Blog

  • Bộ Tài chính thông tin về việc tặng quà toàn dân dịp Tết

    Bộ Tài chính thông tin về việc tặng quà toàn dân dịp Tết

    Cử tri Đắk Lắk đề nghị Chính phủ tiếp tục quan tâm đến chính sách tặng quà nhân dân trong dịp Tết Nguyên đán và các ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

    Về vấn đề này, Bộ Tài chính thông tin: Hằng năm, vào các dịp lễ, Tết quan trọng của đất nước, Chủ tịch nước đều ban hành chính sách tặng quà đối với người có công với cách mạng, như Tết Nguyên đán, ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7.

    Năm 2025, nhân dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước và 80 năm ngày Quốc khánh (2/9/1945 – 2/9/2025), Chủ tịch nước đã ban hành quyết định tặng quà cho người có công với cách mạng, với mức 500.000 đồng/người.

    Cùng dịp Quốc khánh 2/9, Đảng và Nhà nước cũng đã quyết định t ặng quà tới toàn thể nhân dân , với mức 100.000 đồng/người, như một lời tri ân và chia sẻ niềm vui trong ngày lễ lớn.

     - Ảnh 2.

    Cử tri Đắk Lắk đề nghị Chính phủ tiếp tục quan tâm đến chính sách tặng quà nhân dân trong dịp Tết Nguyên đán và các ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

    Bộ Tài chính tiếp nhận ý kiến của cử tri, và cho biết sẽ phối hợp cùng các bộ, cơ quan liên quan tham mưu, báo cáo cấp có thẩm quyền khi nguồn lực ngân sách được đảm bảo. Việc ban hành chính sách nói chung và tặng quà cho nhân dân nói riêng được thực hiện trên cơ sở chủ trương của Đảng, chỉ đạo của Chính phủ và khả năng cân đối của ngân sách nhà nước hằng năm.

    Theo thông báo mới nhất của Bộ Nội vụ, lịch nghỉ Tết Âm lịch năm 2026 gồm 5 ngày theo quy định (1 ngày trước Tết và 4 ngày sau Tết) từ thứ Hai 16/2/2026 (29 tháng Chạp năm Ất Tỵ) đến hết thứ Sáu 20/02/2026 (mùng 4 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Do liền kề 2 ngày nghỉ cuối tuần trước và 2 ngày nghỉ cuối tuần sau, viên chức, người lao động sẽ được nghỉ 9 ngày liên tục

    Đối với người lao động không thuộc khối công chức, viên chức, doanh nghiệp tự lựa chọn phương án nghỉ: 1 ngày cuối năm + 4 ngày đầu năm; hoặc 2 ngày cuối năm + 3 ngày đầu năm; hoặc 3 ngày cuối năm + 2 ngày đầu năm.

    Người sử dụng lao động phải thông báo lịch nghỉ ít nhất 30 ngày trước khi áp dụng, nếu ngày nghỉ lễ trùng ngày nghỉ hằng tuần thì người lao động được nghỉ bù theo quy định của Bộ luật Lao động. Doanh nghiệp được khuyến khích cho người lao động nghỉ tương tự lịch nghỉ của khối công chức, viên chức hoặc thỏa thuận phương án thuận lợi hơn.

  • Con dâu đăng ảnh mâm cúng giỗ đầu bố chồng lên mạng, cả gia đình ‘họp khẩn’

    Con dâu đăng ảnh mâm cúng giỗ đầu bố chồng lên mạng, cả gia đình ‘họp khẩn’

    Một bức ảnh và vài dòng trạng thái vợ tôi đăng trên Facebook khiến mẹ, chị gái và em gái tôi tức giận, chỉ trích cô “vạch áo cho người xem lưng”.

    Tôi là con trai duy nhất trong gia đình. Từ nhỏ, 3 chị em tôi không phải động tay vào việc gì, chỉ lo ăn học. Chị và em gái học xong cấp 3 thì đi học nghề, lấy chồng gần nhà. Còn tôi học đại học, ở lại thành phố lập nghiệp, yêu một cô bạn cùng lớp.

    Cô ấy xuất thân nhà nông, không giàu có nhưng học giỏi, chịu thương chịu khó. Ngày tôi đưa về ra mắt, mẹ và hai chị em gái đều không ưng, cho rằng gia cảnh “không môn đăng hộ đối”. Chị bóng gió: “Quanh huyện thiếu gì con gái nhà khá giả thích cậu, sao lại đi lấy vợ xa 200km?”.

    Người duy nhất bênh vực chúng tôi là bố. Ông nói: “Con bé H. khéo léo, đảm đang, sau này chắc chắn làm dâu tốt”. Nhờ bố, mọi người đành im lặng.

    Hai năm sau đám cưới, bố đột quỵ qua đời. Mất mát quá lớn khiến mẹ suy sụp. Vợ tôi gác việc, xin nghỉ phép về quê lo tang lễ, chăm sóc mẹ. Lúc đó tôi đang bận công ty mới khởi nghiệp.

    Ba tuần sau, khi đám tang xong, vợ xin trở lại Hà Nội thì chị và em gái tôi ngăn cản, cho rằng dâu trưởng phải ở lại lo lễ 49 ngày, 100 ngày cho bố. Mẹ thì khóc lóc kể cảnh cô quạnh. Thấy tôi khó xử, vợ chủ động xin nghỉ thêm vài ngày an ủi mẹ rồi mới trở lại thành phố.

    Đến dịp 49 và 100 ngày, tôi và vợ lại tất bật lo thuê bạt, bàn ghế, đặt cỗ. Sau đó, mẹ tuyên bố: “Từ nay giỗ chạp trong gia đình giao hết cho con dâu trưởng”. Tôi thấy vợ bối rối, nhưng cô ấy vẫn vâng lời. Tôi định góp ý chia bớt cho chị gái vì chị lấy chồng gần, nhưng lại thôi.

    Con dâu bị cả nhà tỏ thái độ vì đăng ảnh mâm cúng giỗ đầu bố chồng lên mạng. Ảnh minh họa

    Gia đình neo người, nhưng do bố là trưởng họ, cứ khoảng 3 tháng lại có một đám giỗ. Vợ tôi phải chuẩn bị từ 3-4 ngày. Có nhiều lần cô ấy than việc chị và em tôi không giúp, tôi chỉ động viên cùng cố gắng.

    Đám giỗ ông nội 2 tháng trước làm 7 mâm, mẹ không cho đặt cỗ, một mình vợ xoay đủ kiểu từ hai hôm trước. Sáng hôm ấy, họ hàng phụ giúp, nhưng chị và em tôi mãi 10 giờ mới tới, chỉ ăn rồi nói chuyện.

    Điều khiến vợ tôi buồn nhất là mẹ không nhắc nhở hai con gái, coi tất cả là trách nhiệm của dâu trưởng.

    Tuần trước là giỗ đầu bố. Khách mời đông, mẹ đồng ý đặt cỗ, nhưng vẫn còn vô số việc cần chuẩn bị. Chúng tôi xin nghỉ làm về trước 2 ngày.

    Hôm ấy, vợ dậy từ 4h đi chợ, tất bật lo liệu. Đến khi khách về gần hết, chị gái gọi giật giọng, bảo cả nhà vào họp ngay.

    Em gái chìa điện thoại cho tôi xem. Trên Facebook, vợ đăng ảnh mâm cơm cùng dòng trạng thái: “Hôm nay con dậy từ 4h, chuẩn bị món bố thích. Con xin pha thêm ấm trà ngon kính dâng bố. Bố phù hộ cho cả gia đình sức khỏe, bình an”.

    Chị và em gái lập tức cho rằng vợ cố tình mỉa mai, ngụ ý chỉ mình cô ấy mới thương bố: “Đây là trách nhiệm của dâu trưởng, có gì mà kể công”. Mẹ tôi cũng trách: “Con vạch áo cho người xem lưng, làm như một mình con lo liệu vậy”. Vợ tôi im lặng, mắt đỏ hoe, tôi cũng nghẹn họng.

    Không kiềm chế được nữa, tôi quát: “Vợ con thế nào, con biết rõ. Thời gian qua cô ấy đã làm tròn bổn phận. Chị và em cũng làm dâu, cũng hiểu cảnh làm dâu, sao lại bắt bẻ cô ấy? Thử nghĩ xem mình đã làm được gì chưa mà đi chê người khác?”.

    Mẹ, chị và em lặng thinh. Tôi dìu vợ về phòng. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô ấy, tôi chỉ biết thì thầm: “Anh xin lỗi. Đáng lẽ anh phải bảo vệ em sớm hơn”.

  • Mẹ chồng đ;uổi tôi ra khỏi nhà giữa trời mưa lớn, sáng hôm sau thì công ty của nhà chồng phá sản

    Mẹ chồng đ;uổi tôi ra khỏi nhà giữa trời mưa lớn, sáng hôm sau thì công ty của nhà chồng phá sản

    Trời đổ mưa như trút. Tiếng sấm rền vang át cả tiếng tôi khóc. Tôi đứng trước cánh cổng sắt lạnh buốt, trên tay chỉ có một túi quần áo mỏng, váy cưới tôi từng mặc nay chỉ còn là kỷ niệm nhói đau trong tim.

    “Loại đàn bà vô phúc, cút khỏi nhà tôi đi!” – mẹ chồng hét lên, ánh mắt đầy khinh miệt.

    Tôi run rẩy quay lại, nhìn chồng. Anh ta đứng lặng trên bậc thềm, tay đút túi quần, không nói một lời. Dưới ánh đèn, khuôn mặt anh lạnh tanh, khác xa người đàn ông từng nắm tay tôi thề nguyện.

    “Tôi… tôi không làm gì sai cả…” – tôi cố nói, giọng nghẹn ngào.

    “Không sai à?” – bà ta gằn giọng – “Con dâu nhà này mà không sinh được con thì để làm gì? Nhà tôi không nuôi đồ vô dụng!”

    Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Tôi nhìn xuống tờ giấy xét nghiệm còn nhăn nhúm trong tay – kết quả là con trai bà mới là người vô sinh, nhưng tôi chưa từng nói với ai. Tôi nghĩ chỉ cần yêu, chỉ cần tin, chúng tôi có thể cùng nhau vượt qua. Nhưng lòng tốt của tôi bị giẫm nát dưới chân.

    Đêm ấy, tôi lê từng bước trong mưa, quần áo ướt sũng, trái tim rã rời. Tôi không biết đi đâu, chỉ biết mình đã mất tất cả – nhà, chồng, và niềm tin vào tình người.

    Một tháng sau, tôi nộp đơn ly hôn. Anh ta ký mà không do dự. Khi luật sư đọc xong bản thỏa thuận, anh chỉ nói một câu:
    “Cô muốn bao nhiêu, tôi sẽ chuyển. Nhưng từ giờ, đừng bao giờ liên lạc với tôi nữa.”

    Tôi mỉm cười, gật đầu. Tôi không cần tiền. Tôi chỉ cần tự do.

    Sau ly hôn, tôi rời thành phố, bắt đầu lại từ đầu. Tôi xin vào một công ty kiến trúc nhỏ, làm việc miệt mài, dành dụm từng đồng. Không ai biết rằng, trước khi lấy chồng, tôi từng là kiến trúc sư được nhiều công ty săn đón. Tôi chỉ từ bỏ mọi thứ vì tin vào tình yêu và gia đình.

