Blog

  • Cô tôi mãn hạn t///ù sau 10 năm trở về, bác cả khóa cửa, thím hai th/ả chó đu//ổi, chỉ có bố mẹ tôi nấu một bàn đầy đồ ăn đón tiếp. Nhưng khi cánh cửa mở ra,

    Cô tôi mãn hạn t///ù sau 10 năm trở về, bác cả khóa cửa, thím hai th/ả chó đu//ổi, chỉ có bố mẹ tôi nấu một bàn đầy đồ ăn đón tiếp. Nhưng khi cánh cửa mở ra,

    Cô tôi mãn hạn t///ù sau 10 năm trở về, bác cả khóa cửa, thím hai th/ả chó đu//ổi, chỉ có bố mẹ tôi nấu một bàn đầy đồ ăn đón tiếp. Nhưng khi cánh cửa mở ra, nhìn thấy cô, tôi hoàn toàn s//ững s//ờ!

    Trong họ nhà tôi, người ta hầu như không ai còn nhắc đến cô Hạnh nữa. Cô là em gái út của bố — người từng khiến cả dòng họ mang tiếng xấ///u suốt một thời gian dài. Cách đây mười năm, cô bị k///ết á//n vì t//ội “gây thư//ơng tí//ch nghi//êm t//rọng” trong một vụ ẩ//u đ//ả. Dù sau này người ta bảo cô chỉ là tự vệ, nhưng bả/n á/n vẫn là bả/n á/n, và cái danh “người từng đi t///ù” đe/o bá/m cô như một vế/t nh/ơ không thể rửa sạch.

    Bố tôi là người ít nói, nhưng tôi biết ông vẫn luôn trăn trở. Mỗi lần ai nhắc đến cô, ông chỉ im lặng rít điếu thuốc, mắt nhìn xa xăm. Còn mẹ tôi thì nhẹ giọng bảo:
    – Dù sao cô mày cũng là m//áu m//ủ ru//ột rà. Con người ai chẳng có s/ai lầ//m…

    Tin cô Hạnh sắp mãn hạn t///ù về làng khiến cả họ xôn xao. Bác cả — anh trai lớn của bố — c/au c/ó:
    – Về làm gì! Người ta đã quên rồi, về lại chỉ khiến thiên hạ bàn tán.
    Thím hai thì lạnh lùng hơn:
    – Để bà ấy về đây, hàng xóm lại nói nhà mình chứa t//ù tộ///i. Tôi không muốn thấy mặt đâu!

    Nhưng bố tôi chỉ khẽ nói một câu:
    – Dù ai nói gì, nó vẫn là em tôi. Tôi phải đón.

    Sáng hôm cô ra tù, trời mưa nhẹ, những giọt mưa nhỏ như rửa trôi bụi bặm trên con đường làng lâu ngày. Mẹ tôi dậy sớm nấu một mâm cơm đầy đủ: bát canh chua cá lóc, dĩa thịt kho, đĩa rau luộc chấm tương. Tất cả là những món cô thích ngày xưa.

    Tôi phụ mẹ dọn bàn, lòng cứ thấp thỏm. Cô Hạnh trong trí nhớ của tôi là người phụ nữ trẻ trung, tóc dài đen mượt, hay cười và hay mua quà vặt cho cháu. Giờ sau mười năm, cô sẽ như thế nào?

    Khoảng gần trưa, tiếng xe khách dừng trước ngõ. Một người phụ nữ bước xuống, dáng g//ầy, tóc ngắn, khuôn mặt sạm nắng, vai đeo chiếc ba lô bạc màu. Tôi suýt không nhận ra, cho đến khi cô ngẩng lên và nở nụ cười.
    – Cô Hạnh… – tôi lắp bắp.
    Bố tôi đứng dậy, bước ra hiên. Giọng ông ru/n ru/n:
    – Em về rồi à?
    Cô khẽ gật đầu, đôi mắt ướt nhòe:
    – Em về rồi, anh hai…

    Mẹ tôi vội kéo cô vào nhà, tay run run rót nước:
    – Vào nghỉ chút cho ấm. Ở trong kia chắc k//hổ lắm hả em?
    Cô chỉ cười nhạt:
    – Em quen rồi, chị dâu ạ. Cảm ơn anh chị vẫn nhớ đến em.

    Nhưng điều khiến cả nhà sữ//ng s//ờ nhất, là khi cô quay lại và dắt theo một người…

    …một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi.

    Anh ta đứng hơi nép sau lưng cô, dáng người cao nhưng gầy, khuôn mặt sạm đi vì nắng gió. Trên tay anh là một chiếc túi vải cũ, ánh mắt nhìn quanh căn nhà với vẻ dè dặt, như thể chỉ cần ai đó lên tiếng là anh sẽ quay đầu bỏ đi ngay.

    Cả nhà sững lại.

    Bố tôi khựng bước.
    Mẹ tôi cũng ngẩn ra, tay vẫn cầm ấm nước chưa kịp đặt xuống.

    Cô Hạnh hít một hơi sâu, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
    – Đây là… con trai em.

    Không khí như đông cứng.

    – Con… trai? – tôi thốt lên trước, rồi lập tức thấy mình lỡ lời.

    Bố tôi lắp bắp:
    – Em… em nói sao?

    Cô Hạnh cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch.
    – Nó tên là Tuấn. Năm nay ba mươi hai tuổi. Em sinh nó khi mới hai mươi… trước khi xảy ra chuyện mười năm trước.

    Mẹ tôi đưa tay lên che miệng.
    Bố tôi lùi lại một bước, phải vịn vào cột hiên mới đứng vững.

    Tuấn cúi đầu thật thấp:
    – Con… chào bác. Chào cô chú.

    Giọng anh khàn, có lẽ vì hồi hộp.

    Một lúc lâu sau, bố tôi mới lên tiếng, giọng trầm và run:
    – Sao… sao giờ anh mới biết?

    Cô Hạnh mím môi, nước mắt rơi không tiếng động:
    – Vì em không dám nói. Ngày đó em mang thai, bố nó bỏ đi. Em sợ làm khổ cả nhà nên giấu. Sau này… vào trong đó rồi, em càng không dám nhắc. Tuấn lớn lên trong trại trẻ mồ côi, rồi được người ta cho đi làm thuê từ nhỏ. Khi em ở trong kia, nó tìm được em… Hai mẹ con chỉ được gặp nhau qua song sắt.

    Cả căn nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng mưa lộp bộp ngoài hiên.

    Mẹ tôi là người đầu tiên bước tới. Bà đặt tay lên vai Tuấn, nhẹ như sợ anh biến mất:
    – Con… ăn cơm chưa?

    Tuấn lắc đầu, mắt đỏ hoe:
    – Dạ… chưa ạ.

    Mẹ tôi quay sang cô Hạnh, giọng nghẹn:
    – Vào nhà đi em. Cơm nguội cũng được, miễn là còn đủ người.

    Trong bữa cơm hôm đó, không ai nói nhiều. Bác cả và thím hai đứng bên kia hàng rào, nhìn sang, ánh mắt nửa tò mò nửa khó chịu. Nhưng lần này, bố tôi không để ý nữa.

    Ông gắp cho Tuấn miếng thịt kho, giọng chậm rãi:
    – Về đây rồi thì ở lại. Nhà không giàu, nhưng không để mẹ con em phải lang bạt nữa.

    Tuấn bật khóc, nước mắt rơi xuống bát cơm.
    Cô Hạnh cũng cúi mặt, vai run lên từng nhịp.

    Tôi nhìn cảnh ấy mà cổ họng nghẹn cứng.
    Mười năm tù giam có thể lấy đi tuổi xuân, danh dự, cả một quãng đời của một người phụ nữ. Nhưng chỉ cần một mâm cơm, một câu “về nhà đi”, cũng đủ kéo cô ấy trở lại làm người thân, làm mẹ, làm em gái… đúng nghĩa.

    Ngoài kia, mưa đã tạnh từ lúc nào.
    Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán tre, chiếu vào căn nhà cũ, ấm đến lạ.

    Và tôi hiểu ra:
    Có những cánh cửa bị khóa bằng định kiến, bằng sợ hãi của người đời.
    Nhưng chỉ cần một cánh cửa mở ra bằng tình thân, thì dù bước vào với quá khứ thế nào, con người ta vẫn có một con đường để làm lại.

  • Biết mẹ đẻ tôi đổ bệ;;nh nặng, mẹ chồng liền hỗ trợ 100 triệu, đưa hết cả thẻ ngân hàng cho nhưng vừa kể với chồng thì anh đã trách móc liên tục rồi phóng xe thẳng đến nhà mẹ đẻ và rồi chỉ 10 phút sau

    Biết mẹ đẻ tôi đổ bệ;;nh nặng, mẹ chồng liền hỗ trợ 100 triệu, đưa hết cả thẻ ngân hàng cho nhưng vừa kể với chồng thì anh đã trách móc liên tục rồi phóng xe thẳng đến nhà mẹ đẻ và rồi chỉ 10 phút sau

    Biết mẹ đẻ tôi đổ bệ;;nh nặng, mẹ chồng liền hỗ trợ 100 triệu, đưa hết cả thẻ ngân hàng cho nhưng vừa kể với chồng thì anh đã trách móc liên tục rồi phóng xe thẳng đến nhà mẹ đẻ và rồi chỉ 10 phút sau…

    Tôi tên Lan, lấy chồng được 3 năm. Cuộc sống h-ôn nhân tuy không giàu có nhưng cũng gọi là đủ đầy. Mẹ chồng tôi – bà Thoa, vốn là người thẳng tính nhưng thương con dâu, nhất là khi biết tôi hiền lành, lại chăm sóc gia đình chu đáo.

    Hôm đó, tôi nhận được cuộc điện thoại từ quê:

    “Lan ơi… mẹ mệt lắm, bác sĩ bảo phải m;/ổ gấp, tốn kém lắm con ạ…”

    Tôi rụng rời. Mẹ tôi – người đàn bà tần tảo cả đời, giờ nằm trên giường bệnh mà tôi chẳng có nổi một khoản để lo.

    Tối ấy, khi vừa kể chuyện với mẹ chồng, bà lặng đi vài giây, rồi bất ngờ rút trong tủ ra một xấp tiền cùng chiếc thẻ ngân hàng.

    “Trong này có 100 triệu, mật khẩu là sinh nhật con. Cứ lo cho mẹ đi, chuyện nhà cứ để mẹ tính.”

    Tôi cảm động rơi nước mắt, cúi đầu cảm ơn bà rối rít.

    Nhưng chưa kịp vui, khi vừa kể lại cho chồng – anh Hùng, anh đột nhiên gắt lên:

    “Sao em lại nhận tiền của mẹ anh? Em định mang tiếng lợi dụng à?”

    Tôi luống cuống:

    “Không… em chỉ định vay tạm, sau này em trả…”
    “Không cần nói nhiều. Đưa thẻ đây.”

    Anh giật lấy chiếc thẻ rồi phóng xe thẳng ra khỏi nhà. Tôi hoang mang, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    10 phút sau, điện thoại tôi reo. Là hàng xóm gọi đến, giọng hốt hoảng:

    “Lan ơi, anh Hùng vừa đến nhà mẹ em… nhưng… có chuyện rồi!…

    …Tôi chết lặng.

    Tay run đến mức không bấm nổi nút nghe lại lần nữa. Tôi vội vàng gọi cho Hùng nhưng máy đã tắt. Một linh cảm lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

    Tôi bắt xe về quê trong đêm.

    Trước cổng nhà mẹ, hàng xóm đứng kín. Xe cấp cứu vừa rời đi, còi hú xé toạc màn đêm. Tôi lao tới, chỉ kịp thấy bóng mẹ được đẩy lên cáng, mặt tái nhợt, thở thoi thóp.

    Một bác hàng xóm kéo tôi lại, nói trong nước mắt:

    “Thằng Hùng nó đến, nói năng lớn tiếng. Nó bảo mẹ con giả bệnh để moi tiền, còn ném cái thẻ ngân hàng xuống bàn… Mẹ con sốc quá, ngất luôn…”

    Tôi khuỵu xuống đất.

    Hóa ra, trong 10 phút ngắn ngủi đó, chồng tôi đã làm một việc không thể cứu vãn.

    Trong phòng cấp cứu, bác sĩ lắc đầu:

    “Bệnh của bà cần mổ gấp. Nhưng trước đó bà bị kích động mạnh, huyết áp tăng đột ngột, biến chứng rất nguy hiểm.”

    Tôi đứng ngoài hành lang, nước mắt cạn khô, trong đầu chỉ vang lên một câu hỏi:
    Tại sao anh có thể tàn nhẫn đến vậy?

    Rạng sáng, mẹ chồng tôi cũng về tới. Bà Thoa vừa nghe đầu đuôi câu chuyện đã sững sờ. Khi nhìn thấy chiếc thẻ ngân hàng bị ném trả lại, bà run run nhặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng giọng nói lạnh đến lạ:

    “Thì ra bao năm nay, mẹ dạy con làm người… con học được mỗi chữ sĩ diện.”

    Bà quay sang tôi, nắm chặt tay:

    “Lan, từ giờ chuyện mẹ con là chuyện của mẹ. Còn thằng Hùng… để mẹ tự nói chuyện.”

    Cuộc mổ của mẹ tôi kéo dài gần 5 tiếng. Khi cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ nói bà đã qua cơn nguy kịch, tôi mới òa khóc như một đứa trẻ.

    Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi cũng hiểu ra một điều đau đớn:
    Cuộc hôn nhân của tôi đã không còn là nơi để nương tựa.

    Chiều hôm sau, Hùng xuất hiện ở bệnh viện. Anh cúi đầu, lí nhí xin lỗi, nói rằng anh chỉ “sợ mang tiếng”, “sợ người ngoài dị nghị”.

    Tôi nhìn anh rất lâu rồi bình thản nói:

    “Anh không sợ mẹ em chết, chỉ sợ miệng đời. Vậy thì từ nay, anh sống với miệng đời của anh đi.”

    Tôi trả lại nhẫn cưới vào tay anh.

    Mẹ chồng đứng phía sau tôi, giọng nghẹn nhưng dứt khoát:

    “Con dâu này, mẹ giữ. Còn con… mẹ coi như chưa từng sinh ra.”

    Có những vết thương không phải do nghèo khó gây nên,
    mà do lòng người.

    Và cũng có những ân tình, không cùng huyết thống,
    nhưng đủ để tôi biết:
    Ai mới thực sự là gia đình.

  • Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả

    Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả

    Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả. Tôi không bình tĩnh nổi nữa n::ém luôn phong bì tiền ra cổng rồi đu::ổi cô ta về thẳng. Được 5 phút sau thì nghe người dân bên ngoài hô hoán….

    Mười bốn năm trước, Hạnh – bạn thân nối khố của tôi – chạy đến nhà lúc nửa đêm, bộ dạng thất thần. Thằng bé Tí, con trai Hạnh, bị ti::m bẩ::m si::nh cần ph::ẫu th::uật gấp. Lúc đó, vợ chồng tôi cũng chẳng dư dả gì, chỉ có đúng 8 chỉ vàng là của hồi môn tôi chắt chiu cất kỹ, giấu chồng để phòng thân.

    Nhìn bạn khóc đến lạc giọng, qu::ỳ xu::ống chân mình, tôi không cầm lòng được. Tôi lén mở két, đưa toàn bộ số vàng đó cho Hạnh. – “Cầm lấy mà c::ứu con. Bao giờ có thì trả tớ. Tớ giấu chồng đấy, cậu đừng để tớ khó xử.”

    Hạnh cầm tay tôi, nước mắt lã chã: “Tao mang ơn mày kiếp này, có chết tao cũng không quên.” May mắn con Hạnh đã được phẫu thuật thành công, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì mình đã làm được việc tốt. Vậy mà cái “kiếp này” ấy của Hạnh dài đằng đẵng đến 14 năm.
    Suốt ngần ấy năm, giá vàng cứ leo thang chóng mặt. Từ mức hơn 3 triệu đồng một chỉ, nó vọt lên 5 triệu, rồi 7 triệu, 8 triệu. Trong khi đó, gia đình tôi cũng bao phen lao đao. Có lần chồng tôi làm ăn th::ua l::ỗ, cần vốn gấp, tôi hỏi Hạnh thì cô ấy khóc lóc kể ng::hèo kể kh::ổ. Sợ chồng biết mình mang tiền đi cho vay mà không đòi được, tôi phải cắn răng chạy vạy khắp nơi, vay lãi n:::óng bên ngoài để đập vào chỗ thiếu hụt của chồng.

    Lần nào gặp, Hạnh cũng cúi gằm mặt, bộ quần áo cũ mèm, đi con xe máy cà tàng, mở miệng ra là than thở. Tôi lại mềm lòng. Tôi tự an ủi: “Thôi, nó còn khổ hơn mình, ép nó quá nhỡ nó làm liều thì sao.”

    Nhưng “tức nước vỡ bờ”. Năm nay con trai lớn của tôi lấy vợ. Chồng tôi muốn mua cho con một căn chung cư trả góp và cần một khoản lớn để đặt cọc. Anh ấy nhớ mang máng ngày xưa tôi có chút vàng hồi môn, liền hỏi đến. Tôi không thể giấu mãi được nữa. Tôi gọi cho Hạnh, giọng kiên quyết: – “Hạnh, 14 năm rồi. Giờ con tớ cưới vợ, tớ cần số vàng đó. Cậu lo thu xếp trả cho tớ. Tớ không thể chờ thêm được nữa đâu.”

    Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi Hạnh lí nhí: “Ừ… để tớ lo. Hôm ăn hỏi thằng bé, tớ sẽ mang sang.”
    Hạnh đến, tôi kéo Hạnh vào phòng trong, lòng khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng gánh nặng trong lòng cũng được trút bỏ. Nếu có 8 chỉ vàng lúc này, bán đi theo giá hiện tại cũng được ngót nghét hơn 100 triệu, đủ để bù vào chỗ tiền chồng bảo đang thiếu.

    Hạnh ngồi xuống mép giường, tay run run mở cái túi vải, lôi ra một cọc tiền buộc dây thun sơ sài. – “Đây… tôi gửi bà.”

    Tôi sững sờ. – “Sao lại là tiền? Tớ tưởng cậu trả vàng?”

    Hạnh cúi mặt, giọng nghèn nghẹn nhưng đầy vẻ toan tính: – “Tôi không mua được vàng. Giá vàng giờ cao quá… Tôi gom góp mãi mới được chừng này.”
    Tôi cầm cọc tiền lên đếm. Những tờ 500 ngàn, 200 ngàn, thậm chí cả những tờ 10 ngàn, 20 ngàn kẹp lẫn lộn. Tổng cộng là 29 triệu 600 ngàn đồng… Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa…

     

     

    Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa.

    Tay tôi run lên bần bật. Hai tai ù đi, tim đập thình thịch. Hai mươi chín triệu sáu trăm ngàn… đổi lấy 8 chỉ vàng cứu mạng một đứa trẻ, đổi lấy 14 năm tôi cắn răng vay nóng, giấu chồng, chịu nhục.

    Tôi ném thẳng phong bì tiền ra sân.

    – “Cầm về đi. Tôi không nhận.”
    Giọng tôi khàn đặc, gần như gào lên. “Cô coi tôi là cái gì? Làm ơn để bị đem ra tính giá rẻ mạt thế này à?”

    Hạnh tái mét, luống cuống đứng dậy.
    – “Tôi… tôi thật sự chỉ lo được đến vậy…”

    Tôi chỉ tay ra cổng, tay run nhưng dứt khoát:
    – “Đi đi. Ra khỏi nhà tôi ngay. Từ nay đừng bao giờ bước chân tới đây nữa.”

    Hạnh cúi đầu nhặt lại xấp tiền, nước mắt rơi lã chã. Cô ta lặng lẽ dắt xe ra cổng. Tôi đóng sập cửa lại, ngực tức đến nghẹn thở.

    Năm phút sau…

    Bên ngoài bỗng vang lên tiếng la hét, hô hoán ầm ĩ:
    – “Trời ơi! Có người ngã kìa!”
    – “Cấp cứu! Gọi cấp cứu mau!”

    Tim tôi thót lên. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Tôi lao ra cổng.

    Hạnh nằm sóng soài bên lề đường, đầu đập vào trụ điện. Chiếc xe máy cà tàng đổ nghiêng, bánh sau vẫn còn quay lờ đờ. Máu từ trán cô ấy chảy xuống, loang ra mặt đường bê tông.

    Tôi chết lặng.

    Hàng xóm xúm lại. Có người bảo Hạnh vừa dắt xe đi thì choáng, loạng choạng rồi ngã quỵ. Có người thì thào: “Nghe đâu chị ấy bị bệnh tim từ hồi sinh con…”

    Bệnh tim.

    Hai chữ đó như một nhát dao cắm thẳng vào ngực tôi.

    Trong khoảnh khắc ấy, mọi tức giận, mọi uất ức, mọi toan tính đều sụp đổ. Tôi quỳ sụp xuống bên Hạnh, run rẩy nắm tay bạn.

    – “Hạnh… tỉnh lại đi… tao xin mày…”

    Cô ấy mở mắt hé ra, môi mấp máy rất khẽ.
    – “Tao… không quỵt mày… Tao xấu hổ lắm… Nhưng tao… thật sự bất lực…”

    Nước mắt tôi rơi xuống tay cô ấy, nóng hổi.

    Xe cấp cứu đến. Người ta cáng Hạnh đi. Trước khi cửa xe đóng lại, cô ấy nhìn tôi, ánh mắt vừa day dứt vừa nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng đã đè lên suốt 14 năm.

    Hạnh qua cơn nguy kịch, nhưng bác sĩ nói tim đã yếu, không còn làm việc nặng được nữa.

    Hôm sau, tôi mang toàn bộ số tiền ấy đến bệnh viện, đặt lại vào tay Hạnh.

    – “Tôi không lấy nữa.”
    Tôi nói chậm rãi, từng chữ như rút ra từ tim.
    – “Coi như số vàng đó… tôi cho thằng Tí. Còn cậu… nợ tôi một điều thôi.”

    Hạnh khóc nức nở:
    – “Điều gì?”

    – “Sống cho tử tế. Đừng để lòng tốt của người khác trở thành thứ khiến chính họ đau đớn.”

    Tôi về nhà, nói hết sự thật với chồng. Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ thở dài:
    – “Thôi… coi như của đi thay người.”

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi hiểu ra một điều cay đắng:

     Giữa tiền bạc và ân tình, thứ làm người ta đau nhất không phải là mất tiền…
    mà là khi ân tình bị đem ra quy đổi bằng những con số lạnh lùng.

  • Cha mẹ của chàng cán bộ ngoại giao vừa qua đời ở Nghệ An khóc ngất trong đám tang con, người mẹ gào thét 1 câu khiến ai có mặt cũng cay hết mắt mũi

    Cha mẹ của chàng cán bộ ngoại giao vừa qua đời ở Nghệ An khóc ngất trong đám tang con, người mẹ gào thét 1 câu khiến ai có mặt cũng cay hết mắt mũi

    Chứng kiến người mẹ, người bố khóc trong đám tang chàng cán bộ ngoại giao vừa ra đi ở tươi 25 khiến nhiều người không cầm được nước mắt. Người mẹ đeo khăn trắng, ngất lịm kiệt sức nhưng vẫn cố gắng gào thét vì đau đớn ‘kiếp sau con vẫn làm con của mẹ nhé’ như một sự tiếc nuối khôn nguôi.

    Mới đây trên các fanpage ở Nghệ An, truyền thông chia sẻ nhiều tin buồn về Đ.X.S. (SN 2001, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú) đi xe khách từ Hà Nội về Nghệ An để nghỉ Tết Dương lịch không may gặp tai nạn giao thông, tử vong tại chỗ.

    Cán bộ ngoại giao 25 tuổi tai nạn tử vong trước cửa nhà: “Thương quá, vài bước chân nữa là tới nhà”- Ảnh 1.

    Hiện trường vụ tai nạn. (Ảnh TK)

    Theo thông tin từ Công an Nghệ An, tai nạn xảy ra trên tuyến quốc lộ 48E, đoạn qua xóm Thuận Yên, xã Tân Phú (huyện Tân Kỳ cũ), Trong quá trình qua đường, anh S. va chạm với một xe khách đang lưu thông trên tuyến khiến anh S. tử vong tại chỗ.

    Thông tin ban đầu, nạn nhân là cán bộ đang công tác tại Bộ Ngoại giao. Chia sẻ trên báo Vietnamnet lãnh đạo UBND xã Tân Phú cho biết anh S. là cán bộ công tác tại Hà Nội, về thăm gia đình nhân dịp nghỉ Tết Dương lịch thì không may gặp nạn ngay trước cổng nhà lúc khoảng 3h cùng ngày.

    Trên fanpage Nghệ An, bài đăng chia sẻ thông tin từ phía gia đình nhận về hàng loạt bình luận bày tỏ sự xót xa, tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của chàng trai khi tuổi đời còn quá trẻ.

    Trên trang cá nhân, chị gái của Đ.X.S. là chị Đ.T.T. cũng liên tục đăng tải những dòng chia sẻ đầy đau lòng, cho biết vẫn chưa thể tin em trai đã mãi mãi dừng lại ở tuổi 25. “Kiếp sau vẫn là em trai của chị em nhé”, chị viết. Do ở xa, chị T. phải di chuyển nhiều giờ liền để kịp trở về Nghệ An cùng gia đình trong nỗi bàng hoàng, đau xót.

    Dưới các bài đăng, đông đảo bạn bè, đồng nghiệp và cư dân mạng đã gửi lời chia buồn, động viên tới gia đình. Nhiều người từng có dịp làm việc, tiếp xúc với Đ.X.S. bày tỏ sự tiếc nuối trước sự ra đi của một chàng trai trẻ, được nhận xét là hiền lành, chăm chỉ và có năng lực.

    Không ít bình luận từ hàng xóm, bạn bè, người từng học chung trường cũng để lại lời tiễn biệt, cho biết Đ.X.S. là người sống tình cảm, học giỏi và luôn tạo thiện cảm với những người xung quanh.

         

    – “Thương cháu lắm. Giao thừa năm nào cũng đến nhà hai bác chúc Tết. Năm nay vắng bóng cháu rồi. Tết năm nay anh M. có về Tết thì cũng không gặp được cháu nữa”.

    – “Anh ấy rất ngoan, học giỏi, rất đẹp trai. Anh vừa mới chính thức nhận được công việc mà nhiều người mơ ước. Thương quá”.

    – “Để nhắc về em, nghĩ về em, trong mắt chị và mọi người chỉ toàn là những điều đẹp đẽ nhất hội tụ ở chàng trai 25 tuổi. Em ngoan ngoãn, lễ phéo, chăm ngoan học giỏi. Ra trường mang tấm bằng giỏi xuất sắc của học viện ngoại giao. Em được giữ lại để làm việc. Bi (tên gọi ở nhà) ơi, thương em”.

    – “Đau xót quá, tôi người ngoài nhìn vào mà cũng ngồi khóc. Tiếc thương cho một nhân tài, một chàng trai còn quá trẻ, em còn cả tuổi thanh xuân phía trước, vậy mà…”.

    – “Mình khóa dưới của anh này ở trường, hồi trước trong trường anh ấy nổi bật ở trường đại học lắm, vì giỏi và đẹp trai. Đời vô thường quá, mong anh an nghỉ”.

    – “Chỉ cách vài bước chân nữa thôi là về nhà rồi mà lần này sao xa quá vậy cháu ơi”

     (Tổng hợp)

  • Trong nhiều năm liền, chồng tôi rượu chè đối xử với tôi rất tệ, cứ 5 ngày 1 trận nặng, 7 ngày 1 trận nhẹ, cho đến 1 hôm tôi bị đá;/nh đến ng-ất đi, anh ta đưa tôi đến bệnh viện nhưng lại nói dối tôi trượt chân ngã

    Trong nhiều năm liền, chồng tôi rượu chè đối xử với tôi rất tệ, cứ 5 ngày 1 trận nặng, 7 ngày 1 trận nhẹ, cho đến 1 hôm tôi bị đá;/nh đến ng-ất đi, anh ta đưa tôi đến bệnh viện nhưng lại nói dối tôi trượt chân ngã

    Nhiều năm nay, cuộc sống của tôi gói gọn trong hai chữ: chịu đựng.

