Blog

  • ‼ Quyền Linh phủ nhận tin đồn bị bắt: “Tôi không làm việc xấu nên không sợ”

    ‼ Quyền Linh phủ nhận tin đồn bị bắt: “Tôi không làm việc xấu nên không sợ”

    MC Quyền Linh cho biết, anh hiện ở Hà Nội công tác. Nam nghệ sĩ bày tỏ bức xúc vì những video cắt ghép bằng AI (trí tuệ nhân tạo), lan truyền tin đồn sai sự thật.

    “Người ta đồn ác quá! Tôi làm công việc xã hội, làm việc tốt nhiều năm, không làm điều gì xấu nên không sợ. Ai làm sai sẽ có pháp luật xử lý. Mạng xã hội là thật nhưng cũng là ảo, mong khán giả chọn lọc thông tin để đọc. Mong cơ quan chức năng sớm vào cuộc để làm trong sạch không gian mạng.

    Nghệ sĩ vốn có nhiều áp lực, ai cũng bị đồn thổi thất thiệt vì có nhiều tin giả câu lượt tương tác bất chấp. Tuy nhiên, tôi hy vọng khán giả sẽ chia sẻ, lan tỏa những thông tin tích cực, thay vì thông tin tiêu cực”, MC Quyền Linh nói với phóng viên Dân trí.

    Nam nghệ sĩ cho biết thêm, vào tối nay 8/12, anh đã phát livestream trên trang cá nhân để người hâm mộ yên tâm, tránh những thông tin thất thiệt bị lan truyền.

    Trong buổi phát trực tiếp, Quyền Linh gửi lời cảm ơn khán giả đã quan tâm đồng thời nhắn nhủ mọi người: “Mạng xã hội để kết bạn, học hỏi những điều tốt chứ không phải lan truyền những thông tin tiêu cực, sai lệch. Chúc mọi người những điều tốt lành”.

    Trước đó, mạng xã hội rộ lên một số video hút hàng triệu lượt xem với tiêu đề “MC Quyền Linh bị bắt”, “Nam MC nổi tiếng bị khởi tố”… Nhiều khán giả nhận ra đây là sản phẩm được tạo nên bởi AI, nhưng cũng có không ít người hiểu nhầm và cho rằng Quyền Linh đang vướng ồn ào pháp luật.

    Hồi tháng 4, MC Quyền Linh bị dân mạng “réo tên” vào vụ 573 nhãn hiệu sữa giả dành cho người bị tiểu đường, suy thận, trẻ sinh non, phụ nữ có thai… Nhiều khán giả cho rằng trước đây, anh cũng từng tham gia quảng cáo cho một số sản phẩm sữa. Một số sản phẩm vướng lùm xùm khi bị cho là quảng cáo phóng đại công dụng sản phẩm.

    Khi đó, MC Quyền Linh phản hồi: “Tôi không liên quan đến vụ việc 573 loại sữa giả. Mong mọi người tỉnh táo, đừng để những thông tin sai sự thật dẫn dắt”.

    Theo MC Quyền Linh, nhiều năm qua anh đã thu thập chứng cứ liên quan đến các trang giả mạo, sử dụng hình ảnh của anh để nhờ cơ quan chức năng xử lý.

    Quyền Linh sinh năm 1969 tại huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang (cũ).

    Thập niên 1990, anh ghi dấu qua các phim Người Hà Nội, Những nẻo đường phù sa, Đồng tiền xương máu, Giao thời… Những năm gần đây, anh chuyển sang làm MC cho các chương trình Vượt lên chính mình, Bạn muốn hẹn hò, Mái ấm gia đình Việt…

    Quyền Linh kết hôn với doanh nhân Dạ Thảo năm 2005, có hai con gái đặt tên thân mật là Lọ Lem và Hạt Dẻ.

  • Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng. Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy

    Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng. Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy

    Ngày cưới của Vy lẽ ra phải là ngày đẹp nhất đời cô.
    Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng.

    Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy.

    “Nhà này thờ mẫu, làm dâu phải bỏ cái tính kiêu kỳ. Tóc dài là điềm xui, tao cạo cho mày để tẩy uế.”

    Vy hét lên, chạy lùi lại, nhưng chồng cô — Hải — đứng ngay cửa, không nói gì, chỉ cắn môi.

    Trong khoảnh khắc Vy tuyệt vọng nhất, bà Thoa xông tới, đè vai cô xuống, đưa tông đơ lên xoẹt một đường dài.

    Tóc Vy rơi xuống thành những mảng đen trên nền gạch trắng.
    Tiếng cười khẩy của bà Thoa vang lên:

    “Nhìn mày bây giờ mới đúng dáng làm dâu của nhà tao.”

    Vy ngồi sụm xuống, run bần bật.
    Nhưng sự tủi hổ chưa kịp tan thì bà Thoa đã ném túi đồ vào mặt cô:

    “Cút lên chùa đầu làng đi. Tẩy uế đủ 10 ngày rồi về. Nhà này không nhận con dâu dơ bẩn.”

    Hải chỉ lắp bắp:
    “Mẹ… mẹ quá rồi…”
    Nhưng cũng không dám kéo vợ lại.

    Vy nhìn người đàn ông mà mình sắp lấy làm chồng—rồi quay lưng bước đi.
    Không khóc. Không nói.
    Chỉ im lặng đến đáng sợ.

    10 NGÀY SAU — BẮT ĐẦU CƠN ÁC MỘNG

    Tưởng Vy sẽ biến mất.
    Nhưng đúng ngày thứ 10, lúc 3 giờ sáng, điện thoại Hải reo liên tục.

    Tin nhắn từ hàng xóm, từ người trong họ, từ thợ xây trong làng:

    “Anh ơi, hình như vợ anh đang… xây nhà?”
    “Cô Vy đang đập cái nhà hoang cuối xóm, bảo là xây studio.”
    “Cả đội thợ làm ngày đêm. Tiền chi mạnh tay lắm.”

    Hải choáng váng.
    Mẹ hắn thì bật dậy, sắc mặt tái mét:

    “Nó… nó lấy tiền đâu?”

    Hải đùng đùng chạy xuống cuối xóm.

    Và đứng chết lặng.

    Trên mảnh đất rộng ngay bìa làng — mảnh đất mà mẹ hắn đã từ chối cho Vy mượn để mở tiệm ảnh trước khi cưới — Vy đang mặc đồ thợ, đầu trọc, cầm bản vẽ chỉ đạo cả đội thi công.

    Tường đang dựng lên.
    Biển hiệu đã xong:

    “VY STUDIO — CHỤP CƯỚI, CHỤP GIA ĐÌNH, MAKEUP – NHẬN ĐẾN 2H SÁNG.”

    Hải lắp bắp:

    “Em… em làm cái gì thế này?”

    Vy quay lại, gương mặt gọn gàng, ánh mắt sắc đến mức khiến ai cũng lùi một bước.

    “Anh tưởng cạo tóc là tôi sẽ chết chìm trong nhục nhã hả?”

    Vy ngẩng đầu:

    “Tôi dùng 10 ngày để làm điều mà nhà anh không bao giờ nghĩ tôi dám làm.”

    Bà Thoa gào lên:

    “Tiền đâu mà xây cái thứ này? Mày định bôi nhọ nhà tao à? Đàn bà mà láo toét!”

    Vy nhếch môi:

    “Tiền từ đâu? Từ cái sổ tiết kiệm tôi giấu, từ khoản đầu tư chứng khoán tôi lời ba năm nay, và…”

    Cô rút ra một xấp giấy đỏ.

    “…từ 200m² đất mà tôi vừa mua đứt hôm kia.”

    Hải trợn tròn mắt:
    “Đất… đất này là của em?”

    Vy nhìn thẳng vào cả hai mẹ con:

    “Phải. Đất này đáng lẽ tôi xin mẹ chỉ để dựng cái tiệm nhỏ. Nhưng giờ tôi lấy luôn làm cơ nghiệp.”

    Cả xóm đổ ra xem.
    Có người thì thầm:

    “Con nhỏ này ghê thật, làm được thiệt luôn…”
    “Đầu trọc mà đứng chỉ đạo như chị đại luôn…”

    CAO TRÀO — HẢI PHÁT ĐIÊN
    Ngày khai trương, cả làng kéo đến chúc mừng.
    Vy đứng trong studio mới, ánh đèn lung linh chiếu lên gương mặt cương quyết của cô.

    Hải chen vào, túm tay vợ:

    “Về nhà đi. Mẹ xin lỗi rồi. Về làm dâu lại.”

    Vy rút tay khỏi, lạnh như đá:

    “Nhà đó không còn chỗ cho tôi từ ngày mẹ anh cầm tông đơ lên đầu tôi.”

    Hải đỏ mặt, giọng gào lên vì tuyệt vọng:

    “Anh không cho phép em bỏ anh!”

    Vy nhìn anh bằng ánh mắt khiến Hải đứng hình:

    “Ngày tôi bị cạo đầu, anh đứng im.
    Ngày tôi bị đuổi khỏi nhà, anh đứng im.
    Còn bây giờ, anh không còn quyền đứng cạnh tôi nữa.”

    Hải đập tay vào tường, gần như phát điên:

    “Vy! Em quay lại ngay!”

    Vy quay lưng, bỏ mặc tiếng gào, để lại một câu cuối cùng:

    “Muốn giữ tôi, anh phải dám chống lại mẹ anh.
    Nhưng anh đã chọn im lặng.”

    MẸ CHỒNG KHUỴU GỐI
    Chiều hôm đó, bà Thoa đến studio, nước mắt ràn rụa, hai tay run run chắp lại:

    “Vy… mẹ xin… mẹ sai rồi…
    Con về nhà đi, mẹ lạy con… đừng bỏ thằng Hải…”

    Vy nhìn bà thật lâu.
    Rồi đáp nhẹ nhưng sắc như dao:

    “Tôi không bỏ ai cả.
    Chỉ là tôi tự chọn cuộc đời khác.”

    Bà Thoa bật khóc, lần đầu trong đời khiếp sợ trước chính người con dâu mà bà từng xem thường.

    Còn Vy?
    Cô đứng giữa studio của riêng mình — nơi không ai có thể cạo đầu, nhục mạ hay đuổi đi nữa.

    Vì từ hôm ấy, cô biết một điều:

    Người phụ nữ bị dồn đến đường cùng… sẽ mạnh đến mức khiến cả thế giới phải kiêng dè.

  • Bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố năm 2025: Quy trình cụ thể gồm những bước nào?

    Bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố năm 2025: Quy trình cụ thể gồm những bước nào?

    Theo báo Dân việt, luật sư Ma Văn Giang (Văn phòng Luật sư Nam Hồng – Đoàn Luật sư TP Hà Nội) cho hay, tại Quyết định số 759/QĐ-TTg năm 2025 phê duyệt Đề án sắp xếp, tổ chức lại đơn vị hành chính các cấp và xây dựng mô hình tổ chức chính quyền địa phương 2 cấp, Thủ tướng đã phê duyệt phương án sắp xếp đối với thôn, tổ dân phố thuộc cấp xã như sau:

    Tiếp tục xác định thôn, tổ dân phố là tổ chức tự quản của cộng đồng dân cư, không phải là cấp hành chính; trước mắt giữ nguyên các thôn, tổ dân phố hiện có. Chính phủ giao Bộ Nội vụ nghiên cứu, xây dựng và xác định lộ trình sắp xếp, tổ chức lại thôn, tổ dân phố theo hướng tinh gọn, đáp ứng yêu cầu phục vụ trực tiếp đời sống của cộng đồng dân cư trên địa bàn cấp xã.

    Như vậy, theo luật sư Giang, khi thực hiện việc sáp nhập tỉnh, xã, trước mắt vẫn giữ nguyên các thôn, tổ dân phố hiện có; sau đó mới nghiên cứu và xác định lộ trình sắp xếp, tổ chức lại theo hướng tinh gọn, hợp lý.

    Những trường hợp nào Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố bị bãi nhiệm?

     

    Theo luật sư Giang, trong trường hợp thực hiện bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố sẽ áp dụng quy định tại Điều 9 Nghị định số 59/2023/NĐ-CP về quy trình cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố năm 2025.

    Cụ thể, việc cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố được quyết định tại cuộc họp của cộng đồng dân cư trong các trường hợp:

    người có nguyện vọng xin thôi vì lý do sức khỏe, hoàn cảnh gia đình hoặc lý do cá nhân khác; người này phải có đơn gửi Chủ tịch UBND cấp xã, nêu rõ lý do xin thôi.

    Trưởng ban công tác Mặt trận ở thôn, tổ dân phố có thể đề nghị Chủ tịch UBND cấp xã xem xét cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố trong các trường hợp: không còn được nhân dân tín nhiệm; không hoàn thành nhiệm vụ; vi phạm quyền làm chủ của nhân dân; tham nhũng, lãng phí; không chấp hành sự chỉ đạo, điều hành của UBND cấp xã hoặc quy định của cấp trên; vi phạm pháp luật nhưng chưa đến mức bị truy cứu trách nhiệm hình sự; hoặc khi có ít nhất 50% tổng số hộ gia đình hoặc đại diện hộ gia đình trong thôn, tổ dân phố kiến nghị.

    Trình tự tổ chức cuộc họp cộng đồng dân cư để xem xét cho thôi làm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố được thực hiện theo khoản 5 Điều 3 Nghị định 59/2023/NĐ-CP.

    Trình tự bãi nhiệm Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố gồm những bước nào?

    Cụ thể, người chủ trì cuộc họp tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu tham dự; thông qua chương trình cuộc họp; giới thiệu người để cộng đồng dân cư biểu quyết cử làm thư ký cuộc họp. Thư ký cuộc họp được quyết định khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp giơ tay biểu quyết đồng ý.

    Căn cứ vào nội dung cụ thể, người chủ trì hoặc người được phân công sẽ công bố các quyết định, văn bản liên quan theo chương trình đã được thông qua.

    Người tham dự cuộc họp thảo luận về các nội dung do người chủ trì hoặc người được phân công trình bày. Đối với cuộc họp của cộng đồng dân cư để bầu Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố; thành viên Ban Giám sát đầu tư của cộng đồng; thành viên Ban Thanh tra nhân dân ở xã, phường, thị trấn, đại diện Ban công tác Mặt trận ở thôn, tổ dân phố sẽ giới thiệu danh sách người ứng cử. Danh sách này do Ban công tác Mặt trận thống nhất với cấp ủy chi bộ thôn, tổ dân phố, đồng thời đề nghị các đại diện hộ gia đình tham dự tự ứng cử hoặc đề cử người đủ tiêu chuẩn, điều kiện tham gia bầu.

    Sau phần thảo luận, người chủ trì cuộc họp tổng hợp ý kiến, đề xuất nội dung cần biểu quyết và phương án biểu quyết bằng hình thức giơ tay hoặc bỏ phiếu kín để người tham dự lựa chọn. Phương án được thông qua khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp giơ tay biểu quyết đồng ý.

    Khi biểu quyết bằng hình thức giơ tay, kết quả được kiểm đếm trực tiếp tại thời điểm biểu quyết và ghi vào biên bản cuộc họp.

    Trường hợp biểu quyết bằng bỏ phiếu kín, người chủ trì đề xuất số lượng và danh sách Ban kiểm phiếu từ 03–05 người (gồm Trưởng ban và các thành viên) để đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp biểu quyết bằng hình thức giơ tay. Ban kiểm phiếu được thành lập khi có trên 50% đại diện hộ gia đình tham dự giơ tay đồng ý. Ban kiểm phiếu sẽ hướng dẫn thể lệ, cách ghi phiếu, phát phiếu và tổ chức bỏ phiếu.

    Sau khi kết thúc bỏ phiếu, Ban kiểm phiếu tiến hành kiểm phiếu; đồng thời mời 02 đại diện hộ gia đình tham dự cuộc họp chứng kiến. Ban kiểm phiếu lập biên bản kiểm phiếu theo Mẫu số 02 kèm theo Nghị định và Trưởng ban kiểm phiếu công bố kết quả tại cuộc họp. Biên bản kiểm phiếu được lập thành 03 bản, gửi kèm Quyết định của cộng đồng dân cư đến UBND cấp xã, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cấp xã và lưu giữ tại thôn, tổ dân phố.

    Người chủ trì cuộc họp công bố kết quả biểu quyết đối với từng nội dung và kết luận cuộc họp. Quyết định của cộng đồng dân cư được thể hiện bằng các văn bản: nghị quyết, biên bản cuộc họp, bản ghi nhớ hoặc bản thỏa thuận, trong đó ghi rõ nội dung quyết định theo quy định tại khoản 2 Điều 20 của Luật Thực hiện dân chủ ở cơ sở.

    Trường hợp cuộc họp để bầu Trưởng thôn, Tổ trưởng tổ dân phố, người trúng cử sẽ ra mắt tại cuộc họp. Nếu không xác định được người trúng cử, cần nêu rõ lý do trong biên bản để báo cáo UBND cấp xã xem xét, quyết định tổ chức bầu lại.

    Ngay sau khi cuộc họp kết thúc, người chủ trì có trách nhiệm hoàn thiện hồ sơ cuộc họp. Chậm nhất 05 ngày làm việc kể từ ngày kết thúc cuộc họp, quyết định đã được cộng đồng dân cư biểu quyết thông qua (theo Mẫu số 03 kèm theo Nghị định) phải được gửi đến UBND cấp xã và Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cấp xã, theo quy định tại khoản 3 Điều 20 của Luật Thực hiện dân chủ ở cơ sở.

  • MC Quyền Linh thông báo khẩn về tin bị b ắt

    MC Quyền Linh thông báo khẩn về tin bị b ắt

    Những ngày qua, mạng xã hội lan truyền hàng loạt bài đăng gây hoang mang với các tiêu đề như “MC Quyền Linh bị bắt”, “Quyền Linh chính thức bị bắt”… Đi kèm là những đoạn clip mờ, có dấu hiệu cắt ghép, sử dụng công nghệ AI để tạo tình huống giả, khiến không ít người giật mình trước mức độ lan rộng của tin đồn.

    Nhiều kênh mạng xã hội liên tục đăng tải tin giả “Quyền Linh bị bắt”

    Vốn là gương mặt quen thuộc với khán giả truyền hình, MC Quyền Linh trở thành tâm điểm bàn tán khi thông tin thất thiệt xuất hiện dày đặc trên các nền tảng mạng xã hội từ ngày 8/12. Nhiều khán giả hoang mang, trong khi bạn bè, đồng nghiệp liên tục gửi cho Quyền Linh những đường link liên quan.

    Trước sự lan rộng của tin giả, MC Quyền Linh đã lên tiếng khẩn cấp nhằm chấm dứt hiểu lầm. Trao đổi với Tri Thức – Znews, anh khẳng định tin đồn anh bị bắt là hoàn toàn sai sự thật. Nam MC cho biết vừa hoàn thành lịch trình công việc tại Hà Nội và hiện có mặt trong buổi họp của Hội điện ảnh. Anh bày tỏ hy vọng khán giả “tỉnh táo, chọn lọc thông tin” khi tiếp cận các nội dung trôi nổi trên mạng xã hội.

    Quyền Linh phải lên tiếng để chấm dứt hiểu lầm

    “Thời gian gần đây, không chỉ tôi mà rất nhiều nghệ sĩ bị giả mạo bởi những thông tin giả hoặc hình ảnh, video do AI làm ra. Nên tôi mong công chúng hiện giờ tỉnh táo, chọn lọc nội dung”, Quyền Linh cho biết.

    Sự việc của Quyền Linh không phải trường hợp cá biệt. Chỉ ít ngày trước, diễn viên Nhật Kim Anh cũng trở thành nạn nhân khi bị lan truyền tin “bị bắt” hay “bỏ trốn sau lệnh khởi tố”. Quản lý của cô phải lên tiếng khẳng định đó là thông tin bịa đặt.

    Hàng loạt sao Việt như Đức Phúc, Cát Tường, Đàm Thu Trang, Mỹ Tâm, Hồ Ngọc Hà, BTV Hoài Anh… thời gian qua cũng đồng loạt cảnh báo về việc bị AI giả mạo hình ảnh, giọng nói để phục vụ quảng cáo lừa đảo.

    Vụ việc của Quyền Linh tiếp tục là lời cảnh báo về mức độ nguy hiểm của tin giả và nội dung AI. Các chuyên gia truyền thông khuyến cáo người dùng cần kiểm tra kỹ nguồn tin, ưu tiên các kênh báo chí uy tín để tránh trở thành nạn nhân của thông tin độc hại.

  • Người mua vàng lỗ nặng!

    Người mua vàng lỗ nặng!

    Nhà đầu tư lỗ tới 4,5 triệu đồng/lượng sau 1 tuần biến động giá vàng

    Giá vàng trong nước sáng nay (08/12/2025) tiếp tục duy trì mặt bằng giá rất cao với mức tăng nhẹ 300.000 đồng/lượng đối với vàng miếng.

    Vàng miếng SJC tại TP HCM được công ty SJC niêm yết ở mức 152,5 triệu đồng/lượng (Mua vào) và 154,5 triệu đồng/lượng (Bán ra).

    Giá vàng miếng SJC tại Hà Nội (Bảo Tín Minh Châu), niêm yết cao hơn ở chiều mua vào, đạt 153 triệu đồng/lượng (Mua vào) và 154,5 triệu đồng/lượng (Bán ra).

    Khoảng cách giữa giá mua vào và bán ra của vàng miếng SJC tại SJC TP.HCM là 2 triệu đồng/lượng. Trong khi đó, BTMC Hà Nội niêm yết chênh lệch thấp hơn 1,5 triệu đồng/lượng.

    Người mua vàng lỗ nặng- Ảnh 1.

    Tham khảo giá vàng hôm nay tại Bảo Tín Minh Châu.

    Người mua vàng lỗ nặng- Ảnh 2.

    Giá vàng tại SJC.

    Tập đoàn Vàng Bạc Đá Quý Phú Quý niêm yết giá vàng miếng SJC ở ngưỡng 151,2-154,2 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Mức đỉnh giá vàng miếng SJC từng ghi nhận là 155,7 triệu đồng/lượng vào trưa ngày 01/12. Nếu khách hàng mua vàng ở vùng giá đỉnh này và bán ra theo giá mua vào sáng nay của SJC TP.HCM (152,5 triệu đồng/lượng), mức lỗ sẽ 3,2 triệu đồng/lượng. Nếu so với giá mua vào thấp nhất (151,2 triệu đồng/lượng của Phú Quý), mức lỗ thậm chí còn lên tới 4,5 triệu đồng/lượng chỉ sau một tuần giao dịch.

    Tương tự, giá vàng nhẫn trong sáng nay vẫn biến động. Tại TP.HCM, vàng nhẫn SJC có giá mua vào 149,5 triệu đồng/lượng và bán ra 152 triệu đồng/lượng. Tại Hà Nội (BTMC), nhẫn tròn trơn có mức bán ra cao hơn, lên tới 153,8 triệu đồng/lượng.

    Khoảng cách mua – bán neo cao khiến rủi ro cho nhà đầu tư cá nhân tăng lên, các chuyên gia đã nhiều lần khuyên nhà đầu tư cá nhân, nhất là những người có tâm lý “lướt sóng”, cần cân nhắc kỹ lưỡng trước khi xuống tiền.

    Tính đến sáng nay 08/12/2025, giá vàng thế giới đang có xu hướng ổn định quanh ngưỡng cao, sau khi có sự biến động nhẹ vào cuối tuần trước.

    Giá vàng giao ngay (Spot Gold) trên Kitco: Giao dịch quanh mốc 4,204 – 4,206 USD/ounce. (Một số thời điểm mở cửa phiên đầu tuần ghi nhận mức 4,209 USD/ounce, tăng nhẹ so với cuối tuần trước).

    Với tỷ giá USD/VND hiện tại (khoảng 26.408 VND/USD), giá vàng thế giới tương đương khoảng 134 – 134,1 triệu đồng/lượng (chưa bao gồm thuế, phí). Mức chênh lệch giữa vàng miếng SJC trong nước (bán ra quanh 154,5 triệu đồng/lượng) và vàng thế giới quy đổi vẫn rất cao, hơn 20 triệu đồng/lượng.

    Người mua vàng lỗ nặng- Ảnh 3.

    Giá vàng thế giới biến động không ngừng.

    Xu hướng giá vàng trong ngắn và trung hạn đang tập trung sự chú ý vào các sự kiện kinh tế vĩ mô quan trọng sẽ diễn ra trong tuần này, đặc biệt là quyết định chính sách tiền tệ của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED).

    Kỳ vọng FED cắt giảm lãi suất: Tuần này là một trong những tuần bận rộn nhất với các quyết định lãi suất từ các ngân hàng trung ương lớn (Úc, Canada, Mỹ, Thụy Sĩ). Thị trường đang kỳ vọng FED có thể cắt giảm lãi suất (dự kiến 0,25 điểm phần trăm vào ngày 10/12/2025). Lãi suất thấp làm giảm chi phí cơ hội khi nắm giữ vàng (tài sản không sinh lời), khiến vàng trở nên hấp dẫn hơn.

    Đồng USD suy yếu: Chỉ số đồng USD (DXY) đã tiếp tục hạ nhiệt, lùi về dưới mốc 99 điểm. Đồng USD yếu làm cho vàng rẻ hơn đối với các nhà đầu tư nắm giữ các loại tiền tệ khác, thúc đẩy nhu cầu.

    Nhu cầu mua vàng của Ngân hàng Trung ương: Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc (PBoC) đã mua vàng tháng thứ 13 liên tiếp trong tháng 11/2025. Nhu cầu mua ròng từ các ngân hàng trung ương duy trì là một yếu tố hỗ trợ mạnh mẽ cho giá vàng.

    Yếu tố kỹ thuật: Vàng vẫn đang duy trì cấu trúc tăng giá trên biểu đồ 4 giờ và giữ vững trên mức hỗ trợ quan trọng 4,000/ounce.

    Dự báo xu hướng giá vàng

    Khảo sát hàng tuần của các chuyên gia và nhà đầu tư bán lẻ cho thấy một tâm lý nhìn chung là lạc quan hoặc trung lập đối với giá vàng trong tuần này:

    Phố Wall (Chuyên gia): Quan điểm chia đều giữa lạc quan (tăng giá) và trung lập (đi ngang), với số ít dự báo giảm. Nhiều chuyên gia kỳ vọng giá vàng sẽ tiếp tục neo ở mức cao.

    Main Street (Nhà đầu tư bán lẻ): Đa số lạc quan (khoảng 69%) và dự đoán giá vàng sẽ tăng cao hơn trong tuần tới.

    Các nhà phân tích kỹ thuật nhận định vàng có thể giao dịch trong phạm vi 4,114.01 – 4,313.67/ounce trong ngày 8/12, và tiếp tục hướng tới các ngưỡng kháng cự cao hơn như 4,245 và 4,300/ounce nếu động lực được duy trì.

  • Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt

    Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt

    Xóm Đông Hạ vốn yên bình, ruộng đồng trải dài đến tận chân núi, con đường đất đỏ quanh năm bụi phủ. Người dân nơi đây quen thuộc từng tiếng chó sủa, từng bước chân người đi chợ. Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt.

    Ban đầu, ai cũng nghĩ ông mua giùm nhà nào. Nhưng ngày này qua ngày khác, tháng này sang tháng khác, ông vẫn đèo chiếc xe đạp cọc cạch đến chợ, dừng trước quầy thịt bà Hoa, giọng khàn đặc:

    – Cô lấy cho tôi hai mươi ký như hôm qua.

    Người bán thịt nhìn ông, không dám hỏi nhiều. Có lần bà nhỏ giọng:

    – Mua gì mà nhiều vậy bác? Nhà bác có bao nhiêu người?

    Ông chỉ cười, ánh mắt như né tránh:

    – À… tôi dùng. Cô cứ bán đi.

    Câu trả lời nghe mơ hồ. Lần đầu thấy lạ, lần sau càng lạ hơn khi bà Hoa nhận ra ông trả tiền bằng những tờ tiền đã được xếp rất thẳng, sạch sẽ, như vừa được cất kỹ đâu đó. Không phải tiền trợ cấp, không phải tiền bán ruộng. Tiếng đồn lan ra xóm:

    “Ông Lãm nuôi chó dữ để giữ nhà.”
    “Không, ổng nuôi lợn lậu trong nhà.”
    “Hay là ổng buôn bán thứ gì bí ẩn?”

    Có người còn thì thầm:
    “Nhà ổng có tiếng động lạ ban đêm đó…”


    Sự việc lên đến đỉnh điểm khi bà Hoa thấy tay ông Lãm run run khi trả tiền, gương mặt xanh tái lạ lùng. Bà lo lắng:

    – Bác… bác không sao chứ?

    Ông không trả lời. Chỉ bỏ gói thịt lên xe, đạp đi mà không quay đầu lại.

    Bà Hoa linh cảm có chuyện gì đó không ổn. Một ông già hơn bảy mươi, sống một mình, ngày nào cũng mua chừng ấy thịt, không thể không đáng nghi. Bà gọi cho trưởng thôn, rồi trưởng thôn gọi lên xã. Chỉ sau nửa giờ, tin lan khắp xóm như lửa gặp gió.


    Buổi chiều, trời phủ mây xám. Tổ công tác xã đi cùng hai công an huyện tiến đến căn nhà ông Lãm cuối xóm. Căn nhà cũ kỹ, cửa gỗ đóng kín mít, sân trước đầy lá bàng rơi.

    – Bác Lãm! – Trưởng thôn gõ cửa – Bác mở cửa cho chúng tôi kiểm tra chút!

    Không tiếng trả lời.

    – Bác Lãm! Nếu bác không mở, chúng tôi buộc phải vào theo quy định!

    Vẫn im lặng.

    Công an xã nhìn nhau. Cuối cùng, họ quyết định phá khóa. Chỉ một tiếng kẹt mạnh, ổ khóa rơi xuống đất.

    Cửa bật mở, mọi người ùa vào rồi lập tức khựng lại.

    Mùi thịt lan ra nồng nặc, nhưng không phải mùi ôi thiu mà là mùi thịt được phơi, được xông khói rất công phu. Trong gian nhà rộng hun hút, những dàn treo thịt khô giăng từ đầu phòng đến cuối bếp, chi chít từng miếng thịt đỏ au được cắt thành khúc đều đặn. Hàng chục ký thịt khô treo lủng lẳng như một xưởng sản xuất.

    Ai cũng tái mặt.

    Bà Hoa sợ hãi lùi lại một bước:

    – Trời đất ơi… bác ấy… định làm gì trong đây vậy?

    Trưởng thôn bối rối:

    – Cái này… không phải nuôi lợn lậu. Không phải buôn hàng cấm… Nhưng… làm sao ăn hết?

    Một cán bộ công an hô lớn:

    – Mọi người tìm ông ấy đi! Có thể ông gặp tai nạn, ngất xỉu trong nhà!

    Họ tỏa ra. Chỉ vài phút sau, tiếng gọi vang lên từ gian phòng cuối:

    – Ở đây! Có người nằm ở đây!

    Tất cả chạy vào.

    Ông Lãm nằm trên giường, người chỉ vừa tỉnh, mặt nhợt nhạt. Bên cạnh là một chiếc thùng gỗ lớn chứa đầy những gói thịt đã hút chân không. Trên thùng là một tập giấy được buộc bằng dây thừng mỏng.

    Ông thều thào khi thấy mọi người:

    – Mấy chú… làm gì nhà tôi vậy?

    Trưởng thôn thở dài:

    – Bác ơi, bác làm cả xóm lo lắng. Bác bệnh mà không nói. Nhà bác toàn thịt… bác định làm gì mà mua nhiều vậy?

    Ông Lãm nhắm mắt lại, nước mắt chảy ra từ khóe mắt già nua.

    – Tôi… tôi chỉ muốn gửi cho thằng Nghĩa… con trai tôi…

    Không khí bỗng lặng như tờ.

    Cán bộ xã ngạc nhiên:

    – Anh Nghĩa… lính biên phòng phải không bác? Cháu nhớ anh ấy mà.

    Ông Lãm gật đầu, hai bàn tay run bần bật.

    – Hồi nó còn nhỏ… nó thích món thịt rim khô tôi làm lắm. Từ ngày nhập ngũ… xa nhà, tôi sợ nó thiếu thốn… nên tôi làm gửi nó mỗi tháng. Nó bảo ở trên đó lạnh… ăn thịt khô tiện. Tôi làm nhiều, gửi nhiều… Anh em nó cùng ăn… Tôi mừng.

    – Nhưng bác gửi… nhiều vậy sao? – trưởng thôn hỏi.

    Ông Lãm quay mặt đi, giọng nghẹn lại:

    – Mấy tháng rồi… nó không gọi về. Nhưng đồng đội nó… vẫn xuống làng, ghé lấy thùng thịt, nói là chuyển lên đồn cho nó.

    Ông thở dài:

    – Tôi biết… tụi nó thương tôi. Tôi biết… nhưng không dám tin.

    Mọi người nhìn nhau, lòng thắt lại. Một công an trẻ tuổi cúi đầu, nói nhỏ nhưng từng chữ như dao cắt:

    – Bác ơi… anh Nghĩa… hy sinh rồi. Đơn vị báo về nhưng chúng con xin phép giữ lại, vì sợ bác sốc. Đồng đội anh… vẫn thay anh xuống lấy thịt để bác tin rằng anh còn sống.

    Không gian như đóng băng. Bà Hoa đưa tay lên miệng bật khóc. Trưởng thôn quay mặt đi lau nước mắt.

    Ông Lãm ngồi bật dậy, đôi mắt mờ đục mở to:

    – Nó… nó chết rồi ư?
    – Bác… tụi con xin lỗi…

    Ông lão buông người xuống, đôi vai rung lên như cố kìm tiếng nấc. Ai cũng tưởng ông sẽ gào lên, nhưng không. Ông chỉ nói bằng giọng khô khốc:

    – Biết… biết sao giờ… Nó là lính… Tôi sinh nó ra… cũng biết có ngày này…

    Không ai nói được gì.

    Một lúc lâu sau, ông đưa mắt nhìn căn phòng đầy thịt khô:

    – Tôi làm nhiều vậy… cũng chỉ mong nó… được ăn ngon. Thế mà…

    Ông mỉm cười, nụ cười đau đớn đến nhói lòng.


    Chính quyền thu xếp đưa ông đến trạm y tế xã kiểm tra sức khỏe. Bác sĩ bảo ông suy nhược nặng, thiếu ngủ nhiều ngày. Hóa ra, vì làm thịt xuyên đêm nên ông không nghỉ ngơi.
    Xã vận động đoàn thanh niên, hội phụ nữ dọn dẹp gian bếp, phơi phóng, vệ sinh lại. Nhưng họ giữ nguyên một góc nhỏ, nơi ông treo những miếng thịt đã được sấy đẹp nhất, như kỷ vật.

    Một tuần sau, lãnh đạo đồn biên phòng cùng vài chiến sĩ trẻ đến thăm. Họ mang theo một chiếc hộp gỗ.

    – Đây là những lá thư Nghĩa viết nhưng chưa gửi. Nó muốn cảm ơn bác vì những gói thịt… cả đơn vị ai cũng thích. Nhờ bác mà tụi con đỡ nhớ nhà.

    Ông Lãm cầm hộp thư, khóc không thành tiếng.

    Họ ở lại suốt buổi chiều, kể cho ông nghe từng câu chuyện về Nghĩa: cách anh chia phần thịt cho đồng đội, cách anh khoe bố mình giỏi nấu nướng ra sao. Nghe đến đoạn đó, ông già cười – lần đầu tiên kể từ hôm biến cố xảy ra.


    Từ đó, mỗi buổi chiều trong xóm Đông Hạ lại thấy ông Lãm ngồi trước hiên nhà, tập thể dục nhẹ, thi thoảng trò chuyện với bà con. Không còn những thùng thịt khổng lồ nữa. Nhưng mùi thịt rim khô vẫn phảng phất, vì ông vẫn làm – chỉ là làm một ít, để gửi tặng đồn biên phòng, “coi như thay thằng Nghĩa gửi cho tụi nó”.

    Người trong xóm lúc trước nghi ngờ, giờ ai gặp ông cũng cúi chào, hỏi han:
    – Hôm nay bác khỏe không?
    – Bác ăn cơm chưa?

    Ông cười hiền:

    – Ừ, khỏe. Nhờ xóm mình cả thôi.

    Và mỗi lần ai hỏi sao vẫn làm thịt khô, ông chỉ đáp:

    – Vì đó là cách tôi nhớ nó… Mà nhớ người mình thương thì… đâu có tội.

    Một câu nói khiến cả xóm nghẹn lại.


    Trên mái hiên, chỗ ông treo những miếng thịt khô đẹp nhất ngày nào, giờ còn một tấm di ảnh nhỏ của anh Nghĩa, cạnh tờ giấy ghi câu chữ chưa tròn ông viết nguệch ngoạc:

    “Con ăn cho ấm. Ở biên giới lạnh lắm. Ba thương con.

  • Vậy mà chỉ sau một cuộc họp căng thẳng – hay nói đúng hơn, sau vài câu nói quá thẳng thắn của tôi – mọi thứ đổ sụp.

    Vậy mà chỉ sau một cuộc họp căng thẳng – hay nói đúng hơn, sau vài câu nói quá thẳng thắn của tôi – mọi thứ đổ sụp.

    “Người gác cổng”

    Tôi tên là Trịnh Nam, ba mươi tám tuổi, từng là chuyên viên thanh tra của một sở trong tỉnh. Công việc không vinh quang nhưng cũng đủ khiến cha mẹ tự hào. Vậy mà chỉ sau một cuộc họp căng thẳng – hay nói đúng hơn, sau vài câu nói quá thẳng thắn của tôi – mọi thứ đổ sụp.

    Hôm đó, tôi góp ý về một dự án vốn đội lên bất thường. Tôi đưa ra số liệu rõ ràng, nhưng một phó giám đốc – người có họ hàng với nhà thầu – tím mặt. Chỉ ba ngày sau, tôi nhận quyết định điều xuống làm… bảo vệ hợp đồng, thuộc diện “hỗ trợ an ninh tạm thời”.

    Tạm thời nhưng không biết bao giờ kết thúc.

    Từ phòng làm việc có máy lạnh, tôi chuyển ra chòi gác đầu cổng, cạnh gốc phượng già. Áo sơ-mi trắng đổi thành bộ đồng phục xanh bạc màu. Mỗi sáng, tôi đứng thẳng người chào những cán bộ đi qua đi lại – trong đó có những người từng gọi tôi là “anh Nam”, “chú Nam”.

    Giờ họ chỉ gật đầu lấy lệ. Có người còn quay mặt đi.

    Nhà tôi cách cơ quan hơn 10km. Vợ tôi dạy tiểu học, lương thấp, con thì đang tuổi học. Tôi không dám nói với ai mình bị “đì”, chỉ bảo công việc thay đổi chút cho thoải mái.

    Nhưng thật ra, mỗi tối nằm trong căn phòng 12m² tập thể, tôi nghe tiếng quạt quay vù vù mà sống mũi cay xè.


    Cơ quan xôn xao mấy tuần liền về việc tỉnh sắp có Phó chủ tịch mới. Người ta bảo ông này trẻ, bản lĩnh, học cao từ Hà Nội về. Lịch thị sát cơ quan tôi được thông báo trước. Tất cả nơm nớp dọn dẹp, chỉnh trang.

    Riêng tôi, như mọi ngày, đứng ở cổng.

    Buổi sáng trời đầy mây. Khoảng 8 giờ, đoàn xe biển xanh tiến vào. Tôi đứng nghiêm, giơ tay chào. Cửa sau xe mở, một người đàn ông cao ráo, đẹp trai theo cách chín chắn bước xuống. Gương mặt sáng, đôi mắt sắc nhưng hiền.

    Ông bước tới cổng nơi tôi đứng. Khi tôi cúi đầu chào và giơ thẻ để quét, mắt ông dừng lại nơi tấm thẻ công tác trước ngực tôi.

    Và rồi… ông khựng lại.

    Tôi thấy ông run rẩy thật sự. Tay ông giữ lấy mép thẻ, nhìn chăm chú như vừa thấy điều gì kinh hoàng hoặc khó tin.

    – Anh… tên gì? – giọng ông khàn hẳn.

    – Dạ, tôi là Trịnh Nam, bảo vệ…

    – Trịnh Nam nào?

    Tôi bất ngờ. Không nhớ mình quen với ai tầm cỡ như vậy.

    Ông lùi lại một bước, nuốt khan, đôi mắt đỏ hoe.

    – Trịnh Nam… trường THPT Huỳnh Văn Ngọc… phải không?

    Tôi giật mình.

    Nơi ấy là trường tôi từng dạy hợp đồng ba năm trước khi vào ngành. Lúc đó, vì bố bệnh nặng, tôi xin dạy kiêm việc làm thêm, cuộc sống khá khó khăn.

    – Dạ đúng… nhưng sao anh biết…?

    Người đàn ông siết tay lại, giọng nghẹn:

    – Tôi là… Tùng đây. Học sinh khóa 2004. Thầy không nhớ tôi sao?

    Tôi há hốc miệng.

    Tùng ngày xưa là cậu học trò nghèo nhất lớp, gầy nhẳng, lúc nào cũng ngồi bàn cuối. Cha mất sớm, mẹ bán vé số, Tùng thường nhịn ăn sáng. Có năm em suýt nghỉ học vì không có tiền đóng phí. Tôi gom được bao nhiêu, tôi giúp bấy nhiêu. Có lần trời mưa lớn, tôi bị cảm nặng cũng cố chở Tùng về vì mẹ em chưa đến kịp.

    Tôi nhớ những điều đó… nhưng không ngờ cậu học trò ngày ấy giờ đứng trước mặt tôi, trong bộ vest chỉnh tề, với danh chức khiến cả tỉnh nể.

    – Trời đất… Tùng đấy sao?

    Tùng cười mà nước mắt rơi.

    – Em tìm thầy nhiều năm mà không ra. Em nợ thầy một đời. Vậy mà giờ gặp lại thầy trong hoàn cảnh này…

    Ông quay sang đoàn tùy tùng, giọng sắc lạnh:

    – Ai phân công thầy Nam đứng đây?

    Không ai dám đáp.

    Một phó giám đốc tím tái:

    – Dạ… cán bộ điều chuyển cho hợp lý công việc…

    Tùng nhìn thẳng vào tôi, giọng nghẹn đi:

    – Thầy biết không… Nếu ngày ấy thầy không cho em tiền mua sách, không nói chuyện riêng để em khỏi bỏ học… chắc em không có ngày hôm nay. Thầy là người dựng đời cho em. Thầy không đáng đứng ở đây như thế này.

    Tôi cảm giác cả người như bị kéo lùi về thời học trò, nơi gió chiều bật tung những trang vở lem mực của Tùng.

    Tùng quay sang trưởng đoàn, dõng dạc:

    – Thầy Nam từ giờ sẽ về làm trưởng phòng hành chính – nhân sự tạm quyền. Tôi sẽ kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ điều chuyển trước đây.

    Cả đoàn choáng váng. Tôi càng bối rối:

    – Tùng… thầy… thầy không cần…

    – Không! – ông cắt lời – Không phải em muốn ưu ái. Em chỉ muốn trả lại sự công bằng mà thầy xứng đáng.

    Tôi nghẹn lời.


    Nhưng twist không nằm ở đó.

    Sau buổi làm việc hôm ấy, tôi được Tùng mời ăn tối. Chúng tôi ngồi trong quán nhỏ cạnh hồ. Tùng lặng lẽ nhìn mặt nước một lúc rồi nói:

    – Thầy Nam… thật ra người khiến thầy bị điều xuống không phải vì thầy làm sai hay nói thẳng. Mà vì… có người cố tình đổ lỗi để che một chuyện khác.

    Tôi nhíu mày:

    – Ý cậu là gì?

    Tùng rút trong cặp ra một tập hồ sơ cũ.

    – Đây là hồ sơ kiểm toán năm trước. Trong đó có báo cáo tiêu cực mà người đứng tên xử lý là thầy… Nhưng thật ra thầy chưa bao giờ ký. Có người ký giả chữ thầy để đẩy trách nhiệm.

    Tôi chết lặng.

    Tôi nhớ năm đó mình đang chăm bố nằm viện, có xin nghỉ mấy ngày. Hóa ra họ đã lợi dụng điều đó.

    – Em đã xác minh xong. Những dấu hiệu giả mạo chữ ký đều rõ ràng. Thầy bị điều đi chỉ để người khác thoát trách nhiệm…

    Tôi siết chặt tay, ngực đau nhói.

    Tùng đặt tay lên vai tôi, giọng trầm ấm:

    – Nhưng thầy ơi, thầy yên tâm. Em sẽ xử lý việc này đúng luật, không để ai lợi dụng nữa. Em nợ thầy nên em sẽ giúp thầy một cách đường đường chính chính.

    Tôi nhìn Tùng – không còn là cậu học trò rụt rè ngày nào mà là một người đàn ông vững chãi, đôi mắt chan chứa biết ơn.

    – Cảm ơn em, Tùng. Thầy… thật sự không nghĩ có ngày…

    – Không, thầy. – Tùng cười – Ân nghĩa không mất đi. Nó chỉ đi lạc một thời gian để tìm đường trở lại.

    Tôi cúi đầu. Tối hôm đó, không phải gió hồ lạnh làm tôi run, mà là sự ấm áp từ một mối nhân duyên cũ.


    Vài tháng sau, tôi nhận quyết định chính thức làm phó phòng hành chính – nhân sự, còn người giả chữ ký bị điều tra. Tùng không ưu ái tôi quá mức, không bao che ai. Mọi thứ đều đúng quy định, đúng trình tự.

    Nhưng ông vẫn gọi tôi bằng hai chữ khiến tôi ấm cả lòng:

    – Thầy Nam.

    Còn tôi, từ chỗ đứng trước cổng ngày nào, giờ mỗi sáng đi ngang qua căn chòi gác, tôi vẫn chào những anh bảo vệ ở đó. Tôi hiểu cảm giác của họ. Tôi biết cái lạnh của nỗi cô đơn mang tên “bị hạ thấp”.

    Và tôi luôn nhắc mình:

    Đôi khi, một điều tử tế nhỏ bé mình gieo cho ai đó nhiều năm trước sẽ quay lại như một phép màu – đúng lúc mình cô đơn và thất thế nhất.

  • Chính thức: B;ắt Nguyễn Quang Hải

    Chính thức: B;ắt Nguyễn Quang Hải

    Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng vừa triệt phá vụ giao dịch tinh dầu CBD tại P.Ngũ Hành Sơn, qua đó hé lộ đường dây pha chế và mua bán ma túy với quy mô lớn.

    Ngày 8/12, Đồn Biên phòng Non Nước (thuộc Ban Chỉ huy BĐBP TP.Đà Nẵng) cho biết vừa triệt phá thành công một vụ mua bán trái phép chất ma túy.

    Theo thông tin trên báo Dân Việt, qua tuần tra kiểm soát, tại ngã ba đường Thủy Sơn 1 giao với Thủy Sơn 2, lực lượng Phòng, chống ma túy và tội phạm của Đồn Biên phòng Non Nước đã bắt quả tang đối tượng Nguyễn Quang Hải (SN 2000, quê Quảng Trị) đang giao một lọ tinh dầu CBD chứa ma túy cho Huỳnh Bá Phong (SN 2002, trú phường Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng) với giá 300 ngàn đồng.

    Bắt Nguyễn Quang Hải sinh năm 2000- Ảnh 1.

    Đối tượng Nguyễn Quang Hải (SN 2000, quê Quảng Trị) bị lực lượng Biên phòng Non Nước (Đà Nẵng) bắt giữ. Ảnh: Báo Dân Trí

    Qua khám xét nhanh, lực lượng chức năng phát hiện thêm 16 lọ tinh dầu nhiều màu mà Hải khai nhận là ma túy dạng tinh dầu CBD chuẩn bị bán cho khách.

    Tiếp tục khám xét khẩn cấp nơi ở của Hải tại đường Nguyễn Cơ Thạch (phường Ngũ Hành Sơn), lực lượng thu giữ thêm 84 lọ nhựa chứa dung dịch nhiều màu. Hải khai nhận số tang vật này được pha chế theo chỉ đạo của đối tượng Nguyễn Thành Hoàng Vương để bán cho con nghiện.

    Báo Dân trí dẫn lại lời khai của Hải tại cơ quan điều tra cho thấy, tất cả những lọ này là của đối tượng tên Nguyễn Thành Hoàng Vương (chưa rõ tuổi và địa chỉ cư trú). Theo sự chỉ đạo của Vương, Hải sử dụng các chất lỏng trong các chai lọ để pha chế theo tỷ lệ nhằm bán cho những người có nhu cầu mua.

    Mở rộng điều tra, đối tượng Hải khai nhận thêm hoạt động sang chiết, pha chế, mua bán trái phép chất ma túy còn có đối tượng Lê Mậu Hoàng (SN 1996, trú tại xã Sen Ngư) và đối tượng Nguyễn Thành Hoàng Vương cùng tham gia thực hiện.

    Trên cơ sở lời khai của đối tượng Hải, lực lượng chức năng đã mời đối tượng Hoàng về làm việc.

    Qua đấu tranh, Hoàng đã thừa nhận hành vi mua bán trái phép chất ma túy của mình. Riêng đối tượng Vương đã bỏ trốn.

    Nguồn: https://kenh14.vn/bat-nguyen-quang-hai-sinh-nam-2000-215251208151853037.chn

  • Mua chung cư ναу nhà ngoại 1 tỷ, ναу nhà nội 20 ᴛʀɪệᴜ mà mẹ chồng không cho vì sợ con dâu không trả cả vốn lẫn lãi

    Mua chung cư ναу nhà ngoại 1 tỷ, ναу nhà nội 20 ᴛʀɪệᴜ mà mẹ chồng không cho vì sợ con dâu không trả cả vốn lẫn lãi

    15 năm hôn nhân, tôi chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ rơi nước mắt không phải vì khổ, mà vì uất.

    Tôi và anh – chồng tôi – lấy nhau khi trong tay chẳng có gì ngoài chiếc xe máy cũ. Hai vợ chồng đi thuê trọ, tôi làm kế toán, anh làm kỹ sư công trình, lương bấp bênh. Tôi tiết kiệm từng đồng, từ hộp sữa của con đến cái áo của mình cũng chắp vá qua mấy năm.

    Suốt 15 năm, tôi gánh phần lớn chi tiêu trong nhà, mơ ước duy nhất là có một mái nhà nho nhỏ ở thành phố để con có chỗ học ổn định. Anh nói:

    “Em cứ để anh lo, đừng vay mượn ai, anh sợ mang tiếng.”

    Nhưng năm này qua năm khác, “để anh lo” chỉ là lời hứa gió bay. Cuối cùng, tôi liều vay bên nhà ngoại 1 tỷ, cộng với 800 triệu dành dụm và 2 cây vàng có được từ trước khi lấy chồng tôi đã mua được căn chung cư nhỏ – nhỏ nhưng là mồ hôi nước mắt của cả đời tôi. Lúc thiếu có 20 triệu gọi điện hỏi mẹ chồng:

    Mẹ cho con mượn 20 triệu hoặc mẹ mượn ai cho con cũng được, con cần gấp mai phải chồng tiền đủ cho người ta rồi. Sau con xoay con trả mẹ.
    Tôi làm gì có tiền. Cho người ngoài vay còn có lãi chứ cho chị vay thì…

    Tôi nghe mà nghẹn đắng cổ họng. May mắn cô bạn thân cho mượn 20 triệu đó nên tôi đã đủ tiền, nghĩ lại những lời nói của mẹ chồng đến giờ tôi vẫn uất nghẹn.

    Ngày nhận nhà, tôi xúc động đến mức run tay khi cầm chìa khóa. Tôi chỉ muốn hôm ấy là ngày gia đình nhỏ của mình vui vẻ, cùng nhau lau sàn, treo rèm, chụp tấm ảnh kỷ niệm. Nhưng chưa kịp lau giọt nước mắt, cửa nhà đã bật mở ầm ầm.

