Tác giả: admin

  • Tôi từng nghĩ 5 triệu mỗi tháng là cách báo hiếu bình thường, cho đến ngày nhờ bố mẹ một việc nhỏ thôi mà họ lạnh lùng từ chối. Tổn thương dồn lại, tôi quyết định

    Tôi từng nghĩ 5 triệu mỗi tháng là cách báo hiếu bình thường, cho đến ngày nhờ bố mẹ một việc nhỏ thôi mà họ lạnh lùng từ chối. Tổn thương dồn lại, tôi quyết định

     

    Tôi từng tin rằng mỗi tháng gửi về cho bố mẹ 5 triệu là điều bình thường, thậm chí là một cách làm tròn bổn phận. Với mức lương hơn 20 triệu, số tiền ấy không phải quá lớn. Tôi nghĩ bố mẹ sẽ vui, sẽ thấy tôi trưởng thành, sẽ cần gì cũng nói với tôi. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là do tôi tự tưởng.

    Hôm đó, công ty yêu cầu tôi chuẩn bị gấp giấy khai sinh bản gốc để hoàn thiện hồ sơ thăng chức. Vì đang ở xa, tôi gọi điện nhờ bố mẹ tìm hộ trong tủ tài liệu. Nhưng khi nghe tôi mở lời, giọng bố không chút do dự:

    — Bố mẹ bận. Con tự mà về mà lấy.

    Tôi sững người. Đó chỉ là một việc nhỏ, đúng hơn là một việc… vô cùng nhỏ. Tôi bảo rằng hạn nộp gấp, rằng tôi không thể xin nghỉ ngay được. Nhưng bố chỉ nói:

    — Nhà con chứ nhà ai. Không thích phiền.

    Tôi đứng chết lặng với chiếc điện thoại trên tay.

    Tối đó tôi tiếp tục gọi lại, hy vọng mẹ sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng mẹ cũng từ chối, còn bảo: “Bố con bảo rồi, đừng làm phiền.” Chỉ ba chữ làm phiền, như có ai gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi.

    Tôi không nói thêm. Bao năm cố gắng, bao nhiêu tự hào lẫn thương yêu đều bị mấy câu nói nhạt như nước lã ấy cuốn sạch. Tôi thật sự bị tổn thương.

    Tôi quyết định cắt khoản báo hiếu 5 triệu mỗi tháng. Không giận dỗi, không ầm ĩ. Chỉ đơn giản là… rút lại sự nhiệt tình của mình. Tôi còn nói dối rằng công ty giảm biên chế, thu nhập giảm, mong bố mẹ thông cảm.

    Bố mẹ chỉ đáp một câu: “Ừ, tùy con.”

    Buổi tối hôm đó, tôi ngồi trong căn phòng trọ yên ắng, nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu bố mẹ. Hai người sống thế nào? Cần gì? Vui buồn gì? Tôi không biết. Mỗi tháng chỉ chuyển khoản rồi nghĩ thế là đủ.

    Tôi ném mình vào công việc, sống như robot. Một năm trôi qua nhanh đến mức đáng sợ.

    Rồi đợt Tết năm đó, tôi quyết định về nhà, chỉ định ở vài ngày. Nhưng khi bước qua cổng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứng sững như có người tát mạnh vào ngực.

    Mọi thứ hoàn toàn khác. Hoàn toàn không giống ngôi nhà quen thuộc của tôi.

    Và rồi, khi lý do thật sự được nói ra… tôi chỉ biết đứng chết lặng, tim như bị bóp nghẹt.

    Cổng nhà được sơn lại, nhưng không phải màu xanh cũ kỹ nữa mà là màu xám nhạt sang hơn. Tường rào cũng được xây thêm, sạch sẽ, chắc chắn. Tôi bước vào, trong lòng nổi lên cảm giác kỳ quái: nhà tôi… từ bao giờ trông khang trang thế?

    Trong sân, mấy chậu hoa mười giờ được xếp gọn gàng. Bố đang cặm cụi gom lá, dáng người gầy hơn tôi nhớ nhiều. Còn mẹ ngồi bên hiên, vá chiếc áo cũ nhưng gương mặt xanh xao.

    Tôi đặt túi xuống, cố nén những câu hỏi.

    — Bố mẹ sửa nhà à?

    Mẹ khựng tay, còn bố quay đi lấy ấm trà, giọng lảng tránh:
    — Ừ… sửa chút cho đỡ dột.

    Tôi nhìn quanh. Đây không phải “sửa chút”. Đây là sửa lớn.

    Đêm đó, khi ăn cơm, tôi tinh ý nhận ra vài điều lạ. Mấy món mẹ nấu đều là loại rẻ: trứng, su su, canh rau. Không có món thịt nào. Bố nói không đói, nhưng tôi thấy ông chỉ ăn cơm chan nước rau.

    Tôi gặng hỏi, nhưng bố mẹ cứ né. Đến khi tôi phát hiện ra một cuốn sổ ghi chép sau cửa tủ — cuốn sổ mà mẹ vô tình để hở — mọi thứ vỡ tung.

    Trong sổ là những khoản tiền được ghi rất chi tiết: tiền viện phí của bốtiền thuốc huyết áp của mẹtiền thợ xâyvay của bác Haitrả góp mỗi tháng

    Tôi lật từng trang, càng đọc càng run.

    Một năm qua, bố mẹ sống chắt chiu đến mức… đáng sợ. Có tháng chi chưa tới 2 triệu. Rồi tôi thấy mục ghi chú: “Tiền của con – tạm cắt, đừng để nó lo. Tự lo được.”

    Tôi nghẹn lại, như ai bóp chặt cổ.

    Tối đó, tôi ngồi xuống cạnh mẹ.
    — Sao bố mẹ không nói cho con?

    Mẹ cúi mặt, bàn tay nhăn nheo siết chặt áo.
    — Khi con nói con khó khăn, bố mẹ… thương con lắm. Không muốn làm gánh nặng. Nhà dột, bố mẹ định để từ từ sửa, nhưng nước mưa chảy vào ổ điện nên phải làm gấp. Tiền thiếu thì vay. Con còn trẻ, bố mẹ không muốn con phải gửi thêm.

    — Nhưng… lúc con nhờ bố mẹ tìm giấy tờ…

    Bố thở dài.
    — Khi đó bố đang nằm viện điều trị. Mẹ thì chạy qua chạy lại lo đủ thứ. Không muốn để con biết. Sợ con lo. Sợ con phải gửi thêm tiền.

    Ngực tôi như rã ra.
    Thì ra, cái tôi gọi là “lạnh lùng”… chính là họ đang cố gắng giấu đi bệnh tật, giấu đi khó khăn, để tôi không lo.

    Còn tôi, chỉ vì một câu nói vô tình, lại rút hết tấm lòng của mình.

    Tôi úp mặt vào hai bàn tay, nước mắt nóng hổi chảy ra.

    Ngày đó, tôi nghĩ mình hiểu chuyện. Hóa ra, tôi chẳng hiểu gì cả.

    Sau khi hiểu mọi chuyện, tôi gần như không ngủ được. Bố mẹ đã già đi nhiều hơn tôi tưởng. Một năm qua tôi bận rộn với sự tổn thương của mình, còn họ thì âm thầm xoay xở trong khó khăn, không nói một lời.

    Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, xuống bếp thấy mẹ đang nấu nước bằng bếp ga cũ sắp rò. Bố thì ho từng cơn dù cố giấu.

    Tôi chợt nhận ra: tiền tôi gửi một năm trước, hóa ra không hề dư dả như tôi nghĩ. Họ không mua sắm gì cho mình, tất cả đều dành cho những thứ cần thiết mà họ không bao giờ kể với tôi.

    Sau bữa sáng, tôi nói thẳng:
    — Từ tháng này con sẽ gửi lại tiền cho bố mẹ. Và… nhiều hơn trước.

    Mẹ đặt mạnh đôi đũa xuống.
    — Không được! Con còn trẻ. Con còn phải lập nghiệp, còn phải tiết kiệm. Bố mẹ sống được!

    — Nhưng con không yên lòng.

    Bố nhìn tôi, mắt ông đỏ lên.
    — Con tưởng bố mẹ không muốn nhận tiền của con sao? Nhận chứ. Nhưng bố mẹ sợ con vất vả.

    Tôi bật cười trong nước mắt.
    — Con đâu yếu đuối đến thế. Bố mẹ nghĩ con dễ gục vậy à?

    Câu nói khiến bố mẹ đều im. Rồi lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy bố khẽ gật đầu.

    Tối đó, tôi ra quán nước cạnh nhà gặp bác Hai — người đã cho bố mẹ vay tiền sửa nhà. Bác kể rõ hơn:
    — Hồi nghe mày nói khó khăn, mẹ mày khóc cả tối. Hai ông bà sợ làm gánh nặng cho con. Tao bảo nhận thêm tiền của con đi, nhưng mẹ mày nhất quyết từ chối.

    Tôi nắm chặt tay.
    Một năm qua, họ không lạnh lùng.
    Họ chỉ… thương tôi theo cách của họ.

    Tôi quyết định làm một việc: trả hết nợ cho bố mẹ và mua cho bố chiếc máy đo huyết áp tốt, mua thuốc bổ cho mẹ, đồng thời đề nghị một kế hoạch tài chính rõ ràng: mỗi tháng tôi sẽ gửi 7 triệu, thêm khoản dự phòng khi có việc gấp. Nhưng quan trọng hơn, tôi hứa sẽ về nhà thường xuyên hơn.

    Vài ngày trước khi quay lại thành phố, tôi bất ngờ khi thấy mẹ gói cho tôi túi đồ toàn những thứ tôi thích: mấy hũ ruốc, bịch bánh tráng, ít trái cây. Giống như ngày tôi còn là sinh viên.

    Lúc tôi chào ra xe, mẹ nói nhỏ:
    — Con đừng nghĩ bố mẹ không cần con. Chỉ là… bố mẹ sợ con khổ. Thế thôi.

    Tôi ôm mẹ thật chặt.
    Giây phút đó, tôi hiểu rằng “báo hiếu” không phải chỉ là tiền. Là sự quan tâm, sự có mặt, là học cách hiểu những điều bố mẹ không nói ra.

    Và đôi khi, để trưởng thành thật sự, ta phải học cách nhìn xa hơn cảm xúc bị tổn thương của chính mình.

    Tôi bước lên xe, mở điện thoại, chuyển khoản cho bố mẹ số tiền đầu tiên trong kế hoạch mới.
    Rồi nhấn gửi thêm một tin nhắn:

    “Từ giờ, để con lo cho bố mẹ. Lần này… con thật sự trưởng thành rồi.”

  • ‼ Vụ “ăn ch:ặ:n” tiền A80: Kh:ởi t:ố Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội

    ‼ Vụ “ăn ch:ặ:n” tiền A80: Kh:ởi t:ố Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội

    Ngày 15/12, Công an TP Hà Nội cho biết Cơ quan An ninh điều tra đã ra quyết định khởi tố bị can đối với Phạm Văn Long, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội; Nguyễn Tuấn Ngọc, Trưởng phòng Công tác học sinh sinh viên và đảm bảo chất lượng giáo dục; Nguyễn Văn Sáng, chuyên viên cùng phòng, về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.

    Theo cơ quan điều tra, vụ án xảy ra trong quá trình chi trả tiền bồi dưỡng cho sinh viên tham gia phục vụ Lễ kỷ niệm, Diễu binh, Diễu hành 80 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9 (A80).

    Trước đó, qua công tác nắm tình hình trên không gian mạng, Phòng An ninh chính trị nội bộ, Công an Hà Nội phát hiện phản ánh về việc chi trả tiền cho sinh viên tại Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội có dấu hiệu thiếu minh bạch. Từ đó phòng phối hợp các đơn vị nghiệp vụ xác minh, làm rõ.

    Kết quả điều tra xác định, tháng 11, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phê duyệt chi trả 1.928.640.000 đồng cho 984 sinh viên (tương ứng mỗi sinh viên nhận 1.960.000 đồng). Tuy nhiên, các bị can nói trên đã thống nhất phương án chỉ chi trực tiếp cho sinh viên một phần, số tiền còn lại giữ lại để chi cho cán bộ nhà trường.

    Cơ quan công an nhận định, hành vi của các bị can đã gây thiệt hại cho sinh viên, tạo bức xúc trong dư luận, ảnh hưởng xấu đến uy tín của cơ sở giáo dục và làm sai lệch chủ trương chi trả kinh phí bồi dưỡng cho người tham gia sự kiện A80.

  • Miền Bắc sắp đón đợt không khí lạnh mới, mưa to trở lại

    Miền Bắc sắp đón đợt không khí lạnh mới, mưa to trở lại

    Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, hiện nay (15/12), do không khí lạnh suy yếu, miền Bắc chuyển sang thời tiết hanh khô, nhiệt độ tăng mạnh.

    Dự báo, khoảng 17-18/12, một đợt không khí lạnh tăng cường lệch đông tràn xuống sẽ khiến Bắc Bộ trời nhiều mây, mưa rào rải rác. Từ ngày 19/12 có mưa vài nơi. Trời rét, vùng núi có nơi rét đậm.

    Miền Bắc sắp đón đợt không khí lạnh mới, mưa to trở lại - Ảnh 1.

    2 ngày tới, miền Bắc dự báo sẽ đón một đợt không khí lạnh mới (Ảnh: Hà Nội mới).

    Dự báo thời tiết các khu vực trên cả nước đêm 15 và ngày 16/12

    Thời tiết Hà Nội đêm không mưa, ngày nắng. Nhiệt độ từ 17-24 độ.

    Phía Tây Bắc Bộ đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 15-24 độ.

    Phía Đông Bắc Bộ có mưa vài nơi. Trời rét, vùng núi có nơi rét đậm. Nhiệt độ từ 16-24 độ.

    Khu vực Thanh Hóa – Thừa Thiên Huế: phía Bắc có mưa vài nơi, phía Nam có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông, cục bộ có nơi mưa to. Nhiệt độ từ 15-23 độ.

    Duyên hải Nam Trung Bộ: phía Bắc có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông, cục bộ có nơi mưa to; phía Nam có mưa rào và dông vài nơi. Nhiệt độ từ 22-30 độ.

    Cao nguyên Trung Bộ đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 18-28 độ.

    Nam Bộ đêm có mưa rào và dông vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 23-33 độ.

  • Em gái đang chuẩn bị cắt bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm, “Đẩy đổ nó đi.

    Em gái đang chuẩn bị cắt bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm, “Đẩy đổ nó đi.

    Tiệc cưới của em gái tôi – Linh – được tổ chức trong nhà hàng lớn nhất thị trấn.
    Không khí vui vẻ, nhạc du dương, ai cũng chuẩn bị đứng quanh để cắt bánh cưới.

    Linh hạnh phúc cười rạng rỡ bên cạnh chú rể Hoàng, một người đàn ông lịch lãm, nói năng nhỏ nhẹ, làm chủ một xưởng gỗ khá nổi tiếng.

    Mọi thứ đều hoàn hảo…

    Cho tới khi chị gái ruột của tôi – Hương – từ phía xa bất ngờ lao đến, gương mặt tái mét, mắt đỏ hoe.

    Chị ôm chặt lấy tôi, ghì sát tai thì thầm:

    “Đẩy đổ cái bánh cưới đi. Ngay bây giờ.”

    Tôi chết lặng.
    Tưởng chị nói đùa, nhưng bàn tay chị lạnh toát, siết đến mức cổ tay tôi đau điếng.

    Trong tích tắc, chị kéo mạnh tôi về một góc:

    – Chạy đi. Nhanh lên.
    – “Chị làm sao vậy? Chuyện gì—?”
    – Em không biết hắn ta đã lên kế hoạch gì cho em tối nay đâu… Không còn thời gian đâu!

    Giọng chị run lẩy bẩy.

    Vừa lúc đó, âm thanh micro vang lên:

    – “Mời cô dâu chú rể cùng tiến lên sân khấu…”

    Khách khứa bắt đầu đổ dồn ánh mắt về giữa hội trường.

    Chị Hương nhìn tôi lần cuối, gào lên:

    “Đi! Nếu không… em sẽ hối hận cả đời!”

    Tôi vẫn chưa hiểu gì, nhưng ánh mắt sợ hãi của chị khiến tôi lạnh sống lưng.

    Hai chị em kéo nhau lao ra cửa sau nhà hàng.

    Và đúng 10 phút sau, chuyện kinh hoàng xảy ra…

    Tiếng hét vang khắp sảnh tiệc.

    Mọi người hoảng loạn chạy ra ngoài.

    Tôi nghe tiếng ai đó la:

    “Cô dâu ngất rồi! Cô dâu ngã ngay trên sân khấu!”
    “Hình như bị ngộ độc!”

    Tôi như muốn ngừng thở.

    Tôi và chị quay đầu lại, nhìn từ xa qua ô cửa kính sau bếp.
    Linh nằm bất động, gương mặt tím tái.

    Chú rể Hoàng thì đứng chết lặng, miệng lắp bắp không nói nên lời.

    Nhà hàng lập tức gọi cấp cứu.

    10 phút trôi như cả thế kỷ.

    Khi xe cấp cứu đưa Linh đi, công an cũng có mặt.

    Trên bàn phía sau sân khấu, họ thu được:

    Một ống thuốc nhỏ giọt,

    Một ly nước cam đã pha,

    Và vết bột trắng còn đọng ở mép.

    Kỹ thuật viên y tế xác nhận:

    “Có chất gây ngộ độc thần kinh.”

    Không phải lỗi thực phẩm.

    Là cố ý.

    Cán bộ điều tra hỏi nhân viên nhà hàng.

    Một cậu phục vụ trẻ run rẩy khai:

    “Một người đàn ông gọi tôi ra ngoài rồi dúi vào tay ly nước cam này, bảo đem lên cho cô dâu…
    Tôi không biết là độc.
    Ông ấy bảo mình là chú rể!”

    Sảnh tiệc nổ tung.

    Tất cả ánh mắt đổ dồn về Hoàng.

    Hắn mặt trắng bệch.

    Công an mời hắn đi làm việc.

    Lúc đó, chị Hương bất ngờ quỵ xuống bật khóc.

    Chị kể trong tiếng nấc:

    “Một tuần trước đám cưới… Hoàng nhắn nhầm tin nhắn cho tôi.”

    Đó là tin nhắn giọng điệu ghê rợn:

    “Đêm tân hôn tao sẽ khiến nó nhớ đời.
    Tao biết nó từng chê tao nghèo hồi cấp 3.
    Cả đời này nó phải trả giá… Mày hiểu chứ, con Hương?”

    Hoá ra, năm lớp 11, Hoàng từng theo đuổi chị Hương, nhưng chị từ chối vì không thích tính kiểm soát của hắn.

    Hắn hận.

    Hắn nghĩ Linh cũng sẽ giống chị – sẽ sớm coi thường hắn.

    Và hắn lên kế hoạch biến đêm tân hôn thành tra tấn tinh thần.

    Không chỉ vậy…

    Trong điện thoại còn có đoạn ghi âm Hoàng nói với bạn:

    “Nếu nó không ngoan… tao cho nó uống thứ này. Coi như hỏng luôn đêm tân hôn.
    Không chết đâu, nhưng nhớ đời.”

    Hắn đem thứ đó… lên sân khấu.


    KẾT CỤC

    Linh được đưa đến bệnh viện kịp thời, sau vài giờ đã tỉnh.

    Khi mở mắt, việc đầu tiên em nói là:

    – “Chị… chị cứu em rồi.”

    Hoàng bị bắt ngay tại sảnh nhà hàng, đối diện tội danh cố ý gây thương tích và âm mưu bạo lực.

    Gia đình hắn cố gắng xin xỏ nhưng vô ích—mọi bằng chứng đã rõ ràng.

    Đám cưới tan nát.

    Nhưng chị gái tôi ôm lấy tôi, run giọng:

    “Nếu khi đó em không nghe lời chị… người trong bệnh viện hôm nay chính là em.”

    Tôi lạnh sống lưng.

    Và tôi hiểu:

    Thứ đáng sợ nhất trong đời… không phải tình yêu sai người, mà là tin nhầm một kẻ mang nụ cười hiền nhưng trái tim đầy độc.

  • Anh Xe Ôm Được Bố Nữ Tỷ Phú Mời Vào Biệt Thự Làm Bảo Vệ, Không Ai Biết Anh Có Học Vấn Kh/ủng Kh/iếp!

    Anh Xe Ôm Được Bố Nữ Tỷ Phú Mời Vào Biệt Thự Làm Bảo Vệ, Không Ai Biết Anh Có Học Vấn Kh/ủng Kh/iếp!

    Trong mắt mọi người, Hùng chỉ là một anh xe ôm công nghệ lam lũ, ngày ngày mặc chiếc áo khoác bạc màu, đội chiếc nón bảo hiểm đã trầy xước gần hết sơn. Anh xuất hiện ở góc đường quen thuộc, lặng lẽ chờ khách, đôi khi nở nụ cười hiền khi ai đó hỏi: “Hôm nay chạy được không anh?”

    Không ai biết quá khứ của anh.

    Càng không ai biết anh từng đứng trên bục giảng đường danh giá, cầm tấm bằng Thạc sĩ loại xuất sắc mà nhiều người mơ cũng không dám mơ tới.

    Ba năm trước, biến cố gia đình ập đến. Tai nạn, bệnh tật, nợ nần… tất cả kéo anh từ một giảng viên trẻ triển vọng xuống thành người chạy xe kiếm sống qua ngày. Hùng không than, cũng chẳng oán trách. Anh chỉ âm thầm làm việc, âm thầm trả nợ, âm thầm sống.

    Một buổi sáng, cuộc đời anh rẽ sang hướng hoàn toàn khác.

    Phần 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Với “Nữ Hành Khách Đặc Biệt”

    Hùng đang lau gương xe thì điện thoại báo cuốc. Anh gấp gáp chạy tới điểm đón thì thấy một cô gái mặc áo khoác trắng, đeo kính râm bản to, đứng nép bên cạnh một chiếc vali kéo nhỏ.

    “Anh Hùng phải không ạ?” – giọng cô khá nhỏ, hơi run.

    “Dạ, em lên xe đi.”

    Cô ngồi sau, im lặng suốt quãng đường. Nhưng chỉ vài phút sau, trời bất ngờ đổ mưa như trút. Hùng dừng xe, tháo áo mưa dự phòng, đưa cho cô.

    “Anh mặc đi, em không sao đâu.” – cô khẽ nói.

    “Không được đâu. Em là khách, em mặc đi, ướt lạnh dễ bệnh.”

    Cô nhìn anh một lúc lâu, như không tin trên đời còn người lịch sự đến vậy. Cuối cùng, cô nhận áo mưa, còn Hùng thì đội mưa chạy suốt quãng đường.

    Khi đến nơi, cô gái cúi đầu thật sâu:
    “Cảm ơn anh… Em chưa gặp ai tốt với em như vậy.”

    Hùng cười hiền:
    “Anh chỉ làm điều nên làm thôi.”

    Cô rời đi, để lại mùi nước hoa nhẹ như gió thoảng.

    Hùng không biết rằng cuộc gặp ấy chính là điểm bắt đầu cho mọi thay đổi sau này.

    Phần 2: Khi Anh Xe Ôm Được Mời Đến Một Nơi Không Ai Ngờ

    Vài ngày sau, điện thoại Hùng reo. Một số lạ.

    “Anh Hùng phải không? Tôi là bố của cô gái anh chở hôm trước. Con tôi kể về anh. Tôi muốn gặp anh.”

    Hùng hơi bất ngờ nhưng vẫn đáp: “Dạ được ạ. Tôi có thể gặp ông ở đâu?”

    “Tôi gửi vị trí nhé. Cứ đến cổng, sẽ có người đón.”

    Khi Hùng đến nơi, anh suýt đánh rơi cả điện thoại.

    Đó không phải là một căn nhà bình thường. Đó là một biệt thự rộng đến mức anh tưởng đang đứng trước cổng resort cao cấp, với đội ngũ bảo vệ, camera, hệ thống cửa tự động… mọi thứ đều khiến một anh xe ôm như anh cảm thấy lạc lõng.

    Hai bảo vệ tiến lại.

    “Anh là Hùng? Mời anh vào trong.”

    Anh đi qua sân vườn rộng thênh thang, dưới chân là con đường lát đá sạch bóng. Người đàn ông trung niên tóc bạc nửa đầu đang ngồi chờ trong phòng khách sang trọng.

    Ông đứng dậy, bắt tay Hùng rất chặt:

    “Cảm ơn anh vì đã đối xử tử tế với con gái tôi.”

    Hùng gãi đầu, có chút ngại: “Dạ, chuyện nhỏ thôi chú.”

    Đúng lúc đó, cô gái hôm trước bước ra. Không còn kính râm, không còn áo khoác bụi đường… mà là một bộ váy thanh lịch. Cô cúi đầu chào Hùng:

    “Chào anh.”

    Bố cô gái nhìn Hùng một lúc rồi nói thẳng:

    “Anh có muốn làm việc ở đây không? Tôi cần một người thật thà làm bảo vệ.”

    Hùng sững người. Anh xe ôm tầm thường như anh… được mời làm bảo vệ của biệt thự một nữ tỷ phú sao?

    Anh nghĩ vài giây rồi nói thật thà:
    “Cháu chỉ sợ làm không tốt.”

    Người đàn ông khẽ cười:
    “Tốt hay không không nằm ở quần áo anh đang mặc, mà nằm ở cách anh đối xử với người khác.”

    Hùng được nhận vào làm ngay ngày hôm sau.

    Phần 3: “Anh Bảo Vệ Quá Hiền” Và Những Lời Xì Xào

    Ngày đầu tiên đi làm, Hùng mặc đồng phục bảo vệ mới cứng, đứng trước cổng biệt thự với dáng vẻ nghiêm túc.

    Các nhân viên trong biệt thự xì xào:

    “Anh mới đến đó à? Trông hiền ghê.”

    “Chịu không nổi đâu, ở đây yêu cầu nghiêm lắm.”

    “Dáng đứng cũng không giống bảo vệ chuyên nghiệp.”

    Hùng nghe hết, nhưng chỉ cười. Anh không cãi, không tự ái. Ai biết anh từng là giảng viên, từng đứng trước hàng trăm sinh viên, từng nghiên cứu đến ngày quên cả ngủ đâu?

    Anh đến đây để làm việc tử tế, không phải để khoe khoang.

    Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ nhất… chính là năng lực thật sự của anh.

    Phần 4: Khi Biệt Thự Bị Tấn Công Và Anh Xe Ôm Lộ Học Vấn “Khủng Khiếp”

    Một đêm, khi cả biệt thự đang chuẩn bị đóng cửa, chuông báo động đột ngột réo lên.

    Hệ thống camera bị hack.

    Cửa an ninh không phản hồi.

    Điện trong khu phụt tắt.

    Các bảo vệ hoảng loạn:

    “Chuyện gì vậy?”

    “Tôi gọi đội kỹ thuật mà không ai nghe!”

    “Đây là tấn công mạng rồi!”

    Trong lúc mọi người bối rối, cô gái – người thừa kế duy nhất của gia đình tỷ phú – đang ở tầng trên, hoảng sợ chạy xuống.

    “Bố cháu đâu?” – Hùng hỏi.

    “Bố cháu đang trong phòng hồ sơ, cửa tự khóa rồi!”

    Một bảo vệ khác phàn nàn:
    “Không mở được đâu! Hệ thống bị tấn công rồi!”

    Hùng lập tức chạy vào phòng điều khiển. Anh gạt tay mọi người sang một bên:

    “Để tôi làm.”

    Các bảo vệ ngơ ngác.

    “Hùng… anh biết gì về hệ thống an ninh?”

    Anh không trả lời. Ngón tay lướt trên bàn phím như một lập trình viên chuyên nghiệp. Anh nhập lệnh, phá giải mã độc, tắt chương trình xâm nhập, đồng thời mở lại đường truyền camera.

    Mọi người đứng chết lặng.

    “Hùng… sao anh biết?”

    Anh đáp nhẹ:
    “Tôi từng nghiên cứu về an ninh mạng.”

    Chỉ vài phút sau, hệ thống khôi phục hoàn toàn.

    Cửa phòng hồ sơ mở ra. Bố cô gái được giải cứu, vẫn còn run.

    “Cháu… cháu làm được à?” – ông kinh ngạc.

    Hùng gật đầu:
    “Dạ, may cháu còn nhớ chút kiến thức cũ.”

    Cả biệt thự bàn tán:

    “Hóa ra anh bảo vệ từng là thạc sĩ?!”

    “Sao một người như anh lại đi chạy xe ôm?”

    “Quá đỉnh luôn!”

    Bố cô gái đứng lặng vài giây, rồi vỗ vai Hùng:

    “Từ hôm nay, cháu không còn là bảo vệ nữa.”

    Hùng khựng lại: “Chú… chú không hài lòng ạ?”

    “Không. Chú muốn nâng cháu lên vị trí quản lý an ninh công nghệ của toàn biệt thự. Mức lương gấp 5 lần hiện tại.”

    Cả phòng sững sờ.

    Cô gái nhìn Hùng với ánh mắt… rất khác.

    Phần 5: Bí Mật Quá Khứ Và Sự Chọn Lựa Cuối Cùng

    Hôm được đưa lên chức vụ mới, cô gái mang đến cho Hùng ly trà nóng.

    “Anh Hùng này…
    Sao một người giỏi như anh lại chịu làm xe ôm?”

    Hùng mỉm cười buồn:

    “Ba mẹ bệnh nặng. Tôi phải nghỉ dạy để chăm lo và trả nợ. Giảng đường thì cần người có mặt thường xuyên. Tôi không làm được.”

    Cô nhìn xuống, giọng nghèn nghẹn:

    “Em tưởng chỉ nhà giàu mới có nỗi khổ… nhưng hóa ra ai cũng có những lúc gục ngã.”

    Hùng xua tay:
    “Không sao. Giờ tôi vẫn sống ổn mà.”

    Cô ngước lên, ánh mắt lấp lánh:

    “Ổn thôi chưa đủ. Anh xứng đáng tốt hơn.”

    Kể từ hôm đó, trong biệt thự không ai còn coi thường anh bảo vệ từng mặc áo xe ôm nữa. Họ tôn trọng anh, hỏi ý kiến anh, coi anh như người quan trọng.

    Còn cô gái… ngày nào cũng xuống trò chuyện với anh vài phút, đôi khi đưa anh bánh, đôi khi mang cho anh sách mới về công nghệ.

    Có ngày, cô lí nhí hỏi:

    “Nếu một người… muốn anh ở lại bên cạnh họ lâu dài, anh có đồng ý không?”

    Hùng đỏ mặt:
    “Tôi… tôi làm sao dám nghĩ vậy…”

    Nhưng cô gái chỉ cười dịu dàng:

    “Em nghĩ anh xứng đáng với bất kỳ vị trí nào. Kể cả vị trí… bên cạnh em.”

    Phần 6: Một Năm Sau — Khi Cả Biệt Thự Hét Lên Vì Mừng

    Sau một năm quản lý hệ thống an ninh, Hùng trở thành người không thể thiếu trong biệt thự.

    Dưới sự gợi ý của ông bố tỷ phú, anh quay lại học nghiên cứu sinh bán thời gian, viết lại ước mơ đã dang dở.

    Ngày anh nhận bằng chuyên ngành mới, cả biệt thự kéo nhau đi chúc mừng. Ông bố tỷ phú vỗ vai anh:

    “Chú từng nói rồi, việc tốt hay không nằm ở cách con đối xử với người khác. Hôm nay chú muốn nói thêm:

    Người tử tế phải được đối xử tử tế.”

    Cô gái đứng bên cạnh, tay nắm chặt tay anh:

    “Và người xứng đáng… phải được ở đúng vị trí của mình.”

    Hùng nhìn bàn tay nhỏ xinh ấy, cảm giác ấm áp dâng lên:

    “Tôi đã từng mất tất cả. Nhưng bây giờ… tôi có lại nhiều hơn.”

    Cô khẽ hỏi:

    “Nhiều hơn… là gì vậy?”

    Hùng mỉm cười:

    “Là một cuộc đời mới. Là gia đình mới. Là em.”

    Cô đỏ mặt, khẽ tựa đầu vào vai anh.

    Từ một anh xe ôm bình thường, Hùng trở thành người mà cả biệt thự kính trọng. Anh không khoe khoang, không oán giận, chỉ âm thầm sống tử tế.

    Và chính sự tử tế ấy… đã đổi lại cả số phận của anh.

  • Người phụ nữ 54 tuổi Ьị xơ gɑn kiên tɾì ăn tɾứng hấp mỗi ngày, ƌi khám Ьác sĩ phải thốt lên 1 câu

    Người phụ nữ 54 tuổi Ьị xơ gɑn kiên tɾì ăn tɾứng hấp mỗi ngày, ƌi khám Ьác sĩ phải thốt lên 1 câu

    Qúa bất ngờ trước lời nói của bác sĩ!

    Thȏng tin ᵭăng trên Toutiao cho biḗt, một người phụ nữ (Hàng Chȃu, Trung Quṓc) sau khi ᵭược chẩn ᵭoán xơ gan ở tuổi 54, ᵭã quyḗt ᵭịnh ngày nào cũng ăn trứng hấp – một món ᵭơn giản ᵭḗn mức ai cũng nghĩ “có ăn cũng chẳng tác dụng gì”. Thḗ nhưng khi tái khám, bác sĩ lại dành lời khen và khẳng ᵭịnh ᵭiḕu bà ᵭã làm rất ᵭúng nhưng nhiḕu người khȏng biḗt.

    Trứng – món ăn quen thuộc nhưng luȏn bị hiểu lầm

    Trứng là thực phẩm phổ biḗn, nhưng thái ᵭộ của nhiḕu người với trứng luȏn dao ᵭộng giữa lo lắng và tán thưởng. Có người e ngại trứng vì cho rằng hàm lượng cholesterol cao, trong khi nhiḕu người lại coi trứng là “kho dinh dưỡng tự nhiên”.

    Người phụ nữ 54 tuổi bị xơ gan kiên trì ăn trứng hấp mỗi ngày, ᵭi khám bác sĩ phải thṓt lên 1 cȃu- Ảnh 1.

    Tuy nhiên, cách chḗ biḗn mới chính là yḗu tṓ tạo sự khác biệt. Trứng hấp, ᵭặc biệt ᵭṓi với người có chức năng gan suy giảm, mang giá trị dinh dưỡng vượt trội: mḕm, dễ tiêu, khȏng dùng dầu mỡ, hạn chḗ kích ứng tiêu hóa và giữ lại tṓi ᵭa dưỡng chất.

    Những ᵭặc tính tưởng như ᵭơn giản này thực chất liên quan sȃu ᵭḗn khả năng hấp thu protein, chức năng ᵭȏng máu, chuyển hóa dinh dưỡng và mức ᵭộ gánh nặng lên gan.

    Vì sao người bệnh gan cần ưu tiên trứng hấp?

    1. Bổ sung protein chất lượng cao

    Gan là nơi diễn ra quá trình chuyển hóa và tổng hợp protein. Khi chức năng gan suy giảm, cơ thể dễ rơi vào tình trạng thiḗu hụt protein, dẫn ᵭḗn phù nḕ, thậm chí báng bụng.

    Trứng chứa loại protein có cấu trúc gần với nhu cầu sinh học của cơ thể nhất, dễ hấp thu và sử dụng. Khi ᵭược hấp chín, protein trong trứng càng dễ tiêu hóa hơn, giúp duy trì nṑng ᵭộ protein trong máu hiệu quả.

    So với thịt ᵭỏ, dù giàu ᵭạm nhưng lại chứa nhiḕu chất béo, trứng hấp cung cấp nguyên liệu hoàn hảo mà khȏng làm tăng áp lực lên gan.

    2. Giúp cải thiện chức năng ᵭȏng máu nhờ vitamin K

    Người bị xơ gan thường kèm theo rṓi loạn ᵭȏng máu do gan khȏng tổng hợp ᵭủ các yḗu tṓ ᵭȏng máu.

    Lòng ᵭỏ trứng lại chứa vitamin K, dưỡng chất cần thiḗt ᵭể duy trì cơ chḗ ᵭȏng máu. Nhiḕu người thường chú ý vitamin C hay D mà quên mất vai trò của vitamin K.

    Trứng hấp là cách bổ sung vitamin K tự nhiên, giúp giảm nguy cơ chảy máu – một biḗn chứng nguy hiểm ở bệnh nhȃn xơ gan. Dù chỉ cải thiện nhỏ nhưng lại có ý nghĩa rất lớn ᵭṓi với người bệnh.

    Người phụ nữ 54 tuổi bị xơ gan kiên trì ăn trứng hấp mỗi ngày, ᵭi khám bác sĩ phải thṓt lên 1 cȃu- Ảnh 2.

    3. Chṓng suy dinh dưỡng

    Bệnh gan mạn tính thường ᵭi kèm tình trạng dinh dưỡng kém do giảm hấp thu lẫn chuyển hóa. Trứng hấp có lợi ở ᵭiểm: chứa cả vitamin tan trong nước lẫn tan trong chất béo; giàu lecithin và vi chất thiḗt yḗu; khȏng bị mất dinh dưỡng do chiên, rán; khȏng kích ứng dạ dày và ruột.

    Trứng hấp cung cấp nguṑn năng lượng cȃn bằng, giúp người bệnh giữ cȃn nặng, duy trì sức cơ và tăng cường miễn dịch – ᵭiḕu mà chḗ ᵭộ ăn kiêng quá mức khȏng bao giờ làm ᵭược.

    4. Giảm gánh nặng cho gan

    Gan mệt mỏi nhất khi phải xử lý chất béo và dầu mỡ. Các món chiên, rán, xào ᵭḕu khiḗn gan làm việc quá tải, thúc ᵭẩy viêm và xơ hóa.

    Trứng hấp khȏng sử dụng dầu mỡ, mḕm, dễ tiêu hóa, khȏng gȃy ᵭầy hơi hay kích ứng tiêu hóa, nhờ ᵭó giảm ᵭáng kể gánh nặng lên gan.

    Đȃy chính là lý do trứng hấp ᵭược xem là “thȃn thiện với gan” hơn nhiḕu loại thực phẩm giàu ᵭạm khác.

    Cholesterol trong trứng có ᵭáng lo?

    PGS.TS Trần Đình Toán (Nguyên Viện trưởng Viện Dinh dưỡng lȃm sàng) cho biḗt, ăn trứng với lượng hợp lý khȏng làm tăng nguy cơ bệnh tim mạch. Trứng còn chứa lecithin, chất hỗ trợ chuyển hóa lipid, giúp ᵭiḕu hòa mỡ máu.

    Đṓi với bệnh nhȃn xơ gan, việc ăn quá ít lại gȃy hại nhiḕu hơn so với nỗi lo vḕ cholesterol. Thiḗu năng lượng và thiḗu protein sẽ ᵭẩy nhanh suy kiệt, khiḗn gan càng khó phục hṑi.

    Trứng hấp vì vậy trở thành lựa chọn cȃn bằng giữa “ᵭủ chất” và “ít gánh nặng”.

    Một sṓ quan sát cho thấy người ăn trứng hấp thường xuyên có xu hướng: duy trì ổn ᵭịnh nṑng ᵭộ protein trong máu; sức ᵭḕ kháng ít biḗn ᵭộng; ít rơi vào tình trạng suy kiệt

    Trong khi những người quá sợ ăn ᵭạm thường có sức khỏe tổng thể kém hơn. Điḕu này cho thấy ăn uṓng khȏng chỉ là kiêng khem, mà phải biḗt bổ sung hợp lý.

    Có thể nói, trong quá trình ᵭiḕu trị bệnh hay nuȏi dưỡng gan gan, khȏng phải lúc nào cũng cần ᵭḗn chḗ ᵭộ ăn phức tạp hay thực phẩm ᵭắt tiḕn. Nhiḕu người bỏ tiḕn mua ᵭủ loại thực phẩm chức năng mà quên rằng những món bình dị như trứng hấp lại chính là nguṑn dưỡng chất an toàn và hiệu quả.

    Mặc dù vậy, cũng cần kiểm soát sṓ lượng ăn và ᵭa dạng thực phẩm. Ngoài trứng, ᵭậu phụ, cá, sữa ở mức ᵭộ phù hợp và cách chḗ biḗn ᵭúng cũng có thể mang lại lợi ích tương tự. Điḕu quan trọng khȏng phải một món ăn ᵭặc biệt nào, mà là duy trì thói quen ăn uṓng ᵭúng ᵭắn mỗi ngày.

  • Vì thương con lấy chồng vất vả, tôi và ông xã bàn nhau cho con gái 2 tỷ làm của hồi môn, đủ để con mua một căn chung cư tiện nghi. Tôi nhớ ngày nhận nhà,

    Vì thương con lấy chồng vất vả, tôi và ông xã bàn nhau cho con gái 2 tỷ làm của hồi môn, đủ để con mua một căn chung cư tiện nghi. Tôi nhớ ngày nhận nhà,

    8 năm qua, tôi cứ nghĩ rằng giúp các con bao việc thì các con sẽ hiểu tấm lòng mình, nhưng mà sự thật lại không giống như tôi tưởng tượng.

    Lúc con gái và con rể mới hẹn hò, tôi chỉ biết sơ qua gia cảnh nhà con rể. Con gái tôi không quan tâm đến gia cảnh nhà bạn trai, chỉ cần hai người tính cách hợp nhau là được, mấy chuyện khác không quan trọng bằng.

    Sau một thời gian tìm hiểu, hai con tiến đến hôn nhân. Vì sợ con lấy chồng vất vả, tôi và chồng bàn nhau cho con gái  279 triệu làm của hồi môn.

    Vì con rể chưa mua nhà riêng thế nên các con sống chung với bố mẹ chồng.

    Chuyện mẹ chồng, nàng dâu

    Trong mắt bà thông gia, bà coi con gái tôi vẫn là đứa trẻ con chưa hiểu chuyện. Cho nên, trong nhà, mọi chuyện đều do bà ấy quyết định, con gái và con rể phải nghe theo. Để gia đình mưa thuận gió hòa, lúc đầu, con gái tôi phải nhẫn nhịn nhiều chuyện.

    Cứ như vậy, một thời gian sau, con gái tôi cảm thấy không thoải mái. Hai người có thể vì một chuyện nhỏ có thể lớn tiếng cãi nhau. Lâu ngày, ảnh hưởng đến tình cảm đến gia đình. Chuyện kéo dài đến khi con gái tôi sinh cháu ngoại, mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu càng gay gắt hơn.

    Nói đi nói lại, nguyên nhân cũng chỉ vì khoảng cách thế hệ. Là người mẹ ruột, tôi sẵn sàng bao dung con mình, nhưng là mẹ chồng, bà ấy sẽ có suy nghĩ khác. Chỉ vì chuyện bế cháu, hai người bất đồng quan điểm suốt thời gian dài. Con gái tôi là người yếu sức, dễ khóc. Vậy nên, cứ cách mấy hôm tôi lại sang thăm con.

    Hết lòng thương con gái

    Cháu ngoại được nửa năm tuổi, con gái không chịu nổi nên chuyển đến sống cùng tôi, con rể cũng đến theo.

    Từ lúc con về ở với tôi, tôi nhiều việc hơn. Nhưng nghĩ lại, sức khỏe con gái ngày càng tốt, sắc khí hồng hào hơn tôi thấy vất vả cũng là chuyện đáng.

    Căn nhà tôi ở không phải là quá rộng, vì muốn cho con thoải mái, tôi và chồng bàn nhau mua cho con một căn nhà.

    Lúc đầu, suy nghĩ của chúng tôi là, vợ chồng con gái không có tiền lại còn vừa sinh con. Nếu như hai bên gia đình có thể phụ ra chút, thì mua một căn nhà trả góp. Tôi nghĩ chuyện này đơn giản cho đến khi bà thông gia từ chối.

    Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của con, tôi không thể nào không thương được. Cuối cùng, tôi và chồng quyết định bỏ ra  874 triệu cùng với số tiền hai vợ chồng con tích cóp được mua một căn nhà trả góp rộng 100 mét vuông.
    photo-1723517507514
    Tôi nhớ ngày nhận nhà, vợ chồng con gái liên tục cảm ơn tôi. Các con nói sẽ cho vợ chồng tôi một phòng để đến sau này chúng tôi muốn qua ở thì sẵn dùng.

    Thật ra, tôi cũng có nhà riêng và không có ý định đến nhà các con sống. Tuy vậy, nghe được con nói thế, tôi rất hạnh phúc, rất mãn nguyện.

    Mấy năm sau, vì gánh nặng mỗi tháng trả góp tiền nhà, tôi phải hỗ trợ các con nhiều thứ. Hai vợ chồng con gái bận rộn công việc nên thường qua nhà tôi ăn cơm.

    Từ lúc cháu ngoại đi mẫu giáo cho đến khi đi học, tôi là người đưa đón cháu. Rồi tiền sữa uống, tiền đồ chơi, quần áo đều là vợ chồng tôi mua cho. Lớn hơn một chút là là tiền học. Con gái tôi thường xuyên than rằng kinh tế gia đình khó khăn nên không đành lòng để con chịu khổ.

    Đến ngày hôm nay, với sự giúp đỡ của ông bà ngoại, về cơ bản, vợ chồng con gái đã trả hết tiền nhà, cuộc sống dần dần ổn định. Thấy vậy, chúng tôi rất vui lòng.

    Ông bà thông gia bắt đầu quan tâm đến hai vợ chồng

    Không biết là do khoảng cách lâu ngày hay vì lý do gì, từ hai năm trở lại đây, tôi nhận ra, bà thông gia bắt đầu quan tâm gia đình các con.

    Trước đây, con gái và con rể ít khi về nhà, bà ấy cũng không hỏi lý do, cũng không hỏi han cháu nội. Hai người chỉ biết sống cuộc sống của họ, hết ăn uống rồi đi du lịch.

    Còn bây giờ, cứ đến cuối tuần, ông bà thông gia mời các con đến nhà ăn cơm, trước khi về không quên nhét vào tay các con ít hoa quả để mang về nhà.

    Mỗi lần, con gái tôi kể chuyện này, tôi khá vui vì cuối cùng mẹ chồng con dâu hòa thuận. Nói thật, tôi hy vọng, mối quan hệ hai người dần trở nên tốt đẹp, tôi sẽ yên tâm khi dưỡng già.

    Một lần nọ, cháu nội tôi hào hứng kể: “Bà ơi, bà nội mua cho nhà con một chiếc xe ô tô đấy.”

    Con gái tôi kể lại. Con nói rằng ông bà thông gia quan tâm, biết các con không có xe nên mua tặng một chiếc xe.

    Mua nhà, chăm cháu ngoại 8 năm, không bằng bà nội mua cho một chiếc ô tô: Bà ngoại U60

    Bỗng dưng, tôi cảm thấy có gì đó rất khác. Đêm hôm đó, tôi nói chuyện với chồng: “Ông xem, vợ chồng mình giúp đỡ con gái không phải là ít, bây giờ lại không bằng bên nội mua một chiếc xe…

    Lúc đầu, nhà mình mua nhà, một đồng họ không bên ấy không chịu bỏ ra. Giờ cháu ngoại đã lên 8, họ chưa từng đưa cháu đi học được một ngày…”

    Lúc tôi nói mấy lời này, chồng tôi động viên tôi quá nhạy cảm, nghĩ nhiều. Một phần tôi nghĩ rằng tôi là người hay lo.

    Nhưng không ngờ được, một ngày, con gái tôi xin tôi  349 triệu  với một lý do tôi không thể kinh ngạc hơn.

    Một lần, con sang thăm tôi. Con kể rằng mẹ chồng cho con tương đương với 349 triệu để mua xe. Nhưng chiếc xe ấy các con không thích. Ý của các con là muốn có thêm 349 triệu  nữa thì sẽ mua được chiếc xe cao cấp hơn.

    Hơn nữa, con còn nói vì mẹ chồng cho 349 triệu  thì chúng tôi cũng phải cho số tiền tương ứng.

    Tôi hiểu ý con, nghe xong, tôi trầm mặc một hồi. Tôi quyết định từ chối. Bao năm nay, chúng tôi bỏ ra không ít tiền, không ít sức lực để vun vén cho gia đình, tiền tiêu cũng không phải là ít. Giờ lại bảo chúng tôi cần phải có trách nhiệm về chuyện mua xe này. Tôi thật sự không hiểu nổi.

  • Nếu một пgườι ƌàп ȏпg ”Һȏп” Ьạп ở 2 cҺỗ пàყ, cҺứпg tỏ aпҺ ấү үȇu Ьạп Һơп cả mạпg sṓпg

    Nếu một пgườι ƌàп ȏпg ”Һȏп” Ьạп ở 2 cҺỗ пàყ, cҺứпg tỏ aпҺ ấү үȇu Ьạп Һơп cả mạпg sṓпg

    Nếu một пgườι ƌàп ȏпg ”Һȏп” Ьạп ở 2 cҺỗ пàყ, cҺứпg tỏ aпҺ ấү үȇu Ьạп Һơп cả mạпg sṓпg

    Phụ nữ có 2 nơi nḗu ᵭàn ȏng dám ᵭặt nụ hȏn ʟên thì cả ᵭời này anh ấy chỉ yêu mình bạn.

    Thật ʟòng thương, yêu một người hay ⱪhȏng, ⱪhȏng chỉ dựa vào ʟời nói mà còn phải xem hành ᵭộng và dùng cả trái tim ᵭể cảm nhận. Một người ᵭàn ȏng thực sự yêu bạn, bạn có thể cảm nhận ᵭược rõ ràng tình yêu của anh ấy qua ʟời nói, hành ᵭộng và cả ánh mắt.

    Khi người ᵭàn ȏng say mê phụ nữ thì ánh mắt của họ ʟúc nào cũng tràn ᵭầy sự yêu thương, chiḕu chuộng. Khi hȏn anh ấy cũng sẽ nhẹ nhàng, quan tȃm ᵭḗn cảm xúc, xem ʟiệu bạn có thích, có thoải mái hay ⱪhȏng?

    Với người ᵭàn ȏng, nụ hȏn có thể ʟà hành vi bản năng, cũng ᵭược xem ʟà cách thể hiện tình cảm gián tiḗp. Từ nụ hȏn có thể thấy ᵭược thḗ giới cảm xúc bên trong.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Hȏn ʟên vḗt thương của bạn

    Vḗt thương của người phụ nữ ở ᵭȃy ᵭược hiểu ʟà quá ⱪhứ. Dù vḗt thương ᵭã ʟành, chẳng còn rỉ máu nữa nhưng ⱪhȏng có nghĩa ʟà mọi chuyện ᵭã qua. Những vḗt sẹo trên cơ thể sẽ ghi ʟại hḗt quá ⱪhứ của một người.

    Khi người ᵭàn ȏng chẳng ngại hȏn ʟên vḗt thương ᵭó, sẵn sàng trao cho bạn cái ȏm, nghe bạn ⱪể ʟể thì chứng tỏ anh ấy yêu bạn hơn cả mạng sṓng.

    Người ᵭàn ȏng này ⱪhȏng chỉ trȃn trọng bạn của hiện tại còn tȏn trọng bạn của quá ⱪhứ.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Hȏn ʟên nước mắt của bạn

    Làm gì có ai sinh ra ᵭã mạnh mẽ như ᵭá, cứng như sỏi. Đàn bà cho dù bḕ ngoài có mạnh mẽ ᵭḗn mấy thì họ cũng cực ⱪỳ mong manh và yḗu ᵭuṓi. Sự yḗu ᵭuṓi, nước mắt sẽ ᵭược bộc ʟộ ra hḗt ⱪhi ᵭứng trước người ᵭàn ȏng họ yêu.

    Khi thấy người phụ nữ ⱪhóc, chứng tỏ cȏ ấy ᵭã tổn thương cùng cực. Lúc này người ᵭàn ȏng yêu bạn thật ʟòng thì sẽ cảm thấy xót xa, ᵭau ᵭớn. Họ sẽ ȏm bạn vào ʟòng, hȏn ʟên những giọt nước mắt ᵭó.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Trong ⱪhi ᵭó nḗu người ᵭàn ȏng thờ ơ ⱪhi thấy phụ nữ ⱪhóc thì ᵭừng nghĩ anh ta ⱪhȏng dám nhìn, ᵭơn giản anh ta chẳng ᵭể bạn trong ʟòng. Dù bạn vui hay buṑn anh ta cũng ⱪhȏng biḗt.

    Phụ nữ ạ, ᵭȏi ⱪhi chẳng cần hành ᵭộng to tát, chỉ cần những cử chỉ nhỏ cũng nói ʟên tất cả ʟiệu người ᵭàn ȏng có yêu bạn thật ʟòng hay ⱪhȏng?

  • Một người ƌun nước, cả nhà mắc ung thư? 3 thói quen ƌun nước “ƌầu ƌộc” cả giɑ ƌình nhiều người không hɑy Ьiết

    Một người ƌun nước, cả nhà mắc ung thư? 3 thói quen ƌun nước “ƌầu ƌộc” cả giɑ ƌình nhiều người không hɑy Ьiết

    Một người ƌun nước, cả nhà mắc ung thư? 3 thói quen ƌun nước “ƌầu ƌộc” cả giɑ ƌình nhiều người không hɑy Ьiết

    Một người ƌun nước, cả nhà mắc ung thư? 3 thói quen ƌun nước “ƌầu ƌộc” cả giɑ ƌình nhiều người không hɑy Ьiết

    Một пgườι ƌuп пước, cả пҺà mắc uпg tҺư? 3 tҺóι queп ƌuп пước “ƌầu ƌộc” cả gιa ƌìпҺ пҺιḕu пgườι kҺȏпg Һaү Ьιết

    Khi bạn nhấn nút ᵭun nước của ấm ᵭiện vào buổi sáng ᵭể chờ một ʟy nước ấm ᵭầu ngày, bạn có bao giờ nghĩ rằng hành ᵭộng quen thuộc hằng ngày ấy có thể ᵭang ȃm thầm ᵭưa ᵭộc tṓ vào cơ thể?

    TIN MỚI

    Một “sát thủ thầm ʟặng” trong cuộc sṓng thường nhật chính ʟà chiḗc ấm nước mà chúng ta sử dụng mỗi ngày, có thể ᵭã biḗn thành lò ấp ᵭộc tṓ chậm. Dưới ᵭȃy ʟà 3 thói quen ᵭun nước “ᵭầu ᵭộc” cả gia ᵭình nhiḕu người ⱪhȏng hay biḗt.

    Một người ᵭun nước, cả nhà mắc ᴜng thư? 3 thói quen ᵭun nước

    1. Đun ᵭi ᵭun ʟại nước cũ

    Bà Vương (Trung Quṓc) có thói quen như nhiḕu người ʟớn tuổi ⱪhác: nước còn ʟại từ ᵭêm hȏm trước, sáng hȏm sau ᵭổ thêm nước mới vào rṑi ᵭun ʟại ᵭể tiḗt ⱪiệm thời gian và nước. Nhưng bà ⱪhȏng biḗt rằng, mỗi ʟần chȃm thêm nước ʟà ᵭang giúp nitrit tăng tích tụ. Khi nước máy ᵭược ᵭun sȏi ʟần ᵭầu, hàm ʟượng nitrit vào ⱪhoảng 10μg/L; sau ⱪhi ᵭun ᵭi ᵭun ʟại, ᵭḗn ʟần thứ ba có thể tăng ʟên 35μg/L, và ʟần thứ mười có thể vượt quá 100μg/L, tương ᵭương với ᵭộc tṓ trong nước muṓi dưa. Gia ᵭình ba thḗ hệ mắc ᴜng thư ở Hà Bắc chính ʟà vì ᴜṓng “nước cũ ᵭun ᵭi ᵭun ʟại”, với nitrit vượt tiêu chuẩn 7 ʟần (ngưỡng an toàn ʟà 100μg/L).

    Mỗi ʟần ᵭun nước cũ ⱪhi nước bṓc hơi, các chất gȃy ᴜng thư như nitrit bị giữ ʟại, trong ⱪhi nước mới ʟại bổ sung thêm nitrate. Cứ thḗ, ᵭộc tṓ tích tụ. Nitrit vào cơ thể ⱪḗt hợp với amin trong dạ dày tạo thành nitrosamine, một chất gȃy ᴜng thư mạnh. Uṓng nước ⱪiểu này suṓt 10 năm, nguy cơ ᴜng thư dạ dày có thể tăng gấp 3 ʟần.

    2. Đậy ⱪín nắp ⱪhi ᵭun

    Chị Lý (Trung Quṓc) ᵭậy nắp ấm thật chặt ᵭể giữ nước nóng ʟȃu hơn. Nhưng hành ᵭộng này ʟại biḗn ấm nước thành “nhà máy ⱪhí ᵭộc”. Khi ᵭun, nước máy sinh ra chloroform, chất có ⱪhả năng gȃy ᴜng thư. Đáng ra ⱪhí này sẽ bay hơi theo hơi nước, nhưng ⱪhi nắp ấm ᵭậy ⱪín, chloroform bị giữ ʟại trong nước. Theo thí nghiệm của Cơ quan Bảo vệ Mȏi trường Mỹ, nṑng ᵭộ chloroform trong nước ᵭun ⱪín tăng gấp ᵭȏi mỗi 10 phút. Khi chị Lý dùng nước giữ ấm 6 tiḗng ᵭể pha sữa, hàm ʟượng chloroform trong sữa ᵭã vượt ngưỡng an toàn 3 ʟần, chẳng ⱪhác nào cho trẻ ᴜṓng “sữa có ᵭộc nhẹ”.

    Chloroform ᵭược gọi ʟà “sát thủ vȏ hình trong nước”, có thể gȃy tổn thương gan và ⱪích hoạt ᴜng thư. Đặc biệt trong mȏi trường ⱪín, nó tạo thành vòng tuần hoàn ᵭộc tṓ, hơi nước ngưng tụ ʟại và quay vḕ nước, ⱪhiḗn nṑng ᵭộ ngày càng tăng, giṓng như ngṑi trong xe bật ᵭiḕu hòa ⱪhȏng thȏng gió, ⱪhí ᵭộc sẽ tích tụ ᵭḗn mức nguy hiểm.

    3. Ấm nước cũ

    Ông Trương (Trung Quṓc) ᵭã dùng ấm tráng men 15 năm, cặn nước dưới ᵭáy ấm dày như ᵭṑng xu, nhưng ȏng ʟại xem ᵭó ʟà “khoáng chất tự nhiên”. Thực tḗ, ᵭó ʟà nơi tập trung ⱪim ʟoại nặng do nước ở một sṓ vùng có thể chứa chì, cadmium, asen… Khi ᵭun nóng, ʟớp cặn bị nứt và giải phóng ᵭộc tṓ. Ấm inox còn nguy hiểm hơn ⱪhi ʟớp ⱪim ʟoại bên trong ⱪhi bị nung ở nhiệt ᵭộ cao sẽ giải phóng chrom và nickel, các chất gȃy ᴜng thư. Ở Sơn Đȏng (Trung Quṓc), người ta phát hiện ấm dùng 10 năm có ʟượng chì vượt tiêu chuẩn 5 ʟần, cadmium vượt 8 ʟần. Những ⱪim ʟoại này theo nước ᵭi vào cơ thể mỗi ngày, tích tụ trong gan và thận, tạo thành “pháo ᵭài ᵭộc”.

    Cặn nước ⱪhȏng chỉ ʟà canxi, magie mà ʟà hợp chất giữa ⱪhoáng và ⱪim ʟoại nặng. Việc dùng búi sắt chỉ cạo ᵭược bḕ mặt, còn phần ⱪim ʟoại sȃu ᵭã ⱪḗt hợp hóa học như màu sơn ngấm vào ấm ⱪhȏng thể ʟoại bỏ bằng cách vật ʟý. Uṓng nước này ʟȃu dài chẳng ⱪhác gì ᴜṓng viên thuṓc “giải phóng ⱪim ʟoại nặng” mỗi ngày, nghiên cứu ᵭã cho thấy bệnh nhȃn Alzheimer có ʟượng nhȏm trong dịch não, tủy cao, chính ʟà minh chứng cho sự ngộ ᵭộc mãn tính.

    5 việc cần ʟàm ⱪhi ᵭun nước ᵭể bảo vệ sức ⱪhỏe

    – Khȏng ᵭun ʟại nước cũ, thay nước mới mỗi ngày.

    – Mở nắp ⱪhi ᵭun, ᵭể ⱪhí ᵭộc bay hơi.

    – Thường xuyên tẩy cặn, thay ấm 3 năm/lần.

    – Ưu tiên dùng nước máy, tránh các nguṑn nước ⱪhȏng rõ ràng.

    Nguṑn và ảnh: The Paper

  • Ông lão ngh//èo đi vào thang máy bị nữ nhân viên c/ậy qu/yền đ/uổi ra ngoài và cái kết

    Ông lão ngh//èo đi vào thang máy bị nữ nhân viên c/ậy qu/yền đ/uổi ra ngoài và cái kết

    Buổi sáng hôm đó, trời đổ mưa lất phất. Ông lão chống gậy, áo quần cũ sờn, ướt sũng nước, bước vào sảnh toà cao ốc giữa trung tâm thành phố. Ông gầy gò, lưng còng, tóc bạc trắng, tay run run ôm túi ni lông đựng vài hộp sữa. Người bảo vệ nhìn ông nghi ngại nhưng không ngăn, vì thấy ông chỉ lặng lẽ hướng thang máy.

    Thang máy dừng. Một nữ nhân viên bước vào trước, váy công sở ôm sát, đôi giày cao gót gõ lạch cạch. Cô chỉnh lại son môi qua màn hình điện thoại, mắt liếc sang ông lão. Mùi ẩm mốc từ quần áo ướt của ông xộc vào khiến cô nhăn mặt.

    – “Bác đi nhầm rồi. Đây là thang máy dành cho khách và nhân viên văn phòng. Bác đi thang bộ phía sau kìa.” – giọng cô cao lên, rõ ràng đầy quyền uy.

    Ông lão cười khẽ, vẫn giữ khoảng cách. – “Bác già rồi, leo cầu thang không nổi cháu ạ.”

    Cô gái gắt gỏng: – “Cháu nói rồi, quy định là quy định. Bác đừng để bảo vệ phải lôi bác ra. Cháu còn bận họp, nhanh lên.”

    Người bảo vệ nghe thấy liền chạy đến. Ông lão nhìn xuống đôi dép nhựa đã mòn, rồi nhìn lên ánh mắt lạnh lùng của họ, chậm rãi lùi bước ra khỏi thang máy. Cửa thang đóng lại, cô gái soi gương chỉnh tóc, hài lòng vì “xử lý” xong kẻ làm phiền.

    Trưa hôm đó, cô đang ăn cơm hộp thì quản lý gọi vào phòng. Trong phòng còn có giám đốc toà nhà – một người đàn ông ngoài năm mươi, dáng gọn gàng nhưng gương mặt đầy nét từng trải.

    – “Em có đuổi một ông lão ra khỏi thang máy sáng nay?” – Giọng giám đốc bình thản nhưng ánh mắt sắc lạnh.

    – “Dạ… ông ấy ăn mặc dơ bẩn, làm phiền khách hàng. Em giữ hình ảnh công ty.”

    Ông giám đốc nhìn thẳng vào cô. – “Ông lão ấy là ai em biết không?”

    Cô gái im bặt.

    – “Ông ấy là chủ đầu tư toà nhà này.”

    Căn phòng lặng đi. Tiếng kim giây đồng hồ vang rõ mồn một. Cô gái bàng hoàng, gương mặt trắng bệch.

    Giám đốc kể tiếp: – “Ông ấy xuất thân nghèo khó, tự tay gây dựng cơ nghiệp, nhưng vẫn giữ nếp sống giản dị. Sáng nay ông ấy đi mua sữa từ thiện cho trại trẻ mồ côi do ông bảo trợ. Ông muốn kiểm tra cách nhân viên phục vụ người già, người nghèo, người yếu thế. Và ông đã thấy.”

    Nước mắt cô gái rơi lã chã. Cô không ngờ chỉ vì chút kiêu ngạo, chút sợ hãi bẩn thỉu, chút tự tôn sai chỗ, mà cô đã xúc phạm người đáng kính nhất ở đây.

    Chiều hôm đó, ông lão vẫn xuất hiện, mặc bộ áo nâu cũ, đẩy xe hàng nhỏ đầy sữa và gạo. Khi ông đi qua sảnh, mọi người cúi đầu chào kính trọng. Cô gái đứng nép một bên, run rẩy. Ông nhìn cô, mắt hiền từ nhưng buồn bã. Ông không trách mắng, chỉ gật đầu rồi đi thẳng.

    Nhưng cái gật đầu ấy khiến cô gái sụp đổ. Nó không phải tha thứ. Nó là sự thất vọng im lặng. Đêm đó, cô khóc không ngủ được. Cô nghĩ đến cha mẹ già, nghĩ đến cảnh một ngày kia mình cũng yếu đuối, lọc cọc đôi dép, và người khác sẽ đuổi mình như đuổi một gánh rác.

    Hôm sau, cô viết đơn xin thôi việc. Trước khi rời toà nhà, cô để lại lá thư xin lỗi gửi ông lão. Trong thư, cô viết: “Cháu từng tự hào vì biết luật, giữ hình ảnh công ty. Nhưng cháu không hiểu rằng, giá trị của công ty nằm ở cách cư xử với những người nhỏ bé nhất. Cháu xin lỗi.”

    Ông lão không trả lời. Nhưng vài năm sau, khi cô đã trở thành nhân viên chăm sóc khách hàng ở một công ty khác, cô nhận được một giỏ quà gửi đến. Bên trong chỉ có một hộp sữa nhỏ, một gói bánh quy và một tấm thiệp ghi dòng chữ:

    “Con người hơn nhau ở cái tâm.”

    Không ký tên. Nhưng cô biết đó là ai.

    Ngày hôm đó, cô ngồi uống sữa, nhìn mưa rơi ngoài cửa kính, lòng nhẹ nhõm. Cuộc đời đã dạy cô một bài học không bao giờ quên: Giàu hay nghèo, sang hay hèn, thì cũng chỉ là cái áo bên ngoài. Thứ quyết định nhân cách một con người, là cách họ đối xử với kẻ yếu thế hơn mình.