Blog

  • Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

    Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

    Cô giáo Lan năm ấy đã ngoài ba mươi, vẫn sống một mình trong căn phòng tập thể cũ của trường vùng ven. Lương giáo viên ít ỏi, bữa cơm chỉ đủ đạm bạc, nhưng lòng cô thì chưa bao giờ cạn yêu thương.

    Một chiều mưa tầm tã, trên bậc thềm trạm y tế xã, cô Lan nhìn thấy hai bé trai sinh đôi quấn chung một tấm áo mỏng, khóc khàn cả giọng. Bên cạnh chỉ có mảnh giấy nhàu nát: “Nhờ ai đó nuôi giúp, tôi không đủ khả năng…”
    Cô Lan bế cả hai lên, tim thắt lại. Từ giây phút ấy, cuộc đời cô rẽ sang một lối khác.

    Cô đặt tên cho hai em là Minh và Nam. Sáng cô đi dạy, trưa tranh thủ về nấu nồi cháo lớn, chiều lại dắt hai đứa ra ngã tư bán vé số. Những đêm mất điện, ba mẹ con ngồi học dưới ánh đèn dầu leo lét. Minh học giỏi Toán, Nam mê Vật lý và luôn hỏi cô:
    — “Cô ơi, sao máy bay lại bay được?”
    Cô Lan mỉm cười, xoa đầu:
    — “Vì có ước mơ nâng nó lên.”

    Nhiều năm trôi qua, Minh và Nam lớn lên trong tiếng rao vé số, trong những buổi phụ hồ cuối tuần, và trong những trang sách mượn từ thư viện trường. Cô Lan chưa từng mua cho mình chiếc váy mới, nhưng tiền học của hai con thì chưa bao giờ thiếu.

    Ngày Minh và Nam đậu vào trường đào tạo phi công, cô Lan khóc suốt đêm. Đó là lần đầu tiên cô cho phép mình tin rằng: hi sinh rồi sẽ có ngày nở hoa.

    Mười lăm năm sau, tại sân bay rộn ràng ánh đèn, hai chàng phi công trẻ trong bộ đồng phục chỉnh tề đứng đón một người phụ nữ tóc đã bạc nhiều. Cô Lan run run nhìn hai con, còn chưa kịp nói gì thì phía sau có một người đàn bà khác bước tới.

    Bà ta tự nhận là mẹ ruột của Minh và Nam. Bà kể về những năm tháng túng quẫn, về quyết định bỏ con trong nước mắt. Cuối câu chuyện, bà đặt lên bàn phong bì 10 triệu đồng, nói là “tiền chi phí nuôi nấng ngày xưa”, rồi xin được nhận lại con.

    Sân bay bỗng lặng đi.

    Minh khẽ đẩy phong bì lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:
    — “Chúng tôi không nhận.”

    Nam tiếp lời, mắt đỏ hoe nhưng không run:
    — “Mẹ sinh ra chúng tôi, nhưng người nuôi chúng tôi thành người là cô Lan.”

    Hai anh em quay sang nắm tay cô giáo, rồi đưa ra quyết định cuối cùng:

    “Chúng tôi sẽ làm thủ tục pháp lý để cô Lan là mẹ hợp pháp của chúng tôi. Từ hôm nay, mọi phụng dưỡng, yêu thương, và danh phận làm mẹ — chỉ dành cho một người.”

    Người phụ nữ kia bật khóc, còn cô Lan thì òa lên trong vòng tay của hai “đứa trẻ” năm nào. Ngoài kia, một chiếc máy bay rẽ mây cất cánh.

    Có những người mẹ không sinh ra con — nhưng chính họ đã cho con đôi cánh để bay cả cuộc đời.

  • Về nhà thấy o:sin mặc chiếc v:;áy ng::ủ để l::ộ đôi chân thon thẳng tắp, chẳng kịp nghĩ gì tôi l::ao thẳng vào

    Về nhà thấy o:sin mặc chiếc v:;áy ng::ủ để l::ộ đôi chân thon thẳng tắp, chẳng kịp nghĩ gì tôi l::ao thẳng vào

    Đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Tôi loạng choạng bước xuống từ chiếc taxi, hơi men nồng nặc phả ra trong từng nhịp thở. Một bữa tiệc tiếp khách đối tác thành công rực rỡ khiến tâm trạng tôi hưng phấn lạ thường. Nhưng sâu trong sự hưng phấn ấy, có một dục vọng đen tối đang len lỏi mà tôi – một gã đàn ông 40 tuổi thành đạt – vẫn luôn cố gắng che giấu dưới vỏ bọc đạo mạo. Đó là Huệ – cô giúp việc mới 20 tuổi quê miền Tây mà vợ tôi mới thuê về được 2 tháng nay.

    Huệ trẻ, phơi phới như nụ hoa hàm tiếu. Dù khoác lên mình bộ đồ bộ quê mùa, nhưng những đường cong thanh tân của cô bé vẫn khiến tôi nhiều lần nuốt nước bọt. Vợ tôi – Lan – thì khác. Sau hai lần sinh nở, Lan sồ sề, da dẻ nám sạm, quanh năm chỉ biết cắm mặt vào bếp núc và con cái. Sự nhàm chán của hôn nhân cộng với “mỡ treo miệng mèo” ngay trong nhà khiến tôi nhiều lần muốn vượt rào.

    Tôi đẩy cửa bước vào nhà. Phòng khách tắt đèn tối om, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ khu vực bếp. Tôi định đi thẳng lên phòng ngủ, nhưng bước chân tôi khựng lại. Dưới ánh đèn lờ mờ của tủ rượu, một bóng người đang đứng quay lưng lại phía tôi, rót nước. Không phải bộ đồ bộ lôi thôi mọi ngày. Người đó đang mặc chiếc váy ngủ lụa màu đỏ rượu vang – chiếc váy se::xy mà tôi từng mua tặng Lan dịp kỷ niệm ngày cưới nhưng cô ấy chê hở hang, chưa từng mặc một lần.

    Và kia… đôi chân!

    Chiếc váy ngắn cũn cỡn để lộ đôi chân thon dài, trắng muốt, thẳng tắp dưới ánh đèn mờ ảo. Mái tóc dài đen nhánh xõa xuống tấm lưng trần. Dáng vóc ấy, sự tươi trẻ ấy, chắc chắn không thể là vợ tôi. “Huệ!” – Cái tên bật ra trong đầu tôi như một tia lửa điện.

    Tôi nghĩ ngay đến kịch bản: Chắc con bé này cũng đã để ý ông chủ giàu có, phong độ từ lâu. Nhân lúc bà chủ ngủ say, nó lén lấy váy bà chủ mặc để “bật đèn xanh” cho tôi. Máu nóng trong người dồn lên não, cộng với hơi men kích thích, tôi quên hết luân thường đạo lý, quên hết người vợ tào khang đang nằm trên lầu.

    Tôi rón rén bước lại gần, hơi thở dồn dập. Cô gái vẫn không hay biết, hoặc giả vờ không biết. Khi khoảng cách chỉ còn một gang tay, không kìm nén được nữa, tôi lao đến, vòng tay ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn ấy từ phía sau. – “Á”… – Cô gái khẽ kêu lên một tiếng, nhưng lạ thay, không hề vùng vẫy hay chống cự.

    Sự im lặng ấy càng khiến tôi khẳng định suy đoán của mình là đúng. Tôi ghé sát tai cô ấy, phả hơi rượu nóng hổi, thì thầm: – “Em trốn anh kỹ quá đấy. Nay bà chủ ngủ rồi, em mặc thế này là muốn quyến rũ ông chủ đúng không? Đêm nay chiều anh nhé, anh sẽ không để em thiệt đâu.”

    Cô gái vẫn im lặng, chỉ khẽ run lên. Tôi nghĩ cô bé đang thẹn thùng hoặc sợ hãi lần đầu. Không chần chừ, tôi xoay người cô ấy lại, nhưng vẫn giữ chặt trong lòng, mặt cô ấy úp vào ngực tôi nên tôi chưa nhìn rõ mặt. Tôi bế thốc cô ấy lên, lao thẳng vào phòng ngủ dành cho khách ở ngay tầng 1, đạp cửa xông vào.

    Tôi ném cô ấy xuống giường nệm êm ái. Bóng tối trong phòng càng làm tăng thêm sự kích thích. Tôi lao vào như một con thú đói mồi, tay chân quờ quạng khắp cơ thể nóng hổi ấy: “Em đẹp lắm… da em mịn lắm…” – Tôi vừa hôn hít lung tung vừa lảm nhảm.

    Bàn tay tôi bắt đầu hư hỏng, luồn vào bên trong chiếc váy ngủ mỏng tang, trượt dọc từ eo lên phía trên. Tôi muốn chạm vào làn da thanh xuân mơn mởn mà tôi hằng khao khát. Nhưng…

    Khi bàn tay tôi chạm vào vùng bụng dưới, tôi khựng lại. Những ngón tay tôi không chạm vào sự láng mịn, căng tràn. Thay vào đó là những vết lồi lõm sần sùi. Một vết sẹo dài nằm ngang, cộm lên, chạy dài ở bụng dưới. Và xung quanh đó, da thịt chùng nhão, nhăn nheo với những vết rạn chằng chịt.

    Cảm giác này… sao quen thuộc đến đau lòng thế này? Vết sẹo này… là vết mổ đẻ khi sinh thằng cu Bin bị nhau tiền đạo, bác sĩ phải mổ gấp để cứu cả mẹ lẫn con. Những vết rạn này… là dấu tích của hai lần mang nặng đẻ đau, bụng to như cái trống khiến da thịt rách toạc ra mà không loại kem nào chữa lành được.

    “Ối giời ơi!”…Tôi giật mình rụt tay lại như chạm phải than hồng. Cơn say biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự lạnh toát sống lưng. “Tách!”…. Ánh đèn ngủ đầu giường bật sáng chưng. Tôi nheo mắt lại, bàng hoàng nhìn người phụ nữ đang nằm dưới thân mình.

    Không phải Huệ. Là Lan. Vợ tôi. Nhưng Lan không nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương hay giận dữ gào thét. Cô ấy nằm đó, nước mắt lăn dài từ khóe mắt xuống gối, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà, vô hồn và đau đớn tột cùng.

    – “Sao thế anh?” – Lan cất tiếng, giọng khàn đặc, nghe như tiếng thủy tinh vỡ vụn – “Sao dừng lại? Anh đang tìm làn da căng mịn của con Huệ à? Xin lỗi anh, em chỉ có những vết sẹo này thôi.” Tôi ngã ngồi xuống sàn nhà, chân tay bủn rủn: – “Lan… em… sao em lại…”. Lan chậm rãi ngồi dậy, kéo lại vạt váy che đi vết sẹo mổ – dấu tích mà tôi vừa chạm vào, thứ đã dập tắt dục vọng đê hèn của tôi trong tích tắc.

    – “Chiều nay anh nhắn tin bảo về muộn. Em thấy anh dạo này hay nhìn trộm con Huệ. Em cho con bé nghỉ phép về quê 3 ngày rồi. Em mặc chiếc váy này, chiếc váy anh mua 5 năm trước mà em không dám mặc vì tự ti cái bụng rạn. Em tắt đèn, đứng chờ anh. Em đánh cược với chính mình. Em hy vọng anh sẽ nhận ra vợ, hoặc ít nhất anh sẽ hỏi ‘Ai đấy?’. Nhưng không… Anh lao vào như một con thú. Anh gọi tên nó. Anh khen da thịt nó…”

    Lan cười, nụ cười méo xệch chua chát: – “Hóa ra, trong mắt anh, vợ anh chỉ là một bà già sập sệ. Còn những vết sẹo này, những vết rạn này – thứ mà em đổi bằng máu để sinh con cho anh – đối với anh lại là thứ đáng ghê tởm khiến anh tụt hứng, đúng không?”

    – “Không! Lan ơi, anh sai rồi! Anh thề là anh say quá…” – Tôi quỳ xuống, cố nắm lấy tay vợ. Lan hất tay tôi ra. Cô ấy đứng dậy, đi về phía bàn trang điểm, cầm lấy một tờ giấy đã ký sẵn.

    – “Không phải do say đâu anh. Rượu chỉ làm lộ ra bản chất thôi. Khi tay anh luồn vào áo em, anh mong chờ da thịt của gái 20, nhưng anh chạm phải sự hy sinh của người vợ 40. Cái rụt tay ‘ối giời ơi’ của anh lúc nãy, nó tát vào mặt em đau hơn bất cứ đòn roi nào.”

    Lan ném tờ đơn ly hôn xuống trước mặt tôi: “Ký đi. Anh tự do rồi. Từ mai anh có thể đường hoàng đón con Huệ hay bất cứ cô em chân dài nào về đây. Sẽ không còn ai làm anh tụt hứng vì những vết sẹo xấu xí này nữa”. Nói rồi Lan bước ra khỏi phòng, để mặc tôi ngồi trơ trọi giữa căn phòng lạnh lẽo.

    Tôi nhìn tờ đơn ly hôn, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay vừa phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn. Tôi nhớ lại cảm giác sần sùi của vết sẹo lúc nãy. Đó không phải là sự xấu xí, đó là huy chương của người mẹ, là ân tình của người vợ mà tôi đã nhẫn tâm chà đạp lên. Đêm ấy, tôi ngồi trong bóng tối đến sáng, nhưng tôi biết, bình minh của gia đình tôi đã vĩnh viễn tắt ngấm từ khoảnh khắc bàn tay tôi chạm vào sự thật trần trụi dưới lớp váy ngủ kia.

    Đừng bao giờ để dục vọng che mờ lý trí. Vẻ đẹp thanh xuân rồi sẽ tàn phai, chỉ có sự hy sinh và tình nghĩa tào khang là còn mãi. Một cái chạm tay sai lầm có thể đánh đổi bằng hạnh phúc cả một đời người.

  • Chồng ‘mặt dày’ xi::n vợ 500 triệu ‘bồi thường’ cho bồ nuôi con

    Chồng ‘mặt dày’ xi::n vợ 500 triệu ‘bồi thường’ cho bồ nuôi con

    Đồng hồ trên tường điểm 12 tiếng nặng nề. Căn phòng khách rộng lớn chìm trong ánh đèn vàng vọt, không khí đặc quánh như thể có thể dùng dao cắt được. Ngoài trời, mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính, nhưng cơn bão trong lòng tôi còn dữ dội hơn gấp ngàn lần. Hùng ngồi đối diện tôi. Người đàn ông tôi từng gọi là “bầu trời”, là chỗ dựa suốt 10 năm qua, giờ đây trông thật thảm hại. Anh cúi gầm mặt, hai tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trên bàn là ly nước đã tan hết đá, lạnh lẽo như chính cuộc hôn nhân này.

    – “Em… em tính sao”? – Hùng lên tiếng, giọng khàn đặc, phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Tôi nhấp một ngụm trà nóng, cố giữ cho đôi tay không run rẩy. Tôi nhìn anh, ánh mắt ráo hoảnh: – “Anh muốn tôi tính sao? Anh ngoại tình, cô ta có bầu, và giờ anh về nhà xin vợ tiền để đi giải quyết hậu quả? Hùng, anh nghĩ tôi là Bồ Tát sống hay là kẻ ngu ngốc vậy”?

    Hùng ngẩng phắt lên, ánh mắt van lơn xen lẫn sự trơ trẽn mà tôi chưa từng thấy: – Anh biết anh sai! Anh ngàn lần xin lỗi em. Nhưng Ngọc… cô ấy không có tội. Cô ấy muốn giữ đứa bé, nhưng cô ấy cần một số vốn để về quê sinh sống và làm lại cuộc đời. Cô ấy hứa sẽ biến mất vĩnh viễn, không bao giờ làm phiền gia đình mình nữa.

