Vợ bỏ đi từ lúc 3 cô con gái mới 3 tháng tuổi, một ông Minh “gà trống nuôi con” suốt 30 năm. Ngày các con thành tỷ phú, người mẹ ruột quay về đòi 1 tỷ để im lặng

Vợ bỏ đi từ lúc 3 cô con gái mới 3 tháng tuổi, một ông Minh “gà trống nuôi con” suốt 30 năm. Ngày các con thành tỷ phú, người mẹ ruột quay về đòi 1 tỷ để im lặng… nhưng cái kết khiến bà chết lặng.

Ông Minh là một người đàn ông hiền lành, cả đời gắn với nghề thợ mộc ở một làng nhỏ ven sông. Ông lấy vợ muộn, đến gần 40 tuổi mới cưới được một người phụ nữ trẻ hơn mình gần 15 tuổi. Hạnh phúc đến muộn, nhưng lại đến rất nhanh… và cũng đi rất vội.

Một buổi sáng mưa, khi ba cô con gái sinh ba – An, Ngọc và Linh – vừa tròn 3 tháng tuổi, vợ ông Minh lặng lẽ thu dọn quần áo, để lại một mảnh giấy ngắn ngủi:

“Em không chịu nổi cuộc sống nghèo này. Anh tự lo cho các con.”

Không nước mắt. Không quay đầu.

Ông Minh bế ba đứa con còn đỏ hỏn trong vòng tay, đứng lặng giữa căn nhà dột mái, tim thắt lại. Ông không oán, cũng không khóc. Chỉ lẩm bẩm một câu duy nhất:

— “Không có mẹ… thì bố thay mẹ.”

30 năm làm cả cha lẫn mẹ

Ban ngày ông đi đóng tủ, sửa bàn ghế thuê. Ban đêm, ông chong đèn làm đồ mộc nhỏ bán chợ phiên. Ba đứa trẻ lớn lên bằng sữa loãng, cháo nước cơm, và những đêm sốt cao chỉ có bàn tay chai sạn của bố đặt lên trán.

Ông học thay tã, nấu bột, buộc tóc cho con gái.
Ông bỏ thuốc lá, bỏ rượu, bỏ cả giấc ngủ.

Có những ngày không đủ tiền mua sữa cho cả ba, ông lén ăn cơm chan nước mắm, nhường trứng cho con.

Hàng xóm lắc đầu:
— “Đàn ông mà nuôi ba đứa con gái, lại không mẹ… chắc chẳng nên người.”

Ông Minh chỉ cười, lặng lẽ làm tiếp cái tủ còn dang dở.

Ba cô gái lớn lên trong nghèo khó… nhưng chưa từng cúi đầu

An – chị cả – học giỏi, lì lợm, sớm biết đỡ đần bố.
Ngọc – cô giữa – thông minh, nhạy bén, mê con số.
Linh – út – trầm lặng, ham đọc sách, ý chí bền bỉ.

Ba chị em đi học bằng dép mòn, sách vở xin lại, nhưng chưa từng bỏ buổi nào. Ngày đỗ đại học, ông Minh ngồi trước hiên nhà, khóc như một đứa trẻ.

— “Bố không cho các con được giàu, chỉ mong các con làm người tử tế…”

30 năm sau…

Ba cô con gái năm nào giờ đã là những nữ doanh nhân thành đạt, tên tuổi xuất hiện trên báo kinh tế. Công ty của họ hoạt động trong ba lĩnh vực khác nhau nhưng đều thuộc top đầu Việt Nam. Tài sản mỗi người đều tính bằng nghìn tỷ.

Ngày cả ba đón bố lên thành phố sống cùng, căn nhà nhỏ năm xưa được giữ nguyên, không bán, không sửa – như một ký ức không ai dám chạm vào.

Và cũng chính lúc đó… người mẹ ruột xuất hiện.

Bà ăn mặc sang trọng, bước vào công ty, tự xưng là mẹ ruột của ba nữ tỷ phú. Bà không vòng vo:

— “Mẹ không cần nhận lại các con. Chỉ cần 1 tỷ, coi như tiền công sinh thành. Nếu không… mẹ sẽ nói cho báo chí biết sự thật.”

Ba chị em sững người.

Ông Minh im lặng rất lâu. Rồi ông chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào người phụ nữ đã bỏ đi 30 năm trước:

— “Cô sinh ra các con tôi. Nhưng người nuôi chúng lớn là tôi.”

Ông quay sang các con:
— “Bố không cấm. Quyết định là ở các con.”

An bước lên, đặt trước mặt người phụ nữ một xấp giấy.

— “Đây là 1 tỷ.
— Nhưng đổi lại, cô ký vào đây.”

Người mẹ vội vàng ký, mắt chỉ dán vào tiền.

Linh nhẹ giọng:
— “Đó là cam kết từ bỏ mọi quyền làm mẹ, không xuất hiện, không nhận thân, không đòi hỏi bất cứ điều gì… suốt đời.”

Người phụ nữ khựng lại, nhưng rồi vẫn ký. Vì tiền.

Khi bà ta vừa quay lưng, Ngọc nói một câu khiến bà đứng chết trân:

— “À quên… số tiền đó là tiền bố tôi cho.
— Còn chúng tôi… chưa từng có mẹ.”

Cánh cửa đóng lại.

Ông Minh ngồi xuống, đôi tay run run. Ba cô con gái quỳ xuống trước mặt ông.

— “Bố à… nếu không có bố, sẽ không có chúng con hôm nay.”

Ngoài cửa kính, thành phố rực sáng.
Còn trong căn phòng ấy, một người đàn ông thợ mộc nghèo năm xưa đã giàu nhất đời mình –
giàu vì nuôi được ba đứa con nên người.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *