Blog

  • Người đàn ông 84 tuổi sống một mình trong căn nhà cũ mốc rêu

    Người đàn ông 84 tuổi sống một mình trong căn nhà cũ mốc rêu

    Ở làng Đồng Cạn, ai cũng biết ông Lưu Văn Nghĩa, người đàn ông 82 tuổi sống một mình trong căn nhà cũ mốc rêu

    Ở làng Vân Khê, ai cũng biết cụ Trần Văn Dậu, 84 tuổi, sống thui thủi trong căn nhà gỗ nghiêng ngả bên bờ ruộng. Từ ngày cụ Thắm – vợ cụ – mất, cụ Dậu chỉ còn bầu bạn với bầy gà và luống rau sau nhà.

    Ba người con – Khải, Kỳ, Khang – mỗi đứa một nơi. Điện thoại thì tháng đôi ba cuộc, mà toàn là hỏi:

    “Bố khoẻ không? – À… mà khu đất đền bù ở xóm Đồi đã có thông báo chưa?”

    Năm ấy, mưa bão dồn dập, đất trơn trượt. Một buổi chiều, cụ Dậu lom khom ra vườn lom một ít rau, chân trượt, đập mạnh xuống nền đất ướt.

    Trời tối mịt, gió lùa qua mái nhà thủng lỗ chỗ.

    Không một ai hay.

    Chỉ khi ông Phúc – trưởng thôn – đi kiểm tra mương thoát nước, nghe tiếng rên yếu ớt, mới phát hiện cụ nằm bất động dưới mưa.

    Ông Phúc bế cụ chạy bộ qua mấy con dốc đến trạm y tế, run như sắp ngã.

    Mấy ngày trời, ông thức trắng chăm cụ từng muỗng cháo, từng viên thuốc.

    Đến lúc bác sĩ khẽ lắc đầu:

    “Cụ yếu rồi… gọi con cháu về đi. Cụ chờ không được lâu đâu.”

    Ông Phúc gọi.

    Cả ba đứa chỉ nói một câu giống nhau như học thuộc:

    “Con đang kẹt việc. Ba… ba ráng đợi vài hôm.”

    Cụ Dậu nghe hết.

    Nhưng cụ không còn vài hôm để đợi.

    Chiều cuối cùng…

    Hơi thở cụ Dậu thoi thóp. Cụ run run kéo tay trưởng thôn, mắt nhòe nước:

    “Phúc… phong bì… chỗ đất đền bù… làm theo ý tôi…”

    “Dạ tôi biết rồi, cụ cứ yên tâm.”

    Cụ Dậu cố nở nụ cười, mỏng như sương.

    Rồi hơi thở cụ tắt nhẹ như một ngọn đèn dầu cạn bấc.

    Khi ba người con về…

    Trời vừa kịp hửng nắng sau cơn mưa. Đám xóm đã dựng rạp, bày bàn, đặt quan tài.

    Khải, Kỳ, Khang bước vào, ôm quan tài gào khóc ầm ỹ như thể cả đời tận hiếu.

    Dân làng nhìn mà lắc đầu.

    Chỉ có ông Phúc đứng nép bên cạnh, thấy nghèn nghẹn nơi sống mũi:

    Lúc sống không thấy mặt, lúc chết lại khóc như bão cuốn.

    Đến ngày đưa tang, ba anh em còn tranh nhau đứng đầu hàng phúng viếng, miệng xưng xót xa, nhưng mắt cứ liếc quanh xem ai chứng kiến.

    Và chỉ đến khi hạ huyệt xong – đất còn chưa kịp lấp phẳng – thì bản chất mới lộ:

    Khải quăng nén nhang xuống đất, gằn giọng:

    “Giờ nói đi. Chỗ tiền đền bù đất bố để đâu? Phải chia đều.”

    Kỳ với Khang lập tức sấn lên:

    “Đúng đó! Bố để bao nhiêu? Giấy tờ đâu? Đừng có giấu!”

    Không ai nhắc đến bố.

    Chỉ nhắc tiền.

    Dân làng đứng quanh, mặt sượng trân.

    Sự thật trong phong bì

    Ông Phúc thở dài, lấy phong bì cụ Dậu đã dúi vào tay ông trước lúc nhắm mắt.

    Ba anh em nhà kia lao tới như thú vồ.

    Khải xé phong bì.

    Không một đồng.

    Chỉ có tờ giấy gấp đôi và cuốn sổ đỏ cũ.

    Gió thổi, giấy rung nhẹ.

    Nhưng tay Khải thì run bần bật.

    Kỳ xông vào giật lấy.

    Khang chụp theo.

    Ba khuôn mặt đang đỏ vì tức chuyển dần thành xám ngoét như tro bếp.

    Trong giấy là những dòng chữ khắc khổ, nguệch ngoạc nhưng rõ ràng:

    “Toàn bộ tiền đền bù đất và căn nhà này

    tôi để lại cho ông Phúc.

    Người duy nhất kéo tôi từ vũng bùn lên,

    người thăm tôi những khi mưa bão về

    và người cho tôi chén cháo lúc không ai nhớ đến tôi.

    Ba đứa con tôi không có phần.

    Nếu chúng đòi, hãy đưa tờ này ra cho cả làng xem.”

    Dưới cùng, một dòng ngắn ngủi mà như tát thẳng vào mặt cả ba:

    “Con nào chỉ nhớ đến bố khi có tiền,

    thì không xứng nhận chút gì của bố.”

    Sổ đỏ đứng tên Nguyễn Hữu Phúc, đã sang tên từ một tuần trước – khi cụ Dậu còn tỉnh táo minh mẫn.

    Cả làng lặng đi

    Khang há hốc, không nói nổi.

    Kỳ đứng lùi lại, tay buông thõng.

    Khải toát mồ hôi, mặt trắng bệch.

    Ông Phúc trầm giọng:

    “Cụ nói với tôi…

    ‘Cho chúng nó tiền, chúng vẫn chửi nhau.

    Tôi để lại cho người thương tôi thật lòng.’

    Tôi từ chối nhiều lần… nhưng cụ lạy tôi, tôi đâu nỡ.”

    Một lúc sau, ông nhìn thẳng ba anh em:

    “Nếu các anh không phục… mai tôi họp làng, đọc hết trước mặt mọi người.

    Di nguyện người chết, ai dám cãi?”

    Ba người như bị rút hết sức.

    Không nói thêm câu nào.

    Dân làng gật gù, thì thầm:

    “Cụ Dậu minh mẫn lắm.

    Của để dành phải để cho người biết thương mình.”

    Từ hôm đó, cả Vân Khê nhắc nhau một câu nói đầy xót xa:

    **“Lúc sống quên cha,

    Lúc cha chết đừng mong lấy của.”**

  • Người đàn ông đột tử trong khi gần gũi vợ, bác sĩ nghiêm mặt: 5 trường hợp này thích mấy cũng đừng làm “chuyện ấy”

    Người đàn ông đột tử trong khi gần gũi vợ, bác sĩ nghiêm mặt: 5 trường hợp này thích mấy cũng đừng làm “chuyện ấy”

    Rất nhiều người không biết rằng làm “chuyện ấy” sai thời điểm cũng có thể gây nguy hiểm tính mạng.

    “Chuyện ấy” là nhu cầu sinh lý tự nhiên và là một phần quan trọng của đời sống vợ chồng. Tuy nhiên, nếu thực hiện sai thời điểm, hoạt động này có thể gây mệt mỏi, thậm chí nguy hiểm tính mạng. Bác sĩ Xu Hao thuộc Bệnh viện đa khoa tỉnh An Huy (Trung Quốc) cảnh báo, đột tử trong khi quan hệ trên thực tế không hề quá hiếm gặp.

    Bác sĩ Xu chia sẻ một trường hợp đau lòng: Anh Lý, nam bệnh nhân 35 tuổi, qua đời đột ngột ngay sau khi kết hôn chưa đầy 1 năm. Sau chuyến công tác dài ngày trở về, anh Lý và vợ là chị Trần (ngoài 20 tuổi) đã có một đêm lãng mạn. Thế nhưng, đang trong lúc cao trào, anh Lý đột nhiên ôm ngực, ngã vật xuống giường.

    Người đàn ông đột tử trong khi gần gũi vợ, bác sĩ nghiêm mặt: 5 trường hợp này thích mấy cũng đừng làm "chuyện ấy"- Ảnh 1.

    Người đàn ông đột tử trong khi làm “chuyện ấy” sau nhiều ngày xa vợ (Ảnh minh họa)

    Dù được đưa đi cấp cứu, các y bác sĩ không thể cứu được nạn nhân. Kết luận cuối cùng của bác sĩ là anh Lý bị đột tử do lên cơn nhồi máu cơ tim cấp tính. Vợ anh Lý ngất xỉu tại chỗ vì tin rằng chồng mình vốn rất khỏe mạnh, không ngờ làm “chuyện ấy” cũng có thể gây mất mạng.

    5 thời điểm không nên làm “chuyện ấy”

    Bác sĩ Xu giải thích, đột tử khi quan hệ (còn được gọi là thượng mã phong hay phạm phòng) thường được giải thích là ngừng tim hoặc xuất huyết não do hưng phấn quá mức. Sự hưng phấn tột độ dẫn đến tăng huyết áp đột ngột và rối loạn nhịp tim. Bác sĩ nghiêm mặt cảnh báo, có 5 thời điểm và tình trạng cơ thể mà các cặp đôi cần lùi lại nhu cầu sinh lý:

    Khi quá mệt mỏi

    Vận động quá sức có thể gây ra cái chết đột ngột, nhất là khi bạn đang mệt mỏi, suy nhược. “Chuyện ấy” là dạng vận động tiêu hao nhiều sức lực, tạo ra sự thay đổi đột ngột về thể chất và cả tinh thần. Khi cơ thể suy nhược, sự gắng sức đột ngột này sẽ gây áp lực quá tải lên tim.

    Sau khi uống nhiều rượu bia

    Trái ngược với cảm giác hưng phấn ban đầu, rượu bia có thể làm giảm chất lượng cuộc yêu và gây nguy hiểm cho tính mạng. Rượu bia có tác dụng kích thích mạnh đến hệ tim mạch, gây co thắt mạch máu và tăng huyết áp, là yếu tố làm tăng nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch, mạch máu não và dẫn đến tử vong đột ngột.

    Người đàn ông đột tử trong khi gần gũi vợ, bác sĩ nghiêm mặt: 5 trường hợp này thích mấy cũng đừng làm "chuyện ấy"- Ảnh 2.

    Không nên làm “chuyện ấy” ngay sau khi uống nhiều rượu bia (Ảnh minh họa)

    Sau khi uống nhiều thuốc hỗ trợ tình dục

    Điều này là nguyên nhân phổ biến gây đột tử ở đàn ông trung niên, cao tuổi. Uống một lượng lớn thuốc kích thích rất dễ khiến hệ thần kinh trung ương bị hưng phấn quá mức. Cùng với việc máu lưu thông nhanh và nhịp tim tăng nhanh khi quan hệ, việc này sẽ làm tăng nguy cơ tai biến tim mạch và mạch máu não gấp nhiều lần.

    Quá lo lắng, đang căng thẳng hoặc tức giận

    Những cảm xúc tiêu cực này ảnh hưởng rất lớn tới ham muốn và cả chất lượng cuộc yêu. Kích thích tinh thần quá độ cũng là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến đột tử tình dục, bởi nó gây ra sự hưng phấn thần kinh và co thắt mạch máu không kiểm soát.

    Ngay sau bữa ăn quá no

    Sau khi ăn một bữa quá no, lượng máu lớn sẽ phải tập trung vào hệ tiêu hóa. Nếu ngay lập tức thực hiện “chuyện ấy”, tim sẽ phải làm việc tăng cường đột ngột để bơm máu cho cả hoạt động tình dục và dạ dày, gây ra gánh nặng lớn lên tim, dẫn đến mệt tim hoặc đau tim, đặc biệt nguy hiểm với người có bệnh nền.

    Ngoài ra, bác sĩ Xu nhắc nhở rằng nếu thấy vợ/chồng/đối tác của mình có biểu hiện lạ, sức khỏe gặp vấn đề khi đang làm chuyện ấy đừng vì xấu hổ hay chủ quan mà do dự việc nhờ sự trợ giúp y tế. Đừng để những giây phút thăng hoa biến thành “cơn ác mộng”.

    Nguồn và ảnh: Netease Health, Sohu

  • Vì sao càng ngày càng có nhiều người trồng gừng phong thủy?

    Vì sao càng ngày càng có nhiều người trồng gừng phong thủy?

    Trồng gừng phong thủy không khó. Càng ngày càng nhiều người thích trồng loại cây này để trang trí nhà cửa.

    Gừng vốn là loại gia video dược sử dụng làm gia vị cho các món ăn thường ngày. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, nhiều người còn chọn trồng cây gừng bonsai như một thú vui giản dị, giúp cuộc sống thêm phần thú vị, bớt nhàm chán. Cây gừng bonsai vừa dễ trồng, đẹp mắt lại mang ý nghĩa tốt trong phong thủy.

    Chậu gừng bonsai xanh mướt, lạ mắt giúp không gian sống thêm sinh động. Ngoài ra, người ta tin rằng loại cây này còn có ý nghĩa đặc biệt.

    Vì sao càng ngày càng có nhiều người trồng gừng phong thủy?

    Để trồng một cây gừng bonsai, bạn chỉ cần chi phí tương đối thấp. Cách để gừng mọc mầm cũng đơn giản, không cần chăm sóc quá nhiều. Vẻ đẹp mộc mạc của cây gừng tạo ra sự hài hòa cho không gian sống. Ngoài ra, trồng gừng còn có ý nghĩa thanh lọc năng lượng, xua đuổi những điều xui xẻo và mở đường đón tài lộc.

    Nhiều người có rằng vẻ ngoài “gân guốc” của củ gừng và phần lá xanh tốt tạo nên biểu tượng của sự sinh sôi nảy nở, sự kiên cường.

    Gừng tỏa ra mùi hương cay nồng nhẹ nhàng có tác dụng tốt trong việc khử mùi, làm sạch không khí. Việc chăm sóc gừng từ lúc nảy mầm đến khi củ già cỗi cũng là một cách giảm căng thẳng sau thời gian làm việc mệt mỏi.
    Trồng gừng phong thủy hiện là trào lưu đang được nhiều người yêu thích.Trồng gừng phong thủy hiện là trào lưu đang được nhiều người yêu thích.
    Trong phong thủy, củ gừng với các đốt rễ đâm tua tủa, phần lá đánh vươn lên mạnh mẽ thể hiện sự phát triển theo từng bước, từng giai đoạn, sự thăng tiến không ngừng. Vị cay nồng của gừng còn được đánh giá là giúp phá trừ tai ách, xua đuổi tà khí, giúp bảo vệ sự bình an cho gia đình. Đặt một chậu gừng bonsai trong nhà được xem là cách kích hoạt may mắn và tài lộc.

    Cách trồng gừng bonsai

    Có nhiều loại gừng khác nhau như gừng gió (loại này có mùi rất thơm), gừng trâu (loại gừng có củ lớn), gừng sẻ (củ nhỏ)… Trong đó, gừng sẻ được nhiều người lựa chọn vì kích thước củ nhỏ, nhiều nhánh, các đốt gừng nhỏ thích hợp để đặt trong đĩa thủy canh hoặc chậu cảnh mini. Khi nảy mầm, các nhánh của gừng sẻ sẽ mộc lên tạo thành những tầng, thớ đẹp mắt và dễ tạo hình bonsai. Ngoài ra, gừng sẻ cũng có mùi thơm đậm, giúp thanh lọc không khí.

    Để trồng gừng bonsai, bạn có thể chọn cách trồng thủy canh. Cách này vừa giúp chậu gừng mang lại vẻ đẹp thanh tao, tinh tế, phù hợp với việc đặt trong phòng khách hoặc bàn làm việc để trang trí.
    Cách trồng gừng rất đơn giản. Bạn có thể chọn trồng gừng thủy canh hoặc trồng trong đất đều được.Cách trồng gừng rất đơn giản. Bạn có thể chọn trồng gừng thủy canh hoặc trồng trong đất đều được.
    Bạn nên chọn những củ gừng gà, chắc khỏe. Quan sát trên củ gừng thấy có những đốm trắng hoặc hồng ở đầu củ. Đây là các mầm/chồi non, khi gặp điều kiện thích hợp sẽ phát triển thành phần thân và lá của cây gừng. Nếu củ gừng có dấu hiệu bị thối, hãy cắt bỏ phần này và ngâm gừng trong dung dịch khử nấm hoặc thuốc tím pha loãng rồi đem phơi khô.

    Chuẩn bị một đĩa/chậu nhỏ đựng nước sạch để trồng gừng. Đặt củ gừng vào đĩa hoặc chậu rồi đổ nước ngập khoảng 1/3 thân củ gừng. Không đặt toàn bộ củ gừng trong nước vì như vậy gừng sẽ bị thối.

    Để đĩa gừng ở nơi có ánh sáng nhẹ để gừng mọc mầm. Khi thấy mầm nhú lên, bạn có thể nhỏ thêm dung dịch dinh dưỡng dành cho cây thủy sinh, 1-2 lần/tháng để nuôi cây.

    Khoảng 3-4 ngày lại thay nước cho gừng một lần để tránh tình trạng nước bị đục, bẩn khiến gừng bị thối và cũng để ngăn ngừa muỗi.

    Ngoài ra, bạn cũng có thể chọn cách trồng gừng trong đất. Nên chọn loại đất tơi xốp, giàu dinh dưỡng. Vùi củ gừng vào đất, sâu khoảng 3-5 cm, mầm gừng  hướng lên trên. Khi thấy đất khô hoàn toàn mới tưới thêm nước để tránh làm gừng bị thối. Thời điểm gừng dễ sống và phát triển mạnh nhất là mùa xuân hè.

    Chỉ với vài bước đơn giản, bạn có có ngay một chậu gừng bonsai đẹp mắt, vừa giúp trang trí nhà cửa, vừa mang ý nghĩa phong thủy tốt, giúp phá giải vận đen, thu hút nguồn năng lượng tích cực cho gia đình.

    NGUỒN: https://phunutoday.vn/vi-sao-cang-ngay-cang-co-nhieu-nguoi-trong-gung-phong-thuy-d476550.html

  • Mừng cưới bạn thân 5 triệu, tôi sững sờ khi mở phong bì bạn mừng sau 2 năm

    Mừng cưới bạn thân 5 triệu, tôi sững sờ khi mở phong bì bạn mừng sau 2 năm

    Tôi tên Linh, còn Mai là bạn thân của tôi suốt từ những năm đại học. Mười năm qua, chúng tôi đã cùng đi qua nhiều chặng đường — những ngày cuối tháng ăn mì gói, những lần chia nhau tiền xăng để đi học, và cả những đêm ngồi tâm sự đến sáng chỉ vì… cùng thất tình.

    Năm 2023, Mai báo tin cưới. Hôm đó tôi đang tất bật với công việc, nhưng vẫn thu xếp bay về quê cô, mang theo phong bì 5 triệu đồng – gần bằng một tháng lương. Mai nhận, mắt đỏ hoe:

    “Tao biết mày chưa dư dả gì, nhưng vẫn làm tao xúc động lắm, Linh à.”
    “Bạn thân mà, đừng nói chuyện tiền bạc.” – tôi cười, ôm lấy cô.

    Sau đám cưới, Mai theo chồng sang Canada định cư. Cuộc sống cuốn trôi, chúng tôi ít liên lạc hơn, chỉ gửi vài lời chúc mỗi dịp sinh nhật. Tôi từng nghĩ, tình bạn ấy dần phai như cốc trà nguội trên bàn, không ai còn kịp hâm nóng lại.

    Rồi đến lượt tôi cưới. Tôi gửi thiệp cho Mai qua mạng, nghĩ đơn giản cô sẽ chúc mừng đôi câu, có khi gửi món quà tượng trưng là cùng.

    Nhưng trong ngày cưới, giữa tiếng nhạc và ánh đèn, MC bỗng đọc vang:

    “Xin mời cô dâu Linh đón nhận món quà đặc biệt từ người bạn thân – cô Mai!”

    Tôi quay lại, chết lặng.
    Mai đang bước vào, dáng nhỏ nhắn, gương mặt rạng rỡ sau mấy năm xa cách. Cô tiến đến, cẩn thận đeo lên cổ tôi một sợi dây chuyền bạc sáng lấp lánh.

    “Tao không thể bỏ lỡ ngày vui của mày được,” – Mai nói khẽ.
    “Mày… về mà không báo tao biết hả?”
    “Tao muốn tạo bất ngờ.” – cô cười.

    Cả hội trường vỗ tay. Tôi vừa mừng, vừa nghẹn. Sau tiệc, Mai bận việc gia đình nên rời đi sớm. Tôi chỉ kịp cảm ơn qua loa.

    Tối đó, khi bóc phong bì, đến cái của Mai, tay tôi run lên.
    Bên trong là 10 triệu đồng – gấp đôi số tiền năm xưa.

    Tôi nhắn ngay:

    “Mai ơi, sao mày mừng tao nhiều vậy? Tao ngại lắm.”

    Vài phút sau, cô trả lời:

    “Ngày tao cưới, mày mới đi làm, lương chưa cao mà vẫn mừng tao 5 triệu. Tao cảm động lắm.

    Giờ đến lượt mày, tao chỉ muốn chúc phúc bằng tất cả tấm lòng. Món quà này nhỏ thôi, nhưng là lời hứa — chuyến du lịch mà hai đứa từng hẹn, tao muốn cùng mày thực hiện sớm nhất có thể.”

    Tôi đọc xong, bỗng thấy mắt cay cay.
    Hóa ra, tình bạn không cần nói quá nhiều, không cần gặp nhau thường xuyên. Chỉ cần trong lòng vẫn còn nhau, vẫn nhớ những điều nhỏ nhất — là đủ.

    Tôi ngẩng đầu nhìn vào gương, sợi dây chuyền Mai tặng lấp lánh dưới ánh đèn, như chính thứ tình cảm ấm áp cô đã mang từ bên kia nửa vòng trái đất về trao cho tôi.

  • Chị chồng cấm tôi dự đám cưới vì khinh tôi nghèo… Nhưng khi chú rể gặp tôi, anh ta vội cúi đầu…

    Chị chồng cấm tôi dự đám cưới vì khinh tôi nghèo… Nhưng khi chú rể gặp tôi, anh ta vội cúi đầu…

    Tôi biết chị Hạnh không muốn tôi đến dự đám cưới, nhưng tôi vẫn đi. Không phải để khoe khoang hay chứng tỏ điều gì — tôi chỉ muốn gửi lời chúc phúc thật lòng. Tôi chọn một chiếc váy đỏ đơn giản, thanh lịch và kín đáo.

    Khi bước vào sảnh tiệc, chị Hạnh lập tức sầm mặt:

    – “Cô đến đây làm gì? Tôi đã nói rồi, không cần đâu.”

    Tôi mỉm cười, giữ giọng nhẹ nhàng:

    – “Em chỉ muốn chúc mừng chị thôi, có gì đâu.”

    Chị hừ lạnh:

    – “Tùy cô. Nhưng đừng để người ta nghĩ nhà tôi mời lung tung.”

    Tôi không đáp, chỉ khẽ gật đầu.

    Vài phút sau, chú rể bước ra trong bộ vest chỉn chu. Khi ánh mắt anh ta chạm vào tôi, anh khựng lại — ly rượu trong tay rơi xuống, vỡ tan. Mặt anh tái nhợt, giọng run run:

    – “Giám… giám đốc Hương?”

    Cả sảnh tiệc lập tức im phăng phắc. Tiếng xì xào lan khắp bàn.

    Chị Hạnh sững người, tròn mắt nhìn:

    – “Anh… anh nói gì cơ?”

    Anh Quang cúi đầu, giọng nghẹn lại:

    – “Cô ấy… là giám đốc của tôi, là người trực tiếp ký hợp đồng và phê duyệt dự án khách sạn của bên mình.”

    Mẹ chồng tôi há hốc miệng, còn chị Hạnh thì đứng chết lặng như tượng.

    Tôi khẽ mỉm cười:

    – “Chào anh Quang. Thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.”

    Anh cúi người thật sâu:

    – “Giám đốc… tôi thật sự bất ngờ. Tôi xin lỗi, hôm nay chắc tôi phải cảm ơn cô rất nhiều.”

    Tôi bình thản đáp:

    – “Không cần đâu. Hôm nay là ngày vui của anh, cứ thoải mái. Tôi đến chỉ để chúc mừng.”

    Không khí càng trở nên nặng nề. Một vài khách bên phía nhà trai liếc nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn — vừa nể phục, vừa tò mò.

    Chị Hạnh cố gượng cười, giọng run run:

    – “Ơ… hóa ra em dâu chị là… sếp của chồng chị thật sao?”

    Tôi nhìn chị, nhẹ giọng:

    – “Vâng. Em không bao giờ khoe chuyện riêng. Em chỉ tin rằng, giàu hay nghèo không nằm ở quê quán, mà ở cách mỗi người sống và làm việc.”

    Câu nói ấy khiến cả sảnh tiệc lặng đi. Mẹ chồng tôi quay sang thở dài:

    – “Hạnh à, con sống sao mà để người ta nể con dâu út hơn cả con vậy?”

    Tôi vẫn mỉm cười, không nói thêm. Tôi không cần chứng minh điều gì – sự thật đã đủ khiến người ta tự soi lại mình.

    Sau đám cưới, cả nhà chồng đổi hẳn thái độ. Chị Hạnh nhắn tin xin lỗi. Tôi không giận – chỉ thấy thương. Vì người ta chỉ khinh khi khi chưa biết bạn là ai.

    Chồng tôi nắm tay tôi, nói nhỏ:

    – “Anh tự hào về em lắm. Em dạy cho chị ấy một bài học mà chẳng cần nói lời nặng.”

    Tôi mỉm cười:

    – “Không ai nghèo mãi, cũng chẳng ai giàu mãi. Quan trọng là mình đối xử với người khác thế nào khi đang ở trên.”

    Chiều muộn, tôi ngẩng lên nhìn bầu trời, thấy lòng nhẹ nhõm. Cuộc đời thật công bằng – người từng khinh thường hôm qua có thể phải cúi đầu hôm nay.

    Và khi chú rể run run gọi tôi là “Giám đốc”, tôi không thấy hả hê. Tôi chỉ thấy một điều giản dị: sự tôn trọng thật sự không đến từ tiền bạc, mà từ nhân cách và nỗ lực mà mỗi người đã vun đắp.

  • Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

    Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

    Bức tranh ‘Mã đáo thành công’ có thể nói là 1 bức tranh vô cùng nổi tiếng mà ai cũng biết. Nhưng có 1 điều nhiều người thắc là tại sao trong bức tranh “mã đáo thành công” luôn có một con quay đầu lại?

    Trong bức tranh ngựa “Mã đáo thành công”, một con ngựa trong số 8 con quay đầu trở lại. Con ngựa này thường là con ngựa đứng ở vị trí thứ 4 hoặc thứ 5. Con ngựa này quay đầu trở lại để khuyến khích những con ngựa khác trong đàn chạy nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.

    Được biết, con ngựa thứ 8 trong bức tranh không bao giờ quay đầu lại. Việc nó quay đầu lại đồng nghĩa với chuyện chủ nhà sẽ mất của, mất lộc.

    Những chuyến hành trình của ngựa với chủ nhân có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng thậm chí là cả năm mới quay về. Đặc biệt, đối với những người xông pha trận mạc thì khả năng quay trở về sẽ không cao.

    Có khi 10 người ra trận thì chỉ có 1 người quay về do cuộc chiến quá cam go, nguy hiểm. Do đó, người ta nói “mã đáo” dùng để ám chỉ cầu cho người nhận gặp may mắn và quay trở về nhà.

    Người ta tặng nhau bức tranh này với mục đích cầu mong người nhận có ý chí mạnh mẽ hơn, tinh thần phấn chấn hơn và luôn vươn lên trong mọi hoàn cảnh.

    Nguồn gốc và ý nghĩa sâu sa của bức tranh ‘Mã đáo thành công’ cũng như câu nói mà người ta hay chúc nhau trong những dịp lễ, tết

    Bức tranh ngựa “Mã đáo thành công” là tác phẩm vẽ 8 con ngựa tràn đầy năng lượng thể hiện chúng có sức mạnh vượt trội đồng thời đại diện cho quyền lực và uy lực siêu phàm.

    Ở xã hội Trung Quốc thời xưa, chỉ có những người xuất thân từ tầng lớp thượng lưu mới có thể sở hữu ngựa. Trong bức tranh vẽ 8 con ngựa của người Trung Quốc, những con ngựa đang phi nước đại có nghĩa là chủ sở hữu của chúng có quyền lực và uy tín mạnh mẽ.

    Bên cạnh đó, Chu Mục Vương (1001 – 746 TCN) – vị vua thứ 5 của nhà Chu trong lịch sử phong kiến cổ đại Trung Quốc cũng nổi tiếng sử sách vì sở hữu 8 con ngựa vô cùng đặc biệt.

    Bát Tuấn (tám con ngựa hay) của Chu Mục Vương đã trở thành một chủ đề nổi tiếng mà giới làm tranh cổ và tranh hiện đại khai thác, biến nó thành món quà độc đáo cho người dân dành tặng nhau.

    Theo một số tài liệu ghi chép, Chu Mục Vương sở hữu 8 con ngựa tuyệt vời và được dân gian gọi là Bát Tuấn. Tương truyền, Chu Mục Vương đặt tên cho 8 tuấn mã lần lượt là: Xích Ký, Ðạo Ly, Bạch Mã, Du Luân, Sơn Tử, Cừ Hoàng, Hoa Lưu, Duyên Nhĩ.

    Người điều khiển Bát Tuấn có tên Tạo Phụ. Tạo Phụ thường xuyên chở Chu Mục Vương đi vi hành khắp nơi trên cỗ xe ngựa đặc biệt do 8 con ngựa kéo. Dưới thời trị vì của Chu Mục Vương, cuộc sống của người dân khá thịnh vượng.

    Do đó, các họa sĩ thời đó đã vẽ bức tranh 8 con ngựa của vị hoàng đế nhà Chu này và gọi nó là Bát Tuấn đồ.

    Con số 8 cũng là một con số may mắn của người Trung Quốc, tượng trưng cho sự giàu có và thành công. Bức tranh vẽ 8 con ngựa phi nước đại, tràn đầy sinh lực, tinh thần tuyệt vời sẽ truyền cảm hứng cho mọi người làm việc chăm chỉ và theo đuổi mục tiêu của mình.

    Không chỉ bức tranh mà ngay cả câu chúc “mã đáo thành công” cũng rất nổi tiếng, được nhiều người sử dụng để chúc nhau trong những dịp lễ tết, ngụ ý là những câu chúc về sự thành đạt trong sự nghiệp, công danh.

    Ngoài ra, từ “mã đáo” còn có nghĩa là may mắn quay trở về. Vào thời xa xưa, ngựa là phương tiện đi lại vô cùng thuận tiện vì nó rất khỏe, chạy nhanh và liên tục trong suốt thời gian dài.

    Đồng thời, loài vật này rất thông minh và có mối quan hệ gần gũi với con người. Nó không chỉ được người dân sử dụng làm phương tiện di chuyển giúp việc giao thương dễ dàng hơn mà nó còn xông pha cùng binh sĩ trên chiến trường đánh địch.

    Những chuyến hành trình của ngựa với chủ nhân có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng thậm chí là cả năm mới quay về. Đặc biệt, đối với những người xông pha trận mạc thì khả năng quay trở về sẽ không cao.

    Có khi 10 người ra trận thì chỉ có 1 người quay về do cuộc chiến quá cam go, nguy hiểm. Do đó, người ta nói “mã đáo” dùng để ám chỉ cầu cho người nhận gặp may mắn và quay trở về nhà.

    3 trường hợp không nên tặng tranh Mã đáo thành công

    1. Người tuổi Tý (Chuột) – Xung khắc theo phong thủy

    Theo phong thủy, Tý (chuột) và Ngọ (ngựa) thuộc cặp địa chi xung khắc, do đó người tuổi Tý không nên treo tranh “Mã đáo thành công”. Tặng tranh này cho người tuổi Tý có thể vô tình mang lại năng lượng xung khắc, khiến công việc và cuộc sống của họ gặp nhiều trở ngại.

    2. Người làm trong lĩnh vực ổn định, cần sự chắc chắn

    Những người làm việc trong các ngành nghề cần sự ổn định, tĩnh lặng như giáo viên, nhân viên văn phòng, luật sư hoặc công chức nhà nước không nên treo tranh ngựa. Bởi vì hình ảnh ngựa phi thể hiện sự năng động, bứt phá, có thể gây mất cân bằng, khiến công việc trở nên xáo trộn hoặc tạo ra cảm giác áp lực, vội vã.

    3. Người đang gặp vận hạn, khó khăn trong cuộc sống

    Tặng tranh “Mã đáo thành công” cho người đang gặp vận hạn, trắc trở có thể gây tác dụng ngược. Thay vì mang lại may mắn, bức tranh có thể tạo thêm áp lực và gợi nhớ đến những khó khăn mà họ chưa thể vượt qua, đặc biệt là với những người làm ăn thất bại hoặc đang tìm kiếm sự ổn định.

    https://www.webtretho.com/f/goc-chia-se-thong-tin/vi-sao-trong-buc-tranh-ma-dao-thanh-cong-luon-co-1-con-ngua-quay-dau-nhin-lai

  • Chồng ‘làm liều’ xin ngủ nhờ đêm trước ly hôn, vợ ‘ngỡ ngàng’ với ‘hành động’ của anh, và ‘cái kết’ khiến cô phải thay đổi quyết định

    Chồng ‘làm liều’ xin ngủ nhờ đêm trước ly hôn, vợ ‘ngỡ ngàng’ với ‘hành động’ của anh, và ‘cái kết’ khiến cô phải thay đổi quyết định

    Tôi và chồng yêu nhau 4 năm rồi mới kết hôn. Lại chẳng ngờ cuộc hôn nhân của chúng tôi chẳng được bao lâu. Dù mới 4 tháng sau khi kết hôn, tình cảm vợ chồng bắt đầu rạn nứt.

    Từ ngày lấy nhau về, tôi học nấu ăn bài bản, chiều nào cũng chuẩn bị bữa cơm thơm ngon đợi chồng về. Nhưng chồng tôi thường xuyên về nhà trễ, anh nói phải tiếp khách. Tôi nghĩ chẳng lẽ anh chẳng sắp xếp được một vài bữa về ăn cơm cùng vợ sao? Chồng tôi lại nói tôi không biết thông cảm cho anh, đi tiếp khách cũng rất mệt mỏi. Chồng tôi khi đó đã là trưởng phòng kinh doanh, tôi nói chưa gì mà anh đã bỏ vợ ở nhà, sau này thì còn thế nào nữa?

    Không chỉ vậy, có được hôm chồng nghỉ ở nhà thì anh cứ ôm lấy máy tính hoặc điện thoại. Anh cuồng công việc tới mức tôi cảm thấy mình bị bỏ bê. Nhiều đêm muốn cùng chồng gần gũi, nhưng cứ thấy anh ôm lấy máy tính nằm trên giường mà tôi tụt cả cảm xúc. Vợ chồng mới cưới mà thế này có chán không?

    Tôi lấy cớ về quê ngoại một tháng, vì quá chán cảnh chồng cuồng công việc. Trong thời gian đó, chồng tôi chẳng mấy khi gọi cho vợ, cũng không thèm nhắn tin. Tôi mất ngủ nhiều đêm, nghĩ rằng có phải chồng thay đổi rồi không? Đến ngày quay về nhà, tôi quyết định viết đơn ly hôn chồng. Nghe tôi nói vậy, chồng tôi chỉ nổi đóa rồi bảo tôi muốn làm gì thì làm, anh ấy không có ý kiến nữa.

