Tác giả: admin

  • Tại sao Hoa Kỳ cấ:m trồng tre? Sau khi đọc bài viết này, tôi nhận ra rằng tre còn khủ:ng khi:ếp hơn chúng ta nghĩ

    Tại sao Hoa Kỳ cấ:m trồng tre? Sau khi đọc bài viết này, tôi nhận ra rằng tre còn khủ:ng khi:ếp hơn chúng ta nghĩ

    Tôi chắc rằng nhiều người trong số các bạn đã từng thấy tre, một loại cây phổ biến ở vùng nông thôn. Tre có thể được chia thành hai loại chính: tre mọc thành cụm và tre rời. Sức tàn phá của tre rời thực sự đáng kinh ngạc.

    Theo Thương hiệu và Pháp luật ngày 16/9 có bài Tại sao Hoa Kỳ cấm trồng tre? Sau khi đọc bài viết này, tôi nhận ra rằng tre còn khủng khiếp hơn chúng ta nghĩ. Nội dung như sau:

    Thân rễ ngầm của nó, được gọi là măng tre, có thể lật ngược mặt đất như một chiếc máy ủi. Chúng có thể lật đổ ngay cả một khoảng sân hoàn toàn khỏe mạnh, làm đổ tường, móng nhà, và thậm chí cả mặt đường nhựa. Có một báo cáo về một gia đình ở Kentucky, miền đông nam Hoa Kỳ, đã trồng một số “tre vàng” để cải thiện cảnh quan của họ. Chỉ trong vòng năm năm, những chồi tre đã xuyên qua hàng rào và lan sang sân nhà hàng xóm. Hậu quả đáng tiếc: bãi cỏ, móng nhà và gara của nhà hàng xóm đều bị nứt.

    Hàng xóm đã kiện gia đình này và cuối cùng nhận được hàng chục ngàn đô la tiền bồi thường. Đây không phải là trường hợp cá biệt; hàng ngàn vụ kiện đã được đệ trình tại Hoa Kỳ liên quan đến thiệt hại môi trường do tre gây ra. Một số nhà sinh thái học người Mỹ cho rằng tác động của tre đối với môi trường sinh thái là rất đáng kể, và nếu không được kiểm soát, hậu quả có thể rất thảm khốc. Tre nổi tiếng với tốc độ sinh trưởng nhanh, một số loài đạt tới 30 cm mỗi ngày. Điều này có thể che khuất ánh sáng mặt trời từ các loài thực vật phủ mặt đất khác, cản trở sự phát triển của chúng. Một khu bảo tồn rừng ở Tennessee, Hoa Kỳ, phát hiện ra rằng tại một khu vực bị tre Moso xâm lấn bao phủ, thảm thực vật bản địa đã giảm 70%, và quần thể chim và côn trùng giảm xuống dưới mức bình thường rất nhiều. Khi tre được đưa vào môi trường mới, không có kẻ thù tự nhiên, nó có thể trở thành một “kẻ bắt nạt sinh thái”.

    Sau đó, Hoa Kỳ đã soạn thảo luật cấm trồng tre. Trên thực tế, ban đầu Hoa Kỳ không cấm tre. Từ lâu, những người nhập cư châu Âu đã mang tre đến Hoa Kỳ, tin rằng chúng phát triển nhanh, hấp dẫn và là vật trang trí sân vườn hoàn hảo. Tuy nhiên, ít ai nhận ra vào thời điểm đó rằng nó sẽ trở nên không thể kiểm soát được. Vào những năm 1980, sự phát triển quá mức của tre dọc theo các con sông ở California đã chặn các tuyến đường thủy, dẫn đến lũ lụt thường xuyên trong mùa mưa. Theo Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ, Hoa Kỳ chi hàng tỷ đô la hàng năm để khắc phục thiệt hại do tre gây ra. Tuy nhiên, nhiều người tự hỏi tại sao tre lại phổ biến ở nước ta, nhưng nó lại không gây ra thiệt hại trên diện rộng như vậy. Nói một cách đơn giản, chúng ta đã sống chung với tre hàng nghìn năm và mối quan hệ cùng có lợi đã được thiết lập từ lâu.

    Tre bản địa phải đối mặt với sâu bệnh như rệp và sâu đục thân, cũng như chuột tre, giúp kiểm soát số lượng của chúng. Hơn nữa, tốc độ sinh trưởng của tre vượt xa tốc độ chặt hạ. Tre được sử dụng rộng rãi trong các ngành công nghiệp như sản xuất giấy, tạo ra sự cân bằng sinh thái vô hình. Tuy nhiên, những hạn chế này không tồn tại ở nước ngoài, cho phép tre phát triển tự do. Việc nhổ tre không đơn giản như nhổ cỏ. Thân rễ tre bám sâu dưới lòng đất, khiến việc nhổ bằng tay trở nên khó khăn và ngay cả khi có sự hỗ trợ của máy móc, việc làm sạch rễ tre cũng rất khó khăn. Ngay cả khi chỉ còn lại một đoạn nhỏ, tre mới cũng sẽ sớm mọc lên.

    Cùng ngày, báo Thương hiệu và Pháp luật cũng có bài Nó là loại cây cảnh được trồng trước nhà để cầu may: Đại gia Việt từng vác cả bao tải tiền, đổi xe sang để mua. Nội dung như sau:

    Cây mộc hương, hay còn gọi là quế hoa với tên khoa học Osmanthus fragrans, là một loại cây quý thuộc họ thường vi, mang trong mình vẻ đẹp và hương thơm quyến rũ. Xuất phát từ châu Á, mộc hương chủ yếu được tìm thấy ở Trung Quốc và Nhật Bản.

    Nhưng ngày nay, loại cây này đã lan rộng ra nhiều quốc gia châu Âu, Bắc Mỹ và đặc biệt là Việt Nam, nơi mà nó hiện diện ở nhiều tỉnh thành.

    Theo phong thủy, mộc hương là loại cây mang lại vận may và tài lộc, thu hút sự hiện diện của thần tài, giúp gia chủ thịnh vượng và làm ăn phát đạt. Người xưa thường khuyên trồng mộc hương trước nhà như một cách để đón quý nhân vào cửa, từ đó mang lại nhiều may mắn và sự phù trợ cho gia đình.

    Cây phong thuỷ, cây mộc hương

    Mộc hương mang những giá trị cả về vẻ đẹp ngoại hình, hương thơm và giá trị dược liệu. Nguồn: Cafeland

    Tại Việt Nam, mộc hương không chỉ đơn thuần là một cây cảnh phong thủy mà còn là sản vật từng được dùng để tiến vua. Với dáng vẻ mộc mạc và thanh thoát, cây mộc hương có chiều cao từ 3-10m, thường mọc hoang dại hoặc được trồng làm hàng rào, trở thành lựa chọn của nhiều người yêu thích cây cảnh.

    Lá mộc hương dài từ 7-15cm, màu xanh thẫm và có hình bầu, với các đường gân rõ nét và răng cưa ở mép, tạo nên nét đẹp tinh tế. Đặc biệt, Mộc hương có tuổi thọ đáng kinh ngạc, lên tới hàng trăm năm.

    Việc sở hữu một cây mộc hương cổ thụ là niềm tự hào không chỉ của những người chơi cây mà còn là tài sản quý giá. Hoa mộc hương, với nhiều sắc thái từ trắng đến vàng, nở thành chùm tại các kẽ lá giúp mang đến hương thơm dịu dàng, đặc biệt vào mùa thu khi hoa nở rộ.

    Không chỉ đẹp mắt, cây mộc hương còn chứa đựng nhiều giá trị dược liệu. Theo tài liệu đông y, các bộ phận của cây có tác dụng chữa bệnh đa dạng, từ hoa dùng để pha trà giúp giảm đau bụng, đến rễ có khả năng trị nhức mỏi và thận hư. Quả và thân của cây cũng được sử dụng trong y học cổ truyền để cải thiện sức khỏe.

    Mộc hương được yêu thích không chỉ vì giá trị thẩm mỹ mà còn bởi sự bền bỉ của nó trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Với tiềm năng kinh tế cao, cây mộc hương từng gây sốt trên thị trường, có những cây được bán với giá bạc tỷ. Nhiều người từng vác cả bao tải tiền, đổi xe sang để mua được những cây mộc hương cổ thụ.

    Năm 2017, một đại gia cây cảnh ở Sapa đã chi gần 4,5 tỷ đồng để mua 4 cây mộc hương cổ thụ, thể hiện giá trị vượt trội của loại cây này.

    Cây phong thuỷ, cây mộc hương

    Cây mộc hương cổ này từng được tìm mua với giá tiền tỷ. Ảnh: Bảo Phương

    Chơi cây mộc hương không đòi hỏi quá nhiều công sức và có tiềm năng kinh tế rất cao, đồng thời việc này cũng góp phần bảo tồn giống cây quý hiếm này.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • 3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn

    Ngày nay, ung thư đã trở thành sát thủ số một đe dọa tính mạng và sức khỏe của con người. Đối với căn bệnh hiểm nghèo này, việc phòng ngừa từ sớm là rất quan trọng. Càng tránh xa những tác nhân có khả năng gây ung thư thì bạn càng khỏe mạnh, tuổi thọ cũng được kéo dài. Vậy những tác nhân đó là gì?

    Ung thư có thể liên quan đến 4 thói quen xấu này

    1. Thức khuya

    Thức khuya là “căn bệnh” của lối sống hiện đại. Thường xuyên thức khuya không chỉ dẫn đến tình trạng thiếu ngủ, gây mệt mỏi mà còn làm rối loạn đồng hồ sinh học, gây rối loạn nội tiết, giảm khả năng miễn dịch của cơ thể, tăng nguy cơ mắc một số bệnh ung thư cho chúng ta.

    2. Hút thuốc

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 1.

    Thuốc lá có chứa các chất có hại như nicotine. Thói quen hút thuốc càng sớm, càng nhiều thì nguy cơ ung thư phổi cũng ngày càng cao. Chưa hết, ngoài ung thư phổi, thói quen này còn là nguyên nhân của một loạt các loại ung thư nguy hiểm khác như: ung thư miệng, ung thư tuyến tụy, ung thư thanh quản…

    3. Không khám sức khỏe thường xuyên

    Đối với nhóm nguy cơ cao mắc bệnh ung thư, việc khám sức khỏe định kỳ, xét nghiệm sàng lọc ung thư là rất quan trọng. Chỉ khi đi khám thường xuyên thì mới có thể phát hiện sớm nhất những bất thường trong cơ thể, từ đó ngăn chặn được những nguy hiểm đang manh nha tấn công sức khỏe bạn.

    4. Ăn uống không kiểm soát

    Việc ăn uống mỗi ngày ảnh hưởng lớn đến trạng thái sức khỏe của bạn. Do đó, nếu không duy trì thói quen ăn uống lành mạnh, mầm mống ung thư có thể tấn công cơ thể bạn bất cứ lúc nào.

    Trong bữa ăn hằng ngày, nên hạn chế ăn thực phẩm nhiều muối bởi nếu bạn ăn nhiều sẽ sản sinh ra nitrit – chất gây ung thư, làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày, ung thư thực quản, ung thư gan và các loại ung thư khác. Ngoài ra, ăn nhiều đồ nóng cũng sẽ làm niêm mạc thực quản bị tổn thương nghiêm trọng, thậm chí dẫn đến biến đổi ác tính, lâu dần gây ung thư thực quản, ung thư dạ dày, ung thư thanh quản…

    3 loại thực phẩm chứa chất gây ung thư cấp 1, WHO kêu gọi: Hãy ngừng ăn ngay

    Tổ chức Y tế Thế giới đã xếp aflatoxin (AFT) là chất gây ung thư cấp 1. Đây là một loại độc tố rất có hại, nếu đi vào cơ thể vượt quá 1 mg sẽ gây ra các tổn thương DNA, vượt quá 20 mg sẽ gây ra ung thư.

    Aflatoxin thường tồn tại trong đất, động vật và thực vật, các loại hạt khác nhau, đặc biệt là đậu phộng và quả óc chó, là loại mycotoxin độc nhất và có hại nhất đối với con người. Có hơn 20 loại aflatoxin, trong đó 4 loại chính được tìm thấy trong thực phẩm là B1, B2, G1 và G2. Trong đó, Aflatoxin B1 có khả năng gây ung thư cao hơn cả.

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 2.

    Độc tính của aflatoxin gấp 10 lần KCN và 68 lần asen nên độc tính rất mạnh, có thể gây tổn thương gan dẫn đến hoại tử xuất huyết, thoái hóa mỡ tế bào gan và tăng sản đường mật. Tổn thương lá lách và tuyến tụy cũng có thể xảy ra.

    Ngoài ra, việc hấp thụ aflatoxin liều thấp trong thời gian dài có thể gây ngộ độc mãn tính, dẫn đến tổn thương gan mãn tính, chẳng hạn như xơ gan, thoái hóa tế bào nhu mô gan, chậm lớn và giảm cân ở động vật.

    Aflatoxin do Aspergillus flavus và Aspergillus parasiticus sinh ra trong quá trình trao đổi chất, thường có trong thực phẩm bị mốc. Đây là độc chất rất nguy hiểm, có thể tấn công mô gan, gây ung thư gan, thậm chí gây tử vong.

    Aflatoxin thường trú ngụ trong nhiều thực phẩm chúng ta ăn mỗi ngày. Đặc biệt, Tổ chức Y tế Thế giới đã khuyến cáo mọi người không nên ăn 4 loại thực phẩm này:

    1. Nấm ngâm lâu

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 3.

    Mộc nhĩ là thực phẩm khô, vì vậy trước khi chế biến cần phải ngâm vào nước để mềm và nở ra. Tuy nhiên điều này cũng sẽ ẩn chứa nguy hiểm cho sức khỏe bởi mộc nhĩ ngâm càng lâu thì càng dễ biến chất và dễ gây ngộ độc. Trong đó có aflatoxin cực độc, ngay cả khi được rửa nhiều lần, aflatoxin cũng không thể được loại bỏ.

    2. Ngũ cốc bị mốc

    Các loại ngũ cốc như đậu, gạo, ngô, lúa mạch… và sản phẩm làm từ chúng như bún, mì, các loại mì ống, bơ đậu phộng… một khi bị mốc, hàm lượng aflatoxin sẽ rất cao. Đặc biệt là đậu phộng (lạc) bị nhiễm nấm mốc sẽ sinh ra độc tố aflatoxin B1 cực độc, với 1 liều lượng cực nhỏ đã có thể gây u gan hoặc ung thư gan. Do đó, nếu thấy các loại ngũ cốc hư hỏng thì phải nhanh chóng loại bỏ ngay để đảm bảo an toàn cho sức khỏe gia đình bạn.

    3. Thực phẩm được chế biến với dầu sử dụng nhiều lần, kém chất lượng

    Dầu lạc, dầu ngô được chiết xuất từ đậu phộng và ngô. Nếu quá trình vận chuyển và bảo quản không đúng cách sẽ dễ bị mốc, tăng nguy cơ xuất hiện aflatoxin trong dầu. Bên cạnh đó, bạn cũng không nên sử dụng dầu đã dùng nhiều lần hay kém chất lượng vì có thể chứa aflatoxin. Khi mua, mọi người chọn sản phẩm của các hãng uy tín để tránh rủi ro.

    (Theo Toutiao)

  • Vào Biệt Thự Giao Hàng, Anh Xe Ôm Sữ/ng S/ờ Thấy D/i Ản/h Giống Hệt Vợ Ở Nhà, B/í M/ật Kin/h Hoà/ng H/é L/ộ

    Vào Biệt Thự Giao Hàng, Anh Xe Ôm Sữ/ng S/ờ Thấy D/i Ản/h Giống Hệt Vợ Ở Nhà, B/í M/ật Kin/h Hoà/ng H/é L/ộ

    Anh Nam chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ bước chân vào một căn biệt thự lớn như thế.

    Cổng sắt cao quá đầu người, camera quay chậm chạp theo từng bước chân. Sân lát đá rộng mênh mông, im ắng đến lạnh người. Nam dắt chiếc xe máy cũ kỹ vào góc sân, nhìn lại đơn hàng trong điện thoại lần nữa cho chắc.

    Giao tài liệu. Người nhận: bà chủ nhà.

    Anh nuốt khan.

    Ba năm chạy xe ôm công nghệ, Nam đã giao đủ thứ: từ đồ ăn khuya, thuốc men lúc nửa đêm, đến giấy tờ quan trọng. Nhưng giao vào biệt thự kiểu này thì hiếm. Tiền công cũng cao hơn bình thường gấp mấy lần.

    “Chắc nhà giàu,” Nam tự nhủ, rồi xách túi hồ sơ bước lên bậc thềm.

    Cửa mở ra. Một người giúp việc trung niên nhìn anh từ đầu đến chân, ánh mắt dò xét.

    “Cậu giao hàng?”

    “Dạ vâng.”

    Người giúp việc nhận túi, bảo anh chờ trong phòng khách để ký nhận.

    Nam bước vào.

    Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, tim anh như bị ai đó bóp chặt.

    Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở.

    Và khuôn mặt trong di ảnh…

    Nam tái mét.

    Đó là vợ anh.

    Không phải giống giống.

    Mà là giống hệt.

    Từng đường nét. Đôi mắt. Nốt ruồi nhỏ nơi khóe môi. Cả nụ cười mờ buồn quen thuộc.

    Túi hồ sơ rơi khỏi tay Nam, giấy tờ vương đầy sàn.

    “Không… không thể nào…”

    Anh lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng.

    Vợ anh — Lan — đang ở nhà. Sáng nay anh còn ăn cơm với cô. Cô còn giục anh mặc thêm áo vì trời lạnh.

    Vậy người trong di ảnh là ai?

    Hay… là Lan?

    “Cậu ổn chứ?”

    Giọng người giúp việc kéo Nam về thực tại.

    “Bức ảnh đó…” Nam chỉ tay run rẩy, “người trong ảnh là ai?”

    Người giúp việc thoáng sững lại, rồi cúi đầu.

    “Là… cô chủ cũ của căn nhà này. Mất ba năm trước.”

    Ba năm.

    Nam lẩm bẩm. Ba năm trước cũng là thời điểm anh cưới Lan.

    Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.

    “Cô ấy tên gì?” Nam hỏi, giọng khàn đặc.

    Người giúp việc chần chừ vài giây.

    “Cô ấy tên… Lan.”

    Tai Nam ù đi. Anh không còn nghe rõ những gì tiếp theo. Chỉ biết mình đang đứng giữa căn phòng sang trọng, mà cảm giác như rơi xuống hố sâu không đáy.

    “Cậu ngồi xuống đi,” người giúp việc nói nhỏ, “trông cậu không ổn.”

    Nhưng Nam không ngồi. Anh quay phắt người, lao ra cửa.

    Anh cần về nhà.

    Ngay lập tức.

    Lan đang nhặt rau trong bếp khi Nam xông vào, mặt tái nhợt.

    “Anh sao vậy?” cô giật mình.

    Nam nắm chặt vai vợ, nhìn thẳng vào mắt cô.

    “Lan… em nói thật với anh đi. Em là ai?”

    Lan sững người.

    “Anh nói gì vậy?”

    “Trong biệt thự đó… có di ảnh giống hệt em. Cùng tên. Cùng khuôn mặt. Người ta nói cô ấy chết ba năm trước!”

    Lan tái mặt. Bàn tay đang cầm dao rơi xuống nền gạch.

    Không gian bỗng im phăng phắc.

    Một lúc rất lâu sau, Lan mới lên tiếng. Giọng cô run rẩy.

    “Anh… đã thấy rồi sao?”

    Nam cảm thấy chân mình mềm nhũn.

    “Vậy là… đúng?”

    Lan ngồi phịch xuống ghế. Hai tay ôm mặt.

    “Em xin lỗi… Em không định giấu anh lâu như vậy.”

    Lan kể.

    Ba năm trước, cô là con gái duy nhất của một gia đình giàu có. Nhưng cuộc sống trong căn biệt thự đó không hề hào nhoáng. Cha mất sớm. Mẹ tái hôn với một người đàn ông quyền lực nhưng tàn nhẫn.

    Người đó muốn chiếm toàn bộ tài sản.

    Lan phát hiện mình bị theo dõi, bị ép ký giấy tờ chuyển nhượng. Khi cô phản kháng, họ dựng lên một vụ tai nạn. Tin tức đăng tải: cô chủ biệt thự qua đời.

    Di ảnh được lập. Tang lễ diễn ra kín đáo.

    Nhưng Lan không chết.

    Cô được một người lạ cứu, mất trí nhớ một thời gian. Khi tỉnh lại, cô chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời cũ. Cô cắt đứt mọi liên hệ, đổi tên, đổi thân phận.

    Và rồi, cô gặp Nam.

    Một anh xe ôm nghèo, thật thà, ấm áp.

    “Em nghĩ… quá khứ đó đã chết rồi,” Lan nghẹn ngào, “em chỉ muốn sống như một người bình thường.”

    Nam lặng người.

    “Vậy… người trong di ảnh là em?”

    Lan gật đầu.

    “Là cái tên cũ của em. Là con người mà em đã chôn vùi.”

    Nam không giận.

    Nhưng anh sợ.

    Sợ rằng quá khứ đó sẽ quay lại, kéo theo nguy hiểm.

    Và nỗi sợ của anh không sai.

    Hai ngày sau, chiếc xe đen lại xuất hiện trước ngõ nhỏ.

    Ba người đàn ông bước xuống. Ánh mắt sắc lạnh.

    “Họ tìm được em rồi,” Lan thì thầm.

    Nam đứng chắn trước vợ.

    “Các anh tìm ai?”

    Người đàn ông trung niên mỉm cười.

    “Chúng tôi tìm cô chủ biệt thự.”

    “Ở đây không có,” Nam nói dứt khoát.

    “Anh không biết mình đang đối đầu với ai đâu,” người kia hạ giọng.

    Lan bước ra, nắm tay Nam.

    “Để em nói.”

    Cô ngẩng cao đầu. Không còn là người phụ nữ hiền lành trong căn bếp nhỏ nữa.

    “Các ông tưởng tôi chết là xong sao?” Lan lạnh lùng, “Tôi còn sống. Và tôi có đủ bằng chứng.”

    Người đàn ông biến sắc.

    Sự thật bị phơi bày sau đó không lâu.

    Những giấy tờ giả mạo. Âm mưu chiếm đoạt. Vụ tai nạn dàn dựng.

    Căn biệt thự bị niêm phong. Di ảnh được tháo xuống.

    Lan chính thức trở lại, nhưng không phải để đòi lại cuộc sống xa hoa — mà để chấm dứt nó.

    Cô bán căn biệt thự.

    Số tiền lớn ấy, cô không giữ cho riêng mình.

    Một phần dành cho từ thiện. Một phần giúp những người từng bị gia đình kia chèn ép.

    Còn Nam?

    Anh vẫn là xe ôm. Nhưng không còn phải lo từng bữa.

    Một buổi tối, Nam hỏi vợ:

    “Em có hối hận vì đã quay lại không?”

    Lan tựa đầu vào vai anh.

    “Nếu không quay lại, em sẽ mãi chạy trốn. Nhưng nhờ anh… em mới dám đối diện.”

    Nam nhìn vợ — người phụ nữ từng có một di ảnh trong biệt thự xa hoa, giờ đang ngồi trong căn nhà nhỏ, cười hiền lành.

    Anh chợt hiểu:

    Có những cái chết không nằm trong quan tài.
    Và có những cuộc sống chỉ thật sự bắt đầu… sau khi ta dám chôn vùi quá khứ.

  • 5 “cái nghiệp” của cha mẹ tạo ra mà con cái có “trả nợ” cả đời cũng không hết

    5 “cái nghiệp” của cha mẹ tạo ra mà con cái có “trả nợ” cả đời cũng không hết

    Có những việc bố mẹ làm trong đời là những tội áс nhậɴ sẽ gặp báo ứng đến khi già, con cháu sinh ra cũng phải gánh nợ, chịu tội thay.

    Bố mẹ và con cái là mối ɴʜâɴ duyên từ kiếp này sang kiếp nọ, là sự gắn kết chặt chẽ không thể táсh rời. Người xưa có câu “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”. Những việc bố mẹ làm có thể gây ảɴʜ hưởng đến cuộc sống của con cái sau này. 

    Họ chính là người có táс động lớn nhất để sự pʜát triển và hình thành ɴʜâɴ cáсh của những đứa con. Vì thế, có những việc xấu bố mẹ làm trong đời sẽ khiến con sinh ra phải gánh tội thay, cả đời khổ sở, nghèo túng, bị lừa gạt…

    1. Tạo khẩu nghiệp

    Trong cuộc sống hàng ngày, cần phải lựa lời mà nói, không được dùng từ đay nghiến, xύc phạm hay làm tổn thươnɢ đến người kháс. Trước khi nói bất cứ điều gì cũng cần phải xem xét, câɴ nhắc kỹ lưỡng. Biết nói lời hay ý đẹp là việc mà cha mẹ cần làm để tích đức cho con.Khẩu nɢhiệp là một trong những nɢhiệp nặng nhất, vì nó dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, nó dẫn đến sự đổ vỡ, dẫn đến sự đᴀu khổ tột cùng, dẫn tới mọi sự phiền ɴão… một lời nói vô tình có thể làm mình và người kháс đᴀu khổ ray rứt cả cuộc đời.

    Có những người cả đời chẳng bao giờ làm chuyện thiếu đạo đức, thế nhưng những lời nói không đúng đắn, những lời khó nghe và thiếu đức, tạo khẩu nɢhiệp mỗi ngày cũng là tạo nɢhiệp áс và đời con cháu sẽ phải gánh đủ.

    nghiep-chuong-bo-me-lam-con-phai-tra-no-3

    2. Trộm cắp

    Trộm cắp là hành vi sai trái. Người trộm cắp sẽ chịu quả báo nặng nề đó là nghèo khổ cả đời, con cái sau này sẽ bị người kháс cướp đoạt tài sản.Người trộm cướp, cho dù có thoát khỏi lưới pʜáp luật nhưng lương ᴛâм lúc nào cũng lo sợ và ɴʜâɴ quả nɢhiệp báo ở kiếp sau không thể tránh khỏi.

    3. Гượu chè, cờ bạc

    Bố mẹ ɴgʜiệɴ ɾượυ chè, cờ bạc, sống buông thả, ăn chơi xa đọa, tốn kém không chỉ khiến gia đình suy yếu kiɴh tế, con cái hư hỏng, không ai chăm sóc mà còn mang nɢhiệp rất nặng sau này. ɴgʜiệɴ ngập những ᴛệ ɴạɴ sẽ gây không ít hệ lụy cho cá ɴʜâɴ, gia đình và xã hội, tạo áс nɢhiệp “nay khổ đời sau khổ”

    nghiep-chuong-bo-me-lam-con-phai-tra-no-1

    4. Keo kiệt, không làm điều thiện

    Người sống ki bo chỉ biết tới mình nhất định không phải là người có phúc phần. Người không có tấm lòng báс ái thì ɴʜâɴ duyên sẽ rời xa, cuộc sống sẽ bi đát, thảm нọᴀ. Khi gặp người bị ɴạɴ, gặp khó khăn thì nên giúp đỡ chứ đừng quay lưng bỏ đi, vô cảm thì ắt về sau sẽ gặp quả báo. Bố mẹ muốn đời này và đời con được hưởng những điều tốt đẹp thì phải chăm làm điều thiện, xuất pʜát từ tấm lòng từ bi.

    Cuộc sống ngắn ngủi, cần phải biết tận dụng thời gian, của cải để làm lợi ích. Biết san sẻ của cải vật cʜấᴛ cho người khốn khó, chính là làm vơi đi tính ích kỷ, keo kiệt, mở rộng lòng thươnɢ. Chỉ khi bố mẹ làm được việc này, con cái sau này sẽ sống sung sướng, được mọi người giúp đỡ.

    5. Bất hiếu với cha mẹ

    nghiep-chuong-bo-me-lam-con-phai-tra-no-2

    Đây là việc xấu bố mẹ làm trong đời khiến con cái phải gánh tội. Đừng bao giờ bất hiếu với đấng sinh thành. Nên nhớ rằng, tội bất hiếu, cʜửi mắɴg, đáɴʜ đậρ và nói những lời không hay với cha mẹ mình thì sẽ phải gánh chịu quả báo rất nặng về sau. Điển hình là bị chính con mình đối xử ᴛệ bạc y hệt như cáсh mình đã làm.

  • Dừng Xe Đi V/ệ Si/nh Ở Bụi Chuối, Anh Xe Ôm Vô Tình Cứ//u Mạ//ng Nữ Tỷ Phú Bị Con Dâu B//ỏ R//ơi

    Dừng Xe Đi V/ệ Si/nh Ở Bụi Chuối, Anh Xe Ôm Vô Tình Cứ//u Mạ//ng Nữ Tỷ Phú Bị Con Dâu B//ỏ R//ơi

    Chiều hôm ấy, trời âm u, gió thổi từng cơn lạnh buốt. Minh – anh xe ôm công nghệ ngoài ba mươi tuổi – chạy liên tục suốt buổi sáng, bụng đã căng nước mà chưa kịp dừng lại. Đoạn đường anh đang đi khá vắng, hai bên là bãi đất trống xen lẫn vài bụi chuối rậm rạp. Anh tính chạy thêm một đoạn nữa nhưng cơ thể không chịu nổi.

    “Thôi, ghé vô làm nhanh rồi còn chạy chuyến,” anh tự nhủ và tấp xe vào vệ đường.

    Anh dựng xe, bước vào sau một bụi chuối lớn, định giải quyết nhanh. Nhưng khi vừa đặt chân vào bên trong tán lá rậm, Minh bỗng khựng lại.

    Có ai đó đang nằm dưới đất.

    Một người phụ nữ lớn tuổi.

    Quần áo sang trọng, mái tóc bạc được buộc gọn, nhưng mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Cánh tay bà bị bầm tím, đôi giày đắt tiền dính đầy đất cát. Dưới chân bà còn vương vài giọt máu đã khô.

    Minh hoảng hốt:
    “Bác ơi! Bác còn nghe cháu nói không?!”

    Người phụ nữ hé mắt, môi run run:
    “Cứu… cứu tôi…”

    Giọng bà yếu đến mức như gió thổi cũng tan mất.

    Minh không nghĩ gì thêm, lập tức bế bà lên. Cơ thể bà nhẹ đến mức khiến anh lạnh sống lưng — như thể bà bị bỏ đó nhiều giờ rồi.

    Anh ôm bà chạy ra xe, lập cập nổ máy. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: đưa bà đến bệnh viện nhanh nhất có thể.

    TẠI BỆNH VIỆN

    Bác sĩ vội đưa bà vào phòng cấp cứu. Minh đứng ngoài, tim đập thình thịch, quần áo dính đất, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

    Gần một tiếng sau, bác sĩ đi ra.

    “Anh đưa bà ấy tới à?”
    “Dạ.”
    “Anh cứu bà ấy một mạng. Bà bị bỏ đói, mất nước, sốc lạnh và có dấu hiệu bị hành hung. Nếu chậm một chút… khó giữ.”

    Minh nuốt khan.
    “Ai lại đối xử với người lớn tuổi như vậy…”

    Bác sĩ lắc đầu, thở dài:
    “Điều đáng nói là bà ấy… là người rất giàu có.”

    Minh tròn mắt: “Giàu… cỡ nào ạ?”
    “Rất nổi tiếng. Là nữ tỷ phú đứng đầu nhiều doanh nghiệp lớn.”

    Minh choáng váng.
    Người mà anh vô tình cứu trong bụi chuối… lại là một trong những người giàu nhất nước.

    Bác sĩ nói thêm:
    “Bà ấy tỉnh chắc sẽ cần gặp anh.”

    SỰ THẬT TỪ MIỆNG NGƯỜI PHỤ NỮ

    Ba ngày sau, bà tỉnh lại.

    Khi Minh bước vào, bà nhìn anh rất lâu rồi bất ngờ bật khóc.

    “Cậu… cậu là người đã cứu tôi?”

    Minh gãi đầu: “Con chỉ là… gặp đúng lúc thôi ạ.”

    “Không,” bà lắc đầu, giọng vẫn yếu nhưng dứt khoát, “cậu gặp tôi là định mệnh.”

    Minh ngồi xuống ghế, thấy mắt bà đỏ hoe như chứa cả trăm nỗi đau.

    “Cháu hỏi thật… tại sao bác lại bị bỏ trong bụi chuối như vậy?”

    Một lúc lâu sau, bà mới nghẹn ngào nói:

    “Là… con dâu tôi.”

    Minh tròn mắt.

    Bà kể:

    Sau khi chồng mất, bà ở với con trai duy nhất và con dâu. Tài sản bà nắm giữ rất lớn, tất cả đều đứng tên bà. Con trai thương mẹ, nhưng còn trẻ, chủ yếu tập trung vào sự nghiệp và đi công tác liên tục. Người ở nhà chăm sóc bà nhiều nhất… lại là con dâu.

    Thời gian đầu, con dâu đối xử rất tử tế. Nhưng khi chồng bà qua đời để lại thêm phần tài sản lớn cho bà, tính tình con dâu bắt đầu thay đổi.

    “Nó luôn hỏi tôi khi nào sang tên cho vợ chồng nó,” bà nói, bàn tay run run. “Tôi nói để sau, chứ chuyển hết tài sản khi tôi còn sống thì tôi không yên lòng.”

    Và rồi…

    Con dâu bắt đầu tỏ thái độ. Lúc thì ngọt nhạt, lúc thì dằn vặt, lúc thì to tiếng. Thậm chí còn hắt hủi bà trong bữa ăn. Nhưng vì thương con trai, thương cháu nhỏ, bà nhịn.

    Cho đến ngày hôm bà bị phát bệnh chóng mặt.