    Chồng tôi nghiện rượu.
    Cứ 5 ngày một trận nặng7 ngày một trận nhẹ.
    Lúc tỉnh, anh ta xin lỗi, hứa bỏ rượu.
    Lúc say, anh ta coi tôi như bao cát.

    Tôi quen dần với việc che vết bầm bằng áo dài tay,
    quen cả việc cười gượng mỗi khi mẹ chồng hỏi:
    “Lại va vào đâu thế con?”

    Cho đến hôm đó.

    Hôm anh ta uống từ trưa, về nhà khi trời còn sáng.
    Chỉ vì bát canh mặn, anh ta đánh tôi không nương tay.

    Tôi chỉ kịp nghe tiếng ù trong tai…
    rồi ngất đi.

    Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên băng ca.
    Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

    Chồng tôi đứng bên, nắm tay tôi rất chặt, giọng run run trước mặt bác sĩ:

    “Vợ tôi trượt chân trong nhà tắm, đập vào tường…
    Mong bác sĩ kiểm tra giúp.”

    Tôi quay đầu đi.
    Không còn sức để cãi.

    Gia đình chồng tôi kéo đến đông đủ.
    Mẹ chồng thở dài, trách tôi hậu đậu.
    Chị chồng lắc đầu:
    “Đàn bà mà vụng vậy là khổ.”

    Không ai hỏi tôi có đau không.

    Bác sĩ không nói gì nhiều.
    Chỉ định chụp X-quang toàn thân.

    Khoảng 30 phút sau, ông quay lại.
    Trên tay là một xấp phim X-quang dày.

    Ông đặt từng tấm lên bảng đèn.

    Căn phòng lặng như tờ.

    “Xương sườn số 6 và 7,” bác sĩ chỉ tay,
    “đã từng nứt, hiện có dấu hiệu can lệch.”

    Ông lật sang tấm khác.

    “Cổ tay phải — gãy cũ, liền không đúng trục.”

    Tấm tiếp theo.

    “Xương bả vai — tổn thương do lực mạnh lặp lại.”

    Rồi thêm một tấm nữa.

    “Và đây… là sẹo vi chấn thương nhiều thời điểm khác nhau.
    Không thể là do một cú ngã.”

    Bác sĩ quay sang nhìn thẳng chồng tôi, giọng trầm xuống:

    “Anh nói vợ anh trượt chân.
    Nhưng trên phim X-quang này là dấu vết của bạo lực kéo dài.”

    Cả phòng chết lặng.

    Mẹ chồng tôi run tay, phải vịn vào ghế.
    Chị chồng há hốc miệng, không nói được câu nào.

    Chồng tôi lắp bắp:

    “Không… không thể… bác sĩ nhầm rồi…”

    Bác sĩ lắc đầu:

    “Tôi làm nghề này hơn hai mươi năm.
    Tôi không nhầm.”

    Ông quay sang tôi, nhẹ giọng:

    “Cô có muốn chúng tôi lập hồ sơ bạo hành gia đình không?”

    Lần đầu tiên sau nhiều năm,
    tôi nhìn thẳng vào mặt chồng mình.

    Anh ta cúi đầu.
    Không còn rượu, không còn hung hăng.
    Chỉ còn sợ hãi.

    Tôi nói, giọng khàn nhưng rõ:

    “Bác sĩ…
    lần này, tôi không ngã nữa.”

    Câu nói ấy như một nhát dao.

    Gia đình chồng tôi không ai dám nhìn tôi thêm lần nào.

    Những tấm phim X-quang kia
    không chỉ cho thấy xương tôi từng gãy ở đâu…

     …mà còn phơi bày bao năm họ đã chọn im lặng trước bạo lực.

    Và lần đầu tiên trong đời,
    tôi hiểu ra:

    Có những nỗi đau không cần gào thét.
    Chỉ cần đặt lên ánh sáng
    là đủ khiến tất cả phải cúi đầu.

  • Công an vào cuộc vụ tài xế “làm xiếc” với tờ tiền 200.000 đồng của du khách

    Công an vào cuộc vụ tài xế “làm xiếc” với tờ tiền 200.000 đồng của du khách

    Tối 3/1, Công an phường Nha Trang cho biết đã mời người đàn ông xuất hiện trong clip ghi lại cảnh tài xế taxi “làm xiếc” với tiền của du khách người nước ngoài để lấy lời khai, làm rõ vụ việc.

    Trước đó, trên mạng xã hội lan truyền clip dài khoảng 11 giây với tiêu đề: “Hãy cẩn thận với các ảo thuật gia Nha Trang!”.

     

    Theo nội dung clip, tài xế taxi chở một nhóm du khách nước ngoài đến khu vực trước cổng chợ Đầm, phường Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa.

    Khi nam du khách đưa tờ 200.000 đồng để thanh toán cước phí, tài xế nhanh tay nhận tiền bằng tay trái, đồng thời dùng tay phải trả lại tờ 10.000 đồng và nói rằng khách đưa thiếu tiền.

    Toàn bộ sự việc được một nữ du khách ngồi hàng ghế phía sau dùng điện thoại ghi lại và đăng tải lên mạng xã hội.

    Clip tài xế taxi “biến” 200.000 đồng thành 10.000 đồng (Video: Zinss).

    Tiếp nhận thông tin, ông Trần Xuân Tây, Chủ tịch UBND phường Nha Trang, cho biết đã chuyển vụ việc, đề nghị Công an phường xác minh và xử lý nghiêm tài xế nếu nội dung clip đúng sự thật.

    Ông Tây nhấn mạnh, phường Nha Trang sẽ kiên quyết xử lý các hành vi thiếu văn minh, gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh du lịch của địa phương.

  • Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc

    Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc

    Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…
    Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.

    Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.
    Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:

    Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.

    Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:

    Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!

    Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:

    Trời ơi! Một trăm triệu!

    Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:

    Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!

    Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.

    Vừa ra đến cửa – một chiếc SUV tiền tỉ phanh lại
    Cả xóm tò mò ghé mắt nhìn. Xe sang, biển đẹp, lớp sơn còn bóng loáng mùi mới.

    Vợ tôi huých tay tôi:

    Ghê thật, ly hôn cái mà đổi đời luôn!

    Cửa xe mở…

    Vợ cũ đứng một bên, hơi cúi đầu.

    Vợ tôi tưởng đó là chồng sắp cưới của cô ấy, còn líu lo:

    Chúc mừng hai em hạnh phúc!

    Nhưng người bước xuống lại khiến tôi lịm người – còn vợ tôi thì xanh mặt.

    Người đàn ông bước xuống chính là… .

     

    … bố ruột của vợ tôi.

    Ông bước xuống xe trong bộ vest xám nhạt, dáng người cao, gầy nhưng phong thái sang trọng, ánh mắt nghiêm nghị quen đến lạnh sống lưng.
    Vợ tôi đứng chết trân, tay đang cầm cốc nước run bần bật.

    – B… bố? – cô ấy thốt lên, giọng như mắc nghẹn.

    Vợ cũ tôi khẽ gật đầu, không hề bất ngờ, như thể đã lường trước khoảnh khắc này từ rất lâu.

