Tác giả: admin

  • Phụ nữ lẳng lơ hễ mở miệng là nói 3 câu này, nhất là câu số 1: Đàn ông nên tránh thật xa

    Phụ nữ lẳng lơ hễ mở miệng là nói 3 câu này, nhất là câu số 1: Đàn ông nên tránh thật xa

    Một người đàn bà có tính lẳng lơ làm thế nào để nhận ra? Hãy xem cô ta có thường xuyên nói những điều này không nhé!

    Phụ nữ lẳng lơ yêu người này nhưng vẫn tơ tưởng tới người khác. Đối với họ, việc “đong đưa” người khác giới giống như một hành trình săn bắt thú vị, và nếu có thể chinh phục được thì họ sẽ sung sướng hưởng thụ cảm giác của người chiến thắng.

    Đàn bà lẳng lơ thường không có điểm dừng, họ sẵn sàng thả thính bất cứ ai trong tầm ngắm bằng những câu nói như này:

    Em muốn tìm một người đàn ông

    5

    Người phụ nữ thường nghĩ gì nói đấy và nếu cô ấy nói rằng: “em muốn tìm một người đàn ông” thì chắc chắn rằng cuộc sống tình cảm của những người này không hề bằng phẳng.

    Những người phụ nữ này thường tìm đến đàn ông để giải tỏa những áp lực trong cuộc sống, đôi khi cũng chỉ là thỏa mãn ham muốn của bản thân. Ngay cả khi họ đã gặp được người đàn ông mình thích, họ sẽ không dành tặng cho người đàn ông đó hoàn toàn cuộc đời của họ. Trong tình yêu, họ thường hướng đến những cái mới, kể cả những người đàn ông mới, đó là lý do tại sao những người phụ nữ này rất khó để tìm được người bạn đời của mình.

    Anh có thể đi cùng em không?

    2

    Đối với người phụ nữ bình thường, thì nếu không có quan hệ tình cảm, họ sẽ không bao giờ nói câu này. Tuy nhiên, đối với những người phụ nữ lẳng lơ, họ thường đặt câu nói này trên môi, ở bất cứ đâu, trên Wechat hay trong cuộc sống hằng ngày.

    Họ rất giỏi tán tỉnh, đong đưa đối với đàn ông, và tất nhiên rất khó người đàn ông nào có thể vượt qua sự cám giỗ này.

    Anh có nhớ em không?

    1

    Điều đàn ông giỏi nhất là ăn nói ngọt ngào, dùng những lời đường mật để giữ trái tim phụ nữ. Phụ nữ giỏi nhất là thể hiện sự quyến rũ trước mặt đàn ông, khiến họ bị mê hoặc và giữ lại trái tim của họ.

    Nếu người phụ nữ thường nói: anh có nhớ em không?

    Loại phụ nữ này thường giao du với nhiều bạn trai khác giới. Đây giống như một miếng mồi do người phụ nữ thả ra, họ thường hả hê, thích thú với những gì mình đạt được và rất khó người đàn ông nào có thể thoát khỏi lòng bàn tay của cô ấy.

    Nguồn : https://phunutoday.vn/phu-nu-lang-lo-he-mo-mieng-la-noi-3-cau-nay-nhat-la-cau-so-1-dan-ong-nen-tranh-that-xa-d362661.html

  • Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘háo hức’ với đàn ông, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘háo hức’ với đàn ông, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến độ tuổi này, phụ nữ có khao khát, gần gũi, gắn bó với phái mạnh.

    Thiếu nữ ở độ tuổi 20

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu. Trong thời niên thiếu, họ thường bị bố mẹ cấm cản, nên chưa được tự do yêu đương.

    Đến khi bước sang tuổi 20, đa số các cô gái đã trưởng thành và cảm xúc yêu đương trở nên mãnh liệt hơn. Chính vì vậy, ở độ tuổi này, các cô gái thường đặc biệt háo hức với tình yêu. Nếu bạn nhận ra điều này và theo đuổi người mình yêu, khả năng thành công sẽ rất cao.

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu.
    Phụ nữ ở độ tuổi 30

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn. Nếu đến thời điểm này mà cô ấy vẫn chưa kết hôn, có thể là do trước đây chưa gặp được người đàn ông phù hợp để xây dựng mối quan hệ lâu dài. Điều này không phải vì cô ấy không muốn yêu, mà chỉ là chưa tìm được người thích hợp.

    Tuy nhiên, với việc đã 30 tuổi, cô ấy chắc chắn phải đối mặt với áp lực về chuyện kết hôn. Vì vậy, trái tim cô ấy thường rất rộng mở. Một người đàn ông tinh tế sẽ dễ dàng khiến cô ấy cảm động và có thể tạo được sự chú ý, làm tăng khả năng thành công trong việc theo đuổi phụ nữ ở độ tuổi này.

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn.
    Phụ nữ trung niên ở độ tuổi 40

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.

    Phụ nữ ở độ tuổi này thường đã thành đạt trong sự nghiệp và có cách ứng xử khéo léo. Họ tỏa ra sức quyến rũ mạnh mẽ với đàn ông. Dù có thể đã trải qua những tổn thương, họ vẫn sẵn sàng mở lòng nếu gặp người thực sự yêu thương và quan tâm đến mình.

    Đối với một người phụ nữ 40 tuổi, chỉ cần bạn chăm sóc chu đáo và giao tiếp nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày, cô ấy sẽ dễ dàng cảm mến và dành tình cảm cho bạn.

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.
    Khi theo đuổi một người phụ nữ, đừng vội vàng. Phụ nữ thường mong muốn gặp người đàn ông tinh tế và nhạy cảm trong cách cư xử. Dù có thể khao khát tình yêu, họ không dễ dàng bộc lộ ngay lập tức. Nếu bạn biết cách ăn nói khéo léo, hành động nhiều hơn và ít nói, trái tim của phụ nữ sẽ dễ dàng mở rộng với bạn.

