Blog

  • Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.

    Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.

    Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.

    Tôi là Minh, người đàn ông ngoài ba mươi với thân hình gầ//y gò,

    gương mặt hốc hác và đôi mắt luôn ánh lên sự nhẫn nại. Cuộc đời tôi từng rất giản đơn và bình dị bên vợ – Thảo – trong căn nhà cấp bốn nhỏ ở vùng ngoại ô yên ả của thành phố Huế. Chúng tôi cùng là giáo viên tiểu học, không giàu có nhưng đủ sống, và quan trọng hơn hết, luôn trân quý nhau.

    Biến cố ập đến vào một chiều cuối năm, khi Thảo đi chợ Tết và gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm nghiệt ngã khiến cô tổn thương cột sống nặng, dẫn đến liệt nửa người. Khi nhận cuộc gọi từ bệnh viện, tôi còn đang đứng lớp. Vội vã lao đến nơi, tôi gần như không nhận ra vợ mình – người phụ nữ luôn rạng rỡ, năng động – giờ chỉ nằm đó, đôi mắt ầng ậng nước, miệng mấp máy chẳng thành lời.

    Từ ngày Thảo nằm l/i/ệt giường, tôi xin nghỉ việc dài hạn. Từng thìa cháo, từng miếng băng, từng lần xoay trở lau người – tôi làm hết. Căn nhà nhỏ dần biến thành nơi điều trị tại gia với đầy đủ thuốc men, thiết bị, và mùi sát trùng. Nhiều người thương tình khuyên tôi gửi cô vào trung tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu: “Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được.”

    Ngày nối ngày, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu ăn, chăm vợ, rồi tranh thủ nhận sửa điện tại nhà để có chút thu nhập. Tối đến, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho cô nghe, xoa bóp tay chân mong có ngày dây thần kinh hồi phục. Có lần, ngón tay cô khẽ động đậy – một phản ứng nhỏ nhưng khiến tôi rưng rưng, như thấy phép màu.

    Thảo gần như không nói. Cô sống trong sự im lặng kéo dài, chỉ đôi khi gật đầu hoặc lặng lẽ khóc. Tôi tin đó là biểu hiện của sự bất lực – và cũng là sự cảm động. Tôi không nghi ngờ. Tôi chỉ thương.

    Dần dần, họ hàng hai bên cũng không còn ghé thăm nhiều như trước. Có người thẳng thắn bảo tôi buông tay, sống cho mình. Nhưng tôi không trách. Tôi hiểu, chăm người bại liệt là hành trình dài và đơn độc, không phải ai cũng đủ sức đi hết cùng mình.

    Cuộc sống trôi chậm rãi trong một vòng quay quen thuộc. Cho đến buổi chiều hôm ấy…

    Trên đường đến tiệm sửa điện, tôi bỗng nhớ ra để quên ví. Trong đó có giấy tờ quan trọng và cả tiền khách đã thanh toán. Tôi quay xe về nhà, chỉ nghĩ sẽ ghé lấy rồi đi ngay. Nhưng khi mở cửa bước vào, tôi chết đứng tại chỗ.

    Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, hắt vào phòng. Và chính vệt sáng ấy đã phơi bày tất cả: một cảnh tượng không thể ngờ, không thể tưởng tượng, không thể tha thứ.

    Căn phòng mà suốt 5 năm tôi xem là nơi tận tụy, nơi chứng minh tình yêu và hy vọng, giờ đây… phản bội tôi bằng sự thật phũ phàng đến cay nghiệt…

    Thảo không nằm trên giường.

    Cô đang đứng.

    Không phải đứng run rẩy, không phải vịn tường hay nhờ ai đỡ.
    Cô đứng thẳng, hai chân vững vàng trên nền gạch, mái tóc xõa xuống vai, trên người là chiếc váy hoa tôi chưa từng thấy.

    Và trước mặt cô…
    là một người đàn ông khác.

    Họ đang ôm nhau.

    Tôi nghe rõ tiếng cười khẽ, tiếng thì thầm sát bên tai – thứ âm thanh mà suốt 5 năm qua, tôi chưa từng nghe lại từ vợ mình.

    Thế giới quanh tôi vỡ vụn.

    Tay tôi buông thõng, chìa khóa rơi xuống nền nhà vang lên một tiếng “choang” lạnh lẽo.
    Thảo giật mình quay lại.

    Ánh mắt cô chạm vào tôi.

    Không hoảng loạn.
    Không bối rối.
    Chỉ là… im lặng.

    Người đàn ông kia tái mặt, vội buông tay Thảo, lắp bắp:

    – “Anh… anh Minh…”

    Tôi không nghe thêm được gì nữa. Tai tôi ù đi, tim đập loạn xạ, lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt.

    Tôi nhìn xuống đôi chân Thảo.
    Đôi chân mà suốt 5 năm tôi xoa bóp mỗi đêm, từng centimet, với hy vọng mong manh rằng phép màu sẽ xảy ra.

    Phép màu đã xảy ra thật.
    Chỉ là… không dành cho tôi.

    – “Bao lâu rồi?” – tôi hỏi, giọng khàn đặc, đến chính tôi cũng không nhận ra.

    Thảo cúi đầu. Rất lâu sau, cô mới nói:

    – “Gần… hai năm.”

    Hai năm.

    Tôi bật cười. Một tiếng cười khô khốc đến rợn người.

    – “Vậy… những giọt nước mắt?
    Những lần em nắm tay anh?
    Những đêm anh thức trắng… đều là gì?”

    Thảo run run:

    – “Em xin lỗi… Em không muốn anh biết. Em sợ anh bỏ đi.”

    Tôi nhìn cô – người phụ nữ tôi từng thề sẽ chăm sóc đến cuối đời – mà thấy xa lạ hơn bất kỳ ai.

    – “Còn anh ta?” – tôi chỉ vào người đàn ông đứng chết trân.

    – “Anh ấy… là vật lý trị liệu.” – Thảo nói nhỏ – “Sau một năm, em đã… đi lại được. Nhưng anh ấy bảo… nếu anh biết, anh sẽ không chịu nổi. Em cũng nghĩ… anh đã hy sinh quá nhiều rồi…”

    Tôi lắc đầu.

    – “Không. Anh không chịu nổi vì bị phản bội, không phải vì em đi được.”

    Tôi quay lưng, bước ra cửa.
    Sau lưng, Thảo bật khóc nức nở:

    – “Minh! Em xin anh! Em không muốn mất anh!”

    Tôi dừng lại, không quay đầu:

    – “Em đã mất anh… từ lúc chọn nói dối.”


    Ba tháng sau

    Tôi rời khỏi căn nhà ấy.
    Ly hôn trong im lặng.

    Người ta bảo tôi dại.
    Bảo tôi chăm vợ 5 năm để rồi tay trắng.

    Nhưng chỉ tôi biết…
    cái tôi mất không phải là 5 năm,
    mà là niềm tin.


    Một năm sau nữa

    Tôi gặp lại Thảo tình cờ ngoài phố.
    Cô đi bên người đàn ông kia, tay trong tay.

    Thảo nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy.

    Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên, thật sự nhẹ nhõm.

    Vì tôi hiểu ra một điều:

    Có những người không tàn phế ở đôi chân,
    mà tàn phế ở lòng biết ơn.

  • Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i, toàn bộ tài sản và đất đai được di chúc hết cho các con gái còn con dâu thì không có gì, nào ngờ 49 ngày tôi dọn dẹp giường của bà thì mới tá hỏa ra thứ đặt dưới chiếu, mẹ ơi, con sai rồi

    Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i, toàn bộ tài sản và đất đai được di chúc hết cho các con gái còn con dâu thì không có gì, nào ngờ 49 ngày tôi dọn dẹp giường của bà thì mới tá hỏa ra thứ đặt dưới chiếu, mẹ ơi, con sai rồi

    Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i, toàn bộ tài sản và đất đai được di chúc hết cho các con gái còn con dâu thì không có gì, nào ngờ 49 ngày tôi dọn dẹp giường của bà thì mới tá hỏa ra thứ đặt dưới chiếu, mẹ ơi, con sai rồi…

    Tôi về làm dâu năm 25 tu-ổi, chồng là con út. Cả nhà có mỗi bà cụ thân sinh sống cùng. Từ ngày cưới xong, bà yếu dần, không ai chăm được, tôi là người duy nhất kề cạnh.

    8 năm ròng, từ bón từng thìa cháo đến thay tã lúc nửa đêm. Cứ nghĩ vì chữ hiếu, vì trách nhiệm — nhưng trong lòng cũng âm thầm tin bà sẽ thương mình, ít ra cũng để lại cho vợ chồng tôi chút gì đó khi bà trăm tuổi.

    Thế rồi bà m-ất.

    Trong đám ta/ng, hai người con gái lớn lâu nay chẳng thấy đâu bỗng xuất hiện, sụt sùi khóc lóc, người ôm di ảnh, kẻ ngồi kể chuyện mẹ ngày xưa như chưa từng rời xa. Tôi im lặng.

    Hôm đọc di chúc, cả họ ngồi đầy nhà. Luật sư mở lời:
    “Bà cụ để lại toàn bộ đất đai, nhà cửa, sổ tiết kiệm — chia đều cho 3 người con gái ruột. Con dâu út không có tên trong bất kỳ khoản nào.”

    Tôi cứng người.

    Không phải vì tiếc, mà vì… nghẹn.

    8 năm trời, tôi là người duy nhất bên bà, còn hai cô con gái, có năm chẳng về nổi một lần. Sao bà lại…?
    Chồng tôi cũng lặng người. Không trách, chỉ nhìn tôi, khẽ nắm tay:

    “Thôi em, mình sống vì tâm mình. Đừng để bụng.”
    Rồi đến đúng ngày 49, khi dọn lại giường bà, lật tấm chiếu cũ sờn, tôi bất giác thấy có vật gì cộm bên dưới. Tò mò kéo ra…

    Là một chiếc phong bì niêm phong kỹ lưỡng, đề đúng tên tôi.

    Tôi run rẩy mở ra, tôi òa khóc nức nở, ôi mẹ ơi con sai rồi…

    Tôi run run mở phong bì.

    Bên trong không phải sổ đỏ, cũng chẳng phải tiền mặt như người ta vẫn hay nghĩ. Chỉ là một lá thư viết tay, giấy đã ngả vàng, nét chữ run run nhưng nắn nót đến từng dòng.

    “Con à,
    Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là mẹ đã đi rồi.
    Và chắc lúc này, con đang buồn mẹ lắm.”

    Tôi khụy xuống bên giường, nước mắt rơi lã chã. Chỉ mới mấy dòng đầu, tim tôi đã đau đến nghẹt thở.

    “Mẹ biết, trong lòng con từng nghĩ mẹ thiên vị, từng mong mẹ để lại cho con chút gì đó.
    Mẹ xin lỗi… vì mẹ không nói ra sớm.”

    Tôi ôm chặt lá thư vào ngực, như thể ôm lại người mẹ đã nằm liệt giường suốt 8 năm qua.

    “Mẹ không để lại cho con đất đai, vì mẹ biết con không cần nó để sống tử tế.
    Mẹ để lại cho các chị con tất cả, vì đó là món nợ mẹ còn thiếu.
    Mẹ nợ họ tuổi già của mẹ.”

    Tôi nghẹn thở.

    “Còn con…
    Mẹ không nợ con.
    Vì con chưa bao giờ đòi hỏi.”

    Tay tôi run dữ dội. Mỗi chữ như một nhát dao cứa ngược vào lương tâm.

    “8 năm qua, từ bát cháo, viên thuốc, đến những đêm con thức trắng thay tã cho mẹ…
    Mẹ đều thấy.
    Mẹ giả vờ ngủ, nhưng mẹ biết.”

    Tôi bật khóc thành tiếng.

    “Mẹ không cho con tài sản, vì mẹ đã cho con thứ quý hơn rất nhiều.
    Mẹ để dưới chiếu này là sổ tiết kiệm đứng tên riêng con, số tiền mẹ dành dụm từ trợ cấp tuổi già, từ bán mảnh vườn hồi trẻ – mẹ nhờ người gửi riêng, không ai biết.”

    Tôi tái mặt, cuống cuồng lật phong bì.

    Quả thật, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm.
    Số tiền không quá lớn so với đất đai bà để lại cho các con gái…
    Nhưng là toàn bộ những gì bà có thể tự quyết.

    “Con cầm lấy, không phải để giàu.
    Mà để sau này, khi người ta hỏi vì sao con dâu không được chia gì,
    con có thể ngẩng đầu nói:
    ‘Vì mẹ chồng tôi thương tôi theo cách khác.’”

    Tôi gục hẳn xuống giường, khóc như một đứa trẻ.

    “Con đừng giận mẹ.
    Mẹ chọn cách này để các chị con không oán con,
    để con vẫn ngẩng đầu làm dâu,
    để con không bị mang tiếng ‘chăm mẹ vì tài sản’.”

    Đến đây, tôi không còn khóc nổi nữa, chỉ thở dốc vì đau.

    “Mẹ đi rồi,
    con nhớ sống tốt,
    thương chồng,
    và nếu sau này mẹ có đầu thai,
    mẹ vẫn muốn được làm mẹ của con.”

    Lá thư rơi khỏi tay tôi.

    Tôi úp mặt xuống tấm chiếu cũ, nơi suốt 8 năm tôi và bà đã nằm cạnh nhau những đêm mưa lạnh, gào lên trong câm lặng:

    “Mẹ ơi…
    con sai rồi…
    con đã từng trách mẹ…”

    Chồng tôi đứng ngoài cửa từ lúc nào, không nói gì, chỉ lặng lẽ quỳ xuống cạnh tôi, cúi đầu thật thấp.

    Ngoài kia, tiếng tụng kinh 49 ngày vang lên đều đều.

    Lần đầu tiên, tôi hiểu ra một điều đau đến tận cùng:

     Có những tình thương, không nằm trong di chúc.
    Có những người mẹ, yêu con dâu còn sâu hơn cả lời nói.

  • Bố nằm viện giai đoạn cuối, đưa cho các con phong bì niêm phong dặn giữ kỹ, ai cũng chê chỉ có con út nhận giữ, ngày ông mất anh cả nhà đòi mở ra xem, 2 anh trai ch-ết lặng xâu xé bằng được, hóa ra

    Bố nằm viện giai đoạn cuối, đưa cho các con phong bì niêm phong dặn giữ kỹ, ai cũng chê chỉ có con út nhận giữ, ngày ông mất anh cả nhà đòi mở ra xem, 2 anh trai ch-ết lặng xâu xé bằng được, hóa ra

    Bố nằm viện giai đoạn cuối, đưa cho các con phong bì niêm phong dặn giữ kỹ, ai cũng chê chỉ có con út nhận giữ, ngày ông mất anh cả nhà đòi mở ra xem, 2 anh trai ch-ết lặng xâu xé bằng được, hóa ra…

    Bố tôi là một người đàn ông nghiêm khắc, cả đời làm nông, dành dụm từng đồng để nuôi ba anh em khôn lớn. Anh cả Thành làm kinh doanh trên thành phố, anh hai Dũng là kỹ sư, còn tôi – út Nam – mới ra trường được hai năm.

    Năm bố phát hiện u-ng th-ư giai đoạn cuối, ông nằm viện nhiều tháng. Một buổi tối, ông gọi cả ba anh em vào, lấy từ dưới gối ra một phong bì vàng được niêm phong kỹ lưỡng, dán kín mép bằng băng keo và ghi rõ:

    “Đừng mở trước khi bố m/ất.”

    Ông bảo:

    “Đây là thứ bố muốn gửi lại cho các con. Giữ cẩn thận, sau này sẽ biết giá trị.”

    Anh cả và anh hai chỉ cười nhạt, bảo:

    – Chắc mấy tờ giấy kỷ niệm hay vài trăm nghìn thôi, giữ cũng vậy.

    Tôi nhìn bố, thấy ánh mắt ông nghiêm lại, nên không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ nhận và bỏ vào túi xách.

    Ba tuần sau, bố qua đời. Trong tang lễ, giữa lúc người ra kẻ vào, anh cả thì thầm:

    – Lấy phong bì ra, mở xem là cái gì.

    Tôi ngập ngừng vì nhớ lời bố dặn, nhưng trước áp lực của hai anh, tôi buộc phải đưa ra. Anh cả giật lấy, xé toạc mép băng keo.

    Vừa mở ra 2 anh đã lao vào xâu xé của tôi, không ngờ bên trong chính là…

    …một cuốn sổ tiết kiệm kẹp cùng một lá thư viết tay đã ngả màu.

    Anh cả đứng sững, tay run run. Anh hai chết lặng vài giây rồi giật lại tờ giấy, vội mở ra đọc trước.

    Trong thư, bố tôi viết:

    “Các con của bố.

    Bố biết sau khi bố đi, có thể trong nhà sẽ có chuyện xảy ra về tiền bạc, đất đai. Mấy chục năm làm cha, bố đã thấy nhiều gia đình tan nát vì lòng tham.

    Bố không có nhiều, nhưng bố muốn chút cuối cùng này được trao cho đúng người xứng đáng.

    Sổ tiết kiệm này bố đứng tên, có sẵn ba tỷ đồng. Khi bố còn sống, bố không nói vì muốn nhìn xem ai là người coi trọng giá trị tinh thần hơn giá trị tiền bạc.

    Từ ngày bố trao phong bì, chỉ có một mình thằng Nam giữ kỹ, không hỏi, không đòi mở. Bố biết nó làm vậy vì tôn trọng lời bố, không phải vì nghĩ trong này có tiền.

    Vì vậy, bố để lại toàn bộ số tiền này cho Nam. Nếu hai anh nó đồng ý ký xác nhận, mỗi người bố sẽ trích lại 50 triệu làm kỷ niệm.

    Nếu không đồng ý, cứ coi như bố chỉ có… một đứa con.”

    Dưới cùng là sổ tiết kiệm, kèm giấy ủy quyền đã ký, chỉ cần ra ngân hàng làm thủ tục.

    Anh cả bệch mặt, môi run lên:

    – Ông… ông thử lòng tụi mình?

    Anh hai thì đấm vào tường, mắt đỏ hoe:

    – Chỉ vì một phong bì… mà mình mất ba tỷ thật rồi sao?

    Tôi nắm chặt lá thư trong tay, nghẹn giọng:

    – Không phải các anh mất ba tỷ… mà là mất cơ hội để bố tin các anh thêm một lần cuối.

    Câu nói ấy khiến cả căn phòng im phăng phắc.

    Mấy hôm sau, sau khi làm tang xong, anh cả và anh hai đến gặp tôi. Họ không còn đòi chia chác nữa. Cả hai ký giấy, nhận lại mỗi người 50 triệu… rồi im lặng ra về.

    Chỉ đến khi tôi đứng một mình trước di ảnh bố, tôi mới hiểu:

    Thứ bố để lại không phải là tiền – mà là bài học cuối cùng về lòng người.

  • Mẹ Chồng Sắc Thuốc Bổ Cho Tôi Uống Nói Rằng Uống Vào Thì Sẽ Sinh Con T//rai Nhưng Tôi Lé/n Đổ Cho Mẹ Chồng Và Chồng Uống. Không Ngờ Chỉ Sau Vài Ngày B/i Kịc/h Xảy Ra…

    Mẹ Chồng Sắc Thuốc Bổ Cho Tôi Uống Nói Rằng Uống Vào Thì Sẽ Sinh Con T//rai Nhưng Tôi Lé/n Đổ Cho Mẹ Chồng Và Chồng Uống. Không Ngờ Chỉ Sau Vài Ngày B/i Kịc/h Xảy Ra…

    Mẹ Chồng Sắc Thuốc Bổ Cho Tôi Uống Nói Rằng Uống Vào Thì Sẽ Sinh Con T//rai Nhưng Tôi Lé/n Đổ Cho Mẹ Chồng Và Chồng Uống. Không Ngờ Chỉ Sau Vài Ngày B/i Kịc/h Xảy Ra…

    Tôi tên Hà, 27 tuổi, lấy chồng được gần hai năm. Chồng tôi là Tuấn, 30 tuổi, làm kỹ thuật điện, hiền nhưng tính hay nghe lời mẹ. Nhà chồng tôi ở ngoại thành Hà Nội, mẹ chồng – bà Hồng, 56 tuổi – nổi tiếng trong họ vì cái miệng lúc nào cũng nhắc chuyện “phải có cháu đích tôn”.

    Tôi mang thai một lần nhưng bị sảy sớm. Từ đó, bà Hồng càng sốt ruột. Mỗi bữa cơm, bà nhìn tôi như cân đo từng miếng tôi ăn. Hễ tôi ho nhẹ một cái là bà đã thở dài:

    “Gầy thế này, sao đẻ được con trai!”

    Một chiều mưa, bà gọi tôi xuống bếp. Trên bàn là một nồi thuốc bắc bốc mùi nồng hăng, khói mỏng lượn quanh như sương. Bà Hồng nói đầy chắc chắn:

    “Thuốc bổ này mẹ nhờ người quen ở làng bên bốc. Uống vào đảm bảo đậu thai khỏe, mà dễ sinh con trai.”

    Tôi ngập ngừng:

    “Mẹ ơi, con sợ thuốc linh tinh không hợp…”

    Bà gằn giọng, đôi đũa gõ xuống bàn “cạch” một tiếng:
    “Không hợp cũng phải uống. Nhà này chỉ thiếu mỗi thằng cháu trai!”

    Tuấn ngồi bên, không nói giúp tôi câu nào, chỉ bảo:
    “Em uống đi cho mẹ vui… thuốc bổ thôi mà.”

    Tôi nhìn bát thuốc màu nâu sẫm, đắng gắt đến nghẹn cổ. Uống được hai hôm, tôi bắt đầu buồn nôn, chóng mặt, người nóng ran, đêm ngủ không yên. Tôi nói với Tuấn thì anh chỉ xoa vai:

    “Chắc cơ thể em chưa quen.”

    Nhưng đến tối thứ ba, tôi nghe bà Hồng nói nhỏ với cô hàng xóm ngoài sân:

    “Thuốc này phải uống đúng liều… nhiều vào thì càng ‘mạnh’. Đàn bà muốn đẻ con trai thì phải biết đường.”
    Tôi đứng sững. Trong lòng lạnh hẳn. Tôi không biết thứ thuốc đó thật sự là gì, cũng không tin cái chuyện “uống vào sinh con trai”. Nhưng tôi biết chắc một điều: bà đang ép tôi uống thứ tôi không rõ nguồn gốc.
    Đêm đó, tôi mở nắp nồi thuốc, mùi hắc xộc thẳng lên mũi. Tôi chợt nghĩ: Nếu thuốc tốt thật, sao chỉ mình tôi phải uống?

    Và một ý nghĩ táo bạo, liều lĩnh, trào lên như ngọn lửa.
    Sáng hôm sau, tôi vẫn cầm bát thuốc lên, cúi đầu “vâng dạ” rất ngoan. Nhưng khi quay vào bếp, tay tôi run run… tôi lén đổ phần thuốc của mình vào bình giữ nhiệt của Tuấn, còn phần còn lại… tôi rót thêm vào cốc nước của mẹ chồng, nói nhẹ:

    “Con nghĩ mẹ cũng nên uống chút cho khỏe, mẹ thức khuya lo cho con nhiều.”

    Bà Hồng cười hài lòng. Tuấn cũng không nghi ngờ.
    Tôi chỉ không ngờ… đó là ngày mọi thứ bắt đầu đảo lộn.

    Chỉ ba ngày sau, người đầu tiên có biểu hiện bất thường… là mẹ chồng tôi.

    Bà Hồng đang quét sân thì bỗng choáng váng, buông chổi, tay ôm ngực. Mặt bà tái mét, môi khô trắng. Tôi hoảng hốt chạy ra đỡ, bà thở dốc, giọng run run:

    — “Sao… sao trong người mẹ nóng thế này…”

    Tôi chưa kịp nói gì thì Tuấn từ trong nhà lao ra. Anh vừa dìu mẹ vào ghế thì chính anh cũng khựng lại, tay vịn tường, trán lấm tấm mồ hôi.

    — “Anh… chóng mặt quá…”

    Chiều hôm đó, cả hai được đưa vào bệnh viện.

    Tôi ngồi ngoài hành lang, tay lạnh ngắt. Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi:
    Thứ thuốc đó… rốt cuộc là cái gì?

    Bác sĩ gọi tôi và một người họ hàng vào phòng tư vấn. Giọng ông nghiêm hẳn:

    — “Hai bệnh nhân đều bị rối loạn chức năng gan và huyết áp, có dấu hiệu nhiễm độc từ thảo dược không rõ nguồn gốc. Nếu dùng tiếp, hậu quả khó lường.”

    Tôi chết lặng.

    Bác sĩ hỏi:
    — “Gia đình có cho họ dùng thuốc nam hay thuốc bắc gì gần đây không?”

    Tôi chưa kịp mở miệng thì Tuấn, nằm trên giường bệnh, bỗng nhớ ra:
    — “Thuốc bắc mẹ nấu cho vợ con uống…”

    Cả phòng im phăng phắc.

    Bà Hồng nằm giường bên cạnh, nghe đến đó thì quay đầu nhìn tôi. Ánh mắt bà từ mệt mỏi chuyển sang hoang mang, rồi… sợ hãi.

    — “Hà… con… con có uống không?”

    Tôi nuốt nước bọt, giọng khàn đi:
    — “Con… uống không hợp nên mấy hôm nay con không uống nhiều…”

    Tôi không dám nói sự thật.
    Nhưng dường như sự thật đã tự nói thay tôi.

    Bác sĩ tiếp lời, chậm rãi:
    — “May là phát hiện sớm. Nhưng từ nay tuyệt đối không được dùng lại bất kỳ loại thuốc truyền miệng nào. Đặc biệt là những thứ gán cho mục đích sinh con theo giới tính.”

    Câu nói ấy như cú tát thẳng vào niềm tin cố chấp của mẹ chồng tôi.

    Đêm đó, khi Tuấn đã ngủ vì thuốc, bà Hồng quay mặt vào tường, giọng khàn đặc:

    — “Mẹ… suýt nữa thì hại chết con dâu.”

    Tôi đứng lặng. Bao uất ức, sợ hãi, căm giận trong lòng… bỗng dưng tan rã.

    — “Mẹ chỉ sợ nhà mình tuyệt tự…” bà nói, giọng vỡ ra.
    — “Mẹ không nghĩ… lại ra nông nỗi này.”

    Tôi lần đầu tiên nhìn thấy mẹ chồng tôi khóc. Không phải khóc vì cháu trai, mà khóc vì sợ.

    Sợ mất con trai.
    Sợ mang tội với con dâu.
    Sợ chính sự cố chấp của mình.


    Sau đợt đó, bà Hồng không bao giờ nhắc đến chuyện con trai nữa.

    Nồi thuốc bắc bị đổ đi.
    Những câu “nhà này phải có đích tôn” biến mất.
    Thay vào đó, là những bữa cơm bà gắp cho tôi nhiều hơn, giọng nói nhẹ đi hẳn:

    — “Ăn thêm đi con… khỏe là được.”

    Tuấn cũng khác. Anh xin lỗi tôi, cúi đầu rất thấp:
    — “Anh đã không bảo vệ em.”

    Tôi không nhắc lại chuyện cũ.
    Vì tôi hiểu, bi kịch không cần lặp lại để dạy thêm bài học.


    Vài tháng sau, tôi mang thai lại.

    Không ai dám hỏi trai hay gái.

    Chỉ đến khi siêu âm, bác sĩ mỉm cười:
    — “Là bé gái.”

    Tôi nắm tay Tuấn.
    Còn bà Hồng thì… lặng đi vài giây, rồi thở ra thật dài:

    — “Gái hay trai… cũng là cháu của mẹ.”

    Lúc đó, tôi biết:
    Bi kịch kia, dù đau, nhưng đã cứu cả một gia đình khỏi sai lầm lớn hơn.

  • Thấy vợ mặc đồ c::ũ đi tiệc, chồng Giám đốc n//ém 300k giọng kh//inh b//ỉ: “Cô đi mua ngay cái váy khác thay cho tôi”. Nào ng//ờ 30 phút sau khiến

    Thấy vợ mặc đồ c::ũ đi tiệc, chồng Giám đốc n//ém 300k giọng kh//inh b//ỉ: “Cô đi mua ngay cái váy khác thay cho tôi”. Nào ng//ờ 30 phút sau khiến

    Thấy vợ mặc đồ c::ũ đi tiệc, chồng Giám đốc n//ém 300k giọng kh//inh b//ỉ: “Cô đi mua ngay cái váy khác thay cho tôi”. Nào ng//ờ 30 phút sau khiến cả công ty h//ỗn lo///ạn, còn người chồng thì ng/ã q/u//ỵ vì s//ốc…

    Tôi tên Vân, 34t, từng là một biên tập viên sách, nhưng sau khi si//nh b//é thứ hai, tôi lui về làm tự do và b/án hà//ng on//line để tiện chăm sóc gia đình. Chồng tôi – Thành – hiện là Giám đốc Sáng tạo của một tập đoàn truyền thông lớn.

    Trong mắt mọi người, Thành là biểu tượng của sự thành đạt: vest phẳng lỳ, nước hoa mùi gỗ đàn hương, phong thái đĩnh đạc. Còn tôi, trong mắt anh dạo gần đây, chỉ là một nốt trầm nhạt nhòa bên cạnh bản nhạc rực rỡ của anh.

    Hôm nay là tiệc “Year End Party” của tập đoàn, tổ chức tại một trung tâm hội nghị sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Chủ đề là “The Shine” (Sự Tỏa Sáng). Thành dặn tôi phải chuẩn bị thật kỹ vì sếp tổng người Pháp sẽ tham dự.

    Tôi đứng trước gương, vuốt phẳng chiếc váy lụa màu xanh cổ vịt. Đây không phải váy mới, nó là món quà tôi tự thưởng cho mình 4 năm trước khi nhận nhuận bút cuốn sách đầu tay. Tôi đã khéo léo đính thêm một chiếc cài áo ngọc trai để che đi vết sờn nhỏ ở eo. Với tôi, nó vừa vặn, thanh lịch và mang nhiều kỷ niệm.

