Danh mục: Chưa phân loại

  • Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..

    Tôi tên Thảo, 32 tuổi, sống ở một con hẻm nhỏ quận Bình Tân, TP.HCM. Chồng tôi là anh Hưng, 36 tuổi, từng là thợ cơ khí khỏe như vâm. Nhưng sau một tai nạn giao thông cách đây hơn một năm, anh bị bại liệt nửa người, nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều cần người hỗ trợ.

    Ban ngày tôi còn xoay xở được vì có mẹ tôi phụ trông, nhưng ban đêm mới là thứ kéo tôi xuống đáy kiệt sức. Chồng tôi hay co giật, đau nhức, nhiều hôm phải thay tã tới vài lần. Tôi làm sale online, sáng phải dậy sớm chốt đơn, giao hàng, tối lại thức trắng. Mắt tôi thâm quầng, người lúc nào cũng run vì thiếu ngủ.

    Một tối, chị hàng xóm đối diện – chị Liên, 41 tuổi, góa chồng, sống cùng con trai học cấp hai – sang chơi. Chị nhìn tôi loay hoay, thở dài:

    “Em thuê chị phụ ban đêm đi. Chị thức khuya quen rồi. Em trả chị 500 nghìn một đêm, chị chăm giúp từ 10 giờ tới sáng.”

    Tôi sững lại. 500 nghìn một đêm là số tiền lớn, nhưng so với việc tôi có thể ngủ được vài tiếng, còn đi làm kiếm tiền, tôi… gật đầu.

    Đêm đầu tiên chị Liên đến, tôi mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, mọi thứ gọn gàng lạ thường. Anh Hưng được thay đồ, lau người sạch sẽ, còn được xoa bóp chân tay. Chị Liên cười hiền:

    “Chồng em ngoan lắm, chị nói gì cũng nghe.”

    Tôi thấy nhẹ nhõm. Có người đỡ đần, tôi như sống lại.

    Nhưng sang đêm thứ ba, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

    Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng cửa phòng chồng khép lại rất khẽ. Tôi định gọi thì… nghe giọng anh Hưng thì thào, yếu nhưng rõ:

    “Liên… đừng…”

    Tim tôi đập mạnh. Anh Hưng từ ngày tai nạn gần như ít nói, đa phần chỉ rên vì đau. Vậy mà giờ anh lại gọi tên chị Liên?

    Tôi bật dậy, bước chân rón rén tới gần. Qua khe cửa, ánh đèn ngủ hắt ra vàng nhạt. Tôi nghe tiếng chị Liên nói nhỏ, giọng vừa dỗ dành vừa gắt:

    “Im… để chị lo. Em không được nói với Thảo.”

    Tôi đứng chết trân.

    Đúng lúc ấy, tôi nghe một tiếng “rẹt” như bao nilon bị xé, rồi một mùi lạ xộc ra – mùi ngai ngái giống thuốc bắc pha hóa chất.

    Tôi bấu chặt tay vào tường, cổ họng nghẹn lại.

    Tôi đang thuê chị hàng xóm chăm chồng mỗi đêm… nhưng rốt cuộc chị ấy đang làm gì trong phòng chồng tôi?

    Tôi đứng ngoài cửa phòng gần một phút mà chân tay cứng đờ. Trong đầu tôi là hàng loạt suy nghĩ lao đi như xe mất thắng: chị Liên đang làm điều gì đó sai trái? Hay… chồng tôi đang bị hành hạ? Hay tệ hơn… họ có chuyện mờ ám với nhau?

    Tôi muốn xông vào ngay, nhưng lại sợ mình nhìn thấy thứ không nên nhìn, rồi không biết phải xử lý ra sao. Tôi cắn môi đến bật máu, rồi lấy hết can đảm gõ cửa.

    Cộc… cộc.

    Bên trong im bặt.

    Tôi gõ mạnh hơn: “Chị Liên ơi?”

    Một lúc sau cửa mở ra. Chị Liên đứng chắn ngay cửa, tóc hơi rối, mồ hôi lấm tấm. Chị cười cười:

    “Ủa Thảo, em dậy chi giờ này?”

    Tôi nhìn vượt qua vai chị, thấy anh Hưng nằm nghiêng, mắt mở thao láo. Gương mặt anh tái xanh, môi khô nứt. Tay anh nắm chặt góc chăn như đang cố chịu đựng.

    Tôi hỏi thẳng, giọng run:
    “Chị đang làm gì trong phòng chồng em vậy?”

    Chị Liên thoáng khựng lại, rồi thở ra như người bị bắt bài:

    “Chị… chị xoa bóp thôi mà. Ban đêm ảnh hay đau, chị làm cho ảnh dễ ngủ.”

    Tôi không nói nữa, chỉ nhìn xuống nền gạch.

    Ngay cạnh chân giường, tôi thấy một mẩu bao nilon nhỏ, giống bao gói bột. Trên đó còn dính chút gì màu vàng nhạt.

    Tôi cúi xuống nhặt. Chị Liên vội giật tay tôi:

    “Thảo! Cái đó… rác thôi, bỏ đi!”

    Tôi giật lại: “Rác gì mà chị cuống vậy?”

    Anh Hưng lúc này mới cố gắng nói, giọng yếu đến mức nghe như gió thoảng:

    “Thảo… em… coi chừng…”

    Tôi quay phắt lại nhìn chồng. Mắt anh như cầu cứu. Tôi cảm giác sống lưng lạnh toát.

    Tôi kéo chị Liên ra ngoài phòng, đóng cửa lại. Trong phòng khách, tôi nói nhỏ nhưng gằn từng chữ:

    “Chị nói thiệt đi. Đêm nào chị cũng sang đây, chị làm gì anh Hưng?”

    Chị Liên bặm môi, ánh mắt né tránh. Một lúc sau chị buông một câu khiến tôi không thở nổi:

    “Chị cho ảnh uống thuốc.”

    Tôi sững người: “Thuốc gì?”

    Chị đáp nhanh: “Thuốc bổ. Thuốc giảm đau.”

    Tôi gằn lên: “Chồng em uống thuốc có toa bác sĩ. Chị lấy quyền gì cho uống thêm?”

    Chị Liên im lặng. Tôi thấy tay chị run. Cái run ấy không giống người bị oan, mà giống người… đang sợ bị lộ.

    Tối hôm đó, tôi giả vờ mệt và nói với chị Liên:

    “Thôi chị về nghỉ đi. Mai em tính lại.”

    Chị Liên nhìn tôi, như muốn nói gì đó, rồi gật đầu đi về. Nhưng trước khi đi, chị nhìn về phía phòng anh Hưng một cái rất lâu, ánh mắt kỳ lạ đến mức tôi rùng mình.

    Đêm đó tôi quyết định tự thức.

    Tôi ngồi ngoài phòng khách, tắt đèn, chỉ để một bóng nhỏ. Khoảng 11 giờ, tôi nghe tiếng cửa nhà mở rất nhẹ. Tôi nín thở.

    Chị Liên bước vào.

    Tôi chưa kịp phản ứng, chị đã rút điện thoại ra, soi soi như tìm thứ gì. Rồi chị đi thẳng tới phòng anh Hưng.

    Tôi lập tức lén theo sau.

    Qua khe cửa, tôi thấy chị Liên lấy từ túi áo một gói nhỏ, đổ bột vào ly nước rồi khuấy. Chị cúi xuống đỡ đầu anh Hưng dậy, ép anh uống.

    Anh Hưng lắc đầu, nước tràn ra khóe miệng. Chị Liên cau mặt, giọng gắt:

    “Uống! Không uống thì mày không yên với tao đâu.”

    Tôi như bị ai tát một cú.

    Chồng tôi bị liệt, tay chân yếu, không chống cự nổi. Chị Liên không hề “chăm sóc” như chị nói, mà là đang cưỡng ép.

    Tôi lao vào mở cửa, hét lên:

    “Chị làm cái gì vậy?!”

    Chị Liên giật nảy người, cái ly rơi xuống nền vỡ tan. Chị chớp mắt vài cái rồi cười gượng:

    “Thảo… chị… chị chỉ…”

    Tôi chụp lấy gói bột còn dang dở, mùi hắc xộc lên mũi.

    Tôi kéo anh Hưng sát vào người, vừa run vừa hỏi:

    “Anh nói đi! Chị Liên làm gì anh?”

    Anh Hưng cố nuốt nước bọt, giọng đứt quãng:

    “Cô ta… lấy tiền… của anh… trong tủ…”

    Tôi chết lặng.

    Tiền? Tủ?

    Tôi chạy tới mở ngăn tủ nhỏ – nơi tôi cất khoản tiền mặt dành để đóng viện phí và thuốc. Ngăn tủ trống trơn.

    Một cục đá như rơi thẳng xuống tim tôi.

    Tôi quay lại nhìn chị Liên, lần đầu tiên trong đời tôi thấy ánh mắt chị không còn hiền lành nữa. Nó lạnh và trơ.

    Chị nói rất nhỏ, nhưng đủ làm tôi ghê sợ:

    “Em đừng làm lớn chuyện. Chồng em nằm đó cả đời, em gồng nổi bao lâu?”

    Tôi đứng sững, tay nắm chặt gói bột đến mức móng tay hằn vào da. Tôi không hiểu nổi vì sao người phụ nữ hàng xóm mà tôi từng tin tưởng, từng coi như chị em, lại có thể nói những lời đó với tôi.

    Tôi gằn giọng:
    “Chị lấy tiền của tôi? Rồi còn ép chồng tôi uống thứ này là gì?”

