Blog

  • Mẹ ruột qu;a đ;ời nhưng nhà chồng không ai đến dự dù hai nhà thân thiết, tôi trách m;ó;c suốt những ngày sau đó, cho đến đúng ngày thứ 49

    Mẹ ruột qu;a đ;ời nhưng nhà chồng không ai đến dự dù hai nhà thân thiết, tôi trách m;ó;c suốt những ngày sau đó, cho đến đúng ngày thứ 49

    Hành động lạ lùng của vị thông gia giàu có khiến gia quyến ban đầu buông lời trách móc nhưng dần cảm thông, xúc động nghẹn ngào khi biết lý do.

    Mẹ tôi qua đời vì ung thư và gia đình mới làm lễ cúng tuần đầu cho bà chu toàn. Nhưng trong đám tang của mẹ tôi, phía thông gia không có ai xuất hiện.

    Dù chồng lo lắng, đôn đáo hỗ trợ gia đình tôi tổ chức tang lễ suôn sẻ cho mẹ, nhưng sự vắng mặt của bố mẹ anh vẫn khiến mọi người không hài lòng, buông lời trách móc.

    Tôi chỉ biết hôm đó, gia đình có nhờ chồng tôi làm phong bì phúng điếu. Còn lý do cả bố cả mẹ chồng đều không tới dự đám tang thì tôi không hay, dù trước đó hai nhà duy trì mối quan hệ rất thân thiết. Tôi hỏi chồng cũng chỉ bảo, ông bà bận việc quan trọng không tới dự được.

    Đến lễ cúng tuần đầu của mẹ, bố tôi gác lại chuyện cũ, vẫn gọi điện mời thông gia đến dự. Có lẽ bố tôi cũng muốn “thăm dò” thái độ của gia đình thông gia.

    Kỳ thực, tôi rất giận nên nghĩ, đám tang mà bố mẹ chồng chẳng đến, chẳng thông báo một lời thì lễ cúng tuần đầu cũng đâu có lý do gì mà tới.

    Tôi tự nhủ, nếu nhà chồng không đến thì chờ qua 49 ngày của mẹ, tôi sẽ nói chuyện với họ cho rõ ràng.

    Nhưng lần này, bố mẹ chồng tôi có đến, thắp nén nhang cho mẹ tôi và gửi lời chia buồn với gia quyến.

    Tới cuối buổi lễ, bố mẹ chồng tôi mới đến chỗ bố mẹ tôi, gọi tôi lại nói chuyện với vẻ mặt rất ái ngại. Mẹ chồng tôi nói rằng, bà cảm thấy rất áy náy và có lỗi vì không đến viếng đám tang mẹ tôi.

    “Tôi biết ông thông gia và con dâu có thể trách móc và khó chịu vì chúng tôi không tới chia buồn nhưng mong cả nhà thông cảm. Chúng tôi cũng có nỗi khổ riêng mà chưa thể chia sẻ với ai, ngay cả con dâu”, bà trầm ngâm.

    Thông gia không dự đám tang dù hai nhà thân thiết, con dâu rơi lệ khi biết lý do. Ảnh minh họa: Freepik
    Im lặng vài giây, mẹ chồng tôi run run chia sẻ tiếp. Bà cũng mới phát hiện bị ung thư giai đoạn đầu, lòng còn rối bời không biết phải làm thế nào.

    Khi phát hiện bệnh, bà đắn đo, suy nghĩ nhiều lắm vì đám tang thông gia mà không đến thì rất có lỗi, nhưng cũng muốn “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”.

    Ở địa phương tôi, xưa nay những người mắc ung thư thường kiêng đến đám tang.

    “Tôi lúc đó rất suy sụp. Chồng tôi vì lo lắng, bận rộn chăm sóc vợ những ngày trong viện nên không thể thu xếp về chia buồn cùng ông thông gia.

    Tôi cũng sợ con dâu lo lắng nên chưa kịp thông báo với các con chuyện đó. Hôm nay ở đây, tôi thành thật xin lỗi ông và các con. Tôi cũng xin được thắp nén nhang tiễn biệt và ‘cáo lỗi’ với bà thông gia vì chuyện ngoài ý muốn”, mẹ chồng tôi nói.

    Nghe xong những lời đó, tôi òa lên khóc. Bố tôi cũng ngấn lệ nhưng cố kìm nén, phần vì thương vợ vừa ra đi, phần vì xót xa cho thông gia.

    Tôi ôm chầm lấy mẹ chồng, không nghĩ mẹ cũng rơi vào tình cảnh trớ trêu như thế.

    Tôi thương mẹ quá, bảo sao mấy tháng nay mẹ thỉnh thoảng kêu đau người, ăn không ngon. Thì ra mẹ biết bệnh nhưng vì muốn tôi tập trung chăm sóc mẹ đẻ những ngày cuối đời nên không nói ra chuyện đau lòng này.

    Sau khi hiểu đầu đuôi câu chuyện, bố tôi cũng gửi lời xin lỗi vì đã hiểu lầm tấm lòng của nhà chồng tôi. Ông hiểu thông gia cũng có nỗi khổ riêng nên mới làm vậy.

    “Tôi và gia đình cảm ơn ông bà đã thắp nén nhang chia buồn cùng gia quyến. Giờ chỉ mong bà thông gia giữ gìn sức khỏe, cố gắng vượt qua bệnh tật để hưởng niềm vui tuổi già, sống lâu bên con cháu”, bố tôi nghẹn ngào.

  • Vì sɑo tờ 2 USD ƌược coi là ƌồng tiền mɑy mắn và thường ƌược lì xì tɾong dịp Tết?

    Vì sɑo tờ 2 USD ƌược coi là ƌồng tiền mɑy mắn và thường ƌược lì xì tɾong dịp Tết?

    Vì sɑo tờ 2 USD ƌược coi là ƌồng tiền mɑy mắn và thường ƌược lì xì tɾong dịp Tết?

    Vì sɑo tờ 2 USD ƌược coi là ƌồng tiền mɑy mắn và thường ƌược lì xì tɾong dịp Tết?

    Vì sao tờ 2 USD ƌược coι là ƌồпg tιḕп maү mắп và tҺườпg ƌược lì xì troпg dịp Tết?

    Tờ 2 USD từ lȃu ᵭã ᵭược coi là tờ tiḕn may mắn nhưng ý nghĩa ẩn sau nó khȏng phải ai cũng biḗt.

    Dù có mệnh giá nhỏ nhưng tờ 2 USD (gần 46 nghìn ᵭṑng) lại ᵭược coi là ᵭṑng tiḕn may mắn và cũng là loại tiḕn hiḗm nhất tại Mỹ. Tờ 2 USD gần như khȏng xuất hiện trong cuộc sṓng hàng ngày.

    Có nhiḕu lý do khác nhau dẫn ᵭḗn việc tiḕn 2 USD trở nên hiḗm nhưng lý do chủ yḗu là bởi sṓ lượng tiḕn 2 USD ᵭược sản xuất tại Mỹ rất ít, chỉ chiḗm khoảng 1% tổng sṓ các mệnh giá tiḕn ᵭược in ra.

    Ngày nay, tờ 2 USD ᵭược in rất hạn chḗ và chỉ có thể in theo yêu cầu. Khi hệ thṓng ngȃn hàng của Cục Dự trữ Liên bang nhận thấy nguṑn cung tiḕn 2 USD quá ít, các ngȃn hàng sẽ ᵭḕ xuất in thêm. Tuy nhiên, nhu cầu vḕ tiḕn 2 USD thường rất thấp nên nhiḕu năm mới in một lần.

    Vì sao tờ 2 USD ᵭược coi là ᵭṑng tiḕn may mắn và thường ᵭược lì xì trong dịp Tḗt? - 1

    Cho ᵭḗn nay, tờ 2 USD chỉ ᵭược in trong những năm: 1917, 1918, 1928, 1953, 1963, 1995, 1976, 2003 và 2009. Năm 2009 cũng là thời ᵭiểm in tờ 2 USD cuṓi cùng tính ᵭḗn thời ᵭiểm hiện tại, với sṓ lượng nhỏ giọt và chỉ có 12/50 bang của Mỹ ᵭược phép in.

    Tờ 2 USD là biểu tượng của may mắn khȏng chỉ tại Mỹ mà còn tại nhiḕu quṓc gia khác trên thḗ giới. Nhiḕu người cho rằng tờ 2 USD ᵭược in vào năm 1976 là những tờ tiḕn may mắn nhất. Có một giai thoại lý giải vḕ ᵭiḕu này.

    Năm 1976, một vụ tai nạn máy bay nghiêm trọng ᵭã xảy ra tại Mỹ, tất cả những người trên chuyḗn bay ᵭó ᵭḕu thiệt mạng, duy chỉ có một người ᵭàn ȏng may mắn sṓng sót. Khi ᵭược tìm thấy và cứu sṓng, người ta nhận thấy trong ví của người ᵭàn ȏng này chỉ có một ᵭṑng 2 USD và họ cho rằng chính ᵭṑng 2 USD này ᵭã cứu sṓng ȏng ấy khi ᵭṓi mặt với tử thần. Kể từ ᵭó, tờ 2 USD ᵭược in năm 1976 ᵭược coi là tờ tiḕn may mắn nhất. Ngoài ra, ᵭȃy cũng là tờ tiḕn ᵭược in ᵭể kỷ niệm 200 năm nước Mỹ thành lập. Tờ 2 USD ᵭược in năm 1976 hiện vȏ cùng hiḗm và có giá trị sưu tầm rất lớn.

    Vì sao tờ 2 USD ᵭược coi là ᵭṑng tiḕn may mắn và thường ᵭược lì xì trong dịp Tḗt? - 2

    Bên cạnh ᵭó, tờ 2 USD ᵭược in vào các năm khác cũng ᵭược coi là tờ tiḕn may mắn. Tờ 2 USD ᵭược in năm 1917 và 1928 ᵭược quan niệm là rất may mắn. Tờ 2 USD ᵭược in năm 1963 có dấu mộc ᵭỏ ᵭược coi là biểu tượng của sự may mắn và thịnh vượng.

    Ngoài ra, nhiḕu người muṓn có tờ 2 USD trong ví vì bên cạnh sṓ 6 và sṓ 8, người phương Đȏng coi sṓ 2 là con sṓ mang lại nhiḕu may mắn và là biểu tượng của hạnh phúc. Sṓ 2 biểu thị cho cặp ᵭȏi, có thần hộ mệnh bên cạnh. Thȏng thường, các cặp ᵭȏi thường ᵭem những tờ tiḕn 2 ᵭȏ tặng nhau ᵭể thể hiện tình yêu và hạnh phúc lứa ᵭȏi.

    Còn một lý do khác khiḗn tờ 2 USD ᵭược coi là ᵭṑng tiḕn may mắn là bởi nó là mệnh giá tiḕn duy nhất có in hình tổng thṓng và 42 vị quan chức cao cấp nhất của Mỹ khi ký vào bản Tuyên ngȏn ᵭộc lập khai sinh ra nước Mỹ, thể hiện sự hội tụ ᵭầy ᵭủ những người kiệt xuất và quyḕn lực. Trong quan niệm của người Mỹ, tờ 2 USD mang lại may mắn, sức mạnh, giúp những ước mơ còn dang dở trở thành hiện thực và mang lại thành cȏng.

  • Điều gì sẽ xảy ra với cơ thể nếu bạn thường xuyên ăn sáng bằng cơm tẻ?

    Điều gì sẽ xảy ra với cơ thể nếu bạn thường xuyên ăn sáng bằng cơm tẻ?

    Cơm tẻ gạo trắng từ lâu đã trở thành món ăn sáng quen thuộc của phần lớn người Việt. Bát cơm trắng nóng hổi đi kèm chút thịt, cá, trứng hay đĩa rau luộc không chỉ dễ ăn, no lâu mà còn đảm bảo vệ sinh, tiết kiệm chi phí. Tuy nhiên, không phải ai cũng hiểu rõ cơ thể sẽ thay đổi như thế nào nếu thường xuyên ăn cơm trắng vào mỗi buổi sáng. Dưới đây là những tác động tích cực lẫn hạn chế mà bạn nên biết để lựa chọn cho mình bữa sáng phù hợp nhất.

    No lâu, cung cấp năng lượng ổn định cho cả buổi sáng

    Cơm tẻ gạo trắng thuộc nhóm tinh bột phức, đặc biệt khi ăn cùng với đạm (thịt, cá, trứng) và chất xơ (rau, củ, canh). Sự kết hợp này giúp cơ thể tiêu hóa chậm hơn, từ đó tạo cảm giác no kéo dài và cung cấp năng lượng một cách bền vững. Nhờ vậy, bạn hạn chế cảm giác đói cồn cào giữa buổi, giảm thèm ăn vặt và giữ mức đường huyết ổn định hơn nhiều so với việc ăn bánh ngọt, đồ chiên hoặc thức ăn nhanh nhiều đường.