    Cánh cửa phòng bật mở. Thành bước vào, đang chỉnh lại chiếc cà vạt Her/mès. Anh liếc nhìn tôi qua gương, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh quay người lại, nhíu mày: – Em định mặc cái này đi thật đấy à? – Em thấy nó vẫn đẹp mà anh. Màu này tôn da, với lại… – Đẹp gì mà đẹp! – Thành gắt lên, cắt ngang lời tôi – Cái váy này em mặc đi đám cưới cái Lan năm ngoái, rồi tiệc đầy tháng con sếp Hùng em cũng mặc. Em không thấy nhàm chán à? Vợ Giám đốc Sáng tạo mà ăn mặc như mấy bà cô đi họp phụ huynh thế?

    Tôi sững sờ, tay vô thức nắm chặt tà váy. – Nhưng giờ sát giờ rồi, em…

    Thành thở hắt ra, rút ví. Anh rút ra một tờ 100 ngàn và 1 tờ 200 ngàn, vò nhẹ rồi ném xuống mặt bàn trang điểm. Tờ tiền trượt đi, rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo. – Cầm lấy 300 đi. Xuống ngay cái cửa hàng ở sảnh chung cư, mua tạm cái váy nào nhìn mốt một chút. Đừng để người ta bảo tôi ki//ệt s//ỉ không lo nổi cho vợ. Nhanh lên, tôi xuống xe đợi.

    Tiếng cánh cửa đóng sầm lại khiến tôi giật mình. Tôi nhìn 2 tờ tiền nằm chỏng chơ dưới đất. 300 ngàn cho một sĩ diện của chồng. Anh nghĩ tôi là ai? Một con ma-nơ-canh cần đắp vải mới lên để anh nở mày nở mặt? Mà 300 nghìn của anh thì mua được cái gì mốt??
    Sự tự ái dâng lên ngh/ẹn đắng cổ họng. Tôi muốn x/é n/át tờ tiền đó, hoặc thay đồ ng//ủ ở nhà luôn cho xong. Nhưng lý trí của một người phụ nữ trưởng thành giữ tôi lại. Tôi nhặt tờ tiền lên và….

    Tôi nhặt tờ tiền lên và mỉm cười rất khẽ.

    Không phải nụ cười cam chịu.
    Mà là nụ cười của người vừa đưa ra một quyết định.

    Tôi không xuống cửa hàng váy ở sảnh chung cư như lời anh nói.
    Tôi mở điện thoại, gọi một cuộc gọi duy nhất.

    – Chị đến đi. Em cần đúng 30 phút.

    Rồi tôi thay vẫn chiếc váy xanh cổ vịt ấy, chỉ chỉnh lại mái tóc, tháo chiếc cài áo ngọc trai, cất vào túi xách. Trước khi ra khỏi nhà, tôi đặt hai tờ tiền 300 nghìn ngay ngắn lên bàn, kèm một mảnh giấy nhỏ:

    “Em không cần mua váy để làm đẹp cho sĩ diện của ai cả.”

    30 PHÚT SAU – TẠI TRUNG TÂM HỘI NGHỊ

    Sảnh tiệc “The Shine” rực rỡ ánh đèn.
    Âm nhạc du dương. Váy áo lấp lánh. Những cái bắt tay quyền lực.

    Thành đứng giữa đám đông, tự tin giới thiệu từng đối tác. Khi thấy tôi bước vào, anh cau mày một thoáng — tôi vẫn mặc chiếc váy cũ.

    Ánh mắt anh lạnh đi.

    Nhưng chưa kịp lên tiếng, thì…

    – Xin phép quý vị cho chúng tôi được bắt đầu phần đặc biệt của chương trình tối nay.

    Giọng MC vang lên.

    Màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu bỗng sáng lên.
    Logo tập đoàn hiện ra… rồi biến mất.

    Thay vào đó là dòng chữ:

    “FROM SHADOW TO SHINE – TỪ BÓNG TỐI ĐẾN ÁNH SÁNG”

    Cả hội trường xôn xao.

    Rồi giọng một người phụ nữ vang lên – giọng của tôi, rất quen, rất bình tĩnh.

    “Tôi là Vân.
    Tôi từng là biên tập viên chính của hơn 60 đầu sách bestseller.
    Tôi là người đứng sau chiến dịch nội dung đầu tiên giúp tập đoàn này giành giải sáng tạo châu Á năm 2016.
    Và cũng là người đã… rời đi không một lời vì lựa chọn gia đình.”

    Cả hội trường ồ lên.

    Thành đứng chết trân.

    Anh quay ngoắt lại nhìn tôi.

    CẢ CÔNG TY HỖN LOẠN

    Trên màn hình lần lượt hiện lên:

    • Hình ảnh những bản thảo gốc có bút tích của tôi

    • Email xác nhận tôi là đồng tác giả ẩn danh trong 3 chiến dịch lớn của tập đoàn

    • Và cuối cùng là hợp đồng mới, vừa được ký chiều nay

    Logo TẬP ĐOÀN ĐẦU TƯ NỘI DUNG PHÁP – VIVANTÉ GROUP

    Giọng người đàn ông Pháp vang lên bằng tiếng Việt chuẩn xác:

    “Chúng tôi rất vinh dự được hợp tác với BÀ NGUYỄN THỊ VÂN
    trong vai trò Giám đốc Nội dung Khu vực Đông Nam Á.”

    Toàn bộ hội trường đứng bật dậy.

    Máy ảnh chớp liên hồi.

    Các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Thành đồng loạt quay sang tôi.

    Còn Thành…

    NGƯỜI CHỒNG NGÃ QUỴ

    Mặt anh tái mét.

    Anh lắp bắp:

    – Vân… em… chuyện này…

    Tôi bước lên sân khấu, vẫn chiếc váy xanh cổ vịt ấy, đứng cạnh vị CEO người Pháp.

    Tôi nhìn thẳng xuống dưới, ánh mắt dừng lại nơi Thành đang run rẩy.

    Rồi tôi nói, giọng đủ lớn để cả hội trường nghe rõ:

    “Chiếc váy này, tôi mua bằng tiền nhuận bút cuốn sách đầu tay.
    Còn danh dự của tôi – không mua nổi bằng 300 nghìn.”

    Thành khuỵu xuống ghế.
    Không ai đỡ anh.

  • Khi một người xem thường bạn, đừng giao tiếp, đừng nổi giận, chỉ cần làm 2 điều này

    Khi một người xem thường bạn, đừng giao tiếp, đừng nổi giận, chỉ cần làm 2 điều này

    Trực tiếp bỏ qua, tránh vướng víu

    Trong cuộc sống này có những lúc chúng ta sẽ vướng vào những người mất nhân tính, không gì khác hơn là tiêu hao năng lượng của chính bạn và không có ý nghĩa gì cho cuộc sống tương lai của bạn. Thế nên khi ai đó không tôn trọng bạn thì điều khôn ngoan là bạn nên coi họ như là người dưng.

    Điều này không có nghĩa là chúng ta nên nuốt cơn giận mà nên bình tĩnh cân nhắc ưu nhược điểm và đưa ra những phản ứng hiệu quả nhất.

    Trong trường hợp này thì chúng ta có thể lựa chọn rời khỏi hiện trường hoặc giữ im lặng và không để hành vi của đối phương ảnh hưởng đến cuộc sống của chính mình.

    co-nhan4

    Hãy trực tiếp phớt lờ người khác, đây không phải là sự yếu đuối mà chính là cách bảo vệ bản thân mình. Nếu bạn cứ quan tâm đến thái độ, hành vi của người khác thì bạn sẽ đánh mất chính bản thân mình.

    Hành vi ”cần một lời giải thích cũng khiến đối phương ít quan tâm đến bạn hơn, khiến bạn gặp rắc rối và trực tiếp làm giảm đi giá trị, chất lượng sống của bạn.

    Tập trung vào cuộc sống và cải thiện bản thân

    Sau khi phớt lờ những người không hiểu được thế nào là sự tôn trọng. Bước tiếp theo là tập trung vào cuộc sống của chính bạn và không ngừng hoàn thiện bản thân.

    nguoi-thieu-ton-trong'

    Đối phương không tôn trọng bạn và từ chối bạn hoàn toàn trong sâu thẳm. Họ cảm thấy bạn vô giá trị và chẳng hề gây ra bất kỳ mối đe dọa nào thì họ sẽ coi thường bạn một cách vô lương tâm. Và thế là chúng ta cảm thấy đau khổ, thậm chí tức giận theo bản năng.

    Nhưng nếu xảy ra xung đột trực tiếp với bên kia thì chứng tỏ sự liều lĩnh, thiếu suy nghĩ của bạn. Cách để đạt hiệu quả tốt nhất là lật ngược phán đoán của đối phương là tập trung vào sự phát triển lâu dài của bạn. Người không yêu thương trân trọng bạn, bạn nên tập chung vào tự phát triển bản thân để nâng cao giá trị bản thân.

    nguoi-thieu-ton-trong3

    Khi bạn trở nên tự tin và mạnh mẽ hơn, những người không tôn trọng bạn có thể sẽ phải hối hận về hành động “coi rẻ” bạn lúc ban đầu.

    Sự tôn trọng không chỉ do người khác trao tặng mà còn do chính bản thân mình giành được. Người thông minh sẽ hiểu không cãi nhau với kẻ ngu, không đặt niềm vui nỗi buồn vào bất kỳ ai.

    Xem thêm: Khi ba dấu hiệu này xuất hiện trong một gia đình thường là dấu hiệu của sự suy tàn, đừng coi thường!

    Tolstoy đã nói: “Tất cả những gia đình hạnh phúc đều rất giống nhau, và mỗi gia đình bất hạnh đều có những bất hạnh riêng”.

    Quả thật trong cuộc sống của chúng ta, mỗi gia đình đều có cuốn kinh riêng, ghi lại những đặc điểm, chặng đường cuộc đời riêng, dù bất hạnh hay êm ấm. Và luôn có một tình huống mà chúng ta đang gặp phải hiện nay.

