Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết

Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan đang mơ màng vali thì mẹ chồng gọi: “Con ơi, Tết Dương nhà mình lên chơi đông lắm, hơn hai chục người. Mẹ báo để Lan chuẩn bị cơm nước, nhà cửa cho chu đáo”.

Minh gật gù đồng ý ngay, Lan chỉ biết thở dài. Kế hoạch Đà Lạt tan biến.

Ngày 30 tháng 12, đoàn họ hàng kéo đến từ sớm. Xe máy, ô tô đỗ kín ngõ. Cô chú, dì dượng, anh em họ, con cháu… tổng cộng 23 người lớn và mấy đứa trẻ. Mẹ chồng cười toe toét: “Vào nhà con Lan đi, nó chuẩn bị hết rồi!”

Lan chạy ra chào hỏi, cười tươi dù trong lòng ngao ngán. Cô tất bật nấu nướng, dọn dẹp từ sáng đến tối. Mọi người ăn uống no say, khen lấy khen để nhưng chẳng ai động tay phụ.

Ngày mùng 1 Tết Dương, không khí vẫn rộn ràng. Ăn sáng xong, mấy chị em họ rủ rê: “Lâu rồi không lên Hà Nội, đi chơi chút đi! Đi Vincom, đi Lotte, đi siêu thị mua đồ mang về quê!”. Cả đoàn ồ ạt đồng ý. Mẹ chồng vỗ vai Lan: “Con dẫn mọi người đi chơi cho vui, chứ ở nhà mãi buồn!”

Lan ngớ người: “Dạ… nhưng đông thế này đi xe gì ạ?” Minh bảo: “Thuê xe du lịch 30 chỗ đi, tiện”.

Thế là cả nhà lên xe, Lan ngồi ghế đầu cùng chồng. Đến Vincom Mega Mall Hoàng Mai, đoàn người ùa vào như chợ vỡ. Mọi người tha hồ thử đồ, chọn mỹ phẩm, mua quần áo, giày dép, bánh kẹo nhập khẩu, đồ điện tử nhỏ… Xe đẩy chất đầy.

Đến quầy tính tiền, chị họ Minh cầm một đống quần áo trẻ con đưa cho Lan: “Em tính tiền giùm chị nhé, chị quên mang ví”. Cô dì khác cười: “Lan làm dâu trưởng, có lương cao, trả giùm cả nhà đi, Tết mà!”. Mẹ chồng gật gù: “Đúng rồi, con dâu nhà này sướng, lương tháng mấy chục triệu, mua cho họ hàng chút quà mang về quê có là bao”.

Lan chết sững. Tổng bill gần 28 triệu đồng. Cô nhìn chồng cầu cứu. Minh lúng túng: “Thôi… em cứ trả đi, mai anh chuyển lại cho”. Nhưng trong lòng Minh biết rõ, mọi người sẽ chẳng ai trả lại đồng nào.

Lan cắn răng quẹt thẻ. Mặt cô đỏ bừng vì tức, nhưng vẫn cười gượng: “Dạ không sao ạ, mọi người mua vui là được”.

Về nhà, đoàn tiếp tục ăn uống, nhậu nhẹt. Lan lặng lẽ vào bếp rửa bát, nước mắt rơi lộp bộp xuống chậu. Cô nghĩ: “Họ hàng mà sao vô duyên thế này? Lên chơi đã đành, ăn ở toàn mình lo, giờ còn bắt mình trả tiền mua sắm cho cả nhà họ mang về quê?”

Tối đó, Minh vào phòng thấy vợ ngồi thẫn thờ. Anh áy náy: “Anh xin lỗi, anh không ngờ mọi người lại… thế”. Lan nghẹn ngào: “Không phải tiền, mà là cách họ làm. Họ coi em như osin có lương hay sao? Lên đây ăn uống miễn phí, đi chơi xe thuê em trả, giờ mua sắm cả chục triệu cũng bắt em trả, mà chẳng ai hỏi em một câu có chịu nổi không”.

Minh im lặng ôm vợ. Anh biết lần này vợ giận thật.

Ngày mùng 2, mọi người vẫn chưa chịu về. Lại thêm một buổi đi Aeon Mall Long Biên. Lần này bill hơn 15 triệu nữa – toàn đồ ăn vặt, quần áo, quà Tết mang về. Lại cảnh cũ: mọi người cười nói đẩy xe cho Lan tính tiền. Lan lắc đầu: “Dạ lần này mọi người tự trả nhé, cháu hết tiền lẻ rồi”.

Mẹ chồng cau mày: “Con nói thế mà nghe được à? Tết nhất, họ hàng từ quê lên, con không lo cho chu đáo thì ai lo?” Một người chú chen vào: “Thời buổi này con cái làm ăn khá thì phải chia sẻ chứ, chứ để bố mẹ anh em nghèo khổ à?”

Lan bật khóc ngay giữa siêu thị. Cô quay lưng đi thẳng ra ngoài, để lại cả đoàn ngượng ngùng. Minh vội chạy theo vợ.

Tối đó, Minh gọi cả nhà lại nói chuyện nghiêm túc: “Mọi người lên chơi con rất vui, nhưng cách mọi người đối xử với vợ con là không được. Cô ấy cũng chỉ là phận làm dâu, lương tháng có hạn, không phải cái máy in tiền. Lần sau nếu lên thì tự lo chi phí cá nhân, chứ đừng bắt vợ chồng con gánh hết”.

Mẹ chồng ban đầu cằn nhằn, nhưng thấy con trai nghiêm mặt, bà cũng xuôi xuôi. Mấy người họ hàng ngại ngùng xin lỗi qua loa rồi hôm sau lặng lẽ về quê sớm hơn dự định.

Khi nhà cửa yên ắng trở lại, Lan ngồi bên chồng, thở phào: “Em không trách anh, nhưng từ nay Tết Dương mình khóa cửa đi chơi riêng nhé. Họ hàng muốn lên thì báo trước, và tự lo tiền bạc, chứ em không hầu nổi kiểu này nữa”.

Minh gật đầu, ôm vợ thật chặt: “Anh hứa. Tết là để vui vẻ gia đình, chứ không phải để ai phải chịu thiệt thòi”.

Từ đó, mỗi dịp lễ Tết, Minh đều chủ động đặt giới hạn rõ ràng với gia đình. Còn Lan, cô học được cách nói “không” mà không cảm thấy áy náy. Hôn nhân vững vàng hơn, vì cả hai biết bảo vệ nhau trước những đòi hỏi vô lý từ người ngoài – dù đó có là họ hàng ruột thịt.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *