Danh mục: Chưa phân loại

  • Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ

    Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ

    Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ…

    Ngày tôi cưới, ai cũng bảo tôi là người may mắn. Bởi nhà chồng có điều kiện, bố mẹ chồng lại thương con trai nên cho hẳn một mảnh đất gần mặt đường lớn làm của hồi môn. Còn bố mẹ tôi – tuy không giàu có gì – nhưng cũng dốc hết tiền tiết kiệm, cộng với bán đi một mảnh vườn quê, đưa cho tôi 2 tỷ đồng để xây nhà.

    Tôi từng nghĩ, chỉ cần hai bên gia đình cùng vun vén, thì vợ chồng trẻ như chúng tôi có thể yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng đời không như mơ…

    Ngay từ lúc khởi công, bố mẹ chồng đã thể hiện rõ ý muốn “chủ nhà là họ”. Dù mảnh đất ghi tên chồng, nhưng mọi thiết kế, chi phí, lựa chọn vật liệu… đều phải qua họ. Tôi nói gì cũng bị gạt đi. Chồng tôi thì chỉ biết cười, bảo: “Thôi, đất của nhà anh, để bố mẹ quyết cho nhanh.”

    Tôi im lặng, tự nhủ: “Thôi thì mình là con dâu, nhún một chút cũng chẳng sao.”

    Nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thiện, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.

    Căn nhà hai tầng khang trang vừa xây xong chưa được bao lâu, một buổi sáng, bố chồng gọi vợ chồng tôi và lạnh lùng nói:
    – Bố mẹ tính rồi. Bán nhà này đi, lấy tiền mua miếng khác rộng hơn, gần trung tâm.

    Tôi sững sờ.
    – Nhưng… nhà này mới xây xong, sao phải bán ạ?

     

    Bà mẹ chồng chen vào:
    – Đất này là của nhà này, bố mẹ có quyền. Còn tiền con bỏ ra thì… tính sau.

    Câu “tính sau” ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói đỡ một lời. Nhưng anh chỉ cúi gằm, lặng thinh.

    Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
    – Bố mẹ ơi, tiền xây nhà là tiền bố mẹ con cho. Con đâu phải làm thuê cho nhà chồng mà mất trắng như thế…

    Nhưng bố chồng chỉ cười nhạt:
    – Con gái có chồng rồi, tiền nào chẳng là của chồng. Cứ yên tâm, bán nhà này xong, bố mẹ sẽ tính cho vợ chồng con chỗ khác.

    Tôi về kể với bố mẹ đẻ, vừa nói vừa khóc. Tôi nghĩ ông bà sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn, ai ngờ bố tôi chỉ im lặng, rồi nói một câu khiến tôi không quên suốt đời:
    – Con cứ để bố lo.

    Ba ngày sau, bố tôi lên nhà chồng, mang theo một xấp giấy tờ. Ông nói nhẹ nhàng:
    – Tôi nghe bên thông gia tính bán nhà, mà cũng hay, tôi đang muốn mua một căn cho cháu ngoại ở riêng. Nhà này tôi thấy hợp.

    Bố chồng tôi cười khoái chí, tưởng gặp “con cá to”:
    – Ông mua thì còn gì bằng. Nhà mới xây, nội thất đầy đủ, giá 5 tỷ.

    Bố tôi không mặc cả, chỉ gật đầu:
    – Được, tôi mua. Nhưng giao dịch theo đúng luật, công chứng, sang tên đầy đủ nhé.

    Tôi bất ngờ nhìn bố, không hiểu ông định làm gì. Nhưng thấy ông điềm tĩnh, tôi đành im.

    Vài ngày sau, hai bên ký giấy bán nhà, có công chứng rõ ràng. Bên mua là ông Phạm Văn Tấn – chính là bố tôi. Tiền được chuyển khoản đầy đủ. Bố chồng tôi vui mừng, còn khoe với họ hàng rằng “con rể có bố vợ đại gia, chơi lớn thật.”

    Chỉ có tôi và mẹ tôi là hiểu: bố đang bày một ván cờ.

    Sau khi mọi thủ tục hoàn tất, bố tôi mới nói nhỏ với tôi:
    – Con cứ ở đó bình thường. Giờ nhà là của bố, không ai có quyền đuổi con đi nữa.

    Đúng như vậy, vài tuần sau, bố mẹ chồng tôi mang tiền bán nhà định mua miếng đất mới, nhưng khi đến làm thủ tục vay thêm ngân hàng thì bị từ chối. Lý do là: mảnh đất cũ đã không còn đứng tên họ, mà đứng tên ông Phạm Văn Tấn – người mua.

    Họ mới tá hỏa, tìm đến bố tôi “xin thương lượng”, đòi mua lại. Bố tôi bình thản:
    – Tôi đã mua theo đúng pháp luật, giá thị trường. Còn nếu muốn mua lại, tôi sẽ bán với giá 7 tỷ, vì giờ nhà tăng giá rồi.

    Bố chồng tôi tức đến đỏ mặt, nhưng không làm gì được. Bố tôi mỉm cười, nói thêm một câu khiến ông ta nghẹn họng:
    – Tôi không lấy một đồng lời nào đâu. Tôi sẽ sang tên lại cho con gái tôi – người đã bỏ 2 tỷ xây căn nhà này.

    Hôm ấy, tôi khóc nức nở. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ sự thông minh và bản lĩnh của bố. Ông không cần cãi vã, không cần lớn tiếng, chỉ một nước đi nhẹ mà khiến người khác phải cúi đầu.

    Bố mẹ chồng tôi từ đó thay đổi thái độ. Không còn dám coi thường, cũng chẳng dám xen vào chuyện của vợ chồng tôi nữa. Còn chồng tôi – người từng im lặng để tôi chịu thiệt – sau vụ ấy mới ngộ ra rằng, nếu không đứng về phía vợ, thì sớm muộn cũng mất tất cả.

    Anh chủ động xin lỗi bố tôi, rồi cùng tôi đi làm lại sổ hồng, ghi rõ hai vợ chồng đồng sở hữu.

    Ngôi nhà vẫn vậy – hai tầng đơn sơ nhưng ấm áp hơn hẳn. Mỗi lần ngồi bên ban công, tôi lại nghĩ đến câu nói của bố:

    “Con gái bố, dù lấy chồng, vẫn phải có chỗ đứng đàng hoàng trong nhà. Tiền bạc có thể mất, nhưng danh dự thì không.”

    Giờ đây, người ta vẫn bảo tôi là người may mắn. Nhưng tôi biết, đó không phải vì nhà chồng giàu, mà vì tôi có một người bố biết cách bảo vệ con gái bằng trí tuệ và tình thương.

    Một “cái bẫy hoàn hảo” của bố – không để ai bị tổn thương, nhưng khiến kẻ tham lam phải nhận ra rằng: đừng bao giờ coi thường lòng người cha yêu con.

  • Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh

    Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh

    Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh

     Nếu cha mẹ có những đặc điểm này mà không sửa ngay thì đừng trách vì sao con lại không muốn gần gũi.

    Cha mẹ kể công

    Nhiều cha mẹ liên tục kể lể công ơn của mình với con cái. Nhiều bậc cha mẹ ám ảnh việc con không biết công lao của mình nên hễ làm gì cho con là kể nhấn mạnh con phải ghi nhớ để báo đền. Thậm chí có cha mẹ liên tục kể khi nuôi con nhỏ, con khó nuôi ra sao, cha mẹ phải tốn kém, phải khổ sở ra sao.

    Nuôi con sẽ có nhiều vất vả. Nhưng việc cha mẹ kể công, nhấn mạnh để con phải nhớ sẽ gây áp lực cho con khiến con cảm thấy chúng như gánh nặng của cha mẹ. Điều đó làm giảm đi ý nghĩa thiêng liêng của gia đình và công dinh dưỡng, biến con cái thành mối nợ. Nhiều cha mẹ cứ khi giận con thì lại càng kể công.

    Cha mẹ hay kể công thì con cái sẽ xem đó như món nợ

    Hãy dừng ngay điều đó khi chưa quá muộn. Nếu cha mẹ kể công thì con sẽ cố báo đáp nhưng chỉ coi như trả nợ cho xong chứ không phải yêu thương mà hiếu kính. Cha mẹ hay kể lể thì con sợ hãi, chán nản không muốn gân vì sợ nghe kể lể. Đừng biến gia đình thành nơi thanh toán nợ nần, hãy để gia đình là nơi yêu thương, nuôi dưỡng yêu thương.

    Cha mẹ hớ hênh, kể mọi chuyện của con ra ngoài

    Con cái cũng có khoảng trời riêng,tâm tư riêng, bí mật, cõi riêng của chúng. Do đó tuyệt đối không nên mang chuyện của con kể ra ngoài, buôn chuyện, đó là chuyện hay hoặc dở cũng không nên.

    Khi con đã lớn nên hỏi ý kiến con về việc đăng thông tin của con lên mạng xã hội. Khi con có thành tích hay con có kế hoạch hay con định làm gì tốt nhất cha mẹ nên tế nhị. Bởi nếu cha mẹ hay khoe khoang kể lể mà con không thích thì con sẽ tìm cách chặn lại thông tin, bằng cách không tâm sự với cha mẹ, giấu cha mẹ. Cha mẹ khiến con cảm thấy bị mất quyền riêng tư thì chúng sẽ tìm cách tách ra ở riêng càng sớm càng tốt.

    Cha mẹ không tôn trọng quyền riêng tư của con thì con sẽ tìm cách giấu

    Muốn con thực hiện những dang dở của đời mình

    Nhiều cha mẹ thường gửi gắm vào đời con những thất bại, những dở dang của mình, mong con thực hiện tiếp mà không hề xem cảm nhận của con, sở thích và năng lực của con có phù hợp không. Nhiều cha mẹ sắp xếp cuộc đời con, uốn nắn, nhắc đi nhắc lại về việc con phải thay mình làm cái này kia, đó là những thứ mà đời họ chưa làm được. Nếu con cái cùng chí hướng thì không sao nhưng nhiều đứa con có nhận thức trải nghiệm và định hướng khác, chúng sẽ cảm thấy gánh nặng và không được là chính mình. Đừng dùng con cái để thực hiện những dang dở đời mình, hãy để con được sống cuộc đời của chúng.

    Tự quyết theo ý mình mà không nghe ý kiến của con

    Nhiều bậc cha mẹ lấy quyền làm cha mẹ, nhân danh tình yêu thương luôn tự quyết thay con, cả khi con đã lớn. Điều đó khiến con cảm thấy ngột ngạt mất tự do, mất quyền tự quyết. Chính vì thế con cái sẽ tìm cách để chống đối hoặc tránh xa cha mẹ để được sống cuộc đời như chúng mong muốn.

    Vì thế cha mẹ cần học cách tôn trọng con cái, cần hỏi ý kiến những việc liên quan tới con rồi để con tự quyết.

  • Tin vui: Hàng nghìn người sẽ được hoàn trả tiền đóng BHYT năm 2026, kiểm tra ngay kẻo bỏ lỡ

    Tin vui: Hàng nghìn người sẽ được hoàn trả tiền đóng BHYT năm 2026, kiểm tra ngay kẻo bỏ lỡ

    Các bước để được hoàn trả tiền BHYTTheo Điều 20 Văn bản hợp nhất số 2525/VBHN-BHXH ngày 15/8/2023 của Bảo hiểm xã hội Việt Nam, người tham gia bảo hiểm y tế (BHYT) được hoàn trả tiền đã đóng trong 3 trường hợp cụ thể sau:

    Tin vui: Hàng nghìn người sẽ được hoàn trả tiền đóng BHYT năm 2026, kiểm tra ngay kẻo bỏ lỡ- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Thứ nhất , người tham gia được cấp thẻ BHYT theo nhóm đối tượng mới và phải báo giảm giá trị sử dụng của thẻ đã cấp trước đó.Điều này xảy ra khi người dân chuyển sang tham gia BHYT theo một nhóm đối tượng khác có thứ tự ưu tiên cao hơn. Ví dụ, một người đang tham gia BHYT hộ gia đình, sau đó được tuyển dụng vào doanh nghiệp và được cấp thẻ BHYT do người sử dụng lao động đóng. Khi đó, thẻ BHYT hộ gia đình đã đóng trước sẽ bị giảm giá trị sử dụng và người tham gia được hoàn lại số tiền tương ứng với thời gian chưa sử dụng.

    Thứ hai , người tham gia được ngân sách Nhà nước điều chỉnh tăng mức hỗ trợ đóng BHYT. Trong trường hợp chính sách thay đổi, làm tăng mức hỗ trợ của ngân sách Nhà nước đối với một số nhóm đối tượng, phần tiền BHYT đã đóng vượt so với mức mới được hỗ trợ sẽ được xem xét hoàn trả.

    Thứ ba , người tham gia BHYT qua đời trước thời điểm thẻ có giá trị sử dụng.

    Nếu người mua thẻ BHYT nhưng mất trước khi thẻ bắt đầu có hiệu lực, thân nhân của người đã mất sẽ được hoàn lại toàn bộ số tiền đã đóng cho thẻ BHYT chưa sử dụng.

    Nguyên tắc xác định số tiền hoàn trả

    Số tiền hoàn trả được tính căn cứ vào mức đóng BHYT và thời gian đã đóng nhưng chưa sử dụng thẻ, cụ thể:

    Với trường hợp thứ nhất, thời gian chưa sử dụng được tính từ thời điểm thẻ BHYT theo nhóm đối tượng mới bắt đầu có hiệu lực.

    Với trường hợp thứ hai, thời gian chưa sử dụng được tính từ thời điểm quyết định điều chỉnh tăng mức hỗ trợ có hiệu lực.

    Với trường hợp thứ ba, thời gian chưa sử dụng được tính từ thời điểm thẻ BHYT bắt đầu có giá trị sử dụng.

    Thứ tự xác định đối tượng tham gia BHYT

    Theo khoản 2 Điều 13 Luật BHYT sửa đổi, bổ sung năm 2014, nếu một người đồng thời thuộc nhiều nhóm đối tượng tham gia BHYT thì việc đóng BHYT được thực hiện theo đối tượng được xác định đầu tiên theo thứ tự ưu tiên.

    Cụ thể, Điều 12 Luật BHYT sửa đổi năm 2014 quy định thứ tự các nhóm tham gia BHYT như sau: Nhóm do người lao động và người sử dụng lao động đóng; Nhóm do tổ chức BHXH đóng; Nhóm do ngân sách Nhà nước đóng; Nhóm được ngân sách Nhà nước hỗ trợ mức đóng; Nhóm tham gia BHYT theo hộ gia đình và thủ tục hoàn trả tiền BHYT

    Các bước để được hoàn trả tiền BHYT

    Để được hoàn trả tiền BHYT, người tham gia thực hiện các bước sau:

    Bước 1: Lập và nộp hồ sơ cho cơ quan BHXH. Người tham gia kê khai tờ khai TK1-TS; trường hợp người tham gia đã mất, thân nhân là người thực hiện kê khai.