    Ba năm sau, tôi trở thành giám đốc chi nhánh của một tập đoàn lớn – trụ sở tại chính thành phố nơi chồng cũ tôi từng sinh sống. Còn anh ta – sau khi cưới người phụ nữ khác, mở công ty riêng nhờ vốn của mẹ – đang ăn nên làm ra, ít nhất là trên bề ngoài.

    Cho đến một buổi sáng định mệnh.

    Ngày hôm đó, báo tài chính đưa tin:

    “Công ty Hưng Thịnh bị điều tra vì gian lận tài chính. Chủ tịch Lâm Minh có thể đối mặt với án tù.”

    Tôi lặng người. Hưng Thịnh – chính là công ty của chồng cũ tôi.

    Chưa đầy 24 tiếng sau, luật sư của tập đoàn tôi nhận được cuộc hẹn – bên Hưng Thịnh muốn thương lượng lại khoản nợ. Họ nợ chúng tôi hơn 50 tỷ đồng – số tiền mà mẹ chồng cũ từng dùng quan hệ để “trì hoãn thanh toán”.

    Buổi sáng hôm sau, tôi bước vào phòng họp, trong bộ vest trắng, gương mặt bình thản.
    Khi cánh cửa mở ra, mẹ chồng cũ tôi chết lặng. Bà run rẩy, nhìn tôi như nhìn thấy ma.
    “Cô… cô là…”

    “Tôi là Nguyễn An – Giám đốc chi nhánh tập đoàn Phoenix tại Việt Nam.” – tôi mỉm cười nhẹ. “Bên bà đang nợ chúng tôi 50 tỷ. Hôm nay tôi đến để bàn chuyện xử lý hợp đồng.”

    Chồng cũ tôi cúi gằm mặt. Bà mẹ chồng tái mét, lắp bắp:
    “Chắc… chắc có nhầm lẫn gì đó. Cô… chính cô từng…”

    “Bị bà đuổi ra khỏi nhà giữa cơn mưa?” – tôi nhìn thẳng vào mắt bà – “Vâng, là tôi.”

    Cả phòng họp im phăng phắc. Luật sư của tôi mở tài liệu, giọng dứt khoát:
    “Thưa bà, theo điều khoản trong hợp đồng, nếu bên Hưng Thịnh không thanh toán trước 9 giờ sáng hôm nay, toàn bộ tài sản thế chấp – bao gồm trụ sở và hai bất động sản đứng tên bà – sẽ bị tịch thu.”

    Bà mẹ chồng hoảng hốt ngã xuống ghế. Còn chồng cũ tôi, khuôn mặt trắng bệch, cố gắng nói:
    “An, em giúp anh lần này thôi. Anh sai rồi, anh thật sự hối hận…”

    Tôi nhìn anh ta, lòng bỗng trống rỗng. Ba năm qua, tôi từng tưởng tượng khoảnh khắc này sẽ khiến tôi hả hê. Nhưng không. Tôi chỉ thấy buồn – cho một người đàn ông từng có tất cả nhưng lại tự tay đánh mất.

    Tôi khẽ nói:
    “Không phải tôi trả thù. Đây chỉ là nhân quả. Anh quên à? Chính anh từng bảo tôi không xứng đáng với nhà anh. Hôm nay, tôi chỉ trả lại những gì anh đã làm – bằng luật pháp, chứ không phải lòng thù hận.”

    Luật sư gật đầu:
    “Thưa bà, nếu bà muốn giữ lại một phần tài sản, vẫn còn một cách – ký vào giấy chuyển nhượng cổ phần cho bên chúng tôi.”

    Không còn lựa chọn nào khác, họ ký. Căn nhà từng đuổi tôi ra khỏi cửa giờ thuộc về công ty tôi.

    Chiều hôm ấy, tôi đứng trước cổng ngôi biệt thự cũ. Mưa lại bắt đầu rơi, lất phất như ký ức cũ ùa về. Tôi không oán, không giận, chỉ khẽ nói một câu:

    “Cảm ơn vì đã đuổi tôi đi hôm đó. Nếu không, có lẽ tôi chẳng bao giờ biết mình mạnh mẽ đến thế.”

    Một tia sét lóe sáng trên bầu trời, chiếu lên tấm bảng mới dựng trước cổng:
    “Trụ sở chi nhánh Tập đoàn Phoenix – Khu vực phía Bắc.”

    Tôi xoay người, bước vào xe. Mọi thứ khép lại. Không phải bằng nước mắt, mà bằng bản lĩnh.

    Vì đôi khi, sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là làm người khác đau khổ – mà là sống tốt hơn họ từng tưởng.

  • Đám cưới được đúng 1 tuần, tôi phát hiện ra bộ mặt t/à/n nh/â/n của cả nhà chồng, liền để lại 1 tờ giấy rồi về nhà đẻ ngay

    Đám cưới được đúng 1 tuần, tôi phát hiện ra bộ mặt t/à/n nh/â/n của cả nhà chồng, liền để lại 1 tờ giấy rồi về nhà đẻ ngay

    “Đám cưới được đúng 1 tuần, tôi phát hiện ra bộ mặt tàn nhẫn của cả nhà chồng. Không khóc, không làm ầm lên, tôi lặng lẽ thu dọn vài bộ đồ, để lại một tờ giấy, rồi về thẳng nhà mẹ đẻ…”

    Tôi là Hà, 28 tuổi, nhân viên hành chính tại một công ty xuất nhập khẩu ở Hà Nội. Chồng tôi – Dũng, 30 tuổi, làm kỹ sư xây dựng. Chúng tôi quen nhau hơn 2 năm trước, qua một lần tụ họp bạn bè. Ban đầu, tôi không mấy ấn tượng vì anh trầm tính và có vẻ hơi khô khan. Nhưng dần dà, chính sự kiên nhẫn và chững chạc ấy đã khiến tôi mở lòng.

    Gia đình tôi thuộc diện trung lưu, bố mẹ buôn bán nhỏ, không dư dả gì nhiều nhưng luôn sống có trước có sau. Tôi được dạy dỗ kỹ về lễ nghĩa, về chuyện “làm dâu phải biết điều”, nên khi bước vào hôn nhân, tôi tự nhủ sẽ cố gắng hết mình để hòa hợp với nhà chồng.

    Nhà Dũng khá hơn, bố mẹ anh đều là cán bộ về hưu, có nhà riêng ba tầng ở quận nội thành, khá nề nếp. Trước khi cưới, tôi từng vài lần đến nhà anh ăn cơm, cũng thấy mọi người cư xử đúng mực, hơi lạnh lùng nhưng không có gì bất thường. Mẹ anh – bà Hạnh – là người phụ nữ kiểu truyền thống, nói năng nhẹ nhàng nhưng kín kẽ, ít khi thể hiện cảm xúc. Tôi vẫn nghĩ, chỉ cần mình sống tốt thì không ai ghét bỏ.

    Lễ cưới diễn ra không rình rang nhưng đầy đủ. Gia đình tôi chuẩn bị chu đáo, từ sính lễ đến sính nghi, không hề để bị chê trách. Tôi đã mỉm cười mãn nguyện khi bước chân về nhà chồng, nghĩ rằng đây là khởi đầu cho một chặng đường hạnh phúc.

    Nhưng chỉ một tuần sau, mọi thứ vỡ vụn.

    Ngày thứ ba sau cưới, mẹ chồng bắt đầu “gợi ý” tôi dậy từ 5 giờ sáng để lo việc bếp núc. Tôi vẫn nghĩ đó là chuyện bình thường. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là ngay cả bữa sáng đơn giản cũng phải nấu đủ món: phở cho bố chồng, xôi cho em gái chồng, cơm trắng với mắm tép cho mẹ chồng, và riêng chồng tôi thì ăn trứng luộc với bánh mì.

    Tôi không than vãn. Tôi học cách dậy sớm, mày mò nấu nướng theo ý từng người. Nhưng khi đặt lên bàn, không ai nói một lời cảm ơn. Thậm chí, mẹ chồng còn lặng lẽ dọn riêng phần mình mang lên phòng, không ăn cùng. Em chồng – Trang, mới 24 tuổi, vẫn đang học cao học – chỉ nhấm nháp một chút rồi buông đũa: “Chị Hà nấu nhạt quá, ăn không vào.”

    Tôi im lặng. Làm dâu mà, phải nhẫn nhịn chứ.

    Nhưng ngày thứ năm, tôi bắt đầu thấy lạ: mẹ chồng yêu cầu tôi không dùng máy giặt trong nhà mà phải tự giặt tay đồ của vợ chồng mình – lý do là “giặt máy tốn điện”. Tôi hỏi nhỏ Dũng thì anh chỉ lảng tránh: “Em chiều mẹ chút đi, bà kỹ tính vậy thôi.”

    Đến tối hôm đó, khi mọi người đi ngủ, tôi xuống bếp để đổ rác thì vô tình nghe thấy đoạn hội thoại của mẹ chồng và em chồng trong phòng khách, lúc họ nghĩ tôi đã đi ngủ.

    “Mày xem, cưới về có mấy ngày mà nó tưởng nó là bà hoàng à? Cơm thì nhạt, quần áo thì để máy lo. Tao mà không rèn sớm, sau này nó ngồi lên đầu cả nhà mình.”

    “Bà ngoại nói đúng đấy mẹ. Nhà mình lấy con này về chỉ để đỡ tiền thuê giúp việc, chứ nhìn nó là biết không phải dạng giỏi giang gì rồi.”

    Tôi đứng lặng người. Lúc đó là 11 giờ đêm, tôi gần như chết lặng trong bóng tối của gian bếp.

    Sáng hôm sau, tôi vẫn cố gắng cư xử bình thường. Tôi tự hỏi: “Chẳng lẽ vì tôi không giỏi nấu ăn? Hay vì tôi chưa đủ tinh tế?” Nhưng dù thế nào, những lời họ nói quá rõ ràng – tôi không phải là con dâu mà họ quý, mà chỉ là người “làm việc nhà miễn phí”.

    Chiều hôm ấy, tôi về phòng, lặng lẽ xếp vài bộ quần áo vào túi vải. Tôi lấy một tờ giấy A4 từ ngăn kéo, viết vài dòng:

    “Con xin lỗi nếu sự hiện diện của con khiến gia đình cảm thấy phiền toái. Con không đến đây để làm osin. Con đến vì yêu Dũng, và muốn xây dựng một gia đình tử tế. Nhưng nếu ngay từ đầu, mẹ và em đã xem con như người ngoài, thì con xin phép dừng lại ở đây. Hà.”

    Tôi để tờ giấy trên bàn trang điểm, đặt chìa khóa nhà cạnh đó, rồi lặng lẽ rời đi.

    Không gọi Dũng. Không giải thích với ai.

    Tôi về nhà mẹ ruột. Trên đường đi, tôi bật khóc lần đầu tiên.

    Tôi về đến nhà lúc gần 9 giờ tối. Mẹ tôi đang dọn dẹp gian bếp, thấy tôi kéo vali bước vào thì sững người. Bà không hỏi ngay, chỉ lặng lẽ nhìn tôi – cái nhìn đầy lo lắng nhưng không gặng ép.

    Tôi ôm chặt lấy mẹ, lần đầu tiên từ ngày cưới.

    – Mẹ, cho con ở lại vài hôm được không? – Tôi hỏi, giọng nghẹn lại.

