Tác giả: admin

  • 27 tuổi chấp nhận lấy chồng già U60 để trả nợ cho bố, tân hôn tôi vỡ òa bật khóc khi cửa nhà tắm vừa mở

    27 tuổi chấp nhận lấy chồng già U60 để trả nợ cho bố, tân hôn tôi vỡ òa bật khóc khi cửa nhà tắm vừa mở

    Tối hôm ấy tôi tăng ca về muộn, vừa đặt chân vào nhà thì mẹ đã nhào đến ôm chầm lấy tôi, kh:óc kh:ất rồi thốt ra một tin như s:ét đ:ánh ngang tai. Bố tôi làm ăn thua lỗ, nợ người ta đến 3 tỷ đồng. Ông vốn không kinh doanh lớn, nhưng vì quẫn trí nên đã v:ay n:ặng l:ãi để cố gắng gỡ gạc. Cuối cùng thì mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát, đẩy cả gia đình vào cảnh cùng đường.

    Bây giờ, người cho vay đang r:áo ri:ết đ:òi nợ, không để bố mẹ tôi được sống yên ổn. Tôi nghe xong mà bủn rủn cả chân tay. Ba tỷ là một con số quá lớn với gia đình tôi, bán đất bán nhà đi cũng không đủ trả. Tôi ra trường được vài năm, chỉ làm công việc văn phòng bình thường, tiền tiết kiệm không đáng là bao. Em trai tôi vẫn đang học năm cuối đại học, chưa có thu nhập, cũng chẳng thể giúp được gì.

    Giữa lúc cả nhà đang hoang mang, không biết xoay xở ra sao thì bà hàng xóm sang chơi, đưa ra một đề nghị khiến tôi ch:ết l:ặng. Bà hỏi tôi có muốn lấy chồng giàu để trả nợ cho bố mẹ hay không. Theo lời bà, đó là con đường dễ dàng và nhanh chóng nhất vào lúc này. Hỏi ra thì mới biết người đàn ông kia đã qua 2 đời vợ, hiện gần 60 tuổi và có tới 5 người con. Tuy nhiên, ông ta vẫn được tiếng là phong độ, ga lăng, biết yêu chiều vợ.

    Tôi năm nay 27 tuổi, với điều kiện bình thường thì chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện lấy một người như thế, bất kể ông ta có nhiều tiền đến đâu. Nhưng trong hoàn cảnh này, khi mọi thứ đang rối bời và bố mẹ tôi như ngồi trên đống lửa, tôi buộc phải nghĩ đến điều quan trọng nhất là cứu lấy gia đình. Nghĩ như vậy, tôi gạt nước mắt, lặng lẽ đến gặp người đàn ông kia.

    Chỉ sau một buổi gặp, tôi đã thấy không có chút cảm tình nào với ông ta. Cách nói chuyện, dáng vẻ, thái độ đều toát lên sự đào hoa và lăng nhăng. Dù chưa sống chung, tôi cũng mường tượng được mình sẽ chẳng có nổi một ngày hạnh phúc. Nhưng tôi còn sự lựa chọn nào khác đâu? Có khi phải gọi là may mắn vì ông ta vừa mắt tôi cũng nên. Ông ta chấp nhận trả nợ 3 tỷ cho bố mẹ tôi, đổi lại tôi phải ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt đối phục tùng.

    Bố mẹ tôi thương con lắm, nhưng thật sự không tìm được lối thoát nào khác. Vậy là đám cưới được tổ chức nhanh chóng. Tôi cũng nhắm mắt buông xuôi, phó mặc số phận. Vì ông ta giàu có và có địa vị nên dù là lần thứ ba lấy vợ, lễ cưới vẫn diễn ra rình rang, hoành tráng. Sau tiệc cưới, tôi và ông ta sẽ trải qua đêm tân hôn ở một khách sạn năm sao, hôm sau lên đường đi tuần trăng mật. Tất cả đã có trợ lý của ông ta lo liệu, tôi không cần phải quan tâm đến điều gì. Có lẽ từ nay, tôi chỉ còn là một con rối trong tay người chồng lớn tuổi ấy, không có tiếng nói, không được phép quyết định điều gì. Biết nghe lời là đủ.

    Tối hôm đó, sau khi tiễn bố mẹ ra về, tôi lên phòng tân hôn mà lòng nặng trĩu. Vừa bước vào phòng, tôi nghe tiếng nước chảy róc rách từ trong nhà tắm vọng ra. Tôi cố không nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra, nhưng nỗi lo lắng, sợ hãi và cả tủi thân cứ trào lên từng đợt. Dù có muốn hay không, tôi cũng không thể rút lui nữa. Tôi đã nhận tiền của ông ta, đã đánh đổi cả bản thân để cứu lấy bố mẹ, thì còn tư cách gì để được sống theo ý mình?

    Đúng lúc ấy, cánh cửa nhà tắm bật mở. Tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn lên. Nhưng rồi một giọng nói vang lên, vừa xa lạ vừa quen thuộc, khiến tôi giật mình kinh hãi. “Đã lâu không gặp. Em có nhớ anh không?” Tôi ngẩng phắt lên, chết sững khi nhìn rõ người đàn ông bước ra từ nhà tắm. Đó đâu phải người chồng vừa cưới. Trước mặt tôi là Tuấn – người yêu cũ mà tôi đã từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại.

    Tuấn bước lại gần, ôm chầm lấy tôi như sợ tôi sẽ tan biến ngay trong khoảnh khắc ấy. Anh khẽ thì thầm kể lại mọi chuyện, trong khi tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Tôi và Tuấn yêu nhau từ năm hai đại học. Sau khi ra trường hai năm, anh bất ngờ nói chia tay để sang nước ngoài học nâng cao. Anh không hứa hẹn điều gì, chỉ lặng lẽ rời đi, để lại tôi với những tháng ngày đau khổ đến kiệt cùng. Vì vẫn còn yêu anh quá nhiều nên suốt mấy năm sau, tôi không mở lòng với bất kỳ ai khác.

    Giờ đây tôi mới biết, ngày ấy Tuấn đi là vì nghe lời cha mẹ. Anh giấu tôi chuyện gia đình mình khá giả và bố mẹ anh không đồng ý tôi làm con dâu. Khi đó, Tuấn còn trẻ, chưa thể quyết định được mọi việc, lại nghĩ rằng sự nghiệp quan trọng hơn tình yêu nên đành buông tay tôi. Sau ba năm, anh trở về tiếp quản công việc kinh doanh và giờ đây đã hoàn toàn có quyền tự quyết.

    Anh vẫn lặng lẽ theo dõi cuộc sống của tôi, vô tình biết được tôi sắp cưới. Lúc này không còn gì ngăn cản anh nữa. Tuấn đã chủ động gặp người đàn ông kia, trả lại số tiền ba tỷ và đưa ra một hợp đồng làm ăn có lợi. Có tiền và cơ hội kinh doanh, người kia nhanh chóng đồng ý. Tuấn kể lại với ánh mắt sâu thẳm: “Anh nhận ra mình vẫn còn yêu em rất nhiều. Anh cũng đã quen một vài người, nhưng không ai khiến anh muốn kết hôn. Anh chỉ muốn cưới em làm vợ thôi.”

    Tối hôm đó, nằm gọn trong vòng tay Tuấn, tôi cứ ngỡ như đang mơ. Cuộc đời thật lạ. Có những khúc quanh mình không thể lường trước, có những phép màu xảy đến ngay khi ta tưởng rằng mọi hy vọng đã tắt. “Anh sẽ tổ chức một đám cưới thật đẹp dành cho em,” anh thì thầm. Tôi khẽ gật đầu, mắt rưng rưng mà lòng nhẹ tênh.

  • Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác…

    Minh đứng trên tầng 68 của tòa nhà, tay cầm l//y r///ượu mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm rực rỡ của thành phố. Là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất nhì cả nước, anh có tất cả: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi trở về căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông, thứ chào đón anh chỉ là sự im lặng đến r//ợn người.

    Ký ức về cuộc hôn nhân trước ùa về như một vết d//a/o c//ứa. Vợ cũ của anh xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lại coi hôn nhân là một “thương vụ” để đổi đời. Ngày anh đề cập chuyện con cái sau 5 năm chung sống, cô ta đã né//m v//ỡ chiếc bình cổ, g//ào lên: “Tôi không phải cái máy đ//ẻ! Si///nh con rồi hỏng dáng, x//ấu x///í, ai đền bù thanh xuân cho tôi? Anh muốn có con thì đi mà tìm người khác!”

    Và anh đã ly hôn thật. Anh không cần một con búp bê trưng bày, anh cần một mái ấm, cần tiếng cười trẻ thơ để thừa kế cơ nghiệp này.

    Đúng lúc tâm trạng đang rối bời, Minh nhìn thấy Lan – cô nhân viên tạp vụ mới vào làm đang lau dọn hành lang. Lan mới 22t, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt mộc mạc nhưng toát lên vẻ hiền lành, cam chịu. Cô làm việc chăm chỉ, chưa bao giờ than vãn dù bị quản lý chèn ép.

    Một lần tình cờ, Minh nghe thấy Lan khóc nấc trong cầu thang tho/át hi/ểm. Qua khe cửa, anh nghe giọng cô run rẩy nói chuyện điện thoại: “Bố ơi, bố ráng chờ con… Con sẽ tìm cách xoay tiền ph//ẫu thu///ật… Bác sĩ bảo phải m////ổ gấp…”

    Tìm hiểu qua trợ lý, Minh biết bố Lan ở quê bị UT giai đoạn cuối, cần một số tiền khổng lồ để ph//ẫu thu///ật duy trì sự sống. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị chủ tịch.

    Ngày hôm sau, Lan được gọi lên phòng chủ tịch. Cô s/ợ h//ãi, cúi gằm mặt. Nhưng Minh đi thẳng vào vấn đề: – Tôi biết cô cần tiền cứ//u bố. Tôi có thể cho cô 1 tỷ ngay lập tức, cộng thêm chi phí điều trị tốt nhất cho ông ấy. Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước mở to kinh ngạc. – Nhưng… đổi lại tôi phải làm gì ạ? – Si//nh cho tôi một đứa con.

    Căn phòng chìm vào im lặng. Với một cô gái 22t, chưa từng yêu ai, lời đề nghị này chẳng khác nào một bả.n á//n. Nhưng hình ảnh người cha đang th//oi th//óp ở quê hiện lên. Lan c//ắn chặt môi đến bật m///áu, rồi gật đầu: “Tôi đồng ý.”…

    …Bản thỏa thuận được ký kín kẽ, lạnh lùng như một giao dịch kinh doanh. Không tình yêu, không danh phận. Lan được đưa vào một căn hộ riêng, chăm sóc y tế chu đáo. Minh không bao giờ ở lại qua đêm, càng không chạm vào cô ngoài những lần “cần thiết” được tính toán chính xác theo lịch bác sĩ.

    Lan mang thai sau ba tháng.

    Minh tưởng mình sẽ chỉ chờ ngày đứa trẻ chào đời, bế con lên, rồi kết thúc mọi thứ bằng một khoản tiền như đã hứa. Anh không ngờ, từ lúc Lan có thai, căn biệt thự trống rỗng của anh lại bắt đầu có hơi ấm. Những bữa canh cô nấu gửi sang, những mảnh giấy nhỏ ghi chú “Anh nhớ ngủ sớm”, “Đừng uống rượu nhiều” khiến anh khó chịu… rồi dần dần, quen thuộc.

    Nhưng Minh vẫn tự nhắc mình: Đây chỉ là thuê người sinh con. Đừng mềm lòng.

    Ngày Lan sinh, Minh đứng ngoài phòng mổ suốt 7 tiếng. Lần đầu tiên trong đời, một người quen ra quyết định bằng hàng trăm tỷ lại run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.

    “Chúc mừng anh, là một bé trai rất khỏe mạnh.”

    Minh gần như sụp xuống. Anh cười, rồi khóc. Tài sản, quyền lực, danh vọng… tất cả bỗng trở nên vô nghĩa trước tiếng khóc ấy.

    Nhưng cú sốc thật sự chỉ đến sau đó.

    Khi y tá đẩy Lan ra khỏi phòng hồi sức, Minh tiến lại gần. Cô xanh xao, mồ hôi ướt tóc, nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Trên tay cô không phải là đứa bé.

    “Con tôi đâu?” Minh hoảng hốt.

    Lan nhìn thẳng vào anh, giọng khàn nhưng rõ từng chữ:

    “Con anh… đang được bác sĩ kiểm tra. Còn tôi, có vài thứ cần anh xem trước.”

    Cô ra hiệu cho y tá đưa cho Minh một chiếc túi hồ sơ.

    Bên trong không phải giấy tờ y tế.

    Mà là kết quả xét nghiệm ADN.

    Minh lật ra, tim đập thình thịch.

    Quan hệ huyết thống: 99,99% – CHA: Minh Hoàng. MẸ: Lan Trần.

    Anh thở phào, vừa định quát lên vì sự “làm quá” này thì tờ giấy phía sau khiến tay anh run bần bật.

    Ghi chú đặc biệt:
    Người mẹ có mang gen di truyền hiếm liên quan đến…

    Minh chưa kịp đọc hết thì Lan đã chậm rãi nói:

    “Anh Minh, anh có biết… anh không thể có con không?”

    Căn phòng đông cứng.

    “Ba năm trước, anh từng phẫu thuật một ca tai nạn. Hồ sơ y tế của anh… đã bị chỉnh sửa.”

    Minh chết lặng. Ký ức mơ hồ về những lần kiểm tra sức khỏe “bất thường”, những báo cáo chỉ được đọc lướt qua ùa về.

    Lan nhắm mắt, nước mắt lăn dài:

    “Người hiến tinh trùng thật sự… là anh trai cùng cha khác mẹ của anh.”

    Minh lảo đảo, phải vịn vào tường.

    “Không thể nào…”

    Lan mở điện thoại, bật đoạn ghi âm – giọng một bác sĩ già run run:

    “Chúng tôi làm theo yêu cầu của bà chủ cũ tập đoàn… bà ấy không muốn anh có con nối dõi.”

    Sự thật như một nhát dao lạnh cắm thẳng vào tim Minh.

    Cả đời anh bị biến thành quân cờ.

    Lan nhìn anh, ánh mắt không còn hiền lành cam chịu như trước:

    “Anh nghĩ tôi ngây thơ thật sao? Tôi chấp nhận mang thai không phải chỉ vì tiền.”

    Cô khẽ cười, nụ cười khiến Minh rùng mình:

    “Em trai tôi từng chết vì một bản hợp đồng bẩn của tập đoàn anh… và anh là người ký.”

    Minh sững sờ.

    Lan nói tiếp, từng chữ như phán quyết:

    “Đứa trẻ này… không phải để nối dõi cho anh.”

    “— Mà là để kết thúc đế chế của anh.”

    Ngoài hành lang, tiếng khóc trẻ con vang lên, trong trẻo đến tàn nhẫn.

    Và Minh hiểu ra:
    Cuộc đời anh, từ giây phút này, đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu.

  • Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch.

    Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch.

    Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch…

    Tôi tên Nguyễn Thị Hạnh, năm đó 36 tuổi, đã có chồng và một con trai nhỏ. Tôi không học cao, chỉ tốt nghiệp trung cấp kế toán, đi làm từ năm 20 tuổi. Gia đình tôi không khá giả nhưng sống đàng hoàng, tự lập, không dựa dẫm ai.

    Chồng tôi là Trần Quốc Minh, kỹ sư xây dựng, tính tình hiền lành. Nhà chồng tôi có mỗi một điều khiến tôi mệt mỏi: cô em chồng Trần Thu Lan – tiến sĩ kinh tế, giảng viên đại học, luôn mang vẻ ngoài trí thức và cái nhìn khinh người ra mặt.

    Lan ít khi nói chuyện với tôi tử tế. Mỗi lần gặp, cô ta đều cố tình hỏi những câu kiểu:
    “Chị Hạnh học đến đâu rồi nhỉ?”
    Hay:
    “Giờ kế toán trung cấp chắc khó xin việc lắm?”

    Tôi thường im lặng. Không phải vì sợ, mà vì tôi không muốn gây căng thẳng trong gia đình.

    Mọi chuyện bùng nổ trong một bữa cơm giỗ nhà chồng.

    Hôm đó, tôi góp ý nhẹ nhàng về việc chi tiêu cho dự án sửa nhà từ đường – vì tôi là người đang quản lý sổ sách. Chưa kịp nói hết câu, Lan đã bật cười mỉa mai.

    “Chị nói chuyện kinh tế với ai vậy?”
    Rồi cô ta quay sang mọi người, giọng đầy châm chọc:
    Học ít thì ngậm miệng lại, mấy chuyện này để người có bằng cấp nói.”

    Cả mâm cơm im phăng phắc.

    Tôi sững người. Tay tôi run lên vì tức, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Chồng tôi định lên tiếng thì tôi ra hiệu cho anh im lặng. Tôi không muốn làm lớn chuyện trước mặt họ hàng.

    Lan thấy tôi không phản ứng thì càng được đà:
    “Em nói thật đấy, chị đừng tự ái. Không học cao thì nên biết thân biết phận.”

    Tôi đứng dậy, cúi đầu chào mọi người rồi bế con ra về. Không một lời cãi lại.

    Đêm đó, tôi không ngủ. Không phải vì lời nói, mà vì tôi nhận ra: ở trong mắt Lan, tôi chưa bao giờ là người ngang hàng.

    Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn trong nhóm gia đình:
    “Tuần tới Lan đi phỏng vấn vào một tập đoàn lớn, cả nhà chúc mừng nhé.”

    Tôi đọc tin, khẽ mỉm cười.

    Vì chính tôi… là người đang ngồi ghế Chủ tịch tập đoàn đó.

    Tập đoàn An Phát Holdings là công ty tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng suốt 10 năm. Tôi không đứng tên công khai, vì muốn cuộc sống gia đình yên ổn. Trên giấy tờ, tôi chỉ là cổ đông sáng lập, còn ghế Chủ tịch tôi trực tiếp đảm nhiệm nhưng rất kín tiếng.

    Ngày Lan đi phỏng vấn, tôi đến công ty sớm hơn thường lệ.

    Tôi không nói với ai trong gia đình, kể cả chồng. Tôi muốn xem, nếu không có danh xưng “chị dâu”, Lan sẽ thể hiện bản thân thế nào.

    Lan bước vào phòng phỏng vấn với bộ vest đắt tiền, gương mặt tự tin. Khi nhìn thấy tôi ngồi ở vị trí trung tâm, bảng tên “Nguyễn Thị Hạnh – Chủ tịch HĐQT” đặt ngay trước mặt, cô ta tái mặt thấy rõ.

    Lan đứng sững vài giây, rồi cúi chào trong trạng thái lúng túng:
    “Dạ… em chào hội đồng.”

    Tôi gật đầu, giọng bình thản:
    “Cô cứ ngồi.”

    Buổi phỏng vấn bắt đầu. Lan trình bày rất trôi chảy về học vấn, luận án tiến sĩ, các đề tài nghiên cứu. Nhưng khi đến phần tình huống thực tế – quản lý dòng tiền, xử lý khủng hoảng nhân sự, vận hành doanh nghiệp – cô ta bắt đầu lúng túng.

    Tôi đặt câu hỏi:
    “Nếu công ty gặp khủng hoảng tài chính trong 3 tháng, cô sẽ làm gì đầu tiên?”

    Lan trả lời theo sách vở. Tôi tiếp tục hỏi sâu hơn, dựa trên kinh nghiệm thực chiến. Cô ta không trả lời được.

    Cuối buổi, tôi nói ngắn gọn:
    “Cô có học vấn tốt, nhưng thiếu trải nghiệm thực tế và kỹ năng lãnh đạo. Chúng tôi không tuyển vị trí này.”

    Lan cúi đầu, giọng run run:
    “Dạ… em hiểu.”

    Trước khi cô ta rời phòng, tôi gọi lại:
    “Khoan đã.”

    Lan quay lại, ánh mắt đầy hoang mang.

    Tôi nhìn thẳng:
    “Có một điều tôi muốn nói. Ở công ty này, chúng tôi không đánh giá con người bằng bằng cấp. Chúng tôi đánh giá bằng năng lực và thái độ.”

    Lan im lặng.

    Tôi nói tiếp, chậm rãi:
    “Trong đời, có những người không học cao, nhưng họ học từ thực tế. Và cũng có những người học rất cao… nhưng quên mất cách tôn trọng người khác.”

    Lan cúi đầu rất thấp. Tôi không cần nói thêm câu nào nữa.

    Tối hôm đó, Lan về nhà với vẻ mặt khác hẳn mọi ngày. Không kiêu ngạo, không cao giọng.

    Cô ta chủ động tìm tôi trong bếp, nơi tôi đang nấu cơm cho con.

    “Chị… em xin lỗi.”

    Tôi quay lại nhìn Lan. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ta nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy.

    Lan nói tiếp, giọng nghẹn:
    “Hôm đó… em đã quá coi thường chị. Em không biết chị là người như vậy.”

    Tôi đặt muỗng xuống, bình thản:
    “Không sao. Chị không cần em xin lỗi vì chị là Chủ tịch. Chị chỉ cần em hiểu rằng không ai có quyền coi thường người khác.”

    Lan gật đầu, nước mắt rơi.

    Sau chuyện đó, Lan thay đổi rõ rệt. Cô ta không còn khoe khoang bằng cấp, bắt đầu xin đi thực tập, chấp nhận vị trí thấp hơn để học hỏi. Mối quan hệ giữa tôi và Lan dần dịu lại – không thân thiết, nhưng tôn trọng nhau.

    Chồng tôi sau này mới biết toàn bộ sự thật. Anh chỉ ôm tôi và nói:
    “Anh xin lỗi vì đã để em chịu tủi thân lâu như vậy.”

    Tôi mỉm cười. Tôi không cần ai công nhận mình giỏi. Tôi chỉ cần sống đúng, làm đúng, và tự trọng.

  • 29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ

    29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ

    29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ vì không b/ắt được xe, chàng trai gật đầu đồng ý. Ai ngờ lúc dừng xe ở cổng nhà cô g.ái cũng là lúc anh thợ xây nhận tin s/ét đá/nh…

    Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa sổ phòng trọ tồi tàn, lạnh buốt như c/ứa vào d/a th/ịt. Chiều 29 Tết, không khí Hà Nội vắng lặng đến nao lòng. Nam ngồi thẫn thờ nhìn tờ 200 nghìn đồng màu đỏ nhăn nhúm trên tay – tất cả gia sản còn lại của một thằng đàn ông 30 tuổi.
    Tiếng chuông điện thoại reo, là mẹ gọi. Nam hít một hơi thật sâu, cố điều chỉnh giọng nói cho thật tươi tỉnh: “A lô mẹ ạ! Vâng, con chuẩn bị về đây. Năm nay công ty thưởng Tết to lắm mẹ nhé, con mua quà cho mẹ với em Út rồi!”

    Cúp máy, nụ cười trên môi Nam tắt ngấm, thay vào đó là sự chua chát dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Thưởng Tết ư? Quà cáp ư? Tất cả chỉ là lời nói dối. Gã chủ thầu xây dựng đã “bốc hơi” cùng toàn bộ tiền công ba tháng cuối năm của đội thợ vào sáng nay. Cầm tấm bằng Đại học Kinh tế loại Khá trên tay nhưng lận đận mãi không xin được việc, Nam giấu gia đình đi làm thợ hồ, tối chạy thêm xe ôm để nuôi hy vọng đổi đời và gửi tiền về quê nuôi em ăn học. Ai ngờ, cái Tết này đời lại b/ạc bẽo với anh đến thế.

    Cuộc đời Nam đâu có thuận lợi như người ta. Bố mất chỉ có 3 mẹ con, Nam là anh cả nên học xong cấp 3 dù học Tốt nhưng anh vẫn dừng việc học đi làm thuê đỡ mẹ nuôi em nhỏ. Vừa đi làm vừa tiết kiệm được 1 khoản sau đó Nam mới thi lại Đại học. Đó là Lý do hơn 29 tuổi Nam mới tốt nghiệp ĐH. Vừa đi học vừa đi làm nuôi mình nuôi em. Đang suy nghĩ mông lung chợt Nam giật mình bởi tiếng nhạc Tết nhà ai đó vọng lại.

    “Về thôi, còn mẹ, còn nhà là còn Tết,” Nam tự an ủi, nhét tờ tiền cuối cùng vào ví, xách chiếc ba lô sờn rách lên vai, nổ máy chiếc Wa/ve “tà/u” cũ nát. Tiếng bô xe nổ lạch bạch, khói đen phả ra mù mịt như báo hiệu một hành trình gian nan. Được khoảng 10 cây số, trời bắt đầu sập tối. Cái lạnh ngấm vào tận xư/ơng tủ/y. Nam tấp xe vào một quán nước ven đường để uống ngụm trà nóng cho lại sức. Vừa dựng chân chống, anh thấy một bóng người nhỏ bé đang co ro đứng sát mép đường vẫy xe.

    Đó là một cô g/ái tr/ẻ, khoảng ngoài 20, khuôn mặt xinh xắn nhưng tái nhợt vì lạnh. Cô ôm khư khư một chiếc túi vải dù cũ kỹ, bạc màu. Những chiếc xe khách cuối cùng của ngày 29 Tết lao vút qua, lơ xe lắc đầu quầy quậy vì đã nh/ét qu/á t/ải người.

    Thấy Nam dắt xe ra, cô gái rụt rè tiến lại, giọng run run: “Anh ơi… anh đi về hướng Nam Định phải không ạ? Anh… cho em đi nhờ một đoạn được không? Em đứng đây 2 tiếng rồi mà không bắt được xe. Em sợ tối quá không về kịp…”. Nam nhìn cô gái, rồi nhìn chiếc yên xe rá/ch bư/ơm của mình. Anh ái ngại: “Xe tôi cũ lắm, lại chở đồ lỉnh kỉnh, sợ cô ngồi không quen. Với lại trời lạnh lắm.”

    “Không sao đâu anh, cho em về đến đầu tỉnh thôi cũng được ạ. Em chịu được,” ánh mắt cô gái ánh lên vẻ van lơn. Nhìn bộ dạng lếch thếch và cái túi vải cũ của cô, Nam nghĩ thầm chắc cũng là si/nh viê/n ngh/èo hay công nhân bị lỡ xe như mình. Cùng cảnh ngộ xa quê, anh gật đầu: “Thôi lên đi, tôi cũng về Nam Định. Đội mũ bảo hiểm vào.”…

     

  • Con trai và con dâu ᴄấᴍ mẹ ăn gà, tôm, cá tươi, chỉ được dọn phần cơm nguội và rau muống xào

    Con trai và con dâu ᴄấᴍ mẹ ăn gà, tôm, cá tươi, chỉ được dọn phần cơm nguội và rau muống xào

    Con trai và con dâu cấm mẹ ăn gà, tôm, cá tươi nói rằng “mẹ tiểu đường, ăn vào là nhập viện”. Nhưng tối nào chúng cũng đặt đồ về ăn, còn bà chỉ được dọn phần cơm nguội và rau muống xào…

    Một hôm, bà lén nghe được cuộc gọi của con dâu:…“Để bà yếu yếu tí rồi làm hồ sơ viện dưỡng lão cho dễ ký!”. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ làm 1 việc …

    Bà Mai đã bước sang tuổi 70, mái tóc đã bạc gần hết, đôi mắt hiền từ nhưng mang nhiều ưu tư. Bà sống cùng con trai duy nhất là Hưng và con dâu là Quyên trong một căn nhà phố mới xây ở ngoại ô thành phố Hồ Chí Minh.

    Bà Mai mắc bệnh tiểu đường loại 2 đã nhiều năm. Từ khi bà về ở với con cái, mọi chế độ ăn uống của bà đều được kiểm soát nghiêm ngặt dưới sự giám sát của Quyên – người vốn là nhân viên kế toán, tính toán mọi thứ đâu ra đó.

    “Mẹ ơi, mẹ phải nghe con. Bác sĩ dặn kỹ rồi, bệnh tiểu đường của mẹ dễ trở nặng lắm. Gà, tôm, cá tươi, đồ ăn nhiều đạm, nhiều chất béo là tuyệt đối không được ăn. Ăn vào là nhập viện ngay, lúc đó con dâu con trai lo không xuể đâu ạ,” Quyên thường xuyên nhắc nhở bà Mai với giọng điệu vừa quan tâm, vừa ra lệnh.

    Hưng, con trai bà, tuy thương mẹ nhưng lại rất sợ vợ và sợ những rắc rối liên quan đến bệnh tật. Anh luôn gật đầu đồng tình với vợ: “Mẹ cứ nghe lời Quyên đi, nó lo cho sức khỏe của mẹ thôi.”

    Thế là, mâm cơm của bà Mai luôn đơn giản đến mức khắc khổ: một bát cơm nguội hoặc cơm lứt, và một đĩa rau muống luộc, rau muống xào, hoặc bí đao luộc, tuyệt nhiên không có một miếng thịt, một con cá nào.

    Trong khi đó, mâm cơm của vợ chồng Hưng – Quyên lại hoàn toàn khác.

    Tối nào, Tuấn và Quyên cũng đặt đồ ăn ngoài về. Mùi thơm phức của gà bó xôi chiên giòn, lẩu hải sản Thái chua cay, hay tôm càng nướng bơ tỏi bay khắp nhà. Họ ăn ngay tại bàn ăn lớn, nơi bà Mai không bao giờ được phép ngồi chung vì “ăn uống không hợp khẩu vị.”

    Bà Mai được sắp xếp ngồi ăn một mình ở chiếc bàn nhỏ trong góc bếp, với phần cơm nguội và rau xào đã nguội lạnh. Bà nhìn những món ăn đầy màu sắc, đầy hương vị của con cháu, thèm đến ứa nước miếng. Nhưng bà không dám phản kháng. Bà chỉ lặng lẽ ăn hết phần của mình, đôi khi nuốt nước mắt vào trong.

    Bà không phải là người ham ăn, nhưng cảm giác bị cô lập, bị đối xử như một gánh nặng khiến bà đau lòng hơn cả cơn thèm ăn.

    Một đêm mưa Sài Gòn rả rích, bà Mai thức giấc vì tiếng ho khan. Bà định xuống bếp uống ngụm nước ấm.

    Khi đi ngang qua phòng làm việc của hai vợ chồng, bà thấy ánh đèn vẫn sáng. Cửa phòng chỉ khép hờ. Bà nghe thấy giọng Quyên đang nói chuyện điện thoại. Giọng cô ta nhỏ nhẹ, nhưng sắc lạnh một cách kỳ lạ.

    “Ừ, đúng rồi… mọi giấy tờ con lo xong hết rồi… À, dĩ nhiên rồi, con nói gì mà không được. Bà ta nghe lời con lắm, con nói không ăn cái gì là không dám ăn cái đó đâu. Cứ để bà yếu yếu tí rồi làm hồ sơ viện dưỡng lão cho dễ ký!”

    Tim bà Mai như bị bóp nghẹt. Bà đứng sững lại, cố gắng nín thở để nghe rõ hơn.

    “Dạ, con nói với bả là đi khám sức khỏe tổng quát, rồi con cứ để bả ở đó luôn. Nơi đó rộng rãi, nhiều người già trò chuyện, tốt cho sức khỏe hơn ở đây chật chội… Mà quan trọng là, con đỡ phải chăm lo, đỡ phải tốn kém thực phẩm đắt tiền nữa. Con phải lo cho tương lai của con và anh Hưng chứ.”

    Bà Mai cảm thấy lạnh buốt sống lưng, không phải vì cơn ho mà vì những lời nói cay độc, thâm hiểm của con dâu. Cả cái sự “quan tâm” thái quá về chế độ ăn kiêng, những mâm cơm cá tôm ngập tràn hương vị… tất cả đều là một phần của kế hoạch tàn nhẫn này.

    Hóa ra, không phải chúng sợ bà nhập viện, mà chúng muốn bà… yếu đi! Chúng muốn bà trở thành một người già cam chịu, dễ dàng bị đưa vào viện dưỡng lão, để chúng rũ bỏ gánh nặng.

    Bà lùi lại, lặng lẽ trở về phòng. Nước mắt chảy dài trên má. Bà không khóc vì sợ hãi, mà khóc vì sự tủi hổ, vì sự thất vọng tột cùng đối với đứa con trai duy nhất. Hưng có biết chuyện này không? Chắc chắn là có, vì hắn ta luôn nghe lời Quyên vô điều kiện.

    Đêm đó, bà Mai thức trắng. Bà nghĩ về những tháng ngày vất vả nuôi con, về ngôi nhà cấp bốn bà đã bán đi để Hưng có tiền mua căn hộ này. Bà nhận ra, sự hy sinh của mình đã bị đáp trả bằng sự vô ơn và sự toan tính kinh khủng.

    Bà không nói gì với Hưng hay Quyên về cuộc gọi. Bà không khóc lóc, không làm ầm ĩ. Bà quyết định phải hành động.

    Ngày hôm sau, bà Mai vẫn tiếp tục sống như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Bà vẫn ăn bát cơm nguội, vẫn ăn đĩa rau muống luộc, nhưng ánh mắt bà đã khác. Nó không còn sự cam chịu, mà là sự kiên định và một chút lấp lánh của trí tuệ.

    Bà lặng lẽ bắt đầu thực hiện một việc.

    Việc đầu tiên bà làm là tìm lại tất cả hồ sơ bệnh án tiểu đường của mình. Bà là giáo viên về hưu, bà không phải là một người già kém hiểu biết. Bà đọc kỹ chỉ số đường huyết, liều lượng insulin, và những lời khuyên chuyên môn của bác sĩ. Bà nhận ra, tình trạng của bà chỉ là kiểm soát chứ không phải là nguy kịch như Quyên thường xuyên hù dọa.

    Bà biết, việc ăn quá nhiều đạm, mỡ không tốt, nhưng việc kiêng khem quá mức như hiện tại còn nguy hiểm hơn vì nó làm bà suy dinh dưỡng, càng dễ suy nhược. Bà cần một lượng đạm và vitamin vừa đủ, đặc biệt là phải ăn đúng giờ.

    Bắt đầu từ hôm đó, bà Mai thay đổi thói quen.

    Mỗi khi Quyên mang phần cơm nguội và rau luộc ra cho bà, bà vẫn ăn hết. Nhưng bà bắt đầu giấu một nửa bát cơm vào túi nilon nhỏ (mà bà nói là để dành cho đàn kiến), và chỉ ăn nửa còn lại cùng với rau.

    Bà bắt đầu dậy sớm hơn. Bà lén lút đi bộ ra khu chợ nhỏ cách nhà hai dãy phố. Tại đó, bà dùng tiền lương hưu ít ỏi của mình để mua những thứ “bị cấm”: một quả trứng gà ta, một khúc cá lóc nhỏ, một hộp sữa chua không đường.

    Bà mang về, nấu nướng cực kỳ cẩn thận trong chiếc nồi điện nhỏ mà bà giữ lại từ hồi còn ở nhà cũ. Bà chỉ nấu đủ ăn, và giấu kỹ đồ ăn trong chiếc hộp nhựa nhỏ, gói trong một cái khăn dày và đặt sâu trong tủ quần áo.

    Chiến lược ăn uống của bà: Bà ăn đúng giờ theo chỉ dẫn của bác sĩ (chia nhỏ bữa), và dùng phần cơm giấu được lúc trưa để ăn cùng một phần nhỏ đồ ăn tươi đã nấu sẵn, lúc con cái không có nhà. Bà giữ cho cơ thể có đủ chất đạm, vitamin, không còn bị suy nhược và đói lả nữa.

    Bà Mai biết rằng, sớm muộn gì Quyên cũng sẽ thực hiện kế hoạch. Vì vậy, bà bắt đầu “chơi ngược”.

    Bà âm thầm đi tới ba viện dưỡng lão uy tín nhất trong thành phố. Bà lấy thông tin, giá cả, và các dịch vụ chăm sóc.

    Bà nhờ người bạn già am hiểu về pháp luật giúp bà soạn thảo một Giấy ủy quyền tài sản và y tế – một văn bản pháp lý cho phép bà tự quyết định về nơi an dưỡng của mình, và chỉ định một người đáng tin cậy (người bạn già) làm người giám hộ y tế thay vì Hưng và Quyên.

    Quan trọng nhất, bà đã lặng lẽ bán đi một mảnh đất nhỏ cuối cùng mà bà vẫn giữ lại, dùng số tiền đó mở một sổ tiết kiệm đứng tên mình ở ngân hàng, với người thụ hưởng là một quỹ từ thiện chuyên giúp đỡ trẻ em khuyết tật. Bà quyết định, nếu con cái đối xử với bà như thế, thì tài sản bà sẽ không để lại cho chúng.

    Sau khoảng hai tháng, sức khỏe của bà Mai được cải thiện rõ rệt. Bà không còn bị hoa mắt, chóng mặt. Da dẻ hồng hào hơn, và bà đi lại vững vàng hơn nhờ chế độ ăn uống cân bằng, khoa học mà bà tự điều chỉnh.

    Một buổi sáng, Quyên bước vào phòng bà Mai với một phong bì dày.

    “Mẹ ơi, hôm nay con đưa mẹ đi khám sức khỏe tổng quát ở bệnh viện nhé. Con đã đặt lịch rồi.” Quyên nói, giọng nói vẫn ngọt ngào, nhưng ánh mắt đầy sự toan tính.

    Bà Mai biết, đây là ngày “làm hồ sơ” của Quyên.

    Bà mỉm cười, một nụ cười vừa hiền từ, vừa sắc sảo.

    “Ừ, con dâu. Con lo cho mẹ quá, mẹ biết. Nhưng mà, con không cần phải đưa mẹ đi đâu.”

    Quyên hơi bất ngờ: “Sao thế ạ? Sức khỏe mẹ quan trọng mà!”

    Bà Mai chậm rãi đứng dậy, đi đến chiếc tủ quần áo và lấy ra chiếc hộp đựng hồ sơ.

    “Mẹ đã tự đi khám rồi, con ạ. Hơn thế nữa…”

    Bà Mai đưa chiếc phong bì mà bà đã chuẩn bị cho Quyên.

    “Đây là Giấy Đăng Ký Tự Nguyện Nhập Viện Dưỡng Lão. Mẹ đã tự mình chọn được một nơi rất tốt, gần nhà dì Ba con, họ chăm sóc rất chu đáo. Con không cần phải lo lắng cho mẹ nữa.”

    Quyên và Hưng (người vừa bước vào phòng) chết lặng.

    “Mẹ… mẹ nói gì thế?” Hưng lắp bắp.

    “Mẹ nói là mẹ sẽ tự đi. Mẹ thấy ở đây các con bận rộn quá, còn phải lo cho tương lai của các con. Mẹ không muốn làm gánh nặng nữa,” Bà Mai nói, giọng nói bình thản, nhưng ẩn chứa sự tổn thương sâu sắc. “Hai tháng nay, mẹ đã nghe hết rồi. Mẹ biết các con muốn mẹ yếu đi để dễ dàng ‘làm hồ sơ.’ Nhưng mà, các con tính toán sai rồi.”

    Bà Mai đưa bản hồ sơ sức khỏe mới nhất cho Hưng. “Đường huyết của mẹ đã ổn định, chỉ số sinh tồn của mẹ rất tốt. Các con nhìn xem, mẹ không yếu đi tí nào đâu. Mẹ khỏe mạnh, và hoàn toàn sáng suốt để tự quyết định cuộc đời mình.”

    “Mẹ… chúng con không có ý đó…” Quyên lắp bắp chối.

    Bà Mai không để con dâu nói hết. Bà đặt lên bàn tờ giấy ủy quyền có công chứng.

    “Mẹ đã làm giấy ủy quyền tài sản và y tế. Kể từ hôm nay, tài sản của mẹ do mẹ tự quản lý, và việc chăm sóc y tế của mẹ cũng không cần các con can thiệp.”

    Ánh mắt bà Mai nhìn thẳng vào Hưng, đầy thất vọng.

    “Mẹ không cần gà tôm, không cần phải ăn ngon. Mẹ chỉ cần sự tôn trọng và tình thương thật lòng, điều mà các con đã không cho mẹ. Các con lo cho tương lai của các con đi. Mẹ sẽ tự lo cho quãng đời còn lại của mẹ, ở nơi mà người ta thực sự quan tâm đến sức khỏe và sự sống của người già.”

    Hưng và Quyên đứng đó, sững sờ, không nói nên lời. Kế hoạch thâm độc của họ đã bị người mẹ già, tưởng chừng yếu đuối, lật tẩy một cách thông minh và đầy dứt khoát.

    Họ đã đẩy người mẹ của mình đi, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng sự vô tâm và tính toán, để rồi nhận lại sự mất mát hoàn toàn – mất đi tình thương của mẹ, và mất đi cả hy vọng thừa kế.


    © 2026 chuyenthienha.com
    Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

  • Con dâu mua hộp thuocbo 1 triệu biếu mẹ đ/ẻ đang ố//m ở quê, mẹ chồng qu//át: “Lo//ại nuôi ong tay áo… cô dám mang tiền nhà này để cho nhà đ//ẻ cô à. C/ú/t… C/ú/t ngay

    Con dâu mua hộp thuocbo 1 triệu biếu mẹ đ/ẻ đang ố//m ở quê, mẹ chồng qu//át: “Lo//ại nuôi ong tay áo… cô dám mang tiền nhà này để cho nhà đ//ẻ cô à. C/ú/t… C/ú/t ngay

    Con dâu mua hộp thuocbo 1 triệu biếu mẹ đ/ẻ đang ố//m ở quê, mẹ chồng qu//át: “Lo//ại nuôi ong tay áo… cô dám mang tiền nhà này để cho nhà đ//ẻ cô à. C/ú/t… C/ú/t ngay…”. Chồng không dám cãi lời mẹ nên đu//ổi vợ về nhà đ/ẻ, bảo “đợi mẹ nguôi giận rồi về”. Tôi lặng lẽ bán luôn căn chung cư cho mẹ con anh ta ra đường ở cho biết mặt…

    Cầm hộp TPCN bổ trợ ti/m mạ/ch trên tay, Mai rưng rưng. Mẹ đ/ẻ cô ở quê vừa gọi điện báo dạo này hay tức ng/ực, kh/ó th/ở. Hộp này gi/á 1 triệu đồng, bằng đúng cái váy mà mẹ chồng cô – bà Phán – vừa mua hôm qua, nhưng với Mai, nó là cả tấm lòng cô dành cho mẹ ru//ột. Vừa nhét hộp thuoc vào túi xách định sáng mai tranh thủ gửi xe khách về quê, cánh cửa phòng bật mở. Bà Phán xộc vào, ánh mắt soi mói như rada quét qua chiếc túi của Mai.

    — “Cô giấu cái gì đấy?”

    — “Dạ… con mua hộp thuoc bổ gửi về biếu mẹ con ở quê ạ. Mẹ con dạo này yế/u…” – Mai lí nhí đáp.

    Bà Phán giật phắt lấy hộp thuoc, lật qua lật lại xem gi/á niêm yết. Con số 1.050.000đ đậ/p vào mắt bà khiến bà rít lên: — “Trời ơi! Một triệu bạc? Cô lấy tiền ở đâu ra? Lại lấy tiền của thằng Tuấn nhà tôi đúng không?”

    — “Dạ không, đây là tiền thưởng quý của con…”

    — “Thưởng cái gì mà thưởng!” – Bà ném hộp thuocxuống sàn nhà đánh “bộp” một cái. – “Cô về cái nhà này ăn sung mặc sướng, điện nước không mất tiền, giờ cô lén lút tuồn tiền về cho nhà đ/ẻ hả? Đúng là lo//ại nuôi ong tay áo, ăn cây táo rào cây sung!”

    Tiếng qu//át tháo của bà Phán vang vọng cả khu chung cư. Tuấn – chồng Mai – đang xem tivi ngoài phòng khách vội chạy vào. Thấy mẹ mặt đỏ gay, vợ thì cúi mặt, anh ta chưa cần hỏi rõ ngọn ngành đã quay sang trách vợ: — “Em lại làm gì để mẹ giận thế hả Mai?”

    — “Mày xem, nó lấy cả triệu bạc mua thuoc cho mẹ nó. Trong khi mẹ chồng ố/m đ/au thì nó mua cho được vỉ thuoc cảm mấy nghìn. Mày nuôi vợ mày béo tốt để nó mang tiền về ngoại đấy con ạ!” – Bà Phán lu loa lên, thêm mắm dặm muối.

    Thực tế, bà Phán ố/m đa/u Mai đều chăm sóc tận tình, thuoc thang chưa bao giờ tiếc. Nhưng trong mắt bà, con dâu mãi là người dưng, là kẻ đ/ào m/ỏ.

    Mai ngẩng đầu nhìn chồng, hy vọng một sự bênh vực. Nhưng Tuấn, người đàn ông 35t vẫn núp váy mẹ, chỉ thở dài: — “Thôi, mẹ đang nó//ng. Em xin lỗi mẹ đi.” — “Em không sai. Tiền này là tiền em làm ra, mẹ em ố/m, em biếu mẹ hộp thuoc là đạo làm con. Sao anh lại bắt em xin lỗi?” – Mai uất ức nói.

    B//ốp!

    Cái t/á/t của bà Phán giá//ng xuống m/á Mai n/óng hổi. — “Á à, mày dám cãi à? Nhà này tao còn sống sờ sờ đây mà mày dám lộng hành. C/ú/t! Mày c/ú/t ngay khỏi nhà tao! Mang cả mớ thuoc của mày về mà h/ầu h/ạ mẹ mày!”…

    Mai đứng sững. Má trái rát buốt, tai ong ong, nhưng đau nhất không phải cái tát, mà là ánh mắt của Tuấn.

    Không một lời can ngăn.
    Không một bước tiến lên.
    Anh ta chỉ đứng đó, im lặng như một kẻ xa lạ.

    — “Thôi… em về nhà đẻ vài hôm đi. Đợi mẹ nguôi giận rồi về.” – Tuấn nói nhỏ, tránh ánh mắt Mai, như thể người có lỗi là cô.

    Mai bật cười. Một tiếng cười khô khốc, lạnh đến đáng sợ.

    — “Ừ. Em về.”

    Cô cúi xuống nhặt hộp TPCN đã vỡ góc, lặng lẽ bỏ vào túi. Không khóc. Không van xin. Không giải thích thêm một lời nào nữa.

    Trước khi bước ra cửa, Mai quay lại nhìn căn chung cư này – nơi cô đã dốc toàn bộ tiền tiết kiệm trước hôn nhân, cộng với tiền bán mảnh đất bố mẹ cho hồi môn, để mua đứng tên một mình cô, vì khi ấy Tuấn nói:

    “Anh nghèo, để em đứng tên cho yên tâm. Sau này là của chung mà.”

    Mai nhớ lại câu nói ấy, và thấy buồn cười.


    Ba ngày sau

    Bà Phán ngồi chễm chệ trên sofa, miệng nhai táo, vừa nói chuyện điện thoại với họ hàng vừa cười khẩy:

    — “Đấy, con dâu bây giờ phải cho nó biết mặt. Dăm ba hộp thuốc mà cũng dám cãi mẹ chồng!”

    Tuấn vừa đi làm về, còn chưa kịp thay áo thì chuông cửa vang lên.

    Một người đàn ông mặc vest lịch sự đứng ngoài:

    — “Xin chào, tôi là nhân viên văn phòng công chứng. Tôi đến bàn giao thông báo chuyển nhượng căn hộ này.”

    Bà Phán sững người.

    — “Chuyển nhượng gì? Nhà này nhà tôi!”

    Người kia mở hồ sơ, giọng đều đều:

    — “Theo giấy tờ pháp lý, căn hộ này đứng tên chị Mai – vợ anh Tuấn. Ba ngày trước, chị ấy đã hoàn tất thủ tục bán nhà. Người mua sẽ nhận nhà trong hôm nay.”

    Tuấn chết lặng.

    — “Không… không thể nào… Mai không thể làm thế…”

    Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra.

    Mai bước vào. Vẫn chiếc váy giản dị, gương mặt bình thản đến lạnh người.

    — “Sao lại không thể?” – cô nhìn thẳng Tuấn. – “Nhà là của tôi. Anh bảo tôi cút, tôi cút. Nhưng tôi cút khỏi cuộc hôn nhân này, chứ không để người khác đuổi tôi khỏi chính tài sản của mình.”

    Bà Phán gào lên:

    — “Con ranh này! Mày lừa đảo à? Mày dám bán nhà tao ở hả?”

    Mai cười nhạt:

    — “Bà yên tâm. Tôi không lấy của bà một đồng. Căn nhà này chưa từng là của bà, cũng chưa từng là của con trai bà.”

    Cô quay sang Tuấn, giọng trầm hẳn xuống:

    — “Anh chọn mẹ, tôi tôn trọng. Nhưng anh không có quyền dùng tôi làm vật hi sinh để chứng minh mình là thằng con hiếu thảo.”

    — “Tiền bán nhà tôi đã chuyển xong. Tôi cũng đã gửi đơn ly hôn.
    Từ nay, anh ở với mẹ anh cho trọn chữ hiếu.”

    Mai đặt lá đơn xuống bàn.

    — “Còn tôi… tôi mang tiền về chăm mẹ ruột tôi. Ít ra, bà ấy sinh tôi ra, chưa bao giờ tát tôi chỉ vì một hộp thuốc.”

    Nói rồi, Mai xoay người rời đi.

    Sau lưng cô, tiếng bà Phán gào khóc, tiếng Tuấn gọi thất thanh, tiếng đồ đạc bị người mua nhà yêu cầu bàn giao vang lên hỗn loạn.

    Nhưng tất cả, với Mai, đã là chuyện của một đời khác.

    Cô bước ra ánh nắng, gọi điện về quê:

    — “Mẹ ơi, con về với mẹ rồi. Lần này… con ở luôn.”

  • Phận làm con út lại còn không được ưa nhìn như chị, mẹ đẻ ép tôi thay thế chị gái lấy chồng ở làng bên

    Phận làm con út lại còn không được ưa nhìn như chị, mẹ đẻ ép tôi thay thế chị gái lấy chồng ở làng bên

    Tôi mặc váy cưới của chị gái trong một buổi sáng mưa nặng hạt. Chiếc váy trắng tinh, được may đo vừa khít cho chị, giờ ôm lấy thân thể tôi một cách gượng gạo. Mẹ đứng phía sau, kéo khóa váy lên, bàn tay run nhưng giọng thì cứng rắn:
    “Con phải nhớ, từ giây phút bước ra khỏi nhà này, con là chị con. Đừng để sai một lời.”

    Tôi không trả lời. Cổ họng nghẹn cứng. Người đàn ông tôi sắp lấy – chồng của chị – là một người mù. Tai nạn xe cách đây hai năm đã cướp đi ánh sáng của anh, và cũng khiến gia đình anh vội vàng thúc ép hôn sự. Chị tôi, người vốn xinh đẹp, kiêu hãnh, đã bỏ đi ngay trước ngày cưới. Không lời nhắn. Không quay đầu.

    Và tôi, đứa con gái thứ hai, là phương án duy nhất còn lại để “giữ thể diện hai bên gia đình”.

    Đám cưới diễn ra nhanh chóng. Tôi cúi đầu suốt buổi, không dám ngẩng lên. Người đàn ông đứng bên cạnh tôi cao lớn, dáng điềm tĩnh, bàn tay anh đặt lên tay tôi khi làm lễ – ấm, chắc, nhưng không hề run. Trái tim tôi thì ngược lại, đập dồn dập đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy.

    Đêm tân hôn, căn phòng rộng và yên tĩnh đến đáng sợ. Tôi ngồi trên mép giường, tay siết chặt tà váy. Khi anh bước vào, tôi nín thở.

    Anh không hỏi. Không chạm ngay. Chỉ ngồi xuống đối diện tôi, giữ một khoảng cách đủ để tôi không bỏ chạy.

    “Em… có thể không cần nói gì cả,” anh lên tiếng trước. Giọng trầm, chậm, như đã quen với việc lắng nghe hơn là nhìn.

    Tôi gật đầu theo phản xạ, rồi chợt nhớ ra – anh không thấy.

    Khi anh đưa tay ra, chỉ chạm nhẹ vào cổ tay tôi, tôi giật mình. Cái chạm rất khẽ, nhưng đủ lâu. Đủ để tôi cảm nhận được sự dừng lại bất thường.

    Anh im lặng vài giây. Rồi nói, nhẹ đến mức gần như thì thầm:
    “Em không phải là người đã từng nắm tay tôi trước đây.”

    Tim tôi rơi thẳng xuống vực. Tôi tưởng anh sẽ nổi giận. Hoặc gọi người vào. Hoặc đẩy tôi ra khỏi căn nhà này.

    Nhưng anh chỉ khẽ buông tay tôi, giọng vẫn bình thản:
    “Nếu em đã đến đây… thì cứ ở lại.”

    Tôi ngẩng đầu, nước mắt trào ra lúc nào không hay. Tôi không ngờ, chính quyết định đó… lại là khởi đầu cho một cuộc đời hoàn toàn khác.

    Tôi sống trong nhà anh với một thân phận không tên. Trên giấy tờ, tôi là vợ anh – mang tên chị gái. Trong lòng tôi, mỗi ngày đều là một cuộc giằng xé.

    Anh không hỏi thêm. Không truy cứu. Không nhắc đến chị tôi lần nào. Chỉ cư xử với tôi như thể đã chấp nhận sự thật ấy từ lâu. Chính sự bình thản đó mới khiến tôi sợ.

    Buổi sáng đầu tiên sau đêm cưới, tôi dậy sớm nấu bữa sáng. Tay tôi lóng ngóng, làm rơi cả bát. Anh từ phòng trong bước ra, định hướng bằng cây gậy quen thuộc.
    “Đừng vội,” anh nói, “tôi quen với việc tự làm.”

    Tôi đứng im nhìn anh. Một người đàn ông mù… nhưng không hề yếu đuối như tôi tưởng. Anh nhớ từng vị trí đồ đạc trong nhà, biết cả tiếng gió lọt qua cửa sổ lúc sáng sớm.

    Những ngày sau đó, chúng tôi sống như hai người xa lạ cùng chung một mái nhà. Không chạm. Không hỏi. Không gọi tên nhau. Tôi gọi anh là “anh”, anh gọi tôi là “em”. Chừng đó là đủ.

    Một buổi tối, khi tôi đang đọc sách cho anh nghe – việc duy nhất tôi cảm thấy mình có ích – anh bất ngờ hỏi:
    “Em bao nhiêu tuổi?”

    Tôi khựng lại. Tuổi của tôi… khác tuổi của chị.
    “Em… hai mươi ba,” tôi nói khẽ.

    Anh mỉm cười.
    “Tôi nhớ cô ấy lớn hơn.”

    Tôi cắn môi, tay siết chặt cuốn sách.
    “Em xin lỗi.”

    “Không cần,” anh đáp, “tôi chỉ muốn biết người đang ngồi trước mặt tôi là ai.”

    Lần đầu tiên, tôi thấy mình được nhìn nhận như một con người riêng biệt, không phải cái bóng thay thế.

    Dần dần, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Tôi kể về tuổi thơ mình – luôn đứng sau chị, luôn được dạy phải nhường nhịn. Anh kể về tai nạn, về quãng thời gian dài học cách chấp nhận bóng tối.

    Một đêm mưa, điện mất. Tôi sợ bóng tối, nhưng anh lại bình thản đến lạ. Anh đưa tay ra:
    “Nếu em sợ, cứ nắm.”

    Tôi nắm lấy tay anh. Lần này, không phải vì nghĩa vụ.

    Tôi nhận ra… anh mù, nhưng anh “thấy” tôi rõ hơn bất kỳ ai trước đó.

    Rồi một ngày, chị tôi quay về.

    Chị đứng trước cổng nhà, gầy đi, mắt đỏ hoe. Tôi đứng chết lặng. Mẹ gọi điện, giọng run rẩy:
    “Nó muốn trở lại. Con phải rời đi.”

    Tôi nhìn về phía phòng trong. Anh đang ngồi đọc sách chữ nổi, dáng bình thản như mọi ngày.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi không muốn nhường nữa.

    Chị tôi ở lại nhà hai ngày. Không ai nói rõ ràng, nhưng không khí nặng nề đến mức chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng khiến tôi giật mình. Chị tránh mặt anh. Anh thì dường như biết rất rõ sự hiện diện của chị, dù không ai nói.

    Buổi tối ngày thứ hai, anh gọi cả hai chị em vào phòng khách. Tôi run đến mức không đứng vững.

    “Tôi không nhìn thấy,” anh nói, “nhưng tôi không mù với sự thật.”

    Chị tôi bật khóc. Chị thú nhận đã bỏ chạy vì sợ gánh nặng, vì không chịu nổi viễn cảnh phải chăm sóc một người mù cả đời.

    Anh lắng nghe, không cắt ngang. Khi chị nói xong, anh chỉ hỏi một câu:
    “Còn em?” – quay về phía tôi.

    Tôi nghẹn ngào, nhưng lần này không trốn tránh. Tôi nói hết. Về việc bị ép. Về nỗi sợ. Và về việc… tôi đã không còn muốn rời đi.

    Căn phòng im lặng rất lâu.

    Cuối cùng, anh lên tiếng:
    “Tôi không cần một người vợ vì thương hại. Và tôi cũng không giữ ai ở lại vì nghĩa vụ.”

    Anh quay sang chị tôi:
    “Em đã rời đi một lần. Tôi không trách. Nhưng tôi không thể bắt đầu lại.”

    Rồi anh quay sang tôi:
    “Nếu em ở lại, là vì em chọn. Không phải vì ai ép.”

    Tôi gật đầu, nước mắt rơi không ngừng.

    Chị tôi rời đi sáng hôm sau. Không oán trách. Không níu kéo. Lần này, tôi tiễn chị, lòng nhẹ hơn tôi tưởng.

    Chúng tôi làm lại giấy tờ. Tôi trở thành vợ anh – với tên thật của mình. Không váy cưới. Không tiệc tùng. Chỉ là một buổi chiều yên tĩnh, anh nắm tay tôi ký vào tờ giấy hôn thú.

    Cuộc sống sau đó không hề dễ dàng. Có những ngày anh cáu gắt vì bất lực. Có những đêm tôi mệt mỏi vì trách nhiệm. Nhưng chúng tôi học cách nói ra, thay vì im lặng.

    Một lần, tôi hỏi anh:
    “Nếu ngày đó anh vạch trần em, mọi chuyện đã khác?”

    Anh mỉm cười, chạm nhẹ lên tay tôi – cái chạm quen thuộc từ đêm tân hôn ấy.
    “Có thể. Nhưng tôi đã nhận ra, có những người bước vào đời ta không đúng cách… nhưng lại ở đúng thời điểm.”

    Tôi tựa đầu vào vai anh.

    Cuộc hôn nhân bắt đầu bằng một lời nói dối. Nhưng chính sự lựa chọn ở lại – của cả hai – đã khiến nó trở thành thật.

  • Người dân chú ý: Từ ngày 1/7/2026, tài sản từ 150 triệu đồng bắt buộc phải kê khai

    Người dân chú ý: Từ ngày 1/7/2026, tài sản từ 150 triệu đồng bắt buộc phải kê khai

    Giá trị mỗi loại tài sản phải kê khai là từ 150.000.000 đồng trở lên và giá trị tài sản, thu nhập phải kê khai bổ sung là từ 1.000.000.000 đồng trở lên.

    Theo báo Tri thức & Cuộc sống đăng tải bài viét với tiêu đề: “Từ ngày 1/7/2026, tài sản từ 150 triệu đồng phải kê khai”, nội dung chính như sau:

    Sáng 7/1, Văn phòng Chủ tịch nước tổ chức họp báo Công bố Lệnh của Chủ tịch nước công bố các Luật đã được Quốc hội khoá XV thông qua. Trong đó có Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống tham nhũng. Luật có hiệu lực thi hành từ ngày 1/7/2026.

    1694055058962442197.jpg

    Giới thiệu về những nội dung cơ bản, chủ yếu của Luật, đại diện Thanh tra Chính phủ cho biết, Luật sửa đổi, bổ sung quy định về tiêu chí đánh giá công tác phòng, chống tham nhũng theo hướng quy định chung về các nội dung đánh giá cho phù hợp với chức năng quản lý nhà nước của các bộ, ngành, địa phương. Luật giao Chính phủ quy định các tiêu chí đánh giá nhằm bảo đảm tính chủ động và tính chịu trách nhiệm của các bộ, ủy ban nhân dân cấp tỉnh về công tác phòng, chống tham nhũng.

    Luật sửa đổi, bổ sung quy định về trách nhiệm giải trình nhằm bảo đảm thể chế hóa Chỉ thị số 53-CT/TW ngày 26/10/2025 của Bộ Chính trị, theo đó, cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân có trách nhiệm giải trình về quyết định, hành vi của mình trong việc thực hiện nhiệm vụ, công vụ được giao khi có yêu cầu của cơ quan, chức, đơn vị, cá nhân bị tác động trực tiếp bởi quyết định, hành vi đó.

    Luật quy định giá trị mỗi loại tài sản phải kê khai là từ 150.000.000 đồng trở lên và giá trị tài sản, thu nhập phải kê khai bổ sung là từ 1.000.000.000 đồng trở lên.

    Ngoài ra, Luật sửa đổi, bổ sung quy định về phạm vi đối tượng có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập trong các doanh nghiệp nhà nước; quy định người được giao tham gia quản lý, điều hành doanh nghiệp nhà nước nắm giữ trên 50% vốn điều lệ có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập; giao Chính phủ quy định các trường hợp phải kê khai tài sản, thu nhập tại doanh nghiệp nhà nước.

    Báo VietnamNet cũng đăng tải bài viết với tiêu đề: “Từ 1/7, cán bộ phải kê khai bổ sung nếu tài sản biến động trên 1 tỷ đồng”, nội dung như sau:

    Cán bộ kê khai tài sản có giá trị từ 150 triệu đồng trở lên; khi tài sản, thu nhập trong năm biến động tăng từ 1 tỷ đồng trở lên mới phải kê khai bổ sung.

    Văn phòng Chủ tịch nước sáng nay họp báo công bố lệnh của Chủ tịch nước về luật đã được Quốc hội thông qua, trong đó có Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống tham nhũng; Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Tiếp công dân, Luật Khiếu nại, Luật Tố cáo.

    Với Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống tham nhũng, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Lê Tiến Đạt cho biết, luật bổ sung quy định về tiêu chí đánh giá công tác phòng, chống tham nhũng theo hướng quy định chung về các nội dung đánh giá cho phù hợp với chức năng quản lý nhà nước của các bộ, ngành, địa phương.

    Chính phủ sẽ quy định các tiêu chí đánh giá nhằm bảo đảm tính chủ động và tính chịu trách nhiệm của các bộ, UBND cấp tỉnh về công tác phòng, chống tham nhũng; quy định về trách nhiệm giải trình cũng được sửa đổi, bổ sung nhằm bảo đảm thể chế hóa Chỉ thị 53 ngày 26/10/2025 của Bộ Chính trị.

    Theo đó, cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân có trách nhiệm giải trình về quyết định, hành vi của mình trong việc thực hiện nhiệm vụ, công vụ được giao khi có yêu cầu của cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân bị tác động trực tiếp bởi quyết định, hành vi đó.

    W-w img 4553 1040.jpg
    Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Lê Tiến Đạt thông tin tại họp báo

    Phó Tổng Thanh tra Chính phủ cho biết, quy định về cơ quan kiểm soát tài sản, thu nhập cũng được sửa đổi, bổ sung. Điều này nhằm khắc phục những khó khăn, vướng mắc trong kiểm soát tài sản, thu nhập và thể chế hóa Quyết định số 56 về Quy chế phối hợp giữa các cơ quan kiểm soát tài sản, thu nhập và Quy định số 296 về công tác kiểm tra, giám sát và kỷ luật của Đảng.

    Luật bổ sung quy định về giá trị tài sản, mức thu nhập phải kê khai và kê khai bổ sung để phù hợp với điều kiện thực tế hiện nay. Theo đó, giá trị mỗi loại tài sản phải kê khai là từ 150 triệu đồng trở lên và giá trị tài sản, thu nhập phải kê khai bổ sung là từ 1 tỷ đồng trở lên.

    Luật cũng sửa đổi, bổ sung quy định về phạm vi đối tượng có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập trong các doanh nghiệp Nhà nước; quy định người được giao tham gia quản lý, điều hành doanh nghiệp nhà nước nắm giữ trên 50% vốn điều lệ có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập.

    Chính phủ được giao quy định các trường hợp phải kê khai tài sản, thu nhập tại doanh nghiệp nhà nước.

    Về Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Tiếp công dân, Luật Khiếu nại, Luật Tố cáo, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Lê Tiến Đạt cho hay, luật bổ sung quy định về tiếp công dân trực tuyến; tạm đình chỉ, đình chỉ giải quyết khiếu nại; rút một phần nội dung khiếu nại.

    Luật đã cho phép tiếp tục giải quyết khi người khiếu nại không dự đối thoại; đồng thời bổ sung nguyên tắc xác định thẩm quyền giải quyết tố cáo trong các trường hợp chưa được luật điều chỉnh.

    Trách nhiệm của Chủ tịch UBND cấp xã, cấp tỉnh và của các cơ quan quản lý nhà nước không tổ chức thanh tra trong công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo cũng được quy định rõ hơn trong luật.

    Ngoài ra, luật đã bổ sung quy định về ủy quyền của Thủ tướng cho Tổng Thanh tra Chính phủ trong việc giải quyết tố cáo; hoàn thiện cơ chế theo dõi, đôn đốc thực hiện kết luận nội dung tố cáo; quy định chấm dứt bảo vệ khi người được bảo vệ cố ý không thực hiện nghĩa vụ đã quy định.

    Cùng với bổ sung các quy định mới, luật đã sửa đổi, hoàn thiện các quy định hiện hành. Theo đó, luật đã sửa đổi, hoàn thiện quy định về chủ thể thực hiện quyền khiếu nại và nhiều quy định nhằm làm rõ thẩm quyền, trách nhiệm của các chủ thể có liên quan đến công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo.

    Các quy định sửa đổi bảo đảm thống nhất với Luật Tổ chức chính quyền địa phương và pháp luật có liên quan. Luật cũng lược bỏ một số điều, khoản, điểm của Luật Tiếp công dân, Luật Khiếu nại và Luật Tố cáo nhằm phù hợp với việc sắp xếp tổ chức bộ máy, thực hiện mô hình chính quyền địa phương 2 cấp và tinh gọn hệ thống cơ quan thanh tra.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Vụ cô dâu, chú rể và cháu nhỏ bị ném mắm tôm ngay trên sân khấu ở Ninh Bình

    Vụ cô dâu, chú rể và cháu nhỏ bị ném mắm tôm ngay trên sân khấu ở Ninh Bình

    Ngày 8/1, lãnh đạo UBND phường Đồng Văn (tỉnh Ninh Bình) cho biết lực lượng công an đã vào cuộc xác minh, làm rõ vụ việc ném chất bẩn xảy ra trong một đám cưới trên địa bàn.

    XEM CLIP: (Nguồn: V.M.P.)

    Vụ cô dâu, chú rể và cháu nhỏ bị ném mắm tôm ngay trên sân khấu ở Ninh Bình: Công an vào cuộc, hé lộ nguồn cơn

    Ngày 8/1, lãnh đạo UBND phường Đồng Văn (tỉnh Ninh Bình) cho biết lực lượng công an đã vào cuộc xác minh, làm rõ vụ việc ném chất bẩn xảy ra trong một đám cưới trên địa bàn.

    Trước đó, mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một đám cưới đang diễn ra bình thường thì bất ngờ xảy ra sự cố.

    Theo nội dung trong đoạn clip, khi cô dâu đang đứng trên sân khấu làm lễ, cầm micro giao lưu với khách mời thì bất ngờ bị một người ném túi chất lỏng vào người. Chất lỏng bắn sang cả người chú rể và một thiếu niên đứng cạnh cô dâu, khiến người này phải ôm mặt.

    Vụ việc gây xôn xao dư luận, nhiều ý kiến bày tỏ sự bức xúc trước hành vi phản cảm xảy ra trong ngày vui của gia đình.

    851037405253527361.jpg
    Cô dâu, chú rể bị ném mắm tôm khi đang làm lễ cưới. Ảnh: Cắt từ clip

    Liên quan đến sự việc trên, cô dâu Vũ Thị Minh P. (SN 1995, trú phường Đồng Văn) cho biết sự việc xảy ra vào khoảng 10h30 ngày 28/12/2025, ngay trong lúc lễ cưới đang được tổ chức.

    Theo lời chị P., trong lúc buổi lễ đang diễn ra bình thường thì bất ngờ có một người đi xe máy chạy ngang qua khu vực tổ chức đám cưới và ném một túi mắm tôm lên sân khấu. Túi mắm tôm văng trúng ba người đang đứng trên sân khấu, gồm vợ chồng chị và một người thân, khiến chị cùng những người có mặt vô cùng hoảng loạn.

    “Sự việc xảy ra bất ngờ khiến lễ cưới không thể tiếp tục tổ chức. Vì mắm tôm dính đầy người nên tôi phải đi tắm, thay trang phục và không kịp trang điểm lại mà lên xe hoa về nhà trai luôn do khách mời đang chờ đợi”, chị P. chia sẻ.

    Sau khi xảy ra sự việc, chị P. đã trình báo cơ quan công an. Gia đình người ném mắm tôm sau đó đã đến gặp, xin lỗi và mong muốn hòa giải.

    Chị P. cho biết thêm, người ném mắm tôm là người có quen biết với gia đình. Trước đó, giữa người này và một người bạn của chị xảy ra mâu thuẫn, xô xát và cho rằng chị P. có liên quan nên nảy sinh hiểu lầm, dẫn đến hành vi ném mắm tôm trong lễ cưới của chị.

    Trước thông tin cho rằng chị P. có mâu thuẫn tiền bạc với người ném mắm tôm, chị P. khẳng định điều này hoàn toàn không đúng sự thật.

    Chị P. bày tỏ mong muốn sự việc sớm lắng xuống để gia đình ổn định cuộc sống, tránh những ảnh hưởng không đáng có sau biến cố xảy ra đúng vào ngày trọng đại.

    Mang súng đến đám cưới bắn chỉ thiên để “góp vui”Để “góp vui” trong đám cưới của người cùng xã, Trương Văn Bạch ở Hà Tĩnh đã mang súng ra rồi bắn 1 phát lên trời.

    Theo VietNamNet

    Xem link gốc icon xem link gốc https://vietnamnet.vn/xon-xao-clip-co-dau-chu-re-bi-nem-mam-tom-trong-dam-cuoi-o-ninh-binh-2480153.html

  • Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm

    Tháng 12 tiếp diễn tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Báo Sức khỏe & Đời sống ngày 9/12/2025 đưa tin: “Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm”, cho biết nội dung cụ thể như sau: 

    Theo ông Hoàng Đức Cường, Phó cục trưởng Cục Khí tượng thủy văn, Bộ Nông nghiệp và Môi trường, trong tháng 12/2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm- Ảnh 1.

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ sẽ lạnh hơn trung bình nhiều năm. Ảnh: Tuấn Anh

    “Theo nhận định xa của chúng tôi, rất có thể dịp Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ sẽ lạnh hơn trung bình nhiều năm”, ông Hoàng Đức Cường nhấn mạnh.

    Theo ông Hoàng Đức Cường, trong tháng 12/2025 ở khu vực Trung và Nam Trung Bộ có khả năng xuất hiện từ 1-2 đợt mưa vừa, mưa to trên diện rộng, trong đó lượng mưa ở khu vực từ Nam Quảng Trị trở vào đến khu vực phía Bắc của duyên hải Nam Trung Bộ có xu hướng cao hơn so với trung bình nhiều năm, cần đề phòng nguy cơ xảy ra lũ quét và trượt lở đất.

    Trong tháng 12/2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Tại khu vực Nam Bộ có khả năng xuất hiện nắng nóng từ khoảng đầu tháng 3/2026 ở miền Đông Nam Bộ; sau đó từ cuối tháng 3 đến đầu tháng 4/2026, nắng nóng có xu hướng gia tăng cường độ và mở rộng dần sang khu vực miền Tây Nam Bộ (tương đương với TBNN). Khu vực Tây Bắc Bộ và khu vực từ Thanh Hóa đến Huế có khả năng xuất hiện nắng nóng từ khoảng tháng 4/2026.

    Ông Hoàng Phúc Lâm, Phó Giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy Quốc gia nhận định: “Từ tháng 12 đến tháng 1 hằng năm là giai đoạn cao điểm của không khí lạnh, nhưng năm nay các đợt lạnh được dự báo mạnh hơn và xâm nhập sâu hơn xuống các tỉnh phía Nam so với trung bình nhiều năm”.

    Theo ông Lâm, trong nửa cuối tháng 12, không khí lạnh tăng cường sẽ khiến miền Bắc rơi vào rét đậm, rét hại trên diện rộng. Tại các khu vực vùng núi cao, nhiệt độ giảm sâu có thể dẫn đến hiện tượng băng giá, sương muối, gây ảnh hưởng lớn đến sản xuất nông nghiệp và đời sống sinh hoạt của người dân.

    Đáng chú ý, mùa đông năm nay ở Bắc Bộ chủ yếu xuất hiện kiểu thời tiết rét khô – ban ngày trời nắng nhẹ, nhưng về đêm và sáng sớm rét buốt. Đây sẽ là trạng thái phổ biến xuyên suốt tháng 12/2025 và tháng 1/2026.

    Ngoài ra, cơ quan khí tượng lưu ý, từ cuối tháng 2 đến đầu tháng 3/2026, khu vực Bắc Bộ có thể xuất hiện nhiều đợt mưa nhỏ, mưa phùn, độ ẩm tăng cao – đặc trưng của thời tiết nồm ẩm cuối mùa đông. Tại Tây Nguyên và Nam Bộ, hiện tượng mưa trái mùa có thể xảy ra trong tháng 1–2/2026, trong khi Trung Bộ tiếp tục duy trì mưa vào cuối tháng 11 và đầu tháng 12/2025.

    Cơ quan khí tượng khuyến cáo người dân chủ động giữ ấm cơ thể, bảo vệ sức khỏe trước các đợt rét mạnh sắp tới; đồng thời theo dõi chặt chẽ thông tin dự báo để ứng phó kịp thời với các hình thái thời tiết cực đoan.

    Trước đó, báo Lao động cũng đưa tin: “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”, cho biết phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.