Blog

  • Đám tang mẹ vừa xong, nhà cửa còn nồng mùi khói nhang, anh cả giàu có đã gọi chúng tôi vào “họp gia đình” để tuyên bố về số tiền phúng điếu..

    Đám tang mẹ vừa xong, nhà cửa còn nồng mùi khói nhang, anh cả giàu có đã gọi chúng tôi vào “họp gia đình” để tuyên bố về số tiền phúng điếu..

    Vì khoản tiền phúng viếng đám ma bố, người anh cả giàu có đã cho tôi một cái nhìn khắc nghiệt và đầy chua xót.

    Bố mẹ tôi sinh được 3 người con trai, tôi là con thứ 2. Tất cả chúng tôi đều đã lập gia đình. Bố mẹ sống cùng người con cả.

    Hoàn cảnh của 3 anh em nhiều khác biệt. Anh cả tôi làm nghề buôn hàng khô, mỗi tháng chở khoảng 15 chuyến hàng lên miền ngược bán. Nghe đâu, mỗi chuyến như vậy lãi cả chục triệu đồng. Có lần, chị dâu cả khoe, của nả nhà chị tính cả tiền, vàng lẫn đất đai phải ăn đến 3 đời không hết.

    Tôi và người em út làm nông và chăn nuôi nên kinh tế chỉ đủ ăn, đủ mặc, lo cho con cái học hành.

    Nghe anh cả sân si về số tiền phúng viếng tang cha, lòng tôi đầy chua xót. Ảnh minh họa

    Mọi việc trong nhà, từ tiền giỗ chạp, tiền thuốc men, chữa bệnh của bố mẹ, 3 anh em tôi luôn chia đều. Thậm chí, xét về công sức chăm sóc bố mẹ dù là ở viện hay ở nhà, tôi và em út còn bỏ ra nhiều hơn vì vợ chồng anh cả bận ngược xuôi buôn bán.

    Mấy lần, vợ tôi phàn nàn: “Nhà anh kỳ cục. Chăm bố mẹ là bổn phận chung của các con, ai ít thời gian thì phải bỏ nhiều tiền và ngược lại.

    Đằng này, người giàu nhất thì cứ thong dong, 2 đứa con nghèo lại tối mặt tối mũi, vừa lo kiếm ăn vừa lo chăm bố mẹ. Đấy là em chưa nói, anh cả ở chung, được hưởng đất đai, của nả nhiều hơn thì phải gánh vác nhiều hơn mới đúng”.

    Tôi hiểu rõ hơn ai hết điều ấy nhưng vẫn đe vợ không được hé răng với người ngoài. Phận làm con, chăm sóc bố mẹ lúc già cả, ốm đau là cái tâm chứ đâu chỉ là trách nhiệm.

    Nhưng người anh cả giàu có của tôi đã cho tôi một cái nhìn khác, khắc nghiệt và chua xót hơn nhiều.

    Đầu năm 2024, mẹ tôi qua đời. Khoản tiền phúng viếng sau đám tang 3 anh em thống nhất đưa cho bố giữ, rồi khi bố ốm đau thì sẵn lấy ra lo, riêng tiền viếng vào đợt giỗ 49, 100 ngày thì đem ra làm cỗ. Mọi sự êm xuôi, không một lời phàn nàn, tị nạnh.

    Cách đây 1 tháng, bố tôi qua đời, mọi sự mới hóa mớ bòng bong. Ngay sau đám tang, anh em tôi ngồi lại kiểm kê tiền phúng viếng. Tổng số tiền thu được là gần 100 triệu đồng, tên người viếng và số tiền cụ thể đều được ghi chép cẩn thận.

    Cha mẹ đã mất cả rồi, tôi và em út đề xuất dùng số tiền phúng viếng đó lo tang lễ bố, thừa đâu thì để dành cho đợt giỗ 49 ngày.

    Nào ngờ, anh cả tôi nói sốc: “Chẳng cần nói thì các chú cũng biết, tôi làm ăn lớn, bạn bè, khách khứa đến viếng rất đông, tiền viếng cũng nhiều. Số tiền phúng viếng này phải đến 2/3 là của tôi. Giờ bảo đem hết ra lo đám, thế tôi thiệt quá à?”.

    Thì ra, anh cả tôi toan tính thiệt hơn, muốn tiền viếng thăm của ai thì người đó nhận, sau này sẵn mang đi trả nợ. Tôi nghe mà chua xót trong lòng.

    Em út của tôi vẫn cố thỏa thuận: “Xưa đám tang mẹ thế nào thì giờ đám tang cha vẫn vậy cho dễ tính. 100 triệu tiền phúng viếng này ngoài người quen của mỗi anh em thì còn có người quen của bố mẹ, họ hàng chung của gia đình. Giờ anh cả muốn rạch ròi thì tính đến bao giờ mới xong”.

    “Tiền có đồng, cá có con. Đã tính là phải xong”, anh cả tôi chốt. Và thế là mấy anh em lại xúm vào rà sổ, tính toán chi li, chia chác từng đồng tiền phúng viếng. Chốt lại, phong bì liên quan đến ai người đó giữ, khoản viếng thăm chung đem ra làm cỗ.

    Tôi cầm trong tay hơn 10 triệu đồng tiền phúng viếng bố mà tan nát cõi lòng. Lần chia chác này, có lẽ cũng chia rẽ luôn tình cảm anh em, khi em út tôi tuyên bố: “Em chỉ làm chung nốt 49 và 100 ngày của bố. Sau đó, em tự cúng riêng”.

    Tôi nghe được đâu đó câu nói “Tiền phúng điếu chính thực là khoản nợ cuối cùng mà người chết phải mang dù đã chết rồi”. Quả thực, ngay khi đã lo toan trọn vẹn cho bố mẹ từ lúc ốm đau đến khi bố mẹ nằm xuống, tôi vẫn thấy 3 anh em quả là những đứa con bất hiếu.

  • Vỏ bọc giáo dục và thực tế bên trong

    Vỏ bọc giáo dục và thực tế bên trong

    Được giới thiệu là nơi chăm sóc, giáo dục trẻ tự kỷ, chậm phát triển và hỗ trợ thanh thiếu niên “cá biệt”, Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà (Quảng Ninh) trong mắt nhiều phụ huynh từng là điểm tựa cuối cùng. Thế nhưng, theo hàng loạt lời kể từ học viên và người thân, phía sau những khẩu hiệu giáo dục treo kín tường là một thế giới ngược hoàn toàn – nơi bạo lực trở thành “giáo trình” chính.

    Vỏ bọc giáo dục và thực tế bên trong

    Trung tâm đặt tại phường Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh, do ông Nguyễn Văn Hải làm giám đốc. Trong các buổi tư vấn, người đứng đầu cơ sở này nhiều lần khẳng định chỉ sau một tháng, học viên sẽ “thay đổi rõ rệt”. Những cam kết ấy khiến không ít gia đình tin tưởng gửi con, đặc biệt là các em nghiện game, bỏ học, có biểu hiện rối loạn hành vi.

    Nhưng thực tế mà các học viên phản ánh lại là cảnh sinh hoạt nhếch nhác, điều kiện ăn ở tồi tàn. Trong khu nhà ở, bông băng, cồn y tế, thuốc đỏ luôn được chuẩn bị sẵn nhưng không phải để chăm sóc, mà để xử lý hậu quả của những trận đòn xảy ra hàng ngày.

    trung-tam-cong-tac-xa-hoi-hai-ha-1

    Một học viên tên Bảo kể, ngay khi  xe trung tâm đón em, “lễ nhập học” là một trận đánh dằn mặt. Em bị ép nằm xuống, nhiều người thay nhau dùng gậy đánh liên tiếp, trong đó có cả người được gọi là “thầy”. Đêm đầu tiên, em không được cấp chăn đệm, vừa đau đớn vừa rét buốt.

     Đại lý ô tô gần đây

    Phụ huynh Đoàn Xuân Thường bức xúc: “Đánh chảy máu cam xong đem về trung tâm, 30 phút sau trời rét như thế cho cháu mặc mỗi cái áo phông với quần cộc, đi chân đất, đánh cháu tiếp đến hơn 50 gậy, sút thẳng vào mặt, có khác gì là đánh con trâu, con chó”.

    Theo nhiều học viên, việc bị đánh ngay ngày đầu là điều “bắt buộc”, không phân biệt tuổi tác hay giới tính. Đáng nói hơn, các em còn bị ép đánh lẫn nhau. Một học viên sống gần hai năm tại đây cho biết, dù không mâu thuẫn với ai, em vẫn bị buộc tham gia các màn bạo lực để “rèn kỷ luật”.

    Không ít em từng chưa đánh ai trong đời, nhưng khi bước vào trung tâm, buộc phải học cách tồn tại bằng nắm đấm. Mức độ tra tấn diễn ra thường xuyên đến mức có học viên liều mình trèo từ tầng 5 sang nhà dân để trốn thoát. Tuy vậy, giáo viên tại trung tâm vẫn coi mọi thứ là “bình thường”.

    trung-tam-cong-tac-xa-hoi-hai-ha-2

    Cách cơ sở chính gần 100km, tại khu Trại Lốc (phường An Sinh), cơ sở thứ hai của trung tâm còn bị tố với những hành vi nghiêm trọng hơn như quấy rối tình dục, bỏ đói học viên nhiều ngày, khiến không ít em rơi vào trạng thái tuyệt vọng, có ý định tự tử.

    Những khẩu hiệu như “ân cần”, “kiên trì”, “chính xác” từng treo trang trọng nay chỉ còn là những tấm bảng bị tháo bỏ. Trong lời kể của các học viên, nơi này giống một trại giam hơn là một cơ sở giáo dục.

    “Gậy Hạ Long” – Nỗi kinh hoàng của những đứa trẻ

    Nỗi ám ảnh lớn nhất với các học viên là thứ được gọi là “Gậy Hạ Long” – một cây gậy gỗ cứng, được mang từ cơ sở Hạ Long về Đông Triều. Chỉ cần nghe nhắc tên, nhiều em đã run sợ.

    Nguyễn Đức Hoàng, Học viên Trung tâm công tác xã hội Hải Hà cho biết: “Cái gậy này mang từ Hạ Long về Đông Triều để đánh  nên tất cả mọi người đều gọi là gậy Hạ Long. Trước khi chuyển về Đông Triều thì chưa có cái gậy này, chỉ có cái giát giường. Khi chuyển từ Hạ Long về Đông Triều thì mang cái gậy này về đánh, ai mới đến cũng bị đánh. Bản chất nó bằng gỗ ổi nên rất dày và cứng, khi vụt hết lực thì đau lắm, đau như gẫy xương ấy. Không ngọ nguậy được, không đứng, không ngồi được, nằm úp xuống thôi. Có những bạn bị thầy đè ra, vụt vào lòng bàn chân, không đi được. Em không kêu cứu được vì bị nhốt trên tầng 5, ở cái phòng bé chỉ 5m2 thôi, cứ đến tối là có người lên chích điện cho đau rồi lấy gậy ra đánh, mùng 1 tết cũng đánh, nguyên 5 ngày tết em không được ăn cái gì”.

     

     

     

    trung-tam-cong-tac-xa-hoi-hai-ha-3

    trung-tam-cong-tac-xa-hoi-hai-ha-4

    Ngoài “Gậy Hạ Long”, trung tâm còn sử dụng nhiều loại gậy khác nhau làm từ gỗ, nhựa, sắt – ứng với từng “lỗi vi phạm”. Gập chăn không gọn: 5 gậy. Làm nước bắn ra sàn khi rửa mặt: 10 gậy. Riêng ngày đầu nhập học, “chào đón” bằng 50 gậy.

     

     

     

    Trong khi gần 100 học viên ăn ở, sinh hoạt trong một dãy nhà cấp 4, các quản giáo được bố trí nơi ở trong 1 thùng container. Đây còn là nơi cất giữ đòn roi để đánh đập học viên.

    Mỗi học viên phải đóng 12 triệu đồng mỗi tháng, khóa học thường kéo dài 3 tháng. Nếu về sớm, tiền học phí không được hoàn lại. Một số gia đình còn lưu giữ tin nhắn cho thấy học viên bị ép xin tiền, chuyển tiền từ gia đình với lý do “vi phạm kỷ luật”.

     

     

     

    Các học viên đến trung tâm này là bắt đầu chuỗi ngày đòn roi, sau đó sẽ “được” cho viết 1 bản kiểm điểm cá nhân để gửi về gia đình. Mỗi em một tính nết, nhưng có chung một mẫu bản kiểm điểm, tất cả đều chép theo.

     

     

     

    Cái chết sau 2 ngày nhập học

    Ngày 23/12/2025, một nam học viên 17 tuổi tử vong chỉ sau hai ngày được đưa vào trung tâm. Gia đình cho biết trong suốt thời gian em bị đánh, điện thoại bị tịch thu, không thể liên lạc ra ngoài. Chỉ khi em rơi vào tình trạng nguy kịch, gia đình mới nhận được thông báo.

    Trong căn phòng nơi em trút hơi thở cuối cùng, người ta tìm thấy bản kiểm điểm cá nhân – mẫu giấy mà mọi học viên đều bị ép chép lại. Ở những dòng cuối cùng trong một tờ giấy khác, nét chữ run rẩy, xiêu vẹo, em viết: “Bố cho con vào với mấy thằng này, con lớn rồi, con có phá phách đâu. Cho con vào trung tâm xã hội Hải Hà, con cũng chịu bố, con lớn rồi, con có phá phách đâu?”.

     

     

    Những dòng chữ ấy trở thành bằng chứng ám ảnh cho những gì đã diễn ra phía sau cánh cổng trung tâm.

    Hiện Sở Y tế Quảng Ninh đã ra quyết định tạm dừng hoạt động Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà để phục vụ điều tra. Toàn bộ học viên ở cả hai cơ sở đã được gia đình đón về. Công an tỉnh Quảng Ninh cho biết đang tạm giữ hình sự nhiều người, gồm cả nhân viên và học viên liên quan, để điều tra, xử lý theo quy định.

     

     

     

    Nguồn: https://www.techz.vn/187-126-5-toi-ac-ben-trong-dia-nguc-tran-gian-ttctxh-hai-ha-dau-xot-tam-thu-cua-nam-sinh-truoc-khi-qua-doi-ylt674418.html

  • Tạm giữ h;ình s;ự “hotgirl” Phùng Thị Khánh Linh

    Tạm giữ h;ình s;ự “hotgirl” Phùng Thị Khánh Linh

    Phùng Thị Khánh Linh (SN 1994) bị tạm giữ để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.

    Cơ quan CSĐT Công an thành phố Hà Nội đã tạm giữ hình sự đối tượng Phùng Thị Khánh Linh (SN 1994, trú tại: Xuân Mai, Hà Nội) để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.

    Trước đó, vào ngày 07/9/2025, Công an xã Xuân Mai tiếp nhận đơn trình báo của chị H về việc tài khoản ngân hàng của chị bị rút mất 8 triệu đồng và thanh toán đơn hàng Shopee trị giá hơn 31 triệu đồng. Công an xã Xuân Mai đã tiến hành xác minh và làm rõ thủ phạm là Phùng Thị Khánh Linh.

    Theo điều tra, sáng ngày 06/9/2025, Linh đến quán làm Nail tại thôn Tân Bình, xã Xuân Mai. Đến trưa cùng ngày, lợi dụng sơ hở của chị H (nhân viên quán), Linh đã lấy ví, chụp lại thông tin thẻ ngân hàng.

    Sau đó, đối tượng liên kết tài khoản Shopee trên điện thoại của mình với thẻ của chị H để đặt mua 01 điện thoại iPhone 16 Pro Max. Đến sáng 07/9/2025, Linh tiếp tục quay lại quán chụp ảnh căn cước và dùng điện thoại của chị H gọi tổng đài ngân hàng để đổi mã PIN thẻ ATM. Sau đó đối tượng lấy thẻ ngân hàng trong ví chị H đi rút 8 triệu đồng.

    Cơ quan CSĐT Công an Thành phố đang củng cố hồ sơ, xử lý đối tượng theo quy định.

    Công an Thành phố khuyến cáo người dân cần chủ động phòng ngừa, bảo quản cẩn thận điện thoại cá nhân, giấy tờ tùy thân, thẻ ngân hàng không để các đối tượng xấu tiếp cận, lợi dụng thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật để chiếm đoạt tài sản.

    Theo Chi Chi

    Đời sống và pháp luật

    Theo: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/tam-giu-hinh-su-hotgirl-phung-thi-khanh-linh-a570133.html

  • Tôi mở két sắt của chồng để tìm giấy tờ làm thủ tục l-y hô-n, ai ngờ rơi ra một tập ảnh… toàn cảnh tôi đang ngủ trong phòng t;/ ắm

    Tôi mở két sắt của chồng để tìm giấy tờ làm thủ tục l-y hô-n, ai ngờ rơi ra một tập ảnh… toàn cảnh tôi đang ngủ trong phòng t;/ ắm

    Ngày tôi quyết định ly hôn, tôi không còn cảm xúc gì với chồng nữa. Chỉ muốn lấy giấy kết hôn, vài giấy tờ tài sản, làm cho xong.

    Chồng tôi đi công tác xa, két sắt đặt trong phòng làm việc của anh ta. Tôi biết mật khẩu vì trước kia từng cần lấy sổ đỏ.

     

    Một tập hồ sơ rơi xuống sàn. Tôi cúi xuống nhặt lên, thì bất ngờ một tập phong bì dày cộp trượt ra theo.

    Tò mò, tôi mở nó.

    Tôi chưa bao giờ tin có cảm giác tim rơi xuống dạ dày cho đến giây phút ấy.

    Trong phong bì là hàng trăm tấm ảnh, phân loại theo từng năm, từng tháng…
    Mỗi bức đều là tôi, đang ngủ, nhưng là ngủ trong… phòng tắm.

    Không phải một lần. Mà nhiều lần.
    Các góc chụp rất thấp, nghiêng, như từ một góc khuất… như thể ai đó lén đặt camera.

    Tôi run rẩy lật từng tấm.

    Và rồi đến tấm thứ 37, tôi bủn rủn tay chân, toàn thân lạnh buốt:

    Trên góc ảnh, tôi thấy một miếng gạch bể hình tam giác trên tường.

    Không phải ở khách sạn.
    Không phải ở nhà tôi.

    Đó là…
    nhà mẹ chồng.

    Cái phòng tắm bên tay trái, gần bếp.
    Cái góc gạch đó… tôi nhớ rất rõ.
    Vì chính tôi là người từng trượt chân, quệt phải nó cách đây 4 năm.

    Vậy thì…

    Vì sao tôi đang ngủ trong phòng tắm nhà mẹ chồng?
    Ai bế tôi đến đó?
    Và ai chụp những bức ảnh này?

    Tôi còn chưa kịp lấy lại hơi thở thì một bức ảnh khác rơi khỏi phong bì, mặt úp xuống sàn.
    Tôi nhặt lên.

    Mặt sau bức ảnh có ghi một dòng chữ run rẩy:

    “Lần thứ 12. Cô ấy không nhớ gì cả.”

    Tôi buông bức ảnh, hai tai ù đi.

    Không chỉ là chụp lén.
    Không chỉ là biến thái.

    Mà là ai đó đã khiến tôi bất tỉnh – nhiều lần – và đưa vào phòng tắm để chụp ảnh.

    Tôi run run mở thêm tập cuối cùng… bên trong có một tờ giấy A4 gập làm ba.

    Khi mở ra, tôi choáng váng đến ngồi phịch xuống đất.

    Đó là bản in từ camera an ninh:
    Một bóng người đội mũ trùm đầu… đang bế một người phụ nữ bất tỉnh – là tôi – đi ngang qua sân, hướng vào cửa sau nhà mẹ chồng.

    Phía dưới có dòng chữ:

    “Giao cho bà lần này. Đừng để con dâu phát hiện.”

    Ký tên: chính chồng tôi.

  • Bồ chồng nàng dâu

    Bồ chồng nàng dâu

    Bồ chồng nàng dâu

    Trình chơi Video

     

    Sử dụng các phím mũi tên Lên/Xuống để tăng hoặc giảm âm lượng.
  • Tăng ca về muộn bị mẹ chồng t/át liền hai cái quát thẳng: “Đi với thằng nào giờ này mới về?”, tôi không cãi, chỉ làm một việc khiến cả nhà im phăng phắc …..

    Tăng ca về muộn bị mẹ chồng t/át liền hai cái quát thẳng: “Đi với thằng nào giờ này mới về?”, tôi không cãi, chỉ làm một việc khiến cả nhà im phăng phắc …..

    Tăng ca về muộn bị mẹ chồng t/át liền hai cái quát thẳng: “Đi với thằng nào giờ này mới về?”, tôi không cãi, chỉ làm một việc khiến cả nhà im phăng phắc …..

     

    Hôm đó là tối thứ bảy.

    Tôi tan ca lúc gần mười giờ. Xưởng may nhận đơn gấp cho kịp giao hàng trước rằm, công nhân phải tăng ca liên tục suốt hai tuần. Lưng tôi mỏi nhừ, hai bàn tay tê cứng vì ngồi bên máy may từ sáng đến khuya.

    Con đường từ xưởng về nhà tối và vắng. Ánh đèn đường vàng vọt trải dài trên mặt nhựa loang lổ. Tôi chạy xe chậm, chỉ mong về tới nhà sớm để còn kịp tắm rửa, xem lại bài vở cho thằng út.

    Vừa dựng xe trước cổng, tôi đã thấy đèn trong nhà bật sáng trưng.

    Linh cảm không lành.

    Mẹ chồng tôi – bà Huệ – đang ngồi chễm chệ giữa nhà, tay cầm cây quạt mo, mặt lạnh như tiền. Chồng tôi, anh Phúc, nằm trên giường xem điện thoại, không ngẩng đầu lên.

    Tôi chưa kịp cởi mũ bảo hiểm thì bà đứng bật dậy.

    Bốp!
    Bốp!

    Hai cái tát giáng thẳng vào mặt tôi, nhanh và mạnh đến mức tôi choáng váng, loạng choạng suýt ngã.

    Tai tôi ù đi, miệng nếm thấy vị tanh của máu.

    – “Đi với thằng nào giờ này mới về hả?”

    Giọng bà Huệ chói tai, vang khắp căn nhà.

    Tôi đứng chết lặng.

    Hai đứa con tôi từ trong buồng chạy ra, sợ hãi nép vào nhau. Hàng xóm bên cạnh chắc cũng nghe thấy, nhưng chẳng ai dám lên tiếng.

    Tôi đưa tay lên ôm má, nhìn thẳng vào bà.

    Không khóc.
    Không cãi.
    Không thanh minh.

    Chỉ im lặng.

    Tôi tên Thu, năm nay bốn mươi lăm tuổi. Lấy chồng hơn hai mươi năm, làm dâu nhà này cũng ngần ấy thời gian.

    Ngày mới về, tôi đã nghe người ta nói bà Huệ khó tính, cay nghiệt. Nhưng tôi nghĩ, làm dâu thì phải nhịn, sống lâu rồi cũng quen.

    Hai mươi năm qua, tôi dậy sớm nhất nhà, ngủ muộn nhất nhà. Chăm sóc mẹ chồng lúc ốm đau, lo cho chồng con từng bữa ăn, manh áo. Đi làm công nhân may từ sáng đến tối, tiền lương đưa hết cho chồng giữ.

    Vậy mà trong mắt bà, tôi chưa bao giờ là con dâu, chỉ là đứa ở nhờ.

    Những câu nói như dao cắt:

    – “Đàn bà mà suốt ngày đi sớm về khuya.”
    – “Không biết giữ chồng.”
    – “Ăn bám con trai tao.”

    Tôi đều nuốt vào trong.

    Cho đến tối hôm đó.

    Sau hai cái tát, tôi quay sang nhìn Phúc.

    Anh vẫn nằm trên giường.

    Không đứng dậy.
    Không nói một câu.

    Chỉ liếc nhìn tôi, rồi lại cúi xuống điện thoại.

    Chính khoảnh khắc đó, trong tôi có thứ gì đó vỡ ra rất khẽ.

    Không phải nỗi đau trên má.
    Mà là niềm tin cuối cùng.

    Tôi cúi xuống, nhặt túi xách, lặng lẽ đi vào buồng.

    Bà Huệ vẫn đứng ngoài chửi bới:

    – “Câm à? Hay trúng tim đen nên không dám cãi?”

    Tôi không đáp.

    Trong buồng, tôi mở tủ, lấy ra một xấp giấy đã cất kỹ suốt nhiều năm.

    Giấy tờ nhà.
    Sổ tiết kiệm.
    Hợp đồng lao động.

    Tôi xếp ngay ngắn vào túi, rồi dắt hai đứa con ra ngoài.

    – “Tụi con mặc đồ vào, theo mẹ.”

    Thằng lớn ngơ ngác:

    – “Mẹ đi đâu giờ này?”

    – “Về nhà ngoại.”

    Tôi bước ra giữa nhà, đặt túi xách xuống bàn.

    – “Má nói con đi với thằng nào, con không cãi.”
    – “Nhưng từ hôm nay, con không ở đây nữa.”

    Bà Huệ sững người:

    – “Mày dám bỏ nhà đi?”

    Tôi nhìn thẳng:

    – “Đây không phải nhà con.”

    Phúc bật dậy:

    – “Thu, em làm cái trò gì vậy?”

    Tôi bình thản:

    – “Em đi làm về muộn, bị tát, bị xúc phạm. Anh im lặng. Vậy là đủ rồi.”

    Tôi quay sang mẹ chồng:

    – “Hai mươi năm qua, con chưa từng ngẩng đầu cãi má. Nhưng con không phải con chó để má đánh khi tức giận.”

    Cả nhà im phăng phắc.

    Tôi mở túi, lấy ra một tập giấy, đặt lên bàn.

    – “Nhân tiện, con nói luôn. Căn nhà này, sổ đỏ đứng tên con.”

    Bà Huệ tròn mắt:

    – “Mày nói cái gì?”

    – “Ngày xây nhà, chồng con nợ xấu, không đứng tên được. Tiền vay ngân hàng là con ký. Con trả suốt mười lăm năm.”

    Phúc tái mặt:

    – “Thu… em…”

    – “Em không đòi lại nhà.” – tôi nói – “Nhưng em có quyền rời đi.”

    Tôi chở con về nhà ngoại trong đêm. Đường xa, nhưng lòng tôi nhẹ lạ thường.

    Mẹ tôi mở cửa, nhìn mặt tôi sưng đỏ, không hỏi nhiều, chỉ ôm tôi thật chặt.

    Đêm đó, lần đầu tiên sau hai mươi năm, tôi ngủ một giấc không ác mộng.

    9. SỰ HỐI HẬN ĐẾN MUỘN
    Một tuần sau, Phúc tìm đến.

    Anh nói nhiều, xin lỗi nhiều.