    Chị Liên nhìn tôi, ánh mắt không còn giả tạo được nữa. Chị thở ra, giọng bình thản như đang kể chuyện của ai khác:

    “Tiền thì chị cầm. Chị cực khổ thức đêm, chị đáng được nhiều hơn 500 nghìn.”

    Tôi hét lên: “Đáng cái gì mà ăn cướp?!”

    Anh Hưng nằm đó, mắt đỏ lên. Anh muốn nói nhưng cổ họng nghẹn. Tôi thấy môi anh run như chịu uất ức quá lâu.

    Tôi quay sang anh, cố giữ bình tĩnh:

    “Anh Hưng, anh nói rõ cho em. Chị ta lấy tiền lúc nào? Và thứ chị ta cho anh uống là gì?”

    Anh Hưng nhìn tôi, lồng ngực nhấp nhô, từng chữ nặng như đá:

    “Đêm… đầu tiên… cô ta lục tủ. Anh… thấy… nhưng không la được.”

    Tôi đau nhói. Chồng tôi bị liệt, không tự bảo vệ được. Tôi tưởng mình thuê người giúp anh, hóa ra tôi đang đưa kẻ xấu vào nhà.

    Anh nói tiếp, giọng run:
    “Sau đó… cô ta hù… cô ta nói nếu anh báo em… cô ta sẽ bỏ mặc anh… để anh… chết từ từ…”

    Tôi bật khóc. Một người đàn ông từng gánh vác cả gia đình, giờ phải sống trong sợ hãi ngay trên giường của chính mình.

    Tôi quay phắt lại nhìn chị Liên:

    “Chị đe dọa chồng tôi?”

    Chị Liên nhếch môi:
    “Chứ sao. Nói thật nhé Thảo, em cứ nhìn đi. Nó nằm đó, em cũng sẽ chán. Sớm muộn em cũng bỏ thôi.”

    Tôi tát chị ta một cái.

    Một cái tát không mạnh, nhưng nó vang lên rất rõ trong căn nhà nhỏ. Chị Liên ôm má, mắt long lên:

    “Mày dám đánh tao?!”

    Tôi run nhưng vẫn đứng thẳng:
    “Ra khỏi nhà tôi. Ngay lập tức.”

    Chị Liên lao tới định giật gói bột trên tay tôi. Tôi lùi lại, vừa tránh vừa hét:

    “Tôi báo công an!”

    Nghe đến chữ “công an”, chị ta khựng lại đúng một nhịp. Rồi chị ta nhìn anh Hưng, ánh mắt hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống.

    Chị nói, giọng thấp nhưng độc:
    “Báo đi. Rồi coi ai nuôi nó. Em tưởng đời em còn yên hả?”

    Tôi không đáp. Tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi ngay cho anh trai tôi là anh Lâm. Tôi vừa nói vừa khóc:

    “Anh qua nhà em liền. Có chuyện lớn.”

    Chị Liên thấy vậy, vội vàng quay ra cửa.

    Nhưng đúng lúc chị ta mở cửa, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến tôi lạnh cả người: ngoài đầu hẻm có một chiếc xe máy dựng sẵn, có người đàn ông lạ mặt đội nón bảo hiểm ngồi chờ.

    Chị Liên bước ra, người đàn ông kia nổ máy chạy ngay, chị ta leo lên như đã hẹn trước.

    Tôi đóng sập cửa, khóa trái. Tim tôi đập loạn. Chuyện này không còn đơn giản là “hàng xóm tham tiền” nữa. Nó giống như chị ta đã có đồng bọn.

    Tôi quay lại phòng anh Hưng, lau sạch phần nước bị đổ, rồi bình tĩnh hơn, lục lại đồ đạc. Trong thùng rác gần giường, tôi tìm thấy thêm vài gói bột tương tự, có gói đã dùng dở.

    Tôi lấy từng gói bỏ vào túi nylon, chụp hình lại làm bằng chứng.

    Một lúc sau anh Lâm tới. Anh nhìn anh Hưng nằm trên giường, rồi nghe tôi kể, mặt anh đỏ gay vì tức.

    Anh Lâm nói ngay:
    “Em phải báo công an. Và đưa anh Hưng đi bệnh viện kiểm tra.”

    Tôi gật đầu. Tối đó, tôi đưa chồng vào bệnh viện gần nhà. Bác sĩ hỏi kỹ, xét nghiệm, rồi nói với tôi một câu khiến tôi choáng váng:

    “Có dấu hiệu bệnh nhân bị dùng thuốc an thần không rõ nguồn gốc. Dùng sai liều có thể gây suy hô hấp.”

    Tôi ngồi sụp xuống hành lang.

    Nếu tôi không phát hiện kịp… nếu tôi cứ tiếp tục ngủ mê mệt mỗi đêm… chồng tôi có thể đã gặp chuyện không thể cứu.

    Cái “điều kinh hoàng” không phải là việc chị Liên lấy tiền.

    Mà là chị ta đã biến chồng tôi – một người nằm liệt, không phản kháng được – thành cái xác sống để chị ta dễ bề lục lọi, ép uống thuốc, bịt miệng, và làm mọi thứ theo ý chị ta.

    Vài ngày sau, công an mời chị Liên lên làm việc. Tôi nghe tin chị ta đã từng có tiền án lừa đảo vặt, từng làm giúp việc rồi trộm tiền, nhưng chuyển chỗ liên tục nên ít ai biết.

    Còn tôi, sau chuyện đó, tôi không dám tin ai dễ dàng nữa. Tôi xin làm ca sáng ở một xưởng đóng gói gần nhà, thuê người chăm chồng ban ngày có hợp đồng rõ ràng, còn ban đêm tôi tự lo, dù mệt.

    Mỗi khi nhìn chồng nằm đó, tôi vẫn thấy đau.

  • Phù dâu mặc váy trễ vai “bấm còi qua mặt cô dâu” trong đám cưới, ánh mắt chú rể mới lớn chuyện

    Phù dâu mặc váy trễ vai “bấm còi qua mặt cô dâu” trong đám cưới, ánh mắt chú rể mới lớn chuyện

    “Là phù dâu hay đến phá đám cưới người ta vậy?” – là phản ứng từ cư dân mạng với phù dâu nọ.

    Đám cưới vốn được xem là ngày vui, nơi mọi ánh nhìn nên dành cho cô dâu – chú rể và khoảnh khắc đánh dấu một chặng đường mới. Trong thực tế, đây cũng là thời điểm dễ xảy ra những tình huống oái oăm, biến hôn lễ thành tâm điểm tranh cãi.

    Mới đây, cư dân mạng Trung Quốc xôn xao vì đoạn video ghi lại hình ảnh một phù dâu diện váy trễ vai, vô tình – hoặc hữu ý – giật spotlight ngay trong lễ cưới của cô dâu và cũng là bạn thân.

    Phù dâu mặc váy trễ vai "bấm còi qua mặt cô dâu" trong đám cưới, ánh mắt chú rể mới lớn chuyện- Ảnh 1.

     

    Phù dâu mặc váy trễ vai "bấm còi qua mặt cô dâu" trong đám cưới, ánh mắt chú rể mới lớn chuyện- Ảnh 2.

    Hình ảnh sự việc được cắt ra từ clip (Nguồn: MXH)

    Đoạn video được đăng vào hồi tháng 12/2025 vừa qua. Dù chỉ dài khoảng 30s nhưng khiến người xem chỉ biết chau mày khó chịu vì trang phục của phù dâu.

    Phù dâu này mặc một chiếc váy trễ vai được thiết kế vừa phải, xinh xắn như các cô gái khác. Tuy nhiên, cô này được cho là đã kéo xuống để lộ phần ngực gợi cảm, cả rãnh ngực. Thậm chí cô nàng còn đứng đầu dàn phù dâu, cười nói vui vẻ với chú rể.

    Về phần mình, ánh mắt chú rể lập tức mất kiểm soát. Nhóm phù rể và những người khác cũng gần như dán chặt ánh mắt vào người phù dâu.

    Sau đó, cô dâu đưa tay chờ chú rể đeo nhẫn, chờ mãi chỉ thấy anh ta lơ đãng làm động tác cho có. Trong khoảnh khắc được ghi lại, cô dâu dù vẫn gượng cười nhưng tay cầm hộp nhẫn siết chặt đến trắng bệch.

    Sau khi được đăng tải lên MXH, tình huống khiến cư dân mạng bùng lên tranh cãi.

    Nhiều người phản đối với cách ăn mặc của phù dâu. Họ cho rằng cô có thể kéo váy lên cho kín đáo hơn nhưng lại không làm, chọn để phần nhạy cảm xuất hiện nửa kín nửa hở. Thậm chí chỉ cần cử động mạnh hoặc cúi người là cả căn phòng nín thở.

    “Ăn mặc tự do không sai, nhưng phải đúng hoàn cảnh. Đám cưới không phải sàn diễn cá nhân của phù dâu, dù đẹp đến đâu cũng cần biết tiết chế”, “Không rõ đây là phù dâu đến giúp đỡ, giữ không khí cho hôn lễ nữa hay là mượn sự náo nhiệt của đám cưới để vượt ranh giới, giật spotlight của cô dâu chú rể”, “Các phù dâu phải ăn mặc thật chỉnh tề, chỉn chu chứ”, “Thông thường phù dâu thường là người thân, bạn bè cô dâu. Làm vậy mà coi được hả?”,… là một số bình luận từ cư dân mạng.

    Bên cạnh đó, cư dân mạng cũng không đồng tình với phản ứng của chú rể. Họ cho rằng người duy nhất mà chú rể cần để ý là cô dâu. Nhưng chú rể thì ngay trong hôn lễ của chính mình, ánh mắt lại vô thức đảo xung quanh, chú ý đến phù dâu.

    Thực tế, những vụ phù dâu ăn mặc trễ nải, chiếm spotlight đám cưới như vậy không hề hiếm.

    Phù dâu mặc váy trễ vai "bấm còi qua mặt cô dâu" trong đám cưới, ánh mắt chú rể mới lớn chuyện- Ảnh 3.

    Phù dâu mặc váy trễ vai "bấm còi qua mặt cô dâu" trong đám cưới, ánh mắt chú rể mới lớn chuyện- Ảnh 4.

    Nhiều phù dâu ăn mặc gợi cảm khiến tất cả mọi người đỏ mặt (Ảnh: MXH)

    Trước đó từng có phù dâu ở Quảng Tây (Trung Quốc) nhảy múa gợi cảm ngay trong lễ cưới, khiến cô dâu lộ rõ vẻ khó xử. Ở Giang Tô (Trung Quốc) còn có một cô gái làm nghề phù dâu chuyên nghiệp, xuất hiện ở 7 đám cưới đều đứng vị trí trung tâm, váy mặc lần sau ngắn hơn lần trước, giành trọn sự chú ý của khách mời.

    Đây cũng là lý do mà hiện nay, có tới 15% cặp đôi phải ký trước “thỏa thuận trang phục” với phù dâu, yêu cầu váy qua gối, tránh cổ chữ V khoét sâu.

    Nói cho cùng, điều khiến một đám cưới mất giá nhất chính là sự thiếu chừng mực: phù dâu tranh spotlight, chú rể thì không phân biệt phải trái. Đám cưới không phải sân khấu để ai đó phô diễn cá nhân. Vai phụ dù có nổi bật đến đâu cũng không được che lấp ánh hào quang của nhân vật chính – đó là ranh giới cơ bản nhất.

    Đừng lúc nào cũng muốn khẳng định sự tồn tại của mình trên “sân khấu của người khác”. Làm vậy không những không được yêu mến mà còn khiến người khác đánh giá bạn không biết giữ giới hạn.

    (Nguồn: Baidu)

  • Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Âm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào.

    Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Âm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào.

     

    Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Âm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào. Tối Hôm Đó, Bệnh Viện Gọi Điện Chồng Và Em Dâu Nguy Kịch, Phải Cắt Bỏ “Chỗ Ãy”..

    Tôi tên , ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Tân Bình. Chồng tôi, Trung, hơn tôi bốn tuổi, làm kỹ thuật điện lạnh. Chúng tôi cưới nhau đã sáu năm, có một con gái năm tuổi. Cuộc sống không giàu có nhưng ổn định, cho đến một buổi chiều mưa tháng Bảy.

    Hôm đó tôi giặt đồ cho chồng. Khi thò tay vào túi áo khoác treo ở cửa, tôi chạm phải một vật nhỏ, trơn. Tim tôi khựng lại khi rút ra: một chiếc bao cao su còn nguyên.

    Tôi ngồi thụp xuống sàn. Đầu óc trống rỗng. Chúng tôi đã không dùng thứ này từ nhiều năm nay. Tôi không la hét, không gọi điện chất vấn. Tôi gấp chiếc áo lại, đặt chiếc bao vào đúng chỗ cũ, như thể chưa từng thấy.

    Tối đó, Trung vẫn về nhà đúng giờ. Ăn cơm, tắm rửa, xem thời sự. Anh cư xử bình thường đến mức đáng sợ. Tôi nhìn anh mà không còn nhận ra người đàn ông mình từng tin tưởng.

    Đêm xuống. Khi Trung đã ngủ say, tôi lặng lẽ vào phòng tắm. Trong ngăn tủ y tế, tôi lấy ra lọ hóa chất tẩy cặn mạnh mà anh thường dùng cho công việc. Tôi không khóc, không run. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ méo mó: “Nếu anh phản bội, anh phải trả giá.”

    Mọi thứ diễn ra trong im lặng. Không tiếng kêu, không giằng co. Tôi làm xong rồi quay lại giường, nằm quay mặt vào tường, tim đập dồn dập nhưng khuôn mặt khô khốc.

    Khoảng ba giờ sáng, Trung bật dậy. Anh ôm người, thở gấp, mồ hôi túa ra. Tôi giả vờ hoảng hốt, gọi taxi đưa anh vào bệnh viện.

    Tôi ngồi ngoài hành lang cấp cứu đến sáng. Đến gần trưa, bác sĩ gọi tôi vào, gương mặt nghiêm trọng. Nhưng điều khiến tôi chết lặng là hai cuộc gọi liên tiếp.

    Cuộc thứ nhất gọi cho tôi: Trung nguy kịch, phải can thiệp khẩn cấp.

    Cuộc thứ hai… gọi cho em dâu tôi – Thảo, vợ của em trai Trung, cũng đang cấp cứu trong tình trạng tương tự.

    Tôi buông rơi điện thoại.

    Chiếc bao cao su trong túi áo…
    Hóa ra không chỉ dành cho một người.

    Bệnh viện sáng hôm đó hỗn loạn trong mắt tôi. Mùi thuốc sát trùng, tiếng giày bác sĩ, tiếng người nhà khóc lóc hòa vào nhau khiến đầu óc tôi choáng váng. Tôi ngồi co ro trên ghế nhựa, hai tay đan chặt, móng tay cắm sâu vào da.

    Khoảng gần trưa, em dâu Thảo được đưa ra khỏi phòng cấp cứu. Cô ấy xanh xao, mắt nhắm nghiền. Phía sau là Hùng, em trai chồng tôi, mặt tái mét. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt hoang mang xen lẫn sợ hãi.

    “Chị Hà… bác sĩ nói… là do hóa chất.”

    Câu nói đó như một nhát dao cắm vào đầu tôi. Tôi quay đi, giả vờ không đứng vững. Trong đầu tôi, hàng loạt câu hỏi nổ tung. Tại sao Thảo lại như vậy? Chẳng lẽ…

    Buổi chiều, bác sĩ trưởng khoa gọi các gia đình vào phòng tư vấn. Trung và Thảo đều phải trải qua can thiệp y tế nghiêm trọng, hậu quả lâu dài khó tránh. Bác sĩ không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu: họ sẽ không còn lành lặn như trước.

    Tôi khóc. Lần đầu tiên từ khi chuyện xảy ra.

    Nhưng nước mắt đó không hoàn toàn là hối hận, mà là sợ hãi.

    Ba ngày sau, khi Trung đã tỉnh táo hơn, anh yêu cầu nói chuyện riêng với tôi. Gương mặt anh hốc hác, giọng khàn đặc.

    “Hà… anh xin lỗi.”

    Chỉ ba chữ, nhưng đủ để xác nhận mọi nghi ngờ.

    Trung thú nhận, trong một lần đi công tác dài ngày, anh và Thảo đã vượt quá giới hạn. Ban đầu chỉ là vài tin nhắn tâm sự, sau là gặp riêng, rồi trượt dài. Chiếc bao cao su tôi thấy là từ lần gần nhất họ lén lút với nhau, ngay trước khi Thảo về quê ngoại vài hôm.

    Tôi nghe mà tay lạnh ngắt.

    Hóa ra tôi không chỉ bị phản bội bởi chồng, mà còn bởi người em dâu tôi coi như em gái ruột.

    Nhưng điều khiến tôi sụp đổ thật sự là câu nói tiếp theo của Trung:

    “Anh không ngờ… em lại làm vậy.”

    Tôi nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình đã bước qua một ranh giới không thể quay lại. Tôi muốn hét lên rằng chính anh đã đẩy tôi đến đây, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

    Sự việc không được báo công an. Gia đình hai bên thống nhất giữ kín để tránh tai tiếng. Nhưng cái giá phải trả là quá lớn.

    Hùng suy sụp hoàn toàn. Anh xin nghỉ việc dài hạn để chăm sóc vợ. Ánh mắt anh nhìn tôi mỗi lần gặp đều khiến tôi lạnh sống lưng – không có bằng chứng, nhưng sự nghi ngờ thì không cần chứng cứ.

    Còn tôi, mỗi đêm đều mơ thấy điện thoại reo, mơ thấy hành lang bệnh viện trắng toát, mơ thấy ánh mắt thất vọng của con gái khi lớn lên hỏi tôi: “Mẹ đã làm gì vậy?”

    Tôi không còn là nạn nhân thuần túy.
    Nhưng cũng không phải kẻ thắng cuộc.

    Sáu tháng sau biến cố, gia đình tôi tan vỡ theo cách âm thầm nhất.

    Trung chủ động đề nghị ly hôn. Anh nói không trách tôi, nhưng cũng không thể tiếp tục sống cùng tôi. Chúng tôi ra tòa trong im lặng, không tranh chấp nhiều. Con gái ở với tôi.

    Ngày ký đơn, tôi không khóc. Tôi đã cạn nước mắt từ lâu.

    Thảo sau đó chuyển về sống với bố mẹ ruột ở Đồng Nai. Cô ấy tránh mặt tất cả mọi người. Hùng gầy rộc đi, ánh mắt trống rỗng. Cuộc hôn nhân của họ cũng không kéo dài được lâu. Nhưng khác với tôi, Hùng không bao giờ biết chắc điều gì đã xảy ra đêm hôm đó.

    Còn tôi, tôi sống trong một trạng thái lưng chừng đáng sợ:
    Không bị trừng phạt, nhưng cũng không được thanh thản.

    Mỗi lần nhìn con gái ngủ, tôi lại tự hỏi: Nếu sau này con gặp phản bội, mình có đủ tư cách khuyên con điều gì đúng sai không?

    Tôi từng nghĩ im lặng là cách giữ lại danh dự cho tất cả. Nhưng càng về sau, tôi nhận ra im lặng chỉ khiến nỗi đau đổi hình thức tồn tại.

    Một năm sau, tôi xin chuyển công tác ra Hà Nội. Một thành phố mới, cuộc sống mới, nhưng ký ức thì không thể dọn đi. Tôi học cách sống chậm, học cách chấp nhận rằng có những sai lầm không thể sửa, chỉ có thể mang theo mà sống tử tế hơn.

    Tôi không còn căm hận Trung. Cũng không tha thứ hoàn toàn cho mình. Tôi chỉ biết, nếu ngày đó tôi đủ bình tĩnh để đối thoại thay vì hành động, có lẽ tất cả đã khác.

    Câu chuyện này không có người tốt tuyệt đối, cũng không có kẻ ác hoàn toàn. Chỉ có những con người yếu đuối, đưa ra quyết định trong lúc cảm xúc vượt quá lý trí.

    Và cái giá…
    Luôn đến, theo cách không ai lường trước.

  • 12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ k:ý si:nh trù:ng, nhiều bà nội trợ biết h:ại vẫn mua về cho cả nhà dùng

    12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ k:ý si:nh trù:ng, nhiều bà nội trợ biết h:ại vẫn mua về cho cả nhà dùng

    Mặc dù đã có quá nhiều cảnh báo về hậu quả khủng khiếp khi ăn tiết canh, thế nhưng nhiều người vẫn phớt lờ và coi đó là món ăn khoái khẩu.

    Ngày  01/08/2025  Tri thức cuộc sống đưa tin “12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ ký sinh trùng, nhiều bà nội trợ biết hại vẫn mua về cho cả nhà dùng”. Nội dung chính như sau:

    Quà lưu niệm

     

    Tiết canh là món ăn khoái khẩu của nhiều người, đặc biệt là tiết canh lợn, vịt, dê. Món này được chế biến từ máu tươi của động vật, pha thêm chút sụn, thịt băm và các loại gia vị mà không qua bất kỳ khâu xử lý nhiệt nào.

    Chính vì vậy, tiết canh trở thành “cầu nối” cho các loại ký sinh trùng như sán lá gan, sán dây, thậm chí là liên cầu khuẩn lợn xâm nhập vào cơ thể người. Dù động vật được nuôi sạch, nguy cơ vẫn luôn hiện hữu, gây ra các bệnh lý nghiêm trọng, thậm chí đe dọa tính mạng.

    Ốc là món ăn vặt được yêu thích, nhưng lại là một trong những món tiềm ẩn nhiều nguy cơ nhiễm giun sán nhất. Ốc sống ở môi trường bùn đất dưới đáy sông, ao, hồ, nơi tập trung nhiều mầm bệnh và ký sinh trùng.

    Nếu ốc không được ngâm rửa kỹ lưỡng và nấu chín hoàn toàn, các ấu trùng sán lá có thể tồn tại và gây nhiễm cho người ăn. Khi vào cơ thể, chúng có thể di chuyển đến các cơ quan như não, phổi, gây ra những biến chứng nguy hiểm và khó điều trị.

    Lòng lợn (ruột non, ruột già) là bộ phận chứa nhiều ký sinh trùng nhất trong cơ thể lợn, đặc biệt là sán dây lợn. Mặc dù được làm sạch bề ngoài, nhưng nếu không được nấu chín kỹ, các nang sán hoặc ấu trùng vẫn có thể tồn tại.

    Nhiều người ưa chuộng món lòng luộc tái hoặc lòng nướng chưa chín tới để giữ độ giòn, dai, vô tình tạo điều kiện cho sán xâm nhập, phát triển trong cơ thể, gây ra các bệnh lý về đường tiêu hóa, thiếu máu, suy nhược và các biến chứng thần kinh nếu sán di chuyển lên não.

    Rau sống là món ăn kèm không thể thiếu trong nhiều bữa ăn của người Việt. Tuy nhiên, các loại rau này thường được trồng trong môi trường có thể tiếp xúc với phân bón tươi, nước tưới bẩn, hoặc đất có chứa trứng giun sán.

    Quà lưu niệm

     

    Mặc dù đã được rửa sạch bằng nước, việc loại bỏ hoàn toàn trứng và ấu trùng giun sán là rất khó. Các loại giun đũa, giun móc, giun tóc, hoặc sán lá gan nhỏ là những ký sinh trùng phổ biến có thể lây nhiễm qua rau sống, gây ra các vấn đề về tiêu hóa, suy dinh dưỡng.

    Nem chua được chế biến từ thịt lợn sống, bì lợn, sau đó ủ lên men tự nhiên mà không qua xử lý nhiệt. Quá trình lên men này không đủ để tiêu diệt hoàn toàn các loại vi khuẩn hay ký sinh trùng có trong thịt lợn, đặc biệt là nếu thịt lợn nhiễm sán lợn gạo.

    Khi ăn nem chua chưa chín kỹ hoặc được làm từ nguồn nguyên liệu không đảm bảo, nguy cơ nhiễm sán dây lợn là rất cao, gây ra các triệu chứng như đau bụng, rối loạn tiêu hóa, và thậm chí là sán não.

    Thịt bò tái (như: phở tái, bò nhúng giấm, bò bít tết tái) là món ăn được nhiều người ưa chuộng vì giữ được độ mềm, ngọt tự nhiên của thịt. Tuy nhiên, thịt bò chưa chín kỹ là môi trường lý tưởng cho ấu trùng sán dải bò (sán xơ mít) tồn tại.

    Khi ăn phải thịt bò có chứa nang ấu trùng, chúng sẽ phát triển thành sán trưởng thành trong ruột người, gây đau bụng, buồn nôn, sụt cân và có thể gây biến chứng tắc ruột. Để đảm bảo an toàn, cần nấu chín thịt bò hoàn toàn.

    Gỏi cá là món ăn sống phổ biến ở nhiều vùng miền, được chế biến từ cá tươi thái lát trộn với gia vị. Mặc dù hương vị hấp dẫn, gỏi cá tiềm ẩn nguy cơ nhiễm sán lá gan nhỏ, sán lá phổi và nhiều loại ký sinh trùng khác.

    Các loại cá nước ngọt hoặc cá nuôi ở vùng nước lợ có thể chứa ấu trùng sán. Khi ăn gỏi cá sống, ấu trùng sẽ xâm nhập vào cơ thể, di chuyển đến gan, phổi hoặc các cơ quan khác, gây ra các bệnh lý nghiêm trọng, ảnh hưởng chức năng gan, phổi.

    Tương tự như thịt bò tái, thịt lợn tái trong các món như nem chạo, gỏi lợn, thịt hun khói oặc thịt lợn luộc chưa chín tới cũng là nguồn lây nhiễm giun sán nguy hiểm, đặc biệt là sán dây lợn và giun xoắn.

    Giun xoắn có thể gây ra bệnh giun xoắn với các triệu chứng như sốt, đau cơ, phù mặt, và trong trường hợp nặng có thể ảnh hưởng đến tim, phổi, não, đe dọa tính mạng. Vì vậy, luôn đảm bảo thịt lợn được nấu chín kỹ trước khi ăn.

    Tôm sống trong các món gỏi tôm, tôm nhúng lẩu tái là món ăn được nhiều người yêu thích bởi vị ngọt và độ tươi. Tuy nhiên, tôm, đặc biệt là tôm nuôi ở vùng nước lợ hoặc khu vực cửa sông, có thể chứa các loại ký sinh trùng như sán lá gan, sán lá phổi.

    Mắm tôm và mắm cá là những gia vị đặc trưng trong ẩm thực Việt Nam. Tuy nhiên, nếu quy trình sản xuất không đảm bảo vệ sinh hoặc nguyên liệu không tươi sống, các sản phẩm này có thể chứa trứng giun sán hoặc vi khuẩn gây bệnh.

    Quà lưu niệm

     

    Hàu sống tái chanh là món hải sản được ưa chuộng vì hương vị tươi ngon và giá trị dinh dưỡng cao. Tuy nhiên, hàu sống tự nhiên hoặc nuôi ở những vùng nước ô nhiễm có thể chứa các loại vi khuẩn như Vibrio (gây tiêu chảy, ngộ độc) và các loại ấu trùng sán.

    Mặc dù chanh hoặc mù tạt có tính sát khuẩn, chúng không đủ khả năng tiêu diệt hoàn toàn các mầm bệnh. Việc ăn hàu sống tiềm ẩn nguy cơ cao nhiễm trùng đường tiêu hóa và các bệnh do ký sinh trùng

  • Truyền thông Trung Quốc đồng loạt dậy sóng về Đình Bắc và U23 Việt Nam

    Truyền thông Trung Quốc đồng loạt dậy sóng về Đình Bắc và U23 Việt Nam

    Báo chí Trung Quốc khen nức nở màn trình diễn ấn tượng của U23 Việt Nam, đặc biệt là tiền đạo Nguyễn Đình Bắc ở trận thắng 3-2 trước UAE tại tứ kết.

    Chiến thắng đầy cảm xúc của U23 Việt Nam trước U23 UAE ở tứ kết nhận được sự quan tâm lớn từ truyền thông Trung Quốc. Bởi lẽ, đội bóng nước họ có thể sẽ là đối thủ của thầy trò HLV Kim Sang Sik tại vòng bán kết.

    Ngay sau khi trận cầu giữa hai đội khép lại, tờ Sina đã có bài viết tổng thuật diễn biến và kết quả: “Việt Nam đã loại UAE trong hiệp phụ để tiến vào bán kết, nơi họ sẽ gặp Uzbekistan hoặc Trung Quốc,” Sina viết.

    Tờ này mô tả rất kỹ màn trình diễn xuất sắc của binh đoàn áo đỏ, đặc biệt là trong quãng thời gian hiệp phụ: “Tại vòng tứ kết Giải vô địch U23 châu Á, Việt Nam đã chiến đấu đến hiệp phụ, cuối cùng đánh bại UAE với tỷ số 3-2 nhờ bàn thắng quan trọng của Phạm Minh Phúc, qua đó giành quyền vào bán kết. Ở vòng tiếp theo, Việt Nam sẽ đối đầu với đội thắng trong trận tứ kết còn lại, cuộc chạm trán giữa U23 Uzbekistan và U23 Trung Quốc.”

    615688458_1435864674576279_2305465157702731306_n
    Đình Bắc xứng đáng là niềm hi vọng số 1 của bóng đá Việt Nam hiện tại (Ảnh: AFC)

    Tờ Dongqiudi thì đặc biệt ấn tượng với tiền đạo Nguyễn Đình Bắc, cầu thủ xuất sắc nhất trận với 1 bàn thắng và 1 đường kiến tạo. Tờ này viết: “Đội tuyển U23 Việt Nam đã đánh bại U23 UAE với tỉ số 3-2 để vào bán kết, Nguyễn Đình Bắc đã ghi 1 bàn thắng và 1 cú đúp, còn Phạm Minh Phúc đã ghi bàn quyết định.”

    “Trong hiệp một, Nguyễn Đình Bắc kiến ​​tạo một pha bóng khéo léo, giúp Nguyễn Lê Phát ghi bàn. Memari sau đó đánh đầu trúng cột dọc, nhưng Ndiaye đã kịp thời đánh đầu ghi bàn thắng thứ hai. Sang hiệp hai, Phạm Minh Phúc tạt bóng, và Nguyễn Đình Bắc đánh đầu đưa U23 Việt Nam dẫn trước. Sau đó, Akonno tạt bóng, và Mansour Saeed đánh đầu gỡ hòa.

    Trong thời gian bù giờ, Phạm Minh Phúc ghi bàn thắng quyết định sau một pha chạm bóng nhẹ trong vòng cấm. Cuối cùng, U23 Việt Nam đã đánh bại U23 UAE với tỷ số 3-2 để tiến vào bán kết, nơi họ sẽ gặp đội thắng trong trận đấu giữa U23 Trung Quốc và U23 Uzbekistan,” Dongqiudi nhận định.

    Tờ Sohu cũng dành cơn mưa lời khen cho số 7 bên phía U23 Việt Nam với màn trình diễn xuất thần: “U23 Việt Nam đã tiến vào tứ kết với tư cách đội đầu bảng A nhờ thành tích ấn tượng ba trận thắng liên tiếp ở vòng bảng.

    Về đội hình xuất phát, Nguyễn Đình Bắc của Việt Nam đã thu hút sự chú ý với màn trình diễn xuất sắc. Dù bắt đầu trận đấu trên băng ghế dự bị, anh đã trở thành một cầu thủ chủ chốt của đội trong suốt trận đấu.”

  • Xe khách chở 18 người l: ậ:t ngang, 4 người ch:ế:t tại chỗ

    Xe khách chở 18 người l: ậ:t ngang, 4 người ch:ế:t tại chỗ

    Xe khách 36 chỗ chở 18 người chạy quốc lộ 6 hướng Hà Nội – Sơn La, đến xã Chiềng Hặc lao xuống cống thoát nước, làm 4 người chết, một người bị thương.

  • 200.000 người bị l:ừa trong chiến thắng kịch tính của U23 Việt Nam trước U23 UAE

    200.000 người bị l:ừa trong chiến thắng kịch tính của U23 Việt Nam trước U23 UAE

    Trong thời điểm U23 Việt Nam chạm trán U23 UAE tại vòng tứ kết U23 châu Á, hàng loạt tài khoản trên YouTube đã dựng lên các luồng phát sóng giả, sử dụng tiêu đề, hình ảnh và mô tả đánh lừa người xem như thể đang phát trực tiếp trận đấu.

    Theo báo Sở hữu trí tuệ có bài 200.000 người bị lừa trong chiến thắng kịch tính của U23 Việt Nam trước U23 UAE. Nội dung như sau:

    Đêm 16/1 (theo giờ Việt Nam), trận tứ kết đầu tiên của U23 Việt Nam được phát sóng chính thức trên truyền hình và các nền tảng OTT có bản quyền. Tuy nhiên, do không được chiếu miễn phí trên YouTube, nhiều khán giả đã tìm kiếm các đường link thay thế.

    Nắm bắt nhu cầu này, không ít kênh YouTube đã tạo video “giả trực tiếp”, sử dụng hình họa giống truyền hình, gắn logo, đồng hồ thời gian và phần bình luận như một trận đấu thật. Thậm chí, có luồng phát sóng trận đấu mô phỏng trong game thu hút hơn 200.000 lượt xem cùng lúc khi trận đấu đang diễn ra.

    Dù bên dưới phần bình luận xuất hiện nhiều cảnh báo cho rằng đây không phải trận đấu thật, lượng người xem vẫn liên tục tăng do người dùng mới tiếp tục bấm vào video.

    Hiện tượng “giả trực tiếp” các trận bóng lớn không phải chuyện mới. Chủ kênh thường đặt tiêu đề và hình ảnh gần giống với các đơn vị truyền hình chính thống, khiến người xem dễ nhầm lẫn khi tìm kiếm nhanh.

    Một số video có gắn chú thích bằng tiếng Anh như “game simulation” (mô phỏng trận đấu), nhưng phần hình ảnh trực quan và âm thanh bình luận lại khiến khán giả lầm tưởng đang xem giải đấu thật. Nguy hiểm hơn, nhiều kênh còn chèn âm thanh từ các website bóng đá lậu, đồng thời dẫn link quảng cáo cá độ trái phép, lôi kéo người xem rời YouTube sang các trang vi phạm pháp luật.

    Không chỉ các trận của U23 Việt Nam, tình trạng này cũng thường xuyên xuất hiện ở các giải đấu lớn như Euro hay World Cup. Ngoài quảng cáo, nhiều tài khoản còn tận dụng lượng người xem lớn để gắn giỏ hàng, bán sản phẩm và hưởng hoa hồng.

    Tại Việt Nam, bản quyền U23 châu Á thuộc về nền tảng TV360 của Viettel. Đơn vị này phối hợp với Đài Truyền hình Việt Nam nhằm đưa giải đấu đến khán giả một cách hợp pháp.

    Các kênh phát sóng gồm VTV5, VTV Cần Thơ (VTV), HTV Thể Thao (HTV) cùng các chương trình do TV360 sản xuất. Người xem có thể lựa chọn kênh phù hợp với sở thích và phong cách bình luận.

    Với nền tảng OTT, một số kênh thuộc diện trả phí, tuy nhiên khán giả vẫn có thể theo dõi miễn phí và hợp pháp thông qua ứng dụng VTVGo của Đài Truyền hình Việt Nam.

    Việc lựa chọn nguồn xem chính thống không chỉ giúp khán giả tránh bị đánh lừa mà còn góp phần hạn chế các hành vi vi phạm bản quyền và quảng cáo trái phép trên không gian mạng.

    Cũng trên báo Sở hữu trí tuệ có bài ‘Mật lệnh’ HLV Kim Sang Sik nhắn Đình Bắc trước khi vào sân, giúp U23 Việt Nam đánh bại U23 UAE. Nội dung như sau:

    Được HLV Kim Sang Sik tung vào sân từ băng ghế dự bị, Đình Bắc nhanh chóng trở thành nhân tố xoay chuyển cục diện. Tiền đạo thuộc biên chế CLB Công an Hà Nội không chỉ kiến tạo cho Lê Phát lập công mà còn trực tiếp ghi bàn bằng cú đánh đầu ngược đầy kỹ thuật, góp công lớn đưa U23 Việt Nam giành vé vào bán kết.

    U23-viet-nam-4

    Cuộc so tài với U23 UAE diễn ra căng thẳng đúng nghĩa. U23 Việt Nam hai lần vượt lên dẫn trước nhưng đều bị đối thủ gỡ hòa, khiến thế trận liên tục rơi vào trạng thái giằng co. Theo chia sẻ của Đình Bắc, đây là thời điểm toàn đội phải giữ được sự tỉnh táo cao độ.

    “Khi đội bị gỡ hòa 2 lần liên tiếp, tôi nhắc anh em phải bình tĩnh, kiểm soát tâm lý, kiểm soát thế trận và tiếp tục duy trì sức ép”, tiền đạo sinh năm 2004 nói. Với anh, cảm xúc chỉ thực sự vỡ òa khi U23 Việt Nam ghi bàn quyết định và bảo toàn được lợi thế cho đến hết trận.

    U23-viet-nam-1

    Phát biểu trong phòng họp báo, cầu thủ mang áo số 7 cho biết: “Khi bàn thắng thứ ba đến, chúng tôi rất vui mừng nhưng phải nhắc nhau không được để bị gỡ hòa nữa. Và toàn đội đã làm được. Ai cũng rất hạnh phúc”.

    Được biết, ban huấn luyện đã có những chỉ đạo rất rõ ràng trước khi anh vào sân. Theo đó, HLV Kim Sang Sik nhận thấy U23 UAE chủ động lùi sâu, nên yêu cầu các cầu thủ kiểm soát bóng nhiều hơn và gây sức ép liên tục ở phần sân đối phương.

    “Trước khi tôi vào sân, HLV Kim dặn rằng đội bạn lùi sâu, nên mình phải cố gắng kiểm soát bóng nhiều hơn ở phần sân đối phương để gây sức ép”, Đình Bắc tiết lộ. Thực tế trên sân cho thấy tiền đạo này đã triển khai chính xác ý đồ chiến thuật, thường xuyên kéo giãn hàng thủ U23 UAE, mở ra không gian cho các đồng đội.

    U23-viet-nam-3

    U23-viet-nam-2

    Dấu ấn đầu tiên đến từ pha bứt tốc bên cánh trước khi căng ngang thuận lợi để Lê Phát dứt điểm ghi bàn. Nhắc đến người đồng đội trẻ, Đình Bắc không giấu được niềm vui: “Chúc mừng Lê Phát, cậu ấy xứng đáng với bàn thắng đó và tôi tin cậu ấy sẽ còn chơi tốt hơn ở trận tiếp theo”.

    Không chỉ dừng lại ở vai trò kiến tạo, Đình Bắc còn tự mình ghi tên lên bảng tỷ số. Từ một quả tạt bên cánh, anh thực hiện cú đánh đầu ngược đầy tinh tế, khiến thủ môn U23 UAE không kịp phản xạ.

    U23-viet-nam-5

    Màn trình diễn nổi bật trong vai trò “siêu dự bị” giúp Đình Bắc được ban tổ chức trao danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất trận. Đây là sự ghi nhận xứng đáng cho bản lĩnh, khả năng tạo đột biến và tinh thần thi đấu của tiền đạo gốc Nghệ An.

    Chiến thắng trước U23 UAE không chỉ đưa U23 Việt Nam tiến vào bán kết U23 châu Á 2026, mà còn cho thấy chiều sâu lực lượng cùng khả năng điều chỉnh chiến thuật linh hoạt của HLV Kim Sang Sik.

    U23-viet-nam-6

    U23-viet-nam-8

    Khép lại buổi phỏng vấn, Đình Bắc gửi lời tri ân đến ban huấn luyện, các đồng đội, đội ngũ hậu cần và người hâm mộ: “Cảm ơn tất cả đã luôn đồng hành và tiếp sức cho đội. Chiến thắng này là món quà dành cho người hâm mộ U23 Việt Nam”.

    Tiền đạo của CLB Công an Hà Nội cho biết toàn đội sẽ nhanh chóng trở lại guồng tập luyện, phân tích lại trận đấu để chuẩn bị tốt nhất cho thử thách ở vòng bán kết sắp tới.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi

    Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi

    Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi …“Đêm tân hôn, tôi chỉ nói đúng một câu, và cô gái kia sững người im lặng. Tôi tắt máy. Còn ông chồng năm mươi tuổi của tôi thì chắc chưa hiểu rằng… đó là dấu chấm hết của thứ ảo vọng trẻ trung mà ông ta theo đuổi.”
    Tôi năm nay bốn mươi tám tuổi, là một người phụ nữ bình thường, không quá nổi bật, cũng chẳng phải quá tầm thường. Tôi có chồng, có con, có một mái nhà từng yên ấm suốt hơn hai mươi năm. Những tưởng, khi con cái khôn lớn, hai vợ chồng sẽ yên bình sống nốt quãng đời còn lại bên nhau, đi du lịch, uống trà sáng, xem phim tối, thế mà…

    Tôi phát hiện ra chồng ngoại tình vào một buổi trưa tháng Ba.

    Hôm đó, tôi đi làm về sớm. Bước vào nhà, tôi thấy điện thoại của ông để quên trên bàn bếp, màn hình hiện tin nhắn sáng loáng:

    “Anh nhớ em quá, mong đến ngày được làm vợ anh ”
    Người gửi là Thu Hằng, tôi giật mình. Tên này rất quen… là bạn thân của con gái tôi, con bé vẫn hay sang chơi, gọi tôi là “dì”, líu lo kể chuyện học hành.
    Tôi run tay. Tôi cố giữ bình tĩnh mở điện thoại, mở luôn cả đoạn chat dài dằng dặc, ảnh chụp, giọng nói, lời lẽ tình tứ. Cảm giác như bị ai đó dội một xô nước lạnh vào mặt. Tim tôi không đau theo kiểu bị phản bội – mà như bị sỉ nhục. Người đàn ông tôi gắn bó hai mươi mấy năm, không ngờ lại tơ tưởng đến một đứa con gái còn non nớt, kém ông tận ba mươi tuổi, lại là bạn thân của con ruột mình.

    Tối đó, tôi không làm ầm lên. Tôi lặng lẽ nấu cơm, dọn dẹp, nhìn ông ta ăn uống bình thường như thể mọi chuyện đều trong sáng. Tôi quan sát từng cử chỉ, từng cái nhìn lảng tránh, từng tiếng thở dài cố giấu. Ông nghĩ tôi không biết. Nhưng tôi biết.

    Ba tuần sau, ông thú nhận. Một cách… thản nhiên.
    – Anh xin lỗi, anh không còn cảm giác với em nữa. Anh… anh yêu người khác.

    Tôi nhìn ông, cố gắng giữ bình tĩnh:

    – Là Thu Hằng?

    Ông ngẩng lên, mặt biến sắc. Tôi gật đầu:

    – Tôi biết hết rồi. Điện thoại, tin nhắn, ảnh.

    Ông cúi đầu, nhưng không có vẻ ăn năn. Thay vào đó là một câu nói khiến tôi sững người:

    – Em cho anh ly hôn. Anh muốn cưới cô ấy.
    Tôi cười. Lạnh.

    – Cưới? Cưới thật sao?

    – Ừ. Cô ấy đồng ý. Gia đình cô ấy… cũng tán thành. Chỉ cần em ký.

    Tôi đã tưởng mình sẽ gào lên, sẽ đập phá, sẽ mắng chửi. Nhưng lạ thay, tôi không làm gì cả. Tôi chỉ nói một câu:

    – Được. Tôi ký.

    Tin hai người họ cưới nhau lan khắp khu phố….

    …nhanh hơn tôi tưởng.

    Người ta xì xào, kẻ thương, người cười cợt.
    Họ bảo tôi dại, bảo tôi ngu, bảo tôi “nhường chồng cho gái trẻ”.

    Tôi mặc kệ.

    Tôi ký đơn rất gọn. Không tranh giành. Không níu kéo. Không khóc lóc.
    Chỉ yêu cầu một điều duy nhất:
     “Tài sản chia xong, mỗi người một ngả, từ nay đừng làm phiền nhau.”

    Ông ấy cười, có phần đắc thắng.
    Chắc ông nghĩ mình thắng lớn: vợ trẻ, đẹp, lại được tiếng “tình yêu đích thực”.

    Ngày cưới của họ, tôi không đi.
    Con gái tôi cũng không đi. Nó khóc cả đêm trước hôm ấy, hỏi tôi:

    – “Mẹ ơi… sao bố lại làm vậy với mẹ?”

    Tôi ôm con, chỉ nói:
    – “Rồi con sẽ hiểu. Có những người chỉ yêu bản thân mình, chứ không yêu ai khác.”


    Đêm tân hôn

    Tôi ngồi một mình trong căn nhà cũ, nơi tôi từng lau từng viên gạch, treo từng tấm rèm.
    Trời mưa nhẹ. Đồng hồ chỉ 11 giờ 47 phút.

    Tôi cầm điện thoại.

    Không gọi cho chồng cũ.
    Tôi gọi cho Thu Hằng.

    Chuông đổ ba hồi, cô ta bắt máy. Giọng còn trẻ, còn hồi hộp, còn nguyên sự háo hức của một cô dâu mới.

    – “Dạ… ai vậy ạ?”

    Tôi nói đúng một câu, chậm rãi, đủ rõ:

    “Cháu có biết vì sao chú ấy bỏ cô vợ 48 tuổi để cưới cháu không?”

    Đầu dây bên kia im phăng phắc.

    Tôi không chờ trả lời. Tôi nói tiếp, vẫn chỉ một câu duy nhất:

    “Vì chú ấy sợ già – chứ không phải vì yêu cháu.”

    Rồi tôi cúp máy.


    Sáng hôm sau

    9 giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ chồng cũ.

    Giọng ông ta hoảng loạn:

    – “Em… em nói gì với Hằng tối qua?”

    Tôi nhấp một ngụm trà, bình thản:
    – “Không nhiều. Chỉ nói sự thật.”

    – “Cô ấy… cô ấy khóc suốt đêm, bảo anh lúc nào cũng soi gương, bôi thuốc, tập gym, uống thuốc bổ, sợ già, sợ yếu… Cô ấy nói cô ấy không muốn lấy một người luôn ám ảnh tuổi tác như vậy.”

    Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều tháng.

    – “Anh ơi… anh có biết vì sao em không níu kéo không?”

    Ông ta im lặng.

    Tôi nói nốt:

    – “Vì em hiểu rất rõ:
    Người đàn ông sợ già sẽ luôn tìm phụ nữ trẻ.
    Nhưng người phụ nữ trẻ, một khi nhận ra mình chỉ là thứ giúp người khác trốn chạy tuổi già… thì sẽ chạy nhanh hơn cả anh nghĩ.”

    Ông ta gằn giọng:
    – “Em độc ác quá.”

    Tôi đáp nhẹ tênh:

    – “Không. Em chỉ nói đúng một câu.
    Còn mọi nghi ngờ… là do chính anh tạo ra.”

    Tôi tắt máy.


    Ba tuần sau

    Họ ly hôn.

    Thu Hằng bỏ về nhà mẹ, cắt đứt liên lạc.
    Chồng cũ tôi quay lại gõ cửa, đứng dưới mưa, nói:

    – “Anh sai rồi.”

