Tác giả: admin

  • Chồng đưa cả nhà đi ăn nhà hàng để vợ mơí si//nh ở nhà bế con ăn cơm nguội với nước mắm

    Chồng đưa cả nhà đi ăn nhà hàng để vợ mơí si//nh ở nhà bế con ăn cơm nguội với nước mắm

    Lan sinh con đầu lòng được 1 tháng. Con hay quấy đêm lại chẳng có ai phụ nên cô rất mệt. Nhưng hơn cả nỗi đau thể xác, là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của người chồng – Huy.

    Ngày trước, ai cũng bảo Lan may mắn. Huy là người hoạt bát, ăn nói có duyên, gia đình khá giả. Nhưng chỉ sau khi cưới, cô mới hiểu, “duyên miệng” không đồng nghĩa với “có tình”.

    Sáng hôm đó, sau 1 đêm thưcs trăngs dỗ con khóc Lan định chợp mắt một lúc thì tiếng mẹ chồng oang oang.

    Giờ này còn ngủ à? Không dậy dọn dẹp nhà cưả đi.
    Đêm qua cháu quấy con không ngủ được, giờ con buồn ngủ quá.
    Thôi lười thì nhận đi cho tiến bộ. Lại còn hay cãi…
    Lan lẳng lặng đứng dậy dọn dẹp nhà cưả.

     

    10 giờ Lan thấy cả nhà chồng lục đục kéo nhau ra ngoài, mẹ chồng không chỉ gọi con trai con gái còn gọi cả con dâu con rể và cả các cháu đến…Lan đang cho con bú thì thấy Huy mặc áo sơ mi trắng, xịt nước hoa thơm nức đi ra:

    “Tôi đưa bố mẹ với cả nhà ra nhà hàng ăn trưa. Ở nhà có cơm nguội, đói thì ăn trước. Có gì thừa tôi mang về. Ở nhà bế con thôi mà, làm gì mà đói được.”

    Nước mắt Lan không biết từ đâu cứ chảy không ngừng nhưng chồng cô thì đâu có ngoái lại nhìn vợ con 1 lần mà biết điều đó.

    Cánh cửa khép lại, để lại trong căn phòng nhỏ là tiếng khóc trẻ con. . Sáng dọn dẹp Lan chẳng nghĩ gì đến ăn sáng nên giờ không có sưã, con đói khóc. Cô vội vàng mở nồi cơm cố ăn miếng cơm nguội còn sót lại từ tối qua. Cơm nguội cứng như đá, chan nước mắm mà nuốt nghẹn. Đứa con bé bỏng nằm trong tay, thi thoảng khóc ré lên khiến cô phải buông bát, dỗ con bằng đôi tay yếu ớt.

    Đang ăn dở bát cơm thì bố Lan bất ngờ xuất hiện. Hôm nay đi chơj thấy có qủa tim ngon, ông mua về rồi hầm quả tim mang sang cho con gái. Cánh cửa mở ra, ông sững người.

    Trước mắt ông là cảnh con gái tóc rối, áo lấm sữa, ngồi bệt dưới sàn, một tay bế con, tay kia cầm bát cơm nguội chan nước mắm.

    Ông nghẹn lại:

    “Lan… con đang ăn cái gì thế này?”

    Lan giật mình, vội giấu bát cơm ra sau lưng:

    “Con… con ăn tạm thôi bố ạ. Anh Huy đưa cả nhà đi ăn, bảo con ở nhà nghỉ.”

    Ông Dũng nhìn quanh – căn nhà im ắng, bàn ăn lạnh tanh, bếp nguội ngắt.

    Từng nếp nhăn trên trán ông run lên vì giận. Ông nuốt cục tức, đặt đồ ăn xuống, rồi bước ra ngoài hiên, rút điện thoại.

    Giọng ông khàn đặc nhưng dằn từng chữ:

    “Alo, Huy à, bố đây. Con đang ở đâu?”

    “Dạ, con đang ăn với bố mẹ ở nhà hàng, có chuyện gì không ạ?” – giọng Huy thoải mái, xen lẫn tiếng cười nói ồn ào từ bàn tiệc.

    Ông Dũng gằn giọng:

    “Vậy à? Vậy thì con nghe rõ này — vợ con vừa sinh xong, ngồi ăn cơm nguội chan nước mắm, một tay bế con, một tay cầm bát cơm. Còn con, đưa cả nhà đi ăn nhà hàng, uống bia cười nói vui vẻ.”

    “Ăn cơm nguội 1 bữa có sao đâu bố, tí thưà gì con mang về. Bố cứ làm như con hành hạ con gái bố quá không bằng”.

    Mẹ Huy nói chen vào: “Bảo ông ấy thấy con khổ quá thì đưa về nhà mà nuôi, con gái thì lươì mà làm như báu lắm…?

    Bố Lan vẫn cố bình tĩnh nói:

    “Lúc cưới, tôi giao con gái tôi cho nhà anh, mong nó được hạnh phúc. Nhưng hôm qua cả đêm nó thức chăm con mà không ai giúp đến giờ nó phải ăn cơm nguội, vì bị chính chồng mình và gia đình chồng bỏ mặc. Tôi không dạy con gái tôi chịu nhục. Các người yên tâm, tôi sẽ đón con tôi và cháu tôi về nhà ngay hôm nay.”

    Bên bàn tiệc ê hề thức ăn, cả nhà chồng sững sờ. Huy chạy xe về nhà thấy bố vợ đang giúp con gái dọn đồ, Huy cất tiếng:

    “Bố và vợ con đang làm gì đấy…”?

    “Tôi đưa con gái và cháu ngoại tôi về nuôi như lơì mẹ anh nói”.

    “Bố có nghĩ là vợ con đi thì dễ mà về thì khó không?”.

    “Anh không phải thách tôi. Anh có thể nhìn thấy mâm cơm này, cảnh con tôi vưà bế con nhỏ vưà ăn cơm nguội là bình thường nhưng tôi thì không. Nó là bữa cơm nguội, nhưng nóng hổi nhất đời tôi — vì từ đó, tôi biết mình chẳng còn gì để trông đợi ở anh. Từ nay tôi tự nuôi con nuôi cháu tôi được”.

  • Cay đắng…Chồng học Thạc sĩ trên Hà Nội 2 tháng nay chưa về, tôi sốt ruột nên cuối tuần tranh thủ lên thăm anh. Vừa mở tủ lạnh, tôi ch/e/t sững

    Cay đắng…Chồng học Thạc sĩ trên Hà Nội 2 tháng nay chưa về, tôi sốt ruột nên cuối tuần tranh thủ lên thăm anh. Vừa mở tủ lạnh, tôi ch/e/t sững

    Là người phụ nữ thông minh, nhạy cảm, Thương nhanh chóng phát hiện chồng có nhân tình, phản bội mình.

    Thương và Phú yêu nhau từ hồi còn học cấp 3. Kết thúc đại học, 2 người tổ chức đám cưới nho nhỏ, mời họ hàng và bạn bè đến tham dự. Bởi gia đình Phú không có điều kiện. Tuy vậy nhà Thương vẫn thông cảm và gả con gái cho.
    Món quà ý nghĩa nhất cho người thân yêu

    Sau khi kết hôn, Phú ở trên Hà Nội đi làm và học thêm lên Thạc sĩ. Còn Thương phải về quê làm việc để chăm sóc bố mẹ chồng. Bởi họ cũng già rồi, nhà Phú lại có mỗi mình anh

    Từ Tết đến giờ chưa thấy chồng về quê thăm vợ và bố mẹ, Thương cứ nghĩ anh bận rộn. Lần nào gọi cho chồng cũng là thuê bao. Khi Phú gọi lại thì thường giải thích rằng anh bận đi làm, bận học thêm. Nghĩ chồng vừa học vừa làm vất vả, tuần trước Thương đã khăn gói từ quê, vượt chặng đường hơn 250km để thăm Phú.

    Gọi cho chồng từ sáng để thông báo việc mình lên Hà Nội mà không được. Phải đến khi Thương xuống xe, ngồi chờ 1 lúc lâu ở bến, Phú mới gọi lại. Nghe vợ nói đang ở Hà Nội, Phú có phần bối rối. Anh trách vợ sao không thông báo với mình trước, trách vợ đang yên đang lành lên làm gì? Thương có hơi chạnh lòng, nhưng cô vẫn thông cảm cho chồng.

    Đợi gần 2 tiếng nữa mới thấy Phú phóng xe ra đón. Trên trán chồng còn lấm tấm mấy giọt mồ hôi. Thương lại thấy tội nghiệp chồng, chắc anh vừa làm xong thì mải mốt ra đây đón vợ!Lặn lội từ quê lên thăm chồng, vợ chết lặng khi phát hiện anh cặp bồ, cách cô trả thù kẻ phản bội cao tay đầy phũ phàng-1

    Bước vào phòng trọ của Phú, Thương hơi bất ngờ. Căn phòng gọn gàng sạch sẽ không giống như nơi ở của người bận rộn. Cô cất lời khen anh: “Được đó, không còn là ông Phú luộm thuộm, lôi thôi của ngày xưa”. Chồng Thương cười lại, anh phản đối lời vợ, khẳng định mình vẫn luôn là người ngăn nắp!

    Lướt nhìn căn phòng 1 lượt, bằng giác quan nhạy cảm của người phụ nữ. Thương thấy có gì đó không đúng. Phú không phải là người thích chơi hoa. Vậy mà trên bàn làm việc của anh có 1 lọ hoa hồng đỏ thắm. Nhìn những bông hoa đang đổi màu sang héo úa, Thương đoán chắc đây không phải là Phú vừa cắm vì biết vợ lên đây.

    Chưa hết, trong tủ lạnh của anh còn có đồ ngọt và bánh kem. Trước nay Phú chúa ghét bánh kem, vậy làm sao nó tồn tại chình ình trong tủ của anh được? Và thêm 1 chi tiết nữa – chi tiết quan trọng nhất, đó là trong nhà vệ sinh sạch sẽ lại có 1 lọ dung dịch vệ sinh phụ nữ. Phú sống 1 mình, điều đó không phải rất khó hiểu sao?

    Mặc dù phát hiện ra hàng loạt chi tiết bất thường trong phòng trọ của chồng, nhưng Thương vẫn tỏ ra vui vẻ. Cô ở thêm 2 hôm nữa thì đòi về. Phú cũng chẳng giữ vợ.

    Ngay khi rời phòng chồng, Thương nhờ những mối quan hệ của mình khi xưa học cùng đại học để tìm 1 đội thám tử. Thương bỏ ra 6 triệu để họ theo dõi Phú trong 1 tuần trời. Quả nhiên, đến ngày thứ 7, họ trả về cho Thương 1 xấp ảnh Phú đang ở chung với 1 người phụ nữ khác. Cô nàng này là sinh viên năm cuối, khóa dưới của Phú.

    Thương cay đắng nhận ra mình bị phản bội. Cô ở nhà làm như thiêu thân để nuôi chồng ăn học, chăm sóc bố mẹ chồng. Vậy mà anh lại “tặng” cho cô cặp sừng vừa to vừa dài. Gạt đi dòng nước mắt, Thương quyết định sẽ trả thù kẻ làm tổn thương mình.

    Hôm thứ 7, nhà chồng Thương có giỗ. Hôm đó, Phú cũng về bởi anh là cháu đích tôn của dòng họ. Đợi mọi người ăn uống no say, Thương mới đứng lên thưa chuyện: “Dạ thưa bố mẹ, các bác, các cô, các chú… hôm nay nhân dịp cả nhà đông đủ, con có 1 thông báo quan trọng ạ. Đó là từ ngày mai, con trả chồng về cho bố mẹ con. Con ở nhà làm lụng vất vả, cố gắng làm vợ thảo dâu hiền, nhưng không ngờ chồng con lại có nhân tình bên ngoài. Chắc cô gái này phải có sức hút và tốt hơn con gấp bội, nên anh ấy mới bỏ hạnh phúc gia đình và chìm đắm trong mối quan hệ bất chính như thế!”. Nói xong, cô mở túi lấy xấp ảnh chồng cùng nhân tình đưa cho mọi người xem.

    Cả họ nhà Phú ai cũng nổi giận, bất bình thay Thương. Bố anh không bình tĩnh được lao ra tát con trai 2 cái cháy má. Uổng công bấy lâu nay mọi người vẫn coi Phú là tấm gương để các em nhìn vào, bây giờ tấm gương đó “nát hơn tương bần”!

    Chưa hết, Thương còn thẳng thắn đuổi Phú ra khỏi căn nhà vợ chồng cô đang ở. Bởi nhà đó do Thương xây dựng, Phú chẳng góp được ngày công hay đồng tiền nào. Thương nói: ”Từ nay con sẽ tự nuôi con. Anh Phú không có quyền về nhà và cũng không có tư cách làm bố nữa. Đơn ly hôn con gửi thẳng lên xã rồi, sẽ sớm có giấy triệu tập thôi”.

    Từ qua đến nay nhà Phú loạn hết cả lên. Bố mẹ anh nổi giận lôi đình, đuổi Phú ra khỏi nhà và quyết không nhận anh con trai bất hiếu, phản bội vợ con này nữa. Còn Phú thì run rẩy, lạy lục trước cửa nhà Phương, nhưng cô không mở cửa!

  • Ngày mẹ k;ế m/ất, bà chỉ để lại cho toi căn nhà cũ lụp xụp thay vì 50 tỷ được chia đều cho các con riêng của bà

    Ngày mẹ k;ế m/ất, bà chỉ để lại cho toi căn nhà cũ lụp xụp thay vì 50 tỷ được chia đều cho các con riêng của bà

    Ngày người ta đọc di chúc, trời đổ mưa.

    Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng giọt nước nặng nề gõ lên khung cửa. Mẹ kế tôi – bà Dung – ra đi sau hơn một năm chống chọi với ung thư gan. Bà mất lặng lẽ, như cách bà từng sống: ít nói, nghiêm khắc, và không bao giờ biểu lộ tình cảm.

    Luật sư mở phong bì, đọc giọng đều đều:

    “Toàn bộ tài sản gồm tiền tiết kiệm và cổ phần công ty, trị giá khoảng năm mươi tỷ đồng, để lại cho con gái ruột – Nguyễn Thu Hương.
    Ngôi nhà cấp bốn tại ngõ số 12 đường Nguyễn Trãi, để lại cho con riêng của chồng – Trần Minh.”

    Tôi khẽ cười nhạt. Hương ngồi đối diện, môi cong lên, ánh mắt lướt qua tôi như thể thương hại. Cô ấy từ lâu đã quen với việc được nhiều hơn, đẹp hơn, và được yêu thương hơn.

    Tôi cúi đầu, im lặng ký vào giấy nhận tài sản. Chẳng đáng bao nhiêu, chỉ là căn nhà cũ kỹ nằm lọt thỏm trong con hẻm chật chội – nơi bà sống những năm cuối đời sau khi cha tôi mất.
    Căn nhà ấy từng là địa ngục tuổi thơ của tôi. Là nơi tôi bị mắng vì quên rửa bát, bị phạt vì làm đổ nước mắm, và khóc đến ngủ quên trong căn gác xép ẩm mốc.

    Bà chưa bao giờ gọi tôi là “con”, tôi cũng chưa bao giờ dám gọi bà là “mẹ”.


    1. Căn nhà cũ

    Ba tuần sau, tôi quay lại căn nhà. Cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt mở ra, mùi ẩm mốc và tro hương quện vào nhau. Mọi thứ vẫn y nguyên như lần cuối tôi ghé – khung ảnh thờ cha đặt giữa bàn, chậu lan héo rũ ngoài hiên.

    Tôi gọi thợ đến khảo sát để phá dỡ, định xây lại rồi bán đi. Khi người thợ đang đo tường, anh dừng lại, nói nhỏ:

    – Cậu ơi, tường chỗ này có chỗ rỗng… hình như có vật gì giấu bên trong.

    Tôi nhíu mày. Anh cẩn thận gỡ mấy viên gạch. Một lớp bụi dày bay lên, và trong khoảng trống nhỏ, anh lôi ra một hộp thiếc cũ, được bọc nylon nhiều lớp, buộc chặt bằng sợi dây vải bạc màu.

    Tôi run run mở ra.
    Bên trong là một xấp ảnh cũ – toàn là ảnh tôi: lúc học lớp một, lớp ba, sinh nhật mười tuổi, cả tấm chụp ở bệnh viện khi gãy tay. Tôi chưa từng thấy những tấm này.
    Dưới cùng là một phong bì đã ngả vàng, nét chữ nắn nót: “Gửi Minh – nếu con còn quay lại.”

    Tôi ngồi phệt xuống nền nhà. Ngón tay run rẩy mở thư.


    2. Bức thư trong tường

    “Minh à,

    Nếu con đọc được những dòng này, có lẽ mẹ đã không còn. Mẹ vẫn gọi con là con, dù chưa bao giờ dám nói điều ấy trước mặt con.

    Mẹ biết, cả đời con nghĩ mẹ ghét con. Nhưng có lẽ mẹ chỉ… không biết cách thương thôi.

    Khi cưới cha con, mẹ đã 33 tuổi, vừa sinh Hương không lâu, và bác sĩ nói mẹ không thể có thêm con nữa. Cha con lúc đó mang theo một đứa bé ba tuổi – gầy gò, ít nói, luôn trốn vào góc khi thấy người lạ.

    Mẹ đã cố gần gũi, nhưng con luôn né tránh. Mẹ dỗ, con im. Mẹ quát, con sợ. Rồi cha con mất – mọi thứ đổ lên vai mẹ. Người ta xì xào, ‘Bà Dung chỉ thương con mình, ghét con chồng’. Mẹ sợ, nên càng cố tỏ ra công bằng, thậm chí lạnh lùng.

    Mỗi lần con bị ốm, mẹ lén thức đêm thay khăn, sờ trán con mà không dám bật đèn.

    Lần con trượt đại học, con bỏ đi, mẹ chạy đến bến xe – đến khi xe lăn bánh mới bật khóc.

    Mẹ giấu những bức ảnh này trong tường, vì sợ Hương nhìn thấy rồi hỏi. Mẹ không muốn con bé ghen tị. Mẹ chỉ muốn giữ riêng con lại – theo cách của mẹ.