    Chồng 'làm liều' xin ngủ nhờ đêm trước ly hôn, vợ 'ngỡ ngàng' với 'hành động' của anh, và 'cái kết' khiến cô phải thay đổi quyết định - Ảnh 1Ảnh minh họa: Internet
    Quá đau lòng, tôi quyết định ngủ riêng, ôm chăn gối sang phòng khác ngủ. Vì tôi không muốn thấy cảnh chồng ngồi nhìn máy tính nữa. Đồng thời, tránh mặt nhau thì chúng tôi cũng có thời gian suy nghĩ hơn.

    Từ ngày nói quyết định ly hôn chồng, tôi chẳng quan tâm anh đi về lúc nào. Cứ ăn xong là tôi đóng cửa phòng, nghe nhạc xem phim rồi đi ngủ. Nhưng nhờ vậy mà tôi ngủ ngon hơn, không còn căng thẳng nhiều nữa.

    Nhưng vì vẫn còn ở chung nhà nên tôi thấy chồng có biểu hiện lạ. Có vẻ anh không ngủ được, mặt mày bơ phờ, mắt có quầng thâm. Tôi nghĩ chắc là anh lại tham công tiếc việc, thức khuya dán mắt vào máy tính. Tôi chẳng thấy thương cảm gì, cũng do anh muốn thế thôi.

    Vợ chồng tôi ly thân cho đến ngày được tòa gọi lên lần đầu. Trước ngày ra tòa, một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Tối hôm đó, tôi bỗng nghe tiếng chồng gõ cửa:

    “Em mở cửa cho anh vào”.

    “Làm sao thế?”.

    “Cho anh ngủ nhờ một đêm thôi”.

    “Không, anh ngủ một mình đi”.

    “Đi mà, một đêm thôi mai mình ra tòa rồi”.

    Chồng tôi nài nỉ miết còn đập cửa phòng dồn dập làm tôi phải ra mở cửa cho anh. Sau khi được tôi cho vào phòng, anh nhảy thẳng lên giường lấy chăn trùm lên người. Tôi đi đến tủ quần áo gần giường để tìm bộ chăn khác thì bất ngờ bị chồng lôi lên giường. Tôi nghe tiếng anh thì thầm:

    “Mấy nay anh không ngủ được, chắc phải ôm em mới ngủ được. Lâu rồi vợ chồng mình không ôm nhau ngủ”.

    Tôi nằm im một lúc chẳng nói nên lời. Quả thật tôi cũng có nhớ chồng, nhớ cảm giác ôm chồng. Nghĩ ngày mai ra tòa ly hôn, hốc mắt tôi đỏ lên. Tôi nghe chồng nói:

    “Anh xin lỗi vợ, anh sai rồi. Anh vô tâm với vợ, mê việc mà bỏ bê vợ. Anh hứa sau này sẽ không như thế nữa. Để anh thu xếp công việc rồi mình đi du lịch vài ngày để hâm nóng tình cảm nhé!”.

    Anh nói xong rồi thì bất ngờ hôn tôi. Chúng tôi đã một đêm tình cảm mặn nồng sau tháng ngày ly thân, thậm chí là chuẩn bị ra tòa. Nếu không có đêm chồng tôi xin ngủ nhờ đó thì chắc sáng hôm sau chúng tôi đã ly hôn thật rồi. Sau đó quả thật chồng tôi đã khác đi, không làm vợ buồn nữa. Trong hôn nhân, nếu cứ bảo vệ cái tôi của mình, không biết thay đổi thì chẳng bao giờ giữ được nhau cả.

  • Mẹ vợ lên chơi nhà thăm con gái 1 tuần, khi về vừa ra khỏi cửa thì con rể đuổi theo lục tung túi quà con gái biếu

    Mẹ vợ lên chơi nhà thăm con gái 1 tuần, khi về vừa ra khỏi cửa thì con rể đuổi theo lục tung túi quà con gái biếu

    Mẹ vợ lên chơi nhà thăm con gái 1 tuần, khi về vừa ra khỏi cửa thì con rể đuổi theo lục tung túi quà con gái biếu, bố vợ tôi thấy thế tự ái định la:;o vào đánh cả con rể, nào ngờ giằng co nhau 1 lúc thì trong túi đồ của mẹ vợ lại rơi ngay ra thứ chấn động…

    Mẹ vợ tôi lên thành phố ở lại 1 tuần để thăm con gái, chăm sóc cháu nhỏ. Trước khi về, vợ tôi dúi cho mẹ một túi quà to, vừa là tấm lòng con gái, vừa để bố mẹ ở quê có chút thêm thắt.

    Nhưng ngay khi bà vừa bước ra khỏi cổng, tôi thoáng thấy bóng dáng mẹ cầm túi mà cười một cách khó hiểu. Một thoáng nghi ngờ trào lên, tôi liền chạy theo, giật lấy chiếc túi lục tung trước mặt cả xóm.

    – “Đồ trong này có đúng là quà cho mẹ không, hay còn có thứ khác?” – tôi gằn giọng.

    Mẹ vợ sững người, chưa kịp phản ứng thì bố vợ từ trong sân bước ra. Thấy cảnh con rể hỗn xược, ông đỏ bừng mặt, định lao tới tát thẳng cho một cái.

    – “Mày coi thường bố mẹ vợ thế à? Có giỏi thì buông tay ra!”

    Chúng tôi giằng co, túi đồ bị kéo qua kéo lại, đến mức bung toạc. Ngay khoảnh khắc ấy, từ trong túi rơi ra không phải chỉ là mấy cân đặc sản quê hay hộp thuốc bổ… mà là một tập phong bì dày cộm, kèm theo cuốn sổ đỏ đỏ chói.

    Không khí sững lại. Tôi chết điếng, vợ tôi tái mét, còn bố vợ lặng người nhìn vợ mình.

    Tôi run run nhặt lên:
    – “Đây… đây chẳng phải là sổ đỏ căn nhà mới xây của chúng con sao? Sao lại ở trong túi mẹ?”

    Mẹ vợ mặt cắt không còn giọt máu, ấp úng:
    – “Mẹ… mẹ chỉ muốn giữ hộ, sợ hai đứa còn trẻ dại…”

    Bố vợ lập tức hiểu ra, mắt ông quắc lên:
    – “Bà giấu tôi bao lâu nay? Đây là tài sản của vợ chồng nó, bà mang đi thì định bụng gì?”

    Cả sân im phăng phắc, hàng xóm bu lại đông nghẹt. Mẹ vợ rụt rè nhìn chồng rồi nhìn con gái, không nói thêm được câu nào. Tôi nuốt khan, bỗng thấy gáy mình lạnh buốt…

    Bởi ngay phía dưới tập phong bì, còn có một lá đơn ly hôn chưa ký tên.

    Vợ tôi run rẩy, giật lấy, đọc qua rồi khóc òa. Cả nhà sụp xuống một cơn bão không ai ngờ tới.

  • 2 cô gái thoát nạn trong vụ  quán ăn ở TP.HCM: Phá cửa sau, né:m gấu bông xuống đất rồi thoát ra khỏi biển

    2 cô gái thoát nạn trong vụ quán ăn ở TP.HCM: Phá cửa sau, né:m gấu bông xuống đất rồi thoát ra khỏi biển

    Nhiều nhân chứng vụ cháy quán ăn ở TP.HCM cho biết, thời điểm xảy ra vụ việc có 2 nữ nhân viên quán phá cửa phía sau quán bún ốc, ném gấu bông xuống đất rồi thoát từ độ cao khoảng 10m… Trong lúc cháy, người dân xung quanh nghe có nhiều tiếng nổ phát ra, người bên trong kêu cứu thất thanh.