    Con dâu giả bộ lo lắng, dụ bà lên xe bảo đưa đi khám. Nhưng thay vì vào bệnh viện, nó chở bà đến một khu vực vắng vẻ — chính là nơi Minh đã dừng xe.

    Nó nói:
    “Ở đây không ai tìm thấy bà đâu. Con trai bà luôn đứng về phía tôi. Tôi chỉ cần ký vào vài tờ giấy là xong. Tài sản phải là của vợ chồng tôi.”

    Bà chống cự, bị xô ngã. Và con dâu bỏ đi, mang theo túi xách, điện thoại của bà.

    Minh nghe tới đâu, gai ốc nổi tới đó.

    “Trời ơi… Người như thế mà cũng có thể làm vậy với mẹ chồng mình sao?”

    Bà cười buồn, nụ cười rất mệt:
    “Trong mắt nó, mẹ chồng chỉ là vật cản.”

    BÃO TỐ Ở THÀNH PHỐ

    Tin nữ tỷ phú bị hành hung lan ra rất nhanh sau khi bệnh viện báo cho người thân. Con trai bà vội vàng chạy đến, quỳ trước giường bệnh khóc nức nở. Anh ta hoàn toàn không biết chuyện vợ mình đã làm.

    Nhưng câu chuyện thực sự gây chấn động cả thành phố khi công an điều tra và bắt con dâu chỉ ba ngày sau.

    Điều khiến dư luận sôi sục hơn chính là đoạn camera hành trình từ xe ôm của Minh ghi lại thời điểm anh phát hiện bà trong bụi chuối và gọi cấp cứu. Video được lan truyền mạnh — người dân cảm phục sự nhân hậu của một anh xe ôm bình thường, trong khi phẫn nộ với sự tàn nhẫn của con dâu nhà giàu.

    Hàng loạt báo chí vào cuộc.

    Các chương trình thời sự đưa tin liên tục.

    Thành phố chưa từng xôn xao như vậy trong nhiều năm.

    MÓN QUÀ KHÓA LẠI MỘT ĐỜI

    Khi cơ thể bà dần hồi phục, Minh nghĩ mình sẽ chỉ lặng lẽ rời đi. Nhưng bà lại gọi anh đến.

    “Cậu Minh,” bà nói, giọng ấm lại nhưng ánh mắt nghiêm nghị, “cậu đã cứu tôi hai lần.”

    “Dạ… hai lần?” Minh ngơ ngác.

    “Cậu cứu mạng tôi — đó là một. Nhưng cậu còn giúp tôi nhìn rõ bộ mặt thật của người mà tôi tin tưởng nhất — đó là hai.”

    Minh không biết nói gì.

    Bà lấy từ ngăn tủ ra một tập hồ sơ đã ký sẵn.

    “Đây là phần tài sản tôi quyết định tặng cậu. Chỉ một phần nhỏ với tôi, nhưng đủ để cậu có cuộc sống mới, không phải chạy xe cả ngày nữa.”

    Minh hoảng sợ xua tay:
    “Không được đâu bác! Con đâu làm gì để nhận những thứ này…”

    Bà nhìn anh, ánh mắt hiền nhưng kiên định:
    “Cậu đã làm. Và xứng đáng.”

    Cuối cùng, Minh không thể từ chối, nhưng anh đề nghị:

    “Bác cho con làm tài xế riêng của bác được không? Con muốn làm việc để xứng đáng với những gì bác cho.”

    Bà bật cười, nụ cười ấm áp nhất từ khi họ gặp nhau.

    “Từ hôm nay, cậu không phải là tài xế của tôi. Cậu là người tôi tin.”

    KẾT THÚC: ĐỊNH MỆNH TỪ BỤI CHUỐI

    Một năm sau.

    Cuộc sống của Minh đổi khác, nhưng điều khiến anh tự hào nhất không phải tiền bạc, mà là việc trở thành chỗ dựa tinh thần cho bà. Người phụ nữ từng bị bỏ rơi giữa bụi chuối lạnh lẽo ấy giờ sống vui vẻ, an toàn, luôn coi Minh như con ruột.

    Thỉnh thoảng, bà vẫn đùa:
    “Nếu hôm đó cậu không buồn đi vệ sinh, chắc tôi không còn ngồi đây.”

    Minh cười lớn:
    “Con nghĩ… đó là chuyện ông trời sắp đặt.”

    Bà gật đầu:
    “Đúng. Định mệnh đã đưa cậu đến với tôi, để trái tim nhân hậu của cậu cứu tôi khỏi cái ác.”

    Gió chiều thổi qua khoảng sân rộng trước nhà bà. Hai người — hai số phận cách nhau trời vực — lại ngồi cạnh nhau, bình yên đến lạ.

    Và câu chuyện “anh xe ôm cứu mạng nữ tỷ phú ở bụi chuối” vẫn được cả thành phố nhắc đến như một minh chứng rằng:

    Ở nơi tưởng chỉ toàn bóng tối, đôi khi chỉ một người tốt cũng đủ thắp sáng cả cuộc đời của một con người.

  • Đi Thăm Mộ Mẹ, Anh Xe Ôm Vô Tình Cứu Sống Bà Tỷ Phú Bị Con Ruột V/ứt B//ỏ – Sự Thật Bấ/t N/gờ H/é L/ộ Khiến Cả Nước Ch//ấn Đ//ộng

    Đi Thăm Mộ Mẹ, Anh Xe Ôm Vô Tình Cứu Sống Bà Tỷ Phú Bị Con Ruột V/ứt B//ỏ – Sự Thật Bấ/t N/gờ H/é L/ộ Khiến Cả Nước Ch//ấn Đ//ộng

    Chiều hôm đó, trời nắng gắt như muốn thiêu mọi thứ dưới chân mình.
    Trần Văn Hải, 37 tuổi, chạy xe ôm tự do, kết thúc một ngày làm việc dài lê thê. Chiếc xe máy cà tàng nổ lạch cạch, cứ như chỉ chờ anh thở dài một cái là tắt máy ngay lập tức.

    Trong túi áo, chỉ có vài tờ tiền lẻ vo tròn. Nhưng dù mệt cỡ nào, dù đói đến mức bụng sôi lên từng đợt, anh vẫn rẽ vào con đường đất dẫn đến nghĩa trang cuối làng.

    Đó là thói quen mà 10 năm nay anh chưa bao giờ bỏ:
    thắp cho mẹ một nén nhang.

    Hôm nay, anh mang theo bó hoa vạn thọ đã hơi héo, nhặt lại từ xe rác sau một đám tang. Anh rửa sạch, cắt gốc rồi bó lại cẩn thận.

    “Má ơi, con lại đến thăm má đây.”
    Anh khẽ nói như mỗi ngày.

    Nhưng khi vừa đi ngang dãy mộ cũ, anh phải giật mình khựng lại.

    Trước mặt anh…
    một người phụ nữ lớn tuổi đang nằm sõng soài dưới đất, đầu tựa vào tấm bia đá lạnh ngắt, hơi thở yếu đến mức gần như không thấy.

    Ban đầu, anh tưởng là người đi viếng mộ bị say nắng. Nhưng khi đến gần, anh lạnh sống lưng.

    Bà cụ run bần bật, môi tím tái, ngực thở nặng từng nhịp nhỏ.

    “Bà ơi! Bà nghe con nói không?” – Hải vỗ nhẹ vào vai bà.

    Không phản ứng.

    Không suy nghĩ nhiều, Hải bế xốc bà lên. Cơ thể bà nhẹ đến đáng sợ, như chỉ còn da bọc xương.

    Anh đặt bà lên xe, lấy áo khoác che nắng rồi phóng đi. Chiếc xe cũ gần như không chịu nổi, nhưng Hải cứ gắng nhích từng chút, miệng luôn miệng trấn an:

    “Bà ráng lên! Con chở bà đi cấp cứu!”

    1. Người phụ nữ bí ẩn vừa tỉnh lại đã bật khóc

    Sau khi khám, bác sĩ nói:

    “May mà đưa đến kịp. Bà bị kiệt sức và mất nước nặng.
    Nếu để nắng thêm 30 phút nữa… nguy hiểm lắm.”

    Hải đứng cạnh giường bệnh, ngượng nghịu gãi đầu:

    “Con chỉ tình cờ đi ngang thôi… chứ không có công gì đâu.”

    Bà cụ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như chất chứa cả một đời. Bà nắm tay Hải, giọng run rẩy:

    “Cảm ơn cậu… nếu không có cậu… tôi đã…”

    Nhưng nói được nửa câu, bà quay mặt đi, khóc nức nở.

    Hải bối rối:

    “Bà… có chuyện gì ạ? Sao lại nằm ở nghĩa trang?”

    Bà cụ mím môi, cố nén tiếng khóc:

    “Tôi… bị con ruột đuổi khỏi nhà.”

    Hải đứng chôn chân.

    “Con ruột? Đuổi bà? Sao lại như thế được?”

    Bà cụ chỉ khẽ lắc đầu, nước mắt ướt đẫm gối.

    “Chúng nói tôi già rồi… không còn minh mẫn.
    Chúng muốn đưa tôi vào viện dưỡng lão để dễ quản lý tài sản…
    Nhưng tôi không chịu ký…
    Thế là… chúng bỏ tôi giữa đường.”

    Hải nghe mà tức nghẹn.
    Nhưng điều khiến anh choáng nhất là câu nói tiếp theo:

    “Tôi… không phải người nghèo.
    Tôi… là một người rất giàu.”

    Bà nhìn thẳng vào mắt Hải:

    “Tôi… là mẹ của Chủ tịch Tập đoàn Thiên Phát.”

    Tên ấy… cả nước biết.
    Một tập đoàn khổng lồ, tài sản hàng nghìn tỷ.

    Hải há hốc:
    “Ý bà là… bà là mẹ ruột của ông…”

    Bà cụ gật đầu.
    “Phải. Nhưng với chúng… tôi chỉ là một người thừa.”

    2. Bí mật chấn động – và tuổi thơ không ai ngờ

    Hai ngày sau, bà xuất viện. Hải nằng nặc đòi đưa bà về nhà anh nghỉ tạm.

    Căn nhà cấp bốn tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và ấm cúng.
    Vợ Hải – chị Hòa – ban đầu hơi lo lắng vì nhà nghèo, sợ không chăm được người lớn tuổi. Nhưng khi thấy ánh mắt hiền lành của bà cụ, chị liền mở lòng.

    Hôm đó, bà cụ kể hết.

    Tên bà là Nguyễn Thị Thu Lan, mẹ của ba người con – tất cả đều đang giữ chức vụ trong tập đoàn.

    “Ngày chồng tôi mất, tôi dồn hết vốn liếng lập nghiệp cho các con.
    Tôi chỉ giữ một phần nhỏ để làm từ thiện và sống nốt tuổi già.”

    “Nhưng càng giàu… chúng càng đổi tính.”

    Hải hỏi:
    “Sao bà lại nằm ở nghĩa trang hôm đó?”

    Bà Lan cúi đầu:

    “Vì tôi đến thăm mộ chồng.
    Họ đưa tôi đi… rồi bỏ tôi lại đó và lái xe đi mất.”

    Hòa sững sờ:
    “Trời ơi… sao có thể tàn nhẫn như vậy?”

    Bà Lan chỉ nói một câu:

    “Tiền… có thể biến người thân thành người dưng.”

    3. Bất ngờ xảy ra – hàng chục chiếc xe sang dừng trước nhà Hải

    Ba ngày trôi qua.

    Một buổi sáng, đang chuẩn bị bữa trưa, Hòa nhìn qua cửa sổ rồi hét lên:

    “Anh Hải! Có xe… rất nhiều xe!”

    Hải chạy ra sân.
    Trước cửa nhà anh là một hàng dài xe hơi đắt tiền. Người mặc vest đen bước xuống, theo sau là ba người đàn ông – chính là ba người con của bà Lan mà cả nước đều biết.

    Anh Hải đứng sững.

    Họ bước vào, gương mặt hằm hằm tức tối.

    Người con trai cả quát lớn:

    “Mẹ! Sao mẹ lại ở đây? Mẹ bỏ đi như thế làm cả tập đoàn xôn xao!”

    Bà Lan đứng dậy, bình thản:

    “Các con bỏ mẹ ở nghĩa trang.
    Không phải mẹ bỏ đi.”

    Cả ba im lặng trong giây lát, rồi đồng loạt chối:

    “Mẹ vu khống bọn con sao?!”

    Nhưng lúc ấy, Hải mở điện thoại.

    “Xin lỗi… nhưng hôm tôi tìm thấy bà, camera nghĩa trang ghi lại hết.”

    Anh đưa đoạn video:
    Chiếc xe sang chở bà Lan đến, tài xế và hai người bước xuống, đỡ bà ngồi bệt xuống gần mộ, rồi lên xe bỏ đi, để mặc bà giữa trời nắng gắt.

    Cả ba người con tái mặt.

    Bà Lan nhìn các con, giọng mệt mỏi:

    “Tôi không cần tiền.
    Tôi chỉ cần các con… đừng đối xử với mẹ như kẻ thù.”

    Nhưng điều bất ngờ nhất xảy ra khi người đàn ông mặc vest xám – luật sư của bà Lan – xuất hiện.

    Ông đưa ra một tập hồ sơ và nói:

    “Bà Lan đã lập di chúc mới.
    Toàn bộ tài sản cá nhân, bao gồm cổ phần đứng tên riêng…
    sẽ được chuyển cho… anh Trần Văn Hải.”

    Cả nhà im phăng phắc.

    Ba người con đồng loạt hét lên:

    “KHÔNG THỂ!”

    Bà Lan bình thản đáp:

    “Đó là tiền của mẹ.
    Mẹ muốn trao cho người đã cứu mẹ… khi chính các con ruột lại nhẫn tâm bỏ rơi mẹ.”

    Rồi bà quay sang Hải:

    “Cậu không cần nhận.
    Nhưng cậu là người duy nhất mẹ tin rằng… sẽ không bán mẹ vì tiền.”

    Hải run giọng:

    “Con… không dám nhận đâu ạ…”

    Nhưng bà Lan nói:

    “Nếu cậu từ chối, mẹ vẫn không đưa lại cho họ.
    Hãy thay mẹ dùng số tiền đó… giúp những người nghèo như cậu đã từng giúp mẹ.”

    Cả nước sau đó chấn động khi tin tức “Mẹ tỷ phú bị con ruột bỏ rơi được anh xe ôm cứu sống” lan khắp mạng xã hội.

    Nhưng có một điều không ai biết…

    4. Twist cuối – Sự thật về ngày hôm đó

    Một tối, khi cả nhà ngồi ăn cơm, Hải hỏi:

    “Bà ơi… sao hôm đó bà lại kiệt sức đến vậy?
    Bị bỏ ở nghĩa trang… nhưng con nghĩ phải có điều gì hơn.”

    Bà Lan thở dài:

    “Đúng vậy.
    Trước khi họ bỏ tôi lại… tôi đã nghe họ nói chuyện.”

    “Về việc gì ạ?”

    Bà Lan nhìn Hải, ánh mắt trĩu buồn:

    “Họ muốn tôi ký giấy chuyển quyền sở hữu phần cổ phần cuối cùng sang cho họ.
    Tôi từ chối.
    Một trong số họ… đã đẩy tôi ngã xuống rồi bỏ đi.”

    Hải siết chặt tay.

    “Bà có định kiện không?”

    Bà Lan lắc đầu:

    “Mẹ không cần.
    Tòa án lớn nhất… chính là lương tâm.”

    Bà quay sang nhìn vợ chồng Hải:

    “Chỉ cần… có nơi nào cho mẹ sống phần đời còn lại…
    một nơi có bữa cơm giản dị, có tiếng trẻ con cười…
    thế là đủ.”

    Hòa bật khóc.
    Hải nghẹn giọng:

    “Nhà con nghèo… nhưng lúc nào cũng có chỗ cho bà.”

    Bà Lan nắm tay họ, mỉm cười trong nước mắt:

    “Thế là giàu lắm rồi…”

    5. Kết

    Một năm sau.

    Căn nhà nhỏ của Hải được sửa lại khang trang hơn.
    Không phải bằng tài sản của bà Lan, mà bằng chương trình Quỹ Lan – Hải mà họ lập ra để giúp người vô gia cư và người già bị bỏ rơi.

    Bà Lan sống khỏe mạnh, hiền lành và vui vẻ bên gia đình mới của mình.

    Còn ba người con?
    Cả xã hội lên án, hình ảnh bị đình chỉ, uy tín sụp đổ.

    Và trong một buổi chiều bình yên, khi đang cùng Hải quét sân, bà Lan nói:

    “Hôm đó… nếu cậu không đi thăm mộ mẹ… có lẽ tôi đã không còn.”

    Hải cúi đầu, thành thật đáp:

    “Có lẽ… má con đã dẫn lối cho con gặp bà.”

    Bà Lan cười, đôi mắt hiền hậu như những người mẹ Việt xưa:

    “Có lẽ… đúng là như vậy.”

  • Tin gió mùa Đông Bắc: Ngày mai, nhiều nơi mưa to

    Tin gió mùa Đông Bắc: Ngày mai, nhiều nơi mưa to

    Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, hiện nay (14/12), không khí lạnh đã ảnh hưởng đến khu vực Bắc Trung Bộ, một số nơi ở khu vực Tây Bắc Bộ và Trung Trung Bộ.

    Khu vực Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ có mưa, mưa vừa, cục bộ có nơi mưa to; khu vực từ Quảng Trị đến TP Đà Nẵng có mưa vừa, mưa to, cục bộ có nơi mưa rất to; nhiệt độ giảm 3-6 độ.

    Do tác động của không khí lanh, đêm nay và ngày mai, khu vực Thanh Hoá và Nghệ An có mưa, mưa rào rải rác; khu vực từ Hà Tĩnh đến TP Đà Nẵng và phía Đông các tỉnh Quảng Ngãi và Gia Lai có mưa, mưa vừa, cục bộ có nơi mưa to.

    Tin gió mùa Đông Bắc: Ngày mai, nhiều nơi mưa to - Ảnh 1.

    Không khí lạnh đã ảnh hưởng sâu xuống khu vực Trung Bộ gây mưa, nhiệt độ giảm (Ảnh: Tiền phong).

    Dự báo thời tiết các khu vực trên cả nước đêm 14 và ngày 15/12

    Thời tiết Hà Nội đêm không mưa, ngày nắng. Nhiệt độ từ 13-24 độ.

    Phía Tây Bắc Bộ đêm có mưa vài nơi; ngày nắng. Nhiệt độ từ 12-24 độ.

    Phía Đông Bắc Bộ đêm không mưa, ngày nắng. Nhiệt độ từ 12-24 độ, có nơi dưới 6 độ.

    Khu vực Thanh Hóa – Thừa Thiên Huế: phía Bắc có mưa vài nơi; phía Nam có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông, cục bộ có nơi mưa to. Nhiệt độ từ 13-23 độ.

    Duyên hải Nam Trung Bộ: phía Bắc có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông, cục bộ có nơi mưa to; phía Nam có mưa rào và dông vài nơi. Nhiệt độ từ 21-31 độ.

    Cao nguyên Trung Bộ đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 18-28 độ.

    Nam Bộ đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 23-33 độ.

  • Mỹ nhân “Tây du ký” Hà Tình qua đời ở tuổi 61

    Mỹ nhân “Tây du ký” Hà Tình qua đời ở tuổi 61

    Ngày 13/12, gia đình Hà Tình xác nhận với truyền thông việc nữ diễn viên qua đời. Lễ tang dự kiến được tổ chức vào ngày 15/12 tại một nhà tang lễ ở Bắc Kinh (Trung Quốc). Thông tin này khiến giới giải trí Trung Quốc và đông đảo khán giả không khỏi bàng hoàng, tiếc thương.

    Mỹ nhân cổ trang Trung Quốc Hà Tình vừa qua đời ở tuổi 61 (Ảnh: Sina).

    Trước đó, Hà Tình được biết đến là nghệ sĩ kiên cường khi nhiều năm chiến đấu với bệnh ung thư. Nữ diễn viên từng được chẩn đoán mắc u não, song tình trạng sức khỏe được cho là có tiến triển tích cực sau phẫu thuật.

    Bức ảnh cuối cùng của Hà Tình được chia sẻ trên mạng xã hội là khoảnh khắc bà tụ họp, ăn uống cùng bạn bè vào năm 2023. Khi ấy, dù đã gần 60 tuổi, nữ diễn viên vẫn giữ được vẻ bề ngoài trẻ trung, sắc mặt hồng hào và thần thái tươi tắn.

    Đến năm 2024, một nguồn tin cho biết Hà Tình tiếp tục trải qua ca phẫu thuật não. Dù khả năng ngôn ngữ bị ảnh hưởng phần nào, nữ diễn viên vẫn hồi phục tốt và thích nghi với tình trạng sức khỏe mới.

    Chính vì vậy, sự ra đi đột ngột của bà khiến nhiều người không khỏi xót xa.

    Trên trang cá nhân, diễn viên Lục Tiểu Linh Đồng – người đảm nhận vai Tôn Ngộ Không trong Tây du ký – đã đăng bài tưởng niệm đồng nghiệp. Ông viết: “Chúng tôi sẽ mãi mãi nhớ về cô ấy. Trên thiên đường không còn bệnh tật, bạn học Hà Tình hãy yên nghỉ”.

    Trước đó, trong một cuộc phỏng vấn, Lục Tiểu Linh Đồng cho biết Hà Tình từng là bạn học cùng lớp và là người có tình yêu sâu sắc với nghệ thuật.

    Hà Tình trong lần lộ diện cuối cùng trên mạng xã hội vào năm 2023 (Ảnh: Weibo).

    Hà Tình từng góp mặt trong 4 phim truyền hình đặc sắc của Trung Quốc gồm: Tây du ký, Hồng lâu mộng, Tam quốc diễn nghĩa và Thủy hử (Ảnh: Sina).

    Theo truyền thông Trung Quốc, Hà Tình gia nhập đoàn kịch khi mới 13 tuổi. Năm 1983, bà tham gia phim Thiếu Lâm tục gia đệ tử, chính thức bước chân vào con đường diễn xuất.

    Hà Tình được xem là nghệ sĩ gắn liền với ký ức thanh xuân của thế hệ khán giả 7X-8X Trung Quốc. Đặc biệt, bà là nữ diễn viên hiếm hoi góp mặt trong 4 tác phẩm chuyển thể từ “Tứ đại danh tác” của văn học Trung Quốc, gồm: Tây du ký, Hồng lâu mộng, Tam quốc diễn nghĩa và Thủy hử.

    Trong Hồng lâu mộng, Hà Tình vào vai Tần Khả Khanh – mỹ nhân “hồng nhan bạc phận”. Ở Tam quốc diễn nghĩa, bà đảm nhận vai Tiểu Kiều, người vợ tài sắc của Chu Du. Trong Thủy hử, Hà Tình hóa thân thành kỹ nữ nổi danh Lý Sư Sư. Còn tại Tây du ký, nữ diễn viên gây ấn tượng với vai Liên Liên – “cô út” trong tập 8.

    Ngoài các tác phẩm kinh điển kể trên, Hà Tình còn tham gia nhiều phim cổ trang khác. Trong thập niên 1990, bà được ca ngợi là “đệ nhất mỹ nhân cổ trang Trung Quốc” với nhan sắc thanh tú, dịu dàng và khí chất cổ điển hiếm có.

    Từ khi sức khỏe suy giảm, Hà Tình dần rút lui khỏi màn ảnh, gần như không còn xuất hiện trước công chúng. Bạn bè của nữ diễn viên cho hay, bà rút lui vì mong giữ mãi hình ảnh đẹp trong mắt khán giả.

    Sự ra đi của Hà Tình để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong lòng đồng nghiệp và khán giả, khép lại cuộc đời nghệ thuật rực rỡ của một trong những mỹ nhân cổ trang tiêu biểu của màn ảnh Trung Quốc.

  • Để tang mẹ và ngủ ở giường người đã khuất, con trai nôn mửa không dứt

    Để tang mẹ và ngủ ở giường người đã khuất, con trai nôn mửa không dứt

    Ông Trần (hơn 60 tuổi) là con một trong gia đình ở vùng nông thôn hẻo lánh thuộc tỉnh Chiết Giang, miền đông của Trung Quốc.

    Mẹ ông, một cụ bà 86 tuổi, vốn có sức khỏe dẻo dai. Bà vẫn làm việc đồng áng hàng ngày. Tuy nhiên hồi cuối tháng 9, bà bất ngờ qua đời sau khi mắc chứng bệnh lạ với các triệu chứng nôn mửa và tiêu chảy kéo dài.

    Một đám tang ở Trung Quốc (Ảnh minh họa: Reuters).

    Quá đau buồn trước sự ra đi đột ngột của mẹ, ông Trần làm theo phong tục địa phương trong suốt quãng thời gian để tang, đó là nằm ngủ trên giường của người đã khuất trong nhiều ngày liên tiếp.

    Ở một số làng quê tại Chiết Giang, nghi thức này được hiểu nôm na là cách dẫn dắt linh hồn người chết sang thế giới bên kia bình yên.

    Cũng theo quan niệm của người địa phương, phong tục thường kéo dài tới ngày thứ 35 sau khi người mất qua đời. Tập tục này dựa trên quan niệm rằng, linh hồn sẽ dần tan biến theo từng chu kỳ 7 ngày.

    Mỗi chu kỳ đánh dấu một bước chuyển tiếp trước khi linh hồn về nơi an nghỉ cuối cùng. Con số 7 giữ vai trò đặc biệt trong văn hóa tang lễ Trung Hoa, tượng trưng cho sự biến đổi, chuyển hóa và khép lại.

    Nghi thức này cũng gắn liền với tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên, trong đó có việc con cháu đốt vàng mã, làm lễ tưởng niệm để cầu mong tổ tiên phù hộ cho người sống.

    Bọ ve là vật trung gian truyền virus khiến người bệnh gặp hội chứng sốt, tiêu chảy và nôn mửa (Ảnh: News).

    Không thể chủ quan với sức khỏe bản thân, ông vội tới bệnh viện kiểm tra. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán ông mắc virus do bọ ve truyền sang. Loại virus này có thể gây sốt, rối loạn tiêu hóa. Trong những trường hợp nặng, nạn nhân có thể xảy ra tình trạng rối loạn miễn dịch và suy đa cơ quan.

    Các bác sĩ nhận định, nhiều khả năng mẹ ông Trần đã bị bọ ve cắn và nhiễm virus. Sau đó người đã khuất để lại dịch tiết trên giường. Khi người con nằm ngủ tại đây, ông đã tiếp xúc với nguồn lây còn sót lại và mắc cùng loại virus.

    Sau quá trình điều trị, tình trạng sức khỏe của ông Trần hiện được cải thiện.

    Để tránh tình trạng này, các bác sĩ khuyến cáo người dân nên sử dụng thuốc xua côn trùng, đồng thời loại bỏ kịp thời phần miệng bọ ve sau khi bị cắn để phòng ngừa nguy cơ nhiễm bệnh.

    Hiện câu chuyện này nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng Trung Quốc trên nhiều nền tảng với các bình luận trái chiều.

    “Tấm lòng hiếu thảo của ông Trần là điều dễ hiểu. Nhưng việc ông nhiễm virus chắc chắn không phải điều người mẹ mong muốn. Chúng ta nên thực hành chữ hiếu theo cách khoa học hơn, thay vì duy trì những phong tục lạc hậu”, một tài khoản trên Weibo bình luận.

    Một số ý kiến khác chia sẻ về một tập tục khác trong văn hóa Trung Hoa, đó là đốt bỏ đồ dùng của người đã khuất để tránh xui xẻo. Nhiều cư dân mạng cho rằng, xét ở góc độ khoa học, tập tục này có thể giúp ngăn ngừa nguy cơ lây lan mầm bệnh, chứ không đơn thuần chỉ là mê tín.

  • Ly hôn hơn 1 năm, vô tình gặp vợ cũ đang mang bầu to tướng, cô ấy còn nói 1 câu khiến tôi suýt tự tay đập vỡ hạnh phúc mới của mình

    Ly hôn hơn 1 năm, vô tình gặp vợ cũ đang mang bầu to tướng, cô ấy còn nói 1 câu khiến tôi suýt tự tay đập vỡ hạnh phúc mới của mình

    Tôi ly hôn Lan sau năm năm mỏi mòn chờ một tiếng khóc trẻ con. Bác sĩ bảo cả hai đều bình thường, chỉ là “duyên chưa tới”. Tôi nghĩ duyên chưa tới thì mình đi tìm duyên khác. Lan khóc, tôi im lặng ký đơn. Ra tòa xong tôi còn nói một câu mà đến giờ vẫn tự tát vào mồm mình: “Anh không muốn phí thêm thời gian của cả hai nữa.”

    Chưa đầy tám tháng sau tôi cưới Hạnh. Hạnh trẻ, xinh, và quan trọng nhất: mới cưới được ba tuần đã que hai vạch. Tôi như thằng điên, ôm vợ hôn giữa phố, đăng ảnh lên Facebook caption “Thằng này có phúc ba đời”. Ai cũng chúc mừng, chỉ có một bình luận từ tài khoản lạ tôi không add friend: “Chúc mừng nhé. Coi chừng đấy.”

    Tôi bỏ qua.

    Rồi cái ngày định mệnh ấy.

    Tôi chở Hạnh đi khám thai, dừng đèn đỏ thì thấy Lan đứng bên kia đường. Bụng cô ấy to vượt mặt, chắc cũng bảy tháng. Tôi sững sờ. Lan nhìn tôi, nhìn Hạnh, rồi cười – cái cười làm tôi lạnh sống lưng:

    – Ồ, nhanh thế cơ à? Chúc mừng anh chị. À mà… anh Minh cứ về kiểm tra ADN cái thai trong bụng vợ mới đi nhé. Biết đâu lại… giống em.

    Đèn xanh. Tôi phóng xe đi mà tay run run trên vô-lăng. Trong đầu chỉ còn văng vẳng bốn chữ: “Biết đâu giống em”.

    Tối đó tôi thành con thú.

    Tôi về nhà, mặt hầm hầm, quăng chìa khóa xuống bàn đánh “cạch”. Hạnh đang nấu canh chua, cười hỏi:

    – Sao về muộn thế anh?

    Tôi không nói không rằng, đi thẳng vào phòng, đóng sầm cửa. Một lúc sau mở ra, giọng lạnh ngắt:

    – Cô từng ngủ với thằng nào trước khi cưới tôi không?

    Hạnh chết sững, muôi trên tay rơi xuống sàn.

    – Anh… nói gì vậy?

    – Đừng có giả vờ! Hôm nay tôi gặp Lan. Cô ấy bảo tôi đi xét nghiệm ADN. Cô ấy biết cái gì mà tôi không biết hả?

    Hạnh tái mặt, nước mắt chực trào nhưng tôi không cho cô ấy kịp nói.

    – Năm năm tôi với Lan không có nổi một đứa con, lấy cô chưa đầy tháng đã dính bầu. Cô giải thích thế nào?

    Tôi gằn từng chữ, giọng càng lúc càng to. Hạnh lùi lại, lưng chạm tủ bếp, tay ôm bụng run run:

    – Anh không tin em thì anh đi mà xét nghiệm! Em không cần anh nữa cũng được!

    Tôi cười khẩy:

    – Ừ, tôi sẽ xét nghiệm. Và nếu không phải con tôi, cô đừng mơ bước ra khỏi nhà này với cái bụng ấy!

    Đêm đó tôi ngủ sofa. Hạnh khóc đến sưng mắt trong phòng. Tôi thì trằn trọc, càng nghĩ càng thấy mình đúng. Tôi nhắn tin cho Lan lúc ba giờ sáng: “Cảm ơn em đã cảnh báo”. Lan trả lời ngay: “Không có gì. Em không đành lòng thấy anh bị lừa.”

    Tôi càng điên máu.

    Ba tuần sau, kết quả ADN về.

    Tôi ngồi trong xe, tay run run mở phong bì. 99,9999% – Quan hệ cha con.

    Tôi như bị ai rút hết xương sống, gục xuống vô-lăng khóc như thằng trẻ con. Khóc vì xấu hổ, vì nhục nhã, vì đã đối xử với người phụ nữ đang mang thai con mình như một con điếm.

    Tôi lao về nhà, quỳ sụp xuống chân Hạnh. Cô ấy đang ngồi thu lu trên sofa, mắt vẫn còn đỏ.

    – Anh xin lỗi… Anh là con anh khốn nạn… Anh không đáng làm cha…

    Hạnh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa điện thoại cho tôi. Tin nhắn Zalo từ Lan gửi cho Hạnh tuần trước:

    “Thế nào em? Hạnh phúc mà chị không có được, em cũng đừng mơ có nhé”.

    Tôi đọc mà chết lặng.

    Hạnh nhìn tôi, giọng nhỏ nhưng sắc:

    – Em không tha thứ ngay đâu. Nhưng em sẽ nhớ cái đêm anh nghi ngờ em cả đời. Nhưng em sẽ ở lại. Vì con. Còn anh, anh tự mà sống với sự khốn nạn của mình.

    Tôi gật đầu, nước mắt rơi xuống sàn.

    Hạnh sinh con gái đúng ngày dự sinh. Đứa bé giống tôi như đúc. Tôi chăm Hạnh bằng tất cả những gì tôi có thể, vì sợ mất mẹ con cô ấy. Hạnh ;úc đầu lạnh lùng, nhưng dần dần cũng mở lòng với tôi hơn.

    Còn tôi, từ đó về sau, mỗi lần nhìn con gái ngủ, tôi lại thấy tim mình nhói lên một nhát.

    Vì tôi biết, có những lời nói độc địa không cần dao cũng giết chết người ta được. Và tôi suýt nữa đã tự tay giết chết hạnh phúc của chính mình.