Mẹ Chồng Sắc Thuốc Bổ Cho Tôi Uống Nói Rằng Uống Vào Thì Sẽ Sinh Con T//rai Nhưng Tôi Lé/n Đổ Cho Mẹ Chồng Và Chồng Uống. Không Ngờ Chỉ Sau Vài Ngày B/i Kịc/h Xảy Ra…
Tôi tên Hà, 27 tuổi, lấy chồng được gần hai năm. Chồng tôi là Tuấn, 30 tuổi, làm kỹ thuật điện, hiền nhưng tính hay nghe lời mẹ. Nhà chồng tôi ở ngoại thành Hà Nội, mẹ chồng – bà Hồng, 56 tuổi – nổi tiếng trong họ vì cái miệng lúc nào cũng nhắc chuyện “phải có cháu đích tôn”.
Tôi mang thai một lần nhưng bị sảy sớm. Từ đó, bà Hồng càng sốt ruột. Mỗi bữa cơm, bà nhìn tôi như cân đo từng miếng tôi ăn. Hễ tôi ho nhẹ một cái là bà đã thở dài:
“Gầy thế này, sao đẻ được con trai!”
Một chiều mưa, bà gọi tôi xuống bếp. Trên bàn là một nồi thuốc bắc bốc mùi nồng hăng, khói mỏng lượn quanh như sương. Bà Hồng nói đầy chắc chắn:
“Thuốc bổ này mẹ nhờ người quen ở làng bên bốc. Uống vào đảm bảo đậu thai khỏe, mà dễ sinh con trai.”
Tôi ngập ngừng:
“Mẹ ơi, con sợ thuốc linh tinh không hợp…”
Bà gằn giọng, đôi đũa gõ xuống bàn “cạch” một tiếng:
“Không hợp cũng phải uống. Nhà này chỉ thiếu mỗi thằng cháu trai!”
Tuấn ngồi bên, không nói giúp tôi câu nào, chỉ bảo:
“Em uống đi cho mẹ vui… thuốc bổ thôi mà.”
Tôi nhìn bát thuốc màu nâu sẫm, đắng gắt đến nghẹn cổ. Uống được hai hôm, tôi bắt đầu buồn nôn, chóng mặt, người nóng ran, đêm ngủ không yên. Tôi nói với Tuấn thì anh chỉ xoa vai:
“Chắc cơ thể em chưa quen.”
Nhưng đến tối thứ ba, tôi nghe bà Hồng nói nhỏ với cô hàng xóm ngoài sân:
“Thuốc này phải uống đúng liều… nhiều vào thì càng ‘mạnh’. Đàn bà muốn đẻ con trai thì phải biết đường.”
Tôi đứng sững. Trong lòng lạnh hẳn. Tôi không biết thứ thuốc đó thật sự là gì, cũng không tin cái chuyện “uống vào sinh con trai”. Nhưng tôi biết chắc một điều: bà đang ép tôi uống thứ tôi không rõ nguồn gốc.
Đêm đó, tôi mở nắp nồi thuốc, mùi hắc xộc thẳng lên mũi. Tôi chợt nghĩ: Nếu thuốc tốt thật, sao chỉ mình tôi phải uống?
Và một ý nghĩ táo bạo, liều lĩnh, trào lên như ngọn lửa.
Sáng hôm sau, tôi vẫn cầm bát thuốc lên, cúi đầu “vâng dạ” rất ngoan. Nhưng khi quay vào bếp, tay tôi run run… tôi lén đổ phần thuốc của mình vào bình giữ nhiệt của Tuấn, còn phần còn lại… tôi rót thêm vào cốc nước của mẹ chồng, nói nhẹ:
“Con nghĩ mẹ cũng nên uống chút cho khỏe, mẹ thức khuya lo cho con nhiều.”
Bà Hồng cười hài lòng. Tuấn cũng không nghi ngờ.
Tôi chỉ không ngờ… đó là ngày mọi thứ bắt đầu đảo lộn.

Chỉ ba ngày sau, người đầu tiên có biểu hiện bất thường… là mẹ chồng tôi.