    Anh dừng lại một chút, nuốt khan rồi nói tiếp, câu nói mà tôi nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được: – “Cô ấy cần 500 triệu. Coi như là… tiền bồi thường thanh xuân và chi phí nuôi con một mình. Em giúp anh lần này thôi. Anh thề sẽ dành cả phần đời còn lại để bù đắp cho em và con”.

    500 triệu. Tôi bật cười, một điệu cười chua chát. Số tiền đó là mồ hôi nước mắt chúng tôi tích cóp để định đổi sang căn hộ lớn hơn cho con gái có phòng riêng. Vậy mà giờ đây, chồng tôi muốn dùng nó để “mua” sự bình yên từ nhân tình, để nuôi dưỡng một mầm sống là kết quả của sự phản bội.

    – “Anh gọi đó là “bồi thường”? – Tôi hỏi lại, giọng sắc lạnh. – “Vậy ai bồi thường cho tôi? Ai bồi thường cho 10 năm thanh xuân tôi vun vén cái nhà này? Ai bồi thường cho con gái anh những đêm bố nó vắng nhà để đi “công tác” trên giường người đàn bà khác”? Hùng nhăn mặt, tỏ vẻ khổ sở: – Em đừng cay nghiệt thế. Chuyện đã lỡ rồi. Nếu không đưa tiền, cô ấy dọa sẽ đến công ty anh làm ầm ĩ. Em cũng biết vị trí Giám đốc chi nhánh anh vừa lên mà, nếu chuyện vỡ lở, anh mất tất cả. Lúc đó mẹ con em cũng khổ theo thôi. Em hãy nghĩ cho cái nhà này.

    “Nghĩ cho cái nhà này”. Câu nói đạo đức giả ấy như giọt nước làm tràn ly. Anh ta dùng chính sự nghiệp và danh dự gia đình để tống tiền tôi. Anh ta tin chắc rằng, vì sĩ diện, vì muốn giữ bố cho con, tôi sẽ phải nhượng bộ. Tôi đứng dậy, chậm rãi bước về phía tủ sách. Hùng nhìn theo, ánh mắt lóe lên tia hy vọng. Có lẽ anh nghĩ tôi đi lấy sổ tiết kiệm. Anh ta biết tôi luôn là người vợ chu toàn, luôn đặt gia đình lên trên cảm xúc cá nhân.

    Nhưng Hùng đã lầm. Tôi mở két sắt. Tiếng mã số tít tít vang lên khô khốc. Tôi không lấy ra cuốn sổ tiết kiệm màu xanh quen thuộc. Thay vào đó, tôi cầm một phong bì màu nâu, mỏng dính. Tôi quay lại, ném chiếc phong bì xuống mặt bàn cái “bộp”. “500 triệu, tôi có thể đưa cho anh”. – Tôi nói, giọng bình thản đến lạ lùng. – Thậm chí tôi có thể đưa 1 tỷ. Nhưng trước khi anh cầm tiền đi đưa cho cô bồ bé bỏng, anh hãy đọc cái này đã”.

    Hùng vội vàng chộp lấy phong bì. Tay anh run rẩy xé toạc lớp giấy. Bên trong chỉ có một tờ giấy A4 duy nhất. Đó là một bản kết quả xét nghiệm y tế, có dấu đỏ của bệnh viện nam khoa hàng đầu thành phố. Hùng lướt mắt qua những dòng chữ chuyên môn loằng ngoằng. Mắt anh nheo lại, rồi đột ngột mở to hết cỡ. Mặt anh chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch, rồi tái mét như tàu lá chuối héo. Môi anh mấp máy nhưng không thốt nên lời.

    Tôi khoanh tay, tựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng buông một câu, từng từ như những chiếc đinh đóng chặt vào cỗ quan tài chôn vùi cuộc hôn nhân này: “Anh quên rồi sao, ba năm trước khi anh bị tai nạn xe máy phải phẫu thuật vùng chậu, bác sĩ đã kết luận anh bị tổn thương ống dẫn tinh vĩnh viễn, khả năng có con tự nhiên là 0%, tờ giấy anh đang cầm chính là bản sao hồ sơ bệnh án ngày đó mà tôi đã giấu kín để giữ sĩ diện cho đàn ông các anh đấy.”

    Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập, đứt quãng của Hùng. Tờ giấy trên tay anh rơi xuống đất. Anh nhìn tôi, rồi nhìn xuống hạ bộ của mình, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt hoang mang tột độ. – “Em… em nói thật sao”? – Giọng Hùng chỉ còn là tiếng thì thào. – Vậy… vậy cái thai của Ngọc…

    – “Cái thai đó chắc chắn không phải của anh. – Tôi nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. – Và 500 triệu anh định xin tôi, thực chất là anh đang định mang đi nuôi con của thằng đàn ông khác. Anh nghĩ xem, một cô ả đào mỏ, biết anh là giám đốc, lại dễ dàng chấp nhận “biến mất” chỉ với 500 triệu sao? Cô ta đang tìm một kẻ “đổ vỏ”, và anh là con mồi béo bở nhất”.

    Hùng sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Sự sụp đổ của anh lúc này không chỉ là sự xấu hổ vì ngoại tình, mà là sự nhục nhã ê chề của một thằng đàn ông bị cả vợ lẫn bồ dắt mũi. Anh đã phản bội người vợ tào khang để chạy theo một ả đàn bà lừa lọc, để rồi giờ đây phát hiện ra mình chỉ là một gã hề trong vở kịch của cô ta.

    Tôi bước đến gần, nhặt tờ giấy xét nghiệm lên, vuốt phẳng lại. – “Anh không cần lo về 500 triệu nữa”. – Tôi nói, giọng lạnh băng. – “Nhưng anh nên lo về tờ đơn ly hôn này”. Tôi rút từ ngăn kéo dưới bàn ra tờ đơn đã ký sẵn, đặt chồng lên tờ kết quả xét nghiệm.

    – “Tài sản tôi đã nhờ luật sư phong tỏa từ chiều nay khi biết chuyện. Căn nhà này là tài sản bố mẹ tôi cho tặng riêng tôi trước hôn nhân. Anh có 30 phút để thu dọn đồ đạc và rời khỏi đây. Hãy đến chỗ cô nhân tình bé nhỏ của anh, báo tin mừng rằng anh vô sinh, để xem cô ta còn yêu thương anh như anh tưởng tượng không”. Hùng ngước nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu ầng ậc nước. Anh định đưa tay nắm lấy tay tôi: – Vợ ơi… anh sai rồi… em tha thứ cho anh… anh bị lừa…

    Tôi lùi lại, tránh cái chạm tay dơ bẩn ấy. – “Người bị lừa là anh, nhưng người lựa chọn phản bội là anh. Đừng nhầm lẫn. Sự ngu dốt của anh tôi có thể bỏ qua, nhưng sự tàn nhẫn của anh khi đòi lấy tiền của con để nuôi bồ thì tôi không bao giờ tha thứ”. Tôi quay lưng đi về phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, để mặc Hùng ngồi đó giữa phòng khách lạnh lẽo. Ngoài trời mưa đã ngớt, nhưng tôi biết, bão tố trong cuộc đời Hùng mới chỉ thực sự bắt đầu.

  • Mẹ chồng chia 1000m2 đất giá 10 tỷ cho 2 chị chồng nhưng chồng tôi vừa mất nên mẹ con tôi không có phần

    Mẹ chồng chia 1000m2 đất giá 10 tỷ cho 2 chị chồng nhưng chồng tôi vừa mất nên mẹ con tôi không có phần

    Cơn mưa rào tháng Bảy xối xả đập vào mái tôn như muốn xé toạc không gian tĩnh lặng, nhưng vẫn không lạnh lẽo bằng không khí trong phòng khách nhà chồng tôi lúc này. Trên bàn thờ, di ảnh của Minh – chồng tôi – khói hương vẫn còn chưa tan hết. Anh mới mất được 49 ngày vì tai nạn lao động. Nỗi đau mất chồng còn chưa nguôi, tôi đã phải ngồi đây để nghe “phán quyết” cuối cùng của mẹ chồng.

    Bà Hường, mẹ chồng tôi, ngồi trên ghế tràng kỷ, tay mân mê chuỗi hạt. Hai bên là chị Hai và chị Ba, ánh mắt hau háu nhìn vào tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đặt trên bàn. “Thằng Minh vắn số, nó đi rồi thì thôi, con dâu chỉ là người dưng nước law”. – Giọng bà Hường ranh mãnh, không chút run rẩy. – “Cái nhà này giờ chỉ còn mẹ và hai chị. Mảnh đất 1000m2 mặt tiền thị trấn này là ông bà để lại, giờ mẹ quyết định sang tên, chia đôi cho cái Lan và cái Huệ. Mỗi đứa 500m2”.

    Tôi sững người, ôm chặt bé Bin vào lòng. Thằng bé mới 3 tuổi, ngây thơ chưa hiểu chuyện gì, chỉ biết dụi đầu vào ngực mẹ tìm hơi ấm. – “Mẹ”… – Tôi nghẹn ngào lên tiếng. – “Vậy còn mẹ con con? Bin là cháu đích tôn của dòng họ, là giọt máu duy nhất anh Minh để lại. Mẹ không để lại chút gì cho cháu sao”? Chị Hai bĩu môi, chen vào: – “Thím nói hay nhỉ? Chồng chết thì vợ đi bước nữa mấy hồi. Giờ chia đất cho thím, mai mốt thím rước thằng đàn ông khác về hưởng, rồi thằng Bin cũng theo họ người ta. Lúc đó đất nhà họ Trần này hóa ra dâng cho thiên hạ à”?

    Bà Hường gật gù đắc ý: – “Chị con nói đúng đấy. Dâu là con người ta. Con gái mới là con mình. Mẹ già rồi, phải dựa vào con gái. Còn con, con còn trẻ, tự lo thân đi. Mẹ cho phép hai mẹ con ở lại cái chái bếp phía sau thêm 1 tháng để tìm trọ, thế là tử tế lắm rồi”. Tôi nhìn ba người phụ nữ trước mặt. Một người là bà nội của con tôi, hai người là cô ruột. Vậy mà trước khối tài sản khổng lồ, tình máu mủ bỗng chốc hóa thành người dưng nước lã.

    Tôi không khóc. Nước mắt tôi đã cạn khô trong đám tang chồng rồi. Tôi cũng không cãi. Vì tôi hiểu, khi lòng tham đã che mờ mắt, mọi lý lẽ đều vô nghĩa. Tôi đứng dậy, dắt tay bé Bin, cúi đầu chào bà Hường một cái thật sâu – cái cúi đầu cuối cùng cho trọn nghĩa dâu con. – “Con cảm ơn mẹ. Mẹ nói đúng, con là người ngoài. Vậy từ nay về sau, sướng khổ có nhau, mong mẹ và hai chị bảo trọng. Con xin phép đưa cháu đi ngay trong đêm nay”.

    Tôi dọn đi ngay lúc đó, chỉ với hai vali quần áo và số tiền bảo hiểm ít ỏi của Minh. Tôi chặn mọi liên lạc, xóa mọi ký ức về gia đình đó, bắt đầu cuộc sống mới nơi thành phố khác. Hai năm trôi qua.

    Tôi làm việc điên cuồng, ban ngày làm kế toán, tối bán hàng online. Trời không phụ lòng người, nhờ sự nhanh nhạy, tôi phất lên nhanh chóng, mua được căn chung cư và lo cho Bin học trường quốc tế. Tôi nghe loáng thoáng đâu đó, mảnh đất 1000m2 kia sau khi chia xong thì hai cô con gái xúi mẹ bán đi lấy tiền tiêu xài, chơi bời, rồi đầu tư tiền ảo thua lỗ sạch sành sanh. Bà Hường giờ sống lay lắt trong căn nhà cấp 4 dột nát, tiền thuốc men cũng phải chạy vạy từng bữa.

    Nhưng tôi mặc kệ. Tôi đã là “người dưng” cơ mà. Cho đến đêm hôm qua. Đang thiu thiu ngủ sau một ngày làm việc mệt nhoài, điện thoại tôi bỗng rung lên bần bật. Số lạ. Tôi tắt máy. Nó lại reo. Lại tắt. Liên tục như vậy đến cuộc thứ 10, tôi linh cảm có chuyện chẳng lành nên bắt máy. Đầu dây bên kia là tiếng gào khóc thảm thiết của chị Hai: – “Thảo ơi! Cứu mẹ! Mẹ bị tai biến, đang cấp cứu ở bệnh viện X. Bác sĩ bảo phải phẫu thuật gấp, cần 300 triệu đóng viện phí ngay lập tức. Chị và cái Huệ hết sạch tiền rồi. Em về ngay đi, em còn tình nghĩa gì thì cứu mẹ với”!

    Tôi cúp máy. Sau đó là một cơn bão cuộc gọi. Tổng cộng 52 cuộc gọi nhỡ từ cả chị Hai, chị Ba và số lạ của hàng xóm. Tin nhắn Zalo nhảy liên tục: “Mày có phải con người không?”, “Dù gì cũng là bà nội thằng Bin”, “Anh Minh linh thiêng sẽ oán trách mày”, “Cô giàu có thế mà tiếc tiền cứu mạng người à?”… Tôi nhìn màn hình điện thoại sáng rực trong đêm, lòng bình thản đến lạ lùng. Tôi không thấy hả hê, chỉ thấy nực cười. Tôi mở tin nhắn, soạn một dòng duy nhất và gửi vào nhóm chat chung của gia đình họ – nơi tôi chưa từng thoát ra để giữ lại bằng chứng về sự bạc bẽo năm xưa.

    Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện. Chị Hai và chị Ba đang ngồi vật vờ ở hành lang, mắt sưng húp. Thấy tôi xuất hiện với bộ vest sang trọng, túi xách hàng hiệu, hai người họ lao đến như bắt được vàng. – “Trời ơi Thảo! Em đến rồi! – Chị Ba nắm chặt tay tôi, móng tay sắc nhọn bấm cả vào da thịt. – Tiền đâu? Đóng viện phí nhanh lên không bác sĩ trả về bây giờ”!

    Tôi nhẹ nhàng gỡ tay chị ta ra, phủi phủi tay áo như vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn lắm. Tôi nhìn thẳng vào mắt hai người chị chồng, rồi nhìn qua khe cửa kính phòng cấp cứu, nơi bà Hường đang nằm thoi thóp. Tôi rút trong túi ra chiếc điện thoại, mở lại tin nhắn tôi đã soạn đêm qua nhưng chưa gửi, rồi dõng dạc nói lớn, đủ để cả dãy hành lang nghe thấy: – “Hai năm trước, khi chia 1000m2 đất trị giá 10 tỷ, mẹ đã nói một câu chắc như đinh đóng cột: “Dâu là người dưng, con gái mới là người nhà. Tài sản cho người nhà hưởng, khó khăn người nhà tự lo.”

    Mặt chị Hai cắt không còn giọt máu. Chị Ba há hốc mồm. Tôi tiếp lời, giọng đanh thép và lạnh lùng: – Lúc chia gia tài, mẹ và các chị coi tôi là người ngoài, sợ tôi cướp mất phần nên đuổi mẹ con tôi đi ngay trong đêm mưa gió, không cho thằng Bin lấy một tấc đất cắm dùi. Giờ đến lúc hoạn nạn, các chị lại nhớ ra tôi là con dâu, là người nhà sao? – “Nhưng… nhưng đó là mạng người”! – Chị Hai lắp bắp. – “Mày giàu thế này, bỏ ra vài trăm triệu thì chết ai”?

    Tôi bật cười, nụ cười khiến họ lạnh gáy: – Tiền tôi kiếm được là mồ hôi nước mắt, là tiền sữa cho con tôi – đứa cháu mà các người từng vứt bỏ. Hôm nay tôi đến đây không phải để đóng tiền. Tôi đến để trả lời cho 52 cuộc gọi đêm qua của các chị. Tôi ghé sát vào tai chị Hai, nói từng tiếng rõ ràng: “Mảnh đất 1000m2 các chị đã bán sạch để ăn chơi, giờ mẹ nằm đó, đó là cái giá các chị phải trả. Bác sĩ bảo cần 300 triệu? Các chị còn hai quả thận, còn hai ngôi nhà đang ở đấy, bán đi mà cứu mẹ. Đừng tìm ‘người dưng’ như tôi, vì người dưng thì không có nghĩa vụ báo hiếu.”

    Nói xong, tôi quay lưng bước đi thẳng. Phía sau lưng, tiếng chị Ba gào lên tuyệt vọng, tiếng y tá nhắc nhở trật tự, tất cả hỗn độn như một bản nhạc bi ai của luật nhân quả. Tôi bước ra cổng bệnh viện, bầu trời sau cơn mưa trong xanh lạ thường. Tôi biết mình có thể bị người đời đàm tiếu là tàn nhẫn, nhưng sự tàn nhẫn của tôi hôm nay chính là bài học đắt giá nhất cho thói đời bạc bẽo: Sống có đức thì mặc sức mà ăn, còn sống cạn tàu ráo máng thì đừng mong người khác đưa tay ra cứu vớt.

    Tôi lên xe, gọi điện cho con trai: “Bin à, chiều nay mẹ đón con đi ăn kem nhé. Mẹ con mình vẫn sống rất tốt, con nhỉ?”

  • Chồng é:p vợ đang bệ::nh n:ặng kí đơn ly hôn ngay trước mặt nh:ân tình

    Chồng é:p vợ đang bệ::nh n:ặng kí đơn ly hôn ngay trước mặt nh:ân tình

    Phòng bệnh tầng 7 chiều ấy mưa tầm tã. Tiếng máy truyền dịch kêu “tích… tích…” lạnh lẽo. Trên giường, Mai – người vợ vừa trải qua đợt hóa trị thứ ba – gầy yếu, da xanh xao, tay vẫn còn cắm kim tiêm. Bên cạnh, Hưng, chồng cô, cầm tờ giấy trắng, giọng lạnh lùng:

    – Ký đi. Coi như giải thoát cho cả hai. Tôi không thể sống mãi với người bệnh như cô được.

    Mai run rẩy, đôi mắt đỏ hoe:

    – Anh nói gì thế, Hưng? Khi cưới, anh từng thề dù ốm đau cũng không rời nhau mà?

    Hưng cười nhạt, quay sang người phụ nữ đang đứng ở cửa – Trang, nhân tình của anh – rồi nói như giễu cợt:

    – Lúc đó tôi còn trẻ, chưa hiểu đời. Giờ tôi biết mình cần gì rồi. Trang mới là người tôi muốn sống cùng. Cô ký đi, để tôi còn lo thủ tục.

    Mai nhìn sang, thấy ả nhân tình đứng chống nạnh, sơn móng đỏ chói, miệng cười nhếch mép:
    – Chị ký đi, anh Hưng thương hại chị nên mới đến đây nói tử tế. Chứ thật ra, anh ấy đã dọn đồ về ở với tôi rồi.

    Giọng Mai nghẹn lại, tay run cầm bút nhưng không thể viết nổi.
    – Anh… anh thật sự nỡ sao?

    Hưng lạnh lùng gạt tay cô:
    – Ký nhanh lên, tôi không có thời gian.

    Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Một người phụ nữ tóc bạc, mặc áo mưa ướt sũng bước vào – mẹ Hưng. Bà cầm theo một chiếc túi ni-lông, đôi mắt ánh lên sự phẫn nộ xen lẫn thất vọng.

    – Hưng! Con đang làm cái gì đấy?

    Hưng giật mình:
    – Mẹ… mẹ vào đây làm gì?

    Bà tiến lại gần, giật phắt tờ đơn ly hôn trên tay con trai, xé toạc làm đôi, ném thẳng vào mặt anh:

    – Tao sinh mày ra không phải để mày đối xử với vợ mày như thế này! Con Mai đã vì nhà này mà bán cả cửa hàng, chăm tao lúc nằm viện, giờ bệnh tật thế này mà mày nỡ ép ly hôn à?

    Trang cố chen vào:

    – Bác ơi, chuyện của vợ chồng anh Hưng thì để họ tự giải quyết. Bác không…

    Bốp!

    Tiếng tát vang lên chát chúa. Bà mẹ chồng giáng cho ả một cái tát trời giáng đến nghiêng mặt, gằn giọng:

    – Câm miệng! Loại đàn bà phá hoại hạnh phúc người khác, bước chân vào nhà tao thêm một bước nữa, tao cho người l/ột d/a số/ng đấy!

    Trang ôm má, run rẩy: Bác… bác dám đánh con à?

    Bà quát lớn: Tao còn dám làm hơn thế! – Rồi quay sang gọi bảo vệ: – Đuổi con đàn bà này ra khỏi bệnh viện cho tao, nếu không tao báo công an vì tội quấy rối bệnh nhân!

    Mấy bảo vệ nghe tiếng liền chạy vào, Trang hốt hoảng ôm túi chạy thục mạng, không dám ngoái đầu lại. Căn phòng yên lặng chỉ còn tiếng mưa đập vào cửa kính.

    Bà mẹ chồng quay lại, nhìn con trai – giọng trầm, đầy uất hận: Từ giờ, tao từ con. Tao sẽ đứng tên toàn bộ tài sản, bán nhà, để lo cho Mai chữa bệnh. Mày không còn là con tao nữa.

    Hưng sững sờ: Mẹ… mẹ nói gì thế?

    – Tao nói thật đấy. Tao không có đứa con bất nhân như mày. Đi đi, mang theo sự nhục nhã của mày, đừng bao giờ bước chân về cái nhà này nữa!

    Bà đỡ Mai ngồi dậy, lau nước mắt cho cô: Con đừng sợ, mẹ ở đây rồi. Con sẽ khỏi bệnh, con phải sống, vì con của con nữa.

    Mai òa khóc, nắm chặt tay bà. Còn Hưng, đứng lặng như trời trồng, nhìn mẹ quay lưng dắt Mai đi.

    Sau hôm đó, mẹ Hưng chuyển Mai đến bệnh viện tốt nhất, thay con trai chăm sóc con dâu từng bữa. Bà bán cả căn nhà đang ở, dọn vào thuê trọ gần viện.

    Còn Hưng thì mất việc, Trang bỏ đi cùng một gã khác, mang theo toàn bộ số tiền anh ta tích góp. Anh ta cố gọi điện cho mẹ, nhưng bà chỉ lạnh lùng đáp: “Đời này tao chỉ có một đứa con – là con dâu tao. Còn mày, tao coi như đã chết.”

  • Bận con nhỏ nên không thể đi viế;/ng đám tang của chồng bạn thân, tôi nhờ Lan viết phong bì hộ 3 triệu, ngày gặp lại bạn thân cũ cô ấy bỗng thái độ ra mặt với tôi

    Bận con nhỏ nên không thể đi viế;/ng đám tang của chồng bạn thân, tôi nhờ Lan viết phong bì hộ 3 triệu, ngày gặp lại bạn thân cũ cô ấy bỗng thái độ ra mặt với tôi

    Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông, lên đại học cũng chọn ở trọ gần nhau để có thể qua lại giúp đỡ.

    Năm tôi lấy chồng, bạn ấy vừa mới đi làm không lâu nhưng đã mừng cưới tôi 1 chỉ vàng. Bạn thổ lộ, món quà bất ngờ ấy đã được bạn tích lũy suốt thời sinh viên, từ những đồng tiền lương làm thêm ít hỏi.

    Ba năm sau, bạn cũng kết hôn. Tôi mừng lại bạn 1 chỉ vàng và còn thêm 1 chiếc lắc tay em bé thay cho lời chúc hai vợ chồng sớm sinh quý tử. Trong chuyện cưới xin chúng tôi rất hài lòng về cách cư xử của nhau.

    Sau khi kết hôn, bạn ở quê, còn tôi sống ở thành phố. Ở xa nhau, lại vướng bận gia đình, chúng tôi ít liên lạc với nhau hơn, tình bạn vì thế cũng mờ nhạt đi đôi chút.

    Dẫu vậy, khi bố tôi qua đời , bạn vẫn đến thăm viếng tận tình và ở lại an ủi tôi rất lâu. Hôm sau, bạn còn cùng tôi tiễn đưa bố đoạn đường cuối cùng. Lần ấy, bạn gửi tiền phúng viếng 2 triệu đồng.

    Gần 1 tháng trước, tôi bàng hoàng hay tin chồng bạn qua đời vì đột quỵ. Lúc này, tôi đang chăm con trong viện nên không thể về thăm viếng. Tôi tính nhờ chồng về quê một chuyến nhưng anh lại phải đi công tác. Nghĩ về ngày trước, bạn từng hết lòng với tôi trong tang bố, tôi áy náy vô cùng.

    Tôi nhờ một người bạn khác gửi tiền phúng viếng đến bạn. Người bạn ấy cùng quê và học chung với chúng tôi suốt thời phổ thông.

    Tôi chuyển khoản cho bạn đó 3 triệu đồng, nhờ bạn bỏ vào phong bì và ghi rõ “H. – bạn thân của P., kính viếng”. Người bạn ấy còn chụp lại tấm ảnh chiếc phong bì ghi dòng chữ kia kèm theo 6 tờ 500 nghìn đồng để tôi an tâm.

    Về phía mình, tôi nhắn tin chia buồn với bạn thân, trình bày hoàn cảnh của mình và mong bạn thông cảm cho sự vắng mặt này. Thế nhưng, khi công việc xong xuôi cả tuần lễ, tôi vẫn chỉ thấy bạn “đã xem” tin nhắn chứ không trả lời.

    Hơn nửa tháng trôi qua, tôi vẫn thấy dòng tin nhắn chia buồn của mình bị ngó lơ. Tôi tính, vào dịp 49 ngày chồng bạn, tôi sẽ về tận nơi thắp hương để bù đắp sự vắng mặt lúc trước.

    Bỗng một buổi tối, tôi thấy bạn đăng tấm ảnh chiếc phong bì phúng viếng lên trang cá nhân kèm theo dòng chia sẻ: “Chơi với bạn hết mình, bạn chơi lại hết hồn”. Dù tên tôi được che mờ nhưng với mấy chữ còn lại, tôi vẫn nhận ra, đó chính là chiếc phong bì tôi nhờ người bạn kia gửi giúp.

    Tôi thoáng giật mình, tính vào nhắn tin hỏi bạn thì đã thấy bạn nhắn trước. Bạn ấy hỏi tôi, tại sao đã không về thắp cho chồng bạn nén nhang mà ngay cả chiếc phong bì phúng viếng cũng không làm cho nên hồn.

    Tôi run run nhắn lại: “Thế nào là không nên hồn? Bạn nói rõ xem?”.

    Bạn ấy bảo: “Năm xưa, tôi viếng bố bạn 2 triệu đồng mà giờ chồng tôi mất, tiền viếng của bạn được phân nửa. Người ta bảo ‘tâm ở đâu thì tiền ở đó’, vậy chẳng phải tình cảm của bạn với tôi quá nghèo nàn sao?”.

    Dòng tin nhắn khiến tôi tá hỏa. Thì ra, chiếc phong bì phúng viếng của mình đã bị người bạn kia rút lõi. Tôi định ngay lập tức chụp lại dòng tin nhắn nhờ vả lúc trước và gửi tấm ảnh chiếc phong bì kèm theo 6 tờ tiền 500 nghìn đồng để chứng thực lòng mình. Thế nhưng, trong phút chốc, thâm tâm tôi mách bảo “chậm lại 1 nhịp”.

    Tôi quay sang chất vấn người bạn kia, tại sao có thể rút lõi phong bì phúng viếng. Đó là hành động dối trá và cạn tình với cả người sống lẫn người đã khuất.

    Người bạn ấy khóc lóc phân bua với tôi, con bạn bị bệnh nặng phải điều trị suốt mấy năm nay. “Túng quá làm liều”, cực chẳng đã bạn mới phải bớt lại 2 triệu tiền phúng viếng để có tiền trang trải. Người bạn đó cầu xin tôi đừng nói ra sự thật này, kẻo tiếng xấu đồn xa, bạn không còn mặt mũi nào gặp ai.

    Tôi bị đưa vào tình thế khó xử, không biết làm sao cho phải. Lời khẳng định sẽ cho bạn thân câu trả lời chính đáng vẫn còn bỏ ngỏ suốt những ngày qua.

    Nếu vạch mặt người bạn đó, liệu tôi có quá vô tâm. Còn nếu giữ kín chuyện này, tôi không biết phải ăn nói với bạn thân thế nào về chiếc phong bì phúng viếng bị rút lõi.

    Tôi nên làm sao để vẹn cả đôi đường?

  • Bài viết không có tiêu đề 1850

    Tôi kết hôn với Hùng sau ba năm yêu nhau.
    Trước khi cưới, tôi đã nói rõ một điều:

    – Em không sống chung với mẹ chồng.

    Không phải vì tôi khó tính.
    Mà vì ngay từ lần đầu gặp, mẹ anh đã soi mói từng câu, từng miếng ăn, từng cách tôi cười nói.
    Tôi chọn im lặng để giữ hòa khí, nhưng trong lòng luôn có một ranh giới.

    Hùng lúc đó gật đầu rất nhanh:

    – Yên tâm, nhà mình ở riêng.

    Nhưng chỉ sau một năm cưới, mọi thứ đổi khác.


    ĐÊM TÔI BỊ ĐÁNH

    Tối hôm đó, Hùng về nhà với gương mặt căng thẳng.

    – Mẹ anh già rồi. Từ tháng sau bà lên ở chung.
    – Em không đồng ý. – tôi nói rất bình tĩnh.

    Hùng đập mạnh tay xuống bàn:

    – Em ích kỷ vừa thôi!

    Tôi nhìn thẳng vào anh:

    – Em không ích kỷ. Em chỉ đang bảo vệ chính mình.

    Không biết từ lúc nào, cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.

    Tai tôi ù đi.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh xô tôi ngã xuống giường, tay bóp chặt cổ tay tôi:

    – Cô đừng thách tôi!

    Tôi không khóc.

    Tôi chỉ nhìn anh, rất lâu.

    Đánh xong, anh buông tay, chỉnh lại áo rồi quay lưng đi ngủ, thở đều như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Tôi ngồi trong bóng tối đến sáng.


    CHIẾC NHẪN VÀNG

    Sáng hôm sau, Hùng dậy sớm, nấu bát mì, đặt lên bàn.

    Anh đẩy về phía tôi một chiếc nhẫn vàng trơn, nói như ban ơn:

    – Anh nóng quá. Cho em cái này đeo cho vui. Chuyện tối qua bỏ qua đi.

    Tôi nhìn chiếc nhẫn.

    Không đắt.

    Nhưng cái khiến tôi lạnh người là vẻ mặt bình thản của anh.

    Như thể đánh vợ chỉ là một chuyện… hơi quá tay.

    Tôi đeo nhẫn vào.

    Hùng thở phào.

    Anh không biết, đó là lần cuối cùng tôi chạm vào anh với tư cách vợ.


    QUYẾT ĐỊNH

    Chiều hôm đó, tôi lặng lẽ đi bệnh viện chụp phim vì cổ tay đau dữ dội.

    Bác sĩ hỏi:

    – Ai đánh cô?

    Tôi im lặng vài giây… rồi nói thật.

    Tôi xin giấy chứng thương.

    Tối, tôi về nhà bố mẹ ruột, để lại chiếc nhẫn vàng trên bàn, cùng một tờ giấy:

    “Anh mua nhẫn để xin lỗi cho một cái tát.
    Em trả lại để đổi lấy tự do.”


    CẢ NHÀ CHỒNG SỤP ĐỔ

    Ba ngày sau, Hùng cùng mẹ anh tìm đến nhà tôi.

    Mẹ chồng vừa khóc vừa mắng:

    – Vợ chồng đóng cửa bảo nhau, sao làm lớn chuyện thế này?

    Tôi đưa ra đơn ly hôngiấy chứng thương, và đoạn ghi âm tôi đã lén bật trong đêm bị đánh.

    Cả phòng im phăng phắc.

    Hùng tái mặt.

    Anh không ngờ tôi chuẩn bị kỹ đến vậy.

    Tòa xử rất nhanh.

    Tôi được ly hôn đơn phương, chia tài sản có lợi cho tôi vì bạo lực gia đình.

    Hùng mất chức quản lý vì hồ sơ pháp lý ảnh hưởng.

    Mẹ anh bị hàng xóm xì xào, người quen né tránh.


    KẾT CỤC

    Vài tháng sau, tôi nghe tin Hùng xin gặp tôi lần cuối.

    Anh gầy đi nhiều.

    – Anh sai rồi. Anh chỉ nghĩ đánh một lần không sao…

    Tôi nhìn anh, bình thản:

    – Anh sai ở chỗ nghĩ rằng phụ nữ sẽ quen với bạo lực.
    – Còn tôi đúng ở chỗ… rời đi ngay lần đầu.

    Tôi quay lưng.

    Chiếc nhẫn vàng ngày đó, tôi đem bán, dùng tiền đóng học phí khóa học mới.

    Vì có những thứ mua được bằng vàng…

     Nhưng lòng tin thì không.

  • Sáng nào cũng vậy. Chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, đánh như trút giận chỉ vì một lý do duy nhất: “Tao lấy mày về mà mày không biết đẻ con trai.”

    Sáng nào cũng vậy. Chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, đánh như trút giận chỉ vì một lý do duy nhất: “Tao lấy mày về mà mày không biết đẻ con trai.”

    Sáng nào cũng vậy.

    Chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, đánh như trút giận chỉ vì một lý do duy nhất:
    “Tao lấy mày về mà mày không biết đẻ con trai.”

    Ban đầu là cái tát.
    Sau là đạp, là đá.
    Cuối cùng là những cú đánh không còn chừa chỗ kín.

    Hàng xóm nghe thấy thì đóng cửa.
    Mẹ chồng đứng trong nhà, niệm Phật.
    Còn tôi, quen dần với việc co người chịu đòn, chỉ mong anh ta đánh nhanh để còn đứng dậy đi nấu cơm.

    Tôi sinh được hai đứa con gái. Cả hai đều bị coi là “nợ”.
    Mỗi lần nhìn thấy chúng, anh ta lại đánh tôi mạnh hơn, như thể lỗi nằm ở tôi.

    Hôm đó cũng là một buổi sáng như mọi ngày.

    Anh ta vừa đánh vừa chửi, tôi chỉ thấy tai ù đi, mắt tối sầm. Đến cú cuối cùng, tôi ngã gục xuống nền sân, không còn biết gì nữa.

    Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên băng ca. Chồng tôi đứng cạnh, mặt tỏ ra lo lắng hiếm hoi. Anh ta dặn bác sĩ rất nhanh:
    “Vợ tôi trượt chân ngã cầu thang.”

    Tôi không còn sức để nói.
    Chỉ nhắm mắt.

    Bác sĩ cho tôi đi chụp chiếu tổng quát vì nghi ngờ chấn thương nặng. Tôi được đẩy vào phòng, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu thẳng lên mặt.

    Khoảng một tiếng sau, bác sĩ gọi chồng tôi ra ngoài trước.
    Tôi nằm trong phòng, nhưng vẫn nghe được giọng nói ở hành lang.

    Giọng bác sĩ trầm xuống:
    “Anh có thể vào đây xem phim chụp không?”

    Không có tiếng trả lời.

    Chỉ vài phút sau, cửa phòng bật mở. Chồng tôi bước vào, mặt trắng bệch, tay cầm tấm phim X-quang, run đến mức không giữ nổi.

    Anh ta nhìn tôi, môi mấp máy, nhưng không thốt ra được câu nào.

    Bác sĩ theo sau, nói rất chậm, rất rõ:
    “Chị đây bị chấn thương phần mềm do ngoại lực nhiều lần. Nhưng vấn đề chúng tôi muốn trao đổi là… kết quả khám bổ sung cho anh.”

    Anh ta quay phắt lại:
    “Khám… khám gì?”

    Bác sĩ chỉ vào tấm phim và tập hồ sơ:
    “Anh bị vô sinh bẩm sinh. Không có khả năng sinh con trai hay con gái.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Tôi mở mắt, nhìn lên trần nhà.
    Trong đầu tôi trống rỗng, rồi sau đó là một cảm giác rất lạ — nhẹ đi.

    Hóa ra, suốt bao năm tôi bị đánh đập, bị sỉ nhục, bị coi như đồ vô dụng…
    lại vì một thứ lỗi không hề thuộc về tôi.

    Chồng tôi đứng chết trân.
    Tấm phim rơi xuống đất.
    Anh ta lắp bắp:
    “Không thể… không thể nào… chắc bác sĩ nhầm…”

    Bác sĩ không tranh cãi. Chỉ nói thêm một câu:
    “Hai đứa trẻ anh chị đang nuôi… không phải do chị ấy ‘không biết đẻ’. Mà là do anh không có khả năng sinh sản.”

    Tối hôm đó, công an đến bệnh viện.
    Bác sĩ là người gọi.

    Những vết thương cũ mới trên người tôi không thể giải thích bằng một cú ngã cầu thang.

    Chồng tôi bị mời đi làm việc ngay trong đêm.

    Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, nằm trên giường bệnh mà không sợ sáng mai.

    Có những sự thật không cần gào lên.
    Chỉ cần một tấm phim,
    là đủ để lật ngược cả một đời đổ tội.

  • Ngoại tình đã lỗi thời, hiện nay 8 kiểu quan hệ sau đang là mốt, kiểu cuối cùng được rất nhiều người trẻ lựa chọn

    Ngoại tình đã lỗi thời, hiện nay 8 kiểu quan hệ sau đang là mốt, kiểu cuối cùng được rất nhiều người trẻ lựa chọn

    Ngoạι tìпҺ ƌã lỗι tҺờι, Һιệп пaү 8 kιểu quaп Һệ sau ƌaпg là mṓt, kιểu cuṓι cùпg ƌược rất пҺιḕu пgườι trẻ lựa cҺọп

    Gần ᵭȃy, tȏi phát hiện ra một hiện tượng thú vị: ngoại tình truyḕn thṓng dường như ᵭang dần ʟỗi thời. Thay vào ᵭó, có 8 ⱪiểu quan hệ mới nổi, những mṓi quan hệ này có nhiḕu hình thức, mỗi hình thức ᵭḕu có sức hấp dẫn riêng.

    Hȏm nay, chúng ta hãy ⱪhám phá những mṓi quan hệ mới này và xem chúng ᵭáp ứng nhu cầu cảm xúc phức tạp và ᵭa dạng của con người hiện ᵭại như thḗ nào.

    Chung sṓng ⱪhȏng ⱪḗt hȏn và ⱪhȏng sinh con

    Trong thời ᵭại phát triển nhanh chóng này, một sṓ người chọn ʟṓi sṓng ⱪhȏng ⱪḗt hȏn và sinh con. Họ chú ý hơn ᵭḗn cảm xúc và sự tự do hiện tại. Hai người ᵭḗn với nhau vì sức hấp dẫn ʟẫn nhau, sṓng với nhau mà ⱪhȏng bị gánh nặng bởi những ràng buộc của hȏn nhȃn.

    ngoại tình, ⱪiểu quan hệ nam nữ mới

    Họ có thể cùng nhau chia sẻ nỗi buṑn và niḕm vui trong cuộc sṓng, cùng nhau gánh vác trách nhiệm cuộc sṓng nhưng vẫn giữ ᵭược ⱪhȏng gian ᵭộc ʟập của riêng mình. Loại quan hệ này có thể thiḗu ᵭi sự ổn ᵭịnh của hȏn nhȃn truyḕn thṓng nhưng ʟại có nhiḕu tự do và thoải mái hơn.

