Danh mục: Chưa phân loại

  • Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt bồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ

    Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt bồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ

    Hôm ấy, trời mùa thu se lạnh, gió thổi mát rượi, tôi và mấy người bạn rủ nhau đi ăn ốc. Bàn tay nhúng trong nước chấm, tôi cười đùa, không nghĩ đến những chuyện khác. Đột nhiên, một hình ảnh quen thuộc thu hút ánh nhìn của tôi: chồng tôi, bên cạnh một người phụ nữ lạ. Họ bước vào một khách sạn, cánh cửa khép lại.

    Lòng tôi quặn thắt, nhưng tôi cố gắng làm ngơ. Dù cơn ghen trong tôi như một cơn sóng ngầm, tôi vẫn giữ bình tĩnh, tiếp tục buổi tối với bạn bè. Về đến nhà, tôi vẫn nấu cơm, dọn dẹp cho các con, như chưa có gì xảy ra. Tối đến, tôi ra ngoài tập yoga, từng động tác giúp tôi xua tan những suy nghĩ tiêu cực.

    Khi trở về, trời đã khuya. Tôi nằm xuống giường, cố gắng ngủ thật ngon. Nhưng trong đầu, hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại. Giữa đêm, chồng tôi bỗng trở về. Nhìn thấy anh, tôi giả vờ như không có gì.

    “Em ngủ chưa?” Anh hỏi, giọng có phần căng thẳng.

    “Em vừa mới về.” Tôi đáp, cố gắng giữ giọng đều đặn.

    Tuy nhiên, cảm giác trong lòng thật sự không dễ chịu. Khi anh lật người nằm, ánh đèn yếu ớt chiếu sáng gương mặt anh. Đột nhiên, điện thoại của anh rung lên, một tin nhắn hiện ra. Tôi thấy tên người phụ nữ đó. Một cú sốc như sét đánh.

    “Em biết,” tôi nói, giọng bình tĩnh nhưng trong lòng bão tố.

    Anh quay sang, khuôn mặt tái mét, không còn vẻ tự tin thường ngày.

    “Em… em đừng hiểu lầm,” anh lắp bắp.

    “Hiểu lầm? Chồng đi vào khách sạn với bồ mà em lại hiểu lầm sao?”

    Im lặng. Rồi anh thở dài, ánh mắt anh lộ rõ sự hối lỗi.

    “Xin lỗi em. Anh đã sai.”

    Tôi chỉ muốn nói rằng tôi không thể tha thứ dễ dàng. Nhưng sự bình tĩnh của tôi đang làm anh lo lắng, và có lẽ, cũng làm tôi tự tin hơn.

    “Đêm nay, anh phải nói rõ mọi chuyện. Em không muốn sống trong dối trá.”

    Giây phút ấy, tôi nhận ra không chỉ là tình yêu, mà còn là lòng tự trọng. Dù có thế nào, tôi vẫn là người phụ nữ mạnh mẽ.

  • Nữ doanh nhân 55 tuổi hết lòng “đâu tư” cả tình lẫn tiền cho nhân tình trẻ để rồi nhận cái kết đắng

    Nữ doanh nhân 55 tuổi hết lòng “đâu tư” cả tình lẫn tiền cho nhân tình trẻ để rồi nhận cái kết đắng

    Bà Lan, 55 tuổi, là một doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực bất động sản ở Hà Nội. Trong nhà, bà là người quyết hết mọi việc. còn chồng là người hiền lành, dường như không có tiếng nói. Nhiều năm nay, hôn nhân lạnh nhạt, hai người từ lâu đã không còn gần gũi vợ chồng. Một năm trước, bà quen Hưng, một nhân viên phục vụ tại nhà hàng ăn.

    Chàng trai mới 29 tuổi gây ấn tượng với bà bởi hình thể hấp dẫn, đầu tóc bóng mượt, luôn nhiệt tình giúp đỡ, hỗ trợ mọi người. Hưng không chỉ tận tình hỗ trợ khách hàng mà còn có những cử chỉ ga lăng đặc biệt dành cho bà Lan. Anh luôn là người ra tận nơi mở cửa xe ôtô cho bà, luôn nhẹ nhàng mỗi khi bà đến quán cùng bè bạn.

    Đã lâu không được ai quan tâm, chăm sóc tận tình như vậy nên những hành động của Hưng dễ dàng chinh phục được bà Lan và khiến bà rung động. Bà dần lấy lòng chàng trai trẻ nhờ những lần rủ đi ăn, kèm những món quà đắt tiền. Chỉ sau vài tháng, mối quan hệ của họ vượt qua ranh giới bạn bè, trở thành tình nhân.

    Sau gần một năm quen nhau, bà Lan không ngần ngại mua cho bạn trai một căn chung cư và chiếc ôtô để anh tiện đi lại. Mỗi tháng, bà cũng cho Hưng tiền chi tiêu, sinh hoạt rủng rỉnh nên anh này bỏ việc, chỉ ở nhà ăn chơi.

    Bà giấu mọi người về mối quan hệ này, nên thường bí mật tới căn hộ đã mua để gặp tình trẻ. Ở bên cạnh Hưng, bà Lan luôn cảm thấy được yêu thương, chiều chuộng hết mực – cảm giác đã lâu chưa có nên bà càng ngày càng say đắm. Vì muốn Hưng là của riêng mình nên bà Lan không ngại đáp ứng các yêu cầu của anh. Từ những chuyến đi du lịch trong nước, nước ngoài, bà đều dẫn anh đi theo. Để tránh dị nghị, bà đặt vé máy bay riêng, phòng khách sạn riêng cho Hưng, sau đó mới tới gặp anh với cớ là đi gặp đối tác.

    Bà Lan thậm chí còn nghĩ tới việc sẽ ly hôn để cưới tình trẻ. Thế nhưng khoảng vài tháng nay, bà thấy Hưng có nhiều biểu hiện lạ. Anh không còn mặn nồng như trước, nhiều lần gọi không thấy trả lời. Nhiều buổi tối còn lấy cớ bận việc để không gặp bà. Thấy người tình khác trước, bà Lan quyết định tìm đến một công ty cung cấp thông tin ở Hà Nội, nhờ người theo chân bạn trai.

    Anh người chịu trách nhiệm đi theo Hưng, cho biết sau nửa tháng, anh phát hiện chàng trai này có tình mới, là một cô gái trẻ xinh xắn, nhân viên văn phòng. Hưng thường đưa đón cô gái này đi ăn, đi chơi trên chiếc xe được bà Lan mua cho. Thậm chí có lần, anh còn đưa bạn gái về căn hộ để ăn uống. Hưng cũng không ngần ngại mua tặng cô gái kia túi xách, giày dép đắt tiền.

    Khi nghe tin người tình phản bội, bà Lan sốc nặng. Bà im lặng hồi lâu trong điện thoại, sau đó mới buồn bã tâm sự rằng đã chiều chuộng anh ta hết mức, đã tin vào những lời hứa hẹn đường mật, nhưng không ngờ lại bị ‘cắm sừng.

    Công ty cung cấp thông tin đó còn cho biết trường hợp các nữ đại gia bị “phi công trẻ” lừa như vậy không khó gặp, thậm chí là phổ biến. Một người phụ nữ ở TP HCM cũng từng đau đớn khi phát hiện ra người tình trẻ hơn mình 20 tuổi bí mật nuôi bạn gái sau hai năm cặp với bà. Khi hỏi ra, anh này nói đó mới là tình yêu đích thực.

    Nhiều năm theo đuổi các vụ việc tương tự, công ty cho biết thường những anh bồ trẻ có người khác sau lưng nhưng vẫn cặp với phụ nữ lớn tuổi để có kinh tế. Qua nhiều vụ, có thể rút ra rằng nếu như đàn ông thường chỉ coi bồ là chốn vui chơi, không xác định lâu dài, thì những phụ nữ nhiều tiền thường nặng tình. Họ nghĩ khi đã cho bạn trai nhiều tiền, đáp ứng đủ nhu cầu cho anh ta thì sẽ không bị phản bội và người đàn ông trẻ sẽ theo mình lâu dài. Vì vậy, khi phát hiện ra bị “cắm sừng”, họ thường rất đau đớn.

    Chuyên gia tâm lý Trần Thị Hồng Hà, Trung tâm tư vấn hôn nhân – gia đình TP HCM cho biết bà cũng từng nhận những cuộc điện thoại xin tư vấn từ những người phụ nữ lớn tuổi cặp bồ trẻ.

    Những câu hỏi họ thường thắc mắc là: “Phải làm sao khi thấy người tình lạnh nhạt?”; “Trước đây em ấy thường ngọt ngào với tôi, nhưng gần đây lại hay cộc cằn, gọi điện thoại không nghe. Có phải em ấy chán tôi rồi không?”…

    Chuyên gia phân tích rằng phụ nữ rất dễ rung động trước những người đàn ông tinh tế, quan tâm chăm sóc mình, đặc biệt là những người thiếu thốn tình cảm. Vì thế, khi có một người sẵn sàng làm bờ vai cho họ, lại trẻ trung, chiều chuộng, họ thường mù quáng, không suy nghĩ lâu dài, dẫn tới việc bị bồ trẻ lợi dụng ngược mà không biết.

  • Lặn lội về quê tìm giúp việc chân chất lên thành phố giúp chăm con, nào ngờ…Giữa đêm khuya, tôi r:ùng mình khi nghe được những âm thanh cót két kỳ lạ, cả những tiếng thì thầm to nhỏ vẳng ra từ phòng chị giúp việc

    Lặn lội về quê tìm giúp việc chân chất lên thành phố giúp chăm con, nào ngờ…Giữa đêm khuya, tôi r:ùng mình khi nghe được những âm thanh cót két kỳ lạ, cả những tiếng thì thầm to nhỏ vẳng ra từ phòng chị giúp việc

    Tôi vừa đi làm lại sau thời gian nghỉ thai sản. Vì không thể tự chăm con nhỏ cả ngày nên vợ chồng tôi buộc phải thuê người giúp việc phụ trông bé. Muốn osin tập trung với công việc nên tôi dự định để họ ở chung với gia đình mình luôn. Song cũng vì lẽ đó mà tôi đã phải cân nhắc rất nhiều khi lựa chọn người.

    Cuối cùng, tôi tuyển được chị Thoa, một phụ nữ hơn 40 tuổi, khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Chị Thoa từng chăm sóc 2 đứa con nên có kinh nghiệm chăm trẻ. Chị và chồng ly hôn từ mấy năm trước. Hiện tại các con chị đều lớn, đi học xa cả rồi nên chị rời quê lên thành phố kiếm việc làm nuôi các con.

    Từ khi chị Thoa đến làm, tôi thực sự không có điều gì phải phàn nàn. Chị làm việc rất chăm chỉ, lại có tuổi, lớn hơn chồng tôi khá nhiều, nên tôi không lo lắng về những chuyện mờ ám có thể xảy ra. Tôi thậm chí còn nghĩ nếu chị làm lâu dài, việc tăng lương hay cải thiện chế độ đãi ngộ sẽ không phải vấn đề.

    Nhoáng cái mà chị Thoa đã trông con cho tôi được 5 tháng. Trong lúc tôi đang nghĩ mọi chuyện cứ suôn sẻ thế này thì tốt quá, ai ngờ lại có một chuyện kinh khủng xảy ra.

    Đêm đó, tôi dậy ra ngoài đi vệ sinh. Nhìn đồng hồ đã gần 12h đêm rồi. Vợ chồng tôi đều bận rộn cả ngày nên luôn đi ngủ sớm, hôm sau mới có sức mà làm việc.

    Lúc đi ngang qua phòng chị Thoa, tôi ngạc nhiên thấy trong phòng chị vẫn sáng đèn. Để rồi giữa đêm khuya thanh vắng, tôi rùng mình khi nghe được những âm thanh cót két lạ kỳ, cả những tiếng thì thầm to nhỏ vẳng ra.

    Là người trưởng thành, tôi dễ dàng nhận ra chuyện gì đang diễn ra. Ban đầu, tôi nghĩ đó là việc riêng của chị Thoa, bởi chị còn trẻ và đơn thân, tôi không muốn can thiệp vào các mối quan hệ cá nhân của chị. Buổi tối sau khi xong việc trong nhà, chị ấy có thể thoải mái ra ngoài chơi, vợ chồng tôi không hề cấm cản. Tuy nhiên, việc chị lén lút đưa đàn ông về nhà chủ lúc nửa đêm, khi cả gia đình tôi vẫn đang ở nhà, thì hoàn toàn không thể chấp nhận được.

    Tôi phừng phừng lửa giận vào phòng gọi chồng dậy, nói lại mọi chuyện cho anh nghe. Chồng tôi cũng giận điên người, bật dậy đến đập cửa phòng chị Thoa. Trong phòng đột ngột lặng ngắt như tờ. Mãi sau cánh cửa mới bật mở. Trong lòng tôi xác định sẽ cho chị thôi việc ngay sáng hôm sau thì lập tức phải sững sờ khi người đàn ông tằng tịu với chị lại vô cùng quen mặt. Tôi và chồng nhìn nhau kinh hãi, tại sao lại là bố chồng tôi?

    Bốn người nhìn nhau xấu hổ và đầy thắc mắc. Tôi và chồng chẳng biết phải phản ứng thế nào. Cuối cùng bố chồng tôi là người lên tiếng trước. Ông bảo chúng tôi đừng nói gì với mẹ chồng tôi, đồng thời cứ để chị Thoa giúp việc cho nhà tôi như trước, ông với chị ấy sẽ chấm dứt mọi quan hệ với nhau. Nói xong ông bỏ về.

    Tình hình này thì tôi khó lòng đuổi việc chị Thoa như ý định, vì bây giờ chị ấy đã có bố chồng tôi “bảo kê”, tôi cũng sợ nếu làm căng quá chị ấy lại tung hê hết mọi chuyện thì mẹ chồng tôi sẽ sốc lắm, gia đình cũng phải mang tiếng xấu.

    Sau khi tra hỏi chị Thoa, chị ấy khai đã qua lại với bố chồng tôi 2 tháng nay. Họ “bắt sóng” nhau trong 1 lần ông tới tìm chồng tôi. Bình thường ông hay đến vào ban ngày, chẳng hiểu sao hôm nay lại đột ngột mạo hiểm đòi chị mở cửa cho vào nhà tôi lúc đêm muộn như thế.

    Thú thực sau chuyện này tôi thấy coi thường bố chồng lắm. Mẹ chồng vẫn còn sống khỏe mạnh, ông thì có tuổi rồi mà còn làm ra chuyện tệ hại nhường ấy. Bây giờ nếu làm theo lời ông nói, tôi sợ ông với chị Thoa vẫn không thể chấm dứt với nhau mà chuyển sang lén lút hẹn hò nhau bên ngoài. Như vậy thì bất công với mẹ chồng tôi quá. Rồi tới lúc bà phát hiện mọi chuyện lại trách con cái bao che cho bố chồng, không coi bà ra gì thì sao.

    Tôi hỏi chồng nhưng anh cũng mông lung chưa biết phải giải quyết thế nào. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.

  • Tôi 61 tuổi, lên chăm cháu nội suốt 6 năm. Mỗi tháng tôi chỉ yêu cầu con dâu “trả lương” 11 triệu/tháng. Hàng xóm biết chuyện, chê trách “ham tiền” nhưng tôi mặc kệ và vẫn đều đặn nhận tiền.

    Tôi 61 tuổi, lên chăm cháu nội suốt 6 năm. Mỗi tháng tôi chỉ yêu cầu con dâu “trả lương” 11 triệu/tháng. Hàng xóm biết chuyện, chê trách “ham tiền” nhưng tôi mặc kệ và vẫn đều đặn nhận tiền.

    Tôi tên là Hà, năm nay tôi 61 tuổi, sau khi nghỉ hưu, tôi ở nhà con trai chăm sóc cháu đã 6 năm, mỗi tháng con dâu đưa “lương” cho tôi khoảng 11 triệu.

    Khi tôi mới đề cập đến khoản tiền này, con trai phản ứng gay gắt: “Mẹ trông cháu mà còn đòi tiền? Người ta còn giúp con cái tiền bạc, mẹ thì chỉ biết mê tiền!”

    Tôi không biết tâm lý con dâu thế nào, nhưng con vẫn tôn trọng lựa chọn của tôi, đến ngày là chuyển cho tôi đủ tiền.

    Dạo gần đây, tôi bàn bạc với con trai con dâu, giờ cháu đã đi học, tôi sẽ về nhà mình hưởng thụ cuộc sống hưu trí vui vẻ. Tôi lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đưa cho con dâu, nói với con bên trong có khoảng 895 triệu đồng, là tiền tiết kiệm, quỹ học tập tôi dành cho cháu.

    Con dâu lúc đó rất ngạc nhiên, con dâu liền ôm tôi, vừa khóc vừa nói cảm ơn mẹ. Con trai cũng cảm động rơi nước mắt, đến nói: “Mẹ, không đúng? 6 năm mỗi tháng khoảng 11 triệu đồng, cũng không nhiều đến vậy?”.

    Tôi cười nói con trai học toán không tốt, con dâu cười bảo: “Mẹ mình thật giỏi, mẹ là người tiết kiệm tiền rất giỏi”. Khoảnh khắc quan trọng, vẫn phải nhìn con dâu. Con trai cũng cười, cháu chạy đến ôm vào lòng tôi, nói không muốn để tôi đi.

    Tôi và chồng cũ đã ly hôn nhiều năm, con trai kết hôn, chồng cũ trả tiền đặt cọc nhà cưới, tôi tặng 458 triệu đồng tiền sính lễ. Ông bà thông gia cũng đưa cho các con khoảng 1 tỷ.

    Ban đầu, con trai và con dâu bàn bạc, khi có con, bố mẹ vợ sẽ giúp trông cháu, tôi chỉ cần mỗi tháng đưa chút tiền sữa là được. Sau đó, ông thông gia sức khỏe không tốt, bà thông gia vừa phải chăm sóc chồng, vừa lo chăm cháu nữa thì thực sự quá mệt.

    Tôi đã chủ động đề nghị qua trông cháu, nhưng tôi có điều kiện, đưa ra ba yêu cầu, con dâu đồng ý thì tôi mới tới. Đây là 3 yêu cầu của tôi:

    1. Chúng ta tôn trọng lẫn nhau, chấp nhận thói quen của nhau, không cần phải ép buộc.
    2. Tôi chỉ chịu trách nhiệm trông cháu đến khi đi học, con trai con dâu không được viện lý do gì để bắt tôi phải ở lại đón đưa cháu.
    3. Mỗi tháng con dâu phải đưa 11 triệu đồng, số tiền này không phải là phí sinh hoạt hay phí lao động, mà là sự hỗ trợ giữa người thân với nhau.

    Con dâu nói chuyện này cô ấy phải bàn với con trai tôi, tối đó, con trai tôi gọi video than vãn rằng kiếm tiền không dễ dàng. Nhưng dù con trai có khóc nghèo thế nào, tôi nói không đồng ý thì không cần tới, tôi vẫn sẽ theo thỏa thuận ban đầu, mỗi tháng đưa khoảng 7 triệu đồng tiền sữa.

    Chính con dâu tôi là người đưa ra quyết định cuối cùng, nói rằng cô ấy đồng ý với 3 yêu cầu của tôi, nhưng con dâu cũng có 3 đề nghị nhỏ.

    1. Con dâu là giáo viên, mỗi năm có hai kỳ nghỉ, khi con dâu nghỉ, tôi không nên lấy cớ để về nhà, vì con còn nhỏ, con dâu còn muốn nâng cao nghiệp vụ của mình.
    2. Giữa người trẻ và người lớn chắc chắn có nhiều quan điểm khác nhau, đặc biệt là quan điểm tiêu dùng, hy vọng tôi có thể hiểu và thông cảm, đừng luôn phàn nàn về việc có nhiều hàng gửi tới.
    3. Về khoản tiền khoảng 11 triệu đồng, con dâu công nhận và sẵn lòng đưa, cảm ơn tôi là một bà mẹ chồng thấu hiểu và cống hiến.

    Sau khi thống nhất với con trai và con dâu, tôi vui vẻ thu dọn hành lý về ở cùng con trai và chăm sóc con.

    Thời gian trôi nhanh, năm tháng vội vã, thoáng chốc tôi đã ở nhà con trai 6 năm, trong thời gian này cũng có những mâu thuẫn và bất đồng, chúng tôi tuân thủ ba yêu cầu, mỗi người làm tốt công việc của mình, còn lại dùng sự bao dung và hiểu biết để chấp nhận nhau.

    Đôi khi, bà thông gia cũng nói bà sẽ thay tôi một thời gian, nhưng tôi nghĩ, bà ấy cũng không dễ dàng gì, ở nhà còn có ông thông gia cần chăm sóc. Tôi thì chỉ có một mình, ở đâu cũng sống như vậy, ở cùng với gia đình con trai, còn có thể tận hưởng vài năm hạnh phúc gia đình. Đợi đến khi cháu đi học, tôi về nhà tận hưởng cuộc sống của mình, cũng xem như hoàn thành nhiệm vụ.

    Tôi có lương hưu và một ít tiền tiết kiệm, ở nhà con trai, phần lớn thực phẩm trong nhà là do con trai và con dâu mua, tôi chỉ đảm nhiệm việc nấu nướng. Số tiền 3 triệu đồng mà con dâu đưa mỗi tháng, tôi đều cất vào một thẻ ngân hàng riêng, mật khẩu là ngày sinh của cháu trai.

    Nghĩ rằng 6 năm trôi qua, tôi muốn dành một chút quỹ học tập cho tương lai của cháu, coi như là món quà của bà dành cho cháu. Thường ngày, vào sinh nhật của con trai, con dâu và cháu, tôi đều tặng mỗi người 2 – 3 triệu, tiền lì xì Tết cũng là 5 – 7 triệu đồng mỗi người.

    Nhưng con dâu rất biết điều, vào dịp Tết, hai bên ông bà đều được tặng gần 10 triệu cho năm mới.

    Nghĩ lại, có một người con dâu như vậy, tôi cũng coi như có phúc. Con trai dù thường hay trêu tôi là bà mẹ mê tiền, nhưng khi thấy thẻ ngân hàng quỹ học tập tôi dành cho cháu, con trai cười hạnh phúc.

    Nói thật lòng, người già như tôi, có bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, trong tay có một ít tiền tiết kiệm. Việc tôi muốn con trai, con dâu đưa tiền chủ yếu là muốn nói với con trai con dâu rằng, việc cha mẹ giúp trông cháu thực sự là vì tình cảm nhưng các con cũng phải có trách nhiệm.

    Con cái sẵn lòng đưa chi phí cho cha mẹ khi trông cháu, khiến chúng tôi cảm thấy sự cống hiến của mình có giá trị, bản thân mình về già cũng được con cái công nhận. Không quan trọng số tiền nhiều hay ít, mà quan trọng là con cái công nhận công sức chúng tôi bỏ ra vì con vì cháu.

    Có lẽ, bạn sẽ nói tôi giả tạo, yêu cầu con trai, con dâu đưa tiền, cuối cùng lại đem tiền tất cả đều cho con cái, có cảm giác thừa thãi.

    Thực ra, không phải vậy đâu. Nghĩ mà xem, nếu mỗi tháng tôi không đòi con dâu 11 triệu mỗi tháng, thì với cách tiêu của người trẻ, trong 6 năm họ có thể dành dụm được 895 triệu cho con không?

    Dù con dâu có chút oán trách khi đưa tiền cho tôi nhưng điều này cũng thúc đẩy các con phải cố gắng kiếm tiền hơn.

    Nghe con dâu nói, nhờ có tôi giúp trông cháu, con dâu tranh thủ thời gian rảnh bán hàng online, mỗi tháng cũng kiếm thêm được chút tiền. Nhìn xem, đây là động lực kiếm tiền tôi mang lại cho con dâu. Hơn nữa, khi tôi về quê, còn đưa cho các con một khoản tiết kiệm. Qua chuyện này, tôi muốn nói rằng, cha mẹ giúp con cái trông cháu cũng cần có chiến lược, để con cái thấy được sự cống hiến của chúng ta.

    Đây không phải vấn đề về số tiền, mà là để con cái công nhận sự đóng góp của cha mẹ, dành cho cha mẹ sự tôn trọng đáng có. Đồng thời, cũng để con cái học cách biết ơn cha mẹ, chuẩn bị cho tuổi già của chúng ta.

  • Chưa hết bàng hoàng với căn biệt thự chục tỷ của người giúp việc thì bác ấy đã nói ra nguyện vọng cuối đời khiến vợ chồng tôi choáng váng

    Chưa hết bàng hoàng với căn biệt thự chục tỷ của người giúp việc thì bác ấy đã nói ra nguyện vọng cuối đời khiến vợ chồng tôi choáng váng

    Sau khi hết thời gian nghỉ thai sản, tôi phải quay lại làm việc. Tôi muốn đi làm nhưng ông bà nội ngoại đều bận nên chẳng ai có thể chăm cháu được. Sau nhiều ngày suy đi tính lại, vợ chồng tôi quyết định mỗi tháng bỏ ra một khoản tiền để thuê người giúp việc.