    Căn nhà này chẳng đáng bao nhiêu, nhưng là nơi mẹ từng chờ con về ăn cơm suốt bao năm.

    Nếu con có đọc thư này, mẹ chỉ xin con một điều: Đừng hận mẹ nữa.”

    — Mẹ Dung.


    Tôi không nhớ mình đã khóc từ khi nào.

    Giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy đã ố, loang ra từng vệt nhòe. Ngoài kia, trời lại bắt đầu đổ mưa.

    Tôi gấp thư lại, lục thêm trong hộp. Dưới cùng là một chiếc vòng tay bằng bạc, mòn vẹt, có khắc dòng chữ nhỏ:

    “Minh – 1 tuổi.”

    Tôi nhớ ra — chiếc vòng tôi từng đeo khi còn nhỏ. Cha nói mẹ ruột tôi mua. Hóa ra, mẹ kế đã giữ nó suốt mấy chục năm.


    3. Sự im lặng nặng trĩu

    Hương đến vào buổi chiều. Cô nhìn căn nhà bừa bộn, hỏi lạnh lùng:

    – Anh phá nhà thật à? Bán đất chia đôi cũng được, em mua lại phần anh.

    Tôi đưa cho cô phong bì.
    Cô mở ra, đọc bức thư trong im lặng. Khi đến dòng “Đừng hận mẹ nữa”, cô siết chặt mép giấy, mắt đỏ hoe.
    Một lúc sau, cô nghẹn giọng:

    – Em không biết… Em tưởng mẹ chỉ thương em thôi. Hồi mẹ ốm, mẹ hay gọi tên anh trong mơ… nhưng em không dám hỏi.

    Tôi không đáp. Chúng tôi ngồi bên nhau, không còn cãi vã, không còn hận thù – chỉ còn khoảng trống im lặng của những điều chưa từng được nói.


    4. Khi hiểu ra thì đã muộn

    Tôi quyết định không phá nhà nữa.
    Tôi thuê người sửa lại mái, sơn tường, giữ nguyên mọi thứ trong phòng mẹ kế. Lá thư tôi lồng vào khung kính, đặt trên bàn thờ, bên cạnh di ảnh bà.

    Buổi sáng, khi ánh nắng lọt qua khung cửa, chiếu lên dòng chữ nghiêng nghiêng “Nếu con có đọc được những dòng này…”, tôi thấy lòng mình chùng xuống.
    Tôi nhớ lại những buổi tối xa xưa: bà gắt vì tôi chưa rửa bát, nhưng lát sau vẫn để phần cơm nóng; bà không bao giờ chúc mừng sinh nhật tôi, nhưng năm nào cũng có gói bánh nhỏ đặt cạnh cửa sổ.
    Những điều ấy, tôi đã từng coi là thương hại. Giờ mới hiểu đó là tình yêu vụng về của một người mẹ không dám nhận con.

    Tôi sống lại trong căn nhà ấy. Thỉnh thoảng Hương ghé qua, mang theo bó hoa cúc trắng – loài hoa mẹ từng thích.
    Chúng tôi không còn nhắc đến tiền bạc hay di chúc nữa.
    Chỉ có hai đứa con, cùng thắp nén hương cho một người mẹ đã ra đi.

    Đêm đó, tôi mở cửa sổ, gió ùa vào, lay nhẹ khung thư. Giấy khẽ rung như ai đó vừa khẽ chạm.
    Tôi nhắm mắt, nghe tiếng gió qua mái ngói, tưởng như giọng bà thì thầm:

    “Con về rồi à?”

    Tôi mỉm cười, nước mắt tràn xuống gò má.
    Trong căn nhà cũ kỹ, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mùi cơm nóng – thứ mùi của tình thương mà mình đã đánh mất từ lâu.

  • Chắc chẳng ai như tôi: Vợ cũ tái hôn, tôi chỉ mừng 500 nghìn nhưng nhìn thấy chồng cô ấy, tôi liền chuyển thẳng 50 triệu

    Chắc chẳng ai như tôi: Vợ cũ tái hôn, tôi chỉ mừng 500 nghìn nhưng nhìn thấy chồng cô ấy, tôi liền chuyển thẳng 50 triệu

    Ngày cưới, tôi chuẩn bị phong bì 500 nghìn. Không nhiều, không ít, vừa đủ để giữ khoảng cách của một người cũ.

    Hôn nhân đúng là chuyện không ai nói trước được điều gì. Ngày tôi và vợ cũ cưới nhau, từ gia đình đến bạn bè đều tin rằng chúng tôi là một cặp trời sinh. Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Khi ấy, tôi tin chỉ cần hai người yêu nhau thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Nhưng bước vào đời sống hôn nhân rồi mới thấy, yêu thôi là chưa đủ.

    Sau khi cưới, những va chạm nhỏ nhặt bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều. Chuyện tiền bạc, chuyện công việc, chuyện gia đình hai bên… cái gì cũng có thể trở thành lý do để cãi nhau. Tôi bận đi làm, cô ấy bận lo toan trong nhà. Thay vì ngồi xuống nói chuyện, chúng tôi chọn cách im lặng hoặc lớn tiếng với nhau. Cứ thế, khoảng cách giữa hai người ngày càng xa.

    Một trong những áp lực lớn nhất lúc đó là chuyện con cái. Cưới nhau đã lâu mà vẫn chưa có tin vui, mẹ tôi bắt đầu khó chịu. Bà không nói thẳng với tôi, nhưng lại hay bóng gió với vợ. Tôi biết chứ, nhưng khi ấy tôi hèn. Tôi chọn cách né tránh, nghĩ rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn. Tôi không đứng ra bảo vệ vợ, không che chắn cho cô ấy trước những lời nói vô tình mà lại rất sắc.

    Cuối cùng, chúng tôi ly hôn. Không ồn ào, không tranh chấp, cũng không có con cái ràng buộc. Mỗi người ký tên xong là coi như hai đường thẳng song song.

    Tôi và vợ cũ ly hôn không ồn ào cũng không tranh chấp. (Ảnh minh họa)

    Hai năm sau ly hôn, gần như chúng tôi không còn liên lạc. Tôi vùi đầu vào công việc, tự nhủ rằng bận rộn sẽ khiến mình quên đi tất cả. Còn cô ấy sống thế nào, tôi không dám hỏi, cũng không đủ tư cách để hỏi.

    Cho đến một ngày, tôi nghe bạn bè nói cô ấy sắp lấy chồng. Nghe xong, lòng tôi trống rỗng. Không phải ghen tuông, mà là cảm giác mất mát rất khó gọi tên. Dù sao, cô ấy cũng từng là người đầu ấp tay gối với tôi.

    Vài hôm sau, cô ấy nhắn tin cho tôi. Chỉ một tin rất ngắn, báo rằng sắp kết hôn và mong tôi đến dự, coi như một lời chào tạm biệt cho quá khứ. Tôi suy nghĩ rất lâu rồi vẫn đồng ý. Có lẽ trong lòng tôi, vẫn muốn tận mắt thấy cô ấy ổn.

    Ngày cưới, tôi chuẩn bị phong bì 500 nghìn. Không nhiều, không ít, vừa đủ để giữ khoảng cách của một người cũ. Khi cô ấy bước ra trong bộ váy cưới, tim tôi khẽ nhói. Cô ấy vẫn vậy, chỉ có nụ cười là khác, nhẹ nhõm hơn, bình yên hơn.

    Rồi tôi nhìn sang chú rể. Anh ấy là một người đàn ông khuyết tật, bàn tay trái không còn lành lặn. Ngoại hình không nổi bật, quần áo giản dị. Nhưng điều khiến tôi đứng lặng lại là ánh mắt anh ấy nhìn vợ cũ tôi. Đó là ánh mắt trân trọng, nâng niu, như thể trước mặt anh là cả thế giới. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều đau lòng rằng tình cảm đó, ngày xưa tôi đã không dành cho cô ấy đủ nhiều.

    Tôi đứng từ xa nhìn họ, tự hỏi tại sao một người đàn ông như tôi, lành lặn, đầy đủ, lại không thể cho cô ấy cảm giác an toàn, trong khi một người kém may mắn hơn lại làm được.

    Ngày vợ cũ cưới, tôi chỉ dám đứng từ xa nhìn họ. (Ảnh minh họa)

    Tối hôm đó, tôi nghe một người bạn thân của cô ấy kể lại mọi chuyện. Hóa ra ngày xưa, cô ấy chủ động gây gổ để tôi chán mà buông tay, chỉ vì không chịu nổi áp lực từ gia đình tôi.

    Sau ly hôn, cô ấy từng chờ tôi quay lại, nhưng tôi thì mải mê với cái tôi của mình. Đến khi bố mẹ ép đi xem mắt, gặp bao nhiêu người cũng bị từ chối chỉ vì là phụ nữ đã qua một lần đò, cuối cùng cô ấy mới gặp được người đàn ông này, người không để tâm quá khứ, không so đo thiệt hơn, chỉ quan tâm đến hiện tại và tương lai.

    Tôi còn biết thêm, bàn tay anh ấy bị như vậy là do từng cứu một đứa trẻ trong tai nạn giao thông. Nghe đến đó, tôi không còn lời nào để nói.

    Đêm đó về nhà, tôi suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng, tôi mở điện thoại, chuyển cho cô ấy 50 triệu. Không phải để chứng tỏ điều gì, mà là để chuộc lại một phần lương tâm muộn màng. Tôi nhắn:

    “Ngày trước là anh đã không bảo vệ được em. Bây giờ thấy em có người thật lòng bên cạnh, anh yên tâm rồi. Số tiền này là chút lòng anh gửi mừng hai người, mong em sống tốt và hạnh phúc”.

    Tôi biết, tiền không thể bù đắp tổn thương. Nhưng đó là điều duy nhất tôi có thể làm, trong im lặng.

    Bây giờ nghĩ lại, tôi mới thấm một điều rằng trong tình yêu và hôn nhân, im lặng và do dự đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả phản bội. Khi còn thương mà không dám giữ, khi còn yêu mà không dám bảo vệ, thì đến lúc mất rồi, thứ còn lại chỉ là hai chữ “giá như”.

    Vợ cũ tôi đã có cuộc sống mới. Tôi không có quyền bước vào nữa. Điều tôi có thể làm, chỉ là đứng từ xa, mong cô ấy hạnh phúc và coi đó như một bài học muộn màng cho chính mình.

  • Ngày đó bác sĩ nói chỉ cần 200 triệu là vợ con còn cơ hội,” anh cười khan, giọng nghẹn lại. “Con quỳ xuống, con xin. Con nói con sẽ trả, bán nhà cũng trả. Nhưng hai người nói gì?

    Ngày đó bác sĩ nói chỉ cần 200 triệu là vợ con còn cơ hội,” anh cười khan, giọng nghẹn lại. “Con quỳ xuống, con xin. Con nói con sẽ trả, bán nhà cũng trả. Nhưng hai người nói gì?

    Em chồng vừa dứt lời trên bàn ăn: bố mẹ chồng đã đưa toàn bộ 20 tỷ tiền đền bù giải tỏa nhà cũ cho cậu ta. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì người chồng luôn điềm đạm của tôi đã bất ngờ đứng phắt dậy, lật tung cả bàn ăn. Canh nóng, thức ăn và mảnh thủy tinh vỡ tung tóe, bắn đầy người bố mẹ chồng vốn quen sống sung sướng an nhàn suốt năm năm qua. “Lúc tôi cầu xin hai người cho vợ tôi mượn 200 triệu để cứu mạng, hai người bảo không có!” Chồng tôi đỏ mắt, chỉ tay ra cửa, gầm lên: “Giờ thì cầm 20 tỷ của các người, cút đi!”

    Tôi chết lặng.

    Cả căn nhà vốn lúc nào cũng bóng loáng, mùi nước hoa đắt tiền và tiếng cười giả tạo bỗng chốc biến thành một bãi chiến trường. Mẹ chồng tôi hét lên thất thanh khi bát canh nóng đổ lên chiếc váy lụa, còn bố chồng thì trượt chân ngã xuống nền nhà đầy mảnh vỡ, khuôn mặt tái mét vì vừa đau vừa sốc.

    Em chồng đứng chết trân, miệng há hốc, tay vẫn cầm ly rượu chưa kịp đặt xuống.

    Chồng tôi thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đây là lần đầu tiên trong mười năm chung sống, tôi thấy anh như vậy. Người đàn ông luôn nhẫn nhịn, luôn cúi đầu trước bố mẹ, luôn nói “thôi bỏ qua đi em” giờ đây giống như một con thú bị dồn đến đường cùng.

    “Ngày đó bác sĩ nói chỉ cần 200 triệu là vợ con còn cơ hội,” anh cười khan, giọng nghẹn lại. “Con quỳ xuống, con xin. Con nói con sẽ trả, bán nhà cũng trả. Nhưng hai người nói gì?”

    Mẹ chồng tôi run rẩy:
    “Lúc đó… tiền chưa về… chúng ta cũng khó khăn…”

    “Khó khăn?”
    Chồng tôi bật cười, nước mắt trào ra.
    “Khó khăn mà vẫn đi du lịch châu Âu? Khó khăn mà vẫn mua xe mới cho con út? Khó khăn mà để vợ con nằm chờ chết ngoài hành lang bệnh viện?”

    Tôi nắm chặt tay áo anh. Ký ức ùa về: những đêm tôi đau đến ngất lịm, anh chạy vạy khắp nơi, bán cả chiếc nhẫn cưới, vay nóng từng đồng. Cuối cùng… tôi sống sót. Nhưng cũng từ đó, trong anh có thứ gì đó vỡ vụn.

    Bố chồng chống tay ngồi dậy, giọng run nhưng vẫn cố giữ uy quyền:
    “Dù sao chúng tao cũng là bố mẹ mày!”

    “Không,” anh lắc đầu, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
    “Bố mẹ không bỏ mặc con dâu mình chết vì 200 triệu, rồi quay đi trao 20 tỷ cho đứa con trai chỉ biết ăn chơi.”

    Anh quay sang em chồng:
    “Mày cầm tiền đi. Đi ngay hôm nay. Từ giờ trở đi, nhà này không còn chỗ cho những người chỉ biết máu mủ khi có lợi.”

    Không ai nói thêm được câu nào.

    Tối hôm đó, họ dọn đi thật. Không một lời xin lỗi. Không một cái ngoái đầu.

    Chỉ còn lại căn nhà trống trải, mùi canh đổ chưa kịp lau và hai vợ chồng tôi ngồi bệt xuống sàn. Anh ôm mặt khóc như một đứa trẻ. Tôi ôm lấy anh, lần đầu tiên thấy mình không còn là người phải chịu đựng nữa, mà là người được ở lại.

    Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi.

    Nhẹ nhõm.

    Và cũng là lúc tôi hiểu ra: có những gia đình phải tan vỡ, thì một gia đình khác mới có cơ hội được cứu.

  • Tôi hiểu ra một điều, rất muộn nhưng cần thiết: Làm con, có thể nhẫn. Làm chồng, làm cha, không thể yếu

    Tôi hiểu ra một điều, rất muộn nhưng cần thiết: Làm con, có thể nhẫn. Làm chồng, làm cha, không thể yếu

    Tôi nhớ rất rõ cái buổi sáng vợ tôi sinh con.

    Trời mưa lất phất, bệnh viện đông nghịt người. Tôi ngồi ngoài hành lang, tay cầm ly cà phê nguội ngắt, lòng thấp thỏm như lần đầu bước vào đời.

    Gần trưa, y tá báo tin:
    – Mẹ tròn con vuông.

    Tôi thở phào, mắt cay cay. Đứa con trai đầu lòng của tôi, sau hơn mười năm kết hôn, cuối cùng cũng đến.

    Việc đầu tiên tôi làm sau khi gọi cho vợ bên ngoại, là gọi cho mẹ tôi.

    – Mẹ ơi, vợ con sinh rồi.

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi mẹ nói:

    – Ờ… sinh thường hay mổ?

    – Dạ, sinh thường mẹ.

    – Ờ, vậy cũng đỡ tốn kém.

    Chỉ vậy thôi. Không có câu “chúc mừng”, cũng không hỏi thêm vợ tôi thế nào.

    Tôi cúp máy, tự trấn an: Mẹ già rồi, tính mẹ vậy.

     


    1. Mười Lăm Triệu Cho Con Dâu Ở Cữ

    Ba ngày sau, khi vợ tôi được chuyển về phòng hậu sản, điện thoại tôi báo tin nhắn.

    Mẹ chuyển khoản: 15.000.000 đồng
    “Con lo cho vợ ăn uống, ở cữ cho tốt.”

    Tôi nhìn con số đó khá lâu.

    Không phải vì ít hay nhiều, mà vì tôi biết rất rõ:
    Mẹ tôi có tiền.

    Ba căn nhà cho thuê, mỗi tháng tiền thuê không dưới trăm triệu. Nhưng với con dâu, mẹ luôn rất chừng mực. Hay nói thẳng ra là… giữ kẽ.

    Tôi không nói gì với vợ. Cô ấy đang đau, đang mệt. Tôi chỉ nói:

    – Mẹ gửi ít tiền, anh lo thêm được.

    Vợ tôi cười hiền:

    – Ít nhiều gì cũng là tấm lòng.

    Tôi gật đầu. Trong lòng, tôi không oán trách. Tôi hiểu mẹ tôi cả đời quen tính toán, không muốn ai nghĩ mình dễ dãi.


    2. Hai Trăm Năm Mươi Triệu Từ Em Dâu

    Buổi chiều hôm đó, tôi lại nhận được một tin nhắn chuyển khoản khác.

    Người gửi: Hạnh (em dâu)
    Số tiền: 250.000.000 đồng

    Tôi giật mình.

    Gọi điện thì Hạnh nói ngay:

    – Anh cầm cho chị dâu ở cữ cho thoải mái. Em với anh Hai chưa có con, để tụi em lo trước cho cháu.

    Tôi ngồi lặng người.

    Em dâu tôi lấy em trai tôi – thằng út – cách đây bốn năm. Gia đình bên vợ Hạnh khá giả, làm ăn lớn. Từ ngày về làm dâu, Hạnh luôn sống thoáng, nhưng tôi không nghĩ cô lại chuyển số tiền lớn như vậy.

    – Nhiều quá, anh không dám nhận đâu.

