Hơi thở lạnh lẽo của hành lang bệnh viện như một lưỡi dao sắc bén cứa vào lồng ngực tôi. Mùi thuốc sát trùng gắt nhẹ hòa với không khí ảm đạm khiến đầu óc tôi quay cuồng. Chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày đính hôn với Hào, người mà tôi đã tin rằng sẽ là bến đỗ cuối cùng của mình. Nhưng giờ đây, tờ kết quả chẩn đoán ung thư giai đoạn một nằm nhàu nát trong tay, như một lời phán quyết nghiệt ngã, xé toang mọi ảo mộng.
Tôi tựa lưng vào bức tường sơn trắng lạnh toát, cố nén tiếng nấc nghẹn lại ở cổ họng. Khóe mắt cay xè, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, mang theo vị mặn chát của sự tủi hờn và sợ hãi. Tôi đang chìm sâu trong hố đen tuyệt vọng thì chiếc điện thoại trong túi quần rung lên bần bật, một tin nhắn từ Chi, cô bạn thân chí cốt. Tôi vô hồn mở khóa, màn hình hiện lên một tấm ảnh chụp vội. Trái tim tôi như ngừng đập, mọi đau đớn thể xác bỗng chốc bị thay thế bằng một cơn tê tái buốt giá của tâm hồn.
Trong ảnh, Hào, chồng sắp cưới của tôi, đang khoác tay một cô gái tóc vàng xa lạ, cả hai nở nụ cười rạng rỡ, đứng trước đài phun nước Trevi tráng lệ ở Rome. Họ mặc đồ đôi, và điều tồi tệ hơn cả là cô gái kia đang đội một chiếc vương miện nhỏ xinh xắn, còn Hào dịu dàng đỡ cô ta tạo dáng… chụp ảnh cưới. Cái vẻ dịu dàng, ân cần đó, đáng lẽ ra phải dành cho tôi, cho những bức ảnh đính hôn mà chúng tôi dự định chụp vào cuối tuần này. Vậy mà, anh ta lại đang ở Châu Âu, lén lút vun đắp cho một tổ ấm khác.
Cơn sốc lớn đến mức tôi không thể khóc thành tiếng, chỉ có thể siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. “Đây là món quà đính hôn anh dành cho em sao, Hào?” Tôi lẩm bẩm trong cổ họng, giọng khàn đặc. Nỗi đau ung thư dường như không còn đáng sợ bằng sự phản bội trơ trẽn này. Mối tình ba năm, sự tin tưởng tuyệt đối, tất cả chỉ đổi lấy một cú lừa ngoạn mục.
Ngay lập tức, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong tôi, xua tan đi sự suy sụp ban đầu. Tôi không thể để mình gục ngã trong im lặng như một kẻ thua cuộc thảm hại. Tôi lướt đến danh bạ, tìm số của mẹ Hào, bà Hà, một người phụ nữ quyền lực, sắc sảo, người đã luôn tỏ ra yêu quý và xem tôi như con gái ruột. Với một quyết tâm lạnh lùng, tôi gửi tấm ảnh Châu Âu kia kèm theo một câu ngắn gọn: “Con xin lỗi vì đã làm phiền cô, nhưng có lẽ chuyện đính hôn của con và Hào phải hủy rồi ạ.”
Chỉ vài giây sau, điện thoại đổ chuông. Là bà Hà. Giọng bà cất lên, không phải tiếng khóc than hay bất ngờ, mà là một sự bình tĩnh đáng sợ, xen lẫn chút hài hước khó tả: “Cô bé cưng của mẹ, con làm mẹ bất ngờ đấy. Nhanh hơn dự kiến một chút. Chờ mẹ vài phút. Mẹ sẽ cho thằng con trời đánh của mẹ một bài học nhớ đời.” Cảm xúc của tôi lẫn lộn, kinh ngạc, và cả một sự tò mò không thể kìm nén. Phản ứng này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
Trong lúc này, tại một quán cà phê sang trọng ở Rome, Hào đang cười nói vui vẻ với Tiểu My, cô bồ nóng bỏng vừa tốt nghiệp ngành thiết kế. Anh ta đang trình diễn màn hào phóng quen thuộc, rút ví trả tiền chiếc túi xách đắt đỏ cô ta vừa ngỏ ý.
