Blog

  • Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi quỳ xuống xin vợ cũ tái hôn

    Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi quỳ xuống xin vợ cũ tái hôn

    Dưới áp lực của bố mẹ và bản thân cũng cảm thấy tình cảm đã phai, tôi đề nghị ly hôn. Vợ lúc ấy đã quỳ xuống van xin tôi, nhưng ý tôi đã quyết.

    Tôi và vợ yêu nhau được 5 năm trước khi kết hôn. Ngay từ lần gặp đầu tiên, tôi đã bị thu hút bởi cô ấy, vì cô ấy trẻ, xinh đẹp và tràn đầy sức sống. Dù lúc đó điều kiện của tôi cũng không tốt, nhưng tôi vẫn kiên trì theo đuổi, làm đủ mọi cách để cô ấy cảm động. Cuối cùng, sau bao nỗ lực, cô ấy cũng nhận lời và chúng tôi bắt đầu một mối tình bền chặt kéo dài 5 năm.

    Trong suốt quãng thời gian ấy, tôi luôn trân trọng cô ấy. Khi bố mẹ tôi thúc giục chuyện kết hôn, chúng tôi bàn bạc và quyết định cưới.

    Vì chúng tôi đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố làm việc nên chúng tôi quyết định trước cưới sẽ mua một căn nhà. Lúc ấy, tôi chỉ đóng góp 300 triệu, phần còn lại là do vợ lo. Tôi thật sự biết ơn cô ấy, còn bố mẹ tôi cũng vô cùng hài lòng về nàng dâu này.

    Nhưng định mệnh trớ trêu xảy ra ngay trước ngày cưới. Khi chúng tôi đi chụp ảnh cưới, trên đường về, một chiếc ô tô lao thẳng tới. Tôi không kịp phản ứng, nhưng vợ tôi kịp đẩy tôi ra, khiến tôi ngã xuống đất và tránh được tai nạn. Còn cô ấy thì bị xe tông, mất một chân, từ đó chỉ có thể đi lại bằng chân giả.

    Khi biết chuyện, bố mẹ tôi phản đối tôi kết hôn, lo sợ cuộc sống sau này sẽ khó khăn. Nhưng tôi nghĩ tới việc cô ấy đã cứu mạng mình, nghĩ tới tình cảm 5 năm và những gì cô ấy đã dành cho tôi, tôi quyết định vẫn cưới cô ấy.

    Ngày đó, bất chấp sự phản đối của bố mẹ, tôi vẫn quyết cưới cô ấy bằng được. (Ảnh minh họa)

    Sau khi kết hôn, vì mất một chân, cô ấy phải nghỉ việc. Bởi, dù có thể đi lại bằng chân giả, nhưng không tìm được công việc phù hợp. Hơn nữa, bố mẹ tôi lại sốt ruột muốn có cháu nên tôi thuyết phục vợ không đi làm nữa để ở nhà điều dưỡng cơ thể, chuẩn bị sinh con. Cô ấy đồng ý, nhưng sau nhiều tháng cố gắng mà chúng tôi vẫn không có tin vui.

    Thời gian ấy, mối quan hệ giữa vợ và bố mẹ tôi trở nên căng thẳng. Mẹ tôi không vừa mắt cô ấy, thường xuyên than phiền, khiến vợ tôi dần mất tự tin và luôn cảm thấy bất an.

    Cô ấy sợ tôi sẽ ly hôn, luôn hỏi tôi có bỏ cô ấy không, và dù tôi luôn khẳng định không, cô ấy vẫn không tin. Mỗi lần tôi tan ca về, cô ấy đều kiểm tra đủ mọi thứ từ túi áo đến mùi hương trên cơ thể tôi, như thể sợ tôi ngoại tình.

    Nhưng, có một điểm sáng là vợ tôi chăm chỉ hơn hẳn. Cô ấy chăm sóc bố mẹ tôi rất chu đáo, làm hết việc nhà, ngay cả khi bị la mắng cũng chỉ cười mà không nói gì. Tôi biết cô ấy thay đổi vì sợ mất tôi, và tôi cũng biết cô ấy dù không đi làm vẫn đóng góp rất nhiều cho gia đình, dùng cả tiền bồi thường tai nạn mua xe cho tôi.

    Dẫu vậy càng nghĩ, tôi càng thấy bực bội, khó chịu. Bố mẹ tôi cũng không ưa cô ấy nữa, và họ thúc giục tôi ly hôn.

    Dưới áp lực đó và bản thân cũng cảm thấy tình cảm đã phai, tôi đề nghị ly hôn. Vợ lúc ấy đã quỳ xuống van xin tôi, nhưng ý tôi đã quyết. Ly hôn xong, cô ấy không đòi hỏi gì, thu dọn đồ đạc và rời đi. Tôi tưởng mình sẽ nhẹ nhõm, thậm chí mẹ tôi còn mừng rỡ vì chuyện này, đưa cả nhà đi nhà hàng ăn để ăn mừng.

    Dưới áp lực của bố mẹ và thấy tình cảm đã phai nhạt, tôi đề nghị ly hôn với vợ. (Ảnh minh họa)

    Nhưng chỉ 2 tháng sau, tôi vô tình thấy bài viết của vợ cũ trên mạng xã hội, ghi rằng cô ấy đã có thai hơn 3 tháng. Ban đầu tôi không tin, gọi điện hỏi thì cô ấy nói đứa bé là con tôi. Tôi choáng váng, không biết nên vui hay buồn. Tôi đến tìm vợ cũ để xác nhận, và quả thật, cô ấy mang thai.

    Tôi đề nghị vợ cũ cho tôi nuôi con sau này, nhưng cô ấy từ chối.

    – Em có khả năng nuôi con một mình. Dù em không được như trước nhưng gia đình em thừa đủ điều kiện để chăm sóc đứa nhỏ. Không cần làm phiền đến anh.

    Lúc ấy tôi mới thực sự nhận ra, tất cả những gì tôi từng coi là “bất tiện” hay “gánh nặng” của cô ấy, lại không thể làm cô ấy gục ngã.

    Mẹ tôi biết chuyện, thúc giục tôi quay lại, nhưng khi gặp mặt, vợ cũ lại lạnh lùng từ chối mặc tôi cầu xin. Trong cơn bối rối và cảm giác tiếc nuối, tôi đã quỳ xuống trước mặt cô ấy, van xin sự tha thứ và cầu hôn lại. Nhưng, cô ấy vẫn kiên quyết không đồng ý.

    Bây giờ tôi thật sự đau đầu. Tôi nhận ra mình đã sai khi không trân trọng cô ấy lúc cô ấy cần nhất. Nhìn vợ cũ vẫn mạnh mẽ, kiên cường dù mang thai và sống với khiếm khuyết trên cơ thể, tôi mới hiểu tình yêu không phải lúc nào cũng dễ dàng. Tôi không biết làm sao để cô ấy quay lại, nhưng trong lòng chỉ biết một điều, nếu có cơ hội lần nữa, tôi sẽ không bao giờ để mất cô ấy.

  • Công An xã Phúc Thịnh bắt cô gái trẻ buôn bán mai thuý

    Công An xã Phúc Thịnh bắt cô gái trẻ buôn bán mai thuý

    CÔNG AN XÃ PHÚC THỊNH BẮT GIỮ CÔ GÁI TRẺ MUA BÁN TRÁI PHÉP CHẤT M.A T.UÝ

    Thực hiện cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, Công an xã Phúc Thịnh, TP. Hà Nội vừa bắt giữ một đối tượng mua bán trái phép chất m.a t.úy.

    Vào hồi 19h00’ ngày 14/12/2025, Tổ công tác của Công an xã Phúc Thịnh làm nhiệm vụ tại khu vực thôn Quan Âm phát hiện, bắt giữ Nguyễn Thị Minh Phượng (SN 2006, trú tại: xã Phúc Thịnh, TP. Hà Nội) có hành vi mua bán trái phép chất m.a t.úy. Tang vật thu giữ là 02 lọ nhựa chứa dung dịch màu trắng là m.a t.úy loại MDMB-4en-PINACA. Phượng khai nhận số m.a t.úy trên để bán cho khách.

    Hiện, Công an xã Phúc Thịnh đang củng cố hồ sơ, xử lý các đối tượng theo quy định.

  • Bà giú p vi ệc xin nghỉ đ t ng ột, trước khi đi bà chỉ nói: “Cô nên cảnh giác với bố chồng”

    Bà giú p vi ệc xin nghỉ đ t ng ột, trước khi đi bà chỉ nói: “Cô nên cảnh giác với bố chồng”

    Tôi lập gia đình được bốn năm, sống chung với bố chồng. Ông vốn là người trầm tính, hiền lành, chưa bao giờ lớn tiếng với ai. Từ ngày về hưu, tôi vẫn nghĩ ông buồn tay buồn chân nên hay quanh quẩn trong nhà cho khuây khỏa. Tôi không ngờ chính quãng thời gian rảnh rỗi ấy lại kéo cả gia đình vào rắc rối.

    Ban đầu chỉ là những lần ông hỏi vay vài trăm “nhuận bút hội thơ”, hoặc vài triệu “tham gia câu lạc bộ bạn cũ”. Tôi thấy kỳ kỳ nhưng không dám hỏi nhiều. Con dâu mà từ chối thì mang tiếng, mà nói với chồng thì sợ làm chồng khó xử. Thế là thành thói quen: ông hỏi, tôi đưa. Tôi tự an ủi rằng tiền cho người già tiêu vặt cũng không đáng bao nhiêu.

    Nhưng rồi số lần xin tiền dày lên. Có hôm đang nấu ăn, ông đứng ngay cửa bếp, giọng nhỏ nhẹ mà đầy ý tứ: “Con… còn tiền lẻ không? Cho bố mấy đồng”.

    Tôi nghe mà nghèn nghẹn, không hiểu sao lòng lại xuất hiện cảm giác bị lợi dụng.

    Giữa lúc tôi phân vân chưa biết phải làm sao, bà giúp việc đột ngột xin nghỉ. Trước khi đi, bà kéo tôi ra ban công, mắt né tránh, nói như thì thầm: “Cô nên cảnh giác với bố chồng cô, tôi nói thật”.

    Tôi chưa kịp hỏi thì bà đã vội vã rời đi. Ánh mắt bà khi nói câu đó ám ảnh tôi cả buổi tối.

    Khi lục ngăn kéo phòng ông, tôi không tin vào những gì mình nhìn thấy: giấy cầm đồ, biên lai chuyển khoản, danh sách nick hội “đầu tư hoàn tiền mỗi ngày”. Tôi rùng mình nhận ra: bố chồng bị lôi kéo vào các trò chơi mất tiền trên mạng.

    Nhưng điều khiến tôi sốc hơn không phải là chuyện ông thua bao nhiêu, mà là một cuốn sổ của bà giúp việc chen trong đống giấy tờ. Bên trong ghi rõ bốn lần cho vay, tổng cộng gần chục triệu.

    Bà giúp việc xin nghỉ đột ngột, trước khi đi bà chỉ nói: "Cô nên cảnh giác với bố chồng"- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Tôi gặng hỏi thì bà giúp việc bảo: “Nếu không cho vay, ông bảo sẽ nói với cô cậu rằng tôi lấy cắp tiền”.

    Tôi ngồi bệt xuống đất, ngực nghẹn lại. Hóa ra bà xin nghỉ vì bị dồn đến đường cùng. Hóa ra thời gian qua tôi hoàn toàn không hiểu những gì đang xảy ra trong chính ngôi nhà mình.

    Tối đó, tôi suy nghĩ rất lâu. Tôi thương ông thật, nhưng thương không đồng nghĩa với mù quáng. Ông cô đơn, bị lôi kéo, rồi giấu giếm vì sĩ diện. Nhưng sự yếu đuối của ông đã khiến người khác bị tổn thương, khiến tôi trở nên dè chừng trong chính căn bếp mình nấu mỗi ngày.

    Tôi chọn mở lời với chồng. Không phải để trách bố, mà để chúng tôi cùng tìm cách xử lý. Chồng tôi lặng người một lúc lâu, như không tin người cha nghiêm cẩn của anh lại rơi vào vòng xoáy này.

    Chúng tôi thống nhất:

    – Tắt hết tài khoản của ông trên mạng.

    – Không đưa tiền mặt cho ông nữa.

    – Đến gặp bà giúp việc để xin lỗi và trả lại tiền.

    – Đăng ký cho ông tham gia câu lạc bộ người cao tuổi để ông có nơi sinh hoạt lành mạnh.

    Thế nhưng chúng tôi chưa biết làm công tác tư tưởng với ông thế nào. Tôi sợ người già hay nghĩ suy diễn rồi hành động cực đoan. Tôi phải làm sao đây?

  • Bà giúp việc xin nghỉ đột ngột, trước khi đi bà chỉ nói: “Cô nên cảnh giác với bố chồng”

    Bà giúp việc xin nghỉ đột ngột, trước khi đi bà chỉ nói: “Cô nên cảnh giác với bố chồng”

    Tôi lập gia đình được bốn năm, sống chung với bố chồng. Ông vốn là người trầm tính, hiền lành, chưa bao giờ lớn tiếng với ai. Từ ngày về hưu, tôi vẫn nghĩ ông buồn tay buồn chân nên hay quanh quẩn trong nhà cho khuây khỏa. Tôi không ngờ chính quãng thời gian rảnh rỗi ấy lại kéo cả gia đình vào rắc rối.

    Ban đầu chỉ là những lần ông hỏi vay vài trăm “nhuận bút hội thơ”, hoặc vài triệu “tham gia câu lạc bộ bạn cũ”. Tôi thấy kỳ kỳ nhưng không dám hỏi nhiều. Con dâu mà từ chối thì mang tiếng, mà nói với chồng thì sợ làm chồng khó xử. Thế là thành thói quen: ông hỏi, tôi đưa. Tôi tự an ủi rằng tiền cho người già tiêu vặt cũng không đáng bao nhiêu.

    Nhưng rồi số lần xin tiền dày lên. Có hôm đang nấu ăn, ông đứng ngay cửa bếp, giọng nhỏ nhẹ mà đầy ý tứ: “Con… còn tiền lẻ không? Cho bố mấy đồng”.

    Tôi nghe mà nghèn nghẹn, không hiểu sao lòng lại xuất hiện cảm giác bị lợi dụng.

    Giữa lúc tôi phân vân chưa biết phải làm sao, bà giúp việc đột ngột xin nghỉ. Trước khi đi, bà kéo tôi ra ban công, mắt né tránh, nói như thì thầm: “Cô nên cảnh giác với bố chồng cô, tôi nói thật”.

    Tôi chưa kịp hỏi thì bà đã vội vã rời đi. Ánh mắt bà khi nói câu đó ám ảnh tôi cả buổi tối.

    Khi lục ngăn kéo phòng ông, tôi không tin vào những gì mình nhìn thấy: giấy cầm đồ, biên lai chuyển khoản, danh sách nick hội “đầu tư hoàn tiền mỗi ngày”. Tôi rùng mình nhận ra: bố chồng bị lôi kéo vào các trò chơi mất tiền trên mạng.

    Nhưng điều khiến tôi sốc hơn không phải là chuyện ông thua bao nhiêu, mà là một cuốn sổ của bà giúp việc chen trong đống giấy tờ. Bên trong ghi rõ bốn lần cho vay, tổng cộng gần chục triệu.

    Bà giúp việc xin nghỉ đột ngột, trước khi đi bà chỉ nói: "Cô nên cảnh giác với bố chồng"- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Tôi gặng hỏi thì bà giúp việc bảo: “Nếu không cho vay, ông bảo sẽ nói với cô cậu rằng tôi lấy cắp tiền”.

    Tôi ngồi bệt xuống đất, ngực nghẹn lại. Hóa ra bà xin nghỉ vì bị dồn đến đường cùng. Hóa ra thời gian qua tôi hoàn toàn không hiểu những gì đang xảy ra trong chính ngôi nhà mình.

    Tối đó, tôi suy nghĩ rất lâu. Tôi thương ông thật, nhưng thương không đồng nghĩa với mù quáng. Ông cô đơn, bị lôi kéo, rồi giấu giếm vì sĩ diện. Nhưng sự yếu đuối của ông đã khiến người khác bị tổn thương, khiến tôi trở nên dè chừng trong chính căn bếp mình nấu mỗi ngày.

    Tôi chọn mở lời với chồng. Không phải để trách bố, mà để chúng tôi cùng tìm cách xử lý. Chồng tôi lặng người một lúc lâu, như không tin người cha nghiêm cẩn của anh lại rơi vào vòng xoáy này.

    Chúng tôi thống nhất:

    – Tắt hết tài khoản của ông trên mạng.

    – Không đưa tiền mặt cho ông nữa.

    – Đến gặp bà giúp việc để xin lỗi và trả lại tiền.

    – Đăng ký cho ông tham gia câu lạc bộ người cao tuổi để ông có nơi sinh hoạt lành mạnh.

    Thế nhưng chúng tôi chưa biết làm công tác tư tưởng với ông thế nào. Tôi sợ người già hay nghĩ suy diễn rồi hành động cực đoan. Tôi phải làm sao đây?

  • Tuyển nữ Việt Nam thua tức tưởi, CĐV các nước chỉ trích trọng tài và ban tổ chức

    Tuyển nữ Việt Nam thua tức tưởi, CĐV các nước chỉ trích trọng tài và ban tổ chức

    Không chỉ người hâm mộ Việt Nam, đông đảo CĐV các nước cũng tỏ ra giận dữ với quyết định của đội ngũ trọng tài khi từ chối bàn thắng hoàn toàn hợp lệ của Bích Thùy, trong trận chung kết bóng đá nữ SEA Games.

    trọng tài - Ảnh 1.

    Tuyển nữ Việt Nam bại trận cay đắng vì trọng tài – Ảnh: NAM TRẦN

    “Tôi đang xem gì thế này? SEA Games không có VAR, nhưng trọng tài không thể nào kém đến vậy được”, CĐV có tài khoản tên Putri đăng tải trên nhóm bóng đá ASEAN Football. Nhiều khả năng đây là một CĐV của Indonesia.

    Hầu hết người hâm mộ các nước khi bình luận trên các diễn đàn bóng đá đều đồng ý rằng trọng tài biên người Lào Chanthavong Phutsavan đã sai lầm quá rõ khi từ chối bàn thắng của Bích Thùy, vì cho rằng cô việt vị.

    Trọng tài Phutsavan bị phản đối bởi chính những CĐV quê nhà, đáng chú ý là Maysaa – nữ phóng viên và là hot TikTokker người Lào, nổi tiếng trên mạng xã hội. Cô có thời gian dài học tập, sinh sống tại Việt Nam và nói tiếng Việt rất sõi. Maysaa nhanh chóng chỉ trích trọng tài đồng hương trên mạng xã hội khi trận đấu đang diễn ra, kèm theo hình ảnh minh họa về tình huống bị nữ trọng tài Lào quyết định là việt vị.

    “Kỳ SEA Games tệ hại”, Maysaa viết trong dòng trạng thái đầu tiên trên tài khoản cá nhân. Sau đó, cô tiếp tục đăng tải thêm nhiều dòng trạng thái khác với nội dung chỉ trích trọng tài.

    Khi tuyển Việt Nam sang Lào đá vòng loại Asian Cup, chính Maysaa đã luôn theo sát chân thầy trò ông Kim Sang Sik để đưa tin và hỗ trợ nhiều hoạt động khác, nhờ khả năng thành thạo tiếng Việt của mình.

    “Áy náy, xin lỗi các anh em Việt Nam”, Maysaa viết dòng trạng thái cuối cùng, thể hiện sự đồng cảm với tuyển Việt Nam.

    trọng tài - Ảnh 2.

    Maysaa chỉ trích trọng tài trên mạng xã hội – Ảnh: FB

    Trong khi đó, nhiều tranh luận đã nổ ra trong các diễn đàn bóng đá. Bên cạnh việc chỉ trích ban tổ chức, nhiều CĐV cho rằng đã đến lúc SEA Games nên sử dụng VAR, ít nhất là cho những trận đấu từ vòng bán kết.

    “Cần phải đưa VAR vào SEA Games, nếu không sân chơi này sẽ mãi mãi như vậy”, một tài khoản ẩn danh nhận định trong ASEAN Football.

    Một CĐV khác có tài khoản tên Kebb Salvador nhận xét: “Quá nhiều những sự kiện tranh cãi như vậy xảy ra ở kỳ SEA Games này”.

    Chỉ trong 30 phút sau trận đấu, một bài đăng trên trang ASEAN Football đã nhận về hàng ngàn bình luận, với hầu hết nội dung là chỉ trích trọng tài, từ cả CĐV người Việt Nam lẫn người nước ngoài.

    https://tuoitre.vn/tuyen-nu-viet-nam-thua-tuc-tuoi-cdv-cac-nuoc-chi-trich-trong-tai-va-ban-to-chuc-20251217223220024.htm

  • Fans Thái Lan mỉa mai sâu cay: “Có cần làm thế để ngăn Việt Nam vô địch trên đất Thái Lan không?

    Fans Thái Lan mỉa mai sâu cay: “Có cần làm thế để ngăn Việt Nam vô địch trên đất Thái Lan không?

    Highlights Nữ Việt Nam 0-0 Nữ Philippines (Pen: 5-6) (Chung kết bóng đá nữ SEA Games 33)

    Phút 29 trận nữ Việt Nam vs nữ Philippines tại Chung kết bóng đá SEA Games 33, Việt Nam tổ chức tấn công rất tốt, bóng ra biên và được tạt vào cho Bích Thùy phía trong dứt điểm tung lưới đối phương.

    Nhưng rất bất ngờ, trọng tài biên lại căng cờ việt vị và trọng tài chính không công nhận bàn thắng. Pha quay chậm cho thấy ngoài thủ môn, một hậu vệ của Philippines còn đứng dưới Bích Thủy cả mét. Và trọng tài biên ở vị trí quan sát không thể thuận lợi hơn. Vì sao trọng tài biên lại có thể đưa ra quyết định sai lầm tới vậy, đấy là câu hỏi đang khiến cả làng bóng đá Đông Nam Á ồn ào bàn luận.

    Quá khó hiểu với quyết định của trọng tài.

    Đáng nói thêm, sau bàn thắng bị tước mất này, nữ Việt Nam chơi tấn công dồn dập, ép Philippines cả trận. Chúng ta sau đó chỉ thua 5-6 trên loạt sút may rủi. Điều này làm NHM Đông Nam Á cực kỳ bất bình thay thầy trò HLV Mai Đức Chung khi vuột tấm HCV thứ 5 liên tiếp tại SEA Games.

    Nữ Việt Nam chịu nhiều quyết định thiếu công bằng của trọng tài ở Chung kết SEA Games 33 (Ảnh: Linh Đan).

    Đáng chú ý, một NHM Philippines viết: “Tôi là fan của Philippines nhưng cũng không tin nổi vào mắt mình. Việt Nam xứng đáng có bàn thắng”.

    “Một trận đấu thật khó tin, Việt Nam xứng đáng là đội chiến thắng. Philippines thực sự không thuyết phục được tôi” – một NHM Indonesia bình luận.

    Một điều đáng chú ý khác là động thái từ rất nhiều fans Thái Lan. Những NHM này ám chỉ sai sót của trọng tài biên “có vấn đề”.

    “Xấu hổ quá, chúng ta gian lận từ người chơi liên quân đến trọng tài bóng đá đủ cả trước Việt Nam!”

    “Thái Lan không muốn thấy Việt Nam giành HCV ngay trên sân nhà của chúng ta, tôi hiểu điều đó mà, nhưng lộ liễu thế này thì không đáng!”

    “Tổ trọng tài này chắc chúng ta phải lựa chọn kỹ càng lắm. Một kỳ SEA Games tuyệt vời của chủ nhà Thái Lan!” – một fan Thái Lan mỉa mai.

    Trên thực tế, đây là điều vô cùng đáng lo ngại. Trước đó khi U22 Malaysia đối đầu U22 Thái Lan ở Bán kết bóng đá nam, cầu thủ Malaysia cũng bị đuổi khá sớm vì thẻ vàng thứ hai vô cùng nặng tay của trọng tài.

    Chứng kiến trọng tài liên tục có những quyết định khó hiểu tại SEA Games 33, nhiều NHM Việt Nam đang thật sự lo lắng trước thềm Chung kết bóng đá nam, giữa Việt Nam vs chủ nhà Thái Lan lúc 19h30 ngày 18/12.

    Xem SEA Games 33, sát cánh cùng Đoàn Thể thao Việt Nam, trọn vẹn nhất trên FPT Play, tại: http://fptplay.vn

  • Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đàn bà anh ta đang cặp kè, đổ thẳng một bát mắm tôm lên đầu tôi.

    Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đàn bà anh ta đang cặp kè, đổ thẳng một bát mắm tôm lên đầu tôi.

    Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đàn bà anh ta đang cặp kè, đổ thẳng một bát mắm tôm lên đầu tôi.

    Mắm tôm chảy xuống mặt, xuống cổ, thấm ướt cả áo. Mùi tanh nồng bốc lên khiến tôi choáng váng. Tôi đứng sững giữa phòng khách, không kịp phản ứng, chỉ nghe tiếng cười khẩy của cô ta phía sau lưng anh.

