Tác giả: admin

  • Trên máy bay, 1 đứa bé khóc không ngừng. Đúng lúc này vị đại gia giàu có giận dữ tiến lại gần và quát tháo yêu cầu đứa trẻ phải im lặng, ông ta mắng xối xả cho đến khi người mẹ đơn thân lên tiếng tiết lộ rằng đứa bé đang bị

    Trên máy bay, 1 đứa bé khóc không ngừng. Đúng lúc này vị đại gia giàu có giận dữ tiến lại gần và quát tháo yêu cầu đứa trẻ phải im lặng, ông ta mắng xối xả cho đến khi người mẹ đơn thân lên tiếng tiết lộ rằng đứa bé đang bị

    Chuyến bay VN217 từ TP.HCM đi Hà Nội cất cánh chưa đầy 20 phút.

    Trong khoang hạng thương gia yên tĩnh, tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên không dứt.
    Tiếng khóc khàn, gấp, như thể đứa bé đang đau đớn hơn là mè nheo.

    Người mẹ trẻ ngồi ghế 27A ôm con sát vào lòng, mồ hôi lấm tấm trên trán.
    Cô vỗ về, thì thầm, dỗ dành… nhưng đứa bé vẫn khóc không ngừng.

    Nhiều hành khách bắt đầu khó chịu.

    2. Vị đại gia mất kiên nhẫn

    Ở hàng ghế phía trước, ông Trần Minh Khang tháo tai nghe, quay lại.

    Mặt ông đỏ gay vì tức giận.

    Ông đứng bật dậy, bước thẳng đến chỗ người mẹ trẻ:

    Cô không biết dạy con à?
    Đây là máy bay, không phải cái chợ!”

    Tiếng khóc của đứa bé càng lớn hơn.

    Ông Khang gằn giọng, không hề hạ thấp:

    “Trẻ con thì bịt mồm nó lại!
    Cô làm ảnh hưởng đến cả khoang đấy, cô có biết tôi là ai không?”

    Cả khoang máy bay im phăng phắc.

    3. Người mẹ cúi đầu chịu đựng

    Thu An siết chặt con, giọng run run:

    “Cháu… cháu xin lỗi mọi người…
    Con em không cố ý đâu ạ…”

    Ông Khang cười khẩy:

    “Xin lỗi là xong à?
    Không có tiền thì đừng đi máy bay!”

    Một vài người quay mặt đi.
    Không ai lên tiếng.

    4. Lời nói khiến không khí đông cứng

    Thu An ngẩng đầu lên.

    Đôi mắt cô đỏ hoe nhưng kiên quyết.

    Cô nói, không to, nhưng từng chữ rơi xuống khoang máy bay như đá:

    “Thưa ông…
    con tôi đang bị ung thư máu giai đoạn cuối.”

    Tiếng khóc của đứa bé đột ngột ngắt quãng, chuyển thành những tiếng thở dốc yếu ớt.

    Thu An tiếp tục, giọng nghẹn lại:

    “Bác sĩ nói… nếu không kịp ra Hà Nội đêm nay,
    cháu có thể không qua khỏi tuần này.”

    5. Sự im lặng đáng sợ

    Cả khoang máy bay chết lặng.

    Một tiếp viên hàng không đứng gần đó bật khóc.

    Ông Trần Minh Khang đứng sững, miệng hé ra nhưng không nói được lời nào.

    Ông nhìn đứa bé – gương mặt tái nhợt, tay gầy guộc đang cắm kim truyền.

    Ông lùi lại một bước.

    6. Sự thật còn đau hơn

    Thu An cúi xuống, vuốt tóc con:

    “Cháu khóc vì đau
    mỗi lần áp suất thay đổi là cháu đau đến không chịu nổi…”

    Cô ngẩng lên nhìn ông Khang, nhẹ nhàng nhưng sắc như dao:

    “Cháu không cần im lặng, thưa ông.
    Cháu chỉ cần được sống thêm một chút.”

    7. Người đàn ông gục xuống ghế

    Ông Khang quay về chỗ ngồi.

    Ông run rẩy tháo kính, lấy tay che mặt.

    Không ai còn dám phàn nàn.

    Cả chuyến bay còn lại,mỗi khi đứa bé khóc lên,

    tất cả hành khách đều im lặng.

  • Cô gái suy kiệt vì ‘chiếc cốc’ nằm im 7 tháng, đi viện không lấy được: Cảnh báo cho chị em

    Cô gái suy kiệt vì ‘chiếc cốc’ nằm im 7 tháng, đi viện không lấy được: Cảnh báo cho chị em

    Cốc nguyệt san đang dần trở thành công cụ phổ biến hỗ trợ chị em trong những ngày ‘dâu rụng’. So với các sản phẩm băng truyền thống hay t.ampon, thì chiếc cốc tiện ích hơn rất nhiều, lại giúp chị em thoải mái khi vận động.

    Mặc dù có ưu điểm tuyệt vời như vậy, nhưng việc sử dụng cốc cũng có thể xảy ra những sự cố hy hữu đấy các mẹ ạ.

    Như trường hợp người phụ nữ mình đọc trên báo mới đây là 1 ví dụ, cô gặp sự cố từ chiếc cốc tới 7 tháng mới lấy ra được mọi người ạ. Giờ mình chia sẻ câu chuyện cho những ai quan tâm nha.

    ‘Tôi bắt đầu thấy cơ thể không được tốt từ khoảng tháng 12, đến tháng 1, tôi cảm thấy có gì đó khác lạ khi đến chu kỳ. Thậm chí tôi có thể cho ngón út qua cổ TC của mình và cảm nhận được có chiếc cốc nguyệt san vì cổ TC của tôi khá thấp, mềm và mở’.

    Dù vậy, cô không biết từ thời điểm nào và bằng cách nào mà chiếc cốc này đi vào TC của mình, vì thông thường nó sẽ phải đi qua cổ TC. N đã cố gắng suốt nhiều giờ để lấy chiếc cốc ra nhưng không thành, cuối cùng cô đã đến bệnh viện để nhờ hỗ trợ.

    Tuy nhiên sau khi nghe N trình bày, các bác sĩ không tin vì họ cho rằng chiếc cốc đó không thể đi qua cổ TC và vào TC bởi cổ TC quá hẹp, không thể xâm nhập được. Thực tế thì nó chỉ giãn ra trong quá trình chuyển dạ để sinh con hoặc trong chu kỳ mà thôi.

    Mặc dù N khi đó đã nói rằng, bản thân từng trải qua 3 lần sinh thường nên cô hiểu rõ cơ thể mình nhưng các bác sĩ vẫn không tin.

    Một y tá sau đó đã kiểm tra để có thể lấy chiếc cốc ở bên trong người N, nhưng vì không kiểm tra sâu hơn nên y tá này không tìm ra chiếc cốc.

    N đã yêu cầu siêu âm, thế nhưng các bác sĩ nói rằng họ chỉ nhìn thấy 1 u nang hoặc 1 khối u xơ. Sau đó, N liên tục bị nhiễm trùng tiểu và được dùng thuốc kháng sinh để giảm các triệu chứng, tuy nhiên cô rất mệt mỏi khi không được tìm ra đúng nguyên nhân.

    Cô cho biết bản thân từng không muốn sống vì chiếc cốc nguyệt san mắc kẹt trong TC suốt nhiều tháng khiến sức khỏe của cô bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Tuy nhiên cuối cùng, mọi việc đã hoàn toàn chấm dứt nhờ vào người bạn trai mới

    ‘Tôi đã bị xuất huyết gần 7 tháng vì TC của tôi đang cố gắng đào thải nó ra ngoài. Tôi cũng có thể bị nhiễm trùng bất cứ lúc nào, tôi cảm thấy như mình khó duy trì sự sống khi luôn trong tình trạng ốm yếu. Nhưng thật may mắn khi cuối cùng mọi chuyện đã chấm dứt nhờ bạn trai mới.