    Tuy nhiên, mọi thứ trên thế giới đang thay đổi nhanh chóng, và những biến động của gia đình cũng sẽ thay đổi trong những nhu cầu thiết yếu hàng ngày của cuộc sống.

    Nếu một gia đình muốn hòa thuận, thịnh vượng thì quả thực không thể không có sự chung sức, quản lý của mọi thành viên trong gia đình.

    Đặc biệt là sau khi một người bước vào tuổi trung niên, nếu gia đình bắt đầu suy tàn thì dấu hiệu suy tàn thường biểu hiện ở ba khía cạnh sau.

    gia đình, suy tàn, gia đình suy tàn

    Vợ chồng thường xuyên cãi vã rồi chia tay

    Chỉ khi vợ chồng chung sống hòa thuận, chăm chỉ vun đắp vì gia đình thì gia đình mới thịnh vượng.

    Nếu gia đình không hòa thuận thì khó hình thành được không khí gia đình tốt đẹp, đồng thời cũng sẽ khiến các thành viên trong gia đình không cảm nhận được hơi ấm do gia đình mang lại, lâu ngày sẽ chán nản, không thể cảm nhận được hạnh phúc.

    Từ xa lạ thành quen, yêu rồi cưới, hai con người với thói quen sinh hoạt khác nhau bỗng phải chung sống chung một phòng suốt đời, vì vậy xích mích, xung đột khó tránh khỏi.

    Nếu hai người không biết nhường nhịn nhau trong lúc cãi vã, không biết cách hiểu và bao dung nhau, không nhìn thấy ưu điểm của nhau mà lại phóng đại vô số khuyết điểm của nhau. Kết quả cuối cùng là mối quan hệ giữa vợ chồng ngày càng trở nên thờ ơ, cơ cấu gia đình lâm vào tình trạng nguy hiểm.

    Vợ chồng là trụ cột nâng đỡ cả gia đình, nếu không hòa hợp sẽ ảnh hưởng đến không khí sinh hoạt của cả gia đình, vô cớ gây tổn hại cho người già và trẻ em trong nhà, kể cả khi con cái đã lớn, nó sẽ ảnh hưởng đến sự hiểu biết của họ về hôn nhân.

    Có thể thấy, chỉ khi vợ chồng hòa hợp với nhau thì sự phát triển hài hòa chung của gia đình mới được phát huy.

    Vì vậy, nếu bạn học cách kiềm chế và nhìn thấy nhiều điểm mạnh của người khác, bạn sẽ có thể tiếp tục cuộc hôn nhân của mình tốt hơn và gia đình bạn sẽ hòa thuận.

    gia đình, suy tàn, gia đình suy tàn

    Trẻ em vô dụng và được nuông chiều quá mức

    Con cái là kết tinh của tình yêu vợ chồng, sự xuất hiện của một đứa trẻ chắc chắn sẽ mang đến quá nhiều tiếng cười, niềm vui cho gia đình, đồng thời cũng giúp cha mẹ nuôi dạy con cái như báu vật.

    Tuy nhiên, dù yêu thương con đến mấy cũng không thể mù quáng chiều chuộng chúng, một khi quá mức sẽ chỉ khiến tính cách của trẻ trở nên bướng bỉnh và liều lĩnh. Nếu tình trạng này kéo dài, tương lai của đứa trẻ sẽ bị hủy hoại.

    Bộ phim “Family Scandal” kể về một gia đình quá nuông chiều con cái và gây ra bi kịch.

    Không ngờ người con út thường xuyên không đến trường, suốt ngày nhàn rỗi, thường xuyên đánh bạc với một số bạn xấu. Vẫn phẫn nộ trước sự hà khắc của cha, anh lột da con mèo yêu quý của cha rồi ném nó lên giường của cha.

    Dưới sự đồng tình và bảo vệ của mẹ, cậu con trai ngày càng trở nên vô dụng. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là anh ta thực sự đã chiếm đoạt vợ lẽ của cha mình. Cuối cùng, anh chết trẻ, còn mẹ anh thì chết vì trầm cảm vì quá nhớ đứa con trai duy nhất của mình. Của cải của gia đình cũng rơi vào tay người ngoài.

    Vì vậy, việc giáo dục trẻ em là một vấn đề lớn không thể bỏ qua. Ngoài tình yêu thương con cái còn phải có sự răn dạy, rèn luyện.

    Nếu không, việc bỏ qua kỷ luật lâu dài sẽ chỉ khiến đứa trẻ ngày càng tiến xa hơn, cuối cùng ảnh hưởng đến vận mệnh của cả gia đình.

    gia đình, suy tàn, gia đình suy tàn

    Ham muốn tận hưởng cuộc sống và mắc phải mọi thói quen xấu

    Gia đình muốn có cuộc sống tốt đẹp thì ngoài việc yêu thương vợ chồng, hai bên phải nỗ lực vươn lên trong cuộc sống và còn phải biết siêng năng, tiết kiệm.

    Nếu trong nhà có người có thói hư tật xấu thì gia đình sẽ tan nát.

    Trong cuộc sống, chúng ta luôn có thể thấy một số người đàn ông nghiện rượu, thường xuyên say xỉn, khi say rượu luôn mất bình tĩnh trước mặt người khác và bị người khác chê cười.

    Cũng có những người nghiện cờ bạc đến mức dồn toàn bộ tài sản của mình vào cờ bạc, luôn mong muốn thắng được nhiều tiền hơn và thắng được nhiều tiền hơn ở những ván tiếp theo, nhưng họ quên rằng cờ bạc là một cái hố không đáy, không bao giờ là đủ, và cuối cùng gia đình túng thiếu, vợ con ly tán, tiền bạc thất bát, gia đình tan vỡ, điều đó trở thành thất bại lớn nhất của cuộc đời.

    Chỉ khi coi gia đình là niềm tin quan trọng nhất trong cuộc đời này và ủng hộ nó bằng tình yêu thương, trách nhiệm và trách nhiệm thì nó mới mang lại cho chúng ta sự ấm áp và hạnh phúc mà chúng ta mong muốn.

    Nguồn: https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/khi-mot-nguoi-xem-thuong-ban-dung-giao-tiep-dung-noi-gian-chi-can-lam-2-dieu-nay-771615.html

  • Dưới ánh đèn vàng cuối buổi tiệc, khi cả họ nhà chồng còn đang hò reo chúc mừng, một cú t:át như trời giáng bất ngờ quệt ngang mặt tôi

    Dưới ánh đèn vàng cuối buổi tiệc, khi cả họ nhà chồng còn đang hò reo chúc mừng, một cú t:át như trời giáng bất ngờ quệt ngang mặt tôi

    Tôi lấy chồng đã ba năm, từ khi bước chân về nhà anh, tôi luôn tự nhủ phải thật khéo léo, thật nhẫn nhịn để gia đình êm ấm. Chồng tôi là con cả, dưới anh có một em trai kém bốn tuổi tên Hưng. Hưng vốn học giỏi, điềm đạm, lại được mẹ chồng thương nhất nhà. Bà hay nói: “Ngày nào nó đậu công chức, mẹ mở tiệc lớn khoe cả họ.” Tôi chỉ cười, nghĩ đó chỉ là lời nói vui.

    Ai ngờ, ngày Hưng nhận thông báo trúng tuyển công chức thật, mẹ chồng tôi lập tức hớn hở đặt nhà hàng, mở tiệc đến 30 bàn, mời từ họ hàng, bạn bè đến cả hàng xóm xa gần. Bà bảo: “Nhà mình có phúc lớn, phải ăn mừng cho ra trò.” Chồng tôi thì bận công trình, nên mọi chuẩn bị đều đổ lên vai tôi: từ đặt bánh, đặt hoa, chuẩn bị phong bì đến lo quà cảm ơn khách. Tôi làm hết, không một lời than.

    Đêm diễn ra buổi tiệc, khung cảnh đông vui náo nhiệt. Khách khứa cười nói chúc mừng, mẹ chồng mặc bộ áo dài đỏ thẫm, đứng giữa sân khấu mà nở nụ cười mãn nguyện. Tôi đứng bên dưới, âm thầm sắp xếp lại chỗ ngồi, nhắc nhân viên phục vụ thay đá, thêm khăn… Đến gần cuối tiệc, khi mọi người chuẩn bị đứng dậy ra về, quản lý nhà hàng tiến lại gần mẹ chồng, đưa hóa đơn tổng thanh toán.

    Tôi còn đang cầm điện thoại tính chuyển khoản đặt cọc phần còn lại thì đột nhiên mẹ chồng quay sang tôi, mắt trợn lên. Bốp! Bàn tay bà giáng thẳng vào má tôi, đau đến rát buốt. Cả hội trường chết lặng.

    Cô làm chị dâu mà không biết điều! Nhìn cả nhà bận rộn thế này mà còn đứng ngây ra đó? Đi thanh toán ngay! Bảy trăm triệu!” – mẹ chồng gằn giọng, ánh mắt đầy coi thường.

    Tôi sững người. Bảy trăm triệu? Đó không phải số tiền đã thỏa thuận trước. Tôi nhớ rất rõ: mẹ chồng đặt tiệc 30 bàn, mỗi bàn 10 triệu, tổng 300 triệu. Nhưng hóa đơn bà đang cầm ghi tới 700 triệu.

    Tất cả ánh mắt đổ dồn vào tôi, như thể tôi là kẻ vô dụng, không biết phụ lo cho đại gia đình. Nhưng chính khoảnh khắc bị làm nhục ấy lại khiến tôi tỉnh táo đến lạ. Tôi hít sâu, nhìn thẳng vào mẹ chồng, gạt tay bà khỏi hóa đơn.

    Con sẽ thanh toán… nhưng trước khi thanh toán, con xin nói rõ vài chuyện. Và con mong mọi người nghe cho hết.

    Không khí chợt căng như dây đàn. Cả nhà chồng sững sờ khi tôi rút điện thoại, bấm mở một loạt tin nhắn mà tôi đã âm thầm lưu lại nhiều ngày qua.