    Cô ta đang mang thai, một tay đặt lên bụng, giọng ngọt nhưng đầy ác ý:
    “Anh làm thế cho em yên tâm. Con trai trong bụng em không thể có một người đàn bà vô dụng làm mẹ kế.”

    Chồng tôi không hề ngăn lại. Anh ta còn quát tôi:
    “Cô cúi đầu xin lỗi nó đi. Không đẻ được con trai thì cũng chỉ đáng vậy thôi.”

    Tôi không khóc.
    Không van xin.
    Chỉ lặng lẽ đi vào nhà tắm, xả nước gội đầu, để mắm tôm trôi xuống cống.

    Trong lúc ấy, tay tôi run run bấm điện thoại, gửi đúng một dòng tin vào nhóm gia đình nhà ngoại:
    “Con bị làm nhục. Mọi người qua ngay.”

    Chưa đầy mười phút sau, chuông cửa vang lên liên tục.

    Người bước vào đầu tiên là bố tôi. Sau đó là mẹ tôi, hai anh trai, chú ruột, cô ruột. Căn phòng khách vốn ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.

    Chồng tôi lúng túng đứng dậy, cố cười:
    “Chuyện vợ chồng con, nhà ngoại không nên xen vào…”

    Bố tôi không trả lời. Ông nhìn thẳng vào chiếc bát mắm tôm còn đặt trên bàn, rồi quay sang tôi:
    “Cái này ai đổ?”

    Không ai dám lên tiếng.

    Mẹ tôi tiến lại gần, vén tóc tôi ra sau tai, ngửi thấy mùi mắm còn sót lại, bà im lặng một lúc rồi quay sang người đàn bà kia:
    “Cháu có bầu à?”

    Cô ta gật đầu, mặt tái nhợt.

    Mẹ tôi lấy trong túi xách ra một tập giấy, đặt xuống bàn. Giọng bà đều đều, không cao không thấp:
    “Đây là hồ sơ khám thai. Kết quả xét nghiệm giới tính thai nhi. Là con gái.”

    Căn phòng như đông cứng lại.

    Chồng tôi há hốc miệng:
    “Không thể nào… cô nói là con trai mà…”

    Anh trai tôi lúc này mới lên tiếng, giọng lạnh tanh:
    “À, quên nói. Em gái tôi đã làm xét nghiệm ADN từ tháng trước. Đứa bé này không phải con anh.”

    Người đàn bà kia khuỵu xuống ghế, ôm bụng, miệng lắp bắp không thành tiếng.

    Chưa kịp hoàn hồn, chú tôi đặt thêm một xấp giấy khác lên bàn:
    “Đây là bằng chứng cô ta qua lại cùng nhiều người, cùng đơn tố cáo chiếm đoạt tiền đã chuẩn bị sẵn. Chỉ chờ ký tên.”

    Bố tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào chồng tôi:
    “Con gái tôi gả vào nhà anh đàng hoàng. Hôm nay bị làm nhục như vậy thì không còn là chuyện riêng nữa.”

    Chồng tôi quỳ sụp xuống, miệng liên tục xin lỗi. Người đàn bà kia bật khóc hoảng loạn, hoàn toàn không kịp trở tay.

    Tôi bước ra giữa phòng, giọng rất nhẹ nhưng dứt khoát:
    “Anh đổ mắm tôm lên đầu tôi để làm hài lòng người khác. Nhưng anh quên rằng, sau lưng tôi là cả một gia đình.”

    Tối hôm đó, tôi rời khỏi căn nhà ấy với đầy đủ giấy tờ ly hôn đã chuẩn bị từ trước.

    Còn người chồng cũ của tôi thì mất vợ, mất danh dự.
    Người đàn bà kia mất luôn chỗ dựa, sự thật phơi bày trong đúng mười phút ngắn ngủi.

    Có những sự trả thù không cần gào thét.
    Chỉ cần để sự thật xuất hiện, mọi thứ tự sụp đổ.

  • Khi bà Hảo mở cửa, bà nhận ra Thành ngay lập tức. Bà không nói gì, chỉ cúi đầu. “Con đã tìm thấy hộp kim loại,” Thành nói

    Khi bà Hảo mở cửa, bà nhận ra Thành ngay lập tức. Bà không nói gì, chỉ cúi đầu. “Con đã tìm thấy hộp kim loại,” Thành nói

    Phần I: Thợ Gác Mộ Và Giao Ước Lạ Lùng

    Thành bước vào nghề “thợ gác mộ” năm 25 tuổi. Cái tên nghe rợn người, nhưng thực chất chỉ là công việc chăm sóc, dọn dẹp và thắp hương cho những ngôi mộ bị bỏ quên hoặc của những người quá cố không có gia đình ở gần.

    Năm năm trước, một người phụ nữ tên Hảo, ăn mặc sang trọng và đeo khẩu trang kín mít, đã tìm đến Thành qua lời giới thiệu của người quản trang. Bà thuê Thành chăm sóc một ngôi mộ duy nhất, nằm ở một góc khuất trong nghĩa trang làng Hòa An.

    Giao kèo cực kỳ lạ lùng:

    Thành phải chăm sóc ngôi mộ này như thể đó là mộ phần của người thân ruột thịt. Nơi này phải luôn sạch sẽ, cỏ dại không được phép bén rễ. Đặc biệt, bà Hảo yêu cầu ngôi mộ này không được phép có bất cứ cái tên nào.

    “Nếu có ai hỏi, cứ nói đây là Mộ Vô Danh. Còn tiền công, tôi trả gấp mười lần giá thị trường,” bà Hảo nói, giọng khàn đặc.

    Và bà giữ lời. Mỗi tháng, tiền công được chuyển vào tài khoản Thành đúng hạn, không sai một xu.

    Suốt năm năm, Thành đã biến khu đất khô cằn đó thành một góc vườn nhỏ: một cây nguyệt quế được trồng phía sau bia mộ, một chậu hoa nhài trắng tinh khiết, và nền mộ được lát đá nhỏ sạch sẽ.

    Nhưng có một điều luôn ám ảnh Thành: Không một ai đến thăm.

    Bà Hảo chưa bao giờ xuất hiện lần thứ hai. Người đàn ông hay phụ nữ nào nằm dưới nấm đất này mà lại bị cô lập đến vậy? Một tội nhân? Một kẻ bị lãng quên? Hay một người quá cô độc đến mức chỉ có thể thuê người ngoài chăm sóc phần mộ của mình?

    Thành thường xuyên trò chuyện với bia mộ vô danh.

    “Năm nay sầu riêng rẻ lắm ông/bà ạ. Chắc dưới đó không có sầu riêng nhỉ?”

    “Mùa mưa năm nay dài quá, tôi phải thay đất trồng nhài mới đấy. Hi vọng người dưới đó không lạnh.”

    Đó là cách Thành tự lấp đầy khoảng trống bí ẩn và cảm giác tội lỗi khi nhận tiền của một linh hồn không có ai nhớ đến.

    Phần II: Ngày Lạ Lùng Thứ Năm

    Vào cuối năm thứ năm, khi Thành đang tưới nước cho cây nguyệt quế, bà Hảo bỗng xuất hiện. Lần này, bà không đeo khẩu trang, nhưng đội một chiếc mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt.

    Bà Hảo đưa cho Thành một chiếc hộp gỗ mun nhỏ.

    “Thành. Hôm nay là tròn năm năm. Cậu đã chăm sóc rất tốt. Cậu là người giữ lời hứa.”

    Giọng bà Hảo vẫn khàn, nhưng có chút run rẩy. Bà nhìn ngôi mộ thật lâu, rồi quay sang Thành.

    “Tôi có một yêu cầu cuối cùng. Trong chiếc hộp này có một vật. Ngày mai, cậu hãy cẩn thận gắn nó lên bia mộ, ở vị trí cao nhất, nơi tôi đã đánh dấu.”

    Thành nhận chiếc hộp. Cậu định hỏi về danh tính người đã khuất, nhưng chỉ nhìn thấy đôi mắt mệt mỏi của bà Hảo. Ánh mắt đó chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng có một sự quyết tâm đáng sợ.

    “Chỉ cần làm theo lời tôi. Sau đó, cậu không cần chăm sóc ngôi mộ này nữa. Tôi sẽ thanh toán toàn bộ hợp đồng năm thứ sáu cho cậu, coi như lời cảm ơn.”

    Nói rồi, bà Hảo quay lưng đi, bóng dáng hòa vào rừng cây.

    Đêm đó, Thành không ngủ được. Việc kết thúc hợp đồng này không chỉ là mất đi một nguồn thu nhập lớn, mà còn là cảm giác mất đi một người bạn lặng lẽ suốt năm năm qua. Anh mở hộp gỗ mun.

    Bên trong là một khung ảnh bằng đồng đã cũ, được đánh bóng kỹ lưỡng. Và bức ảnh bên trong…

    Thành hít một hơi lạnh. Đó là bức ảnh chụp một cậu bé khoảng 5 tuổi, đang cười toe toét, hai chiếc răng cửa bị sún. Cậu bé mặc áo sơ mi kẻ sọc, đứng cạnh một chậu hoa vạn thọ đang nở rộ.

    Thành đứng phắt dậy, chiếu đèn pin vào bức ảnh.

    Bức ảnh này… quá quen thuộc. Cậu bé đó chính là Thành.

    Phần III: Chiếc Gương Trên Bia Mộ

    Sáng hôm sau, tay Thành run rẩy khi mang chiếc khung ảnh ra nghĩa trang. Anh lắp nó vào vị trí đã được đánh dấu trên bia mộ. Bức ảnh cậu bé 5 tuổi cười rạng rỡ, đối lập hoàn toàn với sự u ám của nơi chôn cất.

    “Tại sao? Tại sao lại là ảnh mình?”

    Thành lục lọi trí nhớ. Anh nhớ rõ bức ảnh này. Nó được chụp vào dịp Tết năm anh 5 tuổi, trong sân nhà cũ. Mẹ anh, một phụ nữ hiền lành tên Lan, đã chụp nó. Sau đó, mẹ và anh chuyển đi nơi khác, bỏ lại ngôi nhà đó và cả người cha vô trách nhiệm đã bỏ rơi hai mẹ con.

    Mẹ Thành nói cha anh, ông Lâm, là một người đàn ông nghiện ngập, đã bỏ đi biệt xứ. Thành lớn lên với sự căm ghét người cha không hề biết mặt.

    Nhưng, nếu người chết này là người lạ, tại sao lại dùng ảnh của Thành? Nếu đây là một trò đùa, thì nó quá ác độc.

    Thành quyết định. Anh phải biết người nằm dưới đây là ai.

    Anh cẩn thận dùng một chiếc xẻng nhỏ để đào xung quanh chân bia mộ, nơi cỏ dại đã được anh trồng kín. Sau đó, anh phát hiện ra một miếng đá lát đã bị lỏng. Anh cậy miếng đá lên.

    Bên dưới, không phải là đất, mà là một chiếc hộp kim loại được hàn kín. Thành đổ mồ hôi. Anh dùng công cụ để mở khóa hộp.

    Bên trong, có một cuốn sổ tay bìa da, một chiếc huy hiệu đã cũ, và một tờ giấy gấp tư.

    Thành run rẩy mở tờ giấy ra. Đó là một Giấy Chứng Tử đã cũ.

    Tên người chết: Nguyễn Văn Lâm. Ngày mất: Cách đây 5 năm, trùng khớp với ngày Thành được thuê chăm sóc ngôi mộ. Mối quan hệ với Thành: Cha.

    Thành ngã quỵ xuống. Cha anh. Người cha đã bỏ rơi anh, người mà anh luôn tin là đang sống vất vưởng ở đâu đó, hóa ra đã nằm dưới chân anh suốt năm năm qua.

    Nhưng tại sao lại là mộ vô danh? Tại sao lại dùng ảnh của anh?

    Thành mở cuốn sổ tay. Đó là nhật ký của ông Lâm.

    Phần IV: Bí Mật Của Người Cha

    Cuốn nhật ký kể về một bi kịch không ai biết.

    Ông Lâm không hề bỏ rơi vợ con vì nghiện ngập. Ông Lâm là một phóng viên điều tra, người đã lật tẩy một đường dây buôn lậu cổ vật quy mô lớn, liên quan đến một nhân vật quyền lực.

    Trích nhật ký ngày 12/05/2018 (5 năm trước):

    “Hôm nay, bọn chúng đã biết. Chúng đến nhà, tìm Lan và thằng Thành. Tôi biết tôi không thể trốn, nhưng tôi phải bảo vệ con trai tôi. Lan, em phải nghe anh. Em phải nói với Thành rằng anh đã bỏ đi vì nghiện. Em phải xóa hết dấu vết về anh. Nếu Thành biết sự thật, nó sẽ gặp nguy hiểm suốt đời.”

    Trích nhật ký ngày 15/05/2018:

    “Tôi đang ở một nơi ẩn náu. Tôi đã liên lạc với Hảo – cô em họ của tôi. Cô ấy sẽ giúp tôi. Kế hoạch là tạo ra một cái chết giả. Tôi không muốn danh tính của tôi xuất hiện trên bia mộ. Lan sẽ lo phần tiền bạc. Thành cần được lớn lên trong sự bình yên, không phải trong nỗi sợ hãi.”

    Trích nhật ký ngày cuối cùng (viết bằng nét chữ xiêu vẹo):

    “Tôi biết tôi không còn nhiều thời gian. Lan à, hãy giữ bức ảnh này – bức ảnh thằng Thành cười sún răng Tết năm đó. Đây là tất cả những gì anh chiến đấu để bảo vệ. Anh sẽ không có cơ hội nhìn thấy nó lớn lên, nhưng anh muốn nó được đặt lên mộ anh. Mộ Vô Danh. Để khi nào nó lớn, và khi nào em thấy an toàn để nói sự thật, nó sẽ biết rằng người nằm dưới đây đã luôn ở bên cạnh, và đã chết vì nó. Không ai có thể tìm thấy tôi, vì ngay cả con trai tôi cũng không biết tôi là ai. Bảo vệ Thành. Anh yêu em và con.”

    Thành sụp đổ. Những ký ức tuổi thơ ùa về. Những lời nói dối của mẹ không phải là sự hận thù, mà là lá chắn bảo vệ. Người cha mà anh căm ghét vì sự vô trách nhiệm, hóa ra lại là một anh hùng đã hy sinh danh tính và mạng sống để anh có thể có một cuộc sống bình thường.

    Bà Hảo, người phụ nữ đeo khẩu trang, chính là cô ruột của anh, người được ủy thác để thực hiện kế hoạch bảo mật cuối cùng này.

    Phần V: Sự Thứ Tha Vô Điều Kiện

    Thành tìm đến địa chỉ của bà Hảo. Anh không còn vẻ bàng hoàng, thay vào đó là sự bình tĩnh đến đáng sợ.

    Khi bà Hảo mở cửa, bà nhận ra Thành ngay lập tức. Bà không nói gì, chỉ cúi đầu.

    “Con đã tìm thấy hộp kim loại,” Thành nói.

    Bà Hảo thở dài, mời anh vào. “Dì đã biết ngày này sẽ đến. Mẹ con muốn con biết, nhưng bà ấy sợ. Bà ấy sợ con sẽ mang gánh nặng của sự thật.”

    “Bà Hảo… tại sao lại là con? Tại sao lại thuê chính con trai mình chăm sóc mộ cha mình?” Thành hỏi, giọng nghẹn lại.

    Bà Hảo rót trà, đặt trước mặt anh.

    “Đó là ý của mẹ con. Bà ấy muốn con và cha con có một sự kết nối, một sự gần gũi thầm lặng, mà không có sự đau đớn nào. Bà ấy muốn con tự tay chăm sóc cha mình, ngay cả khi con căm ghét ông ấy. Bà ấy muốn chuộc lỗi cho sự dối trá của mình, bằng cách trao cho con một công việc ý nghĩa nhất đời con.”

    Bà Hảo lấy ra một bức thư khác, đề: “Gửi Thành, con trai của mẹ.”

    Thành đọc bức thư của mẹ, nước mắt lăn dài. Mẹ anh viết về nỗi day dứt khi phải nói dối con trai mình, về sự cô đơn khi biết chồng mình nằm cách đó không xa mà không thể công khai thăm viếng, và về niềm hy vọng rằng Thành sẽ hiểu được sự hy sinh đó.

    “Mẹ con đang đợi con ở ngôi nhà cũ. Mẹ con nói, khi con biết sự thật, con sẽ muốn quay về nơi cha con từng sống, để hiểu ông ấy hơn.”

    Thành ôm lấy chiếc hộp kim loại. Bức ảnh sún răng của cậu bé 5 tuổi trên bia mộ giờ đây không còn là một bí ẩn rùng rợn, mà là một biểu tượng của tình yêu vô bờ bến.

    Anh đứng dậy, nhìn bà Hảo. “Con phải về với mẹ.”

    Anh không còn là “thợ gác mộ” nữa. Anh là con trai của một anh hùng, người đã tìm thấy người cha mà anh luôn nghĩ mình đã mất đi, không phải qua sự thật về cái chết, mà qua sự hy sinh cao cả nhất.

    Trở lại nghĩa trang lần cuối. Thành thắp nén hương, cúi đầu trước ngôi Mộ Vô Danh.

    “Ba Lâm. Con xin lỗi vì đã căm ghét ba. Con cảm ơn ba đã bảo vệ con. Từ giờ, con sẽ tự chăm sóc ba.”

    Thành quyết định giữ kín bí mật này. Ngôi Mộ Vô Danh vẫn sẽ là Mộ Vô Danh đối với thế giới. Nhưng đối với Thành, đó là ngôi mộ của Người Cha. Và anh sẽ tiếp tục chăm sóc, không phải vì tiền, mà vì tình yêu.

    Bức ảnh cậu bé 5 tuổi vẫn cười, dưới ánh nắng chiều tà. Nụ cười ấy giờ đây đã mang một ý nghĩa mới: nụ cười của một cuộc đời được đổi lấy bằng tất cả sự hy sinh của tình phụ tử.

  • Phỏng vấn nóng trọng tài FIFA: “Trọng tài sai hoàn toàn khi không công nhận bàn thắng của Việt Nam”

    Phỏng vấn nóng trọng tài FIFA: “Trọng tài sai hoàn toàn khi không công nhận bàn thắng của Việt Nam”

    Trận chung kết SEA Games 33 tối ngày 18/12 giữa ĐT nữ Việt Nam và ĐT nữ Philippines diễn ra với tốc độ cao ngay từ những phút đầu. Phút 29, từ một pha dàn xếp tấn công bài bản bên cánh phải, Vạn Sự nỗ lực đi bóng rồi tạt chuẩn xác để Bích Thùy băng vào xé lưới đối phương.

    Tuy nhiên, trong khi các cầu thủ Việt Nam đang ăn mừng phấn khích, trọng tài biên đã căng cờ báo việt vị. Trọng tài chính ngay lập tức cắt còi khước từ bàn thắng của Việt Nam. Quyết định này khiến Ban huấn luyện và các cầu thủ nữ Việt Nam vô cùng ngỡ ngàng, nỗ lực phân trần với trọng tài nhưng không thể thay đổi được cục diện.

    Phỏng vấn nóng trọng tài FIFA: "Trọng tài sai hoàn toàn khi không công nhận bàn thắng của Việt Nam" - Ảnh 1.

    Bích Thuỳ phản ứng khi mất bàn thắng

    Phỏng vấn nóng trọng tài FIFA: "Trọng tài sai hoàn toàn khi không công nhận bàn thắng của Việt Nam" - Ảnh 2.

    Các cầu thủ khó hiểu với quyết định của trọng tài

    Phỏng vấn nóng trọng tài FIFA: "Trọng tài sai hoàn toàn khi không công nhận bàn thắng của Việt Nam" - Ảnh 3.

    Trọng tài FIFA lên tiếng

    Ngay sau tình huống tranh cãi, các góc quay chậm của truyền hình trực tiếp đã bóc trần sai sót của tổ trọng tài. Hình ảnh cho thấy rõ ràng tại thời điểm Vạn Sự thực hiện đường chuyền, Bích Thùy vẫn đứng trên hậu vệ cuối cùng của Philippines một khoảng cách khá an toàn.

    Nhận định về tình huống này, một trọng tài FIFA người Việt Nam khẳng định:

    “Quả đấy chắc chắn chưa việt vị. Tại thời điểm chuyền bóng, cầu thủ nữ Việt Nam đứng trên hậu vệ thứ hai của Philippines rất xa. Việc không công nhận bàn thắng của ĐT nữ Việt Nam là sai hoàn toàn”.

    Việc bị mất bàn thắng hợp lệ trong thế trận giằng co đã gây ra những ức chế tâm lý không nhỏ cho các học trò HLV Mai Đức Chung. Đây không phải là lần đầu tiên tại SEA Games 33, ĐT nữ Việt Nam gặp bất lợi từ những quyết định khó hiểu của “vua áo đen”. Tại vòng bảng, trong cuộc đối đầu cũng với Philippines, sức ép tâm lý cũng khiến tuyển nữ Việt Nam nhận thất bại sát nút 0-1.

  • Tiết lộ bất ngờ về trọng tài khiến tuyển nữ Việt Nam mất oan bàn thắng

    Tiết lộ bất ngờ về trọng tài khiến tuyển nữ Việt Nam mất oan bàn thắng

    (Dân trí) – Trọng tài biên người Lào Phutsavan Chanthavong là người có kinh nghiệm làm việc lâu năm. Đáng tiếc, bà lại mắc sai lầm nghiêm trọng, khiến tuyển nữ Việt Nam mất oan bàn thắng trước Philippines.

    Phút 30 ở trận chung kết SEA Games 33, Bích Thùy đã đưa bóng vào lưới Philippines sau đường chuyền của Vạn Sự. Mặc dù vậy, trọng tài biên Phutsavan Chanthavong đã phất cờ báo việt vị. Pha quay chậm cho thấy Bích Thùy vẫn đứng thấp hơn khá nhiều so với hàng thủ đối phương. Nếu có VAR ở tình huống này, chắc chắn tuyển nữ Việt Nam đã được công nhận bàn thắng.

    Trọng tài Phutsavan Chanthavong là tâm điểm sau trận đấu khi từ chối bàn thắng hợp lệ của tuyển nữ Việt Nam (Ảnh: Mạnh Quân).

     

    Sau trận đấu, người hâm mộ Việt Nam tỏ ra rất bất bình vì quyết định của trọng tài biên Phutsavan Chanthavong. Họ cho rằng nếu bàn thắng của Bích Thùy được công nhận thì đội tuyển nữ Việt Nam có thể đã giành HCV SEA Games.

    Điều đáng nói, trọng tài Phutsavan Chanthavong không phải người mới vào nghề. Bà là người có kinh nghiệm dày dạn. Trong hồ sơ, bà là nữ trọng tài đầu tiên của Lào được Liên đoàn bóng đá châu Á (AFC) lựa chọn tham gia điều hành nhiều giải bóng đá nữ như vòng chung kết U20 nữ châu Á 2024, môn bóng đá nữ ở ASIAD 2024. Ngoài ra, bà còn điều khiển nhiều trận đấu ở các giải bóng đá nữ Đông Nam Á.

    Bà Phutsavan Chanthavong từng khởi đầu sự nghiệp thể thao với vai trò vận động viên điền kinh. Tuy nhiên, sau này, bà được đào tạo trở thành trọng tài bóng đá. Tới năm 2019, nữ trọng tài này được cấp chứng nhận trợ lý trọng tài FIFA, đánh dấu cột mốc quan trọng trong sự nghiệp cầm còi chuyên nghiệp.

    Sau trận đấu, trang Facebook của trọng tài người Lào đã bị tấn công. Nhiều cổ động viên đã thả “phẫn nộ” trong các bài viết gần đây của bà.

    Nỗi buồn của Nguyễn Thị Thu khi đá hỏng quả phạt đền quyết định (Ảnh: Anh Khoa).

    Phát biểu sau trận đấu, HLV Mai Đức Chung cho biết: “Chúng ta có thể thấy các cầu thủ nữ Việt Nam chơi tốt. Các cầu thủ đã ngăn cản những pha bóng bổng vốn là miếng đánh chủ đạo của Philippines. Hơn nữa, chúng ta có bàn thắng lại không được công nhận.

    Đây là lần thứ hai chúng tôi gặp bất lợi trước quyết định của trọng tài, trước cùng một đối thủ là Philippines. Ngay cả phía Thái Lan cũng phải đến chia buồn với chúng tôi. Họ nói không hiểu sao mà trọng tài lại không công nhận bàn thắng đó.

    Đương nhiên chúng tôi buồn vì thất bại, nhưng chúng ta phải biết đứng dậy. Trong bóng đá sẽ có lúc thắng, lúc thua. Quan trọng, tuyển nữ Việt Nam đã chơi ở tâm thế ngạo nghễ, không bị lép vế. Tôi hài lòng với tinh thần của các học trò. Tuy nhiên, công tác trọng tài đã ảnh hưởng đến trận đấu và thành tích thi đấu của cả đội”.

    Xem SEA Games 33, sát cánh cùng Đoàn Thể thao Việt Nam, trọn vẹn nhất trên FPT Play, tại: http://fptplay.vn