Blog

  • B;/ắt gia-m một cựu giám đốc đại lý bảo hiểm Dai-Ichi Life Việt Nam

    B;/ắt gia-m một cựu giám đốc đại lý bảo hiểm Dai-Ichi Life Việt Nam

    Ngày 27/8, Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM cho biết, đang thụ lý điều tra vụ án “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” xảy ra tại tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu từ năm 2022 (nay là TPHCM).

    Trước đó, ngày 7/8/2025, Cơ quan CSĐT đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Trương Mạnh Hà (49 tuổi, quê Hải Phòng, ngụ phường Vũng Tàu, TP.HCM), nguyên Giám đốc Tổng đại lý Vũng Tàu của Công ty bảo hiểm Dai-Ichi Life Việt Nam.

    img-5126.jpg
    Hà tại cơ quan điều tra

    Theo điều tra, Hà trực tiếp tư vấn để ông P.C.S. ký hai hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, gồm hợp đồng ngày 30/11/2015 (mua cho bà P.T.Đ.) và hợp đồng ngày 18/7/2016 (mua cho chính ông S). Sau khi ký kết, ông S đều đặn đóng phí bảo hiểm nhiều năm liền.

    Tuy nhiên, trong các ngày 16/12/2022, 4/7/2023 và 16/1/2024, do bận công việc ngoài biển, ông S chuyển tiền nhờ Hà đóng hộ phí bảo hiểm. Nhận tiền xong, Hà không nộp cho công ty mà chiếm đoạt để tiêu xài cá nhân, khiến cả hai hợp đồng của ông S bị nợ phí.

    Từ kết quả điều tra, PC03 Công an TP.HCM đã khởi tố và bắt giam Hà để xử lý theo quy định.

    Để phục vụ công tác điều tra, PC03 thông báo: Ai là nạn nhân liên quan đến hành vi của Trương Mạnh Hà, liên hệ Điều tra viên Phan Văn Lĩnh – số điện thoại 0907.678.757, tại Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM (số 15 Trường Chinh, phường Bà Rịa, TP.HCM).

  • 10 năm lặng lẽ làm mẹ đơn thân, tôi cũng chờ được tới ngày này

    10 năm lặng lẽ làm mẹ đơn thân, tôi cũng chờ được tới ngày này

    BÓNG NGƯỜI TRỞ VỀ TRONG 10 CHIẾC LEXUS

    Tôi sinh ra và lớn lên ở xóm Núi của thị trấn Tân Khê, nơi người ta coi lời đồn còn nặng hơn cả đá núi. Năm tôi hai mươi, tôi trở về nhà sau hai năm đi làm ở thành phố, bụng mang dạ chửa. Tôi không nói bố đứa bé là ai, và cũng chẳng ai tin tôi nếu tôi có nói. Vậy là cả xóm, từ người già đến trẻ con, đều chỉ trỏ:

    — Con Mai nó chửa hoang đó.
    — Đi làm ăn xa mà mang cái bụng về, chắc phải gặp ai đại gia mới chịu vậy.
    — Loại con gái lăng loàn, mất nết.

    Tôi cúi đầu bước qua những tiếng xì xầm đó mỗi ngày. Không cãi. Không thanh minh. Không khóc. Bởi tôi hiểu: giữa cái xóm nhỏ này, lời giải thích không bao giờ mạnh bằng lời đồn.

    Bố mẹ tôi thì giận, nhưng giận theo cách đau lòng. Mẹ chửi tôi là “đồ ngu”, bố thì lặng im đến phát sợ. Nhưng dù giận đến đâu, họ vẫn không bỏ tôi. Mẹ tôi đỡ đẻ cho tôi ngay trong căn buồng nhỏ cuối nhà. Khi đứa bé oe oe cất tiếng khóc, mẹ quay mặt vào vách lau nước mắt.

    Thằng bé của tôi – thằng Kha – trắng trẻo, mắt đen và sâu như bầu trời đêm. Nhìn nó, tôi như quên hết mọi tủi nhục. Tôi đặt tên nó như vậy, là mong con lớn lên kiên định như dòng nước suối Kha Khê – dù có bị đá chắn ngang cũng vẫn chảy qua được.

    Tôi làm đủ nghề để nuôi con: rửa bát quán ăn buổi sáng, bán hàng tạp hóa buổi trưa, tối lại nhặt ve chai. Trong suốt mười năm, tôi gần như không có ngày nghỉ. Có những hôm trời mưa tầm tã, tôi gánh bao ve chai nặng trĩu, thằng Kha chạy theo sau che cho tôi bằng cái áo mưa con nít. Nó nói:

    — Mẹ ơi, sau này con lớn, con sẽ mua nhà to cho mẹ, để mẹ khỏi phải dầm mưa.

    Tôi cười, nhưng trong lòng đau thắt. Tôi không cần nhà to, tôi chỉ mong thằng bé không mang tiếng “đứa con không cha”.

    Nhưng đời đâu để tôi yên. Mỗi khi nó đi học, người ta vẫn xì xào:

    — Mẹ nó là đồ lăng loàn.
    — Không biết cha nó là thằng nào.
    — Chắc loại qua đường thôi.

    Thằng nhỏ nghe được nhưng không nói gì. Nó chỉ nắm tay tôi chặt hơn mỗi chiều tan học.

    Năm Kha tròn mười tuổi, nó cao bằng vai tôi, gương mặt đã phảng phất nét người lớn. Cùng năm đó, xóm Núi bắt đầu đổi thay: đường được tráng nhựa, cột đèn được dựng lên, người lạ bắt đầu qua lại nhiều hơn. Nhưng dù xóm có đổi thay, ánh mắt người ta nhìn hai mẹ con tôi thì vẫn cũ kỹ như ngày nào.

    Cho đến buổi chiều hôm ấy.

    Hôm đó trời nắng gắt, mặt đường nóng đến mức hơi bốc lên như khói. Tôi vừa dọn hàng tạp hóa ra thì nghe tiếng ồn ào phía đầu xóm. Người ta reo lên:

    — Xe gì mà sang vậy trời?
    — Lexus à? Mà tới cả chục chiếc lận!

    Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì một hàng dài 10 chiếc Lexus đen bóng nối đuôi nhau tiến vào con đường nhỏ trước nhà tôi, dừng bánh đồng loạt, im ắng đến rợn người.

    Cửa xe mở.

    Một hàng vệ sĩ mặc vest đen bước xuống trước, đứng hai bên. Rồi từ chiếc xe giữa đoàn, một người đàn ông cao lớn, dáng lịch lãm, mặc bộ suit xám bước ra. Khuôn mặt anh ta góc cạnh, ánh mắt sắc nhưng bình thản, mái tóc chải gọn tinh tươm. Anh nhìn quanh xóm một lượt, rồi hướng thẳng đến nhà tôi.

    Tôi đứng chết lặng. Xóm Núi đứng luôn tại chỗ. Bà Tư bán nước còn đánh rơi cả cái ca inox xuống đất.

    Người đàn ông ấy đi thẳng đến trước mặt tôi, dừng lại vài giây như để chắc chắn điều gì đó. Rồi anh quỳ xuống.

    Anh quỳ. Ngay trước sân nhà tồi tàn của tôi.

    Bố mẹ và hàng xóm đều há hốc miệng. Tôi không còn thở được.

    Anh ngẩng đầu, giọng trầm ấm:

    — Mai… anh đến muộn quá.

    Tim tôi đau nhói như bị ai bấu chặt.

    Đúng, đó là anh – Phong. Người đàn ông mà tôi từng yêu đến cùng cực, nhưng vì một lý do nghiệt ngã, chúng tôi phải rẽ hai hướng.

    Xóm Núi xì xào:

    — Trời đất… đẹp trai quá vậy?
    — Đại gia hả?
    — Không lẽ là cha thằng nhỏ?

    Phong đứng dậy, quay sang nhìn Kha. Đôi mắt anh lúc ấy mềm lại, như chứa cả bầu trời.

    — Con… phải không?

    Thằng Kha không biết làm gì, chỉ ngơ ngác nhìn tôi. Tôi gật đầu, nước mắt rơi.

    Và ngay giây đó, Phong quỳ xuống lần nữa — lần này là trước mặt con trai tôi.

    — Ba xin lỗi vì đã để con và mẹ con chịu khổ suốt từng ấy năm.

    Kha bật khóc. Tôi cũng khóc. Cả xóm Núi im phăng phắc.

    Phong đứng lên, quay về phía hàng xóm, giọng rõ và lạnh:

    — Mười năm nay, hai mẹ con tôi bị các người xúc phạm, khinh bỉ, chế giễu. Hôm nay, tôi đến để nói rằng:
    Mai không lăng loàn. Con trai tôi không phải con hoang. Lỗi là ở tôi — không phải họ.

    Gió buổi chiều như đứng lại.

    Không ai trong xóm dám nói một lời.

    Phong kể rằng sau khi tôi rời đi, gia đình anh bị kéo vào một cuộc đấu đá kinh doanh. Anh bị buộc phải cắt đứt mọi liên hệ với tôi nếu không muốn nguy hiểm ập đến. Anh đã cố tìm tôi suốt nhiều năm nhưng không có tung tích. Mãi đến khi công ty anh mở chi nhánh ở Tân Khê, anh mới nghe thông tin về một phụ nữ nuôi con một mình ở xóm Núi… có đôi mắt rất giống đôi mắt anh.

    Phong nhìn tôi, như đã chờ giây phút này rất lâu:

    — Mai… anh muốn bù đắp cho hai mẹ con. Em cho anh cơ hội nhé?

    Tôi hỏi, giọng nghẹn:

    — Còn gia đình anh? Có phản đối nữa không?

    Phong mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy kiêu hãnh:

    — Anh giờ là người quyết định. Không ai có quyền chia rẽ chúng ta nữa.

    Rồi anh quay sang nắm tay Kha:

    — Con có cho ba được làm ba không?

    Thằng nhỏ ôm lấy anh, khóc nấc:

    — Ba… con đợi ba lâu lắm rồi.

    Ngày hôm đó, cả xóm Núi im lặng nhìn người đàn ông bước vào nhà tôi như bước vào cuộc đời của hai mẹ con tôi một lần nữa. Không ai còn dám nói tôi “lăng loàn”, “không chồng mà chửa”. Không ai còn dám nhìn Kha bằng ánh mắt thương hại.

    Bởi chỉ trong một buổi chiều, sự thật đã vặn ngược lại tất cả lời đồn mà người ta xây dựng suốt mười năm trời.

    Phong dọn về thị trấn, sửa lại nhà cho bố mẹ tôi, đưa Kha đi học trường tốt. Tôi mở tiệm tạp hóa lớn hơn, không còn phải dầm mưa vượt gió nữa. Mọi thứ bắt đầu sáng dần như mặt trời sau cơn giông.

    Một buổi tối, khi tôi đang xếp lại đống hàng mới nhập, Phong đứng sau lưng tôi, vòng tay ôm lấy eo tôi, nói nhỏ:

    — Mười năm rồi, anh mới có lại gia đình của mình. Mai… cảm ơn em đã không bỏ cuộc.

    Tôi tựa đầu vào vai anh, mắt cay cay:

    — Cảm ơn anh… vì đã quay lại.

    Và trong khoảnh khắc ấy, tôi biết:

    Cuộc đời có thể nhẫn tâm vào lúc ta yếu nhất.
    Nhưng hạnh phúc… luôn có cách tìm đường về nơi nó thuộc về.

  • Sợ con trai 40t ế vợ mẹ tôi giục cưới luôn cô gái rửa bát thuê đã có con ri//êng 3t. Ngày cưới vừa đến đón dâu mẹ tôi ng//ã l//ăn ra đất còn quần tôi ư//ớt s//ũng khi thấy cô dâu bước ra.

    Sợ con trai 40t ế vợ mẹ tôi giục cưới luôn cô gái rửa bát thuê đã có con ri//êng 3t. Ngày cưới vừa đến đón dâu mẹ tôi ng//ã l//ăn ra đất còn quần tôi ư//ớt s//ũng khi thấy cô dâu bước ra.

    Mẹ tôi có nỗi lo suốt mười năm nay: “Con trai bốn mươi tuổi đầu rồi, không lấy vợ sớm thì ở vậy suốt đời à?”. Cái khu phố nhỏ này, người ta nhìn tôi – một anh thợ sửa điện nước, da ngăm, ít nói, chẳng đẹp trai – ai cũng lắc đầu: “Khó lấy vợ lắm.” Tôi cũng quen với sự cô độc, cho đến một ngày, mẹ tôi bảo:

    “Ở đầu ngõ có con bé rửa bát thuê, hiền lắm. Nó có con riêng ba tuổi, nhưng ngoan. Lấy nó đi, đừng kén nữa.”. Tôi im. Không yêu, nhưng thương mẹ già. Nhà chỉ có mỗi 2 mẹ con. Thôi thì cưới, coi như trọn đạo làm con.

    Đám cưới được chuẩn bị đơn giản – mẹ tôi mừng lắm, khoe khắp xóm: “Con dâu tôi tuy nghèo nhưng biết điều, chịu thương chịu khó.”

    Hôm rước dâu, trời nắng chang chang. Tôi mặc bộ vest thuê, tay run run cầm bó hoa cưới. Cả đoàn xe dừng trước căn nhà cấp 4 cũ. Mẹ tôi cứ thắc mắc hôm đến nói chuyện người lớn rồi cả hôm nay đón dâu chẳng thấy em bé 3 tuổi con cô dâu đâu cả. Bình thường trước vợ tôi đi rửa bát thuê em bé đó theo không rời bước. Mẹ tôi lại bảo có lẽ người ta đưa em bé đi chỗ khác để nhà trai đỡ dị nghị, thôi thì mẹ tôi cũng đỡ khó xử.

    Tôi đứng ngoài sân, lòng nặng trĩu, chẳng biết cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Nhưng khi tiếng nhạc cưới vang lên, cô dâu bước xuống từ cầu thang, tôi nghe tiếng “rầm” phía sau – mẹ tôi ngã lăn ra đất.

    Mọi người hốt hoảng. Tôi quay lại, chỉ kịp thấy mẹ há hốc miệng, tay run run chỉ về phía trước.
    Còn tôi – người vừa đỡ mẹ – cũng đứng chết lặng, đôi chân như nhũn ra, quần ướt sũng vì mồ hôi lạnh toát.

    Bởi cô dâu bước xuống khác hẳn hình ảnh tôi từng thấy nơi quán bún nhỏ đầu ngõ: Không còn chiếc áo rách, không còn đôi dép nhựa. Thay vào đó là tà áo cưới trắng tinh, và cả cổ, cả tay, cả tóc cô đều lấp lánh vàng – vàng nhiều đến mức ánh nắng hắt lại chói cả mắt.

    Họ hàng nhà tôi rì rầm: “Trời đất… con bé rửa bát mà nhà giàu vậy sao?”. Họ nhà gái thì cũng ố, á không kém: “Hóa ra nhà này giàu ngầm à, con gái không lấy chồng thì cấm ai biết nhà ấy nhiều vàng như thế”….

    Rồi cha mẹ vợ bước ra. Họ mặc sang trọng, dáng điềm đạm, nở nụ cười hiền lành: “Chào thông gia. Hôm nay cho con gái nhà tôi về làm dâu nhà bà.”

    “Dạ” – Mẹ tôi nhẹ nhàng. Bỗng đứa bé 3 tuổi bất ngờ chạy ra níu chặt váy cô dâu, giọng nũng nịu.

    • Cho em theo với…

    Cả họ nhà tôi tròn mắt vì đâu có ai biết việc cô dâu đã có con đâu. Nhưng đúng lúc này mẹ cô dâu cất lời:

    • Đây là con gái út nhà tôi đấy ạ, nó quý chị nên chị đi đâu cũng theo. Hè vừa rồi chị nó ra nhà bác họ rửa bát giúp cho quán bút của bác đông khách quá, thế là em cũng đi theo chị luôn….

    Ối trời ơi hóa ra là thế. Hôm ấy, đám cưới diễn ra trong niềm hân hoan tột cùng. Cứ tưởng cưới đại cho có vợ để mẹ vui ai ngờ tôi được luôn cô vợ vừa xinh, vừa ngoan lại có điều kiện. Đấy đừng nghĩ 40 tuổi là ế, lấy muộn hóa ra lại hay mọi người ạ.

  • Chồng để mặc tình nhân túm tóc người vợ mangthai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải trả giá đắt

    Chồng để mặc tình nhân túm tóc người vợ mangthai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải trả giá đắt

     

    Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang mang thai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy lo lắng. Cô nhận lời tham gia chuyến bay này chỉ vì chồng cô—Trịnh Minh—nói rằng đây là “cuộc họp gia đình quan trọng”. Nhưng cả buổi sáng, Minh tránh nhìn vào mắt vợ.

    Trong lòng Lan Anh, một linh cảm xấu dần lớn lên.

    Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên sắc lạnh dọc lối đi.

    Một cô gái xuất hiện—mặc áo khoác đỏ hàng hiệu, đôi môi cong lên đắc thắng.

    Hà Vy.

    Tim Lan Anh thắt lại. Cô biết cái tên này. Cô từng thấy nó trên màn hình điện thoại của Minh vào những đêm muộn. Cô hỏi—nhưng Minh đã chối.

    Giờ thì Hà Vy đang đứng đây, bước vào chuyên cơ gia đình như thể thuộc về nơi này.

    “Minh,” Hà Vy cười ngọt, cúi xuống chạm má anh, “anh không nói với cô ấy là em sẽ đi cùng sao?”

    Lan Anh chết sững.

    Minh chỉ lúng túng: “Chúng ta cứ bay đi rồi nói sau.”

    Lan Anh thì thào: “Anh đưa cô ta theo? Trên chuyến bay gia đình? Minh, em đang mang thai.”

    Chưa dứt câu, Hà Vy lập tức đảo mắt, tiến lại gần và nói đầy mỉa mai:

    “Đừng lên cơn làm quá như mấy bà bầu.”

    Rồi bất ngờ, cô ta túm lấy tóc Lan Anh và giật mạnh.

    “A!!” Lan Anh kêu lên, tay nắm chặt thành ghế.

    “Mày không xứng với anh ấy,” Hà Vy gằn giọng. “Không xứng với gia đình này”

    Một tiếng quát vang rền từ cuối khoang máy bay:

    “Ở đây có chuyện gì vậy?”

    Không gian lập tức đông cứng.

    Đứng ở cửa khoang là Trịnh Khang, anh trai của Minh—tỷ phú trẻ, Chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia. Cao lớn, lạnh lùng, khoác áo dạ màu xám sẫm, trông đúng dáng người có thể khiến cả thị trường tài chính Việt Nam chao đảo chỉ bằng một lời nói.

    Mặt Minh tái mét. “Anh… em có thể giải thích.”

    “Vậy giải thích đi.” Giọng Khang lạnh như thép.

    Lan Anh lau nước mắt. Hà Vy buông tay, lùi lại, vẻ đắc thắng biến mất.

    Ánh mắt Trịnh Khang quét qua cảnh tượng: tóc Lan Anh rơi lả tả, đôi bàn tay cô run rẩy, gương mặt hỗn láo của Hà Vy, và vẻ tội lỗi của Minh.

    Hàm anh nghiến chặt.

    “Lan Anh,” anh hỏi, “cô ta có chạm vào em không?”

    Lan Anh định trả lời, nhưng Minh chen vào: “Anh đừng làm quá. Không có gì cả! Hà Vy chỉ hơi nóng.”

    Hà Vy cũng gật gù: “Đúng vậy! Chính cô ta khiêu khích tôi!”

    Khang làm như không nghe thấy.

    “Lan Anh. Em nói đi.”

    Lan Anh nhìn vào ánh mắt Khang—kiên định, bảo vệ, giận dữ thay cho cô—và nói khẽ:

    “Anh trai. Cô ta túm tóc em. Rất mạnh.”

    Cả khoang chìm trong im lặng nặng nề.

    Khang quay sang đội trưởng an ninh Hữu Tâm.

    “Tâm, đưa cô ta xuống.”

    Hà Vy bật lên: “Anh nói gì cơ?!”

    Tâm bước đến: “Mời cô rời khỏi máy bay.”

    “Không đời nào!” Hà Vy gào lên. “Minh!! Làm gì đi chứ!”

    Nhưng Minh chỉ cúi đầu.

    “Tấn công người nhà tôi trong máy bay của tôi,” Khang nói dứt khoát, “thì cô bước xuống máy bay của tôi.”

    Hà Vy cố giật tay lại nhưng bị Tâm giữ chặt, lôi đi.

    “Các người sẽ phải hối hận!” cô ta hét chói tai. “Minh đã hứa—”

    “Minh đã hứa—!”

    Cánh cửa khoang đóng sập lại, chặn đứng tiếng gào thét của Hà Vy. Sự im lặng đột ngột như rơi xuống, nặng đến mức ai nấy đều nghe rõ cả tiếng thở dốc của Lan Anh.

    Minh đứng chết trân, hai tay buông thõng. Đến giờ, anh vẫn chưa dám nhìn vợ.

    Khang bước tới, đôi giày đen nện xuống sàn máy bay phát ra tiếng vang trầm. Anh dừng lại trước Lan Anh, cúi xuống quan sát vết đỏ trên da đầu cô.

    “Xin lỗi em,” Khang nói, giọng thấp nhưng đầy uy lực. “Chuyến bay gia đình không bao giờ đáng để em phải chịu chuyện này.”

    Lan Anh khẽ lắc đầu: “Không phải lỗi của anh…”

    “Nhưng là lỗi của gia đình anh.”

    Câu nói ấy khiến Minh giật mình ngẩng lên.

    “Khang—”

    “Đừng gọi tên anh lúc này.” Khang cắt lời, ánh mắt sắc như dao. “Anh có thể nhìn em dâu—người đang mang thai cháu trong bụng—bị kéo tóc, bị sỉ nhục… ngay trước mặt anh, và em còn dám bảo ‘không có gì cả’? Em có còn tư cách bước lên chiếc chuyên cơ này không, Minh?”

    Mặt Minh trắng bệch. “Em… em sai rồi. Nhưng chuyện giữa em và Hà Vy—”

    “Không.” Khang lại cắt ngang, lần này giọng anh trầm xuống, lạnh đến mức khiến cả khoang sởn gai. “Chuyện giữa em và vợ em mới là thứ cần giải quyết.”

    Lan Anh cắn môi, nhìn Minh. “Anh… có gì muốn nói với em không?”

    Đó là cơ hội cuối cùng.

    Nhưng Minh chỉ cúi mặt, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. “Để khi nào về nhà rồi nói.”

    Lan Anh nghe như có thứ gì đó trong ngực mình rơi xuống. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết — câu trả lời đã rõ.

    Khang hít sâu, rồi nhẹ nhàng đỡ cô đứng dậy:

    “Lan Anh, đi với anh. Máy bay có phòng nghỉ. Em không cần ngồi lại đây.”

    Minh lập tức bước tới: “Anh định làm gì?”

    “Bảo vệ người phụ nữ mà em đã không bảo vệ.” Khang đáp, không nhìn em trai.

    Lan Anh do dự một giây. Nhưng rồi một cơn co thắt nhẹ chạy qua bụng, kéo theo nỗi sợ quen thuộc. Cô đặt tay lên bụng theo phản xạ.

    Ngay lập tức, Khang cúi xuống: “Đau ở đâu? Có khó thở không? Anh đưa em đi khám ngay khi hạ cánh.”

    Cách anh lo lắng… hoàn toàn đối lập với sự im lặng tội lỗi của Minh.

    Lan Anh khẽ nói: “Em… không sao. Chỉ căng thẳng thôi.”

    Nhưng Khang vẫn đặt tay sau lưng cô, dìu từng bước như sợ cô ngã.

    Trước khi rời khỏi khoang, anh quay đầu nhìn Minh lần cuối:

    “Từ giờ, trước khi em xứng đáng, đừng đến gần vợ em.”

    Cánh cửa ngăn khoang đóng lại, để Minh đứng một mình giữa khoảng không rộng lớn.

    Trong phòng nghỉ riêng, Lan Anh ngồi xuống ghế mềm, đôi tay vẫn run. Khang rót cho cô ly nước ấm.

    “Em không cần mạnh mẽ lúc này,” anh nói khẽ. “Không ai có quyền bắt một người đang mang thai chịu đựng đau đớn như vậy.”

    Lan Anh cúi mặt, giọng nghẹn: “Em nghĩ… mình đã đánh giá sai quá nhiều.”

    Khang nhìn cô một lúc lâu, rồi nói rất nhẹ:

    “Không sao. Người sai là Minh, không phải em.”

    Lan Anh ngước lên. Ánh mắt Khang đầy chân thành, nhưng ẩn trong đó còn có thứ gì khác — một sự quan tâm sâu sắc, đến mức chính cô cũng thấy tim mình khựng lại.

    Khang đứng dậy, kéo nhẹ chăn phủ lên chân cô.

    “Yên tâm nghỉ đi,” anh nói. “Chừng nào còn anh ở đây… không ai có thể làm em tổn thương thêm lần nào nữa.”

    Lan Anh siết chặt ly nước, tim khẽ run.

    Còn bên ngoài khoang lái, máy bay từ từ lăn bánh.

    Cánh cửa khoang nghỉ mở ra khi máy bay đã ổn định độ cao. Mẹ chồng Lan Anh – bà Trịnh Nhã – cùng ba chồng cô bước vào. Họ đã nghe toàn bộ sự việc từ đội an ninh.

    Vừa thấy con dâu, bà Nhã bước nhanh tới, nắm lấy tay cô mà nước mắt rưng rưng.

    “Con có đau ở đâu không? Lan Anh, là mẹ xin lỗi. Nhà này tuyệt đối không để con bị ức hiếp như vậy.”

    Lan Anh khẽ lắc đầu nhưng sống mũi cay xè. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ được bảo vệ như thế – nhất là từ những người vốn có vị thế và quyền lực khiến ai cũng dè chừng.

    Ba chồng cô – ông Trịnh Hạo – người nổi tiếng nghiêm khắc, chỉ nhìn Minh bằng ánh mắt thất vọng hiếm thấy.

    “Con làm chồng mà để vợ – lại đang mang thai – bị xúc phạm ngay trước mặt mình?” Giọng ông trầm xuống. “Gia đình này không dạy con như vậy.”

    Minh cúi đầu, đôi vai run nhẹ. Lần đầu tiên trong suốt cuộc hôn nhân, Lan Anh thấy chồng mình đứng ở vị trí thấp hơn mọi người – và anh hoàn toàn xứng đáng với điều đó.

    Khang lên tiếng, gọn nhưng rõ:

    “Lan Anh là người Trịnh Gia bảo vệ. Ai động vào cô ấy, kể cả người trong nhà, cũng phải chịu trách nhiệm.”

    Câu nói ấy khiến Lan Anh thấy nghẹn ngào. Nhiều phụ nữ khi làm dâu thường phải gồng lên chống chọi với họ hàng chồng, nhưng cô thì khác – gia đình chồng đứng về phía lẽ phải, chứ không đứng về phía ruột thịt.

    Và đó là may mắn hiếm có.

    Khi máy bay hạ cánh, Lan Anh muốn tự mình đi ra, không cần ai dìu. Minh bước lại, giọng khàn đi:

    “Lan Anh… anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh không xứng với em, nhưng anh muốn sửa. Em… cho anh cơ hội được không?”

    Lan Anh nhìn thẳng vào mắt chồng. Không còn là cô gái rụt rè, tổn thương nữa. Ánh mắt cô bình tĩnh, chín chắn, mạnh mẽ đến mức khiến Minh choáng váng.

    “Em sẽ cho anh một cơ hội,” cô nói. “Nhưng cơ hội đó không phải để em yếu đuối bám vào anh. Mà để anh chứng minh rằng anh xứng đáng với gia đình này… và với con.”

    Minh nuốt nước bọt, cảm giác tội lỗi và tôn trọng hòa vào nhau.

    “Anh sẽ làm. Anh hứa.”

    Lan Anh khẽ gật đầu, rồi vòng tay ôm lấy bụng mình.

    “Còn em… em không sống dựa vào chồng. Em tự lo được cho bản thân và cho con. Anh muốn ở bên – phải bước cho đúng.”

    Mẹ chồng cô mỉm cười hiền hậu, nắm lấy tay Lan Anh.

    “Con gái à… trong nhà này, người biết đúng – sai mới là người nhà thật sự. Và con… xứng đáng được trân trọng.”

    Lan Anh cúi đầu cảm ơn, lòng nhẹ hơn bao giờ hết.

    Minh đứng nhìn vợ – người phụ nữ mà suýt nữa anh đã đánh mất – với ánh mắt vừa biết ơn, vừa xót xa. Anh nhận ra rằng sự mạnh mẽ của cô không phải là cái gai… mà là lý do khiến anh phải cố gắng trở thành người đàn ông tốt hơn.

    Và lần đầu tiên sau chuỗi sai lầm, Minh cảm thấy mình may mắn vì vẫn còn cơ hội để được ở bên người phụ nữ tuyệt vời ấy.

    Còn Lan Anh – cô hiểu một điều sâu sắc:

    Làm dâu đúng gia đình, quan trọng hơn rất nhiều so với việc cưới đúng người.

    Và cô sẽ bước tiếp, hiên ngang – không phụ thuộc, không run rẩy – mà bằng chính sức mạnh của mình.

  • Máy bay chở hơn 400 khách ch áy động cơ trên không

    Máy bay chở hơn 400 khách ch áy động cơ trên không

    Theo báo Dân trí dẫn theo Xinhua, tối qua, chuyến bay RWZ3097 của hãng Red Wings Airlines (Nga), khởi hành từ Moscow đi Phuket (Thái Lan), đã phát tín hiệu khẩn cấp và buộc phải quay lại điểm xuất phát chỉ sau khoảng một giờ cất cánh.

    Một máy bay của hãng Red Wings Airlines (Ảnh minh họa: (Wikipedia).

    Truyền thông địa phương cho biết chiếc máy bay gặp sự cố là Boeing 777-200, chở theo 412 hành khách cùng 13 thành viên phi hành đoàn. Máy bay rời sân bay Domodedovo lúc 21h19, muộn 24 phút so với lịch trình.

    Không lâu sau khi bay lên, phi hành đoàn phát hiện động cơ bên trái bốc cháy và lập tức quyết định quay lại sân bay. Để giảm trọng lượng trước khi hạ cánh và hạn chế rủi ro, máy bay thực hiện các vòng bay liên tục trên khu vực phía nam vùng Moscow – gồm Bronnitsy, Ramenskoye, Voskresensk và Zhukovsky – ở độ cao khoảng 4.000–5.000 m.

    Dữ liệu từ Flightradar24 cho thấy trong hơn một giờ, máy bay đã tiến hành xả nhiên liệu. Trong thời gian này, lực lượng cứu hỏa, xe cứu thương và đội ngũ ứng cứu khẩn cấp luôn túc trực tại sân bay Domodedovo.

    Hiện Red Wings Airlines và sân bay Domodedovo chưa đưa ra bình luận chính thức, song các nguồn tin nội bộ cho biết nguyên nhân là do sự cố động cơ.

  • Đóng BHXH đủ 24 năm, được hưởng lương hưu hằng tháng

    Đóng BHXH đủ 24 năm, được hưởng lương hưu hằng tháng

    Theo báo Người lao động, theo Luật BHXH 2024, người lao động tham gia BHXH bắt buộc đủ 24 năm sẽ được hưởng lương hưu hằng tháng.


    Chi trả lương hưu cho người dân. Ảnh. BHXH TP HCM

    Căn cứ khoản 1 Điều 66 Luật BHXH 2024:

    Lao động nữ: Hưởng 45% mức bình quân tiền lương khi đủ 15 năm đóng, sau đó mỗi năm thêm 2%. Như vậy, đủ 24 năm sẽ được 63%.

    Lao động nam: Hưởng 45% khi đủ 20 năm, sau đó mỗi năm thêm 2%. Tức 24 năm được 53%.

    Trường hợp nam đóng từ 15 đến dưới 20 năm: Hưởng 40% cho 15 năm đầu, mỗi năm thêm 1%.

    Ngoài ra, căn cứ Điều 72 Luật BHXH 2024, mức bình quân tiền lương làm căn cứ đóng BHXH để tính lương hưu và trợ cấp một lần được xác định như sau:

    Trước 1995: 5 năm cuối

    1995 – 2000: 6 năm cuối

    2001 – 2006: 8 năm cuối

    2007 – 2015: 10 năm cuối

    2016 – 2019: 15 năm cuối

    2020 – 2024: 20 năm cuối

    Từ 2025 trở đi: Toàn bộ thời gian đóng BHXH.

    Như vậy, mức lương hưu hằng tháng của người lao động đủ 24 năm đóng BHXH được tính theo công thức:

    Mức lương hưu hằng tháng = Tỉ lệ hưởng x Mức bình quân tiền lương tháng đóng BHXH.

    Lao động nữ nghỉ hưu năm 2025, nếu đóng đủ 24 năm BHXH, sẽ nhận lương hưu với tỉ lệ 63% tiền lương tháng đóng BHXH.

    Lao động nam đóng đủ 24 năm BHXH sẽ nhận tỉ lệ 53%.

    Theo Luật BHXH năm 2024, người lao động cần đáp ứng đồng thời hai điều kiện để được hưởng lương hưu.

    Về thời gian đóng BHXH: Người lao động phải có thời gian đóng BHXH bắt buộc từ đủ 15 năm trở lên thay vì 20 năm như quy định cũ. Quy định này giúp nhiều người có thời gian tham gia ngắn hơn vẫn được hưởng chế độ hưu trí.

    Về độ tuổi nghỉ hưu: Tuổi nghỉ hưu được thực hiện theo lộ trình quy định tại Bộ luật Lao động năm 2019. Cụ thể, đối với nam, từ đủ 60 tuổi 3 tháng vào năm 2021, tăng thêm 3 tháng mỗi năm cho đến khi đạt đủ 62 tuổi vào năm 2028. Đối với nữ, từ đủ 55 tuổi 4 tháng vào năm 2021, tăng thêm 4 tháng mỗi năm cho đến khi đạt đủ 60 tuổi vào năm 2035.

    Pháp luật cũng quy định một số trường hợp đặc biệt được nghỉ hưu sớm hơn, nhưng vẫn phải đảm bảo thời gian đóng BHXH tối thiểu.

    Bao gồm: Người làm nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm hoặc ở vùng kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn; Người khai thác than hầm lò; Sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công an nhân dân và các đối tượng đặc thù khác; Người bị nhiễm HIV/AIDS do rủi ro nghề nghiệp hoặc suy giảm khả năng lao động.

  • Danh sách bệnh hiểm nghèo không cần giấy chuyển tuyến, được hưởng BHYT 100%

    Danh sách bệnh hiểm nghèo không cần giấy chuyển tuyến, được hưởng BHYT 100%

    Theo báo Dân trí đưa tin, thông tư ban hành kèm danh mục một số bệnh hiếm, bệnh hiểm nghèo, bệnh cần phẫu thuật hoặc sử dụng kỹ thuật cao được hưởng 100% mức hưởng theo quy định.

    Theo thông tư, trong trường hợp mắc các bệnh thuộc danh mục trên, người tham gia BHYT không phải thực hiện quy định về chuyển cơ sở khám bệnh, chữa bệnh.

    Cụ thể, người bệnh được hưởng quyền lợi sau khi đã được một cơ sở y tế chẩn đoán xác định mắc bệnh thuộc danh mục này.

    Bộ Y tế vừa ban hành danh mục một số bệnh hiếm, bệnh hiểm nghèo… không cần giấy chuyển tuyến (Ảnh minh họa: B.V).

    Ví dụ 1, danh mục có bệnh u ác ở tụy mã bệnh C25, người bệnh được hưởng như sau:

    – Người bệnh đã được bệnh viện A (thuộc cấp khám bệnh, chữa bệnh ban đầu hoặc cơ bản) chẩn đoán xác định mắc bệnh u ác ở tụy thì được hưởng quyền lợi theo quy định tại điều này khi tự đến khám bệnh, chữa bệnh u ác ở tụy tại bệnh viện B (thuộc cấp khám bệnh, chữa bệnh chuyên sâu).

    – Người bệnh tự đến khám bệnh, chữa bệnh tại bệnh viện B (thuộc cấp khám bệnh, chữa bệnh chuyên sâu) và được chẩn đoán mắc bệnh u ác ở tụy thì được hưởng quyền lợi theo quy định tại điều này ngay trong lần khám bệnh, chữa bệnh này tại bệnh viện B.

    Trong trường hợp đến khám tại bệnh viện B, người bệnh phát hiện thêm bệnh khác thì cũng được thanh toán chi phí khám bệnh, chữa bệnh khác hoặc bệnh kèm theo được phát hiện đó theo phạm vi được hưởng và mức hưởng quy định đối với trường hợp khám bệnh, chữa bệnh đúng trình tự, thủ tục quy định của pháp luật về BHYT.

    Tuy nhiên, nếu người bệnh đề nghị khám bệnh, chữa bệnh thêm bệnh khác thì sẽ không được hưởng quyền lợi theo quy định tại điều này đối với việc khám bệnh, chữa bệnh khác đó tại Bệnh viện B.

    Ngoài ra, nếu Bệnh viện B xác định người bệnh không mắc bệnh u ác ở tụy thì người bệnh vẫn được quyền lợi theo quy định tại điều này đối với lần khám bệnh, chẩn đoán đó tại bệnh viện B.

    Một điểm đáng lưu ý là trường hợp bệnh tại các phụ lục có quy định điều kiện hoặc tình trạng bệnh, người bệnh chỉ được hưởng quyền lợi khi đáp ứng điều kiện hoặc tình trạng bệnh đó.

    Danh mục một số bệnh được khám, chữa bệnh tại cơ sở y tế cấp chuyên sâu gồm 62 bệnh, nhóm bệnh.

    Danh mục một số bệnh được khám, chữa bệnh tại cơ sở y tế cấp chuyên cơ bản gồm 105 bệnh, nhóm bệnh.

    Thông tư này có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2025.

    Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Luật BHYT nhằm điều chỉnh một số vướng mắc, bất cập, phát sinh. Ngày 27/11, Quốc hội bấm nút thông qua Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Luật BHYT.

    Một trong những điểm mới của Luật là quy định mức hưởng BHYT khi thực hiện thông tuyến khám bệnh, chữa bệnh BHYT theo hướng không phân biệt địa giới hành chính theo tỉnh, giữ ổn định tỷ lệ mức hưởng BHYT theo quy định của Luật hiện hành và mở rộng với một số trường hợp.

    Đặc biệt, trong một số trường hợp bệnh hiếm, bệnh hiểm nghèo…, người bệnh được lên thẳng cơ sở khám bệnh, chữa bệnh cấp chuyên sâu.

    Theo đó, Bộ Y tế sẽ quy định danh mục các bệnh này, danh mục này không cố định mà được điều chỉnh tùy từng giai đoạn. Trường hợp này không cần giấy chuyển tuyến.

    Đối tượng tham gia BHYT quy định trong luật này được giữ nguyên như luật hiện hành và bổ sung đối tượng nhân viên y tế thôn bản, cô đỡ thôn bản, nhằm động viên, khích lệ và có chính sách thỏa đáng với đối tượng chăm sóc sức khỏe nhân dân ở vùng sâu, vùng xa.

    Bên cạnh đó, luật mở rộng phạm vi hưởng BHYT với hình thức khám bệnh, chữa bệnh từ xa; hỗ trợ khám bệnh, chữa bệnh từ xa; khám bệnh, chữa bệnh y học gia đình; khám bệnh, chữa bệnh tại nhà.

  • Vụ tai nạn trên cao tốc khiến 4 người tử vong: Cô dâu, chú rể cùng gia đình đang trên đường về Ninh Bình

    Vụ tai nạn trên cao tốc khiến 4 người tử vong: Cô dâu, chú rể cùng gia đình đang trên đường về Ninh Bình

    Vào khoảng 4h12′ sáng ngày hôm nay (9/12), tại Km71+200 cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi (thuộc thôn Bích Ngô, xã Tam Xuân) đã xảy ra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng giữa xe khách 16 chỗ mang BKS 29B-081.xx với xe đầu kéo mang BKS 15C-360.xx kéo rơ-móóc BKS 15R-149.xx do lái xe Bùi Mạnh Thắng (SN 1982; trú tại TP.Hải Phòng) điều khiển.

    Vụ tai nạn khiến 3 người trên xe khách tử vong tại chỗ. Tại hiện trường, phần đầu xe khách 16 chỗ hư hỏng nặng, bẹp dúm. Sau khi nhận được thông tin, lực lượng cứu hộ cùng lực lượng cảnh sát giao thông đến hiện trường cứu nạn, đưa thi thể người chết ra ngoài, đưa những người bị thương đi cấp cứu. Bên cạnh đó, điều tiết giao thông trên đoạn cao tốc này.

    Vụ tai nạn nghiêm trọng khiến 3 người tử vong tại chỗ.

    Thông tin trên PLO, đại điện Bệnh viện đa khoa Quảng Nam cho biết, đơn vị tiếp nhận 9 bệnh nhân, trong đó một cháu bé không bị thương nên cho xuất viện. 8 bệnh nhân còn lại có một người không qua khỏi (tổng cộng 4 người tử vong trong vụ tai nạn), hai bệnh nhân chấn thương nặng, còn lại bị chấn thương vùng ngực, bụng.

    Được biết, toàn bộ hành khách trên xe 16 chỗ đều là người thân trong gia đình. Báo Người Lao Động thông tin vào cuối tuần trước, sau khi tổ chức đám cưới nhà gái quê ở Ninh Bình, cả nhà gồm 13 người đi ô tô vào Lâm Đồng để tổ chức cưới ở quê chú rể. Chiều hôm qua (8/12), sau đám cưới cả nhà quay lại Ninh Bình, trong đó có cả chú rể và cô dâu.

    Chú rể Hoàng Văn Trung (SN 2002, quê tỉnh Lâm Đồng) và cô dâu Vũ Thị Đông (SN 2002, quê Ninh Bình) cho biết họ ngồi ở hàng ghế giữa, khi tai nạn xảy ra đang ngủ nên không hề biết gì. Chia sẻ trên PLO, cô dâu Vũ Thị Đông cho biết tài xế xe khách là người nhà của gia đình, làm nghề lái xe khách.

    Nguyên nhân vụ tai nạn đang được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.

    Hiện nguyên nhân vụ tai nạn đang được điều tra, làm rõ.

  • Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa

    Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa

    *Truyện chỉ mang tính chất giải trí, tất cả các tình tiết đều là hư cấu không có thật

    Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa. Mấy đời trụ trì đều hiền lành, sống thanh bạch. Năm nay, chùa được Ủy ban xã hỗ trợ nâng cấp lại sân và dãy hành lang sau. Sư thầy trụ trì – thầy Trí Hòa – dù tuổi đã gần bảy mươi vẫn tự tay cặm cụi dọn dẹp cùng các chú tiểu.

    Buổi sáng hôm ấy, trời vừa hết mưa đêm trước, đất còn ướt nhưng không khí mát lành. Thầy Hòa đứng trước khoảng sân gạch cũ, nhìn từng viên gạch đã sứt mẻ theo thời gian.

    — Chỗ này xuống cấp quá rồi, lát gạch mới cho an toàn. – thầy bảo.

    Mấy chú tiểu hí hửng lấy cuốc xẻng, bắt đầu gỡ từng viên gạch lên. Nhưng chỉ lát sau, chú tiểu Minh – cậu bé mười ba tuổi lanh lẹ nhất – chợt gọi to:

    — Thầy ơi! Dưới lớp gạch cũ còn có gạch nữa nè! Nhìn lạ lắm!

    Thầy Hòa đến xem. Quả thật, phía dưới lớp gạch lát thông thường là hàng gạch màu nâu đỏ, xếp ngay ngắn, loại gạch nung kiểu cổ mà thầy chỉ thấy trong các công trình từ rất xa xưa. Bàn tay run run, thầy cạo nhẹ một ít bùn phủ lên. Gạch cứng, chắc, đường mép sắc cạnh.

    — Các con đừng đào sâu thêm. Để thầy xem kỹ đã.

    Nhưng đất như có linh khí, như tự hé lộ điều mình muốn. Chỉ một mạch gió thổi qua, một góc gạch sụp vào để lộ hố nhỏ, bên dưới là… một đường hầm.


    Tin phát hiện ở chùa lan khắp làng trong buổi sáng. Người già kéo nhau đến, người trẻ thì tò mò đứng ngoài cổng. Ai cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn miệng hầm tối om.

    Mấy chú tiểu muốn xuống ngay nhưng thầy Hòa ngăn lại.

    — Chuyện này không thể vội. Đây là nơi thuộc về quá khứ. Phải vào với tâm bình tĩnh.

