Tác giả: admin

  • Nhân tình của chồng đến tận nhà đòi ᴄ::ạᴏ đ:;ầu người vợ đang b:;ầu 7 tháng, nhưng chính thất cũng không phải dạng vừa

    Nhân tình của chồng đến tận nhà đòi ᴄ::ạᴏ đ:;ầu người vợ đang b:;ầu 7 tháng, nhưng chính thất cũng không phải dạng vừa

    Cái nắng oi ả của buổi trưa hè dường như càng làm không khí ở đầu ngõ xóm 3 thêm ngột ngạt. Hương, bụng bầu tám tháng nặng nề, đang ngồi phe phẩy chiếc quạt nan trước hiên nhà, cố tìm một chút gió mát. Cô không ngờ, cơn bão lớn nhất cuộc đời mình sắp ập đến, không phải từ trời cao, mà từ một chiếc taxi màu sặc sỡ đỗ xịch trước cổng.

    Cửa xe bật mở, một cô gái trẻ bước xuống. Mùi nước hoa nồng nặc xộc lên át cả mùi oi nóng của đất. Cô ta mặc chiếc váy đỏ ôm sát, khoe trọn ba vòng nóng bỏng, mái tóc nối dài uốn lọn cầu kỳ nhuộm màu nâu tây sáng rực. Đó là Ly – nhân tình của Tuấn, chồng Hương. Chuyện Tuấn “mèo mả gà đồng” bên ngoài Hương đã biết, nhưng cô chọn cách im lặng để dưỡng thai, chờ ngày “tính sổ” một thể. Nhưng cô không ngờ, ả ta lại dám vác mặt đến tận đây.

    Ly không đi tay không. Trên tay cô ta lăm lăm một chiếc tông đơ điện và một cây kéo sáng loáng. Vừa thấy Hương, ả đã rít lên, giọng chua loét: “Con mụ sề kia! Mày ra đây cho tao! Hôm nay tao phải thay trời hành đạo, cạo trọc cái đầu của mày để cho thiên hạ thấy cái bản mặt của kẻ không biết giữ chồng!”

    Tiếng la lối om sòm lập tức thu hút sự chú ý của cả xóm. Mấy bà hàng xóm đang ngủ trưa cũng bật dậy, chạy ra ngó nghiêng. Thấy cảnh tượng một cô ả sành điệu cầm tông đơ đe dọa bà bầu, ai nấy đều hoảng hốt. Có người định chạy vào can, nhưng lại sợ cái vẻ hung hãn của Ly.

    Hương vẫn ngồi yên trên ghế, tay đặt lên bụng bầu đang máy nhẹ vì mẹ hồi hộp. Cô hít một hơi thật sâu. Cô biết, lúc này kích động sẽ ảnh hưởng đến con: “Cô đến đây làm gì? Chồng tôi không có nhà,” Hương nói, giọng bình thản đến lạ lùng. Sự bình tĩnh của Hương càng khiến Ly điên tiết. Ả ta nghĩ Hương sợ. Ả xông thẳng vào sân, đứng chống nạnh trước mặt Hương, dí cái tông đơ đang kêu è è vào gần mặt cô.

    “Tao không tìm thằng Tuấn, tao tìm mày! Mày tưởng mày bụng mang dạ chửa là tao sợ à? Chính vì mày cứ đeo bám nên anh ấy mới không dứt khoát được với tao. Hôm nay tao sẽ làm mày xấu hổ đến mức không dám ra đường, để xem mày còn mặt mũi nào mà giữ chồng!”. Hàng xóm bắt đầu xì xào. Bà Bảy bán tạp hóa lo lắng nói vọng vào: “Thôi cô gì ơi, người ta đang bầu bí, có gì từ từ nói, đừng làm bậy mang tội.”

    “Bà im đi! Không phải chuyện của bà!” Ly quắc mắt quát lại, rồi quay sang Hương, giơ cao cây kéo. “Tao đếm đến ba, mày không tự quỳ xuống xin lỗi tao thì đừng trách tao ác. Một… Hai…” Thời gian như ngưng đọng. Cả xóm nín thở. Đúng khoảnh khắc Ly định lao tới nắm lấy tóc Hương, thì một sự thay đổi kinh ngạc diễn ra.

    Hương không còn là bà bầu chậm chạp, yếu đuối nữa. Cô ném mạnh chiếc quạt nan xuống đất tạo tiếng động lớn khiến Ly giật mình khựng lại một nhịp. Tận dụng đúng một giây sơ hở đó, Hương dùng hết sức bình sinh, không phải để chạy trốn, mà là để chộp lấy cổ tay đang cầm tông đơ của Ly. Cái nắm tay của một người mẹ đang bảo vệ con mình mạnh mẽ đến mức Ly hét lên đau đớn, cái tông đơ rơi xuống đất.

    “Cô muốn cạo đầu tôi à?” Hương gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh chưa từng thấy. “Cô nghĩ tôi hiền à? Tôi nhịn cô là vì con tôi, chứ không phải tôi sợ loại ‘trà xanh’ rẻ tiền như cô!”. Chưa để Ly kịp hoàn hồn, Hương đã nhanh như cắt dùng tay còn lại túm chặt lấy mái tóc nối dài thượt, óng ả mà Ly tự hào nhất. “Á! Buông ra! Đau tao! Con điên này!” Ly giãy giụa, nhưng với cái bụng bầu làm trọng tâm vững chắc, Hương ghì chặt ả xuống.

    “Cô thích cắt tóc lắm đúng không? Hôm nay bà sẽ dạy cho mày bài học về việc động vào ‘chính thất’!”. Hương cúi xuống nhặt cái tông đơ lên. Không một chút do dự, cô đưa tông đơ vào ngay đoạn tóc nối gần chân tóc của Ly, bật nút. Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Ba nhát tông đơ dứt khoát vang lên. Những lọn tóc nâu tây đắt tiền rơi lả tả xuống nền gạch nóng bỏng. Ly hét lên thất thanh, nhưng không thể thoát khỏi gọng kìm của bà bầu đang cơn thịnh nộ.

    Hương không cạo trọc, cô chỉ cắt nham nhở một mảng lớn bên phải, khiến mái tóc sành điệu của Ly giờ đây trông như bị chó gặm, chỗ dài chỗ ngắn, lộ cả những mối nối keo nhem nhuốc bên trong. Hương buông tay, đẩy mạnh Ly ra xa. Ly ngã dúi dụi xuống đất, tay ôm lấy cái đầu nham nhở của mình, khóc không ra tiếng. Hương đứng đó, thở dốc, mồ hôi túa ra trên trán nhưng tư thế hiên ngang lẫm liệt. Cô chỉ tay thẳng vào mặt Ly:

    “Nhìn cho kỹ đây! Tóc mày tao cắt, là để cảnh cáo mày đừng bao giờ bén mảng đến ngôi nhà này nữa. Còn thằng chồng tao, nếu mày thích loại đàn ông phản bội vợ con thì tao biếu không cho mày đấy! Cút!”. Cả xóm 3 sững sờ trong vài giây. Họ không thể tin vào mắt mình. Một bà bầu tám tháng đã hạ gục một ả nhân tình hung hăng chỉ trong vòng chưa đầy 5 phút đồng hồ.

