Cơn gió bấc tràn về Hà Nội vào chiều 29 Tết lạnh buốt như kim châm vào da thịt. Mai, cô công nhân may 25 tuổi, đứng chết trân giữa bến xe náo loạn. Bàn tay run rẩy lục tìm trong túi xách lần thứ mười, nhưng vô vọng. Chiếc ví da sờn – nơi đựng trọn vẹn 8 triệu đồng tiền thưởng Tết vừa nhận – đã không cánh mà bay.
Đó là tất cả hy vọng của cô: tiền thuốc cho bố, tiền mua áo mới cho đàn em nhỏ và cả tiền xe về quê. Giữa dòng người hối hả sắm sửa, Mai thấy mình như một ốc đảo cô độc và kiệt quệ. Không điện thoại (vì đã cũ và hết pin), không một đồng dính túi, nỗi tuyệt vọng đẩy cô đến một quyết định liều lĩnh: Ra quốc lộ vẫy xe xin đi nhờ về hướng Phú Thọ.
Mai đứng đó, dáng người gầy gò trong chiếc áo khoác đồng phục sờn cũ. Cứ mỗi khi một ánh đèn xe quét qua, cô lại giơ tay vẫy trong vô vọng. Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Những chiếc xe khách đầy ắp người lao vút đi, để lại làn khói đen kịt và sự im lặng đáng sợ.
Đúng lúc đôi chân muốn quỵ xuống vì lạnh và đói, một ánh đèn vàng vọt từ chiếc xe Dream cũ rích từ từ tấp lại. Người cầm lái là một người đàn ông chừng 35 tuổi, mặc chiếc áo khoác gió bạc màu, gương mặt phong trần khuất sau chiếc mũ bảo hiểm cũ: “Về Phú Thọ hả em? Không chê xe cũ thì lên anh cho quá giang một đoạn, anh cũng đang về phía đó.”
Mai khựng lại. Bản năng tự vệ trong lòng cô gào thét: “Đừng lên! Biết hắn là ai? Nhỡ hắn bắt cóc thì sao?”. Nhưng cái lạnh thấu xương và nỗi thèm khát được hơi ấm gia đình đã lấn át tất cả. Cô cắn môi, đánh liều trèo lên phía sau, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của chính mình, giữ một khoảng cách an toàn nhất có thể.
Suốt dọc đường, Mai không dám chợp mắt lấy một giây. Cô nhìn chằm chằm vào gáy người đàn ông, phân tích từng cử động của anh ta. Đến đoạn rẽ vào trạm dừng nghỉ, anh ta giảm tốc độ: “Xuống ăn bát phở cho ấm bụng em ơi, anh mời.” Mai siết chặt túi xách (giờ chỉ còn vài bộ quần áo cũ), giọng run rẩy: “Em… em không đói. Em có bánh mì đây rồi. Anh ăn cùng em đi, ăn phở lâu lắm, em muốn về nhà sớm.”
Thực chất, cô không có lấy một xu để trả, cũng chẳng dám nhận ơn huệ của người lạ. Cô lôi ổ bánh mì khô khốc đã chuẩn bị từ sáng, bẻ đôi đưa cho anh một nửa. Người đàn ông nhìn nửa ổ bánh mì, khựng lại một giây rồi mỉm cười nhận lấy. Anh nhai chậm rãi, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm. Sự im lặng giữa hai người lạ trên chiếc Dream cũ kỹ ấy bỗng chốc trở nên kỳ lạ, vừa xa cách nhưng lại có chút gì đó đồng cảm.
Khi vừa vào đến địa phận thành phố, nhìn thấy ánh đèn đường lung linh, Mai khẩn khoản: “Anh cho em xuống đây thôi, nhà em chỉ còn cách 20km. Em gọi bố ra đón là được rồi. Cảm ơn anh nhiều lắm!”
Nhưng thay vì dừng lại, người đàn ông bất ngờ tăng ga. Anh ta không rẽ vào hướng huyện lỵ mà lái thẳng vào một khu biệt thự cao cấp nằm biệt lập ngay đầu thành phố. Chiếc Dream cũ rích nổ bành bành giữa không gian tĩnh mịch, rồi dừng khựng lại trước một cánh cổng sắt bề thế.
Tim Mai bắn ra khỏi lồng ngực. “Bắt cóc! Chắc chắn là bắt cóc bán vào ổ quỷ rồi!”. Cô định nhảy xuống xe bỏ chạy thì cánh cổng tự động mở ra. Một người phụ nữ khoảng 55 tuổi, sang trọng trong chiếc áo choàng nhung, gương mặt phúc hậu bước ra: “Lâm! Sao con về muộn thế? Lại còn đi cái xe nát này về nữa?”. Mai chết lặng. Người phụ nữ nhìn thấy cô, ánh mắt bà không hề có sự khinh miệt mà đầy vẻ ngạc nhiên và thú vị.
CHàng trai tên Lâm cởi chiếc mũ bảo hiểm, rũ bỏ lớp bụi đường. Lúc này, dưới ánh đèn chùm rực rỡ của sảnh biệt thự, Mai mới nhìn rõ gương mặt anh – cương nghị, thông thái và toát lên vẻ quyền lực ngầm mà chiếc áo gió cũ không che giấu nổi.
Lâm cười, giới thiệu với mẹ: “Đây là ‘ân nhân’ của con dọc đường mẹ ạ. Cô ấy cho con ăn bánh mì thay vì phở đấy.”
Hóa ra, Lâm không phải kẻ làm thuê nghèo khó. Anh là CEO của một tập đoàn may mặc lớn có chi nhánh tại Hà Nội. Bản tính anh thích sự tự do và đôi khi muốn thoát khỏi những bộ vest gò bó để trải nghiệm cuộc sống lao động thực thụ. Chuyến đi “giả nghèo” này vốn là cách anh tận hưởng không khí Tết, nhưng không ngờ lại gặp cô gái công nhân thật thà này.
Bà mẹ – người vốn đang đau đầu vì cậu con trai mải làm không chịu lấy vợ – vừa nghe kể chuyện Mai là công nhân may, lại thấy vẻ lam lũ nhưng tử tế của cô, liền nảy ra ý định “chốt đơn”. Bà nắm tay Mai, kéo vào nhà: “Thôi, Tết nhất đến nơi rồi, xe cộ giờ này khó lắm. Con cứ ở lại đây, mai bác cho xe chở về tận nhà. Nhìn con bác thấy quý quá, cứ như duyên trời định vậy!”
Cái Tết năm ấy là cái Tết lạ lùng nhất cuộc đời Mai. Cô không chỉ được bù đắp lại số tiền đã mất bằng những món quà và sự chăm sóc của gia đình Lâm, mà còn tìm thấy một nửa của đời mình. Lâm bị chinh phục bởi sự mạnh mẽ, kiên cường và cả nét ngây thơ của cô gái công nhân ấy.
Ba tháng sau, một đám cưới đình đám diễn ra, trở thành giai thoại khắp vùng. Mai không còn phải ngồi bên máy khâu mười mấy tiếng mỗi ngày nữa. Cô trở thành phu nhân của vị giám đốc trẻ, cùng anh quản lý công ty. Từ một lần “vẫy xe liều lĩnh”, cô đã đổi đời, nhưng điều quan trọng nhất là cô đã gặp được người trân trọng ổ bánh mì bẻ đôi của mình trong đêm giao thừa lạnh giá.

Để lại một bình luận