Tác giả: admin

  • Cô nói: “Cô chỉ xin được ở lại, ăn cùng, ngủ cùng, không cần lương. Vì giờ cô chẳng còn ai là người thân… chỉ mong có chỗ nương tựa.

    Cô nói: “Cô chỉ xin được ở lại, ăn cùng, ngủ cùng, không cần lương. Vì giờ cô chẳng còn ai là người thân… chỉ mong có chỗ nương tựa.

    Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều mưa lất phất hôm cô ấy đến nhà xin việc.
    Một người phụ nữ chừng ngoài năm mươi, dáng gầy, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt phảng phất buồn bã. Cô tự giới thiệu tên Thu.

    Cô nói:

    “Cô chỉ xin được ở lại, ăn cùng, ngủ cùng, không cần lương. Vì giờ cô chẳng còn ai là người thân… chỉ mong có chỗ nương tựa.”

    Lời xin việc lạ lùng, nhưng nhìn vẻ mặt chân thành của cô, tôi đồng ý. Dù sao cũng có người phụ giúp việc nhà.

    Nhưng từ ngày cô Thu bước vào, mọi chuyện lại thay đổi theo cách tôi không ngờ tới.


    1. Một người giúp việc quá hoàn hảo

    Cô ấy chăm con trai tôi — thằng Bin — còn hơn cả tôi chăm.

    Bin mới gặp cô vài ngày đã quấn quýt như người thân lâu năm. Cô tắm rửa cho thằng bé cẩn thận, nấu những món thằng bé thích, kể chuyện, hát ru, kiên nhẫn đến mức làm tôi… cảm thấy mình như người thừa.

    Không chỉ vậy, cô đặc biệt tốt với chồng tôi — anh Hưng.

    Dù 12 giờ đêm anh mới đi làm về, chỉ cần tiếng cổng mở, cô đã bật dậy ngay lập tức, hâm lại đồ ăn, dọn sẵn nước ấm, chưa bao giờ than phiền một câu.

    Một người phụ nữ xa lạ lại tốt đến mức ấy?

    Tôi bắt đầu thấy kỳ lạ.

    Quá tốt thường không phải là điều bình thường.


    2. Những điều khiến tôi bất ổn

    Có ngày Bin theo tôi về ngoại chơi vài hôm, vậy mà cô Thu cứ đứng ngẩn ngơ giữa sân, rồi… khóc.

    Tôi hỏi:

    “Cô nhớ thằng bé đến thế sao?”

    Cô chỉ cúi đầu:

    “Ừ… cô nhớ nó lắm…”

    Nhưng ánh mắt ấy — không phải ánh mắt của người giúp việc thương trẻ con.
    Nó giống ánh mắt… của một người mẹ nhớ con mình.

    Và rồi, một lần tôi vô tình thấy cô vuốt mái tóc Bin, mỉm cười mà đôi mắt đỏ hoe:

    “Cháu ngoan của bà… thương lắm…”

    Bà?

    Sao cô lại gọi như vậy?

    Nghi ngờ trong tôi lớn dần.
    Cuối cùng, tôi lén đặt camera trong nhà.


    3. Sự thật trong màn hình

    Hôm đó tôi đi làm, lòng nôn nóng vô cớ. Tan ca về, tôi mở điện thoại xem ghi lại từ camera.

    Từng giây, từng phút trôi qua trước mắt tôi — và rồi, tôi chết sững.

    Trong đoạn video, cô Thu ngồi cạnh Bin, bàn tay run run chạm vào má thằng bé. Cô nói:

    “Cháu của bà… giống ba y như đúc… giống đến đau lòng…”

    Cô ôm thằng bé thật chặt như sợ nếu buông ra, nó sẽ biến mất.

    Rồi cô nghẹn lại:

    “Giá mà lần ấy bà không mất con trong vụ cháy 20 năm trước… giá mà bà tìm được ba cháu sớm hơn…”

    Tôi sững người.
    Cả người run lên.

    Cô ấy… là mẹ thất lạc của chồng tôi?


    4. Bí mật được hé mở

    Tối hôm đó, tôi quyết định hỏi thẳng chồng.

    Khi nghe tôi kể, anh Hưng bàng hoàng đến mức đánh rơi cả ly nước. Anh gào lên:

    “Không thể nào! Mẹ anh chết rồi… họ bảo thi thể không còn nguyên vẹn sau vụ cháy…”

    Tôi đưa đoạn video cho anh xem.

    Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt cô Thu trong màn hình — gương mặt mà anh đã tưởng mình không bao giờ được nhìn thấy lần nữa. Đôi mắt của anh đỏ lên, toàn thân run rẩy. Và anh thốt lên:

    “Đúng là mẹ… đúng là mẹ anh rồi…”

    Hóa ra, trong vụ hỏa hoạn năm ấy, cô Thu bị đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, được cứu sống nhưng mất trí nhớ hoàn toàn. Gia đình không tìm được cô, và đến khi bệnh viện chuyển hồ sơ, người ta lại nhầm lẫn tên tuổi.

    Cô bơ vơ suốt hai mươi năm trời, sống nhờ những công việc lặt vặt, không nhớ mình là ai.

    Cho đến khi cô gặp Bin — đôi mắt, nụ cười, thậm chí dáng đứng… giống hệt chồng tôi lúc nhỏ.

    Trái tim người mẹ nhận ra trước cả lý trí.


    5. Cuộc đoàn tụ đầy nước mắt

    Tối hôm đó, chồng tôi về đến nhà, nhìn cô Thu đang rửa bát.
    Anh đứng lặng.

    Cô quay lại, nhìn thấy anh — và đôi mắt bối rối.

    Anh run run gọi một tiếng:

    “Mẹ…”

    Bát rơi xuống sàn vỡ tan.
    Cô Thu khụy xuống, hai tay run bần bật.

    Rồi cô lao về phía anh, ôm chặt lấy như ôm cả hai mươi năm thất lạc vào lòng.

    Cô nghẹn ngào khóc:

    “Con ơi… mẹ tìm con mãi… tìm đến tuyệt vọng…”

    Còn chồng tôi — người đàn ông mạnh mẽ — khóc như một đứa trẻ.

    Tôi ôm Bin đứng nhìn, nước mắt cứ trào ra.

    Gia đình tôi tưởng đã mất… giờ được tìm lại.

    Một mảnh ghép tưởng vĩnh viễn biến mất… đã quay về.


    6. Cuối cùng tôi cũng hiểu

    Vì sao cô Thu tốt đến như vậy.
    Vì sao cô thương chồng tôi đến lạ kỳ.
    Vì sao cô yêu Bin đến mức khóc mỗi khi thằng bé đi vắng.

    Không phải là giúp việc hoàn hảo —
    mà là người bà lạc mất cháu
    người mẹ lạc mất con
    suốt hai mươi năm trời.

    Và giờ đây, họ đã tìm thấy nhau — trong căn nhà nhỏ này.

  • Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần

    Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần

    Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố là lãnh đạo sở. Anh trai và 2 chị gái đều đã lập gia đình và chị dâu, anh rể của tôi đều là con cái trong các gia đình kinh doanh giàu có. Chỉ có tôi lấy vợ là con gái nông thôn.

    Bố mẹ vợ tôi là nông dân nhưng nuôi dạy con rất kỹ, cho ăn học đàng hoàng. Gần 5 năm kết hôn, vợ tôi không để mất lòng ai bên phía nhà chồng.

