếc phong bì nằm lặng trên nền xi măng ướt. Anh không nhặt lên. Bởi anh hiểu, có những vết thương không phải vì tiền mà là vì niềm tin bị đánh cắp.

    Hôm sau, anh xin theo đội công trình lên tỉnh xa làm việc. Anh bảo với mấy người bạn:
    – Ở đây, anh không còn gì để chờ nữa.

    Và thế là, người đàn ông phụ hồ năm nào gom góp từng đồng để cưới vợ… giờ học cách bắt đầu lại, một mình.

  • Cô dâu bị é-p lấy chồng già bất ngờ mấ-/t tí-ch trước giờ rước dâu, ai cũng nghĩ cô bỏ tr/ốn, cho đến khi phát hiện chiếc váy cưới bị nh;/ét trong bụi chuối

    Cô dâu bị é-p lấy chồng già bất ngờ mấ-/t tí-ch trước giờ rước dâu, ai cũng nghĩ cô bỏ tr/ốn, cho đến khi phát hiện chiếc váy cưới bị nh;/ét trong bụi chuối

    Trang bị ép gả cho ông Cường – một thương lái già gần 60 tuổi, giàu có nhưng góa vợ, hơn cả bố mẹ cô. Vì món nợ hơn 300 triệu mà cha mẹ Trang ký giấy vay lãi đứng tên, hôn sự đã được dàn xếp như một cuộc mua bán lạnh lùng.

    Sáng hôm đó, đoàn rước dâu chuẩn bị lên đường thì phía nhà gái nhốn nháo:

    “Không thấy Trang đâu cả!”

    Cả nhà rối loạn. Mẹ cô khóc gào gọi con trong vô vọng. Họ hàng bu vào khuyên ngăn, tìm kiếm. Người thì bảo Trang bỏ trốn, người thì đổ lỗi cô làm mất mặt dòng họ.

    “Nó chạy mất rồi! Biết ngay mà, không ai chịu lấy chồng già gần bằng tuổi bố mình!”

    2 tiếng sau, một cậu bé trong xóm hớt hải chạy vào nhà:

    “Cháu… cháu thấy… có váy trắng trong bụi chuối nhà ông Ba…”

    Mọi người đổ xô chạy ra vườn chuối ven đường làng – nơi chỉ cách nhà cô dâu tầm 100 mét. Và ở đó, trong bụi rậm lùm xùm, là chiếc váy cưới trắng bị vò nhàu, dính bùn đất và rách tả tơi. Không có dấu hiệu Trang đâu cả.

    Không khí lặng như tờ.

    Công an lập tức được mời vào cuộc. Người ta trích xuất camera từ nhà hàng xóm đối diện bụi chuối. Đoạn clip chỉ dài chưa tới 40 giây, nhưng khi phát tới giây thứ 17, cả nhà… chết lặng.

    Trang xuất hiện trong khung hình. Cô không chạy trốnkhông bị ép – mà tự mình đi ra từ nhà, mặc nguyên váy cưới, đầu đội khăn voan. Cô cúi đầu lặng lẽ bước tới bụi chuối, nhìn quanh, rồi tự tay cởi váy ra, nhét vào bụi rậm. Sau đó, cô bước về phía một chiếc xe máy chờ sẵn, có người ngồi trên mặc áo khoác trùm kín đầu, và phóng đi không ngoái lại.

    Không một ai biết người ngồi trên xe là ai. Mãi đến khi kiểm tra lại camera đường xã, công an mới lần ra chiếc xe đó là của… em họ của ông Cường – chú rể già. Anh ta chính là người được ông nhờ trông nom nhà cửa, phụ trách các khâu hậu cần.

    Cú twist cuối cùng khiến cả làng ngỡ ngàng:

    Trang và người đàn ông đó… yêu nhau từ 2 năm trước.

    Chính ông Cường phát hiện ra và ép Trang phải cưới mình để “trả nợ”, dằn mặt người cháu.

    Trang biết rõ mình là quân cờ trong trò báo thù ích kỷ giữa hai người đàn ông cùng một gia tộc. Cô không bỏ trốn vì hèn yếu, mà lựa chọn đúng lúc để rút lui, tự cứu mình.

    3 tháng sau, một bức ảnh được đăng lên mạng:

    Trang và chàng trai kia đang sống ở Đà Lạt, mở một tiệm bán hoa nhỏ, tươi cười rạng rỡ trong khung cảnh yên bình.

    Phía sau ảnh là dòng trạng thái ngắn:

    “Không có váy cưới, nhưng có tự do.

    Không có tiếng pháo, nhưng có tiếng cười.”

  • ‘Vui vẻ’ quá đà, chồng và “trà xanh” phải c:ấp c:ứu, còn lấy thẻ của tôi để quẹt, ai ngờ cả 2 kh:óc th:ét khi bác sĩ báo tin…

    ‘Vui vẻ’ quá đà, chồng và “trà xanh” phải c:ấp c:ứu, còn lấy thẻ của tôi để quẹt, ai ngờ cả 2 kh:óc th:ét khi bác sĩ báo tin…

    Một lần tình cờ, tôi thấy trong áo vest anh để quên một tờ hóa đơn khách sạn, cùng với thỏi son lạ. Tim tôi đau nhói, nhưng tôi không làm ầm lên. Tôi hiểu, càng nóng vội, càng để anh có lý do chối cãi. Tôi lặng lẽ quan sát, và cũng lặng lẽ lên kế hoạch.

    Đỉnh điểm là ngày tôi phát hiện Hoàng bí mật lấy thẻ ngân hàng đứng tên tôi. Đó là thẻ tôi vẫn dùng để tích tiền học cho con. Tôi lập tức đến ngân hàng khóa toàn bộ. Tôi biết, chẳng bao lâu nữa anh sẽ cần đến, và khi ấy sự thật sẽ lộ rõ.

    Đúng như tôi dự đoán, nửa đêm hôm đó, điện thoại tôi reo liên hồi. Người gọi là bác sĩ:
    – Chị có phải vợ anh Hoàng không? Anh ấy và một cô gái vừa được đưa vào cấp cứu vì quá sức trong lúc… thân mật. Hiện bệnh viện cần người nhà đến gấp để làm thủ tục.

    Tôi choáng váng nhưng vẫn giữ giọng bình thản:
    – Vâng, tôi sẽ đến ngay.

    Khi tôi có mặt, cảnh tượng trước mắt khiến tôi lạnh người. Hoàng nằm trên giường bệnh, mồ hôi vã ra như tắm, gương mặt tái mét. Bên cạnh, một cô gái trẻ – rõ ràng chính là “trà xanh” mà anh vẫn lén lút qua lại – cũng trong tình trạng tương tự, thở dốc, mặt mũi nhợt nhạt.

    Thấy tôi bước vào, cả hai lập tức run rẩy. Hoàng cố gượng nói:
    – Em… sao em lại ở đây?

    Tôi không trả lời, chỉ khoanh tay nhìn thẳng.

    Bác sĩ mang đến tờ giấy:
    – Tạm ứng điều trị ban đầu là 60 triệu. Anh Hoàng đưa thẻ ngân hàng của chị nhưng hệ thống báo đã bị khóa. Không quẹt được. Nếu không đóng ngay, chúng tôi chỉ có thể cầm chừng.

    Cả Hoàng và cô ta biến sắc. Hoàng lắp bắp quay sang tôi:
    – Em… mở thẻ đi, anh xin em…

    Cô gái kia òa khóc, giọng run run:
    – Em không có tiền… Anh Hoàng hứa sẽ lo…

    Tôi bật cười, nụ cười chua chát:
    – Lo? Anh ta lo bằng tiền học của con tôi, đúng không? Thật đáng thương, ngay cả lúc này, hai người cũng chỉ nghĩ đến tiền, chứ không nghĩ đến hậu quả mình gây ra.

    Hoàng giơ tay định nắm lấy tôi, nhưng dây truyền dịch kéo anh ngã vật xuống. Ánh mắt anh hoảng loạn, vừa sợ hãi vừa hối hận. Anh gào lên, giọng khản đặc:
    – Đừng bỏ anh… cứu anh với…

    Tôi đứng thẳng, nhìn anh, nhìn cả cô gái đang khóc thảm bên cạnh, rồi dứt khoát:
    – Từ giờ, chuyện của anh và cô ta, tôi không còn liên quan. Tôi đã chuẩn bị sẵn giấy ly hôn. Mai tôi sẽ đưa con rời đi. Anh hãy ở đây mà trả giá cho sự phản bội của mình.