    – Anh đừng ngại. Chị dâu sinh con đầu lòng, em mừng.

    Tôi cúp máy, trong lòng nặng trĩu.

    Cùng một nhà.
    Cùng một chữ “dâu”.
    Nhưng cách đối đãi… khác nhau quá.

    Tôi vẫn không oán trách mẹ. Tôi chỉ ghi nhớ.


    3. Tôi Không Nói Gì, Nhưng Tôi Tính

    Từ ngày vợ tôi ở cữ, mẹ tôi không lên thăm. Bà nói:

    – Ở bệnh viện đông người, mẹ ngại.

    Tôi hiểu. Mẹ không quen môi trường đó. Nhưng khi em dâu sinh đứa cháu bên nội cách đây hai năm, mẹ ở bệnh viện suốt một tuần.

    Tôi không so đo. Tôi chỉ quan sát.

    Mười mấy năm làm con, tôi hiểu mẹ tôi yêu con theo cách rất thực tế: ai gần gũi, ai dễ kiểm soát, bà dành nhiều hơn.

    Tôi – đứa con cả – từ ngày lấy vợ ra ở riêng, ít về, ít nhờ vả, nên dần dần… đứng ngoài.

    Tôi không trách.
    Tôi chỉ tự nhủ: Mình là đàn ông, mình phải lo cho gia đình mình.


    4. Hai Căn Nhà Tôi Âm Thầm Mua

    Nhiều năm trước, khi làm ăn còn thuận lợi, tôi đã âm thầm mua hai căn nhà nhỏ.

    Một căn ở quận ven, đứng tên tôi.
    Một căn chung cư, đứng tên vợ tôi.

    Tiền mua là tiền hai vợ chồng tích góp, thêm khoản tôi đầu tư riêng. Tôi không nói với mẹ. Không phải giấu giếm, mà vì tôi biết mẹ không thích con cái “tự quyết”.

    Tôi vẫn đều đặn gửi tiền cho mẹ mỗi tháng. Vẫn về ăn cơm, vẫn lễ nghĩa. Nhưng tài sản, tôi tách bạch.

    Vợ tôi biết, nhưng cô ấy chưa bao giờ khoe khoang hay nhắc tới.

    – Của mình biết là được, anh à. Gia đình không cần ồn ào.

    Tôi gật đầu. Tôi lấy được người vợ như vậy, là phúc phần.


    5. Tết Năm Đó, Căn Nhà Lên Tiếng

    Tết năm đó, con tôi vừa tròn sáu tháng.

    Mùng Một, cả nhà tôi về nhà mẹ ăn Tết. Nhà đông đủ: mẹ tôi, vợ chồng em trai, em dâu, mấy đứa cháu.

    Không khí ban đầu rất vui.

    Đến màn lì xì, mẹ tôi lấy bao đỏ ra phát cho con cháu. Khi đến lượt con tôi, mẹ đưa bao lì xì mỏng.

    – Cho cháu lấy hên.

    Tôi cầm, cảm ơn.

    Em dâu tôi cũng lì xì cho cháu một bao rất dày. Mẹ tôi nhìn thấy, ánh mắt thoáng đổi.

    Bữa cơm Tết gần xong thì mẹ tôi nói:

    – Năm nay mẹ tính lại chuyện nhà cửa. Sau này chia cho các con cho rõ ràng.

    Tôi đặt đũa xuống.

    – Dạ, mẹ cứ tính.

    Mẹ nhìn tôi:

    – Con là con cả, con tính sao?

    Tôi cười nhẹ, rồi đứng dậy, vào phòng lấy một xấp giấy.

    – Con không tính gì nhiều. Con chỉ muốn nói rõ với mẹ một chuyện.

    Cả bàn ăn im lặng.

    Tôi đặt xấp giấy xuống bàn.

    – Đây là sổ hồng hai căn nhà của vợ chồng con.

    Mẹ tôi sững người.

    – Hai… hai căn?

    – Dạ. Một căn đứng tên con. Một căn đứng tên vợ con.

    Em trai tôi tròn mắt. Em dâu hơi bất ngờ nhưng vẫn im lặng.

    Mẹ tôi cầm giấy, tay run run:

    – Con… mua hồi nào?

    – Cũng vài năm rồi mẹ.

    – Sao không nói?

    Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ:

    – Vì con nghĩ, tài sản của con, con tự lo. Như mẹ vẫn dạy con từ nhỏ.

    Không khí lặng đi.


    6. Mẹ Tôi Hiểu Ra Điều Gì Đó

    Ăn xong, mọi người ra ngoài, chỉ còn tôi với mẹ trong phòng khách.

    Mẹ tôi ngồi rất lâu, rồi nói:

    – Mẹ không ngờ… con lại âm thầm như vậy.

    Tôi rót trà cho mẹ.

    – Con không trách mẹ chuyện 15 triệu. Con cũng không ganh tị chuyện em dâu gửi nhiều. Con chỉ hiểu một điều: ai lo được cho mình, người đó không cần phải chờ ai thương.

    Mẹ tôi cúi đầu.

    – Mẹ… thiên vị quá hả con?

    Tôi lắc đầu.

    – Mẹ thương theo cách của mẹ. Con chỉ chọn cách sống của con.

    Mẹ thở dài, giọng nghẹn:

    – Mẹ cứ nghĩ con cả phải chịu đựng, phải nhường. Không ngờ… con đã trưởng thành từ lâu.


    7. Sau Tết, Mọi Thứ Thay Đổi

    Từ sau Tết đó, mẹ tôi lên thăm cháu nhiều hơn. Không phải vì tiền bạc, mà vì bà hiểu:
    Con trai cả của bà không còn là đứa chỉ biết im lặng chịu phần thiệt.

    Tôi vẫn làm tròn bổn phận làm con.
    Vẫn hiếu thảo.
    Nhưng tôi không còn đặt cả hạnh phúc gia đình mình vào sự công bằng của người khác.

    Tôi hiểu ra một điều, rất muộn nhưng cần thiết:

    Làm con, có thể nhẫn.
    Làm chồng, làm cha, không thể yếu.

    Vợ tôi từng nói với tôi:

    – Em không cần anh phải hơn ai. Em chỉ cần anh đủ mạnh để bảo vệ gia đình mình.

    Tôi đã làm được.

    Không cần oán trách.
    Không cần lớn tiếng.
    Chỉ cần… đứng vững.

  • Bố Chồng Mừng Thọ 70 Tuổi Đãi 150 Bàn, Mẹ Chồng Không Cho Tôi Ngồi, Tôi Đi Thẳng Đến Ngân Hàng, 3 Phút Sau

    Bố Chồng Mừng Thọ 70 Tuổi Đãi 150 Bàn, Mẹ Chồng Không Cho Tôi Ngồi, Tôi Đi Thẳng Đến Ngân Hàng, 3 Phút Sau

    Bố Chồng Mừng Thọ 70 Tuổi Đãi 150 Bàn, Mẹ Chồng Không Cho Tôi Ngồi, Tôi Đi Thẳng Đến Ngân Hàng, 3 Phút Sau Cả Nhà Chồng Ho/ảng L//oạn Gọi 99 Cuộc.

    Ngày bố chồng tôi tròn bảy mươi tuổi, cả nhà tổ chức mừng thọ rất lớn.

    Một trăm năm mươi bàn tiệc, khách khứa đông nghịt, từ họ hàng xa gần cho đến đối tác làm ăn của chồng tôi. Nhà hàng được đặt từ cả tháng trước, trang trí rực rỡ, băng rôn đỏ treo kín lối vào.

    Ai cũng bảo nhà chồng tôi “có phúc”.

    Chỉ có tôi là người duy nhất cảm thấy mình… không thuộc về nơi đó.

    Tôi tên là , làm dâu nhà này đã bảy năm.

    Bảy năm, tôi chưa từng lớn tiếng với bố mẹ chồng. Chưa từng cãi lại một câu. Tết nhất giỗ chạp, việc nặng việc nhẹ tôi đều làm. Tiền bạc trong nhà, phần lớn là do tôi gánh.

    Chồng tôi làm kinh doanh, nhưng những năm đầu thất bại liên miên. Nợ nần chồng chất. Là tôi đem tiền tiết kiệm trước hôn nhân ra trả. Là tôi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng.

    Nhưng với mẹ chồng tôi, tôi mãi mãi chỉ là “đứa con dâu nhà nghèo”.

    Hôm đó, tôi mặc một chiếc áo dài màu nhã, không quá nổi bật, không kém sang. Tôi nghĩ, dù sao cũng là ngày vui của bố chồng.

    Khi tôi bước vào sảnh tiệc, mẹ chồng liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi lạnh lùng nói:

    “Bàn trong kia hết chỗ rồi. Con ra sau ngồi tạm với mấy đứa phục vụ đi.”

    Tôi sững người.

    “Dạ… hôm nay con là con dâu, lại là tiệc mừng thọ của bố…” – tôi nói khẽ.

    Mẹ chồng nhíu mày:

    “Ngồi đâu chẳng được. Quan trọng gì mấy cái hình thức.”

    Tôi nhìn quanh.

    Bàn chính giữa dành cho bố chồng, mẹ chồng, anh chị em ruột, dâu rể đủ cả.

    Chỉ thiếu tôi.