    Từ khi có bác giúp việc tên Nhẫn, gia đình tôi gọn gàng ngăn nắp hơn, các con tôi rất quý người làm. Bác ấy khéo dỗ dành và luôn biết cách cho các con tôi ăn hết phần cháo hay cơm. Khi chưa có bác Nhẫn thì gia đình lúc nào cũng căng thẳng ầm ĩ. Suốt ngày tôi cáu gắt chuyện các con lười ăn, phá phách, trách mắng chồng vô trách nhiệm, đi làm về chẳng chịu giúp vợ việc gì. Giờ đây không khí gia đình vui vẻ hơn, vợ chồng không còn cảnh cãi vã nhau nữa. Mỗi khi có chuyện gì thì bình tĩnh nhỏ nhẹ góp ý cho nhau vì nể sự có mặt của bác Nhẫn.

    Thỉnh thoảng đi làm về, thấy con trai có đồ chơi mới giá hơn 100 nghìn đồng, tôi hỏi ra thì biết bác Nhẫn dùng tiền túi mua cho con. Tháng lĩnh lương đầu tiên tôi trả người giúp việc 5 triệu đồng, rất bất ngờ bác ấy nói là vợ chồng tôi còn khó khăn nên chỉ cầm 3 triệu thôi.

    Bác Nhẫn nói là sống một mình buồn quá nên đi làm giúp việc cho vui vẻ thoải mái, chứ tiền bạc không quá quan trọng. Sau ngày đó vợ chồng tôi càng kính nể bác ấy hơn.

    Tuần trước bác Nhẫn xin nghỉ về giỗ chồng, hôm đó là ngày cuối tuần nên tôi cũng chưa có kế hoạch gì. Không ngờ bác Nhẫn nhiệt tình mời chúng tôi về quê thăm quan.

    Khi xe dừng trước một ngôi biệt thự, bác Nhẫn xuống mở cổng làm vợ chồng tôi đều kinh ngạc. Vào trong nhà đầy đủ tiện nghi và quý giá làm chúng tôi càng choáng ngợp hơn.

    Tôi thốt lên câu: “Bác giàu như thế sao lại đi làm người giúp việc?”. Bác Nhẫn cười nói là ở nhà một mình buồn quá nên đi làm thôi. Trước khi đến nhà tôi, bác ấy đã trải qua vài đời chủ nhưng họ sống không có tình cảm, đối xử chẳng ra gì nên bỏ.

    Bác Nhẫn nói là vợ chồng không có con, nhiều người khuyên nhận con nuôi nhưng bác ấy sợ nuôi dưỡng không tốt sau này nó lại đối xử tệ bạc. Vì vậy hai bác quyết định sống không cần con cái gì.

    Bác bảo ngày trước vợ chồng nghèo lắm nhưng anh em chẳng ai giúp, giờ giàu có rồi lại không con nên họ nhòm ngó xin xỏ tiền bạc của bác ấy. Từ khi đến sống với gia đình tôi, bác ấy cảm nhận được sự ấm áp nên muốn được ở với chúng tôi cả đời, nếu già yếu thì mong chúng tôi chăm sóc và sau khi bác ấy mất thì toàn bộ tài sản này sẽ thuộc về chúng tôi. Nghe bác nói mà cả hai vợ chồng tôi đều choáng váng.

    Thế nhưng, tối đến khi chúng tôi đang dùng bữa tối, một nhóm người kéo đến. Họ tự xưng là họ hàng bên nội của bác Nhẫn, nói rằng muốn đến mượn tiền rồi tiện ở nhờ vài 3 hôm. Khi thấy vợ chồng tôi, họ quay sang bác với vẻ mặt cau có:
    – Cô đưa hai đứa này về nhà là có ý gì? Tính bán cả nhà của anh trai tôi cho chúng nó à?

    Dù bác Nhẫn giải thích, họ vẫn không tin. Họ bảo vợ chồng tôi là “kẻ lạ mặt”, đến dụ dỗ bác bán nhà. Nhóm người càng lúc càng hung hăng, đòi đuổi vợ chồng tôi ra khỏi nhà bác.

    Tôi cố giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng phân trần nhưng chẳng ai chịu nghe. Chồng tôi phải kéo tôi ra ngoài để tránh căng thẳng thêm. Đêm đó, bác Nhẫn gọi điện cho tôi, giọng run run:
    – Bác xin lỗi, để mọi chuyện thành ra thế này. Nhưng đừng lo, bác sẽ giải quyết.

    Chúng tôi lo lắng không yên, sợ rằng bác Nhẫn phải chịu sức ép quá lớn từ phía họ hàng. Nhưng sáng hôm sau, bác bất ngờ đến nhà chúng tôi, mang theo túi hành lý, mỉm cười nói:

    – Bác quyết định rồi. Họ hàng gì kiểu đó, bác không cần. Bác sẽ sống với cô chú, để được yên thân và bình yên tuổi già.

    Nhìn bác kiên định như vậy, vợ chồng tôi vừa xúc động vừa thương. Chúng tôi hiểu rằng, điều bác cần nhất không phải là ai trả nợ hay những lời hứa hẹn vật chất, mà là một mái ấm thật sự, nơi bác được yêu thương và tôn trọng.

  • Người yêu vừa qua đời thì tôi phát hiện mình có bầu. Bất ngờ, anh trai anh ngỏ lời cưới tôi để đứa trẻ không “mất gốc”

    Người yêu vừa qua đời thì tôi phát hiện mình có bầu. Bất ngờ, anh trai anh ngỏ lời cưới tôi để đứa trẻ không “mất gốc”

    Ngày xưa, có người từng nhìn chỉ tay và nói rằng đường tình duyên của tôi sẽ gặp nhiều khổ ải. Khi ấy, tôi không tin, vì tôi nghĩ số phận nằm trong tay mình. Tốt hay xấu, hạnh phúc hay đau khổ, đều do bản thân mình quyết định.

    Trước khi lấy người chồng hiện tại, tôi từng yêu sâu đậm một người đàn ông, mối tình đầu của mình. Chúng tôi đã đính hôn, chuẩn bị về ra mắt gia đình hai bên. Nhưng rồi một tai nạn bất ngờ đã cướp đi anh, để lại tôi trong nỗi đau tột cùng.

    Vậy mà, số phận nghiệt ngã chia cách chúng tôi, anh ấy gặp tai nạn rồi qua đời đột ngột. Tôi cũng không thể ngờ anh ấy ra đi để lại giọt máu của mình, tôi ngỡ ngàng biết mình mang thai.

    Khi ấy tôi thật sự không biết phải làm sao. Giờ người yêu đã mất, tôi cũng không thể bỏ con, nhưng nếu tôi sinh con ra sẽ mang tiếng xấu cho gia đình. Lúc tôi đang dằn vặt, trăn trở thì anh trai của người yêu bất ngờ ngỏ lời hỏi cưới tôi.

    Anh ấy nói:

    – Anh có cảm tình với em từ lâu, từ khi  chúng ta cùng chơi chung trong cùng một nhóm bạn. Nhưng vì em trai anh ngỏ lời với em trước rồi nên anh chỉ dám chúc phúc cho 2 người. Giờ anh muốn giữ lại máu mủ của em trai mình, anh cũng muốn bảo vệ, yêu thương em cả đời.

    Tôi quá bất ngờ với lời đề nghị này. Trong thâm tâm, tôi không yêu anh. Từ trước đến nay khi chơi chung trong một nhóm bạn, mọi người đều biết tôi và em trai anh là một cặp. Trong mắt tôi, anh là người hiền lành, chăm chỉ và tôi luôn coi anh như ”anh chồng” của mình. Giờ đây, số phận lại sắp đặt như thế này khiến tôi vô cùng khó xử.

    Sau nhiều đêm dằn vặt không dứt, tôi đành đồng ý làm vợ của anh ấy. Tôi chỉ nghĩ rằng quyết định này của mình sẽ giúp con mình vẫn được sống với gia đình bên nội, được nhận trọn vẹn yêu thương. Vả lại, đây cũng là lời chủ động  từ anh nên tôi cũng hy vọng anh sẽ yêu thương đứa nhỏ vì xét cho cùng anh cũng là bác ruột của nó.

    Trước khi nhận lời làm đám cưới, tôi cũng nói thẳng với anh rằng:

    – Ngay bây giờ em không yêu anh, nhưng em rất cảm ơn anh vì đã dành tình cảm cho em, nhất là trong lúc bối rối này. Em mong rằng, sau này dù có chuyện gì xảy ra, bí mật này giữa chúng ta sẽ không bao giờ nói với ai. Và anh sẽ yêu thương đứa bé như con ruột của mình.

    Đám cưới diễn ra trong sự ngỡ ngàng của những người bạn từng biết mối quan hệ giữa tôi và em trai anh

    Từ ngày lấy chồng, gia đình chồng và chồng đối xử cực kì tốt với tôi. Chồng tôi không hề nhắc lại chuyện cũ tôi là người yêu của em trai, luôn yêu thương, chiều chuộng, lo lắng cho mẹ con tôi.

    Tình cảm được xây đắp dần dần. Sau nhiều năm. Tôi cảm nhận được là bản thân mình càng ngày càng yêu thương anh, xem anh là người thân tin cậy, là người cha tốt của con trai mình.

    Con trai tôi từ khi sinh ra có đôi mắt nâu, cái mũi y chang như người yêu cũ của tôi. Còn tôi và chồng thì đều mắt đen. Khuôn mặt của thằng bé cũng có nhiều nét không giống chồng tôi hiện tại. Nhiều người thấy vậy lại độc mồm độc miệng nói ra nói vào rằng tôi ngoại tình, có bầu trước khi cưới.

    Mẹ chồng tôi ban đầu không để ý, nhưng khi con trai tôi càng lớn, nó càng mang nhiều nét giống cha ruột, đặc biệt là đôi mắt nâu và khuôn mặt. Những lời dị nghị từ những người xung quanh bắt đầu xuất hiện, khiến mẹ chồng tôi nghi ngờ. Bà lén lấy mẫu tóc của cháu đi xét nghiệm ADN. Bà đưa kết quả ra rồi hỏi vì sao lại là trùng huyết nhưng đứa trẻ không phải là con của chồng tôi?

    Một tình huống vô cùng khó xử và bất ngờ khiến tôi chỉ biết khóc mà không biết nói câu gì. Thấy thái độ của tôi như vậy, mẹ chồng lại càng nghi ngờ, bà quát chồng tôi đang đứng bên cạnh:

    – Mày còn đứng ngây ra đấy à, vợ làm nên chuyện tày đình thế này mà mày là chồng không hề hay biết gì. Bây giờ 3 mặt  một lời, mày nói vợ mày giải thích cho tao nghe đi.

    Chuyện đã vỡ lở, tôi vừa khóc vừa nhìn chồng không biết nói gì. Chồng tôi thấy vậy thì thương vợ, anh quyết định  nói ra hết sự thật.

    Nghe chuyện xong, mẹ chồng tôi sốc tới mức ngất đi. Nhưng khi bình tĩnh lại, bà trách tôi sao không nói sự thật. Rồi bà cầm tay tôi, nói lời cảm ơn vì đã không bỏ thai, để lưu giữ lại chút gì đó của người con trai yểu mệnh. Tôi cũng khóc cùng bà, cảm thấy số phận của mình có khổ ải thật nhưng cũng may điểm đến cuối cùng vẫn là một gia đình với chồng yêu thương, mẹ chồng thấu hiểu.

    Tôi cùng chồng quyết định sau này khi con lớn lên sẽ nói với con về người cha ruột của nó. Tôi muốn con biết nó có tới 2 người cha, một người đã không còn nhưng chắc chắn luôn dõi theo nó, còn một người dù không là cha ruột nhưng luôn hết lòng bảo vệ nó cả đời.

  • Con trai đi XKLĐ bên Nhật từ năm 18t đến tận 37t, làm được bao nhiêu đều gửi hết về cho mẹ. Bà lúc nào cũng giục gửi nhiều tiền để mua nhà, mua đất. Cứ ngỡ khi về nước anh sẽ có căn nhà to đẹp cùng vốn làm ăn, nhưng cuối cùng

    Con trai đi XKLĐ bên Nhật từ năm 18t đến tận 37t, làm được bao nhiêu đều gửi hết về cho mẹ. Bà lúc nào cũng giục gửi nhiều tiền để mua nhà, mua đất. Cứ ngỡ khi về nước anh sẽ có căn nhà to đẹp cùng vốn làm ăn, nhưng cuối cùng

    Chồng tôi từ năm 18 tuổi đã đi xuất khẩu lao động, tới giờ 37 tuổi. Đi làm bao năm gửi tiền về cho mẹ chồng nhưng bà nói tiêu hết cả rồi. Mỗi lần gửi tiền về đều không phải con số nhỏ.

    Suốt mấy năm con trai đi kiếm tiền nơi đất khách, bà thường xuyên thúc giục anh gửi tiền để mua đất vì đang “sốt giá”. Có lần bà báo dự định mua miếng đất khoảng 70-80 triệu đồng, nhưng đến lúc chốt mua thì miếng đất đó lên hơn một tỷ đồng. Giá lúc này đã cao ngất ngưởng nhưng bà vẫn khăng khăng mua.

    Cũng lúc này, anh về nước sau nhiều năm đi xklđ và cần vốn làm ăn. Chồng tôi hỏi bà về số tiền đã gửi về nhà để lấy làm vốn liếng thì bà nói không có, rồi làm ầm lên nói anh đòi hỏi này nọ. Chồng tôi tính nhu nhược, thấy vậy nên bỏ luôn, không nhắc gì tới.

    Một thời gian sau, tôi biết chuyện mẹ chồng rao bán đất vì bạn của anh rể tôi làm môi giới nên nói anh rể biết. Thôi cũng kệ, coi như chồng trả hết ân tình dưỡng dục vậy.

    Sau chuyện đó chồng tôi hay chán nản, buồn rầu, ngủ hay trằn trọc thở dài vì giờ mất phương hướng, không biết bắt đầu từ đâu, không có vốn làm ăn. Tôi khuyên anh bắt đầu lại, có thể xin làm việc ở công ty tôi đang làm cho gần gia đình nhưng chồng không chịu, nói lương ở Việt Nam thấp. Nhưng mức lương này ở quê tôi là sống rất ổn rồi.

    Thế nên giờ anh chỉ ở nhà nội trợ. Anh chị em, bạn bè cũng giới thiệu việc làm, anh vẫn không chịu. Bên nhà mẹ ruột tôi mở lời cho mượn vốn nhưng anh không nhận.

    Thời gian mới về Việt Nam, chồng tôi bị lừa mất gần 20 triệu đồng. Tôi phát hiện và khuyên nhưng không nghe, đến khi nói với gia đình hai bên để khuyên thì ông mới bỏ. Nhưng thỉnh thoảng tôi lại thấy anh lên mạng xã hội, vào hội nhóm việc nhẹ lương cao ở nhà để nhắn tin hỏi thăm, định nhận. Tôi biết lừa đảo 100% nên cũng vu vơ kể chuyện bạn bè bị lừa đảo cho chồng biết. Lâu lâu lại thấy thêm tin nhắn với bên lừa đảo khác, không biết có bị lừa thêm không. Anh làm gì cũng không chia sẻ với vợ nên tôi chán lắm.

    Tôi không hề nói gì nặng hoặc tỏ vẻ để chồng tự ái, thỉnh thoảng hỏi “Sao chồng làm gì cũng không nói cho vợ biết hết vậy?”, anh trả lời “Nói vợ cũng không giúp được thì nói làm gì”.

    Gần đây, tôi biết chồng lại có ý đi xuất khẩu lao động tiếp nhưng tôi không muốn. Vợ chồng mới cưới 1 năm, còn chưa có con mà anh cứ đòi đi xa suốt. Còn mẹ chồng tôi, lúc trước cứ nhắc tới con trai, bà khóc lóc nói làm ở xa cực khổ, không ai lo không ai chăm sóc, bị người nước ngoài ăn hiếp, lợi dụng đủ thứ, thương lắm. Thế mà lúc con trai về còn ít tiền để lo cuộc sống riêng bà lại nói nặng nói nhẹ là lần này về không cho tiền bà, dù bà cũng không lo gì cho vợ chồng tôi.

    Từ lúc anh đi xklđ mang tiền về, bố mẹ chồng chỉ ở nhà chơi, không làm gì. Dù lúc đó cả 2 mới ngoài 45 tuổi, em chồng thì còn đi học.

    Mẹ chồng còn 1 con gái lớn cũng cho tiền bà suốt. Tiền con gái gửi thì cất giữ, chắt chiu từng đồng, còn tiền con trai gửi thì tiêu xài mua sắm đủ thứ. Tới khi chồng tôi hỏi vốn làm ăn, mẹ chồng nói bệnh già đủ thứ nên xài hết rồi, chưa kể bà còn một khu nhà trọ đang cho thuê nữa.

    Giờ chồng tôi đòi đi xklđ tiếp, bà hớn hở lắm, còn thường xuyên gửi video tuyển dụng nước ngoài cho anh. Tôi không biết khuyên chồng sao để ổn định lại ở Việt Nam đây, chỉ sợ lúc chán nản, lòng muốn đi còn bị mẹ chồng tác động, anh lại đi.

  • Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp cưới và 1 chiếc phong bì bên trong nhét 100tr. Vợ tôi mừng rỡ cất ngay tiền vào túi, lại còn đon đả mời nước, mời cơm. Tôi xấu hổ ê chề khi nhận ra đó là…

    Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp cưới và 1 chiếc phong bì bên trong nhét 100tr. Vợ tôi mừng rỡ cất ngay tiền vào túi, lại còn đon đả mời nước, mời cơm. Tôi xấu hổ ê chề khi nhận ra đó là…

    Chính tôi đã tự tay phá geo vỡ hạnh phúc gia đình…

    Cách đây 5 năm, tôi và vợ đã cùng có một cậu con trai kháu khỉnh. Nhưng vì Nguyệt – vợ tôi – có tính cách quá mạnh mẽ và hay nghi ngờ nên tôi cảm thấy rất ngột ngạt. Trong khi đó, mỗi khi ở bên nhân tình lại mang đến cho tôi cảm giác ấm áp và ngọt ngào.Vì thế tôi dần có tình cảm với cô ấy và cả 2 bắt đầu mối quan hệ lén lút,

    Để tiện qua lại và có nhiều thời gian bên nhân tình hơn, tôi đã thuê cho cô ấy một căn hộ gần công ty. Sau 2 năm hẹn hò, người tình của tôi thông báo có thai. Khi ấy, tôi thẳng thắn thừa nhận với Nguyệt việc mình có người phụ nữ khác và cô ấy đã mang thai để ép cô ấy đồng ý ly hôn.

    Phản ứng của Nguyệt thật sự không khiến tôi ngạc nhiên. Cô ấy đã khóc lóc và gây náo loạn, đúng như những gì tôi nghĩ. Sau 2 tháng thương thảo, cuối cùng Nguyệt cũng ký vào đơn ly hôn và đưa con trai đi cùng, mang theo phần lớn tài sản của chúng tôi, trong khi tôi chỉ còn lại ngôi nhà. Chẳng bao lâu sau, tôi cưới vợ mới cũng chính là người tình khi ấy.

    Sau khi kết hôn lần 2, sự nghiệp của tôi bắt đầu có biến động. Vợ gặp vấn đề về sức khỏe nên cô ấy nghỉ việc để dưỡng thai. Còn vợ cũ thường xuyên đưa con trai đến nhà, nói rằng con muốn gặp tôi. Để không làm người vợ hiện tại khó chịu, tôi luôn từ chối gặp con trai và vợ cũ. Tuy nhiên, cô ấy lại nói đó cũng là con của tôi, khiến tôi không biết từ chối thế nào cho phải.

    Một ngày nọ, khi tôi không có ở nhà, Nguyệt lại đến cùng con trai. Không ngờ, vợ tôi nhìn thấy và đã nổi giận, yêu cầu vợ cũ không được đến tìm tôi nữa. Trong lúc tức giận, vợ bỗng nhiên cảm thấy đau bụng. Nguyệt thấy vậy liền đưa vợ tôi đến bệnh viện. May thay, cả vợ và con đều không sao.

    Còn tôi, trong lúc tức giận đã thốt ra những lời lẽ không hay với Nguyệt. Tôi cho rằng chính sự xuất hiện của cô ấy và con trai đã khiến vợ tôi nhập viện.

    Sau lần ấy, vợ cũ không đến nhà tôi nữa, và tôi cũng không được phép gặp con trai riêng. Cuộc sống của tôi và vợ diễn ra bình yên cho đến gần đây, khi vợ cũ bất ngờ xuất hiện tại nhà.

    Lần này, cô ấy đã thay đổi rất nhiều, trang điểm nhẹ nhàng và ăn mặc thời trang, trở nên quyến rũ hơn. Nguyệt cười và nói:

    – Anh không cần phải đuổi, tôi chỉ đến để nói vài lời rồi sẽ đi ngay.

    Tôi rót một cốc trà cho vợ cũ và hỏi cô có chuyện gì. Lúc này, vợ tôi bế con gái 2 một tuổi ra phòng khách. Thấy Nguyệt, vợ tôi tỏ vẻ khó chịu ra mặt.

    Vợ cũ nhìn quanh ngôi nhà từng là tổ ấm của chúng tôi và nói:

    – Nơi này đã thay đổi nhiều nhỉ.

    Tôi chỉ cười gượng gạo, vợ cũ tiếp tục:

    – Lần này tôi đến là để cảm ơn hai vợ chồng anh. Nếu không có hai người, tôi sẽ không có đủ quyết tâm để sống tốt hơn và cũng không gặp được chồng hiện tại của tôi.

    Sau đó, cô ấy đưa ra một tấm thiệp mời cùng một phong bì và nói:

    – Hai người nhất định phải nhận lấy, chúc hai người mãi sống hạnh phúc.

    Nói xong, cô ấy rời đi luôn. Hóa ra, kể từ khi bị tôi đuổi khỏi bệnh viện, vợ cũ đã một mình nuôi con và bắt đầu học cách kinh doanh. Cô ấy đã gặp một người đàn ông giàu có và sau một thời gian tìm hiểu, họ quyết định kết hôn.

    Lần này đến nhà, cô ấy đưa thiệp mời là muốn khoe khoang về cuộc sống mới của mình. Khi mở phong bì, tôi thấy bên trong có 100 triệu đồng. Tôi tự thấy xấu hổ ê chề khi đó là toàn bộ số tiền tôi đã chu cấp cho con trai riêng trong thời gian qua. Phong bì ấy như một lời nhắc nhở cay đắng của Nguyệt dành cho người chồng, người bố tệ bạc.Có lẽ cũng là lời khẳng định từ giờ mẹ cô ấy không cần gì từ tôi nữa, kể cả trách nhiệm

    Vợ tôi vẫn hồn nhiên, mừng rỡ khi nhận được khoản tiền này, còn tôi chỉ thấy xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Cảm xúc của tôi bỗng chốc trở nên nặng nề. Tôi cảm thấy có lỗi với con trai và vợ cũ, nhưng vẫn mừng cho cô ấy vì giờ đây đã có cuộc sống tốt hơn, có một bến đỗ tốt.

    Đưa thiệp mời cưới xong xuôi, cô ây như kẻ chiến thắng, ngẩng cao mặt bước ra khỏi cửa. Cô ấy vừa ra thì đã có xế hộp tiền tỷ đến đón. Chiếc xe vừa lạ vừa quen. Tôi không chắc đã gặp ở đâu nhưng chắc chắn đã từng gặp.

    Xe vừa dừng hẳn, người đàn ông bước xuống từ trên xe không ai khác chính là Tổng Giám đốc công ty tôi đang làm. Vốn dĩ tôi thấy vừa lạ vừa quen vì cấp bậc của tôi không được làm việc trực tiếp với Tổng giám đốc, chỉ được gặp 1 vài lần khi ông ta ghé thăm chi nhanh tơi tôi làm việc. Mấy tháng trước nghe chị em ở công ty đồn Giám đốc sắp cưới vợ đẹp tôi không mấy hào hứng hóng chuyện. Thì ra người ấy lại là vợ cũ.

    Ông ta mỉm cười chào hỏi tôi trước khi lịch sự mở cửa xe cho Nguyệt bước vào. Tôi đứng như hóa đá, lòng đầy nặng nề. Hóa ra, người phụ nữ tôi từng ruồng bỏ giờ đây không chỉ có một cuộc sống tốt hơn mà còn tìm được bến đỗ vững chắc. Nhìn theo chiếc xe sang trọng đưa cô ấy đi, tôi nhận ra bản thân đã tồi tệ như thế nào để rồi đánh mất cả một gia đình từng rất hạnh phúc.

  • Mẹ tôi mất vừa tròn 49 ngày bố đã đón vợ mới trẻ hơn 20 tuổi về nhà. Tôi ê chề, nhục nhã vì những lời đồn thổi của hàng xóm về bố

    Mẹ tôi mất vừa tròn 49 ngày bố đã đón vợ mới trẻ hơn 20 tuổi về nhà. Tôi ê chề, nhục nhã vì những lời đồn thổi của hàng xóm về bố

    Mẹ tôi qua đời vào một buổi chiều mưa u ám. Cái chết bất ngờ của bà trong một vụ tai nạn giao thông đã xáo trộn hoàn toàn cuộc sống của tôi và bố. Mẹ là người phụ nữ dịu dàng, tận tụy, dành cả cuộc đời chăm lo cho gia đình nhỏ. Khi mẹ ra đi, ngôi nhà vốn đầy ắp tiếng cười giờ chỉ còn lại sự trống trải và lạnh lẽo.

    Những ngày sau tang lễ, tôi dường như sống trong nỗi buồn không dứt. Căn nhà nhỏ giờ thiếu vắng hình bóng quen thuộc, không còn mùi thơm của bữa sáng mẹ chuẩn bị, không còn những câu hỏi han đầy yêu thương. Bố tôi cũng chẳng khá hơn. Ông ít nói, khuôn mặt lặng lẽ, đôi mắt thẳm sâu chất chứa nỗi đau khó giãi bày. Mỗi tối, tôi thấy ông ngồi một mình trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của mẹ được đặt trang trọng trên bàn thờ.

    Tôi biết ông cũng đau đớn như tôi, nếu không muốn nói là còn đau đớn hơn. Cả cuộc đời của ông đã gắn bó với mẹ, hai người cùng nhau vượt qua bao thăng trầm của cuộc sống.

    Nhưng không ai ngờ, chỉ mới tròn 49 ngày sau khi mẹ mất, bố tôi đã thay đổi.

    Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi tối mà tôi không bao giờ quên được. Khi tôi vừa bước vào nhà sau giờ làm việc mệt mỏi, ánh đèn trong phòng khách sáng rực, khác hẳn với không khí ảm đạm thường ngày. Ngạc nhiên hơn, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang ngồi trò chuyện vui vẻ với bố tôi.

    Cô ta trẻ trung, trẻ hơn bố khoảng 20 tuổi, thậm chí có khi còn gần bằng tôi. Mái tóc dài xoăn nhẹ, đôi mắt to tròn với làn da trắng nõn, và cách cô ta cười nói với bố tôi khiến tôi thấy khó chịu vô cùng. Cô ta thản nhiên ngồi trong nhà tôi, như thể đã quen thuộc với nơi này từ lâu.

    Tôi không kìm được mà hỏi thẳng:

    “Cô là ai? Tại sao lại ở đây?”

    Bố tôi ngẩng lên, vẻ mặt hơi ngượng ngập nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Ông đứng dậy, tay nắm lấy tay cô gái trẻ, nhìn tôi nói một cách chậm rãi nhưng chắc chắn:

    “Đây là Ngọc, vợ mới của bố.”

    Cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt tôi. Vợ mới? Chưa đầy 49 ngày sau khi mẹ tôi mất, bố đã đi lấy vợ mới? Lòng tôi dậy sóng, sự phẫn nộ tràn ngập. Không thể tin được rằng bố lại có thể làm điều đó với một người phụ nữ trẻ hơn mình đến tận 20 tuổi.

    Cả tối hôm đó, tôi không nói lời nào. Tôi chỉ nhìn bố và Ngọc với ánh mắt tràn đầy sự tức giận, khinh bỉ. Sau khi Ngọc rời đi, tôi lập tức đối mặt với bố.

    “Bố nghĩ gì vậy? Mẹ mới 49 ngày, mà bố đã cưới vợ mới? Bố không còn nhớ đến mẹ nữa sao?” Tôi không kìm được cơn giận, nước mắt trào ra.

    Bố tôi lặng im một lúc, rồi nói, giọng điềm đạm hơn tôi tưởng:

    “Bố biết con giận, nhưng bố cũng có cuộc sống của bố. Ngọc là người mang lại cho bố niềm vui trong những ngày qua, và bố tin con sẽ hiểu.”

    Hiểu? Làm sao tôi có thể hiểu được chuyện này? Bố đang phản bội mẹ, phản bội chính gia đình này. Tôi chẳng thể nói thêm gì, chỉ bỏ về phòng với lòng ngổn ngang.

    Những ngày sau đó, Ngọc bắt đầu đến nhà thường xuyên hơn. Cô ta thản nhiên như thể đã là một phần của gia đình này từ lâu. Bố không ngần ngại giới thiệu cô với hàng xóm, bạn bè, thậm chí còn đưa cô đi chụp ảnh cưới. Tôi càng lúc càng không thể chịu đựng được nữa.

    Những ánh mắt xì xào của người ngoài làm tôi cảm thấy nhục nhã. Mọi người đều biết mẹ tôi vừa mất, và giờ bố đã cưới một người vợ mới, trẻ hơn tôi. Những lời bàn tán, cười cợt làm tôi không dám đối diện với ai. Tôi đi làm về chỉ muốn trốn trong phòng, tránh xa khỏi căn nhà mà tôi từng yêu thương, giờ đã trở nên xa lạ.

    Tôi quyết định sẽ phải làm điều gì đó. Ngọc không thể chiếm lấy vị trí của mẹ trong gia đình này. Tôi đã mất mẹ, nhưng tôi không thể mất luôn cả ngôi nhà và bố. Tôi phải đuổi cô ta ra khỏi đây.

    Tôi quyết định sẽ tạo áp lực. Tôi bắt đầu tìm cách khiến Ngọc cảm thấy không thoải mái khi ở trong ngôi nhà này. Tôi luôn tỏ thái độ lạnh lùng, thậm chí khinh miệt khi cô ta xuất hiện. Tôi không ngần ngại làm cho cô ta cảm thấy mình không được chào đón.

    Ngọc dường như nhận ra sự thù địch từ tôi, nhưng cô ta vẫn tỏ ra lịch sự. Cô không phản ứng lại, chỉ im lặng chấp nhận mọi thứ.

    Nhưng rồi một ngày, sự việc đã diễn ra theo cách mà tôi không ngờ tới.

    Một hôm nọ, khi tôi vừa bước vào nhà đã nghe thấy những tiếng động lạ từ phòng của bố. Ban đầu là tiếng thì thầm nhỏ, sau đó là những tiếng rên khe khẽ. Tôi bối rối, cố gắng không để ý, nhưng âm thanh ấy lại vang lên rõ hơn, đầy vẻ khó chịu và có phần đau đớn.

    Tim tôi chợt đập nhanh, một cảm giác lo lắng xâm chiếm. Tôi đã có sẵn những nghi ngờ về mối quan hệ giữa bố và Ngọc. Liệu họ có đang làm điều gì sau lưng tôi không? Liệu bố có thực sự hạnh phúc với cô vợ trẻ này? Những suy nghĩ tiêu cực dồn dập khiến tôi đứng ngồi không yên.

    Tôi đứng dậy, lặng lẽ tiến đến cửa phòng bố. Bây giờ tôi nghe rõ hơn, đó là tiếng chịu đựng của cơn đau. Tim tôi thắt lại, lo lắng cho sức khỏe của bố. Những ngày gần đây, ông có vẻ mệt mỏi hơn trước, nhưng tôi quá bận với những suy nghĩ riêng mà không để ý đến tình trạng của ông.

    Sau một hồi ngập ngừng, tôi quyết định đẩy cửa phòng bố.

    Cánh cửa vừa mở, cảnh tượng trước mắt khiến tôi bất ngờ. Thay vì một hình ảnh khó chịu mà tôi đã tưởng tượng, tôi thấy bố đang nằm trên giường, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Ông ôm chặt lấy bụng, cả người đẫm mồ hôi. Ngọc ngồi cạnh, vẻ mặt hoảng hốt, lo lắng, đang tìm kiếm trong ngăn kéo để lấy thuốc cho bố.

    Tôi sững lại, bối rối và ngượng ngùng. Hóa ra, bố tôi đang bị cơn đau dạ dày hành hạ – căn bệnh mà ông đã phải chịu đựng suốt nhiều năm qua nhưng gần đây trở nên tệ hơn. Tôi chưa từng để ý đến điều đó, chỉ mải mê với những cảm xúc cá nhân của mình mà không nhận ra tình trạng sức khỏe của bố.

    Ngọc quay sang nhìn tôi, giọng khẩn thiết:

    “Anh ấy đau bụng từ chiều mà cố chịu đựng. Bây giờ cơn đau tăng lên, tôi đang cố giúp anh ấy uống thuốc.”

    Tôi nhìn vào ánh mắt của Ngọc, nhận ra sự chân thành và lo lắng trong đó. Cô không phải người phụ nữ ích kỷ, tính toán như tôi đã nghĩ. Thực tế, cô đang chăm sóc cho bố với tất cả sự tận tụy và tình cảm mà một người vợ tốt cần có.

    Tôi bước tới gần, không còn cảm giác xa lạ hay thù địch như trước nữa. Tôi giúp Ngọc đưa thuốc cho bố uống, rồi cùng cô hỗ trợ ông nằm xuống, nghỉ ngơi cho đến khi cơn đau dịu lại. Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng, dù tuổi tác chênh lệch, dù tôi đã có những suy nghĩ tiêu cực về cô ta, nhưng Ngọc thực sự quan tâm đến bố tôi.

    Tôi lặng lẽ đứng dậy, bước ra ngoài để họ có không gian riêng. Lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn, như vừa gỡ bỏ được một gánh nặng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng theo ý mình, nhưng quan trọng là phải biết trân trọng những gì mình đang có, và chấp nhận những thay đổi để tiến về phía trước.

  • Chăm sóc mẹ già suốt 10 năm nhưng không được chia mảnh đất nào, đến lúc đọc kỹ lại di chúc tôi mới òa khóc

    Chăm sóc mẹ già suốt 10 năm nhưng không được chia mảnh đất nào, đến lúc đọc kỹ lại di chúc tôi mới òa khóc

    Tôi là con út trong gia đình có sáu anh em. Năm anh trai tôi đều là dân kinh doanh ở thành phố, có quyền có thế, đều là những người thành công. Ngược lại, tôi là con út, cuộc sống đơn giản, chỉ là một người nông dân bình thường ở quê, không danh tiếng và cũng chẳng quyền lực.

    Tôi sống ở quê cùng mẹ già trong căn nhà cổ tổ tiên để lại. Suốt 10 năm qua, kể từ khi mẹ bắt đầu yếu đi và cần người chăm sóc, tôi là người ở lại bên bà. Còn các anh trai thì luôn bận rộn với công việc và cuộc sống riêng. Tôi không bao giờ phàn nàn về điều đó, vì dù gì đó cũng là trách nhiệm của một người con.

    Mỗi dịp lễ Tết, các anh chị lại về thăm mẹ, mang theo quà cáp đắt tiền và những lời hỏi thăm ngắn gọn. Họ thường ở lại một, hai ngày rồi lại vội vàng rời đi, để lại căn nhà yên ắng và người mẹ già lặng lẽ với khuôn mặt nhiều tâm sự. Dù không phải người thành đạt như các anh, tôi vẫn thấy cuộc sống mình nhẹ nhàng, bình yên hơn khi được chăm sóc mẹ từng ngày.

    Suốt 10 năm qua, các anh tôi thường hay nhắc đến chuyện đất đai, tài sản của mẹ. Mảnh đất của gia đình tôi rộng lớn, lại ở vị trí đẹp trong làng, có giá trị không nhỏ. Mỗi lần các anh về, họ lại bàn bạc xem ai sẽ được phần nào, và mẹ tôi thường chỉ im lặng, không nói gì. Tôi thì chẳng quan tâm nhiều, vì nghĩ rằng tài sản của mẹ, bà muốn chia cho ai cũng là quyền của bà. Tôi chỉ cần lo cho mẹ được sống vui vẻ trong những ngày cuối đời là đủ.

    Nhưng rồi, mẹ tôi qua đời. Bà ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ, để lại cho tôi một khoảng trống lớn trong lòng. Ngày mẹ mất, các anh tôi về đầy đủ, đám tang tổ chức long trọng, nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy lạc lõng. Mẹ tôi đã sống cùng tôi suốt hơn 10 năm qua, tôi quen với sự hiện diện của bà đến nỗi khi bà rời xa, tôi không biết phải đối diện thế nào với căn nhà trống rỗng này.

    Sau đám tang, các anh tôi quyết định họp lại để đọc di chúc của mẹ. Họ háo hức, mong chờ xem mình sẽ được chia phần nào trong khối tài sản mà mẹ để lại. Còn tôi, không quá bận tâm đến việc đó. Ngày đọc di chúc, cả gia đình tôi tập trung đông đủ. Luật sư của mẹ đưa ra bản di chúc, và chúng tôi bắt đầu lắng nghe.

    Tôi đã rất bất ngờ khi thấy mẹ chia hầu hết tài sản, đất đai cho các anh trai tôi. Họ mỗi người một phần, những mảnh đất lớn, có giá trị nhất đều được chia hết cho năm anh trai. Còn tôi, đứa con út đã chăm sóc mẹ suốt bao năm, lại không được nhắc đến trong việc chia tài sản. Di chúc chỉ ghi ngắn gọn rằng: “Đối với thằng út, mẹ không để lại mảnh đất nào.”

    Tôi sững sờ, không tin vào tai mình. Tại sao mẹ lại làm như vậy? Tôi đã bên cạnh mẹ suốt bao năm, lo cho bà từng miếng ăn, giấc ngủ. Trong khi các anh tôi, dù thành đạt nhưng lại chỉ thỉnh thoảng về thăm, không hề chăm sóc mẹ. Vậy mà giờ đây, khi đọc di chúc, tôi lại chẳng được hưởng gì, dù chỉ là một mảnh đất nhỏ. Cảm giác tức giận và oan ức dâng tràn trong lòng tôi. Tôi nghẹn ngào, cố gắng giữ bình tĩnh để không bật khóc trước mặt mọi người.

    Các anh trai tôi có vẻ hài lòng với phần tài sản được chia. Họ nhìn tôi với ánh mắt cảm thông, nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, họ không thực sự bận tâm. Đối với họ, việc tôi không được chia phần là điều dễ hiểu. Tôi không có danh tiếng, không thành đạt như họ, chỉ là một người ở quê chăm mẹ. Có lẽ trong mắt họ, tôi chẳng xứng đáng để nhận phần tài sản lớn như họ.

    Tôi lặng lẽ cầm bản di chúc lên đọc lại, hy vọng rằng mình đã bỏ sót điều gì đó. Nhưng khi đọc đến dòng cuối cùng, tôi bỗng giật mình. Có một câu cuối nhỏ, mà khi đọc lướt qua tôi đã không để ý: “Mẹ để lại cho con út toàn bộ căn nhà này, cùng với kỷ vật mà mẹ đã cất giữ trong chiếc hòm gỗ dưới gầm giường của mẹ.”

    Tôi vội vàng chạy lên phòng mẹ, lục tìm chiếc hòm gỗ mà bà đã để lại. Mở nắp hòm ra, tôi thấy bên trong là những cuốn sổ tay cũ kỹ, những bức ảnh gia đình từ thuở xa xưa, và một cuốn sổ tiết kiệm với số tiền lớn hơn cả giá trị những mảnh đất mẹ đã chia cho các anh tôi. Đó là số tiền mà mẹ đã dành dụm suốt cuộc đời, không để lại cho ai ngoài tôi. Nước mắt tôi tuôn trào khi cầm cuốn sổ trên tay. Mẹ đã không bỏ rơi tôi, không hề quên tôi. Mẹ đã để lại cho tôi thứ quý giá nhất, không phải là mảnh đất hay tài sản, mà là tình yêu thương bao la mà suốt cuộc đời bà đã dành cho tôi, đứa con út đã ở bên cạnh bà cho đến những ngày cuối đời.

    Tôi ngồi xuống, nghẹn ngào bật khóc:

    – “Mẹ ơi, con hiểu rồi. Mẹ đã luôn yêu thương con, dù mẹ không nói ra. Con xin lỗi vì đã nghi ngờ mẹ.”

    Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, điều quan trọng không phải là tài sản hay đất đai, mà là tình cảm và sự gắn