Blog

  • Chú Tiến lên rừng lấy trầm như bao lần khác, ai ngờ phát hiện một miếng trầm đỏ như m;;áu, đượm hương thơm đến mức ông Cai chủ mối trả 7 tỷ mua ngay.

    Chú Tiến lên rừng lấy trầm như bao lần khác, ai ngờ phát hiện một miếng trầm đỏ như m;;áu, đượm hương thơm đến mức ông Cai chủ mối trả 7 tỷ mua ngay.

    Truyện mang tính chất giải trí, tình tiết đều là hư cấu không có thật

    1. Người đàn ông cả đời gắn với rừng

    Ở miền Trung, nơi xã Phước Lộc nằm nép mình bên dãy núi Trường Sơn, ai cũng biết chú Tiến—người đàn ông ngoài năm mươi, dáng gầy nhưng rắn rỏi, là thợ lấy trầm hơn ba mươi năm.

    Cả cuộc đời chú gắn với rừng.
    Vợ mất sớm vì bệnh, con trai duy nhất—thằng Tín—chết khi mới 16 tuổi do sốt rét ác tính sau một chuyến theo bố lấy trầm. Từ đó, chú sống một mình trong căn nhà nhỏ lợp tôn, sáng đi rừng, chiều về đan lưới, tối nằm nghe tiếng mưa rừng mà thở dài.

    Người ta vẫn thương chú, bảo:
    — Chú Tiến số khổ.
    Chú chỉ cười:
    — Đời ai chẳng có gánh.

    Nhưng không ai biết chú Tiến còn cất giấu một gánh khác, nặng hơn núi.


    2. Chuyến đi định mệnh

    Tháng 7 năm ấy, sau mấy ngày mưa lớn, chú Tiến quyết định lên rừng sâu hơn thường lệ.
    — Mấy hôm nữa lễ hội truyền thống của làng, mình kiếm ít trầm bán lấy tiền góp vô đình làng—chú nghĩ.

    Đường trơn, rừng ướt, vắt nhiều. Chú đi cả ngày, đến chiều thì nhặt được vài miếng trầm nhỏ, trị giá chắc chỉ vài triệu—không đáng bao nhiêu.

    Đang định quay về thì chú thấy một thân cây dó cũ, bị sét đánh xé đôi, ruột lộ ra màu đen bóng. Chú Tiến tiến lại gần, bẻ thử.

    Một mùi hương ấm, thanh, ngọt lan ra.

    Chú khựng lại.
    “Trầm?”
    Không—kỳ nam.
    Nhưng sắc của nó lạ lắm: đỏ như màu thịt tươi, ánh lên dưới nắng chiều.

    Chú ngồi phệt xuống, tim đập mạnh. Trong đời đi rừng của mình, chú từng thấy trầm, thấy kỳ, nhưng kỳ đỏ—thứ gần như huyền thoại—thì chưa bao giờ.

    Chú lấy dao cẩn thận tách một miếng. Chỉ bằng bàn tay thôi, nhưng mật trầm chảy ra màu nâu sẫm, thơm đến mức chú choáng váng.

    — Trời đất ơi…

    Chú cất nó vào túi áo trong, tay vẫn còn run.


    3. Làng xôn xao – người ta đồn “trúng kỳ 7 tỷ”

    Tin chú Tiến mang về miếng trầm đỏ lan nhanh như lửa khô.
    Chẳng cần mạng xã hội; ở làng nhỏ, chỉ cần bà Ba bán quán nói một câu, cả xã biết.

    Tối hôm đó, ông Cai, chủ cơ sở thu mua trầm lớn nhất huyện, tìm đến.
    Ông nổi tiếng lắm tiền, giàu nhờ buôn gỗ và trầm.

    Ông Cai đặt cặp tiền xuống bàn:

    — Chú Tiến, tôi mua miếng trầm đó 7 tỷ.

    Chú Tiến đang đan lưới, ngẩng lên:
    — Ông nói thiệt?

    — Tôi chưa từng trả giá đó cho ai. Miếng đó hiếm lắm. 7 tỷ là giá tôi tôn trọng chú. Chú chỉ cần ký vào giấy, tiền tôi chuyển ngay.

    7 tỷ…
    Con số ấy với nhiều người còn mơ, huống chi chú—người cả năm thu nhập may ra được vài chục triệu.

    Chú không nói gì, mắt nhìn vào chiếc lưới đang đan dở.

    — Chú từ chối?—ông Cai nhíu mày.

    Chú lắc đầu, giọng nhỏ nhưng dứt khoát:
    — Không bán.

    — Chú điên à?! — ông quát. — Bằng đó tiền chú sống mấy đời không hết! Chú nhìn lại căn nhà mục này đi!

    Chú chỉ nói một câu:

    — Tôi biết mình làm gì.

    Ông Cai bỏ đi, miệng nguyền rủa:
    — Rồi đừng có hối hận!


    4. Làng bắt đầu dậy sóng

    Chỉ một đêm, cả làng bàn tán:

    — Chú Tiến giấu miếng trầm, không chịu bán để góp lễ hội!
    — 7 tỷ mà không bán, định làm giàu một mình hả?
    — Đói nghèo mà còn sĩ!

    Ai cũng nói, ai cũng trách.
    Có người còn đứng trước cổng chú quát:

    — Ở làng này ai trúng lộc rừng cũng chia! Chú ăn một mình là không được đâu!

    Chú chỉ cúi mặt, không giải thích.
    Mỗi đêm, người ta thấy ánh đèn leo lét trong nhà chú, bóng lưng chú ngồi một mình trước chiếc hộp gỗ.

    Nhiều người tức:
    — Chắc chú ôm của, chờ bán giá cao!

    Nhưng không ai biết trong chiếc hộp đó không phải trầm để bán.
    Nó là thứ khác.


    5. Tối hôm ấy, ông Cai quay lại – và có chuyện xảy ra

    Hai ngày sau, lúc trời đã khuya, ông Cai kéo theo ba người lạ mặt đến nhà chú.

    Ông đập cửa:
    — Tôi trả 10 tỷ! Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!

    Chú mở cửa nhưng đứng chặn ngay lối:

    — Tôi nói rồi. Tôi không bán, dù ông có trả bao nhiêu.

    Một tên đàn ông phía sau ông Cai lạnh giọng:
    — Vậy để tụi tui vào xem.

    Chú Tiến nghiêng đầu:
    — Rừng trả lộc cho ai, người đó hưởng. Tôi không trộm của ai mà sợ.

    Tên đó định xông vào nhưng chú Tiến nói chậm rãi:

    — Bước thêm một bước, tôi báo công an.

    Cả nhóm khựng lại.

    Ông Cai nghiến răng:
    — Chú giữ thứ đó không phải vì muốn làm giàu. Vậy vì gì? Để rồi người ta chửi chú? Chú nghĩ chú là thánh chắc?!

    Chú lặng im hồi lâu rồi nói:
    — Không phải chuyện của ông.

    Câu nói ấy khiến ông Cai nổi điên:

    — Được! Rồi xem sau này ai còn chịu đựng một kẻ bủn xỉn như chú!

    Nhóm người bỏ đi, để lại tiếng xe máy vọng dài trong đêm.


    6. Đêm giông – và ngày định mệnh

    Ba ngày sau, mưa lớn kéo dài.
    Người ta không thấy chú Tiến ra chợ, cũng không thấy chú lên rừng như thường lệ.

    Đến tối, ánh đèn trong nhà chú tắt ngóm.
    Bà con thấy lạ, gọi mà không ai trả lời. Cuối cùng phải phá cửa.

    Chú Tiến nằm trên sàn, co người vì sốt cao, hơi thở yếu.
    Cạnh đó là cái hộp gỗ mở nắp.
    Bên trong không phải miếng trầm đỏ.

    Mà là tờ giấy khen cũ nhàumột đôi giày rách, và một bức ảnh chụp hai cha con năm nào.

    Còn miếng trầm đỏ?
    Nằm bên cạnh—được bọc trong khăn, như báu vật.

    Người ta đưa chú đi viện. Nhưng phổi chú đã yếu, nhiễm lạnh sau nhiều ngày mưa, thiếu ăn vì chú nhịn để dành chút tiền cuối cùng nộp cho quỹ làng.


    7. Twist – Bí mật chú giấu cả đời

    Khi chú được chuyển lên bệnh viện tỉnh, bác sĩ nói khả năng cứu thấp.
    Trưởng thôn, hàng xóm, cả ông Cai cũng đến.

    Chú thều thào:
    — Tôi… còn một chuyện… nói cho bà con biết…

    Cả phòng cúi xuống.

    Giọng chú yếu như hơi gió:

    — Miếng trầm… không phải để bán… Nó là… dấu hiệu của thằng Tín… con tôi.

    Mọi người sửng sốt.

    Chú nhắm mắt một lúc rồi mở ra, nhìn lên trần như nhìn vào rừng sâu năm nào.

    — Hôm thằng Tín theo tôi lên rừng, nó bị sốt… tôi cõng nó suốt nhưng mưa lớn quá… tôi lỡ bước trượt xuống khe… nó rời tay tôi… trôi theo dòng nước.