    Nói xong, tôi quay lưng bước đi. Đằng sau, tiếng khóc thét của Hoàng và “trà xanh” vang vọng khắp hành lang bệnh viện. Nhưng tôi không dừng lại.

    Bên ngoài, gió đêm lạnh buốt nhưng tôi thấy lòng mình sáng hơn bao giờ hết. Tôi biết, mình vừa cắt bỏ một khối u độc trong cuộc đời. Tôi không còn chỗ cho những giọt nước mắt vô nghĩa.

    Ngày mai, tôi và con sẽ bắt đầu lại – một cuộc sống mới, dù vất vả nhưng trong sạch, không còn sự dối trá và phản bội.

    Còn Hoàng, anh ta sẽ phải nhớ mãi giây phút ấy: khi cả anh và nhân tình cùng khóc thét trong tuyệt vọng, bởi người phụ nữ từng yêu thương hết lòng đã quay lưng, dứt khoát bỏ đi.

  • Về nhà sau ca trực muộn, vợ s:ững s:ờ thấy chồng ô:m b:ồ ngủ tít, cô lẳng lặng lấy ghế ngồi chờ và cái kết hả dạ

    Về nhà sau ca trực muộn, vợ s:ững s:ờ thấy chồng ô:m b:ồ ngủ tít, cô lẳng lặng lấy ghế ngồi chờ và cái kết hả dạ

    Lan bước vào nhà, đôi giày cao gót khẽ gõ trên sàn gỗ tạo nên âm thanh quen thuộc. Đồng hồ tường chỉ mười giờ đêm. Ngôi nhà chìm trong im lặng, khác thường đến mức khiến cô khựng lại.

    Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới. Ca trực muộn ở bệnh viện vừa kết thúc, cô tranh thủ ghé lấy chiếc đồng hồ mà cô đã đặt khắc tên hai vợ chồng – món quà nhỏ cho chồng, người bạn đời cô từng nghĩ sẽ cùng đi đến cuối con đường. Cô vẫn giữ nụ cười trên môi, cho đến khi cảm giác bất an len lỏi vào tim.

    Không tiếng tivi, không mùi đồ ăn khuya. Không cả tiếng Nam gọi từ phòng bếp như mọi khi. Chỉ có bóng tối và sự im ắng lạnh lẽo.

    Cô đặt túi xách xuống, cởi áo khoác và bước lên cầu thang. Cửa phòng ngủ khép hờ, ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt ra. Lan khẽ đẩy cửa.

    Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cô như đông lại.

    Nam – chồng cô – đang nằm trên giường, tay choàng qua người một phụ nữ lạ. Cả hai ngủ say, chăn mỏng trượt xuống để lộ bờ vai trần của cô gái kia. Một cảnh tượng như tát thẳng vào mặt Lan, khiến cô phải bấu mạnh vào khung cửa để không khuỵu xuống.

    Tim đập dồn dập. Cổ họng nghẹn cứng. Nhưng rồi, thay vì gào lên, đập phá hay làm loạn, một cơn lạnh tràn khắp người cô. Không một tiếng khóc, không một lời trách mắng, chỉ là sự lặng im đến đáng sợ.

    Lan lùi bước, đi xuống nhà dưới. Cô kéo một chiếc ghế gỗ, mang trở lên phòng. Tiếng chân kéo ghế, tiếng bước chân nặng nề, nhưng người trên giường vẫn không thức giấc. Lan đặt ghế ngay bên mép giường, ngồi xuống, khoanh tay, mắt nhìn thẳng vào hai kẻ đang phản bội.

    Cô ngồi đó – không biết bao lâu – chỉ thấy trong lòng mình như một cuốn phim quay chậm: Mười năm yêu nhau, vượt qua những ngày khó khăn nhất. Mười năm mà cô từng tin là trọn vẹn. Và từng dấu hiệu bất thường trong những tháng gần đây giờ như được xâu chuỗi lại, rõ ràng không thể chối cãi.

    Khoảng hai mươi phút sau, Nam cựa mình. Anh mở mắt, mơ màng nhìn quanh, rồi giật bắn khi thấy Lan ngồi đó, như một bóng ma đang đợi anh tỉnh mộng.

    “Lan… Em… Sao em về sớm vậy?” – anh lắp bắp, kéo vội chăn che cơ thể. Cô gái kia cũng choàng dậy, mặt tái đi khi thấy Lan, ánh mắt hoảng hốt như kẻ trộm bị bắt quả tang.

    “Chị… chị là ai?” – cô ta hỏi, giọng lạc đi.

    Lan không trả lời ngay. Cô đứng dậy, bước đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc vali cũ. Từng chiếc áo sơ mi, từng đôi tất của Nam được cô xếp vào gọn gàng, không chút vội vã.

    “Tôi là vợ hợp pháp của người đàn ông đang nằm cạnh cô. Và hôm nay là kỷ niệm mười năm cưới của chúng tôi.” – cô vừa nói vừa gập áo.

    Không khí đặc quánh trong phòng. Nam như hóa đá. Cô gái tên Minh – Lan nghe anh gọi thế – cúi mặt, không đáp.

    Lan ngước nhìn cô ta: “Cô có biết anh ấy có vợ không?”

    Minh lí nhí: “Tôi… Anh ấy nói đã ly thân…”

    Lan mỉm cười, nhưng nụ cười ấy khiến cả hai người kia lạnh sống lưng. Cô không nói gì thêm. Khi chiếc vali đã đầy, cô kéo khóa, đặt nó cạnh cửa. Nam bước tới, định nắm tay cô.

    “Lan, nghe anh giải thích. Mọi chuyện không như em nghĩ… Anh—”

    “Anh nghĩ tôi ngồi đây nửa tiếng chỉ để nghe lời xin lỗi sao?” – Lan ngắt lời, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng rắn như thép.

    “Không. Tôi ngồi để chắc rằng mình không làm gì ngu xuẩn. Tôi đã định ném chiếc đồng hồ vào mặt anh. Nhưng giờ tôi thấy… không đáng.”

    Cô chỉ tay về phía cửa. “Cả hai ra khỏi nhà tôi. Ngay bây giờ.”

    Nam ngỡ ngàng: “Em không có quyền đuổi anh ra khỏi nhà…”

    Lan nhìn anh, ánh mắt lạnh buốt: “Tôi sẽ gọi luật sư ngay đêm nay, và gửi đơn ly hôn đầu tuần. Còn nếu anh không rời đi ngay, tôi sẽ gọi bảo vệ khu dân cư. Tin tôi đi, họ sẽ rất sẵn lòng đưa một người đàn ông phản bội rời khỏi nhà vợ mình giữa đêm.”

    Minh vội vã nhặt quần áo, tránh ánh nhìn của Lan. Nam do dự, nhưng ánh mắt cô không cho anh cơ hội. Anh lặng lẽ kéo vali, bước ra ngoài. Cánh cửa khép lại sau lưng anh – nặng nề và dứt khoát.

    Lan ngồi xuống, lần này là để thở. Không giận dữ, không gào khóc. Chỉ là một sự mỏi mệt đến tận xương tủy. Cô cầm điện thoại, gõ từng chữ:

    “Chuẩn bị giấy tờ ly hôn. Tôi muốn xong trước cuối tháng.”

    Sáng hôm sau, Lan dậy sớm, pha cà phê như mọi ngày. Nhưng lần này, lòng cô không còn nặng nề. Điện thoại sáng lên với hàng loạt tin nhắn từ Nam, nhưng cô không mở. Cô đã chọn xong.

    Một tuần sau, Nam đến, đứng trước cửa với bó hoa và lời xin lỗi vụng về. Lan nhìn anh, nở một nụ cười nhẹ:

    “Anh đã có cơ hội rồi, Nam. Và anh đánh mất nó.”

    Cô khép cửa. Không cần đợi anh nói thêm điều gì.

    Chiều hôm đó, Lan đứng trước gương, chiếc đồng hồ khắc tên hai người vẫn còn trong hộp. Cô đeo thử lên tay, nhìn nó thật lâu, rồi tháo ra, đặt trở lại vào hộp.

    “Món quà này không còn người nhận,” cô lẩm bẩm, khép nắp hộp, và quay người bước ra cửa.

    Bầu trời tháng Bảy cao và trong. Lan hít một hơi thật sâu. Chặng đường phía trước sẽ không dễ, nhưng ít nhất, đó là con đường của riêng cô – không còn phản bội, không còn đợi chờ vô vọng.

    Cô đã chọn chính mình. Và đó là lựa chọn đúng nhất cuộc đời.

    Kết truyện: Chọn chính mình là món quà đẹp nhất

    Từ sau cái đêm bị đuổi khỏi nhà, Nam cố gắng liên lạc với Lan mỗi ngày. Anh nhắn tin, gọi điện, gửi email, thậm chí viết cả thư tay. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng tuyệt đối.

    Còn Minh – cô gái từng nằm bên anh – cũng biến mất không một lời từ biệt. Sau đêm hôm đó, cô chủ động cắt đứt liên lạc. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Nam đã tìm gặp, muốn giữ lại mối quan hệ, nhưng Minh lạnh lùng:

    “Tôi không muốn là kẻ phá hoại. Anh lừa tôi. Tôi nghĩ anh đã ly thân. Giờ thì… tôi không muốn dính vào nữa.”

    Cô bỏ đi, để lại Nam với khoảng trống lớn hơn anh tưởng. Anh mất vợ, mất người tình, mất luôn cả sự tự trọng từng có.

    Lan thì khác.

    Từ sau khi ký đơn ly hôn, cô như lột xác. Cô dồn tâm trí vào công việc, bắt đầu nhận thêm những ca khó ở bệnh viện. Sự tận tụy và bình tĩnh của cô khiến cấp trên chú ý. Sau ba tháng, cô được đề cử vào vị trí phó khoa – một bước tiến mà cô từng ngại dấn thân vì gia đình.

    Bạn bè bảo Lan rạng rỡ hơn xưa, ánh mắt sáng, giọng nói tự tin, không còn trĩu nặng như trước. Cô bắt đầu tập yoga, đi du lịch cuối tuần, đọc lại những cuốn sách yêu thích đã lâu không mở. Cô không vội yêu ai, nhưng cũng không đóng cửa trái tim – cô đơn, nhưng không cô độc.

    Một lần, tình cờ Lan gặp Nam ở quán cà phê gần bệnh viện. Anh ngồi một mình, trông tiều tụy, gầy hẳn đi. Khi thấy cô, anh đứng dậy ngay, định bước đến, nhưng cô chỉ khẽ gật đầu chào và đi ngang qua.

    Không giận, không thù. Chỉ là một người đã đi qua nhau – mãi mãi.

    Tối đó, Lan về nhà, mở tủ, thấy lại chiếc hộp đựng đồng hồ. Cô mở ra, ngắm nhìn món quà từng chuẩn bị với cả yêu thương, rồi khẽ thở dài.

    Nhưng lần này, cô không buồn.

    Cô đã hiểu:

    Tình yêu không đủ để giữ một người, nếu người đó không còn muốn ở lại.

    Và sự ra đi của họ, đôi khi lại là khởi đầu cho chính mình.

    Cô đóng hộp lại, ghi lên dòng chữ: “Món quà của quá khứ.”

    Rồi cất nó vào ngăn dưới cùng.

    Ngày mai, cô có ca phẫu thuật quan trọng.

    Và cuộc sống phía trước đang rộng mở chờ cô bước tiếp – kiêu hãnh, vững vàng.

  • Vợ sửa nhan sắc, thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng vũ phu nhưng không ngờ ngày cô trở lại…

    Vợ sửa nhan sắc, thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng vũ phu nhưng không ngờ ngày cô trở lại…

    Ngày cưới, Ngọc là cô giáo mầm non hiền lành, khuôn mặt đẹp theo kiểu dịu dàng, phúc hậu. Nhưng chỉ vài tháng sau, gương mặt ấy liên tục xuất hiện với những vết sưng tím, bầm dập – dấu tích từ những trận đòn ghen vô cớ của Hải.

    Hải làm chủ một gara ô tô, có chút tiền, lại háo thắng. Càng có tiền càng lên mặt, càng xem vợ như món đồ sở hữu. Ngọc đi chợ lâu 10 phút – tát. Về muộn 30 phút – đấm. Không ăn cơm cùng – đạp ngã.

    Hàng xóm từng can ngăn. Ngọc từng bỏ về nhà mẹ, nhưng lại lủi thủi quay về vì tin lời xin lỗi, tin rằng: “Anh ấy sẽ thay đổi.”

    Đến khi cô mất đứa con đầu lòng sau một cú đạp của Hải, Ngọc mới tỉnh.

    Tối nằm trong bệnh viện, nhìn vào gương và thấy gương mặt bầm dập đến mức chính mình còn không nhận ra, Ngọc nói khẽ:

    “Tôi phải làm lại cuộc đời”

    Và cô chọn cách thứ hai.

    Một ngày, Ngọc biến mất không dấu vết. Không lá thư, không lời nhắn. Gia đình không biết, hàng xóm không rõ, Hải thì điên cuồng đi tìm.

    Nhưng không ai biết rằng Ngọc đã gom hết tiền để dành, vay mượn thêm bạn bè và lên Sài Gòn để thực hiện một quyết định táo bạo:

    Phẫu thuật thay đổi khuôn mặt.

    Đôi mắt được cắt mí, sống mũi được nâng, xương hàm chỉnh lại, cằm V-line… Sau 18 tháng, Ngọc không còn là Ngọc nữa.

    Một gương mặt sắc sảo, quyến rũ, hiện đại – khác xa cô giáo hiền lành ngày xưa.

    Cô đổi tên thành An Khanh, xin làm lễ tân khách sạn, rồi thăng lên quản lý nhờ sự khéo léo và thông minh.

    Cuộc đời mới bắt đầu.

    Nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn một vết thương chưa lành: Hải.

    Cô muốn quay lại – không phải để yêu thương.

    Mà để kết thúc nỗi ám ảnh cuối cùng.

    Tình cờ, Ngọc thấy gara của Hải vừa mở chi nhánh mới. Cô chuẩn bị kỹ: váy đỏ, son đỏ, ánh mắt sắc như lửa.

    Hải không nhận ra cô.

    Chỉ thấy một người phụ nữ đẹp lạ đến mức choáng váng.

    “Chào anh, tôi muốn bảo dưỡng xe.”

    Hải lập tức bị hút hồn:

    “Để tôi đích thân phục vụ chị.”

    Tối ấy, hắn chủ động xin số. Ngọc chỉ cười:

    “Nếu anh muốn… thì phải theo đuổi cho xứng đáng.”

    Và Hải bắt đầu lao vào cuộc chinh phục, say mê, săn đón y như thuở mới quen Ngọc ngày xưa.

    Nhưng rồi Ngọc nhận ra: Hải chẳng hề thay đổi.

    Vẫn ghen tuông, gia trưởng, thích sở hữu.

    Chỉ khác là lần này cô đủ tỉnh táo để không trở thành nạn nhân nữa.

    Cô âm thầm ghi âm, chụp hình, lưu lại tin nhắn – chuẩn bị cho một cú lật mặt hoàn hảo.

    Cho đến một đêm…

    Hải đưa Ngọc về, say rượu, vừa ghen vừa cáu:

    “Đàn bà của tôi không được nhìn thằng khác! Cô phải nghe tôi!”

    Hắn lao tới giật điện thoại, nhưng Ngọc bình tĩnh mở màn hình – để lộ ảnh cưới ngày xưa.

    Hải chết lặng.

    “…Cô… là Ngọc?”

    Ngọc đáp lạnh:

    “Đúng. Là người vợ mà anh đánh suýt chết. Người mất con. Người anh đạp ra khỏi cuộc đời.”

    Hải run bần bật:

    “Anh… tưởng em đã…”

    “Chết à? Em cũng từng nghĩ thế.”

    Ngọc lấy USB đặt lên bàn:

    “Trong này là bằng chứng anh bạo hành, đe dọa, cưỡng ép. Nếu đưa lên công an – anh mất sạch.”

    Hải khuỵu xuống:

    “Ngọc… anh sai… nhưng anh yêu em…”

    Ngọc nhìn hắn, nở nụ cười nhạt:

    “Anh hãy yêu người vợ mới của anh đi.”

    Hải nghẹn lại:

    “Anh… ly hôn rồi. Từ lúc em biến mất. Anh bỏ gara, bỏ hết… anh tìm em cả năm trời.”

    Câu nói ấy khiến lòng Ngọc nhói lên – không phải thương mà là buồn cho cả hai.

    Nhưng cô biết:

    Không có gì quay lại được.

    “Cảm ơn anh đã từng tìm.” – Ngọc nói. – “Nhưng cuộc đời em không còn thuộc về anh nữa.”

    Cô quay bước. Hải gọi theo, giọng tan nát:

    “Ngọc! Nếu sau này… em mệt mỏi quá… em cứ gọi cho anh một lần…”

    Ngọc dừng lại, chỉ nói:

    Nếu anh thực sự thương một người phụ nữ nào… thì đừng bao giờ đánh cô ấy. Thế là đủ.

    Ngọc rời khỏi Hải nhẹ như một cái thở dài. Không tố cáo, không scandal, không muốn hủy hoại hắn.

    Bởi vì cô hiểu:

    Trả thù không phải là làm người khác đau.

    Mà là bản thân mình không còn bị họ làm đau nữa.

     

    Tối hôm đó, Ngọc cởi đôi giày cao gót, nằm xuống, thoa lại lớp son nhẹ – và cười thật sâu:

    “Mình đã trở về với chính mình.”

    Trong hồ sơ bệnh án năm nào có dòng:

    “Bệnh nhân bị tổn thương nặng về thể chất và tinh thần.”

    Nhưng nếu gặp An Khanh bây giờ, không ai biết cô từng bước ra từ địa ngục.

    Và điều lớn nhất cô học được là:

    Sống sót – đôi khi chính là chiến thắng đẹp nhất.

    Sau khi Ngọc đi rồi, Hải ngồi một mình trong gara tối, nhìn căn phòng trống và bức ảnh cưới cũ. Lần đầu tiên trong đời, hắn hiểu rằng có những mất mát… không bao giờ chuộc lại được.

    Hải nhận ra:

    • Tình yêu không giữ được bằng nắm đấm.

    • Một người phụ nữ có thể tha thứ nhiều lần, nhưng khi họ quyết định rời đi, đó là mãi mãi.

    • Sự hối hận muộn màng không cứu được quá khứ, chỉ có thể cứu chính mình trong tương lai.

    Từ hôm đó, Hải không còn lớn tiếng với bất kỳ người phụ nữ nào – kể cả nhân viên, khách hàng, mẹ già ở nhà.

    Đó là cách duy nhất hắn có thể chuộc lỗi với quá khứ mà không thể thay đổi.

  • Cưới 17 năm, ngoại tình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị ly hôn

    Cưới 17 năm, ngoại tình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị ly hôn

    “17 năm trước, cô từng tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian khi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh. Nhưng 17 năm sau, cô nhận ra, điều duy nhất chồng mình chưa phản bội, chỉ là… giấy đăng ký kết hôn. Câu trả lời của anh ta khi cô đề nghị ly hôn, khiến cả phiên tòa chết lặng.”

    Thảo quen Dũng năm 24 tuổi, khi vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Dũng là kỹ sư xây dựng, hơn cô 5 tuổi, ăn nói khéo léo, chín chắn và dường như luôn biết cách khiến cô cảm thấy được yêu thương, che chở. Mối tình kéo dài gần hai năm và kết thúc bằng một đám cưới ấm cúng. Thảo nghĩ mình đã cưới được người đàn ông của đời mình.

    Những năm đầu, cuộc sống hôn nhân rất êm đềm. Dũng đi làm, Thảo ở nhà chăm con sau khi sinh bé Bình. Dũng thường về nhà muộn, nhưng vẫn có những cái ôm nhẹ, những nụ hôn lên trán vợ đầy dịu dàng. Cô tin vào cuộc sống giản dị, vào chồng mình, và vào gia đình nhỏ mà cô đã hy sinh tất cả để vun đắp.

    Nhưng rồi, bắt đầu từ năm thứ tư của cuộc hôn nhân, mọi thứ dần thay đổi.

    Dũng bắt đầu đi công tác thường xuyên, vắng nhà từ vài ngày đến cả tuần. Anh ít trò chuyện với vợ, thường cáu gắt mỗi khi cô hỏi han:– “Em hỏi nhiều làm gì, em không hiểu được công việc của anh đâu.”

    Chuyện chăn gối thưa thớt. Những đêm vắng lạnh kéo dài khiến Thảo lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.

    Một đêm, khi Dũng đang tắm, điện thoại anh ta đổ chuông liên tục. Thảo do dự nhưng linh cảm thúc đẩy cô mở điện thoại. Tin nhắn hiện lên:“Anh ngủ ngon nhé. Em và bé con nhớ anh nhiều lắm.”

    Tim cô như ngừng đập.

    – “Ai vậy?” – Thảo hỏi khi Dũng ra khỏi phòng tắm.

    – “Bạn thôi. Em đừng làm quá lên.” – Dũng gắt, giật lại điện thoại.

    Lần đầu tiên, Thảo nghi ngờ chồng. Nhưng rồi, cô tự trấn an: Có thể là hiểu lầm. Mình phải giữ gia đình, vì con…

    Cứ thế, cô chọn im lặng suốt nhiều năm. Cô hy sinh, nuốt nước mắt, trở thành người vợ cam chịu, miễn sao chồng vẫn gửi tiền, con vẫn đủ đầy.

    Thế nhưng, năm thứ 17 của cuộc hôn nhân, một cuộc điện thoại lạ gọi đến giữa trưa:– “Chị là vợ của anh Dũng đúng không? Chị nên biết anh ấy không chỉ có mình chị…” – giọng một người phụ nữ đầy thách thức.

    Thảo run rẩy, lần đầu tiên sau ngần ấy năm, cô thuê người theo dõi chồng. Và rồi, những tấm ảnh khiến cô chết lặng: Dũng tay trong tay với một người phụ nữ khác, cùng đưa một bé gái khoảng 6 tuổi đi học. Trong đoạn ghi âm, bé gái gọi Dũng là “bố”.

    Thảo như rơi vào vực sâu. 13 năm lừa dối, 13 năm sống song song hai cuộc đời. Một bên là người vợ hiền lành, nhẫn nhịn. Một bên là người tình và đứa con riêng.

    Cô không khóc, chỉ lặng lẽ thu thập mọi bằng chứng: hình ảnh, đoạn ghi âm, sao kê tài chính… Rồi một ngày, khi Dũng bước vào nhà, cô ngồi đợi sẵn.– “Anh có gì muốn nói với em không?”– “Cô lại phát hiện gì nữa à?” – Dũng lạnh lùng.– “Em biết hết rồi. Cô ta, đứa bé đó. Mười ba năm… đủ rồi. Em muốn ly hôn.”

    Dũng bật cười. Cái cười khinh bạc nhất cô từng nghe trong đời:– “Cô nghĩ ly hôn dễ thế à? Cái nhà này tôi mua, cô đi đâu thì đi. Còn thằng Bình, tôi nuôi.”

    Không phải nỗi đau từ sự phản bội, mà là sự vô sỉ trơ tráo của một kẻ từng là chồng mình khiến Thảo bật khóc. Nhưng lần này, nước mắt không phải của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự thức tỉnh.

    “Tôi sẽ ra đi. Nhưng tôi không đi tay trắng. Tôi sẽ khiến anh trả giá.”

    Thảo gặp luật sư ngay sáng hôm sau. Cô đưa toàn bộ chứng cứ, từ tin nhắn, đoạn ghi âm, hình ảnh, đến giấy khai sinh của đứa bé gái – nơi ghi rõ Dũng là cha ruột. Cô lặng lẽ chuẩn bị cho cuộc chiến, không còn hy vọng gì ở người đàn ông ấy nữa.

    Phiên tòa ly hôn đầu tiên diễn ra sau hơn một tháng. Dũng xuất hiện với dáng vẻ tự tin, ngạo mạn. Anh không mời luật sư. Có lẽ anh nghĩ Thảo sẽ không dám đấu lại mình.

    Nhưng Thảo không còn là người phụ nữ sợ hãi ngày nào. Cô đứng thẳng lưng trước vành móng ngựa, trình bày rõ ràng từng bằng chứng. Phòng xử im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở. Ngay cả thẩm phán cũng nhíu mày khi đọc giấy khai sinh đứa bé ngoài giá thú.

    Dũng vẫn ngoan cố:– “Tôi đã nuôi cô ta 17 năm, cô ta ở nhà không đi làm, sống sung sướng. Giờ cô ta đòi bỏ tôi à?”

    Thẩm phán nghiêm giọng:– “Anh là người phản bội. Vợ anh không có lỗi. Sao lại đổ cho người bị hại?”

    Khi được hỏi:– “Anh có đồng ý ly hôn không?”

    Dũng trả lời bằng giọng lạnh tanh:– “Không. Tôi không ly hôn. Tôi không chấp nhận người đàn bà vô ơn.”

    Câu nói khiến cả khán phòng rít lên giận dữ. Ai cũng phẫn nộ trước sự trơ tráo đến tận cùng. Ngay cả những nhân viên tòa án cũng lắc đầu.

    Cuối cùng, tòa tuyên: ly hôn chấp thuận, tài sản chia đôi theo luật, nhà bán chia nửa, con trai do Thảo nuôi, Dũng phải chu cấp hàng tháng. Dũng giận dữ đập bàn, bỏ về giữa lúc thẩm phán chưa kịp nói xong.

    Nhưng cuộc sống không dừng lại ở đó. Mai – người tình – sau khi biết Dũng mất nhà và phải chu cấp, đã rời bỏ anh ta, để lại con gái chung. Dũng mất việc vì bê bối bị phơi bày. Giờ anh ta vừa phải chu cấp cho con trai, vừa nuôi con gái nhỏ một mình.

    Thảo thì khác. Cô học nghề kế toán, mở một tiệm nhỏ. Bình – con trai – trưởng thành, yêu thương mẹ hơn bao giờ hết. Dù thiếu cha, nhưng cậu bé chưa từng thấy mình thiếu tình yêu.

    Hai năm sau, trong một buổi họp lớp cũ, Thảo gặp lại một người bạn từng thầm yêu cô năm xưa. Anh là người đàn ông đã ly hôn, chững chạc, hiểu chuyện. Họ ngồi bên nhau, không lời tỏ tình nào, nhưng ánh mắt thì nói lên tất cả.

    “Ngày xưa em nghĩ tình yêu là hy sinh. Giờ em mới hiểu, yêu thương không phải là từ bỏ chính mình.” – Thảo mỉm cười.

    Và cô bước tiếp, lần này không cần nắm tay ai để mạnh mẽ.

  • Nhà chú cưới cho con trai nhưng không mời bố mẹ tôi, lúc cưới chẳng ai xuống thì thím gọi điện trách

    Nhà chú cưới cho con trai nhưng không mời bố mẹ tôi, lúc cưới chẳng ai xuống thì thím gọi điện trách

    Nhà tôi và nhà chú vốn gần gũi từ bao đời. Chú là em trai ruột của bố tôi, hiền lành, ít nói, nhưng thím thì ngược lại — nhanh miệng, sắc sảo, đôi khi hơi quá lời. Dù vậy, mối quan hệ hai bên vẫn luôn êm đềm, ít nhất là cho đến ngày đứa con trai duy nhất của chú thím cưới vợ.

    Mọi chuyện bắt đầu bằng một sự im lặng bất thường.

    Ngày họ hàng xôn xao về đám cưới, nhà ai cũng nói đã nhận thiệp. Riêng nhà tôi — tuyệt nhiên không có lấy một lời thông báo. Mẹ cứ nghĩ là do chưa đến lượt gửi, nhưng đến sát ngày, nhà vẫn chẳng thấy ai sang.

    Bố tôi — một người cẩn thận và trọng lễ nghĩa — bảo:

    “Không mời thì thôi. Người ta không muốn, mình ép làm gì.”

    Thế là đúng hôm cưới, nhà tôi không ai xuống. Không phải giận, mà vì không biết phải đến với tư cách gì. Đi không thiệp mời khác gì làm khách vô hình?


    Buổi trưa đó, tôi đang phụ mẹ rửa bát thì thấy chị họ ở bên nhà chú gọi điện, giọng thì thào:

    “Nhà bác… không xuống thật à?”

    Mẹ tôi thở dài:

    “Không ai mời bác, bác xuống sao được?”

    Bên kia im lặng vài giây, rồi khẽ đáp:

    “Thím bảo nhà bác… chảnh. Đám cưới anh em trong nhà phải tự biết mà xuống. Không mời cũng phải xuống.”

    Mẹ tôi đứng sững lại.
    Nước đang chảy trong bồn cũng ngừng như theo nhịp thở của bà.

    “Tự biết mà xuống ư? Thế hóa ra người ta không gửi thiệp mà trách mình không đến?”

    Giọng mẹ run run, còn bố từ phòng bước ra, nghe hết câu chuyện, mặt sầm lại. Ông ngồi xuống ghế, gõ nhẹ ngón tay lên bàn — một thói quen khi đang cố kiềm chế.

    “Họ không coi mình là khách, nhưng lại muốn mình phải cư xử như khách hạng nhất.”


    Buổi chiều, tin lan nhanh khắp họ. Ai cũng hỏi tại sao cả nhà tôi không tới. Chú thì im lặng, còn thím — như thói quen — buông vài câu khiến mọi người khó xử:

    “Anh em trong nhà, thiệp tờ gì. Phải tự giác xuống chứ!”

    Nghe đâu lúc đó, vài người đã phản bác:

    “Ủa, chị nói vậy chứ ai mà biết là mình được mời? Người ta không có tấm thiệp thì sao biết mà đi?”

    Thím chỉ nhếch môi:

    “Nhà em trai lớn mà. Không xuống là coi thường nhà tôi rồi.”


    Tối hôm ấy, bố tôi lặng lẽ sang nhà chú.

    Ông đứng trước cổng, thấy chú đang ngồi một mình ở ghế đá, tàn lửa thuốc lập lòe dưới ánh đèn.

    “Hôm nay vui chứ?” — bố tôi hỏi.

    Chú ngẩng lên, giật mình.

    “À… anh… Ừ, cũng đông.”

    Bố tôi ngồi xuống cạnh chú, nói thẳng:

    “Anh chỉ hỏi một chuyện. Đám cưới thằng Tùng… em không gửi thiệp cho anh, đúng không?”

    Chú im lặng. Ánh mắt né đi.
    Một câu im lặng đủ trả lời tất cả.

    Bố tôi cười nhạt:

    “Không sao. Nhưng thím bảo chúng tôi phải tự biết mà xuống — thế là sao?”

    Lần này chú siết điếu thuốc đến mức nó gãy nát trong tay.

    “Tôi xin lỗi anh. Tôi không có ý đó… nhưng bà ấy…”

    Chú nói nửa chừng thì dừng lại. Bố tôi không nói thêm, chỉ đứng lên:

    “Anh em thì phải nói với nhau một tiếng. Không ai đòi hỏi trọng vọng, nhưng đừng để người khác hạ thấp mình trước họ hàng. Anh không giận em, nhưng anh buồn.”

    Rồi bố tôi quay về, bỏ lại chú ngồi giữa sân, ánh mắt đầy áy náy.


    Từ hôm ấy, quan hệ hai nhà trở nên lạnh lẽo như nước mùa đông.

    Đi đám giỗ, gặp nhau chỉ gật đầu chào. Mẹ tôi thì hoàn toàn không bước chân sang nhà chú. Thỉnh thoảng, chú có sang hỏi thăm, nhưng cũng chỉ đứng ngoài cổng, ngại vào nhà.

    Thím thì vẫn giữ thái độ cứng nhắc, miệng nói không để bụng nhưng việc làm lại khác hẳn.


    Cho đến một hôm, chú sang nhà tôi vào chiều muộn, gửi lại món quà cưới mà chú bảo:

    “Tôi biết anh chị không cần, nhưng đây là lòng tôi. Bữa đó… tôi có lỗi.”

    Bố tôi nhận, nhưng không nói gì.
    Mẹ tôi thì chỉ hỏi đúng một câu:

    “Thế thím có biết là chú sang đây hôm nay không?”

    Chú lắc đầu.

    Mẹ nhìn chú rất lâu rồi nói:

    “Thôi, chuyện qua rồi. Nhưng từ giờ, có việc gì thì chú nói thẳng với nhà tôi. Đừng để người khác thay chú quyết định.”

    Chú cúi đầu, còn mắt mẹ tôi thì đỏ hoe.


    Sau lần đó, thím ít nói hơn, không còn trách móc hay đá xéo nữa. Nhưng vết nứt trong lòng mỗi người vẫn còn đó — như cái cốc thủy tinh rơi xuống, dẫu dán lại vẫn thấy đường nứt mảnh.

    Còn tôi, mỗi lần đi qua nhà chú vẫn nhớ mãi câu nói hôm ấy:

    “Anh em trong nhà phải tự biết mà xuống.”

    Nhưng hóa ra, đôi khi chỉ một tấm thiệp nhỏ mới thể hiện được sự trân trọng — thứ mà một mối quan hệ thân thiết nhất cũng không thể thiếu.