    Cách đây 3 năm, bố tôi về hưu. Cứ tưởng từ nay, bố được an nhàn đầu óc, thảnh thơi bên gia đình thì bà nội tôi đổ bệnh nặng. Thấy bố mẹ chăm bà vất vả, vợ tôi thường xuyên qua lại hỗ trợ. Vài tháng gần đây, cô ấy sang ở hẳn nhà bố mẹ để trông bà ban đêm.

    Thú thực, từ ngày bố về hưu, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi khá nhiều. Khi bố còn đương chức, 3 gia đình thông gia giàu có qua lại đều. Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần. Riêng nhà vợ tôi, tuần nào bố mẹ cũng gửi trứng gà, rau sạch, gà đen, chim bồ câu… để tẩm bổ cho bà.

    Tuần trước, sau thời gian dài chống chọi bệnh tật, bà tôi mất. Nhà tôi không tổ chức đám tang rình rang nhưng nhân viên cũ, bạn bè, đối tác…của bố vẫn tới rất đông.

    Bố mẹ vợ, bố mẹ chồng của các anh chị tôi đến viếng bà, đi những chiếc xe sang trọng, xếp kín đầu ngõ. Họ thắp hương, đặt phong bì dày lên bàn, hỏi han vài câu xã giao rồi xin phép về sớm.

    Tôi nghe thấy mẹ chồng chị gái tôi nói: “Cuối năm, đang lúc kinh doanh tốt, bố mẹ không ở lại lâu được. Hai đứa lo việc bà xong thì nhanh chóng về hỗ trợ nhé”.

    Khi họ đi khuất, anh cả tôi buông giọng mỉa mai: “Lúc bố còn đương chức thì khác hẳn, giờ thái độ họ thay đổi thế à?”. Thế nhưng bố mẹ vợ anh cũng đến viếng chóng vánh, chẳng ở lại lâu.

    Bố mẹ vợ tôi đến muộn nhất. Ông bà đi xe khách rồi bắt taxi vào, còn mang theo bó hoa cúc, túi cam vườn thắp hương bà. Mẹ vợ tôi khóc đỏ hoe mắt bên linh cữu. Bố vợ tôi thì không nói gì nhiều, xắn tay phụ giúp gia đình.

    Tối muộn, bố mẹ vợ về nhà tôi ngủ rồi sáng lại qua đám tang sớm. Đưa bà đi chôn cất xong xuôi, bố mẹ mới chào gia đình, về quê cho kịp chuyến xe. Tôi biết ơn bố mẹ vô cùng vì đường xa xôi mà vẫn tới chia buồn với gia đình, hỗ trợ nhiều việc.

    Tối đó, bố gọi 4 anh em tôi vào phòng riêng để ghi lại phong bì, sau này còn đáp lễ mọi người. Những phong bì dày được xếp chồng. Con số lớn, nhưng không ai vui.

    Tới chiếc phong bì của bố mẹ vợ tôi, anh cả nhếch mép: “Này, phong bì bố mẹ vợ chú út. Chú tự bóc xem”. Bố tôi quay sang: “Đưa cho bố”.

    Bố chậm rãi bóc chiếc phong bì. Bên trong ngoài 1 triệu đồng tiền phúng viếng, còn có một cuốn sổ tiết kiệm có 50 triệu đồng. Kẹp trong đó là mảnh giấy viết tay:

    “Thưa anh chị thông gia, số tiền này là tiền năm xưa, bà cho vợ chồng tôi để mua hồi môn cho cháu L. Khi ấy nhà tôi nghèo, chẳng chuẩn bị được tươm tất cho con. Chính bà đã bí mật gửi tiền và dặn dò: ‘Con gái đi lấy chồng, nhất định phải ngẩng cao đầu’.

    Sau này, nhiều lần lên thăm bà, chúng tôi xin được gửi trả số tiền nhưng bà kiên quyết từ chối và không cho nói với ai. Nay bà mất, chúng tôi xin gửi lại bà. Ân nghĩa này, cả đời chúng tôi không quên”.

    Cả gia đình tôi im phăng phắc. Bố tôi đặt cuốn sổ lên bàn thờ bà nội, thắp nhang và đứng lặng rất lâu.

    “Tiền bạc, chức tước cũng chỉ là nhất thời. Ở đời nay, ân nghĩa mới là điều còn mãi. Bố mong các con sau này cũng hiểu điều đó, tự răn dạy chính mình”, bố nói với 4 anh em tôi rồi rưng rưng nước mắt rời đi.

  • Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp

    Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp

    Anh Xe Ôm Đi Phỏng Vấn Vị Trí Vệ Sĩ, Nữ Tỷ Phú Hỏi Đúng Một Câu: “Nếu Chồng Tôi Và Nh//ân T//ình Của Anh Ta Cùng Bị B//ắt C//óc, Anh Sẽ C//ứu Ai?”, Câu Trả Lời Của Anh Khiến Cả Phòng Ch//ấn Độ//ng

    Anh tên Nguyễn Hoàng Phúc, ba mươi chín tuổi, làm xe ôm đã gần chín năm.

    Mỗi ngày của Phúc bắt đầu từ rất sớm. Khi thành phố còn ngái ngủ, anh đã đẩy chiếc xe cũ ra khỏi phòng trọ, lau vội yên xe rồi ngồi chờ cuốc đầu tiên. Cuộc sống của anh đơn giản đến mức nếu thiếu đi tiếng động cơ quen thuộc, anh sẽ thấy mình trống rỗng.

    Ít ai biết rằng, trước khi làm xe ôm, Phúc từng là lính nghĩa vụ. Anh quen với kỷ luật, quen với việc đứng gác suốt đêm không chợp mắt. Nhưng sau khi xuất ngũ, một tai nạn lao động khiến vai phải của anh không còn đủ sức theo nghề cũ. Công việc mất dần, gia đình tan vỡ, vợ anh bế con rời đi không một lời oán trách.

    Phúc không trách ai.
    Anh chỉ trách mình chưa đủ mạnh.

    Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp. Nhưng anh cũng biết, có những công việc không chọn người giỏi nhất, mà chọn người đúng nhất.

    Phòng phỏng vấn rộng, ánh đèn trắng lạnh, không khí nghiêm trang.

    Phúc ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, hai bàn tay đặt gọn trên đùi. Áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ, đôi giày đã sờn mũi nhưng được đánh kỹ. Anh không có gì để che giấu.

    Đối diện anh là một nhóm người ăn mặc chỉnh tề: luật sư, trợ lý, trưởng bộ phận an ninh.

    Ở vị trí trung tâm là nữ tỷ phú trẻ tuổi – Trần Gia Hân.

    Ba mươi ba tuổi.
    Người sáng lập và điều hành một tập đoàn lớn.
    Gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt sắc lạnh, tỉnh táo đến mức khiến người đối diện phải dè chừng.

    Gia Hân không cầm hồ sơ. Cô nhìn Phúc trực tiếp, như muốn đọc con người anh hơn là những dòng chữ vô tri.

    “Anh Phúc.” – cô lên tiếng – “Anh biết vì sao anh có mặt ở đây không?”

    Phúc đáp ngắn gọn:

    “Vì tôi không giống những ứng viên còn lại.”

    Một vài người trong phòng ngẩng lên.

    Gia Hân nhướng mày:

    “Khác ở chỗ nào?”

    “Những người khác cố chứng minh họ xứng đáng.”
    “Tôi chỉ muốn chứng minh tôi không nói dối.”

    Không khí khẽ chùng xuống.

    Gia Hân tựa lưng vào ghế.

    “Anh không có chứng chỉ vệ sĩ. Không từng bảo vệ yếu nhân. Lý lịch thì… khá bình thường.”

    “Dạ.”

    “Vậy anh nghĩ mình bảo vệ tôi bằng cái gì?”