    Giọng chú nghẹn lại.

    — Tôi tìm nó ba ngày, không thấy. Mãi đến khi mùi trầm từ một gốc cây lạ dẫn tôi đến một vực sâu… nơi có dấu giày nhỏ của nó… và chiếc áo nó mặc mắc trên cành. Tôi biết… nó không còn nữa.

    Nhiều người đỏ mắt.

    Chú nói tiếp:

    — Từ đó, năm nào tôi cũng lên chỗ cũ. Năm nay, tôi thấy trong gốc cây dó bị sét đánh có miếng trầm đỏ… và ngay dưới nó… là đôi giày của thằng Tín, đã mục gần hết. Tôi biết… gốc cây ấy đã hút mùi, hơi, nước mắt… và cả máu của nó để hóa thành trầm.

    Cả phòng lặng đi.

    — Miếng trầm đó… là thứ cuối cùng còn lại từ nơi… con tôi mất.
    — Tôi mang về… không phải để bán.
    — Tôi muốn để nó… bên cạnh mình… một lần cuối.

    Chú thở khó, cố nói:

    — Tôi sống khổ, quen rồi. Nhưng… ký ức của con tôi… tôi không bán.
    — Dù 7 tỷ… 10 tỷ… hay cả núi tiền.

    Nước mắt tôi, nước mắt hàng xóm rơi không ngừng.
    Trưởng thôn chùi mắt:
    — Sao chú không nói với bà con?

    — Nói để làm gì… đau để mình tôi chịu được mà…

    Chú nói câu cuối trong tiếng mưa đập vào cửa kính:

    — Tín ơi… ba xin lỗi…

    Rồi chú buông tay.


    8. Cả làng chết lặng

    Đám tang chú Tiến đông chưa từng thấy.

    Người ta đến không phải để xem—mà để xin lỗi.
    Từ trưởng thôn đến mấy bà bán hàng rong, đến cả ông Cai—ai cũng xấu hổ.

    Ông Cai đứng trước quan tài, khóc như trẻ:

    — Tôi… tôi không biết… chú tha cho tôi…

    Miếng trầm đỏ được đặt vào tay chú, trong quan tài.
    Không ai còn coi nó là báu vật để bán nữa.
    Nó là dấu vết của tình cha, là tàn tro của nỗi đau hai mươi năm.

    Người ta mới hiểu:
    Có những thứ rừng trả lại không phải để đổi tiền.
    Mà để người ta được gặp lại một phần linh hồn mình.


    9. Một năm sau…

    Làng Phước Lộc dựng một tấm bia nhỏ bên mép rừng lớn, khắc dòng:

    “Nơi đây, một người cha cả đời đi tìm con.
    Và khi tìm được, ông giữ nó bằng cả linh hồn.”

    Năm ấy, lễ hội làng có thêm một nghi thức mới:
    Mỗi nhà góp một nhành hương và một nắm đất để tưởng nhớ những người nằm lại trong rừng.

    Không còn ai nhắc đến chuyện 7 tỷ nữa.
    Không còn ai bảo chú Tiến bủn xỉn hay ích kỷ.

    Người ta chỉ nhớ đến một người đàn ông nghèo, gầy gò nhưng trái tim lớn như núi Trường Sơn—một người cha gồng gánh nỗi đau cả đời mà không kêu một tiếng.

    Còn miếng trầm đỏ?
    Người ta tin, khi chôn cùng chú, rừng sẽ lại nuôi nó, biến nó thành thứ hương thơm bất tận.

    Có khi, trong gió chiều vọng về từ phía chân núi, người ta vẫn nghe như tiếng một cậu bé gọi:

    — Ba ơi…

    Và tiếng đáp lại, trầm mà ấm:

    — Ba đây.

  • Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng. Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư

    Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng. Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư

    Đám tang chồng tôi đông kín người.

    Họ hàng bên nội ngồi kín cả gian nhà rạp dựng tạm trước sân. Tiếng tụng kinh đều đều vang lên, lẫn trong mùi nhang khói nồng nặc khiến tôi choáng váng. Tôi ngồi cạnh quan tài, mắt khô khốc, không còn nước để khóc.

    Chồng tôi – Hoàng – nằm đó. Khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, bình thản đến lạ, như thể chỉ đang ngủ.

    Tôi nghe thấy tiếng xì xào:

    “Tội nghiệp, mới bốn mươi mấy tuổi…”
    “Vợ con còn trẻ…”
    “Con bé nhỏ quá…”

    Con bé.

    Tôi đưa mắt nhìn Linh – con gái tôi – đang đứng phía cuối hàng ghế. Nó không khóc. Không giống những đứa trẻ khác trong đám tang. Nó đứng thẳng, đôi tay nắm chặt, ánh mắt dán vào quan tài.

    Rồi đúng lúc thầy cúng ngừng tiếng chuông, Linh bước lên.

    Không ai kịp ngăn.

    Nó đứng trước quan tài, quay lại, nhìn thẳng vào tôi.

    Giọng nó vang lên, rõ ràng đến mức cả gian rạp im bặt:

    “Bố là người nên ở trong quan tài, không phải bố.”

    Mọi người sững sờ.

    Một vài người thì thầm:

    “Con bé nói gì vậy?”
    “Nó bị làm sao thế?”

    Tôi chết lặng.

    Không phải vì xấu hổ.
    Mà vì tôi hiểu.


    2. NGƯỜI CHỒNG MÀ AI CŨNG THƯƠNG

    Hoàng trong mắt mọi người là người đàn ông tốt.

    Anh hiền, ít nói, chăm chỉ làm ăn. Đi làm về là phụ vợ nấu cơm, tối chơi với con. Không rượu chè bê tha, không cờ bạc.

    Mẹ chồng tôi từng nói:

    “Cả xóm này kiếm đâu ra thằng chồng như nó.”

    Và tôi… cũng từng tin như vậy.

    Cho đến năm Linh lên tám tuổi.


    3. NHỮNG ĐIỀU KHÔNG AI THẤY

    Hoàng không đánh tôi.

    Anh không chửi bới.

    Anh chỉ im lặng.

    Im lặng khi tôi nói mệt.
    Im lặng khi tôi khóc.
    Im lặng khi Linh ôm chân anh, xin anh ở nhà đừng đi công tác nữa.

    Anh không bỏ nhà đi, nhưng anh chưa từng thật sự ở đó.

    Mỗi lần tôi muốn nói chuyện, anh chỉ đáp:

    “Đừng làm quá lên.”
    “Em nghĩ nhiều rồi.”
    “Anh mệt.”

    Cái mệt của anh kéo dài nhiều năm.


    4. NGƯỜI BỐ TRONG MẮT CON

    Linh bắt đầu thay đổi.

    Con bé không còn ríu rít khoe chuyện trường lớp với bố. Nó không chờ bố về ăn cơm nữa. Khi anh về muộn, nó lặng lẽ dọn bát mình vào phòng.

    Một lần, tôi hỏi:

    “Sao con không đợi bố?”

    Nó trả lời:

    “Bố đâu có đợi con.”

    Tôi giật mình.


    5. SỰ THẬT ĐƯỢC GIẤU KÍN

    Một đêm, Hoàng say.

    Rất say.

    Lần hiếm hoi anh uống rượu.

    Anh ngồi bệt dưới bếp, dựa lưng vào tủ lạnh, bật khóc.

    “Anh không muốn sống cuộc đời này.”

    Tôi sững người.

    “Anh sống vì trách nhiệm thôi.”

    Đêm đó, tôi hiểu:
    Người đàn ông trước mặt tôi đã chết từ rất lâu rồi.


    6. TAI NẠN

    Hoàng mất trong một tai nạn giao thông.

    Xe anh tông vào dải phân cách lúc rạng sáng. Không có dấu hiệu phanh.

    Cảnh sát nói có thể anh buồn ngủ.

    Nhưng tôi biết…
    anh không buồn ngủ.


    7. CÂU NÓI CỦA LINH

    Sau câu nói của Linh trong đám tang, họ hàng xôn xao.

    Mẹ chồng tôi bật khóc:

    “Con bé bị làm sao vậy? Sao lại nói thế với bố nó?”

    Tôi kéo Linh vào lòng.

    Nó không chống cự.

    Nó thì thầm, chỉ đủ cho tôi nghe:

    “Mẹ ơi, bố đã chết lâu rồi mà.”


    8. TWIST: LÁ THƯ KHÔNG GỬI

    Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng.

    Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư.

    Không ghi tên người nhận.

    Chỉ có mấy dòng:

    “Nếu một ngày anh không còn nữa, hãy nói với con rằng anh xin lỗi.
    Anh đã ở đó, nhưng không đủ dũng cảm để sống.”

    Tôi ngồi sụp xuống.


    9. SỰ THẬT TRONG MẮT TRẺ CON

    Linh biết.

    Con bé biết từ rất lâu.

    Nó biết bố không còn muốn sống, nhưng vẫn phải sống.
    Nó biết bố không còn là “bố”, chỉ là cái vỏ mang tên bố.

    Nên trong đám tang, nó nói điều đó.

    Không phải để xúc phạm.

    Mà để nói sự thật.


    10. KẾT

    Vài ngày sau, tôi dẫn Linh ra mộ.

    Con bé đặt một con hạc giấy lên bia mộ.

    “Con chào bố,” nó nói.
    “Bây giờ bố được nghỉ rồi.”

    Tôi hiểu ra một điều:

    Có những đứa trẻ không cần một người bố hoàn hảo.
    Chúng chỉ cần một người thật sự sống.

    Và có những người chết trong quan tài,

  • Sáng hôm đó, tôi dậy từ năm giờ. Lau nhà, nấu nướng, bày biện. Tay chân rã rời nhưng miệng vẫn phải cười. Gần mười giờ, cả họ bên chồng kéo tới. Người lớn, trẻ con, cô dì chú bác đủ cả. Nhà tôi bỗng chốc thành nơi tham quan

    Sáng hôm đó, tôi dậy từ năm giờ. Lau nhà, nấu nướng, bày biện. Tay chân rã rời nhưng miệng vẫn phải cười. Gần mười giờ, cả họ bên chồng kéo tới. Người lớn, trẻ con, cô dì chú bác đủ cả. Nhà tôi bỗng chốc thành nơi tham quan

    Nhà ngoại cho tôi 800 triệu để mua nhà.

    Không phải vay, không phải mượn, càng không phải điều kiện trao đổi. Đó là số tiền bố mẹ tôi tích cóp gần ba mươi năm, từ những ngày mẹ buôn rau ngoài chợ đầu mối, bố chạy xe ôm dưới nắng mưa, chỉ với một suy nghĩ duy nhất: “Sau này con gái có chỗ mà đứng.”

    Vậy mà ngay buổi đầu tiên nghe tin, mẹ chồng tôi cười nhạt:

    — Tiền đó không tính là của con.
    — Hả mẹ? — tôi chưa kịp hiểu.
    — Tiền nhà ngoại cho thì để tham khảo thôi. Nhà này đứng tên ai? Con trai tôi. Vậy thì vẫn là của nhà này.

    Căn phòng im phăng phắc.

    Chồng tôi — Tuấn — ngồi bên cạnh, cúi đầu, tay xoay xoay cái điện thoại, không nói một lời.

    Tôi hiểu ngay: nếu lúc đó tôi cãi, tôi sẽ thành đứa hỗn. Nếu tôi khóc, tôi sẽ thành yếu đuối. Và nếu tôi im lặng, câu nói ấy sẽ theo tôi rất lâu.

    Tôi chọn im lặng.


    Ngôi nhà đầu tiên

    Căn nhà ba tầng nằm trong con hẻm nhỏ, cách chợ khoảng năm phút đi bộ. Không sang trọng, nhưng đủ sáng, đủ gió, đủ cho một gia đình nhỏ bắt đầu.

    800 triệu của nhà ngoại là tiền đặt cọc và sửa sang. Phần còn lại, vợ chồng tôi vay ngân hàng, đứng tên chung — ít nhất là trên giấy tờ ban đầu.

    Tôi không kể cho bố mẹ nghe câu nói của mẹ chồng. Tôi sợ họ buồn. Với họ, việc cho con gái tiền mua nhà đã là cố gắng cả đời. Tôi không muốn họ mang thêm cảm giác mình “cho chưa đủ”.

    Ngày dọn về ở, mẹ chồng tới, nhìn khắp một lượt rồi buông một câu:

    — Nhà cửa thế này cũng được. Nhưng nhớ nhé, đã làm dâu thì phải biết điều. Đừng nghĩ có tiền là hơn ai.

    Tôi vẫn cười.

    Tôi quen rồi.


    Ngày tân gia

    Mẹ chồng chọn ngày đẹp. Không hỏi ý kiến tôi, cũng không hỏi ý kiến Tuấn.

    — Tân gia là việc họ hàng, không phải việc riêng của hai đứa.

    Sáng hôm đó, tôi dậy từ năm giờ. Lau nhà, nấu nướng, bày biện. Tay chân rã rời nhưng miệng vẫn phải cười.

    Gần mười giờ, cả họ bên chồng kéo tới. Người lớn, trẻ con, cô dì chú bác đủ cả. Nhà tôi bỗng chốc thành nơi tham quan.

    — Phòng này để làm gì?
    — Sao bếp nhỏ thế?
    — Cầu thang dốc quá, sau này bà già đi sao nổi?

    Mẹ chồng đi đầu, tay cầm chìa khóa, mở từng phòng một cách dứt khoát như đang kiểm kê tài sản.

    — Phòng ngủ vợ chồng à? Ừm… cũng tạm.
    — Phòng khách thế này là chưa hợp phong thủy đâu.
    — Nhà xây mà không hỏi người lớn.

    Tôi đứng sau, nghe từng câu, từng chữ, như bị lột từng lớp da mỏng.

    Tuấn đứng cạnh mẹ, thỉnh thoảng phụ họa vài câu. Tôi không trách anh. Tôi chỉ thấy mình đang lạc lõng ngay trong chính căn nhà mình góp tiền mua.


    Cánh cửa cuối cùng

    Chỉ còn một cánh cửa ở tầng ba.

    Căn phòng này tôi luôn khóa. Không phải vì bí mật lớn lao gì, chỉ vì tôi muốn chờ đúng lúc.

    — Phòng này để làm gì mà khóa kỹ thế? — mẹ chồng hỏi.

    — Dạ… phòng để đồ thôi mẹ.

    — Để đồ mà khóa? Mở ra xem nào.

    Tôi nhìn Tuấn. Anh tránh ánh mắt tôi.

    Tôi hít một hơi thật sâu, lấy chìa khóa trong túi áo.

    Rồi cũng đến lúc.

    Cánh cửa mở ra.

    Không phải phòng ngủ. Không phải kho chứa. Cũng không phải phòng thờ như nhiều người đoán.

    Đó là một căn phòng nhỏ, gọn gàng, có bàn làm việc, kệ sách, một chiếc tủ sắt khóa số. Trên tường treo một tấm bảng trắng.

    Và ngay chính giữa, treo khung kính lớn, bên trong là bản sao công chứng của:

    Giấy chuyển tiền 800 triệu từ bố mẹ tôi.

    Hợp đồng vay ngân hàng đứng tên hai vợ chồng.

    Và một văn bản có tiêu đề in đậm:

    THỎA THUẬN TÀI SẢN RIÊNG

    Cả nhà im lặng.

    Mẹ chồng bước vào, nhìn từng tờ giấy, sắc mặt đổi dần.

    — Cái này là cái gì?

    Tôi bình tĩnh:

    — Dạ, là giấy tờ liên quan đến căn nhà.

    — Ai cho phép con làm mấy thứ này?

    — Không ai cho phép. Nhưng luật cho phép, mẹ ạ.

    Tôi quay sang nhìn Tuấn. Lần đầu tiên trong ngày, anh ngẩng đầu.

    — Tuấn biết hết mà.

    Anh gật đầu, giọng khàn đi:

    — Con… con ký rồi.


    Sự thật được nói ra

    Tôi nói chậm rãi, không cao giọng, không nước mắt:

    — 800 triệu của bố mẹ con là tiền họ cho con, không phải cho “tham khảo”.
    — Con không dùng nó để hơn thua. Con dùng để có chỗ đứng.
    — Căn phòng này không phải để khoe. Con chỉ muốn, nếu một ngày có ai nói rằng tiền đó không tính là của con… thì con có thể mở cửa, và nói: Con chưa từng quên mình đã đến từ đâu.

    Một người cô trong họ chồng khẽ thở dài.

    Mẹ chồng đứng lặng rất lâu. Bà không nhìn tôi, chỉ nhìn vào khung kính.

    — Vậy ra… con không tin nhà này?

    Tôi mỉm cười, nhưng mắt cay xè:

    — Con tin. Nhưng con cũng tin rằng, niềm tin không nên đặt cược bằng việc xóa tên mình khỏi mọi thứ.


    Cái giá của im lặng

    Bữa tiệc tân gia diễn ra trong không khí nặng nề. Không còn ai soi mói. Không ai mở thêm cánh cửa nào nữa.

    Chiều hôm đó, khi họ hàng đã về hết, mẹ chồng gọi tôi ra ban công.

    — Mẹ không nghĩ con làm đến mức này.

    — Con cũng không nghĩ có ngày phải làm vậy.

    Bà im lặng rất lâu rồi nói nhỏ:

    — Mẹ chỉ sợ con gái có tiền thì coi thường nhà chồng.

    Tôi lắc đầu:

    — Con chỉ sợ, nếu con không tự coi trọng mình, sẽ chẳng ai làm điều đó thay con.


    Sau cánh cửa

    Căn phòng ấy, sau này tôi không còn khóa nữa.

    Tôi đặt thêm vào đó những cuốn sách, một chậu cây nhỏ, và bàn làm việc nơi tôi bắt đầu học thêm nghề tay trái.

    Mẹ chồng không còn nhắc đến 800 triệu. Bà không thân thiết hơn, nhưng cũng không còn soi xét.

    Tuấn thay đổi chậm, nhưng thật. Anh bắt đầu đứng cạnh tôi, không phải sau lưng mẹ.

    Căn nhà vẫn vậy. Ba tầng, hẻm nhỏ, không sang.

    Nhưng từ ngày cánh cửa cuối cùng mở ra, tôi biết:

     Đây thực sự là nhà của tôi.

    Không phải vì đứng tên ai.

    Mà vì tôi không còn phải cúi đầu trong chính không gian mình góp phần tạo dựng.

  • Nam ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi không chút gợn sóng, chỉ có sự ra lệnh lạnh lùng

    Nam ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi không chút gợn sóng, chỉ có sự ra lệnh lạnh lùng

    Tiếng dao băm trên thớt đá đều đặn, khô khốc như nhịp tim của một kẻ đã chết lâm sàng. Trong căn bếp dát vàng ròng, tôi – chủ nhân thực sự của ngôi nhà này – đang lúi húi chuẩn bị món “Gan ngỗng áp chảo sốt vang đỏ” cho chồng và nhân tình của anh ta.

    “Chị nhớ làm chín kỹ một chút, em không ăn được đồ tái, hại da lắm.”

    Giọng nói nũng nịu của Vy vang lên từ phía sofa. Cô ta đang mặc chiếc áo choàng lụa mà Nam mua tặng tôi kỷ niệm 10 năm ngày cưới, đôi chân dài vắt vẻo trên thành ghế mà tôi dày công chọn lựa. Nam ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi không chút gợn sóng, chỉ có sự ra lệnh lạnh lùng:

    “Nhanh tay lên. Vy đói rồi. Xong việc thì cô xuống phòng kho dưới cầu thang mà ăn, đừng lảng vảng ở đây làm tụi này mất ngon.”

    Ba tháng trước, Nam công khai đưa Vy về. Anh ta không ly hôn vì không muốn chia tài sản, thay vào đó, anh ta dùng quyền lực và sự thao túng kinh tế để biến tôi thành một “con sen” cao cấp. Tôi bị đuổi khỏi phòng ngủ chính – nơi tràn ngập kỷ niệm – để nhường chỗ cho những tiếng cười đùa lẳng lơ của họ mỗi đêm. Tôi im lặng. Tôi cam chịu. Tôi nấu ăn cho họ mỗi ngày.

    Nhưng họ không biết rằng, sự im lặng của một người đàn bà bị dồn vào đường cùng chính là sự im lặng của một quả bom hẹn giờ.

    Cao trào: Bữa tiệc của bóng tối

    7 giờ tối. Ánh nến lung linh trên bàn tiệc. Nam và Vy ngồi đối diện nhau, hạnh phúc như một cặp uyên ương thực thụ. Tôi đứng nép vào bóng tối của hành lang, quan sát họ thưởng thức món khai vị.

    “Rượu hôm nay ngon tuyệt, anh nhỉ?” Vy nháy mắt, nhấp một ngụm vang đỏ đậm đặc.

    Nam cười mãn nguyện: “Cứ hưởng thụ đi em yêu. Từ mai, căn nhà này sẽ hoàn toàn thuộc về chúng ta. Tôi đã chuẩn bị xong giấy tờ chuyển nhượng, chỉ chờ ‘vợ tôi’ ký vào đêm nay thôi.”

    Tôi bước ra từ bóng tối, trên tay cầm chiếc khay bạc đựng món chính. Gương mặt tôi không chút biểu cảm, nhưng đôi môi khẽ nở một nụ cười mà nếu Nam tinh ý, anh ta sẽ thấy nó giống hệt nụ cười của tử thần.

    “Món chính đây. Gan ngỗng đặc biệt, ướp với… bí mật của lòng kiên nhẫn,” tôi thầm thì.

    Sự thật kinh hoàng

    Họ bắt đầu ăn. Một miếng, hai miếng. Vy đột nhiên buông dĩa, tay ôm lấy cổ họng, mặt biến sắc: “Anh… sao em thấy… khó thở quá? Người em nóng ran…”

    Nam định đứng dậy đỡ cô ta nhưng chính anh ta cũng khuỵu xuống. Ly rượu trên tay anh rơi xuống sàn, vỡ tan tành như hạnh phúc giả tạo của họ. Anh ta trợn mắt nhìn tôi, giọng đứt quãng: “Cô… cô đã bỏ cái gì vào…”

    Tôi kéo chiếc ghế chủ tịch, ung dung ngồi xuống đối diện họ, thong thả rót cho mình một ly nước lọc.

    “Đừng lo, không có thuốc độc chết người ngay lập tức đâu. Tôi đâu có ngu mà đi tù vì hai người,” tôi bình thản nói, giọng lạnh như tiền. “Trong rượu là một loại hoạt chất gây ảo giác mạnh và làm liệt cơ tạm thời. Còn trong gan ngỗng? Đó là một loại gia vị đặc biệt được chiết xuất từ những ‘khoản nợ’ khổng lồ mà anh đã bí mật ký tên tôi vào những năm qua.”

    Tôi lấy từ trong túi tạp dề ra một xấp tài liệu.

    “Nam à, anh tưởng tôi mù sao? Anh dùng công ty của gia đình tôi để rửa tiền cho những dự án ma. Vy, cô tưởng cô là người tình bé nhỏ ư? Cô thực chất là ‘con cờ’ mà đối thủ của Nam cài vào để thu thập bằng chứng. Nhưng thật tiếc, cả hai đều đã rơi vào cái bẫy lớn hơn.”

    Dấu chấm hết

    Tôi lấy điện thoại ra, nhấn nút phát một đoạn ghi âm. Đó là cuộc hội thoại của Nam về việc lên kế hoạch dàn dựng một vụ “tai nạn” cho tôi để chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Sắc mặt Nam từ tái mét chuyển sang trắng bệch.

    “Cảnh sát đang trên đường tới đây. Không phải vì vụ ngộ độc này, mà vì đơn tố cáo tội phạm kinh tế và âm mưu giết người tôi đã gửi đi từ chiều,” tôi cúi sát tai Nam, thì thầm: “Phòng ngủ anh cho cô ta nằm, thực ra đã được tôi lắp camera 24/7. Mọi bằng chứng về việc anh dùng tài sản công ty chi trả cho nhân tình… đều đã nằm trên bàn của các cổ đông.”

    Tiếng còi xe cảnh sát hú vang từ đằng xa, xé toạc màn đêm tĩnh lặng của khu biệt thự.

    Tôi đứng dậy, cởi chiếc tạp dề nhuốm mùi dầu mỡ, ném nó lên người Vy – kẻ đang nằm quằn quại dưới sàn. Tôi thu dọn túi xách, bước ra cửa mà không một lần ngoảnh lại.

    Bữa cơm tối nay quả thực rất ngon. Đó là bữa cơm của sự tự do.

  • Con gái tôi 33t, không được xinh lắm, tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng vậy mà lúc nào cũng ‘Cỡ con phải lấy chồng đại gia’. Ai ngờ

    Con gái tôi 33t, không được xinh lắm, tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng vậy mà lúc nào cũng ‘Cỡ con phải lấy chồng đại gia’. Ai ngờ

    Con gái tôi năm nay 33ti. Con không được xinh nếu như không muốn nói là xấu. Khuyết điểm ở cả khuôn mặt lẫn dáng đi. Từ hồi học xong Thạc sĩ, nó xin được việc trong một trung tâm nhỏ, lương chỉ 4,5 triệu một tháng – mà cứ ngẩng cao đầu như thể thiên hạ thiếu mỗi mình nó.

    Lần nào ngồi ăn cơm, nó cũng nói: “Con không lấy người thường đâu. Cỡ con phải lấy chồng đại gia.”. Tôi cười, nửa đùa nửa thật: “Đại gia sao lấy con được? Hoa hậu, diễn viên đầy ra kia còn chưa tới lượt con.”

    Nó cãi ngay: “Con là Thạc sĩ, con hơn họ chứ mẹ. Con học thức đàng hoàng, đâu phải loại chỉ biết làm đẹp.”. Chồng tôi thở dài, lắc đầu. Chúng tôi khuyên mãi không được, đành mặc cho nó tự chọn đường đi.“Đến đâu hay đến đó” – tôi tự an ủi như thế, dù trong lòng vẫn lo con mình ế mất.

    Một hôm, nó về nhà, mặt rạng rỡ chưa từng thấy: “Mẹ ơi, con có người yêu rồi. Anh ấy là giám đốc, có năm công ty khắp cả nước, người Hà Nội gốc đấy!”. Tôi suýt đánh rơi cái bát đang rửa.
    Giám đốc ư? Năm công ty? Người Hà Nội gốc? Cái đứa suốt ngày chỉ biết đến chỗ làm lương thấp như nó, làm sao mà gặp được người như thế?

    Chồng tôi cau mày: “Con đừng bị lừa. Đại gia thật không dễ tìm đâu.” Nó cười khẩy: “Bố mẹ cứ nghĩ ai cũng xấu như con à? Con nói rồi, con có học, có giá trị riêng. Anh ấy yêu con vì con thông minh.”

    Tôi không cãi, nhưng trong lòng bất an. Hai tuần sau, nó dắt “giám đốc” về. Một người đàn ông ngoài ba mươi, ăn mặc chỉn chu, đi xe hơi thật. Nói năng lễ phép, lại biếu vợ chồng tôi phong bì 50 triệu, bảo: “Con xin phép được cưới em ấy. Con yêu em thật lòng.”

    Tôi nhìn chồng – cả hai đều ngỡ ngàng. Người tốt, nói năng chuẩn mực, lại có tiền – biết đâu con mình gặp được phúc thật? Sau mấy lần qua lại, gia đình tôi xuôi xuôi, đồng ý cho cưới.
    Con gái tôi hạnh phúc đến mức mỗi ngày đều chụp ảnh nhẫn, váy cưới, đăng đầy mạng, caption nào cũng gắn #lấychồngđạigia.

    Tôi không nói gì, chỉ âm thầm cầu cho nó không gặp sóng gió. Nhưng đời… đâu đơn giản vậy. Ngày cưới, nhà trai rước dâu rình rang. Xe sang xếp hàng dài, khách khứa đông, hoa cưới ngập cửa. Tôi cứ nghĩ, chắc ông trời thương nhà mình rồi.

    Nhưng ngay giữa buổi tiệc – khi MC đang mời cô dâu chú rể lên sân khấu làm lễ – thì một người phụ nữ bụng bầu, mặt tái nhợt, tay dắt theo một bé gái chừng 4 tuổi, bỗng lao vào hội trường. Cô ta hét lên, giọng nghẹn lại:

    “Anh Minh! Anh nói với em sao? Anh bảo chỉ đi công tác vài ngày rồi về với mẹ con em cơ mà!”. Cả hội trường sững sờ. Con gái tôi quay lại nhìn chồng, mặt trắng bệch. Anh ta lùi bước, ấp úng: “Em… bình tĩnh, anh… anh sẽ giải thích…”

    Người phụ nữ kia rút ra một xấp giấy, ném thẳng lên sân khấu: “Giải thích đi! Đây là giấy đăng ký kết hôn giữa tôi và anh, còn đây là giấy khai sinh con gái anh! Anh cưới vợ mới để làm gì hả?”

    Tiếng xì xào lan khắp khán phòng. Mẹ chú rể cũng choáng váng, còn nhà tôi chết lặng. Con gái tôi run rẩy, mắt vô hồn, rồi đột ngột quay sang phía tôi: “Mẹ ơi… con… con bị lừa thật rồi phải không?”

    Tôi không trả lời. Tôi chỉ thấy cay xè nơi mắt – không phải vì xót con, mà vì thương cái ngu ngốc của nó: cả đời chạy theo hai chữ “đại gia”, cuối cùng lấy về một kẻ chuyên đi lừa người ta bằng danh nghĩa đó.

    Đám cưới tan ngay tại chỗ. Người ta chụp hình, quay clip, đăng mạng.Tên con tôi tràn lan trên Facebook, TikTok – ai cũng bình luận: “Cô gái học cao nhưng dại quá, bị đại gia rởm lừa rồi.”
    Con tôi được 1 bài học đau đớn. Giờ đến cả nhà tôi cũng ảnh hưởng. Nhưng trong cái rủi có cái

  • Được hôm đi chợ sớm mua toàn hải sản về nấu, mượn điện thoại của chồng để nhắn mời chị chồng sang ăn cơm, nhìn nội dung đáp lại mà tôi r-ụng r-ời

    Được hôm đi chợ sớm mua toàn hải sản về nấu, mượn điện thoại của chồng để nhắn mời chị chồng sang ăn cơm, nhìn nội dung đáp lại mà tôi r-ụng r-ời

    Sáng hôm đó, tôi hí hửng đi chợ, mua nào là tôm hùm, cua biển, mực tươi, rồi còn cả cá song. Nghĩ bụng hôm nay rảnh rỗi, lại có tiền chồng mới đưa, mình sẽ làm một bữa thật ngon, gọi chị chồng sang ăn cùng cho ấm cúng.

    Về đến nhà, đang dọn đồ ăn, tôi mới nhớ điện thoại mình để quên ở phòng. Thấy chồng để máy trên bàn, tôi cầm luôn nhắn cho chị chồng:

    “Chị sang ăn cơm nhé, hôm nay em nấu toàn hải sản ngon lắm.”

    Tưởng đâu chỉ là lời mời bình thường, ai ngờ chưa đầy một phút sau có tin nhắn trả lời. Tôi vừa mở ra thì cả người như đóng băng, bàn tay run bần bật, mắt tôi hoa lên đọc đi đọc lại.

    Tin nhắn ấy không phải gửi cho tôi, mà rõ ràng là chị chồng nhắn cho chồng tôi:

    “Anh hứa với em sẽ nói chuyện rõ ràng với vợ rồi mà, sao còn để em bị gọi sang ăn chung thế này? Em mệt mỏi lắm, chỉ muốn bên anh thôi…”

    Tôi chết lặng. Tim như có ai bóp nghẹt, cả lồng ngực sắp nổ tung. Hóa ra bấy lâu nay… cái tình cảm “chị em” mà tôi vẫn tin tưởng, lại là một bí mật dơ bẩn ngay trong gia đình mình.

    Cơn tức giận ập lên, tôi nghẹn ngào mà vẫn cố giữ bình tĩnh, bấm lại đúng một câu, gửi thẳng vào máy chồng:

    “Chị không cần sang nữa, để tôi nói chuyện rõ ràng với chồng chị trước đã.”

    Nhưng chưa đầy 5 phút sau, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Tôi chạy ra thì thấy chị chồng tay xách một túi quà lớn, mặt tái mét, vừa thấy tôi đã òa khóc:

    “Em… tha lỗi cho chị. Chị lỡ dại, chị sai rồi. Đừng nói với ai cả, chị xin em đấy…”

    Tôi đứng như trời trồng, đầu óc quay cuồng. Nhìn túi quà trên tay chị, tôi thấy vừa nhục nhã, vừa đau đớn, vừa muốn hét toáng lên cho cả xóm biết, nhưng cổ họng lại nghẹn cứng.

    Phía trong nhà, chồng tôi cũng vừa bước ra, bắt gặp cảnh ấy, mặt anh ta biến sắc, chân như khụy xuống…

    Không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Tôi biết, sau bữa cơm hải sản hôm nay… cả gia đình sẽ không bao giờ còn được yên ổn nữa.

  • Ra khỏi tòa chồng chỉ tay qu::át vợ bế con nh::ỏ: “Rời th::ằng này mẹ con cô 1 nghìn cũng không có mà tiêu, ch::ế:t đ::ói sớm”

    Ra khỏi tòa chồng chỉ tay qu::át vợ bế con nh::ỏ: “Rời th::ằng này mẹ con cô 1 nghìn cũng không có mà tiêu, ch::ế:t đ::ói sớm”

    Cánh cổng sắt nặng nề của tòa án khép lại sau lưng, tạo nên một tiếng “két” chói tai như cứa vào tâm can. Nắng chiều gay gắt đổ xuống mặt đường nhựa, bốc lên cái nóng hầm hập, ngột ngạt như chính cuộc hôn nhân mà Lan vừa đặt bút chấm dứt.

    Trên tay Lan là bé Bống mới hơn một tuổi, đang ngơ ngác nhìn mẹ. Đôi mắt con bé to tròn, ngây thơ, chưa hiểu rằng từ hôm nay, thế giới của nó sẽ khuyết đi một mảnh ghép mang tên “bố”. Lan siết chặt con vào lòng, hít một hơi thật sâu để ngăn nước mắt trào ra. Cô không muốn khóc, ít nhất là không phải trước mặt người đàn ông kia.

    Hùng bước ra ngay sau cô. Bộ vest đắt tiền phẳng phiu, mái tóc vuốt keo bóng lộn, và trên môi là nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh khỉnh. Hắn chỉnh lại chiếc cà vạt, nhìn Lan như nhìn một sinh vật hạ đẳng vừa bị đá ra khỏi vương quốc của hắn:”Đi nhanh cho khuất mắt tôi,” Hùng gằn giọng, tiếng cười nhạt thếch vang lên. “Cô tưởng ký đơn xong là được giải thoát à? Không đâu, địa ngục của cô bây giờ mới bắt đầu.”

    Lan quay lại, ánh mắt bình thản đến lạ lùng: – “Anh Hùng, chúng ta đã xong rồi. Tài sản chia đôi theo phán quyết, quyền nuôi con thuộc về tôi. Anh đừng gây sự nữa.” Hùng cười lớn, tiếng cười vang vọng cả một góc phố khiến mấy người đi đường phải ngoái nhìn. Hắn bước tới gần, dí ngón tay trỏ vào trán Lan, đẩy nhẹ một cái đầy khiêu khích: “Chia đôi? Cô nghĩ mấy đồng bạc lẻ tòa chia cho cô đủ để sống ở cái đất thành phố này sao? Cô nhìn lại mình đi. Một đứa đàn bà quê mùa, không bằng cấp, bao năm nay chỉ biết ru rú xó bếp, ngửa tay xin tiền tôi từng cọc. Giờ đòi tự lập?”

    Hắn cúi xuống, ghé sát mặt Lan, nghiến răng rít lên từng chữ, giọng điệu cay nghiệt đến tận cùng: – “Rời thằng này mẹ con cô 1 nghìn cũng không có mà tiêu, chết đói sớm! Để tôi chống mắt lên xem, không có tiền của thằng Hùng này, cô lấy gì mua sữa cho con hay lại dắt nhau về quê chăn vịt?”

    Lan lùi lại một bước, tránh xa hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá và sự ngạo mạn của hắn. Cô đã nhẫn nhịn suốt 3 năm qua. Cô giấu đi thân phận, chấp nhận làm một người vợ hiền, dâu thảo, chỉ mong đổi lại một mái ấm bình yên. Nhưng đáp lại sự hy sinh của cô là sự khinh miệt của gia đình chồng và sự phản bội trắng trợn của Hùng. Hắn ngoại tình, rồi về nhà ném tiền vào mặt cô như bố thí.

    “Tiền của anh, tôi không cần một xu ngoài phần trách nhiệm nuôi con,” Lan đáp, giọng lạnh lùng. “Nhưng anh nhớ lấy, nhân quả không bỏ sót ai đâu.”. “Nhân quả? Tiền là nhân quả!” Hùng hét lên, mặt đỏ gay. “Tao có tiền, tao là vua. Còn mày, bước ra khỏi cửa nhà tao là con số không tròn trĩnh!”. Đúng lúc Hùng đang hăng máu, vung tay múa chân để sỉ nhục vợ cũ trước đám đông hiếu kỳ đang tụ tập, thì một tiếng động cơ gầm rú vang lên, xé toạc không gian ồn ào.

    Tất cả mọi người, kể cả Hùng, đều sững lại. Một chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng, dài thượt, lướt tới và dừng lại phanh “kít” ngay trước mặt ba người. Đó là một chiếc xe xịn mới nhất, logo hai chữ M lồng vào nhau kiêu hãnh trên nắp capo. Dưới ánh nắng chiều, chiếc xe như một con quái thú uy quyền, toát lên mùi tiền và đẳng cấp mà ngay cả Hùng – một kẻ tự vỗ ngực là doanh nhân thành đạt – cũng chỉ dám mơ ước trong giấc ngủ.

    “Xe của ai mà đỗ ngông nghênh thế này?” Hùng lẩm bẩm, mắt dán chặt vào những đường cong hoàn hảo của chiếc xe trị giá hơn 5 tỷ đồng. Cánh cửa ghế sau bật mở. Một người đàn ông trạc lục tuần bước xuống. Ông mặc bộ vest màu xám tro cắt may thủ công tinh tế, mái tóc hoa râm chải ngược ra sau để lộ vầng trán cao cương nghị. Dù đã có tuổi, nhưng ánh mắt ông sắc lẹm, toát lên uy quyền của một người đã quen ra lệnh cho hàng nghìn người.

    Đó là ông Thành – bố đẻ của Lan. Hùng chết trân. Hắn dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm. Trong ký ức của hắn, bố vợ là một ông già nông dân lam lũ ở quê, lần nào lên thăm cũng xách theo bao tải gạo với mấy con gà. Hắn chưa bao giờ thèm về quê vợ lấy một lần, cũng chưa bao giờ hỏi kỹ về gia thế nhà Lan vì đinh ninh cô xuất thân bần hàn.

    Ông Thành không thèm liếc nhìn Hùng lấy một cái. Ông bước nhanh về phía Lan, ánh mắt từ nghiêm nghị chuyển sang xót xa tột độ khi thấy con gái gầy rộc và cháu ngoại đang mếu máo.

    – “Bố…” Lan nghẹn ngào, bao nhiêu uất ức kìm nén giờ mới vỡ òa.

    Ông Thành vỗ nhẹ lên vai con gái, rồi quay lại ra hiệu cho người tài xế đang đứng khúm núm bên cạnh. Người tài xế vội vàng xách ra hai chiếc vali lớn, đặt phịch xuống vỉa hè, ngay dưới chân Hùng. Ông Thành tiến lại gần, tự tay mở khóa chiếc vali đầu tiên.

    Cạch.

    Nắp vali bật mở. Những cọc tiền polymer mệnh giá 500 nghìn mới cứng xếp chồng lên nhau, chật ních, tỏa ra một thứ hào quang khiến Hùng lóa mắt. Đám đông xung quanh ồ lên kinh ngạc, tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Ông Thành nhìn thẳng vào mặt con rể cũ, giọng nói trầm ổn nhưng vang rền như tiếng chuông đồng:

    – “Anh vừa bảo con gái tôi rời anh ra thì một nghìn cũng không có mà tiêu đúng không? Bố mang cho hai mẹ con 10 tỷ tiền mặt đây, coi như tiền tiêu vặt.”

    Ông đá nhẹ vào chiếc vali còn lại: – “Còn trong kia là sổ đỏ căn biệt thự ở khu ngoại giao đoàn và chìa khóa chiếc xe này. Tôi vốn định để con Lan sống giản dị cho biết quý trọng đồng tiền, ai ngờ lại để nó rơi vào tay một kẻ mắt mù như anh.” Hùng đứng như trời trồng, mặt cắt không còn giọt máu. Hai chân hắn run lẩy bẩy, miệng lắp bắp không thành tiếng: – “Bố… Bố vợ… chuyện này… con không biết…”

    – “Ai là bố anh?” Ông Thành quát lớn, tiếng quát khiến Hùng giật bắn mình. “Tôi là chủ tịch tập đoàn Thành Đạt. Con gái tôi vì yêu anh mà giấu thân phận, chịu khổ chịu sở, nhẫn nhịn cái thói gia trưởng của anh. Tôi tôn trọng quyết định của nó nên im lặng quan sát. Nhưng hôm nay, anh dám đuổi mẹ con nó ra đường, dám chửi cháu tôi chết đói?”

    Ông Thành bước thêm một bước, khí thế áp đảo khiến Hùng phải lùi lại, suýt ngã ngửa ra sau: – “Anh nghĩ cái công ty cỏn con của anh to lắm sao? Chỉ cần tôi phẩy tay một cái, ngày mai anh sẽ biết thế nào là ‘chết đói’ thật sự.”

    Hùng bàng hoàng tột độ. Cái tên “Tập đoàn Thành Đạt” là một thế lực khổng lồ trong ngành bất động sản mà hắn luôn khao khát được hợp tác dù chỉ là nhận thầu phụ. Hóa ra, “ông già nhà quê” mà hắn luôn khinh thường lại là vị chủ tịch bí ẩn đó. Hắn đã tự tay đập vỡ bát cơm vàng của mình, không, là đập vỡ cả một kho báu.

    Hắn vội vàng quỳ sụp xuống, cố nắm lấy tay Lan: – “Lan ơi, anh sai rồi! Em tha lỗi cho anh. Anh nóng giận quá mất khôn. Vợ ơi, mình làm lại đi em. Anh không biết… anh thực sự không biết…” Lan lùi lại, nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại: – “Anh tiếc tôi, hay tiếc số tiền này? Con người anh, mãi mãi chỉ có tiền thôi. Nhưng tiếc quá, tiền nhà tôi nhiều thật, nhưng không dành cho loại người bội bạc.”

    Nói rồi, Lan bế con quay lưng bước về phía chiếc xe sang trọng. Người tài xế kính cẩn mở cửa, che dù cho hai mẹ con. Ông Thành nhìn Hùng đang quỳ rạp dưới đất, nhếch mép cười nhạt: – “10 tỷ này, tôi mang đến để anh thấy anh đã đánh mất cái gì. Còn bây giờ…” Ông ra hiệu cho tài xế đóng nắp vali lại, xách lên xe. “Tiền của tôi, cháu tôi hưởng. Còn anh, giữ lấy mấy đồng bạc lẻ của anh mà sống cho qua ngày.”

    Cánh cửa xe đóng sầm lại, ngăn cách hai thế giới. Chiếc xe 5 tỷ từ từ lăn bánh, để lại Hùng trơ trọi giữa vỉa hè nắng cháy, xung quanh là những ánh mắt chế giễu của người đời.

    Hùng gục xuống, hai tay ôm đầu, tiếng gào thét uất nghẹn tắc nghẹn trong cổ họng. Hắn không chỉ mất vợ, mất con, mà còn vừa tự tay đóng sầm cánh cửa dẫn đến một tương lai huy hoàng mà hắn cả đời tìm kiếm. Câu nói “chết đói sớm” mà hắn vừa thốt ra, giờ đây như một lời nguyền vận vào chính cuộc đời tăm tối phía trước của hắn. Xe đã đi xa, chỉ còn lại bụi đường và sự hối hận muộn màng.

  • Nhà ông Minh thầu hết cả xe khách ở vùng đèo này, ai cũng bảo nhà ông có lộc, khách chở từ sáng đến đêm không hết, cho đến hôm chiếc xe mới mua nhà ông lật ngay giữa đèo, hàng xóm mới tá hả khi cả dàn xe nhà ông bên trong đều có.

    Nhà ông Minh thầu hết cả xe khách ở vùng đèo này, ai cũng bảo nhà ông có lộc, khách chở từ sáng đến đêm không hết, cho đến hôm chiếc xe mới mua nhà ông lật ngay giữa đèo, hàng xóm mới tá hả khi cả dàn xe nhà ông bên trong đều có.

    Ở cái vùng đèo heo hút này, nhắc tới nhà ông Minh thì ai cũng biết.
    Nhà ông thầu gần như hết cả tuyến xe khách chạy qua đèo. Sáng sớm tinh mơ đã thấy xe ông nổ máy, tối mịt vẫn còn xe về bãi.

    Hàng xóm hay nói với nhau:

    – “Nhà ông Minh có lộc lớn lắm. Xe chạy chưa bao giờ vắng khách.”
    – “Cùng tuyến, xe người ta ế, xe ông Minh thì kín chỗ từ sáng tới tối.”

    Ông Minh cũng chẳng giấu. Ai hỏi, ông chỉ cười:

    – “Làm ăn phải có vía.”

    Mấy năm gần đây, ông còn phất nhanh đến mức vừa bán xong chiếc cũ, mua liền xe mới tinh, bóng loáng, treo bùa đỏ ngay trước kính.

    Vợ ông khoe khắp chợ:

    – “Xe nhà tôi chạy đèo chưa bao giờ gặp nạn. Có thờ có thiêng.”

    Ai nghe cũng gật gù.

    Cho đến hôm đó.


    Chiếc xe mới và vụ lật giữa đèo

    Chiều hôm ấy mưa lất phất.
    Chiếc xe mới mua chưa đầy hai tuần, chạy chuyến cuối ngày, vừa lên đoạn cua gắt nhất đèo thì bất ngờ mất lái.

    Một tiếng rầm vang cả sườn núi.

    Xe lật nghiêng, trượt dài rồi mắc kẹt vào vách đá.

    May mắn là không ai chết, chỉ xây xát. Nhưng cảnh tượng lúc mở cửa xe ra khiến cả đội cứu hộ lẫn dân quanh vùng đứng chết lặng.

    Một bác xe ôm nhìn vào trong, run giọng nói:

    – “Ơ… cái gì thế này?”


    Bí mật trong khoang xe

    Trong khoang hành lý phía sau, không chỉ có đồ của khách.

    Người ta phát hiện ra:

    – Hàng chục bọc tiền lẻ, toàn tiền cũ, gói trong vải đỏ
    – Bùa chú, giấy vàng, tro nhang
    – Và đặc biệt là những túi nhỏ buộc chỉ đỏ, bên trong là… móng tay, tóc và răng sữa trẻ con

    Một chị hàng xóm chạy tới, nhìn thấy liền thốt lên:

    – “Trời đất ơi… cái này là đồ làm vía!”

    Tin lan nhanh như gió.

    Chưa đầy một tiếng sau, cả xóm kéo ra đèo, ai cũng bàng hoàng.


    Hàng xóm tá hỏa, sự thật bị lật ra

    Một ông lái xe già trong vùng lắc đầu:

    – “Tôi biết ngay mà. Xe nhà ông Minh chạy đông khách quá bất thường.”

    Có người thì thào:

    – “Nghe đâu mỗi xe ông ấy đều để mấy thứ đó trong khoang, ‘mượn vía’ người khác để kéo khách.”

    Người khác tái mặt:

    – “Tôi nhớ mấy năm nay trong vùng hay mất đồ trẻ con… móng tay, tóc lúc đầy tháng…”

    Mọi ánh mắt đổ dồn về ông Minh, lúc này mặt cắt không còn giọt máu.

    Ông lắp bắp:

    – “Không… không phải tôi… tôi chỉ làm theo lời thầy…”

    Một người hét lên:

    – “Làm ăn mà lấy vía người khác, còn coi là lộc gì nữa?”


    Cú twist khiến ai cũng lạnh sống lưng

    Công an kiểm tra tiếp các xe còn lại trong bãi nhà ông Minh.

    Và rồi điều khiến cả làng không ngủ được nhiều đêm xảy ra.

     Tất cả các xe nhà ông Minh – không sót chiếc nào – đều có những túi bùa y hệt, đặt đúng vị trí dưới ghế tài xế hoặc khoang hành lý.

    Một cán bộ nói nhỏ nhưng đủ cho nhiều người nghe:

    – “Không phải tai nạn ngẫu nhiên đâu. Xe này quá tải ‘đồ cúng’, lại để sát trục, rất dễ mất thăng bằng.”

    Hóa ra, chính thứ ông Minh tin là mang lại lộc, lại là nguyên nhân khiến chiếc xe mới lật ngay chuyến đầu tiên đi đèo.


    Cái giá của “lộc”

    Sau vụ đó:

    – Xe nhà ông Minh bị đình chỉ
    – Khách quay lưng
    – Người trong vùng không ai dám bước lên xe nhà ông nữa

    Bà vợ ông Minh ngồi trước cửa nhà, ôm mặt khóc:

    – “Giá mà mình chỉ làm ăn đàng hoàng…”

    Còn ông Minh, từ ngày ấy không dám lên đèo, cũng không dám nhìn thẳng vào bất kỳ chiếc xe nào nữa.

    Người làng bảo nhau một câu mà ai nghe cũng rợn:

    “Lộc mà vay mượn bằng vía người khác, sớm muộn cũng phải trả… bằng chính mạng mình.”

  • Một vị khách không được mời đến đám cưới vẫn gửi phong bì mừng, tôi và mẹ mở ra thấy bên trong có 3,5 tỷ và 2 bức thư: Chết sững, oà khóc khi biết danh tính

    Một vị khách không được mời đến đám cưới vẫn gửi phong bì mừng, tôi và mẹ mở ra thấy bên trong có 3,5 tỷ và 2 bức thư: Chết sững, oà khóc khi biết danh tính

    Mọi hiểu lầm trong quá khứ của gia đình tôi với chủ nhân món quà cũng được gỡ bỏ.

    Tôi là Tiểu Minh (29 tuổi), đang sống ở Thượng Hải (Trung Quốc). Cách đây không lâu, tôi đã lấy chồng nhưng chuyện tôi muốn kể liên quan đến món quà cưới kỳ lạ.

    Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, nếu không muốn nói là khá khó khăn. Bố tôi là công nhân còn mẹ ở nhà nội trợ, trên tôi có một anh trai – là con nuôi mà bố mẹ xin được vì vốn tưởng không thể sinh con.

    Bố tôi không kiếm được nhiều tiền nhưng rất quan tâm 3 mẹ con, làm được bao nhiêu tiền đều đưa cho mẹ. Sau khi chúng tôi đến tuổi đi học, mẹ mở sạp đồ ăn vặt ven đường, không quá giàu có nhưng cũng đủ trang trải phần nào kinh tế, cuộc sống đỡ vất vả hơn.

    Những tưởng cuộc sống bình yên cứ thế trôi qua nhưng biến cố ập đến khi tôi 8 tuổi. Bố tôi mất vì tai nạn lao động khi đang làm việc. Thời gian đó mẹ tôi như người mất hồn, ở trong trạng thái suy sụp, phải nhờ sự giúp đỡ của người thân mới có thể lo đám tang cho bố cũng như làm các thủ tục liên quan đến bảo hiểm lao động.

    Mẹ con tôi vừa trải qua nỗi đau chưa được bao lâu thì một cú sốc khác ập đến.

    Hôm đó, mẹ tôi đang bán hàng như thường lệ thì một người đàn bà có vẻ giàu có cùng chiếc xe hơi sang trọng tìm đến. Đó là mẹ ruột của anh tôi. Mẹ tôi từng kể rằng sau khi kết hôn, bố mẹ luôn muốn có con nhưng không có kết quả. Cuối cùng vất vả lắm mẹ mới có tin vui thì lại bị sảy thai và phải nhập viện.

    Ở cạnh giường bệnh của mẹ khi đó là một cô gái trẻ. Dù sinh được con trai kháu khỉnh bụ bẫm nhưng cô ta tỏ vẻ không vui, gương mặt cáu kỉnh và cứ nhìn đứa trẻ lại khóc ấm ức. Thấy vậy mẹ tôi đã hỏi chuyện động viên thì biết được cô ấy bị bạn trai lừa dối, giờ sinh con ra nhưng người kia lại biến mất.

    Cô gái đó cũng biết hoàn cảnh của mẹ tôi nên khi bà sắp xuất viện, cô đã giao con cho bà chăm sóc, hứa sau này sẽ không bao giờ liên lạc. Mẹ tôi nhanh chóng đồng ý và mang anh tôi về chăm bẵm, nuôi dạy. Sau này khi có tôi và bố tôi vẫn còn sống, bố mẹ luôn xem anh như con ruột, yêu thương công bằng cả hai đứa.

    Ảnh minh hoạ

    Ngay khi chào hỏi xong, cô gái năm xưa nay đã thành phú bà thẳng thắn tuyên bố với mẹ tôi rằng mình đến đây để lấy lại con trai. Người này còn nói thêm rằng cuộc sống hiện tại rất tốt, chắc chắn sẽ giúp cho cuộc sống tương lai của anh tôi nhiều hơn so với việc để anh ở lại với gia đình tôi.

    Ngoài ra cô ấy còn ngỏ ý sẽ bồi thường cho mẹ tôi một khoản tiền, xem như trả công cho bà đã nuôi dạy con trai trong thời gian qua. Mẹ tôi từ chối số tiền đó và để anh tôi đưa quyết định cuối cùng.

    Cả mẹ và tôi đều tin rằng anh sẽ không bao giờ rời bỏ gia đình, sẽ tiếp tục sống với chúng tôi. Không ngờ rằng cuối cùng anh tôi đã rời đi, chọn cuộc sống sung sướng bên mẹ ruột.

    Trước khi đi, anh quỳ gối cảm tạ mẹ tôi rồi cúi đầu chào từ biệt. Lúc đó mẹ tôi chỉ cúi đầu buồn bã nhưng tôi biết trái tim bà lại vỡ vụn thêm một lần nữa. Anh cũng cố ôm tôi một cái chia tay nhưng tôi đã hét lớn: “Em ghét anh! Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh! Anh cút đi!”.

    Năm đó liên tiếp mất bố và anh trai, tôi và mẹ như cây bị bão đánh bật gốc, may có họ hàng thân thiết mới gượng dậy được.

    Không phụ sự chăm sóc và hi sinh tần tảo của mẹ, tôi lần lượt đậu trường cấp 3 top đầu của tỉnh rồi học đại học và chuyển đến thành phố lớn làm việc. Sau khi ra trường, tôi cũng may mắn tìm được công việc phù hợp, mức lương ổn định và có thể chăm sóc mẹ. Mỗi tháng tôi đưa cho mẹ một khoản tiền để chi tiêu, khẳng định từ bây giờ đến lượt tôi nuôi bà.

    Khoảng 5 năm sau khi đi làm, tôi gặp được chồng tôi hiện tại. Gia đình anh ấy sống ở Thượng Hải, bố mẹ chồng đối xử với tôi rất tốt, không vì xuất thân nông thôn của con dâu mà coi thường. Đến ngày gia đình 2 bên gặp mặt bàn chuyện cưới xin, bố mẹ chồng trực tiếp đưa cho mẹ tôi 500.000 NDT (khoảng 1,7 tỷ đồng) làm sính lễ và nói rằng không cần chuẩn bị của hôi môn, nhà trai đã lo lắng mọi thứ.


    Ảnh minh hoạ

    Sau đám cưới ở thành phố, vợ chồng tôi về quê tổ chức thêm một bữa tiệc mời họ hàng ở nhà gái. Khi kiểm tra tiền mừng cưới, tôi phát hiện một chiếc phong bì kỳ lạ, đựng một chiếc thẻ ngân hàng. Nhìn tên người gửi ghi “anh trai”, tay tôi run lên và gọi mẹ đến xem.

    Trong phong bì còn có 2 tấm thiệp với những dòng chữ viết tay nắn nót, một cái gửi mẹ tôi: “Thưa mẹ, lần đó con quyết định theo mẹ ruột không phải vì ham giàu sang mà chỉ là không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình lúc khó khăn nhất. Khi đó cả con và em đều đang tuổi ăn tuổi học, con không muốn mẹ phải khổ cực để nuôi chúng con.

    Nhiều năm qua con đã ra nước ngoài sống nhưng càng trưởng thành lại càng nhớ mẹ và em, nhiều lần muốn về thăm nhưng không dám. Vì vậy con đành nhờ bạn bè trong nước để ý, giúp đỡ 2 người, mong mẹ thông cảm và tha thứ cho đứa con trai dại khờ này”.

    Tấm thiệp còn lại, anh gửi cho tôi: “Em gái, lần này hay tin em lấy chồng, anh rất muốn về dự nhưng lại sợ em không tha thứ, sợ em vẫn sẽ ghét anh như ngày xưa. Trong phong bì này có thẻ ngân hàng với số tiền 1 triệu NDT (khoảng 3,5 tỷ VND), mật khẩu là ngày sinh nhật của em. Đây là của hồi môn anh chuẩn bị, mong em hãy nhận tấm lòng của anh”.

    Đọc xong, mẹ con tôi ôm nhau oà khóc, vừa đau lòng vì hiểu lầm trong quá khứ vừa nhớ anh. Ngay sau đó, chúng tôi cũng tìm cách liên lạc và hẹn gặp anh để gia đình đoàn tụ sớm nhất có thể.

  • Bố vợ cắ//m Sổ Đỏ ngân hàng lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, lúc về bố ố//m cần tiền chữa b//ệnh thì anh ta mặc kệ

    Bố vợ cắ//m Sổ Đỏ ngân hàng lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, lúc về bố ố//m cần tiền chữa b//ệnh thì anh ta mặc kệ

    Năm đó, chồng tôi thất nghiệp gần 2 năm liền. Nhà anh nghèo, bố mẹ anh chỉ có mảnh ruộng với căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Khi có người giới thiệu đi xuất khẩu lao động sang Nhật, anh về bàn với tôi: “Đi chuyến này hết 350 triệu. Nếu vay được, anh hứa đi 3 năm về sẽ trả gấp 10 lần.”

    Tôi biết đó là cơ hội hiếm hoi. Nhưng nhà tôi lấy đâu ra ngần ấy tiền? Bố tôi – một người nông dân cả đời chưa biết đến con số hàng trăm triệu – im lặng rất lâu, rồi nói: “Nếu thằng ấy chịu khó làm ăn, bố sẽ giúp. Bố cắm sổ đỏ vay ngân hàng cho chúng mày.”

    Tôi bật khóc. Bố cắm sổ đỏ, vay đúng 350 triệu đưa cho chồng tôi. Anh xúc động quỳ xuống:
    “Con hứa về sẽ trả gấp đôi, lo cho bố mẹ đàng hoàng.” Anh đi không phải 3 năm mà là 5 năm, tôi vừa nuôi con vừa chăm nhà nội. Anh bảo: “Đợi anh về, anh sẽ khiến em hãnh diện.” Tôi nghĩ tiền anh mang về dùng để trả cho bố mẹ tôi để rút sổ đỏ về và dùng xây lại nhà cửa và lấy vốn làm ăn sau này. Tôi tin chồng. Bởi vì tình yêu của tôi, là thật.

    Cuối cùng cũng đến ngày chồng tôi về nước. Anh về, bảnh bao, quần áo sang, điện thoại đời mới. Vừa thấy tôi, anh cười nhạt: “Trông em vẫn… quê như ngày nào.”
    Tôi cười, không để bụng. Quan trọng là anh về, bình an, mang theo 5 tỷ — số tiền anh khoe làm được sau 5 năm.

    Cả họ nội kéo đến, khen anh “đổi đời”, “đàn ông bản lĩnh”.
    Còn tôi, chỉ lặng lẽ nghĩ đến bố – người vẫn đang nằm liệt giường, mỗi lần ho lại rớm máu, bác sĩ bảo cần mổ gấp.
    Đêm ấy tôi gọi cho chồng, giọng run run: “Anh ơi, bố em phải mổ gấp, bác sĩ bảo nếu không kịp thì nguy. Anh chuyển cho em 100 triệu để đóng viện phí nhé.”

    Anh đang ngồi nhậu cùng bạn, cười khẩy qua điện thoại: “Vừa về được nửa ngày đã hỏi tiền. Nhà cô tự lo đi. Tiền tôi không phải là rác đâu mà ai cũng xin. Đừng thấy thằng này về có tí tiền mà lợi dụng.”

    Tôi chết lặng.Từng chữ như dao đâm thẳng vào tim. Tôi run tay nhắn lại một dòng: “Tôi không lợi dụng anh và cũng không xin anh. 350 triệu bố tôi cắm sổ đỏ vay ngân hàng để anh đi Nhật? Anh quên rồi sao? Tôi đòi lại cho bố tôi chứ tôi có xin anh đâu? Anh quên tôi sẽ nhắc cho anh nhớ”.

    Tôi không cần nhờ vả gì ở chồng nữa, 3 anh em ruột chúng tôi gom góp tiền vào đủ tiền đóng cho bố mổ. Bố mổ xong xuôi tôi đi thẳng ra ngân hàng. Cầm sổ đỏ và bản hợp đồng vay ngày xưa – đứng tên bố tôi và người bảo lãnh là tôi, còn người thụ hưởng tiền là anh. Tôi in hết hồ sơ, gửi đến công an xã và ủy ban phường nơi bố chồng tôi cư trú.
    Trong đơn, tôi ghi rõ:

    “Gia đình tôi cho anh ta vay 350 triệu bằng hình thức cắm sổ đỏ. Nay anh ta chối bỏ nghĩa vụ, không trả nợ, gây thiệt hại nặng cho bố mẹ tôi.” Rồi tôi gửi bản photo cho anh ta. Một tiếng sau, điện thoại tôi rung. Anh ta quát ầm: “Ai cho cô làm thế? Sao lại gửi đơn đi?”
    Tôi đáp, bình tĩnh đến lạnh người: “Đơn đòi nợ thôi mà. Anh bảo tiền không phải rác – thì tốt, tôi đang giúp anh chứng minh điều đó.”

    Tôi tắt điện thoại, quay mặt đi lau nước mắt rồi bước vào phòng bố….