Bà Hồng đang quét sân thì bỗng choáng váng, buông chổi, tay ôm ngực. Mặt bà tái mét, môi khô trắng. Tôi hoảng hốt chạy ra đỡ, bà thở dốc, giọng run run:
— “Sao… sao trong người mẹ nóng thế này…”
Tôi chưa kịp nói gì thì Tuấn từ trong nhà lao ra. Anh vừa dìu mẹ vào ghế thì chính anh cũng khựng lại, tay vịn tường, trán lấm tấm mồ hôi.
— “Anh… chóng mặt quá…”
Chiều hôm đó, cả hai được đưa vào bệnh viện.
Tôi ngồi ngoài hành lang, tay lạnh ngắt. Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi:
Thứ thuốc đó… rốt cuộc là cái gì?
Bác sĩ gọi tôi và một người họ hàng vào phòng tư vấn. Giọng ông nghiêm hẳn:
— “Hai bệnh nhân đều bị rối loạn chức năng gan và huyết áp, có dấu hiệu nhiễm độc từ thảo dược không rõ nguồn gốc. Nếu dùng tiếp, hậu quả khó lường.”
Tôi chết lặng.
Bác sĩ hỏi:
— “Gia đình có cho họ dùng thuốc nam hay thuốc bắc gì gần đây không?”
Tôi chưa kịp mở miệng thì Tuấn, nằm trên giường bệnh, bỗng nhớ ra:
— “Thuốc bắc mẹ nấu cho vợ con uống…”
Cả phòng im phăng phắc.
Bà Hồng nằm giường bên cạnh, nghe đến đó thì quay đầu nhìn tôi. Ánh mắt bà từ mệt mỏi chuyển sang hoang mang, rồi… sợ hãi.
— “Hà… con… con có uống không?”
Tôi nuốt nước bọt, giọng khàn đi:
— “Con… uống không hợp nên mấy hôm nay con không uống nhiều…”
Tôi không dám nói sự thật.
Nhưng dường như sự thật đã tự nói thay tôi.
Bác sĩ tiếp lời, chậm rãi:
— “May là phát hiện sớm. Nhưng từ nay tuyệt đối không được dùng lại bất kỳ loại thuốc truyền miệng nào. Đặc biệt là những thứ gán cho mục đích sinh con theo giới tính.”
Câu nói ấy như cú tát thẳng vào niềm tin cố chấp của mẹ chồng tôi.
Đêm đó, khi Tuấn đã ngủ vì thuốc, bà Hồng quay mặt vào tường, giọng khàn đặc:
— “Mẹ… suýt nữa thì hại chết con dâu.”
Tôi đứng lặng. Bao uất ức, sợ hãi, căm giận trong lòng… bỗng dưng tan rã.
— “Mẹ chỉ sợ nhà mình tuyệt tự…” bà nói, giọng vỡ ra.
— “Mẹ không nghĩ… lại ra nông nỗi này.”
Tôi lần đầu tiên nhìn thấy mẹ chồng tôi khóc. Không phải khóc vì cháu trai, mà khóc vì sợ.
Sợ mất con trai.
Sợ mang tội với con dâu.
Sợ chính sự cố chấp của mình.
Sau đợt đó, bà Hồng không bao giờ nhắc đến chuyện con trai nữa.
Nồi thuốc bắc bị đổ đi.
Những câu “nhà này phải có đích tôn” biến mất.
Thay vào đó, là những bữa cơm bà gắp cho tôi nhiều hơn, giọng nói nhẹ đi hẳn:
— “Ăn thêm đi con… khỏe là được.”
Tuấn cũng khác. Anh xin lỗi tôi, cúi đầu rất thấp:
— “Anh đã không bảo vệ em.”
Tôi không nhắc lại chuyện cũ.
Vì tôi hiểu, bi kịch không cần lặp lại để dạy thêm bài học.
Vài tháng sau, tôi mang thai lại.
Không ai dám hỏi trai hay gái.
Chỉ đến khi siêu âm, bác sĩ mỉm cười:
— “Là bé gái.”
Tôi nắm tay Tuấn.
Còn bà Hồng thì… lặng đi vài giây, rồi thở ra thật dài:
— “Gái hay trai… cũng là cháu của mẹ.”
Lúc đó, tôi biết:
Bi kịch kia, dù đau, nhưng đã cứu cả một gia đình khỏi sai lầm lớn hơn.

Để lại một bình luận