  • Nhưng có điều, trong khoảnh khắc hòn đá vỡ, ông chợt cảm thấy một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng

    Nhưng có điều, trong khoảnh khắc hòn đá vỡ, ông chợt cảm thấy một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng

    Ông Minh là giám đốc một nhà hàng nổi tiếng giữa trung tâm thành phố. Nhà hàng của ông vừa được mua một mảnh đất liền kề để mở rộng, trị giá chục tỷ. Thế nhưng, ngay cửa ra vào của mảnh đất đó, một hòn đá to chắn ngang lối đi – mà theo mọi người dân xung quanh, hòn đá này hình giống Quan Âm, linh thiêng và được bao đời coi là chốn bình yên của xóm nhỏ.

    Ông Minh, vốn là người thực dụng, chẳng mấy để tâm đến lời khuyên của hàng xóm: “Ông nên giữ lại, coi như may mắn cho nhà hàng.” Với ông, đây chỉ là một tảng đá cản đường lợi nhuận. Sáng hôm sau, ông quyết định thuê máy khoan và búa đập hòn đá, để mở lối và “giải phóng mặt bằng chục tỷ” như kế hoạch.

    Cả đội công nhân cẩn thận bắt đầu công việc. Hòn đá rạn nứt, rồi cuối cùng vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Ông Minh nhìn và mỉm cười hài lòng: mọi thứ đang diễn ra như ý. Nhưng có điều, trong khoảnh khắc hòn đá vỡ, ông chợt cảm thấy một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng, và một cảm giác lạ lùng – như hòn đá đang nhìn thẳng vào ông.

    Tối hôm đó, vợ ông Minh – chị Lan – nhắc mở camera an ninh để xem hoạt động của công nhân, và cả nhà cùng ngồi trước màn hình. Ban đầu chỉ là những hình ảnh quen thuộc: xe cộ qua lại, bóng đèn nhà hàng sáng lên từng tầng…

    Rồi bỗng, camera chiếu về phía hòn đá đã bị phá vỡ. Cả nhà đều nín lặng. Ánh sáng từ đèn đường chiếu vào mảnh đá, và họ thấy… một hình bóng mờ, giống như Quan Âm, đứng hiền từ trên tảng đá vỡ. Hình bóng nghiêng đầu, đôi tay đưa ra như chắp lại lời cầu nguyện.

    Ông Minh giật mình, tim đập thình thịch. Không ai nói gì, nhưng không khí im lặng nặng nề như hàng trăm tiếng thở dài. Chị Lan nhìn chồng, giọng run run:

    “Anh… anh có cảm thấy gì không?”

    Ông Minh lặng lẽ gật đầu, cảm giác hối hận dâng trào. Suốt đêm đó, ông không ngủ, hình bóng Quan Âm cứ hiện ra trong tâm trí, như nhắc nhở: Sự tham lam và bất kính luôn phải trả giá, nhưng con người vẫn có thể thức tỉnh.

    Ngày hôm sau, ông Minh ra sân, cúi đầu lặng lẽ nhặt từng mảnh đá còn sót lại. Ông xây một bệ nhỏ, đặt mảnh đá Quan Âm cũ vào, thắp nén nhang, và đứng nhìn. Không còn là người giám đốc thực dụng, ông cảm nhận được sự bình yên từ lòng từ bi, từ sự tôn kính những gì linh thiêng.

    Từ đó, nhà hàng vẫn mở rộng, nhưng ông Minh thay đổi cách làm việc: ông quan tâm hơn đến nhân viên, tôn trọng niềm tin của mọi người, và luôn giữ lại một góc thờ nhỏ cho Quan Âm trước cửa. Khách đến ăn thường nói: “Nhà hàng này… có cảm giác ấm áp, khác hẳn nơi khác.”

    Ông Minh mỉm cười trong thinh lặng, biết rằng, đôi khi, thức tỉnh chính là món quà quý nhất mà sự linh thiêng gửi tới.

  • Đêm tân hôn mẹ chồng đưa cho tôi 10 cây vàng và bảo hãy trốn khỏi đây ngay

    Đêm tân hôn mẹ chồng đưa cho tôi 10 cây vàng và bảo hãy trốn khỏi đây ngay

    Trời đã khuya. Kim đồng hồ chỉ đúng 1 giờ sáng.
    Tôi ngồi bất động trong căn phòng mới cưới, nghe tim mình đập như tiếng gõ cửa. Ngoài kia, gió thổi ràn rạt qua vườn chuối, tiếng chó sủa xa xa khiến cả ngôi nhà như run lên theo từng cơn.

    Đáng lẽ giờ này, tôi đang là cô dâu hạnh phúc nhất.
    Đáng lẽ, đây phải là đêm đầu tiên của một cuộc hôn nhân ấm áp, chứ không phải một đêm lạnh lẽo đến mức khiến tôi muốn biến mất.

    Chiếc đèn ngủ hắt ánh sáng vàng yếu ớt lên vách tường loang lổ. Trên giường, người chồng mới cưới của tôi — anh Huy — nằm quay lưng lại, hơi thở nặng và gấp, như đang mơ một giấc mộng đầy bực dọc. Tôi nhìn bóng lưng anh mà tim quặn thắt. Chúng tôi mới cưới được nửa ngày, vậy mà giữa hai người đã là cả một khoảng cách không thể bước qua.

    Tôi không biết có phải mình đã quá vội vàng.
    Chúng tôi chỉ quen nhau năm tháng. Anh hiền lành, ít nói, hay giúp người, lại có công việc ổn định. Khi anh ngỏ lời cầu hôn, bố mẹ tôi mừng lắm. “Con gái ba mươi rồi, gặp được người tử tế là phước,” mẹ tôi nói thế. Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi không dám mơ cao sang, chỉ cần một mái nhà bình yên.

    Nhưng ngay ngày cưới, tôi đã thấy vài điều lạ.
    Lúc trao nhẫn, tay anh run run, mồ hôi rịn đầy trán. Khi khách khứa về hết, anh đột nhiên trở nên nóng nảy, gằn giọng vì những chuyện rất nhỏ. Mẹ chồng tôi — bà Lành — chỉ lặng im, mắt đỏ hoe, như người đang giữ một điều gì không dám nói.

    Tôi cứ cho rằng đó chỉ là mệt mỏi.
    Cho đến khi đêm xuống, mọi thứ bắt đầu trở nên khác thường.

    Anh Huy không nói gì, chỉ im lặng hút thuốc ngoài hiên rất lâu. Mùi khói len vào tận phòng, nồng nặc, hắc đến khó thở. Tôi gọi anh vài lần mà anh không trả lời. Mẹ chồng gõ cửa, giọng run run:

    – Hai đứa nghỉ sớm đi con… Khuya rồi.

    Tôi vâng khẽ, nhưng anh chỉ im. Khi bà vừa đi khỏi, anh quay vào, ánh mắt lạnh và khó đoán.

    – Cô ngủ trước đi. – Anh nói, giọng lạ lắm, khàn và trượt dài như người khác.

    Tôi không ngủ được. Cảm giác bất an cứ len lỏi trong từng nhịp thở. Ngoài cửa sổ, trăng lấp ló sau mây, bóng cây in lên tường như những bàn tay mảnh khảnh đang bò đến gần.

    Rồi đột nhiên, cánh cửa sổ khẽ rung.
    Một tiếng “cạch” rất khẽ. Ai đó đang gõ.

    Tôi giật mình, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ánh sáng yếu hắt qua khe cửa, soi rõ khuôn mặt người phụ nữ đang thò đầu vào.

    Mẹ chồng tôi.
    Bà mặc áo nâu, tóc xõa, mắt ngấn nước.
    Giọng bà run rẩy, thì thào:
    – Con ơi… dậy đi. Mau mở cửa sổ.

    Tôi kinh ngạc:

    – Mẹ? Có chuyện gì vậy?
    – Nhỏ thôi… đừng để nó nghe thấy. Mau lên, con… trốn đi.

    Bà nói, tay run run cầm theo một túi vải cũ. Tôi nghe tiếng vàng va vào nhau leng keng.

    Không khí trong phòng lạnh đi một cách rùng rợn. Tôi nhìn sang chồng — anh vẫn nằm im, lưng quay về phía chúng tôi.

    Mẹ chồng đưa túi vải cho tôi, giọng nghẹn lại:

    – Cầm lấy… rồi đi đi, trước khi quá muộn.

    Tôi chết lặng.
    “Đi ư? Vì sao phải đi? Đêm tân hôn của tôi… tại sao lại thế này?”

    Nhưng ánh mắt của bà – vừa sợ hãi, vừa thương xót – khiến tôi hiểu: có điều gì đó khủng khiếp đang bị che giấu trong căn nhà này.

    Tôi run rẩy thu dọn vài món đồ. Mỗi tiếng động đều khiến tôi thót tim. Anh Huy vẫn nằm mê man, hơi thở nặng nề. Tôi lấy chiếc vali nhỏ, nhét túi vàng vào giữa.

    Bà Lành mở hé cửa sổ. Ngoài kia, ánh trăng bạc rải xuống sân, thang tre dựng sẵn sát tường.

    – Đi đi, con. – bà thì thầm, giọng nghẹn. – Mẹ xin lỗi.
    Tôi quay lại nhìn, thấy nước mắt bà rơi lặng lẽ trên má.

    Tôi trèo xuống thang, tim đập dồn. Mỗi bậc thang kẽo kẹt như tiếng gãy trong lòng. Khi chân vừa chạm đất, tôi nghe tiếng mẹ chồng nấc khẽ:
    – Con nhớ sống cho tốt… đừng quên, mẹ thương con như con gái ruột.

    Tôi quay lên, muốn nói lời cảm ơn, nhưng bà đã khép cửa, bóng dáng khuất sau tấm rèm.


    Xe tải nổ máy. Tôi ngồi trong cabin, nhìn qua gương thấy ngôi nhà nhỏ lùi dần sau lưng. Đèn phòng vẫn sáng. Tôi thấy bóng bà Lành đứng nơi hiên, nhỏ bé giữa bóng đêm.
    Tôi úp mặt vào hai tay, bật khóc.

    Sáng hôm sau, tôi về tới nhà bố mẹ đẻ. Vừa bước vào, mẹ tôi hoảng hốt:
    – Sao con… ăn mặc thế này? Còn lễ cưới?

    Tôi gục xuống nền gạch, nức nở kể lại mọi chuyện. Bố tôi im lặng, ngồi rít thuốc liên hồi. Khi nghe đến đoạn mẹ chồng cho vàng và thang, ông buông tiếng thở dài nặng nề:
    – Đời đúng là oái oăm.

    Mẹ tôi thì chỉ biết khóc:
    – Nhà mình bạc phước, con ơi…

    May thay, tôi và Huy chưa kịp đăng ký kết hôn. Lễ cưới chỉ mới xong phần nghi thức. Tôi sẽ từ hôn, sẽ bắt đầu lại.


    Vài tuần sau, tôi nhận được một bức thư tay gửi từ làng chồng.
    Chữ viết run run, nhoè nước:

    “Con à, mẹ xin lỗi vì để con vướng vào gia đình này. Huy đã bị bắt vì tàng trữ ma túy. Mẹ không trách con. Cảm ơn con đã không oán mẹ.
    Chúc con hạnh phúc,
    Mẹ Lành.”

    Tôi đọc đến dòng cuối, nước mắt rơi xuống trang giấy.
    Người đàn bà ấy — một người mẹ không có quyền lựa chọn hạnh phúc cho mình — đã chọn cứu tôi, như cứu lại phần đời đã mất của bà.


    Nhiều năm sau, tôi đã có cuộc sống khác, công việc ổn định, có người thương. Nhưng đêm nào mưa to, tôi lại nhớ đến căn nhà nhỏ, đến tiếng thang tre cọt kẹt lúc nửa đêm, và ánh mắt người mẹ chồng năm xưa, lặng lẽ đẩy con dâu trốn khỏi bể khổ.

    Nếu ngày ấy bà không gõ cửa lúc một giờ sáng… có lẽ đời tôi đã chấm dứt trong bóng tối.
    Và tôi luôn tin, có những người mẹ không sinh ra ta, nhưng đã cứu ta bằng cả phần đời còn lại của họ.

  • Con trai tôi mua nhà tiền 3 tỷ rồi đón bố mẹ vợ tới sống cùng, một hôm tôi lên chơi đúng giờ cơm tối, con trai liền to tiếng

    Con trai tôi mua nhà tiền 3 tỷ rồi đón bố mẹ vợ tới sống cùng, một hôm tôi lên chơi đúng giờ cơm tối, con trai liền to tiếng

    Nguyễn Văn Tâm, 68 tuổi, sống ở một làng ven sông Lam. Ngày nào cũng vậy: sáng tưới luống rau, trưa pha ấm chè, chiều ngồi đan rọ gà nhìn lũ trẻ thả diều. Vợ mất sớm, ông gà trống nuôi con trai là Khôi học hành nên người. Ông không tái hôn, cặm cụi từng đồng gửi ra Hà Nội cho con. Ước một điều giản dị: “Nó có nhà ở thủ đô, cưới được vợ hiền — thế là mãn nguyện.”

    Mười lăm năm bươn chải, Khôi thành kỹ sư. Cưới Linh, giáo viên mẫu giáo. Hai vợ chồng vừa mua căn hộ 3 tỷ ở Nam Từ Liêm. Hôm gọi về khoe, ông Tâm cười mà nước mắt giàn giụa. Ông xách cái túi vải bạc màu: vài bắp ngô nếp, mấy quả bưởi quê, một hũ mắm tép — bảo “lúc nào rảnh bố sẽ ra thăm”.

    Hôm ấy, ông chẳng báo trước. Ông nghĩ: “Con mình — máu mủ — cần chi khách sáo.”

    5 giờ 50 chiều, cửa kính tự động ngoài sảnh chung cư hắt bóng ông già lóng ngóng. Bác bảo vệ hỏi:
    – Cụ vào tòa nào ạ?
    – Tòa B… cháu Khôi nhà tôi tầng 18.

    Intercom reo. Giọng Khôi ồn ào lẫn tiếng bát đũa:
    – Ai đấy?
    – Bố này! Bố vừa lên Hà Nội, bố ghé thăm.

    Khoảnh khắc im lặng. Rồi một câu cộc lốc:
    – Bố lên sao không gọi trước? Giờ cơm rồi, bọn con đang bận!

    Ông Tâm ngắc ngứ:
    – Bố… tiện đường… mang ít quà quê…
    Đầu dây khựng lại. Tiếng Linh vọng mỏng tang:
    – Mở đi, anh. Mở cho xong.

    Cửa mở. Linh đứng trong, trang điểm nhẹ, áo ngủ lụa màu ngà. Bên bàn ăn, hai người nữa: bố mẹ vợ của Khôi, mới ra ở cùng “để tiện trông cháu sau này”. Họ ngước nhìn ông một lượt rồi cúi xuống bát. Mâm cơm đã dọn. Chỗ của ông? Một bát sứ trắng để trơ bên mép bàn.

    Khôi gượng gạo:
    – Bố vào đi. Nhưng mà lần sau bố gọi trước, để con sắp xếp, chứ… nhà chật.

    Ông Tâm cười xòa, giơ túi quà:
    – Bưởi vườn nhà đấy. Với mắm tép…
    Mẹ Linh nhíu mày:
    – Ở chung cư kín, mùi mắm… cũng hơi…
    Linh cười nhạt:
    – Để con bọc lại mang xuống hầm rác.

    Bữa cơm chìm trong tiếng muỗng chạm bát khô khốc. Bố vợ Khôi kể về suất đầu tư nhà trọ “mua xong cho thuê, lời lắm”. Linh hỏi chồng:
    – Lát nữa anh nhớ dặn bố đừng bày quà quê linh tinh lên ban công. Camera bắt đấy.
    Khôi:
    – Ừ.

    Ông Tâm ngồi lọt thỏm, bỗng thấy nồi canh ngót như mặn hơn. Ông gật lia lịa:
    – Ờ, ờ… bố biết rồi…

    Đêm ấy, ông được trải tấm đệm mỏng ngoài phòng khách. “Con chịu khó nhé bố, giường kín người rồi,” Khôi nói. Ông xua tay, “bố ngủ đâu chả được”.

    2. 1 giờ 57 — tiếng thì thầm sau cánh cửa

    Lạ nhà, ông không ngủ nổi. Gần 2 giờ sáng, ông khát nước, lò dò qua trước phòng vợ chồng Khôi. Cánh cửa khép hờ. Tiếng nói vọng ra, mảnh như sợi dây căng:

    Linh (thì thầm):
    – Em nói rồi, bố anh kiểu quê mùa, tự nhiên xách mắm xách bưởi đến giờ cơm… mất điểm. Ở đây ai người ta thế!

    Khôi (mệt mỏi):
    – Ừ… mai anh bảo bố về. Mẹ em ở đây còn phải sắp xếp chỗ. Nhà này có mỗi hai phòng.