    Người đàn ông ấy nhìn thẳng vào vợ tôi, rồi quay sang tôi, gật đầu chào xã giao:

    – Chào con rể cũ. Lâu rồi không gặp.

    Cả người tôi tê cứng.
    Ba năm trước, khi tôi và vợ cũ ly hôn, chính ông là người phản đối dữ dội nhất, cho rằng con gái ông “lấy nhầm người”, rằng tôi nghèo, không có tương lai.
    Ngày ra tòa, ông không đến. Tôi cứ nghĩ ông khinh thường tôi đến mức chẳng buồn xuất hiện.

    Vợ tôi lúc này mới hoàn hồn, lắp bắp:

    – Bố… sao bố lại…?

    Ông cắt ngang, giọng bình thản nhưng sắc như dao:

    – Bố đến đón con dâu tương lai. Cũng tiện… ghé chào hai đứa.

    Ánh mắt ông dừng lại ở túi áo vợ tôi – nơi chiếc phong bì 100 triệu vừa được cất vào.

    – Tiền mừng cưới đó, coi như trả lại những năm tháng con bé từng khổ vì nhà này.

    Không khí như bị rút cạn.

    Vợ cũ tôi lúc này mới lên tiếng, chậm rãi, rõ từng chữ:

    – Ba năm trước, khi con ly hôn anh, bố em đã sai. Ông tìm em suốt hai năm để xin lỗi.
    Người đàn ông sắp cưới em… là người bố giới thiệu, nhưng người đầu tiên bố em muốn cho anh biết, chính là hôm nay.

    Cô quay sang vợ tôi, nở một nụ cười rất nhẹ:

    – Chị cầm tiền vui không?
    Ngày trước em đi khỏi nhà này, trong túi không có nổi một triệu.

    Vợ tôi tái mét.
    Tôi thì như bị ai bóp chặt tim.

    Người bố đặt tay lên vai vợ cũ tôi:

    – Lên xe đi con, trời nắng.

    Trước khi lên xe, cô quay lại nhìn tôi lần cuối. Không oán trách, không nuối tiếc, chỉ có một câu nói khiến tôi nhớ suốt đời:

    – Có những người… không đổi đời vì lấy chồng giàu.
    – Mà vì họ rời đi đúng lúc.

    Chiếc SUV lăn bánh, để lại cả con hẻm im phăng phắc.

    Vợ tôi đứng sững hồi lâu, rồi lặng lẽ móc phong bì trong túi ra, đặt lên bàn.
    Lần đầu tiên, tôi thấy cô ấy… không dám nhìn thẳng vào tiền.

  • Bố mẹ nướng đồ ăn trên đường ray tàu,con gái thấy thế liền quay lại và đăng tải lên mạng xã hội TikTok và cái kết

    Bố mẹ nướng đồ ăn trên đường ray tàu,con gái thấy thế liền quay lại và đăng tải lên mạng xã hội TikTok và cái kết

    Ngày 3-1, thông tin từ Đội CSGT đường bộ số 2 Phòng CSGT, Công an tỉnh Quảng Ninh cho biết vừa lập biên bản một trường hợp nướng đồ ăn trên đường sắt tại địa bàn phường Tuần Châu.

    Lập biên bản gia đình nướng đồ ăn trên đường ray tàu hỏa ở Quảng Ninh - Ảnh 1.

    Ông Y. và bà T. đang nướng đồ ăn trên đường ray tàu hỏa (Ảnh cắt từ Clip)

    Theo đó, vào khoảng 17 giờ 30 phút ngày 2-1, tại khu vực Km 96+637, tuyến đường sắt quốc gia Kép – Hạ Long, thuộc tổ 3, khu Đại Đán, phường Tuần Châu, 2 người dân địa phương là ông N.V.Y. (SN 1962) và bà Đ.T.T. (SN 1966) có hành vi đứng, ngồi trên đường sắt để nấu thức ăn.

    Toàn bộ hành vi vi phạm được con gái là chị N.T.T. (SN 1988, trú phường Ngọc Hà, TP Hà Nội) quay lại và đăng tải lên mạng xã hội TikTok.

    Sau khi nắm được thông tin, Đội CSGT đường bộ số 2, Phòng CSGT, Công an tỉnh Quảng Ninh đã xác minh vụ việc, đồng thời cử tổ công tác phối hợp Công an phường Tuần Châu làm việc với những người liên quan.

    Tại cơ quan công an, sau khi được tuyên truyền, giải thích, cả 3 người đã nhận thức rõ hành vi vi phạm và cam kết không tái phạm.

    Lập biên bản gia đình nướng đồ ăn trên đường ray tàu hỏa ở Quảng Ninh - Ảnh 2.

    Lực lượng CSGT có mặt tại khu vực gia đình ông Y. nướng đồ ăn trên đường ray tàu hoả

    Đội CSGT đường bộ số 2 đã lập biên bản ghi nhận nội dung làm việc, yêu cầu ông Y., bà T. và chị T. cam kết không tái phạm hành vi trên.

    Theo cơ quan chức năng, hành vi của ông Y. và bà T. đã vi phạm điểm a khoản 1 điều 49 Nghị định 100/2019/NĐ-CP (sửa đổi bổ sung tại Nghị định số 123/2021/NĐ-CP) với hành vi vi phạm đi, ngồi trên đường sắt.

    Mức xử phạt đối với mỗi trường hợp từ 300.000 đến 500.000 đồng.

    Cơ quan chức năng đang hoàn thiện hồ sơ để xử lý vụ việc theo quy định.

    Được biết, tuyến đường sắt này đã dừng hoạt động từ sau đại dịch COVID-19 do trước đó, mỗi ngày chỉ có một chuyến tàu và thường bị lỗ.

  • 12 năm biết chồng ngo//ại t//ình, vợ vẫn im lặng, khi chồng h/ấp h/ối, vợ nói một câu khiến anh ta t/ái m/ặt

    12 năm biết chồng ngo//ại t//ình, vợ vẫn im lặng, khi chồng h/ấp h/ối, vợ nói một câu khiến anh ta t/ái m/ặt

    Trong suốt 12 năm hôn nhân, Hạnh chưa bao giờ nói ra sự thật mà cô biết. Người ngoài nhìn vào cứ nghĩ cô may mắn khi lấy được chồng thành đạt, có nhà lầu xe hơi, con cái ngoan ngoãn. Nhưng chỉ mình Hạnh hiểu rõ, trái tim cô đã chết từ lâu.

    Ngày phát hiện chồng ngoại tình, Hạnh vừa sinh con gái thứ hai được bốn tháng. Đêm đó, cô thức dậy pha sữa cho con thì không thấy chồng nằm bên cạnh. Đi qua phòng làm việc, Hạnh thấy anh đang thì thầm gọi video với một cô gái trẻ. Giọng anh nhẹ nhàng, dịu dàng, những câu nói mà cả đời này cô chưa từng được nghe. Hạnh đứng đó, tay siết chặt bình sữa đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Nhưng cuối cùng, cô lẳng lặng quay về phòng, không nói một lời.

    Từ đó, anh vẫn tiếp tục mối quan hệ ấy, rồi thêm nhiều cô gái khác nữa. Hạnh biết hết. Nhưng cô im lặng. Cô không đánh ghen, không khóc lóc, không trách móc. Cô chỉ chăm chỉ đi làm, nuôi dạy hai con và dành dụm tiền riêng. Thỉnh thoảng, khi nghe mấy người bạn kể chuyện gia đình, cô chỉ cười buồn: “Mình sống vì con thôi.”

    Anh vẫn cho cô tiền hàng tháng, vẫn đưa gia đình đi du lịch, vẫn chụp những bức ảnh gia đình hạnh phúc đăng Facebook. Còn cô, sau những bức ảnh ấy, lại quay về căn phòng của riêng mình, nằm co ro đến sáng.

    12 năm trôi qua, sức khỏe anh đột nhiên suy sụp vì ung thư gan giai đoạn cuối. Căn bệnh đến nhanh như cách anh từng lạnh nhạt với cô. Nằm trên giường bệnh, anh gầy rộc, da vàng vọt. Mỗi lần mở mắt, anh chỉ thấy vợ ngồi bên cạnh, lặng lẽ lau người, đút từng thìa cháo, đổ từng bô nước tiểu. Cô không khóc, cũng không trách móc. Ánh mắt cô trống rỗng, bình thản đến đáng sợ.

    Ngày anh sắp mất, người tình cũng đến thăm. Cô gái ấy trẻ trung, ăn mặc sành điệu, bước vào phòng bệnh với đôi giày cao gót vang lên lạnh lẽo giữa hành lang. Nhưng khi thấy Hạnh đang ngồi bên giường, cô ta khựng lại, rồi quay người bỏ đi. Không ai dám tranh giành với một người phụ nữ đã im lặng 12 năm, chịu đựng đủ mọi cay đắng mà vẫn ở lại chăm sóc chồng đến giây phút cuối cùng.

    Anh mấp máy môi, gọi tên vợ. Giọng anh yếu ớt như sợi chỉ:
    – Em… lại đây… Anh… xin lỗi…

    Hạnh đứng dậy, bước tới, nhẹ nhàng nâng đầu anh lên đặt lên gối. Cô nhìn anh, đôi mắt vẫn bình thản nhưng sâu thẳm là cả một trời u ám:
    – Anh muốn nói gì?

    Anh thở dốc, cố gắng nuốt nước bọt khô khốc:
    – Anh biết… anh có lỗi… Anh xin lỗi vì tất cả… Em vẫn… yêu anh… đúng không?

    Hạnh khẽ cười. Nụ cười nhạt nhòa như sương sớm:
    – Yêu anh à?

    Anh gật đầu yếu ớt, đôi mắt ầng ậc nước, bàn tay run rẩy níu lấy tay cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh nghĩ mình vẫn là cả thế giới của cô, vẫn là người đàn ông mà cô sẵn sàng hy sinh tất cả.

    Nhưng Hạnh cúi sát xuống, thì thầm bên tai chồng một câu mà cả đời này anh không thể nào quên:

    – 12 năm trước, ngày anh ngoại tình, em đã hết yêu anh rồi. Em ở lại… chỉ để các con không xấu hổ vì cha chúng. Đừng lo, anh đi rồi, em sẽ nói với con anh là một người chồng, người cha tốt… để chúng không mang vết thương cả đời.

    Anh mở to mắt, gương mặt vốn đã tái nhợt giờ càng trở nên trắng bệch. Hơi thở của anh dồn dập, hai tay run lên bấu chặt tấm ga giường. Nước mắt lăn dài trên gò má hóp lại. Anh muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn cứng. Anh chưa bao giờ nghĩ, người phụ nữ anh khinh thường ấy lại mạnh mẽ và tàn nhẫn đến vậy. Trong giây phút cận kề cái chết, anh mới nhận ra, suốt 12 năm qua, cô chưa từng cần anh.

    Hạnh kéo chăn đắp lên ngực anh, lau vết nước mắt trên mặt chồng. Giọng cô vẫn dịu dàng như mọi ngày:

    – Nghỉ đi, mọi chuyện kết thúc rồi.

    Anh trào nước mắt, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà lạnh lẽo. Phải, mọi thứ đã kết thúc thật rồi. Người phụ nữ mà anh nghĩ cả đời sẽ chẳng bao giờ rời bỏ mình… hóa ra đã buông tay từ rất lâu.

  • Chỉ 1 giây nhìn ngón trỏ: Biết tương lai thành công, giàu có hay nghèo khó muôn đời

    Chỉ 1 giây nhìn ngón trỏ: Biết tương lai thành công, giàu có hay nghèo khó muôn đời

    Độ dài ngón trỏ nói lên điều gì

    Ngón trỏ ngắn hơn ngón đeo nhẫn: Với những người có ngón trỏ ngắn hơn ngón đeo nhẫn thường không mấy tự tin trong cuộc sống, nguyên nhân khiến họ ngại đối mặt có thể là do ảnh hưởng của các yếu tố bên ngoài hoặc do tâm lý điều trị tiêu cực.

    Trong tính cách, những người này thường có xu hướng bỏ lỡ cơ hội vì tính do dự. Chính vì vậy, họ khó lòng thành công trong sự nghiệp, và tài lộc chỉ ở mức trung bình. Bởi tính cách của họ không có sự quyết đoán dám nghĩ dám làm.

    Chỉ 1 giây nhìn ngón trỏ: Biết tương lai thành công, giàu có hay nghèo khó muôn đời-1
    Ngón trỏ dài hơn ngón đeo nhẫn

    Người này hoàn toàn trái ngược với loại 1. Những người này thuộc diện dám nghĩ dám làm nên họ dễ thành công trong sự nghiệp vào tài lộc cũng tăng lên. Tuy nhiên, do sự mạnh mẽ quyết đoán nên trong chuyện tình cảm đôi khi họ lại bị hạn chế.

    Một người quá cứng nhắc với các nguyên tắc và mục tiêu sẽ làm người bên cạnh không khỏi cảm thấy mệt mỏi. Vì vậy, chỉ cần những người này mềm mỏng hơn trong hôn nhân và tình yêu, mọi thứ sẽ vô cùng hoàn hảo.

    Trong tính cách thì những người có ngón đeo nhẫn ngắn hơn một chút so với ngón trỏ thường rất tự tin và khá tự lập. Đặc biệt, họ chính là những nhà lãnh đạo giỏi, có tố chất và được tập thể tín nhiệm giao phó trọng trách dẫn dắt, điều hành. Trong bất kỳ tình huống khó khăn nào thì họ cũng thường được sự bình tĩnh, thậm chí trong những tình huống mà tưởng rằng họ sẽ phải rất nóng giận. Chính vì từ tốn, tỉnh táo đó đã giúp họ không bị mất mặt với mọi người vì sự nông nổi, thiếu suy nghĩ.

    Thầy tử vi chỉ rõ: Nhìn độ dài ngón trỏ biết tương lai bạn phúc phận sâu dày, giàu sang hay nghèo mãn kiếp?-2
    Trong tính duyên những người thuộc nhóm này không dễ dàng rung động hơi khó yêu nhưng khi đã yêu ai họ sẽ yêu hết lòng hết dạ. Và luôn chung thủy với người mình yêu không có tính đứng núi này trông núi nó.

