Năm 1980, mẹ bỏ đi để lại cho tôi 5 chỉ vàng chỉ dặn đúng 1 câu, tôi hận bà tận cùng xư;/ơng tủ;/y để tôi b-ơ v;/ơ, cho đến 40 năm sau tôi thuê người giúp việc đến nhà thì bẽ bàng…
Năm 1980, khi tôi mới chỉ là một đứa bé 10 tuổi, mẹ bất ngờ bỏ đi. Bà không nói lý do, chỉ dúi vào tay tôi 5 chỉ vàng, thì thầm đúng một câu:
– “Con phải sống cho tốt, rồi một ngày sẽ hiểu.”
Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà đã đi khuất sau lũy tre đầu ngõ. Ngày đó, cha tôi mất sớm, anh em không có, tôi bơ vơ như kẻ mồ côi. Bao năm tháng lớn lên trong sự dèm pha, tôi gồng mình học hành, làm việc, mang trong lòng một nỗi hận: tại sao mẹ nh;/ẫn t-âm bỏ con?
Bốn mươi năm trôi qua, tôi dựng được cơ nghiệp, nhưng trái tim chưa bao giờ nguôi sự căm giận. Tôi vẫn thường tự nhủ: “Nếu một ngày gặp lại, tôi sẽ nhìn thẳng vào mắt bà mà hỏi: Mẹ có còn coi tôi là con không?”
Một buổi chiều, tuổi già chạm ngưỡng, tôi thuê một người giúp việc về chăm sóc nhà cửa. Bà lão ấy lom khom, mái tóc bạc trắng, dáng vẻ nhọc nhằn nhưng đôi mắt lại nhìn tôi như muốn rơi lệ. Tôi cau mày, lạnh lùng hỏi:
– “Bà tên gì? Làm được việc không?”
Bà lão run run đáp, giọng khàn khàn:
– “Tôi… tôi chỉ xin được ở gần để cơm nước cho cậu. Cậu không phải trả công đâu…”
Tôi sững người. Chất giọng ấy… quen lạ. Tôi nhìn kỹ hơn, bàn tay run rẩy, dáng đi tập tễnh, và rồi… đúng 10 phút sau đó..

…tôi chết sững.
Khi bà lão cúi xuống xắn tay áo để lau bàn, một vết sẹo dài hình lưỡi liềm lộ ra trên cổ tay trái.
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Vết sẹo đó… tôi biết rất rõ.
Năm tôi 7 tuổi, mẹ từng bị đứt tay khi chẻ củi, máu chảy rất nhiều. Tôi khóc thét, còn bà vừa băng tay vừa dỗ:
“Không sao đâu, mẹ còn tay để ôm con mà.”
Tôi đứng bật dậy.
– Bà… bà có vết sẹo đó từ đâu?
Bà lão khựng lại. Cây giẻ rơi xuống nền gạch.
Bà quay lưng đi, giọng run đến vỡ vụn:
– Tai nạn… hồi còn trẻ thôi…
Tôi bước tới, nắm chặt cổ tay bà. Làn da nhăn nheo, gầy guộc, nhưng hơi ấm ấy… không lẫn đi đâu được.
– Nhìn tôi đi.
Bà lão từ từ quay lại.
Đôi mắt đục mờ vì tuổi tác ấy ứa nước.
– Con… lớn rồi… – bà thì thầm – Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi vì đã để con khổ…
Tôi lùi lại ba bước, chân mềm nhũn.
– Không… không thể nào…
– Mẹ tôi… mẹ tôi đã bỏ tôi rồi…
Bà quỳ xuống nền nhà.
Không khóc thành tiếng.
Chỉ cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt xuống gạch.
– Năm đó… mẹ bị truy nã vì dính đến một vụ tố cáo oan. Nếu ở lại… con sẽ bị liên lụy.
– 5 chỉ vàng là tất cả mẹ có.
– Mẹ đi làm thuê, làm mướn, đổi tên, đổi họ… chỉ để được sống và chờ con an toàn lớn lên.
Tôi gào lên, cổ họng rát buốt:
– Vậy tại sao mẹ không quay về?!
– Con chờ mẹ bốn mươi năm!
– Con hận mẹ đến không ngủ được!
Bà lão ngẩng lên, ánh mắt đau đớn:
– Vì mẹ biết… con sẽ hận.
– Nhưng thà con hận mẹ còn hơn mất mạng vì mẹ.
Tôi khuỵu xuống ghế.
Mọi ký ức bỗng ùa về như lũ:
5 chỉ vàng giúp tôi đóng học phí năm cấp 3.
5 chỉ vàng giúp tôi vay vốn làm ăn ngày đầu.
5 chỉ vàng cứu tôi khỏi đói rét, khỏi lưu lạc.
Tôi đã sống được… nhờ đúng thứ tôi nguyền rủa.
Tôi thì thào, giọng vỡ ra:
– Mẹ… sao mẹ lại đến đây… trong vai người giúp việc?
Bà cười buồn:
– Mẹ chỉ muốn nhìn con sống ra sao.
– Chỉ cần được quét nhà cho con, nấu cho con bữa cơm…
– Mẹ không dám nhận mình là mẹ.
Tôi bật khóc.
Bốn mươi năm uất hận tan ra trong một khoảnh khắc.
Tôi quỳ xuống trước bà – người mẹ tôi từng nguyền rủa cả đời.
– Về nhà đi mẹ.
– Lần này… con xin mẹ… đừng bỏ con nữa.
Bà run run ôm lấy tôi.
– Mẹ không đi đâu nữa…
– Mẹ ở đây… đến lúc không còn thở được nữa thì thôi…
Chiều hôm đó, hàng xóm thấy một người đàn ông trung niên ngồi nhặt rau bên hiên, còn một bà lão tóc bạc ngồi dựa vai con trai.
Không ai biết…
👉 Người mẹ từng bị con trai hận tận xương tủy,
cuối cùng lại được ôm con trong những năm cuối đời,
sau 40 năm sống âm thầm… chỉ vì một chữ “bảo vệ con”.

Để lại một bình luận