    Tình bạn tȃm giao

    Ngoài mṓi quan hệ tình bạn thȏng thường, hai người còn rất hợp nhau vḕ mặt tinh thần. Họ cùng nhau có thể ⱪhám phá ý nghĩa của cuộc sṓng, chia sẻ những ước mơ nội tȃm của mình cũng như hỗ trợ và ᵭộng viên ⱪhi nhau cần nhất. Loại cảm giác này ⱪhȏng ʟiên quan ᵭḗn sự chiḗm hữu của tình yêu mà có mṓi ʟiên hệ tình cảm sȃu sắc. Đó ʟà một tình bạn trong sáng và quý giá.

    Tình bạn thȃn thiḗt

    Khoảng cách tuổi tác ⱪhȏng còn ʟà trở ngại và mṓi ʟiên ⱪḗt tình cảm sȃu sắc ᵭược thiḗt ʟập giữa trẻ và ʟớn tuổi. Người ʟớn tuổi dùng ⱪinh nghiệm sṓng của mình ᵭể hướng dẫn người trẻ, trong ⱪhi người trẻ mang ʟại năng ʟượng và ý tưởng mới cho người ʟớn tuổi. Họ học hỏi ʟẫn nhau, ᵭánh giá cao ʟẫn nhau và cùng nhau phát triển.

    Mṓi quan hệ hợp tác nơi ʟàm việc

    Các ᵭṓi tác bạn gặp tại nơi ʟàm việc cùng nhau ʟàm việc chăm chỉ ᵭể ᵭạt ᵭược mục tiêu nghḕ nghiệp. Họ hợp tác và hỗ trợ ʟẫn nhau, thiḗt ʟập mṓi quan hệ tình cảm ᵭặc biệt ở nơi ʟàm việc có tính cạnh tranh cao. Cảm giác này bao gṑm cả niḕm ᵭam mê ʟàm việc cùng nhau và sự ghi nhận, tȏn trọng năng ʟực của nhau.

    Quan hệ xã hội có cùng sở thích

    Những người ᵭḗn với nhau vì ʟợi ích chung sẽ tạo thành một cộng ᵭṑng sȏi ᵭộng. Họ cùng nhau tham gia vào nhiḕu hoạt ᵭộng ⱪhác nhau, chia sẻ sở thích và niḕm ᵭam mê của nhau và xȃy dựng mṓi quan hệ sȃu sắc trong quá trình này. Loại mṓi quan hệ này cho phép mọi người tìm thấy cảm giác thȃn thuộc và bản sắc trong ⱪhi theo ᵭuổi sở thích của mình.

    ngoại tình, ⱪiểu quan hệ nam nữ mới

    Kḗt nṓi cảm xúc trong thḗ giới ảo

    Với sự phát triển của Internet, con người cũng có thể thiḗt ʟập những mṓi quan hệ tình cảm thực sự trong thḗ giới ảo. Thȏng qua nḕn tảng xã hội, trò chơi trực tuyḗn và các ⱪênh ⱪhác, mọi người ᵭã ⱪḗt bạn từ những nơi ⱪhác nhau và thậm chí nảy sinh những cảm xúc sȃu sắc. Mặc dù mṓi quan hệ này có thể phải ᵭṓi mặt với thử thách vḕ ⱪhoảng cách và thực tḗ, nhưng nó cũng mang ᵭḗn cho mọi người những trải nghiệm cảm xúc hoàn toàn mới.

    Mṓi quan hệ ᵭặc biệt giữa thú cưng và con người

    Thú cưng ᵭã trở thành một phần ⱪhȏng thể thiḗu trong cuộc sṓng của con người. Chúng mang ᵭḗn cho chủ nhȃn của chúng tình yêu và sự ᵭṑng hành vȏ ᵭiḕu ⱪiện. Người chủ chăm sóc thú cưng chu ᵭáo và ᵭṓi xử với chúng như những thành viên trong gia ᵭình. Mṓi quan hệ ᵭặc biệt này giữa con người và ᵭộng vật mang ʟại sự ấm áp và thoải mái cho cuộc sṓng của con người.

    Mṓi quan hệ ᵭơn thȃn tự phát triển

    Ngày càng có nhiḕu người ʟựa chọn sṓng ᵭộc thȃn và tập trung vào sự trưởng thành và phát triển bản thȃn. Họ tận hưởng thời gian ở một mình và ⱪhȏng ngừng cải thiện bản thȃn thȏng qua học tập, du ʟịch, tập thể d:ục,… Trong quá trình này, họ thiḗt ʟập mṓi ʟiên hệ tình cảm sȃu sắc với bản thȃn và học cách yêu thương và chấp nhận bản thȃn. Mṓi quan hệ ᵭộc thȃn này ⱪhȏng hḕ cȏ ᵭơn mà ʟà một trạng thái cuộc sṓng trọn vẹn và ý nghĩa.

  • Trọng tài Lào bị AFC phạt nặng vì tước bàn thắng hợp lệ của tuyển nữ Việt Nam?

    Trọng tài Lào bị AFC phạt nặng vì tước bàn thắng hợp lệ của tuyển nữ Việt Nam?

    TPO – Trọng tài nữ người Lào, Chathavong Phutsavan đối mặt nguy cơ bị Liên đoàn bóng đá châu Á (AFC) phạt nặng vì sai lầm nghiêm trọng ở trận chung kết SEA Games 33.

    Trọng tài Lào bị AFC phạt nặng vì tước bàn thắng hợp lệ của tuyển nữ Việt Nam? - 1

    Trọng tài Chathavong Phutsavan chịu mưa chỉ trích từ giới mộ điệu. Ảnh: Hữu Phạm

    Tối qua, tuyển nữ Việt Nam thua tuyển nữ Philippines trong trận chung kết bóng đá nữ SEA Games 33. Hai đội hòa nhau 0-0 trong 120 phút thi đấu, trước khi nữ Philippines giành chiến thắng 6-5 trong loạt đá luân lưu 11m căng thẳng.

    Tuy nhiên, kết quả trận đấu có thể đã khác nếu như trọng tài biên Chathavong Phutsavan không mắc sai lầm khó hiểu. Trong tình huống diễn ra ở phút 29, Vạn Sự tạt bóng đẹp mắt cho Bích Thùy băng vào đánh đầu tung lưới nữ Philippines. Pha làm bàn hoàn toàn hợp lệ, nhưng trọng tài Chathavong Phutsavan lại phất cờ bắt lỗi việt vị của Bích Thùy, khiến trọng tài chính không công nhận bàn thắng của nữ Việt Nam.

    Pha quay chậm cho thấy Bích Thùy không hề việt vị. Cầu thủ của nữ Việt Nam đứng trên hậu vệ cuối cùng của Philippines khoảng… 2m. Thậm chí, cô cũng đứng trên một cầu thủ khác rất rõ ràng khi Vạn Sự tạt bóng. Trong khi đó, trọng tài Chathavong Phutsavan đứng đúng ở vị trí, nhưng lại phán đoán và đưa ra quyết định sai lầm.

    Ở SEA Games 33, môn bóng đá do AFC điều hành chuyên môn, bao gồm việc phân công giám sát trọng tài, trọng tài chính và các trợ lý. Do đó, sai lầm của trọng tài Chathavong Phutsavan sẽ được báo cáo lên AFC. Đây được xem là lỗi nghiêm trọng ảnh hưởng đến cục diện trận đấu. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nữ trọng tài người Lào đối mặt với án phạt nặng từ AFC, bao gồm việc “treo cờ” – loại khỏi các giải đấu quốc tế tiếp theo.

    Đáng chú ý, Chathavong Phutsavan vốn là trọng tài giàu kinh nghiệm và được đánh giá cao. Trước khi đến với bóng đá, cô là vận động viên điền kinh. Năm 2019, Chathavong Phutsavan nhận chứng chỉ trợ lý trọng tài FIFA. Cô là nữ trọng tài Lào đầu tiên được AFC phân công làm nhiệm vụ ở các giải đấu quốc tế, bao gồm ASIAD 2024.