    Và chính lúc đó, tôi làm một việc khiến toàn bộ nhà chồng chết lặng…

    Tôi mở điện thoại, đưa lên cho mọi người xem loạt tin nhắn giữa mẹ chồng và quản lý nhà hàng. Những tin nhắn không chỉ liên quan đến bữa tiệc này, mà còn về nhiều khoản chi trước đó mà bà đứng tên tôi để “giữ sĩ diện”. Ai cũng ồ lên khi thấy rõ ràng từng con số, từng lời bà nhắn.

    Thì ra, từ khi biết Hưng đậu công chức, mẹ chồng đã âm thầm nâng cấp tiệc: tăng gấp đôi số món, thêm đồ uống nhập khẩu, thuê ban nhạc sống, thuê thêm đội chụp ảnh chuyên nghiệp… Toàn bộ chi phí nâng lên hơn 400 triệu so với dự tính ban đầu. Nhưng điều khiến tôi choáng nhất không phải số tiền tăng, mà là dòng tin nhắn cuối cùng của bà với quản lý:
    Tất cả hoá đơn đứng tên con dâu tôi. Nhà con trai tôi khá lắm, nó lo hết.

    Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng:
    “Con hỏi thật, mẹ có khi nào bảo với con một lời về việc này chưa? Hay mẹ mặc định con phải trả vì ‘lấy con trai mẹ thì phải giữ mặt mũi cho nhà mẹ’?”

    Bà tái mặt, nhưng vẫn cố gân cổ cãi:
    “Cô là dâu trưởng, chuyện của nhà phải lo! Chuyện lớn như vậy ai để mẹ phải lo tiền? Cô không biết nghĩ cho em chồng à?”

    Tôi bình tĩnh:
    “Con không tiếc tiền. Nhưng con không thể trả cho những thứ mà con không được biết. Mẹ muốn nở mày nở mặt trước họ hàng thì mẹ phải tự bỏ tiền. Con không phải người đứng ra mua danh dự giúp mẹ.”

    Cả họ bắt đầu xì xào. Một vài người lớn tuổi đứng lên nói đỡ cho tôi, bảo rằng chuyện tiền bạc phải rõ ràng, không ai có nghĩa vụ chịu phần vô lý như vậy.

    Hưng – em chồng – lúc này mới lúng túng bước đến:
    “Con… con không biết mẹ làm vậy. Con xin lỗi chị. Việc này… để con tính.”

    Nhưng mẹ chồng chưa chịu dừng lại. Bà chỉ thẳng vào tôi:
    “Cô muốn bôi nhọ tôi trước mặt họ hàng đúng không? Cô ghê gớm lắm! Cô muốn làm loạn để chồng bỏ cô hả?”

    Chồng tôi vừa đến kịp lúc, nghe được câu đó liền sầm mặt. Anh kéo tôi về phía mình, nắm chặt tay tôi:
    “Con dâu không có nghĩa vụ trả 700 triệu cho bữa tiệc mà mẹ tự ý nâng. Con cũng chưa đồng ý. Mẹ làm sai thì mẹ phải chịu.”

    Mẹ chồng trừng mắt:
    “Mày bênh vợ mày hả?”

    Chồng tôi nói rành rọt:
    “Con bênh người đúng.”

    Quản lý nhà hàng thấy sự việc ồn ào quá liền đến xin phép gia đình giải quyết gọn để họ còn đóng sổ. Lúc này tôi mới nói điều khiến cả nhà chồng gần như đứng không vững:

    Con đã thanh toán trước 300 triệu theo đúng thỏa thuận ban đầu rồi. Con có sao kê ở đây. Còn 400 triệu phát sinh, con không trả. Ai làm, người đó trả.

    Tôi đưa quản lý bản sao kê. Anh ta gật đầu xác nhận. Cả hội trường vỡ òa. Mẹ chồng đứng như trời trồng, mặt trắng bệch.

    Tôi cúi nhẹ:
    “Con không muốn làm lớn chuyện, nhưng con không chấp nhận bị đổ tiếng xấu, lại còn bị đánh giữa đám đông.”

    Không ai ngờ mẹ chồng bỗng quỵ xuống ghế, miệng lẩm bẩm:
    “Không ngờ… nó dám chống lại mình…”

    Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Trở về nhà, tôi còn phát hiện thêm một bí mật khiến gia đình chồng rung chuyển.

    Buổi tối hôm đó, sau khi tắm rửa và lau đi lớp phấn son đã nhòe vì nước mắt, tôi tưởng mình sẽ ngủ được một giấc dài để quên đi mọi chuyện. Thế nhưng khi bước vào phòng khách, tôi thấy chồng đang ngồi im, trước mặt là một tập giấy tờ cũ kỹ. Anh ra hiệu tôi ngồi xuống.

    “Em biết mẹ vay nợ bao nhiêu không?” – anh hỏi, giọng mệt mỏi.

    Tôi lắc đầu.

    Anh đưa tôi xem bản kê nợ: gần 1,2 tỷ đồng. Tất cả đều đứng tên… tôi.

    Tôi sững người. “Em chưa bao giờ ký bất kỳ giấy vay nào.”

    Chồng tôi gật đầu:
    “Mẹ đã dùng bản photo CMND cũ của em để vay nóng nhiều nơi, lấy lý do ‘con dâu buôn bán cần vốn’. Anh mới biết chiều nay, khi chủ nợ gọi đến dọa nếu không trả trong tuần này họ sẽ tìm tận nhà.”

    Tôi lạnh sống lưng. Tôi không thể tưởng tượng nổi một người mẹ chồng bình thường trông có vẻ hiền hòa lại có thể làm những chuyện như vậy. Hoá ra bà đã âm thầm lợi dụng sự cam chịu của tôi suốt thời gian qua để xoay sở những khoản nợ mà cả nhà không ai hay biết. Bà muốn dùng buổi tiệc này để “vớt vát danh dự”, hi vọng nhờ anh em họ hàng cho vay thêm.

    Tôi run rẩy:
    “Nếu không giải quyết rõ, mai mốt em mang tiếng lừa đảo thì sao?”

    Chồng tôi nắm tay tôi thật chặt:
    “Anh sẽ bảo vệ em. Chuyện này anh sẽ đứng ra làm cho rõ.”

    Ngay tối đó, chúng tôi gọi cả gia đình lại họp. Mẹ chồng lúc đầu còn quát tháo, nói mọi thứ là vì “thương con”, nhưng khi chồng tôi đem toàn bộ bản sao kê, chứng cứ vay nóng và tin nhắn bà gửi cho cò tín dụng, bà hoàn toàn cứng họng. Bố chồng thì bàng hoàng, ngồi thụp xuống ghế.

    Tôi nói, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát:
    “Con sẵn sàng sống với nhà mình, phụng dưỡng cha mẹ chồng, nhưng con không thể làm bình phong để mẹ tiếp tục gây nợ. Con không trả khoản nào không phải của con. Và nếu mẹ còn dùng tên con để vay thêm bất cứ thứ gì, con buộc phải nhờ pháp luật bảo vệ mình.”

    Mẹ chồng bật khóc:
    “Mẹ chỉ muốn giữ sĩ diện cho nhà… Mẹ không ngờ mọi thứ đi xa như vậy…”

    Nhưng lần này, không ai bênh bà nữa. Hưng – người được ăn mừng rình rang – cũng cúi đầu:
    “Mẹ làm vậy không đúng. Từ mai, chuyện nợ mẹ phải tự giải quyết.”

    Cuối buổi họp, tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mẹ chồng:
    “Con không oán trách mẹ. Nhưng từ hôm nay, con không còn là con dâu ngoan ngoãn để mẹ muốn sai gì thì sai. Con sẽ sống đúng, sống rõ ràng. Và mẹ cũng phải như vậy.”

    Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Nhưng trong lòng tôi nhẹ đi lạ thường. Tôi biết mình đã làm đúng.

    Ba tháng sau, chúng tôi chuyển ra ở riêng. Mẹ chồng tự xoay xở trả nợ. Quan hệ hai mẹ con dần dần dịu lại, vì bà biết tôi không còn là người dễ bị ép uổng nữa.

    Và hôm nhận nhà mới, chồng tôi ôm tôi thật lâu, nói nhỏ:
    “Cảm ơn em, vì cuối cùng đã đứng lên bảo vệ chính mình.”

    Tôi mỉm cười. Đôi khi, chỉ một cái tát giữa buổi tiệc 30 bàn, lại đủ để một người phụ nữ thức tỉnh cả cuộc đời mình.

  • NÓNG: 10 khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân phải chịu thuế

    NÓNG: 10 khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân phải chịu thuế

    Ngày nay, việc thanh toán tiền qua thẻ ngân hàng vào tài khoản cá nhân đang ngày càng trở nên phổ biến. Trong đó, có những khoản tiền sau chuyển vào tài khoản cá nhân phải nộp thuế, hãy cùng tìm hiểu.

    10 trường hợp nhận tiền vào tài khoản cá nhân phải nộp thuế

    Căn cứ tại Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007 quy định thu nhập chịu thuế thu nhập cá nhân gồm các loại thu nhập sau đây:

    1. Thu nhập từ kinh doanh

    Căn cứ tại khoản 1 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007 được sửa đổi bởi Điều 17 Luật Thuế giá trị gia tăng 2024 quy định Thu nhập từ kinh doanh chịu thuế TNCN gồm:

    – Thu nhập từ hoạt động sản xuất, kinh doanh hàng hoá, dịch vụ;

    – Thu nhập từ hoạt động hành nghề độc lập của cá nhân có giấy phép hoặc chứng chỉ hành nghề theo quy định của pháp luật.

    Thu nhập từ kinh doanh quy định tại khoản này không bao gồm thu nhập của hộ, cá nhân sản xuất, kinh doanh có doanh thu dưới mức quy định tại khoản 25 Điều 5 của Luật Thuế giá trị gia tăng 2024.