    Phúc nhìn thẳng vào cô:

    “Bằng nguyên tắc.”

    Trưởng bộ phận an ninh cau mày. Luật sư khẽ trao đổi ánh mắt.

    Gia Hân im lặng vài giây, rồi nói:

    “Nguyên tắc là thứ đầu tiên người ta vứt bỏ khi gặp nguy hiểm.”

    Phúc lắc đầu:

    “Không, thưa cô. Người ta chỉ vứt bỏ nguyên tắc khi chưa từng trả giá vì nó.”

    Căn phòng yên lặng hẳn.

    Gia Hân đứng dậy, bước chậm vài bước, rồi quay lại nhìn anh.

    “Vậy tôi hỏi anh một câu.”

    Cô dừng lại, giọng trầm xuống, từng chữ rõ ràng:

    “Nếu chồng tôi và nhân tình của anh ta cùng bị bắt cóc, bị đe dọa đến tính mạng… anh sẽ cứu ai?”

    Câu hỏi như một nhát dao cắt thẳng vào không khí.

    Một trợ lý khựng lại.
    Luật sư đặt bút xuống bàn.
    Trưởng bộ phận an ninh nghiêng người, chăm chú nhìn Phúc.

    Phúc cúi đầu.

    Không phải vì sợ.
    Mà vì anh nghĩ thật.

    Mười giây.
    Hai mươi giây.

    Anh ngẩng lên.

    Giọng bình tĩnh đến lạ:

    “Thưa cô… tôi không cứu ai trong hai người đó.”

    Cả phòng xôn xao.

    “Anh có hiểu mình vừa nói gì không?”
    “Đó là chồng cô ấy!”

    Gia Hân giơ tay ra hiệu im lặng.

    “Giải thích.”

    Phúc hít sâu.

    “Nếu tôi là vệ sĩ của cô, nhiệm vụ duy nhất của tôi là đảm bảo an toàn cho cô. Không phải cho chồng cô. Càng không phải cho nhân tình của anh ta.”

    Một luật sư phản bác:

    “Nhưng họ có liên quan trực tiếp đến thân chủ của anh.”

    Phúc nhìn người đó, chậm rãi nói:

    “Liên quan không đồng nghĩa với trách nhiệm.”

    Anh tiếp tục, giọng chắc nịch:

    “Nếu cả hai người đó cùng bị bắt, nghĩa là họ đã tự đặt mình vào nguy hiểm. Việc của tôi là đưa thân chủ rời khỏi vùng rủi ro nhanh nhất, chứ không phải chọn xem ai xứng đáng được cứu hơn.”

    Không khí trong phòng đặc quánh.

    Gia Hân nhìn anh rất lâu.

    “Anh không sợ tôi cho rằng anh vô tình, thậm chí tàn nhẫn sao?”

    Phúc đáp ngay:

    “Tôi sợ nhất là một vệ sĩ do dự vì cảm xúc, rồi để thân chủ trả giá.”

    Gia Hân bước lại gần anh.

    “Rất nhiều người sẽ trả lời ‘tôi cứu cô’, chỉ để làm tôi hài lòng.”

    Phúc gật đầu:

    “Và chính những người đó sẽ khiến cô gặp nguy hiểm thật sự.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Gia Hân quay lại chỗ ngồi.

    “Buổi phỏng vấn kết thúc.”

    Phúc đứng dậy, cúi đầu.

    Anh không thất vọng.
    Vì anh đã không phản bội chính mình.

    Ba ngày sau, khi Phúc đang chờ khách dưới trời nắng gắt, một chiếc xe sang dừng lại.

    Trợ lý của Gia Hân bước xuống.

    “Anh Phúc, cô Gia Hân mời anh đến nhận việc.”

    Phúc sững người.

    “Tại sao?”

    Người trợ lý mỉm cười:

    “Vì cô ấy nói… anh là người duy nhất không cố gắng đóng vai người tốt.”

    Sau này, Phúc mới biết.

    Câu hỏi hôm đó không phải giả định.

    Cuộc hôn nhân của Gia Hân đã đổ vỡ từ lâu. Người đàn ông cô cưới phản bội cô ngay khi quyền lực của cô vừa hình thành. Trong một sự cố trước đó, những vệ sĩ cũ đã do dự, cố “cân nhắc mối quan hệ”, khiến cô suýt phải trả giá bằng cả sự nghiệp.

    Gia Hân không cần người trung thành với gia đình cô.
    Cô cần người trung thành với nguyên tắc.

    Phúc trở thành vệ sĩ riêng.

    Không hào nhoáng. Không lên báo.
    Chỉ lặng lẽ đứng sau một nữ tỷ phú trẻ, người đã hiểu rất sớm rằng thứ nguy hiểm nhất không phải kẻ thù, mà là sự do dự.

    Một lần, Gia Hân hỏi anh:

    “Nếu hôm đó tôi không chọn anh thì sao?”

    Phúc cười nhẹ:

    “Thì tôi vẫn chạy xe ôm. Nhưng tôi không xấu hổ khi nhìn thẳng vào gương.”

    Gia Hân im lặng rất lâu.

    Rồi cô nói:

    “Chính câu trả lời đó… đã cứu tôi.”

    Có những câu hỏi không cần câu trả lời khôn khéo.
    Chỉ cần câu trả lời đúng.
    Và đôi khi, một câu trả lời thật…
    đủ làm chấn động cả một căn phòng –
    và thay đổi cả cuộc đời một con người.

  • Xin chúc mừng hàng triệu giáo viên, quá tuyệt vời rồi!

    Xin chúc mừng hàng triệu giáo viên, quá tuyệt vời rồi!

    Tăng lương tối thiểu vùng đối với người lao động; bậc lương nhà giáo; tiền lương và phụ cấp cho nhân viên y tế sẽ là 3 chính sách mới chính thức có hiệu lực từ ngày 1/1/2026.

    Chính sách tiền lương có gì thay đổi từ ngày 1/1/2026?

    Lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương. Ảnh: Bộ Giáo dục và Đào tạo.

    Tăng lương tối thiểu vùng

    Chính phủ ban hành Nghị định số 293/2025/NĐ-CP ngày 10/11/2025, quy định mức lương tối thiểu đối với người lao động làm việc theo hợp đồng lao động, chính sách này có hiệu lực từ ngày 1/1/2026, thay thế Nghị định số 74/2024/NĐ-CP.

    Theo Nghị định 293/2025/NĐ-CP, mức lương tối thiểu tháng tại 4 vùng được quy định như sau: Vùng I: tăng 350.000 đồng, từ 4.960.000 đồng/tháng lên 5.310.000 đồng/tháng; Vùng II: tăng 320.000 đồng, từ 4.410.000 đồng/tháng lên 4.730.000 đồng/tháng; Vùng III: tăng 280.000 đồng từ 3.860 đồng/tháng lên 4.140.000 đồng/tháng; Vùng IV: tăng 250.000 đồng từ 3.450.000 đồng/tháng lên 3.700.000 đồng/tháng.

    Mức lương tối thiểu theo giờ tại vùng I tăng từ 23.800 đồng/giờ lên 25.500 đồng/giờ, vùng II từ 21.200 đồng/giờ lên 22.700 đồng/giờ, vùng III từ 18.600 đồng/giờ lên 20.000 đồng/giờ, vùng IV từ 16.600 đồng/giờ lên 17.800 đồng/giờ.

    Như vậy, mức lương tối thiểu nêu trên tăng từ 250.000 đồng – 350.000 đồng/tháng (tương ứng tỷ lệ bình quân 7,2%) so với mức lương tối thiểu hiện hành quy định tại Nghị định 74/2024/NĐ-CP.

    Lương của giáo viên được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương

    Luật Nhà giáo năm 2025, có hiệu lực từ ngày 1/1/2026, đã quy định về tiền lương và phụ cấp đối với nhà giáo. Trong đó, tại Điều 23 đã nêu rõ, tiền lương và phụ cấp đối với nhà giáo ở cơ sở giáo dục công lập được quy định như sau: Lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp. Phụ cấp ưu đãi nghề và phụ cấp khác theo tính chất công việc, theo vùng theo quy định của pháp luật.

    Nhà giáo cấp học mầm non; nhà giáo công tác ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số, miền núi, biên giới, hải đảo và vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn; nhà giáo dạy trường chuyên biệt; nhà giáo thực hiện giáo dục hòa nhập; nhà giáo ở một số ngành, nghề đặc thù được hưởng chế độ tiền lương và phụ cấp cao hơn so với nhà giáo làm việc trong điều kiện bình thường.

    Tiền lương của nhà giáo trong cơ sở giáo dục ngoài công lập thực hiện theo quy định của pháp luật về lao động.

    Nhà giáo công tác ở ngành, nghề có chế độ đặc thù thì được hưởng chế độ đặc thù theo quy định của pháp luật, và chỉ được hưởng ở một mức cao nhất nếu chính sách đó trùng với chính sách dành cho nhà giáo.

    Như vậy, giáo viên được áp dụng đồng thời cả 2 bảng lương như sau: Lương giáo viên ở cơ sở giáo dục công lập được xếp theo hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp (bảng lương này được xếp theo mức lương cơ sở, hiện là 2,34 triệu đồng).

    Lương giáo viên trong cơ sở giáo dục ngoài công lập thực hiện theo quy định của pháp luật về lao động (bảng lương này được xếp theo mức lương tối thiểu vùng).

    Dẫn theo Nghị định số 293/2025/NĐ-CP của Chính phủ nêu trên, lương tối thiểu tại vùng I sẽ tăng lên 5.310.000 đồng/tháng; Vùng II tăng lên 4.730.000 đồng/tháng; Vùng III tăng lên 4.140.000 đồng/tháng; Vùng IV tăng lên 3.700.000 đồng/tháng. Như vậy, từ ngày 1/1/2026, mức thấp nhất để làm cơ sở tính lương cho giáo viên ngoài công lập là 3.700.000 đồng (vùng IV).

    Nhân viên y tế có thể được hưởng phụ cấp ưu đãi nghề 100%

    Quốc hội tại kỳ họp thứ 10 đã thông qua Nghị quyết của Quốc hội về một số cơ chế, chính sách đột phá cho công tác bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân.

    Tại Điều 3 Nghị quyết có hiệu lực từ 2026 quy định về chế độ, chính sách về tiền lương và phụ cấp cho nhân viên y tế. Theo đó, bác sĩ (bao gồm cả bác sĩ y học cổ truyền, bác sĩ răng hàm mặt), bác sĩ y học dự phòng, dược sĩ được xếp lương từ bậc 2 của chức danh nghề nghiệp được tuyển dụng.

    Người thường xuyên và trực tiếp làm chuyên môn y tế thuộc lĩnh vực tâm thần, pháp y, pháp y tâm thần, hồi sức cấp cứu, giải phẫu bệnh được hưởng mức phụ cấp ưu đãi nghề ở mức 100%.

    Người thường xuyên và trực tiếp làm chuyên môn y tế tại trạm y tế cấp xã, cơ sở y tế dự phòng được hưởng mức phụ cấp ưu đãi nghề ở mức: 100% đối với khu vực vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi, vùng có điều kiện kinh tế – xã hội khó khăn, vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn, biên giới, biển đảo; tối thiểu 70% đối với các trường hợp không nêu trên.

    Chính phủ quy định chi tiết điều này và căn cứ điều kiện phát triển kinh tế, xã hội để quy định một số đối tượng đặc thù khác sau khi báo cáo Ủy ban Thường vụ Quốc hội.

    Theo đó, áp dụng hưởng mức phụ cấp ưu đãi nghề ở mức 100% cho nhân viên y tế trong 2 trường hợp sau: Người thường xuyên và trực tiếp làm chuyên môn y tế thuộc lĩnh vực tâm thần, pháp y, pháp y tâm thần, hồi sức cấp cứu, giải phẫu bệnh.

    Người thường xuyên và trực tiếp làm chuyên môn y tế tại trạm y tế cấp xã, cơ sở y tế dự phòng tại khu vực vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi, vùng có điều kiện kinh tế – xã hội khó khăn, vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn, biên giới, biển đảo.

  • Tin vui: Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026

    Tin vui: Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026

    Kế hoạch tặng quà Tết 2026 của Hà Nội: Hơn 1,16 triệu suất

    Dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, thành phố Hà Nội chi tiền mừng thọ từ 700.000 đồng đến 1.500.000 đồng/người để chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi, cùng nhiều chính sách chăm lo an sinh xã hội khác.

    Ngày 15/12, Phó Chủ tịch Thường trực UBND TP Hà Nội Dương Đức Tuấn ký ban hành kế hoạch tặng quà Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 cho các đối tượng chính sách, người có công, người hưởng lương hưu, trợ cấp xã hội, người cao tuổi và nhiều nhóm yếu thế khác.

    Theo kế hoạch, việc thăm hỏi, tặng quà phải bảo đảm đúng đối tượng, đầy đủ chế độ, kịp thời, tuân thủ quy định tài chính hiện hành, đồng thời huy động tối đa các nguồn lực xã hội để chăm lo Tết cho người dân.

    Dự kiến, toàn thành phố có 1.165.878 suất quà, tổng kinh phí 574.423.500.000 đồng, từ ngân sách thành phố, ngân sách cấp xã theo phân cấp và các nguồn huy động hợp pháp khác.

    Tin vui: Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Tiền mừng thọ người cao tuổi tại Hà Nội dịp Tết 2026

    Theo kế hoạch của UBND TP Hà Nội, mức tiền mừng thọ, chúc thọ người cao tuổi dịp Tết 2026 được thực hiện bằng tiền mặt, dao động:

    Từ 700.000 đồng đến 1.500.000 đồng/người, tùy độ tuổi theo quy định.

    UBND các xã, phường được giao chủ động cân đối thêm các nguồn huy động hợp pháp để quyết định mức trợ cấp, quà tặng phù hợp với khả năng địa phương.

    Các mức quà Tết bằng tiền mặt cho nhóm đối tượng chính sách

    Trong kế hoạch, Hà Nội quy định nhiều mức quà Tết khác nhau, trong đó:

    Mức 2.000.000 đồng/người

    Áp dụng với Bà mẹ Việt Nam anh hùng; anh hùng LLVTND, Anh hùng lao động thời kỳ kháng chiến; thương binh, bệnh binh nặng; người hoạt động cách mạng trước 1945; thân nhân liệt sĩ; người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học; người từng bị địch bắt tù, đày…

    Mức 1.000.000 đồng/người

    Áp dụng với con đẻ người nhiễm chất độc hóa học; đại diện thờ cúng liệt sĩ; quân nhân, công an tham gia kháng chiến chống Mỹ, chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đang hưởng trợ cấp hằng tháng.

    Mức 500.000 đồng/người

    Dành cho cán bộ, nhân viên phục vụ trực tiếp trong dịp Tết và bổ sung tiền ăn cho các đối tượng đang được chữa trị, nuôi dưỡng tập trung.

    Tiền mừng thọ người cao tuổi tại TPHCM từ 1/1/2026

    Ngày 14.11.2025, HĐND TPHCM ban hành Nghị quyết 57/2025/NQ-HĐND, quy định mức tiền mừng thọ người cao tuổi áp dụng từ 1/1/2026, cụ thể:

    70 và 75 tuổi: 800.000 đồng/người/lần.

    80 và 85 tuổi: 1.200.000 đồng/người/lần.

    90 và 95 tuổi: 1.800.000 đồng/người/lần

    100 tuổi: 2.300.000 đồng/người/lần + 5m vải lụa + khánh vàng mừng thọ.

    Khánh vàng được chế tác theo quy định với khối lượng vàng là 0,08 chỉ vàng 24K/cái. Tính cả tiền gia công chế tác chữ, in hình trên khánh và tiền khung thì mức chi tối đa là 1,5 triệu đồng/cái.

    Trên 100 tuổi: 2.400.000 đồng/người/lần.

    Tiền mừng thọ tại Ninh Bình

    Người 70 và 75 tuổi được tặng 300.000 đồng, người 80 và 85 tuổi nhận 500.000 đồng còn người 95 tuổi được tặng 700.000 đồng.

    Các cụ trên 100 tuổi nhận quà tặng ở mức 1 triệu đồng. Đặc biệt, người tròn 100 tuổi nhận quà tặng là 5m vải lụa trị giá không quá 1,5 triệu đồng và 1 triệu đồng tiền mặt.

    Tiền mừng thọ tại Thái Nguyên

    Người 70 tuổi nhận quà 300.000 đồng, 75 tuổi nhận 400.000 đồng, 80 tuổi là 500.000 đồng, 85 tuổi là 700.000 đồng, 90 tuổi nhận 800.000 đồng và 95 tuổi nhận 900.000 đồng.

    Đặc biệt, người tròn 100 tuổi được tặng 5m vải lụa trị giá tối đa 1 triệu đồng và 1,5 triệu đồng tiền mặt.

    Lưu ý về chi trả tiền mừng thọ ở Thái Nguyên

    Theo quy định, người từ 90 tuổi trở lên do Sở Y tế đảm nhiệm chi trả, trong khi nhóm 70–85 tuổi do UBND cấp xã thực hiện trong dự toán chi thường xuyên hằng năm.

    Tiền mừng thọ tại Đồng Nai

    Ngày 12/10/2025, Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai ban hành Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND Quy định mức quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi trên địa bàn tỉnh Đồng Nai có hiệu lực từ ngày 01/01/2026 áp dụng đối với các đối tượng sau:

    – Người cao tuổi là công dân Việt Nam, đang sinh sống trên địa bàn tỉnh Đồng Nai (có đăng ký thường trú) ở tuổi 70, 75, 80, 85, 90, 95, 100 tuổi và trên 100 tuổi theo quy định của Luật Người cao tuổi 2009.

    – Các cơ quan, đơn vị, tổ chức, cá nhân được giao nhiệm vụ, có trách nhiệm thực hiện chúc thọ, mừng thọ trên địa bàn tỉnh Đồng Nai.

    Theo đó, căn cứ tại Điều 3 Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND có quy định cụ thể về mức chỉ quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi như sau:

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 70, 75 tuổi: 400.000 đồng/người.

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 80, 85 tuổi: 500.000 đồng/người.

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 90 tuổi: 1.200.000 đồng/người (bao gồm: 1.000.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 200.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 95 tuổi: 1.400.000 đồng/người (bao gồm: 1.000.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 400.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 100 tuổi: 4.000.000 đồng/người (bao gồm: 1.500.000 đồng tiền mặt; 5 mét vải lụa trị giá 700.000 đồng và khánh (hoặc tranh) chúc thọ trị giá 1.800.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ trên 100 tuổi: 3.000.000 đồng/người/năm (bao gồm: 2.500.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 500.000 đồng).

    Như vậy, từ 01/01/2026 chi tặng 500.000 đồng/người tiền mừng thọ người cao tuổi thọ 80, 85 tuổi.

    Căn cứ theo Điều 21 Luật Người cao tuổi 2009 có quy định về chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi như sau:

    – Người thọ 100 tuổi được Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam chúc thọ và tặng quà.

    – Người thọ 90 tuổi được Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương chúc thọ và tặng quà.

    – Uỷ ban nhân dân xã, phường, thị trấn phối hợp với Hội người cao tuổi tại địa phương, gia đình của người cao tuổi tổ chức mừng thọ người cao tuổi ở tuổi 70, 75, 80, 85, 90, 95 và 100 tuổi trở lên vào một trong các ngày sau đây:

    + Ngày người cao tuổi Việt Nam (06/6 hằng năm);

    + Ngày Quốc tế người cao tuổi (01/10 hằng năm);

    + Tết Nguyên đán;

    + Sinh nhật của người cao tuổi.

  • Cáp treo bung cửa khiến du khách rơi xuống vực

    Cáp treo bung cửa khiến du khách rơi xuống vực

    Một nữ du khách 34 tuổi đã rơi khỏi cáp treo từ độ cao hơn 10 m nghi do gió thổi mạnh làm bung cửa kính.

    Ban quản lý khu du lịch danh lam thắng cảnh núi Yandang Ôn Châu (Chiết Giang) xác nhận sự việc xảy ra vào tối 1/10. Hệ thống cáp treo hang động quảng trường núi Yandang bất ngờ bị hỏng khi đang di chuyển, khiến một nữ du khách rơi xuống, bị thương.

    Sau tai nạn, cáp treo bị đình chỉ hoạt động để điều tra, tu bổ, sửa chữa tới khi đạt yêu cầu mới đưa vào sử dụng lại. Thời gian mở cửa hiện chưa được tiết lộ. Các hạng mục khác của khu danh thắng vẫn mở cửa bình thường. Du khách được khuyến cáo cập nhật lịch trình phù hợp để tránh ảnh hưởng tới kế hoạch du lịch tới đây.

    Cáp treo bị đứt, bung cửa kính khiến một du khách rơi xuống.

    Cáp treo bị đứt, bung cửa kính khiến một du khách rơi xuống.

    Trước đó, một đoạn video được lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc ghi lại hình ảnh cabin cáp treo bị nghiêng đổ, phần cửa mở toang. Các hành khách bên trong khá hoảng loạn kêu la, sau đó được lực lượng cứu hộ bắc thang lên giải cứu.

    Nhân viên Cục Văn hóa, Phát thanh, Truyền hình, Du lịch và Thể thao thành phố Nhạc Thanh cho biết, cửa của một cáp treo bị hỏng do gió mạnh trên đỉnh núi. Nạn nhân được điều trị và không nguy hiểm tới tính mạng. Thời điểm xảy ra sự việc, cáp treo mới di chuyển được một đoạn ngắn.

    Du khách bị rơi xuống vực từ trên cáp treo

    Trung Quốc vừa kết thúc kỳ nghỉ Quốc khánh kéo dài từ ngày 1/10 đến 7/10, còn được gọi là Tuần lễ vàng của ngành du lịch. Ước tính có hơn nửa tỷ người đi du lịch hàng năm vào dịp này, thúc đẩy du lịch ở đất nước tỷ dân. Tình trạng quá tải, chen lấn thường xuyên xảy ra ở các khu du lịch, thắng cảnh nổi tiếng trên khắp Trung Quốc trong Tuần lễ vàng, gây ra nhiều bất tiện cho du khách.

    Nguồn: https://ngoisao.vnexpress.net/cap-treo-bung-cua-khien-du-khach-roi-xuong-vuc-4801601.html

  • Vì sao nhà không có người ở nhanh xuống cấp và cách khắc phục hiệu quả

    Vì sao nhà không có người ở nhanh xuống cấp và cách khắc phục hiệu quả

    Nhà không có người ở nhanh xuống cấp không phải cảm nhận chủ quan mà là hiện tượng có thật, có thể giải thích rõ ràng bằng vật lý – hóa học – sinh học – và cả “vai trò vô hình” của con người trong không gian sống.

    Có nhiều nguyên nhân khiến nhà không có người ở nhanh xuống cấp.

    Nhà ở cần “sự sống” để tự ổn định

    Một căn nhà được thiết kế với giả định có người sinh hoạt bên trong với những tồn tại như:

    • Mở – đóng cửa mỗi ngày
    • Có nhiệt độ cơ thể
    • Có hơi ẩm từ thở, nấu ăn, tắm rửa
    • Có điện được bật tắt, nước được xả thường xuyên

    Khi không còn con người, hệ cân bằng này bị phá vỡ. Nhà ở thực chất là một “hệ sinh thái nhân tạo”. Không có con người, nó không đứng yên mà… tự suy thoái. Điều này lý giải vì sao nhà không có người ở nhanh xuống cấp.

    Vì sao nhà không có người ở nhanh xuống cấp và cách khắc phục hiệu quả - Ảnh 1.

    Một căn nhà không có người ở dù được khóa cửa cẩn thận, không ai đập phá, không bị trộm cắp, vẫn xuống cấp rất nhanh. (Ảnh:Design)

    Ẩm mốc phát triển vì thiếu trao đổi khí

    Khi nhà bỏ trống, cửa đóng kín, không ai mở cửa sổ, không có quạt, điều hòa nên không khí tù đọng, độ ẩm tăng cao. Hậu quả là:

    • Tường mốc đen
    • Trần loang ố
    • Gỗ cong vênh
    • Mùi ẩm mốc “ám” vào vật liệu

    Ngay cả nhà xây kiên cố, chỉ cần 2–3 tháng không ở, nấm mốc đã có thể phát triển mạnh.

    Nước “đứng yên” là kẻ phá hoại thầm lặng

    Khi có người ở, nước được xả hằng ngày, cặn bẩn bị cuốn trôi, xi phông luôn có nước mới.

    Khi nhà bỏ trống, nước đọng trong đường ống, cặn lắng lại, xi phông khô nước. Hậu quả là:

    • Mùi hôi từ cống bốc ngược lên
    • Đường ống dễ tắc
    • Gioăng cao su khô, nứt
    • Kim loại bên trong bị ăn mòn.

    Thiết bị điện xuống cấp nhanh khi không hoạt động

    Nhiều người nghĩ “đồ không dùng thì sẽ bền hơn” nhưng điều này sai trong nhiều trường hợp. Ổ cắm không dùng bị oxy hóa; thiết bị điện tử không cấp điện lâu ngày sẽ bị ẩm mốc linh kiện. Tủ lạnh, điều hòa, máy giặt không chạy thì gioăng khô cứng, dầu máy lắng cặn.

    Khi bật lại sau thời gian dài, thiết bị dễ bị hỏng đột ngột, chập cháy, rò điện.

    Côn trùng và động vật coi nhà hoang là “lãnh thổ”

    Không có con người nghĩa là không mùi sinh hoạt, không ánh sáng ban đêm, không tiếng động; vì thế chuột, gián, mối, thằn lằn, kiến tự do xâm nhập. Chúng gặm dây điện, làm tổ trong trần, tủ, phá gỗ, phá giấy, phá vải.

    Mối đặc biệt nguy hiểm vì chúng phá hoại âm thầm, khi phát hiện thì đã thiệt hại nặng.

    Bụi bẩn ăn mòn, mưa gió phá hoại

    Bụi trong nhà gồm có hơi ẩm, muối khoáng, chất hữu cơ. Khi có người ở, bụi được lau chùi, sàn được quét, bề mặt được “chạm”. Khi nhà bị bỏ trống, bụi tích tụ lâu ngày, kết hợp với ẩm gây ăn mòn bề mặt, làm xỉn màu sàn, kim loại, kính.

    Nhà có người ở thì khi dột sẽ được sửa, chủ nhà thấy nứt là trám, thấy cửa kẹt là chỉnh. Nếu nhà không người, một vết nứt nhỏ sẽ thành nứt lớn, một điểm thấm sẽ dần loang rộng, một khe hở đủ để nước mưa xâm nhập.

    Nhà không có người ở nhanh xuống cấp không phải do cú đánh mạnh, mà do hàng trăm vết thương nhỏ không được chữa.

    Cách giữ nhà bỏ trống vẫn bền, ít xuống cấp

    Việc để nhà trống trong thời gian dài không đồng nghĩa với buông xuôi, nếu có cách quản lý phù hợp, ngôi nhà vẫn có thể giữ được tình trạng tốt trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.

    Vì sao nhà không có người ở nhanh xuống cấp và cách khắc phục hiệu quả - Ảnh 2.

    Nhà không có người ở nhanh xuống cấp, do đó nếu để trống lâu, bạn nên cho mượn hoặc cho thuê. (Ảnh: Getty)

    Tạo “sự sống tối thiểu” cho căn nhà: Dù không ở, căn nhà vẫn cần được vận hành định kỳ như nhờ người thân hoặc hàng xóm mở cửa, đi lại, bật đèn mỗi 1–2 tuần; mở cửa sổ vài giờ để đổi không khí; xả nước ở bồn rửa, bồn cầu để tránh khô xi phông. Chỉ cần 30–60 phút mỗi lần cũng đủ giúp nhà “thở”.

    Kiểm soát độ ẩm là ưu tiên số một: Ẩm là kẻ thù lớn nhất của nhà bỏ trống. Bạn nên đặt hộp hút ẩm, than hoạt tính ở các phòng kín, dùng máy hút ẩm hẹn giờ nếu có điều kiện. Với nhà chung cư, đừng bịt kín hoàn toàn, tránh “nhà kín như hộp”. Cần đặc biệt chú ý các khu vực: Nhà vệ sinh, góc tường khuất, phòng không có cửa sổ.

    Đừng cắt điện – nước hoàn toàn một cách máy móc, sai lầm phổ biến là ngắt sạch mọi thứ. Hãy ngắt aptomat từng khu vực, vẫn để một nhánh điện hoạt động (đèn, ổ cắm hút ẩm); khóa van nước chính nhưng xả nước định kỳ; không để đường ống “khô tuyệt đối” trong thời gian dài. Mục tiêu là: An toàn nhưng không “đóng băng” hệ thống.

    Bảo vệ thiết bị bằng cách “cho chạy định kỳ”: Điều hòa bật 15–20 phút mỗi tháng; máy giặt cho chạy không tải, xả nước; tủ lạnh nếu không dùng thì vệ sinh – mở hé cửa, không đóng kín. Thiết bị càng lâu không hoạt động, nguy cơ hỏng càng cao.

    Phòng chống côn trùng và mối mọt chủ động: Nhà trống là “thiên đường” của chuột, gián, mối. Bạn cần bịt kín khe hở, đặt bẫy chuột, hộp chống gián, phun phòng mối định kỳ, nhất là nhà đất. Đừng đợi đến khi có dấu hiệu mới xử lý, vì khi đó thường đã muộn.

    Dọn sạch trước khi bỏ trống: Trước khi khóa cửa dài ngày, bạn nên dọn sạch thức ăn, đổ rác, lau khô sàn, bồn vệ sinh; không để đồ vải ẩm, nệm, thảm. Nhà càng sạch lúc đầu thì xuống cấp càng chậm.

    Che chắn nắng mưa nhưng vẫn để thông thoáng: Kiểm tra mái, ban công, cửa sổ tránh thấm nước; không bịt kín toàn bộ bằng bạt hoặc xốp. Rèm cửa nên kéo vừa phải để hạn chế nắng gắt nhưng không bí khí. Việc che kín hoàn toàn dễ khiến nhà ẩm và mốc nặng hơn.

    Ghi lịch kiểm tra định kỳ như một tài sản: Hãy coi căn nhà bỏ trống như chiếc xe không chạy thường xuyên hay máy móc cần bảo dưỡng. Nên có lịch kiểm tra 1 tháng hoặc 3 tháng. Danh sách các điểm cần xem gồm tường, trần, ống nước, mùi lạ. Việc phát hiện sớm một vết thấm, một mùi mốc có thể tiết kiệm hàng chục triệu đồng phí sửa chữa.

    Với nhà bỏ trống rất lâu, nếu có thể, bạn nên cho người thân ở tạm hoặc cho thuê giá thấp, hay nhờ người trông nom sinh hoạt nhẹ. Sự hiện diện của con người vẫn là cách bảo trì rẻ và hiệu quả nhất.

    Tóm lại, con người là “bộ phận bảo trì sống” của ngôi nhà. Nghe có vẻ lạ, nhưng việc con người đi lại làm sàn “quen tải”, việc mở cửa giúp cân bằng ẩm, bật điện giúp hong khô không khí, và sinh hoạt giúp phát hiện sớm hư hỏng. Khi không có người, nhà mất đi cơ chế tự điều chỉnh.

    Nhà không có người ở xuống cấp nhanh không phải vì bị phá hoại hay bị dùng quá mức mà vì nó không được sống, không được vận hành, không được chăm sóc, cũng như một cơ thể nếu không vận động thì sẽ teo đi.

  • Ngoài 400.000 đồng, người có công vẫn được tặng quà Tết của Chủ tịch nước

    Ngoài 400.000 đồng, người có công vẫn được tặng quà Tết của Chủ tịch nước

    Chính phủ vừa ban hành Nghị quyết về việc tặng quà của Đảng, Nhà nước nhân dịp chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 cho người có công với cách mạng, các đối tượng bảo trợ xã hội, hưu trí xã hội và một số nhóm yếu thế khác.

    Theo nghị quyết, mức quà tặng áp dụng thống nhất 400.000 đồng/người, chi trả bằng tiền. Chính sách nhằm tri ân người có công với cách mạng, đồng thời thể hiện sự quan tâm của Đảng, Nhà nước đối với các nhóm yếu thế trong xã hội trong dịp cuối năm và Tết Nguyên đán.

     

    Mức quà tặng áp dụng thống nhất 400.000 đồng/người, chi trả bằng tiền (Ảnh minh họa: Sơn Nguyễn).

    Người có công vẫn có quà Tết riêng theo thông lệ

    Đáng chú ý, nghị quyết nêu rõ riêng việc tặng quà Tết Nguyên đán năm 2026 đối với người có công với cách mạng tiếp tục thực hiện theo quy định hiện hành của pháp luật về người có công, bảo đảm hoàn thành trước ngày 31/1/2026.

    Quy định này đồng nghĩa với việc khoản quà 400.000 đồng theo nghị quyết của Chính phủ không thay thế, không gộp chung với quà Tết dành riêng cho người có công được thực hiện hằng năm theo các quy định và thông lệ trước đây. Người có công vì vậy vẫn được nhận quà Tết riêng, bên cạnh khoản hỗ trợ chung theo nghị quyết lần này.

    Theo quy định của pháp luật về ưu đãi người có công với cách mạng, vào dịp Tết Nguyên đán hằng năm, người có công được Nhà nước tổ chức thăm hỏi, tặng quà nhằm tri ân sự hy sinh, đóng góp cho đất nước. Khoản quà này được thực hiện thống nhất trên phạm vi cả nước, bảo đảm đúng đối tượng, đúng thời hạn trước Tết. Trong thực tế, quà Tết dành cho người có công thường được người dân quen gọi là “quà của Chủ tịch nước”, gắn với thông lệ thăm hỏi, động viên người có công mỗi dịp Tết đến, xuân về.

    Đối tượng thụ hưởng và nguyên tắc chi trả

    Ngoài người có công với cách mạng, đối tượng được tặng quà theo nghị quyết gồm các đối tượng bảo trợ xã hội theo quy định hiện hành; người hưởng hưu trí xã hội theo nghị định mới của Chính phủ, bao gồm cả trẻ mồ côi, không nơi nương tựa hoặc đang được nuôi dưỡng tại các cơ sở, trại mồ côi.

    Trường hợp một người được xác nhận thuộc từ hai nhóm đối tượng trở lên, đủ điều kiện hưởng quà, nghị quyết quy định chỉ nhận một suất quà, không cộng dồn nhiều mức.

    Ngân sách trung ương bảo đảm, hoàn thành trước 31/12

    Toàn bộ kinh phí thực hiện chính sách tặng quà theo nghị quyết được ngân sách trung ương bổ sung có mục tiêu cho các địa phương từ nguồn dự phòng ngân sách trung ương năm 2025. Việc tặng quà phải hoàn thành chậm nhất trong ngày 31/12.

    Bộ Công an được giao phối hợp với các bộ, ngành và địa phương tổ chức chi trả quà của Đảng, Nhà nước qua tài khoản hưởng an sinh xã hội trên VNeID. Trường hợp cần thiết, địa phương có thể chi trả qua tài khoản đang hưởng trợ cấp hằng tháng hoặc chi trả trực tiếp bằng tiền, bảo đảm đúng đối tượng, đúng thời hạn.

    Ngân hàng Nhà nước có trách nhiệm bảo đảm hệ thống thanh toán và nguồn tiền mặt phục vụ chi trả; các ngân hàng thương mại phối hợp với Kho bạc Nhà nước và chính quyền địa phương để việc chi trả được thực hiện kịp thời, thông suốt.

    Căn cứ điều kiện thực tế và khả năng cân đối nguồn lực, địa phương được xem xét, quyết định việc tặng quà bổ sung cho các đối tượng yếu thế khác trên địa bàn theo thẩm quyền, đồng thời báo cáo kết quả thực hiện về các bộ liên quan theo quy định.

  • Mẹ tôi li//ệt giường ba năm, đến bữa tiệc gia đình bà bất ngờ đọc di chúc 700 triệu và hai căn nhà để cho chị gái, còn tôi chỉ ngồi lặng người

    Mẹ tôi li//ệt giường ba năm, đến bữa tiệc gia đình bà bất ngờ đọc di chúc 700 triệu và hai căn nhà để cho chị gái, còn tôi chỉ ngồi lặng người

    Mẹ tôi liệt giường đã hơn ba năm.

    Từ ngày tai biến, nửa người bên phải của mẹ không cử động được, lời nói méo mó, trí nhớ lúc nhớ lúc quên. Bác sĩ bảo mẹ sống được đến hôm nay đã là kỳ tích.

    Vậy mà hôm đó, mẹ lại bảo:
    — Gọi hết các con về. Mẹ muốn ăn bữa cơm cho đủ mặt.

    Cả nhà ai cũng bất ngờ.

    Chị gái tôi – Hồng – là người sốt sắng nhất. Chị thuê hẳn phòng VIP của nhà hàng lớn, nói rằng “mẹ cả đời khổ rồi, phải cho mẹ một bữa tử tế”.

    Tôi chỉ lặng lẽ đẩy xe lăn cho mẹ, nhìn căn phòng sáng choang mà thấy lòng nặng trĩu.

    Ba năm nay, người ở bên mẹ mỗi ngày là tôi. Tắm rửa, thay bỉm, bón từng thìa cháo. Còn Hồng, mỗi tháng ghé thăm một lần, lần nào cũng than bận.

    Nhưng hôm nay, chị diện váy lộng lẫy, tay xách túi hiệu, nụ cười lúc nào cũng nở.

    — Mẹ nhìn con có xinh không? — chị cúi sát mặt mẹ.

    Mẹ tôi nhìn chị rất lâu, ánh mắt đục mờ nhưng bình thản.


    Bữa tiệc gần tàn, mẹ bỗng ra hiệu cho tôi.

    Tôi cúi xuống. Mẹ thì thào:
    — Lấy… cái phong bì… trong túi áo…

    Tôi sững người.

    Phong bì màu nâu cũ kỹ, bên ngoài ghi hai chữ run run: DI CHÚC.

    Cả bàn tiệc im bặt.

    Hồng đặt đũa xuống, giọng hơi run:
    — Mẹ… mẹ định làm gì vậy?

    Mẹ tôi cố gắng ngồi thẳng, giọng yếu nhưng rõ từng chữ:
    — Hôm nay… mẹ đọc… để các con… khỏi cãi nhau… sau này…

    Không khí nặng như chì.

    Mẹ mở phong bì. Tờ giấy mỏng rung lên trong tay bà.

    — Tài sản của mẹ… gồm… bảy trăm triệu tiền tiết kiệm… và… hai căn nhà…

    Hồng nín thở.

    Tôi cúi đầu, lòng rỗng không. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tiền bạc.

    — Mẹ để lại… cho… Hồng

    Cả bàn tiệc xôn xao.

    Hồng bật khóc, ôm lấy mẹ:
    — Con biết mà… mẹ thương con nhất… con hứa sẽ lo cho mẹ đến cuối đời…

    Tôi ngẩng đầu, cổ họng nghẹn lại.
    Vậy là hết.

    Ba năm thức trắng đêm, hóa ra chẳng đáng gì.

    Mẹ giơ tay ra hiệu cho Hồng dừng lại.

    — Nhưng… chưa hết…

    Căn phòng lại im lặng.

    — Mẹ để cho Hồng… quyền sở hữu… — mẹ ngừng lại, thở dốc — để bán

    Hồng sững người.
    — Mẹ nói gì?

    — Hai căn nhà… và bảy trăm triệu… mẹ giao cho Hồng bán đi… — mẹ nhìn thẳng vào chị tôi — để trả viện phí, thuốc men, và tiền thuê người chăm sóc cho mẹ đến ngày mẹ chết.

    Không khí đông cứng.

    — Sau khi mẹ mất… nếu còn dư… thì… chia đều… cho các con…

    Hồng buông tay mẹ ra, mặt tái mét.

    — Mẹ… mẹ không tin con sao?

    Mẹ tôi cười rất nhẹ.
    — Mẹ tin… nhưng mẹ tin… công bằng hơn…

    Mẹ quay sang tôi, ánh mắt dịu lại.

    — Ba năm nay… người ở bên mẹ… là con… mẹ không quên…

    Tôi bật khóc.

    Hồng đứng dậy, ghế kéo kèn kẹt.

    — Hóa ra mẹ bày trò này… chỉ để dạy dỗ tôi?

    Mẹ nhắm mắt, mệt mỏi:
    — Không… mẹ chỉ… không muốn… ai phải mang ơn… ai cả…


    Bữa tiệc kết thúc trong im lặng.

    Hồng là người rời đi trước, không quay đầu lại.

    Tối đó, tôi đẩy mẹ ra ban công bệnh viện. Gió mát.

    Mẹ nắm tay tôi, rất khẽ:
    — Tiền bạc… rồi cũng hết… chỉ có người ở lại… mới là thật…

    Tôi gật đầu, nước mắt rơi xuống tay mẹ.

    Bữa tiệc gia đình ấy, hóa ra là bài học cuối cùng mẹ để lại cho các con.

  • Bổ sung hơn 2.513 tỷ đồng cho địa phương để tặng quà nhân dịp Đại hội Đảng và Tết Nguyên đán 2026

    Bổ sung hơn 2.513 tỷ đồng cho địa phương để tặng quà nhân dịp Đại hội Đảng và Tết Nguyên đán 2026

    Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính vừa ký Quyết định số 2814/QĐ-TTg ngày 28/12/2025 bổ sung có mục tiêu từ ngân sách trung ương năm 2025 cho các địa phương để thực hiện tặng quà của Đảng, Nhà nước nhân dịp chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026.

    Cụ thể, bổ sung có mục tiêu từ ngân sách trung ương cho các địa phương số tiền là 2.513.946 triệu đồng từ nguồn dự phòng ngân sách trung ương năm 2025 được bổ sung theo Nghị quyết số 265/2025/QH15 ngày 11 tháng 12 năm 2025 của Quốc hội để thực hiện tặng quà của Đảng, Nhà nước nhân dịp chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026.

    Bổ sung hơn 2.513 tỷ đồng cho địa phương để tặng quà nhân dịp Đại hội Đảng và Tết Nguyên đán 2026- Ảnh 1.

    Thủ tướng Chính phủ giao Bộ Tài chính, Bộ Nội vụ, Bộ Y tế theo chức năng, nhiệm vụ được giao và Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố được giao bổ sung kinh phí chịu trách nhiệm về tính đầy đủ, chính xác của nội dung, số liệu báo cáo và đề xuất, kiến nghị; quản lý, sử dụng, thanh quyết toán số kinh phí bổ sung theo đúng quy định của Luật Ngân sách nhà nước và Nghị quyết số 418/NQ-CP ngày 28 tháng 12 năm 2025; tổ chức tặng quà bảo đảm kịp thời, công khai, minh bạch, đúng đối tượng, không để xảy ra thất thoát, lãng phí, tiêu cực.

    Khoản 1 Điều 1 Nghị quyết số 418/NQ-CP nêu rõ các đối tượng được Đảng, Nhà nước tặng quà gồm:

    a) Người có công với cách mạng theo quy định tại Pháp lệnh Ưu đãi người có công với cách mạng;

    b) Đối tượng bảo trợ xã hội theo quy định tại Nghị định số 20/2021/NĐ-CP ngày 15 tháng 3 năm 2021 của Chính phủ; đối tượng hưu trí xã hội theo quy định tại Nghị định số 176/2025/NĐ-CP ngày 30 tháng 6 năm 2025 của Chính phủ; bao gồm cả trẻ mồi côi, không nơi nương tựa hoặc trong các trại mồ côi.

    Mức quà tặng: 400.000 đồng/người, bằng tiền.

    Bộ Công an phối hợp chặt chẽ với Bộ Nội vụ, Bộ Y tế, Bộ Tài chính, các cơ quan liên quan và các địa phương thực hiện tặng quà của Đảng, Nhà nước nhân dịp chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 qua tài khoản hưởng an sinh xã hội trên VNeID cho các đối tượng quy định tại khoản 1 Điều 1 Nghị quyết này; trường hợp cần thiết, Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố chỉ đạo các cơ quan liên quan của địa phương, Ủy ban nhân dân cấp xã tặng quà trực tiếp vào tài khoản đang hưởng phụ cấp, trợ cấp hàng tháng (nếu có) hoặc chi trả trực tiếp bằng tiền, đảm bảo đúng đối tượng, thời hạn và các quy định có liên quan.

    Nghị quyết yêu cầu việc tặng quà hoàn thành chậm nhất trong ngày 31 tháng 12 năm 2025.