    Rồi bỗng nhiên, từ phía bà Bảy tạp hóa, một tiếng vỗ tay vang lên. Tiếp theo là tiếng vỗ tay của bác tổ trưởng họ, rồi cả xóm rào rào vỗ tay, reo hò. “Hoan hô cái Hương! Giỏi lắm cháu ơi!” “Đáng đời con hồ ly tinh! Cho nó chừa cái thói đi giật chồng người khác!” “Bà bầu chất nhất quả đất là đây chứ đâu!”. Tiếng vỗ tay như những cái tát liên tiếp vào mặt Ly. Nhục nhã, ê chề, đau đớn, ả ta lồm cồm bò dậy, vơ vội cái túi xách, không dám ngẩng mặt lên nhìn ai, cắm đầu chạy thẳng ra ngõ mà không dám ngoảnh lại. Đám tóc giả vẫn nằm chỏng chơ trên sân như một chiến tích của Hương.

    Đúng lúc đó, Tuấn hớt hải chạy xe máy về. Nhìn thấy đám đông, nhìn thấy vợ mình đang đứng thở dốc giữa sân với cây kéo trên tay, và mớ tóc lạ dưới đất, Tuấn mặt cắt không còn giọt máu. Hương quay sang nhìn chồng, ánh mắt lạnh lẽo khiến Tuấn rùng mình. Cô không nói gì, chỉ ném cây kéo xuống trước mặt anh ta một cái “xoảng”, rồi ôm bụng, chậm rãi bước vào nhà.

    Hôm đó, cả làng được xem một màn kịch hay hơn phim. Và bài học về sự “không phải dạng vừa” của người vợ bầu tên Hương đã trở thành huyền thoại trong những câu chuyện trà dư tửu hậu của xóm nhỏ suốt nhiều năm sau.

  • Vợ chồng chủ hiệu vàng lớn nhất Thanh Hóa bị khởi tố

    Vợ chồng chủ hiệu vàng lớn nhất Thanh Hóa bị khởi tố

    Công an tỉnh Thanh Hóa khởi tố, tạm giam ông Nguyễn Hữu Bình, giám đốc hiệu vàng Kim Chung, cùng vợ để điều tra hành vi trốn thuế.

    Chiều 9/12, Phòng cảnh sát hình sự Công an tỉnh Thanh Hoá khởi tố ông Bình, 61 tuổi, Giám đốc Công ty TNHH Thương mại vàng bạc Kim Chung và vợ là bà Lê Thị Thu Hương, 55 tuổi để điều tra hành vi Trốn thuế, theo điều 200 Bộ luật Hình sự.

    Hàng chục cảnh sát xuất hiện tại hiệu vàng Kim Chung trên đường Lê Hoàn, chiều 9/12. Ảnh: Lê Hoàng

    Hàng chục cảnh sát xuất hiện tại hiệu vàng Kim Chung trên đường Lê Hoàn, chiều 9/12. Ảnh: Lê Hoàng

    Trước đó, thực hiện kế hoạch đấu tranh chuyên án về các vi phạm trong lĩnh vực kinh doanh vàng bạc, đá quý, lực lượng công an đã đồng loạt kiểm tra các địa điểm giao dịch của Công ty Kim Chung ở số 219 Lê Hoàn, phường Hạc Thành cùng nhiều cơ sở kinh doanh vàng khác tại phường Hạc Thành và xã Nông Cống.

    Tại công ty Kim Chung, công an thu giữ nhiều miếng kim loại màu vàng, cùng hàng loạt tài liệu liên quan hoạt động kinh doanh. Giám định của Viện Khoa học hình sự Bộ Công an xác định số kim loại này là vàng thật, độ tinh khiết trung bình 99,89%.

    Nhà chức trách cáo buộc từ năm 2020, ông Bình và bà Hương đã chỉ đạo nhân viên lập hàng chục tài khoản cá nhân để giao dịch mua bán vàng, không kê khai thuế, bỏ ngoài sổ sách phần lớn doanh thu.

    Tuyến đường Lê Hoàn ách tắc cục bộ khi công an thực hiện lệnh khởi tố bắt giam ông Bình và những người liên quan. Ảnh: Lê Hoàng

    Tuyến đường Lê Hoàn khi công an thực hiện lệnh khởi tố bắt giam ông Bình và những người liên quan. Ảnh: Lê Hoàng

    Công ty Kim Chung được xác định có doanh thu 5 năm (2020–2025) lên tới 5.000 tỷ đồng, nhưng mỗi tháng chỉ nộp cho thuế khoảng 10 triệu đồng.

    Tính riêng một tài khoản của nhân viên Trần Thị Hồng tại BIDV chỉ trong tháng 11 và 12/2024 đã thực hiện giao dịch 163 tỷ đồng, số thuế trốn tương ứng gần 500 triệu đồng. Nhiều thành viên trong gia đình ông Bình bị cáo buộc tham gia hỗ trợ hành vi trốn thuế, trong đó có Nguyễn Thu Nga, cháu ruột ông Bình.

    Từ tài liệu thu thập được, Cơ quan Cảnh sát điều tra đã khởi tố bổ sung vụ án về tội Trốn thuế, đồng thời thi hành lệnh bắt tạm giam đối với ông Bình, bà Hương và bà Nga.

    Hiệu vàng Lan Hương chiều 9/12 cũng có rất đông công an xuất hiện song nhà chức trách chưa công bố lý do. Ảnh: Lê Hoàng

    Hiệu vàng Lan Hương chiều 9/12 cũng có rất đông công an xuất hiện song nhà chức trách chưa công bố lý do. Ảnh: Lê Hoàng

    Kim Chung được coi là thương hiệu vàng lớn nhất tỉnh Thanh Hoá hàng chục năm qua. Thời điểm vàng tăng giá vài tháng trước, mỗi ngày có hàng trăm người dân xếp hàng chờ giao dịch mua bán tại đây.

    Nguồn: https://vnexpress.net/vo-chong-chu-hieu-vang-lon-nhat-thanh-hoa-bi-khoi-to-4991827.html?utm_source=facebook&utm_medium=fanpage_VnE&utm_term=bgr&utm_campaign=phuonguyen&fbclid=IwY2xjawOlEdVleHRuA2FlbQIxMABicmlkETFkRlI2enFxNGttcWt4cng5c3J0YwZhcHBfaWQQMjIyMDM5MTc4ODIwMDg5MgABHj2j35QEe29PLr9G69S9QUXETMQUXujvpL3YDvEk-dmz8qqlvyraYL0M8Yjh_aem_jPFefEU5a0IFx03uIq2wEA

  • Con trai ĐVS đã lên thách thức với dòng trạng thái khiến ai cũng lạnh sống lưng

    Con trai ĐVS đã lên thách thức với dòng trạng thái khiến ai cũng lạnh sống lưng

    Con trai ĐVS đã lên thách thức với dòng trạng thái khiến ai cũng lạnh sống lưng

    Tóm tắt câu chuyện cho ai đi sau đến muộn vẫn chưa hiểu :

    Đầu tiên phải nói rõ 2 nhân vật chính trong câu chuyện này thuộc giới LGBT. Và cũng cần nói rõ để tránh nhiều người hiểu sai rằng không phải ai thuộc LGBT cũng như 2 nhân vật trong câu chuyện này.

    Người đầu tiên là Nguyễn Xuân Đạt.

    Không rõ Cha Đạt là ai nhưng Mẹ của Đ là 1 người phụ nữ không bình thường. Nhiều giả thuyết cho rằng Đ là sản phẩm của một người đàn ông đ.ốn m.ạt và một người phụ nữ t.âm th.ần. Có thể mang gen của Mẹ nên Đ cũng không được bình thường. Đ luôn khao khát được “hẹo” dưới hình thức bị cha:t đ:ầu. Đ thường xuyên đăng lên trang cá nhân và các nhóm kín mong có người giúp mình toại nguyện. Tóm lại Đ là một người cu:ồng thể loại “khổ zdâm”.

    Người thứ 2 là Đoàn V. S.

    Ông này xuất thân gốc bự, gia đình khá bề thế, làm QLTT. Dưới áp lực và kỳ vọng của gia đình, trong mấy chục năm sống trên đời ông ta không dám sống thật với chính mình. Ông ta vẫn có vợ có con, và lấy đó làm bức bình phong che đậy giới tính thật của mình. Càng cố giấu mình càng khiến ông ta thêm thèm khát. Ông này có một sở thích vô cùng quái đản là được ăn ku zái. Trong các diễn đàn kín ông ta luôn chứng tỏ sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để mua “bộ ấm chén” về thưởng thức.

    Diễn biến.

    Thường trên đời này những người có chung tần số sẽ tự động hút nhau. Đ và ông S đã gặp nhau ở một group thuộc cộng đồng LGBT. Thấu hiểu nhau nên cả 2 đã có những hành động không giống ở con người bình thường như trong clip. Sau khi ch:at đ:au Đ ông S đã nấu bộ ấm chén của Đ cùng kỷ tử và táo đỏ rồi thưởng thức. Có tin đồn đoán cho rằng phần còn lại ông ta đã chế biến và thết đãi những người quen biết trong dịp Tết năm ngoái tại cơ quan mình.Phơi bày.

    Với sự không xuất hiện của Đ trong group, và đoạn clip m:an r:ợ lan truyền trên mạng, nhiều thành viên tại đây đã thắc mắc và đi tìm lời giải đáp. Ông S này đã dùng một nick ảo khác vào xác nhận Đ đã được toại nguyện và do chính mình ra tay. Bằng các thủ thuật CĐM đã sớm tìm ra và khẳng định cái nick ảo kia và ông S kia thực chất là một người. Cùng lúc đó các chi tiết so sánh về nhân dạng và hiện trường đã được CĐM soi ra và trùng khớp đến từng chi tiết.

    Kết luận

    Tất nhiên tất cả chỉ là suy luận và đồn đoán. Phần còn lại lúc này, chúng ta vô cùng mong chờ cơ quan CSĐT sẽ sớm làm sáng tỏ vụ á:n chấn động này.Nếu vụ á:n hoàn toàn trùng khớp với diễn biến trong file 110 trang kia và những gì CĐM đang đồn đoán, thì có lẽ đây sẽ là vụ á:n phải được ghi chép cẩn thận vào lịch sử tố tụng của nhân loại.

  • B;/ắt gia-m một cựu giám đốc đại lý bảo hiểm Dai-Ichi Life Việt Nam

    B;/ắt gia-m một cựu giám đốc đại lý bảo hiểm Dai-Ichi Life Việt Nam

    Ngày 27/8, Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM cho biết, đang thụ lý điều tra vụ án “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” xảy ra tại tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu từ năm 2022 (nay là TPHCM).

    Trước đó, ngày 7/8/2025, Cơ quan CSĐT đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Trương Mạnh Hà (49 tuổi, quê Hải Phòng, ngụ phường Vũng Tàu, TP.HCM), nguyên Giám đốc Tổng đại lý Vũng Tàu của Công ty bảo hiểm Dai-Ichi Life Việt Nam.

    img-5126.jpg
    Hà tại cơ quan điều tra

    Theo điều tra, Hà trực tiếp tư vấn để ông P.C.S. ký hai hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, gồm hợp đồng ngày 30/11/2015 (mua cho bà P.T.Đ.) và hợp đồng ngày 18/7/2016 (mua cho chính ông S). Sau khi ký kết, ông S đều đặn đóng phí bảo hiểm nhiều năm liền.

    Tuy nhiên, trong các ngày 16/12/2022, 4/7/2023 và 16/1/2024, do bận công việc ngoài biển, ông S chuyển tiền nhờ Hà đóng hộ phí bảo hiểm. Nhận tiền xong, Hà không nộp cho công ty mà chiếm đoạt để tiêu xài cá nhân, khiến cả hai hợp đồng của ông S bị nợ phí.

    Từ kết quả điều tra, PC03 Công an TP.HCM đã khởi tố và bắt giam Hà để xử lý theo quy định.

    Để phục vụ công tác điều tra, PC03 thông báo: Ai là nạn nhân liên quan đến hành vi của Trương Mạnh Hà, liên hệ Điều tra viên Phan Văn Lĩnh – số điện thoại 0907.678.757, tại Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM (số 15 Trường Chinh, phường Bà Rịa, TP.HCM).

  • 10 năm lặng lẽ làm mẹ đơn thân, tôi cũng chờ được tới ngày này

    10 năm lặng lẽ làm mẹ đơn thân, tôi cũng chờ được tới ngày này

    BÓNG NGƯỜI TRỞ VỀ TRONG 10 CHIẾC LEXUS

    Tôi sinh ra và lớn lên ở xóm Núi của thị trấn Tân Khê, nơi người ta coi lời đồn còn nặng hơn cả đá núi. Năm tôi hai mươi, tôi trở về nhà sau hai năm đi làm ở thành phố, bụng mang dạ chửa. Tôi không nói bố đứa bé là ai, và cũng chẳng ai tin tôi nếu tôi có nói. Vậy là cả xóm, từ người già đến trẻ con, đều chỉ trỏ:

    — Con Mai nó chửa hoang đó.
    — Đi làm ăn xa mà mang cái bụng về, chắc phải gặp ai đại gia mới chịu vậy.
    — Loại con gái lăng loàn, mất nết.

    Tôi cúi đầu bước qua những tiếng xì xầm đó mỗi ngày. Không cãi. Không thanh minh. Không khóc. Bởi tôi hiểu: giữa cái xóm nhỏ này, lời giải thích không bao giờ mạnh bằng lời đồn.

    Bố mẹ tôi thì giận, nhưng giận theo cách đau lòng. Mẹ chửi tôi là “đồ ngu”, bố thì lặng im đến phát sợ. Nhưng dù giận đến đâu, họ vẫn không bỏ tôi. Mẹ tôi đỡ đẻ cho tôi ngay trong căn buồng nhỏ cuối nhà. Khi đứa bé oe oe cất tiếng khóc, mẹ quay mặt vào vách lau nước mắt.

    Thằng bé của tôi – thằng Kha – trắng trẻo, mắt đen và sâu như bầu trời đêm. Nhìn nó, tôi như quên hết mọi tủi nhục. Tôi đặt tên nó như vậy, là mong con lớn lên kiên định như dòng nước suối Kha Khê – dù có bị đá chắn ngang cũng vẫn chảy qua được.