“Anh yêu, anh thật là tuyệt vời nhất!” Tiểu My nũng nịu, tựa đầu vào vai Hào, đôi mắt long lanh chứa đầy sự tính toán. “Nếu anh không đưa em đi Châu Âu chụp ảnh cưới, chắc em sẽ chết vì ghen tị với hội bạn mất. Hào này, bao giờ anh mới nói chuyện với mẹ anh? Em muốn chúng ta đường đường chính chính.”
Hào nhấp một ngụm cà phê, nụ cười trên môi hơi gượng gạo. “Em cứ yên tâm. Em thấy đấy, mẹ anh luôn thích em. Bà đã hứa rồi. Chỉ cần anh cưới được em, bà sẽ chuyển hết tài sản của bà sang tên anh, coi như quà cưới. Tầm nhìn của mẹ anh khác hẳn mấy bà vợ cổ hủ ngoài kia.” Anh ta nói, cố gắng tỏ ra uy quyền và tự tin, dù trong lòng vẫn thấp thỏm lo sợ về phản ứng của mẹ. Việc duy trì cuộc sống xa hoa, và quan trọng nhất là nguồn tài chính không đáy, hoàn toàn phụ thuộc vào khối tài sản khổng lồ mà mẹ anh ta nắm giữ. Việc kết hôn với một người ‘mẹ’ anh ta thích là điều kiện duy nhất.
“À, thế thì tuyệt vời rồi!” Tiểu My reo lên, nhưng trong ánh mắt lướt qua lại đầy vẻ châm biếm khinh miệt mà Hào không hề nhận ra. Cô ta biết rõ Hào là một kẻ trăng hoa, chỉ biết dựa dẫm vào mẹ, nhưng cái mà cô ta cần là cái mác ‘vợ thiếu gia’ và số tài sản kếch xù kia.
Đúng lúc đó, điện thoại của Hào rung lên liên tục.

Là một tin nhắn thông báo từ ngân hàng, nhưng nội dung lại khiến nụ cười trên môi anh ta đông cứng: “Khách hàng thân mến, toàn bộ thẻ tín dụng/ghi nợ liên kết với tài khoản XXXXX của quý khách đã bị khóa tạm thời theo yêu cầu của chủ tài khoản.”
Hào sững sờ. Tất cả thẻ? Thẻ đen, thẻ bạch kim, tất cả các thẻ mà anh ta dùng để duy trì cái vỏ bọc ‘thiếu gia ăn chơi’ đều là thẻ phụ, liên kết với tài khoản chính của mẹ anh ta. Anh ta giật mình nhìn sang Tiểu My, người đang cầm chiếc túi xách trị giá bằng nửa năm lương của một nhân viên cấp cao.
“Sao thế anh?” Tiểu My hỏi, giọng vẫn ngọt ngào nhưng ánh mắt bắt đầu sắc lạnh.
“Không, không có gì!” Hào lắp bắp, vội vàng cất điện thoại đi. Anh ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng mồ hôi đã túa ra trên trán. Anh ta rút chiếc thẻ còn lại ra, thẻ mà anh ta vẫn giữ cho những trường hợp khẩn cấp, thẻ mà anh ta nghĩ là của riêng mình. Ngay lập tức, điện thoại lại vang lên, thông báo tương tự: “Đã bị khóa tạm thời.” Toàn bộ. Mẹ anh ta đã khóa toàn bộ nguồn tiền của anh ta!
Trở lại bệnh viện, tôi đã được bà Hà mời đến một phòng VIP tĩnh lặng. Bà ngồi đối diện tôi, tay cầm chiếc điện thoại, khuôn mặt bà vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lấp lánh sự tinh quái.
“Con yêu, con đã thấy rồi đấy. Thằng Hào nhà mẹ chỉ là một đứa trẻ to xác, tham lam và nông nổi,” bà Hà nói, giọng điệu vừa mỉa mai con trai mình, vừa có ý cảnh báo tôi. “Nó nghĩ rằng nó có thể qua mặt được mẹ, nghĩ rằng chỉ cần cưới một cô gái mẹ thích thì mẹ sẽ giao gia sản cho nó. Nó quên mất, cái mà nó thích chỉ là cái mác ‘thiếu gia’ và tiền của mẹ nó thôi.”
Tôi im lặng, chờ đợi lời giải thích.
Bà Hà đặt điện thoại xuống, nhấp một ngụm trà. “Sự thật là, mẹ đã soạn một bản di chúc giả, một ‘bài kiểm tra’ cho nó. Mẹ nói với nó rằng mẹ sẽ để lại toàn bộ tài sản cho con dâu tương lai. Mẹ cần một người con dâu đủ thông minh, đủ bản lĩnh, và quan trọng nhất là không tham lam.” Bà nhấn mạnh từ ‘không tham lam’ một cách đầy ẩn ý. “Mẹ thấy con là người phù hợp nhất, nhưng mẹ cũng cần thử lòng con, và cả thằng con trai ngu ngốc của mẹ.”
Tôi ngỡ ngàng. “Thử lòng con? Ý cô là…?”
“Đúng vậy,” bà Hà nở một nụ cười bí ẩn. “Mẹ nói sẽ giao toàn bộ gia sản cho con dâu tương lai. Thằng Hào tin sái cổ, và nó nghĩ rằng con sẽ là người mê tiền nên mới chấp nhận nó, mặc dù nó có vẻ ngoài đẹp mã. Nó nghĩ nó có thể lợi dụng con để lấy gia sản, sau đó sẽ ly hôn và cưới cô bồ bên ngoài. Còn cô bồ kia, Tiểu My, thì rõ ràng là đang lợi dụng nó. Mẹ muốn xem, khi tài sản của mẹ không thuộc về nó, mà thuộc về con, nó sẽ phản ứng thế nào. Ai là người nó chọn: tiền hay tình?”
“Và bây giờ, nó đang ở Rome, với Tiểu My,” tôi khẽ nói, trái tim tôi vẫn còn đau nhói vì sự phản bội. “Và nó vừa bị cô khóa hết thẻ.”
“Đúng,” bà Hà cười lạnh lùng. “Mẹ đã khóa toàn bộ thẻ. Nó sẽ phải về ngay. Thằng con trai mẹ, thứ duy nhất khiến nó chạy nhanh hơn cả cơn bão là việc bị cắt đứt nguồn tài chính. Nó sẽ không bao giờ bỏ rơi tiền của mình đâu, và hiện tại, trong mắt nó, con chính là cái két sắt di động của nó.”
Sự thật phũ phàng này khiến tôi cảm thấy kinh tởm và đau đớn cùng cực. Tôi đã trao trái tim cho một kẻ lừa dối, một kẻ tham lam. Tôi đưa tờ chẩn đoán ung thư cho bà Hà, giọng run run: “Con đã bị ung thư giai đoạn một, thưa cô. Con không biết con có thể vượt qua được không. Con không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này, ngay cả khi mọi thứ chỉ là một vở kịch của cô.”
Bà Hà cầm tờ giấy, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng hơn, sự sắc sảo biến mất, thay vào đó là sự quan tâm chân thành. “Trời ạ… Con bé tội nghiệp của mẹ. Đừng lo, mẹ đã có chuẩn bị. Mẹ sẽ lo liệu mọi thứ cho con, bác sĩ giỏi nhất, phương pháp tốt nhất. Nhưng trước hết, con phải giúp mẹ hoàn thành vở kịch này.” Bà nắm lấy tay tôi, đôi mắt bà đầy quyết tâm. “Con không cần lấy nó, nhưng con phải giả vờ lấy nó. Hào phải thấy rằng, nếu nó bỏ con, nó sẽ mất đi tất cả.”
Sáng hôm sau, Hào trở về nhà với vẻ mặt hốc hác, giận dữ và hoảng loạn tột độ. Anh ta điên cuồng lao vào phòng làm việc của mẹ, nơi bà Hà đang nhâm nhi cà phê và đọc báo, bên cạnh bà là tôi, đang ngồi một cách rất tự nhiên.
“Mẹ! Mẹ làm cái quái gì thế? Tại sao mẹ khóa thẻ của con?! Con đang bị mất mặt với bạn bè và đối tác!” Hào gầm lên, hoàn toàn quên mất phép tắc.
Bà Hà ngước lên, đôi mắt sắc lạnh như dao, giọng điệu mỉa mai đến tột độ: “Mất mặt? Con có mặt mũi nào để mất nữa à? Chụp ảnh cưới ở Ý với cô nào thế? À, phải rồi, con trai tôi, một người sắp đính hôn với cô gái của nó, lại đang ở Châu Âu ‘làm mẫu’ cho một cô người mẫu không tên tuổi! Hay con định cho tôi thấy một tác phẩm nghệ thuật, hả, thiếu gia?”
Hào nhìn thấy tôi, gương mặt anh ta biến sắc, từ giận dữ chuyển sang lo sợ. Anh ta vội vàng bào chữa: “Anh, anh xin lỗi, Trâm. Chuyện không như em nghĩ đâu. Cô ta chỉ là bạn làm ăn, anh đi công tác, tiện thể giúp cô ta chụp vài tấm thôi.”
Tôi nhếch mép, một nụ cười châm biếm nở trên môi, sự tổn thương đã được thay thế bằng sự khinh miệt lạnh lùng. “Bạn làm ăn? Bạn làm ăn mà phải ôm eo, phải nắm tay, phải nhìn nhau bằng ánh mắt tình tứ ở Trevi Fountain sao, Hào? Hay bạn làm ăn của anh vừa kịp nhận ra anh sắp đính hôn nên muốn chụp vội vài tấm ‘kỷ niệm cuối cùng’ trước khi anh bị trói buộc bởi ‘cô vợ’ không ra gì này?” Tôi ngừng lại, đôi mắt tôi nhìn thẳng vào anh ta, đầy thách thức. “Đừng nói dối nữa. Tôi đã thấy hết rồi.”
Bà Hà đặt tờ báo xuống, giọng bà chậm rãi, nhấn mạnh từng từ: “Con trai, con đã làm mẹ thất vọng. Con đã làm trò hề với lời hứa của mẹ. Con nghĩ mẹ là kẻ ngu ngốc à? Mẹ đã nói, mẹ sẽ chuyển toàn bộ gia sản vào một quỹ ủy thác chỉ định con dâu tương lai của mẹ là người thụ hưởng duy nhất. Và con biết đấy, người đó là Trâm.”
Hào gần như mất kiểm soát, anh ta nhìn mẹ và tôi với ánh mắt hoảng loạn. “Mẹ… Mẹ không thể làm thế! Con là con trai mẹ! Đó là tài sản của con!”
“Tài sản của con?” Bà Hà cười khẩy. “Con đã làm ra được cái gì? Con chỉ biết tiêu tiền của mẹ. Giờ thì nghe đây, nếu con dám hủy hôn với Trâm, không một xu cắc nào của mẹ sẽ thuộc về con. Trâm sẽ là người thừa kế hợp pháp. Con hiểu ý mẹ không? Con sẽ không có gì cả. Con sẽ phải sống bằng chính đôi tay ‘ngọc ngà’ mà con chưa bao giờ dùng đến.”
Sự mỉa mai trong lời nói của bà Hà như một gáo nước lạnh tạt vào Hào. Anh ta nhận ra, mẹ anh ta đang nghiêm túc. Tài sản, cái mà anh ta cần hơn cả không khí, đang sắp tuột khỏi tay. Anh ta quay sang tôi, ánh mắt cầu khẩn thay vì kiêu ngạo.
“Trâm, anh xin em! Anh sai rồi! Anh chỉ là bị cám dỗ nhất thời. Xin em, em phải tin anh! Anh yêu em mà!” Giọng anh ta trở nên thảm hại.
Tôi nhìn anh ta, trong lòng không còn chút rung động nào ngoài sự ghê tởm. Anh ta yêu tôi? Không, anh ta yêu tiền của mẹ anh ta. Nhưng tôi biết, đây là lúc tôi phải diễn tròn vai theo kế hoạch của bà Hà. Tôi hít một hơi sâu, kìm nén sự uất nghẹn.
“Yêu tôi? Anh yêu cái gì ở tôi, Hào? Cái gia sản mà cô Hà hứa sẽ để lại cho tôi sao? Được thôi,” tôi nói, giọng lạnh lùng. “Tôi sẽ không hủy hôn. Nhưng tôi có một điều kiện. Kể từ giờ phút này, anh phải sống theo quy tắc của tôi. Anh sẽ phải chứng minh, anh xứng đáng với ‘gia sản’ này, và xứng đáng với ‘người vợ’ này.”
Hào nhanh chóng gật đầu, như một con rối bị giật dây. “Anh đồng ý! Anh làm tất cả những gì em muốn!”
Thời gian trôi qua, một tuần sau, tôi bắt đầu quá trình điều trị ung thư theo phác đồ của bác sĩ giỏi nhất do bà Hà sắp xếp. Bà Hà không chỉ lo về mặt tài chính mà còn chăm sóc tôi tận tình như mẹ ruột. Tôi nhận ra, sự tàn nhẫn của bà với con trai lại là sự bảo bọc tuyệt đối dành cho người mà bà tin tưởng.
Hào, dưới áp lực bị cắt hết tài chính, đã phải trở thành một “thiếu gia” ngoan ngoãn. Anh ta phải đưa đón tôi đi bệnh viện, chăm sóc tôi theo lệnh của mẹ anh ta. Những lời nói của anh ta vẫn đầy rẫy sự giả dối và mỉa mai ngầm, nhưng tôi đã học được cách đáp trả bằng sự châm biếm sắc sảo.
“Em thấy không, anh đã từ bỏ tất cả để ở bên em. Em thấy anh yêu em nhiều thế nào rồi chứ?” Anh ta nói trong khi đang bóc vỏ quýt cho tôi, giọng đầy vẻ tự mãn và mệt mỏi.
Tôi nhếch mép. “Yêu? Anh nên nói là anh sợ ‘phát ốm’ vì phải xa cái thẻ ngân hàng đó thì đúng hơn. Cảm ơn anh đã ‘hy sinh’, nhưng đừng nói chữ ‘yêu’ với tôi nữa, nó làm bẩn cái vỏ quýt anh đang bóc đấy.” Anh ta cứng họng, nhưng vẫn phải cố gắng cười gượng.
Cuộc đối đầu tâm lý giữa ba chúng tôi trở nên kịch tính hơn bao giờ hết. Hào cố gắng làm hài lòng tôi và mẹ anh ta, nhưng mọi hành động của anh ta đều chỉ xuất phát từ lòng tham và sự sợ hãi. Còn tôi, tôi đang dùng chính sự tham lam của anh ta để tạo ra một môi trường tĩnh lặng cho tôi chiến đấu với bệnh tật. Bà Hà là tổng đạo diễn, dùng sự kiêu ngạo của mình để trừng phạt con trai, và bảo vệ tôi.
Một hôm, trong phòng khách, Hào định lén lút gọi điện cho Tiểu My. Bà Hà đi ngang qua, bà chỉ liếc nhìn anh ta một cái, rồi nói lạnh lùng: “Con trai, mẹ nghĩ con nên nhớ rằng, cái điện thoại con đang cầm là tiền của mẹ. Và cái thứ con đang cố gắng liên lạc, là một ‘tai nạn’ mà con nên tránh xa. Đừng để mẹ phải ‘thu hồi vốn’ đấy, nếu không, con sẽ phải dùng ‘chân’ mà đi lại đấy.” Hào tái mặt, vội vàng tắt điện thoại, sự tức tối và uất ức hiện rõ trên khuôn mặt.
Hai tháng trôi qua, quá trình hóa trị của tôi diễn ra thuận lợi. Dù yếu đi về thể chất, nhưng tinh thần tôi lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi đã đối mặt với ung thư, và tôi đã đối mặt với sự phản bội. Tôi đã vượt qua được những cơn khủng hoảng tâm lý nhờ sự ủng hộ thầm lặng của bà Hà.
Bà Hà đã đưa tôi đến gặp luật sư, và chính thức công bố bản di chúc mới. Lần này không phải bản giả. Trong đó, bà tuyên bố sẽ chuyển toàn bộ tài sản sang tên tôi, với điều kiện duy nhất: tôi phải là người chăm sóc bà đến cuối đời, dù tôi có kết hôn hay không. Việc này đã chính thức tước bỏ mọi hy vọng của Hào.
Ngay khi nghe tin, Hào đã có một cuộc đối chất kịch liệt với mẹ mình. Anh ta gào thét, chỉ trích, và lăng mạ bà Hà.
“Mẹ là đồ độc ác! Mẹ đã lừa dối con! Mẹ không xứng đáng làm mẹ của con! Mẹ coi con như một công cụ!” Anh ta hét lên, đôi mắt đỏ ngầu.
Bà Hà vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ. “Độc ác? Con nói đúng. Nếu mẹ không ‘độc ác’, con đã trở thành một thằng ăn bám không biết nhục. Còn lừa dối? Con nghĩ con là người duy nhất biết lừa dối sao? Con đã lừa dối mẹ, lừa dối Trâm. Mẹ chỉ đang dạy con một bài học: Giá trị của con người không nằm ở số dư trong tài khoản ngân hàng của mẹ.” Bà Hà đứng dậy, tiến đến gần anh ta, ánh mắt bà đầy thất vọng. “Giờ thì, con trai, đi đi. Con đã thất bại trong bài kiểm tra của mẹ. Mẹ chính thức tước bỏ mọi quyền thừa kế của con. Con sẽ phải tự làm lại từ đầu.”
Hào gục xuống, hoàn toàn sụp đổ. Anh ta không còn kiêu ngạo, chỉ còn lại sự trống rỗng và hối hận muộn màng. Anh ta biết, anh ta đã mất tất cả.
Ngày đính hôn đã đến, nhưng không có một buổi lễ nào diễn ra. Thay vào đó, tôi đang ở phòng hồi sức, vừa hoàn thành phẫu thuật thành công. Bà Hà ngồi bên cạnh, nắm tay tôi.
“Con yêu, con đã thắng. Thắng bệnh tật, và thắng trò chơi tâm lý này,” bà thì thầm, đôi mắt bà ánh lên sự ấm áp. “Hào đã bỏ đi rồi. Mẹ đã cho nó một khoản tiền nhỏ để nó tự lập. Hy vọng nó sẽ học được bài học. Còn con, con xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất.”
Tôi mỉm cười yếu ớt, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay bà. “Cảm ơn cô, con sẽ không bao giờ quên những gì cô đã làm cho con.”
Sau đó, bà Hà trao cho tôi một phong bì. Bên trong là một lá thư tay của bà. Bà Hà đã quyết định chính thức nhận tôi làm con gái nuôi, và việc chuyển giao tài sản vẫn được thực hiện. Điều quan trọng hơn cả là tình cảm chân thành mà bà dành cho tôi. Tôi đã mất đi một người chồng sắp cưới phản bội, nhưng tôi đã tìm thấy một người mẹ thực sự, người đã chiến đấu bên cạnh tôi.
Một năm sau, tôi đã hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi dùng số tiền mà bà Hà giao phó để thành lập một quỹ từ thiện hỗ trợ cho những bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn. Bà Hà, với danh nghĩa là mẹ nuôi, luôn đồng hành cùng tôi trong mọi hoạt động.
Một ngày nọ, tôi tình cờ thấy Hào ở một quán cà phê bình dân. Anh ta mặc bộ đồ đơn giản, đang làm phục vụ. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự xấu hổ và chút hối tiếc.
Anh ta bước đến, đứng cách tôi một khoảng. “Trâm, chúc mừng em. Em trông khỏe và hạnh phúc hơn nhiều.”
Tôi nhìn anh ta, giọng bình thản, không còn chút cay đắng nào. “Cảm ơn anh. Tôi cũng hy vọng anh đã tìm được ‘giá trị’ thực sự của mình, như lời cô Hà đã nói.”
Anh ta cúi đầu. “Tôi đã sai. Tôi đã đánh mất một người tốt như em chỉ vì sự tham lam ngu ngốc. Tôi chúc em và mẹ luôn hạnh phúc.” Anh ta quay lưng bước đi, không dám nhìn lại.
Tôi nhấp một ngụm cà phê, lòng nhẹ nhàng. Tôi không cần phải mỉa mai, không cần châm biếm nữa. Bởi vì tôi đã chiến thắng. Chiến thắng không phải là giành được tài sản, mà là giành lại cuộc đời mình từ tay tử thần và từ sự lừa dối. Tôi đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc đích thực, một hạnh phúc được xây dựng trên sự chân thành và tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ mới.
Tôi đặt cốc cà phê xuống, mỉm cười. Cuộc đời không hoàn hảo, nhưng những cú sốc lớn đôi khi lại là những cơ hội để chúng ta tìm thấy điều tốt đẹp và đáng giá nhất. Tôi nhìn về phía bà Hà đang chờ tôi trong xe, bà mỉm cười rạng rỡ. Đó là ngôi nhà, là gia đình thực sự của tôi.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.