Tỷ phú bắt gặp cô giúp việc cho con trai của ông b-/ú — Điều xảy ra sau đó khiến tất cả s;ửng s;ốt

Sau giây phút chứng kiến cảnh tượng bất ngờ ấy, ông Hùng im lặng rất lâu. Chị Mai cúi mặt, run rẩy chờ đợi cơn giận dữ từ người chủ giàu có nhưng nghiêm khắc. Thế nhưng, trái với suy nghĩ của chị, ông Hùng chỉ khẽ gật đầu, rồi dặn:

– “Cất bé vào phòng đi. Chuyện này… ta sẽ bàn sau.”

Suốt buổi chiều hôm đó, ông ngồi trong phòng làm việc, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác. Trong tâm trí ông xoáy sâu một câu hỏi: “Chẳng lẽ con trai mình đang thiếu hơi ấm đến vậy?”

Khi bà Linh trở về, ông Hùng kể lại sự việc. Bà Linh ban đầu sửng sốt, sau đó bật cười nửa tin nửa ngờ:

– “Ông nghiêm trọng hóa vấn đề rồi. Đàn bà chúng tôi thương trẻ, nhiều khi còn cho bú ké, có gì đâu mà phải nghĩ nhiều?”

Ông Hùng nhìn vợ, ánh mắt trĩu nặng. Ông biết, trong lòng bà, những chuyến công tác, những buổi tiệc xã giao, những hoạt động từ thiện đã chiếm phần lớn thời gian. Đứa bé mới hơn một tuổi, phần nhiều chỉ thấy mẹ qua video call hoặc những cái hôn vội vã trước khi bà đi.

Tối đó, khi bé Nam – con trai út – quấy khóc, bà Linh vẫn mải nhắn tin cho đối tác. Cô giúp việc Mai nhẹ nhàng bế bé lên, khẽ hát ru, đứa nhỏ liền nín. Ông Hùng đứng bên cửa, chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng vừa thương vừa xót xa.

Ông quyết định lặng lẽ tìm hiểu về chị Mai. Hóa ra, chị từng có một đứa con nhỏ bằng tuổi Nam, nhưng vì hoàn cảnh nghèo khó, đứa bé gửi về quê cho bà ngoại chăm. Đó là lý do sữa trong người chị vẫn còn, và cũng là nguyên nhân chị dễ rung động khi thấy bé Nam khóc ngằn ngặt.

Dần dần, trong nhà, bé Nam gắn bó với chị Mai hơn cả bảo mẫu chính thức. Hễ chị Mai vắng, bé lại khóc. Có hôm chị xin phép về quê thăm con, bé Nam cứ đòi theo.

Điều này khiến bà Linh khó chịu. Bà bắt đầu ghen ngược với chính cô giúp việc. Một buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, bà nói đầy ẩn ý:

– “Con nít không được chiều quá. Người làm thì cũng chỉ là người làm, đừng để chúng nó vượt giới hạn.”

Không khí trong bàn ăn nặng nề. Chị Mai cúi mặt, không nói. Ông Hùng chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho vợ, nhưng trong lòng ngổn ngang. Ông thấy vợ mình lạnh lùng với chính con ruột, trong khi một người phụ nữ xa lạ lại cho đi sự dịu dàng vô điều kiện.

Từ hôm đó, những xung đột âm thầm xuất hiện. Bà Linh dặn bảo mẫu hạn chế để chị Mai tiếp xúc với bé. Nhưng càng cấm đoán, đứa bé càng khóc nhiều hơn, thậm chí bỏ ăn. Còn ông Hùng thì đứng giữa hai làn sóng: một bên là tình thương bản năng của người mẹ nghèo, một bên là lòng tự ái và danh dự của người vợ giàu sang.

Trong căn biệt thự tưởng chừng yên ả, một cơn bão ngầm đã bắt đầu hình thành. Và nó sẽ bùng phát chỉ trong một sự kiện nhỏ sắp tới…

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *