Anh đa nghi lắm, khi có chuyện gì đó xảy ra anh bắt tôi thề độc và mang tính mạng con gái ra làm công cụ răn đe. Dù biết anh cũng rất yêu vợ con, nhưng làm như vậy tôi cảm thấy bị tổn thương nghiêm trọng.

Có lẽ vì quá yêu cho nên chồng tôi đã luôn tìm cớ ghen tuông để tôi thể hiện sự chung thủy của mình. Nhưng sự chịu đựng của tôi giờ đã chạm đến giới hạn.

Cũng vì ngoại hình khá ưa nhìn của tôi, chắc may mắn được ông trời ban tặng nên dù tôi đã có chồng và một đứa con gái nhưng vẫn có vài người theo đuổi và tán tỉnh tôi.

Thế nhưng tôi tự nhận định bản thân là một người chung thủy yêu chồng thương con. Tôi không hề để ý đến những người đàn ông đeo bám mình. Vì tôi biết để có một gia đình hiện tại là một điều mà nhiều người mơ ước, và tôi cảm thấy rất hạnh phúc.

Nhưng chồng tôi thì luôn luôn làm như thể vợ mình sẽ ngoại tình bất cứ lúc nào. Mỗi lần xem phim thấy có nhân vật nữ ngoại tình anh đều gay gắt bóng gió “ngữ này mà là vợ anh thì không còn thấy đường về nhà”. Mỗi lần vậy tôi chỉ thấy chồng rất buồn cười nhưng lại đáng yêu.

Biết chồng hay ghen, tôi luôn minh bạch và rõ ràng mọi chuyện. Thế nhưng có những cuộc điện thoại không tiện nghe ở chốn đông người hay những công việc phải ra ngoài đột xuất không báo trước thể nào cũng bị anh căn vặn.

chong-bat-vo-the-doc
Ảnh minh họa

Tuần vừa rồi chúng tôi phải đi cơ sở để giải quyết rắc rối một hợp đồng tương đối lớn. Đúng ra đây là việc của tôi nhưng để chắc chắn công việc suôn sẻ, sếp tôi đã đích thân đi cùng.

Tưởng chỉ xong trong ngày, ai ngờ dây dưa sang tận hôm sau nên tôi gọi điện thông báo với chồng phải nghỉ qua đêm ở đó. Để chồng không khó chịu và căn vặn, tôi đã nói dối là đi cùng một chị cùng phòng chứ không phải là ông sếp của tôi. Và đó chính là sai lầm lớn nhất của tôi.

Chồng tôi với bản tính đa nghi sẵn có đã gọi điện cho cô em đồng nghiệp thân thiết của tôi để thăm dò. Và ngay khi tôi bước chân về nhà đã nhận từ nơi anh một trận “bão chửi”. Anh nói rằng tôi là đồ dối trá, rằng không có gì mờ ám thì làm sao phải lập lờ sợ hãi.

Tôi có nói rằng “ Em thừa nhận em không nên nói dối, nhưng nếu anh tin tưởng vợ thì chẳng việc gì em phải nói dối anh. Lúc nào anh cũng suy diễn không thành có, anh có hiểu được cảm giác của em khi luôn bị chồng nghi ngờ như vậy không?”

Loading...

Tính chồng tôi cũng không lạ gì, nếu chỉ nói vậy thì anh không bao giờ thỏa mãn. Vậy là anh lôi cô con gái 5 tuổi của chúng tôi ra và bắt tôi thề độc: “Nếu em làm gì khuất tất thì con mình thì sẽ chết. Nói đi, em có dám thề không?”. Chồng tôi đúng là làm tôi rất kinh sợ. Làm sao anh có thể đem tính mạng của con ra chỉ để bắt tôi chứng tỏ sự trong sạch của mình cơ chứ. Tôi lúc đó cũng điên lên mà nói “Không chỉ con mà em cũng sẽ chết, như vậy anh đã hài lòng chưa?”

Thấy vợ bực mình anh cũng thay đổi nhanh lắm, sau cơn cuồng nộ là bình yên, lại nhẹ nhàng, quan tâm, chăm sóc. Thế nhưng kể từ hôm đó trái tim tôi đã chẳng còn bình yên được nữa. Tôi cảm thấy mình khiếp sợ tình yêu của chồng, không còn tôn trọng chồng và yêu thương cũng đã trở nên nhạt nhẽo. Thậm chí có lúc tôi cảm thấy rằng người đàn ông này không phải ghen vì quá yêu tôi mà anh ta muốn độc chiếm đến mức bệnh hoạn hóa rồ rồi.

Chúng tôi mới chỉ sáu năm sống chung, rồi còn mười năm, hai mươi năm nữa. Liệu rồi anh sẽ lấy cái gì tiếp theo để bắt tôi thề độc mỗi khi nghi ngờ ghen tuông? Tôi thực sự rất chán chường và sợ hãi. Bước không được lùi không xong. Thật sự tôi cảm thấy rất bế tắc.

Loading...