Ngày mẹ quadoi, 3 anh em dọn dẹp mới thấy 3 chiếc chăn bông cũ được cất trên nóc tủ. Anh cả, anh 2 đều chê mang về chật nhà, lại chẳng có mấy giá trị. Tôi tiếc nên mang về hế

Ngày mẹ quadoi, 3 anh em dọn dẹp mới thấy 3 chiếc chăn bông cũ được cất trên nóc tủ. Anh cả, anh 2 đều chê mang về chật nhà, lại chẳng có mấy giá trị. Tôi tiếc nên mang về hết cả 3, nào ngờ cô con g:;ái 4t chỉ tay vào và nói: “Ơ bố ơi. cái chăn biết động đậy”…

Mẹ tôi mất vào một buổi sáng cuối thu, nhẹ nhàng như một ngọn đèn dầu đã tàn lửa. Suốt đời lam lũ, mẹ không để lại của cải gì ngoài căn nhà cấp bốn xập xệ và vài món đồ cũ. Trong gian buồng nhỏ, ngoài tủ gỗ cũ sứt mẻ, chẳng có gì đáng giá. Chỉ có ba chiếc chăn len đã sờn rách, mẹ gấp vuông vức đặt ngay ngắn. Anh cả nhếch mép:

– Chăn nát thế này giữ làm gì, vứt đi cho rồi.

Anh hai phụ họa:

– Đúng đó. Chẳng đáng một xu. Ai muốn thì lấy, tôi không rảnh mang rác về.

Tôi cắn môi:

– Nếu hai anh không lấy, cho em mang về.

Anh cả phẩy tay:

– Ừ, thích thì lấy. Đồ bỏ đi.

Hôm sau, tôi ôm ba chiếc chăn về căn hộ nhỏ của mình. Định bụng giặt sạch cất làm kỷ niệm. Lúc giũ mạnh, tôi bỗng nghe thấy tiếng “kịch” như vật cứng rơi xuống sàn.

Tôi cúi xuống. Dưới sàn là một chiếc túi vải nhỏ đã ố vàng, buộc chặt bằng sợi chỉ dù. Tim tôi đập thình thịch. Chưa kịp mở thì con gái tôi – bé Linh, mới bốn tuổi – kéo tay áo tôi, mắt tròn xoe, giọng run run:

– Ơ bố ơi… cái chăn biết động đậy…

Tôi giật mình quay lại. Chiếc chăn còn lại trên ghế khẽ phồng lên rồi xẹp xuống, như có thứ gì đó bên trong vừa cựa mình. Tôi lạnh sống lưng, tay nổi gai. Nghĩ con trẻ nói linh tinh, tôi trấn tĩnh, tiến lại gần, run run mở chăn ra.

Bên trong không có gì “biết động đậy” như con bé nói. Nhưng có… một túi vải khác. Rồi túi thứ ba.

Tôi ngồi bệt xuống sàn. Ba chiếc túi vải giống hệt nhau. Mỗi chiếc đều được khâu rất cẩn thận, từng đường chỉ nhỏ li ti, giống hệt cách mẹ tôi hay vá đồ ngày xưa – chậm rãi, tỉ mỉ, như sợ hỏng mất thứ gì quý giá.

Tôi mở chiếc túi đầu tiên.

Bên trong là một xấp tiền cũ, buộc bằng dây thun đã giòn. Tờ lớn, tờ nhỏ, có tờ bạc đã phai màu. Tôi run tay đếm, nước mắt rơi lúc nào không hay: 200 triệu.

Chiếc thứ hai: một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên tôi, mở từ hơn mười năm trước. Số tiền gửi: 300 triệu.

Chiếc cuối cùng… tôi nghẹn lại. Là một xấp giấy được bọc nilon cẩn thận. Đó là di chúc viết tay của mẹ, nét chữ run run nhưng rõ ràng:

“Ba anh em con, ai đọc được những dòng này thì mẹ đã không còn nữa.
Hai anh có nhà cửa, có vợ con đủ đầy.
Thằng út vất vả nhất, lại hay nhường nhịn.
Mẹ không có gì quý, chỉ có chút tiền dành dụm từ bán rau, nuôi gà, và tiền thằng út gửi về nhưng không chịu tiêu.
Mẹ chia đều mỗi người một phần.
Nhưng nếu các anh không cần, thì coi như mẹ để lại hết cho thằng út, coi như bù cho những năm nó đội mưa đưa mẹ đi viện, thức trắng đêm khi mẹ đau khớp không ngủ được…”

Tôi ôm mặt khóc nấc lên.

Bỗng Linh lại kéo tay tôi, thì thầm:

– Bố ơi… con thấy bà ngoại đắp chăn cho con lúc nãy. Bà cười hiền lắm…

Tôi chết lặng. Gió ngoài ban công thổi vào, ba chiếc chăn khẽ lay động, mùi nắng cũ quen thuộc thoảng qua – mùi của mẹ.

Chiều hôm đó, tôi gọi cho anh cả và anh hai. Khi nghe tôi nói về số tiền và di chúc, đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Anh cả nghẹn giọng:

– …Cho anh xin lại chiếc chăn. Không phải vì tiền. Anh muốn… xin lỗi mẹ.

Tôi nhìn ba chiếc chăn cũ, khẽ lắc đầu:

– Chăn thì em giữ. Nhưng phần tiền… em chia đủ cho hai anh. Đúng như mẹ muốn.

Đêm xuống, tôi gấp ba chiếc chăn đặt ngay ngắn trên nóc tủ. Lần này, tôi biết rõ:
Không phải chăn “biết động đậy”.
Mà là tình thương của mẹ, đến khi mất rồi vẫn chưa chịu buông tay chúng tôi.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *