Hùng và Ngọc kết hôn được bốn năm, có thằng cu Tí ba tuổi nghịch ngợm. Trước kia Hùng làm sales bất động sản, lương thưởng cao ngất, tháng nào cũng dư dả biếu bố mẹ nội 10-15 triệu, còn khoe khắp họ hàng. Nhưng từ đầu năm 2025, thị trường đóng băng, công ty cho Hùng nghỉ việc. Một năm trời thất nghiệp, Hùng ở nhà trông con, thỉnh thoảng chạy Grab kiếm vài trăm nghìn lẻ tẻ, nhưng phần lớn vẫn dựa vào lương tháng 18 triệu của Ngọc – nhân viên kế toán một công ty nước ngoài.
Cuộc sống bắt đầu căng thẳng từ lâu, nhưng cả hai cố giấu. Ngọc đi làm từ 7 giờ sáng đến 7 giờ tối, về nhà còn cơm nước, giặt giũ, dạy con. Hùng thì hay cáu gắt vì “mất mặt đàn ông”, tối nào cũng ôm điện thoại chơi game hoặc lướt Facebook than vãn “thời buổi khó khăn”.
Ngày 28 tháng 12 năm 2025, chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết Dương lịch 2026, Hùng ngồi ở ghế sofa, mặt nghiêm nghị gọi vợ:
“Ngọc, anh quyết rồi. Tết này về quê nội, mình phải biếu bố mẹ 20 triệu. Không thể ít hơn được.”
Ngọc đang rửa bát, tay dừng lại, quay phắt ra: “20 triệu? Anh đùa à? Nhà mình đang nợ ngân hàng 200 triệu vay mua nhà, tháng nào em cũng phải trả gốc lẫn lãi 10 triệu. Tiền tiết kiệm còn đúng 12 triệu để sống qua Tết. Anh lấy đâu ra 20 triệu?”
Hùng gằn giọng: “Thì em vay bạn bè, vay đồng nghiệp, hay rút lương tháng sau trước! Anh cả biếu 35 triệu, chị hai 28 triệu, thằng em họ mới cưới cũng khoe biếu 15 triệu. Mình là con trai út mà biếu lèo tèo vài triệu thì cả họ cười vào mặt. Bố mẹ anh già rồi, anh không để bố mẹ mất mặt vì thằng con thất nghiệp!”
Ngọc bật cười chua chát: “Mất mặt? Anh thất nghiệp cả năm nay, tiền trong nhà toàn em đổ mồ hôi nước mắt làm ra. Anh ở nhà nhưng việc nhà em vẫn phải làm gần hết vì anh bảo ‘mệt’. Giờ anh đòi em vay nợ để anh ‘giữ thể diện’ với họ hàng? Họ hàng cười anh chứ có cười em đâu! Em mới là người bị cả xóm này xì xào: ‘Chồng nó thất nghiệp mà vợ vẫn đi làm nuôi à?’”
Hùng đập tay xuống bàn: “Em nói thế mà nghe được à? Anh là trụ cột gia đình! Anh ở nhà cả năm đã nhục lắm rồi, giờ Tết nhất mà về quê tay không thì anh sống thế nào? Em không thương anh thì thôi, chứ đừng nói kiểu ấy!”
Ngọc nước mắt giàn giụa: “Thương? Em thương anh nên mới cắn răng gánh hết. Nhưng anh có thương em không? Anh có thấy em mệt đến mức suy nhược, doctor bảo thiếu máu mà vẫn phải đi làm? 20 triệu đó là tiền sữa cho con cả năm, tiền học mẫu giáo, tiền trả nợ. Anh muốn em vay nóng lãi suất 5 nghìn/ngày để anh ‘mở mặt’ à?”
Cuộc cãi vã kéo dài đến khuya. Thằng cu Tí sợ hãi trốn trong phòng khóc thút thít. Hùng bỏ ra ngoài nhậu với bạn đến sáng.
Sáng 29 tháng 12, mẹ chồng gọi điện thẳng cho Ngọc:
“Alo, con ơi, mẹ nghe Hùng bảo năm nay nhà con khó khăn lắm hả? Thôi Tết nhất, cố gắng biếu bố mẹ ít nhất 20 triệu nhé. Anh cả con biếu nhiều, chị hai con cũng thế, nhà mình không để thua kém ai. Mẹ với bố già rồi, chỉ mong các con hiếu thảo cho cả họ nhìn vào.”
Ngọc cắn môi đến bật máu, nhẹ nhàng đáp: “Dạ con biết rồi mẹ. Con sẽ cố.”
Tắt máy, Ngọc ngồi sụp xuống sàn nhà khóc nức nở. Cô gọi cho chị gái ruột tâm sự, rồi quyết định: không vay nóng, cũng không đưa 20 triệu.
Chiều 30 tháng 12, Hùng về nhà với vẻ mặt hầm hầm, cầm vali: “Em không đưa tiền thì anh tự về quê một mình. Anh sẽ bảo với cả họ là vợ không cho tiền biếu bố mẹ. Để xem em mất mặt thế nào!”
Ngọc lạnh lùng nhìn chồng: “Anh cứ việc nói. Em sẽ gọi video call cho cả nhà nội ngay bây giờ, kể rõ năm nay anh thất nghiệp, em gánh hết chi phí gia đình ra sao, anh đòi em vay nợ nặng lãi để biếu Tết thế nào. Để cả họ biết ai mới là người không có trách nhiệm.”
Hùng chết sững, lần đầu tiên im lặng. Anh buông vali xuống, ngồi phịch ra ghế, đầu gục xuống: “Anh… anh xin lỗi. Anh sợ lắm. Sợ cả họ khinh thường, sợ bố mẹ thất vọng. Nhưng anh sai rồi. Anh không nghĩ đến em.”
Ngọc vẫn khóc, nhưng giọng đã dịu lại: “Em không cần anh phải biếu 20 triệu để chứng minh hiếu thảo. Em chỉ cần anh đi làm lại, dù lương thấp cũng được, để em không phải gánh một mình. Sĩ diện thật sự là khi anh đứng thẳng lưng bằng chính sức lao động của mình, chứ không phải bằng phong bì dày lấy từ tiền vay nợ của vợ.”
Đêm giao thừa Tết Dương, hai vợ chồng không về quê nội. Họ ở nhà, gói bánh chưng nhỏ, ăn bữa cơm đơn giản bên con trai. Hùng tự tay gói 5 triệu vào phong bì, ghi tên cả hai vợ chồng, nhờ anh cả mang về biếu bố mẹ kèm lời nhắn: “Năm nay con khó khăn, chỉ biếu được thế này. Năm sau con sẽ cố gắng hơn.”
Mẹ chồng gọi điện trách móc ban đầu, nhưng khi nghe Hùng kể thật về tình hình thất nghiệp và những tháng ngày vợ gánh vác, bà chỉ thở dài: “Thôi, các con còn trẻ, cố lên. Sức khỏe và vợ chồng hòa thuận mới là quan trọng nhất.”
Sau Tết, Hùng thực sự thay đổi. Anh nhận việc giao hàng full-time, lương chỉ 10 triệu nhưng đều đặn. Tối về anh phụ vợ việc nhà, chăm con. Sáu tháng sau, anh tìm được việc sales mới dù lương khởi điểm thấp.
Ngọc nhìn chồng dần lấy lại tự tin, mỉm cười: “Tết năm nay mình biếu bố mẹ bao nhiêu cũng được, miễn là tiền do cả hai cùng làm ra.”
Hùng ôm vợ: “Anh hiểu rồi. Sĩ diện lớn nhất của anh là có một người vợ như em, và không bao giờ để em phải gánh một mình nữa.”
Xung đột Tết Dương năm ấy tưởng chừng có thể phá vỡ gia đình, nhưng cuối cùng lại trở thành bước ngoặt để cả hai thấu hiểu và gắn bó hơn. Vì đôi khi, phải chạm đến đáy của sự bất đồng mới nhận ra điều quý giá nhất không phải là phong bì dày, mà là trách nhiệm và sự sẻ chia giữa hai vợ chồng.

Để lại một bình luận