    Mẹ gật đầu:
    – Ở bao lâu cũng được. Nhà này là nhà con.

    Hai ngày đầu, tôi không ra khỏi phòng. Tôi cần thời gian để lấy lại thăng bằng. Không phải vì tiếc nuối – mà vì quá sốc. Tôi từng tưởng tượng nhiều tình huống khó khăn khi làm dâu, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình lại bị coi rẻ một cách trắng trợn đến vậy.

    Ngày thứ ba, Dũng gọi.

    Lần đầu, tôi không nghe. Lần thứ hai, anh nhắn: “Anh đến nhà em nói chuyện được không?”

    Tôi đồng ý.

    Khi Dũng xuất hiện ở cổng, trông anh hốc hác thấy rõ. Vào nhà, chào bố mẹ tôi lễ phép, anh ngồi xuống trước mặt tôi, im lặng hồi lâu rồi nói:

    – Anh xin lỗi. Mẹ anh… có phần quá đáng. Nhưng lẽ ra em phải nói với anh, chứ không thể bỏ đi như vậy.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:

    – Em đã nói. Rất nhiều lần. Em nhẫn nhịn, em im lặng, em cố gắng sống đúng bổn phận. Nhưng anh luôn chọn cách… tránh né. Ngay cả khi em bị coi là “osin cao cấp”, anh cũng không đứng về phía em.

    Anh cúi đầu:

    – Anh không biết mẹ nói những lời như vậy sau lưng em. Anh thực sự xin lỗi.

    – Nếu em không vô tình nghe thấy, thì anh sẽ không bao giờ biết, đúng không? – Tôi hỏi lại – Còn nếu hôm nay em không bỏ về, liệu bao lâu nữa em mới trở thành người bị chà đạp hoàn toàn?

    Dũng ngập ngừng. Rồi anh nói điều khiến tôi nhớ mãi:

    – Hà… nếu em muốn ra ở riêng, anh đồng ý. Em là vợ anh, anh không muốn mất em.

    Tôi nhìn anh rất lâu.

    Đó là lần đầu tiên, tôi thấy trong ánh mắt Dũng không còn sự thờ ơ, mà là nỗi sợ mất mát thực sự.

    Ba ngày sau, tôi quay lại nhà chồng – không phải để ở, mà để đối thoại. Mẹ tôi đi cùng, bà mặc bộ áo dài màu nâu giản dị, nhưng gương mặt đầy khí chất.

    Mẹ chồng mở cửa, ánh mắt sững lại khi thấy tôi.

    – Cô còn quay về làm gì?

    Tôi mỉm cười nhẹ:

    – Cháu không quay về để làm dâu nữa, cô ạ. Cháu chỉ đến để nói chuyện cho rõ ràng.

    Dũng đi phía sau mẹ, lặng lẽ ra hiệu mời mọi người vào phòng khách.

    Tôi đặt một lá thư đã viết sẵn lên bàn:

    – Đây là quyết định của cháu. Cháu không muốn sống trong một gia đình mà sự tử tế bị xem là yếu đuối, sự nhẫn nhịn bị chà đạp. Cháu sẽ ly hôn, nếu anh Dũng không thể bảo vệ cháu khỏi những điều tàn nhẫn từ chính gia đình anh ấy.

    Bố mẹ Dũng ngồi chết lặng. Em chồng vẫn giữ vẻ mặt khinh khỉnh.

    Dũng ngồi xuống bên tôi. Anh cầm lấy tay tôi, siết chặt:

    – Em không cần phải ly hôn. Chúng ta sẽ thuê nhà riêng. Anh đã chuyển tiền đặt cọc hôm qua. Nếu cần, anh có thể rời khỏi nhà này ngay hôm nay.

    Không khí lặng đi vài giây.

    Mẹ chồng tôi nhìn con trai, rồi nhìn tôi, giọng lạnh tanh:

    – Anh muốn bỏ bố mẹ để theo nó?

    Dũng trả lời, chậm rãi nhưng dứt khoát:

    – Con không bỏ ai cả. Nhưng nếu mẹ coi vợ con như người giúp việc, thì con xin phép sống tách ra. Con muốn có một gia đình thật sự – không phải nơi mỗi ngày vợ con phải dè chừng từng lời ăn tiếng nói.

    Chúng tôi chuyển ra ngoài một tuần sau đó. Một căn hộ nhỏ ở Long Biên, đủ ấm áp để bắt đầu lại. Tôi vẫn đi làm như cũ. Dũng về muộn nhưng hay tự tay nấu bữa tối.

    Nhà chồng cắt đứt liên lạc với tôi suốt hai tháng. Nhưng dần dà, mẹ chồng bắt đầu nhắn tin cho Dũng, hỏi thăm đôi câu, rồi mời về ăn giỗ. Tôi đi cùng – như một người khách, không hơn không kém. Nhưng ít nhất, họ không còn dám coi thường tôi.

    Tôi chưa bao giờ mong muốn làm “nữ hoàng trong nhà chồng”. Tôi chỉ mong được làm người – một người vợ đúng nghĩa, được tôn trọng, được đồng hành, chứ không bị đem ra cân đo bằng từng bữa cơm hay thao tác giặt đồ.

    Cuộc sống hôn nhân không còn giống cổ tích – mà là hiện thực. Nhưng khi cả hai cùng lựa chọn đứng về phía nhau, thì mọi thứ vẫn có thể tiếp tục, một cách tử tế.

    “Tôi để lại một tờ giấy, và bước đi – không phải để kết thúc, mà để bắt đầu lại với lòng tự trọng. Nếu không có cú bỏ đi ấy, có lẽ tôi đã đánh mất chính mình trong một mái nhà mà người ta chỉ cần tôi biết cúi đầu.”

  • Ông bà ngoại lặn lội từ quê ra dự tiệc đầy tháng của cháu nhưng chưa ăn được gì, ông bà đã ôm bụng đói lên xe về thẳng

    Ông bà ngoại lặn lội từ quê ra dự tiệc đầy tháng của cháu nhưng chưa ăn được gì, ông bà đã ôm bụng đói lên xe về thẳng

    Ông bà ngoại lặn lội từ quê ra dự tiệc đầy tháng của cháu. Nhà chồng tôi làm 20 mâm hoành tráng mời đông đủ anh em, họ hàng nhưng vừa thấy thông gia lên, mẹ chồng tắt ngấm nụ cười. Bố mẹ tôi tặng cháu 2 chỉ vàng cùng chiếc lắc bạc xinh xắn. Thế mà cỗ chưa kịp dọn ra, ông bà đã vác bụng đói ra bến xe về luôn. Chiều hôm đó biết lý do, tôi để lại lá đơn ly h/ô,n, bế con về ngay nhà ngoại

    Tôi quyết định làm mẹ đơn thân sau khi thấy cảnh nhà chồng đối xử với thông gia trong tiệc đầy tháng cháu nội

    Nếu không có chiếc video do bạn thân vô tình quay lại thì tôi cũng không biết bố mẹ mình phải chịu ấm ức như thế.

    Nhiều lần khi đọc những bài đăng trên mạng hỏi kiểu: “Nếu được chọn lại thì chị em có lấy chồng không?”, tôi vẫn thường nghĩ trong bụng là mọi người bình luận tiêu cực quá. Hầu như ai cũng trả lời là “Không”, còn lại rất ít người khoe hôn nhân hạnh phúc khiến tôi thấy khó hiểu.

    Giờ thì chính tôi cũng bắt đầu nhập hội ân hận khi lấy chồng. Cái tội không nghe lời bố mẹ khuyên nhủ, họ đã bảo nhà thông gia không tử tế lắm đâu mà tôi mù quáng bỏ ngoài tai. Đến khi tận mắt trông thấy bố mẹ mình bị người ta xúc phạm thì tôi mới tỉnh ngộ, kịp sửa sai bằng tờ đơn l.y hô.n.

    Tôi mới cưới được 1 năm 3 tháng. Chồng của tôi là người rất có trách nhiệm, yêu thương vợ con và kiế.m tiề.n cũng giỏi. Tuy nhiên nhược điểm duy nhất của anh là luôn bênh bố mẹ ruột bất chấp, dù họ đúng hay sai thì anh cũng đứng về phía họ. Cưới xong rồi tôi mới biết điều này, phải ngậm đắng nuốt cay bao lần vì chồng bênh bố mẹ và bỏ rơi vợ.

    Suốt quãng thời gian mang bầu tôi rất hay khóc lúc đêm khuya. Nhìn chồng ngáy khò khò mà tôi chỉ muốn trốn về ngoại, muốn được trở về thời con gái độc thân, muốn một mình ngủ trên chiếc giường êm ái trong căn nhà đầy tình yêu thương của bố mẹ. Chỉ tại bồng bột mà tôi vỡ mộng. Gió táp mưa sa quất vào mặt không ngừng nghỉ, nhưng vì cãi lời bố mẹ đi lấy chồng nên tôi chẳng dám kêu than.

    Đến khi đẻ xong thì tôi tự thấy mình mạnh mẽ hơn một chút, nhắm mắt cho qua tất cả mọi thứ vì con. Biết bố mẹ chồng khắt khe thì tôi cũng hạn chế va chạm, họ quát mắng ý kiến gì thì tôi cũng im lặng không cãi. Mẹ chồng chăm tôi ở cữ cũng không đến nỗi, bà nấu ăn bế cháu phụ tôi không sót ngày nào. Tuy bà cằn nhằn hơi nhiều và bắt con dâu phải chăm cháu theo kiểu cổ hủ, song tôi cũng lựa lựa để làm chứ không phản ứng gay gắt ra mặt.

    Cơ mà càng nhịn nhục thì tôi lại phát hiện ra họ càng lấn tới. Sống như nào cũng khó vì chẳng thể hài lòng người ta.

    Tôi bắt đầu mông lung nghĩ đến việc b.ỏ chồn.g. Mới sống hơn 1 năm mà đã không hòa hợp như này thì cố nữa cũng chỉ thêm toang. Giờ là tôi đối phó với nhà chồng theo kiểu ngày nào biết ngày đó, cười thì ít mà khóc thút thít thì nhiều.

    Rồi cuối cùng cũng đến lúc tôi kiếm được cớ để viết đơn l.y hô.n. Đó là vào tiệc đầy tháng của con tôi, khi 2 nhà nội ngoại cùng gặp nhau để ăn tiệc.

    Tôi chưa có kinh nghiệm gì về việc cúng lễ cho con nên để người lớn trong nhà lo hộ. Mẹ chồng đặt hết đồ bên ngoài về, chỉ việc bày trước bàn thờ gia tiên rồi làm lễ là xong. Bố mẹ tôi mang sang khá nhiều hoa quả và quà mừng cho cháu ngoại, song tôi không biết là mẹ chồng lén bỏ hết đống hoa quả ấy vào một góc không dùng đến.

    Giúp việc nhà chồng thì luôn mồm nhắc bố mẹ tôi là không được đụng cái này, không được sờ cái kia vì “toàn đồ quý giá đắt đỏ”. Cứ làm như bố mẹ tôi nhà quê lắm không bằng! Cũng may là bố mẹ tôi hiền nên dù phật ý họ cũng chẳng bộc lộ ra mặt, vẫn xuề xòa để 2 nhà đỡ mất vui.