    Theo:
    giaitri.thoibaovhnt.com.vn
    Link bài gốc
    https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/den-3-do-tuoi-nay-phu-nu-nao-dac-biet-hao-huc-voi-dan-ong-cac-anh-tinh-y-se-chon-duoc-ban-doi-846820.html
    Tác giả:Quỳnh Trang

  • Cuối tháng đó, khoảng gần 11 giờ đêm, chị dâu gọi điện nói hai vợ chồng c/ãi nhau, chị muốn sang ngủ nhờ một đêm cho nguôi

    Cuối tháng đó, khoảng gần 11 giờ đêm, chị dâu gọi điện nói hai vợ chồng c/ãi nhau, chị muốn sang ngủ nhờ một đêm cho nguôi

    Chỉ là trong đầu bắt đầu xuất hiện câu hỏi: nếu chỉ cãi nhau bình thường, sao lần nào cũng đúng vào cuối tháng

    Từ ngày về làm dâu, tôi sống chung với bố mẹ chồng. Nhà có hai anh em trai, anh cả đã lập gia đình, ở riêng cách nhà tôi khoảng hơn chục phút đi xe. Chị dâu hiền, ít nói, làm văn phòng, tính khá kín kẽ nên quan hệ giữa tôi và chị chỉ dừng ở mức hòa nhã, không thân nhưng cũng không xa cách.

    Chuyện bắt đầu từ một lần rất bình thường.

    Cuối tháng đó, khoảng gần 11 giờ đêm, chị dâu gọi điện nói hai vợ chồng cãi nhau, chị muốn sang ngủ nhờ một đêm cho nguôi. Bố mẹ chồng thương con dâu nên đồng ý ngay. Tôi cũng không nghĩ ngợi gì, phụ dọn cho chị một chỗ ngủ.

    Sáng hôm sau, chị dậy sớm đi làm, thái độ vẫn bình thường, không than thở, không kể lể. Tôi nghĩ đơn giản: vợ chồng son cãi nhau là chuyện thường.

    Nhưng đến cuối tháng sau, đúng một kịch bản y hệt lặp lại.

    Vẫn là gần cuối tháng, vẫn là một cuộc gọi muộn, vẫn lý do cãi nhau và muốn sang ngủ nhờ một đêm. Lần này tôi có hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nghĩ chắc trùng hợp. Dù sao chuyện gia đình người khác, mình cũng không tiện hỏi sâu.

    Đến lần thứ ba, tôi mới bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

    Lần này chị sang với vẻ rất mệt. Không khóc, không kể chuyện, chỉ ăn qua loa rồi đi ngủ sớm. Tôi để ý thấy chị mang theo một túi đồ khá lớn, trong đó có cả laptop, giấy tờ và mấy tập hồ sơ.

    Cứ đến cuối tháng chị dâu lại sang ngủ nhờ, đến lần thứ ba tôi mới nhận ra có gì đó rất sai- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Tôi thắc mắc nhưng vẫn không hỏi. Chỉ là trong đầu bắt đầu xuất hiện câu hỏi: nếu chỉ cãi nhau bình thường, sao lần nào cũng đúng vào cuối tháng?

    Vài hôm sau, trong lúc dọn phòng khách, tôi vô tình nghe bố mẹ chồng nói chuyện với anh trai chồng. Giọng ông bà không vui. Đại khái là chuyện tiền nong, sinh hoạt phí trong nhà anh chị, rồi việc anh hay cáu gắt mỗi khi đến kỳ đóng tiền nọ kia.

    Lúc đó tôi mới xâu chuỗi lại.

    Hóa ra mấy tháng nay công ty anh trai chồng làm ăn khó khăn, lương thưởng bị chậm, có tháng gần như không đủ chi tiêu. Anh là người sĩ diện, không muốn nói ra, lại càng không muốn bố mẹ lo. Áp lực tài chính đè lên chị dâu nhiều hơn vì chị là người giữ tiền trong nhà.

    Cuối tháng là lúc tiền bạc căng nhất. Hai vợ chồng thường cãi nhau vào thời điểm đó. Chị dâu không muốn ở nhà trong bầu không khí ngột ngạt nên sang nhà bố mẹ chồng ngủ nhờ, vừa để tránh xung đột, vừa để anh có thời gian tự cân bằng lại.

    Chị không nói với ai, cũng không nhờ vả. Chị chỉ chọn cách im lặng rút lui mỗi khi thấy không chịu nổi.

    Tôi hiểu ra, cảm giác lúc đó không phải tò mò nữa mà là áy náy. Mình sống cùng nhà mà không nhận ra chị dâu đang chịu áp lực thế nào. Cái “sai” tôi nhận ra không phải chuyện chị sang ngủ nhờ, mà là việc chị đang cố gắng gồng gánh một cuộc hôn nhân trong im lặng, không muốn ai biết mình đang chật vật.

    Từ hôm đó, tôi không hỏi chị thêm gì. Chỉ là mỗi lần chị sang, tôi chủ động chuẩn bị phòng tươm tất hơn, nấu thêm món chị thích, coi như chị về nhà nghỉ ngơi thật sự.

    Điều kì lạ là tôi hỏi bố mẹ nhưng ông bà bảo kệ, không nên tham gia. Nếu cứ im ỉm thì không ổn mà cứ tình trạng này diễn ra mãi cũng không nên. Tôi có nên mở lời để chị tâm sự không?

    NGUỒN: https://afamily.vn/cu-den-cuoi-thang-chi-dau-lai-sang-ngu-nho-den-lan-thu-ba-toi-moi-nhan-ra-co-gi-do-rat-sai-236252012155206688.chn

  • Đêm Hà Nội vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôm lấy chiếc bụng bầu vượt mặt đã bước sang tháng thứ tám, khẽ rùng mình

    Đêm Hà Nội vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôm lấy chiếc bụng bầu vượt mặt đã bước sang tháng thứ tám, khẽ rùng mình

    Đêm Hà Nội vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôm lấy chiếc bụng bầu vượt mặt đã bước sang tháng thứ tám, khẽ rùng mình. Thành – chồng cô, người vốn dĩ luôn dịu dàng, hôm nay im lặng một cách đáng sợ. Anh đưa cô lên đây, nói rằng muốn cho cô một bất ngờ nhân kỷ niệm 5 năm ngày cưới.

    Nhưng khi cánh cửa sắt khóa sầm lại, không gian chỉ còn tiếng gió và sự lạnh lẽo. Thành quay lại, ánh mắt anh không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự căm phẫn đến tột cùng.

    “Anh… sao vậy? Ở đây lạnh quá, mình vào nhà đi anh,” Mai run rẩy nói.

    Thành ném một xấp ảnh xuống chân cô. Trong ảnh là Mai đang bước ra từ một phòng khám tư cùng một người đàn ông lạ mặt.

    “Mai ạ, cô diễn kịch giỏi lắm. Tôi đã chờ đợi ngày này từ lâu rồi,” Thành rít qua kẽ răng. “Đứa bé này… nó không phải con tôi, đúng không?”

    Mai bàng hoàng, cô khuỵu xuống, tay bám chặt vào lan can: “Anh nói gì vậy? Đây là anh họ em, anh ấy đưa em đi khám vì anh bận công tác mà! Thành ơi, anh tỉnh lại đi!”

    “Câm miệng!” Thành gầm lên, tiến lại gần, bóp chặt cằm cô. “Kết quả xét nghiệm ADN khi thai nhi còn trong bụng mẹ đã gửi về văn phòng tôi sáng nay. Tỉ lệ trùng khớp: 0%. Cô định lừa tôi đổ vỏ đến bao giờ?”

    “Không thể nào! Có sự nhầm lẫn, em thề với anh…” Mai khóc nấc lên, hơi thở khó nhọc vì sức nặng của cái thai. “Làm ơn, hãy nghĩ đến con… nó đang đạp đây này… Làm ơn…”

    Thành cười lên điên dại, nụ cười méo mó trong bóng tối: “Con tôi? Nó là vết nhơ của đời tôi!”

    Trong cơn cuồng nộ và ghen tuông mù quáng, Thành đẩy mạnh Mai về phía khoảng không vô tận. Mai chỉ kịp thốt lên một tiếng gọi tên anh trong tuyệt vọng trước khi bóng dáng nhỏ bé của cô tan biến vào màn đêm từ độ cao gần một trăm mét.


    Tiếng Chuông Điện Thoại Lúc Nửa Đêm

    Thành loạng choạng trở về căn hộ cao cấp của mình. Anh rót một ly rượu mạnh, đôi tay vẫn còn run rẩy. Anh tự nhủ mình đã làm đúng, mình đã trừng phạt kẻ phản bội.

    Hai tiếng sau, khi cơn say bắt đầu ập đến, điện thoại Thành đổ chuông. Là số của Giám đốc Trung tâm Xét nghiệm ADN uy tín nhất thành phố – một người bạn cũ của anh.

    “Thành à? Cậu đã đọc email tôi gửi lại lúc tối chưa?” Giọng đầu dây bên kia gấp gáp.

    Thành cười nhạt: “Tôi xem rồi. Cảm ơn cậu đã giúp tôi biết bộ mặt thật của cô ta.”

    “Không! Thành, nghe tôi nói! Có một sự cố nghiêm trọng ở phòng lab,” giọng người bạn run lên. “Thực tập sinh đã dán nhầm nhãn mẫu máu của vợ cậu với một mẫu của ca thụ tinh nhân tạo khác. Kết quả 0% đó là của người khác! Tôi vừa đích thân kiểm tra lại mẫu lưu của Mai… Tỉ lệ là 99,99%. Đứa bé là con trai cậu, Thành ạ! Nó là con ruột của cậu!

    Ly rượu trên tay Thành rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

    Chưa kịp để anh định thần, một cuộc gọi khác ập đến. Lần này là từ công an khu vực:

    “Anh có phải là người nhà chị Mai không? Chúng tôi nhận được tin báo có người rơi từ tầng thượng chung cư. Nhưng có một điều kỳ lạ… chị ấy rơi trúng vào giàn giáo treo của đội thợ sơn ở tầng 20. Chị ấy vẫn còn thở, nhưng tình trạng cực kỳ nguy kịch. Chị ấy đang lẩm bẩm tên anh và cầu xin cứu lấy đứa bé…”

    Thành quỵ ngã trên đống mảnh chai vụn. Anh đã tự tay đẩy gia đình mình vào chỗ chết chỉ vì một tờ giấy lộn và lòng tự trọng mù quáng.

  • Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera

    Công an tỉnh Cà Mau cho biết, thời gian gần đây, xuất hiện tình trạng các video clip nhạy cảm trích từ camera của các hộ gia đình bị phát tán và rao bán trên các nền tảng mạng xã hội.

    Đa số đây là các video, hình ảnh sinh hoạt riêng tư, thậm chí là nhạy cảm của các thành viên trong gia đình.

    Các đối tượng không chỉ dừng lại ở hành vi xâm phạm bí mật đời tư mà còn sử dụng nguồn dữ liệu này để thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác, như: Truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy, cưỡng đoạt tài sản, bôi nhọ danh dự, nhân phẩm của công dân,… gây bức xúc trong dư luận và ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh, trật tự.

    Điều đó cho thấy, hệ thống camera giám sát của nhiều hộ gia đình mắc phải một số điểm yếu chung và đang bị các đối tượng tội phạm khai thác triệt để thông qua hình thức tấn công xâm nhập hệ thống camera, từ đó đánh cắp dữ liệu cá nhân để phát tán và rao bán như:

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 1.
    Nhiều hộ gia đình sau khi lắp đặt camera, thường không thay đổi mật khẩu mà sử dụng luôn mật khẩu mặc định hoặc có thay đổi nhưng đặt mật khẩu yếu, không thay đổi mật khẩu thường xuyên dẫn đến các đối tượng xấu dễ dàng dò tìm mật khẩu thông qua các công cụ, tiện ích hoặc nguồn mở trên internet.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 2.
    Các hộ gia đình thường lắp đặt camera tại các khu vực nhạy cảm, như: phòng ngủ, phòng thay đồ hoặc các khu vực riêng tư khác vì nhiều mục đích. Tuy nhiên, chính vì việc này, khi các đối tượng xấu xâm nhập được hệ thống camera đã khai thác triệt để nguồn dữ liệu nhạy cảm của người dân bằng cách trích xuất, sau đó biên tập lại và rao bán trên các nền tảng mạng xã hội hoặc các diễn đàn “đen”.

    Trước tình trạng trên, cơ quan Công an khuyến cáo người dân:

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 3.

    Mật khẩu mạnh thường có nhiều ký tự gồm chữ hoa, thường, số và ký tự đặc biệt. Không nên sử dụng các thông tin có liên quan đến cá nhân và người thân trong gia đình (họ tên, ngày tháng năm sinh, biệt danh,…) để đặt mật khẩu.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 4.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 5.

    Không lắp đặt camera tại các khu vực nhạy cảm (phòng ngủ, phòng thay đồ,…) nếu như không thực sự cần thiết; hoặc sử dụng chức năng che chắn vật lý khi không sử dụng.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 6.
    Những việc làm trên tuy đơn giản nhưng rất hiệu quả trong việc bảo mật hệ thống camera gia đình. Do đó, mỗi người dân cần nâng cao cảnh giác, thực hiện các biện pháp bảo đảm an toàn cho hệ thống giám sát ngôi nhà của mình nhằm bảo vệ bản thân và gia đình trước nguy cơ bị tấn công xâm nhập.

    Theo doisongphapluat.nguoiduatin.vn
    https://kenh14.vn/cong-an-canh-bao-nong-toi-tat-ca-cac-gia-dinh-dang-lap-camera-215251221003648764.chn

  • Khánh Hòa: Cô gái được anh em tìm kiếm nhiều nhất mấy hôm nay

    Khánh Hòa: Cô gái được anh em tìm kiếm nhiều nhất mấy hôm nay

    Video: Vietnamnet

    Xem xét xử lý hình sự vụ phụ nữ Nga ‘biểu diễn’ trên yên mô tô tại Khánh Hòa

    Ngày 21/12, Phòng CSGT Công an tỉnh Khánh Hòa cho biết đã chuyển hồ sơ vụ việc một phụ nữ quốc tịch Nga có hành vi điều khiển mô tô biểu diễn nguy hiểm trên đường sang Phòng Cảnh sát hình sự để điều tra theo thẩm quyền.

    Trước đó, từ ngày 18/12, trên mạng xã hội lan truyền video ghi lại cảnh người phụ nữ này điều khiển mô tô biển số 79N2-552.54 tại Khánh Hòa, thực hiện các động tác nằm trên yên xe, tạo dáng phản cảm, gây nguy hiểm cho bản thân và người tham gia giao thông.

    Nhận được thông tin, Phòng CSGT Công an tỉnh Khánh Hòa đã phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ vào cuộc xác minh.

    Qua xác minh, chiếc mô tô liên quan vụ việc thuộc sở hữu của ông V.I. (quốc tịch Nga). Người này cho biết đã tặng lại xe cho bà Nikitina (34 tuổi, quốc tịch Nga), hiện đang lưu trú tại một chung cư ở phường Bắc Nha Trang.

    Ngày 20/12, lực lượng chức năng kiểm tra nơi ở và mời bà Nikitina về làm việc. Tại cơ quan công an, người này thừa nhận là nhân vật trong đoạn video và khai đã thực hiện hành vi nằm trên yên xe để điều khiển mô tô trên một số tuyến đường thuộc huyện Cam Lâm (cũ) vào tháng 1 và tháng 6/2025.

    Nhận thấy vụ việc có dấu hiệu tội gây rối trật tự công cộng, Phòng CSGT đã hoàn tất hồ sơ ban đầu, chuyển cho Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Khánh Hòa tiếp tục điều tra, xử lý theo quy định.

    Theo Vietnamnet

  • Tiện đường chở giúp việc về quê, mới biết nhà bà ấy to đẹp gấp 10 nhà tôi. Bà mời vào nhà ăn cơm, chưa kịp định thần lại thì tôi tiếp tục gặp cú s;ố;c tiếp theo.

    Tiện đường chở giúp việc về quê, mới biết nhà bà ấy to đẹp gấp 10 nhà tôi. Bà mời vào nhà ăn cơm, chưa kịp định thần lại thì tôi tiếp tục gặp cú s;ố;c tiếp theo.

    Tôi sống ở Hà Nội đã gần hai thập kỷ, từ ngày còn sinh viên nghèo kiết xác đến giờ, vợ chồng cày cuốc không ngừng nghỉ mới mua nổi căn nhà nhỏ xíu trong ngõ sâu. 28 mét vuông mặt bằng, xây ba tầng lầu, chen chúc giữa rừng nhà cao tầng. Với nhiều người, đó là thành tựu lớn lao – “an cư lạc nghiệp” giữa lòng thủ đô tấc đất tấc vàng. Tôi cũng từng tự hào như vậy, nghĩ rằng bỏ quê ra phố là để có cuộc sống tốt hơn, hiện đại hơn, đáng để đánh đổi tất cả.

    Rồi một cuối tuần, bà giúp việc nhà tôi ngỏ ý xin quá giang về quê. Quê bà cách Hà Nội gần trăm cây số, tiện đường với chuyến tôi về thăm bố mẹ vợ, nên tôi gật đầu ngay. Bà bảo chỉ cần thả dọc đường để bắt xe, nhưng tôi nhất quyết: “Để cháu chở vào tận nơi cho tiện, bà lớn tuổi rồi.”

    Đường quê quanh co, càng vào sâu càng thấy cảnh vật thay đổi. Từ quốc lộ rẽ vào con đường đất đỏ, hai bên là ruộng lúa chín vàng, gió thổi mát rượi. Bà chỉ lối, giọng hào hứng lạ thường. Xe dừng trước một cổng sắt sơn xanh chắc nịch, tôi thoáng nghĩ chắc nhà bình thường thôi – giúp việc mà, chắc cũng chỉ ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ giữa đồng.

    Nhưng khi cổng mở ra, tôi và vợ chết sững.

    Trước mặt là một biệt thự hai tầng rưỡi hiện đại, mái ngói đỏ au, tường sơn trắng tinh tươm, sân lát gạch đỏ bóng loáng rộng cả trăm mét vuông. Phía trước là vườn hoa rực rỡ, phía sau trải dài khu vườn cây ăn trái um tùm: bưởi, ổi, khế sai trĩu quả, giàn mướp hương leo kín lối, luống rau xanh mướt không một cọng cỏ dại. Xa xa còn thấy hồ cá nhỏ lấp lánh dưới nắng, và một góc sân có bộ bàn ghế đá dưới tán cây cổ thụ. Không khí trong lành đến mức tôi hít một hơi mà thấy lồng ngực nhẹ bẫng – thứ mùi đất, mùi lá, mùi hoa mà ở Hà Nội tôi đã quên từ lâu.

    Tôi lắp bắp: “Bà… nhà bà đẹp thế này cơ à?”

    Bà cười hiền, như thể đó là chuyện bình thường: “Ừ, do thằng con rể cả xây cho. Nó làm lớn bên xây dựng, làm nhà mình thì chẳng tốn mấy. Trước cả nhà anh chị cả ở đây với bà, giờ thông gia yếu nên chúng nó dắt díu nhau về ở luôn bên đó. Các cháu lớn cả rồi, bà lên phố làm cho khuây khỏa, kiếm thêm chút tiền dưỡng già thôi.”

    Tôi đứng đó, nhìn ngôi nhà to đẹp gấp chục lần căn hộ chật chội của mình giữa Hà Nội, mà đầu óc quay cuồng. Căn nhà tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt suốt mười mấy năm mới có, hóa ra còn thua xa nhà một bà giúp việc. Không gian sống ở đây – sân vườn, cây cối, không khí sạch sẽ, tiếng chim ríu rít – chính là giấc mơ tôi từng vẽ ra nhưng dần bỏ quên giữa guồng quay thành phố.

    Bữa cơm đoàn tụ diễn ra ngay sau đó khiến tôi càng choáng váng hơn. Hai người con rể lần lượt chạy xe máy về, chở theo thịt heo tươi, cá sông, rau củ vừa hái trong vườn. Họ cười nói rôm rả, gọi tôi là “anh chị thành phố” rất thân tình. Rồi vợ con họ kéo đến đông đủ, trẻ con chạy nhảy cười đùa trong sân, người lớn ngồi uống trà dưới gốc cây, kể chuyện làng xóm. Họ giữ vợ chồng tôi ở lại ăn cơm, mâm cơm toàn món quê sạch sẽ, thơm lừng, không thiếu thứ gì.

    Ngồi đó, hít thở không khí thoảng hương hoa giấy, nghe tiếng gió xào xạc thay vì tiếng còi xe inh ỏi, tôi chợt nhận ra mình đã đánh đổi quá nhiều: thời gian bên gia đình, sức khỏe giữa khói bụi, sự bình yên để đổi lấy một căn hộ nhỏ trong ngõ hẹp, nơi hai xe máy tránh nhau còn khó. Tôi từng nghĩ ra phố là để “nâng cao chất lượng sống”, nhưng giờ nhìn quanh, tôi thấy mình… nghèo hơn bà giúp việc rất nhiều.

    Trên đường về Hà Nội đêm ấy, tôi im lặng lái xe, đầu óc hỗn loạn. Vợ tôi cũng không nói gì, chỉ thỉnh thoảng thở dài. Căn nhà ngõ nhỏ đang chờ chúng tôi phía trước bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

    Và rồi cú twist thực sự đến vài tháng sau.

    Một buổi chiều, bà giúp việc xin nghỉ đột ngột. Bà bảo sức khỏe yếu, muốn về quê sống hẳn với con cháu. Tôi tiếc nuối, tặng bà một khoản tiền thưởng lớn để cảm ơn những năm tháng chăm sóc gia đình. Bà cười, nhận tiền, rồi nói nhỏ: “Cảm ơn anh chị. Thật ra… bà cũng có chút tiền dành dụm, giờ về quê xây thêm cái nhà nghỉ homestay cho khách thành phố đến chơi. Dân Hà Nội bây giờ thích về quê lắm, tìm chút bình yên ấy.”

    Tôi giật mình. Hóa ra bà không chỉ có ngôi nhà đẹp và gia đình hạnh phúc – bà còn nhìn thấu cái “giấc mơ thành phố” của chúng tôi từ lâu. Những năm làm giúp việc không phải vì thiếu tiền, mà để quan sát, để học hỏi cách người thành phố sống… và rồi quay về quê xây dựng một cuộc sống mà chính chúng tôi đang khao khát.

    Bà đã âm thầm “nghiên cứu thị trường” ngay trong nhà tôi.

    Từ đó, mỗi lần kẹt xe giữa Hà Nội ùn tắc, bụi mịn dày đặc, tôi lại nghĩ đến khu vườn xanh mát kia – và tự hỏi: liệu bao giờ mình mới đủ dũng cảm để quay đầu, như bà giúp việc đã làm một cách khéo léo và đầy chiến thắng?

  • Giành 3 HCV SEA Games trở về, 3 chị em võ sĩ Việt đau đớn nhận tin mất cha

    Giành 3 HCV SEA Games trở về, 3 chị em võ sĩ Việt đau đớn nhận tin mất cha

    3 chị em vừa giành HCV SEA Games môn vật trải qua nỗi đau mất bố.

    Trong cùng một ngày thi đấu tại SEA Games 33, ba chị em ruột Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Mỹ Trang và Mỹ Linh đã viết nên câu chuyện vô tiền khoáng hậu khi cùng giành HCV môn Vật cho đoàn thể thao Việt Nam.

    Chị cả Mỹ Hạnh (62kg) giành HCV kỳ SEA Games thứ 4 liên tiếp, Mỹ Trang (57kg) lần thứ 3 đăng quang và em út Mỹ Linh (53kg) xuất sắc giành HCV ngay lần đầu tham dự.

    Tuy nhiên, trước ngày lên đường, bố của 3 vận động viên đang trong tình trạng bạo bệnh. Vừa rời thảm đấu với chiến thắng trên tay, cả ba chị em đã khóc nức nở qua sóng truyền hình: “Bố ơi, chúng con làm được rồi, bố hãy đợi chúng con về!”.

    Thương: 3 chị em ruột ở Huế vừa giành 3 HCV SEA Games quặn lòng vì mất bố- Ảnh 1.

    Bố của 3 đô vật qua đời (Ảnh: Webthethao)

    Dẫu vậy, phép màu đã không xảy ra. Rạng sáng ngày 22/12, người bố thân yêu của 3 cô gái đã trút hơi thở cuối cùng. Ba tấm HCV rực rỡ giờ đây trở thành món quà cuối cùng, đẫm nước mắt mà các nữ đô vật dành tặng bố mình.

    Thương: 3 chị em ruột ở Huế vừa giành 3 HCV SEA Games quặn lòng vì mất bố- Ảnh 2.

    Bố của 3 chị em Mỹ Hạnh, Mỹ Trang, Mỹ Linh qua đời ngay sau khi các con giành HCV SEA Games (Ảnh: FBNV)

    https://kenh14.vn/thuong-3-chi-em-ruot-o-hue-vua-gianh-3-hcv-sea-games-quan-long-vi-mat-bo-215251222105907343.chn

  • Bão cuốn hết rồi.” Đó là câu đầu tiên bà Lan nghe được khi tỉnh dậy sau một đêm trắng

    Bão cuốn hết rồi.” Đó là câu đầu tiên bà Lan nghe được khi tỉnh dậy sau một đêm trắng

    “Bão cuốn hết rồi.”
    Đó là câu đầu tiên bà Lan nghe được khi tỉnh dậy sau một đêm trắng. Giọng hàng xóm nghẹn ngào bên ngoài: “Nhà chị… chỉ còn cái nền.”

    Bà Lan, năm mươi lăm tuổi, góa chồng đã gần mười năm, nhìn đống gạch vụn ngổn ngang trước mắt. Mái tôn méo mó, tủ gỗ sập một nửa, chiếc khung ảnh cưới cháy nám góc. Bà không khóc. Có lẽ nước mắt cũng bị gió bão thổi bay hết rồi.

    Bà chỉ còn lại cái vali cũ — bên trong là vài bộ quần áo ướt và tấm sổ tiết kiệm đã lem. Không còn nơi nào để về, bà đành lên xe khách, lầm lũi đi Hà Nội, nơi có đứa con trai duy nhất — Tuấn.

    Tuấn là kỹ sư, ở chung cư mới với vợ là Thảo. Cửa mở, con dâu nhìn bà, ánh mắt thoáng qua một nét do dự.
    “Ôi, mẹ đến rồi à?”
    Tuấn kéo vali giúp, gật đầu: “Mẹ ở tạm ít hôm nhé, để con tính lại cái nhà dưới quê.”
    Bà mỉm cười, “Ừ, mẹ chỉ ở nhờ chút thôi.”

    Nhưng “ít hôm” hóa ra chỉ được ba ngày.
    Tối thứ tư, khi bà đang rửa chén, nghe tiếng thì thầm trong phòng ngủ:
    “Anh nói với mẹ đi, chứ em thấy… không tiện.”
    “Nhưng giờ mẹ chưa biết đi đâu.”
    “Bọn con cũng cần riêng tư chứ.”

    Bà Lan đứng chết lặng. Nước ấm tràn qua tay, chén rơi xuống vỡ tan.Có thể là hình ảnh về 3 người

    Sáng hôm sau, Tuấn ngập ngừng:
    “Mẹ… hay mẹ tạm tìm chỗ khác ở, để bọn con dễ sinh hoạt hơn.”
    “Ờ, mẹ hiểu mà,” bà nói, giọng nhẹ tênh, như thể chính mình cũng tin vậy.

    Cả buổi chiều, bà ngồi ở bến xe, ôm vali, chẳng biết đi đâu.
    Đêm xuống, Hà Nội đổ mưa, mưa nhỏ nhưng lạnh hơn cả cơn bão quê nhà.

    Trong túi áo, bà lục ra chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt đôi, lướt qua vài số. Dừng lại ở cái tên: Minh – bạn cấp ba.
    Bà không biết sao vẫn giữ số ấy. Có lẽ vì thói quen, hoặc vì một góc ký ức chưa tắt.

    Bà do dự hồi lâu rồi bấm gọi.
    Giọng nam trầm ấm vang lên sau hai hồi chuông:
    “Lan à? Là em hả?”
    “Ừ… Anh Minh, em… Em đang ở Hà Nội.”
    “Ở đâu? Gửi anh địa chỉ.”

    Hai mươi phút sau, một chiếc xe đen dừng trước trạm xe. Người đàn ông bước xuống, áo sơ mi sẫm, gương mặt có nét từng trải. Ông không hỏi gì, chỉ nhìn bà thật lâu rồi nói ba chữ:
    “Lên xe đi.”

    Bà Lan cắn môi. Nước mưa hòa với nước mắt. Cánh cửa xe đóng lại, và một chương khác của đời bà bắt đầu — nơi mà quá khứ, lòng tự trọng và sự cô đơn cùng va vào nhau dữ dội.

    Căn nhà của ông Minh nằm ở khu Tây Hồ, tĩnh lặng và sang trọng. Khi xe dừng, bà Lan thấy mình lạc vào một thế giới khác — nơi mọi thứ đều sáng, sạch và… xa lạ.
    Ông Minh mở cửa, nhẹ giọng:
    “Cứ coi đây là nhà em. Phòng trên tầng hai còn trống.”

    Bà ngập ngừng: “Anh Minh, em chỉ ở vài hôm, khi nào tìm được chỗ thì…”
    Ông ngắt lời, mắt nhìn thẳng: “Không cần nói nhiều. Ở đây cho yên.”

    Ba mươi năm rồi họ mới gặp lại. Ngày xưa, bà Lan từng là hoa khôi lớp, còn ông Minh là chàng trai nghèo luôn lặng lẽ mang cặp hộ cô mỗi chiều. Họ từng có một quãng thanh xuân chưa kịp gọi tên thì mỗi người rẽ một hướng — bà lấy chồng, ông đi Nam lập nghiệp.

    Bây giờ, ông là doanh nhân thành đạt, có vợ con đang định cư ở Úc. Còn bà, là một người đàn bà lạc lõng giữa cơn bão đời.

    Những ngày đầu, bà chỉ nấu ăn, dọn dẹp, như để trả ơn. Ông Minh thường về muộn, chỉ ăn ít cơm rồi lại lên phòng làm việc. Họ nói chuyện ít, nhưng ánh mắt đôi lần chạm nhau — ngập ngừng, khó tả.

    Một buổi tối, điện trong khu mất. Bà Lan ra ban công, nhìn hồ lấp lánh ánh đèn xa. Ông Minh mang ra hai cốc trà nóng, đặt xuống bàn.
    “Em vẫn thích trà mạn à?”
    Bà khẽ cười: “Anh còn nhớ…”
    “Ba chục năm rồi, có mấy thứ mà quên được.”

    Câu nói khiến không khí lặng lại. Ngoài kia, gió hồ thổi mát rượi, nhưng trong lòng bà Lan nóng rát.

    Hôm sau, Thảo — con dâu bà — gọi điện. Giọng cô ta nhẹ nhàng nhưng lạnh:
    “Mẹ ở chỗ bạn à? Con định gửi ít tiền phụ mẹ thuê phòng. Ở nhà người khác mãi cũng bất tiện.”

    Bà Lan im lặng, mắt nhìn căn phòng sáng đèn, nơi ông Minh đang cặm cụi làm việc.
    “Ừ, mẹ biết rồi.”
    Sau cuộc gọi, bà ngồi rất lâu. Cảm giác xấu hổ, ơn nghĩa, và nỗi cô độc đan xen như những sợi dây siết chặt.

    Tối đó, bà thu dọn đồ, định lặng lẽ đi. Nhưng khi vừa kéo vali xuống tầng, ông Minh đã đứng sẵn ở cửa.
    “Đi đâu?”
    “Em không thể phiền anh thêm nữa.”
    “Lan.” Ông nói chậm rãi. “Em gọi cho anh tối đó không phải để vay chỗ ngủ. Mà là vì tin anh. Anh không muốn để em lại ngoài đường lần nào nữa.”

    Bà Lan cúi đầu, nước mắt rơi ướt bàn tay nhăn nheo.
    “Anh Minh, em… em sợ người ta nói.”
    Ông chỉ đáp gọn:
    “Đời em đã chịu đủ bão rồi. Đừng sợ thêm mưa.”

    Ba tháng sau, căn nhà cũ ở quê được sửa lại nhờ tiền hỗ trợ và phần lớn là do ông Minh giúp. Bà Lan nhất quyết gửi lại ông, nhưng ông chỉ cười:
    “Coi như anh trả món nợ hồi xưa không dám nắm tay em.”

    Ngày bà về quê, ông Minh đưa ra bến xe, tay cầm chiếc giỏ đựng bánh bà tự làm. Họ không nói gì nhiều, chỉ im lặng. Đến khi xe sắp lăn bánh, ông khẽ nói:
    “Có ai đối tốt với em, em nhớ giữ. Nhưng nếu không ai còn thương em nữa, hãy gọi anh.”

    Bà Lan cười, giấu đi giọt nước mắt cuối cùng.
    Chiếc xe rời bến, bỏ lại sau lưng bóng người đàn ông đứng yên dưới mưa phùn.

    Về đến quê, bà bắt đầu lại cuộc sống. Nhà nhỏ, nhưng yên bình. Mỗi sáng, bà trồng rau, pha trà, nghe tiếng gà gáy. Hàng xóm sang hỏi thăm, ai cũng mừng vì bà “gặp được quý nhân”. Nhưng bà không kể chi tiết, chỉ bảo:
    “Người tốt còn nhiều lắm.”

    Thỉnh thoảng, Tuấn gọi điện, giọng có phần áy náy:
    “Mẹ, con xin lỗi… Bọn con lúc ấy căng thẳng, giờ nghĩ lại thấy mình sai.”
    Bà cười hiền: “Không sao đâu con. Bão qua rồi, ai mà chẳng muốn yên ổn.”

    Một chiều cuối thu, bà nhận được bưu phẩm: một hộp trà mạn và mảnh giấy ghi vỏn vẹn bốn chữ “Nhớ uống với anh”. Không ký tên, nhưng bà biết rõ nét chữ ấy.

    Bà ngồi trên hiên, nắng rọi lên gương mặt đã hằn thời gian. Nụ cười nở nhẹ — không phải của người chờ đợi, mà của người biết mình vẫn còn được trân trọng.

    Cơn bão năm ấy cướp đi căn nhà, nhưng trả lại cho bà một mái ấm khác: trong lòng mình.
    Và đôi khi, chỉ ba chữ giản đơn “Lên xe đi” cũng đủ cứu một cuộc đời khỏi trôi dạt mãi mãi.

  • Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi ng/ã qu/ỵ xuống đất – bởi thứ nằm trong đó không chỉ khiến tôi s/ợ hã/i, mà còn phơi bày một sự thật đa/u đ/ớn

    Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi ng/ã qu/ỵ xuống đất – bởi thứ nằm trong đó không chỉ khiến tôi s/ợ hã/i, mà còn phơi bày một sự thật đa/u đ/ớn

    Dạo gần đây, tôi luôn cảm thấy dưới thân chồng mình toát ra một mùi hôi khó tả. Dù đã thay đến 7 lần ga giường, giặt sạch chăn nệm, khử mùi bằng tinh dầu, nhưng mùi lạ ấy vẫn không biến mất, ngược lại còn ngày càng nồng hơn. Một linh cảm chẳng lành thôi thúc tôi chờ đến khi chồng đi công tác, tự tay tháo tung tấm nệm ra kiểm tra.
    Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi ngã quỵ xuống đất – bởi thứ nằm trong đó không chỉ khiến tôi sợ hãi, mà còn phơi bày một sự thật đau đớn mà bấy lâu nay tôi không dám đối diện.

    Tôi và Trí kết hôn đã 8 năm. Anh làm quản lý kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác. Cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng chúng tôi vẫn cố duy trì sự tử tế và tôn trọng lẫn nhau. Hoặc… ít nhất tôi đã nghĩ như vậy.

    Ba tháng gần đây, mỗi đêm tôi lại ngửi thấy mùi gì đó rất khó chịu. Không phải mùi cơ thể bình thường, mà như mùi ẩm mốc, lẫn chút gì tanh nồng, bám vào chăn, ga và đặc biệt là phía dưới chỗ Trí nằm.

    Tôi thay ga liên tục, thậm chí mang cả nệm đi phơi nắng. Nhưng đêm nào anh nằm xuống, mùi ấy lại xuất hiện. Tôi hỏi thì Trí gạt đi:
    “Em nhạy cảm quá. Anh có mùi gì đâu.”

    Nhưng tôi biết bản thân không hề tưởng tượng.

    Điều kỳ lạ hơn: mỗi lần tôi cố gắng dọn dẹp kỹ khu vực giường anh nằm, Trí đều tỏ ra bực bội, thậm chí nổi nóng vô cớ.

    “Đừng động vào đồ của anh. Giường chiếu để nguyên!”
    Anh hét lên một đêm khi thấy tôi đang tháo ga giường.

    Chưa bao giờ anh phản ứng như vậy. Tôi bắt đầu bất an. Rất bất an.

    Và rồi mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi mùi đó trở nên nồng nặc đến mức khiến tôi mất ngủ. Tôi cảm giác nó không chỉ là mùi, mà là lời cảnh báo.

    Tối ấy, Trí thông báo phải đi công tác 3 ngày.

    Khi anh đóng cửa bước đi, linh cảm trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ đến mức bàn tay cũng run. Tôi đứng nhìn cánh cửa một lúc lâu, rồi quay vào phòng ngủ, kéo cả tấm nệm ra giữa nền nhà.

    “Có gì đó không bình thường. Mình phải biết sự thật,” tôi tự nói với bản thân.

    Tôi lấy dao rọc giấy, hít một hơi thật sâu và rạch đường đầu tiên lên lớp vải nệm.

    Ngay khi lớp vải bật ra, một luồng mùi nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi, khiến tôi choáng váng. Tôi phải bịt mũi, gập người ho sặc sụa.

    Tim tôi thắt lại. Không thể nào… bên trong nệm lại có mùi như thế này.

    Tôi tiếp tục cắt rộng thêm.

    Và tôi đông cứng.

    Trong lòng nệm, giữa lớp mút xốp bị khoét, là một hộp gỗ lớn màu nâu đậm, nằm sâu và được chèn bởi miếng cao su đã mục. Hộp không khóa. Tôi mở nắp… và ngay khoảnh khắc đó, chân tôi mềm nhũn, đầu gối khuỵu xuống nền nhà.

    Bên trong hộp không phải thứ kinh dị như tôi sợ. Nhưng nó khiến trái tim tôi đau nhói theo cách khác.

    Trong hộp là:

    Hàng chục lá thư chưa mở, tất cả đều ghi tên tôi
    Một cuốn album ảnh đã cũ, đầy bụi
    Và một cuốn sổ tay nâu, góc bìa bị mòn

    Tôi run rẩy mở những lá thư. Đó là thư từ mẹ tôi – người đã mất 5 năm trước do bệnh nặng. Mỗi lá thư được gửi vào thời điểm bà còn sống, tất cả gửi về địa chỉ nhà tôi.

    Trên mỗi phong thư có dấu “đã nhận”.

    Tôi chưa từng thấy những lá thư này.

    Tay tôi lạnh buốt.

    Tôi cầm album ảnh lên. Bên trong là những tấm ảnh chụp mẹ tôi lúc nằm viện, những bức bà cố gắng mỉm cười, những dòng ghi chú:
    “Để dành cho Hà.”
    “Hy vọng con bé không buồn vì trông mẹ tiều tụy.”
    “Gửi con gái yêu của mẹ.”

    Tôi nghẹn lại. Tôi nhớ mẹ khủng khiếp, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy những tấm ảnh này.

    Tôi mở cuốn sổ tay.

    Là chữ của Trí.

    Mình đã giữ lại tất cả. Vì mình sợ Hà biết mẹ gửi thư trong lúc bệnh nặng sẽ càng đau. Mẹ Hà nhờ mình chuyển cho cô ấy khi bà không còn, nhưng… mình không đủ can đảm. Hà mong manh quá. Cô ấy luôn đau đớn mỗi khi nhắc đến mẹ. Mình không muốn cô ấy biết mẹ đã chịu đựng nhiều như vậy những năm cuối đời.

    Mình sai. Nhưng mình chỉ muốn bảo vệ cô ấy. Giữ lại mọi thứ… để Hà không phải gánh thêm nỗi đau.

    Mình biết mùi từ tấm nệm ngày càng tệ vì mình giấu quá lâu. Mình sợ Hà phát hiện. Mình càng không dám vứt đi, vì như vậy chẳng khác nào phản bội lời hứa cuối cùng với mẹ cô ấy.

    Tôi ôm cuốn sổ, khóc như một đứa trẻ.

    Không phải sự thật đen tối.
    Không phải bí mật kinh khủng.

    Mà là sự thật… quá đau.

    Trí giấu mọi thứ không phải vì phản bội, mà vì thương tôi, vì nghĩ tôi không đủ mạnh mẽ.

    Mùi khó chịu mà tôi lo sợ bấy lâu nay… đơn giản là mùi ẩm mốc của thời gian, bị nhốt suốt nhiều năm trong chiếc hộp gỗ kín.

    Tôi sụp xuống vì hối hận.

    Tôi đã nghi ngờ anh, lạnh nhạt với anh, thậm chí nghĩ rằng anh có điều gì dơ bẩn.

    Tôi dọn dẹp lại tất cả, hong khô các bức thư, lau sạch album ảnh. Tối đó, tôi ngồi đọc từng trang, từng chữ mẹ để lại, nước mắt ướt đẫm cả cuốn sổ.

    Khi Trí về, anh chưa kịp cởi giày thì tôi lao đến ôm chầm lấy anh.

    “Em biết hết rồi…” – tôi nghẹn ngào.

    Trí cứng người, rồi ôm lấy tôi thật chặt.
    Anh cũng khóc.

    “Anh xin lỗi… Anh chỉ muốn em bớt đau…”

    Tôi lắc đầu, áp mặt vào vai anh:

    “Anh ngốc lắm… nhưng là kiểu ngốc mà em… không thể rời xa được.”

    Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau rất lâu, giữa căn phòng thoang thoảng mùi tinh dầu lavender – lần đầu tiên sau nhiều tháng, không còn mùi lạ nào nữa.

    Bởi vì điều đáng sợ nhất… hóa ra không phải mùi hôi.
    Mà là sự thật mà tôi đã cố lẩn tránh:
    Tôi vẫn luôn thương anh. Và anh luôn thương tôi, theo cách vụng về nhất.