    Ngón trỏ và ngón đeo nhẫn dài bằng nhau

    Người có ngón trỏ như thế này được sinh ra với một tính cách tốt bụng, rộng lượng và hào phóng. Vì vậy, đi đến đâu họ cũng gặp được bạn tốt.

    Khi gặp khó khăn, họ được quý nhân sẵn sàng giúp đỡ, che chở. Về già, nếu không quá giàu có, họ cũng có cuộc sống đủ đầy, không phải lo nghĩ nhiều đến chuyện tiền bạc.

    Chỉ 1 giây nhìn ngón trỏ: Biết tương lai thành công, giàu có hay nghèo khó muôn đời-2

    Trong nhân tướng học và tính cách thì những người có ngón trỏ và ngón đeo nhẫn dài bằng nhau thường rất chu đáo, khôn khéo, hòa nhã và thân thiện. Họ thuộc kiểu người có tính tình của họ rất nhẹ nhàng và cố gắng tránh mọi tình huống xung đột hay sự mạo hiểm, rủi ro. Sự không chắc chắn khiến họ cảm thấy rất khó chịu.

    Những người này họ khá tốt bụng và sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Họ rất trung thành và chung thủy, dù là trong công việc, trong tình bạn hay tình yêu, bạn đều có thể tin tưởng họ. Họ sống rất tích cực và hướng về những điều tốt đẹp trong mọi tình huống.

    Ngón tay cái dài hơn đốt đầu tiên của ngón trỏ

    Trong tử vi và nhân tướng học cho biết nếu một người sở hữu bàn tay với ngón tay cái ngắn hơn đốt thứ nhất của ngón trỏ, đây chính là kiểu người vô cùng tốt bụng, thích giúp đỡ người khác và hơi trẻ con.

    Tuy nhiên, những người này lại rất dễ bị người khác lợi dụng sự dễ tin người đó để lừa gạt. Tuổi trẻ của họ thường bấp bênh khi thiếu mất khả năng nhìn xa trông rộng. Tuy nhiên, khi về già có sự chín chắn nhất định, họ sẽ được hưởng phúc lộc hơn.

    Nếu ngón tay cái dài đến đốt đầu tiên của ngón trỏ, bạn là kiểu người sống rất nghị lực. Bạn chín chắn hơn so với người cùng lứa tuổi, luôn cân nhắc trước khi bắt tay vào việc gì. Những người này rất dễ tạo ra thành công sớm.

    Trong trường hợp còn lại, nếu sở hữu ngón tay cái dài qua đốt đầu tiên của ngón trỏ, bạn thuộc mẫu người tự tin, đôi khi hơi tự kiêu.

    Nếu như ngón trỏ ngắn hơn ngón đeo nhẫn

    Trong tính cách thì phần lớn những người có ngón tay đeo nhẫn dài hơn ngón trỏ thường rất hấp dẫn, lôi cuốn và quyến rũ người khác giới rất nhiều. Đồng thời, do những người này họ có kỹ năng giao tiếp tuyệt vời và biết cách thu hút sự chú ý của mọi người, nên dễ thăng tiến trong công việc. Bên cạnh đó, họ còn không ngại rủi ro, mạo hiểm, chấp nhận bước ra khỏi vùng an toàn và thường đạt được những thành tựu mà không phải ai có có thể có được.

    Những người này cũng rất có năng lực trong công việc, khi công việc có sự phát sinh những điều nằm ngoài kế hoạch khi trong quá trình thực hiện một dự án hay công việc nào đó, nhóm người này luôn chuẩn bị trước những giải pháp thay thế, xử lý thật ổn thỏa. Đây là lý do vì sao họ thường đạt được thành tích xuất sắc, sự thành công trong bất cứ công việc nào mà họ chọn làm.

    Thầy tử vi chỉ rõ: Nhìn độ dài ngón trỏ biết tương lai bạn phúc phận sâu dày, giàu sang hay nghèo mãn kiếp?-1

    Trong cuộc sống những kiểu người sở hữu tướng ngón tay trỏ này thường là những người rất thành đạt và luôn đặt nhiều mục tiêu lớn trong cuộc sống. Một số người cho rằng những người này quá hung hăng nhưng thực ra họ không hề có ý xấu, chỉ là không thể kiềm chế được cảm xúc thôi.

    Hình dáng ngón tay trỏ biết tính cách, tương lai

    Ngón trỏ đạt chuẩn:

    Một bàn tay nếu như phần ngón tay trỏ đạt chuẩn là các đốt ngón tay bằng nhau, đầu ngón trỏ tròn và đầy đặn. Trong tính cách thì bạn thường nghĩ về mọi thứ xung quanh mình, là người có tham vọng và quyết tâm đạt được mục tiêu một khi đã đặt ra. Khi bạn biết đâu là việc việc cần làm, bạn sẽ tiếp tục phát huy sự chăm chỉ, năng nổ của mình, có như vậy thì mọi nỗ lực đều sẽ được đền đáp xứng đáng.

    Nếu ngón tay trỏ có phần trên khá dài: Trong tính cách bạn thuộc kiểu người rất siêng năng, và luôn  chăm chỉ và nhiệt huyết với công việc. Bạn biết cách làm như thế để hoàn thành công việc một cách xuất sắc nhất và bạn luôn tự hào về tất cả những gì bạn đang có.

    Nhìn vào ngón tay trỏ biết tương lai bạn thành công hay thất bại? - Ảnh 1.
    Nhìn ngón tay trỏ biết tương lai. Ảnh: Khỏe và đẹp

    Nếu ngón tay trỏ to béo: 

    Trong tính cách bạn rất có khả năng trở thành người lãnh đạo. Một khi ở trong một nhóm nào đó, bạn luôn rất nổi bật và trở thành thành đứng đầu nhóm. Bạn là người có ý chí, kiên định, người khác khó lòng có thể lung lay ý chí của bạ. Khi làm người lãnh đạo bạn luôn đặt lợi ích nhóm lên hàng đầu. Vì vậy, nếu cố gắng bạn sẽ trở thành người lãnh đạo được cấp dưới nể trọng.

    Nếu sở hữu ngón tay trỏ thon nhỏ:

    Trong cuộc sống thì bạn là người rất lương thiện, sống nội tâm, có khả năng giao tiếp tốt với người khác. Bạn rất thích hợp làm các công việc liên quan tới kinh doanh, hoặc làm marketing, ngoại giao. Những ngành nghề này sẽ giúp bạn phát huy được hết khả năng ưu điểm của mình.

    Nếu bạn là người có ngón trỏ hơi nghiêng, bạn là người giàu cảm xúc và sáng tạo. Trong đầu bạn luôn là một “rổ” ý tưởng, nhưng mọi thứ sẽ không chỉ dừng lại ở ý tưởng mà bạn còn biết cách biến nó thành sự thật và thực hiện thành công. Đặc biệt, bạn rất hợp với những lĩnh vực hoạt động nghệ thuật. Nếu bạn biết phát huy khả năng trời ban cho mình bạn có thể trở thành người giàu có, nổi tiếng hơn người.

    Thông tin mang tính tham khảo, chiêm nghiệm