Chiếc máy bay m;;ất tíc;;h 16 năm bất ngờ xuất hiện giữa thung lũng hoang vu. Khi đội cứu hộ mở cửa khoang… họ không thấy bất kỳ hành khách nào

1. Tín hiệu lúc 3 giờ sáng

Tôi là Trần Lâm — Đội trưởng cứu hộ tỉnh Hoà Sơn. Sau gần hai mươi năm làm nghề, tôi nghĩ mình đã quá quen với nỗi kinh hoàng: người mất tích, xe rơi vực, lũ ăn trọn cả bản làng.

Nhưng 3 giờ sáng, ngày 12 tháng 9 — tôi nhận ra mình vẫn còn ngây thơ.

Tôi bị đánh thức bởi cuộc gọi trực ban, giọng anh ta run như sốt rét:

— Anh Lâm… radar trạm núi Chàm bắt được tín hiệu từ… máy bay. Nhưng… nó đứng yên.

Tôi tỉnh hẳn.

— Đứng yên? Radar lỗi rồi.

— Không… là của Flight HO-217.

Tôi ngồi bật dậy, tim như ai bóp.

HO-217 — chiếc máy bay mất tích 16 năm, 189 con người bốc hơi không một dấu vết.

Không xác, không mảnh vỡ, không tín hiệu. Nó biến mất khỏi radar vào lúc 6:42:17 — và chưa từng trở lại.

Cho đến bây giờ.

Tín hiệu cố định, nằm giữa thung lũng Cổ Trầm, nơi không hề có đường bay, không có dân cư, thậm chí còn không có lối xuống.

Tôi triệu tập đội trong 15 phút. Trời đêm đặc quánh, gió như gào vào vách núi. Cảm giác không bình thường đè lên chúng tôi ngay từ lúc xuất phát.

2. Thứ nằm giữa thung lũng

Khi mặt trời hé lên sau đỉnh núi, chúng tôi đồng loạt đứng sững.

Chiếc máy bay HO-217 nằm giữa thung lũng như thể ai vừa đặt xuống cách đó vài tiếng.

Không cháy.

Không móp.

Không vết trượt.

Không dấu rơi.

Thân kim loại chỉ phủ lớp bụi mỏng như sương cùng vài vệt rêu. Không thể nào là 16 năm.

Điều khiến tôi nổi gai ốc là cỏ bị ép xuống nhưng không gãy, như thể chỉ bị đè lên trong tích tắc — hoặc như không gian quanh nó mới “tái tạo” xong.

Không chim.

Không côn trùng.

Không gió.

Thung lũng im như nơi không thuộc về thế giới này.

Không ai trong đội dám bước lại gần, nhưng chính sự im lặng đó đã buộc tôi phải đi.

3. Bên trong khoang – sự yên lặng không thuộc về loài người

Cửa khoang không khóa. Tôi chỉ xoay nhẹ — nó mở ra trơn tru như mới bảo dưỡng hôm qua.

Không khí thổi ra lạnh, sạch, không một dấu mốc.

Ghế ngay hàng thẳng lối.

Cabin không rơi vãi một vali.

Không một hành khách.

Như thể chuyến bay vừa hạ cánh, toàn bộ hành khách biến mất trong 1 giây.

Hậu cần Lộc thì thào:

— Hay họ… thoát được?

Không ai đáp. Tôi chỉ tiến vào, mỗi bước chân vang lên tiếng rất nhỏ, như sàn mới lau.

Rồi tiếng gọi hoảng hốt:

— Anh Lâm! Lên khoang lái ngay!

4. Khoang lái – nơi thời gian dừng lại

Tôi chết lặng khi nhìn màn hình đồng hồ.

6 giờ 42 phút 17 giây.

Đúng bằng giây cuối cùng trước khi máy bay biến mất năm đó.

Không lệch dù chỉ một nhịp tim.

Trên bảng điều khiển là cuốn sổ của cơ trưởng Huy. Tôi mở ra — chỉ có một câu, nhưng như đóng băng cả không khí trong khoang:

“Không được mở cửa.

Mọi thứ bắt đầu lại từ khoảnh khắc đó.”

Chữ ký hoàn toàn trùng khớp hồ sơ năm 16 năm trước.

5. Camera ghế 14A – hình ảnh không nên tồn tại

Chúng tôi tìm thấy một camera cũ dưới ghế 14A.

Chỉ có một đoạn clip 2 phút 7 giây.

Tiếng động cơ rú, hành khách hét, trẻ con khóc.

Một người đàn ông hét:

— Có thứ gì đó… đang hút chúng ta xuống!!

Camera lật nghiêng. Rồi ống kính hướng lên cửa sổ.

Không phải mây.

Không núi.

Không khói.

Một khối đen đang xoáy, đặc quánh, như bóng tối có ý thức.

Giọng ai đó run lên:

— Nó… nhìn chúng ta.

Màn hình đen.

Khi sáng lại, máy bay trống rỗng. Không người. Không tiếng động.

Chỉ có bóng một người đàn ông đứng cuối khoang, bất động, nhìn thẳng vào camera.

6. Người phụ nữ bí ẩn

Một chiếc xe biển xanh xuất hiện ngay khi chúng tôi còn bàng hoàng.

Người phụ nữ tên Diệu Khánh, tự giới thiệu thuộc Viện Nghiên cứu Hiện tượng Địa từ Quốc gia.

Bà ta nói:

— Máy bay không mất tích. Nó dịch chuyển. Thời gian bên trong gần như dừng lại. Với họ, chỉ một giây trôi qua.

Tôi hỏi:

— Còn hành khách đâu?

Bà đáp:

— Anh chỉ đang thấy cái “vỏ”. Còn phần thật… vẫn mắc kẹt ở nơi khác.

Rồi bà nhìn thẳng vào tôi:

— Không được mở thêm bất cứ thứ gì. Hộp đen, khoang phụ, cửa kỹ thuật… đều là điểm nối. Mở ra lần nữa có thể khiến ranh giới sụp xuống.

Nhưng tôi đã quyết rồi. Tôi phải xem hộp đen.

7. Hộp đen – giọng nói không phải của con người

Khi bật chip ghi âm, âm thanh vang lên:

“…đừng mở cửa…”

“…thời gian… đang gấp lại…”

“…đừng để nó nghe thấy…”

“…nó đang đói…”

Rồi một giọng khác, rõ đến rợn người:

“Ai đang nghe bản ghi này… các người vừa đánh thức tôi.”

Ngay lúc đó, chiếc hộp đen rung.

Thân máy bay phía sau phát ra tiếng cộc… cộc… cộc, như có vật gì gõ từ bên trong.

Cửa khoang hành khách tự đóng lại.

Cửa sổ tối sầm, như bị phủ bởi bóng đen từ phía trong.

8. Khi cửa mở lần nữa

Bộ đàm hét lên:

— Từ vệ tinh báo về! Chiếc máy bay đang phát nhiệt mạnh! Như… có thứ gì bên trong đang tỉnh dậy!

Đất dưới chân rung nhẹ.

Bà Khánh la lớn:

— Chạy ngay! Nó đang mở cửa thời gian lần nữa!!

Nhưng quá muộn.

Cửa khoang bật tung.

Bên trong không còn máy bay.

Không ghế.

Không ánh sáng.

Chỉ có một hố sâu bằng bóng tối, rộng vô hạn, như miệng của một sinh vật cổ xưa.

Và ở rìa hố… từng gương mặt xuất hiện.

189 hành khách HO-217.

Gầy gò.

Xanh xám.

Đôi mắt đen không tròng.

Họ đứng bất động, cùng quay đầu nhìn chúng tôi.

Và giọng nói trong bóng tối thì thầm:

“Chúng tôi chưa bao giờ rời đi.

Chính các người đã gọi chúng tôi trở lại.”

Đất nứt. Không gian như bị hút vào điểm đen.

Chúng tôi chạy trong hỗn loạn. Bóng tối tràn ra thêm một chút nữa — đủ để tôi cảm nhận nó muốn nhiều hơn máy bay.

Rồi ẦM.

Tất cả sập xuống.

9. HO-217 biến mất lần thứ hai

Khi đất lắng lại, chiếc máy bay… biến mất hoàn toàn.

Không hố.

Không mảnh vỡ.

Không dấu kéo lê.

Chỉ còn cỏ vừa bị ép xuống đang từ từ bật lên như thời gian khâu lại chính nó.

Bà Khánh nói, giọng trầm đục:

— Anh không nghe lời. Nó chỉ trở lại để lấy những gì thuộc về nó.

Và nó biết… ai đã chạm vào nó.

10. Hậu quả

Chính quyền phong tỏa thông tin. Báo chí đăng: “tín hiệu nhiễu do địa hình.”

Không ai tin, nhưng cũng không ai dám hỏi.

Chỉ chúng tôi biết sự thật:

HO-217 không bao giờ ngừng tồn tại.

Nó chỉ nằm ở phía bên kia của thực tại — chờ đợi.

Tối đó tôi ngủ, nhưng trong giấc mơ, cửa khoang lại hé mở.

189 ánh mắt đen trống rỗng nhìn vào tôi.

Chờ tôi bước vào.

Chỉ một bước thôi.

11. Lá thư cuối cùng

Một tuần sau, tôi nhận phong bì không ghi người gửi.

Bên trong chỉ có một tờ giấy, chữ viết của cơ trưởng Huy:

“Đừng gọi chúng tôi nữa.

Cửa đã mở một lần.

Lần hai… thế giới không chịu nổi.”

Viện Nghiên cứu khẳng định không gửi gì.

Vậy ai gửi?

Tôi không muốn biết.

Chỉ biết một điều:

Chiếc máy bay đó… chưa biến mất.

Nó chỉ đang chờ đúng khoảnh khắc để mở cửa thêm lần nữa.

Và lần sau…

sẽ không chỉ là một chiếc máy bay bị nuốt mất.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *