Đi chơi pickleball để giảm cân, tôi đã trượt chân vì cám dỗ

Tôi tìm đến pickleball ban đầu rất đơn giản: giảm cân, đỡ đau lưng, có cớ ra khỏi nhà buổi tối. Ở cái tuổi mà phụ nữ soi gương chỉ thấy mệt mỏi, tôi cần cảm giác mình vẫn còn… tồn tại.

Tôi viết những dòng này không để thanh minh. Cũng không mong được cảm thông. Tôi viết vì nếu không nói ra, có lẽ chính tôi sẽ phát điên vì nỗi sợ và sự khinh ghét bản thân mình.

Tôi là phụ nữ đã có gia đình, ngoài 40 tuổi. Cuộc hôn nhân của tôi không đổ vỡ ầm ĩ, không bạo lực, không phản bội công khai. Chỉ là nguội. Nguội từ lời nói đến ánh nhìn. Chúng tôi sống cùng nhau như hai người ở ghép hợp pháp, đủ trách nhiệm, đủ nghĩa vụ, thiếu hoàn toàn cảm xúc.

Tôi tìm đến pickleball ban đầu rất đơn giản: giảm cân, đỡ đau lưng, có cớ ra khỏi nhà buổi tối. Ở cái tuổi mà phụ nữ soi gương chỉ thấy mệt mỏi, tôi cần cảm giác mình vẫn còn… tồn tại.

Và ở đó, tôi gặp anh ta.

Không phải huấn luyện viên. Không phải trai trẻ. Anh ta là đối tác làm ăn, quen biết trong vài dự án, sau này tình cờ chơi cùng sân. Anh lịch sự, vừa phải, không tán tỉnh lộ liễu. Cái nguy hiểm là anh ta không vượt rào trước. Mọi thứ đều ở mức “đúng mực”.

Chúng tôi nói chuyện về pickleball, về đau khớp gối, về công việc, về việc phụ nữ trung niên khó giảm cân thế nào. Anh không khen tôi đẹp. Anh chỉ nói: “Em đánh bền hơn nhiều người trẻ”.

Chỉ thế thôi. Nhưng với một người đàn bà đã lâu không được công nhận, câu đó đủ để tôi nhớ cả đêm.

Mọi thứ trượt dài rất chậm. Tin nhắn bắt đầu nhiều hơn. Không có chữ “nhớ”, không có “yêu”. Chỉ là hỏi: “Hôm nay đánh có mệt không?”, “Vai em ổn chứ?”. Những câu vô thưởng vô phạt nhưng đều đặn đến mức tôi quen với sự hiện diện của anh ta trong ngày.
Đi chơi pickleball để giảm cân, tôi đã trượt chân vì cám dỗ - 1Pickleball giúp nhiều người khỏe hơn, nhưng tôi đã đánh mất chính mình khi mang quá nhiều cảm xúc vào sân chơi tưởng chừng vô hại (Ảnh minh họa: PickleOne).

Tôi tự nhủ: Mình không làm gì sai cả. Chỉ là bạn bè, chỉ là đối tác, chỉ là người cùng chơi thể thao.

Cho đến cái hôm định mệnh đó. Hôm ấy, sau một buổi làm việc kéo dài, cả hai đều mệt. Trời mưa. Tôi không muốn về nhà ngay. Anh nói có chỗ ngồi nghỉ một lát, cho đỡ mưa, rồi ai về nhà nấy.

Chúng tôi vào nhà nghỉ. Không phải khách sạn sang trọng. Một nơi tạm bợ, kín đáo. Và đúng như vậy, chỉ một lần. Không hoa mỹ. Không lãng mạn. Chỉ là một khoảnh khắc tôi để bản năng thắng lý trí.

Ngay sau đó, tôi hối hận. Tôi thấy ghê sợ chính mình. Tôi tránh anh ta. Tránh sân chơi. Tránh cả những con đường có thể vô tình gặp lại. Tôi xóa tin nhắn, đổi giờ sinh hoạt, viện cớ bận việc.

Anh ta không níu kéo. Không đe dọa. Chính sự im lặng đó mới khiến tôi sợ.

Tôi sống trong tâm trạng nơm nớp. Mỗi lần chồng cầm điện thoại tôi là tim tôi đập loạn. Mỗi cuộc gọi lạ đều khiến tôi tưởng mọi thứ đã bị phát hiện. Tôi sợ ánh mắt người khác, sợ cả sự tử tế bình thường vì nó nhắc tôi rằng mình đã không còn xứng đáng.

Có người sẽ nói: “Một lần cũng là ngoại tình”. Tôi không phản bác. Tôi không xin giảm nhẹ tội. Nhưng cũng có người hỏi: “Chồng cô ở đâu khi cô cô độc như vậy?”.

Tôi không đổ lỗi cho chồng. Anh không khiến tôi phản bội. Nhưng sự lạnh lẽo kéo dài, sự thờ ơ được hợp thức hóa bằng hai chữ “bận rộn”, đã đẩy tôi đến chỗ tự dối mình rằng chỉ cần một khoảnh khắc được là chính mình.

Giờ đây, tôi không còn chơi pickleball nữa. Không phải vì môn thể thao có lỗi. Mà vì mỗi lần cầm vợt, tôi thấy lại chính mình của ngày hôm đó – một người đàn bà tưởng mình mạnh mẽ, hóa ra yếu đuối đến đáng sợ.

Tôi không biết cuộc hôn nhân này có cứu được không? Tôi cũng không biết nỗi sợ bị phát hiện sẽ còn theo tôi bao lâu. Chỉ biết rằng, có những sai lầm không ồn ào, nhưng đủ để phá hủy sự bình yên còn sót lại trong một con người.

Nếu ai đó đọc câu chuyện này và nghĩ tôi đáng bị lên án, tôi chấp nhận. Nhưng nếu có một người phụ nữ nào đó đang đứng trước ranh giới giống tôi từng đứng, xin hãy tin tôi: bước qua rồi, không có đường quay lại nguyên vẹn…

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *