Tác giả: admin

  • Tưởng lấy chồng già sẽ “yếu”, đêm tân hôn anh nói 5 từ khiến tôi run lẩy bẩy

    Tưởng lấy chồng già sẽ “yếu”, đêm tân hôn anh nói 5 từ khiến tôi run lẩy bẩy

    Nhưng đến đêm tân hôn, mọi suy nghĩ tôi từng có về anh, đều đổ sập.

    Tôi lấy chồng năm 27 tuổi, còn anh 38. Cả họ nhà tôi phản đối mối quan hệ này lúc đầu, không phải vì anh xấu, mà vì… anh quá lịch sự. Mẹ tôi còn thì thầm: “Đàn ông đến tuổi đó còn ế, chắc phải có vấn đề gì. Con xem lại đi”. Bạn bè tôi thì bảo: “Thôi chấp nhận lấy chồng già thì được chiều, nhưng đừng mong gì chuyện con cái nhé”.

    Tôi lúc ấy cũng có suy nghĩ giống họ. Lấy chồng gần 40, chắc anh “yếu”, chắc đời sống vợ chồng không được như mong đợi, có con cũng khó. Nhưng tôi thích anh vì sự tử tế. Anh chăm tôi từ chi tiết nhỏ như buộc dây giày, chọn đồ ăn ít dầu, dùng nước ấm cho tôi khi đau bụng. Thứ tôi được ở anh là sự an toàn. Còn chuyện kia, tôi nghĩ… tùy duyên.

    Tưởng lấy chồng già sẽ “yếu”, đêm tân hôn anh nói 5 từ khiến tôi ngỡ ngàng - 1

    Đám cưới của chúng tôi không quá hoành tráng, nhưng đầy những câu chọc ghẹo mà tôi vẫn nhớ đến tận bây giờ: “Cố lên nhé chú rể, đầu xuôi đuôi lọt!”, “Chúc hai vợ chồng sớm có em bé nha!”, “U40 rồi, nhanh còn kịp!”. Mọi người cười, còn tôi thì đỏ mặt. Còn anh? Anh chỉ mỉm cười nhàn nhạt, cuối tiệc còn dặn người ta đừng uống rượu lái xe về nguy hiểm. Tôi lại ấm lòng.

    Nhưng đến đêm tân hôn, mọi suy nghĩ tôi từng có về anh, đều đổ sập. Không phải vì anh “khác tưởng tượng” theo kiểu mạnh mẽ hay dữ dội. Mà vì anh dừng lại. Giữa lúc không khí đang đầy hồi hộp và tôi đã chuẩn bị tâm lý từ 3 tháng trước, anh nhìn tôi, kéo chăn lên, rồi nói đúng 5 từ:

    – Không vội, hãy có con.

    Tôi đơ toàn thân. Không vội? Hãy có con? Câu nói nghe như bị ngược logic. Tôi tưởng anh “không đủ tự tin”, nên trốn tránh. Nhưng anh nhìn vào mắt tôi, giọng bình tĩnh, rất rõ ràng:

    – Con cái không phải áp lực. Chúng ta yêu nhau trước, rồi hãy là bố mẹ sau.

    Nghe câu ấy, tôi không biết nên bật cười hay bật khóc. Người đàn ông mà cả xã hội nghĩ là “già, yếu, hết cửa” lại đòi… từ từ, không vội chuyện con. Có bao nhiêu anh trai trẻ khỏe ngoài kia, chỉ mong cưới xong vợ bầu càng sớm càng tốt, để chứng minh bản lĩnh. Còn anh thì bảo:

    – Anh không muốn em có con vì ai đó thúc, hay vì em sợ tuổi anh lớn. Anh muốn đó là kết quả của hạnh phúc.

    Tôi không trả lời. Chỉ thấy lòng mình như vừa rơi vào một cái ôm mềm, không phải bằng tay, mà bằng cảm xúc. Sau đêm đó, tôi phát hiện anh không “yếu”, mà lại rất… có trách nhiệm. Anh giữ nhịp, hỏi nhu cầu, luôn để ý cảm xúc của tôi. Mỗi lần gần gũi, anh đều hỏi: “Em có thoải mái không?”, “Nếu mệt thì ngủ nhé”.

    Một tháng sau, tôi đi trễ kinh. Anh là người chạy đi mua que thử. Anh còn mua đúng loại đắt nhất, rồi đặt lên bàn như một chiến công. Khi que hiện hai vạch đỏ chót, anh không reo lên, không nhảy cẫng như trong phim. Anh chỉ ôm tôi, tựa cằm lên vai tôi và nói:

    – Cảm ơn em vì trở thành mẹ của con chúng ta.

    Tưởng lấy chồng già sẽ “yếu”, đêm tân hôn anh nói 5 từ khiến tôi ngỡ ngàng - 2

    Tôi mới là người khóc. Khóc vì hóa ra tôi từng định kiến, từng xem anh như một người “hết tuổi sung sức”, “may mắn lấy được ai thì lấy”, “cưới là để kịp đẻ”. Vậy mà người thật sự trưởng thành lại là anh. Còn tôi, trẻ hơn anh một thập kỷ, mà suy nghĩ còn non đến mức mang bầu vì sợ người đời nói mình ế.

    Bầu 4 tháng, anh chăm không khác gì bà đỡ. Ông xã 38 tuổi của tôi đi học lớp tiền sản, mua máy đo huyết áp, tìm bác sĩ để hỏi về dinh dưỡng cho phụ nữ mang thai. Anh còn ghi chú trong điện thoại: “Không để vợ bầu nằm ngửa quá lâu, Gia vị nên giảm muối, Tập thói quen nói chuyện với con. Có lần, tôi đùa:

    – Em tưởng lấy chồng già thì được chiều, nhưng không ngờ được chiều bài bản như đi học lớp VIP.

    Anh cười:

    – Già thì phải bù bằng hiểu biết. Không khôn thì sao nuôi con?

    Tôi nhận ra, lấy chồng không phải chọn tuổi, chọn ngoại hình, hay chọn cái tiếng “mạnh, yếu”. Lấy chồng là chọn một người biết chịu trách nhiệm khi mình mang trong người một sinh linh nhỏ bé. Chọn một người dám nói “đừng vội”, ngay cả khi cả thế giới đang giục “phải nhanh”. Với tôi, câu nói 5 từ đêm tân hôn không phải là lời trì hoãn. Nó là lời cam kết.

    “Không vội, hãy có con”. Có nghĩa là: anh chọn tôi trước khi chọn làm bố. Và đó mới là điều khiến tôi tin rằng con tôi sinh ra không chỉ có một người cha, mà có một người đàn ông tử tế để học làm người.

  • Con dâu bận đi công tác, để cháu cho bà nội trông, trở về thấy nhà cửa vẫn ngăn nắp, cháu ngủ ngon, nhưng mở tủ lạnh ra thì mẹ trẻ bỗng gào khóc ngất lịm

    Con dâu bận đi công tác, để cháu cho bà nội trông, trở về thấy nhà cửa vẫn ngăn nắp, cháu ngủ ngon, nhưng mở tủ lạnh ra thì mẹ trẻ bỗng gào khóc ngất lịm

    Chị Hạnh lấy chồng muộn, 6 năm chạy chữa khắp nơi mới sinh được cậu con trai đầu lòng. Bởi vậy, đứa bé là “báu vật” của cả gia đình, đặc biệt là với vợ chồng chị.

    Một lần, công ty cử chị đi công tác đột xuất 3 ngày. Ban đầu chị định đưa con đi cùng, nhưng chồng khuyên:

    “Có bà nội ở nhà, để bà trông cho, em yên tâm đi làm.”

    Thấy mẹ chồng tỏ vẻ vui vẻ, nhiệt tình nhận trông cháu, chị cũng xuôi lòng.

    Ba ngày công tác trôi qua, chị trở về. Căn nhà quen thuộc vẫn ngăn nắp, gọn gàng. Trong phòng, con trai đang ngủ ngoan trong nôi, hơi thở đều đều, khuôn mặt hồng hào. Mẹ chồng ngồi cạnh, vừa quạt vừa khe khẽ hát ru. Nhìn cảnh tượng ấy, tim chị như tan chảy vì hạnh phúc, nghĩ bụng “may mắn có bà”.

    Chị Hạnh bước xuống bếp dọn đồ, mở tủ lạnh để cất thực phẩm mang về. Và rồi…

    Cánh cửa tủ vừa bật ra, chị sững sờ, cả người run lên bần bật. Bên trong, ngăn trên cùng là hàng chục hộp thủy tinh được xếp ngay ngắn. Mỗi hộp đều dán nhãn ghi ngày tháng cẩn thận. Trên nắp, nét chữ của mẹ chồng hiện rõ: “Sữa của H…”, “Sữa của M…” – đó là tên đứa con trai chị.

    Chị hoảng hốt, mở nắp một hộp ra, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Tim chị nghẹt thở, mọi thứ trước mắt tối sầm lại. Chị gào khóc, ôm ngực rồi ngã quỵ ngay dưới nền gạch lạnh ngắt.

    Trong phòng, con trai vẫn ngủ say, không hề biết sóng gió khủng khiếp vừa ập xuống gia đình nhỏ của mình.

    Câu hỏi rợn người dội lên trong đầu chị:
    “Mẹ chồng đã làm gì với chính giọt máu của con đây trời ơi…?”

  • Chung cư The Sun Avenue – Quận 2

    Chung cư The Sun Avenue – Quận 2

    Chung cư The Sun Avenue – Quận 2: Người dân phát hiện mùi hôi thối bốc lên, nên báo ban quản lý kiểm tra và phát hiện 1 người TV trong trạng thái đang phân huỷ

  • Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.

    Ngày 4 tháng 12 năm 2025, báo Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”. Nội dung như sau:

    Ngày 4.12, Bộ Nông nghiệp và Môi trường đã tổ chức buổi họp báo thường kỳ thông tin báo chí về tình hình sản xuất, thiên tai trong thời gian vừa qua.

    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh
    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh

    Tại buổi họp báo, ông Hoàng Đức Cường – Phó Cục trưởng Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin chi tiết về những kỷ lục, dị thường của thiên tai trong 11 tháng năm 2025.

    Trên thế giới, nhiều kỷ lục về nhiệt độ cao nhất tại nhiều nơi được ghi nhận vượt 48 độ C, thiết lập kỷ lục mới về số ngày liên tiếp có nhiệt độ cực đại (Hoa Kỳ, Thổ Nhĩ Kỳ, tháng 7.2025). Tại Bắc Đại Tây Dương, nhiệt độ bề mặt nước biển tiếp tục duy trì kỷ lục cao nhất vượt 25,5 độ C vào cuối mùa hè, cung cấp nguồn năng lượng chưa từng có cho các xoáy thuận nhiệt đới. Hậu quả là sự tan băng kỷ lục, như ở Tây Nam Greenland, ước tính đã mất tới 300 tỉ tấn băng chỉ trong mùa hè 2025 góp phần đáng kể vào mức dâng mực nước biển toàn cầu.

    Tại Việt Nam, năm 2025 được ghi nhận là một năm có diễn biến thiên tai khí tượng thủy văn cực kỳ bất thường và dị thường, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng trên cả nước. Tổng thiệt hại kinh tế ước tính đã vượt 85.000 tỉ đồng và đã có 409 người chết và mất tích tính đến cuối tháng 11.2025.

    Tính đến hết tháng 11.2025, đã có 21 cơn bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động trên Biển Đông và trở thành năm có số lượng bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động nhiều nhất trên Biển Đông kề từ khi có số liệu quan trắc (từ năm 1961), năm nhiều nhất trước đó là 2017 với 20 cơn bão/áp thấp nhiệt đới.

    Ngoài kỷ lục về số lượng bão/áp thấp nhiệt đới, mùa bão năm 2025 còn ghi nhận một số tính chất đặc biệt, bất thường và cực đoan. Cùng với đó là tình hình lũ lụt nghiêm trọng đã xảy ra trên diện rộng, với mực nước đỉnh lũ trên các sông vượt mốc lịch sử ở cả Bắc Bộ, Trung Bộ, cao nguyên Trung Bộ, hạ lưu sông Cửu Long.

    Ông Hoàng Đức Cường cho biết thiên tai năm 2025 diễn biến bất thường trên diện rộng. Ảnh: Nguyễn Hạnh.
    Ông Hoàng Đức Cường cũng đưa ra những nhận định về dự báo thời tiết dịp cuối năm. Ảnh: Nguyễn Hạnh.

    “Sự kiện hoạt động bão bất thường, lũ lớn nghiêm trọng, diện rộng bất thường trong năm 2025 tại Việt Nam cũng như trên thế giới là một minh chứng rõ ràng cho thấy quy luật lũ truyền thống đang thay đổi, phản ánh xu hướng thời tiết ngày càng cực đoan, khó lường do tác động của biến đổi khí hậu”, ông Hoàng Đức Cường nói.

    Nhận định về dự báo diễn biến thiên tai tháng cuối năm 2025 và đầu năm 2026, đại diện Cục Khí tượng Thủy văn cho biết trong tháng 12.2025, trên khu vực Biển Đông có khả năng xuất hiện từ 1-2 cơn bão/áp thấp nhiệt đới. Hiện nay, ở vùng biển phía Đông của khu vực miền Trung Philippines đang tồn tại một áp thấp nhiệt đới có khả năng vượt qua khu vực miền Trung của Philippines và đi vào Biển Đông, có khả năng mạnh lên thành bão (cơn bão số 16).

    Trong tháng 12.2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại. “Theo những nhận định sơ bộ, thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 có thể sẽ lạnh hơn mọi năm. Cục sẽ có những thông tin dự báo chi tiết trước khoảng 20 ngày đến 1 tháng trước dịp nghỉ lễ quan trọng này”, ông Hoàng Đức Cường thông tin.

  • Năm 1995, tại bang Texas (Mỹ), một gia đình người Việt gồm bảy thành viên bất ngờ biến mất khỏi ngôi nhà của họ, để lại duy nhất một mảnh giấy vỏn vẹn dòng chữ: “

    Năm 1995, tại bang Texas (Mỹ), một gia đình người Việt gồm bảy thành viên bất ngờ biến mất khỏi ngôi nhà của họ, để lại duy nhất một mảnh giấy vỏn vẹn dòng chữ: “

    Năm 1995, một gia đình người Việt gồm bảy thành viên sống ở ngoại ô Houston, Texas, bỗng biến mất chỉ sau một đêm. Họ để lại duy nhất một mảnh giấy viết vội:

    “Đi thăm người thân vài ngày.” Nhưng rồi không một ai quay về, cũng không ai nghe thấy tin tức gì. Căn nhà nhỏ, chiếc xe hơi cũ trong gara, và những bữa cơm dở dang trên bàn — tất cả đứng im như thể thời gian bị chặn lại. Suốt 10 năm, cộng đồng Việt kiều quanh đó không ngừng bàn tán. Cho đến một ngày, một sự tình cờ đã làm bật ra bí mật rợn người bị che giấu.

    Gia đình ông Bảy và bà Lan định cư ở Mỹ từ cuối thập niên 80. Họ có bốn người con: hai trai, hai gái, cùng bà cụ thân sinh của ông Bảy từ Việt Nam sang đoàn tụ. Ngôi nhà nhỏ ở khu ngoại ô vốn lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười, mùi cơm cá kho, canh chua. Hàng xóm người Mỹ thường bảo:

    “Ngôi nhà ấy lúc nào cũng tỏa ra mùi thơm dễ chịu.”

    Ông Bảy làm công nhân hãng sửa xe, bà Lan phụ bếp cho một tiệm phở. Cuộc sống không dư dả, nhưng ổn định và đầy yêu thương. Các con đi học về thường ngồi quanh bàn ăn kể chuyện trường lớp, xen lẫn tiếng cằn nhằn của bà cụ khi thấy bọn nhỏ mải chơi hơn học.

    Mùa hè năm 1995, cả gia đình còn tham gia lễ hội Tết Trung Thu do cộng đồng người Việt tổ chức. Ai cũng thấy họ bình thường: nụ cười của bà Lan, dáng ông Bảy lúi húi phụ dựng lồng đèn, lũ trẻ chạy nhảy tung tăng. Không dấu hiệu nào báo trước biến cố.

    Rồi đến một buổi sáng, người hàng xóm tên Sarah bước sang, định nhờ ông Bảy giúp sửa cái bếp gas. Bà gõ cửa mãi không ai trả lời. Cửa không khóa, bà bước vào thì thấy căn nhà im lìm. Bàn ăn còn nguyên chén đũa, nồi cá kho chưa kịp dọn. Trên bàn gỗ nhỏ cạnh cửa có một mảnh giấy viết bằng tiếng Việt:

    “Đi thăm người thân vài ngày.” Xe hơi vẫn nằm trong gara, vali quần áo vẫn ở tủ. Cảnh sát được gọi tới, nhưng họ cho rằng đây chỉ là một chuyến đi ngắn.

    Ngày nối ngày, rồi vài tháng trôi qua. Gia đình ấy không trở lại. Bưu điện bắt đầu chất đầy thư, hóa đơn. Những lời đồn đại lan khắp cộng đồng: nào là họ trốn nợ, nào là bị bắt cóc, thậm chí có người thì thào rằng ông Bảy từng dính dáng chuyện làm ăn mờ ám. Nhưng không bằng chứng, không dấu vết. Căn nhà dần trở thành “ngôi nhà ma” trong mắt người dân quanh vùng.

    Thời gian trôi qua, căn nhà xuống cấp. Cỏ mọc cao ngập cả sân. Đôi khi có người thấy ánh đèn chập chờn bên trong, dù cửa luôn khóa. Trẻ con trong khu phố thách nhau vào sân sau, rồi hét ầm vì nghe như có tiếng bước chân trên gác.

    Năm 2005, một nhóm thanh niên gốc Việt trong cộng đồng quyết định tìm hiểu. Họ muốn chứng minh câu chuyện “ma quái” chỉ là lời đồn. Một tối mùa hè, cả nhóm mang theo đèn pin, máy quay, lẻn vào căn nhà bỏ hoang.

    Bên trong, mọi thứ phủ bụi dày, nhưng kỳ lạ là không hề có dấu hiệu bị phá phách. Trên bàn vẫn còn khung ảnh gia đình, áo khoác treo gọn gàng trong tủ. Dường như cả bảy người chỉ vừa bước ra ngoài và không bao giờ quay lại. Một trong nhóm để ý đến tờ lịch treo tường dừng lại ở tháng 6/1995 — đúng thời điểm họ biến mất.

    Khi soi kỹ dưới gầm giường, họ phát hiện một hộp gỗ nhỏ. Trong hộp có vài lá thư viết tay bằng tiếng Việt, nét chữ run rẩy. Nội dung rời rạc, nhắc đến nỗi lo sợ bị “theo dõi”, và một đoạn mơ hồ:

    “Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy tìm dưới gốc cây sau nhà.”

    Ngày hôm sau, cả nhóm quay lại đào thử phía sau vườn. Đúng như lời nhắn, dưới lớp đất ẩm, họ tìm thấy một chiếc hộp thiếc cũ. Bên trong không phải vàng bạc, mà là một cuốn sổ tay đã úa vàng. Trang đầu tiên viết: “Chúng ta không còn an toàn. Có người biết bí mật của gia đình.”

    Tin tức lan ra nhanh chóng, khiến cộng đồng xôn xao. Người ta bắt đầu đặt câu hỏi: Gia đình ấy thực sự đã đi thăm người thân, hay đã bỏ trốn khỏi một thứ gì khủng khiếp hơn?

    Cảnh sát được mời vào cuộc lần nữa, nhưng hồ sơ cũ đã quá lâu, manh mối mờ nhạt. Cuốn sổ tay chứa nhiều đoạn viết ngắt quãng, đôi khi như mật mã, đôi khi chỉ là những dòng cầu nguyện. Có trang nhắc đến “khoản nợ máu ở quê cũ”, có trang lại ghi “kẻ bám theo bóng tối”.

    Những cụ cao niên trong cộng đồng thì thầm rằng ông Bảy từng liên quan đến chuyện vượt biên năm 1979, và có thể đã dính vào một mối thù nào đó. Người khác lại bảo, có khả năng gia đình bị lừa sang một tiểu bang khác, rồi bị giữ làm lao động chui.

    Không câu trả lời nào chắc chắn. Nhưng điều rợn người nhất xảy ra vài tháng sau khi cuốn sổ được tìm thấy. Một người trong nhóm thanh niên kia kể rằng anh liên tục nhận được cuộc gọi lạ, đầu dây chỉ có tiếng thở dài. Ban đêm, có lúc anh thấy bóng dáng một phụ nữ mặc áo bà ba trắng đứng bên cửa sổ nhà mình, rồi biến mất.

    Căn nhà nơi gia đình ấy từng sống cuối cùng bị chính quyền niêm phong, sau đó phá bỏ để xây khu thương mại. Nhưng những ai từng đi ngang vẫn nói đôi khi nghe thấy tiếng trẻ con cười vang trong gió, hoặc mùi cá kho phảng phất.

    Câu chuyện khép lại mà không có hồi kết rõ ràng. Bảy con người biến mất không dấu vết, để lại một mảnh giấy ngắn ngủi và cuốn sổ tay u ám. Mười năm sau, bí mật hé lộ chỉ càng khiến mọi thứ thêm bí ẩn. Đời thường tưởng chừng yên ả, hóa ra vẫn có những góc tối mà chẳng ai dám chạm tới tận cùng.

  • Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con ruột

    Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con ruột

    Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con ruột – tức em trai cùng mẹ khác cha của tôi – số tiền kếch xù 50 tỷ, còn tôi chỉ nhận được một căn nhà rách nát, tường vữa bong tróc, mái ngói xiêu vẹo.

    Trong ánh mắt họ, tôi là đứa con riêng bị bỏ rơi. Thậm chí, có người còn thì thầm:
    – Nó may mà được bà ấy nuôi, giờ còn đòi hỏi gì nữa?

    Tôi cười chua chát. Ừ thì, từ ngày bố tôi mất sớm, bà đã nhận nuôi tôi. Nhưng làm sao phủ nhận được sự thật: bao năm nay, bà luôn yêu thương con ruột hơn tôi. Vậy nên, khi nghe tin chia tài sản, tôi cũng chẳng bất ngờ.

    Em trai tôi, tên Nam, hả hê không giấu nổi. Trong lễ tang, nó thì thầm bên tai tôi:
    – Mày lấy căn nhà rách kia về làm gì, bán đi cũng chẳng ai mua. Tao thì có 50 tỷ, khỏi phải làm cả đời.

    Lời nó như nhát dao xoáy vào lòng. Tôi lẳng lặng ký giấy nhận căn nhà cũ, coi như một nén hương cuối cùng cho mối tình nghĩa dở dang giữa tôi và mẹ kế.

    Vài tuần sau, tôi đến xem căn nhà ấy. Nằm chơ vơ nơi ngoại ô, tường loang lổ, cửa gỗ mục ruỗng. Người ta bảo nên phá bỏ xây lại. Tôi gọi thợ đến.

    Tiếng búa đập vào tường vang lên chan chát. Đột nhiên, một anh thợ hét lớn:
    – Anh ơi, trong tường có cái gì này!

    Tôi lao tới. Sau lớp gạch cũ kỹ, hiện ra một chiếc két sắt. Tôi run rẩy, tim đập dồn. Cả đội thợ dừng lại, ai nấy há hốc mồm.

    Mất gần một giờ, tôi mới mở được két. Bên trong không phải vàng bạc, cũng chẳng có tiền mặt, mà là một xấp giấy tờ dày cùng một quyển sổ tay.

    Mở trang đầu, tôi nhận ra nét chữ quen thuộc – chính là của mẹ kế.

    “Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã rời xa. Con đừng buồn khi thấy mẹ để lại cho Nam 50 tỷ. Số tiền đó, mẹ cố tình trao cho nó, vì mẹ biết nó ham vật chất, và đó cũng là sợi dây trói buộc nó. Với con, mẹ tin con đủ mạnh mẽ để giữ bí mật này.”

    Tôi lật tiếp. Giấy tờ bên dưới là hợp đồng mua bán đất, cổ phần công ty, giấy chứng nhận sở hữu bất động sản – tổng giá trị ước tính còn lớn hơn 50 tỷ nhiều lần. Tất cả đều mang tên tôi.

    Chân tôi như nhũn ra. Hóa ra, căn nhà rách không phải phần “bị bỏ rơi”, mà chính là nơi mẹ kế giấu toàn bộ tài sản thật sự.

    Trong quyển sổ, bà viết thêm:

    “Ngày bố con mất, mẹ từng thề sẽ chăm sóc con như con ruột. Nhưng mẹ biết, cả đời này con luôn thấy mẹ thiên vị. Thực ra, mẹ phải làm vậy. Nam nóng nảy, nếu không cho nó tưởng rằng mình được nhiều hơn, nó sẽ làm liều, sẽ hận thù. Con hãy tha thứ cho mẹ. Đây là gia sản của cả gia đình, mẹ tin con sẽ biết dùng đúng cách.”

    Nước mắt tôi rơi lã chã. Bảy năm sống với bà, tôi từng nghĩ bà không thương mình. Giờ đây, từng con chữ run run cho tôi thấy một tình yêu sâu kín, âm thầm.

    Tin tức về két sắt nhanh chóng lan ra. Nam điên cuồng xông đến, gào thét:
    – Không công bằng! Sao bà ta để hết cho mày? Tao mới là con ruột!

    Tôi đưa quyển sổ cho nó đọc. Sau vài dòng, mặt nó tái nhợt. Nó quăng sổ xuống, gào khóc như đứa trẻ. Bao nhiêu năm được nuông chiều, giờ mới hiểu ra, 50 tỷ nó cầm thực chất chỉ là “phần mồi”.

    Tôi nhìn em, giọng nghẹn lại:
    – Mẹ không ghét em. Bà chỉ muốn em sống tử tế. Đừng để đồng tiền nhấn chìm mình nữa.

    Nam sụp xuống, ôm mặt. Hào quang giàu sang vụt tắt, chỉ còn lại nỗi đau thừa nhận sự thật: suốt đời nó bị mẹ “trói” bằng tiền bạc.

    Còn tôi, tôi chọn dùng tài sản kia để mở một quỹ học bổng mang tên mẹ kế, giúp những đứa trẻ mồ côi như tôi từng trải qua. Tôi muốn người đời nhớ đến bà không phải bằng hai chữ “thiên vị”, mà bằng tình thương bà âm thầm trao gửi.

    Đêm ấy, tôi thắp hương trước di ảnh. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi gọi bà bằng tiếng “Mẹ” trọn vẹn, không vướng mắc gì nữa.

    Ngoài kia, gió lùa qua ô cửa vỡ, khẽ lay động bức màn mỏng. Tôi như nghe thấy tiếng bà mỉm cười, an yên sau tất cả.

  • Phát hiện thông gia đưa cái kiềng vàng giả để trao cho con trong đám cưới, mẹ cô dâu có màn đáp trả cao tay khiến cả rạp cươí náo loạn

    Phát hiện thông gia đưa cái kiềng vàng giả để trao cho con trong đám cưới, mẹ cô dâu có màn đáp trả cao tay khiến cả rạp cươí náo loạn

    Phát hiện thông gia đưa cái kiềng vàng gi///ả để trao cho con trong đám cưới, mẹ cô dâu có màn đá//p tr//ả cao tay khiến cả rạp cươí n///áo lo///ạn

    Đám cưới của Minh và Hương là niềm vui sau 3 năm yêu đương. Minh là trai phố, con nhà khá giả, còn Hương là cô gái /tỉnh l/ẻ, con nhà làm nông, bố mẹ quanh năm đầu tắt mặt tối với ruộng đồng và mấy co/n lợ/n.

    Ngày dạm ngõ, mẹ Minh – bà Thu – nhìn quanh căn nhà cấp bốn x/ập x/ệ mà cau mày. Sau buổi nói chuyện, khi ra cổng, bà dúi vào tay mẹ Hương một chiếc hộp nhung nhỏ, giọng ngọt như đường:

    “Chị cầm cái kiềng này về nhé, hôm cưới nhớ đeo cho con gái chị cho đẹp mặt. Dâu con nhà tôi không thể tay trắng bước ra rạp được, người ta cười.”

    Mẹ Hương bối rối nhận lấy, cảm ơn rối rít. Nhưng khi về nhà, bà mở hộp ra thì ng//ã qu//ỵ — bên trong là chiếc kiềng vàng g//iả, nhẹ hều và lấp lánh như nhựa mạ.

    Bà lặng người, nư/ớc m/ắt rơi xuống đôi bàn tay chai sạn:

    “Người ta co//i th//ường con mình đến vậy sao…”

    Bà không nói gì với Hương, chỉ im lặng cất chiếc kiềng ấy vào tủ. Suốt đêm hôm đó, bà ngồi nhìn tấm hình cưới con gái mà n/ước m/ắt không ngừng rơi.

    Đến ngày cưới, rạp được dựng hoành tráng bên nhà trai. Họ hàng, quan khách tấp nập. Khi MC hô to phần trao quà cưới, mẹ Minh oai vệ bước lên sân khấu, giọng sang sảng:

  • Đem theo con gái 4t về nhà chồng mới nhưng con nhất định không đi, tôi cởi trả luôn váy cưới trước mặt 2 họ rồi từ hôn

    Đem theo con gái 4t về nhà chồng mới nhưng con nhất định không đi, tôi cởi trả luôn váy cưới trước mặt 2 họ rồi từ hôn

    Sau ba năm ly hôn, Hạnh quyết định tái hôn với anh Minh – người đàn ông từng được mọi người khen là “ấm áp, chững chạc, biết yêu thương con riêng của vợ”.

    Ngày đầu anh đến nhà, thấy bé An rụt rè núp sau lưng mẹ, Minh cười hiền:
    – “Chào con gái, sau này chú sẽ thương con như con ruột nhé.”

    Hạnh xúc động đến rơi nước mắt. Ai cũng bảo cô may mắn vì gặp được người tốt.
    Nhưng chỉ có một người – bé An – không cười. Con bé cứ tránh mặt, lặng lẽ, chẳng bao giờ dám lại gần “chú Minh”.

    Một buổi tối, Hạnh đi công tác gấp. Cô nhờ Minh ở lại trông con. Đêm ấy, hàng xóm nghe thấy tiếng khóc nhỏ từ phòng bé An, nhưng rồi im bặt.
    Sáng hôm sau, bé An mặt mũi tái xanh, không nói năng gì.

    Từ đó, mỗi khi Minh đến, con bé lại trốn vào phòng, đóng kín cửa.
    Hạnh hỏi:
    – “Con sao thế? Chú Minh có mắng con à?”
    Bé chỉ lắc đầu, ôm chặt con gấu bông, mắt rơm rớm.

    Hạnh không hiểu, chỉ nghĩ con gái còn nhỏ, chưa quen có “ba mới”.

    Ngày cưới đến, váy cưới trắng tinh, xe hoa đậu kín ngõ. Hạnh vào phòng gọi con:
    – “An ơi, con thay váy đẹp đi với mẹ nào.”
    Con bé lắc đầu:
    – “Con không đi đâu. Con ở nhà với ba thôi.”

    – “Ba con mất rồi mà, con quên sao?”
    Bé An bật khóc:
    – “Ba thật không muốn mẹ lấy chú Minh đâu. Hôm trước chú bảo… nếu con méc mẹ, chú sẽ vứt con ra đường, không cho mẹ tìm thấy con nữa!”

    Hạnh chết sững.
    Cô chạy ra ngoài, đối mặt với Minh:
    – “Anh Minh, có đúng anh đã dọa con bé không?”

    Minh sững lại vài giây rồi cười nhạt:
    – “Em tin lời con nít à? Nó không thích anh nên bịa chuyện đấy thôi.”

    Hạnh vẫn còn phân vân thì từ trong nhà, bà giúp việc hoảng hốt chạy ra:
    – “Cô Hạnh ơi! Cô xem cái camera phòng khách đi… Tôi vừa kiểm tra thì thấy tối hôm cô đi công tác, chú Minh có hành động rất lạ với bé An!”

    Tim Hạnh thắt lại.
    Cô mở điện thoại xem lại đoạn ghi hình – rõ ràng là cảnh Minh đứng trước cửa phòng con bé, giọng gằn gằn:
    – “Tao nói mày im miệng chưa? Mày mà méc mẹ mày, tao cho mày ra đường ở luôn!”

    Toàn thân Hạnh run bần bật.
    Cô nhìn sang Minh – gã đàn ông vẫn mặc vest chỉnh tề, miệng cố cười giả tạo, ánh mắt lộ rõ sự hoảng sợ.

    Không nói thêm lời nào, Hạnh giật tấm khăn voan, ném mạnh xuống đất.
    Giữa tiếng xì xào của quan khách, cô nói dứt khoát:
    – “Đám cưới này dừng lại. Tôi không thể cưới một kẻ độc ác với chính con gái tôi.”

    Minh vội vàng chối:
    – “Anh chỉ dọa nó thôi, anh đâu làm gì…”
    Hạnh quát lớn:
    – “Chỉ một câu dọa cũng đủ để con tôi sợ hãi suốt nhiều tuần. Tôi không cần người đàn ông như vậy trong cuộc đời mình nữa!”

    Cô tháo nhẫn, ném về phía anh ta, rồi quay vào ôm con gái.
    Bé An run rẩy hỏi nhỏ:
    – “Mẹ không đi nữa hả mẹ?”
    Hạnh khẽ mỉm cười, nước mắt rơi xuống mái tóc con:
    – “Không, mẹ không đi đâu cả. Mẹ chỉ cần con thôi.”

    Cả sân cưới lặng im. Tiếng xe hoa rời đi trong nắng chiều, để lại hình ảnh người mẹ ôm con giữa khoảng sân trống – đau đớn, nhưng cũng là giây phút mạnh mẽ nhất cuộc đời.

  • Một mình chăm mẹ chồng đến tận 9 năm trời, đến lúc làm sổ đỏ đất đai bà cho con gái hết, tôi chỉ được thừa kế sổ tiết kiệm 35 triệu

    Một mình chăm mẹ chồng đến tận 9 năm trời, đến lúc làm sổ đỏ đất đai bà cho con gái hết, tôi chỉ được thừa kế sổ tiết kiệm 35 triệu

    Suốt 9 năm trời, tôi một mình gánh hết việc chăm mẹ chồng: từ cơm nước, thuốc men đến những đêm thức trắng canh chừng bà sốt cao. Cứ nghĩ trời không phụ lòng, đến lúc chia đất làm sổ đỏ bà sẽ nghĩ đến tôi. Ai dè, tất cả đất đai bà cho hết cô con gái ruột.

    Đến lượt tôi, bà chỉ cười nhạt, đẩy qua cuốn sổ tiết kiệm 35 triệu, giọng còn khe khẽ:
    – “Cái này mẹ để phần cho con dâu, coi như công chăm mẹ mấy năm qua.”

    Tôi hậm hực lắm, 9 năm trời cơ cực, rốt cuộc chỉ đáng giá ngần ấy thôi sao? Nhưng đành nuốt nước mắt, cầm sổ ra ngân hàng rút.

    Vừa chìa sổ cho nhân viên, tôi cay đắng nói:
    – “Cho tôi rút hết, tổng cộng 35 triệu.”

    Cô nhân viên liếc nhìn, thoáng ngẩn ra, rồi đột ngột ngẩng lên hỏi:
    – “Chị có chắc không? Trong tài khoản này… không phải 35 triệu đâu.”

    Tôi chết lặng, ấp úng:
    – “Sổ ghi rõ ràng mà, sao lại không?”

    Cô nhân viên mỉm cười, đưa màn hình cho tôi xem. Trước mắt tôi là dãy số dài hun hút, tận mấy con số 0 khiến tôi hoa mắt:
    3 tỷ 500 triệu.

    Tôi ngã phịch xuống ghế, tay run rẩy. Cô nhân viên nhẹ giọng:
    – “Bà cụ gửi theo dạng sổ kép, số tiền thật chỉ có nhân viên quản lý mới biết. Đây là khoản bà ấy gửi riêng, ghi sổ 35 triệu chỉ để thử lòng chị em trong nhà. Người thụ hưởng duy nhất chính là chị.”

    Tôi chết điếng. Nước mắt trào ra, nhớ lại bao lời mẹ chồng lạnh nhạt, nghiêm khắc năm nào… Hoá ra, tất cả chỉ là cách bà thử lòng, để rồi cuối cùng toàn bộ tài sản bà lại âm thầm để lại cho tôi.

  • Trước khi qu:a đ:ời, cha tiết lộ ở ngoài Bắc có vợ và con gái, con trai vượt nghìn cây số đi tìm chị gái, đến khi gặp mặt thì sững sờ đứng ch:ết lặ:ng!

    Trước khi qu:a đ:ời, cha tiết lộ ở ngoài Bắc có vợ và con gái, con trai vượt nghìn cây số đi tìm chị gái, đến khi gặp mặt thì sững sờ đứng ch:ết lặ:ng!

    Trước khi qua đời, cha ti/ết l/ộ ở ngoài Bắc có vợ và con gái, con trai vượt nghìn cây số đi tìm chị gái, đến khi gặp mặt thì sữ/ng s/ờ đứng ch/ết lặ/ng!

    Cha của Tuấn mất vào một chiều cuối đông, trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại mùi thuốc kháng sinh và tiếng máy thở yếu ớt. Trước khi nhắm mắt, ông nắm chặt tay con trai, giọng run run, yếu ớt:
    – Tuấn… ngoài Bắc… cha còn… một người vợ… và… một đứa con gái… Con… hãy tìm… nó… giúp cha…

    Câu nói đứt quãng ấy khiến Tuấn chết lặng. Từ nhỏ, anh chỉ biết cha là một người đàn ông hiền lành, thương con, sống lặng lẽ ở miền Nam sau khi mẹ mất sớm. Chưa bao giờ ông nhắc đến chuyện quá khứ hay một người phụ nữ nào khác.

    Sau tang lễ, Tuấn ngồi suốt đêm bên bàn thờ cha, nhìn di ảnh với ánh mắt trống rỗng. Hàng loạt câu hỏi dồn dập hiện lên trong đầu: Tại sao cha giấu mình suốt mấy chục năm? Người chị ấy là ai? Họ đang sống ra sao?

    Anh quyết định đi tìm.

    Tuấn chỉ có manh mối duy nhất là một mảnh giấy cũ trong hộp gỗ của cha, trên đó ghi: “Nguyễn Thị Mai – Làng Xuân Lộc, Nam Định.” Cùng với đó là một tấm ảnh đen trắng chụp một người phụ nữ trẻ bế đứa bé gái tầm 3 tuổi.

    Không chần chừ, Tuấn xin nghỉ việc, bắt chuyến xe từ Sài Gòn ra Nam Định. Suốt chặng đường hơn 1.600 cây số, trong lòng anh vừa hồi hộp, vừa lo sợ. Nếu cha thực sự có người vợ khác, điều đó nghĩa là ông từng bỏ rơi họ. Và anh – người con trai mà cha nuôi nấng, liệu có được gọi là “đứa con chính thức” không?

    Ba ngày sau, Tuấn đặt chân đến làng Xuân Lộc – một vùng quê yên bình với những con đường gạch đỏ ngoằn ngoèo. Anh tìm đến nhà trưởng thôn, kể lại câu chuyện và nhờ giúp đỡ. Ông trưởng thôn nhìn anh chăm chú, rồi khẽ thở dài:
    – Ờ… cô Mai thì mất lâu rồi. Nhưng con gái cô ấy – con bé Hương, vẫn ở đây. Giờ làm giáo viên tiểu học trong xã.

    Tim Tuấn như ngừng đập. Anh xin địa chỉ, rồi lặng lẽ đi theo con đường làng đầy hoa dại. Trước mắt anh là một ngôi nhà mái ngói cũ, có giàn hoa giấy tím phủ quanh cổng. Tiếng trẻ con cười đùa vang ra từ bên trong, cùng giọng một người phụ nữ nhẹ nhàng:
    – Nào, các con xếp hàng đi, cô phát quà cho từng bạn nhé!

    Tuấn đứng sững. Người phụ nữ ấy bước ra, tầm hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt hiền hậu, ánh mắt sâu và ấm áp lạ thường. Chị mặc bộ áo dài giản dị, trên môi vẫn nở nụ cười hiền.
    – Anh là ai ạ? – Chị hỏi, giọng nhẹ mà đầy tò mò.

    Tuấn lắp bắp:
    – Tôi… tôi là Tuấn… con trai của ông Nguyễn Văn Tư…

    Nghe đến tên đó, Hương khựng lại. Nụ cười trên môi chị vụt tắt, đôi mắt thoáng run rẩy.
    – Anh nói… gì cơ? – Giọng chị nghẹn lại.

    Tuấn cúi đầu, nghẹn ngào:
    – Trước khi mất, cha tôi nói… ở ngoài Bắc còn có vợ và một người con gái… Tôi đi khắp nơi tìm… và… hình như… chị chính là người tôi cần gặp.

    Hương đứng lặng, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run run quay vào nhà, mang ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, mở ra cho Tuấn xem. Trong đó là một tấm ảnh đen trắng – chính là bức ảnh mà anh tìm thấy trong hộp của cha.

    Hai người cùng lặng đi.

    Hương kể, giọng nghẹn lại theo từng hồi ức:
    – Năm ấy, cha anh là bộ đội miền Nam tập kết ra Bắc. Ông và mẹ tôi yêu nhau, rồi sinh ra tôi. Nhưng sau giải phóng, ông phải trở về Nam, hứa sẽ quay lại đón. Mẹ tôi chờ mòn mỏi… đến khi mất, vẫn giữ tấm ảnh ấy…

    Tuấn nghe mà mắt cay xè. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh người cha già, những đêm nằm lặng im bên khung ảnh cũ. Có lẽ suốt cả đời, ông mang trong lòng một nỗi day dứt không nói nên lời.

    Hương lau nước mắt, khẽ cười buồn:
    – Tôi chưa từng oán hận cha. Có lẽ thời cuộc lúc ấy khắc nghiệt quá… Tôi chỉ ước, được gặp lại ông một lần thôi, gọi ông một tiếng “cha”…

    Tuấn nắm chặt tay chị, nghẹn ngào:
    – Cha tôi – cũng chính là cha chị – đã ân hận suốt đời. Ông bảo, nếu có thể, hãy để tôi tìm và thắp cho mẹ chị nén nhang, thay ông tạ lỗi.

    Hương bật khóc. Hai anh em ôm chầm lấy nhau giữa sân, nơi ánh nắng chiều vàng trải dài, len qua những tán hoa giấy rung rinh.

    Chiều hôm ấy, Tuấn cùng chị Hương ra nghĩa trang nhỏ cuối làng. Trước mộ người phụ nữ tên Mai, anh quỳ xuống, đặt bó hoa cúc trắng, giọng run rẩy:
    – Thưa bác… con xin thay cha, nói lời xin lỗi…

    Gió thổi nhẹ qua, làm tà áo dài của Hương khẽ lay động. Chị nhìn anh, nước mắt chan hòa nhưng môi lại nở nụ cười hiền hậu:
    – Từ nay, tôi không còn là người không có anh nữa. Cảm ơn anh… vì đã đi cả nghìn cây số để mang một phần gia đình trở lại.

    Tuấn cúi đầu, nhìn tấm bia khắc tên người phụ nữ đã khuất. Anh hiểu rằng, cha anh – dù ra đi – cuối cùng cũng được yên lòng.

    Giữa khoảng trời lặng gió, hai anh em đứng bên nhau, cùng thắp nén hương cho người cha chung. Làn khói mỏng bay lên, như mang theo bao nỗi niềm được hóa giải sau hơn bốn mươi năm xa cách…

    Đôi khi, hành trình tìm lại người thân không chỉ là tìm một người trong máu mủ, mà là tìm lại một phần trái tim đã bị thời gian và chiến tranh cắt rời.