    Dễ tăng cân nếu ăn quá nhiều hoặc ít vận động

    Dù mang lại cảm giác no lâu, cơm tẻ vẫn chứa lượng tinh bột khá cao. Nếu bữa sáng bạn ăn quá nhiều cơm nhưng lại ít vận động — đặc biệt là dân văn phòng — cơ thể sẽ dễ tích lũy mỡ, nhất là vùng bụng. Việc này kéo dài có thể dẫn đến tăng cân mất kiểm soát. Do đó, nếu chọn cơm làm món chính buổi sáng, bạn nên cân bằng khẩu phần bằng rau xanh và đạm nạc để tránh dư thừa tinh bột.

    Phù hợp với người cần nhiều năng lượng, nhưng không lý tưởng cho người muốn ăn nhẹ

    Với những người lao động nặng, vận động nhiều hoặc làm việc ngoài trời, bữa sáng bằng cơm tẻ là lựa chọn lý tưởng vì giúp no lâu và cung cấp đủ năng lượng. Tuy nhiên, với người muốn ăn sáng nhẹ để kiểm soát cân nặng, hoặc người có dạ dày yếu, ăn cơm từ sáng sớm có thể khiến hệ tiêu hóa làm việc “quá tải”, dễ gây đầy bụng và khó tiêu.

    Vậy ăn sáng bằng cơm tẻ sao cho tốt nhất?

    • Ưu tiên đạm nạc như trứng, cá, thịt trắng.

    • Thêm rau xanh, canh rau hoặc ít salad để tăng chất xơ và hỗ trợ tiêu hóa.

    • Chỉ nên ăn ½–1 bát cơm, tùy nhu cầu năng lượng của mỗi người.

    • Tránh kết hợp cơm với món quá dầu mỡ, chiên rán vào buổi sáng.

    • Nếu ăn xong thấy nặng nề, buồn ngủ, hãy thử giảm lượng tinh bột, tăng đạm và rau.

  • Đóng BHXH đủ 24 năm, được hưởng lương hưu hằng tháng

    Đóng BHXH đủ 24 năm, được hưởng lương hưu hằng tháng

    Theo báo Người lao động, theo Luật BHXH 2024, người lao động tham gia BHXH bắt buộc đủ 24 năm sẽ được hưởng lương hưu hằng tháng.


    Chi trả lương hưu cho người dân. Ảnh. BHXH TP HCM

    Căn cứ khoản 1 Điều 66 Luật BHXH 2024:

    Lao động nữ: Hưởng 45% mức bình quân tiền lương khi đủ 15 năm đóng, sau đó mỗi năm thêm 2%. Như vậy, đủ 24 năm sẽ được 63%.

    Lao động nam: Hưởng 45% khi đủ 20 năm, sau đó mỗi năm thêm 2%. Tức 24 năm được 53%.

    Trường hợp nam đóng từ 15 đến dưới 20 năm: Hưởng 40% cho 15 năm đầu, mỗi năm thêm 1%.

    Ngoài ra, căn cứ Điều 72 Luật BHXH 2024, mức bình quân tiền lương làm căn cứ đóng BHXH để tính lương hưu và trợ cấp một lần được xác định như sau:

    Trước 1995: 5 năm cuối

    1995 – 2000: 6 năm cuối

    2001 – 2006: 8 năm cuối

    2007 – 2015: 10 năm cuối

    2016 – 2019: 15 năm cuối

    2020 – 2024: 20 năm cuối

    Từ 2025 trở đi: Toàn bộ thời gian đóng BHXH.

    Như vậy, mức lương hưu hằng tháng của người lao động đủ 24 năm đóng BHXH được tính theo công thức:

    Mức lương hưu hằng tháng = Tỉ lệ hưởng x Mức bình quân tiền lương tháng đóng BHXH.

    Lao động nữ nghỉ hưu năm 2025, nếu đóng đủ 24 năm BHXH, sẽ nhận lương hưu với tỉ lệ 63% tiền lương tháng đóng BHXH.

    Lao động nam đóng đủ 24 năm BHXH sẽ nhận tỉ lệ 53%.

    Theo Luật BHXH năm 2024, người lao động cần đáp ứng đồng thời hai điều kiện để được hưởng lương hưu.

    Về thời gian đóng BHXH: Người lao động phải có thời gian đóng BHXH bắt buộc từ đủ 15 năm trở lên thay vì 20 năm như quy định cũ. Quy định này giúp nhiều người có thời gian tham gia ngắn hơn vẫn được hưởng chế độ hưu trí.

    Về độ tuổi nghỉ hưu: Tuổi nghỉ hưu được thực hiện theo lộ trình quy định tại Bộ luật Lao động năm 2019. Cụ thể, đối với nam, từ đủ 60 tuổi 3 tháng vào năm 2021, tăng thêm 3 tháng mỗi năm cho đến khi đạt đủ 62 tuổi vào năm 2028. Đối với nữ, từ đủ 55 tuổi 4 tháng vào năm 2021, tăng thêm 4 tháng mỗi năm cho đến khi đạt đủ 60 tuổi vào năm 2035.

    Pháp luật cũng quy định một số trường hợp đặc biệt được nghỉ hưu sớm hơn, nhưng vẫn phải đảm bảo thời gian đóng BHXH tối thiểu.

    Bao gồm: Người làm nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm hoặc ở vùng kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn; Người khai thác than hầm lò; Sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công an nhân dân và các đối tượng đặc thù khác; Người bị nhiễm HIV/AIDS do rủi ro nghề nghiệp hoặc suy giảm khả năng lao động.

  • Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Xe giường nằm biển số 45B-221.07 của nhà xe Bình Minh xuất bến lúc 22h35, trên xe có 36 hành khách, ai cũng háo hức về quê sớm để kịp ngày giỗ truyền thống của Đồi Sim.

    Đến gần 23h10, xe dừng ở một điểm hẹn cuối cùng ven thị trấn để đón khách muộn.

    Cô gái cuối cùng bước lên:

    Tên: Trần Thu Uyên

    Tóc dài, áo khoác xám, tay chỉ xách một ba lô

    Uyên nhìn quanh khoang xe như người đang sợ hãi điều gì đó, nhưng vẫn im lặng tìm chỗ ngồi.


    Xe lăn bánh xuống đèo. Chỉ vài phút, Uyên bất ngờ đứng bật dậy:

    “Cho tôi xuống xe! Tôi không đi chuyến này nữa!”

    Cả xe hơi ngỡ ngàng.
    Tài xế Trọng đang ôm cua khó chịu quát:

    “Cô đùa hả? Xe chạy đèo rồi! Xuống đâu bây giờ?”

    Uyên mặt trắng bệch, tay run:

    “Làm ơn cho tôi xuống! Tôi trả tiền gấp đôi cũng được!”

    Hành khách bắt đầu bực:

    “Trời nửa đêm rồi còn nổi khùng!”

    “Muốn xuống thì nói từ bến chứ!”

    “Cản trở cả xe!”

    Một chị giường tầng 2 còn nói:

    “Hay say xe rồi hoảng?”

    Nhưng Uyên kiên quyết đến mức gần như hoảng loạn.
    Không muốn mất thời gian, tài xế đành dừng ở một khoảng cua rộng có lề đường.

    Uyên vừa xuống xe liền quay lại nhìn 36 người trên xe và nói một câu rợn sống lưng:

    “Tôi xin lỗi… nhưng mọi người đừng đi tiếp.”

    Câu nói khiến cả xe rùng mình vài giây – nhưng rồi ai nấy cười trừ, cho là chuyện vớ vẩn.

    Xe đóng cửa, rú máy tiếp tục đổ đèo, bỏ Uyên đứng một mình giữa màn đêm mờ sương.


    Khoảng 23h35, khi xe đã đi sâu xuống đèo, một hành khách là anh Minh (ghế 6B) hốt hoảng chạy xuống cabin:

    “Anh Trọng! Có mùi khét… từ dưới gầm!”

    Trọng nhíu mày:

    “Lốp nóng thôi!”

    Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng “RẮC!” như kim loại nứt gãy, rồi xe lạng hẳn sang trái, hành khách la hét.

    Trọng phanh gấp – xe trượt dài, nghiêng mạnh, suýt văng khỏi rìa vực.

    May mắn, bánh sau bị kẹt vào rãnh thoát nước ven đường, xe dừng được chỉ còn cách mép vực… chưa đầy 40 cm.

    36 người mặt cắt không còn giọt máu.

    Trọng chui xuống kiểm tra – và chết điếng:

    Thanh điều khiển phanh chính đã nứt gần gãy hoàn toàn

    Dầu phanh chảy thành vệt dài dưới gầm

    Bước thêm một đoạn nữa là phanh mất hoàn toàn – và xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu hơn 150 mét

    Ông Hải – công an xã đang đi cùng xe – run run nói:

    “Nếu nứt thêm 5 giây nữa… chúng ta đã đi rồi…”


    Một bác tài già làm nghề 30 năm xem dưới gầm và xác nhận:

    Vết nứt không phải mới

    Mặt kim loại sạm đen, có dấu tác động lực trước đó

    Tức là:

    Xe đã mang lỗi chết người ngay từ khi rời bến.

    Nếu không có sự cố dừng lại giữa đèo…

    Nếu xe giữ tốc độ cao thêm vài phút…

    Tất cả đã không còn đứng đây để nói chuyện.


    Chị khách giường tầng 2 lí nhí:

    “Cô ấy bảo đừng đi tiếp…”

    Người khác chợt rùng mình:

    “Cô ấy lên xe 5 phút đã đòi xuống. Chắc thấy gì đó mình không biết.”

    Tài xế Trọng ngồi sụp xuống bậc xe, nói với ông Hải:

    “Giá như tôi hỏi cô ấy thêm một câu…”


    Khi nhà xe rà soát danh sách, mới phát hiện:

    Tên Uyên không phải khách đặt vé trước

    Cô mua vé trực tiếp tại quầy ngay trước giờ xe chạy

    Không có hành lý cồng kềnh

    Không ghi quê quán, chỉ số điện thoại để trống

    Một người bỗng nói:

    “Không lẽ cô ấy là kỹ thuật hay kiểm định phương tiện?”

    Nhưng nhà xe không ai biết cô là ai.

    Chỉ có một điều chắc chắn:

    Nếu Uyên không nằng nặc đòi xuống – xe sẽ lao khỏi đèo trong vòng 20 phút.


    Đêm đó, lực lượng chức năng phải điều xe cứu hộ kéo phương tiện về xưởng, toàn bộ 36 hành khách được đưa trở lại thị trấn chờ xe khác.

    Không ai ngủ được.

    Và cho đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại, tài xế Trọng vẫn rùng mình:

    “Không biết cô ấy là ai… nhưng chuyến đó cả xe còn sống… nhờ một người duy nhất nhìn thấy điều không ai thấy.”

    Trần Thu Uyên –
    Cô gái lạ bước lên chỉ 5 phút rồi biến mất vào màn đêm.

    Không ai gặp lại.
    Không ai liên lạc được.
    Không ai biết cô cứu họ vì điều gì.

    Chỉ biết:

    Có những thứ người ta linh cảm được – trước khi thảm họa kịp xảy ra.

  • Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai

    Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai

    Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai của bà Lựu – vốn là gia đình hiền lành nhất xóm – lần lượt ngã bệnh, mỗi người đều ra đi đúng 5 giờ sáng, không lệch một phút.

    Điều kỳ lạ là cả ba trước khi mất đều không sốt, không đau, không dấu hiệu bệnh tật. Chỉ đến tối hôm trước, họ than lạnh sống lưng, răng va lập cập, rồi thiếp đi… và không bao giờ tỉnh lại.

    Cả làng rợn người.

    Nhưng đến đứa cuối cùng, cậu út tên Tân – mới 19 tuổi – thì câu chuyện đẩy lên kinh hoàng.

    Tối đó, Tân vẫn còn ngồi ăn cơm với mẹ. Gần nửa đêm, cậu nói lạnh, xin đi ngủ. 4h40 sáng, bà Lựu giật mình nghe tiếng cửa mở nhẹ. Bà chạy ra thì thấy Tân đang đứng giữa sân, mắt nhắm nghiền, như bị ai đó dắt đi.

    Bà gọi không thưa.

    5h đúng, Tân khụy xuống.

    Khi mọi người lo khâm liệm, chuẩn bị làm tang lễ, thì ông thầy trong họ bỗng hét lớn:

    “Dừng tay! Ngón út của thằng bé… có cái gì đó!”

    Mọi người xô lại.

    Và rồi đứng tim.

    Trên ngón út bàn tay phải của Tân có một sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhện, quấn 7 vòng, siết chặt đến mức thịt bầm tím, nhưng điều khiến ai cũng nổi da gà chính là:

    Ở đầu sợi chỉ là một chiếc nhẫn nhỏ xíu… như nhẫn cưới, nhưng khắc rõ tên “Lựu”.
    Bà Lựu ngã quỵ, úp mặt xuống đất, gào lên:

    “Không… không thể nào… Tôi chưa từng đeo nhẫn này!”

    Ông thầy tái mét, lùi hẳn về phía sau. Giọng run như đánh trống:

    “Đây… đây là ấn chỉ trùng tang. Ai bị buộc chỉ này tức là bị người dưới âm gọi đi làm ‘phu theo’. Mà cái tên khắc trên nhẫn… chính là người đã ký mạng.”

    Mọi người quay sang nhìn bà Lựu, còn chưa hiểu thầy nói gì.

    Thầy nấc lên:

    “Nhẫn này… là nhẫn của người chết non, dùng để tìm người mang họ nhà mình thay mạng.
    Ai ký vào – dù vô tình hay bị ai đó lừa – đều phải trả đủ… ba mạng nam giới!”

    Mặt bà Lựu trắng bệch như tờ giấy. Môi bà run lên như người bị gió độc:

    “Tôi… tôi đâu ký gì… trừ khi…”

    Bà ôm đầu, bật khóc như hóa điên.

    “Trừ khi… cái hôm tôi dựng lại bàn thờ cụ cố… tôi đã nhặt chiếc nhẫn này dưới gốc cau… tưởng là đồ chơi… rồi để lên bát hương…”

    Thầy nhìn bà, giọng nghiêm lại:

    “Chính đêm đó bà đã ‘nhận’ ấn.
    Và ấn phải trả đủ ba mạng đinh trong nhà.”

    Cả họ lặng người.

    Nhưng twist cuối cùng nằm ở điều mà người con trai cả – đã mất 14 ngày trước – để lại trong điện thoại. Khi mở tin nhắn nháp của anh, họ thấy một dòng đáng sợ:

    “Đêm nay có người nắm tay em út. Mẹ, đừng để họ dắt nó đi.”
    Và bên dưới… là một bức ảnh mờ chụp lúc 3 giờ sáng:
    Một bàn tay đàn bà khẳng khiu, móng dài đen sì, đang nắm ngón út của Tân, kéo ra cửa…

  • Tại sao nên để một khoản t iền đằng sau vỏ điện thoại

    Tại sao nên để một khoản t iền đằng sau vỏ điện thoại

    Vậy tại sao họ làm như vậy là mê tín hay để khoe khoang với chúng ta rằng họ giàu có? Thực tế không phải vậy. Trong số này, chúng tôi sẽ nói với bạn về lý do tại sao một đồng tiền được đặt phía sau ốp điện thoại di động và công dụng của nó là gì! Khuyến khích các bạn like, sưu tầm và theo dõi để có thể kiểm tra bất cứ lúc nào khi cần nhé!

    1. Nó có ý nghĩa thu hút sự giàu có

    Nhiều người quan niệm bỏ tiền vào vỏ điện thoại để mang lại phú quý may mắn. Điều đó cũng rất dễ hiểu, chúng ta lúc nào cũng cầm trên tay chiếc điện thoại di động, nếu trong chiếc ốp lưng có tiền nghĩa là lúc nào tay chúng ta cũng cầm tiền. Nếu điện thoại của bạn luôn ở bên cạnh bạn, bạn sẽ không bao giờ thiếu tiền. Ý nghĩa rất tốt.

    • Một số người tin rằng điện thoại là vật thu hút năng lượng, giao tiếp và tài vận, nên đặt tiền phía sau ốp tượng trưng cho việc giữ tiền, giữ lộc, giúp hút tài khí và tránh hao tài.

    • Đặc biệt, nếu dùng tờ tiền mới, mệnh hợp tuổi (ví dụ mệnh Kim hợp tiền màu vàng, mệnh Mộc hợp xanh) thì càng tốt về phong thủy.

    • Một số người còn để thêm bùa may mắn nhỏ, hoặc đồng xu phong thủy, để “tụ tài tụ lộc”.

    2. Thay đổi cho trường hợp khẩn cấp

    Chúng ta thường chỉ mang theo điện thoại di động khi đi ra ngoài và có thể quét mã hoặc chuyển khoản internet banking để thanh toán trực tiếp, nhưng đôi khi có những nơi chỉ chấp nhận tiền mặt, thật xấu hổ nếu chuyển khoản tiền lẻ? Lúc này nếu có sẵn tiền mặt cầm theo thì sẽ thuận tiện hơn.

    Để tiền sau điện thoại có thể mang lại tiện lợi trong tình huống khẩn cấp

    • Khi bạn quên ví hoặc ra ngoài chỉ mang điện thoại, có sẵn vài tờ tiền giấy (20k, 50k, 100k) sẽ rất hữu ích — ví dụ như khi cần gửi xe, mua nước, hoặc trả tiền mặt nơi không nhận chuyển khoản.

    • Nó giống như một “quỹ dự phòng mini”, luôn ở bên bạn vì điện thoại thì hiếm khi rời tay.

    3.Hạn chế đánh rơi tiền

    Việc bỏ tiền sau ốp điện thoại tưởng đơn giản nhưng tác dụng nó đem lại là vô cùng hữu hiệu. Đối với những ai hay bỏ tay vào túi quần hoặc lấy đồ từ túi ra thì dễ làm rơi tiền ra ngoài. Do đó, khi đã để tiền sau ốp lưng điện thoại rồi thì chúng ta không cần phải sợ tình trạng này xảy ra nữa.

    Tiền chắc chắn hơn và không bị dễ ra

    Hơn thế nữa, điều này còn giúp tiền được bảo quản cẩn thận, không bị tác động làm rách bởi những yếu tố thời tiết như: gió, mưa,… Chỉ cần bạn móc ra và dùng thôi mà chả cần ngại trời nắng hay là mưa cả!

    4. Giữ khoản riêng phòng thủ ra ngoài

    Nhiều người đàn ông tiết kiệm quỹ đen một số tiền riêng tư. Nếu bạn mua một chiếc ốp lưng điện thoại trong suốt thì rất dễ bị lộ, do vậy nên sử dụng ốp lưng kín. Đây cũng là cách nhiều đàn ông sử dụng để tránh bị vợ tịch thu.

    Cho dù đó là để cầu may hay để giải tỏa tình huống nhất thời, việc đặt một số tiền giấy sau điện thoại di động vẫn rất hữu ích. Tuy nhiên, việc đặt tiền giấy sau vỏ điện thoại di động trong suốt thực sự ảnh hưởng đến hình thức bên ngoài, và dễ bị hiểu là khoe tiền. Khuyên bạn nếu muốn đặt tiền thì nên chọn những chiếc ốp lưng điện thoại có màu đục.

    Gợi ý nhỏ:

    • Chỉ nên để 1–2 tờ tiền giấy nhỏ, gấp gọn.

    • Nếu làm vì ý nghĩa phong thủy, nên chọn số đẹp (như 39, 68, 79) và giữ tiền sạch, phẳng để “giữ khí tốt”.

  • Đi họp lớp có 8 người bạn nhưng ai cũng dắt theo 1 người nhà đi ăn cùng

    Đi họp lớp có 8 người bạn nhưng ai cũng dắt theo 1 người nhà đi ăn cùng

    Mười lăm năm sau ngày ra trường, tôi – Minh, lớp trưởng 12A3 ngày nào – đứng trước gương tự nhủ phải giữ phong độ cho buổi họp lớp hôm nay. Là lớp trưởng, tôi luôn mang trong mình trách nhiệm giữ gìn hình ảnh, kết nối bạn bè. Hôm ấy, nhà hàng sang trọng ở trung tâm Sài Gòn đã được tôi đặt trước, bàn tiệc bày biện đẹp mắt, thực đơn toàn món đắt tiền. Tôi muốn buổi gặp gỡ này thật trọn vẹn, để những kỷ niệm thời áo trắng sống lại rực rỡ như ngày nào.

    Tám người bạn cũ xuất hiện, nhưng điều khiến tôi bất ngờ là không ai đi một mình. Người thì dắt theo chồng, người dẫn vợ, có người còn kéo cả con cái, tổng cộng gần hai mươi người ngồi chật kín ba bàn tiệc. Tôi thoáng chốc ngỡ ngàng, nhưng rồi tự nhủ: “Thôi, đông vui càng tốt. Lớp mình mà, phải chơi lớn!”. Khi người phục vụ đưa hóa đơn, con số hơn ba chục triệu khiến tôi hơi khựng lại, nhưng ánh mắt chờ đợi của cả nhóm khiến tôi mỉm cười, rút ví thanh toán toàn bộ. Tiếng vỗ tay rộn rã vang lên, bạn bè liên tục khen: “Minh đúng là lớp trưởng đỉnh cao, hào phóng quá trời!”. Tôi gật đầu, lòng ấm áp, nghĩ rằng mình đã làm tròn vai trò người kết nối.

    Nhưng sáng hôm sau, khi vừa mở điện thoại, tôi chết lặng. Nhóm chat lớp, nơi tôi từng bỏ tâm sức duy trì, giờ ngập tràn những tin nhắn khiến máu trong người tôi như sôi lên:

    “Hôm qua nhờ Minh mà cả nhà tui ăn uống no nê, sướng rơn!”
    “Ừ, cứ để lớp trưởng lo. Người ta giờ làm chủ, tiền đầy túi, tiếc gì vài triệu.”
    “Đúng đó, đi họp lớp với Minh lợi hơn cả đi buffet năm sao!”

    Mỗi dòng chữ như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của tôi. Hóa ra, trong mắt họ, tôi không phải bạn bè, không phải lớp trưởng tận tâm, mà chỉ là một cái ví để họ lợi dụng. Cảm giác ê chề trộn lẫn với cơn giận khiến tay tôi run lên khi gõ từng chữ rời nhóm chat. Tôi xóa số, chặn liên lạc, thề với lòng sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa. Từ đó, tôi không tổ chức, không tham gia bất kỳ buổi họp lớp nào. Cánh cửa ký ức thời học trò khép lại, lạnh lẽo.

    Năm năm sau: Ngày cưới và cú twist cay nghiệt

    Thời gian trôi qua, tôi dần nguôi ngoai nỗi đau. Công việc kinh doanh của tôi phát đạt, gia đình hạnh phúc, và niềm vui lớn nhất là chuẩn bị cho đám cưới của Minh Khang – cậu con trai duy nhất của tôi. Đám cưới được tổ chức hoành tráng tại một trung tâm tiệc cưới sang trọng ở quận 7. Khách khứa đông đúc, không khí rộn ràng. Tôi tất bật tiếp khách, miệng cười tươi nhưng lòng vẫn mang chút áp lực, bởi đây không chỉ là ngày vui của con trai mà còn là dịp để gia đình tôi khẳng định vị thế trước thông gia.

    Giữa dòng người, tôi bất ngờ thấy những gương mặt quen thuộc: tám người bạn cũ từ buổi họp lớp năm xưa, cùng những người nhà từng đi theo. Họ ăn mặc chỉnh tề, tươi cười rạng rỡ, tay cầm phong bì mừng cưới. Một thoáng ngỡ ngàng, tôi tự hỏi: “Sao họ biết? Ai mời họ?”. Nhưng rồi, tôi gạt đi, nghĩ rằng có lẽ họ nghe phong thanh và muốn đến chia vui. Dù gì, chuyện cũ đã qua, tôi không muốn làm mất không khí ngày trọng đại của con trai. Tôi tiếp họ bằng nụ cười xã giao, nhận phong bì và để họ vào tiệc.

    Đêm đó, khi khách khứa đã về hết, tôi cùng chồng và con trai ngồi trong phòng nghỉ của trung tâm tiệc cưới, mở từng phong bì để kiểm tra. Những chiếc phong bì dày cộp từ nhóm bạn cũ khiến tôi tò mò. Tôi nghĩ, có lẽ họ muốn chuộc lỗi, muốn hàn gắn tình bạn sau ngần ấy năm. Nhưng khi mở chiếc phong bì đầu tiên, tay tôi khựng lại, hơi thở như ngừng trôi.

    Không có tiền. Không có lời chúc. Chỉ có một mảnh giấy trắng, gấp cẩn thận như một trò đùa ác ý. Trên mảnh giấy, những dòng chữ chi chít được viết bằng mực đỏ: “Tiền ăn hôm lớp trưởng bao cả bàn năm xưa, coi như chúng tôi trả lại. Cảm ơn lòng tốt của bạn!”.

    Tôi vội vàng mở tiếp các phong bì còn lại, tim đập thình thịch. Tất cả đều giống nhau: những mảnh giấy trắng, những dòng chữ mỉa mai, cay nghiệt. Có phong bì còn kèm thêm một tờ hóa đơn photo từ buổi tiệc năm xưa, với dòng chữ: “Coi như trả đủ, không nợ gì nhau”.

    Tôi ngồi sững như hóa đá, tay run rẩy, mắt nhòe đi. Đám cưới con trai – ngày đáng lẽ là niềm tự hào lớn nhất của tôi – bỗng trở thành nỗi ê chề không thể diễn tả.

    Cú twist cuối: Bí mật trong bóng tối

    Những ngày sau đám cưới, tôi không thể ngủ yên. Nỗi nhục nhã và cơn giận bùng cháy trong tôi. Tôi quyết định tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Tại sao họ lại biết về đám cưới? Ai đứng sau trò đùa ác ý này? Tôi nhờ một người bạn thân, vốn làm trong lĩnh vực công nghệ, truy vết thông tin từ nhóm chat cũ và các mối liên hệ.

    Kết quả khiến tôi sốc. Hóa ra, tất cả bắt nguồn từ một người: Hương – cô bạn thân thiết nhất của tôi thời học trò, người từng là bạn cùng bàn, người tôi luôn tin tưởng. Hương không có mặt trong buổi họp lớp năm xưa, nhưng cô ta chính là người âm thầm xúi giục cả nhóm bạn cũ đến đám cưới. Cô ta đã cung cấp thông tin về ngày cưới, thậm chí còn gợi ý ý tưởng “trả nợ” bằng những phong bì rỗng. Lý do? Một bí mật mà tôi chưa từng biết: nhiều năm trước, Hương từng vay tôi một khoản tiền lớn để mở tiệm nail, nhưng thất bại và không thể trả. Tôi, vì tình bạn, không bao giờ đòi lại. Nhưng Hương, thay vì biết ơn, lại nuôi hận, cho rằng tôi “giàu có” và cố tình “làm cô ta xấu hổ” khi không nhắc đến khoản nợ.

    Hương đã biến nỗi hận cá nhân thành một kế hoạch trả thù tập thể, lợi dụng lòng tự trọng và sự hào phóng của tôi để biến tôi thành trò cười trước mặt mọi người. Những dòng chữ trong phong bì, hóa ra, đều được viết theo ý tưởng của cô ta.

    Kết thúc: Bài học đắt giá

    Tôi không đối chất với Hương, cũng không tìm gặp lại nhóm bạn cũ. Tôi chọn im lặng, nhưng trong lòng đã khắc sâu một bài học: tình bạn, dù từng đẹp đẽ đến đâu, cũng có thể bị vấy bẩn bởi lòng đố kỵ và sự lợi dụng. Tôi vẫn tiếp tục sống, tiếp tục thành công, nhưng cánh cửa trái tim dành cho những người bạn cũ đã khép lại vĩnh viễn.

    Đám cưới của con trai tôi, dù bị vấy bẩn bởi trò đùa ác ý, vẫn là khởi đầu cho hạnh phúc của con. Và tôi, từ nỗi đau ấy, học được cách trân trọng những người thực sự xứng đáng, và không bao giờ để lòng tốt của mình bị lợi dụng thêm một lần nữa.

  • Hàng xóm xây nhà lấn sang đất nhà tôi 50 cm, tôi đòi đền bù 400 triệu nhưng chứng kiến cảnh này tôi cho họ luôn

    Hàng xóm xây nhà lấn sang đất nhà tôi 50 cm, tôi đòi đền bù 400 triệu nhưng chứng kiến cảnh này tôi cho họ luôn

    Nhà tôi và nhà anh Toàn ở cạnh nhau , trước giờ vẫn êm đẹp. Cho đến khi anh Toàn xây nhà mới. Tôi phát hiện tường nhà anh lấn sang đất nhà mình đúng 50cm — tính ra là cả dọc chiều dài mảnh đất, tổng diện tích hơn 10m².

    Ban đầu tôi nhẹ nhàng góp ý, ông ậm ừ nói “do thợ làm nhầm”. Nhưng khi đo đạc lại, rõ ràng là anh cố tình đổ móng sát ranh giới, lấn sang bên tôi. Tôi mang biên bản đất ra, yêu cầu đền bù theo giá thị trường: 400 triệu đồng.

    Anh Toàn mặt lạnh như tiền:

    “Tôi lỡ xây rồi, chú muốn kiện thì cứ kiện, tôi không trả.”

    Hai bên căng thẳng, hàng xóm ai cũng biết chuyện. Mọi người đều khuyên tôi kiện đòi lại đất nếu nhà ông ấy không chịu trả tiền. Tạo điều kiện cho trả tiền là tốt với ông ấy lắm rồi.

    Đêm hôm đó, trời không trăng, tôi mất ngủ, bực bội đi ra ngoài hiên hút thuốc. Khi ngẩng đầu nhìn sang bên nhà anh Toàn, tôi sững người.

    Trước cửa nhà tôi, một đứa bé tầm 5 tuổi — con trai anh Toàn — đang đứng co ro dưới ánh đèn vàng, tay ôm con mèo, mắt đỏ hoe. Tôi bước lại hỏi: “Con làm gì ngoài này muộn thế?”

    Nó lí nhí đáp: “Bố mẹ con lại cãi nhau. Bố bảo tại mẹ con con mà bố phải bán nhà trả tiền. Bố con bảo sẽ đuổi mẹ con con đi để bố bán nhà. Con sợ… nên trốn ra đây.”

    Tôi lặng người. Hóa ra, chuyện xây nhà lấn đất không chỉ là lỗi của ông Tư — mà còn là cái giá cho lòng sĩ diện, khi ông cố xây cho vợ con một căn nhà to hơn để khoe với họ hàng. Cả gia đình họ giờ nợ nần, mâu thuẫn triền miên.

    Đứa bé run run nhìn tôi: “Chú đừng bắt bố con đi tù nhé… Bố con nói chú kiện là nhà con mất hết. Nhà con phải bán thì bố con sẽ đuổi mẹ con con đi, không cho ở lại làng này nữa”

    Tôi nghẹn lại, không nói nổi. Đêm đó, tôi đứng rất lâu nhìn căn nhà mới xây, rồi dập điếu thuốc, thở dài.

    Sáng hôm sau, tôi sang gõ cửa nhà anh Toàn. Ông nhìn tôi cảnh giác, tôi chỉ nói ngắn gọn: “Tôi không lấy tiền nữa. Coi như tôi tặng 50cm đất đó. Giữ cho thằng bé có nhà mà ở.”

