Cô tôi mãn hạn t///ù sau 10 năm trở về, bác cả khóa cửa, thím hai th/ả chó đu//ổi, chỉ có bố mẹ tôi nấu một bàn đầy đồ ăn đón tiếp. Nhưng khi cánh cửa mở ra, nhìn thấy cô, tôi hoàn toàn s//ững s//ờ!
Trong họ nhà tôi, người ta hầu như không ai còn nhắc đến cô Hạnh nữa. Cô là em gái út của bố — người từng khiến cả dòng họ mang tiếng xấ///u suốt một thời gian dài. Cách đây mười năm, cô bị k///ết á//n vì t//ội “gây thư//ơng tí//ch nghi//êm t//rọng” trong một vụ ẩ//u đ//ả. Dù sau này người ta bảo cô chỉ là tự vệ, nhưng bả/n á/n vẫn là bả/n á/n, và cái danh “người từng đi t///ù” đe/o bá/m cô như một vế/t nh/ơ không thể rửa sạch.
Bố tôi là người ít nói, nhưng tôi biết ông vẫn luôn trăn trở. Mỗi lần ai nhắc đến cô, ông chỉ im lặng rít điếu thuốc, mắt nhìn xa xăm. Còn mẹ tôi thì nhẹ giọng bảo:
– Dù sao cô mày cũng là m//áu m//ủ ru//ột rà. Con người ai chẳng có s/ai lầ//m…
Tin cô Hạnh sắp mãn hạn t///ù về làng khiến cả họ xôn xao. Bác cả — anh trai lớn của bố — c/au c/ó:
– Về làm gì! Người ta đã quên rồi, về lại chỉ khiến thiên hạ bàn tán.
Thím hai thì lạnh lùng hơn:
– Để bà ấy về đây, hàng xóm lại nói nhà mình chứa t//ù tộ///i. Tôi không muốn thấy mặt đâu!
Nhưng bố tôi chỉ khẽ nói một câu:
– Dù ai nói gì, nó vẫn là em tôi. Tôi phải đón.
Sáng hôm cô ra tù, trời mưa nhẹ, những giọt mưa nhỏ như rửa trôi bụi bặm trên con đường làng lâu ngày. Mẹ tôi dậy sớm nấu một mâm cơm đầy đủ: bát canh chua cá lóc, dĩa thịt kho, đĩa rau luộc chấm tương. Tất cả là những món cô thích ngày xưa.
Tôi phụ mẹ dọn bàn, lòng cứ thấp thỏm. Cô Hạnh trong trí nhớ của tôi là người phụ nữ trẻ trung, tóc dài đen mượt, hay cười và hay mua quà vặt cho cháu. Giờ sau mười năm, cô sẽ như thế nào?
Khoảng gần trưa, tiếng xe khách dừng trước ngõ. Một người phụ nữ bước xuống, dáng g//ầy, tóc ngắn, khuôn mặt sạm nắng, vai đeo chiếc ba lô bạc màu. Tôi suýt không nhận ra, cho đến khi cô ngẩng lên và nở nụ cười.
– Cô Hạnh… – tôi lắp bắp.
Bố tôi đứng dậy, bước ra hiên. Giọng ông ru/n ru/n:
– Em về rồi à?
Cô khẽ gật đầu, đôi mắt ướt nhòe:
– Em về rồi, anh hai…
Mẹ tôi vội kéo cô vào nhà, tay run run rót nước:
– Vào nghỉ chút cho ấm. Ở trong kia chắc k//hổ lắm hả em?
Cô chỉ cười nhạt:
– Em quen rồi, chị dâu ạ. Cảm ơn anh chị vẫn nhớ đến em.
Nhưng điều khiến cả nhà sữ//ng s//ờ nhất, là khi cô quay lại và dắt theo một người…

…một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi.
Anh ta đứng hơi nép sau lưng cô, dáng người cao nhưng gầy, khuôn mặt sạm đi vì nắng gió. Trên tay anh là một chiếc túi vải cũ, ánh mắt nhìn quanh căn nhà với vẻ dè dặt, như thể chỉ cần ai đó lên tiếng là anh sẽ quay đầu bỏ đi ngay.
Cả nhà sững lại.
Bố tôi khựng bước.
Mẹ tôi cũng ngẩn ra, tay vẫn cầm ấm nước chưa kịp đặt xuống.
Cô Hạnh hít một hơi sâu, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
– Đây là… con trai em.
Không khí như đông cứng.
– Con… trai? – tôi thốt lên trước, rồi lập tức thấy mình lỡ lời.
Bố tôi lắp bắp:
– Em… em nói sao?
Cô Hạnh cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch.
– Nó tên là Tuấn. Năm nay ba mươi hai tuổi. Em sinh nó khi mới hai mươi… trước khi xảy ra chuyện mười năm trước.
Mẹ tôi đưa tay lên che miệng.
Bố tôi lùi lại một bước, phải vịn vào cột hiên mới đứng vững.
Tuấn cúi đầu thật thấp:
– Con… chào bác. Chào cô chú.
Giọng anh khàn, có lẽ vì hồi hộp.
Một lúc lâu sau, bố tôi mới lên tiếng, giọng trầm và run:
– Sao… sao giờ anh mới biết?
Cô Hạnh mím môi, nước mắt rơi không tiếng động:
– Vì em không dám nói. Ngày đó em mang thai, bố nó bỏ đi. Em sợ làm khổ cả nhà nên giấu. Sau này… vào trong đó rồi, em càng không dám nhắc. Tuấn lớn lên trong trại trẻ mồ côi, rồi được người ta cho đi làm thuê từ nhỏ. Khi em ở trong kia, nó tìm được em… Hai mẹ con chỉ được gặp nhau qua song sắt.
Cả căn nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng mưa lộp bộp ngoài hiên.
Mẹ tôi là người đầu tiên bước tới. Bà đặt tay lên vai Tuấn, nhẹ như sợ anh biến mất:
– Con… ăn cơm chưa?
Tuấn lắc đầu, mắt đỏ hoe:
– Dạ… chưa ạ.
Mẹ tôi quay sang cô Hạnh, giọng nghẹn:
– Vào nhà đi em. Cơm nguội cũng được, miễn là còn đủ người.
Trong bữa cơm hôm đó, không ai nói nhiều. Bác cả và thím hai đứng bên kia hàng rào, nhìn sang, ánh mắt nửa tò mò nửa khó chịu. Nhưng lần này, bố tôi không để ý nữa.
Ông gắp cho Tuấn miếng thịt kho, giọng chậm rãi:
– Về đây rồi thì ở lại. Nhà không giàu, nhưng không để mẹ con em phải lang bạt nữa.
Tuấn bật khóc, nước mắt rơi xuống bát cơm.
Cô Hạnh cũng cúi mặt, vai run lên từng nhịp.
Tôi nhìn cảnh ấy mà cổ họng nghẹn cứng.
Mười năm tù giam có thể lấy đi tuổi xuân, danh dự, cả một quãng đời của một người phụ nữ. Nhưng chỉ cần một mâm cơm, một câu “về nhà đi”, cũng đủ kéo cô ấy trở lại làm người thân, làm mẹ, làm em gái… đúng nghĩa.
Ngoài kia, mưa đã tạnh từ lúc nào.
Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán tre, chiếu vào căn nhà cũ, ấm đến lạ.
Và tôi hiểu ra:
Có những cánh cửa bị khóa bằng định kiến, bằng sợ hãi của người đời.
Nhưng chỉ cần một cánh cửa mở ra bằng tình thân, thì dù bước vào với quá khứ thế nào, con người ta vẫn có một con đường để làm lại.

Để lại một bình luận