    Mẹ chồng tôi dẫn theo cả một đoàn khoảng hai mươi người họ hàng, tay xách nách mang, vừa đi vừa nói oang oang:

    “Nhà mới là nhà chung, phải để họ hàng vào xem cho biết! Con dâu phải tiếp đón chu đáo vào nhé, kẻo người ta bảo nhà này vô phép!”

    Tôi sững sờ. Chưa kịp phản ứng, bà đã quay sang dặn chồng tôi:

    “Cất chìa khóa, đừng cho con vợ nó giữ. Nhà này là nhà của dòng họ mình, không phải của riêng ai đâu đấy!

    Tôi cắn môi, im lặng. Tôi biết rõ từng đồng trong căn hộ này từ đâu mà ra. Nhà chồng không góp nổi một xu, vậy mà lại đến tuyên bố như thể ân nhân.

    Tôi vẫn nhịn. Tôi dọn cơm, rửa bát, nấu nướng cho cả đoàn.
    Ngày thứ hai, họ bắt đầu ở lại ngủ qua đêm.
    Ngày thứ ba, tủ lạnh của tôi trống rỗng, bát đĩa chồng chất.
    Ngày thứ tư, họ kéo thêm mấy người bạn “qua thăm tí cho vui”, mở nhạc ầm ĩ, hút thuốc đầy ban công.

    Cả căn hộ mới tinh bỗng thành cái chợ. Đến tối hôm đó, con tôi – đứa bé đang ôn thi học kỳ – bị ốm, ho sặc sụa vì khói thuốc và ồn ào. Tôi nhắc nhẹ, thì bà mẹ chồng hất hàm:

    “Con cái ốm thì lo mà bế ra ngoài, ở đây người lớn đang vui. Đừng làm mất không khí.”

    Tôi cười nhạt, nụ cười lạnh hơn nước đá. Tôi hiểu rồi, nếu không làm gì, căn hộ này sớm muộn cũng thành nhà trọ miễn phí cho họ.

    Tôi đợi đến ngày thứ 5.

    Sáng sớm, tôi dậy từ 5 giờ, dọn dẹp tất cả, gom đồ bẩn, rác, lon bia – mọi thứ. Rồi tôi lên Ban Quản lý chung cư, trình bày rằng có “một nhóm người lạ tụ tập, ăn nhậu, gây ồn ào, ảnh hưởng cư dân”.

    Ban quản lý lập tức mời bảo vệ, phối hợp công an phường xuống kiểm tra.

    Đúng 10 giờ sáng, khi cả đoàn họ hàng đang ngồi bày tiệc giữa phòng khách, bảo vệ cùng công an gõ cửa:

    “Ai là chủ hộ ở đây ạ? Chúng tôi nhận được phản ánh về việc tụ tập đông người, gây mất trật tự.”

    Tôi bình thản đứng dậy, đưa giấy tờ:

    “Tôi là chủ căn hộ này, và tôi đã phản ánh đấy ạ. Đây là những ngươì không được mời ở lại, làm ảnh hưởng hàng xóm.”

    Không khí lặng như tờ. Mẹ chồng tôi tái mặt:

    “Cô Hoa, cô nói cái gì đấy hả? Đây là nhà của con tôi!”

    Tôi nhìn thẳng, giọng rắn rỏi:

    “Nhà của con mẹ thì đứng tên con mẹ đi ạ. Sổ hồng ở đây – tên con. Tiền nong toàn là 1 tay con lo liệu, con cần có 20 triệu hỏi vay mẹ mà mẹ không cho vay vì sợ con không trả lãi. Thế nên giờ mẹ muốn ở, phải xin phép con.”

    Bà định cãi, nhưng khi công an xác nhận thông tin, cả đoàn họ hàng chỉ biết lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Một vài người còn lẩm bẩm:

    “Con dâu bà ghê gớm thật, chẳng ra thể thống gì!”

    Tôi chỉ mỉm cười:

    “Cháu không cần thể thống, tôi cần sự tôn trọng.”

    Chiều hôm đó, căn nhà trả lại sự yên bình.
    Tôi đóng cửa, bật điều hòa, bế con nằm nghỉ. Nhìn con ngủ ngoan, tôi mới thấy chưa bao giờ mình mạnh mẽ như thế.

    Tối đến, chồng tôi về, cau mày:

    “Em làm to chuyện quá, mẹ anh đang giận lắm.”

    Tôi đáp nhẹ, nhưng từng chữ như dao:

    “Anh sống với mẹ, hay với vợ con? Nếu anh thấy giận, căn hộ này tôi sẽ bán, trả nợ ngoại, rồi hai mẹ con ra thuê trọ cũng được. Em chẳng sợ gì nữa.”

    Chồng tôi im bặt…

  • Chồng chế t , người vợ trẻ ô m con trai nhảy cầu tựtử nhưng được cứu kịp thời

    Chồng chế t , người vợ trẻ ô m con trai nhảy cầu tựtử nhưng được cứu kịp thời

    Sáng 8-12, Công an TP Hải Phòng cho biết Công an phường Bạch Đằng vừa kịp thời ngăn chặn vụ việc người mẹ trẻ định ôm con trai nhảy cầu tự tử.

    Chồng chết , người vợ trẻ ôm con trai nhảy cầu tự tử nhưng được cứu kịp thời - Ảnh 1.

    Công an phường Bạch Đằng kịp thời ngăn chặn chị T.T.L. và con trai nhảy cầu tự tử

    Trước đó, khoảng 0 giờ 15 phút ngày 8-12, trong quá trình tuần tra đảm bảo an ninh trật tự, tổ tuần tra Công an phường Bạch Đằng đã phát hiện một người phụ nữ và một trẻ em đứng trên lan can khu vực đỉnh cầu Xi Măng, phường Bạch Đằng, bên cạnh có xe máy đổ nghiêng (tay của người phụ nữ và cháu bé có buộc bằng dây màu xanh).

    Nhận thấy tính chất nghiêm trọng của vụ việc, lực lượng công an đã nhanh chóng triển khai lực lượng, tiếp cận kịp thời giữ người phụ nữ và cháu bé lại.

    Sau khi được tổ công tác công an phường Bạch Đằng động viên, thuyết phục, người phụ nữ cho biết tên là T.T.L. (SN 1999, hiện trú tại tổ dân phố Thủy Minh, phường Bạch Đằng) cùng con là N.P.B.A. (SN 2021).

    Chồng chết , người vợ trẻ ôm con trai nhảy cầu tự tử nhưng được cứu kịp thời - Ảnh 2.

    Tổ công tác công an phường Bạch Đằng động viên, thuyết phục người mẹ trẻ từ bỏ ý định dại dột

    Chồng chết , người vợ trẻ ôm con trai nhảy cầu tự tử nhưng được cứu kịp thời - Ảnh 3.

    Trung tá Bùi Văn Phòng, Trưởng Công an phường Bạch Đằng, trực tiếp động viên chị T.T.L.

    Do chồng chị T.T.L. mới chết cách đây khoảng 3 tháng, bị tác động lớn đến tâm lý nên chị L. suy nghĩ tiêu cực, cùng con trai đi đến đỉnh cầu Xi Măng định nhảy xuống sông tự tử.

    Ngay trong đêm, Công an phường Bạch Đằng đã mời gia đình, chính quyền địa phương kiên trì động viên thuyết phục, chị T.T.L. ổn định lại tâm lý, nhận thức lại hành vi của bản thân và cam đoan không thực hiện hành vi cực đoan.