Tác giả: admin

  • Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn

    Năm đó, ông Tiến vừa bước sang tuổi ba mươi. Hai đứa con gái sinh đôi mới tròn ba tuổi, còn chưa nói sõi, vậy mà vợ ông đã thu dọn đồ, để lại đúng một câu:
    “Em không chịu nổi cảnh nghèo này nữa. Ly hôn đi.”

    Người đàn bà ấy sau đó theo người mai mối sang Trung Quốc làm vợ. Ngày ký vào đơn ly hôn, bà không khóc. Chỉ quay lại nói thêm một câu khiến ông Tiến nhớ mãi:
    “Anh bất tài quá, nên em mới phải bỏ đi.”

    Từ hôm đó, trong căn nhà cấp bốn dột nát chỉ còn lại ba cha con.

    Ông Tiến làm đủ nghề để sống: phụ hồ, bốc vác, chạy xe thuê, tối về lại tranh thủ bán vé số. Hai đứa nhỏ sốt cao, ông cõng chạy mấy cây số ra trạm xá. Có hôm hết tiền, ông nhịn đói, chan cháo loãng cho con ăn rồi quay mặt đi lau nước mắt.

    Hàng xóm xì xào:
    “Không vợ, nghèo thế này, nuôi sao nổi hai đứa con gái?”
    Có người còn ác miệng hơn:
    “Vợ bỏ là phải, đàn ông gì mà để vợ khổ.”

    Ông Tiến nghe hết, nhưng coi như gió thoảng. Ông chỉ cúi đầu làm việc, tối về kèm con học chữ, dạy con lễ nghĩa. Ông hay nói:
    “Nhà mình nghèo tiền, nhưng không được nghèo nhân cách.”

    Hai mươi năm trôi qua.

    Cô con gái lớn trở thành giáo viên, đứng trên bục giảng dạy học trò bằng chính sự tử tế mà cha truyền lại.
    Cô con gái út trở thành tiếp viên hàng không, bay khắp nơi nhưng chưa bao giờ quên cú điện thoại hỏi cha: “Hôm nay ba ăn cơm chưa?”

    Ngày hai chị em chuẩn bị lấy chồng, ông Tiến lặng lẽ lau bàn thờ, thắp nhang báo với tổ tiên. Ông không có của hồi môn lớn, chỉ có căn nhà cũ và hai đứa con ngoan.

    Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện trước cửa.

    Là mẹ ruột của họ.

    Bà nhìn hai con từ đầu đến chân, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa tính toán. Sau vài câu hỏi han hời hợt, bà thẳng thừng nói:
    “Dù sao tôi cũng là mẹ đẻ. Giờ tôi già rồi, các con phải phụng dưỡng. Nếu không, mỗi đứa đưa cho tôi 1 tỷ, coi như tiền dưỡng già.”

    Căn nhà lặng đi.

    Ông Tiến siết chặt tay, định lên tiếng thì cô con gái cả đứng dậy.

    Cô nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt, giọng bình tĩnh, chỉ nói đúng ba câu:

    1. “Khi chúng tôi ba tuổi, bà đã tự nguyện từ bỏ quyền làm mẹ.”

    2. “Hai mươi năm qua, người nuôi chúng tôi ăn học là ba tôi, không phải bà.”

    3. “Nếu bà còn đòi tiền, luật sư của gia đình tôi sẽ làm việc với bà ngay bây giờ.”

    Nói xong, cô quay sang cửa:
    “Anh vào đi ạ.”

    Một người đàn ông mặc vest bước vào, tự giới thiệu là luật sư, đặt cặp hồ sơ xuống bàn, nhẹ nhàng nói về quyền nuôi dưỡng, nghĩa vụ bỏ mặc con và trách nhiệm pháp lý.

    Người phụ nữ tái mặt. Bà lắp bắp vài câu rồi đứng dậy, vội vã rời đi, không dám quay đầu lại.

    Tối hôm đó, hai con gái quỳ xuống trước ông Tiến.
    Ông vội vàng đỡ con dậy, giọng run run:
    “Ba không cần gì hết. Thấy các con sống tử tế, ba đủ giàu rồi.”

    Ngoài sân, gió thổi nhẹ. Trong căn nhà nghèo năm xưa, có một người cha lưng đã còng nhưng ánh mắt sáng hơn bao giờ hết.

     Bởi vì có những người đàn ông không cho con cuộc sống giàu sang, nhưng cho con cả một đời nhân cách.

  • Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm, ngày về chồng cưới vợ mới

    Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm, ngày về chồng cưới vợ mới

    Mai tiễn chồng ra sân bay bằng đôi dép rách và nụ cười gượng. Cô đã phải vay 300 triệu — số tiền khổng lồ đối với người phụ nữ buôn rau ngoài chợ. Mai nắm chặt tay Hùng, nước mắt rưng rưng: “Anh cứ yên tâm làm việc. Ở nhà em lo được hết. Chỉ mong anh giữ lời, về mình làm lại từ đầu.” Để có 300 triệu cho Hùng đi xuất khẩu lao động, Mai đã phải vay nóng, cắm cả sổ đỏ nhà bố mẹ để lại.

    Từ ngày anh đi, cô gồng gánh trả nợ từng đồng, ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối đến lại may thuê thêm áo quần kiếm tiền lãi. Nửa năm đầu Hùng chật vật làm không đủ ăn Mai còn phải gửi thêm tiền sang cho chồng. 6 năm trời, cô không mua nổi cho mình một bộ quần áo mới. Người gầy rạc tiều tụy vì làm nhiều mà không được tẩm bổ. 6 năm cuối cùng Mai cũng trả hết số nợ vay cho chồng đi XKLĐ.

    Hùng không gửi tiền về hàng tháng mà anh giữ lại. Anh nói giữ lại thì mới để được chứ sợ gửi về xé lẻ sau mất vốn. Chồng nói cũng có lý nên Mai không trách móc. Ở nhà chỉ biết cố gắng.
    Ngày Hùng về nước, cả làng kéo nhau ra xem. Anh bước xuống xe, áo sơ mi trắng, cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái. Người ta trầm trồ: “Hùng giờ khác xưa rồi, giàu có nhất xã đấy!”

    Nhưng khi nhìn thấy Mai – dáng người gầy gò, làn da rám nắng, mái tóc cắt ngắn vì hay cúi may đồ – Hùng nhếch mép cười lạnh: “Cô… chính là người tôi từng gọi là vợ à?”. Mai sững sờ.
    Hùng ngồi xuống ghế, vung tay đập phong bì xuống bàn, bên trong là sổ tiết kiệm 6 tỷ.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

    “Tôi giờ giàu có nhất cái xã này. Tôi không thể sống với người vợ xấu xí, bẩn thỉu như cô được. Cô xem lại mình đi – chẳng khác gì osin nhà quê.”. Câu nói ấy như nh..át d..ao đâ..m thẳng vào tim Mai. Cô chết lặng, không nói nên lời. Người đàn ông mà cô từng hi sinh cả tuổi xuân, cả danh dự, giờ lại chà đạp lên chính lòng tin của mình.

    Chưa đầy 3 tháng sau, Hùng tổ chức đám cưới linh đình với cô gái trẻ đẹp – người mà anh quen trong thời gian ở nước ngoài. Cả làng rần rần kéo đến xem, người thương Mai chỉ biết lắc đầu: “Đàn ông có tiền rồi quên hết gốc gác.”Nhưng không ai biết, cô đã âm thầm mở lại cuốn sổ ghi nợ cũ, những tờ giấy vay, những hóa đơn chuyển tiền, từng dòng tin nhắn gửi tiền sang Nhật cho Hùng ngày trước. Cô bắt đầu thu thập lại tất cả — từng chứng cứ một.

    Ba ngày sau, khi Hùng và vợ mới tổ chức tiệc cưới linh đình tại nhà hàng sang trọng, Mai xuất hiện trong bộ áo dài xanh ngọc. Cô không đến để làm loạn — mà để đòi lại công bằng.
    Giữa lúc quan khách đang nâng ly, Mai bước đến, đặt trước mặt Hùng tập hồ sơ dày cộp:

    “Đây là toàn bộ giấy tờ chứng minh anh vay tôi 350 triệu để đi xuất khẩu. Nay anh có tiền, mong anh giữ chữ tín, trả lại cho tôi cả gốc lẫn lãi. Còn nếu không, tòa sẽ giúp tôi làm điều đó.”
    Cả khán phòng im phăng phắc. Mẹ vợ mới của Hùng tái mặt. Bà ta hỏi nhỏ: “Con nợ thật à?”
    Hùng ấp úng, rồi cúi gằm mặt, không dám nói.

    Mai cười nhẹ: “Tôi không cần anh phải yêu, chỉ cần anh trả lại số tiền tôi đã đổ mồ hôi nước mắt vì anh. Còn lòng tự trọng của tôi, anh không mua nổi đâu.” Một tuần sau, Hùng buộc phải chuyển trả lại cho Mai 300 triệu đồng — kèm theo lãi suất theo quy định vì có đầy đủ bằng chứng. Tin đó lan khắp nơi. Người ta khen Mai không chỉ mạnh mẽ mà còn khôn ngoan, biết tự đứng lên bằng pháp lý chứ không bằng nước mắt.

    Ngày nhận lại tiền, Mai dùng một phần để mở quán ăn nhỏ. Quán lúc nào cũng đông khách, treo tấm biển đơn giản: “Ăn cơm với nước mắm cũng có ngày đổi đời.”. Còn Hùng, giàu thật đấy — nhưng sống trong những lời xì xào của người đời: “Giàu mà vô ơn, đáng gì đâu.”

  • Ông lão ă:n m::ày bất ngờ xuất hiện trong đám cưới bạc tỷ

    Ông lão ă:n m::ày bất ngờ xuất hiện trong đám cưới bạc tỷ

    Đám cưới của Tuấn và Lan được tổ chức tại khách sạn Imperial – nơi sang trọng bậc nhất thành phố. Tuấn, Giám đốc kinh doanh của một công ty bất động sản, mặt mũi hớn hở trong bộ vest Ý đắt tiền, liên tục đi lại tiếp khách. Anh ta tự hào lắm, không chỉ vì lấy được Lan – cô gái xinh đẹp, hiền thục, mà còn vì nghe đâu bố vợ tương lai là một đại gia Việt kiều bí ẩn, hứa hẹn sẽ trao của hồi môn “khủng”. Đám cưới hôm nay ông lại bận kí hợp đồng lớn nên cuối bữa tiệc ông mới có mặt.

    Giữa lúc tiệc cưới đang rộn ràng tiếng nhạc, ly tách va nhau leng keng, bỗng nhiên ở cửa hội trường xuất hiện một bóng người lạ lùng. Đó là một ông già gầy gò, lưng còng rạp xuống. Ông mặc bộ quần áo nâu sờn rách, lấm lem bùn đất, chân đi đôi dép tổ ong đứt quai, trên vai còn vác một cái bao tải dứa bốc mùi chua loét của rác rưởi. Ông già đứng nép vào cửa kính, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào mâm cỗ đầy ắp thức ăn, nuốt nước bọt ừng ực. Không hiểu sao ông ấy lại tiến gần tới đám cưới được.

    Bảo vệ định lôi ông ra, nhưng Tuấn đã nhìn thấy. Sợ khách khứa chú ý làm mất mặt, Tuấn sầm sập lao tới, giọng rít qua kẽ răng: – “Này ông già! Đi chỗ khác kiếm ăn! Đây là đám cưới 5 sao, không phải bãi rác. Biến ngay cho khuất mắt tôi”! Ông già run rẩy, ngước đôi mắt kèm nhèm lên, giọng thều thào: – “Cậu ơi… làm phúc cho lão xin chút đồ thừa. Lão đói quá… ba ngày nay chưa có gì vào bụng”…

    – “Đồ thừa cũng không đến lượt ông”! – Tuấn nhăn mặt bịt mũi – “Hôi hám chết đi được. Bảo vệ đâu? Lôi cổ lão này ra ngoài, xịt nước hoa ngay chỗ này cho tôi”! Đúng lúc đó, Lan đi tới. Thấy cảnh tượng ấy, cô sững lại. Nhìn ông cụ tội nghiệp, run lẩy bẩy vì đói rét, lòng trắc ẩn của cô trỗi dậy. Cô không biết bố mình là ai vì ông đi làm ăn xa từ khi cô còn bé xíu, cô lớn lên với bà ngoại. Nhưng bà ngoại luôn dạy cô: “Thương người như thể thương thân”.

    Lan vội bước đến, gạt tay bảo vệ ra: – “Anh Tuấn, đừng làm thế. Ông ấy chỉ đói thôi mà. Hôm nay là ngày vui của mình, coi như làm phúc đi anh”. Tuấn trừng mắt nhìn vợ: – “Em điên à? Khách VIP đang nhìn vào đấy. Em định để cái ngữ ăn mày này làm ô uế đám cưới của anh sao”? – “Nhưng ông ấy sắp lả đi rồi”. – Lan nài nỉ – “Em chỉ xin cho ông ấy một chút súp hoặc cái bánh thôi”.

    Ông già nhìn Lan, ánh mắt ánh lên một tia xúc động lạ kỳ, ông chìa bàn tay đen đúa ra: – “Cô dâu tốt bụng quá… cô cho lão xin miếng bánh thôi.”.. Lan nhìn quanh, thấy trên bàn tiệc dành cho gia đình nhà trai có đĩa bánh ngọt chưa ai động đến. Cô nhanh tay cầm lấy một chiếc bánh kem nhỏ, định đưa cho ông lão.

    – Bốp!

    Một âm thanh chát chúa vang lên, làm tắt ngấm mọi tiếng cười nói trong hội trường. Lan ngã dúi dụi xuống sàn, chiếc bánh kem văng ra nát bét. Má cô in hằn năm ngón tay đỏ ửng. Tuấn đứng đó, tay vẫn còn giơ lên, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ. – “Đồ đàn bà ngu dốt”! – Tuấn gào lên – “Cô dám lấy bánh từ bàn của mẹ tôi cho thằng ăn mày này à? Cô chưa về nhà chồng mà đã dám cãi lời chồng, coi thường nhà chồng thế hả? Tôi dạy cho cô biết thế nào là phép tắc”!

    Mẹ Tuấn ngồi đó, không những không can ngăn mà còn bĩu môi: – “Đánh là đúng! Cái thứ con dâu không biết giữ thể diện cho chồng. Loại rác rưởi thế kia mà cũng dây vào”. Lan ôm mặt khóc, nước mắt tủi nhục tuôn rơi. Cô nhìn người đàn ông mình sắp gọi là chồng, bỗng thấy xa lạ và đáng sợ quá.

    Ông lão ăn mày nãy giờ đứng im, bỗng nhiên thẳng người dậy. Cái lưng còng biến mất. Ông cúi xuống, không phải để nhặt chiếc bánh, mà để đỡ Lan đứng dậy. Ông rút trong túi áo rách rưới ra một chiếc khăn tay trắng tinh, phẳng phiu, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lan. – “Con gái, con có đau không”?

    Lan ngơ ngác nhìn ông lão. Giọng nói này… sao ấm áp và quen thuộc đến thế? Tuấn thấy ông già dám động vào vợ mình, định lao vào đẩy ngã: – “Buông cô ấy ra! Mày chán sống rồi à”? Ông lão ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt đục ngầu, khúm núm ban nãy biến mất, thay vào đó là cái nhìn sắc lạnh, uy quyền khiến Tuấn khựng lại, lạnh toát sống lưng.

    Ông lão chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác rách rưới bên ngoài, ném chiếc bao tải sang một bên. Bên trong lớp áo bẩn thỉu ấy là bộ vest đen được cắt may thủ công tinh xảo, trên cổ tay lấp lánh chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá cả căn biệt thự. Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Mọi người bắt đầu xì xào: – Trời ơi! Kia có phải là… Chủ tịch Hùng của tập đoàn Hùng Cường không? – Đúng rồi! Người giàu nhất nhì cái đất này, vừa từ Mỹ trở về.

    Tuấn há hốc mồm, chân tay bủn rủn. Hùng Cường chính là tập đoàn mẹ, đang nắm giữ 80% cổ phần công ty bất động sản mà Tuấn đang làm việc. Và quan trọng hơn, đó là “bố vợ đại gia” mà hắn vẫn hằng mong ngóng. Ông Hùng vỗ vỗ vai Lan, rồi quay sang nhìn Tuấn, giọng nói vang rền cả hội trường mà không cần micro: – Cậu Tuấn, Giám đốc kinh doanh nhỉ? Tôi cứ nghĩ chọn được cho con gái một người chồng tài giỏi, đạo đức. Ai ngờ lại chọn nhầm một kẻ cầm thú đội lốt người.

    – Bố… bố vợ… con không biết… – Tuấn lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.

    – Ai là bố cậu? – Ông Hùng quát lớn – Một người già đói khát xin miếng ăn cậu còn tiếc, lại còn muốn xua đuổi, xịt nước hoa tẩy uế. Một người vợ sắp cưới chỉ vì lòng thương người mà cậu thẳng tay tát giữa chốn đông người. Cậu coi trọng cái sĩ diện hão huyền, coi trọng bộ vest sạch sẽ hơn cả tình người, hơn cả vợ mình. Loại người như cậu, không xứng đáng xách dép cho con gái tôi!

    Mẹ Tuấn lúc nãy còn vênh váo, giờ run như cầy sấy, vội chạy lại quỳ xuống: – Ông thông gia… cháu nó nóng tính… xin ông bỏ qua…

    – Bà im đi! – Ông Hùng gạt phắt – Con hư tại mẹ. Bà nhìn xem bà dạy con thế nào?

    Ông Hùng quay sang Lan, ánh mắt dịu lại: – Lan, bố xin lỗi vì đã thử lòng con rể theo cách này. Nhưng nhờ thế bố mới thấy, con gái bố nhân hậu thế nào, và cũng may mắn thoát được một kiếp nạn. Con có muốn tiếp tục đám cưới này không?

    Lan nhìn Tuấn đang quỳ sụp dưới chân bố mình van xin, nhìn gia đình nhà chồng hèn hạ, cô lắc đầu, tháo chiếc nhẫn cưới ném trả lại Tuấn: – Con không cưới nữa bố ạ. Một cái tát này là quá đủ cho cái giá của sự mù quáng rồi. Ông Hùng gật đầu hài lòng. Ông rút điện thoại ra, gọi một cuộc gọi duy nhất: – Alo, cắt toàn bộ hợp đồng hợp tác với công ty của cậu Tuấn. Thu hồi lại căn biệt thự và siêu xe tôi định tặng làm của hồi môn. À, sa thải cậu ta luôn cho tôi. Lý do: Đạo đức suy đồi.

    Dứt lời, ông Hùng nắm tay con gái bước thẳng ra cửa, bỏ lại đằng sau sự hỗn loạn, tiếng khóc lóc thảm thiết của gia đình Tuấn và những ánh mắt khinh bỉ của quan khách. Tuấn gục ngã ngay tại sân khấu lộng lẫy. Hắn mất vợ, mất sự nghiệp, mất danh dự, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề. Hắn hiểu rằng, chiếc bánh kem nát bét trên sàn kia chính là tương lai của hắn.

  • Bố mẹ mất sớm tưởng ông bà ngoại thương tình mang 2 đứa cháu m:;ồ c::ôi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b::ỏ chợ

    Bố mẹ mất sớm tưởng ông bà ngoại thương tình mang 2 đứa cháu m:;ồ c::ôi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b::ỏ chợ

    Mùa đông năm ấy, sau vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cả bố và mẹ, anh em Tú (4 tuổi) và Mai (2 tuổi) trở thành những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Cứ tưởng ông bà ngoại là bến đỗ cuối cùng, nào ngờ, giữa cái rét cắt da cắt thịt, ông bà mang hai đứa cháu ra cổng chợ huyện rồi lặng lẽ bỏ đi. Đứa em khóc ngặt vì đói, đứa anh ôm chặt lấy em dưới mái hiên cũ nát, đôi mắt ngây thơ nhìn dòng người qua lại nhưng chẳng ai dừng bước.

    Giữa lúc cơn đói và cái lạnh sắp quật ngã hai đứa trẻ, một bàn tay đen nhẻm, gầy guộc chìa ra một mẩu bánh mì khô khốc. Đó là bà Điên – người đàn bà tâm thần vẫn thường lảm nhảm quanh khu chợ. Bà không nói được lời nào rõ nghĩa, chỉ nhìn hai đứa trẻ bằng ánh mắt dại dại nhưng đầy bản năng bảo vệ. Từ ngày đó, dưới gầm cầu tối tăm, có một gia đình kỳ lạ được hình thành.

    Bà Điên chưa bao giờ gọi hai đứa nhỏ là con, bà chỉ biết có gì ăn được là nhường hết cho chúng. Có những đêm Đạt sốt cao, co giật, bà Điên như bừng tỉnh khỏi cơn mê, bà chạy bộ hàng cây số, đập cửa hiệu thuốc giữa đêm khuya, miệng ú ớ gào khóc xin thuốc cho con. Thấy bà điên dại nhưng tay ôm khư khư đứa trẻ đang tím tái, người chủ hiệu thuốc mủi lòng giúp đỡ.