    Bước 2: Cơ quan BHXH tiếp nhận và xử lý hồ sơ.

    Bước 3: Kết quả giải quyết được thông báo và trả cho người tham gia hoặc thân nhân.

    Hồ sơ có thể được nộp trực tuyến qua Cổng Dịch vụ công của BHXH Việt Nam hoặc thông qua tổ chức I-VAN; đồng thời, người dân cũng có thể gửi hồ sơ bằng đường bưu chính hoặc nộp trực tiếp tại cơ quan BHXH quản lý hoặc Trung tâm Phục vụ hành chính công các cấp.

  • L:ật xe khách chở 25 người ở Sơn La

    L:ật xe khách chở 25 người ở Sơn La

    Sáng 5/1, một chiếc xe khách chạy tuyến Quảng Ninh – Sông Mã chở 25 người bất ngờ bị lật tại Quốc lộ 37 (Sơn La), khiến 11 hành khách bị thương.

    Báo Vietnamnet ngày 5/1/2026 đưa tin: “Lật xe khách chở 25 người ở Sơn La”, cho biết vụ việc xảy ra như sau: 

    Vụ tai nạn xảy ra khoảng 5h cùng ngày tại Km472 Quốc lộ 37, thuộc địa phận bản Mật Sàng, xã Phiêng Pằn.

    Thời điểm trên, xe khách mang biển kiểm soát 29F-016.xx đang lưu thông thì gặp nạn. Tại hiện trường, chiếc xe lật nghiêng và bị biến dạng nặng.

    588850841_897246269540241_2182833257039147709_n.jpg
    Hiện trường vụ tai nạn. Ảnh: Xã Phiêng Pằn

    Ngay sau khi sự việc xảy ra, lực lượng chức năng đã phối hợp với chính quyền địa phương triển khai công tác cứu hộ. 11 hành khách bị thương đã được đưa đến Trạm Y tế xã Phiêng Pằn để cấp cứu. Các nạn nhân cần điều trị chuyên sâu sẽ được chuyển tuyến kịp thời.

    Cơ quan chức năng đang làm rõ nguyên nhân vụ việc. Theo ghi nhận, thời tiết sáng 5/1 tại khu vực Tây Bắc Bộ có mưa, sương mù dày đặc khiến đường trơn trượt và tầm nhìn hạn chế.

    Đưa tin về vụ việc trên, báo VnExpress đăng tải bài viết: “Xe khách lao xuống mương nước, 11 người bị thương”, nội dung như sau:

    Khoảng 5h, xe khách tuyến Quảng Ninh – Sông Mã, biển kiểm soát Hà Nội, lưu thông trên quốc lộ 37. Khi đến Km 472, khu vực bản Mật Sàng, xã Phiêng Pằn, xe bất ngờ đâm đổ lan can bảo vệ ven đường, lao xuống mương nước và lật ngang.

    Xe khách lật ngang dưới mương nước. Ảnh: UBND xã Phiêng Pằn
    Xe khách lật ngang dưới mương nước. Ảnh: UBND xã Phiêng Pằn

    Lực lượng chức năng xã Phiêng Pằn cùng người dân đã phá kính chắn gió để đưa các nạn nhân ra ngoài. Trong số 11 người bị thương, hai người gãy tay, một người gãy đùi, 8 người bị thương nhẹ và đã được đưa đến trạm y tế xã điều trị. Các hành khách còn lại sức khỏe ổn định.

    Tại hiện trường, một đoạn hộ lan bị húc đổ, xe khách lật dưới mương nước, cách mặt đường khoảng 3 m; phần nóc và thân xe bên trái biến dạng, nhiều mảnh vỡ vương vãi xung quanh. Nguyên nhân vụ tai nạn đang được cơ quan chức năng điều tra.

  • Nóng: Lời khai của nghi phạm 16 tuổi

    Nóng: Lời khai của nghi phạm 16 tuổi

    Liên quan đến vụ thi thể bé gái 13 tuổi dưới đầm tôm, chiều 4/1, cơ quan CSĐT Công an tỉnh Cà Mau cho biết đã khởi tố vụ án giết người xảy ra tại xã Cái Đôi Vàm ngày 1/1.

    Đồng thời công an cũng xác định nghi phạm là Hồ Anh Kiệt (sinh ngày 04/8/2010, ngụ ấp 3, xã Tân Thủy, tỉnh Vĩnh Long; tạm trú ấp 3, xã Cái Đôi Vàm, tỉnh Cà Mau, đang làm thuê cho một chủ tàu cá ở địa phương).

    Chiều ngày 3/1, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Cà Mau đã bắt khẩn cấp Hồ Anh Kiệt để điều tra, làm rõ động cơ gây án.

    Báo Người lao động dẫn lời nghi phạm khai nhận tại cơ quan công an rằng Kiệt có quen biết với nữ sinh V.T.M.K (13 tuổi, học sinh lớp 7 ở xã Phú Tân, Cà Mau) từ trước đó. Do trước đó đối tượng này từng mượn 300.000 đồng của nữ sinh M.K. nên đến ngày 31/12/2025 thiếu niên này thì lấy lý do trả tiền để hẹn gặp.

    Chiều 1/1/2026, nạn nhân chạy xe đạp điện đến gần trụ sở UBND xã Phú Tân để nhận tiền theo lời hẹn.

    Nóng: Lời khai của nghi phạm 16 tuổi sát hại nữ sinh lớp 7, ném xuống đầm tôm- Ảnh 1.

    Đại tá Châu Quốc Huy Phó Giám đốc Công an tỉnh chủ trì cuộc họp khẩn điều tra vụ án – Ảnh: Công an Cà Mau

    Thông tin trên báo CAND cho biết thêm, sau khi trả lại tiền, Kiệt tiếp tục rủ cháu K. đi cùng đòi tiền một người tên Khoa và hứa nếu lấy được tiền sẽ cho K. 4 triệu đồng. Tin lời, cháu K. đồng ý đi theo Kiệt.

    Kiệt chở nạn nhân đến đoạn đường bê tông vắng dọc kênh Lô 1, thuộc ấp 8, xã Cái Đôi Vàm thì dừng xe lại. Tại đây, Kiệt quay sang hiếp dâm nạn nhân và bị chống cự quyết liệt. Sợ nạn nhân kể sự việc với gia đình, Kiệt lấy dao mang theo sát hại cháu rồi đẩy thi thể xuống đầm tôm của người dân. Sau khi gây án, Kiệt vứt bỏ điện thoại, một số đồ đạc của nạn nhân rồi rời khỏi hiện trường.

    Đến sáng ngày 02/01, Công an xã Cái Đôi Vàm tiếp nhận tin trình báo của người dân về việc phát hiện một thi thể nữ giới dưới vuông tôm tại ấp 8, xã Cái Đôi Vàm. Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an xã đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường, tiến hành phong tỏa, bảo vệ hiện trường và báo cáo Công an tỉnh để xin ý kiến chỉ đạo. Qua kiểm tra ban đầu, xác định trên cổ nạn nhân có vết thương do vật sắc gây ra, có dấu hiệu nạn nhân bị sát hại và ném xuống vuông tôm của người dân tại tuyến lộ bê tông kênh Lô 1, ấp 8, xã Cái Đôi Vàm.

    Nóng: Lời khai của nghi phạm 16 tuổi sát hại nữ sinh lớp 7, ném xuống đầm tôm- Ảnh 2.

    Vị trí nơi phát hiện thi thể nạn nhân tại vuông tôm, ấp 8, xã Cái Đôi Vàm – Ảnh: Công an Cà Mau

    Nạn nhân sau đó được xác định là em V.T.M.K học sinh lớp 7 tại một trường THCS trên địa bàn xã Phú Tân.

    Lãnh đạo của UBND xã Phú Tân, tỉnh Cà Mau ngày 3/1 cho biết địa phương đã thành lập đoàn thăm hỏi, động viên gia đình nữ sinh V.T.M.K. sớm vượt qua đau thương ổn định cuộc sống. Được biết, cha mẹ em K. đi làm ăn xa nên M.K. ở nhà ông ngoại tại ấp Cái Đôi, xã Phú Tân. Thi thể nạn nhân đã được gia đình đưa đi hỏa táng vào chiều ngày 3/1.

    “Gia đình ông ngoại M.K. kinh tế cũng tương đối và vì cháu còn nhỏ nên người thân không nhận tiền phúng điếu của ai” – Báo Người lao động dẫn lời từ vị lãnh đạo xã thông tin.

    Sau khi vụ việc xảy ra, trên mạng xã hội có lan truyền thông tin có 5 nghi phạm liên quan đến vụ án, công an đã bắt 4 người. Trên Tiền Phong cho hay, những thông tin lan truyền trên Facebook cho rằng “vụ việc liên quan 5 người, 4 người đã bị bắt” là không đúng sự thật.

    Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Cà Mau cảnh báo người dân không chia sẻ, bình luận hay suy diễn thông tin chưa được kiểm chứng trên mạng xã hội, tránh gây hoang mang dư luận và ảnh hưởng đến quá trình điều tra.

    Hiện vụ việc đang được Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Cà Mau tập trung điều tra, làm rõ.

  • Con gái bỏ hơn 600 triệu sửa nhà cho bố mẹ, “chet lang” khi nghe công bố di chúc: Nụ cười cuối cùng

    Con gái bỏ hơn 600 triệu sửa nhà cho bố mẹ, “chet lang” khi nghe công bố di chúc: Nụ cười cuối cùng

    Tôi là con gái lớn trong gia đình, rời quê lên thành phố học tập rồi làm việc từ khi vừa ngoài hai mươi. Gần mười lăm năm xa nhà, tôi quen với nhịp sống bận rộn, quen với việc tự xoay xở mọi thứ. Nhưng dù đi đâu, làm gì, trong tôi vẫn luôn có một mối bận tâm âm ỉ: Bố mẹ ngày càng già, còn căn nhà ở quê thì mỗi năm một xuống cấp.

    Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ ấy gắn với tuổi thơ tôi, nơi mùa mưa phải kê chậu hứng nước, nơi mùa hè nóng hầm hập vì mái tôn đã rỉ sét. Mỗi lần về quê, nhìn bố mẹ lom khom trong căn nhà chật hẹp, tôi lại thấy lòng mình nặng trĩu. Có lần, mẹ nói đùa: “Nhà này chắc chỉ cần thêm vài trận mưa lớn nữa là sập mất thôi”. Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm.

    Sau nhiều năm tích góp, tôi quyết định dành hơn 600 triệu đồng, gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, để sửa lại nhà cho bố mẹ. Tôi không suy tính thiệt hơn, cũng không yêu cầu đứng tên hay giấy tờ ràng buộc. Với tôi, đó là việc một người con nên làm, không cần cân đo đong đếm.

    Tôi đứng ra lo liệu tất cả: Từ bản vẽ, chọn vật liệu, thuê thợ, đến việc phát sinh chi phí giữa chừng. Có những lúc công trình đội giá, tôi phải vay mượn thêm bạn bè, rồi lại cặm cụi làm việc để trả dần. Nhưng mỗi lần gọi điện về, nghe bố mẹ kể hàng xóm khen nhà mới, tôi lại thấy lòng nhẹ đi.

    Ngôi nhà hoàn thiện chưa được bao lâu thì biến cố ập đến. Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi báo bố đột ngột qua đời sau cơn tai biến. Tôi sững sờ, vội vã bắt chuyến xe sớm nhất về quê. Đám tang diễn ra trong không khí nặng nề, u ám. Tôi tự nhủ, mất mát này đã quá lớn, có lẽ không còn điều gì khiến mình đau hơn nữa.

    Nhưng tôi đã nhầm.

    Con gái bỏ hơn 600 triệu sửa nhà cho bố mẹ, "chết lặng" khi nghe công bố di chúc: Nụ cười cuối cùng - Ảnh 2.

    (Ảnh minh họa)

    Vài ngày sau tang lễ, gia đình được mời đến để nghe công bố di chúc của bố mẹ. Tôi không đặt nặng chuyện tài sản, càng không nghĩ mình sẽ được gì nhiều. Tôi chỉ ngồi đó, mong mọi việc diễn ra nhanh chóng để còn lo cho mẹ.

    Khi luật sư đọc đến phần phân chia tài sản, tôi cảm thấy không khí trong phòng như đặc quánh lại. Toàn bộ căn nhà và mảnh đất được để lại cho em trai tôi, với lý do em là con trai, là người ở cùng bố mẹ, có trách nhiệm thờ cúng tổ tiên. Phần của tôi chỉ là một cuốn sổ tiết kiệm trị giá vài chục triệu đồng.

    Tôi ngồi im, tai ù đi, không nghe rõ những lời sau đó. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ hiện lên hình ảnh những đêm thức khuya làm việc, những lần chuyển tiền sửa nhà, những cuộc gọi hỏi thăm tiến độ công trình. Tất cả dường như chưa từng tồn tại.

    Em trai tôi cúi đầu, tránh ánh mắt tôi. Tôi biết em không tranh giành, cũng không mưu tính điều gì. Nhưng sự im lặng của em, trong khoảnh khắc ấy, lại khiến tôi cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.

    Sau đó, mẹ tôi nói rằng bố mẹ vẫn nghĩ theo quan niệm cũ: con trai phải có nhà để giữ hương hỏa, còn con gái sớm muộn cũng theo chồng, có cuộc sống riêng. Cuốn sổ tiết kiệm là để tôi “phòng thân”, coi như bố mẹ đã lo cho tôi phần nào.

    Tôi nghe, gật đầu, nhưng trong lòng lại trống rỗng. Tôi không trách bố mẹ, cũng không giận em trai. Nhưng tôi không thể không đau khi nhận ra rằng, dù đã cố gắng bao nhiêu, sự hy sinh của con gái vẫn dễ dàng bị xem là điều hiển nhiên.

    Tôi rời quê trong một buổi sáng nhiều sương. Ngồi trên xe, nhìn những cánh đồng lùi dần phía sau, tôi nghĩ rất lâu về gia đình, về chữ hiếu, về công bằng. Tôi nhận ra rằng, tình thân không phải lúc nào cũng song hành với sự thấu hiểu, và hy sinh không phải lúc nào cũng được ghi nhận.

    Tôi kể câu chuyện này không để đòi lại điều gì, càng không để trách móc ai. Tôi chỉ mong những người con, đặc biệt là con gái, khi yêu thương và chăm lo cho gia đình, hãy yêu cả chính mình. Bởi có những nỗi đau, khi đã vỡ ra rồi, thì không tiền bạc nào bù đắp nổi.

    (Tâm sự của độc giả)

  • Sau 5 năm lấy nhau lần đầu tiên tôi lôi đồ của vợ ra giặt thì phát hiện bí mật đ/ộng tr/ời mà cô ấy luôn giấ/u k/ín

    Sau 5 năm lấy nhau lần đầu tiên tôi lôi đồ của vợ ra giặt thì phát hiện bí mật đ/ộng tr/ời mà cô ấy luôn giấ/u k/ín

    Tôi và vợ đã lấy nhau 7 năm, có hai con trai. Vì tôi bận rộn thường xuyên đi công tác xa nhà, vợ chồng phải thường xuyên sống xa nhau.

    Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu. Sau đó tôi nghe bạn bè nói cứ để vợ ở nhà một mình thì có ngày bị cắm sừng lúc nào không hay. Tôi nhìn vợ vẫn còn trẻ mà trong lòng không yên.

    Vì sợ vợ có tiền ra ngoài tìm đàn ông, mỗi tháng tôi chỉ gửi cho cô ấy 8 triệu chi tiêu. Nếu vợ cần thêm thì phải nói tôi biết dùng tiền để làm gì, nếu hợp lý thì tôi sẽ gửi thêm cho cô ấy. Nắm chi tiêu như thế, tôi sẽ biết chắc vợ làm gì, cô ấy không thể lừa dối tôi được.

    Không chỉ vậy, tôi còn nói dối rằng công việc gặp khó khăn, nên chỉ có thể gửi cho cô ấy nhiêu đó tiền. Vợ tôi tin ngay, lúc nào cũng động viên tôi cố gắng, cô ấy sẽ lo cho mẹ và con tôi ở nhà.

    Suốt 5 năm sau đó, tôi yên tâm đi làm xa nhà, thỉnh thoảng về nhà nhưng vẫn không sợ mất vợ. Sau đó tôi quyết định chuyển đi công tác về gần nhà, tiện dành thời gian cho gia đình.

    Đến một ngày, mẹ và vợ tôi đi chùa, hai con thì gửi sang nhà ngoại, tôi chẳng có việc gì làm nên đi dọn dẹp nhà cửa. Đúng lúc đó cúp điện, đồ thì chưa giặt, tôi đành phải giặt tay. Trong lúc lấy quần áo ra giặt, tôi ngẩn người nhìn thấy bộ quần áo lót của vợ, chúng cũ rách tới mức chẳng còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Tôi thấy sao đồ đã cũ như thế mà vợ vẫn chưa chịu thay? Sau đó tôi phát hiện tất cả quần áo của vợ đều như thế. Tôi lặng người hồi lâu rồi thấy mình thật xấu xa.

    Vợ tôi sống thiếu thốn, tằn tiện bao năm qua chẳng phải là vì tôi đa nghi, không tin tưởng cô ấy hay sao? Tôi là người chồng vô tâm, chỉ biết nghi ngờ và đề phòng vợ, chỉ biết ích kỷ nghĩ cho bản thân hình. Với nhiêu đó tiền tôi gửi về nhà, chỉ đủ lo cho mẹ tôi và hai con thì vợ tôi lấy đâu ra tiền để mua gì cho mình?

    Tôi thấy có lỗi và xấu hổ lắm. Tôi sẽ đền bù cho cô ấy bằng mọi cách, tôi sẽ trở thành người chồng tốt hơn để xứng đáng với người vợ tốt đẹp của mình!

  • Đêm t;ân hô;n vừa tắt đèn, tôi còn chưa kịp thở sau cơn mệt rã rời thì mẹ chồng đã xông vào phòng, lật chăn và gào lên: Ga giường không có vết đỏ là sao?

    Đêm t;ân hô;n vừa tắt đèn, tôi còn chưa kịp thở sau cơn mệt rã rời thì mẹ chồng đã xông vào phòng, lật chăn và gào lên: Ga giường không có vết đỏ là sao?

    Bà Hảo, mẹ chồng tôi, đứng đó với khuôn mặt đầy nghiêm trọng, như vừa bắt được tang vật của một tội tày trời. Bà chĩa thẳng ánh mắt sắc lẹm vào chiếc ga giường trắng muốt vẫn còn lộn xộn.

    – Nó đâu? – Bà quát. – Cái dấu đỏ đâu?

    Tôi há hốc miệng. Cơ thể vừa đau vừa mệt. Cổ họng nghẹn lại.

    – Mẹ… mẹ vào phòng con dâu như vậy… không được đâu ạ… – tôi run run nói.

    – Không được cái gì! – bà gào lên. – Cái này là chuyện cả họ quan tâm. Con dâu nhà này phải trong sạch. Cả tông cả họ đang chờ kết quả. Cô giải thích đi, tại sao ga giường không có giọt máu nào?

    Tôi chết lặng.
    Hùng cũng chết lặng.

    Tôi nhìn anh, mong anh nói gì đó. Nhưng Hùng chỉ ấp úng:

    – Mẹ… chuyện này… bây giờ còn ai nghĩ như vậy nữa…

    – Tao nghĩ! Họ hàng nhà tao nghĩ! – bà đập tay vào tủ quần áo đến mức cửa rung lên. – Nhà này chỉ có một thằng con trai. Tao không để ai cắm sừng nó từ trước khi cưới!

    Tôi siết chặt mép chăn, nước mắt ứa ra ngay lập tức. Cảm giác nhục nhã len từ sống lưng lên tới đỉnh đầu.

    Hai năm trước, tôi bị tai nạn xe máy, ngã vào cạnh bàn nhôm ở sạp hàng trước cổng chợ. Mảnh kim loại sượt vào người gây rách sâu, bác sĩ phải khâu gần hai chục mũi và nói tôi có thể bị ảnh hưởng đến màng trinh. Tôi chưa từng quan hệ trước đây, nhưng tai nạn ấy đã khiến tôi không thể nào chảy máu – dù trong đầu mẹ chồng tôi, chuyện đó lại là thước đo phẩm hạnh duy nhất của một người con gái.

    Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ, cái quá khứ đau đớn đó lại trở thành lý do để tôi bị xúc phạm ngay trong đêm tân hôn của mình.

    – Con… con thật sự là một người trong sạch. – tôi cố nói, giọng nghẹn lại. – Con bị tai nạn lúc 22 tuổi… bác sĩ có nói…

    – Tai nạn? – bà cười khẩy. – Đấy là cái cớ của đám không ra gì! Cô tưởng tôi ngốc lắm à?

    Hùng lúc này mới sực tỉnh, anh bật dậy:

    – Mẹ đừng nói vợ con như vậy!

    – Vợ cái gì? – bà chỉ thẳng vào mặt tôi. – Nếu nó trong sạch thì phải có chứng cứ! Bao đời nay đều vậy!

    Tôi quay mặt đi, nước mắt thi nhau rơi xuống.

    Bỗng bà Hảo lao tới, giật phăng tấm chăn tôi đang ôm, khiến tôi hét lên, còn Hùng hoảng hốt kéo lại:

    – Mẹ làm gì vậy?!

    – Tao xem xem có đúng là nó không sạch sẽ không!

    – Mẹ điên rồi à?! – lần đầu tiên Hùng quát lớn.

    Căn phòng nhỏ như nghẹt thở. Tim tôi đập loạn. Tôi run lên, vừa vì sợ, vừa vì tủi nhục, vừa vì không tin đây là gia đình mình định chung sống cả đời.

    Sau màn ồn ào, Hùng đưa mẹ ra khỏi phòng. Nhưng trước khi đi khỏi, bà còn quăng lại một câu:

    – Sáng mai mời họ nhà gái đến đây giải thích! Còn không, tao cho hủy hôn ngay lập tức!

    Cánh cửa đóng sập trước mặt.

    Tôi bật khóc như đứa trẻ. Hùng chạy lại ôm tôi nhưng tôi đẩy anh ra:

    – Sao anh không bảo vệ em từ đầu? Sao anh để mẹ làm nhục em như vậy?

    – Anh xin lỗi… anh bị bất ngờ quá… mẹ anh tính vậy từ xưa rồi…

    – Từ xưa? – tôi cười trong nước mắt. – Từ xưa nên có quyền xúc phạm phụ nữ sao?

    Hùng cúi đầu, không thể nói thêm gì.

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi ngồi co ro ở góc giường đến trời sáng. Mặc váy cưới đẹp đẽ hôm qua mà sáng nay tôi thấy mình chẳng khác gì món đồ bị đem ra soi mói, kiểm chứng.

    Tôi đã nghĩ: Nếu gia đình này như vậy, tôi có nên tiếp tục?

    Nhưng rồi nghĩ đến Hùng – người đã yêu tôi bằng sự dịu dàng nhiều năm – tôi lại lưỡng lự.

    Sáng hôm đó, mẹ tôi đến. Gương mặt bai bải của mẹ chồng khiến mẹ tôi không giấu nổi sự bức xúc.

    – Ý bà là con gái tôi phải “chảy máu” thì mới được coi là người tử tế sao? – mẹ tôi nói, giọng run nhưng cứng rắn.

    – Đúng! – bà Hảo đáp không do dự. – Nhà tôi không chấp nhận loại con dâu không rõ ràng!

    Mẹ tôi bật cười, nhưng là kiểu cười đắng chát.

    – Hóa ra chuyện danh dự của con gái tôi lại bị đem ra cân đo như một miếng thịt ngoài chợ.

    – Bà nói gì đấy? – mẹ chồng tôi đanh mặt.

    – Tôi nói đúng sự thật. Bà nghĩ vết rách bé tí bằng da mỏng đó quyết định phẩm giá của một con người à? Bà có biết tai nạn của con gái tôi không? Bà có biết nó đã khóc hàng tháng vì sợ không ai tin nó trong sạch không? Và giờ điều đó đã trở thành sự thật.

    Tôi ngồi đó, nước mắt rơi không ngừng.

    Hùng lúc này mới lên tiếng:

    – Con tin Lan. Con biết Lan không làm gì sai cả.

    – Mày tin nhưng tao không tin! – mẹ anh hét.

    Tôi nhìn Hùng. Đôi mắt anh nói rằng anh đang cố gắng, nhưng sự yếu đuối của anh khiến tôi thấy mình cô đơn khủng khiếp.

    Cuối cùng, mẹ tôi đứng dậy.

    – Thôi, tôi đưa con gái tôi về. Nhà có ba đời làm dâu, tôi chưa thấy cảnh nào làm nhục phụ nữ trắng trợn như vậy.

    – Bà dám mang nó về là tự tay phá hủy hôn nhân của con bé đấy! – mẹ chồng tôi quát theo.

    – Nếu cuộc hôn nhân này được xây bằng giọt máu trên ga giường, thì có giữ cũng chẳng hạnh phúc đâu.

    Tôi nghẹn lại.

    Hùng níu tay tôi:

    – Lan… đừng về… anh xin em… để anh nói chuyện lại với mẹ…

    Tôi nhìn anh rất lâu. Rất, rất lâu.

    – Nếu anh thật sự yêu em… – tôi nói. – Anh phải để em được tôn trọng. Chứ không phải van xin sự công nhận từ một chiếc ga giường.

    Rồi tôi rút tay khỏi anh.

    Những ngày sau, Hùng về nhà mẹ đẻ – nhưng mẹ anh khóa cửa, không cho anh vào. Gia đình anh họp họ hàng để “làm rõ chuyện”. Tôi trở về nhà mình, cả tuần liền không ăn ngủ được, không muốn ra ngoài, xấu hổ với chính cuộc đời mình – dù tôi chẳng làm gì sai.

    Hùng gọi điện liên tục, xin lỗi, khóc, cầu xin tôi quay lại. Anh bảo sẽ đứng về phía tôi.

    Nhưng trong những cuộc gọi đó… điều tôi nghe nhiều nhất là:

    “Mẹ anh khó lắm, em thông cảm…”
    “Từ từ rồi mẹ anh sẽ hiểu…”
    “Đừng làm lớn chuyện lên…”

    Tôi chợt nhận ra:
    Tôi không cần một người đàn ông để tôi phải xin quyền được tôn trọng.

    Một tháng sau, Hùng tự chuyển khỏi nhà mẹ, thuê trọ và quay lại tìm tôi. Anh quỳ xuống trước cửa nhà tôi, giữa trời mưa tầm tã.

    – Anh xin lỗi! Anh ngu ngốc! Anh sẽ không để ai làm tổn thương em nữa! Anh sẽ cưới em lần nữa, theo cách em muốn. Không ai được xâm phạm em nữa. Anh hứa!

    Tôi nhìn người đàn ông đang run vì lạnh trong cơn mưa. Trong lòng tôi giằng xé dữ dội. Tôi đã từng yêu anh. Rất nhiều. Nhưng tình yêu không đủ nếu người đàn ông ấy không dám đứng lên bảo vệ tôi đúng lúc nhất.

    Tôi hỏi anh một câu:

    – Anh có dám đứng trước mẹ anh, nói rằng cái “giọt máu” đó không có nghĩa lý gì không?

    Hùng im lặng rất lâu.
    Rất. Lâu.

    Rồi anh trả lời:

    – Anh… sẽ cố thuyết phục mẹ dần dần…

    Và chính khoảnh khắc đó… tôi biết cuộc đời này tôi không thể làm lại sai lầm thêm lần nữa.

    Tối hôm đó, tôi viết một lá thư chia tay. Tôi nói tôi từng yêu anh, từng muốn một gia đình với anh, nhưng tôi không chấp nhận sống với một người mẹ chồng kiểm soát như vậy, và càng không thể sống với một người chồng không đủ bản lĩnh để bảo vệ vợ.

    Tôi để lá thư vào tay anh rồi bước vào nhà. Hùng gọi tôi, gào tên tôi trong mưa. Nhưng tôi không quay lại.

    Đó là đêm cuối cùng tôi khóc vì anh.

    Hai năm sau, tôi đã là quản lý của một cửa hàng thiết kế nội thất. Cuộc sống ổn định, tinh thần nhẹ nhõm. Tôi mạnh mẽ hơn, tự tin hơn và không còn tự trách mình vì chuyện quá khứ.

    Một lần đang chọn gỗ với khách, tôi bắt gặp Hùng đứng ở cửa. Anh trông già hơn nhiều, gầy đi, đôi mắt buồn.

    – Lan… – anh khẽ nói. – Anh chỉ muốn nói lời xin lỗi… thật sự.

    Tôi mỉm cười nhẹ.

    – Chuyện đã qua rồi anh. Em không trách nữa.

    – Em… ổn chứ?

    – Ổn. Rất ổn.

    Hùng cúi mặt. Một lúc lâu sau anh nói:

    – Anh cưới rồi. Là mẹ anh sắp xếp.

    Tôi gật đầu. Không đau. Không tiếc. Chỉ thấy nhẹ như gió.

    – Chúc mừng anh.

    Anh nhìn tôi thật lâu rồi nói:

    – Anh chỉ muốn nói… giá như đêm hôm đó anh đủ dũng cảm…

    Tôi cắt lời anh:

    – Giá như chúng ta đều hiểu… trinh tiết không bao giờ là thước đo của một con người.

    Hùng cúi đầu.
    Còn tôi bước đi, tự do và kiêu hãnh.

    Đêm tân hôn năm ấy đã khiến tôi đau khổ, nhưng cũng chính nó giúp tôi hiểu rằng:

    Sự tôn trọng quan trọng gấp vạn lần bất kỳ cuộc hôn nhân nào.

    Và tôi biết…

    Mình đã chọn đúng.

  • Bố chồng hỏi có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chồng ra hiệu đừng nói thật, tôi báo 500 triệu thành 50 triệu

    Bố chồng hỏi có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chồng ra hiệu đừng nói thật, tôi báo 500 triệu thành 50 triệu

    Tim tôi như lỡ một nhịp khi thấy hành động sau đó của bố chồng.

    Một ngày cuối tuần, vợ chồng tôi về thăm bố chồng. Tuy chúng tôi sống ở thành phố, bố chồng sống ở quê nhưng khoảng cách không quá xa, bố lại ở một mình vì mẹ chồng đã mất lâu rồi, nên cứ cách 2 tuần là chúng tôi lại về thăm bố một lần, ăn với ông bữa cơm rồi nhân tiện hái ít rau bố trồng lên thành phố ăn dần.

    Nhưng hôm đó, không khí trong nhà lạ lắm, bố chồng ít nói hơn hẳn ngày thường. Trong lúc tôi đang dọn cơm tối, bố chồng cuối cùng cũng mở lời hỏi tôi:

    – Các con để dành được bao nhiêu tiền rồi?

    Nghe câu hỏi đó, tôi vừa ngạc nhiên, vừa bối rối vì không ngờ ông lại hỏi điều nhạy cảm này. Khi đang chưa biết nên trả lời thế nào thì chồng tôi từ nhà tắm bước ra, nháy mắt với tôi. Hiểu ý chồng đang nhắc đừng nói thật, nên tôi liền nói số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng từ 500 triệu xuống còn 50 triệu:

     Dạ, kinh tế ngày càng khó khăn, vật giá thì leo thang, mà chúng con lại cưới nhau chưa lâu nên chỉ mới tiết kiệm được 50 triệu thôi ạ.

    Bố chồng hỏi có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chồng ra hiệu đừng nói thật, tôi báo 500 triệu thành 50 triệu - 1

    Hôm đó bố chồng bất ngờ hỏi tôi về số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng. (Ảnh minh họa)

    Bố chồng nhìn tôi một lúc, nhíu mày trầm ngâm rồi đứng dậy đi vào phòng, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm và bìa đỏ căn nhà của bố mẹ chồng. Bố chồng đặt 2 thứ đó lên bàn rồi nói:

    – Kinh tế bây giờ khó khăn, công việc bấp bênh, thu nhập thấp. Bố thấy vợ chồng con cứ đi làm công ăn lương mãi như thế cũng không ổn. Các cụ nói rồi, “phi thương bất phú”. Nếu có thể, hãy tìm hiểu kinh doanh đầu tư. Thiếu tiền thì hãy cầm tiền tiết kiệm của bố, và có thể cắm nhà để vay tiền. Bố tin các con làm được.

    Tim tôi như lỡ một nhịp. Tôi không nghĩ rằng bố chồng sẽ cởi mở và bao dung đến vậy. Còn chồng tôi, anh cũng bất ngờ không kém, bởi theo lời anh kể thì xưa nay bố chồng luôn thiên vị em trai hơn anh, dù nó chẳng mấy quan tâm tới bố mẹ, chỉ biết ăn chơi.

    Chúng tôi ngồi im một lúc, nhìn nhau mà không biết nói gì trước tấm lòng rộng mở của bố chồng. Như nhìn thấu lòng các con, bố chồng nắm lấy tay chúng tôi, giọng trầm xuống:

    – Bố biết đôi khi mình thiên vị con út, nhưng cũng hiểu rằng nó không giỏi kinh doanh. Còn các con, bố thấy là những người có chí, biết lên kế hoạch và dám thử sức, nên bố sẵn sàng trao cơ hội và hỗ trợ. Bố tin rằng nếu các con nỗ lực và biết học hỏi, các con sẽ làm nên chuyện lớn.

    Lúc ấy, tôi nhận ra bố chồng không chỉ trao cho chúng tôi tài chính, mà còn trao niềm tin, sự khích lệ mà tiền bạc không mua được.

    Bố chồng hỏi có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chồng ra hiệu đừng nói thật, tôi báo 500 triệu thành 50 triệu - 2

    Bố chồng đã đưa tiền tiết kiệm của ông cùng sổ đỏ căn nhà cho chúng tôi. (Ảnh minh họa)

    Sau bữa cơm, bố chồng kéo chúng tôi ra vườn, nơi những luống rau xanh mướt trong ánh đèn vàng. Ông kể về những ngày khó khăn bố mẹ trải qua, về cách quản lý, đầu tư để ổn định cuộc sống. Tôi lắng nghe, cảm giác như từng lời ông nói thấm vào tim. Chồng tôi nắm tay tôi, thì thầm:

    – Em thấy không, bố không chỉ cho mình tiền, mà còn cho mình kinh nghiệm sống nữa.

    Trong vài ngày sau đó, chúng tôi bắt đầu bàn bạc về việc tìm hiểu kinh doanh. Không vội vàng, không liều lĩnh, nhưng từng bước học hỏi và thử sức. Cái cảm giác phấn khởi khi cùng nhau lên kế hoạch, tìm kiếm thông tin, nghiên cứu thị trường khiến tôi thấy mình vừa hồi hộp vừa hứng thú.

    Tôi nhận ra điều khiến chúng tôi từng sợ hãi không phải là khó khăn, mà là thiếu niềm tin vào chính mình. Bố chồng đã trao niềm tin ấy, giúp chúng tôi dám mơ, dám thử, và biết rằng có nhau là đủ để vượt qua trở ngại.

    Giờ đây, khi nhìn vào cuốn sổ tiết kiệm và bìa đỏ căn nhà mà bố chồng trao, tôi không còn cảm giác áp lực hay sợ hãi. Thay vào đó là sự biết ơn, niềm tin và động lực để cố gắng.

    Chúng tôi hiểu rằng giá trị thật sự không nằm ở tiền bạc, mà ở tình yêu, sự khích lệ và niềm tin mà gia đình trao cho nhau. Cuộc sống vẫn bận rộn, vẫn có những lúc căng thẳng, nhưng tôi biết chắc một điều rằng, nếu có nhau và niềm tin ấy, chúng tôi sẽ vượt qua tất cả. Và đó, chính là sự giàu có thật sự.

  • Mẹ chồng xé váy con dâu giữa chợ đông người – Con dâu gửi đơn kiện thẳng lên xã khiến cả làng hả hê

    Mẹ chồng xé váy con dâu giữa chợ đông người – Con dâu gửi đơn kiện thẳng lên xã khiến cả làng hả hê

    Sáng hôm đó, chợ phiên họp đông nghịt. Từng dãy sạp nối dài, người mua kẻ bán chen chúc, tiếng nói cười xen lẫn tiếng rao hàng ồn ào.

    Giữa khung cảnh nhộn nhịp ấy, một vụ việc chưa từng có xảy ra, khiến tất cả người dân trong chợ và cả làng sau đó bàn tán suốt nhiều ngày.

    Hạnh – cô con dâu mới về làm dâu nhà bà Thoa được hơn một năm – đang chọn vài bó rau và ít thịt để chuẩn bị bữa cơm chiều thì bất ngờ nghe tiếng quát lớn phía sau:
    Mày còn mặt mũi đi chợ mua đồ hả? Đồ láo toét!

    Giọng nói chát chúa vang lên khiến những người xung quanh lập tức quay đầu lại. Bà Thoa – mẹ chồng của Hạnh – mặt đỏ gay, bước phăm phăm đến, không thèm để ý ánh mắt của hàng chục người đang nhìn.

    Trước khi Hạnh kịp hiểu chuyện gì, bà Thoa đã vung tay giật mạnh chiếc túi đồ trên tay cô, rồi bất ngờ túm lấy vạt váy kéo mạnh.

    Tiếng “roạt” vang lên giữa chợ. Mảnh vải đứt tung, chiếc váy bị xé toạc khiến Hạnh đứng chết lặng. Cả khu chợ im bặt trong vài giây, rồi những tiếng xì xào, xuýt xoa vang lên khắp nơi.

    Hạnh mặt tái mét, vội ôm lấy phần váy bị rách để che thân, đôi mắt rưng rưng vì tủi hổ.
    “Mày tưởng tao không biết mày giấu tiền đưa cho nhà ngoại hả? Tao nuôi mày ăn ở trong nhà, giờ mày dám lấy của nhà tao đem cho người khác? Đồ mất dạy!” – bà Thoa gằn giọng, bàn tay run lên, không rõ vì tức giận hay đang cố thị uy trước đám đông.

    Hạnh nghẹn lời. Tiền cô đưa cho mẹ ruột mấy hôm trước là số tiền riêng cô dành dụm từ khi còn đi làm trước lúc cưới, hoàn toàn không liên quan đến gia đình chồng. Nhưng giữa bao ánh mắt tò mò, cô không thể giải thích. Mỗi lời biện minh lúc này chỉ càng khiến bà Thoa nổi giận hơn, đồng nghĩa với việc cô sẽ bị bôi nhọ thêm trước đám đông.

    Một vài người phụ nữ đứng gần khẽ kéo tay bà Thoa, nhỏ nhẹ:
    “Thôi chị ơi, có gì về nhà nói, làm thế này mất mặt cả nhà.”

    Nhưng bà Thoa hất tay họ ra, tiếp tục mắng nhiếc, không chịu dừng lại.

    Hạnh cắn môi, nước mắt rơi lã chã. Cô chưa từng nghĩ mình – một cô gái rụt rè, nhẫn nhịn – lại có ngày bị làm nhục công khai như thế. Những tháng ngày về làm dâu, cô đã cố gắng hòa thuận, lo toan việc nhà, chịu đựng tính khí khắt khe của mẹ chồng. Nhưng dường như với bà Thoa, mọi cố gắng của cô đều là vô nghĩa. Chỉ cần một lời đồn vô căn cứ cũng đủ để bà sẵn sàng xé toạc thể diện của cô giữa chốn đông người.

    Hôm nay, sự nhẫn nhịn của Hạnh đã bị xé nát cùng chiếc váy mặc trên người. Khi bà Thoa vừa buông tay, Hạnh lặng lẽ nhặt túi đồ, xoay người rời chợ trong tiếng bàn tán. Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa đã bùng lên. Cô biết, nếu tiếp tục im lặng, chuyện hôm nay sẽ trở thành cái cớ để bà Thoa tiếp tục lấn lướt, xúc phạm cô trước mặt mọi người.

    Buổi chiều hôm đó, thay vì về nhà, Hạnh đến thẳng trụ sở ủy ban xã. Cô gặp cán bộ phụ trách phụ nữ và trình bày toàn bộ sự việc. Giọng cô ban đầu run rẩy, nhưng càng nói càng bình tĩnh. Cô mô tả chi tiết việc bị xé váy, bị chửi bới, làm nhục nơi công cộng, đồng thời đưa ra những nhân chứng là tiểu thương trong chợ.

    Những người này sau đó được mời lên đối chất. Một chị bán cá khẳng định:
    “Chúng tôi thấy rõ bà Thoa giật váy Hạnh, ai cũng xót xa cho con bé. Nó hiền lành, chưa từng cãi lại mẹ chồng bao giờ.”

    Cơ quan xã nhanh chóng vào cuộc. Cán bộ giải thích rằng hành vi của bà Thoa không chỉ là xúc phạm danh dự, nhân phẩm mà còn vi phạm pháp luật, có thể bị xử phạt hành chính hoặc nặng hơn tùy mức độ. Hạnh nghe xong, lòng vừa nhẹ nhõm vừa chua xót. Cô không muốn làm to chuyện, nhưng những gì xảy ra đã vượt quá giới hạn chịu đựng.

    Khi tin Hạnh gửi đơn lên xã lan ra, cả làng xôn xao. Nhiều người từ lâu đã chứng kiến cảnh bà Thoa thường xuyên chì chiết, bắt bẻ con dâu vô lý. Có người thầm nghĩ:
    “Đáng đời! Trước giờ làm mưa làm gió, giờ cũng có ngày bị đưa ra ánh sáng.”

    Ngày bà Thoa bị mời lên xã làm việc, dân làng đứng xem khá đông. Ban đầu bà còn tỏ vẻ cứng rắn, cho rằng Hạnh đặt điều, vu khống. Nhưng khi đối diện với hàng loạt nhân chứng, bà bắt đầu chùn giọng. Gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, bà không ngờ hành vi của mình lại bị nhiều người chứng kiến và sẵn sàng đứng ra làm chứng đến vậy.

    Cán bộ xã yêu cầu bà Thoa công khai xin lỗi con dâu trước sự chứng kiến của họ và cam kết không tái phạm. Buổi chiều hôm đó, tại nhà văn hóa thôn, bà Thoa miễn cưỡng cúi đầu xin lỗi. Giọng bà nhỏ đến mức khó nghe, nhưng Hạnh nhận ra trong ánh mắt bà có chút bối rối.

    Không ai biết đó là lời xin lỗi thật lòng hay chỉ là vì xấu hổ trước dư luận. Với Hạnh, lời xin lỗi ấy không thể xóa đi nỗi nhục ngày hôm đó, nhưng ít nhất nó cũng là một lời thừa nhận rằng bà đã sai.

    Tối hôm ấy, Hạnh lặng lẽ thu dọn góc phòng nhỏ của mình. Cô biết cuộc sống làm dâu dưới mái nhà này sẽ không bao giờ trở lại như trước. Nhưng cô cũng hiểu rằng, mình đã đứng lên bảo vệ bản thân, và đó là bước đầu tiên để không bị chèn ép, xúc phạm thêm nữa.

    Ngoài kia, tiếng cười nói của dân làng vẫn rộn ràng. Nhưng lần này, trong những câu chuyện họ kể, Hạnh không còn là cô con dâu yếu đuối nữa, mà là người dám lên tiếng, dám đấu tranh – và điều đó khiến cả làng hả hê.