    2. Thu nhập từ tiền lương, tiền công

    Căn cứ tại khoản 2 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007 được sửa đổi bởi khoản 1 Điều 1 Luật Thuế thu nhập cá nhân sửa đổi 2012 quy định Thu nhập từ tiền lương, tiền công chịu thuế TNCN gồm:

    – Tiền lương, tiền công và các khoản có tính chất tiền lương, tiền công;

    – Các khoản phụ cấp, trợ cấp, trừ các khoản: phụ cấp, trợ cấp theo quy định của pháp luật về ưu đãi người có công; phụ cấp quốc phòng, an ninh; phụ cấp độc hại, nguy hiểm đối với ngành, nghề hoặc công việc ở nơi làm việc có yếu tố độc hại, nguy hiểm; phụ cấp thu hút, phụ cấp khu vực theo quy định của pháp luật; trợ cấp khó khăn đột xuất, trợ cấp tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp, trợ cấp một lần khi sinh con hoặc nhận nuôi con nuôi, trợ cấp do suy giảm khả năng lao động, trợ cấp hưu trí một lần, tiền tuất hàng tháng và các khoản trợ cấp khác theo quy định của pháp luật về bảo hiểm xã hội; trợ cấp thôi việc, trợ cấp mất việc làm theo quy định của Bộ luật lao động; trợ cấp mang tính chất bảo trợ xã hội và các khoản phụ cấp, trợ cấp khác không mang tính chất tiền lương, tiền công theo quy định của Chính phủ.

    3. Thu nhập từ đầu tư vốn

    Căn cứ tại khoản 3 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007 quy định Thu nhập từ đầu tư vốn chịu thuế TNCN gồm:

    – Tiền lãi cho vay;

    – Lợi tức cổ phần;

    – Thu nhập từ đầu tư vốn dưới các hình thức khác, trừ thu nhập từ lãi trái phiếu Chính phủ.

    4. Thu nhập từ chuyển nhượng vốn

    Căn cứ tại khoản 4 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007 quy định Thu nhập từ chuyển nhượng vốn chịu thuế TNCN gồm:

    – Thu nhập từ chuyển nhượng phần vốn trong các tổ chức kinh tế;

    – Thu nhập từ chuyển nhượng chứng khoán;

    – Thu nhập từ chuyển nhượng vốn dưới các hình thức khác.

    5. Thu nhập từ chuyển nhượng bất động sản

    Căn cứ tại khoản 5 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007 được sửa đổi bởi khoản 1 Điều 1 Luật Thuế thu nhập cá nhân sửa đổi 2012 quy định Thu nhập từ chuyển nhượng bất động sản chịu thuế TNCN gồm:

    – Thu nhập từ chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất;

    – Thu nhập từ chuyển nhượng quyền sở hữu hoặc sử dụng nhà ở;

    – Thu nhập từ chuyển nhượng quyền thuê đất, quyền thuê mặt nước;

    – Các khoản thu nhập khác nhận được từ chuyển nhượng bất động sản dưới mọi hình thức.

    10 khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân phải chịu thuế: Ai cũng nên chú ý
    10 khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân phải chịu thuế: Ai cũng nên chú ý

    6. Thu nhập từ trúng thưởng

    Căn cứ tại khoản 6 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007 được sửa đổi bởi khoản 2 Điều 2 Luật sửa đổi các Luật về thuế 2014 quy định Thu nhập từ trúng thưởng chịu thuế TNCN gồm:

    – Trúng thưởng xổ số;

    – Trúng thưởng trong các hình thức khuyến mại;

    – Trúng thưởng trong các hình thức cá cược;

    – Trúng thưởng trong các trò chơi, cuộc thi có thưởng và các hình thức trúng thưởng khác.

    7. Thu nhập từ bản quyền

    Căn cứ tại khoản 7 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007 quy định Thu nhập từ chuyển nhượng vốn chịu thuế TNCN gồm:

    – Thu nhập từ chuyển giao, chuyển quyền sử dụng các đối tượng của quyền sở hữu trí tuệ;

    – Thu nhập từ chuyển giao công nghệ.

    8. Thu nhập từ nhượng quyền thương mại

    Quy định tại khoản 8 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007

    9. Thu nhập từ nhận thừa kế là chứng khoán, phần vốn trong các tổ chức kinh tế, cơ sở kinh doanh, bất động sản và tài sản khác phải đăng ký sở hữu hoặc đăng ký sử dụng

    Quy định tại khoản 9 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007

    10. Thu nhập từ nhận quà tặng là chứng khoán, phần vốn trong các tổ chức kinh tế, cơ sở kinh doanh, bất động sản và tài sản khác phải đăng ký sở hữu hoặc đăng ký sử dụng

    Quy định tại khoản 10 Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân 2007.

    Những thay đổi lớn về thuế từ năm 2026

    Theo Luật Thuế thu nhập cá nhân mới (dự kiến áp dụng từ 2026) sẽ mang đến những điều chỉnh bước ngoặt về hạn mức và đối tượng chịu thuế:

    Nâng hạn mức chịu thuế cho thuê tài sản: Đối với hoạt động cho thuê nhà trọ, nhà xưởng, mặt bằng, mức doanh thu chịu thuế dự kiến được nâng từ 100 triệu đồng/năm lên dưới 500 triệu đồng/năm mới bắt đầu phải nộp thuế. Tuy nhiên, người dân vẫn phải thực hiện nghĩa vụ kê khai định kỳ (2 lần/năm).

    Đánh thuế tiền điện tử (tài sản số): Kể từ ngày 1/7/2026, hoạt động chuyển nhượng tài sản số sẽ chính thức bị áp thuế suất 0,1% trên giá chuyển nhượng.

  • Mẹ đặt tên con gái là Nguyễn Thị Châu Phi và bất ngờ sau đó

    Mẹ đặt tên con gái là Nguyễn Thị Châu Phi và bất ngờ sau đó

    Từ trường hợp này các mẹ rút kinh nghiệm là hãy cân nhắc thật kỹ khi đặt tên con nhé. Câu chuyện như sau:

    Một tài khoản mạng xã hội gần đây được cho là của người mẹ đã chia sẻ câu chuyện này của mình và nhanh chóng nhận được sự chú ý từ nhiều người.

    Trong bài chia sẻ có bức hình chụp đơn xin đổi tên khai sinh cho con. Một người mẹ ở Tây Ninh đã đặt tên cho con gái của mình bao gồm 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi. Tuy nhiên, có lẽ sau đó đã nhận sự phản đối từ gia đình, vì tên Phi thông thường được sử dụng cho đứa trẻ giới tính nam thay vì nữ, nếu vẫn giữ lại tên này cho con thì lớn lên bé rất dễ bị trêu chọc.

    hình ảnh

    Vậy nên người mẹ đã ra phòng tư pháp và đổi lại thành một cái tên mới rất kêu, nghe thôi đã biết đứa trẻ tương lai xán lạn và phước lành, đó là Nguyễn Mỹ Phúc Châu. Nhiều người cho rằng, việc đổi tên là lựa chọn rất đúng đắn và cần thiết.

    Dựa vào ý nghĩa từ điển tên gọi, đệm “Phúc” mang ý nghĩa sâu sắc về sự may mắn, hạnh phúc và bình an. Còn trong tiếng Hán, tên “Châu” có nghĩa là “châu báu, viên ngọc quý”, hay còn gọi là trân châu – với vẻ đẹp tinh khiết và rực sáng của mình.

    Phúc Châu có ý nghĩa là “vùng đất nhiều phúc”. Tên này thể hiện mong muốn của cha mẹ rằng con cái sẽ được may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Ngoài ra, Phúc Châu còn mang ý nghĩa là “người có phúc khí”, tức là người được trời ban cho nhiều điều tốt lành.

    hình ảnh

    Câu chuyện trên không phải là trường hợp duy nhất. Trên thực tế, không ít bậc phụ huynh đã đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân, từng gây xôn xao và dẫn đến những phản ứng trái chiều trên mạng xã hội. Càng đáng buồn hơn, còn rất nhiều đứa trẻ khác phải mang gánh nặng của những cái tên không mấy dễ nghe, thậm chí còn gây tổn thương đến tâm lý, khiến bé cảm thấy tự ti và mặc cảm suốt cuộc đời.

    Do đó, việc lựa chọn một cái tên cho con không chỉ đơn thuần là hành động, mà còn là một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ cần suy nghĩ một cách nghiêm túc và thấu đáo.

    Để tên gọi không đem lại phiền toái, bất lợi cho con, cha mẹ nên đặc biệt chú ý tới 4 điều kiêng kỵ dưới đây:

    1. Tránh đặt tên quá phổ biến

    Đặt tên con theo trào lưu hoặc quá phổ biến không gây bất lợi cho trẻ song việc trùng lặp quá nhiều cũng không mấy lý tưởng. Các bậc phụ huynh nên lựa chọn kỹ lưỡng, tránh việc qua loa đại khái bởi một cái tên đẹp sẽ gây thiện cảm với người khác, tạo thuận lợi cho công việc và giao tiếp của trẻ.

    2. Tránh đặt tên xấu xí, thô tục

    Ông bà ta từ xưa thường quan niệm tên xấu không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này mà còn giúp trẻ dễ nuôi, ít đau ốm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức sai lầm.

    Tên gọi sẽ theo trẻ suốt cuộc đời, trong quá trình trưởng thành không ít lần trẻ tự viết tên mình trên giấy tờ quan trọng. Sự thật là từ khi sinh ra, không ai có thể tự chọn tên gọi cho mình. Với một cái tên xấu xí, trẻ sẽ gặp nhiều rắc rối, thậm chí là ảnh hưởng tới sự nghiệp sau này. Chưa kể tới thời gian đi học, trẻ sẽ bị bạn bè chế giễu khiến bản thân trở nên tự ti, xấu hổ.

    3. Tránh đặt trùng tên với người có vai vế lớn hơn

    Theo văn hóa của người Việt, việc đặt tên cho con cần phải thận trọng để không bị trùng với các bậc tiền bối, tránh phạm húy và thiếu tôn trọng người lớn. Để chọn lựa cho con tên đẹp và ý nghĩa cha mẹ cũng nên chú ý xem trước gia phả để tránh sự trùng lặp.