    Tôi nhìn ông ta qua khe cửa, rất lâu… rồi đáp:

    – “Không. Anh chỉ già rồi, và nhận ra mình không thắng nổi thời gian.”

    Tôi đóng cửa.


     Bài học tôi rút ra sau cuộc hôn nhân đổ vỡ
    Không phải ai trẻ cũng dại.
    Không phải ai già cũng khôn.
    Và phụ nữ thông minh nhất không phải là người giữ được chồng,
    mà là người biết buông đúng lúc – để giữ lại lòng tự trọng của chính mình.

  • HLV U23 UAE: ‘Trận đấu diễn ra đúng kế hoạch nhưng…’

    HLV U23 UAE: ‘Trận đấu diễn ra đúng kế hoạch nhưng…’

    HLV U23 UAE không giấu được nỗi buồn khi để thua 2-3 trước U23 Việt Nam ở trận tứ kết U23 châu Á 2026.

    Phát biểu ở buổi họp báo sau trận thua 2-3 trước đội tuyển U23 Việt Nam, HLV Marcelo Broli của U23 UAE cho biết:

    “Trận đấu đã diễn ra đúng kế hoạch của U23 UAE. Chúng tôi đã không để cho U23 Việt Nam có cơ hội phản công ở trận này, bởi họ phản công rất hay. Chúng tôi muốn vào bán kết, nhưng bất thành. Tôi buồn vì điều đó nhưng tôi vẫn tự hào về trận đấu này. Cả đội cống hiến hết mình, chúng tôi về nước với tâm trạng thanh thản, vì biết đã nỗ lực hết sức,” HLV Broli đánh giá.

    image (3)

    Tính chất quan trọng của trận đấu buộc hai đội phải nhập cuộc thận trọng, giữ cự ly đội hình chặt chẽ. Phút 39, từ đường căng ngang của Đình Bắc, Lê Phát đệm bóng mở tỉ số cho U23 Việt Nam, trước khi U23 UAE gỡ hòa ngay trong hiệp 1.

    Sang hiệp 2, U23 Việt Nam tiếp tục vươn lên dẫn trước nhờ bàn thắng của Đình Bắc nhưng lại một lần nữa để đối thủ quân bình tỉ số. Hai đội phải bước vào hiệp phụ và đến phút 100, Minh Phúc tận dụng tình huống lộn xộn trong vòng cấm, ghi bàn ấn định chiến thắng 3-2 cho đội bóng áo đỏ.

    Về phần mình, sau giải đấu này, HLV Marcelo Broli đã đưa ra những nhận định về việc phát triển bóng đá cho UAE trong tương lai:

    “U23 UAE có chung tầm nhìn, đang có đà phát triển. Chúng tôi biết cách vượt qua khó khăn. Việc đó mang lại cho chúng tôi sự tự tin. Nói chung, UAE phải luôn đánh giá cao các giải đấu trẻ quốc tế, đặt niềm tin vào các cầu thủ trẻ để họ trưởng thành và vươn lên trong đội một. Họ cần tiếp tục tích lũy thêm kinh nghiệm.”

    Với kết quả này, U23 Việt Nam có lần thứ 2 giành quyền vào bán kết một kỳ U23 châu Á, trước đó là vào năm 2018. Đối thủ của thầy trò HLV Kim Sang Sik sẽ là đội giành chiến thắng trong trận đấu giữa U23 Trung Quốc và U23 Uzbekistan.

  • Tê tay tưởng chuyện thường nhưng cẩn thận, đó là dấu hiệu cảnh báo sớm của 5 bệnh

    Tê tay tưởng chuyện thường nhưng cẩn thận, đó là dấu hiệu cảnh báo sớm của 5 bệnh

    Thoái hóa đốt sống cổ

    Thoái hóa đốt sống cổ là gì? Nguyên nhân, cách khắc phục hiệu quả

    Khi bạn có dấu hiệu ban đầu của bệnh thoái hóa đốt sống cổ có nhiều biểu hiện trong đó có dấu hiệu tê tay chân liên tục. Nguyên nhân bệnh không chỉ ở người cao tuổi mà còn xuất hiện ở người trẻ làm văn phòng, ít vận động hoặc người làm những công việc phải dùng nhiều động tác ảnh hưởng đến vùng đầu cổ ảnh hưởng tới sức khỏe.

    Đột quỵ

    Dấu hiệu tê bì chân tay thường xảy ra khi bạn nằm đè lên tay khiến dây thần kinh bị tác động khi bạn ngôi lâu, máu huyết không lưu thông đươc. Tuy nhiên, trong một số vài trường hợp, dấu hiệu này nó cũng cảnh báo sớm một cơn đột quỵ do não bộ đang bị tắc ngẽn.

    Theo các chuyên gia chia sẻ với những người hay bịtê ngón cái và ngón trỏ thường sẽ có nguy cơ xuất hiện một cơn đột quỵ trong vòng 3 năm tới. Chính vì vậy, để phòng ngừa đột quỵ bạn nên thường xuyên luyện tập thể dục và ăn uống điều độ, nhất là phải suy nghĩ một cách lạc quan, hạn chế stress dài ngày nhé!

    Tê tay do bệnh tiểu đường

    Khi bạn bị tê bì chân tay đó cũng có thể là biểu hiện của bệnh tiểu đường, nó sẽ gây ra một loạt biến chứng nghiêm trọng, tác động mạnh đến hệ thần kinh. Theo các chuyên gia cảnh báo biểu hiện tê tay chính là một trong những dấu hiệu sớm của bệnh tiểu đường. Hãy cố gắng điều trị nghiêm túc và kiểm soát lượng đường trong máu, chú ý bổ sung thêm vitamin cho cơ thể để tăng đề kháng, phòng ngừa nhiều bệnh tật.

    Tê bì tay chân: Cảnh giác biến chứng tiểu đường | Vinmec

    Tê bì chân tay đột quỵ

    Tê bì chân tay có thể là dấu hiệu bệnh tiểu đường

    Đặc biệt, nếu bạn thấy mình luôn bị tê tay dài ngày thì tốt nhất nên đi khám sớm, đó là cách tốt nhất giúp bạn phòng trước bệnh thoái hóa đốt sống cổ vô cùng tốt cho sức khỏe.

    Hội chứng ống cổ tay

    Nếu bạn có dấu hiệu bị tê tay, tê ngón giữa, ngón cái và ngón trỏ liên tục nhiều ngày. Đây chính là dấu hiệu của bệnh hối chứng ống cổ tay, bởi việc gõ phím nên làm sưng đau các sợi gân. Chính vì vậy, để phòng ngừa bệnh tật bạn nên duỗi tay và xoa bóp tay cho máu lưu thông, tránh giữ nguyên một tư thế tay trong thời gian dài.

    Xem thêm: Khi ĐỘT QUỴ trở thành căn bệnh trẻ hóa đáng sợ nhất: Mùa hè nóng nực, ăn 4 món này không khác gì mời tử thần vào cửa!

    Một thanh niên 29 tuổi đột nhiên gục xuống trên chiếc máy tính, khi đang làm việc. Người nhà nói rằng cậu ấy có chế độ sinh hoạt khá lành mạnh, yêu thể thao và không có thói quen bia rượu. Buổi sáng, cậu chỉ ăn một que bột chiên, buổi trưa là suất cơm gà rán và buổi chiều thì lên cơn đột quỵ. Khi nhiệt độ mùa hè tăng cao, tần suất xảy ra các ca đột quỵ cũng theo đó mà tăng lên mức đáng báo động!

    Khi ĐỘT QUỴ trở thành căn bệnh trẻ hóa đáng sợ nhất - Bác sĩ khuyên: Mùa hè nóng nực, ăn 4 món này không khác gì mời tử thần vào cửa!- Ảnh 1.

    Một số người trẻ trông khỏe mạnh, không béo cũng không gầy, gay cả chế độ ăn uống hàng ngày của họ cũng được coi là “bình thường”. Nhưng khi họ ít mong đợi nhất, họ hoàn toàn bị đánh gục bởi những tai nạn bất ngờ. Sau khi khảo sát, bác sĩ nhận thấy, những người mắc đột quỵ thường bỏ qua một điểm quan trọng – những thứ họ ăn thực sự đã trở thành những “quả bom nổ chậm”.

    Nhiều người nghĩ rằng khi thời tiết nóng nực, ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ, đậm đà có thể kích thích sự thèm ăn. Vấn đề nằm ở đây. Càng thèm ăn, bạn càng đẩy cơ thể vốn đã căng thẳng của mình đến bờ vực nguy hiểm hơn. Nhất là vào những ngày nóng nực, máu dễ trở nên đặc hơn và thành mạch máu dễ vỡ hơn. Lúc này, nếu bạn vẫn thường xuyên ăn một số thứ nhiều chất béo, nhiều muối và nhiều đường, cơ thể bạn sẽ không thể chịu đựng được. Những thực phẩm “thường ngày và quen thuộc” tưởng chừng như vô hại, thực chất lại cực kỳ nặng nề.

    1. Nội tạng động vật

    Trước tiên, hãy nói về lòng lợn. Nhiều người nghĩ rằng thứ này có vị đậm và dai, có thể ăn với cơm hoặc rượu. Nhưng vấn đề là lòng lợn không có vị “béo” mà thực chất lại chứa nhiều chất béo và cholesterol. Bản thân nội tạng động vật rất giàu cholesterol, nếu không xử lý đúng cách, nó cũng mang theo một lượng lớn vi khuẩn và chất thải trong quá trình trao đổi chất của động vật. Một khi những thứ này đi vào cơ thể, chúng sẽ làm tăng đáng kể áp lực chuyển hóa của gan và ảnh hưởng đến lượng lipid trong máu.

