Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Tôi là Minh, người đàn ông ngoài ba mươi với thân hình gầ//y gò,
gương mặt hốc hác và đôi mắt luôn ánh lên sự nhẫn nại. Cuộc đời tôi từng rất giản đơn và bình dị bên vợ – Thảo – trong căn nhà cấp bốn nhỏ ở vùng ngoại ô yên ả của thành phố Huế. Chúng tôi cùng là giáo viên tiểu học, không giàu có nhưng đủ sống, và quan trọng hơn hết, luôn trân quý nhau.
Biến cố ập đến vào một chiều cuối năm, khi Thảo đi chợ Tết và gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm nghiệt ngã khiến cô tổn thương cột sống nặng, dẫn đến liệt nửa người. Khi nhận cuộc gọi từ bệnh viện, tôi còn đang đứng lớp. Vội vã lao đến nơi, tôi gần như không nhận ra vợ mình – người phụ nữ luôn rạng rỡ, năng động – giờ chỉ nằm đó, đôi mắt ầng ậng nước, miệng mấp máy chẳng thành lời.
Từ ngày Thảo nằm l/i/ệt giường, tôi xin nghỉ việc dài hạn. Từng thìa cháo, từng miếng băng, từng lần xoay trở lau người – tôi làm hết. Căn nhà nhỏ dần biến thành nơi điều trị tại gia với đầy đủ thuốc men, thiết bị, và mùi sát trùng. Nhiều người thương tình khuyên tôi gửi cô vào trung tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu: “Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được.”
Ngày nối ngày, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu ăn, chăm vợ, rồi tranh thủ nhận sửa điện tại nhà để có chút thu nhập. Tối đến, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho cô nghe, xoa bóp tay chân mong có ngày dây thần kinh hồi phục. Có lần, ngón tay cô khẽ động đậy – một phản ứng nhỏ nhưng khiến tôi rưng rưng, như thấy phép màu.
Thảo gần như không nói. Cô sống trong sự im lặng kéo dài, chỉ đôi khi gật đầu hoặc lặng lẽ khóc. Tôi tin đó là biểu hiện của sự bất lực – và cũng là sự cảm động. Tôi không nghi ngờ. Tôi chỉ thương.
Dần dần, họ hàng hai bên cũng không còn ghé thăm nhiều như trước. Có người thẳng thắn bảo tôi buông tay, sống cho mình. Nhưng tôi không trách. Tôi hiểu, chăm người bại liệt là hành trình dài và đơn độc, không phải ai cũng đủ sức đi hết cùng mình.
Cuộc sống trôi chậm rãi trong một vòng quay quen thuộc. Cho đến buổi chiều hôm ấy…
Trên đường đến tiệm sửa điện, tôi bỗng nhớ ra để quên ví. Trong đó có giấy tờ quan trọng và cả tiền khách đã thanh toán. Tôi quay xe về nhà, chỉ nghĩ sẽ ghé lấy rồi đi ngay. Nhưng khi mở cửa bước vào, tôi chết đứng tại chỗ.
Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, hắt vào phòng. Và chính vệt sáng ấy đã phơi bày tất cả: một cảnh tượng không thể ngờ, không thể tưởng tượng, không thể tha thứ.
Căn phòng mà suốt 5 năm tôi xem là nơi tận tụy, nơi chứng minh tình yêu và hy vọng, giờ đây… phản bội tôi bằng sự thật phũ phàng đến cay nghiệt…

…Thảo không nằm trên giường.
Cô đang đứng.
Không phải đứng run rẩy, không phải vịn tường hay nhờ ai đỡ.
Cô đứng thẳng, hai chân vững vàng trên nền gạch, mái tóc xõa xuống vai, trên người là chiếc váy hoa tôi chưa từng thấy.
Và trước mặt cô…
là một người đàn ông khác.
Họ đang ôm nhau.
Tôi nghe rõ tiếng cười khẽ, tiếng thì thầm sát bên tai – thứ âm thanh mà suốt 5 năm qua, tôi chưa từng nghe lại từ vợ mình.
Thế giới quanh tôi vỡ vụn.
Tay tôi buông thõng, chìa khóa rơi xuống nền nhà vang lên một tiếng “choang” lạnh lẽo.
Thảo giật mình quay lại.
Ánh mắt cô chạm vào tôi.
Không hoảng loạn.
Không bối rối.
Chỉ là… im lặng.
Người đàn ông kia tái mặt, vội buông tay Thảo, lắp bắp:
– “Anh… anh Minh…”
Tôi không nghe thêm được gì nữa. Tai tôi ù đi, tim đập loạn xạ, lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi nhìn xuống đôi chân Thảo.
Đôi chân mà suốt 5 năm tôi xoa bóp mỗi đêm, từng centimet, với hy vọng mong manh rằng phép màu sẽ xảy ra.
Phép màu đã xảy ra thật.
Chỉ là… không dành cho tôi.
– “Bao lâu rồi?” – tôi hỏi, giọng khàn đặc, đến chính tôi cũng không nhận ra.
Thảo cúi đầu. Rất lâu sau, cô mới nói:
– “Gần… hai năm.”
Hai năm.
Tôi bật cười. Một tiếng cười khô khốc đến rợn người.
– “Vậy… những giọt nước mắt?
Những lần em nắm tay anh?
Những đêm anh thức trắng… đều là gì?”
Thảo run run:
– “Em xin lỗi… Em không muốn anh biết. Em sợ anh bỏ đi.”
Tôi nhìn cô – người phụ nữ tôi từng thề sẽ chăm sóc đến cuối đời – mà thấy xa lạ hơn bất kỳ ai.
– “Còn anh ta?” – tôi chỉ vào người đàn ông đứng chết trân.
– “Anh ấy… là vật lý trị liệu.” – Thảo nói nhỏ – “Sau một năm, em đã… đi lại được. Nhưng anh ấy bảo… nếu anh biết, anh sẽ không chịu nổi. Em cũng nghĩ… anh đã hy sinh quá nhiều rồi…”
Tôi lắc đầu.
– “Không. Anh không chịu nổi vì bị phản bội, không phải vì em đi được.”
Tôi quay lưng, bước ra cửa.
Sau lưng, Thảo bật khóc nức nở:
– “Minh! Em xin anh! Em không muốn mất anh!”
Tôi dừng lại, không quay đầu:
– “Em đã mất anh… từ lúc chọn nói dối.”
Ba tháng sau
Tôi rời khỏi căn nhà ấy.
Ly hôn trong im lặng.
Người ta bảo tôi dại.
Bảo tôi chăm vợ 5 năm để rồi tay trắng.
Nhưng chỉ tôi biết…
cái tôi mất không phải là 5 năm,
mà là niềm tin.
Một năm sau nữa
Tôi gặp lại Thảo tình cờ ngoài phố.
Cô đi bên người đàn ông kia, tay trong tay.
Thảo nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy.
Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên, thật sự nhẹ nhõm.
Vì tôi hiểu ra một điều:
Có những người không tàn phế ở đôi chân,
mà tàn phế ở lòng biết ơn.





















