Bố mất sớm vì tai nạn lao động, khi Hoa vừa tròn 18 tuổi. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học, cũng là ngày căn nhà lụp xụp của ba chị em chìm trong tang trắng. Chưa kịp nguôi nỗi đau mất bố, mẹ Hoa lặng lẽ xách túi rời đi, chỉ để lại một câu lạnh lùng:
“Nuôi ba đứa tụi bây, tao sống không nổi. Tao đi tìm cuộc sống khác.”
Hoa đứng chết lặng, phía sau là hai đứa em trai mới 12 và 9 tuổi ôm nhau khóc ngất. Từ giây phút ấy, tuổi trẻ của Hoa khép lại.
Chị cắn răng nghỉ học, giấu giấy báo nhập học dưới đáy rương. Ban ngày làm phục vụ quán nhậu, tối bán vé số dọc bến xe. Có những đêm mưa gió, Hoa run lên vì đói, nhưng vẫn ép mình cười để mua cho em ổ bánh mì.
Họ hàng nội ngoại quay lưng. Không ai muốn “ôm cái của nợ”. Mẹ thì biệt vô âm tín, chưa từng hỏi han một lời, chưa gửi nổi một đồng.
Hai mươi năm trôi qua.
Hai cậu bé gầy gò năm nào giờ đều trở thành bác sĩ giỏi, một người làm ở bệnh viện tuyến trung ương, người kia tu nghiệp nước ngoài trở về. Cả hai đều chung một nguyên tắc sống:
“Mọi thành tựu hôm nay đều là mồ hôi và tuổi thanh xuân của chị Hoa.”
Ngày tân gia căn nhà nhỏ mới mua cho chị, một người phụ nữ gầy gò, tóc bạc sớm xuất hiện trước cổng. Là mẹ.
Bà khóc lóc, kể về những năm tháng bệnh tật, nghèo túng, rồi đưa ra kết luận cuối cùng:
“Dù sao tao cũng là người sinh ra tụi bây. Giờ tao bệnh nặng, cần 2 tỷ để chữa. Công sinh thành, tụi bây phải trả.”
Hoa lặng người. Hai em trai đứng cạnh, gương mặt lạnh đến lạ.
Nghe xong, hai người con trai không cãi, không khóc, chỉ lặng lẽ làm một việc.
Họ mở laptop, in ra một tập hồ sơ dày:
– Toàn bộ chi phí nuôi dưỡng, học hành, ăn ở suốt 20 năm

– Sổ khám bệnh, giấy xác nhận Hoa là người giám hộ
– Bản sao giấy báo nhập học năm xưa chưa từng dùng đến
Người em út nhẹ nhàng đặt trước mặt mẹ:
“Chị Hoa đã trả xong công sinh của bà từ lâu. Phần còn lại, là công bỏ rơi. Thứ đó, pháp luật và lương tâm đều không buộc chúng tôi phải trả.”
Người anh cả gọi luật sư làm thủ tục chuyển khoản hỗ trợ 50 triệu đồng, kèm giấy cam kết:
“Đây là nhân đạo, không phải nghĩa vụ. Sau hôm nay, xin đừng xuất hiện làm tổn thương người đã hy sinh cả đời vì chúng tôi.”
Người mẹ sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Nhưng cánh cổng đã khép lại.
Trong sân, Hoa đứng lặng, nước mắt rơi không thành tiếng.
Hai em trai quay lại, cúi đầu thật sâu trước chị:
“Chị ơi… từ nay, tụi em nuôi chị.”

Để lại một bình luận