    Chồng tôi đứng gần đó. Tôi nhìn anh, mong anh nói một câu.

    Anh tránh ánh mắt tôi.

    Lúc ấy, tôi hiểu rồi.

    Tôi không cãi.

    Không khóc.

    Tôi chỉ gật đầu, quay người bước ra ngoài.

    Không ai để ý. Không ai hỏi.

    Tôi bước thẳng ra bãi xe, mở điện thoại, gọi cho tài xế riêng.

    “Anh chở tôi đến ngân hàng.”

    Ngồi trong xe, tay tôi rất bình tĩnh.

    Không run. Không do dự.

    Tôi mở ứng dụng ngân hàng, vào tài khoản đứng tên tôi – tài khoản mà toàn bộ tiền tổ chức buổi tiệc hôm nay được chuyển từ đó sang cho bên nhà hàng.

    Vì sao?

    Vì ba năm trước, chính mẹ chồng tôi đã nói:

    “Tiền con giữ cho tiện, đàn bà tính toán cẩn thận hơn.”

    Tôi làm theo.

    Tôi hít sâu.

    Rồi nhấn hủy giao dịch bảo lãnh cho khoản thanh toán còn lại.

    Ba phút.

    Chỉ đúng ba phút.

    Điện thoại tôi bắt đầu rung.

    Cuộc gọi đầu tiên: chồng tôi.

    Tôi không nghe.

    Cuộc thứ hai: mẹ chồng.

    Tôi tắt máy.

    Cuộc thứ mười.

    Cuộc thứ hai mươi.

    Tin nhắn tới dồn dập.

    “Em đang ở đâu?”
    “Nhà hàng báo chưa thanh toán đủ tiền!”
    “Khách đang ngồi đầy, em làm cái gì vậy?”
    “Nghe máy đi Hà!”

    Tôi ngồi yên trong xe, nhìn màn hình sáng lên rồi tắt.

    Đến cuộc gọi thứ chín mươi chín.

    Tôi mới bắt máy.

    “Cô làm cái trò gì vậy hả?” – giọng mẹ chồng tôi gào lên – “Cả nhà đang mất mặt với khách khứa!”

    Tôi cười rất nhẹ.

    “Con chỉ làm đúng vai trò của mình thôi ạ.”

    “Ý cô là sao?”

    “Con là người không được phép ngồi trong buổi tiệc.” – tôi nói chậm rãi – “Vậy thì con cũng không có trách nhiệm trả tiền cho buổi tiệc đó.”

    Bên kia im lặng.

    Rồi giọng chồng tôi xen vào, hoảng hốt:

    “Hà, anh xin em. Về ngay đi. Có gì về nhà nói.”

    Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.

    “Anh đã từng nói gì khi mẹ anh không cho em ngồi không?”

    Anh im lặng.

    Tôi nói tiếp:

    “Bảy năm làm dâu, hôm nay em mới hiểu một điều.”

    “Em không thiếu chỗ ngồi.”

    “Em chỉ thiếu sự tôn trọng.”

    Tôi quay về nhà hàng sau đó.

    Không phải để xin lỗi.

    Mà để ngồi vào đúng vị trí của mình.

    Khi tôi bước vào sảnh, cả trăm ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Mẹ chồng tái mặt. Chồng tôi đứng bật dậy.

    Tôi đi thẳng đến bàn chính.

    Kéo ghế.

    Ngồi xuống.

    Rồi đặt điện thoại lên bàn.

    “Tiền con đã chuyển lại.” – tôi nói – “Nhưng từ hôm nay, mọi khoản tài chính trong nhà, con không đứng tên nữa.”

    Cả bàn tiệc chết lặng.

    Bố chồng tôi nhìn tôi rất lâu.

    Cuối cùng, ông thở dài:

    “Là nhà này… có lỗi với con.”

    Buổi tiệc kết thúc trong không khí nặng nề.

    Nhưng với tôi, đó là ngày tôi đứng dậy khỏi vai diễn của một người nhẫn nhịn.

    Từ hôm đó, mẹ chồng không còn dám coi thường tôi.

    Chồng tôi không còn dám im lặng.

    Và tôi hiểu ra:

    Có những chỗ không cho mình ngồi,
    thì mình không cần ở lại.

    Có những gia đình chỉ biết gọi mình
    khi họ cần tiền,
    chứ không cần mình như một con người.

    Ba phút ở ngân hàng hôm đó,
    đã dạy cả nhà chồng tôi một bài học
    mà bảy năm nhẫn nhịn không làm được.

  • Mừng rỡ vì bỏ được vợ để cưới con gái giám đốc, đêm tân hôn tôi ch/ết l/ặng khi em v/én v/áy lên

    Mừng rỡ vì bỏ được vợ để cưới con gái giám đốc, đêm tân hôn tôi ch/ết l/ặng khi em v/én v/áy lên

    Đêm tân hôn, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà trắng toát, không tài nào ngủ được.

    Tôi và vợ cũ quen nhau từ những năm đại học. Khi ấy, chúng tôi chỉ là hai đứa bạn cùng nhóm học, hay ngồi lại thư viện đến tối muộn, chia nhau ổ bánh mì rẻ tiền và mơ mộng về một tương lai đủ đầy. Tình bạn lớn dần thành tình yêu lúc nào không hay. Ra trường, chúng tôi kết hôn, dọn về một căn nhà trọ nhỏ, bắt đầu cuộc sống vợ chồng bằng hai bàn tay trắng và mức lương chỉ vừa đủ ăn.

    Những ngày đầu, dù nghèo nhưng vui. Thế nhưng, càng sống lâu trong cảnh chật vật, tôi càng không cam chịu. Tôi nhìn bạn bè lần lượt mua nhà, đổi xe, còn mình thì vẫn loay hoay với tiền điện tiền nước, thuê nhà, trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ rằng mình phải giàu nhanh, càng nhanh càng tốt.

    Rồi nghe bạn rủ rê đầu tư chứng khoán, tôi âm thầm lao vào, giấu vợ vì sợ cô ấy lo lắng. Kết quả là tôi thua trắng. Ngày mang khoản nợ đầu tiên về nhà, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một trận cãi vã, nhưng vợ chỉ ngồi im, nước mắt rơi lã chã.

    – Thôi, còn người là còn của. Mình cùng nhau làm ăn, cố gắng trả dần là được. Số tiền đã mất coi như mua một bài học đi. 

    Câu nói đó khiến tôi vừa biết ơn, vừa thấy bản thân bất lực. Thế nhưng, chính sự bao dung ấy lại khiến tôi càng không cam tâm. Tôi muốn gỡ gạc, muốn chứng minh rằng mình không phải kẻ thất bại. Tôi lén vay nặng lãi, tiếp tục lao vào chứng khoán. Lần này có lời, tôi mừng rỡ, tham lam, đầu tư tiếp… rồi lại mất tất cả. Sau vài lần như vậy, số nợ chồng chất lên tới cả tỷ đồng.

    Khi vợ dọa ly hôn, tôi mới chịu dừng lại. Tôi làm việc giờ hành chính, tối chạy xe ôm, khuya về người mệt rã rời. Vợ tôi cũng tằn tiện từng đồng, gom góp đưa tôi trả nợ. Ba năm trôi qua như một guồng quay không lối thoát. Chúng tôi kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần.

    Mừng rỡ vì bỏ được vợ để cưới con gái giám đốc, đêm tân hôn tôi chết lặng khi em vén váy lên - 1

    Khi tôi báo nợ về nhà lần đầu, vợ đã động viên tôi. (Ảnh minh họa)

    Vợ tôi ngày càng gầy, da sạm đi vì thiếu ngủ. Tôi thì chán nản, thấy cuộc đời chỉ toàn là trả nợ và trả nợ. “Chuyện vợ chồng” thưa dần, những cuộc trò chuyện cũng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Khoảng cách giữa hai đứa lớn lên từng ngày mà không ai đủ sức kéo lại.

    Ngày nào tôi cũng nghe vợ quát con, than thở chuyện chi tiêu. Những bữa cơm đơn điệu, mặn chát. Giọng nói oang oang vì mệt mỏi. Tôi bắt đầu cáu gắt, soi mói từng khuyết điểm nhỏ của vợ, quên mất rằng chính tôi mới là người đẩy gia đình đến cảnh này. Nhìn căn nhà trọ chật chội, bề bộn, tôi chỉ ước có thể trốn chạy.

    Rồi trong một buổi tân gia nhà giám đốc, tôi gặp Ngọc, con gái ông. Tôi không có ý định gì, nhưng cô ấy lại chủ động làm quen, theo đuổi tôi quyết liệt. Từ lúc được con gái sếp để ý, công việc của tôi thuận lợi hẳn. Tôi được điều sang bộ phận nhàn hơn, có tương lai hơn, quen thêm nhiều mối quan hệ tốt.

    Có tiền, tôi càng lạnh nhạt với vợ. Khi chuyện ngoại tình bị phát hiện, vợ tôi không làm ầm lên mà chỉ lặng lẽ nói:

    – Em mệt rồi, mình dừng lại đi.

    Tôi không níu kéo. Chúng tôi ly hôn, tôi giao con cho vợ nuôi. Một tháng sau, tôi tái hôn với Ngọc. Bố vợ mới cho tiền mua nhà, tôi hân hoan vì cuối cùng cũng có nhà ở thành phố, điều mà tôi từng mơ suốt bao năm.

    Nhưng ngay đêm tân hôn, tôi đã chết lặng.

    Mừng rỡ vì bỏ được vợ để cưới con gái giám đốc, đêm tân hôn tôi chết lặng khi em vén váy lên - 2

    Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và Ngọc, nên tôi đã rất mong chờ. (Ảnh minh họa)

    Tôi và Ngọc tuy là mối tình vụng trộm, nhưng khi yêu chúng tôi chưa từng vượt quá giới hạn. Hay nói cách khác, đêm tân hôn chính là đêm đầu tiên của chúng tôi và tôi đã rất mong chờ.

    Khi Ngọc bước ra từ phòng tắm, vén chiếc váy lụa lên, tôi sững sờ khi thấy trên đùi cô ấy có một vết sẹo to, nhăn nhúm. Tôi không nói được lời nào. Ngọc nhìn tôi, giọng run run hỏi:

    – Anh không nhớ em sao?

    Rồi Ngọc thú nhận, cô ấy chính là mối tình qua mạng tôi từng yêu khi còn là sinh viên. Ngày đó, sau một thời gian nhắn tin qua mạng, cô ấy tìm về quê gặp tôi. Tôi đã sốc vì ngoại hình cô ấy khác xa ảnh, rồi từ chối phũ phàng, nói những lời làm tổn thương cô ấy. Sau đó, vì tuyệt vọng, cô ấy lao ra đường mà không để ý rồi bị tai nạn giao thông, gãy xương đùi, phải phẫu thuật, để lại những vết sẹo ấy.

    Ngọc còn kể rằng cô đã phẫu thuật thẩm mỹ để đẹp hơn, nhưng suốt thời gian qua, cô ấy luôn mang trong lòng hình bóng tôi. Cuộc gặp lại ở tiệc tân gia khiến cô tin đó là định mệnh, và bằng mọi giá muốn có tôi.

    Nghe xong, tôi chết lặng. Những mảnh ký ức cũ ùa về, đặc biệt là gương mặt Ngọc năm xưa. Dù cô ấy bây giờ đã khác, đẹp hơn, tự tin hơn, nhưng hình ảnh cũ ấy cứ bám lấy tâm trí tôi, không sao xua đi được.

    Đêm tân hôn, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà trắng toát. Tôi không dám quay sang phía Ngọc. Trong đầu tôi vang lên một câu hỏi đáng sợ: nếu sau này có con, lỡ nó giống gương mặt cũ của cô ấy thì sao? Nghĩ đến đó, tim tôi thắt lại, vừa sợ hãi vừa tội lỗi. Tôi không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này hay không nữa?

  • Tôi 35t, lương 50 triệu vẫn ế nên thuê đại cô gái rửa bát ở quán phở với giá 2 triệu để đưa về ra mắt bố mẹ 3 ngày Tết

    Tôi 35t, lương 50 triệu vẫn ế nên thuê đại cô gái rửa bát ở quán phở với giá 2 triệu để đưa về ra mắt bố mẹ 3 ngày Tết

    Minh, 35 tuổi, Trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn, lương tháng ngót nghét 50 triệu chưa kể thưởng. Đẹp trai, phong độ, nhà xe đầy đủ, nhưng Minh mắc một “căn bệnh” nan y: Sợ lấy vợ. Với anh, phụ nữ bây giờ quá thực dụng, hoặc quá rắc rối. Anh thích cuộc sống độc thân tự do. Nhưng bố mẹ Minh ở quê thì không nghĩ thế. Năm nào về Tết, điệp khúc “Bao giờ lấy vợ?” cũng vang lên từ đầu ngõ đến cuối bếp. Đỉnh điểm là năm nay, mẹ anh tuyên bố: “Mày không dắt ai về thì đừng có vác mặt về cái nhà này nữa!”

    Đang ngồi ăn phở ở quán quen đầu ngõ trong tâm trạng chán chường, Minh nhìn thấy cô nhân viên mới đang lúi húi rửa bát phía sau. Cô gái mặc bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình, tóc búi củ tỏi rối bù, mặt mũi lem luốc nhưng đôi mắt lại sáng rực và rất nhanh nhẹn. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên. Minh tiến lại gần, hắng giọng: “Này em, em có muốn kiếm thêm tiền tiêu Tết không?” Cô gái ngẩng lên, đôi mắt to tròn nhìn anh đầy cảnh giác: “Làm gì ạ? Em không làm chuyện bậy bạ đâu nhé.”

    Minh cười khổ: “Không bậy bạ. Tôi thuê em 3 ngày Tết, đóng giả người yêu tôi về ra mắt bố mẹ. Giá 2 triệu, bao ăn ở, xong việc tôi chở về lại đây. Chỉ cần em ngoan ngoãn, dạ vâng là được.” Cô gái ngẫm nghĩ một chút, rồi gật đầu cái rụp: “Được, chốt đơn. Tôi tên Ngọc.”

    Về đến quê, chiếc xe Santafe bóng loáng của Minh đỗ xịch trước sân khiến hàng xóm trầm trồ. Bố mẹ Minh mừng ra mặt, nhưng khi nhìn thấy Ngọc bước xuống, nụ cười của bà mẹ méo xệch. Dù Minh đã mua cho Ngọc vài bộ quần áo mới, nhưng cái dáng vẻ gầy gò, đôi bàn tay đỏ ửng vì nước rửa bát và làn da hơi sạm nắng của cô khiến bà không hài lòng. Trong mắt bà, con trai bà là “cực phẩm”, phải lấy tiểu thư đài các mới xứng.

    Màn thử thách bắt đầu ngay trong bữa cơm tất niên. Cô bác họ hàng xúm vào soi mói. “Cháu làm nghề gì? Lương tháng bao nhiêu?” – Bà thím hỏi xéo. Minh đỡ lời: “Ngọc làm… quản lý kho, lương thấp thôi ạ.” Bà thím bĩu môi: “Thế thì sao xứng với thằng Minh. Nó làm sếp lớn, vợ phải môn đăng hộ đối chứ.” Ngọc chỉ cúi đầu cười trừ, tay vẫn thoăn thoắt gọt hoa quả, xếp ra đĩa đẹp như tranh vẽ. Cô không hề tỏ ra tự ti hay giận dỗi, ngược lại, cách cô ứng xử rất điềm đạm, nhẹ nhàng.

    Đến mùng 2 Tết, khi cỗ bàn ngập nhà, mẹ Minh cố tình thử thách con dâu tương lai bằng cách để lại một đống bát đĩa của 5 mâm cỗ. “Con chịu khó rửa nhé, mẹ đau lưng quá.” Minh định xắn tay vào làm giúp thì Ngọc gạt đi: “Anh lên nhà tiếp khách đi, chuyện nhỏ này em làm vèo cái là xong.” Nhìn bóng lưng nhỏ bé của Ngọc cặm cụi bên giếng nước lạnh buốt, Minh bỗng thấy nhói lòng. Tối hôm đó, anh lén mang cho cô tuýp kem dưỡng tay. “Xin lỗi em, làm khổ em quá. Hay tôi trả thêm 1 triệu nhé?” Ngọc cười khúc khích, ánh mắt lấp lánh: “Không cần đâu, nhà anh vui mà. Lâu lắm rồi em không được ăn Tết ấm cúng thế này.”

    Trong 3 ngày ngắn ngủi, sự chân thành, không đòi hỏi và nụ cười vô tư của Ngọc khiến trái tim sỏi đá của Minh rung động thật sự. Anh bắt đầu ước, giá như đây không phải là hợp đồng. Sáng mùng 3 Tết, khi Minh đang chuẩn bị đưa Ngọc trở lại thành phố thì một chiếc Mercedes Maybach sang trọng đỗ xịch trước cổng nhà anh. Cả xóm náo loạn.

    Từ trên xe, Tổng Giám đốc tập đoàn nơi Minh đang làm việc bước xuống. Minh hốt hoảng chạy ra: “Sếp! Sao sếp lại đến tận quê em thế này? Vinh hạnh cho nhà em quá!” Bố mẹ Minh thấy con trai gọi “Sếp” thì khúm núm vội mời vào nhà uống nước. Ông sếp cười lớn, vỗ vai Minh: “Cậu là cánh tay phải của tôi, Tết tôi phải qua chúc sức khỏe gia đình chứ. Với lại…” – Ông ngập ngừng nhìn quanh – “Nghe đồn con gái rượu của bạn thân tôi đang trốn ở đây.”

    Minh ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì từ dưới bếp, Ngọc bước lên với khay nước chè xanh. Vừa nhìn thấy Ngọc, ông Tổng Giám đốc lập tức đứng bật dậy, cúi đầu chào một cách kính cẩn: “Chào tiểu thư Bảo Ngọc! Chủ tịch Trần đang lật tung cả cái thành phố lên để tìm cô đấy ạ.”

    Cả căn nhà rơi vào tĩnh lặng. Bố mẹ Minh há hốc mồm. Minh đánh rơi cả ly nước trên tay. Ngọc – cô gái rửa bát thuê với giá 2 triệu – thở dài thườn thượt, đặt khay nước xuống rồi lườm ông sếp: “Chú Hùng, cháu đã trốn kỹ thế rồi mà chú vẫn tìm ra. Mất cả vui.”

    Hóa ra, Ngọc là con gái duy nhất của Chủ tịch tập đoàn bất động sản và bán lẻ hàng đầu – một “cá mập” mà công ty Minh đang khao khát được hợp tác. Vì bị bố ép đi xem mắt và bắt về tiếp quản công ty ngay lập tức, Ngọc đã nổi loạn, bỏ nhà đi “bụi” để trải nghiệm cuộc sống lao động chân tay và tìm kiếm cảm hứng tự do. Cô xin vào rửa bát ở quán phở vì… thích ăn phở ở đó.

    Ông Hùng (sếp của Minh) quay sang vỗ vai anh nhân viên đang chết sững: “Cậu Minh, cậu giỏi lắm. Cả giới thượng lưu không ai cưa đổ được tiểu thư Ngọc, thế mà cậu lại đưa được cô ấy về quê ăn Tết rửa bát. Tôi nể cậu!”. Bố mẹ Minh lúc này mặt cắt không còn giọt máu, vừa sợ vừa hối hận vì mấy ngày qua đã bắt “lá ngọc cành vàng” ngồi rửa bát ngoài giếng.

    Ngọc quay sang nhìn Minh, lúc này đang bối rối cực độ. Cô mỉm cười, không còn vẻ khép nép của cô gái rửa bát, mà là thần thái sang trọng, tự tin vốn có: “Hợp đồng 2 triệu kết thúc nhé. Giờ chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không, anh Trưởng phòng?”

    Minh lái xe đưa Ngọc về thành phố, nhưng không khí trong xe ngột ngạt hơn hẳn. “Anh giận à?” – Ngọc hỏi. “Anh sốc.” – Minh thú nhận – “Anh tưởng em nghèo, anh định sau đợt này sẽ tán tỉnh em, lo cho em đi học nghề khác. Ai ngờ em lại là… bà hoàng. Giờ anh thấy mình như gã hề.”. Ngọc bật cười, nắm lấy tay Minh: “Trong 3 ngày qua, anh là người đầu tiên bênh vực em khi họ hàng chê bai, là người mang kem dưỡng tay cho em, và nhìn em bằng ánh mắt chân thành chứ không phải vì khối tài sản của bố em. Em giàu, nhưng em thiếu một người đàn ông dám yêu con người thật của em.”

    Cô nháy mắt tinh nghịch: “Với lại, anh nợ em 2 triệu tiền công chưa trả đấy nhé. Trả bằng cả cuộc đời được không?”

    Một năm sau, đám cưới của Minh và Ngọc diễn ra. Không phải là một hôn lễ xa hoa phô trương như báo chí đồn thổi, mà là một bữa tiệc ấm cúng tại chính quê nhà Minh. Và dĩ nhiên, không ai dám bắt cô dâu rửa bát nữa. Minh vẫn làm Trưởng phòng, nhưng giờ đây anh có thêm một chức vụ mới quan trọng hơn: Người chồng yêu chiều “cô gái rửa bát” nhất thế gian. Hiện tại Minh đang tất bật chuẩn bị cho lễ kỉ niệm 1 năm ngày cưới, điều hạnh phúc lớn hơn Là Ngọc đã mang trong mình giọt máu của anh được 4 tháng rồi. Đến giờ Minh vẫn không dám tin vào sự thật, cứ nghĩ là mình đang mơ vậy…

  • Mở két lấy 2 cây vàng đem bán thì phát hiện bị mất: Chuyện 1 năm trước khiến vợ “lạnh sống lưng”

    Mở két lấy 2 cây vàng đem bán thì phát hiện bị mất: Chuyện 1 năm trước khiến vợ “lạnh sống lưng”

    Phát hiện mất tài sản, hai vợ chồng quay sang nghi ngờ nhau. Nhưng tình huống một năm trước đã dần đưa sự thật ra ánh sáng.

    Tôi chưa từng nghĩ có một ngày, hai cây vàng lại đủ sức làm đảo lộn cuộc sống gia đình tôi theo cách như vậy. Mọi chuyện bắt đầu rất bình thường, bình thường đến mức nếu được quay lại, có lẽ tôi vẫn sẽ làm y như thế.

    Thời điểm đó, giá vàng tăng cao. Hai vợ chồng bàn nhau bán vàng để góp cổ phần mở một quán ăn chung với bạn. Hai cây vàng ấy là tài sản tích cóp nhiều năm, được cất kỹ trong két sắt đặt trong phòng ngủ. Ngoài tôi và chồng, không ai biết mật mã. Chúng tôi vẫn luôn tin rằng, đó là nơi an toàn tuyệt đối.

    Tối hôm đó, sau bữa cơm, chồng tôi mở két. Anh bỗng đứng im rất lâu. Tôi còn đùa: “Sao vậy, quên mã à?”. Nhưng khi nhìn vào trong két, tôi không còn cười nổi. Hai cây vàng miếng đã không cánh mà bay.

    Cảm giác lúc ấy là một khoảng trống rỗng trong đầu. Hai vợ chồng lục tung cả nhà, tìm đến từng ngóc ngách, với hy vọng mình nhớ nhầm chỗ cất. Nhưng càng tìm, chúng tôi càng tuyệt vọng. Điều đáng sợ nhất là két sắt không hề bị cạy phá. Mật mã chỉ có hai người biết.

    Những ngày sau đó là chuỗi ngày nặng nề. Không ai nói ra, nhưng trong lòng mỗi người đều có những nghi ngờ âm thầm. Chúng tôi không cãi vã, nhưng cũng chẳng còn thoải mái như trước. Có những ánh nhìn lặng lẽ, những câu nói bỏ lửng giữa chừng. Hai cây vàng vô hình trung trở thành vết nứt trong hôn nhân.

    Người giúp việc của gia đình tôi là bà cô họ xa. Cô từ quê lên, ở cùng nhà đã hai năm. Công việc hằng ngày chỉ là quét dọn, nấu cơm buổi tối và chiều đón con gái tôi học cấp 1 về. Cô sống lặng lẽ, ít nói, chưa từng gây điều tiếng. Vì là người trong họ, chúng tôi hoàn toàn tin tưởng, chưa từng đề phòng. Chính sự tin tưởng ấy đã khiến mọi chuyện trở nên đau lòng hơn.

    Ban đầu, hai vợ chồng thử rà soát lại mọi khả năng. Có ai từng vào nhà sửa điện, sửa nước? Có người quen nào từng ngủ lại? Tất cả đều bị loại trừ. Không ai có đủ thời gian, cũng không ai có lý do.

    Rồi những chi tiết rất nhỏ bắt đầu xuất hiện. Một chiếc áo tôi ít mặc bỗng không thấy. Một vài món đồ trong nhà vơi đi chậm rãi, khó nhận ra. Khi hỏi, cô giúp việc luôn trả lời nhanh, trơn tru đến mức không ai nghi ngờ.

    Cho đến một buổi tối, khi đang ngồi tính toán lại các mốc thời gian, chồng tôi chợt nhắc: “Em còn nhớ lần em nhờ cô mở két lấy giấy tờ gửi ship lên cơ quan không?”. Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

    (Ảnh minh họa)

    Đó là gần một năm trước. Hôm ấy tôi cần gấp giấy tờ, gọi điện về trong lúc cuống cuồng. Tôi đọc mật mã két sắt qua điện thoại, hướng dẫn cô mở két để lấy giấy tờ gửi lên cơ quan. Vì nghĩ cô là người trong nhà, tôi không kiêng dè. Và sau lần đó, chúng tôi… không đổi lại mật mã.

    Mọi mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau. Hai vợ chồng âm thầm quan sát. Để ý từng cử chỉ nhỏ, từng cuộc điện thoại lén lút, những lần cô ra ngoài với lý do mơ hồ. Một buổi tối, chồng tôi dò hỏi chuyện tiền nong ở quê. Cô lúng túng thấy rõ.

    Khi bị hỏi thẳng về hai cây vàng, cô không chối, cũng không nhận. Cô im lặng rất lâu. Rồi bật khóc. Trong tiếng khóc ấy, cô thừa nhận đã lấy vàng ngay sau ngày tôi gọi điện đọc mật mã.

    Cô nói vì ham mê cờ bạc, vay nợ khắp nơi. Có vàng trong tay, cô đem bán để trả nợ rồi tiếp tục lao vào những cuộc chơi không lối thoát. Hai cây vàng bán đi từ gần một năm trước, còn gia đình tôi thì sống ngần ấy thời gian mà không hề hay biết mình đã mất tài sản.

    Sau đó, chúng tôi trình báo công an. Mọi việc được làm rõ. Nhưng cảm giác an toàn trong chính ngôi nhà của mình thì không còn nguyên vẹn nữa.

    Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là hai cây vàng, mà là sự chủ quan của chính mình. Chỉ một lần tin tưởng tuyệt đối, một lần không đổi mật mã, đã dẫn đến hậu quả kéo dài gần một năm trời. Có những bài học, khi nhận ra thì đã quá muộn. Và có những mất mát, dù không còn nhìn thấy bằng mắt, vẫn để lại vết hằn rất sâu trong lòng người.

    (Tâm sự của độc giả)