    Trong buổi tiệc có hàng xóm với vài người bạn thân của vợ chồng tôi đến dự. Mọi người mang quà và đồ chơi cho con tôi, dành tặng nó những lời chúc tốt đẹp. Bố mẹ tôi tặng cháu ngoại 2 chỉ vàng kèm một chiếc lắc bạc đúc hình cái khánh rất xinh. Tuy nhiên lúc mở hộp quà của ông bà, tôi chợt nhớ ra là họ về khá sớm. Bận rộn tiếp khách nên bố mẹ rời đi lúc nào tôi còn không biết nữa.

    Đang bần thần nghĩ ngợi thì bạn thân nhắn tin. Nó gửi cho tôi vài chiếc video quay bữa tiệc, kèm theo ảnh chụp con tôi rất xinh. Tôi ngắm nghía kỹ từng khoảnh khắc, bật cười khi thấy con mình ọ ẹ ngơ ngác giữa vòng tay vô số người lạ. Và rồi tôi vô tình phát hiện lý do khiến bố mẹ tôi bỏ về khi chưa ăn miếng cỗ nào.

    Lúc bố mẹ tôi đến gần cháu ngoại định bế lên chụp ảnh thì mẹ chồng tôi đứng cạnh hất tay họ ra. Mọi người xung quanh mải chuyện trò cười nói nên không ai chú ý đến hành động thô lỗ của bà nội thằng nhỏ, tôi cũng ở trong nhà vệ sinh chẳng hay biết gì. Chỉ có bố mẹ tôi ngỡ ngàng khó hiểu khi bị bà thông gia cư xử vậy. Rồi họ bỏ về trong ấm ức, còn không nói lại với tôi câu nào vì chắc sợ tôi buồn.

    Mẹ chồng tôi nghĩ không ai trông thấy nên vẫn tươi cười suốt buổi tiệc. Nhưng tất cả hành động quá quắt của bà đã vô tình lọt vào clip do bạn tôi quay. Nó cũng chẳng để ý khúc đó vì mải cười nói với người khác, nhưng góc nó ngồi đủ thấy rõ cảnh mẹ chồng hất tay bố mẹ ruột tôi không cho bế cháu một cách thô bạo. Xong bà ấy còn mang cháu đi chỗ khác, ngăn bố mẹ tôi tiếp xúc gần với cháu. Thấy bố mẹ hụt hẫng đứng nhìn theo cháu ngoại mà tôi ứa nước mắt.

    Tôi nói chuyện riêng với chồng về đoạn clip đó. Dù tôi không trách móc mẹ chồng câu nào, chỉ nhờ chồng hỏi giúp xem vì sao mẹ anh lại đối xử với thông gia như vậy, lý do không cho bố mẹ tôi đụng vào cháu là gì. Nhưng chồng lại cáu gắt với tôi, anh gằn giọng bảo tôi không được phán xét mẹ anh, rồi biện minh rất nực cười rằng: “Bà làm gì cũng chỉ tốt cho cháu nội thôi”.

    Biết không trông mong dựa dẫm gì được vào người chồng bảo thủ này nên tôi quyết định sẽ kết thúc thân phận con dâu tại đây. Tôi im lặng không đôi co với chồng câu nào. Và hôm sau tôi đợi cả nhà chồng đi vắng để ôm con về ngoại. Lá đơn l.y hô.n tôi đắn đo giấu trong tủ mãi, giờ được đặt ngay ngắn trên bàn cho chồng về tự ký. Tôi sẽ làm mẹ đơn thân, không hối hận gì cả.

    Vừa về đến nhà ngoại tôi đã ôm bố mẹ khóc rấm rứt. Thương con mình 1 thì thương bố mẹ 10. Họ bị thông gia co.i thườn.g mà tôi không hề biết, còn chẳng có cơ hội lên tiếng bảo vệ họ lấy nửa câu. Tôi chọn sai chồng, chọn sai nơi để gả. Nhưng cuối cùng bố mẹ lại phải chịu thiệt thòi cùng tôi…

  • Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ 1 đồng mà dành hết lo cho vợ con, nhưng tôi quyết ly hôn vì câu nói lạnh lùng của vợ lúc mẹ chồng ố::m

    Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ 1 đồng mà dành hết lo cho vợ con, nhưng tôi quyết ly hôn vì câu nói lạnh lùng của vợ lúc mẹ chồng ố::m

    “Ting!”…Tin nhắn báo lương tháng này hiện lên trên màn hình điện thoại: +52.400.000 VND.

    Nam thở phào nhẹ nhõm, nhấp ngụm cà phê đắng ngắt. Với mức thu nhập này ở thành phố, người ta gọi anh là “thành đạt”. Nhưng kỳ lạ thay, trong ví Nam lúc nào cũng chỉ có vài trăm nghìn tiền mặt để đổ xăng và ăn trưa. Anh không dám gửi về quê cho bố mẹ dù chỉ một đồng, thậm chí cái áo ấm mùa đông cho bố, anh cũng phải đắn đo nâng lên đặt xuống rồi tặc lưỡi: “Thôi để tháng sau”.

    Tất cả là vì Thu – vợ anh…

    Thu là một người phụ nữ đẹp, sành điệu và biết hưởng thụ. Quan điểm của Thu rất rõ ràng: “Đời người ngắn lắm, làm được thì phải tiêu được. Anh làm ra tiền mà để vợ con khổ thì thà em lấy xe ôm còn hơn”.

    Để “vợ không khổ”, Nam giao toàn bộ thẻ lương cho vợ. Anh nhìn Thu xúng xính trong những bộ váy thiết kế tiền triệu, con cái học trường quốc tế, check-in ở những resort 5 sao mỗi cuối tuần. Anh tự hào vì mình lo được cho gia đình nhỏ đủ đầy. Anh tặc lưỡi nghĩ bố mẹ ở quê có lương hưu, lại có vườn tược, chắc ông bà chẳng cần gì đâu. Sự im lặng cam chịu của bố mẹ khiến Nam lầm tưởng rằng mọi thứ vẫn ổn.

    Cho đến tối hôm qua…. Trời mưa tầm tã. Nam vừa đi làm về, người ướt sũng. Thu đang ngồi trên sô pha, vừa đắp mặt nạ vừa xem tạp chí thời trang. Trên bàn là chiếc túi xách hàng hiệu mới cứng mà cô vừa “quẹt” thẻ lương của Nam chiều nay – giá 28 triệu đồng.

    Điện thoại Nam reo lên. Là số của bố: “A lô, bố à? – Nam bắt máy, giọng hơi run vì linh tính chẳng lành. – Nam ơi… Mẹ… mẹ mày bị tai biến rồi. Đang cấp cứu ở huyện. Bác sĩ bảo nặng lắm, phải chuyển lên tuyến trên gấp. Con xem… con xem có về được ngay không”?

    Tiếng bố lạc đi trong tiếng mưa và tiếng ồn ào của bệnh viện. Tim Nam như ngừng đập. Anh đánh rơi cả cặp táp, mặt cắt không còn giọt máu: “Bố bình tĩnh, con về ngay! Bố chuẩn bị xe chuyển mẹ lên đây, con sẽ lo hết”!

    Nam quay sang Thu, giọng gấp gáp, lạc cả đi: – “Em! Mẹ bị tai biến, đang chuyển lên viện Bạch Mai. Em soạn giúp anh vài bộ quần áo, rút ít tiền mặt rồi mình vào viện đón mẹ luôn. Tình hình này chắc mẹ phải nằm viện dài ngày, anh tính đón mẹ về nhà mình chăm sóc một thời gian cho tiện, chứ để mẹ nằm viện hành lang thì khổ lắm”.

    Thu từ từ gỡ chiếc mặt nạ giấy ra, để lộ làn da căng bóng. Cô nhìn Nam, không có chút hốt hoảng hay lo lắng nào, mà thay vào đó là cái nhíu mày khó chịu. Cô thong thả với lấy lọ kem dưỡng da, thoa nhẹ lên cổ, rồi buông một câu ráo hoảnh:

    “Bà ốm thì anh gửi tiền về thuê người ở làng họ chăm. Chứ mang bà lên đây làm gì? Nhà mình chung cư chật chội, lại toàn đồ đạc đắt tiền. Với lại… mẹ anh ở quê hôi hám, lại còn tai biến nằm một chỗ, đái ỉa cả ra giường, mùi mẽ kinh khủng lắm. Em chịu, em không phục vụ được đâu. Anh đừng có mang rắc rối về nhà này”.

    Không gian như đóng băng lại. Nam đứng sững sờ, tai ù đi. Anh tưởng mình nghe nhầm. Anh nhìn người vợ xinh đẹp, thơm phức mùi nước hoa đắt tiền trước mặt, bỗng thấy xa lạ và đáng sợ đến rùng mình. “Em nói cái gì? – Nam gằn giọng, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm vào da thịt – Đó là mẹ anh! Là bà nội của các con em đấy! Em sợ hôi hám? Em sợ bẩn giường”?

    Thu vẫn dửng dưng, giọng cong cớn: “Thì sự thật nó thế. Em nói sai à? Anh đi làm cả ngày, ai là người dọn? Chẳng lẽ bắt em dọn cứt đái cho bà già chồng? Anh có tiền, anh cứ thuê người phục vụ, tội gì phải khổ. Em nói trước, anh mà mang bà về đây là em bế con về ngoại đấy”.

    “Chát!”

    Một cái tát giáng mạnh xuống mặt Thu khiến cô ngã dúi dụi xuống ghế. Lần đầu tiên sau 5 năm chung sống, Nam đánh vợ. Thu ôm má, trố mắt nhìn chồng, định gào lên ăn vạ nhưng ánh mắt đỏ ngầu, vằn lên những tia máu của Nam khiến cô nghẹn họng.

    Nam không nói gì thêm. Anh đi thẳng đến tủ quần áo, không phải để lấy đồ cho mình, mà để lôi cái vali du lịch ra. Anh vơ vội mấy bộ quần áo của mình ném vào đó “Anh… anh làm cái gì đấy? Anh dám đánh tôi vì bà già đó à”? – Thu hét lên.

     

    Nam quay lại, giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết: “Cô nhìn lại cái túi trên bàn đi. 28 triệu. Bằng một năm tiền thuốc thang của mẹ tôi đấy. Tôi làm ra 50 triệu một tháng, đưa hết cho cô không thiếu một xu, để cô đắp lên người những thứ phù phiếm này. Trong khi mẹ tôi, cái áo rách vai cũng phải khâu lại để mặc, ốm đau không dám đi khám vì sợ tốn tiền của con trai. Tôi đúng là thằng ngu, thằng bất hiếu”!

    Nam cười cay đắng, nước mắt trào ra: “Cô chê mẹ tôi hôi hám? Đúng, mẹ tôi hôi mùi bùn đất, hôi mùi mồ hôi chua loét vì bán mặt cho đất bán lưng cho trời nuôi tôi ăn học, để tôi có cái bằng đại học, có cái lương 50 triệu cho cô hưởng thụ hôm nay. Cái mùi hôi hám đó nuôi sống cả gia đình tôi đấy! Còn cô, cô thơm tho lắm, nhưng tâm hồn cô thối nát rồi”.

    Thu sững sờ. Cô chưa bao giờ thấy Nam như thế này. Người chồng hiền lành, chiều vợ “đội lên đầu” thường ngày đã biến mất: “Anh định đi đâu? Anh bỏ mặc mẹ con tôi à”? – Thu bắt đầu hoảng sợ.

    – Tôi về với mẹ tôi. – Nam kéo khóa vali, xách túi laptop lên – Cô bảo cô không chịu được cảnh mẹ tôi đái ra giường chứ gì? Được, vậy thì cô không cần phải chịu nữa. Tôi giải thoát cho cô.

    Nam rút trong ví ra chiếc thẻ tín dụng phụ mà anh từng đưa cho Thu tiêu xài xả láng, bẻ đôi ngay trước mặt vợ, ném xuống sàn nhà.

    – Từ giờ phút này, tôi không còn là cái máy ATM của cô nữa. Cô muốn sống sang chảnh, tự đi mà kiếm tiền. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi luật sư soạn. Tài sản chung cư này chia đôi, còn con cái, tôi sẽ giành quyền nuôi dưỡng vì cô không đủ tư cách dạy chúng nó về chữ “Hiếu”.

    – Anh điên rồi! Chỉ vì một câu nói mà anh phá nát cái nhà này? – Thu lao đến níu tay Nam.

    Nam gạt tay vợ ra, ánh mắt nhìn cô đầy thương hại: – Không phải vì một câu nói. Mà vì câu nói đó đã lột trần con người cô. Tôi có thể chấp nhận cô tiêu hoang, chấp nhận cô lười biếng, nhưng tôi không thể ngủ chung giường với một kẻ coi thường đấng sinh thành của mình. Vợ có thể lấy người khác, nhưng mẹ thì chỉ có một thôi.

    Nam bước ra khỏi cửa, lao mình vào màn mưa xối xả.

    Chiếc xe lao đi trong đêm tối hướng về phía bệnh viện. Nam khóc. Anh khóc như một đứa trẻ. Anh khóc vì thương bố mẹ, khóc vì hối hận cho sự nhu nhược bấy lâu nay của mình. 50 triệu một tháng thì có nghĩa lý gì khi mẹ ốm mà con trai không ở bên, lại còn để vợ sỉ nhục mẹ như thế?

    Đêm hôm đó, tại hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng – cái mùi mà vợ anh ghê tởm, Nam nắm chặt bàn tay chai sần, gầy guộc của mẹ. Bà đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn hôn mê.

    Nhìn khuôn mặt khắc khổ của mẹ, Nam thấy lòng mình thanh thản lạ lùng dù ngày mai anh sẽ phải đối mặt với tòa án ly hôn. Anh đã mất đi một người vợ đẹp, một gia đình kiểu mẫu mà người ngoài ngưỡng mộ. Nhưng anh đã tìm lại được chính mình, tìm lại được tư cách làm người, làm con – thứ mà anh đã đánh mất suốt 5 năm qua trong những ảo vọng xa hoa giả tạo.

    Và anh biết, mùi của mẹ không bao giờ là hôi hám. Đó là mùi của yêu thương, mùi của sự hy sinh mà không loại nước hoa đắt tiền nào trên thế giới này có thể sánh được.

  • Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét. Tôi sợ anh sẽ sụp đổ. Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài

    Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét. Tôi sợ anh sẽ sụp đổ. Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài

    1. Túi đồ từ trên trời rơi xuống

    Tôi tên là Lan, 32 tuổi, sống cùng chồng và mẹ chồng trong căn nhà nhỏ mặt tiền đường Lê Trọng Tấn. Nhà ba tầng, lâu năm, kết cấu kiểu cũ: trần thạch cao chỗ dày chỗ mỏng. Gần đây phòng ngủ vợ chồng tôi nóng bất thường, máy điều hòa bật mà gió chỉ phả ra hơi ấm. Tôi gọi thợ kỹ thuật đến kiểm tra.

    Anh thợ tên Tín, dáng nhỏ thó, hiền lành. Anh vừa đứng lên chiếc thang nhôm, tháo mặt nạ điều hòa, vừa hỏi:

    – Chị dùng bao lâu rồi?
    – Cũng 5 năm rồi. Dạo này nó yếu lắm.

    Tín soi đèn pin lên sâu bên trong trần nhà, nhíu mày:

    – Ơ… Trong này có cái gì lạ lắm chị ơi.

    Tim tôi đập thình thịch.

    – Lạ… là sao?

    Tín luồn tay lên khe hở giữa trần và dàn lạnh, cố lôi ra một vật gì đó. Chỉ vài giây, anh đặt xuống giường… một chiếc túi xách phụ nữ màu đỏ rượu.

    Nhìn cái túi, tôi chết điếng. Loại túi này đắt tiền, sang chảnh, không phải phong cách của tôi. Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.

    – Em nghĩ chắc ai đó bỏ quên lúc sửa trần? – Tín đoán.

    Nhưng căn nhà này từ khi tôi về làm dâu đến giờ chưa hề sửa lại trần phòng ngủ.

    Túi nằm ở đó, như một sự thật đang thách thức tôi.

    Tín sửa xong máy điều hòa rồi chào ra về. Trước khi đi anh còn nói:

    – Em nghĩ chị nên hỏi lại mọi người trong nhà xem sao. Túi còn khá mới đó chị.

    Tôi đóng cửa phòng, tay run bần bật khi cầm túi lên. Bên ngoài không bụi bặm, chứng tỏ nó chỉ mới được đặt vào đây… không lâu.

    Tôi nghĩ ngay đến chồng.

    Phòng ngủ này là của hai vợ chồng. Nếu có người phụ nữ nào khác từng bước vào đây… tôi chắc sẽ phát điên.

    Ở dưới nhà, tiếng mẹ chồng tôi lục đục dọn cơm. Còn chồng tôi đang đi công tác ở Buôn Ma Thuột, tối mai mới về.

    Tôi hít sâu, sờ vào khóa kéo.

    2. Bên trong chiếc túi

    Trong túi có:

    – Một ví nhỏ
    – Một khăn tay thêu hoa hồng
    – Một chiếc vòng bạc bị gãy mất một mắt
    – Một tờ giấy cũ gấp làm đôi
    – Và… một tấm ảnh đen trắng cỡ nhỏ.

    Tôi mở ví trước. Không có tiền, chỉ có một tờ giấy chứng sinh cũ kỹ, ố vàng, đề năm 1989. Trên giấy ghi tên một người mẹ: Nguyễn Thị Thanh.

    Thanh? Tôi không quen ai tên đó.

    Tiếp theo, tôi mở tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái trẻ khoảng đôi mươi, nét đẹp mảnh mai, gương mặt phảng phất buồn bã. Điều làm tôi giật mình là bên cạnh cô gái ấy là… mẹ chồng tôi, lúc còn trẻ, khoảng ba mươi mấy tuổi.

    Tôi ngồi thụp xuống giường, tay run rẩy. Tại sao ảnh của mẹ chồng lại nằm trong túi đồ phụ nữ được giấu trong trần nhà?

    Và tại sao lại có giấy chứng sinh?

    Tôi mở tiếp tờ giấy gấp đôi. Đó là một lá thư, nét chữ mềm mại:

    “Chị Lệ,
    Em để đứa bé lại cho chị chăm một thời gian. Em không còn lựa chọn nào khác.
    Em biết chị thương em, nên em gửi gắm.
    Nếu một ngày em không quay lại… em mong chị đừng trách em.
    – Thanh”

    Tôi đọc xong mà toàn thân lạnh đi.

    Thanh… gửi con lại cho mẹ chồng tôi?

    Vậy… chồng tôi có phải con ruột của bà Lệ không?

    Ý nghĩ ấy khiến tôi nghẹt thở.

    Bà Lệ – mẹ chồng tôi – vốn ít nói, trầm tính, và từ trước đến nay vẫn luôn có khoảng cách nhẹ với chính con trai mình. Tôi từng cho rằng đó là tính cách. Nhưng giờ thì…

    Tôi đem túi trộm vào phòng làm việc, giấu dưới bàn. Tôi cần nói chuyện với bà. Tôi không muốn tự mình đoán thêm rồi đau lòng vô ích.

    Tôi xuống bếp, nhẹ nhàng:

    – Mẹ ơi, con… muốn hỏi mẹ chuyện này chút được không?

    Bà ngẩng lên, đôi mắt vốn luôn hiền nhưng nay có gì đó cảnh giác.

    – Ừ, có chuyện gì mà mặt mũi con tái thế?

    Tôi nuốt khan.

    – Con… tìm thấy một túi đồ trên trần phòng ngủ. Trong đó có ảnh mẹ và một cô tên Thanh… với giấy chứng sinh.

    Bà Lệ buông đôi đũa xuống bàn đánh “cạch”.

    – Con nói… con tìm thấy ở đâu?

    – Trên trần phòng con ạ.

    Mặt bà trắng bệch như vừa nhìn thấy ma.

    Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà đứng bật dậy, giọng run run:

    – Con đưa mẹ xem!

    Tôi dẫn bà lên phòng, lấy túi ra. Vừa nhìn thấy nó, bà Lệ lập tức ôm chặt vào lòng, nước mắt trào ra như đê vỡ.

    – Trời ơi… tưởng mất rồi…

    – Mẹ… đây là gì ạ? Con không hiểu.

    Bà bóp chặt quai túi, run đến mức tôi phải dìu bà ngồi xuống giường.

    Rồi bà nói, bằng giọng trầm khàn:

    – Con dâu à… chuyện này mẹ giấu mấy chục năm nay. Mẹ không nghĩ… đến lúc nó lại lộ ra theo cách như vậy.

    Tôi nín thở.

    – Cô gái trong hình… là em ruột mẹ. Em gái mẹ – Thanh.

    Tôi đứng hình vài giây.

    – Em gái mẹ? Vậy còn…

    – Đứa bé trong giấy chứng sinh… chính là con của nó.

    Gió điều hòa phả qua lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng câu kế tiếp của mẹ chồng:

    – Và đứa bé ấy… chính là chồng con.

    Tôi nắm chặt mép giường cho khỏi ngã. Điều tôi sợ nhất phút trước – hóa ra… lại đúng theo cách còn đau hơn.

    3. Bí mật của một người mẹ

    Bà Lệ kể, giọng đứt quãng như từng câu đều cắt vào tim:

    – Em mẹ yêu một người đàn ông có gia đình. Nó khờ dại, yêu hết mình, rồi có thai. Khi biết tin, anh ta bỏ rơi nó. Lúc ấy nó tuyệt vọng lắm, định phá thai nhưng mẹ ngăn. Nó sinh thằng Tùng… nhưng nó bị trầm cảm sau sinh nặng lắm con à. Nó không dám nhìn con, không đủ can đảm làm mẹ. Một đêm mưa, nó để lại đứa bé cho mẹ rồi bỏ đi… Mẹ tìm nó suốt năm trời nhưng chỉ nhận được tin nó chết vì tai nạn ở miền Trung.

    Tôi lặng người. Vậy chồng tôi… là con của một mối tình bị nguyền rủa?

    – Mẹ nuôi thằng Tùng như con ruột. Ba nó lúc ấy mất sớm rồi, nên hàng xóm ai cũng nghĩ nó là con mẹ. Mẹ chưa từng dám nói nó biết. Mẹ sợ nó sốc, sợ nó hận mẹ vì đã giấu chuyện của mẹ ruột nó…

    Bà lau nước mắt, đôi vai run lẩy bẩy.

    – Còn vì sao túi đồ trên trần? – tôi hỏi khẽ.

    – Lúc mới sinh, mẹ cất túi này kỹ lắm, để làm kỷ vật cho nó sau này… nhưng rồi vợ chồng con dọn về, mẹ sợ các con thấy, lại sợ nó vô tình tìm được. Mẹ… đem giấu lên trần, chỗ ít ai nghĩ đến nhất.

    Tôi nghẹn họng.
    Câu chuyện tôi tưởng giống phim truyền hình – hóa ra lại xảy ra ngay trong ngôi nhà nhỏ này.

    Nhưng có một điều còn ám ảnh hơn.

    – Con biết… con nghi ngờ chồng con ngoại tình đúng không? – bà Lệ nhìn tôi đầy thương xót. – Nhưng con yên tâm, thằng Tùng nó không bao giờ làm vậy đâu. Nó thương con lắm.

    Tôi cắn môi đến bật máu.
    Hóa ra lòng mình bé nhỏ đến mức nghi oan cho người yêu mình nhất.

    4. Đêm chồng về

    Tối hôm đó, tôi không ngủ được. Câu chuyện của bà Lệ như một vết cắt dài, đau nhưng không thể trách. Tôi nhìn người đàn ông nằm cạnh mình – Tùng – và chợt hiểu rằng anh đang sống mà không biết nguồn gốc của chính mình.

    Tôi muốn nói cho anh biết, nhưng tôi hiểu đó không phải việc tôi có quyền quyết định.

    Nửa đêm, tôi thấy mẹ chồng đứng lặng ở sân thượng, hướng mặt về phía con đường rợp đèn vàng. Tôi nhẹ nhàng đến bên:

    – Mẹ… có định nói cho anh Tùng không?

    – Mẹ muốn – bà khẽ nói – nhưng mẹ sợ nó đau, sợ nó không gọi mẹ là “mẹ” nữa.

    Tôi nắm tay bà:

    – Nếu là người tốt, anh ấy sẽ hiểu.

    Bà nhìn tôi như thể trong tôi có câu trả lời bà tìm mấy chục năm nay.

    – Con… có thể ngồi cạnh mẹ lúc mẹ nói chuyện với nó không?

    Tôi gật đầu.

    5. Sự thật được mở ra

    Chiều hôm sau, Tùng về. Mới nhìn thấy tôi và mẹ ngồi cùng nhau ở phòng khách, anh lập tức cau mày:

    – Có chuyện gì mà hai người nhìn nghiêm vậy?

    Bà Lệ không nói ngay. Bà đặt túi đỏ xước nhẹ lên bàn.

    – Tùng à… con ngồi xuống đi. Mẹ có điều quan trọng phải nói.

    Anh ngạc nhiên:

    – Túi của ai vậy mẹ?

    Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ anh đã khóc.

    Tôi ngồi cạnh, đặt tay lên vai bà, ra hiệu để bà nói những lời khó khăn ấy.

    Rồi bà kể lại tất cả – từ người mẹ ruột tên Thanh, đến việc gửi con, rồi bỏ đi mãi mãi, và cả lý do túi đồ nằm trên trần nhà…

    Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét.

    Tôi sợ anh sẽ sụp đổ.
    Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài.

    Một lúc lâu sau, Tùng quỳ xuống trước mẹ mình.

    – Mẹ nuôi con suốt ba mươi mấy năm… mẹ đã hy sinh cả đời vì con. Dù con sinh ra từ ai, mẹ vẫn là mẹ của con. Người sinh ra con chưa chắc là mẹ, nhưng người nuôi dưỡng con mới thật sự là mẹ.

    Câu nói ấy như xoa dịu tất cả những vết thương.

    Bà Lệ bật khóc. Tôi cũng khóc. Ba con người ôm nhau trong căn phòng nhỏ, nơi trước đó vài giờ còn chất chứa hoài nghi và bí mật.

    6. Hạt giống yêu thương

    Những ngày sau đó, Tùng chủ động tìm hiểu về mẹ ruột. Anh đến nơi bà Thanh từng sống, thắp nén nhang ở mộ bà. Trở về, anh nói với tôi:

    – Lan à, anh thấy nhẹ lòng lắm. Anh biết ơn mẹ đã nuôi anh, và biết ơn em… vì đã không giấu anh sự thật này.

    Tôi mỉm cười, nắm tay anh.

    Từ ngày bí mật ấy được mở ra, mẹ chồng tôi như trút được gánh nặng mấy chục năm. Bà vui vẻ, khỏe hơn, và lúc nào cũng nói:

    – Hóa ra chỉ cần nói thật thôi, nỗi sợ cũng tan.

    Còn tôi, tôi hiểu một điều:

    Nghi ngờ trong hôn nhân thường đến từ nỗi sợ, không phải từ sự thật.

    Và đôi khi, những gì ta tưởng là phản bội – lại liên quan đến một nỗi đau khác, sâu xa và âm thầm hơn nhiều.

  • 5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng giờ tôi cần tiền để mua chung cư thoát cảnh ở trọ hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố đ::ộng tr::ời

    5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng giờ tôi cần tiền để mua chung cư thoát cảnh ở trọ hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố đ::ộng tr::ời

    Căn phòng trọ rộng vỏn vẹn 25 mét vuông hầm hập như cái lò bát quái giữa trưa hè Hà Nội. Con gái tôi, bé Nhím, vừa ngủ vừa quấy khóc vì nóng, dù chiếc quạt điện đã bật hết công suất. Nhìn con nổi rôm sảy đầy người, tôi ứa nước mắt. Tôi quay sang nhìn Hùng – chồng tôi, đang ngồi đếm lại xấp tiền lẻ. Chúng tôi đã sống cảnh ở trọ chật chội này suốt 6 năm qua. Tiết kiệm từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc, cuối cùng vợ chồng tôi cũng gom góp được thêm 800 triệu. Cộng với số tiền 1 tỷ đồng tôi cho mẹ chồng vay 5 năm trước, chúng tôi dư sức mua một căn chung cư 2 phòng ngủ khang trang, thoát khỏi cảnh “chui rúc” này.

    “Anh, mai cuối tuần, mình về quê thưa chuyện với mẹ xin lại số tiền kia nhé. Căn hộ bên Long Biên họ giục đặt cọc rồi, chậm chân là mất đấy,” tôi nói, giọng đầy hy vọng. Hùng ngập ngừng một chút rồi gật đầu: “Ừ, để mai anh nói khéo với mẹ. Chú Út giờ cũng ổn định rồi, chắc mẹ xoay sở trả được thôi“. 5 năm trước, khi đó tôi mới cưới và vừa bán mảnh đất bố mẹ đẻ cho làm của hồi môn được 1 tỷ. Dự định ban đầu là mua nhà ngay, nhưng mẹ chồng tôi – bà Dung – đã gọi điện khóc lóc thảm thiết.

    Bà bảo chú Thắng (em trai chồng) muốn lấy vợ nhưng nhà cửa ở quê dột nát quá, nhà gái chê không chịu gả. Bà nắm tay tôi, nước mắt ngắn dài: “Con thương mẹ, thương em. Con cho mẹ vay số tiền đó xây lại cái nhà cho tử tế để thằng Thắng cưới vợ. Mẹ thề, chỉ 1-2 năm là mẹ bắt nó cày cuốc trả lại cho anh chị ngay. Mẹ đứng ra bảo lãnh, con sợ gì.”

    Lúc đó tôi còn trẻ, lại nể mẹ chồng, thương chồng đứng giữa khó xử, nên tôi gật đầu đưa tiền. Tôi không lấy lãi, cũng chẳng bắt ký giấy nợ vì nghĩ “người một nhà ai lừa ai bao giờ”. Thế là căn nhà 3 tầng lầu mọc lên hoành tráng nhất xóm. Chú Thắng cưới vợ, sống sung túc trong căn nhà xây bằng tiền của tôi. Còn vợ chồng tôi vẫn bám trụ lại thành phố trong căn phòng trọ ẩm thấp.

    Sáng hôm sau, vợ chồng tôi bắt xe về quê. Nhìn ngôi nhà bề thế, sân lát gạch đỏ au, bên trong đầy đủ tiện nghi từ tivi màn hình lớn đến tủ lạnh side-by-side, lòng tôi khấp khởi mừng thầm. Nhà cao cửa rộng thế này, chắc chắn kinh tế chú thím ấy đã khấm khá. Bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ cho đến khi tôi mở lời.

    “Mẹ ạ, chú thím ạ… Chả là đợt này vợ chồng con tìm được căn chung cư ưng ý quá. Con định xin lại mẹ và chú thím số tiền 1 tỷ con cho vay ngày xưa để đặt cọc mua nhà. Cháu Nhím lớn rồi, cần chỗ ở ổn định đi học.” Không gian đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa bát va chạm cũng ngưng hẳn. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà liếc nhìn chú Thắng, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm khác hẳn vẻ hiền từ lúc nãy.

    “Con định đòi tiền ngay bây giờ à?” bà hỏi, giọng lạnh tanh. “Vâng ạ, vì bên bán họ giục gấp quá…” tôi chưa kịp nói hết câu thì bà đã đập mạnh đôi đũa xuống bàn. “Chị hay nhỉ? Chị là chị dâu cả mà chị không biết thương em à? Nhà này xây lên là để thờ cúng tổ tiên, để cho em trai chị ở. Nó vừa mới cưới vợ, con còn nhỏ, công việc bập bõm, lấy đâu ra 1 tỷ mà trả ngay cho chị?”. Tôi sững sờ: “Nhưng mẹ ơi, lúc vay mẹ bảo chỉ 1-2 năm. Giờ đã 5 năm rồi. Vợ chồng con cũng phải đi thuê trọ khổ sở lắm…”

    “Khổ cái gì!” Mẹ chồng tôi quát lớn, cắt ngang lời tôi. “Anh chị ở thành phố kiếm tiền dễ như nước, thuê nhà thì đã sao? Còn thằng Thắng ở quê, xây cái nhà hết sạch tiền rồi. Giờ chị đòi thì bảo nó bán nhà đi trả chị nhé? Hay chị muốn đuổi mẹ và em ra đường?”. Chú Thắng ngồi bên cạnh, thản nhiên gắp miếng thịt gà bỏ vào miệng, buông một câu ráo hoảnh: “Chị dâu, em xây vào nhà hết rồi. Giờ em không có tiền. Khi nào có em trả, chị đừng ép người quá đáng.”

    Tôi nghẹn đắng ở cổ họng, nhìn sang chồng cầu cứu. Nhưng Hùng chỉ cúi gằm mặt, lí nhí: “Thôi em, từ từ hẵng nói, mẹ đang giận…”. Sự nhu nhược của chồng và sự trơ trẽn của gia đình chồng như giọt nước làm tràn ly. Tôi nhìn quanh căn nhà khang trang, nhìn chiếc xe SH mới cóng dựng ở góc nhà, nhìn bộ váy hàng hiệu cô em dâu đang mặc. Họ không hề nghèo, họ chỉ mặc định tiền của tôi là “nghĩa vụ” phải cho. Tôi đứng phắt dậy, hít một hơi thật sâu để không bật khóc.

    “Mẹ nói con không thương em? Thế ai thương con, thương cháu nội mẹ đang phải sống trong cái phòng trọ 40 độ hầm hập? 5 năm qua, con chưa từng đòi một đồng lãi. Nhưng con không ngờ lòng tốt của con lại bị coi là sự ngu ngốc.” Tôi mở túi xách, lấy ra một tờ giấy đã ố vàng. Đó là giấy chuyển tiền ngân hàng 5 năm trước, nội dung ghi rõ: “Cho mẹ vay xây nhà”. Và quan trọng hơn, tôi rút điện thoại ra, bật đoạn ghi âm cuộc nói chuyện 5 năm trước mà tôi đã cẩn thận lưu lại vì lời khuyên của bố đẻ tôi.

    Trong đoạn ghi âm, tiếng mẹ chồng vang lên rõ mồn một: “Mẹ thề, mẹ lấy danh dự ra đảm bảo, chỉ 1 năm là mẹ bắt thằng Thắng trả, nếu không mẹ sẽ bán mảnh đất vườn đi trả con.” Mặt mẹ chồng tôi biến sắc. Bà không ngờ cô con dâu hiền lành lại có sự đề phòng này.

    Tôi đanh thép nói tiếp: “Mảnh đất vườn bên cạnh giờ giá cũng hơn 2 tỷ. Nếu chú Thắng không có tiền mặt, con đề nghị mẹ bán mảnh đất đó đi. Hoặc là sang tên mảnh đất đó cho vợ chồng con trừ nợ. Nếu không, con sẽ nhờ pháp luật can thiệp. Giấy tờ chuyển tiền con còn giữ, tin nhắn mẹ xác nhận vay con vẫn còn. Con sống trọn tình vẹn nghĩa rồi, đừng trách con cạn tàu ráo máng.”“Mày… mày dám kiện cả mẹ chồng à? Đồ con dâu mất dạy!” Bà Hòa gào lên, định lao vào tát tôi nhưng Hùng đã kịp đứng dậy chắn ngang.

    Lần đầu tiên sau 6 năm, chồng tôi ngẩng cao đầu nói: “Mẹ! Vợ con nói đúng đấy. Nhà mình sống thế là bạc lắm. Tiền đó là mồ hôi nước mắt của cô ấy. Nếu mẹ và chú không trả, con sẽ là người đứng đơn kiện cùng vợ con.” Cả căn phòng chết lặng. Chú Thắng tái mặt, còn cô em dâu thì len lén kéo tay chồng. Tôi dứt khoát kéo chồng ra về, không ăn thêm một miếng cơm nào nữa.

    Ngay tối hôm đó, chú Thắng gọi điện, giọng đã dịu đi hẳn, xin khất trả trước 500 triệu vào tuần sau (nhờ cắm sổ đỏ vay ngân hàng), số còn lại xin trả dần trong 2 năm và trả cả lãi ngân hàng. Hóa ra, họ sợ tôi làm thật, sợ mất mặt với làng xóm và sợ dính đến pháp luật khi tôi nắm đằng chuôi. Tôi đồng ý, nhưng lòng tôi đã nguội lạnh. Tôi nhận lại được tiền, nhưng tình cảm gia đình thì đã vỡ nát hoàn toàn. Tôi dùng số tiền đó mua ngay căn chung cư mơ ước. Đêm đầu tiên ngủ trong nhà mới, nhìn con gái say giấc trong căn phòng mát lạnh, tôi biết mình đã làm đúng.

    Đàn bà, thương người thì tốt, nhưng trước hết phải thương mình và thương con mình đã. Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát, đó mới là cách sống để không ai dám coi thường.

  • Vợ phẫu thuật thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng v/ũ ph/u, nhưng không ngờ ngày cô trở lại tr/ả th/ù quyến rũ anh thì bàng hoàng phát hiện ra

    Vợ phẫu thuật thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng v/ũ ph/u, nhưng không ngờ ngày cô trở lại tr/ả th/ù quyến rũ anh thì bàng hoàng phát hiện ra

    Người trong xóm mỗi lần nhắc đến vợ chồng Thu Hà – Quốc Dũng đều chỉ biết lắc đầu, buông một câu quen thuộc:

    “Con bé Hà sống không bằng con vật… Lấy nhầm thằng chồng q/uỷ.”

    Ngày cưới, Hà là cô điều dưỡng nhẹ nhàng, dịu dàng như nước mùa thu. Gương mặt cô hiền đến mức ai nhìn cũng muốn bảo vệ.

    Nhưng chỉ vài tháng sau, khuôn mặt ấy đã biến dạng bởi những v/ết b/ầm t/ím, sưng vù—ký ức t/àn đ/ộc từ những trận đ/òn vô cớ của Dũng.

    Dũng là chủ một gara xe máy lớn trong huyện. Hắn có tiiền, có quyền, lại quen việc quát tháo. Càng kiếm được nhiều, hắn càng hung hăng như một con thú, xem vợ như thứ tài sản muốn hành hạ lúc nào thì hành hạ.

    – Hà đi chợ lâu hơn 10 phút → bị đ/ạp vào bụng

    – Về muộn do ca trực kéo dài → bị t/át nảy lửa

    – Không ăn cơm vì mệt → bị đ/ấm đến bật m/áu môi

    Hàng xóm từng chạy sang can ngăn. Hà từng bỏ về nhà mẹ đến ba lần… nhưng lần nào cũng trở về bởi những lời xin lỗi quen thuộc:

    “Anh thề sẽ thay đổi.”

    Cô tin. Rồi lại bị đánh. Rồi lại tin.

    Cho đến lần cuối…

    Một cú đá thẳng vào bụng chỉ vì hà lỡ làm rơi cái cốc thủy tinh .

    Đứa con đầu lòng khi ấy mới ba tháng tuổi trong bụng… mất.

    Tối nằm trong bệnh viện trắng lạnh, nhìn gương mặt sưng đến mức chính cô cũng không nhận ra mình ,hà thì thầm :

    “Mình phải sống lại …Dù bằng cách nào”

    Và cô chọn cách không ai ngờ .Một buổi sáng hà biến mất không lời nhắn, không đồ đạc, không dấu vết gia đình hoảng hàng xóm bàn tán, còn Quốc Dũng thì nổi điên, lùng sục mọi nơi như kẻ mất trí.

    Nhưng không ai biết rằng:

    Hà đã mang theo toàn bộ số tiền dành dụm+ vay mượn để vào Sài Gòn là một việc duy nhất:

    Thay đổi khuôn mặt: hai mí sắc hơn, sống mũi được nâng cao, góc hàm gọt nhọn, cằm chỉnh lại sau 17 tháng, cô bước ra khỏi phòng khám với một con người hoàn toàn mới. Thu Hà người phụ nữ yếu ớt ngày nào đã hóa thành Linh Chi :sắc sảo, hiện đại, cuốn hút đến mức mọi ánh nhìn đều dừng lại khi cô đi ngang.

    Cô xin làm lễ tân khách sạn, rồi được đề bạt lên quản lý vì sự tinh tế và thông minh khác thường. Cuộc đời mới của Linh Chi bắt đầu từ đó.

    Nhưng trong đáy mắt cô vẫn còn một ngọn lửa không bao giờ tắt: Quốc Dũng ,cô không muốn quay về để yêu thương, cô muốn kết thúc ám ảnh cuối cùng của đời mình.

    Một ngày, Linh Chi vô tình nhìn thấy gara của Dũng mở chi nhánh mới tại Sài Gòn, cô quyết định đối diện .Hôm đó ,cô chọn một chiếc váy đỏ ôm sát ,son đỏ đậm ,ánh mắt sắc như lửa cháy ,khi nàng bước vào gara ,Dũng vẫn phong độ và ngạo nghễ, ngơ ngác đến sững người, hắn không nhận ra cô.

    Chỉ nhìn thấy một phụ nữ đẹp đến nghẹt thở

    -“Chào anh, tôi muốn bảo dưỡng xe”.

    Dũng lập tức mỉm cười:

    -“Để tôi đích thân lo cho chị”.

    Tối hôm đó, hắn chủ động xin số .Linh Chi khẽ mỉm cười:

    “Nếu anh muốn thì phải theo đuổi cho xứng đáng”.

    Và Dũng lao vào cuộc chinh phụccô như một kẻ bị bỏ bùa, chăm sóc, săn đón, ghen tuông, nhiệt tình …hệt như thời hắn mới quen Thu Hà năm nào.

    Nhưng… những điều độc hại bên trong hắn vẫn còn nguyên, không thay đổi dù chỉ một mảy may .Chi thì khác, cô sắc lạnh, tỉnh táo, chủ động. Cô lặng lẽ lưu lại tin nhắn, ghi âm những lời ghen loạn, chụp lại hành động thô lỗ của Dũng chuẩn bị cho cú lật mặt hoàn hảo.

    Đêm định mệnh.

    Dũng uống rượu, đưa cô về, mặt đỏ gay, hơi rượu nồng nặc. Hắn ghen tuông vô cớ:

    -“Đàn bà của tôi không được nhìn thằng khác. Cô nghe rõ chưa?” Hắn lao đến giật điện thoại, Linh Chi không né, cô bật màn hình lên, hiện rõ ảnh cưới năm xưa. Dũng đờ người, mồ hôi nạnh rịn ra hai bên Thái Dương

    -“…Cô… Hà?”.

    Chi nhìn hắn bình thản như một người xa lạ.

    -“Đúng .Là người vợ mà anh đánh suýt chết, người mất con người, anh đạp khỏi cuộc đời.

    Dũng run bần bật:

    -” Anh …tưởng em đã …”

    -“Chết à”?.

    Chi nhếch môi,ngày đó em cũng nghĩ mình sẽ chết thật.

    Cô đặt chiếc USB lên bàn:

    -“Trong này là bằng chứng anh bạo hành, đe dọa, cưỡng ép một khi gửi lên công an…anh không chỉ mất camera đâu. Anh mất hết” .

    Dũng khụyu xuống tay ôm đầu: ,

    -“Hà … anh sai …Nhưng anh yêu em. Anh tìm em hơn một năm trời, anh bỏ hết …Em đi rồi anh mới biết mình mất cái gì.

    Câu nói đó khiến lòng Chi xe lại. Không phải thương mà là thương cho chính cô ngày xưa. Người đã chờ mãi một câu xin lỗi nhưng không bao giờ có .

    Cô khẽ nói :

    -“Cảm ơn vì đã từng tìm ,nhưng cuộc đời tôi không còn thuộc về anh nữa”.

    Cô bước đi .Dũng gọi theo giọng vỡ vụn:

    -” Hà ! Nếu sau này… em mệt quá… Em cứ gọi cho anh một lần thôi…”.

    Chi dừng lại một giây

    -” Nếu anh thực sự thương một người phụ nữ nào thì đừng bao giờ đánh cô ấy thế là đủ “.

    Cô rời khỏi hắn nhẹ như một hơi thở, không kiện không bốc phốt, không trả thù.

    Bởi vì cô hiểu :

    ”Trả thù không phải là làm người khác đau, mà là không để họ làm mình đau thêm nữa”.

    Tối đó, trong căn phòng nhỏ của mình, Linh Chi tháo đôi giày cao gót, thoa lại lớp son nhẹ rồi nằm xuống mỉm cười thật sâu, mình đã trở về với chính mình. Trong hồ sơ bệnh án năm nào có dòng :bệnh nhân bị tổn thương thể chất và tinh thần nghiêm trọng”.

    Nhưng nếu gặp Linh Chi bây giờ không ai biết cô đã bước ra từ địa ngục. Điều lớn nhất cô học được là :sống sót đôi khi là chiến thắng đẹp nhất.

    Còn Quốc Dũng ngồi lặng trong gara tối, chai rượu lăn dưới đất, trên tay là những bức ảnh cưới đã cũ, góc ảnh bong tróc. Lần đầu tiên trong đời hắn hiểu có những mất mát không bao giờ mua lại được.

    Từ hôm đó, Dũng không còn quát mắng bất kỳ người phụ nữ nào nữa, nhân viên, khách hàng hay người mẹ già ở nhà. Đó là cách duy nhất hắn có thể chuộc lỗi với một quá khứ mà hắn không thể sửa.

  • Cả họ nhà trai b:ỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nh/ặt rá/c

    Cả họ nhà trai b:ỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nh/ặt rá/c

    Dưới ánh nắng vàng rực của một buổi sáng mùa thu, làng quê nhỏ ven sông rộn ràng hẳn lên bởi đám cưới của Hương và Nam. Hương, cô gái xinh đẹp với nụ cười sáng như ánh trăng rằm, là niềm tự hào của cả làng. Nam, chàng trai thành đạt từ thành phố, đã phải lòng Hương từ lần đầu gặp gỡ tại một hội chợ quê. Hôm nay, ngày cưới của họ được tổ chức tại sân nhà Hương, nơi được trang hoàng lộng lẫy với hoa tươi, lụa đỏ và những chiếc đèn lồng lung linh.

    Gia đình nhà trai, dẫn đầu bởi ông bà Tâm – bố mẹ Nam, đến từ sớm với đoàn xe hơi bóng loáng. Họ ăn mặc sang trọng, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn con trai mình kết hôn với một cô gái quê mộc mạc nhưng nổi tiếng đảm đang. Tuy nhiên, đằng sau những nụ cười lịch sự, vài ánh mắt nhà trai thoáng chút kiêu kỳ, như thể họ đang đánh giá mọi thứ xung quanh. Dân làng chẳng để tâm, bởi ai cũng biết nhà Hương tuy nghèo nhưng sống nghĩa tình, và Hương là viên ngọc quý của cả vùng.

    Lễ cưới diễn ra trong không khí vui vẻ. Tiếng nhạc rộn ràng, tiếng cười nói vang vọng, và những lời chúc phúc tràn ngập không gian. Hương trong bộ áo dài trắng tinh khôi, nắm tay Nam, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Nhưng không ai ngờ rằng, chỉ trong vài giờ nữa, cả họ nhà trai sẽ bỏ về giữa chừng, để lại một bí mật kinh hoàng khiến tất cả chết lặng.

    Khi nghi thức rước dâu vừa kết thúc, mọi người quây quần quanh những mâm cỗ thịnh soạn. Bỗng nhiên, bà Tâm, mẹ Nam, đứng dậy, giọng nói sắc lạnh vang lên giữa đám đông đang cười nói:

    “Thưa bà con, tôi có chuyện cần nói.”

    Không khí bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà. Bà Tâm đưa tay chỉ về phía ông Hùng, cha Hương, đang đứng lặng lẽ ở góc sân. Ông Hùng là một người đàn ông gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng luôn nở nụ cười hiền lành. Hôm nay, ông mặc bộ vest cũ kỹ, có lẽ là bộ đồ duy nhất ông có để dự đám cưới con gái.

    “Tôi vừa được biết,” bà Tâm tiếp tục, giọng đầy khinh miệt, “rằng gia đình cô dâu đây, nhà ông Hùng, làm nghề nhặt rác! Nhặt rác, bà con ạ! Nhà tôi không thể chấp nhận một thông gia như vậy! Một gia đình tử tế, có học thức, làm sao có thể chung sống với những người… như thế?”

    Tiếng xì xào nổi lên. Một vài người nhà trai gật gù, tỏ vẻ đồng tình. Hương đứng sững, đôi mắt mở to, bàn tay nắm chặt lấy áo dài. Nam vội nắm tay cô, nhưng ánh mắt anh cũng lộ rõ sự bối rối. Anh quay sang mẹ mình, giọng run run: “Mẹ, chuyện này… mẹ nghe ai nói vậy?”

    Bà Tâm hừ lạnh, đưa ra một tấm ảnh từ điện thoại. Đó là hình ảnh ông Hùng, trong bộ đồ bảo hộ cũ nát, đang đẩy một chiếc xe rác đầy ắp trên đường làng. “Còn cần ai nói nữa? Hình này là bằng chứng rõ ràng! Nhà tôi không thể để con trai cưới con gái của một người nhặt rác!”

    Cả sân cưới lặng đi. Mẹ Hương, bà Lan, đứng bật dậy, nước mắt lăn dài trên má. “Bà nói gì cũng được, nhưng đừng xúc phạm chồng tôi! Ông ấy làm việc đó để nuôi con ăn học, để Hương được như ngày hôm nay!”

    Nhưng bà Tâm không dừng lại. Bà quay sang ông Tâm, giọng cương quyết: “Mình ơi, gọi cả họ nhà ta về. Đám cưới này không thể tiếp tục!”

    Một vài người nhà trai bắt đầu đứng dậy, lẩm bẩm rời khỏi sân. Dân làng nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Hương ôm mặt, khóc nức nở. Nam đứng giữa lằn ranh, một bên là gia đình mình, một bên là người con gái anh yêu. Anh cố nói gì đó, nhưng lời bị nghẹn lại trong cổ họng.

    Đúng lúc ấy, từ xa, tiếng động cơ xe tải vang lên. Một chiếc xe tải cũ kỹ, bốc mùi rác, từ từ tiến vào con đường dẫn đến sân cưới. Mọi người quay lại, kinh ngạc. Trên xe, ông Hùng bước xuống, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bám đầy bụi.

    Ông Hùng bước vào sân, ánh mắt bình thản nhưng đầy kiên định. Ông không nhìn bà Tâm, cũng không nhìn những ánh mắt tò mò hay khinh miệt xung quanh. Ông chỉ nhìn Hương, nở một nụ cười dịu dàng, rồi đặt chiếc hộp gỗ xuống trước mặt mọi người.

    “Bà Tâm,” ông lên tiếng, giọng trầm nhưng vang vọng, “bà nói đúng. Tôi làm nghề nhặt rác. Nhưng bà có biết tại sao tôi làm nghề đó không?”

    Bà Tâm cười khẩy: “Để kiếm tiền chứ gì? Ai chẳng biết!”

    Ông Hùng lắc đầu. “Không chỉ vì tiền. Mời bà, và tất cả mọi người, mở chiếc hộp này ra xem.”

    Cả sân cưới tò mò nhìn chiếc hộp. Nó cũ kỹ, mép gỗ sứt mẻ, nhưng có một sức hút kỳ lạ. Nam, với chút do dự, bước tới mở nắp hộp. Bên trong là một tập tài liệu cũ, vài tấm ảnh đen trắng, và một chiếc huy chương lấp lánh ánh vàng.

    Ông Hùng bắt đầu kể, giọng chậm rãi nhưng đầy sức mạnh: “Ba mươi năm trước, tôi không phải người nhặt rác. Tôi là một kỹ sư, làm việc trong một nhà máy lớn ở thành phố. Nhưng một vụ tai nạn đã cướp đi tất cả – sức khỏe, sự nghiệp, và cả niềm tin của tôi vào cuộc sống. Tôi trở về quê, không một xu dính túi, chỉ có một người vợ và một đứa con gái nhỏ cần nuôi dưỡng.”

    Ông chỉ vào Hương. “Hương là lý do tôi nhặt rác. Tôi không muốn con bé lớn lên trong nghèo đói, không được học hành. Mỗi ngày, tôi đẩy xe rác, nhặt từng mảnh ve chai, để dành từng đồng cho con bé đi học. Nhưng chiếc hộp này không chỉ chứa câu chuyện của tôi.”

    Ông cầm lên tấm huy chương. “Đây là huy chương tôi nhận được khi còn trẻ, vì đã cứu sống mười người trong một vụ cháy nhà máy. Trong số đó, có một người đàn ông tên là Tâm.”

    Bà Tâm giật mình, đôi mắt mở to. Ông Tâm, chồng bà, bước tới, giọng run rẩy: “Ông… ông là người đó?”

    Ông Hùng gật đầu. “Đúng vậy. Tôi đã kéo ông ra khỏi đám cháy, dù chính tôi bị bỏng nặng và mất đi cơ hội làm việc. Nhưng tôi không hối tiếc. Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời lương thiện, và nuôi dạy con gái mình nên người.”

    Cả sân cưới chết lặng. Bà Tâm đứng sững, không nói nên lời. Ông Tâm tiến đến, nắm lấy tay ông Hùng, nước mắt lăn dài. “Tôi chưa bao giờ biết… Tôi nợ ông một mạng sống.”

    Nhưng câu chuyện chưa dừng lại. Ông Hùng lấy từ trong hộp một tờ giấy cũ, đã ngả vàng. “Đây là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Mảnh đất này, tôi mua từ nhiều năm trước, bằng số tiền tiết kiệm từ nghề nhặt rác. Nó nằm ngay trung tâm thành phố, giờ đây trị giá hàng chục tỷ đồng. Tôi để dành nó cho Hương, để con bé có một cuộc sống tốt hơn.”

    Mọi người há hốc mồm. Ngay cả Hương cũng không biết về mảnh đất này. Cô run rẩy hỏi: “Bố… sao bố không nói với con?”

    Ông Hùng mỉm cười. “Vì bố muốn con yêu một người vì trái tim, chứ không phải vì tiền bạc. Nam, con có yêu Hương vì con bé là chính nó không?”

    Nam nắm chặt tay Hương, giọng chắc chắn: “Con yêu Hương, dù bố mẹ cô ấy làm gì, dù cô ấy có gì. Con xin lỗi vì đã để mẹ làm tổn thương gia đình cô.”

    Bà Tâm cúi đầu, nước mắt rơi. “Tôi… tôi sai rồi. Tôi đã nhìn người qua vẻ bề ngoài, mà không thấy tấm lòng của ông. Xin ông tha thứ.”

    Ông Hùng chỉ cười hiền. “Không có gì phải tha thứ. Hôm nay là ngày vui của con tôi. Tôi chỉ mong mọi người ở lại, cùng chung vui.”

    Đám cưới tiếp tục trong một không khí hoàn toàn khác. Những ánh mắt khinh miệt đã biến mất, thay vào đó là sự kính trọng và cảm động. Bà Tâm đích thân xin lỗi bà Lan, và hai bên gia đình ôm nhau trong nước mắt. Nam và Hương trao nhau lời thề nguyện dưới ánh trăng, trong tiếng vỗ tay của cả làng.

    Chiếc xe tải rác vẫn đỗ ở góc sân, nhưng giờ đây, không ai nhìn nó với ánh mắt kỳ thị nữa. Nó là biểu tượng của sự hy sinh, của tình yêu thương vô bờ mà ông Hùng dành cho con gái mình.

    Khi tiệc cưới kết thúc, Hương chạy đến ôm bố. “Bố ơi, con tự hào vì bố. Con sẽ sống thật tốt, để không phụ lòng bố.”

    Ông Hùng vuốt tóc con, mỉm cười. “Con hạnh phúc, là bố mãn nguyện rồi.”

    Dưới ánh trăng sáng, cả làng chìm trong niềm vui, và câu chuyện về người cha nhặt rác trở thành huyền thoại, được kể lại qua bao thế hệ.