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật ngày 5/12/2025 đưa tin: “2 cô gái thoát nạn trong vụ cháy quán ăn ở TP.HCM: Phá cửa sau, ném gấu bông xuống đất rồi thoát ra khỏi biển lửa”, cho biết nội dung cụ thể như sau:

    Trưa 5/12, Công an TP.HCM vẫn đang phối hợp Công an phường Cầu Ông Lãnh (quận 1 cũ) phong tỏa, khám nghiệm hiện trường, làm rõ nguyên nhân vụ cháy quán ăn trên đường Trần Hưng Đạo.

    Bà Gái (ngụ TP.HCM) cho biết, thời điểm cháy nhiều người trong quán hoảng loạn kêu cứu. Một số người đứng trên lầu giơ tay cầu cứu và nói “cứu với, cháy cháy…” những người dân chứng kiến. Sau một lúc, 2 người từ tầng cao xuống dưới.

    Hiện trường sự việc (Ảnh: Di Anh)

    “1 người bị chảy máu đầu, 1 người đi cà nhắc. Chỉ có 2 người xuống còn lại mấy người ở tầng trên. Mọi người hô hoán cho những người này từ từ vì có cầu thang. Cầu thang sau đó được đưa ra và một số người đi xuống… Tiếp đó, có tiếng nổ lớn và nhiều tiếng la hét”, nhân chứng cho hay.

    Có mặt tại hiện trường, bà Nguyễn Thị Lan buồn bã cho biết có người thân tử vong trong vụ cháy là chị L.Q.A. (35 tuổi). Chị A. từ TP Hà Nội vào TP.HCM cách đây vài ngày và xin làm tại quán bún ốc trên đường Trần Hưng Đạo mới được 2 ngày thì xảy ra vụ việc đau lòng. Do mới vào làm, chưa thuê được nhà trọ nên chị A. xin ngủ lại quán.

    Nhiều người chứng kiến vụ cháy cho biết thời điểm xảy ra vụ việc có 2 nữ nhân viên quán phá cửa phía sau quán bún ốc, ném gấu bông xuống đất rồi từ độ cao khoảng 10m. Sau đó, 2 người này được chuyển vào bệnh viện cấp cứu. Trong lúc cháy, người dân xung quanh nghe có nhiều tiếng nổ phát ra, người bên trong kêu cứu thất thanh.

    Trước đó, hơn 4 giờ cùng ngày, ngọn lửa bùng lên tại căn nhà 4 tầng cho thuê kinh doanh quán ăn trên đường Trần Hưng Đạo, phường Cầu Ông Lãnh. Phát hiện đám cháy, người dân khu vực hô hoán, tìm cách dập lửa nhưng bất thành.

    Lực lượng chức năng có mặt chữa cháy dập lửa cứu người. Phía Bệnh viện Nhân dân Gia Định cho biết, trong vụ cháy quán ăn ở phường Cầu Ông Lãnh, cơ sở 2 của bệnh viện (Bệnh viện đa khoa Sài Gòn) đã tiếp nhận 6 nạn nhân.

    Trong đó, hiện tại ghi nhận có 4 ca tử vong (ngưng tim trước khi nhập viện do ngạt khói). Trong đó có 3 nữ và 1 nam; 2 ca chuyển đến Bệnh viện Nhân dân Gia Định cơ sở 1, điều trị gồm: Trần Thị Thuỳ L. (sinh năm 2004) và Trần Thị Ngọc K. (sinh năm 2007).

    Đưa tin về vụ việc, báo Vietnamnet đăng bài: “Cháy lớn ở quán ăn tại TPHCM, 4 người tử vong”, nội dung như sau: 

    Vụ hỏa hoạn xảy ra vào khoảng 4h ngày 5/12 tại một quán ăn nằm trên đường Trần Hưng Đạo, thuộc phường Cầu Ông Lãnh, TPHCM.

    IMG_4189.jpeg
    Hiện trường vụ cháy. Ảnh: MH

    Theo thông tin ban đầu, ngọn lửa bất ngờ bùng phát và nhanh chóng lan rộng, bao trùm căn nhà. Cột khói đen bốc cao hàng chục mét, có thể nhìn thấy rõ từ xa.

    Nhận được tin báo cháy, Phòng Cảnh sát PCCC và CNCH, Công an TPHCM nhanh chóng điều động lực lượng và phương tiện đến hiện trường.

    IMG_4191.jpeg
    Xe thang tiếp cận hiện trường vụ cháy. Ảnh: MH

    Hàng chục cán bộ, chiến sĩ Cảnh sát PCCC đã sử dụng xe thang chuyên dụng tiếp cận hiện trường. Công tác cứu hộ được ưu tiên hàng đầu.

    Đám cháy được khống chế, cảnh sát giải cứu nhiều người mắc kẹt và chuyển đi bệnh viện cấp cứu. Bước đầu, cơ quan chức năng xác định có 4 người tử vong. Công an TPHCM đang phối hợp điều tra nguyên nhân vụ cháy và thống kê thiệt hại ban đầu.

    4 trường hợp tử vong gồm: Lương Quỳnh A. (nữ, SN 1997); Đinh Thị Khánh H. (nữ, SN 1985); Đinh Khánh L. (nữ, SN 2018); Hoàng Nhật K. (nam, SN 2023).

    Hai trường hợp bị thương ngạt khí gồm: Trần Thị Thùy Linh (nữ, SN 2004) và Trần Thị Ngọc Khuê (nữ, SN 2007).

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật động trời.

    Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật động trời.

    Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật động trời

    Thảo, cô con dâu của bà, là một người phụ nữ tuyệt vời. Cô nghỉ việc ở nhà để toàn tâm toàn ý chăm sóc bà.

    Mỗi sáng, Thảo đều dậy sớm nấu những món ăn bổ dưỡng, hợp khẩu vị của mẹ chồng. Cô pha thuốc, rót nước, đỡ bà đi lại. Ban đêm, Thảo kê một chiếc giường nhỏ bên cạnh giường bà để tiện bề chăm sóc.

    Nhưng có một điều khiến bà Sương day dứt, đó là càng được Thảo chăm sóc, sức khỏe của bà lại càng suy sụp.

    Ban đầu, bà nghĩ là do tuổi già, b;ệ;nh tật. Nhưng dạo gần đây, bà thường xuyên cảm thấy đau bụng, tim đập nhanh bất thường, đặc biệt là sau khi uống thuốc và ăn cơm xong. Bà bắt đầu nghi ngờ có điều gì đó không ổn.

    Một buổi trưa, khi Thảo ra ngoài mua đồ, bà Sương quyết định làm một việc mạo hiểm. Bà lấy chiếc camera giấu kín mà cháu nội bà mua nhưng chưa dùng, bí mật đặt vào góc khuất trên nóc tủ.

    Đêm đó, bà Sương giả vờ ngủ say. Thảo bước vào phòng, cầm trên tay một cốc nước và một viên thuốc bổ dưỡng như thường lệ. Bà Sương nín thở, lắng nghe tiếng động.

    Thảo nhẹ nhàng đặt cốc nước và thuốc xuống bàn, rồi quay lưng lại, cúi xuống chiếc túi xách của mình. Ánh sáng từ chiếc điện thoại của cô ta lọt vào mắt bà Sương qua khe cửa, tạo thành một bóng đổ dài và méo mó.

    Bất chợt, Thảo rút ra một ống tiêm nhỏ và một lọ chất lỏng không nhãn mác. Tay cô ta run rẩy một chút, rồi nhanh chóng nhỏ vài giọt chất lỏng đó vào cốc nước thuốc. Sau đó, cô dùng thìa khuấy nhẹ cho chất lỏng tan hoàn toàn.

    Mọi hành động diễn ra chưa đầy mười giây. Thảo quay lại, gương mặt trở lại vẻ hiền từ, ân cần.

    “Mẹ ơi, dậy uống thuốc đi ạ,” Thảo nói với giọng dịu dàng thường ngày, như thể không có chuyện gì xảy ra.

    Bà Sương cố gắng giữ bình tĩnh, chậm rãi uống cạn cốc nước. Vị thuốc hôm nay hơi đắng chát hơn bình thường, nhưng bà không dám biểu lộ điều gì. Bà chỉ kịp nghĩ: “Thì ra bấy lâu nay… không phải là tuổi già hay bệnh tật.”


     Lời Thú Tội Trong Nước Mắt

    Sáng hôm sau, khi Thảo vừa ra khỏi nhà, bà Sương lập tức lấy máy tính bảng ra, kết nối với chiếc camera giấu kín. Hình ảnh đêm qua hiện lên, rõ ràng và không thể chối cãi. Bà Sương bật khóc, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tan vỡ của niềm tin.

    Bà gọi điện cho con trai, Kiên, bảo anh về nhà ngay lập tức với giọng nói nghiêm trọng.

    Khi Kiên và Thảo về đến nhà, bà Sương đã ngồi sẵn trên ghế sofa, tay cầm chiếc máy tính bảng. Bà hít một hơi sâu, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Thảo.

    “Thảo, con giải thích cho mẹ xem, cái này là gì?” Bà Sương ấn nút Play.

    Đoạn video tua nhanh đến cảnh Thảo lén lút nhỏ chất lỏng vào cốc nước. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc. Kiên sững sờ, nhìn vợ bằng ánh mắt không thể tin nổi. Thảo, người đang đeo chiếc tạp dề màu hồng, đổ sụp xuống sàn, nước mắt giàn giụa.

    “Mẹ… con xin lỗi, con không cố ý…”

    “Không cố ý? Vậy chất độc đó là gì? Con làm vậy để làm gì?” Giọng bà Sương run lên vì đau đớn.

    Thảo khóc nức nở, kể lại bí mật mà cô đã giấu kín bấy lâu: “Con… con không thể có con được nữa. Bác sĩ nói nếu con còn stress và thiếu ngủ, con sẽ không thể mang thai. Mẹ đã hứa là nếu con nghỉ việc chăm sóc mẹ, mẹ sẽ để lại cho vợ chồng con ngôi nhà này để con có chỗ dưỡng thai… Nhưng cứ mỗi lần con hỏi, mẹ lại nói chờ đến khi mẹ khỏe hơn…”

    Thảo vừa khóc vừa nói, lời lẽ đứt quãng: “Con biết con sai… nhưng con sợ Kiên sẽ bỏ con… Con muốn có một đứa con của riêng mình… Con chỉ định dùng một liều lượng nhỏ để mẹ ngủ nhiều hơn, để con có thể nghỉ ngơi, để con có thể…”

    Kiên ôm đầu, không thể đứng vững: “Trời ơi Thảo, em điên rồi! Em đã đánh đổi tính mạng mẹ anh chỉ vì ngôi nhà và đứa con sao? Tại sao em không nói với anh!”

    Sự thật phơi bày không phải là một âm mưu tàn độc, mà là sự tuyệt vọng của một người phụ nữ bị ám ảnh bởi việc có con, đẩy đến hành vi phạm pháp.

    Bà Sương nhìn Kiên đang ôm lấy đầu, vẻ mặt thất thần, và Thảo đang quỳ dưới chân bà, nước mắt làm ướt cả sàn nhà. Bà hiểu rằng, sự việc này không chỉ là lỗi của một mình Thảo. Nó là hệ quả của sự im lặng, sự thiếu thốn tình cảm, và áp lực vô hình mà gia đình đã đặt lên Thảo.

    Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, bà Sương nói, giọng bà yếu ớt nhưng đầy kiên quyết:

    “Thảo, con đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Con đã định đoạt tính mạng của mẹ. Hành động của con là không thể chấp nhận được, và nếu mẹ muốn, con có thể phải đối mặt với pháp luật.”

    Thảo run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn bà Sương.

    “Nhưng…” bà Sương tiếp tục, bà đưa tay ra hiệu cho Kiên đỡ Thảo đứng dậy. “Mẹ hiểu nỗi tuyệt vọng của con. Cái thai, ngôi nhà, áp lực từ việc vô sinh… con đã bị nỗi ám ảnh đó nhấn chìm. Tình yêu thương giả dối của con dành cho mẹ đã biến thành sự đày đọa vì con sợ mất đi tất cả.”

    Bà nhìn vào Kiên: “Kiên, con cũng có lỗi. Con đã không thực sự lắng nghe vợ, đã để vợ con gánh chịu nỗi đau một mình. Một người vợ không thể sinh con, không có nghĩa là cô ấy không còn giá trị.

    Bà Sương quay lại nhìn Thảo, ánh mắt dịu đi:

    “Mẹ không thể tha thứ cho hành động của con ngay lập tức. Nhưng mẹ sẽ cho con cơ hội chuộc lỗi.”

    “Ngôi nhà này…” bà Sương thở dài. “Mẹ sẽ sang tên cho hai con ngay, nhưng không phải vì hành động tội lỗi của con, mà vì mẹ muốn con được bình tâm mà chăm sóc gia đình, không còn bị áp lực tài sản đè nặng.”


    💖 Khởi Đầu Mới

    Lời tha thứ của bà Sương, đi kèm với sự răn đe và điều kiện rõ ràng, đã khiến Thảo bật khóc lần nữa, nhưng đây là những giọt nước mắt hối hận và biết ơn.

    Kể từ ngày hôm đó, Thảo đã thực sự thay đổi. Cô chăm sóc mẹ chồng bằng tình cảm thực sự, không còn sự sợ hãi và toan tính. Cô và Kiên bắt đầu hành trình hàn gắn hôn nhân và chữa lành tâm lý. Họ chấp nhận việc không thể có con và quyết định nhận con nuôi, xây dựng một gia đình trên nền tảng của sự chân thật, lòng vị tha và tình yêu không điều kiện.

    Về phần bà Sương, sau khi loại bỏ được chất độc khỏi cơ thể và có sự chăm sóc tận tâm của con cái, sức khỏe của bà dần hồi phục. Mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu không còn là sự chăm sóc nặng nề, mà là sự chia sẻ và gắn kết của những người thân yêu đã cùng nhau vượt qua một cơn bão lớn.

    Họ đã giữ kín bí mật này, coi đó là bài học đắt giá nhất của gia đình: Không có gì quan trọng hơn sự thật và lòng yêu thương chân thành.