    Tối đó, thầy Hòa về tịnh xá tìm cuốn sổ ghi chép của cố trụ trì trước – thầy Trí Giác. Cả chùa chỉ còn lại vài dòng chữ đã phai:

    “Sân chùa gò cao. Dưới lòng đất có điều xưa cũ. Nếu duyên đến, xin hãy mở bằng tấm lòng an hòa.”

    Thầy Hòa trầm ngâm hồi lâu. Ông cảm giác nơi đó không phải chỗ nguy hiểm. Nó giống như một cái “tạng thất” – một gian chôn giữ những điều cần được bảo tồn.

    Sáng hôm sau, thầy quyết định cùng mấy chú tiểu xuống hầm, mang theo đèn dầu nhỏ.

    Đường dốc đi xuống hẹp nhưng chắc chắn. Tường hầm được xây bằng gạch cổ, bề mặt đã rêu phong. Đi khoảng mười mét thì thấy căn phòng nhỏ, tầm ba mét vuông. Giữa phòng là kệ gỗ thấp, phía trên phủ tấm vải nâu mỏng, bụi bám thành lớp.

    Thầy Hòa nhẹ nhàng mở tấm vải.

    Bên dưới là một chồng tranh vẽ trên giấy dó. Dù đã ngả màu thời gian nhưng vẫn rõ nét.

    Bức thứ nhất: cảnh cánh đồng lúa làng Vân Trung cách đây mấy chục năm, có dáng một người đàn bà ngồi giữa ruộng, mặt giấu dưới nón lá.

    Bức thứ hai: cảnh chợ quê xưa, đông người nhưng lại có một góc nhỏ vẽ một người đàn ông mắt buồn đang bán thuốc nam.

    Bức thứ ba: bến nước có cô gái gánh nước, bóng soi xuống nước như hai người chẳng gặp được nhau.

    Mỗi bức tranh đều tinh tế, có hồn, lại mang một nỗi buồn bảng lảng khó tả.

    Ở mép cuối kệ, có một cuốn sổ bọc vải.

    Thầy mở ra.

    Dòng đầu tiên viết:

    “Những câu chuyện không thể nói bằng lời, xin gửi vào tranh. Ai hữu duyên thì đọc.”
    — Ký tên: Thanh Liêm, năm 1947.

    Tên ấy khiến thầy Hòa giật mình. Ông Liêm – nghệ nhân hội họa duy nhất của làng thời Pháp thuộc – đã mất tích trong chiến tranh. Ông không vợ con, chỉ để lại căn nhà cũ và vài bức tranh thất lạc. Ai cũng nghĩ ông đã bỏ xứ.

    Không ngờ… ông lại gửi gắm tác phẩm trong chùa.

    Thầy Hòa nhìn những bức tranh, thấy tim mình dậy lên chút gì đó như thương xót một kiếp người.

    — Minh, con mang lên từng bức, nhẹ thôi.
    — Dạ thầy.

    Vừa mang bức tranh thứ tư lên, chú Minh chợt reo:

    — Thầy ơi! Bức này… giống nhà bà Lự đầu làng lắm!

    Thầy nhìn kỹ. Bức tranh vẽ ngôi nhà ba gian quen thuộc, có cái giếng cổ, có người đàn bà trẻ bế đứa bé, đứng trước sân nhìn về phía đường cái.

    Một mảnh giấy kẹp phía sau tranh ghi:

    “Gửi người phụ nữ đã mất con mà vẫn sống kiên cường. Tôi chỉ kịp vẽ nụ cười của chị một lần, ở phiên chợ hôm ấy.”


    Tin lan đến tai bà Lự rất nhanh. Buổi chiều, bà chống gậy vào chùa. Bà đã gần tám mươi, mắt mờ nhưng nghe chuyện tranh có liên quan đến mình thì vẫn đi.

    Khi nhìn bức tranh, bàn tay bà run lên.

    Bà ngồi xuống, nước mắt rơi trên đôi gò má nhăn nheo:

    — Mấy chục năm rồi… tôi tưởng mình đã quên khuôn mặt hồi trẻ.

    Thầy Hòa ngồi bên.

    — Bà biết người họa sĩ chứ?

    — Có chứ thầy. Ông Thanh Liêm… – bà khẽ thở dài. – Hồi ấy tôi vừa mất đứa con đầu lòng vì bệnh. Khó khăn lắm. Tôi ra chợ bán chuối kiếm chút đồng. Ông ấy đứng từ xa nhìn tôi, rồi tới tặng tôi miếng bánh đúc. Ông bảo tôi cười cho ông vẽ. Tôi cười mà lòng nặng trĩu…

    Bà đưa tay chạm bức tranh.

    — Không ngờ ông ấy giữ lại… còn cất dưới chùa.

    Một câu nói còn chưa hết, chú Minh chạy đến:

    — Thầy ơi, còn bức này nữa nè!

    Bức tranh thứ năm: thầy đồ trẻ đứng bên bảng đen trong lớp học tranh tre nhỏ, trước mặt là lũ trẻ đang cười vui. Gương mặt thầy đồ giống y như ông Tự – cụ già nay hơn chín mươi đang sống cuối xóm.

    — Không thể nào… – bà Lự lẩm bẩm. – Ông Liêm vẽ cả ông Tự nữa à?

    Thầy Hòa lật mặt sau bức tranh:

    “Cho người thầy yêu nghề nhất làng. Nhờ ông mà trẻ con được đọc được viết.”

    Tin đến tai ông Tự. Chiều hôm đó, người nhà đỡ ông lên chùa. Ông nhìn tranh, đôi mắt già đục chợt sáng bừng:

    — Tôi nhớ hôm đó. Tôi mới dạy xong lớp buổi chiều. Ông Liêm đứng ngoài cửa sổ cười, nói tôi có ‘ánh mắt của người gieo chữ’. Ai ngờ… ông lại vẽ thật.

    Rồi ông Tự ngồi yên rất lâu. Hình như ông đang sống lại cả một đoạn đời cũ.


    Ngày hôm sau, chùa đông hơn cả ngày lễ. Người làng đến xem tranh, mỗi người lại thấy có bức nào đó quen thuộc. Có người tìm thấy bóng bạn cũ, có người thấy dáng mẹ mình bán bánh rán bên chợ. Có người nhìn thấy góc nhà xưa nay đã mất.

    Dường như mỗi bức tranh đều kể một câu chuyện. Không phải chuyện lớn lao, mà là những khoảnh khắc đời thường – nhưng dưới nét vẽ của Thanh Liêm, chúng trở nên lung linh, đầy cảm xúc.

    Buổi trưa, thầy Hòa ngồi trong gian nhà tổ, đọc cuốn sổ của họa sĩ Liêm. Từng trang là tâm sự của một người cô đơn giữa thời loạn:

    “Tôi vẽ không phải để nổi tiếng. Tôi vẽ để không quên những điều đẹp của quê mình. Nếu mai này tôi không về nữa, mong ai đó giữ giùm.”

    “Tôi thấy bà Lự khóc khi bán chuối. Tôi vẽ để giữ nụ cười hiếm hoi ấy.”

    “Tôi thấy thầy Tự dạy học miễn phí cho lũ nhỏ. Tôi vẽ để người đời biết ơn ông.”

    Trang cuối cùng là nét chữ run:

    “Nếu ai tìm thấy, xin hãy trao tranh về đúng tay người trong đó. Đó là lời cuối của tôi.”

    Thầy Hòa hít một hơi dài. Ông hiểu: hầm tranh không chỉ là kho lưu giữ nghệ thuật, mà còn là nơi gửi gắm một tấm lòng.

    Nhưng chưa kịp khép sổ, chú Minh chạy vào:

    — Thầy ơi… còn một bức nữa… bức cuối cùng. Nhưng… con thấy lạ lắm.


    Bức tranh thứ mười hai – bức cuối cùng – được bọc kỹ bằng hai lớp vải. Khi mở ra, mọi người không khỏi sửng sốt.

    Trên tranh là cảnh chùa Vân Trung, nhưng không hề giống hiện tại. Sân gạch rộng hơn, có cây đại tỏa bóng lớn, và ở bậc thềm là… một chú tiểu đang quét sân.

    Điều kỳ lạ là gương mặt chú tiểu ấy…

    giống hệt chú Minh.

    Cả thầy Hòa và dân làng đều sững sờ.

    — Giống… giống con thật thầy ơi! – chú Minh lắp bắp.

    Người dân bàn tán xôn xao. Sao họa sĩ Liêm – mất tích trước khi Minh sinh ra mấy chục năm – lại vẽ một đứa bé giống y đúc?

    Thầy Hòa nhẹ đặt bức tranh xuống, cố giữ bình tĩnh.

    Ở mặt sau, có dòng chữ:

    “Cậu bé giữ chùa. Tôi thấy cậu đứng dưới gốc đại, nhưng khi nhìn kỹ… cậu biến mất như làn khói. Không biết là người hay giấc mộng. Chỉ biết nét mặt ấy hiền lành, có duyên với nơi này.”

    Thầy Hòa nhìn chú Minh. Cậu bé mồ côi, được thầy nhận về chùa khi mới tám tuổi. Minh ngoan, siêng năng, nhưng chưa bao giờ nói về gia đình.

    — Minh, con… có chuyện gì chưa kể với thầy không?

    Cậu bé bối rối, cúi mặt.

    — Con… con cũng không biết cha mẹ con là ai. Con chỉ nhớ… hồi nhỏ con hay mơ thấy chùa này. Trong mơ, con quét lá dưới cây đại, y hệt bức tranh. Con tưởng là mơ thôi…

    Bà Lự nghe vậy, bất giác run người:

    — Có khi… có khi ông Liêm không chỉ vẽ người thật. Ông còn vẽ những điều… ông thấy bằng tâm.

    Một ông lão khác gật đầu:

    — Ông Liêm có tiếng linh tính lắm. Cả làng biết.

    Không khí chùa lặng đi. Có một cảm giác như bức tranh đang thì thầm điều gì đó.

    Thầy Hòa đặt tay lên vai Minh:

    — Con không cần biết vì sao bức tranh giống con. Có lẽ đó là duyên. Chùa này là nhà con. Con sinh ra là để giữ gìn nó.

    Chú Minh rưng rưng nước mắt:

    — Dạ thầy. Con sẽ cố.


    Đến chiều, người ta phát hiện thêm một chi tiết: phía góc bức tranh có phong cảnh một vùng ruộng và con đường đất nhỏ. Bên cạnh là… cây đa cổ thụ.

    Ông Tự nhìn kỹ rồi nói:

    — Cây đa đó xưa đứng ở đầu xóm Đông. Nay chặt rồi. Sau nó có cái giếng cổ… nơi người ta từng hay bỏ con sơ sinh.

    Dân làng rùng mình. Một cảm giác lành lạnh chạy qua sống lưng nhiều người.

    Thầy Hòa trầm giọng:

    — Có khi… Minh được ai đó bỏ ở đó. Và ông Liêm thấy cảnh ấy… nhưng không thể giúp được, nên vẽ lại.

    Bà Lự lau nước mắt:

    — Trời đất ơi… vậy là ông Liêm cứu được ký ức của đứa nhỏ… để nó biết mình có nơi để trở về.

    Chú Minh ôm lấy thầy Hòa, không nói nên lời.


    Chiều muộn, người dân về hết, chỉ còn tiếng chuông gió lắc nhẹ bên hiên. Thầy Hòa treo các bức tranh lên gian nhà sau, đúng theo lời dặn của họa sĩ Liêm: trao lại cho người trong tranh, hoặc cất giữ trong chùa nếu không ai nhận.

    Bức tranh cuối, thầy giữ lại trong phòng riêng.

    Có người hỏi thầy:

    — Sao thầy không treo lên cho mọi người xem?

    Thầy chỉ mỉm cười:

    — Có những bức tranh dành cho mắt người đời, nhưng có những bức… chỉ để soi sáng một kiếp người.

    Rồi thầy quay sang Minh:

    — Con biết không? Không phải ai cũng được vẽ khi chưa ra đời. Chắc ông Liêm gửi lại con một lời nhắc: con sinh ra là để mang yên bình cho chùa này.

    Minh cúi đầu:

    — Con hứa sẽ không phụ lòng thầy… và cả ông họa sĩ.


    Từ đó, con đường gạch dẫn xuống hầm nhỏ được giữ nguyên. Mỗi khi trong làng có người muốn tìm lại chút nhớ nhung của người xưa, họ lại vào chùa xem tranh. Bà Lự, ông Tự và nhiều người khác thường ghé thăm, mỗi lần đều như được sống lại một phần đời đã lùi vào bóng tối.

    Còn Minh thì lớn lên, hiền lành, chăm chỉ, giống hệt hình dáng chú tiểu trong tranh. Dường như mỗi bước chân của em đều có một thứ gì vô hình dẫn dắt.

    Có những đêm trăng sáng, Minh ngồi trước sân chùa, nhìn về phía cây đại. Em thấy như có bóng người đàn ông gầy, mặc áo dài cũ, đang cười với mình.

    Em chắp tay cúi đầu:

    — Con cảm ơn ông.

    Bóng ấy mờ dần trong sương.

    Nhưng trong lòng Minh – cũng như trong lòng cả làng Vân Trung – họa sĩ Thanh Liêm chưa bao giờ biến mất. Ông ở lại qua những bức tranh, qua những cuộc đời được ông lưu giữ bằng tình thương lặng lẽ.

    Và nhờ ông, những câu chuyện tưởng đã chìm trong thời gian, lại có ngày được kể lại – bằng màu sắc, bằng ký ức, bằng chính trái tim người đọc.

  • Truy tố Lê Trung Khoa

    Truy tố Lê Trung Khoa

    Ngày 8/12, VKSND Tối cao đã ban hành Cáo trạng số 2320/CT-VKSTC-V1, truy tố bị can Lê Trung Khoa (54 tuổi) về tội Làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, theo quy định tại khoản 2 Điều 117 Bộ luật Hình sự.

    Lê Trung Khoa (Ảnh: Facebook nhân vật).

    Cùng với việc truy tố, VKSND Tối cao kêu gọi bị can Lê Trung Khoa đến trình diện tại trụ sở cơ quan công an, VKSND tại Việt Nam, hoặc liên hệ với cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài để đầu thú, hưởng chính sách khoan hồng của Nhà nước.

    VKS nhấn mạnh, việc hợp tác với cơ quan chức năng là cơ sở để bị can được xem xét áp dụng chính sách khoan hồng theo quy định pháp luật, đồng thời tạo điều kiện cho bị can thực hiện quyền bào chữa theo Điều 60 Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2015.

    Trước đó, ngày 5/12, Bộ Công an ra quyết định truy nã đối với Lê Trung Khoa.

    Cùng bị khởi tố với Khoa còn có Đỗ Văn Ngà (48 tuổi, quê Gia Lai) và Phạm Quang Thiện (47 tuổi, trú phường Ô Chợ Dừa, Hà Nội; nguyên Giám đốc Trung tâm Công nghệ và Truyền thông đa phương tiện thuộc Cổng Thông tin điện tử Chính phủ) với tội danh tương tự.