    Anh Toàn sững sờ, định nói gì đó nhưng tôi đã quay lưng đi. Thế nhưng đúng 1 tuần sau, chuyện động trời đã xảy ra… Có phải lòng tốt của tôi đã đặt nhầm chỗ…?

  • 2 mệnh này cực hợp trồng Cây Khế: Có 1 cây như hũ chôn tiền, cây càng lâu năm càng giàu có

    2 mệnh này cực hợp trồng Cây Khế: Có 1 cây như hũ chôn tiền, cây càng lâu năm càng giàu có

    Trong văn hóa dân gian Việt Nam, cây Khế không chỉ là một loại cây quen thuộc trong vườn nhà mà còn mang trong mình nhiều giá trị tinh thần sâu sắc. Từ bao đời nay, hình ảnh cây Khế xanh tốt, trĩu quả đã gắn liền với nếp sống của người Việt – giản dị mà bền bỉ, khiêm nhường nhưng dồi dào phúc lộc.

    Theo quan niệm phong thủy, cây Khế thuộc hành Mộc, tượng trưng cho sự sinh sôi, phát triển và thịnh vượng. Mộc là nguồn gốc của sự sống, là yếu tố nuôi dưỡng và cân bằng ngũ hành. Vì vậy, trồng một cây Khế trong vườn không chỉ mang lại bóng mát, hương hoa và trái ngọt mà còn giúp kích hoạt nguồn năng lượng sinh khí mạnh mẽ, thu hút tài lộc, may mắn và bình an cho gia chủ.

    Ý nghĩa phong thủy và biểu tượng văn hóa của cây Khế

    Cây Khế được xem là biểu trưng cho phúc đức và sự sung túc lâu dài. Cây ra hoa, kết trái quanh năm, nên dân gian ví đó là dấu hiệu của “nhà có lộc” – tượng trưng cho cuộc sống đủ đầy, con cháu sum vầy, của cải dồi dào.

    Truyền thuyết “Ăn khế trả vàng” còn làm sâu thêm giá trị tinh thần của loài cây này. Câu chuyện kể rằng ai sống lương thiện, biết giữ chữ tín và vun đắp gốc rễ (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) sẽ được đền đáp xứng đáng. Cũng từ đó, cây Khế trở thành biểu tượng của nhân quả, đức độ và sự thành công đến từ lòng thiện. Người trồng Khế, chăm sóc nó như vun đắp đức hạnh – đến khi cây trĩu quả là lúc “vàng bạc tự về”, công danh, sự nghiệp đều hanh thông, viên mãn.

    Hai mệnh cực hợp trồng cây Khế – “Trồng một cây, hưởng phúc ba đời”

    Người mệnh Hỏa – Khế là nguồn sinh khí vượng phát

    Trong ngũ hành, Mộc sinh Hỏa, vì vậy người mang mệnh Hỏa trồng cây Khế sẽ được dòng sinh khí tự nhiên nuôi dưỡng vận mệnh. Lá Khế xanh tươi tượng trưng cho sức sống và niềm tin, còn quả Khế chín vàng mang năng lượng của thịnh vượng và thành công.

    Trồng cây Khế trong khuôn viên nhà giúp người mệnh Hỏa trấn giữ của cải, thu hút tài vận và xua tan xui rủi. Cây càng phát triển tươi tốt, ra hoa sai quả thì vận khí càng hanh thông, sự nghiệp càng rạng rỡ. Đặc biệt, màu vàng của quả Khế còn tượng trưng cho hành Thổ – yếu tố trung hòa Hỏa khí, giúp người mệnh Hỏa cân bằng cảm xúc, bền vững trong công danh và hạnh phúc.

    Người mệnh Mộc – Mộc vượng sinh tài, phúc khí dồi dào

    Với người mệnh Mộc, trồng cây Khế được ví như “gặp quý nhân phù trợ”. Cây cùng hành, tạo nên thế Mộc vượng, giúp công danh, tài lộc và sức khỏe đều hưng thịnh. Cây Khế càng lâu năm, thân càng lớn, rễ càng bám sâu thì càng tượng trưng cho nền tảng vững chắc của gia đạo – “rễ bền, nhà thịnh”.

    Đặc biệt, người làm ăn, kinh doanh trồng Khế trước cổng hoặc trong sân vườn sẽ có vận may thu hút khách quý, đầu tư thuận lợi và dễ gặp cơ hội phát tài. Dân gian còn tin rằng, nếu cây Khế trong vườn bỗng trĩu quả vào năm nào, năm ấy nhà sẽ “trúng lộc trời”, tiền tài sung túc, con cháu làm ăn phát đạt.

    Vị trí và lưu ý khi trồng cây Khế để giữ tài lộc

    • Hướng trồng tốt: Nên trồng cây Khế ở hướng Đông Nam hoặc hướng Nam, là nơi đón nắng, gió, tượng trưng cho sinh khí, tài vận và sự phát triển không ngừng.

    • Không nên trồng: Tránh trồng cây chắn cửa chính, hoặc ở những nơi ẩm thấp, tối tăm, gần nhà vệ sinh hay nơi ô uế, vì sẽ dễ làm giảm vận khí.

    • Chăm cây đúng cách: Thường xuyên cắt tỉa cành khô, phòng trừ sâu bệnh để cây luôn khỏe mạnh, tươi tốt. Một cây Khế xanh mướt, trĩu quả chính là điềm báo của phúc khí đang sinh sôi – “của cải nảy lộc, phúc đức đầy nhà”.

    Ngoài ra, nếu cây Khế ra hoa hoặc sai quả bất thường, dân gian cho rằng đó là điềm may đặc biệt, báo hiệu gia đình sắp đón tin vui, công việc hoặc tài vận sẽ “nở hoa”. Khi gặp trường hợp đó, tuyệt đối không nên chặt bỏ hay di dời cây, mà hãy chăm sóc, bón phân, tưới nước thường xuyên để giữ vững nguồn khí tốt.

    Tóm lại, cây Khế không chỉ là một loài cây ăn trái quen thuộc mà còn là báu vật phong thủy trong văn hóa Việt. Trồng một cây Khế là gieo một mầm phúc, một biểu tượng của nhân quả, đức độ và sự sung túc lâu bền. Như dân gian vẫn nói:

    “Cây Khế trĩu quả, nhà đón phúc lành – rễ bám sâu, phúc giữ lâu.”