Blog

  • Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Chuyện là thế này.

    Cô tôi kết hôn năm 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Hai gia đình môn đăng hộ đối, cô chú lại rất yêu thương nhau, là cặp vợ chồng đẹp đôi khiến ai cũng ngưỡng mộ. Họ sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc. Gia đình hai bên có nhà cao cửa rộng đầy đủ cả. Duy họ chỉ thiếu đứa con nên cuối cùng phải chia tay nhau dù trong lòng còn yêu thương nhau lắm.

    … Rồi người chồng lấy vợ mới, sinh ào ào được luôn hai đứa con, trai gái đủ cả !

    Cô tôi nghe tin, vừa đau buồn vừa tự trách bản thân, nghĩ rằng lỗi nằm ở mình. Nhưng vì còn yêu chồng, cô cố gắng chúc phúc cho anh. Trong lòng, cô tự an ủi: “Cũng may, bỏ nhau thì anh mới được làm cha thế này !”

    …Cô âm thầm sống trầm mặc, gương mặt u sầu, nụ cười buồn bã, trông thấy vậy ai cũng ái ngại vô cùng. Nhưng một số đàn ông lại bị hút hồn vì dáng vẻ ấy của cô. Và quanh cô lại bao ong bướm dập dìu …

    Mấy năm trôi qua, một ngày cô đến tìm tôi. Cô ấm ức khóc chẳng nên lời bảo:

    – Bao nhiêu năm mong chờ con cái thì nó chẳng đến, giờ thì không phải lúc, giờ không bỏ thai thì cả hai mất việc. Anh ấy đã có vợ ở quê, cùng làm việc với nhau bao năm nay. Cháu giúp cô với, vì cô giấu cơ quan nên không có giấy giới thiệu chuyển tuyến. (Ngày ấy đi khám bệnh phải có giấy giới thiệu của CQ, nhất là chuyện nạo phá thai lại vô cùng khó khăn. Chuyện ngoại tình cũng bị kỷ luật rất nặng)

    Thế mới biết, đứa con nó đến đúng lúc thì hạnh phúc biết bao, còn đứa con ngoài ý muốn thì rắc rối quá. Ý cô đã quyết, chỉ là đến chỗ người quen nhờ làm giấu diếm cho đỡ tai tiếng và đỡ sợ thôi…

    Tôi khuyên cô nên sinh con, dù có mất việc cũng không quan trọng bằng việc có một đứa con. Sau này cô già yếu còn có nơi để nương tựa. Mà cô cũng đã lớn tuổi, nạo thai to rất nguy hiểm.

    Sau đó cô quyết định sinh đứa bé ra nhưng chuyện “ăn vụng” ấy lại vỡ lở. Cô bị kỷ luật không được đứng lớp dạy học nữa. Ông “bồ” thì bị chuyển đi tỉnh khác .

    Cô sinh được bé gái kháu khỉnh khoẻ mạnh. Cô còn mẹ già và gia đình em trai thương yêu giúp đỡ cô lúc khó khăn trứng nước, cũng mừng.

    Cháu gái xinh xắn học giỏi lắm, toàn trường chuyên lớp chọn, rồi được học bổng du học bên Anh. Du học xong cháu về làm việc ở tổ chức Quốc tế. Thời gian đi du học, cháu đã yêu anh tiến sĩ đẹp trai người Hà Nội cũng du học bên Anh khi đó…

    Hai trẻ yêu nhau mấy năm bên Anh, khi về Việt Nam thì nói chuyện cưới hỏi là lẽ thường tình. Tin tưởng ở sự lựa chọn của các con, mẹ chỉ còn cách: ”Con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy”, mong các con hòa hợp, yêu thương nhau cùng sống vui hạnh phúc là cha mẹ mãn nguyện lắm rồi !

    Ngày nhà trai đến xin phép nhà gái cho hai cháu được qua lại tìm hiểu nhau, một chuyện bất ngờ xảy ra làm cả hai họ sững sờ. Ai cũng mắt chữ O miệng chữ A đúng thật không sai.

    Lúc chạm mặt hai họ….thì ra bố chú rể chính là chồng cũ của cô năm xưa. Đúng chuẩn câu: “Em ơi trái đất vẫn tròn/Chúng mình hai đứa vẫn còn gặp nhau…”

    Cô chú đã từng sống hạnh phúc bên nhau gần hai chục năm đầu xanh tuổi trẻ. Vì không có con nên phải chia tay nhau trong đau khổ luyến tiếc…

    Nay được gặp lại nhau sau hơn ba chục năm chia phôi, ai ngờ lại được làm thông gia với nhau thế này, câu chuyện thật là hi hữu…

    Đám cưới rất vui vẻ, hạnh phúc nhân đôi, hai bên gia đình ai cũng tươi cười rạng rỡ. Hạnh phúc hơn cả hai đứa trẻ chắc là ông bà thông gia đấy các bạn ạ!

    Ngày con gái của cô sinh cháu đầu lòng, vì mẹ chồng em ấy mất sớm nên cô hay qua lại nhà thông gia để giúp đỡ cho con gái và cháu ngoại .

    Nhìn cảnh ông thông gia mái đầu điểm bạc, tấm lưng không còn thẳng, lúng túng giúp việc nhà cho con cháu cô mủi lòng quá! Hai người cũng ngoài 70 cả rồi, ốm đau bệnh tật.

    .. Con gái đi lấy chồng rồi cô cũng rất cô đơn. Cháu ngoại còn trứng nước mà mẹ cháu đã phải đi làm, cô tình nguyện làm người bảo mẫu cho mẹ cháu yên tâm công việc. Thế là cô cứ ngày đến giúp con gái và chăm sóc cháu ngoại, tối về nhà mình ngủ vì ngại điều tiếng với ông thông gia. Con cháu thấy hai cụ vẫn còn tình cảm với tác thành cho ông bà về chung một nhà.

    Một thời gian sau cô chú có làm mấy mâm cơm mời họ hàng gần đến dự để mừng cho ông bà cháu “Tái hồi Kim – Trọng”. Mà ông nội – bà ngoại của cháu bảo là: ”Góp gạo thổi cơm chung”! Mừng quá, họ lại được về sống chung một nhà..

    “Như chưa hề có cuộc chia ly!”

  • Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65 tuổi. Nửa năm sau bà cho hẳn căn biệt thự, ngay đi công chứng giấy tờ tôi mới hú hồn khi mở ra và thấy…

    Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65 tuổi. Nửa năm sau bà cho hẳn căn biệt thự, ngay đi công chứng giấy tờ tôi mới hú hồn khi mở ra và thấy…

    Ngày đầu tiên bước chân vào biệt thự của bà chủ, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là một công việc tạm bợ, chẳng ngờ sau vài tuần, mọi thứ đã đổi khác. Bà chủ 65 tuổi, giàu có, cô độc, và có vẻ khá… dễ gần. Còn tôi – một thanh niên trẻ tuổi, khỏe khoắn, lại biết cách lấy lòng.

    Những câu chuyện vu vơ ban đầu trở thành những cuộc trò chuyện dài hơn, sâu hơn. Bà thường khen tôi là chàng trai trẻ trung, lịch lãm, biết cách lắng nghe. Tôi thì khéo léo bày tỏ sự quan tâm, thỉnh thoảng thêm vài câu nịnh nọt khiến bà bật cười. Dần dần, bà chủ không còn giữ khoảng cách.

    Mọi chuyện bắt đầu khi bà mời tôi lên tầng trên, vào căn phòng riêng của bà mà trước đây không ai được phép bước vào. Chúng tôi trở nên… thân mật hơn. Mối quan hệ giữa tôi và bà không còn đơn thuần là chủ – nhân viên nữa. Chẳng mấy chốc, mối quan hệ giữa tôi và bà chuyển từ phòng làm việc sang… phòng ngủ.

    Bà dường như trẻ lại cả chục tuổi, được sống lại thời còn son khi ở bên tôi. Còn tôi? Ừ thì, làm sao có thể phàn nàn khi cuộc sống quá thoải mái. Nửa năm trôi qua, bà bắt đầu gợi ý chuyện nghiêm túc hơn:

    – Hay là cậu dọn hẳn về đây, sống với tôi? Tôi đã cô đơn quá lâu rồi…

    Tôi gật đầu ngay, không một giây chần chừ. Nghĩ mà xem, sống trong một biệt thự triệu đô, được chăm sóc như ông hoàng, lại chẳng cần phải làm gì vất vả – ai lại từ chối? Kể từ đó, tôi chính thức sống trong thế giới xa hoa: xe cộ sang trọng, quần áo hàng hiệu, những chuyến du lịch đắt đỏ. Đỉnh điểm là khi bà quyết định sang tên biệt thự cho tôi, kèm lời hứa:

    – Sau này, tất cả những gì tôi có đều sẽ là của cậu.

    Tôi như mở cờ trong bụng. Ngày cầm giấy tờ đi công chứng, tôi đã tự nhủ từ giờ mình sẽ trở thành “chạn vương” chính thức, không còn phải lo nghĩ gì nữa. Nhưng khi mở xấp giấy tờ ra, tim tôi chợt thắt lại.

    Tên người thừa kế không phải là tôi, mà là… con gái bà!

    Cô ta xuất hiện bất ngờ, trẻ hơn tôi vài tuổi, ăn mặc sang trọng, bước vào phòng công chứng như thể đã chờ sẵn. Cô nhìn tôi nở nụ cười đầy mỉa mai, ánh mắt sắc lẹm:

    – Cậu nghĩ chỉ dựa vào một thân hình trẻ khỏe là có thể qua mặt được mẹ tôi à? Còn trẻ người non dạ lắm!

    Tôi đứng chết lặng, trong đầu là hàng loạt câu hỏi. Bà chủ thì sao? Tại sao bà lại chơi tôi một vố đau thế này? Trong phút chốc, những gì xa hoa, lộng lẫy nhất tôi có bây lâu nay bỗng hóa hư không.

    Khi tôi quay về biệt thự để tìm bà, thì nơi đó đã trống trơn, không còn bóng dáng bà nữa. Một lá thư được để lại trên bàn:

    “Cậu là một người thú vị, nhưng tuổi trẻ của cậu không thể sánh bằng kinh nghiệm của tôi. Căn biệt thự này, con gái tôi sẽ thay tôi quản lý. Còn cậu, hãy quay về cuộc sống trước đây, cảm ơn vì nửa năm vừa qua đã ở bên bầu bạn với tôi.”

    Tôi quăng lá thư xuống đất, trong lòng vừa tức giận vừa cay đắng. Hóa ra, từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một món đồ chơi giúp bà giết thời gian. Cuộc đời chạn vương chưa kịp thăng hoa đã tan thành mây khói.

    Ngày rời khỏi căn biệt thự, tôi ngoái nhìn lại một lần cuối, trong lòng tự hỏi: Làm sao để đòi lại những gì đáng lẽ thuộc về mình? Nhưng sâu thẳm, tôi biết, người tính không bằng trời tính. Tôi đã thua trong một ván bài mà đối thủ quá khéo léo, quá già đời.

  • Lặn lội 300km mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

    Lặn lội 300km mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

    Tôi và vợ lớn lên ở một vùng quê nghèo, quanh năm chỉ biết đến ruộng vườn, trâu bò. Vợ chồng tôi tuy không dư dả, nhưng luôn cố gắng lo cho các con ăn học tử tế. Bốn đứa con – hai trai, hai gái – đều ngoan ngoãn, học hành giỏi giang và thi đỗ đại học. Đứa con gái lớn là niềm tự hào lớn nhất của gia đình. Cháu học Đại học Ngoại thương, tốt nghiệp loại xuất sắc và ở lại Hà Nội làm việc.

    Rồi một ngày, con gái đưa bạn trai về ra mắt, thông báo muốn làm đám cưới. Phải nói thật, khi con gái đưa con rể về ra mắt, vợ chồng tôi đã cảm thấy bất an. Con rể về mặt ngoại hình, học thức, gia cảnh đều rất tốt. Ông bà thông gia trước đâu cũng sống ở quê nhưng lên Hà Nội lập nghiệp đã lâu nên kinh tế khá giả, có của ăn của để. Nghe con rể giới thiệu: “Con “nhà mặt phố, bố làm to” nên bố không cần lo về chuyện sau con gái bố phải khổ sở”.

    Đúng là kinh tế có khá giả thật, nhưng con rể lại có vẻ xa cách. Cháu ngồi ăn cơm với nhà tôi, dù thịt cá, gà lợn có đủ nhưng chỉ khều khợt vài miếng. Cháu bảo ăn không hợp, vì cháu chỉ thích ăn bò Mỹ, cá tầm… Những thứ đó làm sao tôi kiếm được ở quê. Con rể cũng chỉ ở lại ngủ ở nhà tôi đúng 1 đêm lần ra mắt, còn những lần về sau khi cưới, cháu đều giục con gái tôi nhanh nhanh chóng chóng ngược thành phố.

    Chúng tôi cũng buồn lòng nhưng nghĩ đến chuyện con gái mình được gả vào gia đình giàu có, sung sướng, có tương lai sáng lạn lại tự an ủi. Bố mẹ khổ cực một đời, chỉ mong con cái được mát mặt là đủ.

    Thế nhưng, những chuyện xảy ra sau đó khiến tôi càng trăn trở. Tết năm nay, con gái vừa sinh cháu, nên không thể về quê. Vợ tôi sốt ruột, ngày nào cũng nhắc: “Thương con quá, chẳng biết ở nhà chồng có thoải mái không. Hay là mình mang quà ra thăm con và biếu ông bà thông gia.” Tôi cũng muốn đi, nghĩ đơn giản rằng tấm lòng cha mẹ lúc nào cũng đáng trân trọng, dù quà quê có mộc mạc.

    Tôi chuẩn bị quà quê, đâu đó mấy chục trứng gà ta, 2 yến gạo mới xay, túi khoai tây vừa dỡ từ vườn và 2 con gà trống thiến béo ngậy. Dù chẳng phải thứ gì đắt tiền nhưng đây đều là mồ hôi nước mắt cả năm của vợ chồng tôi. Tôi bắt chuyến xe sớm, mang theo đòn gánh để tiện gánh quà vượt hơn 300 cây số để ra Hà Nội.

    Đến nhà thông gia, vừa thấy tôi, bà thông gia đã niềm nở mở cửa. Thế nhưng, nụ cười của bà nhạt như sương sớm:

    – Ông thông gia ra đây làm gì cho cực, lại còn vác quà cáp cồng kềnh như thế, phiền ông quá!

    Bà đón quà nhưng đặt ngay vào góc nhà, không hề nhìn qua xem tôi mang gì. Câu nào bà nói cũng như đang ám chỉ rằng tôi nên “tặng xong rồi thì về luôn đi.”

    Tôi cười trừ, chơi với cháu ngoại và trò chuyện với con gái được một lát. Trong đôi mắt con gái, tôi thấy thoáng nét buồn, nhưng nó cố giấu đi. Không muốn làm con khó xử, tôi vội cáo từ, nói rằng mình còn phải đi thăm một người bạn cũ rồi về quê ngay trong ngày.

    Ra đến giữa đường, tôi chợt nhớ ra túi quà con gái út gửi cho cháu ngoại mà tôi để quên. Nghĩ thế nào, tôi quyết định quay lại. Nhưng khi vừa đến cổng nhà thông gia, cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi như thắt lại.

    Túi khoai tây tôi mang từ quê ra, từng củ vẫn còn lấm đất, bị ném ra cạnh thùng rác. Gà, gạo, và trứng cũng nằm vương vãi, không thương tiếc. Từ bên trong cánh cổng, tiếng bà thông gia vọng ra, đanh gọn:

    – Đống quà này có sạch sẽ không thì ai mà biết? Nhỡ gà cúm, trứng bẩn, khoai mốc thì sao? Cô ăn rồi lây bệnh cho cháu tôi thì sao? Đừng có mà mang đồ nhà quê rẻ tiền này làm hại cả nhà tôi. Vứt hết đi!

    Giọng con gái tôi nghẹn ngào phản đối:

    – Mẹ không thích thì thôi, mẹ không ăn thì để con ăn ạ. Đây là công sức, tình cảm của bố mẹ con, mẹ đừng quá đáng như thế!

    Bà thông gia gắt lên:

    – Cô muốn ăn thì về quê mà ăn, nhà này không thiếu gì. Tôi không muốn cái thứ quê mùa này làm bẩn nhà tôi!

    Ngoài cổng, tôi như chết lặng. Mồ hôi nhễ nhại, tay chân run rẩy. Tôi cúi xuống, nhặt lại từng củ khoai, từng quả trứng, như thể đó là tấm lòng tôi vừa bị vứt bỏ không thương tiếc.

    Tiếng con gái tôi khóc lặng vọng ra từ trong nhà, nhưng tôi không dám gõ cửa thêm một lần nào nữa. Nhìn cánh cổng cao sừng sững, lòng tôi quặn thắt. Tôi muốn phá tung nó ra, kéo con gái và cháu tôi về quê, nơi không có sự dè bỉu, khinh rẻ của những con người trọng vật chất hơn tình cảm. Nhưng rồi tôi đành lặng lẽ quay đi, nước mắt cứ thế chảy dài.

  • Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Khi tôi mang thai, sức khỏe yếu, lại phải đối mặt với những thay đổi tâm sinh lý, mọi việc trong nhà trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Chồng tôi thì bận rộn với công việc, áp lực từ cơ quan đè nặng khiến anh không còn thời gian quan tâm nhiều đến gia đình. Anh cũng không giỏi việc nhà, lại càng lúng túng khi chăm sóc vợ bầu. Sau nhiều ngày cân nhắc, chúng tôi quyết định nhờ mẹ chồng đến ở cùng để đỡ đần.

    Chỉ sau một cuộc điện thoại từ chồng tôi, mẹ chồng đã vội vã thu xếp đồ đạc và đến ngay vào ngày hôm sau. Hình ảnh mẹ bước xuống từ chuyến xe khách đường dài, vai đeo túi xách nặng trĩu, ánh mắt ánh lên sự lo lắng cho con dâu khiến tôi xúc động vô cùng.

    Ảnh minh họa

    Khi mẹ chồng đến, ngôi nhà trở nên gọn gàng và sạch sẽ hơn bao giờ hết, với những bữa ăn ngon được chuẩn bị chu đáo. Mỗi ngày mẹ chồng đều hỏi tôi muốn ăn gì, mẹ còn tìm hiểu cách nấu ăn cho bà bầu để đảm bảo dinh dưỡng cho tôi.

    Bố chồng cũng thường xuyên ghé thăm, giúp đỡ và kiểm tra xem có việc gì cần làm không. Trong thời gian tôi ở cữ, cả bố mẹ chồng đều chăm sóc tôi rất tận tình, thay phiên nhau nấu ăn và chăm cháu. Tôi thực sự rất biết ơn vì sự chăm sóc chu đáo của bố mẹ chồng.

    Sau này khi con tôi vào mẫu giáo, bố mẹ chồng mới về quê. Nhưng hễ vợ chồng tôi có việc cần nhờ, ông bà lại đến ngay để chúng tôi có thể yên tâm làm việc.

    Gần đây, mẹ chồng đổ bệnh phải nhập viện. Hay tin, vợ chồng tôi tức tốc về quê và mang theo 20 triệu đồng để hỗ trợ bố mẹ chồng, thanh toán viện phí.

    Khi tới nơi, thấy vẻ mặt mệt mỏi của bố chồng bên giường bệnh của mẹ, chồng tôi lo lắng hỏi han bệnh tình của mẹ rồi bảo bố về nhà tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi. Thế nhưng, bố chồng lại nói:

    – Các con công việc bận rộn, chạy về làm gì? Ở đây có bố chăm mẹ rồi. Mà các con về đây, ai đưa đón cu Boon đi học, chăm sóc nó?

    Tôi nhẹ nhàng trấn tĩnh bố chồng:

    – Con đã gọi cho bà ngoại chiều nay tới đón cu Boom, chăm sóc thằng bé vài ngày rồi ạ. Bố mẹ cứ yên tâm.

    Nói xong, tôi liền rút ra từ trong túi xách 20 triệu đồng đưa cho bố chồng, bảo ông cầm lấy thanh toán viện phí và lo chi phí ăn uống.

    – Vợ chồng con về vội, chỉ mới rút được từng này tiền, bố cầm tạm đi để lo cho mẹ nhé, thiếu chúng con sẽ đưa thêm.

    Tuy nhiên, bố mẹ chồng lại từ chối nhận tiền, khẳng định rằng họ có đủ tiền và không cần vợ chồng tôi phải tốn kém. Sau đó, bố mẹ chồng bảo vợ chồng tôi về nhà để lo cho con cái. Dùng dằng mãi, bố chồng đã trực tiếp đẩy vợ chồng tôi ra khỏi cửa, quyết không cho chúng tôi ở lại để về nhà chăm con cũng như tránh ảnh hưởng tới công việc.

    Không còn cách nào khác, vợ chồng tôi đành phải ra về. Nhưng đi được một đoạn, tôi chợt nhớ để quên túi xách. Khi quay lại, vợ chồng tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng trong phòng bệnh.

    Mẹ chồng thì thầm:

    Giọng mẹ chồng khẽ run:

    – Chữa bệnh tốn kém quá ông à. Tôi đang nghĩ hay là mình dừng lại, không điều trị nữa. Từ khi thằng Hải lấy vợ, chúng ta không giúp gì được cho nó, mà giờ lại để nó phải lo thêm cả phần của chúng ta. Con dâu mỗi tháng đều gửi tiền về, lương nó còn cao hơn cả lương chồng. Tôi không muốn hai đứa phải gánh thêm áp lực.

    Bố chồng đáp:

    – Con dâu mình thật sự quá tốt. Không chỉ hiếu thuận, nó còn rất chu đáo. Quà cáp, thuốc men đều gửi về đều đặn mà chưa bao giờ than phiền. Nhà mình có phúc lắm mới được đứa con dâu như thế. Nhưng tôi cũng nghĩ, mình không nên để chúng nó vất vả thêm.

    Nghe những lời ấy, tôi sững người, nước mắt lăn dài. Tôi không ngờ mẹ chồng lại suy nghĩ đến mức muốn từ bỏ điều trị chỉ vì lo lắng cho vợ chồng tôi. Lòng tôi trào dâng nỗi xúc động xen lẫn day dứt. Ông bà đã hy sinh cho chúng tôi quá nhiều, từ lúc tôi mang thai cho đến khi sinh con, và giờ đây vẫn luôn nghĩ đến chúng tôi dù bản thân đang đau ốm.

    Ngay lúc đó, tôi tự hứa với lòng mình rằng, bằng mọi giá, tôi và chồng sẽ cố gắng để chữa trị cho mẹ. Với tôi, sự hiện diện của mẹ chồng không chỉ là nguồn động viên mà còn là niềm tự hào. Gia đình nhỏ của tôi có được sự vẹn toàn như hôm nay chính là nhờ vào sự yêu thương và hy sinh thầm lặng của ông bà. Và giờ đây, đã đến lúc vợ chồng tôi đáp lại phần nào những gì bố mẹ chồng đã dành cho chúng tôi.

  • Vợ mới thường sang ngủ chung với con riêng của tôi. Tình cờ tôi nghe lén những gì mà cô ấy nói với con bé thì “chết sững”

    Vợ mới thường sang ngủ chung với con riêng của tôi. Tình cờ tôi nghe lén những gì mà cô ấy nói với con bé thì “chết sững”

    Tôi năm nay 35 tuổi, đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Vợ cũ của tôi, vì phản bội nên chúng tôi ly hôn, và từ đó tôi mang trong lòng sự oán hận sâu sắc. Như một cách để “trả thù”, tôi không cho cô ấy gặp gỡ hay liên lạc với con gái – một quyết định khiến tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ hối hận suốt đời. Sau ly hôn, cô ấy rời Việt Nam để ra nước ngoài. Nửa năm sau, tôi kết hôn với Vy, người vợ hiện tại của mình.

    Vy là một cô gái hiền lành, chưa từng kết hôn. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi đi làm từ thiện cùng bạn bè tại chùa. Ngay từ lần đầu nhìn thấy Vy vui chơi với đám trẻ trong chùa, tôi đã nghĩ cô ấy có thể là một người mẹ tốt cho con gái mình. Dù ban đầu có chút ích kỷ khi nghĩ cho con đầu tiên, nhưng tôi cũng có tình cảm chân thành với Vy.

    Khi quyết định cưới Vy, tôi biết cô ấy sẽ chịu thiệt thòi vì lấy một người đàn ông từng đổ vỡ như tôi. Vì vậy, tôi luôn cố gắng chăm sóc Vy thật tốt, đối đãi với gia đình cô ấy bằng tất cả sự chân thành. Ban đầu, bố mẹ Vy không thích tôi, nhưng dần dà, thấy tôi luôn quan tâm và giúp đỡ họ, như hỗ trợ sửa nhà hay gửi tiền chu cấp, họ cũng dần quý mến tôi. Từ ngày về chung sống, Vy đối xử với con gái tôi như con ruột.

    Thông thường tôi và vợ sẽ ngủ một phòng, con gái 6 tuổi của tôi sẽ ngủ riêng. Nhưng gần đây, bỗng dưng vợ tôi nói muốn ngủ cùng con, con bé cũng nói muốn được ngủ với mẹ vài hôm. Tôi nghe thế thì thấy lạ nhưng vẫn đồng ý. Dù sao cả hai gần gũi với nhau hơn thì tình cảm càng gắn bó.

    Hôm đó, vợ tôi sang phòng con gái từ 8 giờ tối, nói là muốn sang đọc truyện cho con nghe trước khi ngủ. Đến khoảng 9 giờ thì tôi đi ngang qua phòng ngủ của con gái, nhẹ nhàng mở hé cửa ra xem hai mẹ con đang làm gì. Cảnh tượng trước mặt khiến tôi chết sững.

    Con gái tôi đang cầm điện thoại của vợ để gọi video call. Tôi nghe giọng của người bên kia thì biết ngay đó là vợ cũ của mình. Tôi thật sự tức giận, tôi không muốn cô ta liên lạc với con gái mình, cô ta không xứng đáng làm mẹ của con tôi. Tôi đi tới giật điện thoại trên tay con, định lôi vợ vào phòng nói chuyện thì nghe tiếng con gái khóc nấc lên:

    “Bố ơi bố đừng la mẹ Vy, là do con khóc đòi mẹ Vy gọi cho mẹ Phượng (tên vợ cũ của tôi). Bố đừng la mẹ Vy, con xin lỗi bố”.

    Tôi thấy con khóc thì lòng mềm đi, vội dỗ con nín. Tôi hứa với con sẽ không la vợ thì con bé mới nín khóc rồi ngoan ngoãn lên giường đi ngủ.

    Khi về phòng, vợ tôi xin lỗi tôi rồi nói:

    “Em biết anh giận vợ cũ nhưng con gái anh đâu có lỗi gì. Mình được nhìn mặt ba mẹ mà lại bắt con gái mình không được nhìn thấy mẹ thì sao mà được hả anh? Em biết anh giận em nhiều chuyện, nhưng mà em cũng chỉ vì thấy thương con bé thôi. Trẻ con thì đâu có tội tình gì đâu anh”.

    Tôi không trả lời vợ, cũng không tức giận với cô ấy nữa. Nhưng trong lòng tôi vẫn còn cái gai khó nhổ vì bị vợ cũ phản bội. Tôi cũng biết mình không đúng khi bắt con không được gặp mẹ, chắc tôi cần thêm thời gian. Qua chuyện này, tôi càng yêu thương người vợ hiện tại của mình hơn. Cô ấy tin tưởng tôi nên mới không ghen tuông với vợ cũ, lại còn vì con gái của tôi mà lén liên lạc với vợ cũ. Tôi thật sự rất nể trọng và biết ơn cô ấy.

  • 61 tuổi, tôi kết hôn với mối tình đầu. Đêm tân hôn cởi áo vợ mà tôi sốc điếng người, quá đau xót cho những gì cô ấy đã trải qua

    61 tuổi, tôi kết hôn với mối tình đầu. Đêm tân hôn cởi áo vợ mà tôi sốc điếng người, quá đau xót cho những gì cô ấy đã trải qua

    Năm nay tôi đã 61 tuổi, từng có một cuộc hôn nhân viên mãn. Vợ chồng tôi mở cửa hàng kinh doanh ở thành phố, công việc làm ăn khá phát đạt nên nhà tôi cũng thuộc dạng có của ăn của để. Vợ chồng tôi chỉ có một cô con gái, con bé cũng đã lấy chồng. Sau khi kết hôn, thấy vợ chồng con gái hạnh phúc hòa thuận, tôi và vợ rất vui mừng, thầm nghĩ cuộc đời chẳng còn gì phải lo lắng nữa.

    Thế nhưng, cuộc đời mà, đâu ai biết trước. 6 năm trước, vợ tôi qua đời vì UT vú. Cú sốc đó khiến tôi suy sụp, chẳng còn tâm trí đâu mà tiếp tục công việc. Tôi giao hết việc kinh doanh lại cho con gái và con rể.

    Ban đầu, tôi nghĩ mình sẽ ổn. Tôi rủ vài người bạn thân đi du lịch, tìm niềm vui trong những chuyến đi. Nhưng được vài lần thì dịch bệnh xảy ra, tôi buộc phải ở nhà. Quanh quẩn một mình trong căn nhà trống trải, tôi thấy mình như muốn trầm cảm. Con gái thấy không ổn nên khuyên tôi nên tìm người bạn đời mới để ông bà có thể chăm sóc lẫn nhau, tâm sự với nhau những điều trong lòng. Không chịu được cảm giác một mình, tôi cũng đồng ý và hứa với con gái rằng sẽ thử tìm đối tượng để tìm hiểu.

    Con gái tôi nhờ trung tâm mai mối, sắp xếp cho tôi vài buổi xem mắt. Thế nhưng tất cả những đó đều chẳng đi đến đâu, người thì tính cách không phù hợp, người thì mở miệng ra đã nhắc chuyện tiền bạc khiến tôi rất khó chịu. Vài lần như vậy, tôi nghĩ chắc duyên chưa tới, thôi thì cứ để mọi chuyện tự nhiên, cái gì đến rồi sẽ đến.

    Và quả thật, số phận thực sự là điều kỳ diệu.

    Một ngày cách đây nửa năm, tôi về tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn học cũ mà đã lâu không gặp. Mấy chục năm mất liên lạc, mãi 3 năm trước mới gặp lại nhau, thế nên khi nhận được lời mời, tôi vui vẻ bắt xe đến nhà người bạn đó. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi nhìn thấy một gương mặt vừa lạ vừa quen. Cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cả hai chúng tôi đều bất ngờ tới mức điếng người. Bao nhiêu kỷ niệm thời còn son cứ thế ùa về.

    Cô ấy là Thư, là mối tình đầu của tôi, kém tôi 3 tuổi. Chúng tôi cùng quê nhưng khác làng. Hồi trẻ cô ấy rất xinh đẹp, có nhiều người thích nhưng cô ấy lại chọn tôi. Lúc đó, vì gia đình đều rất nghèo, bố mẹ cô ấy muốn con gái được đổi đời nên ngăn cấm không cho lấy tôi. Sau đó cô ấy kết hôn với một người đàn ông trên thị trấn, cũng từ đó chúng tôi mất liên lạc.

    Mặc dù chúng tôi đã không gặp nhau mấy chục năm nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua tôi đã nhận ra Thư. Cô ấy mỉm cười: “Lâu không gặp, dạo này anh khỏe không?”

    Sau khi trò chuyện với cô ấy nhiều hơn, tôi biết Thư ly hôn cách đây 20 năm và có một cậu con trai đã lập gia đình. Trước khi nghỉ hưu, cô ấy dạy tại một trường tiểu học ở cùng thành phố nơi tôi sống, vậy mà chúng tôi chưa từng gặp nhau bao giờ. Hóa ra, hôn nhân của Thư rất ngắn ngủi, sau khi con trai chào đời, chồng cô ấy ngoại tình với vợ người khác, còn thường xuyên bạo lực vợ con.

    Lúc đó, việc ly hôn là một điều vô cùng xấu hổ. Gia đình cô ấy cho rằng điều đó như bôi tro trát trấu vào mặt, không chịu nhận mẹ con Thư nên cô ấy quyết tâm đưa con lên thành phố tìm việc. Sau đó, Thư trở thành giáo viên tiểu học, một mình nuôi con. Con trai Thư lấy vợ và đang sinh sống ở một tỉnh khác.

    Sau buổi gặp mặt định mệnh ấy, chúng tôi có trò chuyện và gặp nhau thêm một số lần.  Rồi tôi ngỏ lời muốn nối lại với Thư, tôi muốn cùng cô ấy bầu bạn tuổi về già. Thu im lặng rất lâu rồi từ chối tôi. Tôi ngạc nhiên hỏi lý do, Thư ngập ngừng rồi đáp: “Em…em không còn là một người phụ nữ nguyên vẹn nữa”.

    Nhưng tôi gạt đi, tôi nói rằng chỉ muốn ở bên cô ấy, còn những cái khác tôi không quan tâm. Cuối cùng cô ấy mỉm cười gật đầu với tôi trong nước mắt và đồng ý lấy tôi.

    Sau đó, chúng tôi đều hỏi ý kiến các con. Cả con gái tôi và con trai Thư đều rất ủng hộ, chúng nói không thể ở bên cạnh bố mẹ nên chúng tôi có thể chăm sóc nhau khiến chúng yên tâm làm việc.

    Ngày kết hôn, tôi và Thư chỉ làm một bữa cơm thân mật mời con cái trong gia đình đến chung vui. Đêm tân hôn, trong ánh đèn ấm áp, tôi đưa tay tháo cúc áo của Thư. Chiếc áo rơi xuống, tôi giật mình. Tôi thấy ngực trái của cô ấy dày đặc những vết khâu.

    Tôi sốc đến mức không thể nói được. Trong phút chốc, tôi tự hỏi vết sẹo này đau đớn đến mức nào, tại sao Thư lại phải chịu đựng điều đó? Lúc này, gương mặt Thư tràn ngập nước mắt, nghẹn ngào nói: “Em nói rồi, em không còn nguyên vẹn nữa…”.

    Lúc này tôi mới tỉnh táo lại, tôi ôm cô ấy và nói: “Không sao đâu, chỉ là anh hơi bất ngờ thôi. Chuyện gì đã xảy ra với em, em mắc bệnh gì sao?”

    Ảnh minh họa

    Hóa ra Thư từng được chẩn đoán mắc bệnh UT vú – căn bệnh quái ác đã cướp đi người vợ quá cố của tôi. Thư phát hiện bệnh cách đây 6 năm, rất may là được phát hiện sớm nhưng vẫn phải cắt bỏ một bên. Cô đã đi khám định kỳ 6 năm nay và may mắn không hề tái phát. Nhưng vì thiếu một bên ngực nên Thư dần trở nên tự ti. Bác sĩ và gia đình đã động viên Thư nhiều lần rằng còn sống mới là điều quan trọng nhất.

    Vì thế, khi nghe tôi nói muốn nối lại quan hệ với cô ấy vào ngày hôm đó, Thư đã đấu tranh nội tâm rất lâu, sợ tôi sẽ không thích cô ấy. Ban đầu Thư muốn giải thích với tôi nhưng tôi đã ngắt lời khiến Thư ngại không dám mở lời nữa.

    Nghe xong những lời cô ấy nói, tôi bật khóc. Thư nhìn tôi và nói: “Nếu anh thấy phiền và không thể chấp nhận thì em có thể rời đi ngay bây giờ và làm thủ tục ly hôn vào ngày mai”.

    Tôi nắm lấy tay Thư, khẳng định không bao giờ có chuyện đó. Tôi đã hứa với Thư và con trai cô ấy rằng sẽ chăm sóc Thư và bầu bạn cùng cô ấy, tôi nhất định sẽ làm được. Với cái tuổi của chúng tôi bây giờ, có được sức khoẻ là vui lắm rồi, chút khiếm khuyết trên cơ thể nào có đáng gì?

    Bây giờ, chúng tôi sống rất hạnh phúc, cùng nhau đi bộ mỗi ngày, cùng nhau đọc báo, cùng nhau mua đồ và nấu ăn, cùng nhau trò chuyện. Mong rằng cuộc sống này sẽ kéo dài thật lâu, vậy là tôi đủ mãn nguyện rồi.

  • Tôi bỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng nghèo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tân hôn đã khiến tôi sụp đổ

    Tôi bỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng nghèo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tân hôn đã khiến tôi sụp đổ

    Tôi từng yêu một chàng trai nghèo ở quê suốt 4 năm. Anh ấy hiền lành, chăm chỉ, và luôn cố gắng vì tôi. Nhưng cuộc sống cơ cực của anh không thể mang lại cho tôi tương lai mà tôi khao khát. Khi quyết định chia tay để kết hôn với một người đàn ông giàu có, tôi đã hứng chịu không ít lời chỉ trích từ gia đình và bạn bè. Họ nói tôi tham lam, thực dụng. Nhưng trong lòng, tôi tin mình chọn đúng. Tôi không thể sống mãi trong cảnh nghèo khó.

    Chồng tôi tên Khánh, anh là một doanh nhân thành đạt hơn tôi 12 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, và chỉ sau 6 tháng, anh đã ngỏ lời cầu hôn. Ở anh, tôi thấy được sự chín chắn, một cuộc sống đầy đủ, không phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền. Thế nhưng, đến đêm tân hôn, những lời anh nói khiến tôi chết lặng và nhận ra mình đã sai lầm.

    Tiệc cưới xa hoa kết thúc, chúng tôi trở về căn biệt thự của anh. Căn phòng ngủ được trang trí lộng lẫy, mọi thứ đều hoàn hảo như trong giấc mơ. Tôi vui mừng khôn xiết vì sau hôm nay, tôi đã trở thành bà chủ của căn biệt thự triệu đô trên phố.

    Nhưng khi đèn tắt thì anh lại ôm gối sang phòng khác ngủ, ánh mắt anh trầm xuống, không còn vẻ vui mừng như ban ngày.

     “Anh muốn nói với em điều này” – anh bắt đầu, giọng điềm tĩnh nhưng có chút nặng nề. trên tay anh cầm tờ giấy mà tôi có cảm giác ẩn chứa điều gì đó rất khủng khiếp..

    Tôi nhìn anh, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng. Anh đưa cho tôi tờ gig dấy lên một nỗi lo lắng.

     “Anh từng có một cuộc hôn nhân thất bại. Vợ cũ anh đã bỏ đi sau khi anh quyết định triệt sản. Anh không muốn sinh con nữa, vì anh không có thời gian và anh nghĩ việc nuôi dạy con cái không phù hợp với cuộc sống của mình”.

    Tôi ngỡ ngàng, không tin vào tai mình. Những lời anh nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào hy vọng và ước mơ của tôi. Tôi muốn có một gia đình, muốn có những đứa con để vun đắp hạnh phúc, nhưng anh đã đóng lại cánh cửa đó mà không một lời bàn bạc trước.

    (Ảnh minh họa)

    – “Tại sao anh không nói với em sớm?”. Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra. “Em đã từ bỏ tất cả để đến với anh, vậy mà anh lại giấu em chuyện này?”

    Anh nhìn tôi, ánh mắt anh không có vẻ áy náy, chỉ có sự bình thản.

     “Anh nghĩ em lấy anh không phải vì muốn có con, mà vì em muốn một cuộc sống đủ đầy hơn. Anh tin em sẽ hiểu và chấp nhận điều này”.

    Đêm đó, tôi không thể ngủ. Cả căn phòng sang trọng như đang bóp nghẹt lấy tôi. Hình ảnh chàng trai nghèo ở quê lại hiện về. Anh ấy từng nói với tôi:

     “Chúng ta không giàu, nhưng anh sẽ làm tất cả để em hạnh phúc. Chỉ cần em tin anh”.

    Tôi đã cười nhạt trước lời hứa đó. Nhưng giờ đây, giữa căn biệt thự lộng lẫy này, tôi lại thèm khát sự chân thành ấy biết bao.

    Những ngày sau, tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường. Tôi không dám kể với ai về sự thật. Mỗi ngày sống bên anh Khánh, tôi càng thấy lạc lõng. Anh là người chồng tốt, chu cấp đầy đủ, nhưng khoảng cách trong tâm hồn giữa chúng tôi ngày càng lớn.

    Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi mình có thể sống tiếp cuộc hôn nhân này không. Nhưng mỗi khi thấy anh hờ hững trước mong muốn làm mẹ của tôi, tôi nhận ra mình không thể thay đổi anh. Ngày mai, tôi sẽ quyết định rời xa cuộc hôn nhân này vì tôi biết mình không thể ôm hy vọng có con với 1 người đàn ông đã triệt sản.

  • 33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, tôi ch:án đ:ời thuê anh chàng đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt bố mẹ cho qua 4 ngày Tết

    33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, tôi ch:án đ:ời thuê anh chàng đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt bố mẹ cho qua 4 ngày Tết

    33 tuổi. Cầm trên tay tấm bằng Tiến sĩ Kinh tế, hiện đang là trưởng bộ phận chiến lược của một công ty có tiếng, tôi có tất cả những gì một người phụ nữ hiện đại mơ ước: tiền tài, địa vị, nhan sắc. Nhưng trong mắt bố mẹ tôi ở quê, tôi chỉ là một “quả bom nổ chậm”, một món hàng tồn kho mất giá thảm hại cần phải thanh lý gấp. Tết năm nay, mẹ tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn thằng nào về thì đừng có vác mặt về cái nhà này nữa. Tao nhục với làng xóm lắm rồi!”.

    Chiều 29 Tết, tôi lang thang ở góc phố cổ Hà Nội, lòng rối như tơ vò. Tôi chán đời đến mức muốn thuê đại một ai đó cho xong chuyện. Bỗng nhiên, mắt tôi va phải một người đàn ông đang cặm cụi đánh giày bên vỉa hè. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi hơi sờn, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay rắn chắc, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng góc cạnh và rất nam tính.

    Một ý nghĩ điên rồ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm hỏi: – “Này anh, đánh một đôi bao nhiêu”? Anh ta ngẩng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi một lúc rồi đáp: – “Tùy tâm cô thôi”. – “Được. Tôi có một “kèo” này thơm hơn đánh giày cả năm. 4 triệu cho 4 ngày Tết. Về quê đóng giả người yêu tôi. Bao ăn ở, xe cộ tôi lo. Anh làm không”?

    Tôi chờ đợi một sự mặc cả, hoặc vẻ khúm núm. Nhưng không, anh ta nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy thú vị: – “4 triệu? Được, tôi nhận. Nhưng tôi có điều kiện: Cô không được phép chê bai xuất thân của tôi trước mặt bố mẹ cô”. Tôi gật đầu cái rụp. Thợ đánh giày thì đã sao, miễn là có “cái xác” đàn ông đem về là được.

    Chuyến xe về quê diễn ra suôn sẻ lạ lùng. Người đàn ông tên Hùng này ít nói nhưng rất lịch thiệp. Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng như bắt được vàng. Dù tôi giới thiệu anh chỉ là nhân viên quèn, bố tôi vẫn lôi anh vào mâm rượu tiếp đãi nồng hậu. Điều khiến tôi kinh ngạc là Hùng… diễn quá sâu. Anh ta không hề tỏ ra khúm núm hay tự ti của một người lao động chân tay thấp kém. Anh ngồi đàm đạo với bố tôi về thời sự, về kinh tế vĩ mô, thậm chí còn sành sỏi bình luận về chai rượu vang Chile mà tôi biếu bố. Cách anh cầm ly rượu, cách anh gắp thức ăn cho mẹ tôi, tất cả đều toát lên một khí chất đĩnh đạc, sang trọng đến khó hiểu.

    – “Thằng Hùng được đấy con ạ. Nghèo tiền nhưng không nghèo chí.” – Bố tôi gật gù khen ngợi sau bữa cơm tất niên. Tôi thở phào, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Tôi sợ mình đang lừa dối bố mẹ quá trớn, và sợ cả ánh mắt sâu thẳm của Hùng mỗi khi nhìn tôi.

    Đêm mùng 2 Tết. Sau khi tiếp khách khứa họ hàng mệt nhoài, tôi về phòng nằm vật ra giường. Cửa phòng hé mở, Hùng bước vào. Theo thỏa thuận, chúng tôi ngủ chung phòng để bố mẹ không nghi ngờ, nhưng tôi ngủ giường, anh ngủ dưới đất. – “Này cô Tiến sĩ”, – Hùng lên tiếng, giọng trầm ấm – “Cô thực sự nghĩ hạnh phúc có thể mua được bằng 4 triệu sao”?

    Tôi ngồi dậy, thở dài: – “Anh không hiểu đâu. Áp lực của tôi kinh khủng lắm. Tôi chỉ cần qua cái Tết này thôi. Xong việc tôi sẽ lì xì thêm cho anh 1 triệu”. Hùng bật cười. Anh tiến lại gần bàn trang điểm, thò tay vào túi quần rồi đặt lên bàn một tấm danh thiếp mạ vàng sang trọng. – Tôi nghĩ cô nên xem cái này trước khi định giá tôi.

    Tôi cầm tấm card lên. Dòng chữ in nổi đập vào mắt khiến tôi nằm vật ra giường, tim như ngừng đập: TRẦN MẠNH HÙNG – TỔNG GIÁM ĐỐC TẬP ĐOÀN ĐẦU TƯ H&C. Địa chỉ văn phòng: Tòa nhà K.N, Hà Nội.

    Tôi bật dậy như lò xo, lắp bắp: – “Cái… cái gì thế này? Anh… anh lừa tôi à? Anh là đánh giày cơ mà”? Hùng kéo ghế ngồi đối diện tôi, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt lấp lánh ý cười: – Hôm đó là 28 Tết. Tôi đang đợi tài xế đến đón đi tất niên công ty. Bác đánh giày ở góc phố ấy đông khách quá, làm không kịp. Tôi ghét đi giày bẩn nên mượn đồ nghề của bác ấy tự đánh cho mình. Đúng lúc đó thì cô xuất hiện, mặt hằm hằm, tưởng tôi là thợ và ném cho tôi cái đề nghị 4 triệu đó.

    Tôi há hốc mồm, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Hóa ra tôi đã thuê một Tổng giám đốc, người có thể trả lương cho tôi cả đời, về làm… bình phong với giá 4 triệu đồng!

    – “Tại sao… tại sao anh lại đồng ý”? – Tôi lí nhí. – “Vì tôi tò mò”. – Hùng nhìn thẳng vào mắt tôi – “Một nữ Tiến sĩ kiêu ngạo, dám thuê trai lạ về nhà, rốt cuộc là người thế nào? Và quan trọng hơn, tôi cũng đang bị mẹ giục cưới vợ y như cô vậy. Tôi nghĩ đây là duyên phận”.

    Tôi cúi gầm mặt, không biết chui vào đâu cho đỡ ngượng. – “Giờ tôi trả lại cô 4 triệu”. – Hùng nói tiếp – “Nhưng tôi muốn thay đổi điều khoản hợp đồng”. – “Thay… thay đổi gì”? – “Chúng ta sẽ không diễn nữa. Tôi muốn tìm hiểu cô nghiêm túc. Cô có bằng Tiến sĩ, tôi là Giám đốc, chúng ta “môn đăng hộ đối” đấy chứ? Bố mẹ cô cũng rất quý tôi. Vấn đề bây giờ chỉ là ở cô thôi”.

    Trái tim già cỗi 33 năm của tôi bỗng nhiên đập loạn nhịp như g::ái 18. Sự thông minh, hóm hỉnh và cả sự chân thành trong cách anh cư xử với gia đình tôi mấy ngày qua không phải là diễn. Đó là con người thật của anh.

    Sáng hôm sau, tôi e thẹn bước ra khỏi phòng, thấy Hùng đang ngồi uống trà với bố. Thấy tôi, anh nháy mắt tinh nghịch. Bố tôi cười ha hả: – :Thằng Hùng nó bảo bố nó muốn xin phép cho hai đứa qua lại chính thức. Bố đồng ý cả hai tay hai chân:!

    Đúng một tháng sau. Một đám cưới cổ tích diễn ra tại khách sạn sang trọng nhất Hà Nội. Tôi mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, tay trong tay với “anh chàng đánh giày” trị giá 4 triệu đồng của mình. Trong lễ cưới, khi MC hỏi về cơ duyên gặp gỡ, Hùng cầm micro, nhìn tôi âu yếm và nói: – Vợ tôi là một nhà đầu tư đại tài. Cô ấy chỉ bỏ ra 4 triệu đồng vốn ban đầu và thu về lợi nhuận là cả cuộc đời tôi.

    Cả khán phòng vỗ tay rào rào. Tôi mỉm cười hạnh phúc, thầm cảm ơn sự nhầm lẫn ngớ ngẩn ngày 28 Tết năm ấy. Hóa ra, tình yêu không cần tìm kiếm đâu xa, đôi khi nó nằm ngay ở vỉa hè, bên cạnh một hộp xi đánh giày, chờ ta dũng cảm bước tới và nắm lấy.

  • Troпg пҺà có 3 Һươпg tҺơm пàყ ƌảm Ьảo gιàu cả lộc và pҺước, gιa tιȇп ƌộ trì

    Troпg пҺà có 3 Һươпg tҺơm пàყ ƌảm Ьảo gιàu cả lộc và pҺước, gιa tιȇп ƌộ trì

    Troпg пҺà có 3 Һươпg tҺơm пàყ ƌảm Ьảo gιàu cả lộc và pҺước, gιa tιȇп ƌộ trì

    Ban thờ và phòng thờ ʟà ⱪhȏng gian ʟinh thiêng nhất trong mỗi gia ᵭình, nơi ʟưu giữ nét ᵭẹp truyḕn thṓng của văn hóa Việt Nam qua việc thờ cúng tổ tiên.

    Hương thơm từ nơi thờ cúng

    Ban thờ và phòng thờ ʟà ⱪhȏng gian ʟinh thiêng nhất trong mỗi gia ᵭình, nơi ʟưu giữ nét ᵭẹp truyḕn thṓng của văn hóa Việt Nam qua việc thờ cúng tổ tiên. Đȃy ⱪhȏng chỉ ʟà biểu tượng của ʟòng thành ⱪính mà còn thể hiện sự ⱪḗt nṓi giữa các thḗ hệ.

    Mỗi gia ᵭình có cách bṓ trí nơi thờ cúng riêng, có nhà ᵭặt ban thờ tại phòng ⱪhách, có nhà xȃy hẳn phòng thờ riêng biệt. Dù với cách thiḗt ⱪḗ nào, sự trang nghiêm, sạch sẽ và ấm cúng ʟuȏn ʟà yḗu tṓ quan trọng.

    Hương thơm từ nơi thờ cúng

    Hương thơm từ nơi thờ cúng

    Khȏng cần những mȃm cao cỗ ᵭầy hay vật phẩm xa hoa, chỉ cần thường xuyên ʟau dọn và thắp hương ᵭḕu ᵭặn, ⱪhȏng gian thờ cúng sẽ ʟuȏn mang ʟại cảm giác an ʟành. Hương thơm từ nén hương trầm, những bȏng hoa tươi và tấm ʟòng hiḗu thảo chính ʟà nguṑn năng ʟượng tích cực, ᵭem ʟại may mắn và phước phần cho gia ᵭình.

    Người xưa tin rằng, nḗu phần ȃm yên ấm, phần dương sẽ thịnh vượng. Những gia ᵭình chăm chút cho ban thờ thường nhận ᵭược sự phù hộ từ tổ tiên và sự che chở của thần ʟinh. Vì ʟẽ ᵭó, căn nhà tỏa hương thơm từ nơi thờ cúng thường gắn ʟiḕn với sự giàu có, may mắn và tài ʟộc dṑi dào.

    Hương thơm từ gian bḗp

    Bḗp ⱪhȏng chỉ ʟà nơi nấu ăn mà còn ʟà biểu tượng của hạnh phúc và sự gắn ⱪḗt gia ᵭình. Một căn bḗp ʟạnh ʟẽo, thiḗu hơi người thường ᵭi ʟiḕn với sự sa sút vận ⱪhí, biểu hiện cho cuộc sṓng thiḗu thṓn hoặc thiḗu ᵭi bàn tay chăm ʟo của người nội trợ.

    Ngược ʟại, căn bḗp ʟuȏn ᵭỏ ʟửa, tỏa hương thơm của thức ăn, gia vị, gạo thóc ʟà dấu hiệu của tài ʟộc ᵭủ ᵭầy. Tiḗng nói cười rộn rã nơi ᵭȃy cho thấy gia ᵭình ʟuȏn hòa thuận và yêu thương nhau.

    Sự gọn gàng, sạch sẽ của gian bḗp cũng tạo nên ⱪhȏng gian ấm áp, thu hút tài ʟộc và sự may mắn. Người xưa tin rằng, nơi nào chăm chút cho bữa ăn gia ᵭình, nơi ᵭó ᵭược Thần Tài ᵭể mắt ᵭḗn, cuộc sṓng sẽ ʟuȏn sung túc và hạnh phúc.

    Hương thơm tri thức từ phòng học

    Tri thức ʟà nḕn tảng bḕn vững cho mọi thành cȏng. Một phòng học sạch sẽ, gọn gàng ⱪhȏng chỉ phản ánh truyḕn thṓng hiḗu học của gia ᵭình mà còn tượng trưng cho sự thịnh vượng ʟȃu dài.

    Những người coi sách vở ʟà ⱪho báu, chăm chỉ học hỏi mỗi ngày sẽ có cuộc sṓng sung túc và thành cȏng rực rỡ. Hương thơm từ sách vở, tri thức chính ʟà biểu tượng của sự giàu có vḕ tinh thần và vật chất.

    Gia ᵭình có truyḕn thṓng ham học hỏi, giữ gìn ⱪhȏng gian học tập ngăn nắp sẽ ʟuȏn thu hút ᵭược may mắn và tạo dựng ᵭược sự hưng thịnh, giàu sang.

  • Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón

    Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón

    Và rồi, đúng chiều hôm đó, mẹ chồng gọi điện.

    Năm nay, khi thông tin nghỉ Tết dương lịch kéo dài 4 ngày được xác nhận, tôi và chồng gần như quyết định ngay. Đã rất lâu rồi cả nhà chưa đi đâu cùng nhau. Công việc cuốn đi, con cái lớn dần, những chuyến đi cứ bị dời lại hết lần này đến lần khác. Lần này, chúng tôi thống nhất không chần chừ nữa.

    Vé được chọn khá kỹ, phù hợp với lịch học của con, lịch nghỉ của hai vợ chồng. Đặt cọc xong, tôi còn thở phào vì cuối cùng cũng làm được một việc cho gia đình nhỏ của mình. Trong đầu tôi khi ấy chỉ nghĩ đến những ngày được ngủ dậy muộn hơn, ăn uống thong thả, không phải vội vã.

    Và rồi, đúng chiều hôm đó, mẹ chồng gọi điện.

    Giọng bà khá vui, báo rằng bên họ hàng có việc, tiện dịp nghỉ dài nên cả đoàn khoảng 20 người sẽ lên nhà tôi chơi, dự tính đúng mấy ngày Tết dương lịch. Bà nói rất tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên con dâu phải sắp xếp mà không cần hỏi chúng tôi có bận không.

    Điều đầu tiên tôi nghĩ tới không phải là hủy chuyến đi, mà là phản ứng của mẹ chồng. Bà vốn hay suy diễn, lại không mấy thiện cảm với con dâu. Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón.

    Tôi xin phép mẹ chồng cho tôi gọi lại sau ít phút. Rồi tôi nói chuyện với chồng rất nhanh, đúng trọng tâm. Tôi nói rõ: chuyến đi này đã đặt cọc, cả nhà mong chờ, nhưng cũng không thể để mẹ buồn. Vấn đề không phải là chọn bên nào, mà là chọn cách nói.

    Sau đó, tôi gọi lại cho mẹ chồng. Tôi không nhắc ngay đến việc đi du lịch. Tôi hỏi kỹ lịch trình của đoàn, ai đi, có người già hay trẻ con không, dự tính ăn uống sinh hoạt thế nào. Tôi để bà nói hết, nói đủ, cảm thấy được lắng nghe.

    Rồi tôi mới nhẹ nhàng chia sẻ: Chồng tôi đã đặt chuyến đi trước khi biết kế hoạch này, vé đã cọc, hủy sẽ mất nhiều chi phí. Tôi nói rõ tôi rất tiếc nếu không trực tiếp tiếp đón được và tôi không muốn mẹ nghĩ rằng tôi cố tình né tránh.

    Quan trọng nhất, tôi không dừng lại ở lời từ chối.

    Tôi đề xuất phương án khác: tôi sẽ chuẩn bị sẵn nhà cửa gọn gàng, gửi biếu trước chi phí ăn uống, nhờ người đứng ra tiếp đoàn thay tôi. Nếu mẹ thấy phù hợp, sau chuyến đi tôi sẽ chủ động sắp xếp một buổi khác để mời mọi người lên chơi, không vội vàng, không qua loa.

    Cuộc gọi kết thúc không dài, nhưng đủ để tôi thấy giọng mẹ chồng dịu đi. Bà không vui hẳn, nhưng cũng không khó chịu. Quan trọng là bà không có cảm giác bị đặt vào thế đã rồi.

    Chuyến du lịch của gia đình tôi vẫn diễn ra đúng kế hoạch. Chắc chắc lúc về tôi sẽ chủ động gọi điện hỏi thăm, gửi quà, không nhắc nhiều đến chuyện cũ.

    Chồng tôi nghe chuyện mà chỉ cười tủm tỉm cảm thán: “Vợ đúng là EQ vô cực”. Vậy đó, làm dâu không phải lúc nào cũng là nhường hết, nhưng càng không phải là đối đầu. Có những lúc chỉ cần nói chậm hơn một nhịp, nghĩ thêm một tầng, giữ cho người lớn cảm giác được tôn trọng, mình sẽ giữ được cả kế hoạch của bản thân lẫn hòa khí trong gia đình.

    Không phải lúc nào khéo léo cũng khiến người khác hài lòng hoàn toàn. Nhưng ít nhất, nó giúp mọi chuyện không đi quá xa và với tôi, như vậy là đủ.