    Khi ĐỘT QUỴ trở thành căn bệnh trẻ hóa đáng sợ nhất - Bác sĩ khuyên: Mùa hè nóng nực, ăn 4 món này không khác gì mời tử thần vào cửa!- Ảnh 2.

    Nhiều người ăn lòng lợn trong thời gian dài, lượng lipoprotein tỷ trọng thấp trong máu tăng lên, thành mạch máu bên trong bị kích thích, các mảng xơ vữa động mạch hình thành chậm. Một khi mảng bám này bong ra, rất dễ gây tắc nghẽn mạch máu, đặc biệt là các động mạch nhỏ ở não và tim, rất dễ “bế tắc”.

    2. Thịt lợn kho nhiều mỡ

    Nhiều người cho rằng món thịt kho vào mùa hè sẽ rất dễ ăn bởi sự đậm đà, thịt chín mềm, tan trong miệng; nhưng chính sự kết hợp “nước tương + thịt mỡ” này đã đẩy lượng lipid trong máu của cơ thể lên đến giới hạn. Hàm lượng chất béo trong thịt lợn không hề thấp, đặc biệt là đối với thịt lợn kho có thời gian hầm lâu và nước dùng sánh, chất béo trong đó đã ngấm vào từng thớ thịt từ lâu.

    Khi ĐỘT QUỴ trở thành căn bệnh trẻ hóa đáng sợ nhất - Bác sĩ khuyên: Mùa hè nóng nực, ăn 4 món này không khác gì mời tử thần vào cửa!- Ảnh 3.

    Nhiều người có thể không cảm thấy mỡ khi ăn, nhưng đối với mạch máu, đó là một “cuộc oanh tạc áp suất cao” kéo dài trong nhiều giờ. Sau khi ăn loại thực phẩm này, nồng độ triglyceride trong máu có xu hướng tăng nhanh trong vòng vài giờ. Kích thích mạch máu lặp đi lặp lại trong thời gian dài sẽ làm tăng mức độ viêm và mạch máu dễ hình thành tổn thương vi mô, trở thành “ổ” cho các tổn thương.

    3. Thực phẩm chiên ngập dầu

    Nhiều người ăn bột chiên làm thực phẩm chính cho bữa sáng và nghĩ rằng nó hoàn hảo với sữa đậu nành và cháo gạo. Nhưng đừng quên rằng bột chiên ở nhiệt độ cao. Trong khi bên ngoài giòn, hàm lượng chất béo bên trong cũng tăng cao báo động. Ngoài ra, nhiều que bột chiên còn thêm các chất phụ gia để tạo hương vị. Ăn quá nhiều có thể dễ dẫn đến tình trạng nhiễm độc và gây tổn thương mãn tính cho hệ thần kinh.

    Khi ĐỘT QUỴ trở thành căn bệnh trẻ hóa đáng sợ nhất - Bác sĩ khuyên: Mùa hè nóng nực, ăn 4 món này không khác gì mời tử thần vào cửa!- Ảnh 4.

    Đồng thời, dầu được đun nóng nhiều lần ở nhiệt độ cao cũng sẽ tạo ra một lượng lớn axit béo chuyển hóa, đây là “chất xúc tác” cho các bệnh tim mạch và mạch máu não. Chất béo chuyển hóa có thể làm tăng cholesterol xấu và giảm cholesterol tốt, và tổn thương mạch máu cực kỳ tiềm ẩn, nhưng lâu dài.

    4. Bột nếp

    Nhiều người thích ăn bánh trôi, bánh chay, bánh bếp…, cho rằng chúng mềm ngon, dễ tiêu hóa và hấp thụ. Nhưng thực tế thì ngược lại. Những loại bánh làm từ bột nếp này ít chất xơ, không dễ tiêu hóa, lưu lại trong ruột rất lâu; chúng không chỉ gây khó tiêu mà còn có thể gây rối loạn nhu động ruột và ảnh hưởng đến quá trình điều hòa insulin.

    Khi ĐỘT QUỴ trở thành căn bệnh trẻ hóa đáng sợ nhất - Bác sĩ khuyên: Mùa hè nóng nực, ăn 4 món này không khác gì mời tử thần vào cửa!- Ảnh 5.

    Thịt lợn, lòng đỏ trứng, đậu phộng và các thành phần phụ khác được gói trong bánh nếp đều có hàm lượng chất béo cao. Khi ăn cùng bột nếp, chúng dễ kích thích tuyến tụy và gây ra biến động lượng đường trong máu. Đây là gánh nặng lớn đối với những người mắc các bệnh chuyển hóa cơ bản.

    Nhất là vào những ngày nóng nực, cơ thể mất nước nhanh chóng, máu đã đặc lại. Ăn thức ăn nhiều đường và nhiều chất béo như vậy chẳng khác nào tạo thêm gánh nặng cho cơ thể. Một số người sẽ nói rằng họ không ăn những thứ này hàng ngày, vậy thỉnh thoảng nếm thử có vấn đề gì? Vấn đề nằm chính xác ở từ “thỉnh thoảng”. Hầu hết mọi người “thỉnh thoảng” cứ hai hoặc ba ngày, và kết quả là cơ thể họ trở nên bế tắc.

    Sức khỏe không phải là thứ trở nên tệ đi hay tốt hơn trong một ngày. Mỗi lần ăn tích tụ theo thời gian đều âm thầm thay đổi hướng đi của cơ thể.

    Ngoài ra, những thực phẩm này cũng sẽ ảnh hưởng đến nhiều hệ thống như giấc ngủ, tâm trạng và hệ thống nội tiết. Ví dụ, chế độ ăn nhiều chất béo dễ gây ra tình trạng kháng insulin, từ đó khiến cơ thể rơi vào tình trạng viêm mãn tính, ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ; ngủ kém sẽ làm tăng nồng độ cortisol, dẫn đến huyết áp cao và lượng đường trong máu không ổn định.

    Cơ thể giống như bị mắc kẹt trong một chu kỳ, bạn càng ăn nhiều, bạn càng cảm thấy khó chịu, bạn càng cảm thấy khó chịu, bạn càng ăn nhiều, cho đến khi một hệ thống nào đó hoàn toàn sụp đổ. Nhiều người coi bệnh tật là thứ xảy ra trong chốc lát, nhưng không phải vậy. Đằng sau hầu hết các trường hợp khẩn cấp là gánh nặng sinh lý tích tụ lâu dài.

    Cũng giống như mùa hè nóng nực, cơ thể đã ở trạng thái năng lượng cao, với nhịp tim nhanh hơn, mạch máu giãn nở và tăng tiết mồ hôi. Vào thời điểm này, nếu bạn vẫn ăn quá nhiều thực phẩm nhiều chất béo, nhiều đường và nhiều muối, nó không chỉ làm tăng gánh nặng trao đổi chất mà còn đưa hệ thống tuần hoàn máu vào trạng thái “nồi áp suất”.

    Khi ĐỘT QUỴ trở thành căn bệnh trẻ hóa đáng sợ nhất - Bác sĩ khuyên: Mùa hè nóng nực, ăn 4 món này không khác gì mời tử thần vào cửa!- Ảnh 6.

    Các nghiên cứu đã phát hiện ra rằng mùa hè là một trong những thời kỳ có tỷ lệ mắc các biến cố tim mạch và mạch máu não cao, đặc biệt là trong thời kỳ nhiệt độ cao kéo dài, bệnh đột quỵ trở nên phổ biến hơn. Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà là “bản năng phản kháng” của cơ thể chống lại môi trường bên ngoài và các kích thích bên trong. Và một phần lớn các kích thích này đến từ bàn ăn. Những thực phẩm có vẻ vô hại và “thân thiện” đó lại là nơi thư giãn nhất để mọi người thả lỏng sự cảnh giác của mình.

    Một số người luôn nghĩ rằng ăn uống chỉ là một loại gia vị của cuộc sống và ăn uống vui vẻ quan trọng hơn bất cứ điều gì khác. Câu nói này có vẻ hợp lý, nhưng thực chất lại là một quan niệm sai lầm nguy hiểm. Ăn uống thực sự có thể mang lại khoái cảm, nhưng liệu khoái cảm này có phải đánh đổi bằng khả năng trao đổi chất của cơ thể hay không là điều cần phải cân nhắc nghiêm túc. Con người không thể kiểm soát nhiệt độ thời tiết, nhưng có thể lựa chọn những gì để ăn mỗi ngày.

    Đối với nhiều gia đình, thói quen ăn uống một khi đã hình thành rất khó thay đổi. Nhưng bạn phải biết rằng thức ăn không chỉ để lấp đầy dạ dày, mà là công tắc quyết định hướng đi của cơ thể. Nhiều người nghĩ rằng ăn như thói quen bình thường là được, nhưng thực ra, đó chỉ là “nợ xấu chưa bùng nổ”. Một khi áp lực ập đến, thời tiết thay đổi, tâm trạng sụp đổ; một ngày nào đó, những nguy hiểm tiềm ẩn ẩn chứa trong cơ thể sẽ bùng nổ cùng một lúc. Lúc đó sẽ quá muộn để hối hận.

    Nguồn: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/khi-dot-quy-tro-thanh-can-benh-tre-hoa-dang-so-nhat-bac-si-khuyen-mua-he-nong-nuc-an-4-mon-nay-khong-khac-gi-moi-tu-than-vao-cua-a543549.html

    Nguồn: https://suckhoe.vn/cac-benh/te-tay-tuong-chuyen-thuong-nhung-can-than-do-la-dau-hieu-canh-bao-som-cua-5-benh-thiet-mang-cao.html