    4. Tránh đặt tên “quá khác biệt”

    Tên gọi được sử dụng trong việc giao tiếp, xưng hô và quan hệ hàng ngày. Chính vì thế, một cái tên “quá khác biệt” có thể khiến con gặp rắc rối ngoài mong muốn, thậm chí là dễ dàng viết sai hoặc nhầm lẫn trong giấy tờ.

    Chưa kể tới tên gọi khác biệt có thể gây ấn tượng tiêu cực với người khác, trẻ sẽ bị trêu chọc, giễu cợt và dần trở nên thiếu tự tin về bản thân.

    Đặt tên cho bé gái là một việc rất ý nghĩa, vì cái tên sẽ theo con suốt đời và cũng gửi gắm mong ước của bố mẹ về một tương lai tươi sáng, bình an. Khi chọn tên, bố mẹ nên ưu tiên những tên dễ đọc, dễ nhớ, phát âm rõ ràng, tránh trùng với người thân trong gia đình và hạn chế những tên dễ bị trêu ghẹo khi đi học.

    Một số tên bé gái hay mang ý nghĩa dịu dàng, may mắn như An Nhiên, Bình An, Gia Hân, Khánh An, Minh Anh, Bảo Ngọc, Thiên Kim, Tuệ Nhi, Bích Ngọc, Linh Chi. Nếu bố mẹ muốn tên thể hiện nét thông minh và bản lĩnh có thể chọn Bảo Châu, Diệu Anh, Ngọc Anh, Thanh Trúc, Yến Nhi. Còn nếu thích phong cách nhẹ nhàng, nữ tính thì rất hợp với Thảo Nhi, Nhật Hạ, Hạ Vy, Mai Anh, Tuyết Nhi, Hải Yến. Dù chọn tên nào, điều quan trọng nhất vẫn là tên mang năng lượng tích cực và phù hợp với họ tên, giúp con tự tin và được yêu thương ngay từ những ngày đầu đời.

  • Cơn bão đầu tiên năm 2026 dự kiến gây ng:uy hi:ểm đặc biệt

    Cơn bão đầu tiên năm 2026 dự kiến gây ng:uy hi:ểm đặc biệt

    Bão Ada – cơn bão đầu tiên năm 2026 đang di chuyển theo hướng bất thường trên biển Philippines, dự báo gây nguy hiểm đặc biệt.

    Theo báo Phụ nữ sức khoẻ có bài NÓNG: Cơn bão đầu tiên năm 2026 dự kiến gây nguy hiểm đặc biệt, liệu có ảnh hưởng đến Việt Nam? Nội dung như sau:

    Theo thông tin từ báo Thanh Niên, tin bão mới nhất của Cục Quản lý Thiên văn, Địa vật lý và Khí quyển Philippines (PAGASA) cho hay, vào 10h ngày 16.1, vị trí tâm bão Ada được xác định cách thị trấn Guiuan, tỉnh Eastern Samar khoảng 325km về phía đông, tại vị trí 11,5 độ vĩ bắc và 128,7 độ kinh đông.

    Sức gió mạnh nhất gần tâm bão 65 km/h, giật 80 km/h, áp suất trung tâm 998 hPa và đang di chuyển theo hướng bắc với tốc độ khoảng 15 km/h.

    Dù mới ở cấp bão nhiệt đới, Ada được đánh giá là có phạm vi ảnh hưởng rộng với bán kính khoảng 400km tính từ tâm bão, gây nguy hiểm đáng kể cho các vùng ven biển và hoạt động hàng hải.

    Trong 24 giờ tới, nhiều vùng biển ven bờ Philippines được dự báo có sóng lớn và biển động mạnh. Sóng cao tới 4m có thể xuất hiện dọc bờ biển phía bắc và phía đông các tỉnh Catanduanes và Northern Samar; bờ biển phía đông của Albay, Sorsogon và Eastern Samar; cùng các khu vực ven biển Camarines Sur và Camarines Norte.

    Giới chức cảnh báo tàu thuyền nhỏ, tàu cá và các phương tiện đường biển không nên ra khơi trong điều kiện thời tiết nguy hiểm này, đồng thời nhấn mạnh mưa lớn và gió mạnh vẫn có thể xảy ra ngoài khu vực dự báo tâm bão.

    Dự báo bão cho thấy Ada (tên quốc tế là Nokaen) có quỹ đạo phức tạp, sẽ di chuyển chủ yếu theo hướng tây bắc từ nay đến hết ngày 17.1, trước khi đổi hướng chậm sang bắc tây bắc rồi đông bắc vào ngày 18.1.

    Vị trí tâm bão Ada – cơn bão đầu tiên năm 2026 – lúc 10h sáng 16.1.2026 – Ảnh: PAGASA

    Theo thông tin từ báo Lao Động, từ tối 20.1, bão được dự báo có thể chuyển hướng đông nam khi tiếp tục hoạt động trên vùng biển phía đông khu vực Bicol.

    Theo kịch bản hiện tại, tâm bão có thể đi sát Eastern Samar và Northern Samar trong ngày 17.1, sau đó tiến gần Catanduanes từ tối 17.1 đến hết ngày 18.1.

    Tuy nhiên, PAGASA lưu ý rằng chỉ cần một sự dịch chuyển nhỏ về phía tây trong quỹ đạo cũng có thể khiến bão đổ bộ trực tiếp vào Eastern Visayas hoặc khu vực Bicol.

    Điều đặc biệt nguy hiểm là Viện Núi lửa và Địa chấn học Philippines (Phivolcs) cảnh báo mưa lớn do bão Ada có thể kích hoạt các dòng lũ bùn đá núi lửa (lahar) nguy hiểm quanh núi lửa Mayon, tỉnh Albay.

    Lượng mưa dự kiến từ 100-200 mm có thể tái huy động các vật liệu núi lửa rời rạc trên sườn núi, đặc biệt là các trầm tích mới từ các dòng mây nhiệt trong đợt phun trào đang diễn ra.

    Các khe suối như Mi-isi, Bonga, Basud, Buyuan và Padang được xác định là những khu vực có nguy cơ cao. Phivolcs cảnh báo lahar nóng có thể gây bỏng nghiêm trọng hoặc đe dọa tính mạng nếu tiếp xúc trực tiếp, đồng thời gây ngập lụt, vùi lấp và tàn phá các khu dân cư hạ lưu, thậm chí lan ra tới khu vực ven biển.

    Ngày 16.1, Lực lượng Tuần duyên Philippines cho biết hơn 4.400 hành khách đã bị mắc kẹt tại nhiều cảng trên cả nước do bão Ada ảnh hưởng đến hoạt động hàng hải.

    Tính đến rạng sáng, có 4.419 hành khách, 1.828 phương tiện chở hàng và 21 tàu bị đình trệ, trong khi 11 tàu khác phải tìm nơi trú ẩn an toàn.

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài Nokaen – cơn bão đầu tiên năm 2026 xuất hiện gần Biển Đông: Mạnh lên nhanh chóng, liệu có vào Việt Nam? Nội dung như sau:

    Chiều ngày 15/1, áp thấp nhiệt đới gần khơi Philippines đã chính thức mạnh lên thành bão, trở thành cơn bão đầu tiên của năm 2026 trên khu vực Tây Bắc Thái Bình Dương. Cơn bão có tên quốc tế là Nokaen (tên địa phương tại Philippines là Ada).

    Diễn biến mạnh lên của bão Nokaen

    Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia Việt Nam, vào lúc 13 giờ chiều nay (15/1), tâm bão Nokaen nằm ở khoảng 9.9 độ vĩ bắc và 128.9 độ kinh đông, thuộc vùng biển phía đông Philippines. Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm bão đạt cấp 8 (62–74 km/h), giật cấp 10.

    Diễn biến bão chiều 15/1 (Ảnh: Zoom Earth)

    Trước đó, cơ quan khí tượng Philippines (PAGASA) đã theo dõi sát sao hệ thống này dưới tên gọi Ada. Theo PAGASA, bão Ada (Nokaen) đã tăng tốc và mạnh dần lên khi tiến về phía Surigao City. Các báo cáo vào sáng cùng ngày cho thấy gió giật đã đạt mức 70 km/h và có xu hướng tiếp tục gia tăng khi bão di chuyển trên vùng biển ấm.

    Dự báo quỹ đạo: Khả năng vào Biển Đông cực thấp

    Trong 24 giờ tới, bão Nokaen được dự báo sẽ di chuyển theo hướng bắc tây bắc với vận tốc khoảng 15 km/h và tiếp tục mạnh thêm. Sau đó, bão chủ yếu di chuyển dọc theo vùng biển phía đông của Philippines theo hướng bắc.

    Một tin đáng mừng là bão Nokaen hầu như không có khả năng đi vào Biển Đông để ảnh hưởng trực tiếp đến đất liền Việt Nam. Nguyên nhân chính là do khu vực Biển Đông hiện đang bị chi phối bởi một khối không khí lạnh mạnh từ phương Bắc tràn xuống. Khối khí khô và lạnh này đóng vai trò như một “bức tường thành”, ngăn cản sự xâm nhập của các hệ thống nhiệt đới. Các chuyên gia nhận định bão sẽ suy yếu và tan ngay trên vùng biển phía đông Philippines.

    Dù không vào Biển Đông, nhưng do ảnh hưởng của không khí lạnh kết hợp với rìa xa của bão, vùng biển phía đông bắc khu vực bắc Biển Đông hiện có gió đông bắc mạnh cấp 5 – 6, giật cấp 7, biển động mạnh với sóng cao từ 2 – 3m.

    Tại Philippines, chính quyền các tỉnh Eastern Samar, Dinagat Islands và Surigao đã phát đi cảnh báo về mưa lớn và gió mạnh. Người dân tại các khu vực này được khuyến cáo ở trong nhà và theo dõi sát các bản tin thời tiết. Đối với các tàu thuyền hoạt động trên khu vực phía đông Philippines và vùng biển phía đông bắc Biển Đông, cần chú ý theo dõi diễn biến gió mạnh, sóng lớn để chủ động lộ trình di chuyển an toàn.

    Dự báo từ nay đến ngày 10/2, khu vực Biển Đông sẽ ít có khả năng đón thêm các cơn bão hay áp thấp nhiệt đới mới, phù hợp với quy luật khí hậu hàng năm.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!