    May mắn thay, một người họ hàng xa của bà Điên tìm thấy bà. Cảm động trước cảnh người điên nuôi hai đứa nhỏ, người này đã hỗ trợ thủ tục để Mai và Tú được đi học. Kỳ lạ thay, từ ngày hai con đến trường, ý thức của bà Điên dần hồi phục. Bà không còn lang thang vô định mà bắt đầu nhận đi rửa bát thuê, gánh nước mướn. Tú và Mai cũng hiểu chuyện đến xót xa, nửa ngày đi học, nửa ngày ra chợ phụ người ta dọn dẹp để kiếm thêm từng đồng bạc lẻ mang về cho mẹ.

    Họ sống trong túp lều rách nát, nhưng tình yêu thương lại đủ đầy hơn bất cứ ngôi nhà khang trang nào. Tú và Mai lớn lên như những mầm cây vươn khỏi bùn lầy, cả hai cùng đỗ đại học và sau đó trở thành những kỹ sư, giám đốc thành đạt. Việc đầu tiên họ làm là mua một mảnh đất rộng, xây cho mẹ Điên một căn nhà thật to để bà bù đắp những năm tháng dầm mưa dãi nắng.

    Ngày tân gia, bất ngờ ông bà ngoại của Tú và Mai tìm đến. Ông bà ngoại – những người đã nhẫn tâm bỏ rơi hai đứa trẻ 25 năm về trước. Họ nhìn ngôi nhà khang trang với ánh mắt thèm thuồng rồi bắt đầu diễn kịch. Bà ngoại vừa bước vào nhà đã gào khóc: “Trời ơi, các cháu của bà, bà tìm các cháu bấy lâu nay! Giờ các cháu giàu sang thế này, ông bà mừng lắm.”

    Tú và Mai đứng chắn trước cửa, gương mặt lạnh lùng như băng. Thành hỏi: “Các người là ai?”. Ông ngoại đằng hắng, lấy ra một bức ảnh cũ: “Ngày xưa ông bà nghèo quá không nuôi nổi nên mới gửi các cháu ở chợ cho người tốt chăm sóc. Lúc bỏ lại, bà có đeo cho đứa anh một sợi dây chuyền vàng nhỏ làm kỷ vật của mẹ chúng mày. Giờ chúng mày công thành danh toại, ông bà muốn lấy lại sợi dây đó, hoặc các cháu trả ông bà 500 triệu tiền công giữ bí mật và kỷ vật, nếu không chúng tôi kiện đòi lại công bằng!”

    Họ biết rõ Tú và Mai rất hiếu thảo với mẹ ruột đã khuất, chắc chắn sợi dây chuyền vàng ấy là báu vật vô giá với chúng. Họ tính toán rằng 500 triệu đối với hai vị giám đốc này chẳng thấm vào đâu so với kỷ vật của mẹ.

    Tú nhìn sợi dây chuyền vàng nhỏ xíu anh luôn mang theo bên người – thứ duy nhất anh còn giữ lại của mẹ ruột. Anh khẽ cười khẩy, rồi quay sang nhìn bà Điên đang ngồi ngơ ngác trên ghế sofa mới. Tú tiến lại gần ông bà ngoại, giọng đanh thép: “Thứ nhất, sợi dây chuyền này là của mẹ tôi đeo cho tôi, ông bà không có tư cách đòi lại. Thứ hai, ngày các người bỏ chúng tôi ở chợ, sợi dây này chính là thứ các người định giật lấy nhưng không kịp vì có người hô hoán. Và thứ ba…”

    Tú chỉ tay về phía bà Điên: “Người mẹ duy nhất của chúng tôi là người phụ nữ đang ngồi kia. Người đã nhặt thức ăn thừa cho chúng tôi ăn, người đã đập cửa hiệu thuốc cứu mạng em tôi, người đã đi làm thuê đến rộp cả bàn tay để chúng tôi được đến trường. Với chúng tôi, ông bà đã chết từ 20 năm trước ở cổng chợ đó rồi!”

    Bà ngoại định lao vào bù vu: “Lũ vô ơn! Tao là máu mủ của chúng mày!”. Mai bước lên nói thẳng: “Không có tiền, cũng chẳng có vàng nào ở đây cả. Chúng tôi không có bất cứ mối quan hệ nào với những người nhẫn tâm vứt bỏ máu mủ của mình. Mời ông bà ra khỏi nhà ngay lập tức, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp!”

    Ông bà ngoại tái mặt, nhìn vào sự kiên quyết của hai đứa cháu nay đã là những người đàn ông bản lĩnh, họ lủi thủi rời đi trong sự khinh bỉ của hàng xóm. Tú quay vào nhà, quỳ xuống bên cạnh bà Điên, nắm lấy bàn tay chai sạn của bà và áp lên má mình: “Mẹ ơi, từ nay không ai làm phiền gia đình mình được nữa đâu.” Bà Điên tuy không hiểu hết mọi chuyện, nhưng bà mỉm cười, một nụ cười hiền hậu của người mẹ đã chiến thắng cả định mệnh.

    Bài học: Tình thâm không nằm ở dòng máu, mà nằm ở sự hy sinh. Kẻ vứt bỏ tình thân vì tiền bạc, cuối cùng cũng sẽ bị gạt ra khỏi cuộc đời bởi chính những đồng tiền ấy.

  • Năm 1980, mẹ bỏ đi để lại cho tôi 5 chỉ vàng chỉ dặn đúng 1 câu, tôi hận bà tận cùng xư;ơng tủ;y để tôi b-ơ v;/ơ, cho đến 40 năm sau

    Năm 1980, mẹ bỏ đi để lại cho tôi 5 chỉ vàng chỉ dặn đúng 1 câu, tôi hận bà tận cùng xư;ơng tủ;y để tôi b-ơ v;/ơ, cho đến 40 năm sau

    Năm 1980, mẹ bỏ đi để lại cho tôi 5 chỉ vàng chỉ dặn đúng 1 câu, tôi hận bà tận cùng xư;/ơng tủ;/y để tôi b-ơ v;/ơ, cho đến 40 năm sau tôi thuê người giúp việc đến nhà thì bẽ bàng…

    Năm 1980, khi tôi mới chỉ là một đứa bé 10 tuổi, mẹ bất ngờ bỏ đi. Bà không nói lý do, chỉ dúi vào tay tôi 5 chỉ vàng, thì thầm đúng một câu:

    – “Con phải sống cho tốt, rồi một ngày sẽ hiểu.”

    Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà đã đi khuất sau lũy tre đầu ngõ. Ngày đó, cha tôi mất sớm, anh em không có, tôi bơ vơ như kẻ mồ côi. Bao năm tháng lớn lên trong sự dèm pha, tôi gồng mình học hành, làm việc, mang trong lòng một nỗi hận: tại sao mẹ nh;/ẫn t-âm bỏ con?

    Bốn mươi năm trôi qua, tôi dựng được cơ nghiệp, nhưng trái tim chưa bao giờ nguôi sự căm giận. Tôi vẫn thường tự nhủ: “Nếu một ngày gặp lại, tôi sẽ nhìn thẳng vào mắt bà mà hỏi: Mẹ có còn coi tôi là con không?”

    Một buổi chiều, tuổi già chạm ngưỡng, tôi thuê một người giúp việc về chăm sóc nhà cửa. Bà lão ấy lom khom, mái tóc bạc trắng, dáng vẻ nhọc nhằn nhưng đôi mắt lại nhìn tôi như muốn rơi lệ. Tôi cau mày, lạnh lùng hỏi:

    – “Bà tên gì? Làm được việc không?”

    Bà lão run run đáp, giọng khàn khàn:
    – “Tôi… tôi chỉ xin được ở gần để cơm nước cho cậu. Cậu không phải trả công đâu…”

    Tôi sững người. Chất giọng ấy… quen lạ. Tôi nhìn kỹ hơn, bàn tay run rẩy, dáng đi tập tễnh, và rồi… đúng 10 phút sau đó..

    …tôi chết sững.

    Khi bà lão cúi xuống xắn tay áo để lau bàn, một vết sẹo dài hình lưỡi liềm lộ ra trên cổ tay trái.

    Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

    Vết sẹo đó… tôi biết rất rõ.

    Năm tôi 7 tuổi, mẹ từng bị đứt tay khi chẻ củi, máu chảy rất nhiều. Tôi khóc thét, còn bà vừa băng tay vừa dỗ:
    “Không sao đâu, mẹ còn tay để ôm con mà.”

    Tôi đứng bật dậy.

    – Bà… bà có vết sẹo đó từ đâu?

    Bà lão khựng lại. Cây giẻ rơi xuống nền gạch.

    Bà quay lưng đi, giọng run đến vỡ vụn:

    – Tai nạn… hồi còn trẻ thôi…

    Tôi bước tới, nắm chặt cổ tay bà. Làn da nhăn nheo, gầy guộc, nhưng hơi ấm ấy… không lẫn đi đâu được.

    – Nhìn tôi đi.

    Bà lão từ từ quay lại.

    Đôi mắt đục mờ vì tuổi tác ấy ứa nước.

    – Con… lớn rồi… – bà thì thầm – Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi vì đã để con khổ…

    Tôi lùi lại ba bước, chân mềm nhũn.

    – Không… không thể nào…
    – Mẹ tôi… mẹ tôi đã bỏ tôi rồi…

    Bà quỳ xuống nền nhà.

    Không khóc thành tiếng.
    Chỉ cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt xuống gạch.

    – Năm đó… mẹ bị truy nã vì dính đến một vụ tố cáo oan. Nếu ở lại… con sẽ bị liên lụy.
    – 5 chỉ vàng là tất cả mẹ có.
    – Mẹ đi làm thuê, làm mướn, đổi tên, đổi họ… chỉ để được sống và chờ con an toàn lớn lên.

    Tôi gào lên, cổ họng rát buốt:

    – Vậy tại sao mẹ không quay về?!
    – Con chờ mẹ bốn mươi năm!
    – Con hận mẹ đến không ngủ được!

    Bà lão ngẩng lên, ánh mắt đau đớn:

    – Vì mẹ biết… con sẽ hận.
    – Nhưng thà con hận mẹ còn hơn mất mạng vì mẹ.

    Tôi khuỵu xuống ghế.

    Mọi ký ức bỗng ùa về như lũ:
    5 chỉ vàng giúp tôi đóng học phí năm cấp 3.
    5 chỉ vàng giúp tôi vay vốn làm ăn ngày đầu.
    5 chỉ vàng cứu tôi khỏi đói rét, khỏi lưu lạc.

    Tôi đã sống được… nhờ đúng thứ tôi nguyền rủa.

    Tôi thì thào, giọng vỡ ra:

    – Mẹ… sao mẹ lại đến đây… trong vai người giúp việc?

    Bà cười buồn:

    – Mẹ chỉ muốn nhìn con sống ra sao.
    – Chỉ cần được quét nhà cho con, nấu cho con bữa cơm…
    – Mẹ không dám nhận mình là mẹ.

    Tôi bật khóc.

    Bốn mươi năm uất hận tan ra trong một khoảnh khắc.

    Tôi quỳ xuống trước bà – người mẹ tôi từng nguyền rủa cả đời.

    – Về nhà đi mẹ.
    – Lần này… con xin mẹ… đừng bỏ con nữa.

    Bà run run ôm lấy tôi.

    – Mẹ không đi đâu nữa…
    – Mẹ ở đây… đến lúc không còn thở được nữa thì thôi…

    Chiều hôm đó, hàng xóm thấy một người đàn ông trung niên ngồi nhặt rau bên hiên, còn một bà lão tóc bạc ngồi dựa vai con trai.

    Không ai biết…

    👉 Người mẹ từng bị con trai hận tận xương tủy,
    cuối cùng lại được ôm con trong những năm cuối đời,
    sau 40 năm sống âm thầm… chỉ vì một chữ “bảo vệ con”.

  • Vì ch/án đời nên tôi lấy đại anh thợ xây nghèo khó, đêm tân hôn tôi ‘h/óa đ/á’ khi anh tiết l/ộ danh tính thật phía sau hộp vàng kh/ủng…

    Vì ch/án đời nên tôi lấy đại anh thợ xây nghèo khó, đêm tân hôn tôi ‘h/óa đ/á’ khi anh tiết l/ộ danh tính thật phía sau hộp vàng kh/ủng…

    Cách đây nửa năm, tôi vẫn đang v/ật v/ã với một người đàn ông S/ở Kha/nh. Anh ta yêu tôi 4 năm trời, cả hai cũng đã về nhà đối phương ra mắt. Tôi luôn nghĩ yêu lâu đến vậy, kết hôn là chuyện sớm muộn. Thế nhưng sang đến năm thứ 4, anh ta bắt đầu thay lòng đổi d/ạ. Khi tôi phát hiện thì cả hai đã ăn hỏi, cô gái kia còn có b/ầu được 3 tháng. Biết mình đã dành thời gian cho kẻ không ra gì, tôi quyết định chấm dứt mọi chuyện.

    Sau chi/a ta/y, tôi vật vã và mất hết niềm tin vào tình yêu. Khi quen chồng hiện tại, tôi cũng đến với anh vì mục đích lấp đầy khoảng trống. Chúng tôi yêu nhau được 3 tháng thì anh cầu hôn tôi. Nghĩ yêu lâu dài hay nhanh chóng cũng chẳng quam trọng, bởi tôi chính là minh chứng. Vì thế, tôi đồng ý lời cầu hôn.

    Phải nói kỹ hơn một chút, chồng tôi làm thợ xây (trước đó anh giới thiệu với tôi như vậy), từ trước đến giờ, tôi chưa từng đi theo các công trình của anh vì công việc của cả hai không có sự kết nối. Mặc dù vậy, tôi không xem đó là điểm yếu. Đàn ông chỉ cần có chí lớn thì sớm hay muộn cũng sẽ có sự nghiệp của riêng mình.

    Đêm tân hôn, khi chuẩn bị đi ngủ, chồng tôi liền dựng vợ dậy. Anh đặt lên giường một cái hộp nhỏ khiến tôi số/c lặng….

    Đêm tân hôn, khi tôi vừa tháo lớp trang sức cuối cùng, định nằm xuống thì chồng tôi bất ngờ ngồi dậy.

    — “Khoan đã em.”

    Giọng anh trầm, khác hẳn vẻ xuề xòa thường ngày.
    Anh bước đến chiếc vali cũ vẫn mang theo từ ngày cưới, lôi ra một chiếc hộp nhỏ màu đen, đặt ngay ngắn lên giường.

    — “Mở ra đi.”

    Tôi cau mày. Trong đầu thoáng hiện lên đủ thứ suy nghĩ:
    Trang sức cưới? Hay thứ gì đó anh mua trả góp?

    Nhưng khi nắp hộp bật mở, tôi hóa đá.

    Bên trong là một xấp giấy tờ dày, kèm theo một thẻ kim loại màu đen ánh vàng, khắc tên anh — Nguyễn Hoàng Minh — cùng logo một tập đoàn xây dựng lớn mà tôi từng nghe trên báo kinh tế.

    Tôi sững sờ:
    — “Cái… cái này là sao?”

    Anh thở dài, lần đầu tiên tôi thấy vẻ mệt mỏi thật sự trong ánh mắt người đàn ông mà tôi nghĩ chỉ là “anh thợ xây nghèo”.

    — “Anh xin lỗi vì đã không nói sớm. Anh không muốn em đến với anh vì tiền.”

    Anh chậm rãi kể.

    Hóa ra, anh là người sáng lập và sở hữu hơn 60% cổ phần của một tập đoàn xây dựng, chuyên nhận các dự án hạ tầng lớn. Việc anh đi làm thợ xây không phải vì nghèo, mà vì anh muốn trực tiếp trải nghiệm công việc ở tầng thấp nhất, để hiểu công nhân, kiểm soát chất lượng và… cũng để trốn khỏi những mối quan hệ đầy toan tính.

    — “Anh đã từng đính hôn một lần,” anh nói khẽ.
    — “Cô ấy yêu anh vì danh thiếp, vì xe sang. Khi anh giả vờ phá sản để thử lòng, cô ấy biến mất chỉ sau một tuần.”

    Tôi lặng người.

    Anh nhìn thẳng vào tôi:
    — “Khi gặp em, anh biết em vừa bị phản bội. Anh nghĩ… nếu em chọn anh, trong hoàn cảnh anh chỉ là một người thợ xây, thì có lẽ em cần một người chồng, chứ không cần một cái ví.”

    Tôi bật cười mà nước mắt cứ trào ra.

    Bao nhiêu uất ức, chán chường vì mối tình cũ, vì bị phản bội, vì tự ti lấy “đại” một người đàn ông nghèo… bỗng chốc sụp đổ.

    — “Vậy nếu hôm nay em không mở hộp này thì sao?” tôi hỏi.

    Anh cười, nhẹ nhõm:
    — “Thì anh vẫn là thợ xây của em.
    — Chỉ khác là từ mai, anh sẽ xây cho em một cuộc đời đàng hoàng.”

    Tôi ôm lấy anh, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy an toàn.

    Ngoài kia, pháo hoa mừng cưới còn sót lại nổ vang trời.
    Còn tôi hiểu ra một điều:

    👉 Lấy đại vì chán đời, không ngờ lại cưới trúng người đàn ông duy nhất đủ kiên nhẫn vá lại niềm tin đã vỡ nát trong tôi.

  • Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Bà gọi chồng tôi ra nói thẳng:
    “Vợ mày kiếm được thế thì nuôi thêm vài miệng ăn có sao. Máu mủ ruột rà cả.”

    Và thế là ba người em chú từ ngoài trang trại được đưa về.
    Hai trai một gái. Đã lớn, khỏe mạnh, nhưng quen sống kiểu ăn sẵn – ngủ kỹ – sai phụ nữ trong nhà.

    Từ ngày họ về, tôi thành người giúp việc không công.

    Sáng dậy nấu ăn.
    Trưa đi làm về vẫn phải dọn mâm.
    Tối giặt đồ, rửa bát cho cả nhà.

    Một lần tôi mệt, chưa kịp dọn mâm, mẹ chồng đập đũa xuống bàn:
    “Cô kiếm được tiền thì phải biết phục vụ họ. Không thì tiền nhiều để làm gì?”

    Chồng tôi im lặng.

    Tối hôm đó, tôi không cãi.
    Không khóc.
    Không phản ứng.

    Tôi chỉ âm thầm lên kế hoạch.

    Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm một ngày, nói là đau bụng. Mẹ chồng hậm hực nhưng vẫn để tôi ở nhà… phục vụ đủ ba bữa.

    Bữa trưa, tôi nấu đầy mâm.
    Bữa tối, còn nấu sang hơn thường ngày.

    Họ ăn rất ngon.
    Mẹ chồng còn cười mãn nguyện:
    “Thấy chưa, con dâu kiếm tiền là phải thế.”

    Ăn xong, tôi nhẹ nhàng nói:
    “Con vừa ký hợp đồng mới, người ta yêu cầu xác nhận tình trạng cư trú trong nhà để chuyển lương.”

    Mẹ chồng sáng mắt:
    “Xác nhận đi, ký hết cho chúng nó ở đây lâu dài.”

    Tôi gật đầu, lấy xấp giấy ra.

    Nhưng không phải hợp đồng.

    Đó là đơn đăng ký tạm trú – kèm cam kết chi trả sinh hoạt – chia đều thu nhập hộ gia đình, theo đúng quy định công ty tôi yêu cầu khi có người ăn theo.

    Tôi nói rất bình thản:
    “Lương con 50 triệu.
    Chia đều 5 người trong nhà.
    Mỗi người 10 triệu.
    Ai cũng phải đóng góp lại tiền ăn, điện nước, sinh hoạt.”

    Ba người em chú đứng sững.

    Một người lắp bắp:
    “Ủa… tụi em tưởng chị nuôi tụi em chứ?”

    Tôi cười nhẹ:
    “Con nuôi được mẹ.
    Chứ không nuôi nổi người lớn khỏe mạnh.”

    Mẹ chồng đổi sắc mặt, quát:
    “Cô giở trò gì vậy?”

    Tôi nhìn thẳng vào bà, lần đầu tiên không né:
    “Con kiếm tiền, nhưng không mua được quyền làm nô lệ.”

    Chưa đầy một ngày sau, chuyện không thể ngờ xảy ra.

    Ba người em chú xách đồ bỏ về trang trại.
    Mẹ chồng gọi điện khắp nơi kể tôi “bất hiếu”.
    Nhưng khi hàng xóm hỏi: “Sao con dâu không nuôi?”
    Bà không nói được câu nào.

    Tối đó, lần đầu tiên trong nhà, không ai dám sai tôi.

    Còn chồng tôi… lặng lẽ đưa cho tôi ly nước, nói rất nhỏ:
    “Anh xin lỗi… giờ anh mới hiểu.”

    Có những người chỉ tôn trọng bạn
    khi bạn cho họ thấy: tiền bạn kiếm được không phải để họ ngồi lên đầu.

  • Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 tuổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em

    Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 tuổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em

    Vợ tôi mất được hai năm.

    Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”.

    Tôi tin.
    Vì tôi cần phải tin.

    Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ.

    Cửa mở ra, nhà im phăng phắc.

    Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại.

    Con gái tôi — tám tuổi — đang quỳ xuống lau sàn. Trên lưng nó cõng em trai mới hai tuổi. Thằng bé ngủ gục, đầu gục vào vai chị. Hai tay con bé run run, nhưng vẫn cố lau cho sạch từng vệt nước.

    Tôi chết lặng.

    Tôi chưa kịp bước ra thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ bếp.

    Người giúp việc bắt máy.

    Tôi đứng nép sau bức tường. Và tôi nghe thấy.

    “Ừ, tôi bắt con bé làm quen rồi.
    Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư.”

    Tôi nín thở.

    “Ba nó hiền lắm. Đi suốt.
    Vợ chết rồi, có biết gì đâu.”

    Tay tôi siết chặt.

    “Con bé khóc à?
    Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết.”

    Bà ta cười khẩy.

    “Có lần tôi dọa: không nghe lời là tao nói ba mày bỏ mày luôn.
    Thế là ngoan ngay.”

    Tai tôi ù đi.
    Mọi thứ trước mắt như tối sầm.

    Tôi nhìn ra giữa phòng.

    Con gái tôi vẫn quỳ.
    Mồ hôi chảy ướt trán.
    Nó cắn môi, không dám khóc.
    Như thể sợ chỉ cần phát ra tiếng động… sẽ có chuyện còn tệ hơn.

    Cuộc điện thoại kết thúc.

    Tôi bước ra.

    Bà giúp việc giật mình, chưa kịp nói gì thì tôi đã bế thằng bé khỏi lưng con gái, đặt xuống ghế.

    Tôi quỳ xuống trước mặt con.

    “Con làm gì thế này?”

    Con bé nhìn tôi.
    Chỉ một giây thôi — rồi nó bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ tôi:

    “Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con…”

    Câu nói đó đâm thẳng vào tim tôi.

    Tôi đứng dậy, quay sang người giúp việc, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:

    “Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong 10 phút.”

    Bà ta lắp bắp:

    “Anh hiểu lầm rồi—”

    Tôi đưa điện thoại lên.

    “Cô nói tiếp câu nào nữa, tôi bật đoạn ghi âm này cho công an nghe.”

    Mặt bà ta tái mét.

    Tối hôm đó, tôi xin nghỉ toàn bộ chuyến công tác dài hạn.
    Tôi chuyển công việc.
    Ít tiền hơn cũng được.

    Tôi ngồi trên sàn, lau lại vết nước con gái tôi vừa lau ban nãy.
    Con bé ngồi cạnh, cẩn thận đặt tay lên tay tôi:

    “Ba… để con làm.”

    Tôi lắc đầu.

    “Không.
    Việc của con là được làm trẻ con.”

    Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều:

    Không phải ai nói thương trẻ con…
    cũng thật sự thương.

    Và có những tổn thương,
    nếu người lớn không về sớm hơn một bước,
    sẽ theo con trẻ suốt cả đời.

  • Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số

    Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số

    Chú Xe Ôm Giúp Cô Gái Trẻ Về Quê Ăn Tết, 5 Ngày Sau, Một Cuộc Gọi Đã Thay Đổi Cuộc Đời Chú!

    Chú tên Hùng, năm nay năm mươi bảy tuổi.

    Ở cái tuổi mà nhiều người đã an phận, có lương hưu, có cháu bế trên tay, thì chú Hùng vẫn ngày ngày ngồi trên chiếc xe máy cũ, bật ứng dụng, chờ cuốc xe tiếp theo. Chiếc xe ấy đã theo chú hơn mười năm, sơn tróc từng mảng, động cơ kêu không đều, nhưng vẫn là tài sản quý giá nhất mà chú còn giữ được.

    Chú từng có một gia đình.

    Nhà không lớn, nhưng lúc nào cũng có tiếng nói cười. Vợ chú bán hàng ngoài chợ, còn chú làm thợ điện công trình. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đủ đầy. Cho đến một ngày, tai nạn xảy ra trên công trường. Chú mất việc, mất sức lao động nặng. Tiền dành dụm cạn dần vì thuốc men.

    Vợ chú đổ bệnh sau đó không lâu.

    Rồi bà mất.

    Con trai duy nhất bỏ quê lên thành phố, lâu lắm mới gọi về một lần. Không phải nó xấu, chỉ là cuộc sống cuốn nó đi, giống như đã từng cuốn chú đi trước đó.

    Từ ngày ấy, chú Hùng chạy xe ôm.

    Không mong giàu. Chỉ mong đủ sống.

    Chiều hôm đó là hai mươi tám Tết.

    Không khí ngoài đường hối hả. Người ta chở đào, chở quất, chở bao nhiêu hy vọng về nhà. Ai cũng có nơi để về. Ai cũng có người đợi.

    Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số.

    Chú nhìn màn hình, tay do dự.

    Cuốc xa. Trời lạnh. Đường vắng. Lại là ngày cận Tết.

    Nhưng rồi chú bấm nhận cuốc.

    Chú cũng không biết vì sao.

    Cô gái đứng chờ ở bến xe trông rất trẻ. Áo khoác mỏng, balo cũ đeo trước ngực. Khi chú dừng xe, cô ngẩng lên, mỉm cười rất lễ phép.

    “Dạ… chú là chú Hùng phải không ạ?”

    “Ừ, chú đây. Cháu về quê à?”

    Cô gật đầu.

    Giọng cô nhỏ, nhưng rõ ràng.

    Chú Hùng giúp cô buộc lại balo, dặn dò đội mũ cẩn thận rồi nổ máy.

    Đường dài. Gió lạnh. Cả hai im lặng suốt một quãng.

    Chú không thích hỏi nhiều. Người đi xa thường mang theo những câu chuyện không muốn kể.

    Một lúc sau, cô gái lên tiếng:

    “Chú… chú có hay chạy cuốc xa vậy không ạ?”

    “Ít lắm.” – chú cười – “Nhưng hôm nay gần Tết, chú rảnh.”

    Cô im lặng một lát rồi nói nhỏ:

    “Cháu sợ chú không nhận…”

    Chú nhìn cô qua gương chiếu hậu.

    “Sao lại sợ?”

    Cô cúi đầu.

    “Vì cháu… cháu không chắc mình đủ tiền.”

    Câu nói đó khiến tim chú Hùng khẽ thắt lại.

    “Không sao.” – chú đáp nhẹ – “Cứ về tới nhà đã.”

    Cô gái mím môi, mắt đỏ lên, nhưng cố quay mặt đi.

    Trên đường, cô kể.

    Tên cô là Lan, hai mươi hai tuổi. Lên thành phố học rồi ở lại làm việc. Công việc không ổn định. Lương thấp. Tiền nhà tăng. Cuối cùng, cô nghỉ việc.

    “Cháu định về quê ăn Tết rồi tính tiếp.” – cô nói – “Ít nhất… ở nhà còn có ba mẹ.”

    Chú Hùng nghe mà thấy lòng nặng trĩu.

    Chú hiểu cảm giác ấy. Cảm giác muốn quay về nơi mình từng thuộc về, khi thế giới bên ngoài không còn chỗ đứng cho mình nữa.

    Khi xe dừng lại đổ xăng, chú thấy Lan đứng nép một góc, kiểm tra điện thoại liên tục. Tay cô run nhẹ.

    “Có chuyện gì không cháu?” – chú hỏi.

    Lan lắc đầu.

    “Dạ không… chỉ là cháu còn đúng một ít tiền.”

    Chú không hỏi thêm.

    Tối muộn, xe về tới đầu làng.

    Đường nhỏ, tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ vài ngôi nhà xa xa. Chú Hùng dừng xe trước một căn nhà đơn sơ, cổng gỗ cũ.

    Lan xuống xe, lục balo rất lâu.

    Rồi cô nghẹn ngào:

    “Chú ơi… cháu xin lỗi… cháu chỉ còn từng này…”

    Số tiền trên điện thoại còn chưa tới một nửa tiền cuốc.

    Chú Hùng nhìn con số, rồi nhìn khuôn mặt tái đi vì lo lắng của cô.

    Chú tắt máy xe.

    “Về nhà đi cháu.” – chú nói – “Ba mẹ đang đợi.”

    Lan sững sờ.

    “Chú… chú không lấy tiền sao?”

    Chú cười hiền:

    “Coi như chú có thêm một đứa cháu về ăn Tết an toàn.”

    Nước mắt Lan rơi xuống không kịp lau.

    Cô cúi đầu thật sâu, rồi bất ngờ ôm chầm lấy chú.

    “Cháu cảm ơn chú…” – cô nức nở – “Cháu sẽ không quên đâu.”

    Cửa nhà mở ra. Một người phụ nữ chạy ra ôm lấy Lan. Tiếng gọi “con ơi” vang lên trong đêm.

    Chú Hùng quay xe, không dám nhìn lâu.

    Trên đường về, chú thấy lòng mình vừa ấm, vừa trống.

    Năm ngày sau.

    Sáng mùng Ba Tết, chú Hùng đang vá lại chiếc áo cũ thì điện thoại rung.

    Số lạ.

    “Dạ alo?”

    “Chú Hùng phải không ạ?”

    Giọng Lan.

    “Cháu… cháu xin lỗi vì làm phiền chú, nhưng cháu có thể gặp chú không? Cháu có chuyện rất quan trọng.”

    Chú ngạc nhiên, nhưng gật đầu.

    Khi gặp lại, Lan đi cùng một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt rất sắc.

    Người đó giới thiệu:

    “Tôi là ba của Lan.”

    Rồi ông cúi đầu trước chú Hùng.

    “Cảm ơn chú đã đưa con gái tôi về nhà an toàn.”

    Chú lúng túng xua tay.

    “Chuyện nhỏ thôi anh.”

    Người đàn ông nhìn chú rất lâu rồi nói:

    “Tôi điều hành một công ty vận tải nhỏ. Tôi đang cần một người quản lý đội xe. Không cần bằng cấp cao. Chỉ cần tử tế và có trách nhiệm.”

    Ông dừng lại.

    “Lan kể cho tôi nghe chuyện của chú.”

    Chú Hùng sững người.

    “Tôi muốn mời chú về làm việc.” – ông nói – “Nếu chú đồng ý.”

    Chú không nói được gì.

    Năm mươi bảy tuổi. Một cơ hội mà chú chưa từng dám nghĩ tới.

    Vài tháng sau, chú Hùng không còn chạy xe ôm nữa.

    Chú quản lý một đội xe nhỏ. Cuộc sống chưa giàu, nhưng đủ để chú sửa lại căn nhà cũ, đủ để chú ngủ ngon mỗi đêm mà không lo ngày mai.

    Mỗi dịp Tết, Lan vẫn gọi cho chú.

    “Chú là người đã kéo cháu về nhà.” – cô nói – “Và cũng là người kéo cuộc đời cháu lại đúng hướng.”

    Chú Hùng chỉ cười.

    Chú không nghĩ mình đã thay đổi cuộc đời ai.

    Chú chỉ biết, lòng tốt đôi khi không cần điều kiện.

    Và có những cuộc gọi đến muộn…
    Nhưng đủ để thay đổi cả một đời người.

  • Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày.

    Con trai tôi, bé Nam, 5 tuổi, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ngủ gật vừa lẩm bẩm hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra.

    Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam:

    “Ở nhà ngoan nhé con trai, bố về sẽ mua lego.”

    Nam không cười.
    Con chỉ nhìn bố chằm chằm.

    Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam bỗng níu tay áo tôi, thì thầm, giọng rất nhỏ:

    “Mẹ ơi… con thấy bố…”

    Tôi quay xuống:

    “Con thấy bố làm sao?”

    Nam lắc đầu, mắt tròn xoe, giọng run run:

    “Con thấy bố đi cùng cô hôm trước… cô hay đến nhà mình lúc bố bảo con vào phòng.”

    Tim tôi đập hụt một nhịp.

    Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng.

    “Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu,”
    Nam nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng dứt khoát,
    “Con thấy vé của bố… không phải vé máy bay.”

    Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ.

    “Ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?”
    Tôi nói, giọng mình còn run hơn con.

    Tôi chạy vào sân bay.

    Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Anh đứng cạnh một người phụ nữ mặc váy xanh nhạt, tóc buộc thấp.

     Là Thảo — cô “đồng nghiệp” thường xuyên ghé nhà tôi lúc tôi đi làm về muộn.

    Hai người đứng sát nhau.
    Thảo đưa cho Hoàng một tập giấy.
    Không phải hộ chiếu.

    Là giấy ra vào khoa sản của một bệnh viện tư, tên Hoàng in rõ ràng.

    Tôi đứng chết lặng.

    Chưa kịp định thần, tôi thấy Thảo đặt tay lên bụng, mỉm cười.

    Hoàng cúi xuống, đặt tay lên đó, giọng trầm thấp:

    “Anh chỉ vào làm thủ tục cho em thôi.
    Chiều anh sẽ về.”

    Tôi nghe không sót một chữ.

    Chân tôi như đóng băng xuống nền đá lạnh.

    Hoàng quay người — và nhìn thấy tôi.

    Mặt anh tái mét.

    “Em… em làm gì ở đây?”

    Tôi không gào.
    Không khóc.

    Tôi chỉ giơ điện thoại lên, bật ghi âm.
    Rồi nói chậm rãi:

    “Con mình năm tuổi.
    Nhưng nó nhìn thấy những điều anh nghĩ không ai thấy.”

    Tôi quay lưng đi, từng bước nặng như đeo đá.

    Ngoài xe, Nam ngồi ngoan trong ghế, nhìn tôi bằng đôi mắt rất to.

    “Mẹ ơi… con nói đúng không?”

    Tôi cúi xuống ôm con thật chặt:

    “Ừ. Con đúng rồi.”

    Chuyến “công tác” của Hoàng hôm đó không cất cánh.

    Nhưng cuộc hôn nhân của tôi…
    đã hạ cánh từ khoảnh khắc con trai lên tiếng.