    Mẹ Linh (lấn lên):
    – Cậu phải tế nhị. Bảo khéo khéo: “Bố bận việc đồng áng, cuối tuần con về thăm.” À với lại… cái mảnh đất hương hỏa nghe nói mặt đường to lắm, đúng không? Nếu cậu khéo, nhờ bố sang tên sớm, vợ chồng cậu mới xoay được tiền trả nốt ngân hàng. Đừng để lâu, nhỡ đổi ý.

    Khôi (im một nhịp):
    – Ừ… để con tính.

    Linh (cười khẩy):
    – Em không muốn sau này bố anh lù lù ra ở luôn đây đâu, ảnh hưởng hết kế hoạch của em. Mẹ còn tính mở tiệm dưới sảnh. Cần vốn.

    Một tiếng “rắc” nho nhỏ: ông Tâm giật mình, tay siết chặt thành ghế. Mồ hôi lạnh rịn lưng. Ông lùi lại, chậm như bóng, quay về chỗ đệm trải dưới sàn. Thở khẽ. Mắt mở trừng trong bóng tối.

    3. Chuyến xe sớm và cú điện thoại

    5 giờ sáng. Ông gấp gọn chăn, buộc lại túi vải. Không đánh thức ai. Ông đi nhẹ như mèo, luồn qua hành lang, bấm thang máy. Sảnh vắng. Bác bảo vệ đêm ngáp dài, vẫn kịp chào:
    – Cụ về sớm thế ạ?
    – Ừ, việc đồng áng…

    Xe khách rời bến, sương Hà Nội ôm kín ô cửa. Ông áp trán lên kính, thấy mắt cay. Điện thoại rung.

    Khôi:
    – Bố đang ở đâu? Sao bố đi không nói gì?
    Ông Tâm:
    – Bố về rồi.
    Khôi (ngập ngừng):
    – Bố… giận con à? Hôm qua con… bực việc công ty. Tối nay con qua đón bố lại Hà Nội đi ăn phở…

    Ông im lặng. Rồi đột ngột đổi giọng, vừa chậm vừa chắc:
    – Bố định bàn chuyện đất. Mảnh hương hỏa ngoài mặt đường. Bố già rồi, muốn sang tên sớm cho đứa biết giữ nếp nhà.

    Bên kia, một nhịp thinh lặng. Rồi Khôi nói nhanh hơn, ấm hơn thường ngày:
    – Bố để con lo! Con sẽ sửa sang lại nhà từ đường, bố không phải vất vả nữa. Với lại… sang tên giờ hợp lý, vợ chồng con đang cần thêm vốn trả ngân hàng…

    Ông gật đầu, ừ hử mấy tiếng, cúp máy. Bàn tay trên đùi nắm lại, chậm rãi. Ông đã hiểu.

    4. “Giấy tờ hôm nào bố con mình làm”

    Hai tuần sau. Khôi gọi liên hồi. Ông không nhấc. Đến khi Khôi về quê, ông mới nhẩn nha pha ấm trà.

    – Bố, hôm trước bố bảo chuyện đất… con sắp xếp rồi, mai ra phường làm giấy tờ? – Khôi cười, ánh mắt phập phồng mong đợi.
    – Ờ, giấy tờ hôm nào bố con mình làm. – Ông rót trà, giọng đều. – Nhưng trước đó… bố muốn nghe con nói thật: con tính với mảnh đất ấy làm gì?

    Khôi chớp mắt, nhìn quanh.
    – Thì… đất để đấy… thờ cúng… rồi sau này con tính…
    Ông đặt chén xuống đĩa, tiếng sứ chạm nhau khẽ mà sắc:
    – Đừng dối. Con tính bán đi trả nợ ngân hàng, phải không?

    Khôi sững lại. Ông Tâm nhìn thẳng:
    – Đêm hôm ấy… bố nghe hết. “Bố lù lù ra ở luôn”, “mất điểm”, “sang tên sớm”… Con nói hay người khác nói — bố không phân biệt nữa. Nhưng bố nghe con im lặng.

    Khôi tím mặt, giọng nhỏ đi:
    – Con… xin lỗi. Con bị cuốn theo. Vợ con… mẹ vợ con… ai cũng nói. Con sợ bố lên ở chung…
    – Bố đã xin ở chung bao giờ? – Ông cắt lời. – Bố chỉ muốn gõ cửa nhìn con, ăn bữa cơm không bị coi là phiền.

    Khôi cúi gằm, bàn tay xoắn vào nhau.

    Chiều đó, Linh và bố mẹ cô cũng về quê “giải thích”. Căn bếp nhà ông Tâm thơm mùi cá kho, canh chua bắp chuối, rau rừng chấm mắm tép. Mẹ Linh nhìn hũ mắm, vẫn nhăn mặt theo thói quen, nhưng cố cười:
    – Dạ, con xin lỗi… hôm ấy con lỡ lời. Đô thị phức tạp nên bọn con…

    Ông Tâm xới cơm, không nhìn ai:
    – Người ta lỡ lời khi bất ngờ. Còn chuyện tính toán thì không gọi là lỡ.

    Linh nuốt nước bọt, hạ giọng:
    – Bố đừng hiểu lầm. Con…
    – Bố không giận. – Ông nói chậm, nhưng dứt. – Bố chỉ rút kinh nghiệm: già rồi, đi đâu phải gọi trước. Còn đất… bố sẽ giao cho người biết “gọi trước” với tổ tiên mỗi mồng một, ngày rằm.

    Khôi ngước lên, hoảng hốt:
    – Bố!

    Ông rút trong túi ra tập giấy tờ:
    – Đất đã sang tên cho Thắng – con anh cả của bố. Nó không giàu, nhưng ba năm nay chưa sót ngày thắp hương. Nó sang sửa lại nhà từ đường, bố thấy an lòng.

    Không khí đông cứng. Mẹ Linh tái mặt. Linh cắn môi. Khôi đứng dậy, đổ sập xuống ghế, mắt đỏ hoe:
    – Con… con đã sai.

    Ông Tâm thở dài. Giọng bỗng mềm lại:
    – Sai thì sửa. Bố không cần đất, cũng chẳng cần ở chung. Bố cần con trai của bố – thằng Khôi biết đỡ tay cho bố xách túi, biết đặt thêm một cái bát khi bố đến nhà. Đến cái bát mà con cũng… quên.

    Tối hôm đó, Khôi ở lại. Anh theo ông ra hiên, lặng lẽ thay bóng đèn, xếp lại đống rọ gà. Ông nhìn, không nói. Trước khi ngủ, Khôi lấy điện thoại, xoá mấy tin nhắn Linh催 giục “thuyết phục bố đổi lại”. Anh gõ một tin nhắn dài cho vợ: “Ngày mai chưa về. Anh ở quê với bố.”

    Sáng hôm sau, ông Tâm dậy từ 4 giờ. Khôi đã pha sẵn ấm chè.
    – Bố, cho con làm lại từ đầu. – Khôi nói, không quanh co. – Con sẽ mua thêm bát, gọi bố lên ăn cơm, gọi trước. Con không cần đất, con… cần bố.

    Ông khẽ gật, quay vào nhà, rút một phong bì mỏng, đưa con:
    – Đây là bản di chúc mới. Đất đã sang tên Thắng. Nhưng… bố lập một khoản nhỏ để giữ hương hàng tháng – đứng tên con. Điều kiện: mỗi tháng con tự tay về quê một lần, thắp hương, ăn bữa cơm với bố. Không xong, bố nhờ pháp lý chuyển luôn cho nhà Thắng.

    Khôi ôm lấy ông, bật khóc như đứa trẻ. Ngoài sân, gió sông Lam thổi tan mùi hương trà nóng. Một con diều giấy từ bãi bên kia khẽ vút lên cao.

    Ở tầng 18 xa xôi, Linh đứng tựa cửa kính, nhìn thành phố loang sáng. Cô nhắn cho mẹ: “Mẹ ạ, chắc con phải học lại cách gọi trước – không phải với bảo vệ hay intercom, mà với lương tâm.”

    Còn ông Tâm, trưa ấy ngồi bên hiên, chậm rãi ăn bát cơm chan canh rau. Ông không còn đau vì một câu “bố lên sao không nói trước”. Ông mỉm cười: từ nay, mỗi tháng sẽ có một tiếng gõ cửa đúng hẹn. Và lần này, người gõ cửa đã học cách mở cửa lòng mình.