Biết tin tôi sắp t/ái hôn, mẹ chồng cũ đưa cho tôi 2 tỷ kèm theo 1 đề nghị mà tôi nghĩ cả đời này cũng không quên
Tôi nhận được cuộc gọi từ bà vào một buổi chiều muộn, khi đang thử váy cưới trong một studio nhỏ gần hồ Tây.
Giọng bà vẫn vậy — khẽ khàng nhưng cương quyết:
— Mai con rảnh không? Mẹ muốn gặp. Có chuyện quan trọng.
“Mẹ”, trong cách tôi gọi, là mẹ chồng cũ. Người đã từng yêu quý tôi như con gái, rồi lạnh nhạt đến mức không cả tiễn tôi ra khỏi cánh cổng nhà họ ba năm trước.
Tôi đến quán cà phê bà hẹn. Một nơi yên tĩnh, sang trọng, ấm màu gỗ nâu và mùi hoa nhài phảng phất. Bà ngồi sẵn ở đó, gọn gàng trong chiếc áo khoác nhạt màu, trước mặt là một túi giấy đặt ngay ngắn.
Chúng tôi không nói gì trong vài phút đầu, chỉ nhấp trà, nhìn nhau như hai người dưng có duyên gặp lại.
— Mẹ nghe tin con sắp lấy chồng — bà mở lời.
Tôi gật đầu. Không né tránh. Chuyện ấy cũng chẳng còn gì phải giấu.
Bỗng bà đẩy túi giấy về phía tôi.
— Trong đó là hai tỷ. Mẹ ch;uyể:n kho;ả;n cũng được, nhưng mẹ nghĩ đưa tận tay con sẽ rõ ràng hơn.
Tôi sững người. Không phải vì số tiền — mà vì sự xuất hiện đột ngột và đường đột của nó.
— Ý mẹ là…?
Bà nhìn tôi, ánh mắt giăng mờ một lớp nước trong veo.
— Mẹ có một lời đề nghị. Mẹ xin con…

Bà im lặng rất lâu, như đang cân nhắc từng chữ một. Rồi bà nói, chậm và rõ:
— Mẹ xin con… đừng sinh con với người chồng mới.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Tách trà trong tay khẽ run, tôi đặt xuống bàn. Không khí xung quanh như đông cứng lại.
— Mẹ nói gì vậy ạ?
Bà nhìn thẳng vào tôi, không né tránh.
— Hai tỷ này, coi như mẹ bù đắp cho những năm tháng con làm dâu, cho những tổn thương con từng chịu.
— Nhưng đổi lại… mẹ mong con không sinh thêm con.
Tôi bật cười, nhưng là nụ cười khô khốc.
— Mẹ à, con đã ly hôn ba năm rồi. Con sắp bắt đầu cuộc sống mới. Mẹ không thấy đề nghị này… quá đáng sao?
Bà cúi đầu. Khi ngẩng lên, tôi thấy bàn tay bà run.
— Mẹ biết.
— Nhưng mẹ không còn cách nào khác.
Bà hít một hơi sâu, giọng khàn đi:
— Con trai mẹ… nó không thể có con nữa.
Tôi chết lặng.
— Tai nạn năm ngoái. Biến chứng. Bác sĩ nói rồi… không còn hy vọng.
Tôi nhớ lại đứa chồng cũ năm nào — lạnh lùng, tự cao, đặt sự nghiệp và thể diện lên trên tất cả. Người từng ký vào đơn ly hôn không chút do dự, để mặc tôi một mình chống chọi với dư luận.
— Nó sống khép kín từ ngày đó.
— Nó nói không sao, nhưng mẹ biết… nó đau lắm.
Bà ngước nhìn tôi, ánh mắt tha thiết đến nghẹn ngào:
— Mẹ không mong con quay lại.
— Mẹ chỉ sợ… nếu con sinh con với người khác, nó sẽ không chịu nổi.
Tôi siết chặt tay.
— Vậy… hai tỷ này là gì?
— Là tiền để con đánh đổi quyền làm mẹ sao?
Bà bật khóc. Không phải kiểu khóc ồn ào, mà là thứ nước mắt lặng lẽ của một người đàn bà đã cạn kiệt tự trọng vì con trai mình.
— Mẹ biết đề nghị này ích kỷ.
— Nhưng mẹ chỉ có thể cầu xin con bằng thứ duy nhất mẹ còn: tiền.
Tôi ngồi im rất lâu.
Trong đầu tôi hiện lên những năm tháng cũ:
Những lần bà nấu canh gà cho tôi lúc ốm.
Những lần bà đứng ra bênh tôi trước họ hàng.
Và cả những lần bà quay lưng, im lặng khi con trai bà làm tôi tổn thương.
— Mẹ có biết — tôi nói chậm rãi — thứ mẹ xin con, không phải là một đứa trẻ.
— Mà là cả cuộc đời còn lại của con không?
Bà gật đầu.
— Mẹ biết.
— Nên mẹ mới không dám ép. Chỉ dám… xin.
Tôi đẩy túi tiền lại phía bà.
— Con không nhận.
Bà hoảng hốt:
— Con ghét mẹ đến vậy sao?
Tôi lắc đầu.
— Không.
— Nhưng con không thể dùng tiền để an ủi nỗi đau của một người đàn ông đã chọn cách bỏ rơi con.
Tôi đứng dậy, khoác áo.
— Con sẽ lấy chồng.
— Con sẽ sinh con, nếu con muốn.
— Và con mong mẹ hiểu… đó không phải là để làm đau ai, mà là để con được sống đúng cuộc đời mình.
Bà ngồi đó, rất lâu không đứng lên.
Trước khi rời quán, tôi quay lại, nói câu cuối cùng:
— Hai tỷ có thể giúp con sống sung túc.
— Nhưng làm mẹ… là điều không gì mua được.
Vài tháng sau, tôi nghe tin bà bán căn nhà cũ, chuyển đi nơi khác sống.
Ngày cưới tôi, bà không đến.
Nhưng tôi nhận được một tin nhắn vỏn vẹn đúng một dòng:
“Mẹ xin lỗi vì đã từng nghĩ rằng có thể dùng tiền để giữ lại nỗi đau.”
Đến tận bây giờ, mỗi lần nhìn chiếc váy cưới treo trong tủ, tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm đó.
Và tôi biết:
Có những đề nghị, không cần chấp nhận — chỉ cần nghe qua, cũng đủ ám ảnh cả một đời.

Để lại một bình luận