    Sau khi ‘yêu’, N bỗng cảm thấy đau đến phát khóc và xuất huyết nhiều.

    ‘Tôi chạy vào phòng tắm và kiểm tra, 1/2 chiếc cốc đã ra khỏi cổ TC, sau đó tôi đã cố gắng hết sức để gấp nó lại và kéo ra. Mặc dù rất đa, nhưng sau khi chiếc cốc được lấy ra hoàn toàn, tôi vô cùng vui mừng’.

    N cho biết đây là sự cố lớn nhất trong cuộc đời cô, và cô chia sẻ trải nghiệm của mình để cảnh báo các chị em hãy cẩn thận khi dùng cốc khi đến tháng.

    hình ảnh

    Kẹt cốc nguyệt san trong cơ thể có thể khiến chị em gặp nguy hiểm. Ảnh minh họa/Nguồn: wbez

    Chị em có thể gặp nguy hiểm gì khi bị kẹt cốc nguyệt san trong cơ thể?

    Nếu những món đồ này mắc kẹt bên trong cơ thể quá lâu sẽ gây nguy hại cho sức khỏe của chị em.

    Cụ thể là khi chúng ở bên trong cơ thể từ 4-6 tiếng, có thể gây tình trạng nhiễm trùng, đau đớn ở ‘vùng dưới’, hoặc nặng hơn có thể gây ra viêm nhiễm nặng, hoặc khiến chị em mắc bệnh phụ khoa.

    Thậm chí đã có những chị em vì chủ quan mà để t.ampon quá lâu trong cơ thể, dẫn đến bị sốc nhiễm độc, nguy hiểm tính mệnh.

    Thông thường rất hiếm có trường hợp t.ampon hay cốc nguyệt san chui tọt vào sâu trong ‘vùng dưới’. Điều này là do cổ TC nhỏ, hẹp nên những món đồ này khó có thể lọt vào trong TC trừ khi có tác động rất lớn từ bên ngoài.

    Thế nhưng, nếu thực hiện sai kỹ thuật, chúng có thể đi sâu vào cơ thể và không rút ra được là chuyện hoàn toàn có thể.

    Lý do vì khi đặt chúng quá sâu, khiến cả sợi dây và cuống cốc chui tọt vào trong. Hoặc khi lấy ra, chị em không kéo sợi dây, cuống cốc mà cố gắng dùng tay nắm, ấn trực tiếp lên các món đồ này.

    Trong trường hợp không may bị kẹt những món đồ trên trong cơ thể, chị em không nên dùng các vật sắc nhọn để gắp lấy ra ngoài. Nếu chị em đã dùng tay cố gắng lấy mà không được, thì tốt nhất nên đến gặp bác sỹ phụ khoa nhờ hỗ trợ.

    Các bước để lấy cốc nguyệt san ra ngoài đúng cách như sau:

    + Bước 1:  Rửa tay thật sạch

    + Bước 2:  Đặt ngón tay trỏ và ngón cái vào bên trong. Kéo thân của cốc nhẹ nhàng cho đến khi chị em cầm được cả thân cốc

    + Bước 3:  Ấn nhẹ cốc để thoát khí, sau đó kéo cốc xuống để rút ra ngoài.

    + Bước 4:  Sau khi cốc đã được rút ra ngoài, hãy đổ hết dịch trong cốc vào nhà vệ sinh.

    + Vệ sinh cốc sạch sẽ để tái sử dụng cho những lần sau. Tuy nhiên, đối với loại cốc dùng 1 lần, cần được vứt đi ngay sau khi sử dụng.

    Như vậy sau câu chuyện báo chí chia sẻ ở trên cho thấy, cốc nguyệt san là món đồ tiện ích cho chị em để đối phó với chu kỳ hàng tháng, nhưng đôi khi có thể xảy ra sự cố. Vì vậy chị em cần tìm hiểu kỹ và xử lý đúng cách nha.

  • Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger

    Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger

    Người dân cần cảnh giác trước các yêu cầu cầu gửi hình ảnh này.

    Mới đây, công an tỉnh Hưng Yên đã ra cảnh báo về thủ đoạn lừa đảo lợi dụng việc điều chỉnh địa giới hành chính để chiếm đoạt tài sản của người dân.

    Cụ thể, trong thời gian gần đây, cùng với việc triển khai điều chỉnh địa giới hành chính ở cấp tỉnh và cấp xã theo chủ trương của Nhà nước, công an địa phương đã phát hiện các thủ đoạn lừa đảo mới. Các đối tượng lừa đảo thường giả mạo cán bộ địa chính phường, xã hoặc cán bộ thuộc Ủy ban nhân dân các cấp để gọi điện hoặc nhắn tin cho người dân với nội dung “rà soát, điều chỉnh, hoàn thiện hồ sơ đất đai theo quy định mới” nhằm cập nhật cơ sở dữ liệu đất đai sau khi điều chỉnh địa giới hành chính.

    Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger- Ảnh 1.

    Các đối tượng thường gấp rút yêu cầu người dân cung cấp bản photo sổ đỏ, hợp đồng chuyển nhượng, giấy tờ liên quan đến quyền sử dụng đất. Chúng đe dọa rằng nếu không nhanh chóng nộp hồ sơ sẽ bị xử phạt, hồ sơ đất không được cập nhật, hoặc không thể thực hiện các giao dịch như chuyển nhượng, thế chấp, tặng cho trong thời gian tới. Do thiếu hiểu biết và sợ bị thiệt hại về quyền lợi nên nhiều người dân  đã mất cảnh giác và sập bẫy lừa đảo.

    Sau khi chiếm được lòng tin, các đối tượng tiếp tục hướng dẫn nạn nhân gửi bản photo giấy tờ qua các ứng dụng mạng xã hội như Zalo, Messenger… hoặc truy cập vào các đường link được giới thiệu là “cổng dịch vụ công”.

    Thực chất đây đều là các trang web, ứng dụng giả mạo do các đối tượng tạo ra nhằm thu thập thông tin cá nhân. Trong một số trường hợp, người dân còn bị yêu cầu cung cấp thêm căn cước công dân, căn cước, mã xác thực OTP, thông tin tài khoản ngân hàng, thậm chí thực hiện chuyển tiền để nộp các khoản được gọi là “phí hồ sơ”, “phí cập nhật dữ liệu”, “phí xác minh thông tin”.

    Trước thủ đoạn của loại tội phạm này, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Hưng Yên ra khuyến cáo:

    – Người dân khi nhận được các cuộc gọi, tin nhắn có nội dung liên quan đến việc điều chỉnh, cập nhật hồ sơ đất đai, người dân cần hết sức bình tĩnh, không vội vàng làm theo yêu cầu. Người dân chỉ làm việc trực tiếp tại trụ sở UBND xã, phường, Văn phòng đăng ký đất đai hoặc thực hiện thủ tục thông qua cổng dịch vụ công chính thức của Nhà nước.

    – Người dân cũng không được gửi hình ảnh, bản photo sổ đỏ, giấy tờ cá nhân cho người lạ dưới bất kỳ hình thức nào; không truy cập các đường link lạ, không cài đặt các ứng dụng không rõ nguồn gốc theo hướng dẫn của người lạ.

    Ngoài ra, mỗi người dân cần chủ động nâng cao hiểu biết pháp luật, thường xuyên theo dõi các thông báo, cảnh báo từ cơ quan chức năng để kịp thời nhận diện các phương thức, thủ đoạn lừa đảo mới.

    Khi phát hiện các dấu hiệu nghi vấn hoặc nghi ngờ bị lừa đảo, người dân cần nhanh chóng thông báo cho cơ quan Công an nơi gần nhất để được hướng dẫn, hỗ trợ và xử lý kịp thời, góp phần ngăn chặn, đấu tranh hiệu quả với các loại tội phạm lợi dụng công nghệ cao, bảo đảm an ninh trật tự, an toàn xã hội trên địa bàn.

    Theo Công an tỉnh Hưng Yên

  • Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Ch/ế/t Điếng Khi Biết Sự Thật

    Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Ch/ế/t Điếng Khi Biết Sự Thật

    Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Ch/ế/t Điếng Khi Biết Sự Thật.

    Con gái tôi – bé Thảo My, 10 tuổi – trước đây rất thích về nhà ngoại. Mỗi cuối tuần, chỉ cần tôi nói “Chiều nay về ngoại nha con”, con bé đã nhảy cẫng lên, tự xếp quần áo, còn mang theo cả tập vở để khoe với bà.

    Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi cách đây hơn hai tháng.

    Lần đầu tiên tôi nhận ra điều bất thường là vào một buổi tối Chủ nhật. Tôi vừa dắt xe vào sân thì Thảo My từ trong nhà ngoại chạy ra, mặt đỏ bừng, mắt sưng húp. Con bé lao thẳng lên xe, ôm chặt lưng tôi mà nức nở.

    “Con sao vậy?” – tôi hỏi.
    Thảo My lắc đầu, khóc không thành tiếng.

    Tôi nghĩ có thể con nhớ nhà, hoặc bị ai đó trêu. Nhưng rồi… tuần sau, rồi tuần sau nữa, tình trạng ấy lặp lại. Cứ mỗi lần về từ nhà ngoại, con bé đều khóc. Không phải khóc lớn, mà là khóc nấc, nghẹn lại, như cố kìm nén.

    Đáng sợ nhất là ánh mắt của con. Không còn trong veo như trước, mà lúc nào cũng tránh né, sợ sệt. Tôi hỏi thì con chỉ nói:
    “Con mệt.”
    Hoặc:
    “Con không muốn nói.”

    Tôi đem chuyện kể với chồng – anh Hùng. Anh gạt đi:
    “Chắc con dỗi gì thôi. Nhà ngoại toàn người thân, có gì đâu mà lo.”

    Nhưng là mẹ, tôi không thể không lo. Trực giác mách bảo tôi rằng có điều gì đó rất sai.

    Một lần, tôi vô tình nghe Thảo My nói mớ trong lúc ngủ:
    “Con xin lỗi… con xin lỗi mà…”

    Tôi lạnh sống lưng. Một đứa trẻ 10 tuổi thì phải xin lỗi ai? Vì điều gì?

    Đêm đó, tôi gần như không ngủ. Sáng hôm sau, tôi lục ngăn kéo cũ, lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ – món đồ tôi từng dùng khi đi làm thêm bán hàng online.

    Tôi lưỡng lự rất lâu. Gắn máy ghi âm cho con – tôi thấy mình như đang phản bội chính con gái. Nhưng nếu không làm vậy, tôi sợ mình sẽ bỏ lỡ điều gì đó không thể cứu vãn.

    Cuối cùng, tôi gắn chiếc máy vào ngăn nhỏ trong cặp của Thảo My, giả vờ chỉnh lại sách vở rồi nói:
    “Con sang ngoại chơi ngoan nha.”

    Khi con bé quay lưng đi, tôi không ngờ rằng…
    sự thật sắp nghe được lại khiến tôi chết điếng.

    Buổi chiều hôm đó dài hơn bao giờ hết. Tôi ở nhà mà lòng như có lửa đốt. Cứ vài phút lại nhìn đồng hồ, rồi lại tự trách mình: Hay mình đa nghi quá?

    Đến tối, khi Thảo My về, con bé vẫn như mọi lần – mặt tái, mắt đỏ, lặng lẽ ăn cơm rồi vào phòng. Tôi cố tỏ ra bình thường, chờ đến khi con ngủ say mới lén lấy chiếc máy ghi âm ra.

    Tôi cầm nó trên tay mà run.
    Tôi sợ nghe. Nhưng tôi còn sợ không nghe hơn.

    Đoạn đầu chỉ là tiếng xe, tiếng gió. Rồi tiếng nói quen thuộc vang lên – giọng mẹ tôi, bà ngoại của Thảo My.

    “Con gái, sao hôm nay học dốt vậy?”
    Giọng Thảo My nhỏ xíu:
    “Dạ… con được 8 điểm.”

    “8 điểm mà cũng gọi là khá à? Mày nhìn con nhà người ta đi!”

    Tôi nuốt khan. Mẹ tôi vốn khó tính, nhưng đến đây vẫn chưa phải điều khiến tôi sợ.

    Rồi một giọng đàn ông vang lên. Là cậu Tâm – em trai ruột của tôi, sống chung nhà với mẹ.

    “Con gái con đứa mà yếu đuối vậy? Mới có mấy lời đã khóc.”

    Tiếp theo là âm thanh khiến tim tôi thắt lại – tiếng khóc bị nén của Thảo My.

    “Con xin lỗi… con sẽ cố gắng hơn…”

    Giọng mẹ tôi gay gắt:
    “Khóc cái gì? Ở đây tao dạy cho nên người. Ở nhà mày chiều nó quá rồi!”

    Rồi đến đoạn khiến tôi phải bịt miệng để không bật khóc.

    Cậu Tâm nói, giọng lạnh tanh:
    “Không nghe lời là chú nói cho ba mẹ mày biết mày hỗn. Lúc đó coi ai bênh mày.”

    Thảo My nức nở:
    “Con sợ… con không dám nói đâu…”

    Tôi tắt máy. Không dám nghe tiếp.
    Tay tôi run đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Hóa ra, con tôi không bị đánh. Nhưng con bị đe dọa, bị chê bai, bị tổn thương tinh thần mỗi ngày. Một đứa trẻ 10 tuổi bị người lớn áp đặt, so sánh, làm cho sợ hãi đến mức không dám mở miệng.

    Tôi sang phòng con, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ mà nước mắt chảy không ngừng. Tôi nhận ra mình đã sai ở một điểm chí mạng:
    Tôi nghĩ rằng “người thân thì không thể làm tổn thương nhau”.

    Đêm đó, tôi mở lại máy ghi âm, nghe thêm vài đoạn nữa. Mỗi đoạn là một nhát dao. Không có bạo lực thể xác, nhưng từng câu nói đủ khiến một đứa trẻ tự ti, sợ hãi, nghĩ rằng mình vô dụng.

    Tôi biết… nếu không dừng lại, con tôi sẽ mang vết thương này suốt cả đời.

    Sáng hôm sau, tôi cho Thảo My nghỉ học. Tôi ôm con vào lòng, lần đầu tiên hỏi thẳng:
    “Ở nhà ngoại… có ai làm con buồn không?”

    Con bé im lặng rất lâu. Rồi bật khóc nức nở.
    “Mẹ ơi… con sợ nói ra mẹ giận bà… con sợ chú Tâm…”

    Tôi nghe mà đau như bị bóp nghẹt tim. Tôi nói với con, từng chữ một:
    “Không ai được quyền làm con sợ. Kể cả người thân.”

    Chiều hôm đó, tôi và chồng sang nhà ngoại. Tôi không la hét. Không khóc lóc. Tôi bật máy ghi âm, đặt lên bàn.

    Mẹ tôi sững sờ.
    Cậu Tâm tái mặt.

    Không ai nói được câu nào khi nghe chính giọng mình vang lên.

    Tôi chỉ nói một câu:
    “Nếu đây là cách dạy con, thì từ nay con tôi sẽ không về đây nữa.”

    Mẹ tôi nổi giận, nói tôi hỗn, nói tôi làm quá. Nhưng lần này, tôi không lùi. Tôi hiểu rằng bảo vệ con quan trọng hơn việc làm hài lòng người lớn.

    Từ đó, Thảo My không còn về nhà ngoại một mình. Tôi cho con đi tư vấn tâm lý trẻ em. Những đêm đầu, con vẫn khóc trong mơ. Nhưng dần dần, con cười lại.

    Và tôi hiểu ra một điều đau lòng nhưng cần thiết:
    Không phải mọi tổn thương đều để lại vết bầm. Có những tổn thương chỉ để lại nỗi sợ.

  • Gia Cát  Lượпg muṓп пҺét 7 Һạt gạo

    Gia Cát Lượпg muṓп пҺét 7 Һạt gạo

    Gιa Cát Lượпg muṓп пҺét 7 Һạt gạo vào mιệпg sau kҺι ᥴҺḗt, lý do kҺιếп Һậu tҺế пể pҺục

    Là một nhà chính trị lỗi lạc và có tài chiêm tinh, Gia Cát Lượng ᵭã sắp ᵭặt và bṓ trí cả cái chḗt của chính mình.

    Gia Cát Lượng, tự là Khổng Minh, là tể tướng của Thục Hán trong thời Tam quṓc của lịch sử Trung Quṓc. Ông còn là cȏng thần khai quṓc, nhà chính trị, nhà ngoại giao, chỉ huy quȃn sự, nhà giáo d:ục và nhà phát minh kỹ thuật nổi tiḗng. Gia Cát Lượng ᵭã giúp Lưu Bị gȃy dựng nên nhà Thục Hán, ᵭược cho là một trong những chiḗn lược gia vĩ ᵭại và xuất sắc nhất trong thời ᵭại của ȏng, ᵭược so sánh với một chiḗn lược gia tài ba khác của Trung Quṓc là Tȏn Tử.

    Trong tiểu thuyḗt “Tam quṓc diễn nghĩa” nổi tiḗng, Gia Cát Lượng ᵭược miêu tả là một vị thừa tướng tài ᵭức song toàn với tài năng “xuất quỷ nhập thần”, ᵭoán mưu lập kḗ như thần, trên thȏng thiên văn dưới tường ᵭịa lý, là biểu tượng của lòng trung nghĩa và trí tuệ anh minh. Gia Cát Lượng cũng rất giỏi chiêm tinh, có thể lường trước những ᵭiḕu mà khȏng phải ai cũng thấy ᵭược.

    Ảnh minh họa.

    Ảnh minh họa.

    Nhưng dù giỏi giang ᵭḗn ᵭȃu thì Gia Cát Lượng cũng là một con người, khȏng thể tránh khỏi quy luật “sinh lão bệnh tử”. Cuṓi tháng 8 năm Kiḗn Hưng thứ 12 (tức năm 234), Gia Cát Lượng bệnh nặng mất ngay trong chiḗn dịch Bắc Phạt lần thứ 6, thọ 54 tuổi.

    Có một chi tiḗt rất ᵭặc biệt vḕ sự ra ᵭi của Gia Cát Lượng, ᵭó là trước khi qua ᵭời, ȏng ᵭã dặn cấp dưới rằng mình muṓn bỏ vào miệng 7 hạt gạo. Hành ᵭộng tưởng chừng khó hiểu này ᵭã khiḗn hậu thḗ phải nể phục ȏng vì tài năng hơn người ngay cả khi ᵭã ra ᵭi.

    Đầu tiên, ý nguyện của Gia Cát Lượng là muṓn tuȃn theo những nghi thức dȃn gian cổ xưa. Người Trung Quṓc quan niệm “vật chḗt như vật sṓng”, họ tin rằng người ᵭã khuất cũng cần ᵭược ᵭṓi xử như người còn sṓng. Trong cuṓn sách “Hậu Hán thư lễ nghi chí” ghi lại: “Đăng hà (người chḗt bay lên trời) mang theo gạo và ngọc như một món quà”. Đȃy là một trong những nghi thức cổ xưa, ᵭược gọi là “phạn hàm”, trong ᵭó người chḗt sẽ ᵭược nhét vào miệng những ᵭṑ như hạt gạo, ngũ cṓc, hạt ngọc hay ᵭṑng xu…, với mong muṓn người ᵭã khuất có ᵭủ thức ăn và tiḕn tiêu ở thḗ giới bên kia.

    Ảnh minh họa.

    Ảnh minh họa.

    Có một sṓ thắc mắc vḕ việc Gia Cát Lượng là tể tướng của nước Thục, quyḕn cao chức trọng, tại sao khȏng nhét ngọc vào miệng mà lại nhét hạt gạo, vì gạo vṓn chỉ dùng cho những người dȃn thường. Một sṓ lý giải rằng bởi Gia Cát Lượng khȏng phải vua của một nước chư hầu nên khȏng ᵭược nhét ngọc vào miệng, cũng có người cho rằng Gia Cát Lượng cṓ tình muṓn nhét gạo vào miệng bởi ȏng muṓn ᵭược như dȃn, gần gũi với nhȃn dȃn.

    Tuy nhiên, lý giải ᵭược nhiḕu người ᵭṑng tình nhất vḕ việc Gia Cát Lượng muṓn bỏ 7 hạt gạo vào miệng sau khi chḗt, ᵭó là sự suy tính, sắp ᵭặt và bṓ trí của ȏng cho cả cái chḗt của chính mình.

    Ai cũng biḗt rằng Gia Cát Lượng rất giỏi chiêm tinh và dự ᵭoán. Ông hiểu rằng 7 ngày là chu kỳ của tuần trăng và chòm sao Bắc Đẩu là dấu hiệu chiêm tinh quan trọng nhất trên bầu trời. Gia Cát Lượng cṓ tình sai cấp dưới nhét 7 hạt gạo vào miệng mình sau khi chḗt là ᵭể giữ lại linh hṑn, ᵭảm bảo rằng vì sao tượng trưng cho bản thȃn mình trên bầu trời sẽ khȏng rơi xuṓng sau khi ȏng qua ᵭời, khiḗn tướng lĩnh quȃn ᵭịch khi ᵭó là Tư Mã Ý tưởng rằng ȏng vẫn còn sṓng, sẽ rút quȃn vḕ doanh trại cṓ thủ, nhờ ᵭó quȃn nước Thục mới an toàn rút vḕ. Nhờ vậy, Gia Cát Lượng ᵭã thắng ngay cả khi khȏng còn sṓng nữa.

  • Bố dượng mỗi tháng cho 5 triệu tiêu vặt, sau khi mẹ m:ấ:t, tôi mới biết t:i:ền đó từ đâu mà có

    Bố dượng mỗi tháng cho 5 triệu tiêu vặt, sau khi mẹ m:ấ:t, tôi mới biết t:i:ền đó từ đâu mà có

    Khi đó, tôi lặng cả người.

    Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có bố, chỉ có mẹ và tôi nương tựa vào nhau sống qua ngày. Mẹ tôi là công nhân làm việc ở khu công nghiệp, tảo tần từ sáng đến tối, vừa làm mẹ, vừa làm bố. Mẹ dạy tôi phải mạnh mẽ, nhưng cũng chưa từng ngăn tôi mơ về một người bố.

    Năm tôi 12 tuổi, mẹ lấy chồng. Người đàn ông ấy tên Minh, là dân kỹ sư xây dựng, chuyển từ TP.HCM ra Bắc làm việc, hiền lành, ít nói nhưng tôi không có thiện cảm với chú ấy. Bởi tôi không hề muốn có người lạ nào chen vào cuộc sống hai mẹ con.

    Dù chú Minh cố gắng thân thiện, mua bánh cho tôi, giúp tôi làm bài tập, sửa cái xe đạp cà tàng tôi đi học… tôi vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Trong lòng tôi luôn lặp đi lặp lại một câu, ông ấy không phải bố tôi.

    Tôi lớn dần. Lên cấp 3, tôi học xa nhà, chú Minh bắt đầu chuyển khoản đều đặn cho tôi 5 triệu mỗi tháng, gọi là tiền tiêu vặt, học thêm, ăn uống, mua sách vở. Tôi chưa từng hỏi, chú cũng chưa bao giờ giải thích. Tôi nghĩ đơn giản rằng có lẽ chú nhiều tiền, nên cho là cho vậy thôi.

    Mẹ không nói nhiều. Chỉ có lần, bà vuốt tóc tôi và bảo:

    – Chú Minh thương con như con ruột. Sau này con phải đối xử tốt với chú ấy nhé.

    Tôi không trả lời.

    Mẹ bảo bố dượng thương tôi như con ruột. (Ảnh minh họa)

    Rồi tôi vào đại học, càng đi xa nhà hơn. Tiền tiêu vặt vẫn là 5 triệu đều đặn mỗi tháng. Lúc ấy, tình cảm tôi dành cho chú ấy đã khác, nhưng tôi vẫn không thể gọi chú là “bố”. Tôi vẫn mang theo sự cảnh giác và xa cách, dù ông chưa từng làm gì khiến tôi tổn thương.

    Đến khi tôi học xong thạc sĩ, mẹ đổ bệnh. Căn bệnh ung thư gan đến nhanh như một cơn bão. 3 tháng sau, mẹ qua đời, không kịp nói lời cuối với tôi.

    Trong lúc dọn dẹp lại đồ đạc, tôi tìm thấy một tập hồ sơ cũ mẹ cất trong ngăn tủ. Bên trong là thỏa thuận ly hôn giữa mẹ và bố ruột tôi từ khi tôi mới 2 tuổi. Trên đó ghi rõ ràng: “Bố ruột đồng ý chu cấp 10 triệu đồng mỗi tháng cho đến khi con gái học xong đại học”.

    Tôi lặng người. Từ bé đến lớn, tôi chưa từng nghe mẹ nhắc đến chuyện chu cấp. Tôi chưa từng thấy bóng dáng người đàn ông đó. Mỗi tháng tôi chỉ nhận 5 triệu từ chú Minh.

    Tôi cố tìm số điện thoại của bố ruột rồi gọi cho ông, người mà tôi chỉ nhớ qua một tấm ảnh nhỏ trong ví mẹ. Đầu dây bên kia, ông chỉ nói một câu:

    – Bố gửi tiền đầy đủ mỗi tháng, chưa từng thiếu con đồng nào đâu. Thế là bố đã hết trách nhiệm rồi, giờ con còn gọi làm gì?

    Tôi sốc. Tôi giận. Tôi thấy mình bị lừa dối. Tôi mang bản thỏa thuận về nhà, đặt lên bàn trước mặt bố dượng, nước mắt rơi không kìm được:

    – Số tiền này… suốt những năm qua, là từ bố ruột con gửi, đúng không?

    Chú Minh im lặng một lúc lâu. Rồi ông mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ tay dày. Bên trong ghi rõ từng khoản chi tiêu của tôi gồm học phí, thuê nhà, sách, ăn uống, cả những lần tôi về quê thăm mẹ. Mỗi đồng tiền đều được chú ghi cẩn thận, ngay ngắn như giữ một điều gì rất thiêng liêng.

    Đến khi tôi học xong thạc sĩ, mẹ đổ bệnh. (Ảnh minh họa)

    Cuối cùng, chú chỉ nói một câu:

    – Mẹ con không muốn con biết… bà sợ con lại hy vọng rồi thất vọng thêm một lần nữa, giống như bà ấy đã từng. Mỗi tháng đưa con 5 triệu là vì sợ con tiêu hoang, số còn lại bố mẹ luôn tiết kiệm để dành cho con sau này.

    Tôi bật khóc nức nở. Tôi nhớ lại giọng nói lạnh lùng của bố ruột, nhớ về tất cả những lần mình lạnh lùng, thờ ơ với bố dượng. Tôi nhớ cả sự chăm sóc của bố dượng trong suốt những năm qua. Có lần tôi bệnh, bố dượng ngồi cả đêm chườm khăn, nấu cháo, không ngủ phút nào. Tôi nhớ có hôm mưa to, xe tôi chết máy, chính ông là người đến đón.

    Sáng hôm sau, tôi đứng trước cửa phòng bố dượng, gõ nhẹ. Ông đang ngồi lặng lẽ nhìn ảnh cưới của mẹ tôi. Tôi khẽ gọi:

    – Bố ơi…

    Ông quay đầu lại, sững người, rồi chậm rãi gật đầu, mắt đỏ hoe.

    – Dậy rồi thì ra ăn sáng đi con, hôm nay bố nấu món con thích.

    Ông nói, giọng run run, vì đây cũng là lần đầu tiên ông xưng “bố” với tôi. Bữa sáng hôm đó chỉ là trứng rán, canh rau muống, nhưng tôi chưa từng thấy ấm lòng đến thế.

    Khoảnh khắc đó tôi nhận ra đây mới là người bố thực sự của tôi, người đàn ông âm thầm dùng tình thương của mình che chở cho tôi như một người bố thực thụ dù chẳng có giọt máu chung nào. Và số tiền 5 triệu mỗi tháng kia, mẹ và bố dượng giấu tôi không phải để lừa dối, mà chỉ mong tôi lớn lên trong đủ đầy, không oán hận, cũng không chờ đợi điều gì từ một người đã rời đi.

  • Mẹ m/ất để lại anh trai 7 căn nhà, tôi chỉ có chiếc cặp cũ, 3 năm sau anh đến cầ/u cứ/u, tôi x/é cặp, sự thật bên trong l/ộ ra khiến anh ch/ết l/ặng.

    Mẹ m/ất để lại anh trai 7 căn nhà, tôi chỉ có chiếc cặp cũ, 3 năm sau anh đến cầ/u cứ/u, tôi x/é cặp, sự thật bên trong l/ộ ra khiến anh ch/ết l/ặng.

    Ngày mẹ mất, di chúc được công bố. Trong đó, anh trai tôi – Hào – được thừa hưởng 7 căn nhà cho thuê, tổng giá trị hàng chục tỷ. Còn tôi, đứa con út, chỉ nhận một chiếc cặp da cũ kỹ đã sờn màu, nằm im lìm dưới đáy tủ.

    Ai nấy đều xì xào:
    – Bà thương con cả hơn…
    – Chắc bà coi con út là gánh nặng nên chẳng để lại gì.

    Tôi im lặng. Anh trai nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút thương hại, nhưng rồi nhanh chóng quay đi, ôm đống giấy tờ nhà đất mà nở nụ cười mãn nguyện.

    Chiếc cặp cũ trở thành trò cười trong mắt họ hàng. Tôi ôm nó về, không một lời oán trách. Trong tim, tôi chỉ khắc sâu hình ảnh mẹ mỉm cười dặn dò:
    – Mỗi đứa có số phận riêng. Hãy sống tử tế, con sẽ nhận được điều xứng đáng.

    Ba năm trôi qua. Anh trai sống trong nhung lụa, nhưng vì ham mê đỏ đen, anh lần lượt bán dần 7 căn nhà. Tiền bạc vơi cạn, bạn bè xa lánh, vợ con cũng bỏ đi. Từ một người ngẩng cao đầu, anh sa sút, nợ nần chồng chất.

    Một buổi chiều mưa, anh tìm đến căn phòng trọ nhỏ của tôi. Thân hình tiều tụy, ánh mắt thất thần. Anh ngồi xuống ghế, giọng run run:
    – Em à… giúp anh với. Anh mất hết rồi. Nợ ngoài xã hội đang dí, anh chẳng còn chỗ nào bấu víu.

    Tôi nhìn anh trai, trái tim dâng lên cảm xúc khó tả. Anh từng là niềm tự hào của gia đình, từng coi tôi như kẻ thấp kém. Giờ phút này, anh ngồi đây, đôi bàn tay run rẩy cầu cứu.

    Tôi lặng lẽ quay vào phòng, mang ra chiếc cặp cũ. Nó đã đồng hành với tôi suốt ba năm qua, dù không ai biết tôi giữ gì trong đó.

    Anh thoáng nhíu mày, cười gượng:
    – Giờ này em còn giữ mấy thứ đồ vô dụng ấy sao? Mẹ thiên vị anh quá… Em không trách mẹ à?

    Tôi không trả lời. Trước mặt anh, tôi mở cặp. Bên trong không phải giấy tờ cũ kỹ như anh nghĩ, mà là một tập hồ sơ dày, gói ghém cẩn thận.

    Tôi đặt lên bàn, nhẹ nhàng nói:
    – Đây là thứ mẹ thật sự để lại cho em.

    Anh trai ngơ ngác mở ra. Trong đó là hợp đồng góp vốn, cổ phần công ty, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của một dự án lớn. Mẹ đã âm thầm đầu tư, tất cả đứng tên tôi. Ngoài ra còn có những bức thư tay, mẹ dặn dò:
    “Anh con đã có đủ, mẹ chỉ lo nó sa ngã. Con út chịu thương chịu khó, mẹ muốn con có điểm tựa lâu dài. Hãy giữ bí mật đến khi con thật sự cần.”

    Anh chết lặng. Đôi tay run run lật từng tờ giấy, khuôn mặt trắng bệch. Anh không ngờ, chiếc cặp cũ mà anh khinh thường lại chứa cả một kho báu. Và càng không ngờ, mẹ đã nhìn thấu hết, để lại cho tôi con đường vững chắc hơn tất thảy.

    Nước mắt anh rơi xuống trang giấy. Anh thì thào:
    – Hóa ra… mẹ đã nhìn thấy trước tất cả…

    Tôi thở dài:
    – Anh ạ, mẹ không thiên vị. Mẹ biết điểm mạnh, điểm yếu của từng người. Mẹ tin anh sẽ trưởng thành, nhưng anh đã để lòng tham cuốn đi. Còn em, em chỉ cố gắng giữ trọn lời mẹ dặn.

    Căn phòng trọ nhỏ lặng đi. Ngoài kia, cơn mưa vẫn xối xả, nhưng trong lòng tôi nhẹ nhõm lạ thường. Anh trai cúi đầu, đôi vai run lên trong nỗi ân hận.

    Sau ngày hôm đó, anh xin tôi cho cơ hội làm lại. Tôi không đưa tiền trả nợ thay, nhưng giúp anh một công việc nhỏ trong công ty mà mẹ đã để lại. Anh chấp nhận, miệt mài làm lại từ đầu.

    Chiếc cặp cũ, tôi vẫn giữ như báu vật. Nó không chỉ chứa tài sản, mà còn chứa đựng niềm tin của mẹ, và là minh chứng rằng: giá trị thật sự không nằm ở những gì người khác nhìn thấy, mà ở cách ta trân trọng và sống đúng với điều đã được trao.

    Và có lẽ, bài học lớn nhất anh trai tôi nhận được, chính là khi tham lam quá nhiều, đôi lúc lại mất đi tất cả – còn khi biết cúi đầu nhìn lại, mới có cơ hội tìm thấy đường đi đúng đắn.

  • Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra

    Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra

    Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra….

    Tôi gặp lại Hà vào một buổi sáng mưa lất phất, ngay khu chợ đầu mối gần phòng trọ nơi tôi đang ở. Chợ đông, tanh mùi cá tươi, tiếng dao thớt chan chát, người mua kẻ bán chen chúc. Tôi chỉ định ghé mua ít rau, nhưng ánh mắt lại bị hút chặt bởi dáng người quen thuộc phía cuối dãy cá.

    Hà đứng đó, cúi người thoăn thoắt làm cá. Mái tóc buộc cao, gương mặt gầy hơn xưa, làn da sạm nắng. Không còn là cô sinh viên năm nào tôi từng yêu đến điên dại, cũng chẳng còn chiếc váy trắng dịu dàng hay nụ cười vô tư. Trước mắt tôi là một người phụ nữ lam lũ, tay lạnh ngắt vì nước đá, áo mưa mỏng dính bám sát người.

    Tôi đứng chết lặng. Ba năm rồi. Ba năm kể từ ngày Hà rời bỏ tôi không một lời giải thích, chỉ để lại một tin nhắn ngắn ngủi: “Em xin lỗi, em không thể tiếp tục.”

    Tôi từng tìm cô khắp nơi. Gọi không nghe, nhắn không trả lời. Tôi đã nghĩ mình bị phản bội, nghĩ Hà có người khác, nghĩ rằng những năm tháng yêu nhau chỉ là trò đùa.

    Vậy mà giờ đây, Hà lại đứng trước mặt tôi, bán cá giữa chợ.

    Hà không nhận ra tôi ngay. Phải đến khi tôi bước lại gần, gọi khẽ:
    “Hà…”

    Cô giật mình. Con dao trong tay khựng lại. Ánh mắt Hà ngẩng lên, chạm vào tôi. Tôi thấy rõ sự hoảng hốt, rồi bối rối, rồi tránh né. Hà quay đi, cúi gằm mặt, giọng khàn khàn:
    “Anh… mua cá không?”

    Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực tôi.

    Tôi không trả lời. Chỉ đứng đó nhìn cô làm cá cho người khác. Mỗi động tác quen thuộc ấy khiến tôi nhớ lại những ngày Hà từng nấu ăn trong căn phòng trọ nhỏ, vừa làm vừa cười, bảo sau này nghèo cũng được, miễn là có nhau.

    Chợ vãn dần. Hà thu dọn đồ, xách thùng cá rỗng đi ra. Tôi theo sau, không nói gì. Hà bước nhanh, nhưng không ngăn tôi.

    Đến khu phòng trọ cũ kỹ cuối hẻm, Hà dừng lại trước một căn phòng chật hẹp, tường bong tróc, mái tôn gỉ sét.

    “Anh về đi,” Hà nói nhỏ.

    Nhưng tôi nhìn cánh cửa phòng trọ đó, tim bỗng thắt lại. Một cảm giác bất an trào lên dữ dội. Tôi biết, nếu hôm nay tôi quay lưng, có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ biết được sự thật…

    “Anh đừng quay lại vì thương hại. Nếu anh đi, thì đi hẳn. Đừng cho con hy vọng.”

    Tôi nhìn đứa bé đang ngủ mê man.
    Một giọt nước mắt rơi xuống bàn tay bé xíu.

    Tôi thì thầm:
    “Anh không đi nữa.”

    Hà lắc đầu:
    “Anh không hiểu đâu…”

    Tôi ngẩng lên, lau nước mắt:
    “Anh hiểu rồi. Hiểu vì sao ba năm trước em biến mất. Hiểu vì sao em chọn khổ một mình.”

    Tôi nắm chặt tay Hà:
    “Nhưng lần này… anh chọn ở lại.”

    Ngoài trời, mưa rơi nặng hạt hơn.

    Còn trong căn phòng trọ nhỏ ấy, lần đầu tiên sau ba năm, một gia đình thật sự tồn tại — dù mong manh, nhưng không còn đơn độc nữa.

  • Mẹ m/ất để lại anh trai 7 căn nhà, tôi chỉ có chiếc cặp cũ, 3 năm sau anh đến cầ/u cứ/u, tôi x/é cặp, sự thật bên trong l/ộ ra khiến anh ch/ết l/ặng.

    Ngày mẹ mất, di chúc được công bố. Trong đó, anh trai tôi – Hào – được thừa hưởng 7 căn nhà cho thuê, tổng giá trị hàng chục tỷ. Còn tôi, đứa con út, chỉ nhận một chiếc cặp da cũ kỹ đã sờn màu, nằm im lìm dưới đáy tủ.

    Ai nấy đều xì xào:
    – Bà thương con cả hơn…
    – Chắc bà coi con út là gánh nặng nên chẳng để lại gì.

    Tôi im lặng. Anh trai nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút thương hại, nhưng rồi nhanh chóng quay đi, ôm đống giấy tờ nhà đất mà nở nụ cười mãn nguyện.

    Chiếc cặp cũ trở thành trò cười trong mắt họ hàng. Tôi ôm nó về, không một lời oán trách. Trong tim, tôi chỉ khắc sâu hình ảnh mẹ mỉm cười dặn dò:
    – Mỗi đứa có số phận riêng. Hãy sống tử tế, con sẽ nhận được điều xứng đáng.

    Ba năm trôi qua. Anh trai sống trong nhung lụa, nhưng vì ham mê đỏ đen, anh lần lượt bán dần 7 căn nhà. Tiền bạc vơi cạn, bạn bè xa lánh, vợ con cũng bỏ đi. Từ một người ngẩng cao đầu, anh sa sút, nợ nần chồng chất.

    Một buổi chiều mưa, anh tìm đến căn phòng trọ nhỏ của tôi. Thân hình tiều tụy, ánh mắt thất thần. Anh ngồi xuống ghế, giọng run run:
    – Em à… giúp anh với. Anh mất hết rồi. Nợ ngoài xã hội đang dí, anh chẳng còn chỗ nào bấu víu.

    Tôi nhìn anh trai, trái tim dâng lên cảm xúc khó tả. Anh từng là niềm tự hào của gia đình, từng coi tôi như kẻ thấp kém. Giờ phút này, anh ngồi đây, đôi bàn tay run rẩy cầu cứu.

    Tôi lặng lẽ quay vào phòng, mang ra chiếc cặp cũ. Nó đã đồng hành với tôi suốt ba năm qua, dù không ai biết tôi giữ gì trong đó.

    Anh thoáng nhíu mày, cười gượng:
    – Giờ này em còn giữ mấy thứ đồ vô dụng ấy sao? Mẹ thiên vị anh quá… Em không trách mẹ à?

    Tôi không trả lời. Trước mặt anh, tôi mở cặp. Bên trong không phải giấy tờ cũ kỹ như anh nghĩ, mà là một tập hồ sơ dày, gói ghém cẩn thận.

    Tôi đặt lên bàn, nhẹ nhàng nói:
    – Đây là thứ mẹ thật sự để lại cho em.

    Anh trai ngơ ngác mở ra. Trong đó là hợp đồng góp vốn, cổ phần công ty, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của một dự án lớn. Mẹ đã âm thầm đầu tư, tất cả đứng tên tôi. Ngoài ra còn có những bức thư tay, mẹ dặn dò:
    “Anh con đã có đủ, mẹ chỉ lo nó sa ngã. Con út chịu thương chịu khó, mẹ muốn con có điểm tựa lâu dài. Hãy giữ bí mật đến khi con thật sự cần.”

    Anh chết lặng. Đôi tay run run lật từng tờ giấy, khuôn mặt trắng bệch. Anh không ngờ, chiếc cặp cũ mà anh khinh thường lại chứa cả một kho báu. Và càng không ngờ, mẹ đã nhìn thấu hết, để lại cho tôi con đường vững chắc hơn tất thảy.

    Nước mắt anh rơi xuống trang giấy. Anh thì thào:
    – Hóa ra… mẹ đã nhìn thấy trước tất cả…

    Tôi thở dài:
    – Anh ạ, mẹ không thiên vị. Mẹ biết điểm mạnh, điểm yếu của từng người. Mẹ tin anh sẽ trưởng thành, nhưng anh đã để lòng tham cuốn đi. Còn em, em chỉ cố gắng giữ trọn lời mẹ dặn.

    Căn phòng trọ nhỏ lặng đi. Ngoài kia, cơn mưa vẫn xối xả, nhưng trong lòng tôi nhẹ nhõm lạ thường. Anh trai cúi đầu, đôi vai run lên trong nỗi ân hận.

    Sau ngày hôm đó, anh xin tôi cho cơ hội làm lại. Tôi không đưa tiền trả nợ thay, nhưng giúp anh một công việc nhỏ trong công ty mà mẹ đã để lại. Anh chấp nhận, miệt mài làm lại từ đầu.

    Chiếc cặp cũ, tôi vẫn giữ như báu vật. Nó không chỉ chứa tài sản, mà còn chứa đựng niềm tin của mẹ, và là minh chứng rằng: giá trị thật sự không nằm ở những gì người khác nhìn thấy, mà ở cách ta trân trọng và sống đúng với điều đã được trao.

    Và có lẽ, bài học lớn nhất anh trai tôi nhận được, chính là khi tham lam quá nhiều, đôi lúc lại mất đi tất cả – còn khi biết cúi đầu nhìn lại, mới có cơ hội tìm thấy đường đi đúng đắn.

  • Lên chăm con gái mới sinh, đêm nào con rể tôi cũng lén đi đâu đó khoảng 1 tiếng, cho đến khi tôi l//én đi theo không ngờ lại thấy cả;nh nà;y.

    Lên chăm con gái mới sinh, đêm nào con rể tôi cũng lén đi đâu đó khoảng 1 tiếng, cho đến khi tôi l//én đi theo không ngờ lại thấy cả;nh nà;y.

    Tôi năm nay đã ngoài năm mươi, người ta vẫn bảo phụ nữ ở tuổi này thường hay đa nghi, hay suy nghĩ linh tinh. Nhưng tôi nghĩ, không phải đa nghi đâu — chỉ là khi đã làm mẹ, trong lòng luôn có một thứ bản năng muốn bảo vệ con mình, dù đôi khi cái “bản năng” ấy lại đẩy mình vào những suy nghĩ rất tệ.

    Tôi có mỗi đứa con gái. Lấy chồng cách đây hai năm, giờ vừa sinh bé đầu lòng. Đứa nhỏ mới chào đời, yếu ớt, lại sinh mổ, con bé đau đớn, gầy rộc cả người. Chồng nó – thằng Phúc – là người thành phố, làm nhân viên kỹ thuật trong công ty máy tính, hiền lành, lễ phép, trước giờ tôi cũng quý. Nhưng kể từ ngày tôi lên ở cùng hai đứa để chăm con gái mới sinh, tôi bắt đầu nhận ra vài điều… lạ.

    Đêm đầu tiên, khoảng mười một giờ, khi tôi vừa cho cháu bú xong, định xuống bếp lấy nước thì nghe tiếng cửa mở khẽ. Tiếng dép đàn ông bước rất nhẹ, rồi khép lại. Tôi ngó ra, chỉ thấy ánh đèn đường hắt qua khe rèm, bóng một người đi nhanh ra ngõ.
    Tôi nghĩ chắc nó ra ngoài nghe điện thoại. Nhưng đến hơn nửa tiếng sau mới quay về. Lúc đó, tôi không để tâm.

    Nhưng điều lạ là đêm nào cũng vậy.

    Ngày thứ hai, rồi thứ ba, đúng tầm đó, cửa lại mở. Lần này tôi chú ý hơn. Nó bước thật nhẹ, dường như cố không để ai nghe thấy.
    Tôi nằm im, tim đập nhẹ, cảm giác khó tả — một sự bất an dâng lên trong lòng.
    “Giờ này đi đâu? Có công việc gì cần ra ngoài lúc nửa đêm đâu chứ?”

    Tôi tự nhủ, chắc đi đổ rác. Nhưng rác thì ai đổ đến mấy chục phút?

     

    Sáng hôm sau, tôi thử hỏi khéo:
    – Đêm qua con thức muộn hả Phúc?
    Nó cười cười, gãi đầu:
    – Dạ, con ra ngoài nghe điện thoại tí, bạn con ở ca đêm, hỏi chút công việc.
    Giọng nó bình thản, tự nhiên. Nhưng chính cái “tự nhiên quá mức” ấy khiến tôi càng thấy… lấn cấn.

    Ngày hôm sau nữa, tôi để ý điện thoại của nó. Cứ tối tối, tin nhắn đến, nó liền tắt màn hình. Có khi còn ra ngoài ban công nghe gọi, giọng nói nhỏ, ngắt quãng.
    Tôi không cố ý dòm ngó, nhưng trong nhà nhỏ, tiếng động gì cũng lọt vào tai.
    Đến hôm thứ năm, tôi bắt đầu mất ngủ.

    Con gái tôi thì vẫn yếu, nhiều khi vừa cho con bú xong là thiếp đi. Thấy tôi cứ thẫn thờ, nó hỏi:
    – Mẹ mệt hả?
    Tôi cười trừ:
    – Không, mẹ chỉ hơi lo thôi.
    – Lo gì mà lo?
    – Không có gì đâu, con nghỉ đi.

    Nhưng lòng tôi chẳng yên. Tôi không muốn con gái bị tổn thương. Nếu thật sự có chuyện… tôi thà nói thật, còn hơn để nó sống trong ảo tưởng.

    Đêm hôm đó, khi đồng hồ chỉ 11 giờ, tôi quyết định theo dõi.

    Tôi đợi tiếng cửa mở, rồi nhẹ nhàng khoác áo len, trùm khăn, mở cổng sau đi ra. Đêm tháng mười, gió se lạnh, cả khu yên tĩnh chỉ còn tiếng chó sủa xa xa. Tôi men theo lối bên hông, thấy bóng Phúc lững thững đi ra đầu ngõ, rồi rẽ phải.
    Tay nó đút túi, dáng hơi cúi, bước nhanh.
    Tôi giữ khoảng cách, sợ bị phát hiện. Càng đi, tim tôi càng đập mạnh.

    Đường phố về khuya vắng ngắt, đèn vàng loang lổ. Nó đi khoảng vài trăm mét thì dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi vẫn mở. Tôi nấp sau gốc cây gần đó.
    Nó bước vào trong, lấy vài món gì đó bỏ vào giỏ.
    Tôi nheo mắt nhìn, chỉ thấy loáng thoáng hộp sữa, mấy gói bánh, vài trái chuối.
    Tôi hoang mang: “Không lẽ… nó mua đồ ăn đêm cho con bé kia?”
    Rồi tôi lại tự mắng mình: “Bà già rồi, sao nghĩ lung tung thế.” Nhưng lý trí chẳng thắng nổi trí tưởng tượng.

    Một lúc sau, nó ra ngoài, trên tay cầm túi giấy, ngồi xuống ghế đá ngay trước cửa hàng. Tôi nín thở, nấp kỹ hơn.
    Nó lấy điện thoại ra, mở màn hình. Ánh sáng hắt lên gương mặt mệt mỏi.
    Rồi tôi thấy nó gõ gì đó trong phần “Ghi chú”.
    Tôi lặng người khi đọc được vài dòng chữ to hiện rõ:

    “Đêm nay mua thêm sữa nóng cho vợ, hy vọng cô ấy ăn được chút, mai có sữa cho con.”

    “Mẹ thức giấc chắc sẽ lo, thôi mai tính. Chỉ cần hai mẹ con khỏe là được.”

    Tôi đứng chết lặng sau gốc cây, bàn tay run run.
    Thì ra… nó không hề giấu giếm điều gì.
    Nó chỉ lén đi mua đồ ăn cho vợ, vì sợ làm tôi thức giấc, sợ tôi phải dậy nấu nướng ban đêm.

    Tôi bỗng thấy mắt cay xè. Cảm giác hối hận như đâm vào ngực.
    Mấy ngày qua tôi cứ nghi ngờ, cứ ngờ vực ánh mắt, tiếng bước chân của nó. Tôi còn định chụp hình gửi cho con gái, nếu bắt được “bằng chứng”.
    Thật may là tôi chưa làm điều dại dột ấy.

    Nó ngồi thêm một lát, uống ngụm nước rồi đứng dậy, quay về nhà. Tôi đi trước, vòng lối khác để không bị phát hiện. Về đến nơi, tim vẫn đập thình thịch.
    Tôi nằm xuống, nhìn đứa con gái đang ngủ say bên con nhỏ, nghe tiếng thở yếu ớt của cháu ngoại, tôi thấy nghẹn ở cổ.
    Hóa ra, trong căn nhà này, người đàn ông mà tôi từng nghi ngờ lại là người lặng lẽ yêu thương nhiều nhất.

    Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, giả vờ nấu cháo như thường lệ. Khi Phúc bước ra, vẫn là nụ cười hiền hậu, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
    Tôi đặt tay lên vai nó, nói nhẹ:
    – Đêm qua gió lạnh, con nhớ mặc ấm nha.
    Nó ngạc nhiên, cười:
    – Dạ, mẹ cũng giữ sức nha. Con định lát nữa mua ít yến cho vợ tẩm bổ.
    Tôi gật đầu, quay đi, cố giấu giọt nước mắt vừa chực trào.

    Trưa hôm đó, tôi thấy trên bàn có hộp sữa nóng còn bốc hơi, bên cạnh tờ giấy nhỏ:

    “Mẹ đừng thức khuya nữa nha, để con lo cho vợ. Mẹ ở đây con yên tâm lắm rồi.”

    Chỉ mấy chữ ngắn ngủi, mà tim tôi ấm lên lạ thường.

    Từ hôm đó trở đi, tôi chẳng còn dòm ngó giờ giấc của nó nữa. Mỗi khi nghe tiếng cửa khẽ mở lúc đêm muộn, tôi chỉ nằm im, mỉm cười.
    Tôi biết, ngoài kia là một người chồng đang lặng lẽ đi mua yêu thương.

    🕊️ Sau cùng, tôi mới hiểu…
    Đôi khi, trong những điều tưởng như đáng nghi nhất, lại ẩn chứa sự tử tế và hy sinh thầm lặng.
    Chúng ta dễ dàng phán xét khi nhìn từ nỗi sợ của chính mình, mà quên mất rằng — có những người, họ chọn cách yêu bằng sự im lặng, bằng những việc nhỏ đến nỗi chẳng ai để ý.

    Đêm ấy, tôi ngồi nhìn con gái ngủ, bên cạnh là thằng rể đang nhẹ nhàng đặt tấm chăn lên người vợ.
    Ánh đèn vàng phủ xuống khuôn mặt nó, hiền lành, ấm áp.
    Tôi chợt nhớ tới chồng mình — người đàn ông năm xưa cũng từng lặng lẽ đi bộ cả cây số chỉ để mua gói cháo hành cho tôi khi tôi sinh con.
    Hóa ra, tình yêu đôi khi chỉ giản dị vậy thôi: không hoa, không quà, không những lời hứa lãng mạn.
    Chỉ là một người thức giữa đêm, vì muốn người mình thương được ngủ yên.

    💬 Nếu tôi không theo dõi đêm đó…
    Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục nghi ngờ, vẫn sẽ kể cho hàng xóm nghe rằng “thằng rể tao có gì đó mờ ám lắm”.
    Và có lẽ, tôi đã vô tình làm tổn thương một tấm lòng tử tế.

    Giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn nói:

    “Cảm ơn con, vì đã yêu con gái mẹ bằng cách lặng lẽ mà sâu sắc nhất.”

    Đêm ấy, tiếng cửa mở vẫn vang lên rất khẽ, nhưng trong lòng tôi — là một khoảng bình yên dịu dàng.