    – “Anh sai rồi… anh quen im lặng cho yên chuyện…”

    Tôi nhìn anh:

    – “Chính sự im lặng đó đã giết chết cuộc hôn nhân này.”

    Bà Huệ cũng sai người sang gọi tôi về.

    Nhưng tôi từ chối.

    Ba tháng sau, tôi làm đơn ly thân. Hai đứa con ở với tôi.

    Tôi vẫn đi làm tăng ca. Vẫn về muộn.

    Nhưng không còn ai giơ tay tát tôi, không còn ai xúc phạm tôi giữa đêm khuya.

    Có những người đàn bà không cần cãi.
    Chỉ cần đứng dậy và rời đi,
    là đủ để cả một gia đình phải im lặng.

    Ở tuổi bốn mươi lăm, tôi hiểu ra:

    Nhẫn nhịn không làm bạn trở thành người tốt hơn.
    Chỉ khiến người khác nghĩ rằng bạn xứng đáng bị tổn thương.

  • Tôi 69 tuổi, con trai gửi tiền mỗi tháng nhưng tôi không nhận được đồng nào, tôi âm thầm kiểm tra,

    Tôi 69 tuổi, con trai gửi tiền mỗi tháng nhưng tôi không nhận được đồng nào, tôi âm thầm kiểm tra,

    Tôi 69 tuổi, con trai gửi tiền mỗi tháng nhưng tôi không nhận được đồng nào, tôi âm thầm kiểm tra, cảnh quay tại ngân hàng khiến cả nhà ch//ết lặ//ng…

     

    Tôi năm nay đã 69 tuổi, tóc bạc gần hết. Sau khi chồng mất, tôi ở cùng vợ chồng con trai cả trong căn nhà nhỏ ở quê. Con trai út – Hùng – đi làm ăn xa ở nước ngoài. Từ ngày sang bên đó, tháng nào nó cũng gọi điện về hỏi thăm và nói:

    – Mẹ yên tâm nhé, tháng nào con cũng gửi tiền vào tài khoản đứng tên mẹ để mẹ chi tiêu, dưỡng già.

    Nghe con nói thế, lòng tôi nhẹ nhõm. Nhưng lạ thay, suốt gần một năm nay, tôi chẳng hề nhận được đồng nào. Cuộc sống của tôi vẫn chỉ dựa vào mấy đồng lương hưu ít ỏi.

    Mỗi khi hỏi, con dâu cả lại gạt đi:
    – Mẹ già rồi, cần gì tiêu nhiều. Tiền bạc cứ để vợ chồng con lo cho mẹ.

    Lời nó nói nghe có vẻ hiếu thảo, nhưng trong lòng tôi cứ thấy có gì đó không ổn.

    Một lần, tôi gọi điện hỏi thẳng Hùng:
    – Con có gặp khó khăn gì không mà mẹ chẳng thấy tiền?
    Đầu dây bên kia, Hùng ngạc nhiên:
    – Sao lại thế được mẹ? Tháng nào con cũng chuyển về tài khoản của mẹ, vài hôm sau ngân hàng còn gọi xác nhận. Mẹ thử kiểm tra lại xem.

    Nghe con nói, tôi bủn rủn cả người. Thì ra tiền vẫn đều đặn gửi về, nhưng tôi không hề nhận được. Vậy thì nó đã đi đâu?

    Hôm sau, tôi lặng lẽ ra ngân hàng xin sao kê. Nhân viên kiểm tra, rồi khẽ nói:
    – Tài khoản của bác tháng nào cũng có tiền vào. Nhưng sau đó lại bị rút hết ở cây ATM.

    Tôi chết lặng. Cả đời tôi chưa từng biết dùng thẻ ATM. Ai đã làm chuyện này?

    Tôi yêu cầu ngân hàng trích xuất hình ảnh camera. Và khi màn hình hiện lên, tôi ngồi sụp xuống ghế: người rút tiền chính là con dâu cả. Nó đứng trước máy ATM, bình thản rút từng xấp tiền, nét mặt lạnh như không.

    Tôi mang toàn bộ giấy tờ và hình ảnh về nhà. Buổi tối, tôi gọi vợ chồng con trai cả lại. Đặt tập giấy lên bàn, tôi nói:
    – Đây là tiền Hùng gửi cho mẹ suốt một năm nay. Nhưng mẹ không hề nhận được. Các con xem đi.

    Con trai cả mở ra, mắt trừng trừng khi thấy hình vợ mình trên màn hình camera. Nó quay sang, giọng run run:
    – Em… là em làm thật sao?

    Con dâu cả quỳ xuống, bật khóc:
    – Con xin lỗi mẹ, xin lỗi anh. Con tham quá… Con thấy chú Hùng gửi nhiều tiền, mà mẹ thì sống tiết kiệm, chẳng tiêu bao nhiêu. Con sợ rồi mẹ lại để dành hết cho chú Hùng khi chú ấy về, còn vợ chồng con thì vẫn khó khăn. Con mới liều lấy tiền…Nghe những lời ấy, tim tôi nhói buốt. Không phải vì tiền, mà vì niềm tin bị phản bội.

    Con trai cả giận dữ quát:
    – Em thật không còn coi mẹ ra gì nữa!

    – Thôi con ạ. Tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng gia đình nếu tan vỡ thì đau lòng lắm. Mẹ chỉ mong các con sống thật thà, đừng vì tham lam mà đánh mất đạo nghĩa.Không khí trong nhà lúc ấy nặng nề đến mức ai cũng chết lặng. Con dâu cúi gằm mặt, nức nở không ngừng. Con trai cả ôm mặt, vừa xấu hổ vừa đau đớn.

    Hôm sau, con dâu mang toàn bộ số tiền đã giữ trả lại cho tôi, rồi hứa sẽ không bao giờ tái phạm. Tôi nhận lại, nhưng lòng vẫn day dứt. Cảnh quay tại ngân hàng hôm ấy sẽ mãi là vết sẹo trong tim tôi – vết sẹo của sự phản bội, của bài học rằng tiền bạc có thể làm thay đổi lòng người.

    Tôi không trách, nhưng cũng không quên. Bởi tôi hiểu, điều quý giá nhất không phải những đồng tiền Hùng gửi về, mà là sự chân thành, tình cảm gia đình. Một khi đã để lòng tham che mờ, tất cả sẽ sụp đổ.

  • Mẹ già sống trong chòi lá, ngày con trai đón về biệt thự 8 tầng, cô con dâu chỉ hỏi đúng một câu khiến bà “quay xe” về quê ngay trong đêm

    Mẹ già sống trong chòi lá, ngày con trai đón về biệt thự 8 tầng, cô con dâu chỉ hỏi đúng một câu khiến bà “quay xe” về quê ngay trong đêm

    Mẹ già sống trong chòi lá, ngày con trai đón về biệt thự 8 tầng, cô con dâu chỉ hỏi đúng một câu khiến bà “quay xe” về quê ngay trong đêm
    Mẹ già sống trong chòi lá, ngày con trai đón về biệt thự 8 tầng, cô con dâu chỉ hỏi đúng một câu khiến bà “quay xe” về quê ngay trong đêm

    Mẹ già sống trong chòi lá, ngày con trai đón về biệt thự 8 tầng, cô con dâu chỉ hỏi đúng một câu khiến bà “qu/a/y x;/e” về quê ngay tr;/o;/ng đ/ê/m

    Bà Hiền sống trong một chòi lá nh;/ỏ xí/u dựng bên bờ sông, nơi tiếng gió thổi qua những tán tre kêu xào xạc mỗi đêm. Ở tuổi 73, bà vẫn tự mình chăm vườn rau, nuôi vài con gà, sống lặng lẽ với những ký ức về ngày xưa. Chồng bà m;/ấ;/t s/ớ/m, để lại bà với đứa con trai duy nhất – Tuấn. Tuấn từng là niềm tự hào của bà, một cậu bé thông minh, chăm chỉ, luôn hứa sẽ cho mẹ một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng rồi, Tuấn lên thành phố lập nghiệp, cưới vợ, và dần dần, những lá thư gửi về thưa thớt, những cuộc điện thoại cũng ng;/ừ;/ng hẳn. Mười năm qua, bà chỉ biết tin con qua vài lời kể của hàng xóm, rằng Tuấn giờ là một doanh nhân thành đạt, sống trong biệt thự sang trọng.

    Bà Hiền không tr;/á;/ch con. Bà biết thành phố là một thế giới khác, nơi người ta b/ậ/n r/ộ/n với những to;/an t;/í;/nh và th-a-m v-ọ-ng. Nhưng mỗi đ/ê;/m, ngồi bên ngọn đèn dầu, bà vẫn nhìn vào tấm ảnh cũ của Tuấn, chụp hồi cậu còn bé, và tự nhủ: “Chỉ cần con hạnh phúc, mẹ chịu k;/h;/ổ một chút cũng chẳng sao.”

    Một buổi chiều mưa lất phất, khi bà Hiền đang nhổ cỏ trong vườn, một chiếc xe hơi đen b;/ó;/ng láng dừng trước cổng. Tuấn bước xuống, vest phẳng phiu, tóc chải gọn gàng, nhưng đôi mắt cậu lộ rõ sự m/ệ/t m/ỏ/i. Bà Hiền s;/ữ;/ng ngư-ờ-i, tay còn lấm đất, nhìn con trai mà n-g-ỡ như đang mơ. Tuấn q/u/ỳ xu;/ố/ng trước mặt mẹ, giọng ngh;/ẹ/n ng;/à;/o: “Mẹ, con x/i/n l/ỗ/i. Con để mẹ s-ố-ng k-h-ổ thế này quá lâu. Con muốn đón mẹ về thành phố, sống với con trong biệt thự. Mẹ xứng đáng được hưởng những ngày tháng an nhàn.”

    Bà Hiền lau nư;/ớ/c m/ắ/t, không phải vì t;/ủi;/ th/â/n, mà vì hạnh phúc. Con trai bà vẫn nhớ đến mẹ. Bà không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo, tấm ảnh cũ của gia đình, và một chiếc hộp gỗ nhỏ đựng k/ỷ v/ậ/t. Trên đường về thành phố, ngồi trong chiếc xe sang trọng, bà nhìn ra cửa sổ, lòng bâ;/ng khu;/âng. Thành phố hiện ra trước mắt với những tòa nhà ch/ọ/c trời, ánh đèn neon rực rỡ, x//a l//ạ đến mức khiến bà thấy mình nhỏ bé.

    Biệt thự của Tuấn nằm ở khu đô thị sang trọng, cao 8 tầng, l/ộ;/ng l/ẫ/y như một cung điện. Khi bà Hiền bước vào, mọi thứ đều sáng lo;á;ng: sàn đá cẩm thạch, đèn chùm pha lê, và những món đồ nội thất mà bà chưa từng thấy bao giờ. Nhưng điều khiến bà chú ý nhất không phải sự x;/a h/o/a, mà là ánh mắt của Linh – cô con dâu mà bà mới gặp lần đầu.

    Buổi tối, cả gia đình ngồi ăn cùng nhau. Bàn ăn dài bày đầy món ngon, nhưng bà Hiền chỉ thấy ngư/ợ/ng ng/ù/ng. Linh hầu như không nói, chỉ tập trung vào điện thoại. Tuấn cố gắng gợi chuyện, kể về những thành công của mình, nhưng bà Hiền nhận ra con trai giờ đây x;/a c/á/ch, như thể đang cố c/h/e gi;/ấ/u điều gì đó. Không khí bữa ăn n/ặ/ng n//ề, và bà bắt đầu cảm thấy mình như một người th;/ừ/a trong ngôi nhà này.

    Sau bữa ăn, khi Tuấn lại bị cu-ố-n vào một cuộc họp qua điện thoại, Linh b-ấ-t n-g-ờ lên tiếng. Cô nhìn thẳng vào bà Hiền, giọng b/ì/nh th/ả/n nhưng s/ắ/c l/ạ/nh:…

    …“Mẹ định ở đây bao lâu?”

    Câu hỏi vang lên nhẹ nhàng, nhưng với bà Hiền, nó như một nhát dao cứa sâu vào lòng. Không phải vì câu từ, mà vì cái cách nó được nói ra — lạnh lẽo, không cảm xúc, như thể bà là một vị khách không mời mà đến, một sự phiền phức cần sớm rời đi.

    Bà Hiền sững người. Trong giây lát, bà nhìn cô con dâu, rồi đảo mắt khắp căn biệt thự lộng lẫy mà mình đang đứng giữa, cảm nhận rõ sự xa lạ không thể che giấu. Ánh đèn pha lê lấp lánh không đủ sưởi ấm lòng bà, còn bức tường đá cẩm thạch lại lạnh hơn cả những đêm mưa quê cũ.

    Bà mỉm cười nhè nhẹ — một nụ cười buồn bã, đầy sự hiểu chuyện — rồi chỉ đáp lại bằng một câu:

    “Mẹ ở đâu không quan trọng, miễn là con mẹ thấy thoải mái.”

    Đêm đó, bà không ngủ. Khi mọi người trong biệt thự đã say giấc, bà lặng lẽ thu dọn hành lý ít ỏi của mình. Bức ảnh cũ của gia đình, chiếc hộp gỗ đựng kỷ vật, và vài bộ quần áo cũ kỹ được đặt lại ngăn nắp trong túi.

    Trước khi đi, bà để lại một mẩu giấy nhỏ trên bàn phòng khách:

    “Mẹ cảm ơn con đã nghĩ tới mẹ. Ngôi nhà này đẹp lắm, nhưng không có chỗ cho một người già như mẹ. Mẹ về lại chòi lá của mình – nơi có tiếng gà gáy, có vườn rau, và có những kỷ niệm làm mẹ thấy mình còn sống.”

    Rồi bà bước ra ngoài, một mình, giữa đêm. Không nước mắt, không trách móc. Chỉ có tiếng gió nhẹ và ánh đèn đường xa xa soi bóng một người mẹ già đang lặng lẽ trở về nơi bà gọi là “nhà”.

  • Sự thật về bức bia mộ ghi li::ệt sĩ 6 tu::ổi, hy sinh năm 1966

    Sự thật về bức bia mộ ghi li::ệt sĩ 6 tu::ổi, hy sinh năm 1966

    Bộ Nội vụ cho biết thông tin lan truyền trên mạng xã hội về một liệt sĩ 6 tuổi, hy sinh năm 1966 là không đúng sự thật.

    Cục Người có công (Bộ Nội vụ) đã có phản hồi liên quan đến việc vừa qua trên mạng xã hội xuất hiện thông tin về một “liệt sĩ 6 tuổi” ở huyện Củ Chi, TP HCM.

    Hình ảnh được đăng tải trên mạng xã hội

    Hình ảnh được đăng tải trên mạng xã hội

    Theo đó, thông tin và hình ảnh đăng trên mạng xã hội có nội dung “Chú Khá 6 tuổi hy sinh khi cùng bố mẹ đào địa đạo Củ Chi, rồi chui xuống tránh càn, cả nhà mất luôn!”. Những thông tin này kèm hình ảnh bia mộ với thông tin: Liệt sĩ Bùi Văn Khá, quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi (TP HCM), kèm theo thông tin người này hy sinh ngày 28-2-1966, khi mới 6 tuổi.

    Đại diện Cục Người có công cho biết không có liệt sĩ nào tên Bùi Văn Khá, hy sinh năm 1966, ở tuổi lên 6 như thông tin mà mạng xã hội lan truyền.

    Theo dữ liệu chính thức do TP HCM quản lý, chỉ có một liệt sĩ mang tên Bùi Văn Kha, sinh năm 1948, hy sinh năm 1968, hưởng dương 20 tuổi. Liệt sĩ Bùi Văn Kha quê quán xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi, đang được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Củ Chi.

    Theo Bộ Nội vụ, thông tin trên bia mộ được đăng tải trên mạng xã hội và dữ liệu chính thức có sự sai lệch. Bên cạnh đó, hình ảnh bia mộ cũng có nhiều điểm không trùng khớp với thực tế tại nghĩa trang liệt sĩ An Nhơn Tây, huyện Củ Chi.