Cả tuổi thanh xuân v/ắt ki/ệt trong những mối tình dở dang, người thì p/hản b//ội, kẻ lại xem tôi như trạm dừng tạm. Mẹ tôi năm nào cũng thở dài, rồi một ngày nói như van nài:
“Hay con lấy anh Dũng đi, dù chân nó có/ t/ật nhưng tính tình hiền, thương con thật lòng.”
Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi 5 tuổi, chân phải bị t//ật nhẹ sau một vụ TN năm 17 tuổi, đi cà nhắc. Anh sống cùng mẹ già, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa điện tử ở nhà. Mọi người bảo anh thương tôi đã lâu nhưng không dám ngỏ.
Tôi nghĩ: 40 tuổi rồi, đâu còn thời gian chờ ai hoàn hảo nữa. Thế là, trong một buổi chiều buồn mưa, tôi gật đầu đồng ý.
Không váy cưới, không hoa tươi, chỉ mấy mâm cơm giản dị.
Đêm t/ân h/ôn, tôi nằm im trên giường, hai tay run run. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn lộp độp trên mái tôn. Anh Dũng bước vào phòng, dáng đi khập khiễng, tay cầm ly nước.
“Em uống đi, cho đỡ hồi hộp,” – anh nói, giọng nhẹ như gió.
Anh cẩn thận kéo chăn, tắt đèn, ngồi xuống mép giường. Không khí lặng im đến ngộp thở. Tôi nhắm mắt, tim đập loạn, chờ đợi một điều mơ hồ giữa lo lắng và s::ợ h;;ãi.
Nhưng phút sau, tôi nghe tiếng anh nói khẽ…

…Giọng anh trầm và chậm, như sợ làm vỡ không khí mong manh ấy:
— “Em… em ngủ đi. Hôm nay chắc em mệt lắm rồi.”
Tôi khẽ mở mắt, sững người.
Anh không chạm vào tôi. Không hề.
Anh chỉ đặt ly nước lên bàn, rồi nằm nghiêng sát mép giường, giữ một khoảng cách rất rõ ràng. Tôi nghe tiếng anh kéo chăn cẩn thận, như sợ làm tôi giật mình.
— “Anh quen ngủ dưới đất rồi,” anh nói nhỏ, có chút ngượng. “Nếu em chưa sẵn sàng… thì anh đợi.”
Tim tôi thắt lại.
Bốn mươi tuổi, tôi đã trải qua đủ mọi lời hứa, đủ mọi đụng chạm vội vàng mang danh yêu đương. Người thì nôn nóng chiếm lấy, kẻ thì bỏ đi sau khi đã đạt được điều mình muốn.
Còn người đàn ông chân cà nhắc này… trong đêm tân hôn… lại chọn lùi lại.
Tôi quay sang nhìn bóng lưng anh trong ánh đèn ngủ vàng nhạt. Bờ vai anh gầy, lưng hơi cong, dáng nằm co lại như người sợ làm phiền người khác.
— “Anh Dũng…” tôi gọi khẽ.
Anh giật mình, quay lại:
— “Em cần gì không?”
Tôi cắn môi, cổ họng nghẹn lại:
— “Sao… sao anh không giận? Em đã là vợ anh rồi mà.”
Anh im lặng một lúc, rồi cười rất hiền:
— “Vợ thì cũng là một con người. Anh cưới em về để thương, không phải để em phải chịu đựng.”
Câu nói ấy khiến nước mắt tôi rơi xuống gối lúc nào không hay.
Tôi chợt hiểu ra, điều khiến tôi run rẩy từ đầu đến cuối không phải vì sợ hãi… mà vì chưa từng được đối xử tử tế đến vậy.
Tôi khẽ kéo tay anh:
— “Anh… lên đây nằm đi. Em không sao.”
Anh bối rối:
— “Anh sợ… em miễn cưỡng.”
Tôi lắc đầu, giọng run hơn cả anh:
— “Lần này… là em tự nguyện.”
Anh nằm xuống cạnh tôi, nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ. Không vội vàng, không chiếm hữu. Chỉ là một bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên tay tôi, run run chẳng kém.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi.
Trong căn phòng nhỏ, lần đầu tiên sau 40 năm, tôi thấy lòng mình yên đến lạ.
Không phải vì tôi lấy được chồng.
Mà vì cuối cùng, tôi lấy được một người đàn ông biết dừng lại đúng lúc.

Để lại một bình luận