    Tôi làm đủ nghề để nuôi con: rửa bát quán ăn buổi sáng, bán hàng tạp hóa buổi trưa, tối lại nhặt ve chai. Trong suốt mười năm, tôi gần như không có ngày nghỉ. Có những hôm trời mưa tầm tã, tôi gánh bao ve chai nặng trĩu, thằng Kha chạy theo sau che cho tôi bằng cái áo mưa con nít. Nó nói:

    — Mẹ ơi, sau này con lớn, con sẽ mua nhà to cho mẹ, để mẹ khỏi phải dầm mưa.

    Tôi cười, nhưng trong lòng đau thắt. Tôi không cần nhà to, tôi chỉ mong thằng bé không mang tiếng “đứa con không cha”.

    Nhưng đời đâu để tôi yên. Mỗi khi nó đi học, người ta vẫn xì xào:

    — Mẹ nó là đồ lăng loàn.
    — Không biết cha nó là thằng nào.
    — Chắc loại qua đường thôi.

    Thằng nhỏ nghe được nhưng không nói gì. Nó chỉ nắm tay tôi chặt hơn mỗi chiều tan học.

    Năm Kha tròn mười tuổi, nó cao bằng vai tôi, gương mặt đã phảng phất nét người lớn. Cùng năm đó, xóm Núi bắt đầu đổi thay: đường được tráng nhựa, cột đèn được dựng lên, người lạ bắt đầu qua lại nhiều hơn. Nhưng dù xóm có đổi thay, ánh mắt người ta nhìn hai mẹ con tôi thì vẫn cũ kỹ như ngày nào.

    Cho đến buổi chiều hôm ấy.

    Hôm đó trời nắng gắt, mặt đường nóng đến mức hơi bốc lên như khói. Tôi vừa dọn hàng tạp hóa ra thì nghe tiếng ồn ào phía đầu xóm. Người ta reo lên:

    — Xe gì mà sang vậy trời?
    — Lexus à? Mà tới cả chục chiếc lận!

    Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì một hàng dài 10 chiếc Lexus đen bóng nối đuôi nhau tiến vào con đường nhỏ trước nhà tôi, dừng bánh đồng loạt, im ắng đến rợn người.

    Cửa xe mở.

    Một hàng vệ sĩ mặc vest đen bước xuống trước, đứng hai bên. Rồi từ chiếc xe giữa đoàn, một người đàn ông cao lớn, dáng lịch lãm, mặc bộ suit xám bước ra. Khuôn mặt anh ta góc cạnh, ánh mắt sắc nhưng bình thản, mái tóc chải gọn tinh tươm. Anh nhìn quanh xóm một lượt, rồi hướng thẳng đến nhà tôi.

    Tôi đứng chết lặng. Xóm Núi đứng luôn tại chỗ. Bà Tư bán nước còn đánh rơi cả cái ca inox xuống đất.

    Người đàn ông ấy đi thẳng đến trước mặt tôi, dừng lại vài giây như để chắc chắn điều gì đó. Rồi anh quỳ xuống.

    Anh quỳ. Ngay trước sân nhà tồi tàn của tôi.

    Bố mẹ và hàng xóm đều há hốc miệng. Tôi không còn thở được.

    Anh ngẩng đầu, giọng trầm ấm:

    — Mai… anh đến muộn quá.

    Tim tôi đau nhói như bị ai bấu chặt.

    Đúng, đó là anh – Phong. Người đàn ông mà tôi từng yêu đến cùng cực, nhưng vì một lý do nghiệt ngã, chúng tôi phải rẽ hai hướng.

    Xóm Núi xì xào:

    — Trời đất… đẹp trai quá vậy?
    — Đại gia hả?
    — Không lẽ là cha thằng nhỏ?

    Phong đứng dậy, quay sang nhìn Kha. Đôi mắt anh lúc ấy mềm lại, như chứa cả bầu trời.

    — Con… phải không?

    Thằng Kha không biết làm gì, chỉ ngơ ngác nhìn tôi. Tôi gật đầu, nước mắt rơi.

    Và ngay giây đó, Phong quỳ xuống lần nữa — lần này là trước mặt con trai tôi.

    — Ba xin lỗi vì đã để con và mẹ con chịu khổ suốt từng ấy năm.

    Kha bật khóc. Tôi cũng khóc. Cả xóm Núi im phăng phắc.

    Phong đứng lên, quay về phía hàng xóm, giọng rõ và lạnh:

    — Mười năm nay, hai mẹ con tôi bị các người xúc phạm, khinh bỉ, chế giễu. Hôm nay, tôi đến để nói rằng:
    Mai không lăng loàn. Con trai tôi không phải con hoang. Lỗi là ở tôi — không phải họ.

    Gió buổi chiều như đứng lại.

    Không ai trong xóm dám nói một lời.

    Phong kể rằng sau khi tôi rời đi, gia đình anh bị kéo vào một cuộc đấu đá kinh doanh. Anh bị buộc phải cắt đứt mọi liên hệ với tôi nếu không muốn nguy hiểm ập đến. Anh đã cố tìm tôi suốt nhiều năm nhưng không có tung tích. Mãi đến khi công ty anh mở chi nhánh ở Tân Khê, anh mới nghe thông tin về một phụ nữ nuôi con một mình ở xóm Núi… có đôi mắt rất giống đôi mắt anh.

    Phong nhìn tôi, như đã chờ giây phút này rất lâu:

    — Mai… anh muốn bù đắp cho hai mẹ con. Em cho anh cơ hội nhé?

    Tôi hỏi, giọng nghẹn:

    — Còn gia đình anh? Có phản đối nữa không?

    Phong mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy kiêu hãnh:

    — Anh giờ là người quyết định. Không ai có quyền chia rẽ chúng ta nữa.

    Rồi anh quay sang nắm tay Kha:

    — Con có cho ba được làm ba không?

    Thằng nhỏ ôm lấy anh, khóc nấc:

    — Ba… con đợi ba lâu lắm rồi.

    Ngày hôm đó, cả xóm Núi im lặng nhìn người đàn ông bước vào nhà tôi như bước vào cuộc đời của hai mẹ con tôi một lần nữa. Không ai còn dám nói tôi “lăng loàn”, “không chồng mà chửa”. Không ai còn dám nhìn Kha bằng ánh mắt thương hại.

    Bởi chỉ trong một buổi chiều, sự thật đã vặn ngược lại tất cả lời đồn mà người ta xây dựng suốt mười năm trời.

    Phong dọn về thị trấn, sửa lại nhà cho bố mẹ tôi, đưa Kha đi học trường tốt. Tôi mở tiệm tạp hóa lớn hơn, không còn phải dầm mưa vượt gió nữa. Mọi thứ bắt đầu sáng dần như mặt trời sau cơn giông.

    Một buổi tối, khi tôi đang xếp lại đống hàng mới nhập, Phong đứng sau lưng tôi, vòng tay ôm lấy eo tôi, nói nhỏ:

    — Mười năm rồi, anh mới có lại gia đình của mình. Mai… cảm ơn em đã không bỏ cuộc.

    Tôi tựa đầu vào vai anh, mắt cay cay:

    — Cảm ơn anh… vì đã quay lại.

    Và trong khoảnh khắc ấy, tôi biết:

    Cuộc đời có thể nhẫn tâm vào lúc ta yếu nhất.
    Nhưng hạnh phúc… luôn có cách tìm đường về nơi nó thuộc về.

  • Sợ con trai 40t ế vợ mẹ tôi giục cưới luôn cô gái rửa bát thuê đã có con ri//êng 3t. Ngày cưới vừa đến đón dâu mẹ tôi ng//ã l//ăn ra đất còn quần tôi ư//ớt s//ũng khi thấy cô dâu bước ra.

    Sợ con trai 40t ế vợ mẹ tôi giục cưới luôn cô gái rửa bát thuê đã có con ri//êng 3t. Ngày cưới vừa đến đón dâu mẹ tôi ng//ã l//ăn ra đất còn quần tôi ư//ớt s//ũng khi thấy cô dâu bước ra.

    Mẹ tôi có nỗi lo suốt mười năm nay: “Con trai bốn mươi tuổi đầu rồi, không lấy vợ sớm thì ở vậy suốt đời à?”. Cái khu phố nhỏ này, người ta nhìn tôi – một anh thợ sửa điện nước, da ngăm, ít nói, chẳng đẹp trai – ai cũng lắc đầu: “Khó lấy vợ lắm.” Tôi cũng quen với sự cô độc, cho đến một ngày, mẹ tôi bảo:

    “Ở đầu ngõ có con bé rửa bát thuê, hiền lắm. Nó có con riêng ba tuổi, nhưng ngoan. Lấy nó đi, đừng kén nữa.”. Tôi im. Không yêu, nhưng thương mẹ già. Nhà chỉ có mỗi 2 mẹ con. Thôi thì cưới, coi như trọn đạo làm con.

    Đám cưới được chuẩn bị đơn giản – mẹ tôi mừng lắm, khoe khắp xóm: “Con dâu tôi tuy nghèo nhưng biết điều, chịu thương chịu khó.”

    Hôm rước dâu, trời nắng chang chang. Tôi mặc bộ vest thuê, tay run run cầm bó hoa cưới. Cả đoàn xe dừng trước căn nhà cấp 4 cũ. Mẹ tôi cứ thắc mắc hôm đến nói chuyện người lớn rồi cả hôm nay đón dâu chẳng thấy em bé 3 tuổi con cô dâu đâu cả. Bình thường trước vợ tôi đi rửa bát thuê em bé đó theo không rời bước. Mẹ tôi lại bảo có lẽ người ta đưa em bé đi chỗ khác để nhà trai đỡ dị nghị, thôi thì mẹ tôi cũng đỡ khó xử.

    Tôi đứng ngoài sân, lòng nặng trĩu, chẳng biết cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Nhưng khi tiếng nhạc cưới vang lên, cô dâu bước xuống từ cầu thang, tôi nghe tiếng “rầm” phía sau – mẹ tôi ngã lăn ra đất.

    Mọi người hốt hoảng. Tôi quay lại, chỉ kịp thấy mẹ há hốc miệng, tay run run chỉ về phía trước.
    Còn tôi – người vừa đỡ mẹ – cũng đứng chết lặng, đôi chân như nhũn ra, quần ướt sũng vì mồ hôi lạnh toát.

    Bởi cô dâu bước xuống khác hẳn hình ảnh tôi từng thấy nơi quán bún nhỏ đầu ngõ: Không còn chiếc áo rách, không còn đôi dép nhựa. Thay vào đó là tà áo cưới trắng tinh, và cả cổ, cả tay, cả tóc cô đều lấp lánh vàng – vàng nhiều đến mức ánh nắng hắt lại chói cả mắt.

    Họ hàng nhà tôi rì rầm: “Trời đất… con bé rửa bát mà nhà giàu vậy sao?”. Họ nhà gái thì cũng ố, á không kém: “Hóa ra nhà này giàu ngầm à, con gái không lấy chồng thì cấm ai biết nhà ấy nhiều vàng như thế”….

    Rồi cha mẹ vợ bước ra. Họ mặc sang trọng, dáng điềm đạm, nở nụ cười hiền lành: “Chào thông gia. Hôm nay cho con gái nhà tôi về làm dâu nhà bà.”

    “Dạ” – Mẹ tôi nhẹ nhàng. Bỗng đứa bé 3 tuổi bất ngờ chạy ra níu chặt váy cô dâu, giọng nũng nịu.

    • Cho em theo với…

    Cả họ nhà tôi tròn mắt vì đâu có ai biết việc cô dâu đã có con đâu. Nhưng đúng lúc này mẹ cô dâu cất lời:

    • Đây là con gái út nhà tôi đấy ạ, nó quý chị nên chị đi đâu cũng theo. Hè vừa rồi chị nó ra nhà bác họ rửa bát giúp cho quán bút của bác đông khách quá, thế là em cũng đi theo chị luôn….

    Ối trời ơi hóa ra là thế. Hôm ấy, đám cưới diễn ra trong niềm hân hoan tột cùng. Cứ tưởng cưới đại cho có vợ để mẹ vui ai ngờ tôi được luôn cô vợ vừa xinh, vừa ngoan lại có điều kiện. Đấy đừng nghĩ 40 tuổi là ế, lấy muộn hóa ra lại hay mọi người ạ.

  • Chồng để mặc tình nhân túm tóc người vợ mangthai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải trả giá đắt

    Chồng để mặc tình nhân túm tóc người vợ mangthai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải trả giá đắt

     

    Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang mang thai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy lo lắng. Cô nhận lời tham gia chuyến bay này chỉ vì chồng cô—Trịnh Minh—nói rằng đây là “cuộc họp gia đình quan trọng”. Nhưng cả buổi sáng, Minh tránh nhìn vào mắt vợ.

    Trong lòng Lan Anh, một linh cảm xấu dần lớn lên.

    Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên sắc lạnh dọc lối đi.

    Một cô gái xuất hiện—mặc áo khoác đỏ hàng hiệu, đôi môi cong lên đắc thắng.

    Hà Vy.

    Tim Lan Anh thắt lại. Cô biết cái tên này. Cô từng thấy nó trên màn hình điện thoại của Minh vào những đêm muộn. Cô hỏi—nhưng Minh đã chối.

    Giờ thì Hà Vy đang đứng đây, bước vào chuyên cơ gia đình như thể thuộc về nơi này.

    “Minh,” Hà Vy cười ngọt, cúi xuống chạm má anh, “anh không nói với cô ấy là em sẽ đi cùng sao?”

    Lan Anh chết sững.

    Minh chỉ lúng túng: “Chúng ta cứ bay đi rồi nói sau.”

    Lan Anh thì thào: “Anh đưa cô ta theo? Trên chuyến bay gia đình? Minh, em đang mang thai.”

    Chưa dứt câu, Hà Vy lập tức đảo mắt, tiến lại gần và nói đầy mỉa mai:

    “Đừng lên cơn làm quá như mấy bà bầu.”

    Rồi bất ngờ, cô ta túm lấy tóc Lan Anh và giật mạnh.

    “A!!” Lan Anh kêu lên, tay nắm chặt thành ghế.

    “Mày không xứng với anh ấy,” Hà Vy gằn giọng. “Không xứng với gia đình này”

    Một tiếng quát vang rền từ cuối khoang máy bay:

    “Ở đây có chuyện gì vậy?”

    Không gian lập tức đông cứng.

    Đứng ở cửa khoang là Trịnh Khang, anh trai của Minh—tỷ phú trẻ, Chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia. Cao lớn, lạnh lùng, khoác áo dạ màu xám sẫm, trông đúng dáng người có thể khiến cả thị trường tài chính Việt Nam chao đảo chỉ bằng một lời nói.

    Mặt Minh tái mét. “Anh… em có thể giải thích.”

    “Vậy giải thích đi.” Giọng Khang lạnh như thép.

    Lan Anh lau nước mắt. Hà Vy buông tay, lùi lại, vẻ đắc thắng biến mất.

    Ánh mắt Trịnh Khang quét qua cảnh tượng: tóc Lan Anh rơi lả tả, đôi bàn tay cô run rẩy, gương mặt hỗn láo của Hà Vy, và vẻ tội lỗi của Minh.

    Hàm anh nghiến chặt.

    “Lan Anh,” anh hỏi, “cô ta có chạm vào em không?”

    Lan Anh định trả lời, nhưng Minh chen vào: “Anh đừng làm quá. Không có gì cả! Hà Vy chỉ hơi nóng.”

    Hà Vy cũng gật gù: “Đúng vậy! Chính cô ta khiêu khích tôi!”

    Khang làm như không nghe thấy.

    “Lan Anh. Em nói đi.”

    Lan Anh nhìn vào ánh mắt Khang—kiên định, bảo vệ, giận dữ thay cho cô—và nói khẽ:

    “Anh trai. Cô ta túm tóc em. Rất mạnh.”

    Cả khoang chìm trong im lặng nặng nề.

    Khang quay sang đội trưởng an ninh Hữu Tâm.

    “Tâm, đưa cô ta xuống.”

    Hà Vy bật lên: “Anh nói gì cơ?!”

    Tâm bước đến: “Mời cô rời khỏi máy bay.”

    “Không đời nào!” Hà Vy gào lên. “Minh!! Làm gì đi chứ!”

    Nhưng Minh chỉ cúi đầu.

    “Tấn công người nhà tôi trong máy bay của tôi,” Khang nói dứt khoát, “thì cô bước xuống máy bay của tôi.”

    Hà Vy cố giật tay lại nhưng bị Tâm giữ chặt, lôi đi.

    “Các người sẽ phải hối hận!” cô ta hét chói tai. “Minh đã hứa—”

    “Minh đã hứa—!”

    Cánh cửa khoang đóng sập lại, chặn đứng tiếng gào thét của Hà Vy. Sự im lặng đột ngột như rơi xuống, nặng đến mức ai nấy đều nghe rõ cả tiếng thở dốc của Lan Anh.

    Minh đứng chết trân, hai tay buông thõng. Đến giờ, anh vẫn chưa dám nhìn vợ.

    Khang bước tới, đôi giày đen nện xuống sàn máy bay phát ra tiếng vang trầm. Anh dừng lại trước Lan Anh, cúi xuống quan sát vết đỏ trên da đầu cô.

    “Xin lỗi em,” Khang nói, giọng thấp nhưng đầy uy lực. “Chuyến bay gia đình không bao giờ đáng để em phải chịu chuyện này.”

    Lan Anh khẽ lắc đầu: “Không phải lỗi của anh…”

    “Nhưng là lỗi của gia đình anh.”

    Câu nói ấy khiến Minh giật mình ngẩng lên.

    “Khang—”

    “Đừng gọi tên anh lúc này.” Khang cắt lời, ánh mắt sắc như dao. “Anh có thể nhìn em dâu—người đang mang thai cháu trong bụng—bị kéo tóc, bị sỉ nhục… ngay trước mặt anh, và em còn dám bảo ‘không có gì cả’? Em có còn tư cách bước lên chiếc chuyên cơ này không, Minh?”

    Mặt Minh trắng bệch. “Em… em sai rồi. Nhưng chuyện giữa em và Hà Vy—”

    “Không.” Khang lại cắt ngang, lần này giọng anh trầm xuống, lạnh đến mức khiến cả khoang sởn gai. “Chuyện giữa em và vợ em mới là thứ cần giải quyết.”

    Lan Anh cắn môi, nhìn Minh. “Anh… có gì muốn nói với em không?”

    Đó là cơ hội cuối cùng.

    Nhưng Minh chỉ cúi mặt, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. “Để khi nào về nhà rồi nói.”

    Lan Anh nghe như có thứ gì đó trong ngực mình rơi xuống. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết — câu trả lời đã rõ.

    Khang hít sâu, rồi nhẹ nhàng đỡ cô đứng dậy:

    “Lan Anh, đi với anh. Máy bay có phòng nghỉ. Em không cần ngồi lại đây.”

    Minh lập tức bước tới: “Anh định làm gì?”

    “Bảo vệ người phụ nữ mà em đã không bảo vệ.” Khang đáp, không nhìn em trai.

    Lan Anh do dự một giây. Nhưng rồi một cơn co thắt nhẹ chạy qua bụng, kéo theo nỗi sợ quen thuộc. Cô đặt tay lên bụng theo phản xạ.

    Ngay lập tức, Khang cúi xuống: “Đau ở đâu? Có khó thở không? Anh đưa em đi khám ngay khi hạ cánh.”

    Cách anh lo lắng… hoàn toàn đối lập với sự im lặng tội lỗi của Minh.

    Lan Anh khẽ nói: “Em… không sao. Chỉ căng thẳng thôi.”

    Nhưng Khang vẫn đặt tay sau lưng cô, dìu từng bước như sợ cô ngã.

    Trước khi rời khỏi khoang, anh quay đầu nhìn Minh lần cuối:

    “Từ giờ, trước khi em xứng đáng, đừng đến gần vợ em.”

    Cánh cửa ngăn khoang đóng lại, để Minh đứng một mình giữa khoảng không rộng lớn.

    Trong phòng nghỉ riêng, Lan Anh ngồi xuống ghế mềm, đôi tay vẫn run. Khang rót cho cô ly nước ấm.

    “Em không cần mạnh mẽ lúc này,” anh nói khẽ. “Không ai có quyền bắt một người đang mang thai chịu đựng đau đớn như vậy.”

    Lan Anh cúi mặt, giọng nghẹn: “Em nghĩ… mình đã đánh giá sai quá nhiều.”

    Khang nhìn cô một lúc lâu, rồi nói rất nhẹ:

    “Không sao. Người sai là Minh, không phải em.”

    Lan Anh ngước lên. Ánh mắt Khang đầy chân thành, nhưng ẩn trong đó còn có thứ gì khác — một sự quan tâm sâu sắc, đến mức chính cô cũng thấy tim mình khựng lại.

    Khang đứng dậy, kéo nhẹ chăn phủ lên chân cô.

    “Yên tâm nghỉ đi,” anh nói. “Chừng nào còn anh ở đây… không ai có thể làm em tổn thương thêm lần nào nữa.”

    Lan Anh siết chặt ly nước, tim khẽ run.

    Còn bên ngoài khoang lái, máy bay từ từ lăn bánh.

    Cánh cửa khoang nghỉ mở ra khi máy bay đã ổn định độ cao. Mẹ chồng Lan Anh – bà Trịnh Nhã – cùng ba chồng cô bước vào. Họ đã nghe toàn bộ sự việc từ đội an ninh.

    Vừa thấy con dâu, bà Nhã bước nhanh tới, nắm lấy tay cô mà nước mắt rưng rưng.

    “Con có đau ở đâu không? Lan Anh, là mẹ xin lỗi. Nhà này tuyệt đối không để con bị ức hiếp như vậy.”

    Lan Anh khẽ lắc đầu nhưng sống mũi cay xè. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ được bảo vệ như thế – nhất là từ những người vốn có vị thế và quyền lực khiến ai cũng dè chừng.

    Ba chồng cô – ông Trịnh Hạo – người nổi tiếng nghiêm khắc, chỉ nhìn Minh bằng ánh mắt thất vọng hiếm thấy.

    “Con làm chồng mà để vợ – lại đang mang thai – bị xúc phạm ngay trước mặt mình?” Giọng ông trầm xuống. “Gia đình này không dạy con như vậy.”

    Minh cúi đầu, đôi vai run nhẹ. Lần đầu tiên trong suốt cuộc hôn nhân, Lan Anh thấy chồng mình đứng ở vị trí thấp hơn mọi người – và anh hoàn toàn xứng đáng với điều đó.

    Khang lên tiếng, gọn nhưng rõ:

    “Lan Anh là người Trịnh Gia bảo vệ. Ai động vào cô ấy, kể cả người trong nhà, cũng phải chịu trách nhiệm.”

    Câu nói ấy khiến Lan Anh thấy nghẹn ngào. Nhiều phụ nữ khi làm dâu thường phải gồng lên chống chọi với họ hàng chồng, nhưng cô thì khác – gia đình chồng đứng về phía lẽ phải, chứ không đứng về phía ruột thịt.

    Và đó là may mắn hiếm có.

    Khi máy bay hạ cánh, Lan Anh muốn tự mình đi ra, không cần ai dìu. Minh bước lại, giọng khàn đi:

    “Lan Anh… anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh không xứng với em, nhưng anh muốn sửa. Em… cho anh cơ hội được không?”

    Lan Anh nhìn thẳng vào mắt chồng. Không còn là cô gái rụt rè, tổn thương nữa. Ánh mắt cô bình tĩnh, chín chắn, mạnh mẽ đến mức khiến Minh choáng váng.

    “Em sẽ cho anh một cơ hội,” cô nói. “Nhưng cơ hội đó không phải để em yếu đuối bám vào anh. Mà để anh chứng minh rằng anh xứng đáng với gia đình này… và với con.”

    Minh nuốt nước bọt, cảm giác tội lỗi và tôn trọng hòa vào nhau.

    “Anh sẽ làm. Anh hứa.”

    Lan Anh khẽ gật đầu, rồi vòng tay ôm lấy bụng mình.

    “Còn em… em không sống dựa vào chồng. Em tự lo được cho bản thân và cho con. Anh muốn ở bên – phải bước cho đúng.”

    Mẹ chồng cô mỉm cười hiền hậu, nắm lấy tay Lan Anh.

    “Con gái à… trong nhà này, người biết đúng – sai mới là người nhà thật sự. Và con… xứng đáng được trân trọng.”

    Lan Anh cúi đầu cảm ơn, lòng nhẹ hơn bao giờ hết.

    Minh đứng nhìn vợ – người phụ nữ mà suýt nữa anh đã đánh mất – với ánh mắt vừa biết ơn, vừa xót xa. Anh nhận ra rằng sự mạnh mẽ của cô không phải là cái gai… mà là lý do khiến anh phải cố gắng trở thành người đàn ông tốt hơn.

    Và lần đầu tiên sau chuỗi sai lầm, Minh cảm thấy mình may mắn vì vẫn còn cơ hội để được ở bên người phụ nữ tuyệt vời ấy.

    Còn Lan Anh – cô hiểu một điều sâu sắc:

    Làm dâu đúng gia đình, quan trọng hơn rất nhiều so với việc cưới đúng người.

    Và cô sẽ bước tiếp, hiên ngang – không phụ thuộc, không run rẩy – mà bằng chính sức mạnh của mình.

  • Máy bay chở hơn 400 khách ch áy động cơ trên không

    Máy bay chở hơn 400 khách ch áy động cơ trên không

    Theo báo Dân trí dẫn theo Xinhua, tối qua, chuyến bay RWZ3097 của hãng Red Wings Airlines (Nga), khởi hành từ Moscow đi Phuket (Thái Lan), đã phát tín hiệu khẩn cấp và buộc phải quay lại điểm xuất phát chỉ sau khoảng một giờ cất cánh.

    Một máy bay của hãng Red Wings Airlines (Ảnh minh họa: (Wikipedia).

    Truyền thông địa phương cho biết chiếc máy bay gặp sự cố là Boeing 777-200, chở theo 412 hành khách cùng 13 thành viên phi hành đoàn. Máy bay rời sân bay Domodedovo lúc 21h19, muộn 24 phút so với lịch trình.

    Không lâu sau khi bay lên, phi hành đoàn phát hiện động cơ bên trái bốc cháy và lập tức quyết định quay lại sân bay. Để giảm trọng lượng trước khi hạ cánh và hạn chế rủi ro, máy bay thực hiện các vòng bay liên tục trên khu vực phía nam vùng Moscow – gồm Bronnitsy, Ramenskoye, Voskresensk và Zhukovsky – ở độ cao khoảng 4.000–5.000 m.

    Dữ liệu từ Flightradar24 cho thấy trong hơn một giờ, máy bay đã tiến hành xả nhiên liệu. Trong thời gian này, lực lượng cứu hỏa, xe cứu thương và đội ngũ ứng cứu khẩn cấp luôn túc trực tại sân bay Domodedovo.

    Hiện Red Wings Airlines và sân bay Domodedovo chưa đưa ra bình luận chính thức, song các nguồn tin nội bộ cho biết nguyên nhân là do sự cố động cơ.

  • Đóng BHXH đủ 24 năm, được hưởng lương hưu hằng tháng

    Đóng BHXH đủ 24 năm, được hưởng lương hưu hằng tháng

    Theo báo Người lao động, theo Luật BHXH 2024, người lao động tham gia BHXH bắt buộc đủ 24 năm sẽ được hưởng lương hưu hằng tháng.


    Chi trả lương hưu cho người dân. Ảnh. BHXH TP HCM

    Căn cứ khoản 1 Điều 66 Luật BHXH 2024:

    Lao động nữ: Hưởng 45% mức bình quân tiền lương khi đủ 15 năm đóng, sau đó mỗi năm thêm 2%. Như vậy, đủ 24 năm sẽ được 63%.

    Lao động nam: Hưởng 45% khi đủ 20 năm, sau đó mỗi năm thêm 2%. Tức 24 năm được 53%.

    Trường hợp nam đóng từ 15 đến dưới 20 năm: Hưởng 40% cho 15 năm đầu, mỗi năm thêm 1%.

    Ngoài ra, căn cứ Điều 72 Luật BHXH 2024, mức bình quân tiền lương làm căn cứ đóng BHXH để tính lương hưu và trợ cấp một lần được xác định như sau:

    Trước 1995: 5 năm cuối

    1995 – 2000: 6 năm cuối

    2001 – 2006: 8 năm cuối

    2007 – 2015: 10 năm cuối

    2016 – 2019: 15 năm cuối

    2020 – 2024: 20 năm cuối

    Từ 2025 trở đi: Toàn bộ thời gian đóng BHXH.

    Như vậy, mức lương hưu hằng tháng của người lao động đủ 24 năm đóng BHXH được tính theo công thức:

    Mức lương hưu hằng tháng = Tỉ lệ hưởng x Mức bình quân tiền lương tháng đóng BHXH.

    Lao động nữ nghỉ hưu năm 2025, nếu đóng đủ 24 năm BHXH, sẽ nhận lương hưu với tỉ lệ 63% tiền lương tháng đóng BHXH.

    Lao động nam đóng đủ 24 năm BHXH sẽ nhận tỉ lệ 53%.

    Theo Luật BHXH năm 2024, người lao động cần đáp ứng đồng thời hai điều kiện để được hưởng lương hưu.

    Về thời gian đóng BHXH: Người lao động phải có thời gian đóng BHXH bắt buộc từ đủ 15 năm trở lên thay vì 20 năm như quy định cũ. Quy định này giúp nhiều người có thời gian tham gia ngắn hơn vẫn được hưởng chế độ hưu trí.

    Về độ tuổi nghỉ hưu: Tuổi nghỉ hưu được thực hiện theo lộ trình quy định tại Bộ luật Lao động năm 2019. Cụ thể, đối với nam, từ đủ 60 tuổi 3 tháng vào năm 2021, tăng thêm 3 tháng mỗi năm cho đến khi đạt đủ 62 tuổi vào năm 2028. Đối với nữ, từ đủ 55 tuổi 4 tháng vào năm 2021, tăng thêm 4 tháng mỗi năm cho đến khi đạt đủ 60 tuổi vào năm 2035.

    Pháp luật cũng quy định một số trường hợp đặc biệt được nghỉ hưu sớm hơn, nhưng vẫn phải đảm bảo thời gian đóng BHXH tối thiểu.

    Bao gồm: Người làm nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm hoặc ở vùng kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn; Người khai thác than hầm lò; Sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công an nhân dân và các đối tượng đặc thù khác; Người bị nhiễm HIV/AIDS do rủi ro nghề nghiệp hoặc suy giảm khả năng lao động.

  • Danh sách bệnh hiểm nghèo không cần giấy chuyển tuyến, được hưởng BHYT 100%

    Danh sách bệnh hiểm nghèo không cần giấy chuyển tuyến, được hưởng BHYT 100%

    Theo báo Dân trí đưa tin, thông tư ban hành kèm danh mục một số bệnh hiếm, bệnh hiểm nghèo, bệnh cần phẫu thuật hoặc sử dụng kỹ thuật cao được hưởng 100% mức hưởng theo quy định.

    Theo thông tư, trong trường hợp mắc các bệnh thuộc danh mục trên, người tham gia BHYT không phải thực hiện quy định về chuyển cơ sở khám bệnh, chữa bệnh.

    Cụ thể, người bệnh được hưởng quyền lợi sau khi đã được một cơ sở y tế chẩn đoán xác định mắc bệnh thuộc danh mục này.

    Bộ Y tế vừa ban hành danh mục một số bệnh hiếm, bệnh hiểm nghèo… không cần giấy chuyển tuyến (Ảnh minh họa: B.V).

    Ví dụ 1, danh mục có bệnh u ác ở tụy mã bệnh C25, người bệnh được hưởng như sau:

    – Người bệnh đã được bệnh viện A (thuộc cấp khám bệnh, chữa bệnh ban đầu hoặc cơ bản) chẩn đoán xác định mắc bệnh u ác ở tụy thì được hưởng quyền lợi theo quy định tại điều này khi tự đến khám bệnh, chữa bệnh u ác ở tụy tại bệnh viện B (thuộc cấp khám bệnh, chữa bệnh chuyên sâu).

    – Người bệnh tự đến khám bệnh, chữa bệnh tại bệnh viện B (thuộc cấp khám bệnh, chữa bệnh chuyên sâu) và được chẩn đoán mắc bệnh u ác ở tụy thì được hưởng quyền lợi theo quy định tại điều này ngay trong lần khám bệnh, chữa bệnh này tại bệnh viện B.

    Trong trường hợp đến khám tại bệnh viện B, người bệnh phát hiện thêm bệnh khác thì cũng được thanh toán chi phí khám bệnh, chữa bệnh khác hoặc bệnh kèm theo được phát hiện đó theo phạm vi được hưởng và mức hưởng quy định đối với trường hợp khám bệnh, chữa bệnh đúng trình tự, thủ tục quy định của pháp luật về BHYT.

    Tuy nhiên, nếu người bệnh đề nghị khám bệnh, chữa bệnh thêm bệnh khác thì sẽ không được hưởng quyền lợi theo quy định tại điều này đối với việc khám bệnh, chữa bệnh khác đó tại Bệnh viện B.

    Ngoài ra, nếu Bệnh viện B xác định người bệnh không mắc bệnh u ác ở tụy thì người bệnh vẫn được quyền lợi theo quy định tại điều này đối với lần khám bệnh, chẩn đoán đó tại bệnh viện B.

    Một điểm đáng lưu ý là trường hợp bệnh tại các phụ lục có quy định điều kiện hoặc tình trạng bệnh, người bệnh chỉ được hưởng quyền lợi khi đáp ứng điều kiện hoặc tình trạng bệnh đó.

    Danh mục một số bệnh được khám, chữa bệnh tại cơ sở y tế cấp chuyên sâu gồm 62 bệnh, nhóm bệnh.

    Danh mục một số bệnh được khám, chữa bệnh tại cơ sở y tế cấp chuyên cơ bản gồm 105 bệnh, nhóm bệnh.

    Thông tư này có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2025.

    Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Luật BHYT nhằm điều chỉnh một số vướng mắc, bất cập, phát sinh. Ngày 27/11, Quốc hội bấm nút thông qua Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Luật BHYT.

    Một trong những điểm mới của Luật là quy định mức hưởng BHYT khi thực hiện thông tuyến khám bệnh, chữa bệnh BHYT theo hướng không phân biệt địa giới hành chính theo tỉnh, giữ ổn định tỷ lệ mức hưởng BHYT theo quy định của Luật hiện hành và mở rộng với một số trường hợp.

    Đặc biệt, trong một số trường hợp bệnh hiếm, bệnh hiểm nghèo…, người bệnh được lên thẳng cơ sở khám bệnh, chữa bệnh cấp chuyên sâu.

    Theo đó, Bộ Y tế sẽ quy định danh mục các bệnh này, danh mục này không cố định mà được điều chỉnh tùy từng giai đoạn. Trường hợp này không cần giấy chuyển tuyến.

    Đối tượng tham gia BHYT quy định trong luật này được giữ nguyên như luật hiện hành và bổ sung đối tượng nhân viên y tế thôn bản, cô đỡ thôn bản, nhằm động viên, khích lệ và có chính sách thỏa đáng với đối tượng chăm sóc sức khỏe nhân dân ở vùng sâu, vùng xa.

    Bên cạnh đó, luật mở rộng phạm vi hưởng BHYT với hình thức khám bệnh, chữa bệnh từ xa; hỗ trợ khám bệnh, chữa bệnh từ xa; khám bệnh, chữa bệnh y học gia đình; khám bệnh, chữa bệnh tại nhà.